[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 90 : Ác Chiến Trương Tam (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Ác Chiến Trương Tam
Người rất quả đoán.
Lăng Hàn gật đầu, coi như Vũ Côn Lôn có thể đánh bại hắn, nhưng Trương Tam có thể ung dung đánh bại Tào Thiên Dật, tự nhiên cũng có thể ung dung đánh bại Vũ Côn Lôn, bởi vậy đối phương lựa chọn theo dòng mà đi, bảo toàn mặt mũi cho mình.
Việc này truyền đi, đương nhiên có ảnh hưởng đối với thanh danh của Vũ Côn Lôn, nhưng dù sao cũng hơn bị người oanh bại, huống chi hắn có khả năng thảm bại.
Lăng Hàn nhìn về phía Trương Tam, Trương Tam cũng nhìn lại hắn, trong ánh mắt có hào quang màu xanh lục đan dệt, tỏa ra áp lực đáng sợ, ngay cả Lăng Hàn có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh cũng cảm thấy hồi hộp.
Sao có thể có chuyện đó!
Lẽ nào đây là một vị Phá Hư Cảnh, cải trang tới tham gia luận võ? Nhưng nếu hắn thực là Phá Hư Cảnh, trực tiếp cướp chìa khoá thì đã làm sao? Đừng nói ở Bắc Vực, dù ở Trung Châu cũng không có người dám nói cái gì.
Thật cổ quái!
Lăng Hàn cùng Trương Tam đều không có yêu cầu nghỉ ngơi, trực tiếp đối đầu.
– Trước đây có phải ta đã gặp ngươi không?
Lăng Hàn cười nói, bắt đầu tìm manh mối.
Trương Tam cũng nhếch miệng nở nụ cười, nói:
– Ta thật nhận thức ngươi, tuy ngươi thay đổi một gương mặt khác!
Lăng Hàn cả kinh, thuật dịch dung của hắn lại bị người nhìn thấu?
– Đến, ra tay đi, để ta nhìn thực lực của ngươi trưởng thành đến mức nào?
Trương Tam nói.
Lăng Hàn nắm chặt song quyền, không dám có chút bất cẩn, đối phương để hắn nhìn không thấu, còn có một loại tà ác phát ra từ trong xương, để hắn cực kỳ căm ghét.
Chờ chút!
Trong đầu Lăng Hàn thần quang thoáng hiện nói:
– Nghiêm?
– Khà khà, ngươi rốt cục nhớ lại rồi?
Trương Tam cười nói.
Nghiêm Thiên Chiếu!
Chẳng trách cho hắn một loại cảm giác cực kỳ tà ác, Lăng Hàn cũng chỉ cảm ứng được ở trên thân người này, thật giống như hắn chính là hóa thân của tà ác.
Không nghĩ tới, từ Vũ Quốc đi ra gần một năm, thực lực của đối phương cũng tăng lên to lớn, lúc trước tuy cũng có mấy phần yêu nghiệt, nhưng còn lâu mới kinh người như hiện tại.
Hai người đều không có gọi ra tên thật của đối phương, đây là ngươi bảo mật thay ta, ta cũng bảo mật thay ngươi.
– Vậy thì đến đánh đi!
Lăng Hàn tự tin tung bay nói, hắn tin tưởng cùng cảnh giới chiến một trận, mình có thể quét ngang tất cả đối thủ.
– Như ngươi mong muốn!
Nghiêm Thiên Chiếu công kích, giết tới Lăng Hàn.
Oành oành oành oành… trong nháy mắt hai người đã qua mười mấy chiêu.
Lăng Hàn khiếp sợ, sức mạnh của Nghiêm Thiên Chiếu không kém hắn chút nào, mà ở trên chi tiết chiến đấu, đối phương còn đạt đến mức độ kinh người, thật giống như trời sinh chính là một chiến sĩ, hoàn toàn có thể dựa vào bản năng chiến đấu.
Rõ ràng có mấy lần rơi vào hiểm cảnh, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu lại lấy cùi chỏ chấn, eo va, vai đụng,… nhìn như không thành chươ ng pháp, nhưng không chỉ hóa giải nguy cơ, ngược lại chế tạo phiền toái không nhỏ cho Lăng Hàn, nếu không phải Lăng Hàn tu thành Thiết Bì Thể, thật là có khả năng bị thiệt lớn.
Nhưng Thiết Bì Thể cũng không phải vạn năng, sau khi Nghiêm Thiên Chiếu phát hiện phòng ngự của hắn kinh người, thì hóa chưởng thành chỉ, cứ nhắm hai mắt của hắn ra tay, chiêu nào chiêu nấy ác liệt, để hắn vô cùng chật vật.
Lúc chiến đấu với người khác, Lăng Hàn luôn có thể khống chế đại cục, thần thức của Thiên Nhân Cảnh để hắn có thể dự đoán ra thế tiến công của đối phương, từ đó sớm làm ra ứng đối.
Có thể nói, ở trong nháy mắt đối thủ ra chiêu, hắn đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng đánh với Nghiêm Thiên Chiếu thì hoàn toàn ngược lại, nhất cử nhất động của hắn đều ở trong dự đoán của đối phương, bởi vậy, Lăng Hàn có một thân sức chiến đấu kinh người, lại bị đối phương dần dần áp chế.
Lăng Hàn bỗng nhiên nghĩ đến, trong đôi mắt đối phương đã từng tỏa ra áp lực để hắn rung động, lẽ nào, Nghiêm Thiên Chiếu giống hắn, bị một cường giả đoạt xá? Hơn nữa, đối phương còn muốn mạnh hơn, có khả năng là một cường giả Phá Hư Cảnh!
Cũng chỉ có như vậy, uy thế thần thức của đối phương mới trên hắn, năng lực chiến đấu áp chế hắn.
Thú vị! Thú vị!
Lăng Hàn không chỉ không sợ sệt, trái lại phát lên chiến ý hừng hực, hắn ở Thần Thai Cảnh hầu như không có đối thủ, nhưng bỗng nhiên xuất hiện một đại địch, để dòng máu của hắn sôi trào.
– Đến chiến cái thoải mái!
Hắn cười ha ha, triển khai Chiến Tượng Quyền, bảy con Long Tượng hiện lên, nghiền ép về phía Nghiêm Thiên Chiếu.
Nghiêm Thiên Chiếu không khỏi hơi kinh hãi, bật thốt lên:
– Kỹ pháp của Địa Long Điện!
Địa Long Điện?
Trong lòng Lăng Hàn lóe lên, Chiến Tượng Quyền lấy từ chỗ Nạp Lan Đột, mà Nạp Lan Đột xuất thân Địa Long Tông.
Từ khi Tu La Ma Đế nhận ra Huyền Nguyên Tam Thức là võ kỹ của Thiên Kiếm Cung, Lăng Hàn liền lưu tâm, suy đoán mấy thế lực ở Trung Châu đều có quan hệ tới Thần giới, Tử Tuyết Tiên của Thanh Lôi Tông càng có tộc nhân ở Thần giới.
Bởi vậy, Nghiêm Thiên Chiếu nói ba chữ Địa Long Điện, hắn liền tin đối phương, chỉ là Địa Long Tông đổi thành Địa Long Điện mà thôi.
Tê, lẽ nào tên này cũng có quan hệ với Thần giới?
Lúc Nghiêm Thiên Chiếu năm tuổi thì bị người phong ấn, vẫn nằm ở trạng thái ngủ say, cho đến khi đạt được đan dược của hắn mới tỉnh lại, sau đó không mấy ngày liền tiêu thăng đến Linh Hải Cảnh, càng thể hiện ra thực lực quỷ dị.
Nếu như nói, lúc trước Nghiêm Thiên Chiếu bị một tên Thần linh bám thân, vậy hết thảy đều có thể giải thích.
Áp lực có thể làm cho mình khiếp đảm, năng lực chiến đấu tinh tế, không có quan hệ gì tới Thần giới mới lạ.
– Đến tột cùng ngươi là ai?
Lăng Hàn nghiêm nghị nói.
– Há, ta cũng muốn hỏi một chút, ngươi là ai?
Nghiêm Thiên Chiếu nở nụ cười, nhưng song quyền oanh liên tục, rõ ràng không có một đạo quyền khí, nhưng nắm đấm đánh ra uy lực lại bá tuyệt, giống như Lăng Hàn chủ động lao tới ăn đấm, cho thấy năng lực khống chế của hắn cực mạnh.
Quả nhiên!
Trong lòng Lăng Hàn gật đầu, đối phương tuyệt đối là bị một tên cường giả đoạt xác, hơn nữa rất có khả năng là một Thần linh! Lúc trước có người nhìn ra không đúng, nhưng chỉ phong ấn Nghiêm Thiên Chiếu, để hắn ngủ say, nhưng sau khi bị hắn “giải phóng”, linh hồn này rốt cục có thể hoàn toàn khống chế thân thể, phát huy ra sức chiến đấu đáng sợ.
– Các hạ là từ Thần giới đến đi?
Lăng Hàn vừa đấu với đối phương, vừa nhẹ giọng nói, cái này quá kinh thế hãi tục, hắn cũng không muốn bị những người khác nghe được.
– Thần giới?
Nghiêm Thiên Chiếu cười ha ha, tương tự đè thanh âm rất thấp nói.
– Ếch ngồi đáy giếng, chết đến nơi rồi còn không biết, thật khiến người ta buồn cười.
– Đây là ý gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Có thể mấy chục năm, có thể chừng trăm năm, ngươi sẽ biết!
Nghiêm Thiên Chiếu lãnh đạm nói.
– Hiện tại, bại cho ta! Bảo vật trong bí cảnhThập Nhị Thiên, ta thề nhất định phải có!
– Ha ha!
Lăng Hàn cũng cười gằn.
– Đã như vậy, ta càng không thể để cho ngươi thực hiện được!
– Ngươi không ngăn cản được ta!
Nghiêm Thiên Chiếu ngạo nhiên nói.
– Hiện tại, ta có thể phát huy ra tiếp cận trăm phần trăm sức chiến đấu, làm sao ngươi có khả năng là đối thủ của ta!
– Đừng quên, ta chỉ là Thần Thai tầng một!
Lăng Hàn cười nói, đây là ưu thế lớn nhất của hắn.
Ánh mắt của Nghiêm Thiên Chiếu không khỏi phát lạnh, tuy hắn hoàn toàn khống chế bộ thân thể này, nhưng phát huy ra trăm phần trăm sức chiến đấu, cũng sẽ bị giới hạn ở sức mạnh của bộ thân thể này, sức chiến đấu không phải vô hạn.
Hiện tại Lăng Hàn đã mạnh như vậy, nếu như đạt đến Thần Thai tầng chín, vậy sức chiến đấu khẳng định còn tăng lên mấy cấp độ, càng khó có thể đối phó.
– Vậy thì không thể để ngươi sống nữa!
Trong ánh mắt của Nghiêm Thiên Chiếu có quang mang màu xanh lục sáng lên, hai tay giương ra, nhất thời có từng sợi tơ màu xanh lục mở rộng.
Oành!
Đúng lúc này, chỉ thấy một người vọt vào đại đấu thú tràng, kinh hô:
– Gia chủ đại nhân, chìa khoá bị một quái nhân trốn ở trong quan tài cướp đi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 447: Chìa Khoá Bị Cướp
Chìa khoá!
Nghe được hai chữ này, Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu đồng thời ngừng chiến, bọn họ theo bản năng cho rằng đây là chìa khóa bí mật mở ra Xạ Thủ Cung.
Quả nhiên, Giang gia gia chủ lập tức đứng dậy, lộ ra vẻ kinh sợ, quát lên:
– Sao có thể có chuyện đó, chìa khoá giấu ở nơi bí ẩn như vậy, sao bị người tìm tới?
– Bẩm gia chủ.
Người kia nơm nớp lo sợ nói.
– Người kia không biết dùng bí pháp gì, đã khống chế Tứ trưởng lão, để hắn tự mình lấy chìa khoá ra giao, sau đó trốn vào quan tài đào tẩu.
Dung Hoàn Huyền!
Lăng Hàn lập tức khẳng định, tuy ở trong Cực Dương Thành khả năng có đệ tử khác của Thiên Thi Tông, nhưng dám to gan bày ra thân phận, vậy khẳng định chỉ có Dung Hoàn Huyền mà thôi.
Có Tam Sinh Thi Quan, chính là tùy hứng.
Không nói hai lời, Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu xoay người rời đi, mấy cái lên xuống liền nhảy đến chỗ cao nhất của đại đấu thú tràng, ánh mắt đảo qua, đã thấy địa phương gây án, dồn dập triển khai thân pháp truy kích.
Nếu chìa khoá bị cướp đi rồi, còn luận võ chọn rể cái rắm.
Vèo, Hổ Nữu cũng đuổi theo, nhìn Nghiêm Thiên Chiếu một chút, miệng nhỏ khẽ nhếch, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, có vẻ địch ý mười phần.
Trong ánh mắt của Nghiêm Thiên Chiếu toát ra vẻ kiêng dè, không tự chủ được mà duy trì một khoảng cách với Hổ Nữu.
Tu La Ma Đế có thể đoạt xác Dung Hoàn Huyền, Nghiêm Thiên Chiếu cũng nghi bị một tên Thần linh chiếm cứ, nếu như trong thân thể của Hổ Nữu cũng có ý chí của một vị Thần linh đáng sợ, tựa hồ cũng không kỳ quái.
Nhưng Lăng Hàn còn rất hoài nghi, có loại Thần linh hung tàn rồi lại lấy ăn làm gốc, thuận tiện tự mình khoe tài sao?
Tiểu nha đầu quái lạ là ở trên linh căn, tựa hồ hoàn toàn khác Dung Hoàn Huyền, Nghiêm Thiên Chiếu.
Thực sự là đau đầu, đời này yêu quái cũng quá nhiều đi.
Lăng Hàn mặc kệ, hiện nay trọng điểm là chặn Dung Hoàn Huyền, cướp lấy chìa khoá.
Cũng còn tốt, sức phòng ngự của Tam Sinh Thi Quan vô cùng mạnh mẽ, nhưng tốc độ lại không nhanh, chí ít Lăng Hàn, Nghiêm Thiên Chiếu đều đang rút ngắn khoảng cách, Hổ Nữu thì càng không cần phải nói, chỉ là nàng không có toàn lực ứng phó, vẫn đi theo bên người Lăng Hàn.
Cực Dương Thành là không thiếu cường giả Sinh Hoa Cảnh, tuy Lăng Hàn còn chưa từng thấy, nhưng tin tưởng còn có đại năng Linh Anh Cảnh, Dung Hoàn Huyền công khai cướp chìa khoá, thật có thể để hắn thong dong đào tẩu sao?
Nhưng chí ít cho đến bây giờ, là không có một tên cường giả Sinh Hoa Cảnh ra tay.
Đơn giản, ở trong thành đoạt lại chìa khoá, cuối cùng ở dưới áp lực trao trả cho Giang gia là rất lớn.
Nhưng mà chạy ra khỏi thành, vậy thì là dã ngoại, ngươi ở dã ngoại nhặt được đồ vật, vậy khẳng định là của mình, nào có chuyện trả lại người mất?
Đây là một quy tắc ngầm.
Bởi vậy, mọi người đều đang đợi, đợi Dung Hoàn Huyền ra khỏi thành, đến thời điểm đó tất nhiên sẽ dẫn động lượng lớn cao thủ, Sinh Hoa Cảnh, thậm chí Linh Anh Cảnh ra tay cũng không ngạc nhiên chút nào.
Tam Sinh Thi Quan mở đường, một đường không người có thể ngăn trở.
Chỉ là gần mười phút, Dung Hoàn Huyền đã ra khỏi thành, nhất thời, từng bóng người hiện lên, không ẩn nhẫn nữa.
– Cẩn thận, chiếc quan tài này là bảo vật của Thiên Thi Tông, uy lực bất phàm!
Có người nhắc nhở, đó là Sinh Hoa Cảnh từng xuất hiện ở trong Ám Ma Sâm Lâm, tận mắt chứng kiến Tam Sinh Thi Quan đáng sợ.
Không ít người gật đầu, nhưng càng nhiều người thì xem thường, coi như Linh khí cấp mười cũng phải xem là ai đang sử dụng.
– Các ngươi đã nhát gan sợ phiền phức như thế, vậy chìa khoá kia ta nhận!
Có người ra tay, đập tới Tam Sinh Thi Quan.
– Ngu ngốc.
Rất nhiều người đều thầm nói.
Đùng!
Một chưởng vỗ lên Tam Sinh Thi Quan, nhất thời, trên nắp quan tài có từng mạch văn phát sáng, hóa thành một bộ Cốt Binh, nhắm người kia đâm một mâu.
Người kia kinh hãi, vội dương động ý chí võ đạo, xây lên một đạo phòng ngự ở trước người, nhưng lưỡi mâu trực tiếp đâm xuyên, phốc, chọc qua đầu của hắn, trên mũi mâu có giọt giọt máu tươi lăn xuống.
Vận may của hắn không tốt như vị Sinh Hoa Cảnh ở trong Ám Ma Sâm Lâm kia, bị một mâu xuyên đầu mà chết.
Đùng… Cốt Binh cũng tự động biến mất, thi thể của Sinh Hoa Cảnh kia mất đi lực lượng chống đỡ, lập tức rơi xuống mặt đất, vung lên một đám bụi bậm.
– Ha ha ha ha, lại đưa ta một bộ thi thể Sinh Hoa Cảnh làm Thi Binh, cảm tạ!
Thanh âm của Dung Hoàn Huyền từ trong quan tài vang lên, nắp quan tài hơi mở, một cái tay dò xét ra ngoài, kéo bộ thi thể của Sinh Hoa Cảnh kia vào thật nhanh, oành, sau đó nắp quan tài khép lại.
Tình cảnh kia làm tất cả mọi người không nói gì, chiếc quan tài này là muốn nghịch thiên a, làm sao bây giờ?
Xem ra Sinh Hoa Cảnh là hoàn toàn không có biện pháp, chỉ có thể để Linh Anh Cảnh lên.
Một vị cường giả toàn thân bao phủ ở trong thần quang màu tím xuất hiện, khí thế đáng sợ lưu chuyển, dù Thần Thai Cảnh tới cũng phải nằm rạp ở dưới chân của hắn mà không hề có một chút lực lượng chống cự.
Cường giả Linh Anh Cảnh!
Có điều Lăng Hàn, Hổ Nữu, Nghiêm Thiên Chiếu đều không phải người thường, không sợ khí thế như vậy chút nào, mà Dung Hoàn Huyền có Tam Sinh Thi Quan bảo vệ, tương tự không sợ.
Còn nữa, khí thế như vậy cũng không phải vô địch, chỉ cần là vương giả tu ra bảy đạo khí liền có tư cách đối kháng, ảnh hưởng cực nhỏ.
– Là Tử Mang lão nhân!
Thấy cường giả này xuất hiện, chúng Sinh Hoa Cảnh kinh ngạc thốt lên, tuy mọi người đều biết sẽ kinh động cường giả Linh Anh Cảnh, nhưng nhìn thấy cường giả như vậy hiện thân, vẫn gây ra náo động không nhỏ.
Quả nhiên, Thập Nhị Thiên bí cảnh truyền thừa ngay cả cường giả Linh Anh Cảnh cũng động lòng, tuy Tử Mang lão nhân chưa chắc có tư cách tiến vào bí cảnh, nhưng hắn có rất nhiều đồ tử đồ tôn, sẽ có một hai người tài năng, chỉ cần bọn họ có thể được truyền thừa, không phải đại biểu Tử Mang lão nhân đến sao?
Thân hình của Tử Mang lão nhân tung xuống, một chưởng nhấn về phía Tam Sinh Thi Quan.
– Ha ha ha ha, lão già thối tha ngươi cũng muốn đến tìm cái chết sao?
Dung Hoàn Huyền cười to, có vẻ hung hăng đến cực điểm.
Điều này làm cho tất cả mọi người khó chịu, chỉ là một tiểu bối Thần Thai Cảnh mà thôi, ỷ có kiện Linh khí cấp mười liền dám không để bọn họ vào mắt.
Cái này là vì Bắc Vực thiếu hụt cường giả đỉnh cao, bằng không ngươi đến Trung Châu thử xem, coi như có mai rùa kia, khẳng định cũng bị bắt trong nháy mắt.
Tử Mang lão nhân ấn xuống một chưởng, nhất thời Tam Sinh Thi Quan liền phản ứng, một bộ Cốt Binh xuất hiện, chém về hắn.
Oành oành oành… song phương triển khai ác chiến, Tử Mang lão nhân không rơi xuống hạ phong, nhưng cũng không cách nào tiêu diệt Cốt Binh, nhất thời xuất hiện cục diện triền đấu.
Nhưng Cốt Binh chỉ là Tam Sinh Thi Quan diễn hóa ra một đạo công kích, diệt liền diệt, lại đánh ra đạo thứ hai là được, còn Tử Mang lão nhân có thể tiêu hao như thế sao?
– Tử Mang lão nhi, ta đến giúp ngươi một tay!
Lại một cường giả Linh Anh Cảnh xuất hiện, trực tiếp chém ra một chiêu kiếm, oanh, một đạo kiếm khí hóa thành thiên kiếm, dài tới ngàn trượng, tàn nhẫn gọt lại.
Oành, thiên kiếm chém lên quan tài, nhất thời kích ra từng tầng quang ảnh gợn sóng.
– Ô!
Dung Hoàn Huyền hét thảm một tiếng, tuy hắn không bị bắn trúng, nhưng dưới sức mạnh rung động vẫn để hắn đau đớn không thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 448: Hỗn Chiến
Quả nhiên, dù cho Tam Sinh Thi Quan là Linh khí cấp mười, nhưng bị động xuất kích cũng chỉ có thể phát huy ra sức chiến đấu của Linh Anh Cảnh.
Nhưng ở nơi như Bắc Vực, Linh Anh Cảnh chính là sức chiến đấu mạnh nhất, Dung Hoàn Huyền nắm giữ Tam Sinh Thi Quan vẫn làm người nhức đầu, chỉ cần hắn núp ở trong Tam Sinh Thi Quan không ra, vẫn đúng là không nhất định có người làm gì được hắn.
Vù!
Có điều, sau khi bị thiên kiếm công kích, mạch văn trên Tam Sinh Thi Quan lóng lánh, lập tức ngưng ra một bộ Cốt Binh, đánh về phía cường giả Linh Anh Cảnh dùng kiếm.
Tên Linh Anh Cảnh này hoàn toàn không có hứng thú dây dưa với Tam Sinh Thi Quan, thân hình lập tức lấp lóe, không chọi cứng với Cốt Binh, mà chém ra một chiêu kiếm, công tới Tam Sinh Thi Quan.
– A…
Dung Hoàn Huyền kêu thảm thiết, quan tài có thể giúp hắn tránh đả kích trực tiếp, nhưng Linh Anh Cảnh công kích, lực phản chấn vẫn để hắn cực kỳ khó chịu.
Lại một bộ Cốt Binh hiện lên, giết về vị cường giả Linh Anh Cảnh này.
Mọi người không khỏi biến sắc, đánh một cái liền dẫn ra một bộ Cốt Binh, ai nhận được? Linh Anh Cảnh mạnh hơn nữa cũng không chịu nổi nhiều Cốt Binh vây công như vậy.
Cường giả Linh Anh Cảnh kia né tránh, thiên kiếm đánh chém, tự nhiên lại dẫn ra bộ Cốt Binh thứ tư.
Lẽ nào quan tài diễn hóa Cốt Binh là không có chừng mực sao?
Lăng Hàn nhìn, thầm nghĩ nó nhất định có cực hạn, nhưng Tam Sinh Thi Quan là Linh khí cấp mười, Linh Anh Cảnh muốn bức ra cực hạn? Không thể!
Đồng dạng là Linh khí cấp mười, Tam Sinh Thi Quan lại thật mạnh, vượt xa Ma Sinh Kiếm.
– Không hổ là hàng nhái của Minh Phủ Tam Sinh Quan, ngay cả ta cũng có chút đỏ mắt!
Nghiêm Thiên Chiếu lẩm bẩm nói, thanh âm rất nhỏ, lại bị Lăng Hàn thu ở trong tai.
Linh Anh Cảnh thứ hai kia oanh liền bảy kiếm, cuối cùng không có năng lực công kích Tam Sinh Thi Quan nữa, bởi vì đã có bảy bộ Cốt Binh vây công hắn, để hắn làm sao cũng không có dư lực công kích.
– Ha ha ha ha, chỉ là Linh Anh Cảnh mà thôi, cũng muốn làm khó tiểu gia?
Dung Hoàn Huyền cuồng ngạo nói, có vẻ vô cùng chói tai.
Nhưng Tam Sinh Thi Quan xác thực trâu bò, không thể không phục.
Lăng Hàn thầm nói với Tiểu Tháp:
– Ngươi xem một chút, người ta chỉ là một Linh khí cấp mười cũng trâu bò như thế, ta lại phải cong đuôi làm người, sao chênh lệch lớn như vậy chứ?
Tiểu Tháp không có chút rung động nào nói:
– Ngươi thích, ta cũng có thể toàn lực phát huy, ngươi muốn diệt ai liền diệt, ngược lại ngươi là chủ nhân, ta nghe lời ngươi.
Sát!
Lăng Hàn cũng chỉ là cảm thán, chẳng lẽ hắn không biết Hắc Tháp ra tay sẽ đưa tới đại năng thượng giới nhòm ngó sao? Nhưng Tiểu Tháp cũng quá lưu manh, ngược lại suýt chút nữa làm hắn tức điên.
Vì sao cảm giác tính cách của khí linh này còn rất lưu manh nhỉ.
Nơi này tổng cộng có ba Linh Anh Cảnh, dồn dập ra tay, nhưng chỉ dẫn ra càng nhiều Cốt Binh, hoàn toàn áp chế bọn họ.
– Linh Anh Cảnh chó má gì, chờ tiểu gia được truyền thừa trong bí cảnhThập Nhị Thiên, quay đầu lại liền luyện chế toàn bộ các ngươi thành Thi Binh! Ha ha ha ha!
Dung Hoàn Huyền cười to, ai có thể lấy tu vi Thần Thai Cảnh đùa bỡn Linh Anh Cảnh trong lòng bàn tay?
Chỉ có hắn!
Chúng cường giả Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh đều gào thét, nhưng có thể có biện pháp gì, bọn họ căn bản phá không được phòng ngự của Tam Sinh Thi Quan.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, dưới bị động phòng ngự, chỉ cần tu vi Hoá Thần Cảnh liền có thể cách Tam Sinh Thi Quan đánh chết Dung Hoàn Huyền.
Đương nhiên, tiền đề phải là tu vi của Dung Hoàn Huyền chưa tới Hoá Thần Cảnh.
Điều này cũng đủ để chứng minh Tam Sinh Thi Quan mạnh mẽ, chỉ bị động phòng ngự mà thôi, nhưng cũng cần Hoá Thần Cảnh mới có thể đánh giết người trốn ở bên trong.
Dung Hoàn Huyền tiếp tục khởi động Tam Sinh Thi Quan bỏ chạy, có chút cường giả Sinh Hoa Cảnh còn truy đuổi, không muốn từ bỏ, có mấy người thì xoay người rời đi.
Tên này trốn ở trong quan tài là không làm gì được.
Sau mười ngày, hết thảy cường giả đều bất đắc dĩ rời đi, lại theo nữa cũng không có ý nghĩa, bởi vì hiển nhiên Dung Hoàn Huyền có không gian giới chỉ, không cần lo lắng bị chết đói.
Mà hiện tại còn truy kích, chỉ còn lại Lăng Hàn, Hổ Nữu và Nghiêm Thiên Chiếu.
Lăng Hàn và Hổ Nữu một đường, Nghiêm Thiên Chiếu một đường, đều ẩn ở trong bóng tối.
Có điều, sau khi Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh đều rời đi, Nghiêm Thiên Chiếu giết ra, tung người đến trước Tam Sinh Thi Quan.
– Giao chìa khoá ra, tha cho ngươi một mạng!
Nghiêm Thiên Chiếu từ tốn nói.
– Chỉ là Thần Thai Cảnh mà thôi, khẩu khí thật lớn a!
Dung Hoàn Huyền ra quan, nhìn Nghiêm Thiên Chiếu cười gằn.
– Lúc bản tọa tung hoành thiên hạ, còn không biết lão tổ tông của ngươi ở chỗ nào, dám làm càn ở trước mặt bổn tọa!
Nghiêm Thiên Chiếu ra tay, chộp tới Dung Hoàn Huyền.
Lăng Hàn không có ra tay, hắn sợ Dung Hoàn Huyền trốn vào trong Tam Sinh Thi Quan, vậy thì là con cọp cắn rùa đen, không chỗ hạ miệng.
Ngược lại, từ trong tay Nghiêm Thiên Chiếu cướp chìa khoá thì dễ dàng hơn nhiều.
– Chuyện cười!
Dung Hoàn Huyền tự nhiên không sợ, lấy ra một thanh trường đao chém qua.
Người của Thiên Thi Tông, sức chiến đấu cá thể không mạnh, nhưng cũng có ngoại lệ, như Dung Hoàn Huyền thì đạt được Tông chủ truyền thừa, tuy không lấy được Ma Âm Đao, nhưng lại được một môn đao pháp, có thể phối hợp Ma Âm Đao triển khai, cấp bậc không thấp, hơn nữa chỉ cần có thi khí liền sử dụng được, mạnh yếu chỉ xem ở trình độ thi khí.
Bởi vậy, Dung Hoàn Huyền còn có chút tạo nghệ ở trên đao đạo, một đao chém ra năm đạo đao khí.
Nghiêm Thiên Chiếu không tránh không né, tay phải mở ra, ý chí võ đạo dương động, từng sợi tơ màu xanh lục mở rộng, như một chiếc võng bao về phía Dung Hoàn Huyền.
– Đứt cho ta!
Dung Hoàn Huyền lạnh lùng nói, đao khí chém qua, nhưng tấm lưới vẫn không nhúc nhích.
– Cái gì?
Hắn không khỏi ngẩn ra, khí của đối phương ở trên chất lượng làm sao cao hơn hắn nhiều như vậy?
– Tiểu tử vô tri!
Võng lớn của Nghiêm Thiên Chiếu đã mở ra, bao vây Dung Hoàn Huyền.
– Đáng ghét!
Dung Hoàn Huyền cũng không nghĩ tới thực lực của mình kém đối phương lớn như vậy, hắn vội vàng lùi về sau, muốn trốn vào trong Tam Sinh Thi Quan.
– Bản tọa ra tay, ngươi còn muốn trốn?
Nghiêm Thiên Chiếu khinh thường nói, lưới đã hợp lại, bao bọc Dung Hoàn Huyền.
Dung Hoàn Huyền gào thét, nhất thời khinh địch, lại rơi xuống cục diện bị động như thế.
Hắn há miệng phát sinh một tiếng kêu to, oành, trong Tam Sinh Thi Quan nhảy ra một bóng người, đánh tới Nghiêm Thiên Chiếu.
Đây là một bộ Thi Binh, trên trán thình lình có một cái động, chính là cường giả Sinh Hoa Cảnh mà mười ngày trước bị Tam Sinh Thi Quan giết, bây giờ đã bị hắn luyện chế thành Thi Binh, chỉ là thời gian quá ngắn, vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa, chỉ có sức chiến đấu của Thần Thai Cảnh, nhưng kiềm chế Nghiêm Thiên Chiếu lại là không có vấn đề, không cho hắn có cơ hội ra tay với Dung Hoàn Huyền liền được.
Lăng Hàn nở nụ cười, nên là thời điểm hắn xuất thủ.
Thân hình hắn nhảy lên, lập tức giết ra ngoài, không chút do dự lấy ra Ma Sinh Kiếm, đồng thời gọt về phía hai người Dung, Nghiêm.
– Đáng chết!
Dung Hoàn Huyền và Nghiêm Thiên Chiếu đồng thời hừ một tiếng, nhưng chiêu kiếm này thời cơ quá khéo, vừa vặn ở lúc hai người đánh hừng hực, lực phòng ngự yếu kém nhất.
Oanh… đúng lúc này, Tam Sinh Thi Quan tiến đến gần, che ở giữa Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 449: Lai Lịch Của Nghiêm Thiên Chiếu
Oành!
Ánh kiếm tung toé, toàn bộ đánh lên Tam Sinh Thi Quan, đây chính là Linh khí cấp mười, rất dễ dàng liền ngăn cản công kích của Lăng Hàn, cũng may Ma Sinh Kiếm là Linh khí cấp mười, bởi vậy không có khiến Tam Sinh Thi Quan phản kích.
Nhưng Tam Sinh Thi Quan đã úp tới Dung Hoàn Huyền, chỉ cần thu hắn vào, như vậy Dung Hoàn Huyền liền nằm ở trạng thái “vô địch”.
– Lăng Hàn, ngươi không làm gì được ta!
Dung Hoàn Huyền cười gằn, chỉ cần thấy được Hổ Nữu, chẳng lẽ còn không thể xác định thân phận của Lăng Hàn sao? Chờ chút, tiểu nha đầu kia đâu, mới vừa rồi còn nhìn thấy nàng, sao lập tức liền không còn bóng dáng.
– A!
Đột nhiên hắn hét thảm một tiếng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hổ Nữu lại xuất hiện trong lưới, mà khóe miệng còn đẫm máu, thình lình cắn hai ngón tay của hắn đi, một cái trong đó đang mang không gian giới chỉ.
– Không…
Hắn lập tức rống to, không gian giới chỉ cũng không đáng giá mấy đồng tiền, vấn đề là bên trong cất giấu hết thảy gia sản của hắn a, kể cả chiếc chìa khóa cướp của Giang gia.
– Hì hì!
Hổ Nữu nhếch miệng nở nụ cười, nàng và Lăng Hàn phối hợp hiểu ngầm, một tiến công chính diện, kéo sự chú ý, một cái khác từ mặt bên đánh lén, lấy lực phá hoại của Sinh Hoa hai mươi tinh cắn xuyên lưới, cũng thuận tiện cắn đứt hai ngón tay của Dung Hoàn Huyền.
Nàng lui nhanh.
Oành… Tam Sinh Thi Quan khép lại, nuốt Dung Hoàn Huyền vào trong.
– Giết cho ta! Giết toàn bộ bọn họ cho ta!
Bên trong truyền đến thanh âm tức giận của Dung Hoàn Huyền, đứt mất hai ngón tay không có chuyện gì, chỉ cần trái tim không xấu, thi khí có thể sống lại tất cả bộ phận, nhưng không gian giới chỉ nhất định phải đoạt lại.
Nhất thời, con Thi Binh kia nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
Nghiêm Thiên Chiếu cũng rung tay phải lên, thu hồi lưới xanh, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn, tràn ngập lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
– Giao ra chiếc chìa khóa đó, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Lăng Hàn tiện tay xóa đi thần thức của Dung Hoàn Huyền ở trên không gian giới chỉ, quét qua, quả nhiên bên trong có một cái chìa khoá màu bạc, không biết làm bằng chất liệu gì, to như cánh tay trẻ em.
Hắn khẽ mỉm cười, trực tiếp thu không gian giới chỉ vào trong Hắc Tháp, sau đó thân hình né tránh, không va chạm chính diện với Thi Binh, cái này không có chút ý nghĩa nào:
– Há, trận chiến giữa ngươi và ta còn chưa phân thắng bại, ta còn đang muốn đánh thoải mái đây này!
– Buộc ta ra tay toàn lực, ngươi chỉ có một con đường chết!
Nghiêm Thiên Chiếu lãnh đạm nói, vung tay phải lên, đánh ra một tia sáng màu xanh lục, hóa thành một cánh chim, như một thần nhận tuyệt thế chém qua Lăng Hàn.
Lăng Hàn xuất kiếm, keng… trường kiếm chém tới cánh chim, đốm lửa kịch liệt lóng lánh, nhìn kỹ, này cũng không phải đốm lửa phổ thông, mà là từng mạch văn.
Nghiêm Thiên Chiếu thật đáng sợ, hắn đánh ra ý chí võ đạo có thể chống lại Linh khí cấp mười!
Nhưng vào lúc này, con Thi Binh kia lại quất tới Nghiêm Thiên Chiếu, nó được mệnh lệnh là giết sạch tất cả mọi người, tự nhiên kể cả Nghiêm Thiên Chiếu ở bên trong.
Vốn Nghiêm Thiên Chiếu cách có chút xa, nó tự nhiên ưu tiên tấn công Lăng Hàn, nhưng bây giờ Nghiêm Thiên Chiếu vọt tới cách nó gần như vậy, nó tự nhiên không ngại quất một cái.
– Đệt!
Nghiêm Thiên Chiếu mắng một tiếng, mặc kệ “kiếp trước” hắn huy hoàng bực nào, nhưng hiện tại chỉ là Thần Thai tầng chín, tuyệt đối không cách nào lơ là một Thi Binh Sinh Hoa Cảnh, dù nó vẫn chưa luyện chế hoàn toàn.
Hắn lại vung một đòn, nhưng là đánh tới Thi Binh.
Lăng Hàn xông lên, Ma Sinh Kiếm đẩy ra, mười đạo kiếm khí hiện lên, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, ý cảnh gợn sóng, như năm tháng biến thiên.
Lần này, đã biến thành hắn và Thi Binh hợp công Nghiêm Thiên Chiếu.
Nghiêm Thiên Chiếu có khả năng là Thần linh đoạt xác, năng lực chiến đấu kinh người đến khủng bố, giơ tay đá chân, dễ dàng liền hóa giải tất cả công kích của Thi Binh và Lăng Hàn.
Nhưng Lăng Hàn vừa gần người, Thi Binh lại chủ công Lăng Hàn, để tình cảnh trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Ba bên hỗn chiến, Lăng Hàn đạt được chìa khoá tự nhiên thành đối tượng bị công kích trọng điểm, nhưng Thi Binh là “kẻ hai mặt” tiêu chuẩn, thời điểm có thể công Lăng Hàn thì công Lăng Hàn, nếu Lăng Hàn rời xa, nó sẽ không nhàn rỗi, thuận tiện bắt chuyện với Nghiêm Thiên Chiếu, để Nghiêm Thiên Chiếu vô cùng phiền muộn, cái “minh hữu” này thực sự quá vô căn cứ.
Hổ Nữu ở một bên nhìn mà không ngừng vỗ tay, nàng đối với Lăng Hàn là tràn ngập tự tin.
Trải qua một quãng thời gian thủ thế chờ đợi, Lăng Hàn đãng ra một chiêu kiếm, triển khai Huyền Diệu Tam Thiên.
Ngàn ánh kiếm!
Tứ Quý Kiếm Pháp chỉ là võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nhưng Thần Thai Cảnh đã có thể sử dụng võ kỹ Địa Cấp, Huyền Diệu Tam Thiên càng là tồn tại vượt qua võ kỹ Thiên Cấp, uy lực chỉ giới hạn ở lý giải đối với kiếm đạo của võ giả.
Lần này từ Huyền Cấp đập lên tới Thiên Cấp, uy lực kiếm pháp tự nhiên tăng mạnh!
Xèo xèo xèo… ngàn ánh kiếm đan xen, mỗi một ánh kiếm đều tương đương với một đòn toàn lực của Lăng Hàn, uy lực này kinh người cỡ nào? Hơn nữa đây còn dùng Linh khí cấp mười đánh ra!
Nghiêm Thiên Chiếu lập tức rên lên một tiếng, hai tay mở ra, từng sợi tơ trải rộng, lần này không phải hóa thành lưới, mà so với lưới còn dày đặc hơn, như vỏ sò úp lại, bảo hộ hắn ở bên trong.
Thi Binh thì chỉ ngây ngốc xông về phía trước, nên chịu đựng đại bộ phận ánh kiếm oai.
Oành!
Ánh kiếm phá diệt, gây ra vụ nổ lớn, cực kỳ đáng sợ.
Khi kiếm quang tan hết, chỉ thấy Thi Binh kia đã thủng trăm ngàn lỗ, cánh tay trái bị cắt đứt, nhưng nó vẫn nhào tới Lăng Hàn, hoàn toàn hung hãn không sợ chết.
Mà Nghiêm Thiên Chiếu thì tốt hơn rất nhiều, vỏ sò che chở hắn chỉ bị đánh tan một chút, hắn hoàn toàn không có tổn thương, cái này tự nhiên là bởi vì đại bộ phận công kích đều bị Thi Binh gánh.
Không thể không nói, chỉ luận thể phách, Thi Binh thật có thể sánh ngang trân kim cùng cấp, vượt qua Thiết Bì Thể một chút.
Hơn nữa đây là bởi vì Thi Binh này vẫn chưa bị luyện chế hoàn toàn, chỉ có thể nói trên Ngân Giáp Thi cấp hai đỉnh cao, nhưng trình độ không có đạt đến cấp ba, bằng không ngay cả Huyền Diệu Tam Thiên cũng không thể tạo thành phá hoại, dù sao đây là kiếm pháp thương tổn quần thể, Vạn Pháp Quy Nhất mới là đại sát chiêu.
– Đây là kiếm pháp của Thiên Kiếm Cung!
Nghiêm Thiên Chiếu kinh ngạc thốt lên, khẽ nhíu mày.
– Không đúng, nơi này có Thiên Kiếm Tông, lẽ nào ngươi là đệ tử của nơi đó? Không đúng, ngươi xuất thân Vũ Quốc, sẽ không có quan hệ với Thiên Kiếm Tông.
– Lẽ nào, ngươi là đại năng của Thiên Kiếm Cung chuyển thế thân?
Câu nói đầu tiên kỳ thực là hắn tự nói với mình, nhưng câu tiếp theo là đang hỏi Lăng Hàn.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Ta và Thiên Kiếm Cung không có quan hệ gì, nhưng ngươi, nếu biết Thiên Kiếm Cung, nghĩ đến là người của Thần giới a?
– Thần giới?
Nghiêm Thiên Chiếu sững sờ, sau đó đột nhiên cười to, mặt đầy vẻ khinh bỉ.
– Ngu dân hạ giới, ngu không thể nói! Nói thật cho ngươi biết, ta đúng là Nghiêm Thiên Chiếu, chỉ là khi còn bé phát động một đồ vật, bên trong cất giấu ký ức của một vị Thần linh, chịu chút ảnh hưởng mà thôi.
Lăng Hàn bừng tỉnh, loại ký ức này không thể chạm loạn, tại sao hắn không muốn sử dụng sưu hồn thuật? Chính là sau khi đụng vào ký ức của người khác, sẽ cùng trí nhớ của mình dung hợp lại với nhau, ký ức nhiều như vậy, liền không nhận rõ cái nào là của mình, cái nào của người khác, tất sẽ ảnh hưởng bản thân, thậm chí tính cách đại biến.
Lúc đó Nghiêm Thiên Chiếu chỉ năm tuổi, nhân cách của bản thân hắn căn bản chưa hình thành, sao có thể chịu đựng ký ức của một vị Thần linh? Tự nhiên tính cách đại biến, hầu như chính là phiên bản của tên Thần linh kia, trở nên cực kỳ tà ác, mới bị người phong ấn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 450: Bụi Bậm Lắng Xuống
– Đệt!
Trong Tam Sinh Thi Quan, truyền đến tiếng mắng của Dung Hoàn Huyền.
Hắn thực sự xui xẻo a, đầu tiên là bị Tu La Ma Đế bám thân, hiện tại lại gặp phải một quái vật có ký ức của Thần linh, hơn nữa Lăng Hàn cũng rất có thể dính líu quan hệ tới thời kỳ thượng cổ.
Nghiêm Thiên Chiếu là lý cũng không lý, dưới cái nhìn của hắn Dung Hoàn Huyền tự nhiên là tiểu nhân vật trong tiểu nhân vật, hoàn toàn không đáng giá được nhắc tới.
Hắn nghiêm nghị nhìn Lăng Hàn nói:
– Thành ý của ta rất đủ.
Lăng Hàn, như vậy đi, ta cũng không cần ngươi giao chiếc chìa khóa đó cho ta, nhưng ta muốn đồng thời tiến vào Xạ Thủ Cung, lấy đi một món đồ.
Thấy Lăng Hàn hơi nhướng mày, hắn lập tức xua tay nói:
– Ngươi yên tâm, thứ này đối với ngươi tuyệt không có một chút xíu tác dụng!
Hắn dừng một chút, lại nói.
– Ta còn có thể thay ngươi làm thịt tiểu tử trong quan tài kia, người khác không làm gì được Tam Sinh Quan, nhưng với ta vô hiệu, ta có thể lôi hắn ra!
– Đệt!
Dung Hoàn Huyền lại mắng một tiếng, đổi thành người khác nói như vậy, hắn tự nhiên khịt mũi coi thường, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu nắm giữ ký ức Thần linh, tương đương với Thần linh chuyển thế, nói không chắc liền sẽ có biện pháp đối phó Tam Sinh Thi Quan.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Không được!
– Tại sao?
Nghiêm Thiên Chiếu quả thực phát điên, hắn đã đủ nhượng bộ, Lăng Hàn lại còn từ chối.
Lăng Hàn nói:
– Hiện tại ta không giải quyết được tiểu tử trong quan tài kia, nhưng không quá mấy năm ta liền có thể lôi hắn ra giết, giữ lại cho ta một chút nhắc nhở cũng tốt.
Còn chiếc chìa khóa đó… Khà khà, rõ ràng là của ta, tại sao ta phải tặng đồ vật cho ngươi? Hơn nữa, ngay cả một vị Thần linh cũng để bụng như thế, chà chà sách, vậy ta càng không thể bỏ qua!
– Ngươi…
Nghiêm Thiên Chiếu giận tím mặt, nhất thời nhảy lên một cái, giết tới Lăng Hàn.
Nếu đàm luận không thành, vậy chỉ có so tài xem hư thực.
– Vậy ngươi liền nhìn sức chiến đấu đáng sợ của Khổng Tước nhất tộc ta!
Nghiêm Thiên Chiếu hừ lạnh nói, hai tay vung kích, hóa thành cánh chim trăm trượng, mạch văn đan dày, óng ánh phát quang, cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, hắn cũng không cần súc đủ sức mạnh, mỗi lần chỉ cần đánh ra chừng trăm ánh kiếm là được, đánh Nghiêm Thiên Chiếu tới cánh chim nát tan, hóa thành lông vũ đầy trời, lại lập tức hóa thành mạch văn, cấp tốc ảm đạm, quy về thiên địa.
– Giết! Giết! Giết!
Vẻ mặt của Nghiêm Thiên Chiếu trở nên cực kỳ tà ác, thân hình co rụt trở lại, thật giống như biến thành một con Khổng Tước to lớn, linh vũ kích dương, sát khí đầy trời.
Lăng Hàn không kinh không sợ, chỉ triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, trăm đạo ánh kiếm dương trời, đã đủ sức đối kháng.
– Đáng ghét, dù sao ta không còn là Khổng Tước thân, không cách nào phát huy Minh Vương bí thuật đến mức tận cùng!
Nghiêm Thiên Chiếu giận dữ hét, nhưng trong đôi mắt điên cuồng không giảm lại thăng.
– Giao chìa khóa ra!
Oanh, cả người hắn thả ra ngọn lửa màu xanh lục, vặn vẹo không gian.
Lăng Hàn lập tức cảm giác được một tia choáng váng.
– Có độc!
Hắn thầm nói, vội lấy ra một mảnh kim hoa trong đá nuốt vào, sau đó nhìn lại Hổ Nữu, cũng còn tốt, tiểu nha đầu cách khá xa, không có bị ngọn lửa bao vây.
Chỉ ăn vào một mảnh kim hoa trong đá, Lăng Hàn cảm thấy cảm giác váng đầu hơi được khống chế, nhưng vẫn không có chuyển biến tốt, hiển nhiên, kim hoa trong đá cũng không cách nào giải hỏa độc, chỉ có thể tạm hoãn.
Tê… đây là độc gì, ngay cả kim hoa trong đá được xưng có thể giải vạn độc cũng không thể giải!
Nhưng chiến ý của Lăng Hàn không giảm lại thăng, nắm chặt Ma Sinh Kiếm nói:
– Nghiêm Thiên Chiếu, tiếp ta một kiếm!
Oanh, Lôi Đình Chiến Giáp phát động, hình thành một hàng rào, ngăn cách hỏa độc ở bên ngoài.
Lúc này, Thi Binh đã không có đất dụng võ, trước sau bị Huyền Diệu Tam Thiên của Lăng Hàn và hỏa độc của Nghiêm Thiên Chiếu trọng thương, uy hiếp hoàn toàn suy giảm.
Bởi vậy, Lăng Hàn chỉ cần chuyên tâm đối phó Nghiêm Thiên Chiếu là được.
Hắn vẩy trường kiếm một cái, lần thứ hai phát động Huyền Diệu Tam Thiên, nhất thời, ngàn ánh kiếm dương động, phô thiên cái địa.
Nghiêm Thiên Chiếu vội mở cánh chim màu xanh lục, bao bọc mình lại, ánh kiếm tập kích đến, hào quang mạch văn đầy trời, nổ đến thân hình của hắn không ngừng lui về phía sau.
Ánh kiếm dập tắt, cánh chim bảo hộ ở trước người hắn cũng bị phá hỏng, khi kiếm quang giảm thiểu đến hai trăm đạo, cánh chim màu xanh lục hoàn toàn bị đánh tan, phốc phốc phốc phốc… ánh kiếm tàn phá, máu tươi bão táp.
Lăng Hàn âm thầm hoảng sợ, tên này thật là không thể coi thường, nếu không phải hắn tăng kiếm khí từ bảy đạo lên chín đạo, thì dù là Huyền Diệu Tam Thiên cũng phá không được phòng ngự của đối phương.
Nghiêm Thiên Chiếu vừa gào thét vừa thổ huyết, lần này hắn bị thương thật nặng.
Nhưng ở thời khắc mấu chốt, oành… Tam Sinh Thi Quan mở rộng, Dung Hoàn Huyền vọt ra, một đao chém về phía Nghiêm Thiên Chiếu.
Lúc này chính là thời điểm Nghiêm Thiên Chiếu suy yếu nhất, mà hắn làm sao nghĩ tới, Dung Hoàn Huyền lại còn ra tay với hắn, nhất thời trúng chiêu.
Phốc, dòng máu màu xanh lục tung toé, hắn bị chém thành hai đoạn.
– Ngươi lại ra tay với ta?
Nghiêm Thiên Chiếu không thể tin được.
– Phí lời, chính ngươi nói có thể lôi ta từ trong Tam Sinh Thi Quan ra, ta không diệt ngươi thì diệt ai?
Dung Hoàn Huyền cười gằn, so sánh với đó, chí ít hắn ở trước mặt Lăng Hàn còn có lực tự vệ, hơn nữa dù cho không chiếm được bảo vật trong bí cảnhThập Nhị Thiên hắn cũng không tổn thất gì, vốn không phải của hắn, tự nhiên không hề có chuyện đau như cắt gì.
Nghiêm Thiên Chiếu phiền muộn, không nghĩ tới giun dế ở trong mắt hắn lại trước sau trọng thương hắn, có điều, hắn dễ dàng chết như thế sao? Hai đoạn thân thể của hắn chuyển động, một cái hai chân chạy đi, một cái hai tay chống đỡ, sau đó hai tay chống nhảy một cái, chồng lên hạ thân, thật giống như có thể dính lại vậy.
– Bí cảnh mở ra, ta sẽ ngăn chặn ngươi, còn có ngươi…
Hắn đầu tiên là nói với Lăng Hàn, sau đó chỉ vào Tam Sinh Thi Quan.
– Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ biến ngươi thành một bộ thi thể!
Nói xong, hắn liền chạy đi, oanh, sau lưng sinh ra hai cánh ánh sáng màu xanh lục, rung lên, nhất thời phá không mà đi.
Vậy cũng không chết?
Lăng Hàn chống kiếm mà đứng, Nghiêm Thiên Chiếu hoàn toàn có thể coi là Thần Linh Thượng Cổ chuyển thế, nắm giữ bí thuật nhiều kinh người, bị một đao cắt đứt còn không chết, lần sau nên đánh nổ trái tim hay đầu của hắn đây?
– Lăng Hàn, ngươi không nên đắc ý, ta sẽ đi kiếm một bộ Kim Giáp Thi, lần sau tất lấy tính mạng của ngươi!
Dung Hoàn Huyền cũng bỏ lại một câu nói mang tính hình thức, hiển nhiên là muốn chạy đi.
– Biết rồi biết rồi, đi đi.
Lăng Hàn không nhịn được nói.
– Ngươi…
Dung Hoàn Huyền hừ nói, hắn rất khó chịu thái độ như vậy của Lăng Hàn, thật giống như hắn là tiểu nhân vật không quan trọng gì.
Hắn xin thề, nhất định phải làm cho Lăng Hàn hối hận.
Oanh, Tam Sinh Thi Quan chuyển động, Dung Hoàn Huyền cũng nghênh ngang rời đi.
Lăng Hàn rơi vào trầm tư.
Tình huống như Nghiêm Thiên Chiếu, đến tột cùng phải nói kiếp trước là Thần linh chuyển thế, hay vẫn như cũ là chính hắn? Ngược lại, hắn thuộc về tình huống thế nào, có phải chỉ là trí nhớ kiếp trước chuyển đến thân thể này không?
Điều này làm cho hắn có chút mờ mịt.
– Lăng Hàn!
Hổ Nữu vọt lại, lôi kéo tay của Lăng Hàn, nhất thời để Lăng Hàn nở nụ cười, đuổi đi mê man trong lòng.
Hắn chính là hắn, không phải đan đạo đế vương kiếp trước, cũng không phải thiếu niên vô dụng đời này, mà là dung hợp hai người, vừa có ưu điểm, cũng có khuyết điểm, là một người sống sờ sờ.
Cái này đã đủ.
– Đi, chúng ta trở lại!
Lăng Hàn cười nói.
– Ừm!
Hổ Nữu dùng sức gật đầu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Cửu Tinh Thiên Thần Quyết [Dịch] Cửu Tinh Thiên Thần Quyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Cuu-Tinh-Thien-Than-Quyet.jpg)



