[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 9 : Mã Lãng (c41-c45)
❮ sautiếp ❯Chương 41: Mã Lãng
Sau khi trải qua chiến dịch Trình gia, nguyên bản ở Thương Vân Trấn, vận mệnh của hai gia tộc ngang hàng đã bất đồng.
Thanh thế của Lăng gia tăng cao, đã có xu hướng thành Thương Vân Trấn đệ nhất thế gia.
Mà Trình gia là lửa thiêu mông, đối mặt khốn cảnh rất lớn, vốn quay vòng cạn đáy, càng quan trọng hơn là, sĩ khí hoàn toàn bị chèn ép.
Lăng Đông Hành có đứa con trai tốt!
Đây là nhận thức chung của tất cả mọi người ở Thương Vân Trấn hiện tại, ai cũng sẽ không nhớ hai tháng trước, “hảo nhi tử” kia vẫn là phế vật, là một trò cười.
Trong trấn, các gia tộc nhỏ đều lui tới nhiều lần với Lăng gia, muốn cùng Lăng gia kết thân gia, mục tiêu đương nhiên là Lăng Hàn, người đã từng là đại phế vật, hiện tại là đại thiên tài.
Đương nhiên, Thẩm gia liền trở thành trò cười, nguyên bản bọn họ đã nắm giữ người con rể này, lại bị chính bọn hắn từ chối ở ngoài cửa.
Không biết hiện tại tâm tình của Trầm Tử Yên sẽ thế nào?
Trần Phong Liệt chân trước mới vừa đi, chân sau liền tới một người của Thạch Lang Môn, tên là Mã Lãng.
Hắn mang theo đội chấp pháp của Thạch Lang Môn, thế tới hung hăng, tiến hành thẩm tra từng nhà, dường như đang tìm kiếm người nà đó.
Sau khi Lăng Hàn biết được, trong lòng hơi động, lẽ nào những người này là vì Hàng Chiến mà đến?
Rất nhanh, Mã Lãng liền mang người tới Lăng gia.
Thạch Lang Môn là chúa tể chu vi ngàn dặm, lần này Mã Lãng đại biểu Thạch Lang Môn đến, ai cũng phải cho đủ mặt mũi, bởi vậy toàn bộ đại nhân vật của Lăng gia đi tới phòng khách, tiếp đón vị “Đặc sứ” này.
Lăng Hàn cố ý đến muộn, thời điểm cùng Lưu Vũ Đồng đi tới phòng khách, bên trong đã ngồi đầy người, gia đinh muốn chào hỏi hắn, hắn lắc lắc đầu, lặng yên đi vào.
Trong sảnh chỉ có một người không thuộc về Lăng gia, là một người trẻ tuổi mặc áo trắng, đại khái khoảng hai mươi ba,hai mươi bốn tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng cả người toả ra khí thế mạnh mẽ, trên mặt càng có tự tin tung bay.
Muốn nói có khuyết điểm gì, chính là trên mặt tên này mang theo nụ cười giả dối, khiến người ta nhìn sẽ buồn nôn.
Ngoài ra, ngoài phòng khách còn đứng một loạt Hắc y nhân, mỗi người đều có tu vi Tụ Nguyên Cảnh, chỉ là cảnh giới không cao, đều ở hai tầng, tầng ba, không có ai bước vào tầng bốn.
Tầng bốn, tầng bảy mãi mãi là một cửa ải.
Người trẻ tuổi áo trắng kia hẳn là Mã Lãng a, Lăng Hàn nói thầm, một lần nữa đưa mắt nhìn sang, tu vi của người này thì cao hơn nhiều, đạt đến Tụ Nguyên tầng sáu, ở khu vực này, hơn nữa tuổi tác như vậy, tuyệt đối có thể được xưng một tiếng thiên tài, bỏ xa hàng ngũ Trầm Tử Yên, Trình Hưởng không biết mấy con phố.
– Lăng gia chủ, tháng vừa rồi, các ngươi có ai tiến vào Thiên Bình Sơn không?
Mã Lãng mở miệng hỏi.
Trong lòng Lăng Đông Hành nhảy một cái, hắn tự nhiên biết Lăng Hàn vừa mới từ Thiên Bình Sơn trở về, đối phương lại vừa vặn hỏi tới, để hắn làm sao có thể không cảnh giác? Chỉ là hắn làm Gia chủ nhiều năm, lòng dạ tự nhiên thâm trầm, trên mặt không chút động sắc nói:
– Theo ta biết, trong gia tộc không có người nào tiến vào Thiên Bình Sơn a.
May mắn, hành tung của Lăng Hàn đều rất bí mật, người trong gia tộc chỉ biết Lăng Hàn biến mất khoảng một tháng, nhưng cụ thể đi nơi nào lại không người rõ ràng.
– Như vậy nha!
Mã Lãng gật đầu, cũng không nói gì thêm, chỉ ngồi đó, hai mắt nhắm lại, không biết đang có ý đồ gì.
Trong lòng Lăng Đông Hành nắm chắc, vội sai người đưa ra một hộp gỗ, nói:
– Mã thiếu một đường khổ cực, đây là một chút lòng thành của Hàn gia, không thành kính ý, kính xin Mã thiếu nhận lấy!
Lúc này Mã Lãng mới mở hai mắt ra, sau khi tiếp nhận hộp gỗ, cũng không tị hiềm, mở ra tại chỗ, bên trong chỉ có mấy tờ giấy mỏng manh, nhưng Mã Lãng lại lộ ra nụ cười.
Đó là ngân phiếu, mỗi tờ đều là năm trăm lạng, tổng cộng bốn tờ, chính là hai ngàn lượng bạc, đây là số của cải không nhỏ a.
Hắn phụng mệnh điều động, vốn là có ý tống tiền, mang theo đội chấp pháp của Thạch Lang Môn hành động, ai không sợ hắn? Bởi vì hiện tại hắn là đại diện cho Thạch Lang Môn.
Mấy ngày nay hắn đã đi khắp Thương Vân Trấn, nhưng đặt hai nhà Lăng, Trình ở cuối cùng.
Quả nhiên, nhà giàu chính là nhà giàu, hào phóng a.
Hắn mò được chỗ tốt, tâm tình tự nhiên vui vẻ, đột nhiên đứng lên nói:
– Ta phụng lệnh của Thất trưởng lão, đang truy bắt một tên hung phạm, nếu Lăng gia chủ biết trong vòng một tháng có người tiến vào Thiên Bình Sơn, nhất định phải thông báo cho ta, ta còn ở trong trấn mấy ngày.
– Nhất định!
Lăng Đông Hành đáp ứng nói, hắn cũng đứng lên.
– Ta đưa Mã thiếu!
Mã Lãng vui vẻ gật đầu, bày đủ cái giá của “khâm sai”, chắp hai tay sau lưng, đi ra ngoài.
– Mã thiếu…
Đúng lúc này, chỉ nghe một người đột nhiên mở miệng, chính là Lăng Trọng Khoan.
Mã Lãng hơi nhướng mày, xoay người lại nói:
– Chuyện gì?
– Lão hủ đột nhiên nhớ tới, trong gia tộc có một người biến mất hơn tháng thời gian, có thể… là đi tới Thiên Bình Sơn!
Lăng Trọng Khoan nói, trên mặt mang theo nụ cười gằn.
– Há, là ai?
Mã Lãng hỏi.
– Người này gọi Lăng Hàn, chính là con trai của gia chủ.
Lăng Trọng Khoan đang chờ đối phương hỏi, vội vã đáp.
Nghe hắn nói như vậy, trong lòng người của cả Lăng gia đều đem hắn mắng máu chó đầy đầu.
Không nói hiện tại Lăng Hàn là hi vọng của Lăng gia, trụ cột tương lai, coi như hắn vẫn là phế vật lúc trước, nhưng chỉ cần họ Lăng, ngươi liền không thể đưa tay ra ngoài! Tâm tính như vậy cũng muốn làm Gia chủ? Lăng Gia này liền thật không có hi vọng.
Trong lòng Lăng Đông Hành tự nhiên rất nổi giận, thầm hối hận mình không sớm thanh lý môn hộ, nể tình mọi người đều là họ Lăng, hắn không có đuổi tận giết tuyệt, không nghĩ tới Lăng Trọng Khoan bạc tình tuyệt nghĩa như vậy.
Mã Lãng quay đầu nhìn về phía Lăng Đông Hành, nói:
– Lăng Gia chủ, có việc này không?
Trên mặt Lăng Đông Hành không chút biến sắc nói:
– Hơn tháng trước khuyển tử xác thực rời nhà ra ngoài rèn luyện, nhưng không có đi Thiên Bình Sơn.
– Há, vậy đi nơi nào?
Mã Lãng hơi nheo mắt lại.
– Thất Phong Sơn.
Lăng Hàn đứng dậy.
– Ngươi chính là Lăng Hàn?
Mã Lãng đưa mắt nhìn lại.
– Ta là Lăng Hàn.
Lăng Hàn gật đầu.
Mã Lãng nhìn chằm chằm Lăng Hàn, sắc mặt nghiêm túc đến cực điểm, để cho tất cả mọi người có loại hàn ý như mưa gió nổi lên.
– Ha ha ha ha!
Hắn đột nhiên nở nụ cười, đi tới vỗ vỗ vai của Lăng Hàn nói.
– Đừng sốt sắng như vậy, ta chỉ là thuận miệng hỏi một chút.
Ta còn phải đi Trình gia, sau đó lại tới tìm ngươi, ta nghĩ, chúng ta nên tán gẫu một chút.
Người trẻ tuổi này thực sự là hỉ nộ vô thường.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Sau này còn gặp lại.
– Lăng gia chủ, không cần tiễn!
Mã Lãng phất phất tay, mang theo đám Hắc y nhân kia rời đi.
Mãi đến tận bóng người của hắn biến mất, mọi người trong sảnh mới thở phào nhẹ nhõm, trong lúc vô tình, bọn họ đã chảy mồ hôi lạnh khắp người, đủ để chứng minh người trẻ tuổi này mang đến áp lực cho bọn họ thế nào.
Rắn độc!
Đúng, chính là rắn độc, người trẻ tuổi này như một con rắn độc, dù chỉ cùng hắn ở một phòng, cũng sẽ căng thẳng đến trình độ chảy mồ hôi lạnh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 42: Tính Toán
Sau khi ra Lăng gia, Mã Lãng dùng âm thanh chỉ có chính hắn mới nghe được, tự nói:
– Tiểu tử kia là Tụ Nguyên Cảnh, hơn nữa chỉ có mười sáu tuổi!
– Thương Vân Trấn nho nhỏ, lại có thể ra một Tụ Nguyên Cảnh dưới hai mươi tuổi, nếu không có ăn tiên quả, chính là được bí bảo gì đó.
– Chờ đi hỏi thăm một chút.
Nếu muốn biết chuyện của một người, hướng về kẻ thù của hắn hỏi là nhanh nhất, bởi vì không ai hiểu ngươi hơn bằng kẻ địch.
Mã Lãng mang người đi tới Trình gia, sau nửa giờ, trên mặt của hắn mang theo nụ cười, trong ánh mắt tràn ngập hưng phấn.
– Hai tháng trước tiểu tử kia còn là một phế vật, nhưng trong chớp mắt liền bạo phát.
Lăng gia thả ra tin tức nói, trước đây chỉ là tiểu tử kia biết điều, điệu thấp lại há có thể đến trình độ vị hôn thê cũng hối hôn?
– Hừ, người của Thương Vân Trấn là người trong cuộc mơ hồ, hiển nhiên, tiểu tử này là đạt được một bảo vật nghịch thiên, mới để tu vi của hắn trong khoảng thời gian ngắn tiến cảnh như vậy!
– Bọn họ cũng không suy nghĩ một chút, một phế vật Ngũ Hành Tạp Linh Căn, làm sao có khả năng đột nhiên bạo phát trở thành Tụ Nguyên Cảnh?
– Thậm chí, ngay cả Cửu Trưởng lão cũng bị tiểu tử kia che đậy!
– Ngay cả phế vật như vậy cũng có thể ở trong vòng hai tháng từ Luyện Thể tầng hai trực tiếp nhảy vào Tụ Nguyên Cảnh, nếu ta đoạt được…
Trái tim của Mã Lãng không khỏi oành oành oành đập mạnh, hắn là một đời thiên tài của Thạch Lang Môn, sư từ Thất trưởng lão, đồng thời cũng là tồn tại thứ ba trong hàng đệ tử Thạch Lang Môn, rất được đại lão trong môn phái kỳ vọng, tương lai có thể đột phá Dũng Tuyền Cảnh.
Nhưng theo tiến cảnh bình thường, kia ít nhất cũng là chuyện hai mươi năm sau.
– Có bảo vật này, nói không chắc ba năm, thậm chí trong vòng một năm, ta liền có thể đột phá đến Dũng Tuyền Cảnh, dù sao linh căn của ta là Địa Cấp trung phẩm, ở trên thiên phú không biết nghiền ép phế vật kia bao nhiêu lần!
– Có điều, thực lực của Lăng gia không yếu, ta không thể tùy tiện làm việc, bằng không bức đối phương chó cùng rứt giậu, thậm chí ngọc đá cùng vỡ, nói không chắc ta liền không chiếm được bảo vật kia.
– Hơn nữa huyên náo quá lớn, trêu chọc ra cường giả trong môn, bảo vật liền không có phần của ta.
– Mặt khác, tiểu tử kia còn có quan hệ với Cửu Trưởng lão, tuy địa vị của Cửu Trưởng lão kém sư phụ một đoạn dài, nhưng nếu hắn đứng ra, ta cũng không thể công nhiên cãi lời.
– Vì lẽ đó nhất định phải biết điều làm việc.
– Có, ta và Tiểu Độc Quân Dư Chinh quan hệ không tệ, người này chuyên dùng độc dược, có danh xưng Hữu Vô Ảnh Độc Thủ, nhờ hắn ra tay, ta nhất định có thể dễ dàng bắt Lăng Hàn.
Đợi ta bức ra bí bảo trên người hắn, lại xử tử người, đối ngoại liền nói là hung thủ sát hại Hàng Chiến.
– Còn những người khác của Lăng gia… xử tử toàn bộ, miễn cho tiết lộ phong thanh.
– Lập tức truyền tin cho Tiểu Độc Quân, ta ở đây làm bộ kết giao với tiểu tử kia, một mặt hỏi thăm lai lịch bảo vật a.
– Không ra một tháng, bí bảo này liền là của ta rồi!
Sau khi Mã Lãng đến Thương Vân Trấn, thì không đi nữa, năm thì mười họa sẽ đi Lăng gia một chuyến, cùng Lăng Hàn uống rượu tán gẫu, thật giống như vừa thấy hợp ý.
Nhưng mặt khác, tên này lại lòng tham không đáy, kiếm cớ đi các gia tộc nhỏ yêu cầu chỗ tốt.
Khiếp sợ uy thế của Thạch Lang Môn, cũng bị đội chấp pháp hắn mang theo dọa, mỗi lần hắn đều có thể thực hiện được.
Gần một tháng qua, các gia tộc của Thương Vân Trấn là tiếng oán than dậy đất, hận không thể giết tên khốn này.
Nhưng Lăng Hàn lại như không có phát sinh chuyện gì, mỗi ngày khổ tu, hắn phải nhanh chóng đạt đến Tụ Nguyên tầng một đỉnh phong, liền có nắm chắt tiến vào Thất Phong Sơn tìm Địa Long thảo.
Một tháng qua, hắn gần như đạt đến đỉnh cao, Ngũ hành nguyên hạch đã tiếp cận cực hạn, vận tốc quay không thể tăng nữa, bằng không hắn sẽ thổ huyết lập tức.
Có điều, vận tốc quay như vậy vẫn nhanh hơn kiếp trước rất nhiều, bởi vì năm viên nguyên hạch đạt đến một loại cân bằng, nên tăng cực hạn lên rất nhiều.
Hắn cũng luyện chế rất nhiều đan dược, một ít là Hồi Nguyên Đan trung phẩm, một ít là Đan dược Giải Độc, đều là chuẩn bị cho đối phó Hồng Lân Giao Xà.
Vật liệu là lấy từ Thiên Dược Các, Lăng Hàn cho một ít thành đan làm phí dụng, để Chư Hòa Tâm vô cùng kích động, bởi vì đây chính là tác phẩm của đại sư, có giá trị nghiên cứu to lớn.
– Lực lượng của ta bây giờ tương đương với Tụ Nguyên tầng năm phổ thông.
Lăng Hàn thầm nói, trên mặt cũng lộ ra vẻ than thở, Linh Căn Thần Cấp chính là Linh Căn Thần Cấp, trời sinh liền đứng ở vị trí ưu thế tuyệt đối, hầu như không có đạo lý thua đồng cấp.
– Một tháng tu mãn một cảnh giới nhỏ, so với dự tính của ta thì chậm hơn rất nhiều, nhưng vẫn nhanh hơn Vũ Đồng nha, chỉ là so với Luyện Thể Cảnh, ưu thế của Linh Căn Thần Cấp đã giảm bớt rất nhiều.
– Lại phối hợp đan dược, tốc độ còn có thể mau thêm một chút.
Lăng Hàn nói thầm, chỉ là Thương Vân Trấn quá nhỏ, ít có đan dược làm cho võ giả Tụ Nguyên Cảnh tăng lên tốc độ tu luyện, nguyên liệu cũng vậy.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa phòng vang lên, Lưu Vũ Đồng đẩy cửa vào nói:
– Mã Lãng lại tới nữa.
Lăng Hàn lộ ra một nụ cười khinh thường, nói:
– Hắn tất nhiên cho rằng trên người ta có bí bảo gì đó, mới có thể làm cho tu vi ta cấp tốc như thế a.
– Cần ta đuổi hắn đi không?
Lưu Vũ Đồng hỏi.
Nàng là Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa cũng sắp đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, đối phó một Tụ Nguyên tầng sáu, đương nhiên là dễ như trở bàn tay.
– Không cần, tựa hồ hắn đã dùng hết kiên trì, nên đến thời điểm ngả bài a.
Lăng Hàn lắc đầu, ánh mắt của hắn sáng sủa, Mã Lãng là Tụ Nguyên tầng bốn đỉnh cao, vừa vặn dùng để kiểm tra sức chiến đấu của hắn.
Hắn và Lưu Vũ Đồng đi tới phòng khách, chỉ thấy phụ thân Lăng Đông Hành đã ngồi trong phòng, ông cháu Lăng Trọng Khoan cũng có mặt, chỉ là bọn hắn đều đứng ở một bên, trên mặt mang theo nụ cười đáng sợ, không biết đang đánh chủ ý ác độc gì.
Một mạch của Lăng Trọng Khoan cũng nên giải quyết triệt để, Lăng Hàn thầm nói.
Có điều, trong phòng khách ngoại trừ Mã Lãng, còn có một người trẻ tuổi bận hắc y, thật giống như xác chết di động, trên mặt không chút biểu tình.
– Lăng huynh đệ, mấy ngày không thấy, vẫn khỏe chứ!
Chỉ thấy Mã Lãng đứng lên, ánh mắt lướt nhìn thân thể uyển chuyển của Lưu Vũ Đồng, lộ ra vẻ hừng hực.
Mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, cũng để hắn tim đập thình thịch, hắn thề, chờ giết chết Lăng Hàn, thu được bảo vật, nhất định phải được vưu vật này.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Nhờ phúc, ta vẫn khỏe.
Lăng Đông Hành sai người đưa trà lên, Mã Lãng rất nhiệt tình mời Lăng Hàn đi Thạch Lang Môn chơi.
Lăng Hàn nâng chung trà lên, vạch nắp ấm trà, sắc mặt hơi đổi.
Trong trà có độc!
Hắn là Đan Đế, mà Đan sư đối với độc vật lại có lý giải rất sâu, bởi vì có chút đan dược cần vật liệu chứa độc mới có thể luyện chế, lấy độc công độc.
Đùng!
Hắn vung chưởng ra, nguyên lực rung động, chấn chén trà mà Lăng Đông Hành đã giơ lên trước miệng nát tan, nước trà tung toé.
– Hàn Nhi!
Lăng Đông Hành cả kinh, hoàn toàn không hiểu cách làm của nhi tử.
– Trong trà có độc!
Lăng Hàn nói.
– Cái gì?
Ánh mắt của Lăng Đông Hành lăng lệ, phản ứng đầu tiên của hắn không phải hoài nghi phán đoán của nhi tử, mà lập tức nhìn sang ông cháu Lăng Trọng Khoan, muốn nói ai có động cơ, năng lực hạ độc này, vậy khẳng định là Lăng Trọng Khoan.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 43: Hạ Độc
Lăng Trọng Khoan như mèo bị giẫm đuôi, lập tức nhảy ra, chỉ vào Lăng Đông Hành nói:
– Lăng Đông Hành, ngươi đây là ý gì, là đang chỉ trích lão phu hạ độc sao?
Hắn không thể không gấp, bởi vì nơi này còn có quý khách của Thạch Lang Môn, độc hại đệ tử của Thạch Lang Môn, đây là tội lớn cỡ nào? Tuyệt đối có thể để hắn chết một trăm lần!
Then chốt là, hắn thật không có làm a!
Hắn tính toán một đời, chuyện xấu cũng đã làm nhiều lần, nhưng bị người oan uổng như thế thật là lần đầu tiên, tức giận đến mặt cũng tái rồi.
Lăng Đông Hành tự nhiên biết mình không có hạ độc, mà Mã Lãng cũng không có lý do hạ độc, như vậy hiềm nghi lớn nhất chỉ có thể là Lăng Trọng Khoan.
Hắn hừ một tiếng, nói:
– Lăng Trọng Khoan, nể tình ngươi cũng họ Lăng, ta vẫn nhẫn ngươi, dung ngươi, nhưng lần này, ngươi quá mức rồi!
Nếu Mã Lãng chết ở chỗ này, hắn làm Lăng gia Gia chủ, khẳng định khó thoát trách nhiệm.
– Không phải hắn!
Lăng Hàn lắc đầu nói.
– Không phải hắn?
Lăng Đông Hành kinh ngạc, ngay cả Lăng Trọng Khoan cũng tràn đầy khó hiểu, hoàn toàn không nghĩ tới Lăng Hàn sẽ giúp mình nói chuyện.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Độc dược như vậy, phế vật như hắn phối không ra.
Này!
Lăng Trọng Khoan và Lăng Mộ Vân đều tức muốn điên, nguyên nhân bọn họ thoát hiềm nghi vì bọn họ là phế vật, còn chưa đủ tư cách hạ độc như vậy? Nhưng so với tội danh độc hại đệ tử Thạch Lang Môn, bọn họ vẫn lựa chọn im lặng.
– Vậy người hạ độc là ai?
Lăng Đông Hành đầy nghi hoặc.
Lăng Hàn nhìn về phía Mã Lãng, trên mặt tươi cười nói:
– Mã huynh, ngươi không dự định giải thích một chút sao?
– Giải thích cái gì?
Mã Lãng đầy nghi hoặc.
Trên mặt Lăng Đông Hành dần dần lộ ra sát khí, nghe ý tứ trong lời nói của nhi tử, độc này là Mã Lãng hạ? Nhưng vấn đề là, Mã Lãng có động cơ gì hạ độc? Nước là từ trong giếng Lăng gia lấy ra, lá trà cũng là của Lăng gia, nấu nước càng là người của Lăng gia.
Này nếu nói ra, chắc sẽ bị người chê cười chết, không nên oan uổng người như thế a.
Nhưng nếu là nhi tử nói, Lăng Đông Hành lại vô điều kiện tin tưởng.
Đây là tín nhiệm của một phụ thân đối với nhi tử.
– Chẳng lẽ không phải Mã huynh ngươi hạ độc?
Lăng Hàn hỏi.
Oành!
Mã Lãng đột nhiên vỗ bàn đứng dậy, phẫn nộ nói:
– Lăng Hàn, ta coi ngươi là bạn, nhưng ngươi lại oan uổng ta như vậy, đây là ý gì? Ngươi nói ta hạ độc? Ta hạ độc làm sao? Nước, lá trà, người pha đều là Lăng gia các ngươi, ta có cơ hội sao?
– Lăng Hàn, ngươi dám nói xấu đệ tử của Thạch Lang Môn, tuyệt đối không thể tha thứ!
Lăng Trọng Khoan nhìn thấy cơ hội, lập tức nhảy ra lớn tiếng quát.
Con mắt của Mã Lãng hơi chuyển động, nói:
– Lăng chấp sự, ta hoài nghi hai cha con họ sát hại đệ tử Hàng Chiến của bổn môn, ngươi có nguyện giúp ta bắt bọn họ hay không?
Lăng Trọng Khoan nhất thời đại hỉ nói:
– Nguyện ý nghe Mã thiếu dặn dò, vì Thạch Lang Môn hiệu lực!
– Rất tốt, ngươi phụ trách kiềm chế Lăng Đông Hành, ta tới bắt tên tiểu tử kia!
Mã Lãng nói, một bên đưa mắt ra hiệu cho thanh niên mặc áo đen.
Thanh niên mặc áo đen kia khẽ gật đầu, sờ tay vào ngực, lấy ra một cái bình ngọc, đột nhiên vãi ra đất, phốc, một đạo khói đen tản mát ra, lấy tốc độ cực nhanh lan tràn cả phòng khách.
Độc khí?
Không cần ai nói, tất cả mọi người đều không tự chủ được nín thở, này chắc chắn sẽ không phải thứ tốt.
– Ha ha ha ha, không nghĩ tới ngươi còn rất cơ linh.
Mã Lãng lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
– Không sai, là ta hạ độc ở trong giếng nước nhà các ngươi, không nghĩ tới ngươi cảnh giác như vậy.
Cũng còn tốt, ta chuẩn bị chiêu thứ hai.
– Giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này là bạn tốt của ta, nhân xưng Tiểu Độc Quân Dư Chinh.
– Đây là Phá Nguyên Tán, sau khi hít vào, nguyên lực của các ngươi sẽ trở nên trì trệ, cả người vô lực, thậm chí ngay cả khí lực đứng thẳng cũng không có.
Trong lòng Lăng Đông Hành tự nhiên giận dữ, nhưng lúc này ngay cả quát mắng cũng không thể, bởi vì vừa mở miệng sẽ hút vào Phá Nguyên Tán, vậy thì xong đời.
Càng ghê tởm chính là, Lăng Trọng Khoan lại còn công kích hắn liên tục, hiển nhiên là quyết tâm chặn hắn.
Lão gia hỏa này một lòng một dạ muốn làm Lăng gia Gia chủ, đã tẩu hỏa nhập ma, cho rằng diệt trừ hắn liền có thể lên làm gia chủ, nhưng lấy lòng dạ độc ác của Mã Lãng, Lăng gia còn có thể lưu lại người sống sao?
Lão hồ đồ!
Lăng Hàn lấy ra một cái bình thuốc, đổ một hạt đan dược nuốt vào, sau đó lấy một viên ném cho Lưu Vũ Đồng, lại lấy một viên, ném cho Lăng Đông Hành nói:
– Phụ thân, viên thuốc này có hiệu quả giải độc, chống đỡ dược lực của Phá Nguyên Tán dễ như trở bàn tay.
Lưu Vũ Đồng lập tức ăn vào, Lăng Đông Hành đánh văng Lăng Trọng Khoan, bứt ra bay tới.
Mã Lãng cũng không có ngăn cản, dưới cái nhìn của hắn, đan dược của Lăng Hàn chắc chắn sẽ không có hiệu quả.
Bởi vì một chiếc chìa khóa mở một ổ khóa, mỗi một loại thuốc giải, đương nhiên chỉ có thể nhằm vào một loại độc dược.
Muốn nói Lăng Hàn vừa vặn có loại nhằm vào Phá Nguyên Tán, bảo hắn làm sao tin tưởng?
Ha ha, vậy để bọn họ cho rằng có thể giải độc, đến thời điểm nhất định sẽ mở miệng hô hấp, chờ hít phải Phá Nguyên Tán, cũng chỉ có thể hối hận không kịp.
Lăng Đông Hành tiếp nhận đan dược, lập tức nuốt vào.
Hắn đối với nhi tử, đương nhiên tin tưởng không nghi ngờ, sau khi ăn đan dược liền bắt đầu hô hấp, bằng không ngừng thở, hắn cũng chiến đấu không được bao lâu.
Thanh niên mặc áo đen lộ ra nụ cười khinh thường, hắn xem như là nửa cái Đan sư, nhưng suy nghĩ không có dùng ở trên luyện đan, mà là điều chế các loại độc vật, nghiên cứu dùng độc giết người như thế nào.
Phá Nguyên Tán này bất đồng với loại trên thị trường, bị hắn gia nhập rất nhiều độc vật, không chỉ hạn chế nguyên lực, tan rã thể lực, thậm chí còn có thể ăn mòn nội tạng, có độc tính đáng sợ.
Nếu không độc, hắn làm sao xứng với ba chữ Tiểu Độc Quân?
Trừ khi là hắn tự mình luyện chế thuốc giải, bằng không căn bản không hóa giải được.
Mã Lãng cũng không vội, dù sao Lăng Đông Hành cũng là Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, thực lực mạnh mẽ, hiện tại liều mạng với đối phương là không khôn ngoan, chỉ cần chờ một hồi, đối phương liền bất chiến tự ngã.
Cái gọi là chó cùng rứt giậu, hắn không muốn cùng đối phương liều cá chết lưới rách chút nào.
Nhưng Lăng Đông Hành lại chau mày, kế tiếp nên làm gì đây?
Mã Lãng có thể phát điên, nhưng Lăng gia dám liều sao? Đánh giết đệ tử của Thạch Lang Môn, hơn nữa còn là “khâm sai”, đây chính là tội danh rất lớn, sẽ làm Lăng gia diệt môn.
– Không cái gì phải suy nghĩ nhiều, chúng ta không phải thịt cá, mà mặc người xâu xé!
Lăng Hàn quyết đoán hơn nhiều, bởi vì hắn không có nhiều lo lắng như Lăng Đông Hành, càng biết mình có thể vận dụng bao nhiêu lá bài tẩy.
Trần Phong Liệt, Chư Hòa Tâm, còn có Hoàng Đô Lưu gia của Lưu Vũ Đồng.
Lăng Đông Hành cũng hạ quyết tâm, tính cách của hắn không phải do dự thiếu quyết đoán, lập tức bùng lên sát ý.
– Hả?
Mã Lãng cùng Dư Chinh đều lộ ra vẻ kỳ quái, sao bọn người Lăng Hàn vẫn không có biểu hiện ra dấu hiệu trúng độc? Thời gian cũng không còn nhiều lắm a.
Lẽ nào… đan dược vừa nãy bọn họ ăn thật có thể giải độc?
– A!
Đang lúc này, chỉ nghe Lăng Trọng Khoan hét thảm một tiếng, đột nhiên té lăn trên đất, tứ chi co giật, da mặt vặn vẹo, có vẻ thống khổ không thể tả.
Ngoài hắn còn có Lăng Mộ Vân, nằm trên đất không ngừng co giật.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 44: Chiến Mã Lãng
– Giải, thuốc giải!
Lăng Trọng Khoan rên rỉ nói, Phá Nguyên Tán này không chỉ tan rã nguyên lực, để cả người hắn vô lực, hơn nữa còn có độc tính mãnh liệt, ăn mòn nội tạng của hắn, để hắn đau đớn kêu to.
Lời này của hắn cũng không biết là nói với Lăng Hàn, hay nói với Mã Lãng, hoặc là cả hai.
Lăng Mộ Vân cũng nói không ra lời, chỉ có thể từ cổ họng phát sinh âm thanh “khặc khặc khặc”, mồ hôi lạnh chảy ròng, thống khổ đến không cách nào hình dung.
Mã Lãng và Dư Chinh hoàn toàn không để hai người này ở trong lòng, chỉ là dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, hiển nhiên, đan dược của tiểu tử này quả thật có hiệu quả giải độc.
Nhưng vấn đề là, trên đời có sự tình xảo như thế sao, đan dược của hắn vừa vặn có thể giải Phá Nguyên Tán?
Vậy thì là đan dược của tiểu tử này, có năng lực hóa giải nhiều loại độc tố?
– Tự làm tự chịu!
Lăng Hàn hừ lạnh, không chút đồng tình, hắn nhìn Mã Lãng nói.
– Phụ thân, ngài đối phó Tiểu Độc Quân gì kia, tên này giao cho con?
– Ngươi có thể không?
Lăng Đông Hành có chút bận tâm, dù sao Mã Lãng là Tụ Nguyên tầng bốn, so với nhi tử vừa bước vào Tụ Nguyên Cảnh thì vượt qua quá nhiều.
– Phụ thân yên tâm.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin.
– Hừ, đội chấp pháp ở đâu?
Mã Lãng hét lớn một tiếng, nếu tới mức độ này, hắn cũng chỉ có thể mạnh bạo.
Xoạt xoạt xoạt, mười mấy Hắc y nhân từ bên ngoài lao vào, mỗi người đều tỏa ra sát khí mãnh liệt.
– Ngoại trừ tiểu tử này cùng nữ nhân kia, những người khác xử tử toàn bộ!
Mã Lãng lớn tiếng nói, hắn biết Lăng Đông Hành là Tụ Nguyên tầng chín, thực lực đáng sợ, nhưng bọn họ cũng có ưu thế nhân số, không phải là không có phần thắng.
– Tuân mệnh!
Chúng Hắc y nhân đều lẫm liệt đáp, dồn dập rút binh khí ra, nhắm ngay Lăng Đông Hành.
Lăng Đông Hành không sợ, hắn là Tụ Nguyên tầng chín, há chỉ là mấy Tụ Nguyên Cảnh cấp thấp có thể dùng số lượng đến đền bù? Hắn hét dài một tiếng, giết tới những người mặc áo đen kia.
Mã Lãng không nhúng tay, mà vòng quanh Lăng Hàn, nói:
– Không thể không nói, ngươi để ta rất kinh hãi, lại có thể hóa giải độc dược của Tiểu Độc Quân.
Ta nghĩ, ngươi là được một bảo tàng thượng cổ, trong đó vừa có bảo đan tăng cao tu vi, lại có linh dược giải độc cao cấp, bằng không tu vi của ngươi không thể tăng lên nhanh như vậy, cũng không thể ở dưới Phá Nguyên Tán như không có chuyện gì.
– Có điều, hiện tại những thứ này đều là của ta!
Hắn dùng ánh mắt tràn ngập tham dục nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ cười cợt, nói:
– Ngươi duy nhất có thể thu hoạch, chỉ là tử vong!
– Nói láo!
Mã Lãng phát một câu chửi bậy, thả người nhào tới Lăng Hàn, hắn muốn bắt Lăng Hàn, bức bách Lăng Đông Hành bó tay chịu trói.
Lăng Hàn tự nhiên không sợ, keng một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ, tiện tay ném vỏ kiếm qua một bên, chém ra một chiêu kiếm, kiếm khí ngang dọc.
– Cái gì, kiếm khí!
Mã Lãng hét lên kinh ngạc, thân hình vội lui, lông mày không khỏi cau lên.
Hắn nhìn Lăng Hàn nói:
– Không nghĩ tới, ngươi dĩ nhiên hình thành kiếm khí! Ngươi nguyên bản chỉ là một phế vật, nhưng hiện tại thậm chí ngay cả kiếm khí cũng hình thành, ta thực sự là càng ngày càng chờ mong, bảo tàng ngươi được đến tột cùng kinh người cỡ nào đến!
– Hiện tại, ta sẽ lấy ra bản lãnh thật sự.
Hắn rút loan đao bên hông, xoạt xoạt vung vẩy một hồi, dĩ nhiên cũng có một đạo đao khí.
Hắn lộ ra vẻ ngạo nghễ:
– Không phải ngươi mới hình thành ‘Khí’!
Người hình thành “Khí”, đều có tư cách tự kiêu.
Lăng Hàn lắc đầu, không kiên nhẫn nói:
– Ngươi chít chít méo mó, dự định nói tới khi nào a?
– Hừ, ngươi sẽ hối hận khi nói ra lời như vậy!
Mã Lãng thả người nhảy một cái, loan đao trong tay vẽ ra, thở phì phò, một đạo đao khí vũ đãng, thật giống như lập tức bổ ra hai đao, cộng thêm sức mạnh Tụ Nguyên tầng sáu của hắn, uy lực thực rất kinh người.
Lưu Vũ Đồng không khỏi siết tay, lộ ra vẻ sốt sắng.
Nàng biết Lăng Hàn rất lợi hại, nhưng Mã Lãng không phải là Hàng Chiến có thể so sánh, người ta là Tụ Nguyên tầng sáu, so với Lăng Hàn ròng rã cao hơn năm cảnh giới nhỏ, dưới cái nhìn của nàng, này đã không phải võ kỹ, kinh nghiệm có thể bù đắp.
Nhưng Lăng Hàn tràn đầy tự tin, nàng cũng không nên ngăn cản, chỉ là trái tim làm sao cũng không bỏ xuống được, hận không thể xông lên giúp Lăng Hàn.
Lăng Hàn hừ một tiếng, trường kiếm bốc lên, hai đạo kiếm khí ngang dọc.
– Hai đạo kiếm khí!
Mã Lãng suýt chút nữa trừng con ngươi ra, đây là ngộ tính kinh người cỡ nào? Nhưng trong lòng hắn lập tức hừ lạnh, hai đạo kiếm khí thì lại làm sao, hắn là Tụ Nguyên tầng sáu, về mặt sức mạnh có ưu thế nghiền ép, này tuyệt đối không phải thêm ra một đạo kiếm khí có khả năng bù đắp.
Hắn duy trì đao thế bất biến, tàn nhẫn chém tới Lăng Hàn.
Keng!
Kiếm đao tấn công, nhất thời va chạm ra hỏa tinh kinh người, kiếm khí cùng đao khí tương hổ, hai hai dập tắt, nhưng kiếm khí dù sao có thêm một đạo, vẫn chém về phía Mã Lãng.
Phốc, phốc, ngực của Mã Lãng bắn lên một đóa hoa máu, hắn lảo đảo lùi lại, trên mặt tràn ngập khó mà tin nổi.
– Ngươi vừa mới vào Tụ Nguyên Cảnh, làm sao nắm giữ lực lượng mạnh như thế?
Hắn kinh hô, dưới một chiêu, hắn có thể kết luận sức mạnh của đối phương khoảng chừng ở Tụ Nguyên tầng năm.
Ngăn ngắn hai tháng từ Luyện Thể tầng hai tăng lên tới Tụ Nguyên tầng năm?
Chuyện này Mã Lãng làm sao cũng không thể nào tiếp thu được.
– Bởi vì ta là thiên tài!
Lăng Hàn nâng kiếm cướp công.
Mã Lãng cắn răng, hai chữ thiên tài là hắn vẫn treo ở bên mép, hiện tại bị người cướp đoạt, tự nhiên để hắn không thích ứng.
Nhưng đối phương chỉ có mười sáu tuổi, cũng đã bước vào Tụ Nguyên Cảnh, thậm chí còn tu ra hai đạo kiếm khí, hai chữ thiên tài hoàn toàn xứng đáng!
– Đáng ghét!
Hắn tuyệt không tin một phế vật có thể đột nhiên khai trí, này tất nhiên là bởi vì Lăng Hàn được bảo tàng kia, mới để một thằng ngu biến thành thiên tài.
Điều này làm cho hắn càng thêm bức thiết muốn chiếm làm của riêng.
– Đây là của ta!
Hai mắt hắn đỏ đậm, đố kị đến phát điên.
Xèo, hắn nhào tới, chém loan đao, lóe lên hào quang màu đỏ thắm.
– Xích Luyện sát!
Hắn rống to, đây là tuyệt chiêu của hắn, cũng là bí mật bất truyền của Thạch Lang Môn, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm!
Nếu hắn không phải là đệ tử mà Thất trưởng lão thương yêu nhất, tuyệt đối không thể ở Tụ Nguyên Cảnh được truyền môn đao pháp này, bởi vì đây là bí thuật chỉ Trưởng lão mới có khả năng sử dụng.
Tại Thạch Lang Môn, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm chính là bí thuật thượng thừa, có người nói chỉ có Môn chủ mới có thể tu luyện môn võ kỹ Huyền Cấp duy nhất.
Thạch Lang Trảo, võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm, cái này cũng là nguyên do có cái tên Thạch Lang Môn.
Ánh đao lạnh lẽo, hai đạo đao khí cũng hóa thành xích luyện, phân hai bên trái phải bắn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn xuất kiếm, phát động Kinh Điện Kiếm Pháp, hai đạo kiếm khí tề vũ, ở trên khí thế không hề thua kém.
Đối phó Mã Lãng, hắn còn không cần toàn lực, dùng ra bốn đạo kiếm khí.
Leng keng leng keng, kiếm đao không ngừng tấn công, Lăng Hàn có thêm một đạo kiếm khí, uy lực hiển lộ hết, mỗi một lần đối công, Mã Lãng đều sẽ ăn một kiếm khí, để trên người hắn không ngừng gia tăng vết thương.
Mã Lãng vừa kinh vừa sợ, tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ bị Lăng Hàn mài đến chết!
– Dư Chinh, giúp ta!
Hắn hét lớn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 45: Giết Chết Toàn Bộ
– Mã huynh, ngươi bảo ta giúp ngươi hạ độc, ta đã hạ, giúp ngươi đối phó tiểu tử này… Tựa hồ không còn trong ước định của chúng ta a.
Dư Chinh xa xôi nói, tựa hồ không nhìn thấy Mã Lãng đã rơi vào trong nước sôi lửa bỏng.
Mã Lãng biết đối phương cũng là người tham lam, đã không lọt mắt chỗ tốt lúc trước, tuy hắn không cam lòng, cũng chỉ có thể nói:
– Tiểu tử này tất nhiên phát hiện một thượng cổ bí tàng, ngăn ngắn hai tháng liền từ Luyện Thể tầng hai đột phá Tụ Nguyên Cảnh, càng tu ra hai đạo kiếm khí, ngươi ngẫm lại xem, bảo tàng kia quý giá cỡ nào? Ngươi ta ép hỏi ra bảo tàng chia đều, tiền đồ tương lai không thể đo lường!
Dư Chinh chỉ biết Lăng Hàn bất phàm, nhưng không nghĩ tới tên này trước đây yếu như vậy, so sánh với nhau, chỉ có được thượng cổ bảo tàng mới có thể giải thích.
Một phế vật cũng có thể thoát thai hoán cốt như vậy, này nếu như hắn nắm giữ thì sao?
Hô hấp của hắn không khỏi ồ ồ lên, trong mắt nhảy lên sát khí, hắn đối với Mã Lãng cũng nổi lên sát ý, chỉ cần phân bảo tàng từ trên người Lăng Hàn, hắn nhất định sẽ phóng ngựa tới giết người diệt khẩu.
– Được, ta giúp ngươi!
Hắn nói xong, liền gỡ bao lưng xuống, từ bên trong lấy ra hai cây chủy thủ, trên lưỡi dao có hào quang màu xanh lấp lóe, đó là kịch độc.
– Vũ Đồng, giải quyết hắn!
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Vâng.
Lưu Vũ Đồng đáp ứng một tiếng, xèo, thân hình thoát ra, phiên như thiên tiên.
Quá nhanh!
Chỉ một nháy mắt, nàng liền xuất hiện ở trước người Dư Chinh, tay phải nâng tay của đối phương, Dư Chinh không tự chủ được múa chủy thủ, hướng về cổ họng của mình vạch một phát.
Phốc!
Máu bắn tung tóe, Dư Chinh lảo đảo trở ra, hắn dùng một tay bưng yết hầu, một tay khác vội vã đưa vào trong ngực tìm kiếm thuốc giải, nhưng gương mặt đang nhanh chóng biến thành màu đen, đợi đến lúc lấy ra một chiếc bình ngọc, thì ánh mắt của hắn đã mất đi ánh sáng.
Oành, hắn ngửa đầu ngã chổng vó, làm sao cũng không thể nào tin nổi, mình sẽ chết ở chỗ này, càng không thể tin tưởng, nữ tử đẹp như Thiên Tiên, lạnh như băng kia, lại nắm giữ thực lực mạnh mẽ như vậy, để hắn ngay cả một chiêu cũng ra không được.
Đồng dạng khiếp sợ còn có Mã Lãng, hắn cũng không nghĩ tới thực lực của Lưu Vũ Đồng mạnh như thế, một chiêu liền thuấn sát Tụ Nguyên tầng bốn Dư Chinh.
Thiên tài như vậy, sao sẽ ở bên người Lăng Hàn?
– Lúc này còn dám phân tâm, chê bị chết không đủ nhanh sao?
Lăng Hàn cười gằn, vung kiếm giết tới.
Mã Lãng vội vàng nâng đao chống đỡ, nhưng mà bị chiêu kiếm này chấn lùi lại bảy, tám bước, trên người thêm một vết thương.
– Đưa ngươi đoạn đường cuối cùng a!
Lăng Hàn xuất kiếm, như cầu vồng nối tới mặt trời, lóng lánh chói mắt.
Đây là một thức mạnh nhất trong Kinh Điện Kiếm Pháp, tên là Kích Sát!
Mã Lãng cắn răng, múa đao đón đánh, nhưng đao lại đánh vào không khí, phốc, hắn cảm thấy ngực đau xót, trái tim đã bị trường kiếm đâm thủng, kình lực đáng sợ rung động, trái tim lập tức bạo nát.
Sinh mệnh lực của võ giả Tụ Nguyên Cảnh rất dài, cho dù trái tim đã nát vẫn chưa chết hẳn, hắn nhìn Lăng Hàn, miệng đóng mở, thật giống như muốn nói cái gì, nhưng mà không phát ra được một chút xíu âm thanh.
– Đánh lâu như vậy, lẽ nào ta còn không nhìn thấu chiêu số của ngươi sao?
Lăng Hàn biết đối phương muốn hỏi gì, từ tốn nói.
Ngươi là quái vật sao, mới đánh một hồi ngươi liền nhìn thấu chiêu thuật của ta?
Mã Lãng thầm mắng, rốt cục nuốt xuống một hơi cuối cùng, không cam lòng nhắm hai mắt lại.
Lăng Hàn thu kiếm, phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy Lăng Đông Hành cũng giết những chấp pháp giả kia đến thất thất bát bát, có cá lọt lưới cũng bị Lưu Vũ Đồng giải quyết.
Mà ông cháu Lăng Trọng Khoan, Lăng Mộ Vân ở dưới kịch độc sớm đã tắt thở, con mắt của bọn họ vẫn còn không cam lòng trợn tròn, lộ ra oán hận mãnh liệt, không biết là hận Mã Lãng, Dư Chinh, hay là hận phụ tử Lăng Đông Hành.
– Hai kẻ phản bội này, đúng là tiện nghi cho bọn họ!
Lăng Hàn hừ một tiếng, hắn vốn định tự tay đánh chết.
– Quên đi, dù sao cũng là tộc nhân, chết ở trong tay người khác cũng tốt.
Lăng Đông Hành thở dài, dù sao cũng là chủ nhân một gia tộc, đồ vật phải cân nhắc nhiều lắm.
Xử lý thi thể tự nhiên không cần bọn họ động thủ, chỉ là giết người đơn giản, nhưng khắc phục hậu quả… Lăng Đông Hành có chút đau đầu.
– Hàn Nhi, ngươi và Vũ Đồng lập tức rời đi, càng xa càng tốt!
Lăng Đông Hành đã quyết định, hắn có thể lưu lại cùng Lăng gia chết sống, nhưng nhi tử là hi vọng, tuyệt không thể xảy ra chuyện gì.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Phụ thân, ta không phải là nhất thời khí phách mới quyết định động thủ.
Việc này, để cho Trần Phong Liệt đi giải quyết a.
– Chết nhiều người như vậy, còn có một đệ tử của Thất trưởng lão, hắn có thể giải quyết sao?
Lăng Đông Hành cau mày nói.
– Vì tính mạng của hắn, hắn nhất định sẽ nghĩ tất cả biện pháp.
Lăng Hàn cười nói.
– Lại nói, Vũ Đồng là thiên kim của Hoàng Đô Lưu gia, nếu không được liền lấy thân phận của nàng ra dọa.
Lăng Đông Hành lắc đầu, ở trong lòng hắn, tự nhiên nhận định con trai của mình là tốt nhất trên đời, nhưng Lưu gia sẽ cho rằng như vậy sao? Nghĩ đến thê tử của mình là chắt gái của Tam Trưởng lão Đông Nguyệt Tông, cuối cùng kết cuộc của hai người là bi kịch, đây là dẫm vào vết xe đổ.
Bất quá bọn hắn thật không hổ là phụ tử, nhận thức nữ nhân đều có thân phận cao quý như thế.
Hắn không khỏi có chút bận tâm, làm một phụ thân, Lăng Đông Hành không hi vọng con dẫm vào vết xe đổ của mình.
– Vũ Đồng, đúng không?
Lăng Hàn chưa làm phụ thân, nên sẽ không hiểu ý nghĩ của Lăng Đông Hành lúc này, thấy Lăng Đông Hành lo lắng, còn tưởng rằng đang lo lắng sự tình Thạch Lang Môn, liền hướng về Lưu Vũ Đồng hỏi một câu.
– Ừm!
Lưu Vũ Đồng gật đầu, biểu hiện rất nghiêm túc.
Lăng Đông Hành nhìn ở trong mắt, lấy thân phận của hắn, sao không thấy được Lưu Vũ Đồng đã có tình cảm với nhi tử.
Chỉ mong này không phải một nghiệt duyên! Không, chuyện này tuyệt đối không có khả năng là nghiệt duyên, nhi tử so với hắn ưu tú gấp trăm lần, ngàn lần, ngày sau nhất định có thể vượt qua cực hạn võ đạo của Vũ Quốc, cưới con gái của Bát Đại Hào Môn có cái gì không được?
Lăng Hàn lập tức viết thư, sai người nhanh chóng đưa đi Thạch Lang Môn, giao cho Trần Phong Liệt.
Nếu như Trần Phong Liệt không giải quyết được chuyện này, kỳ thực hắn còn có hậu chiêu, chính là Chư Hòa Tâm, người ta là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, không lọt vào mắt hắn, nhưng ở Vũ Quốc, địa vị của Chư Hòa Tâm lại khá cao, chí ít Thạch Lang Môn là tuyệt đối không trêu chọc nổi.
Lưu Vũ Đồng là tiểu thị nữ của hắn, phải vận dụng bối cảnh của thị nữ, kia là sự tình rất mất mặt a.
Trần Phong Liệt ở ngày thứ ba liền nhận được tin, sau khi xem xong suýt chút nữa sinh ra bệnh tim, thầm nói vị này sao biết gây sự như vậy chứ? Mới vừa làm thịt Trình Khiếu Nguyên, giờ thì giết Mã Lãng cộng thêm một đội chấp pháp.
Trình Khiếu Nguyên còn nói được, là đệ tử của hắn, chết thì chết, chỉ cần hắn không truy cứu là được.
Nhưng Mã Lãng là đệ tử của Lão Thất, hơn nữa còn là kiệt xuất nhất, cái hố này sao lấp a?
Nhưng không lấp cũng phải lấp, tính mạng của hắn là trói cùng một chỗ với Lăng Hàn.
Lăng Hàn không biết Trần Phong Liệt làm thế nào, ngược lại qua hai ngày sau, đối phương gửi thư, nói hết thảy đều không cần lo lắng.
Nếu đã giải quyết chuyện này, Lăng Hàn liền quyết định tiến vào Thất Phong Sơn, cách tết Nguyên đán còn có một tháng, hắn ít nhất phải tăng tu vi lên tới Tụ Nguyên tầng bốn, này mới có cơ hội đoạt được quán quân của Đại Nguyên luận võ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tửu Thần Âm Dương Miện [Dịch] Tửu Thần Âm Dương Miện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/01/Dich-Tuu-Than-Am-Duong-Mien-SE-Audio-Truyen.jpg)







