[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 76 : Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng (c376-c380)
❮ sautiếp ❯Chương 376: Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng
Tuy có chân tài thực học, nhưng loại sách này viết một phần liền có thể tùy ý in ấn, lại bán mắc như thế?
Lăng Hàn xoay tay một cái.
Quyển sách này đại khái có trăm trang, nhưng Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng chỉ có trăm người có thể lên bảng.
Cần giới thiệu nhiều như thế sao? Hắn lật tờ thứ hai, chỉ thấy mặt trên viết:
– Vũ Côn Thương, nam, năm nay hai mươi chín tuổi, Thần Thai tầng chín.
Đến từ Đại Bi tông.
Thiên Kiêu chiến hai năm trước xếp hạng thứ nhất.
Sức chiến đấu suy đoán khoảng mười bảy tinh.
Hiện tại là người số một của Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng.
Không tệ, hai mươi chín tuổi Thần Thai tầng chín, chí ít ở thời điểm Lăng Hàn kiếp trước, là thiên tài trong thiên tài.
Có điều, võ đạo đời trước còn lâu mới hưng thịnh như hiện tại.
Chí ít Phá Hư Cảnh là không có, căn bản không thể so với bây giờ.
Bởi vậy, đời này xuất hiện cường giả càng trẻ cũng không có gì, hoàn cảnh thiên địa không giống đi.
Lăng Hàn tiếp tục xem.
Kế tiếp viết một ít chiến tích của Vũ Côn Thương từ sau Thiên Kiêu chiến.
Tỷ như đánh bại người nào đó, giết người nào đó.
Tư liệu rất tỉ mỉ, cuối cùng tổng hợp ra sức chiến đấu mười bảy tinh, vinh đăng thứ nhất của Thiên Kiêu bảng.
Chẳng trách quyển sách này có thể bán một nguyên tinh!
Bởi vì những tài liệu này rất tường tận, ghi ra đại bộ phận lá bài tẩy của Vũ Côn Thương.
Bao quát đối phương dùng Linh khí gì, có uy năng gì, am hiểu kỹ năng gì.
Thậm chí hiện tại đạt đến cấp độ gì cũng viết rõ ràng.
– Quyển sách này là biên lúc nào?
Lăng Hàn hỏi Cung Nhạc Thiên.
– Đầu năm thì phát hành, tuyệt đối là vật quý hiếm đứng đầu giới võ đạo của Bắc Vực.
Cung Nhạc Thiên lập tức nói.
– Một nguyên tinh ngươi cũng chớ ngại đắt.
Đây chính là vật phát hành có hạn mức.
Ngươi không có đủ thân phận, nâng nguyên tinh đến người ta cũng không để ý tới!
Lăng Hàn gật gù.
Chẳng trách hắn ở Vũ Quốc xưa nay chưa từng nghe nói có vật như vậy.
– Thiên Kiêu chiến mỗi ba năm tiến hành một lần, đây là xếp hạng chiến trực tiếp nhất.
Về sau, hàng năm căn cứ chiến tích của người trên bảng, còn có thể tiến hành điều chỉnh.
Nhưng chỉ cần qua ba mươi tuổi, vậy thì không thể lên bảng.
Cung Nhạc Thiên có chút chờ đợi nói.
– Đến cuối năm nay, trên này sẽ có hai mươi bảy người xuống bảng, không biết ta có thể chen vào hay không.
Coi như chỉ xếp cuối cùng cũng được.
– Ha! Ha! Ha!
Tiếng cười gằn truyền đến.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo tím đi tới, trên mặt mang theo nụ cười khinh thường.
– Cung Nhạc Thiên, ngươi đang nằm mộng sao? Bằng ngươi cũng muốn chen vào Thiên Kiêu bảng, này không phải heo mẹ cũng có thể leo cây sao?
Lăng Hàn không nhận ra người này, nhưng hắn nhận ra Lang Tuấn Thiếu theo phía sau thanh niên mặc áo tím.
Vẻ mặt của đối phương rất âm u.
Hiển nhiên, thanh niên mặc áo tím này hẳn là Lưu gia đại thiếu Lưu Khải Nguyên.
Bằng không, người thân phận bình thường còn chưa đủ tư cách đi khiêu khích Cung Nhạc Thiên.
Quả nhiên, Cung Nhạc Thiên lập tức nhảy lên quát:
– Lưu Khải Nguyên, ngươi muốn ăn đòn sao?
Lưu Khải Nguyên hừ một tiếng nói:
– Bản thiếu mới xem thường đánh với ngươi! Ta ở chổ này thả câu nói, để gia hỏa bên cạnh ngươi ngoan ngoãn dập đầu bồi tội với Tuấn Tài, bản thiếu có thể đại nhân bất kể tiểu nhân, bằng không, hừ hừ!
– Hừ cái gì hừ, cho rằng bản thiếu sợ ngươi sao?
Cung Nhạc Thiên quát.
– Đây là huynh đệ của ta, ngươi dám động hắn một sợi tóc, bản thiếu liền hủy Thính Vũ Lâu của ngươi!
Ánh mắt của Lưu Khải Nguyên phát lạnh nói:
– Vậy thì chờ xem đi! Không ai có thể đánh người của Lưu Khải Nguyên ta, còn có thể sống yên lành!
Lăng Hàn nhìn lướt qua nói:
– Ngươi đây là đang uy hiếp ta sao?
– Ha ha, uy hiếp ngươi? Ngươi xứng sao?
Lưu Khải Nguyên khinh thường nói.
Dưới cái nhìn của hắn, chỉ Cung Nhạc Thiên mới có tư cách để hắn uy hiếp, còn Lăng Hàn? Một ngón tay liền có thể đâm chết.
– Ha ha ha, bầu không khí thật giống như có chút kịch liệt a!
Lại một người thanh niên đi tới, cười nói.
– Cho ta chút mặt mũi, không nên ầm ĩ nữa, được không?
– Mặt mũi của Vinh thiếu, đương nhiên là phải cho!
Lưu Khải Nguyên nở nụ cười, cho Lăng Hàn và Cung Nhạc Thiên một ánh mắt hung tợn, xoay người đi tới bàn tiệc bên hồ.
Mà Lang Tuấn Tài cũng cáo mượn oai hùm, tương tự trừng Lăng Hàn một cái, sau đó rời đi theo.
Thanh niên họ Vinh kia điều đình xong, chỉ nhìn Cung Nhạc Thiên cười cợt, liền xoay người rời đi.
– Hắn gọi Vinh Cao Mân, xếp hạng chín mươi bốn trên Thiên Kiêu bảng hiện tại!
Cung Nhạc Thiên tràn đầy hâm mộ nói.
– Linh Hải tầng chín liền có thể xếp chín mươi bốn, cái này muốn lên bảng cũng không khó a.
Lăng Hàn cười nói.
Cung Nhạc Thiên nhất thời khinh thường, đoạt mất quyển sách trên tay Lăng Hàn, lật đến tờ sau cùng, chỉ vào nói:
– Ngươi xem một chút, thực lực của người ta mạnh cỡ nào!
Lăng Hàn đảo qua, mặt trên viết:
– Vinh Cao Mân, nam, năm nay hai mươi lăm tuổi, Linh Hải tầng chín, đến từ Cực Dương Tông Vinh gia.
Hai năm trước xếp thứ chín mươi bảy trên Thiên Kiêu bảng, sức chiến đấu suy đoán là mười sáu tinh.
Hiện tại xếp hạng thứ chín mươi bốn trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng.
Ơ, hai năm trôi qua, có tiến bộ.
Sau đó, bày ra chiến tích của Vinh Cao Mân ở hai năm qua, chứng minh hắn có tư cách ngồi trên vị trí chín mươi bốn.
– Kinh người chưa? Sức chiến đấu mười sáu tinh, loại tiểu nhân vật như chúng ta, người ta một ngón tay liền có thể trấn áp.
Cung Nhạc Thiên tràn đầy hâm mộ nói.
Liệt vào Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, đó là theo đuổi của hắn bao nhiêu năm qua?
Đáng tiếc, mỗi ba năm chỉ có 100 người có thể lên bảng.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi là ngươi, ta là ta, không nên nói thành một!
Đây là lời nói thật.
Sức chiến đấu mười sáu tinh còn thật không có bị hắn để ở trong mắt.
Cung Nhạc Thiên cho hắn một cái liếc mắt, trực tiếp kéo hắn tới một bàn tiệc ngồi xuống.
Cái bàn này rất nhỏ, một bàn chỉ có thể ngồi bốn người.
Đại bộ phận đều là hai, ba người một bàn, có rất ít ngồi đầy bốn người.
Lăng Hàn tiếp tục lật xem Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng.
Hắn muốn nhìn xem mấy thiên kiêu nghe nói qua tên, như Lỗ Dương, Chư Toàn Nhi, Tả Vũ Đạt…
Hắn lật qua lật lại, ở thứ mười hai tìm tới tên của Lỗ Dương.
– Lỗ Dương, nam, năm nay hai mươi bốn tuổi, Thần Thai tầng ba, đến từ Thú Hoàng Tông.
Xếp thứ mười bảy trên Thiên Kiêu bảng hai năm trước.
Sức chiến đấu bản thân suy đoán là mười hai tinh, nhưng thêm thú sủng Hàn Sương Vân Báo, tổng hợp sức chiến đấu cao tới mười ba tinh.
Hiện tại xếp hạng thứ chín trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng.
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, Vũ Côn Luân ở thứ nhất đã là Thần Thai tầng chín, nhưng cảnh giới của người thứ chín đã rơi đến Thần Thai tầng ba.
Nhìn tên cuối cùng, lại là Linh Hải tầng chín.
Nói cách khác, xếp hạng càng cao, thực lực chênh lệch ngược lại càng nhiều, càng đi về phía sau thì càng tiếp cận.
Có điều, đến Thiên Kiêu chiến cuối năm, Vũ Côn Thương cùng với người xếp hạng thứ tám đều bởi vì tuổi tác cao mà không cách nào tham gia.
Bởi vậy, cảnh giới của người thứ nhất mới sẽ hạ thấp hơn rất nhiều.
Chỉ còn bốn tháng, Lỗ Dương lại yêu nghiệt cũng không thể xông lên Thần Thai tầng chín, dù sao hắn cũng còn quá trẻ.
Lăng Hàn lại lật vài tờ, nhìn thấy tên của Chư Toàn Nhi.
Trên thực tế danh tự này còn vang dội hơn Lỗ Dương, Tả Vũ Đạt nhiều.
Bởi vì người ta là mỹ nữ, ngay cả Cung Nhạc Thiên cũng sẽ thỉnh thoảng nhắc tới vài câu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 377: Mấy Thiên Kiêu
– Chư Toàn Nhi, nữ, năm nay hai mươi mốt tuổi, Thần Thai tầng hai.
Đến từ Bán Nguyệt Tông.
Hai năm trước Thiên Kiêu chiến xếp hạng thứ bảy mươi sáu.
Nhưng một năm sau đột phá Thần Thai Cảnh, năm nay càng thẳng tiến Thần Thai tầng hai.
Có thể suy ra, qua cuối năm sau, thực lực của nàng còn có thể tiến thêm một bước, đạt đến tầng ba thậm chí tầng bốn.
– Suy đoán trị giá sức chiến đấu là mười hai tinh.
Hiện tại xếp hạng thứ mười ba trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng.
Lăng Hàn ngừng lại, gật gật đầu.
Chư Toàn Nhi không hổ danh là thiên tài, tu vi tinh tiến có chút kinh người.
Nói cách khác, thời điểm nàng hai mươi tuổi liền đột phá Thần Thai.
Mà sau khi tiến vào Thần Thai Cảnh, còn có thể một năm tăng lên hai bậc thang, tương đối kinh người nha.
Tiếp tục nhìn xuống, Tả Vũ Đạt xếp hạng thứ mười chín.
Sâm La Tông tam bào thai thì phân biệt xếp thứ sáu mươi bảy, sáu mươi tám cùng sáu mươi chín.
Nhưng đánh giá rằng, bởi vì ba người một thể, nếu như liên thủ, sức chiến đấu có thể đạt tới ba mươi tinh.
Ngạo gia thất tử cũng có hai người lên bảng, phân biệt là Ngạo Tinh Lai, xếp thứ bảy mươi tám, Ngạo Nguyên Vĩ, xếp hạng thứ tám mươi chín.
Nếu như dựa theo bảng xếp hạng này tính, hắn chỉ có thể ở chừng bốn mươi.
Có điều, cách cuối năm còn bốn tháng, lấy tốc độ tinh tiến của Lăng Hàn, ở Thiên Kiêu chiến bắt đầu, hắn chí ít có thể đạt đến Linh Hải tầng tám.
Vậy xếp hạng tự nhiên sẽ vượt xa bốn mươi.
Hơn nữa, cái này vẫn là tốc độ “bình thường”.
Nếu như có thể được thiên tài địa bảo, vậy thì không nhất định.
Linh Hải tầng chín, Thần Thai cũng không phải là không có khả năng.
– Quên đi, loại sự tình cháu đi thăm ông nội này, ta còn phải tham gia trò vui sao, lại không có ích lợi gì!
Lăng Hàn lắc đầu.
Lấy thân phận Thiên Nhân Cảnh kiếp trước của hắn, cạnh tranh với mấy tiểu tử, cái này vốn đã mất mặt.
Huống chi thời gian quá ngắn, hắn không hẳn có thể thu được thứ nhất, vậy thì càng mất mặt.
– Cực Dương Thành không ít đại mỹ nữ nha!
Cung Nhạc Thiên nhìn chung quanh.
– Ngươi xem, đó là Giang Nhạc Huyên, Giang gia đại tiểu thư.
Còn có bên kia, Địch Thính Lan, Địch gia tam tiểu thư! A, Công Tôn gia Thất tiểu thư cũng tới, Công Tôn Lan Huệ, đẹp như lan, tâm như huệ!
Lăng Hàn theo ngón tay của hắn nhìn sang.
Quả nhiên, mặc kệ là Địch Thính Lan, hay Giang Nhạc Huyên, Công Tôn Lan Huệ, đều là mỹ nữ cực kỳ xuất sắc, không kém Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền chút nào.
Mỹ nữ tuyệt sắc, lại thêm thiên phú võ đạo xuất sắc, xuất thân cao quý, để ba nữ này thành minh tinh óng ánh, người người truy phủng.
Có thể nhìn thấy, bên người ba nữ có rất nhiều thanh niên tài tuấn, muốn hấp dẫn các nàng chú ý.
– Khà khà, đáng tiếc tầm mắt của các nàng quá cao.
Bằng không bản thiếu có thể giới thiệu ngươi cho các nàng.
Cung Nhạc Thiên trêu chọc Lăng Hàn.
Lăng Hàn ah một hồi, nói:
– Xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
– Cũng đúng, Lưu Vũ Đồng của nhà ngươi cũng là đại mỹ nhân, không thua kém các nàng nha.
Cung Nhạc Thiên nói.
Lăng Hàn chỉ cười cợt.
Thầm nghĩ Cung Nhạc Thiên còn chưa từng thấy mỹ nữ chân chính.
Kiếp trước Thiên Phượng Thần Nữ được xưng mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, không phải Lưu Vũ Đồng, Giang Nhạc Huyên có thể so sánh.
Đáng tiếc, tính cách quá dã man, nếu không ngược lại thật có thể lấy về nhà.
Lăng Hàn rùng mình.
Hắn lại nghĩ tới cưới nữ nhân dã man như Thiên Phượng Thần Nữ? Dây thần kinh của hắn bị chạm sao?
– Chung Tử Duy đến rồi!
Không biết là ai, đột nhiên kêu một tiếng, lập tức để hơn nửa người đứng lên.
Lăng Hàn lập tức tìm một lần.
Đây là nhân vật ở trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, xếp hạng thứ năm mươi bốn.
Linh Hải tầng chín, nhưng sức chiến đấu cao tới mười tám tinh, có thể vượt qua chín tinh chiến đấu, cái này rất kinh người.
Ở trên toàn bộ Thiên Kiêu bảng, có thể vượt qua mười tinh chiến đấu chỉ có một, là Chư Toàn Nhi.
Thiên kiêu khác chỉ có thể vượt qua chín tinh mà thôi.
Thế nhưng, Thần Thai Cảnh vượt qua chín tinh cùng Linh Hải Cảnh vượt qua chín tinh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Cảnh giới càng cao, vượt cấp chiến đấu sẽ càng khó.
Như hiện tại Chung Tử Duy có thể vượt qua chín tinh, nhưng chờ hắn đột phá Thần Thai Cảnh, có thể sẽ rơi đến tám tinh, thậm chí bảy tinh.
Như Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ ở Thiên Nhân Cảnh còn có thể vượt qua mười tinh chiến đấu, vậy thì thật là thiên tài trong thiên tài, yêu nghiệt tuyệt thế.
Từ điểm đó mà xem, thiên phú của Chư Toàn Nhi xác thực rất kinh người, chẳng trách sẽ được tông môn ở Trung Châu vừa ý.
– Chung Tử Duy a!
Cung Nhạc Thiên lập tức lộ ra vẻ hưng phấn.
– Xếp hạng năm mươi bốn trên Thiên Kiêu bảng.
Khó nhất chính là, hắn không phải xuất thân đại tông môn, mà đến từ một tiểu gia tộc.
Nhưng dựa vào chính mình nỗ lực chen vào Thiên Kiêu bảng, thần tượng của ta a!
Chỉ chốc lát, mọi người vây quanh một thanh niên vóc người thon dài đi vào.
Ngay cả ba nữ Địch Thính Lan, Giang Nhạc Huyên cũng vờn quanh ở bên cạnh hắn.
Mỗi người đều cười xinh đẹp, không chút keo kiệt mà thể hiện ra dung nhan tuyệt sắc của các nàng.
Chung Tử Duy, xếp hạng thứ năm mươi bốn trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, có thể nói là một trong những minh tinh lóng lánh đứng đầu Bắc Vực.
Chỉ cần không chết, tương lai tất thành đại nhân vật của Bắc Vực.
Người như vậy, khẳng định người người quan tâm, tranh nhau giao hảo với hắn.
– Thực sự là ước ao!
Cung Nhạc Thiên nhìn tới, ánh mắt hừng hực.
Hắn cũng muốn trở thành người như vậy.
Tuy hắn là con ông cháu cha, không biết có bao nhiêu người nịnh nọt hắn, nhưng đó là bởi vì gia tộc phía sau hắn, không phải là chính hắn.
Một người trẻ tuổi tràn ngập kiêu ngạo, hắn khát vọng dùng thực lực của mình thu được tôn trọng.
Lưu Khải Nguyên cũng tiến lên nghênh tiếp, giơ chén rượu về phía Chung Tử Duy chúc.
Xem ở trên bối cảnh của Lưu Khải Nguyên, Chung Tử Duy cũng vô cùng khách khí.
Hai người trò chuyện với nhau thật vui, chỉ là khoảng cách quá xa, Lăng Hàn không nghe được bọn họ đang nói cái gì.
Tiệc rượu tiến hành, lục tục có người trên Thiên Kiêu bảng trình diện.
Bởi vì ba năm một lần Thiên Kiêu chiến còn hơn bốn tháng liền mở ra, mà địa điểm chính là Cực Dương Thành, bởi vậy hiện tại đã có rất nhiều người tới.
Cao thủ trên bảng cũng tới vài vị, nhưng không ai xếp hạng cao hơn Chung Tử Duy, bởi vậy không có động tĩnh lớn như trước nữa.
Sớm đến như thế, một là miễn cho ở trên đường làm lỡ, bỏ qua thịnh hội ba năm một lần.
Hai là lượng lớn cao thủ trẻ tuổi tụ tập, có thể trao đổi linh dược, Bảo khí,… Nói không chắc có thể có tác dụng lớn.
Tiệc rượu ngày hôm nay chính là xuất phát từ mục đích ấy!
Sau khi mấy vị cao thủ trên bảng nói xong lần lịch luyện gần đây của bọn họ, phân đoạn trao đổi bảo vật cũng triển khai.
Mọi người phân biệt đứng lên, giới thiệu bảo vật của mình cho mọi người, cùng với loại hình bảo vật cần trao đổi.
Cái này khá giống đấu giá.
Đồ vật gì cũng có, như công pháp, võ kỹ, đan dược,… Còn có chút đồ vật căn bản không biết lai lịch, là đồ cổ, tìm được ở trong các di tích.
Có vài thứ thậm chí còn xa xưa hơn kiếp trước của Lăng Hàn.
Có chút bảo vật rất quý giá, thậm chí Chung Tử Duy còn lấy ra một cây Kim Ti Thiên Diễm quả sáu trăm năm.
Đây là linh quả cấp bốn, có thể tăng tu vi của Linh Hải Cảnh lên trên diện rộng.
Bởi vì Chung Tử Duy đã đạt đến Linh Hải tầng chín, hiện nay chỉ cần nện vững chắc cảnh giới, không cần tăng cao tu vi, bởi vậy không cần linh quả này.
Nhưng có quá nhiều người chưa đạt đến Linh Hải tầng chín, bởi vậy, cái này gợi ra tranh đoạt kịch liệt.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 378: Trao Đổi Linh Quả
Lăng Hàn cũng cảm thấy hứng thú.
Hiện tại hắn mới Linh Hải tầng bốn, cách Linh Hải đỉnh cao còn kém xa.
Bởi vậy Kim Ti Thiên Diễm Quả rất thích hợp hắn, đủ để hắn tăng lên hai cảnh giới nhỏ.
Như vậy thời điểm cuối năm, hắn xông lên Linh Hải tầng chín, thậm chí Thần Thai Cảnh cũng có khả năng.
Dù sao tu vi của hắn vừa đến, bình phong đại cảnh giới là căn bản không tồn tại.
Mặc dù nói Lăng Hàn không có hứng thú tranh cướp xếp hạng với thế hệ trẻ tuổi gì, đã sớm qua giai đoạn tranh cường háo thắng này, trừ khi có bảo vật khen thưởng để hắn động tâm.
Thế nhưng, là một người có lòng tự ái cực mạnh, hắn vẫn hi vọng mình có thể thành tối cường.
Dù hắn kém mấy tên trên Thiên Kiêu bảng vài tuổi, nhưng ai bảo gốc gác của hắn thâm hậu? Nếu bọn họ có thể đặt ở cùng một chỗ so sánh, vậy hắn không muốn thua.
Mọi người cầm ra vật mà bản thân cho rằng quý giá nhất trao đổi, nhưng Chung Tử Duy đều lắc đầu từ chối, không hợp với mong muốn của hắn.
Lăng Hàn đứng lên, cười nói:
– Chung huynh, ta có bình đan dược này, không biết ngươi có hứng thú hay không?
Chung huynh?
Mọi người nhìn về phía Lăng Hàn, ai cũng lộ ra vẻ trào phúng.
Chuyện cười, chỉ là một Linh Hải tầng bốn, lại dám xưng huynh gọi đệ với cao thủ trên Thiên Kiêu bảng, đây thực sự là người không biết không sợ a! Thiên kiêu như Chung Tử Duy là không có năng lực xung kích Thần Thai Cảnh sao?
Sai, hắn chưa đột phá không phải là bởi vì không thể.
Mà là vì muốn nện cơ sở Linh Hải Cảnh vững chắc, để sau này có thể xông lên cảnh giới càng cao hơn.
Một đời thiên kiêu trẻ tuổi hiện tại, người nào không phải hùng tâm bừng bừng?
Võ đạo đang ở thịnh thế, cường giả khắp nơi tầng tầng lớp lớp, không ngừng quét mới kỷ lục.
Mà số lượng cường giả đỉnh phong cũng càng ngày càng nhiều.
Người trẻ tuổi nào không muốn chen lên đỉnh, dẫn dắt nhân đạo?
Mấy bình đan dược?
Ta nhổ vào, Chung Tử Duy sẽ thiếu hụt đan dược sao? Linh Hải tầng bốn như ngươi có thể lấy ra đan dược gì?
Có người nói đã có thế lực của Trung Châu mời chào hắn.
Tuy không phải thế lực lớn như Thiên Kiếm Tông, nhưng tuyệt đối kinh người.
– Này này này, ngươi không nên nói chuyện lung tung a!
Cung Nhạc Thiên vội kéo góc áo của Lăng Hàn.
Cảm giác ánh mắt khinh bỉ của mọi người tròng lên cả hắn, thực là oan ức a.
Lăng Hàn chỉ cười cợt, cũng không có giải thích cái gì.
Chung Tử Duy không như những người khác, mà lạnh nhạt nói:
– Vị tiểu huynh đệ này, ngươi muốn dùng đan dược gì trao đổi với ta?
Lăng Hàn lấy ra một bình Quy Linh Đan, trực tiếp ném tới.
Chung Tử Duy tiếp được, mở nắp bình ra.
Sau khi mùi thuốc phiêu đãng, vẻ hững hờ trên mặt hắn nhất thời không cánh mà bay, kinh hô:
– Quy Linh Đan!
– Cái gì, Quy Linh Đan!
Mọi người cũng kinh ngạc thốt lên, nhất thời ánh mắt hừng hực.
Quy Linh Đan đối với người bình thường mà nói, cái này không chỉ không phải linh dược, thậm chí còn sẽ cản trở.
Bởi vì nó không cách nào tăng cao tu vi, ngược lại còn có thể hạ thấp tu vi.
Như long nền xây nhà, tác dụng của Quy Linh Đan chính là nện nền đất, khiến cho nó trở nên vững chắc.
Nhưng không thể nghi ngờ, cái này sẽ làm nền đất biến đổi, hạ xuống.
Cần trả giá rất nhiều nỗ lực mới có thể trở về hình dáng ban đầu.
Ở người bình thường mà nói, bọn họ không cần nện vững chắc cơ sở, chỉ cần cảnh giới tiến bộ nhanh chóng.
Nhưng đối với thiên tài mà nói, bọn họ lại gắng đạt tới hoàn mỹ, tranh thủ tu luyện ở mỗi cảnh giới tới mức hoàn mỹ.
Cùng cấp vô địch, ngày sau có thể xông lên cảnh giới vô thượng.
Bằng không bò đến độ cao nhất định, nền đất bất ổn, cao lầu sẽ sụp đổ trong nháy mắt.
Ngươi nói Bắc Vực nhiều Linh Hải tầng chín như vậy, nhưng vì cái gì chỉ có mấy chục người chen vào Thiên Kiêu bảng?
Chính vì bọn họ nện cảnh giới vững chắc đến kinh người, sức chiến đấu vượt xa cảnh giới.
Một Linh Hải tầng một, hắn không cần nhọc lòng đi trầm ổn cơ sở, bởi vậy, chỉ có thể vượt qua hai tinh chiến đấu.
Nhưng đến Linh Hải tầng chín, thiên tài liền bắt đầu nện vững chắc cơ sở, vì tương lai làm chuẩn bị.
Bởi vậy cảnh giới bất biến, nhưng sức chiến đấu sẽ bay thẳng, có thể vượt qua ba tinh thậm chí bốn tinh chiến đấu cũng không kỳ quái.
Do đó, trên Thiên Kiêu bảng mới sẽ có nhiều Linh Hải tầng chín như vậy, nhưng sức chiến đấu lại kém nhau rất nhiều.
Từ nửa năm trước Chung Tử Duy liền đạt đến Linh Hải tầng chín đỉnh cao.
Nửa năm qua hắn vẫn áp chế tu vi, nện vững chắc cơ sở.
Hắn gắng đạt tới trạng thái hoàn mỹ đột phá đến Thần Thai Cảnh, một lần nắm giữ sức chiến đấu vượt qua hai tinh thậm chí ba tinh.
Nếu như có Quy Linh Đan, còn có bốn tháng, đủ để hắn nện vững chắc cảnh giới.
Sau đó lấy thiên phú của hắn, đột phá Thần Thai Cảnh là không có chút vấn đề.
Hắn sớm đã có năng lực đột phá, chỉ là vẫn áp chế mà thôi.
Đến thời điểm đó, hắn có thể nhất phi trùng thiên, chen vào ba mươi vị trí đầu.
Hai mươi cũng có khả năng.
Hắn vội nhìn kỹ, phát hiện trong bình lại có hai mươi hạt Quy Linh Đan.
Trong lòng hắn mừng như điên, ngay cả tay cũng run rẩy.
Hắn không phải chưa thấy, còn ăn qua Quy Linh Đan, lập tức phát hiện, cái này không chỉ hàng thật, hơn nữa phẩm chất rất cao.
Nhưng cụ thể cao tới trình độ nào, hắn không phải Đan sư, nên không cách nào xác định.
– Trao đổi!
Chung Tử Duy quyết định thật nhanh.
Thiên tài như hắn, làm việc quyết đoán khẳng định là bản chất rất cố hữu.
Người do dự thiếu quyết đoán tuyệt đối không thể đi đến một bước này.
Lăng Hàn nở nụ cười.
Hắn biết thiên tài trẻ tuổi như Chung Tử Duy thiếu nhất chính là Quy Linh Đan.
Đáng tiếc, Hoàng Long Quả khó cầu, trữ hàng trong tay hắn cũng sắp hết.
Cũng còn tốt, được Kim Ti Thiên Diễm Quả này, hắn ở Linh Hải Cảnh cũng không có gì lớn theo đuổi.
Đợi đến Thần Thai Cảnh, Quy Linh Đan sẽ không thể đổi lấy thiên địa trân vật hắn cần, hầu như không có ảnh hưởng.
Chung Tử Duy cũng ném Kim Ti Thiên Diễm Quả qua, bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp.
Cả hai đều cười khanh khách, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, cho thấy sức khống chế cực mạnh.
Người bình thường trao đổi, đạt được bảo vật xong khẳng định sẽ vội vàng rời đi, vì lo sợ bị cướp.
Nhưng những thiên kiêu ở đây lại không lo lắng chuyện ấy.
– Chư tiên tử đến rồi! Chư tiên tử đến rồi!
Vừa bắt đầu chỉ là bạo động nho nhỏ, nhưng lập tức gợi ra toàn trường náo động.
Ngay cả Cung Nhạc Thiên cũng lập tức đứng lên nói:
– Chư tiên tử ở đâu? Chư tiên tử ở đâu?
Chư tiên tử? Chư Toàn Nhi sao?
Lăng Hàn hơi kinh ngạc.
Mị lực của cô gái này thật sự lớn như vậy sao?
Hắn nhìn thấy, ngay cả Chung Tử Duy cũng hoàn toàn mất đi sức kiềm chế, vẻ mặt cuồng nhiệt, nào còn có một chút dáng dấp của thiên tài.
Có thể làm cho loại người như Chung Tử Duy hãm sâu, có thể thấy được mị lực của Chư Toàn Nhi cao bao nhiêu.
Lúc này, ngay cả Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên.
Chư Toàn Nhi này đến cùng đẹp ra sao, lại có thể mê đảo toàn bộ Bắc Vực? Thậm chí ngay cả thiên tài Thiên Kiếm Tông ở Trung Châu cũng động lòng?
Toàn trường náo động, người người đều dâng trào ra ngoài nghênh tiếp vị Chư tiên tử này.
Mười mấy phút sau, mới thấy từ trong đám người đi ra một cô gái mặc áo trắng.
Trên mặt che lụa trắng, hoàn toàn không nhìn thấy tướng mạo, nhưng phong thái lại khiến tâm thần của người ta thoải mái.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 379: Chư Toàn Nhi
Cô gái mặc áo trắng này phảng phất như tiên.
Một bước một tư thái, một bước một phong tình, đoan trang, tĩnh thục.
Nhưng thân thể của nàng thực sự quá nóng bỏng, bắp đùi thon dài, đủ để đạt đến phần eo của nữ nhân bình thường.
Hai chân của nữ tính càng dài, vậy vóc người tự nhiên sẽ càng hấp dẫn.
Mà ở trên người nàng, này quả thật là hoàn mỹ, mới có chuyện chỉ một bước cũng làm người ta suy nghĩ vô tận.
Thon nhỏ và dài, nhưng mông lại nhô lên cao vút, hiển lộ ra đường cong kinh người, tỏa ra phong tình khiêu gợi.
Bộ ngực không quá lớn, miễn cưỡng có thể nắm chặt.
Cổ trắng như ngọc, cao quý như thiên nga.
Tóc đen như thác nước, bị một sợi tơ trắng như tuyết cột lại.
Khắp toàn thân nàng từ trên xuống dưới không có một trang sức, nhưng khiến người ta cảm thấy đây mới hoàn mỹ nhất.
Bởi vì bất kỳ trang sức nào mặc ở trên người nàng, sẽ chỉ làm nàng trở nên tục khí.
Lăng Hàn kinh ngạc.
Quả nhiên, cô gái này không cần hiển lộ dung mạo, cũng khiến người ta cảm giác đẹp như thiên tiên, cảm giác diễm tuyệt cổ kim.
Hắn chỉ ở trên người một cô gái khác có cảm giác này, chính là Thiên Phượng Thần Nữ.
Có điều, hắn gặp qua dung mạo của Thiên Phượng Thần Nữ, xác thực xứng hai chữ hoàn mỹ.
Chỉ từ tướng mạo mà nói, Thiên Phượng Thần Nữ đúng là nhân gian số một, thậm chí đẹp đến không nên xuất hiện ở phàm tục.
Thế nhưng, aii! Lăng Hàn thở dài.
Tại sao nữ nhân này lại thô bạo như vậy chứ? Thỉnh thoảng chạy tới chỗ hắn loạn cầm đồ vật, lý luận với nàng một phen thì bị uy hiếp.
Bốn đồ đệ càng bị nàng luân phiên đánh đến không muốn sống.
Nói đến kính nể, Lăng Hàn có thể vỗ ngực nói, bốn đệ tử khẳng định càng nghe lời Thiên Phượng Thần Nữ.
– Khà khà khà, trong miệng nói không thèm để ý, nhưng con mắt lại không thành thật.
Biết Chư tiên tử phong hoa tuyệt đại chưa?
Thanh âm của Cung Nhạc Thiên vang lên ở bên tai Lăng Hàn, cũng làm hắn từ trong hồi ức tỉnh lại.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, không có biện giải.
Trong đầu hắn còn thầm nghĩ nếu như thực lực vượt qua Thiên Phượng Thần Nữ, vậy cưới lão bà như vậy ngược lại cũng không tồi, nhìn liền đẹp mắt.
Nhưng thực lực là bảo đảm, bằng không sẽ bị đối phương trấn áp đến không muốn sống.
Nói không chắc buổi tối… khà khà khà… Cũng phải nằm ở dưới a.
Chư Toàn Nhi vừa đến, lập tức trở thành trung tâm toàn trường.
Nàng phảng phất trời sinh thần nữ, bất luận người nào ở trước mặt nàng cũng ảm đạm phai màu.
Mà phong thái của nàng quá mức hấp dẫn, khiến người ta ganh tỵ cũng không nổi.
Mặc kệ là nam hay nữ, đều dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn nàng.
Phảng phất chỉ cần nàng ra lệnh một tiếng, bọn họ đều đồng ý nhảy vào nước sôi lửa bỏng.
Lăng Hàn âm thầm kinh ngạc.
Đây cũng quá điên cuồng đi, hắn tuyệt đối không làm được chuyện như vậy a!
– Lần này có thể nhìn thấy chư vị thiên kiêu trẻ tuổi, Toàn Nhi thập phần vui vẻ.
Ta kính mọi người một chén.
Chư Toàn Nhi bưng chén rượu lên, nhất thời người người đều lộ ra vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vã bưng chén rượu lên.
Theo Chư Toàn Nhi vén góc lụa lộ ra cái cằm trắng như tuyết, môi đỏ thẫm, tất cả mọi người như hít thuốc lắc.
Có mấy người mũi phun ra huyết.
Còn có người thì kích động đến hôn mê.
Mọi người dồn dập uống cạn sạch.
Chỉ cảm thấy có thể được Chư Toàn Nhi kính rượu, đời này coi như chết cũng đáng.
Trong lòng Lăng Hàn cũng hơi có chút dập dờn.
Tuy Chư Toàn Nhi không lộ dung nhan, nhưng chỉ cái cằm, miệng nhỏ, thì vẻ tuyệt mỹ này cũng làm người ta say đắm.
Chỉ một góc như thế mà thôi, nhưng Lăng Hàn có thể xác định, Chư Toàn Nhi mỹ lệ vượt xa chúng nữ Lưu Vũ Đồng.
Thậm chí có tư cách ganh đua cao thấp với Thiên Phượng Thần Nữ.
Thế nhưng, muốn Lăng Hàn động tâm, đây là chuyện không thể nào.
Hết cách rồi, ai bảo kiếp trước hắn ba ngày hai lần liền có thể nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ.
Hơn nữa nàng còn làm sự tình để hắn cực kỳ phiền muộn, để hắn muốn yêu thích cũng yêu thích không nổi.
Có tâm dự phòng như vậy, lỡ Chư Toàn Nhi là Thiên Phượng Thần Nữ thứ hai thì sao?
Chư Toàn Nhi uống xong ly rượu, thả lụa trắng xuống, nhất thời để mọi người không muốn.
Chỉ cảm thấy trong lòng thất lạc, như mất đi đồ vật yêu mến nhất.
Nàng mở miệng, lại nói:
– Toàn Nhi muốn hỏi mọi người mua một loại dược liệu.
Nếu như không có, vậy có tin tức của dược liệu cũng được, Toàn Nhi sẽ thâm tạ.
– Chư tiên tử cứ nói.
– Đúng, có thể hiệu lực cho Chư tiên tử, đó là vinh hạnh của chúng ta!
– Bất kể nhảy vào nước sôi lửa bỏng, vạn tử không chối từ!
Mọi người dồn dập kêu lên, không ít nữ tử cũng cuồng nhiệt.
Chư Toàn Nhi không chút biểu tình nói:
– Toàn Nhi muốn vật liệu, là một loại dược thảo cấp bảy, tên Xích Hồng Hàn Băng Thảo.
– Xích Hồng Hàn Băng Thảo? Đó là vật gì?
– Xưa nay chưa từng nghe nói!
Không ít người lập tức lắc đầu, nhưng Lăng Hàn thì ngẩn ra.
Bởi vì Xích Hồng Hàn Băng Thảo chính là một trong hai vị thuốc chính hắn cần.
Không nghĩ tới lại phát sinh xung đột với Chư Toàn Nhi.
Nếu như hai người cạnh tranh, có thể suy ra, tuyệt đối sẽ có vô số người hận hắn.
Mặc kệ nó, mỹ nữ tuyệt sắc thì lại làm sao, ngay cả một sợi tóc của cha ta cũng không bằng.
– Chư tiên tử, ta biết Xích Hồng Hàn Băng Thảo ở đâu!
Một thanh niên rất hưng phấn đứng lên, không cần thúc hỏi, đã ầm ầm đi ra.
– Ba tháng trước, ta mới từ trong Ám Ma Sâm Lâm đi ra, thì nghe có người nói về Xích Hồng Hàn Băng Thảo.
Nó hẳn là ở nơi sâu xa của Ám Ma Sâm Lâm.
Hí!
Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.
Ám Ma Sâm Lâm là một trong mấy hung địa khá nổi danh của Bắc Vực.
Nơi sâu xa có yêu thú Sinh Hoa Cảnh, bình thường là không người nào dám thâm nhập.
– Chư tiên tử, Ám Ma Sâm Lâm quá nguy hiểm, không bằng qua hai năm nữa lại đi!
– Phí lời, Chư tiên tử cần Xích Hồng Hàn Băng Thảo là vì cứu người, chờ nổi hai năm sao?
– Vậy ngươi muốn Chư tiên tử tiến vào Ám Ma Sâm Lâm mạo hiểm sao? Vậy thì tính mạng cũng không còn!
– Không sai, lại thêm hai năm.
Nói không chắc Chư tiên tử có thể thẳng tiến Sinh Hoa Cảnh, đến thời điểm đó liền không sợ.
Nhưng Lăng Hàn thì tim đập thình thịch.
Trong Ám Ma Sâm Lâm có Xích Hồng Hàn Băng Thảo?
Hắn vâng lệnh đi hái bảy cây Hỏa Dương Thảo, nguyên bản không thèm để ý, nhưng hiện tại xem ra, từ nơi sâu xa tựa hồ có một bàn tay vô hình đang thúc đẩy hắn.
Xem ra, Ám Ma Sâm Lâm là nhất định phải đi.
Chư Toàn Nhi đầu tiên là có chút bận tâm.
Người kia ở trước mặt mọi người nói ra tăm tích của Xích Hồng Hàn Băng Thảo, có thể sẽ gây ra phiền phức.
Nhưng suy nghĩ thêm, lại có mấy người dám to gan tiến vào Ám Ma Sâm Lâm?
Nàng cảm ơn người kia, hứa hẹn sau này nếu đối phương gặp phải phiền toái, thì có thể đi Bán Nguyệt Tông tìm nàng.
Bởi vì vội vã tìm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, rất nhanh nàng liền cáo từ rời đi.
Nàng vừa đi, không khí trong sân nhất thời xuống dốc không phanh, tất cả mọi người không còn tâm tư.
Huống hồ rất nhiều người đã đổi được bảo vật mình cần, liền cáo từ rời đi.
Lăng Hàn cũng hết sức hài lòng.
Lần này chẳng những nhận được Kim Ti Thiên Diễm Quả, hơn nữa còn được tin tức của Xích Hồng Hàn Băng Thảo.
Trở lại, luyện hóa Kim Ti Thiên Diễm Quả thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 380: Sinh Cốt Đan
Ở khách sạn hoài cũng không thích hợp.
Huống hồ Lăng Hàn mở hai cửa hàng ở Cực Dương Thành, thay hắn kiếm nguyên tinh cuồn cuộn không ngừng.
Bởi vậy, Lăng Hàn đã bắt tay mua bất động sản.
Nhưng bởi vì thời gian quá ngắn, còn không có tìm được nơi thích hợp.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đối với nơi ở vô cùng xoi mói.
Đâu như Lăng Hàn, chỉ cần quét tước sạch sẽ một chút, nghỉ ngơi ở đâu không giống nhau.
Bởi vậy, hiện tại bọn họ còn tạm thời ở trong khách sạn.
Sau khi trở lại khách sạn, Lăng Hàn lập tức lắc mình tiến vào Hắc Tháp.
Chuyện tăng cao tu vi, đương nhiên đặt ở thứ nhất.
Hắn ăn Kim Ti Thiên Diễm Quả, cũng thuận tiện bóp nát hơn trăm khối nguyên tinh.
Vù, nhất thời, nguyên lực vô tận bao vây hắn, lực lượng rót vào trong cơ thể.
Oanh… Dược lực của linh quả cũng bắt đầu phát huy.
Lăng Hàn lấy thân làm lô, nung nấu dược lực.
Phối hợp nguyên tinh cung cấp sức mạnh, tu vi bắt đầu bão táp.
Hai toà Linh Hải, một âm một dương, thuận nghịch xoay chuyển.
Ở dưới dược lực và nguyên lực ảnh hưởng song trọng, thì chậm rãi mở rộng.
Cái này đặt ở trên thân người khác sẽ rất nhanh, nhưng ai bảo Linh Hải của Lăng Hàn vượt xa Linh Hải Cảnh bình thường, bởi vậy nhìn có vẻ vô cùng chậm.
Lăng Hàn đoán chừng một chút.
Linh quả này nhiều nhất tăng lên một cảnh giới nhỏ.
Hơn nữa cái này là bởi vì có lượng lớn nguyên tinh cho hắn tiêu xài, bằng không có thể lên nửa cảnh giới nhỏ đã rất tốt.
Ai bảo Linh Hải của hắn quá to lớn, hơn nữa còn một âm một dương?
Hai toà Linh Hải không ngừng nghịch động.
Giống như một cái cối xay, liên tục nghiền nát nguyên lực của hắn.
Kết quả chính là tỳ vết trong nguyên lực bị loại bỏ, để nguyên lực của hắn càng thêm ngưng tụ.
Người khác bình thường là đến Linh Hải tầng chín đỉnh phong, lại bắt đầu nện vững chắc cảnh giới.
Nhưng Lăng Hàn lại thời thời khắc khắc tiến hành.
Bởi vậy, cảnh giới của hắn cực kỳ vững chắc, nhưng ý nghĩa, tiến cảnh của hắn rất “chậm”.
Có điều coi như hắn chậm cũng nhanh hơn người bình thường chừng mười lần.
Dù sao hắn cũng là đan đạo đế vương, hơn nữa trong tay lại không thiếu nguyên tinh.
Một ngày một đêm sau, Lăng Hàn hoàn toàn hấp thu luyện hóa dược lực của linh quả.
Tu vi của hắn cũng đạt đến Linh Hải tầng năm, cách tầng chín lại gần một bước.
Hắn đi một vòng ở trong Hắc Tháp, rút lên vài cây linh thảo, quyết định luyện chế mấy viên đan dược cao cấp, cầm bán đấu giá.
Tiền lời của tửu lâu, dược điếm là tiết kiệm.
Muốn một đêm phất nhanh, vậy khẳng định chỉ có luyện chế đan dược cao cấp bán đấu giá.
Chỉ là Linh Bảo Các không phải mỗi ngày đều có đấu giá, bởi vậy, vài ngày sau Lăng Hàn mới quyết định luyện đan.
Buổi đấu giá cỡ lớn của Linh Bảo Các ở mười ngày sau.
Lăng Hàn luyện chế đan dược Địa Cấp hạ phẩm Sinh Cốt Đan.
Đây là đan dược cho Sinh Hoa Cảnh dùng.
Sau khi ăn vào, xương cốt sẽ đúc lại, tiến quân về cấp độ càng thêm mạnh mẽ.
Cái này rất thực dụng, bởi vì hai Sinh Hoa Cảnh đấu võ, nguyên lực ngang nhau, nhưng bởi vì xương cốt không mạnh mẽ, lại bị đụng gãy, va nát, từ đó ảnh hưởng phát huy thực lực, cái này làm sao chịu nổi?
Mà rèn luyện thể phách mạnh mẽ, như vậy ngày sau có thể leo lên càng cao.
Đạo lý này giống nện vững chắc cảnh giới, chỉ là góc độ không giống mà thôi.
Cũng chỉ có Sinh Hoa Cảnh mới có thể dùng Sinh Cốt Đan, bởi vì đan dược này vượt xa cấp bậc của người phàm.
Trên thần đài mở ra tiên hoa, sinh cơ cuồn cuộn không dứt, bằng không chính là đang tìm chết.
Lăng Hàn hài lòng cười.
Sinh Cốt Đan này hắn không dự định thu nguyên tinh nhất tinh, mà là nhị tinh hoặc tam tinh.
Bởi vì không lâu sau đó hắn có thể bước vào Thần Thai Cảnh, tác dụng của nguyên tinh nhất tinh sẽ hạ thấp rất lớn.
Tửu lâu, dược điếm thu vào liền đủ bọn người Lưu Vũ Đồng tu luyện.
Lăng Hàn đi tới Linh Bảo Các.
Sau khi cầm Sinh Cốt Đan ra, lập tức khiến cao tầng của Linh Bảo Các chấn động.
Đan dược như vậy cấp bậc quá cao, vì cẩn thận, bọn họ cố ý đi Bắc Đan Các mời tới một vị Đan sư Địa Cấp giám định.
Vừa vặn, vị Đan sư này họ Lưu, tên Quý Đồng, chính là gia gia của Lưu Khải Nguyên.
Vị Đan sư Địa Cấp này đã bảy mươi tuổi, tu vi còn ở Thần Thai Cảnh, không thể vượt qua phàm tục.
Bằng không so sánh với ba trăm năm tuổi thọ, hơn bảy mươi chỉ là tráng niên mà thôi.
Nhưng không phải không có hi vọng.
Dù sao cũng là Đan sư Địa Cấp, nắm trong tay tài nguyên cực kỳ kinh người.
Nói không chắc có thể luyện chế ra một loại linh đan, xông lên Sinh Hoa Cảnh.
Nhìn thấy Sinh Cốt Đan, hắn vô cùng khiếp sợ.
Đây là đan dược Địa Cấp hạ phẩm, cũng là cực hạn mà hắn có thể luyện chế.
Sau khi mở bình đan, hắn lập tức choáng váng, lộ ra vẻ kích động, thật lâu không nói gì.
– Lưu đại sư.
Người của Linh Bảo Các nhẹ nhàng kêu.
Lưu Quý Đồng giật mình tỉnh lại nói:
– Bình Sinh Cốt Đan này phẩm chất quá cao, để lão phu không kìm lòng được mà hãm sâu trong đó.
– Cao bao nhiêu?
Người của Linh Bảo Các hỏi.
Bởi vì Sinh Cốt Đan quá quan trọng, nên phụ trách đi cùng chính là một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh.
Nhưng ở trước mặt Đan sư Địa Cấp, hắn vẫn có vẻ rất khiêm tốn.
Vị cường giả Sinh Hoa Cảnh này tên Lệ Phi Trần.
– Mười ba tinh, thậm chí mười bốn tinh!
Lưu Quý Đồng suy nghĩ một chút, mới cho ra đánh giá.
Lệ Phi Trần hít vào một hơi, ánh mắt hừng hực.
Hắn là Sinh Hoa Cảnh, tự nhiên cũng cần Sinh Cốt Đan.
Mười ba tinh thậm chí mười bốn tinh, cũng làm cho hắn sinh ra kích động muốn cướp giật.
– Người trẻ tuổi, đan dược này là sư môn trưởng bối của ngươi luyện chế sao?
Lưu Quý Đồng nhìn Lăng Hàn.
Đại sư như vậy phải nhận thức một hồi, xác minh lẫn nhau, nói không chắc có thể tăng lên tài nghệ của hắn.
Bởi vì đổi thành hắn, luyện ra Sinh Cốt Đan nhiều nhất chỉ sáu tinh.
Lăng Hàn cười nói:
– Nếu như ta nói đây là ta luyện chế, các ngươi có tin hay không?
– Ha ha ha ha!
Lưu Quý Đồng và Lệ Phi Trần đồng thời cười to.
Đây thực sự là chuyện cười.
Thiếu niên mười bảy tuổi, đan dược Địa Cấp hạ phẩm, phẩm chất mười ba tinh.
Chuyện này làm sao cũng không thể phóng tới cùng nhau.
Lăng Hàn cũng cười theo.
Sau đó hắn lấy ra một viên huy chương màu vàng, còn có tinh thạch chứng minh thân phận, kích phát, triển lộ ra tin tức của hắn.
Tiếng cười của Lưu Quý Đồng và Lệ Phi Trần đồng thời im bặt.
– Ngươi là Lăng Hàn?
Lưu Quý Đồng kinh ngạc thốt lên.
Mấy tháng trước, Lăng Hàn chứng thực Đan sư Địa Cấp.
Tin tức truyền tới Bắc Đan Các, trong đầu mọi người chỉ có hai chữ: Không thể!
Thiếu niên mười bảy tuổi lại luyện chế ra đan dược Địa Cấp? Mở chuyện cười gì thế!
Nhưng có ba vị Đan sư Địa Cấp liên danh đảm bảo, dù hoài nghi cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.
Không nghĩ tới, Đan sư Địa Cấp trẻ nhất trong lịch sử này lại xuất hiện.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Ta chính là Lăng Hàn.
Lưu Quý Đồng không hoài nghi.
Bắc Vực có mấy Đan sư Địa Cấp, hắn vặn ngón tay cũng có thể đếm ra.
Mà muốn luyện chế Sinh Cốt Đan mười ba tinh, vậy ít nhất cũng phải là Đan sư Địa Cấp thượng phẩm mới có thể làm được.
Người như vậy thì càng ít, một bàn tay cũng đếm được.
Mỗi một cái đều ở trong Bắc Đan Các, chăm chỉ không ngừng trùng kích Thiên cấp.
Ai nhàn chán đến đi luyện chế Sinh Cốt Đan?
Huống hồ, ba viên Sinh Cốt Đan này cực kì mới, còn mang theo mùi vị mới ra lô.
Hiển nhiên không thể là tác phẩm của mấy vị Đan sư Địa Cấp thượng phẩm kia.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










