[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 67 : Chuẩn Bị Đột Phá (c331-c335)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Chuẩn Bị Đột Phá
Lăng Hàn rất yêu nghiệt, nhưng tu vi Dũng Tuyền tầng chín chung quy chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng.
Sức chiến đấu của hắn có thể sánh ngang Linh Hải cửu tinh, nhưng gặp gỡ thanh niên mặc áo tím mười tinh, chung quy vẫn là yếu đi một bậc.
Không qua mấy chiêu, hắn liền rơi vào hạ phong, chỉ còn dư lại thủ thế.
Nhưng cái này vẫn khiến Ngạo Kiên Thành và thanh niên mặc áo tím cả kinh đến trợn mắt ngoác mồm.
Lúc nào Dũng Tuyền tầng một cũng có thể mạnh như vậy?
Trong mắt Ngạo Kiên Thành bắn ra sát khí.
Yêu nghiệt như vậy nếu như tu vi tăng lên tới Linh Hải tầng chín, chẳng phải là một tay liền có thể thuấn sát hắn? Không được, thiên tài như vậy nhất định phải mau chóng diệt trừ.
Hắn thích khiêu chiến thiên tài.
Đó là bởi vì cảm giác nghiền ép thiên tài rất thoải mái.
Nhưng đổi lại là hắn bị nghiền ép, vậy tuyệt đối không phải hắn theo đuổi!
Thanh niên mặc áo tím quát liên tục, một chiêu tàn nhẫn hơn một chiêu.
Nhưng Lăng Hàn chỉ kém hắn một tinh, há là hắn thêm lực liền có thể bắt? Lại nói, Lăng Hàn còn có rất nhiều lá bài tẩy chưa vạch trần.
Nếu như có thể, Lăng Hàn rất muốn làm thịt Ngạo Kiên Thành.
Đây là nhi tử mà Ngạo Phong yêu tha thiết, giết hắn nhất định sẽ để Ngạo Phong đau lòng một trận.
Có điều, Lăng Hàn cảm ứng được, có một luồng thần niệm vẫn đi theo ở trên người Ngạo Kiên Thành.
Tên cường giả kia của Đông Nguyệt Tông, vẫn thời khắc nhìn Ngạo Kiên Thành chăm chú.
Một khi Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm ra, tất nhiên sẽ dẫn hắn lại đây.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn chỉ có thể dùng thực lực của bản thân đọ sức.
– Coi thường ngươi rồi!
Thanh niên mặc áo tím ngừng tay, nhưng không phải muốn ngừng chiến.
Hắn trở tay rút kiếm, hàn quang như thu thủy.
Đây là một Linh khí, trên thân kiếm có từng đạo mạch văn, tổng cộng chín cái.
– Thức tỉnh!
Hắn khẽ quát một tiếng, ong ong ong… Mạch văn trên thân kiếm kích hoạt, phát sáng.
Nhưng chỉ thắp sáng tám cái, cái mạch văn thứ chín còn không thể kích hoạt.
– Có thể để ta sử dụng Trường Mi Kiếm, ngươi dù chết cũng đáng giá tự hào!
Thanh niên mặc áo tím cười ngạo nghễ, tung kiếm mà ra, chém về phía Lăng Hàn.
Hô… Linh khí cắt không khí, bốn tia kiếm khí múa ngang, vô cùng đáng sợ.
Lăng Hàn nhíu mày, không nói hai lời, trực tiếp xoay người bỏ chạy.
Hắn muốn thắng thanh niên mặc áo tím, chỉ có thể dùng Ma Sinh Kiếm, triển khai Huyền Diệu Tam Thiên.
Nhưng Ma Sinh Kiếm vừa ra, dưới khí thế cảm ứng, thần thức đi theo trên người Ngạo Kiên Thành nhất định sẽ cảm giác tới.
Vậy cũng không được!
Chỉ cần hắn tới Linh Hải Cảnh, thực lực sẽ có đột phá kinh người, hà tất ở đây liều chết?
– Muốn chạy?
Thanh niên mặc áo tím hừ một tiếng, vội đuổi theo.
Ngạo Kiên Thành cũng triển khai thân pháp đi theo sau.
Lăng Hàn quá yêu nghiệt, thiên tài như vậy không nhanh chóng diệt trừ, sẽ làm cho người ta ăn ngủ không yên.
Chỉ là, Lăng Hàn thi triển Ảnh Phong Thân Pháp, ai có thể truy bắt?
Hổ Nữu tính một cái.
Nhưng Linh Hải Cảnh, trừ khi trời sinh am hiểu thân pháp, có phương diện huyết mạch, bằng không muốn đuổi theo Lăng Hàn triển khai Ảnh Phong Thân Pháp, vậy thì thật nằm mơ ban ngày!
Chỉ chạy mấy phút, chênh lệch giữa hai bên đã kéo một đoạn dài.
Hơn nữa Ngạo Kiên Thành còn vượt lên thanh niên mặc áo tím.
Tuy vậy khoảng cách với Lăng Hàn vẫn đang không ngừng gia tăng.
Lại đuổi mấy phút, Ngạo Kiên Thành chỉ có thể chán nản dừng lại.
Bởi vì Lăng Hàn đã biến mất ở trong tầm mắt của hắn.
Hắn không khỏi thầm hận.
Sớm biết như thế nên tự mình ra tay diệt sát Lăng Hàn, không cho hắn cơ hội chạy trốn! Nhưng ai có thể nghĩ tới, Dũng Tuyền tầng một không chỉ sức chiến đấu nghịch thiên, tốc độ cũng nhanh đến mức khiến người ta trố mắt như thế?
Đây là hắn chưa gặp qua tốc độ của Hổ Nữu, nếu không nhất định sẽ tan vỡ.
– Kiên Thành sư huynh, ngươi giết…
Thanh niên mặc áo tím truy đến.
Vốn muốn hỏi Ngạo Kiên Thành có giết chết Lăng Hàn chưa, nhưng mới mở miệng liền biết không đúng.
Bởi vì sắc mặt của Ngạo Kiên Thành rất khó coi.
– Hừ!
Ngạo Kiên Thành mặt đầy sát khí.
Hắn thề nhất định sẽ không cho Lăng Hàn cơ hội lần thứ hai.
Lăng Hàn chạy một lúc, thân hình lóe lên, tiến vào trong Hắc Tháp.
Nên đột phá!
Chờ hắn bước vào Linh Hải Cảnh, nhìn hắn làm sao quét ngang bát hoang.
Dù Linh Hải tầng chín thì đã làm sao? Hắn không cần Ma Sinh Kiếm cũng có thể đánh nổ từng cái.
Cửu Nhãn Yêu Lang còn sống, chỉ bị trọng thương.
Hiện tại nó đã tỉnh lại, lập tức nhe răng gào thét, bộc lộ bộ mặt hung ác.
– Hiện tại còn hung?
Lăng Hàn đập một cái, Cửu Nhãn Yêu Lang bị đánh chết.
Hắn đưa tay vẫy, dòng máu trong cơ thể Yêu Lang liền bị lấy ra, bám vào trên người hắn.
Trong đó có mấy giọt máu tươi lại màu bạc, phảng phất như thủy ngân ngưng tụ thành hình cầu.
Đây là tinh huyết của Cửu Nhãn Yêu Lang, cũng là tượng trưng của Vương tộc, chỉ có vài giọt như thế.
Nhưng không nên ngại ít, chỉ có đạt đến Phá Hư Cảnh, mới có thể làm cho toàn bộ máu huyết trong cơ thể biến thành màu bạc.
Bắn một giọt cũng có thể đè chết cường giả Sinh Hoa Cảnh.
Lăng Hàn hấp thu những tinh hoa này, hóa thành tinh khí vô tận, thoải mái thân thể của hắn.
Những huyết dịch này lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trở nên khô cạn, biến thành vảy huyết kề sát ở trên da của hắn.
Nhưng màu sắc đã rất nhạt, đó là bởi vì tinh hoa trong đó đều bị hấp thu.
Lăng Hàn có loại cảm giác thân thể muốn căng nứt.
Hấp thu tinh hoa của một yêu thú vương giả Linh Hải Cảnh, chỗ tốt đối với hắn là rất lớn.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ!
Lăng Hàn lại vung tay lên.
Cửu Nhãn Yêu Lang bị tách rời, từng khối từng khối xương bị tróc ra, bay lượn trên không trung.
Hai tay hắn hợp lại.
Tư, chỉ thấy một giọt nhỏ màu trắng từ trong cốt tủy bay ra.
Huyết dịch, cốt tủy, đây là tinh hoa chân chính của Cửu Nhãn Yêu Lang.
Bình thường, cần không ngừng ngao nấu xương, chí ít một ngày một đêm, cốt tủy mới có thể hòa vào nước nóng.
Nhưng ở trong Hắc Tháp thì không cần phiền phức như vậy, chỉ cần Lăng Hàn nhấc tay liền có thể làm được.
Hắn há mồm.
Vèo vèo vèo, tinh hoa của cốt tủy bay vào trong miệng hắn, bị hắn nuốt xuống.
Vù, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên nhẹ nhàng dương động.
Nguyên lực điên cuồng chảy ở trong người, đưa tinh hoa cốt tủy đến toàn thân, để xương cốt của hắn trở nên kiên cố, bắp thịt trở nên cứng cỏi.
– Lại thêm chút linh dược!
Lăng Hàn tiện tay vẫy.
Từng cây linh dược từ mặt đất vụt lên, sắp xếp ở trước mặt của hắn.
Hắn ở trong Ma Sinh bí cảnh và dược viên của Đông Nguyệt Tông đều hái được một chút linh dược.
Chọn ra linh dược cường tráng thể phách, cố bản bồi nguyên, tay phải nhấn một cái, nhất thời tinh hoa nước thuốc đã bị lấy ra.
Lăng Hàn há mồm nuốt sạch.
Oanh, cả người hắn giống như biến thành một lò luyện đan.
Trong cơ thể có các loại linh dược, cốt tủy, huyết dịch của Cửu Nhãn Yêu Lang.
Hắn lấy thân hóa lô, dung luyện những tinh hoa này, tẩm bổ bản thân.
Hắn cảm giác mình sắp nổ tung.
Còn chưa đủ, vẫn không có đạt đến cực hạn, Lăng Hàn thầm nói.
Hắn muốn ở trong nháy mắt thân thể đạt đến cực hạn ấy đột phá, nện cơ sở vững chắc đến mức độ không thể lay động.
Rầm rầm rầm… Từng làn năng lượng nổ tung ở trong cơ thể của Lăng Hàn.
Làn da của hắn đã rạn nứt, có từng tia máu tươi chảy ra, nhưng hai mắt của hắn đang phát sáng.
Hắn sắp chạm tới cánh cửa cực hạn này.
Đùng đùng đùng… Làn da của hắn không ngừng nổ tung.
Dù là Nham Thạch Thể cũng không chịu được sức mạnh cuồng bạo như vậy.
Chính là lúc này…
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 332: Hai Cái Linh Hải!
Oanh, trong cơ thể của Lăng Hàn đột nhiên phát sinh biến hóa long trời lở đất.
Bắp thịt, gân cốt, kinh mạch,… của hắn đều phát triển mạnh hơn, đột phá hạn chế của Nham Thạch Thể, nâng cao một bước.
Đây không phải công lao của Bất Diệt Thiên Kinh, mà là hắn nghiền ép bản thân, thu được đột phá.
Mà biến hóa lớn như vậy không chỉ xuất hiện ở trên người hắn, còn có đan điền của hắn.
Hắn đã dung hợp chín hạch rất sớm, hóa chín nguồn suối thành một, bớt đi bước mấu chốt nhất khi đột phá Linh Hải Cảnh.
Mà nguồn suối của hắn cũng lớn kinh người, phảng phất như một cái hồ lớn.
Mà hiện tại, nguồn suối kia đang lấy tốc độ giống như biển gầm mở rộng.
Thành hải!
Ầm ầm ầm… Trong nguồn suối phun ra nguyên lực kinh người.
Nếu thần thức của Lăng Hàn hóa thành hình người, hơi so sánh liền biết, lúc này nguồn suối đã biến thành đại dương, bao la đến không nhìn thấy phần cuối.
Tê, cái này đã có thể sánh ngang Linh Hải tầng một đỉnh phong của hắn kiếp trước! Nhưng hiện tại hắn chỉ vừa đột phá, Linh Hải đang cao tốc mở rộng, còn chưa đạt đến Linh Hải tầng một sơ kỳ.
Thực sự quá kinh người.
Quá trình này đối với Lăng Hàn mà nói đã quen tay hay làm.
Trong từng làn biển gầm, linh tuyền hóa hải, vô cùng vô tận.
Sau ba tiếng, Linh Hải mở rộng mới rốt cục ngừng lại.
Nhưng ngay lúc Lăng Hàn cho rằng hắn thuận lợi tấn giai, thì trên biển sinh triều, Linh Hải lại nổi lên biến hóa, bắt đầu chia cách!
Sát, đây là tình huống thế nào?
Thời điểm ở Dũng Tuyền Cảnh, hắn chỉ có một nguồn suối, người ta tới chín cái.
Mà hiện tại, người ta cửu tuyền hợp nhất, biến thành một Linh Hải, lẽ nào hắn muốn ngược lại, nắm giữ chín cái Linh Hải sao?
Cũng may chính là, Linh Hải của hắn chỉ chia ra làm hai, không có tiếp tục phân liệt nữa.
Hai cái Linh Hải!
Một ở trên, một ở dưới, phảng phất trời và đất.
Hơn nữa, một Linh Hải chuyển động thuận kim đồng hồ, một cái khác lại nghịch kim đồng hồ, thật giống như Thái Cực Đồ Âm Dương Ngư.
Lăng Hàn phát điên.
Đời này từ sau khi bước vào Tụ Nguyên Cảnh, hết thảy đều không giống nhau.
Nguyên hạch của người khác là từng viên, hắn thì năm viên nhỏ tổ hợp lại.
Người khác có chín nguồn suối, hắn chỉ có một.
Người khác chỉ có một Linh Hải, hắn lại hai cái.
Ta sát!
Có điều, biến hóa chân chính hẳn là thời điểm hắn ở Tụ Nguyên tầng chín, dung hợp chín viên nguyên hạch, mới xuất hiện biến hóa loại bản chất này.
Dù sao nắm giữ nhiều nguyên hạch nhỏ, chỉ cần là đa linh căn liền có thể làm được.
Chín hạch hợp nhất, có khả năng là tiền vô cổ nhân.
Chí ít theo Lăng Hàn biết, thế gian vẫn không có người như vậy từng xuất hiện.
Bởi vậy, con đường tu luyện kế tiếp của hắn còn có thể mang đến cho hắn rất nhiều kinh hỉ.
Rất nhanh, hai cái Linh Hải hoàn thành mở rộng, ổn định lại.
Ý nghĩa hắn chân chính bước vào Linh Hải Cảnh.
Lăng Hàn rất khiếp sợ.
Bởi vì Linh Hải của hắn hiện tại gấp mười lần kiếp trước.
Hơi suy nghĩ, Linh Hải sinh khiếu, nguyên lực quyển đãng, cực kỳ mãnh liệt.
Hắn tiện tay đánh ra một quyền, cảm ứng sức mạnh trong đó.
Gật đầu, sức mạnh của hắn bây giờ có thể sánh ngang Linh Hải tầng bảy!
Đây là vô cùng đáng sợ! Vừa bước vào Linh Hải Cảnh, sức mạnh của hắn liền có thể ngang hàng Linh Hải hậu kỳ.
Như vậy thời điểm hắn đạt đến Linh Hải đỉnh phong, có phải là có thể chiến Thần Thai Cảnh không?
Dựa vào sức mạnh của mình, mà không phải Ma Sinh Kiếm!
Cái này rất có thể! Dù cho cảnh giới võ đạo càng cao, mỗi một bước cách biệt càng lớn, nhưng hắn nện cơ sở thực quá vững chắc, để hắn nắm giữ năng lực vượt cấp khiêu chiến phi phàm.
– Lúc này, tái chiến Ngạo Kiên Thành, ta tay không cũng có thể đánh cho hắn gọi tổ kêu tông!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười.
– Có điều, ta còn không muốn bộc lộ thân phân, để trà trộn vào Đông Nguyệt Tông thám thính tăm tích của mẫu thân.
Bởi vậy tốt nhất không nên sử dụng kiếm.
– Quyền pháp? Chưởng pháp? Cước pháp?
– A, có! Chiến Tượng Quyền của Nạp Lan Đột! Thời điểm cầu ta luyện đan bị ta lấy được, có người nói là võ kỹ Huyền Cấp rất đặc thù.
Dũng Tuyền Cảnh cũng không thể tu luyện, phải đến Linh Hải Cảnh, ý chí võ đạo ra ngoài mới được.
– Nếu như quyền pháp này cũng giống Huyền Nguyên Tam Thức thì tốt rồi.
– Bất quá khi đó Nạp Lan Đột không có khó chịu như chết cha chết mẹ giống Kiếm Đế, phỏng chừng ta phải thất vọng rồi.
Lăng Hàn thôi diễn Chiến Tượng quyền, lại nói:
– Tiểu Tháp, hiện tại có thể mở ra tầng thứ hai chưa?
Thân hình của Tiểu Tháp hiện lên.
Nó hơi dừng lại một chút, tựa hồ đang tiến hành thử nghiệm, sau đó lay động một hồi, thật giống như lắc đầu:
– Không được, thực lực của ngươi bây giờ còn chưa đủ!
– Này này này, hiện tại ta là Linh Hải Cảnh! Hướng lên mà tính, Thần Thai, Sinh Hoa, Linh Anh, Hóa Thần, Thiên Nhân, Phá Hư, tổng cộng chỉ có sáu bậc thang mà thôi.
Coi như sau này mỗi lên một cấp mở ra một tầng, thì cho dù ta thành Thần, cũng chỉ có thể mở ra tầng thứ tám, nói cách khác… Thần Cảnh có đẳng cấp khác biệt!
Lăng Hàn suy đoán.
Mà cái này vẫn là tính theo thường thức.
Vạn nhất phải hai, ba đại bậc thang mới có thể mở ra một tầng, như vậy Thần Cảnh sẽ có bao nhiêu đẳng cấp?
Tiểu Tháp không nói gì.
Linh trí của nó có hạn, hoặc là nói nó bị hao tổn quá nặng, ảnh hưởng đến “thông minh”, không cách nào trả lời vấn đề vượt qua phạm vi.
Lăng Hàn thở dài.
Cũng đúng, Hắc Tháp tất nhiên là đồ vật của Thần giới, nhưng chủ nhân cũ của nó khẳng định đã chết, mà nó cũng bị đánh cho mất đi khí linh, một lần nữa súc tích lại.
Nói rõ, cho dù là Thần linh thực lực cũng phân chia mạnh yếu, như vậy phân chia đẳng cấp tự nhiên là rất bình thường.
Thú vị, thú vị! Chiếu nói như vậy, đan đạo tới Thiên Cấp cũng không phải điểm cuối?
Lăng Hàn lộ ra nụ cười.
Kiếp trước hắn say mê đan đạo, đời này chăm chú võ đạo, nhưng cũng không phải nói hắn không còn hứng thú với đan đạo.
Mà là hắn ở trên đan đạo đã đi tới cực hạn, không thể tiến thêm một bước nữa.
Nhưng trên thực tế, đan đạo giống như võ đạo, Thần cấp cũng không phải là điểm cuối.
Có thể tiếp cận, nhưng tuyệt đối không phải cuối cùng.
Có thể tìm kiếm ở trên đan đạo, điều này làm cho Lăng Hàn vô cùng cao hứng, bay lên cảm xúc mãnh liệt mà bấy lâu không gặp.
Quên đi, trước tiên luyện quyền, thời gian cũng không nhiều.
Ở trong không gian Hắc Tháp, hắn có thể thoả thích triển khai, nắm giữ mỗi một biến hóa nhỏ bé.
Việc này đối với tu luyện một môn võ kỹ hiển nhiên là rất có trợ giúp.
Có điều, hắn cũng không quá sốt ruột.
Muốn đi vào một trăm vị trí đầu của lần khảo hạch này, không phải là đánh bại càng nhiều người càng tốt, mà chỉ cần đánh bại người có đủ thu hoạch là được.
Ngươi đánh bại một vạn người, nhưng có khả năng chỉ lấy được 1 vạn lệnh bài, nhưng chỉ cần đánh bại một đối thủ đánh bại một vạn người, như vậy liền có thể thu hoạch một vạn lẻ một tấm lệnh bài.
Vì lẽ đó, đệ tử của Đông Nguyệt Tông ở ngày thứ ba tham gia sát hạch, kỳ thực không chịu thiệt một chút nào.
Lăng Hàn tu luyện ròng rã một ngày, bước đầu nắm giữ Chiến Tượng quyền liền rời Hắc Tháp.
Hiện tại, là thời điểm hắn thi thố tài năng.
Có điều, hắn lại dịch dung một hồi, thân phận trước đã bị bọn người Thích Vĩnh Dạ đâm phá.
Mà biết thân phận của hắn, kỳ thực đối với bọn họ mà nói cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Hắn qua lại ở trong núi, thu hoạch rất nhiều.
Đến ban đêm, hắn đốt lửa trại, bắt đầu nướng thịt của Cửu Nhãn Yêu Lang.
– Hừm, thơm quá!
– Thật thơm quá!
Một đám người từ trong rừng đi ra, có tới hơn hai trăm người.
– Ơ, Triệu ca, là một tiểu tử lạc đàn!
Những người này nhìn Lăng Hàn, thật giống như Lăng Hàn chỉ là một món ăn mà thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 333: Chiến Tượng Quyền
Thời điểm sát hạch còn chưa bắt đầu, thì có tài chủ thu mua lệnh bài và tiểu đệ khắp nơi.
Lăng Hàn cũng bị rất nhiều người “quấy rầy” qua.
Nhưng đại bộ phận người còn tốt, bị cự tuyệt liền đi tìm cái khác.
Ngược lại người ở đây nhiều lắm.
Bất quá dù sao vẫn có mấy người cho rằng thiên địa nên xoay tròn quanh mình, bị cự tuyệt liền xụ mặt xuống, thậm chí còn uy hiếp muốn giết người.
Người trẻ tuổi kia chính là một cái trong đó, tên là Triệu Nhật.
Có điều, bởi vì Lăng Hàn dịch dung mấy lần, Triệu Nhật tự nhiên không thể nhận ra Lăng Hàn.
Hắn chỉ dùng mũi ngửi, con mắt chăm chú nhìn thịt nướng của Lăng Hàn, lộ ra vẻ mặt thèm nhỏ dãi.
– Triệu ca, cái này thật giống như là thịt yêu thú phẩm chất cực cao nha!
Có tiểu đệ nhìn Triệu Nhật nói.
– Đi lấy tới cho ta.
Triệu Nhật nói.
Thịt yêu thú cấp cao là vật đại bổ, đối với võ giả tốt không kém đan dược.
Một tên tiểu đệ lập tức đi tới, nhìn Lăng Hàn quát:
– Tiểu tử thúi, giao lệnh bài ra đây, ngươi có thể cút!
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
– Nếu không muốn chết, cút!
– Ha ha, không thấy chúng ta có nhiều người như vậy sao?
Tiểu đệ này cười lạnh nói.
Thực lực của đám bọn họ xác thực không yếu.
Không chỉ người đông thế mạnh, hơn nữa còn có mấy cao thủ Dũng Tuyền hậu kỳ.
Một đường quét ngang, để tự tin của bọn họ bạo tăng.
– Nhanh lên, bản thiếu đói bụng!
Triệu Nhật ở phía sau thúc giục.
– Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Tiểu đệ này đá tới Lăng Hàn, dùng sức rất mạnh.
Cái này đã không phải sự tình đá văng Lăng Hàn, mà là muốn đá nát đầu hắn.
Sát hạch này không cấm giết chóc, tựa hồ cũng phóng thích hung tính của rất nhiều người.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh.
Chỉ tay xẹt qua, kiếm khí bỗng dưng mà sinh.
Phốc, máu tươi tung toé, một chân của người kia bị cắt đứt, ở trên bầu trời múa một đường vòng cung, đùng… Mới rơi xuống trước người của Triệu Nhật!
– A!
Lúc này, tiểu đệ kia mới ý thức tới chuyện gì xảy ra.
Sau khi sững sờ thì kêu thảm thiết, nước mắt nước mũi dán đầy mặt, nhưng còn chưa quên đi băng bó vết thương.
Bằng không chỉ là chảy máu cũng có thể chảy chết.
– Làm càn!
– Lớn mật!
– Muốn chết!
Hơn trăm người đều gầm lên.
Chỉ một người mà thôi, lại dám làm dữ ở trước mặt bọn họ, còn có thiên lý sao?
– Tựa hồ còn có chút tài năng.
Triệu Nhật cười gằn.
– Trương huynh, Lý huynh, Mã huynh, vị nào chịu ra tay bắt tiểu tử này?
Hắn nhìn ba người trẻ tuổi khí vũ bất phàm nói.
Ba người kia đều là Dũng Tuyền tầng chín, ngạo khí trên mặt còn muốn trùng thiên.
Trên thực tế, dứt bỏ đời sau của một vài gia tộc lớn, Dũng Tuyền tầng chín ba mươi tuổi trở xuống ở Bắc Vực cũng rất ghê gớm, có thể coi là cấp bậc hàng đầu.
Dù sao bước vào Linh Hải Cảnh chỉ có mấy thiên tài như vậy.
Hoặc là được kỳ ngộ, ăn thiên địa linh quả gì đó.
Hoặc phục dụng linh đan từ thời kỳ thượng cổ lưu truyền tới nay.
Thanh niên họ Trương nhanh chân đi ra, cười nói:
– Loại tiểu nhân vật này liền giao cho ta, miễn bẩn tay Lý huynh và Mã huynh.
Hai người khác thì rụt rè nở nụ cười.
Kỳ thực thực lực của ba người tương đương, cũng không ai phục ai, mỗi người đều muốn tranh thứ nhất.
Bởi vậy gặp phải tình huống như thế bọn họ sẽ thay phiên ra tay, biểu hiện thực lực của mình.
– Tiểu tử, không cần báo họ tên lên.
Cũng không cần phải nói ngươi có hậu trường gì, ta không để ý.
Ở đây gặp phải ta, chính là bất hạnh lớn nhất của ngươi.
Vì lẽ đó, muốn trách chỉ có thể trách mệnh ngươi không tốt!
Thanh niên họ Trương vô cùng phách lối nói, đấm ra một quyền quất tới Lăng Hàn.
Vì muốn biểu hiện thực lực ở trước mặt hai người Lý, Mã, nên cú đấm này hắn ứng phó toàn lực, lấy tư thế như bẻ cành khô giết chết Lăng Hàn.
Ai có thể giải quyết đối thủ nhanh hơn, vậy thực lực tự nhiên càng mạnh hơn!
Lăng Hàn lắc đầu.
Những người trẻ tuổi này thật coi mình là thế giới chi vương, muốn làm gì thì làm cái đó sao? Hắn hừ một tiếng, cũng đấm ra một quyền.
Chiến Tượng Quyền phát động.
Vù, một đạo mạch văn trải rộng, từ bên trong đi ra một Long Tượng màu bạc, tỏa ra đại khí thế, đạp về phía thanh niên họ Trương.
Phốc! Phốc!
Tất cả mọi người phun ra ngoài.
Ý chí võ đạo, đó là ý chí võ đạo! Mà ý chí võ đạo ra ngoài, đó là… Linh Hải Cảnh!
Ta sát!
Con mắt của mỗi người đều xông ra ngoài.
Ai có thể nghĩ tới một thiếu niên dung mạo xấu xí, mới chỉ mười tám mười chín tuổi lại sẽ là Linh Hải Cảnh? Lần này chơi ngu, một cước đá trúng tấm sắt rồi!
Oành!
Long Tượng ép qua, thanh niên họ Trương đã không còn tồn tại nữa.
Hắn bị giẫm thành một đoàn bùn nhão.
Lăng Hàn kinh ngạc.
Lần thứ nhất sử dụng Chiến Tượng Quyền hắn cũng không biết uy lực ra sao, kết quả… Trực tiếp đánh giết một Dũng Tuyền tầng chín thành cặn bã.
Mà hắn chỉ tu luyện quyền thuật này một ngày, còn không có chân chính nắm giữ tinh túy trong đó.
Chiến Tượng Quyền chân chính, đánh ra Long Tượng hẳn là màu vàng, mà không phải màu bạc hiện tại.
Có điều, một ngày liền có thể tu luyện tới mức độ như vậy, cũng không tệ.
Lăng Hàn cười cười, cũng không có quá nghiêm khắc với mình.
Hắn là thiên tài, nhưng không phải thiên tài nghịch thiên, chỉ có thể nói là vận may tốt mà thôi.
– Đại nhân!
Triệu Nhật run cầm cập nói.
Linh Hải Cảnh đối với Dũng Tuyền Cảnh là nghiền ép tuyệt đối.
Dù bọn họ có trăm người cũng không đáng chú ý.
Huống chi Dũng Tuyền Cảnh trong bọn họ chỉ chừng mười người.
– Còn muốn ăn thịt không?
Lăng Hàn ôn hòa nở nụ cười.
Nhưng vừa rồi nhìn thấy hắn một quyền nghiền ép thanh niên họ Trương thành thịt nát, ai còn cảm thấy Lăng Hàn ôn hòa dễ thân?
Mọi người cùng nhau lắc đầu, động tác cực kỳ chỉnh tề.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Lấy lệnh bài ra, ngoại trừ Triệu Nhật, những người khác đều có thể cút.
Mọi người như được đại xá, vội móc lệnh bài ra thả trên đất, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Lệnh bài không còn có thể cướp lại, nhưng nếu như mệnh không còn, đi đâu tìm?
Triệu Nhật cắn răng một cái, đột nhiên bỏ chạy.
Hắn không muốn bó tay chờ chết.
Chỉ là hắn xoay người, chân phải giơ lên vừa định giẫm xuống, nhưng lại giẫm không, cả người ngã chổng vó.
Ngược lại không phải mặt đất đột nhiên có thêm lỗ thủng, mà là đùi phải của hắn đã bị một đạo kiếm khí chém bay, dĩ nhiên là đạp không rồi.
– A…
Hắn lập tức kêu thảm thiết, giẫy giụa, muốn cầu cứu thủ hạ.
Nhưng không ai nhìn hắn, chỉ cúi đầu đi nhanh, để hắn cảm thấy thê lương mãnh liệt.
– Đừng có giết ta, ta là tộc nhân Triệu gia.
Cha ta là Triệu Nhật Thành, cường giả Thần Thai Cảnh.
Nếu như hắn biết ngươi giết ta, nhất định sẽ tìm ngươi, giết ngươi!
Triệu Nhật không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại uy hiếp Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Được, ta nhớ kỹ.
Hắn tiện tay vung lên.
Phốc, đầu của Triệu Nhật đã bị chém xuống, lộc cộc lăn vài vòng.
Trong ánh mắt của hắn vẫn còn tràn ngập không cam lòng.
– Hiện tại kiếm ý của ta quá mạnh mẽ.
Rõ ràng là quyền, là chưởng, nhưng lại hóa thành kiếm khí.
Như vậy dù cho ta dùng Chiến Tượng Quyền, cũng sẽ khiến người ta đoán được kỳ thực ta tinh thông kiếm.
– Hừm, phải điều chỉnh một chút.
Hắn lẩm bẩm nói.
Còn mặt hàng như Triệu Nhật này, giết 10 ngàn cái cũng sẽ không được hắn để ở trong lòng.
Kiếp trước nhị thế tổ như vậy không biết hắn giết bao nhiêu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 334: Giao Lệnh Bài
Lăng Hàn đi ở trong núi, dọc theo một sơn đạo chật hẹp đi về Lạc Nhạn Cốc.
Dọc theo đường đi hắn tao ngộ rất nhiều chiến đấu, nhưng lấy thực lực của hắn tự nhiên là ung dung trấn áp.
Đối thủ có sát ý, hắn sẽ không chút lưu tình chém giết.
Nếu đối phương chỉ muốn cướp, vậy hắn cũng mở ra một con đường.
Dù sao tranh cướp lệnh bài là quy tắc của trò chơi, không phải ân oán cá nhân.
Ở trong từng cuộc chiến đấu, Lăng Hàn đã ép kiếm khí xuống, một lần nữa tu ra quyền khí.
Một pháp thông vạn pháp thông, võ đạo thiên hạ vốn là bản nguyên.
Lăng Hàn thầm nghĩ:
– Ta tu luyện kiếm khí gặp phải bình cảnh, từ năm đạo bắt đầu liền rơi vào vướng víu.
Trên thực tế, đạo thứ năm là bởi vì phụ thân bị bắt, ta ở trong cơn giận dữ mới phá tan ràng buộc.
Đạo thứ sáu là luận kiếm với Mạc lão sư đốn ngộ.
Đạo thứ bảy thì đồng dạng là tình cảm bạo phát.
– Nhưng bên cạnh ta không khả năng luôn có đại hỉ đại bi như vậy.
Hơn nữa ta cũng không muốn thông qua đại bi thương tâm đến tăng kiếm ý.
Bởi vì sẽ không có khả năng luôn may mắn như vậy, mỗi lần người ở bên cạnh ta đều chỉ bị thương mà không phải chết.
– Nếu tu luyện kiếm khí gặp phải bình cảnh, không ngại thử xem vũ kỹ khác.
Mới luyện quyền thuật, Kiếm đạo của ta lại mơ hồ có cộng hưởng.
Nói không chắc tăng Chiến Tượng Quyền lên tới cảnh giới tối cao, ta cũng có thể tu ra đạo kiếm khí thứ tám.
Ngày thứ ba, đệ tử của Đông Nguyệt Tông chính thức gia nhập sát hạch.
Người không nhiều, chỉ khoảng ba trăm, tuổi tác của những người này đều chừng hai mươi lăm, thực lực thấp nhất cũng là Dũng Tuyền Cảnh.
Cái này phi thường kinh người, đảo loạn cả cục diện.
Lăng Hàn từ đầu đến cuối không có gặp phải đối thủ.
Mà lệnh bài hắn thu hoạch cũng đạt đến 10 ngàn tuy đối thủ hắn đánh đổ chân chính chỉ hơn 700.
Quả nhiên, cướp đúng người, thu hoạch càng to lớn hơn.
Cái này đã bảo đảm hắn tiến vào một trăm vị trí đầu.
Lăng Hàn cũng không có dã tâm phải bắt được thứ nhất.
Thứ nhất này không có ý nghĩa, một trăm vị trí đầu đều có thể đi vào vòng thứ hai duyệt lại.
Lạc Nhạn Cốc đã hiện.
Đó là một tuyệt cốc thiên nhiên, chim không dám qua, bởi vì phía dưới thường xuyên có sát khí kinh người lao ra, ngay cả cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng sinh sợ.
Có người nói Đông Nguyệt Tông đã từng điều động Linh Anh Cảnh tiến vào, nhưng đi vào tổng cộng ba vị, kết quả chỉ trở về hai vị.
Hơn nữa hai vị kia còn ở trước đây không lâu tọa hóa.
Từ đó về sau, Lạc Nhạn Cốc liền thành vùng cấm, không người nào dám đi vào.
Bọn người Lăng Hàn tự nhiên không cần tiến vào Lạc Nhạn Cốc mà là tập hợp ở ngoại vi thung lũng.
Sau khi đến, liền nộp lệnh bài lên kiểm kê, tiến hành đăng ký thân phận.
– Huynh đệ, huynh đệ, hỏi một việc, ngươi được bao nhiêu lệnh bài?
Lăng Hàn một đường đi tới.
Sau khi tiến vào khu vực an toàn, chỉ thấy một người trẻ tuổi hơn hai mươi tiến tới gần.
– Tại sao phải nói cho ngươi biết?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
– Khà khà, ăn ngay nói thật, hiện tại trong những người tới, xếp hạng một trăm cũng có hơn 900 lệnh bài.
Bởi vậy, nếu như ngươi không đạt tới số này, không bằng bán lệnh bài cho ta.
Nếu như vượt qua nhiều, vậy bán cho ta một ít.
Người trẻ tuổi kia cười hì hì nói.
Lăng Hàn cũng cười nói:
– Không có hứng thú.
– Này này này, giá tiền dễ thương lượng, đừng đi a!
Người trẻ tuổi kia đuổi theo, nhưng Lăng Hàn không để ý đến hắn, để hắn chỉ có thể lắc đầu, lại đi tìm người phía sau.
Lăng Hàn đi tới địa điểm giao lệnh bài, chí ít bị mười mấy người đến gần, hỏi hắn mua lệnh bài, nhưng hắn đều không để ý.
Đi tới phần cuối, chỉ thấy nơi này có một đài cao, người trở về sẽ tới đây giao lệnh bài.
Mặt khác, trên đài cũng dán một tờ giấy trắng lớn, phía trên viết một trăm danh tự, phía sau mỗi cái tên đều có một con số.
Hiển nhiên, đây là thành tích của một trăm vị trí đầu hiện tại.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn.
Quả nhiên, thành tích tên cuối cùng là hơn 900, nhưng người này nhất định sẽ bị đào thải.
Bởi vì khoảng cách thi đấu kết thúc còn hơn nửa ngày, còn có lượng lớn người chưa trở về, khẳng định có rất nhiều người thành tích phá ngàn.
Hắn nhìn lướt qua, lại không có phát hiện người trẻ tuổi của Bắc Hoang Cửu Quốc.
Có thể bọn họ thẳng tiến vạn tên, nhưng muốn đi vào một trăm vị trí đầu thì quá khó khăn.
Trừ khi vận may của bọn họ cực kỳ tốt, có thể gặp phải quả hồng mềm.
Nhưng coi như không có tiến vào vạn tên, bọn họ được rất nhiều Hoàng Long Quả, chuyến này cũng không tệ.
Ở trong những người hắn nghe nói qua, chỉ phát hiện một người: Chính nghĩa kiếm Bạch Minh.
Hiện tại hắn ở thứ hai, thành tích là 11,008.
Cái thành tích này cuối cùng chỉ có thể xếp bốn mươi, năm mươi, thậm chí còn thấp hơn.
Nhưng chỉ cần bắt được vạn lệnh bài liền có thể đi vào một trăm vị trí đầu, nhiều hơn nữa lại có ý nghĩa gì?
Cũng là một người thông minh, Lăng Hàn gật đầu.
Hắn đi vào nộp lệnh bài. thời điểm hắn vung tay phải lên, lượng lớn lệnh bài chất đống ở trên bàn.
Người phụ trách kiểm kê cũng giật mình, không nghĩ tới một thiếu niên chỉ mười tám mười chín tuổi lại mạnh như thế.
Cái này vẫn là Lăng Hàn cố ý hoá trang mình lão thành một ít.
Bằng không dáng dấp mười bảy tuổi sẽ càng thêm kinh người.
– Thành tích là 10.086 tấm.
Phụ trách kiểm kê là bốn Dũng Tuyền Cảnh, tốc độ tự nhiên rất nhanh.
Mà trên đài cao còn ngồi một Thần Thai Cảnh, đang nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ không để ý tới.
Nhưng có một vị cao thủ như thế, ai dám xằng bậy?
– Họ tên, tuổi tác, nơi sinh, tu vi.
Một tên đệ tử hỏi, trong tay cầm một quyển tập, phía trên đã viết không ít tên.
Hắn là người phụ trách ghi lại thành tích một trăm vị trí đầu.
Tuy vòng thứ nhất sát hạch còn chưa kết thúc, nhưng phá vạn đã bảo đảm có thể tiến vào một trăm vị trí đầu, vấn đề chỉ là xếp vị trí thứ mấy mà thôi.
Lăng Hàn nói:
– Hàn Lâm, mười chín tuổi, Lại Vân Sơn, Linh Hải tầng một.
Hàn Lâm chính là Lăng Hàn bịa ra.
Tuy Linh Hải Cảnh mười chín tuổi rất kinh người, nhưng “già” hai tuổi sẽ tốt hơn rất nhiều.
Mà Lại Vân Sơn là một núi nhỏ ở Bắc Vực, trước kia Lăng Hàn từng thấy ở trên địa chí, tiện tay liền nói ra.
Bởi vì hơn chín ngàn năm trước Hằng Thiên Đại Lục trải qua một hồi đại tai nạn, rất nhiều địa danh đều xảy ra biến hóa, hắn cũng không thể tùy tiện lấy địa danh kiếp trước.
Bốn tên đệ tử kia đều sợ hết hồn.
Tuy thành tích hơn một vạn không tầm thường, nhưng nói không chắc có thành phần may mắn.
Còn Linh Hải Cảnh mười chín tuổi liền kinh người.
Ngay cả Thần Thai Cảnh đang nhắm mắt dưỡng thần kia cũng không nhịn được mở mắt, đánh giá Lăng Hàn một hồi, gật đầu nói:
– Thiếu niên, không tệ! Tương đối khá!
Lăng Hàn không hoá trang mình quá già.
Bởi vì tinh khí của hắn quá dồi dào, thật muốn dịch dung thành hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, bị lão quái vật Sinh Hoa Cảnh nhìn thấu, lại liên tưởng đến hắn chính là đạo tặc trong dược viên, vậy thì xong đời.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Tạ ơn tiền bối khích lệ.
Cao thủ Thần Thai Cảnh kia cũng thiện ý cười cười, không dám bất cẩn.
Bởi vì Linh Hải Cảnh mười chín tuổi thật rất kinh người.
Ngày sau nói không chắc đối phương có thể trở thành Sinh Hoa Cảnh, thậm chí Linh Anh Cảnh.
Coi như hắn không thể làm bằng hữu với Lăng Hàn, nhưng tuyệt không thể trở mặt.
– Đây là lệnh bài mới của ngươi, tuyệt đối không thể làm mất.
Một tên đệ tử đưa tới một tấm lệnh bài màu đen nặng trịch, phía trên khắc hai chữ “Hàn Lâm”.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 335: Ngạo Gia Thất Tử
Hiện tại thành tích của Lăng Hàn xếp thứ bảy, xem như rất cao.
Nhưng sau khi kết thúc có thể sẽ rơi xuống bốn mươi, năm mươi.
Hiện tại thành tích của mười vị trí đầu đều rất gần, kém chỉ mấy trăm, thậm chí mấy chục.
Hiển nhiên đây mới là người thông minh, bắt được 10 ngàn lệnh bài liền ý nghĩa nhất định có thể tiến vào một trăm vị trí đầu, như vậy xếp hạng thấp hay cao lại có ý nghĩa gì?
Vòng thứ hai mới then chốt, khẳng định là so đấu thực lực.
Chỉ cần phát huy toàn lực ở cửa ải này là được.
Lăng Hàn đi tới trên một tảng đá lớn, khoanh chân ngồi xuống, hữu quyền run rẩy, trong đầu lưu chuyển Chiến Tượng Quyền.
Từng đạo quyền ý lưu chuyển, trên nắm tay mơ hồ có ý chí võ đạo hình thành mạch văn lấp lóe.
Nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, sao có thể lãng phí thời gian chứ?
– Hừ, Linh Hải tầng một nho nhỏ, lại dám khoe khoang ở chỗ này!
Một thanh âm chói tai vang lên ở bên tai Lăng Hàn.
Lăng Hàn quay đầu nhìn lại.
Đó là một nam tử vóc người thon dài, hai tay đang ôm ngực nhìn mình.
Tu vi Linh Hải tầng bốn, cũng coi như rất ghê gớm.
Dù sao vẫn chưa từng nghe nói Bắc Vực có Thần Thai Cảnh dưới ba mươi tuổi.
– Ngươi là cái rễ hành nào?
Lăng Hàn tức giận nói.
Ngược lại đã dịch dung, dưới tình huống không vạch trần lá bài tẩy, hắn sẽ không cần nhẫn, hoàn toàn có thể hung hăng bá đạo.
Thanh niên kia hừ một tiếng nói:
– Bản thiếu Nghiêm Tuấn.
– Ồ!
Lăng Hàn bừng tỉnh.
Nghiêm Tuấn là người xếp hạng thứ bảy, vừa vặn bị hắn chen xuống, xếp tới thứ tám.
Nhưng xếp hạng vòng thứ nhất có gì phải tranh? Ngươi chạy tới sớm như thế, thì căn bản không nên tính toán xếp hạng mới đúng.
– Kế tiếp ở vòng duyệt lại, ta sẽ đánh bạo ngươi!
Nghiêm Tuấn lạnh lùng nói.
Trước đó hắn xác thực không tính đến xếp hạng ở cửa ải này, nhưng Lăng Hàn quá trẻ, để hắn không nhịn được đố kị mãnh liệt.
Lại nói, Lăng Hàn chỉ là Linh Hải tầng một, bị người như vậy dồn xuống, trong lòng hắn càng không thoải mái.
– Ngu ngốc!
Lăng Hàn khẽ nở nụ cười, không để ý tới.
Nghiêm Tuấn tức giận, nhưng mạnh mẽ ép xuống, chỉ hừ một tiếng.
Chờ lúc duyệt lại, hắn nhất định sẽ cho Lăng Hàn biết trời cao đất rộng.
Thù này thực sự là kết đến không hiểu ra sao.
Lăng Hàn lắc đầu, tiếp tục diễn luyện quyền thuật.
Hiện tại hắn chỉ tu ra ba đạo quyền khí, mà phá bốn, sức chiến đấu của hắn sẽ có một biến chất nho nhỏ.
Sắc trời đã tối, khoảng cách nửa đêm còn hơn bốn giờ.
Càng ngày càng nhiều người quay về.
Dương Trùng, Ti Viên Mộng, Triệu Hoan, Thích Vĩnh Dạ, Lăng Hàn hoặc nhận thức, hoặc biết tên đều dồn dập xuất hiện.
Hắn nhìn lướt qua, chỉ thấy đám người Triệu Hoan biểu hiện tương đối sung sướng, xem ra rất có khả năng chen vào trước vạn.
Mà thứ tự của Lăng Hàn quả nhiên một đường ngã xuống.
Thành tích của người thứ nhất đã xông lên 20 ngàn, chính là Dương Trùng.
Nhưng chỉ một hồi, hắn liền bị quét xuống, người thứ nhất thành Ngạo Phong Hành.
Đây cũng là một trong Ngạo gia thất tử đi? Chỉ không biết là thứ mấy.
Lăng Hàn cười cợt.
Con riêng của Ngạo Phong thực sự quá nhiều, phỏng chừng chính hắn cũng chưa chắc nhớ được, huống chi người ngoài.
– Ồ!
Ánh mắt của hắn ngưng lại.
Ở trong đoàn người nhìn thấy một tên béo, nhìn khoảng hai mươi hai hai mươi ba, tướng mạo vô cùng xa lạ.
Nhưng chỉ nhìn thân hình tròn vo, Lăng Hàn có thể khẳng định, tên kia chính là Mã Đa Bảo.
Vóc người thực sự là quá tổn thương, dù Dịch Dung đan lại trâu bò cũng không xóa được.
– Bắt lấy hắn!
Quả nhiên, Lăng Hàn có thể phát hiện Mã Đa Bảo, cường giả của Đông Nguyệt Tông há có thể không phát hiện? Nhất thời thì có mấy Thần Thai Cảnh từ chỗ tối nhảy ra, chộp tới Mã Đa Bảo.
– Hắc huynh đệ, sau này chúng ta gặp lại!
Mã Đa Bảo lập tức bỏ chạy, trước khi đi còn quay lại nháy mắt với Lăng Hàn.
Phạm vi này rất lớn, nhưng Lăng Hàn có thể khẳng định, đối phương đã phát hiện mình.
Quái lạ!
Lăng Hàn kinh ngạc.
Hắn không có hình thể đặc biệt, lại dịch dung, làm sao Mã Đa Bảo nhận ra hắn? Lẽ nào người làm tặc có phương pháp nhận người đặc thù?
Đừng nhìn Mã Đa Bảo mập, nhưng thân pháp của hắn lại cực kỳ linh động, ở trong đám người qua lại như cá chạch, để mấy Thần Thai Cảnh không chỗ xuống tay.
Mấy người càng đi càng xa, chỉ chốc lát, Mã Đa Bảo đã trốn vào trong rừng rậm.
Lăng Hàn không có lo lắng thay hắn.
Người này một thân là bảo, thực lực của bản thân ngay cả hắn cũng nhìn không thấu, có đủ năng lực tự vệ.
Kế Hổ Nữu, Nghiêm Thiên Chiếu, lại thêm một yêu quái.
Dung Hoàn Huyền đã thành lão yêu quái, cái này không tính.
Bảng danh sách liên tục quét mới.
Trong mười tên đứng đầu càng ngày càng xuất hiện nhiều người họ Ngạo.
Không cần phải nói, khẳng định là Ngạo gia thất tử.
Điều này cũng nói rõ thực lực của bảy người kia cực kỳ bất phàm, có nhiều người có thể chen lên mười vị trí đầu, hơn nữa mỗi người đều chưa tới ba mươi.
Từ điểm đó mà nói, thiên phú của Ngạo Phong cũng có thể xem như tuyệt hảo.
Bằng không không thể sinh ra nhiều thiên tài như vậy.
Cũng khó trách lúc trước Nhạc gia muốn thông gia với Ngạo gia.
Giữa đêm hôm đó, vòng sát hạch thứ nhất tuyên cáo kết thúc.
Dù có người còn chưa trở về cũng không tính thành tích.
Thứ tự của Lăng Hàn quả nhiên rơi xuống dưới bốn mươi, miễn cưỡng xếp tới thứ bốn mươi hai.
Người thứ nhất là Ngạo Tinh Lai, thành tích trên 3 vạn, cái này rất kinh người.
– Trăm người đứng đầu, tức người lấy được hắc thiết bài thì đi theo ta.
Một tên đệ tử nói.
– Trước vạn tên, còn đang thống kê, mọi người không nên gấp.
Một đệ tử khác nói.
Lăng Hàn đứng dậy, rời Lạc Nhạn Cốc, theo mọi người đến một ngọn núi, tên Thăng Kiếm Phong.
Long Sơn quá to lớn, dù cho từ trên xuống dưới Đông Nguyệt Tông tổng cộng có hơn hai trăm ngàn người, nhưng chỉ có thể chiếm bảy ngọn núi.
Từ diện tích mà nói, chỉ khoảng một phần ngàn.
Có điều linh khí của bảy ngọn núi này đều rất dồi dào, là Thánh Địa tu luyện.
So sánh với đó, chất lượng linh khí ở Thăng Kiếm Phong xếp hạng cuối cùng, là chỗ ở của đệ tử cấp thấp.
Bọn người Lăng Hàn chưa chính thức bái vào Đông Nguyệt Tông, bởi vậy chỉ có thể tạm thời ở nơi này.
Trong trăm người đứng đầu, đệ tử của Đông Nguyệt Tông chiếm ba mươi mấy ghế.
Bởi vậy tự nhiên liền hình thành hai phái, buổi tối đầu tiên suýt chút nữa đánh nhau.
Cũng còn tốt, có một vị Thần Thai Cảnh tọa trấn, cuối cùng không có gây ra đại sự.
Lăng Hàn nhìn một chút.
Ngạo gia thất tử đều đạt đến Linh Hải tầng chín, tương đối bất phàm.
Mà trừ bọn họ ra, còn có mấy người cũng tài hoa xuất chúng, không thua kém Ngạo gia thất tử.
Có điều, đến tột cùng ai mạnh hơn, còn phải chờ ngày mai so đấu.
E là những đệ tử này của Đông Nguyệt Tông cũng không phục nhau, muốn sắp xếp ra thứ tự.
Một đêm này rất không bình tĩnh, ám đào mãnh liệt, nhưng ngày thứ hai triều dương vẫn đúng hẹn bay lên.
Mà Lăng Hàn thì ở nửa đêm tiến vào Hắc Tháp, luyện chế Hoàng Long Quả thành đan dược.
Dù sao cũng nhàn rỗi không có chuyện gì làm.
Một cao thủ Thần Thai Cảnh xuất hiện, giục mọi người đứng dậy.
Cũng không để bọn họ ăn điểm tâm, liền dẫn bọn họ đi tới một bình đài to lớn ở giữa sườn núi.
Nơi này dùng Bạch Quảng Thạch lát thành, đặc điểm chính là cứng rắn, ngay cả cường giả Thần Thai Cảnh toàn lực oanh kích cũng phải tốn công phu rất lớn mới có thể đánh nát, rất thích hợp dùng để làm chiến trường.
Chân chính xếp hạng chiến, sắp bắt đầu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










