[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 6 : Tin Tức Địa Long Thảo (c26-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 26: Tin Tức Địa Long Thảo
Thật như Chu Đại Quân nói, việc này không có quan hệ gì tới hắn, bởi vậy hắn nói xong liền phủi mông rời đi, còn phải lập tức đi làm chuyện Lăng Hàn phân phó đây.
– Gia gia, chúng ta thật như hắn nói, sau này đàng hoàng nghe lệnh của phụ tử Lăng Đông Hành sao?
Lăng Mộ Vân cắn răng nói, hắn làm sao có thể cam tâm, Lăng Hàn là phế vật, muốn hắn nghe mệnh lệnh của một tên phế vật, ngẫm lại liền để hắn cảm thấy uất ức.
– Đương nhiên không thể!
Lăng Trọng Khoan nặng nề vung tay xuống.
– Ta khổ tâm kinh doanh nhiều năm như vậy, làm sao có thể bị một tên phế vật phá hoại? Mặc kệ tiểu tử kia là phế vật thật, hay giả ra, đều không thể ngăn cản ta nắm giữ Lăng gia!
– Nhưng gia gia, kế tiếp chúng ta làm sao bây giờ?
Lăng Mộ Vân có vẻ rất mờ mịt.
– Chờ!
Lăng Trọng Khoan trầm giọng nói.
– Hiện tại Trình gia và chúng ta huyên náo rất cương, tuy có Chu Đại Quân trợ giúp, Lăng Đông Hành có thể phản thủ làm công, nhưng Trình gia cũng không phải ăn chay, uy hiếp cuống lên tất nhiên sẽ buông tay phải kích.
– Đến thời điểm, chúng ta lại ở phía sau đâm Lăng Đông Hành một đao, đẩy hắn xuống vị trí Gia chủ!
Lăng Mộ Vân nghe mà trên mặt tỏa ánh sáng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ oán độc.
– Gia gia, tiểu tử Lăng Hàn kia nhất định phải giao cho ta, ta muốn tự tay giết hắn!
– Ngươi nhất định sẽ toại nguyện!
Lăng Trọng Khoan cười lạnh nói.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Chư Hòa Tâm lại đích thân đến Lăng Gia bái phỏng, lần này Lăng Đông Hành cuối cùng cũng coi như biết tại sao Chu Đại Quân kính nể con trai như vậy, bởi vì ngay cả Đan Sư Huyền Cấp cũng ở trước mặt con trai khoanh tay đứng thẳng, dáng dấp như học sinh.
Cái này giải một cái mê đoàn cho hắn, lại làm cho hắn càng thêm khiếp sợ, bởi vì trước chỉ là một Đan Sư Hoàng Cấp, hiện tại ngay cả Đan Sư Huyền Cấp cũng cực kỳ cung kính với Lăng Hàn, cái này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?
Lần này Chư Hòa Tâm tới, là vì truyền đạt cho Lăng Hàn một tin tức.
Ở trong Thất Phong Sơn, tục truyền khả năng xuất hiện một cây Địa Long thảo.
Mấy ngày trước Lưu Vũ Đồng đi chọn mua dược liệu cho Tiểu Vân Thủy Đan, cũng đồng thời hướng về Chư Hòa Tâm hỏi dò dược liệu khác, mặt trên tổng cộng có bốn loại dược liệu thuộc về cấp bậc cực kỳ khan hiếm, ngay cả Thiên Dược Các cũng không có tồn kho.
Chí ít phân bộ Vũ Quốc không có, còn lên trên, bằng cấp bậc của Chư Hòa Tâm, là không thể tra cứu, càng không thể điều động.
Mà đan phương này, chính là dùng để trị liệu linh căn cho Lăng Đông Hành, tên Bổ Linh Đan, Địa Cấp trung phẩm!
Địa Long thảo chính là một trong bốn loại dược liệu thiếu hụt, bởi vậy một khi có tin tức, Chư Hòa Tâm vội vã tự mình chạy một chuyến.
Đương nhiên, một mặt là thông báo manh mối trọng yếu, mặt khác hắn đương nhiên là vì thỉnh giáo Lăng Hàn, bình thường hắn là không dám tới quấy rầy Lăng Hàn a.
Lăng Hàn tự nhiên đại hỉ, nhưng sau khi hắn cẩn thận dò hỏi tình huống của Thất Phong Sơn một hồi, lại chỉ có thể quyết định tạm hoãn hành trình.
Bởi vì người truyền ra tin tức là cường giả Tụ Nguyên tầng chín, nhưng thời điểm hắn gặp gỡ một người trong đội hái dược đang thoi thóp, chỉ kịp nói ra “Hang Xích Hồng Đại Xà, Địa Long thảo” liền chết.
Bởi vậy có thể khẳng định, Thất Phong Sơn có Địa Long thảo, nhưng lại có một con Xích Hồng Đại Xà trấn thủ, đánh trọng thương cường giả Tụ Nguyên tầng chín.
Lăng Hàn biết, địa phương có Địa Long thảo, bình thường là có Hồng Lân Giao Xà trấn thủ, hấp thu Long khí yếu ớt mà Địa Long Thảo thả ra, chậm rãi tiến hóa bản thân, từ rắn đến giao, hoàn thành một lần lột xác về bản chất.
Hồng Lân Giao Xà thành niên là Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa vì nắm giữ một tia huyết mạch Giao Long, sức chiến đấu vượt xa Tụ Nguyên tầng chín bình thường, chí ít là nửa bước Dũng Tuyền cảnh, là vương giả trong Tụ Nguyên Cảnh.
Nếu như hiện tại Lăng Hàn tiến vào Thất Phong Sơn, coi như có thể tìm được cái hang kia, cũng không thể là đối thủ của Hồng Lân Giao Xà, cộng thêm Lưu Vũ Đồng cũng vô dụng, trừ khi Lưu Vũ Đồng cũng có thể trở thành nửa bước Dũng Tuyền cảnh.
Thất Phong Sơn, hắn nhất định phải đi, nhưng phải có chuẩn bị vẹn toàn.
Hơn nữa, nội đan của Hồng Lân Giao Xà có thể luyện chế thành Siêu Nguyên Đan, ăn vào một viên liền có thể để Tụ Nguyên Cảnh trực tiếp tăng lên một cảnh giới nhỏ, nhưng hạn mức tối đa là Tụ Nguyên tầng ba đỉnh cao.
Mặt khác, bởi vì Hồng Lân Giao Xà có một tia huyết mạch giao long, huyết nhục đại bổ, có thể để Lăng Hàn tăng nhanh luyện thành tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh … Khô Mộc Chi Thể.
Hắn quyết định tiếp tục khổ tu, đạt đến Tụ Nguyên Cảnh lại đi Thất Phong Sơn, vừa vặn lợi dụng nội đan nhanh chóng tăng lên tới Tụ Nguyên tầng ba, sau đó ung dung đột phá đến tầng bốn.
Mặt khác, hắn cũng cần thông qua thực chiến đến tăng thực lực của mình, nện vững nền móng.
Dù kiếp trước hắn đứng ở đỉnh cao võ đạo, nhưng nói thật, sức chiến đấu của hắn cũng không phải mạnh nhất.
Nắm giữ linh căn Thiên Cấp thượng phẩm, chỉ là để tốc độ tu luyện của hắn tiến cảnh nhanh hơn người khác, nhưng cùng cảnh giới chiến một trận, còn phải xem kỹ xảo chiến đấu, nắm giữ võ kỹ.
Đời trước Lăng Hàn tuyệt đối thông minh tuyệt đỉnh, bằng không hắn cũng không thể trở thành Đan Đế vô tiền khoáng hậu, nhưng tinh lực của một người cuối cùng có hạn, hắn đem đại bộ phận thời gian tiêu phí ở nghiên cứu đan đạo, luyện chế đan dược, thời gian còn lại là dùng để tăng cảnh giới, lại rất ít khi mài dũa võ kỹ?
Nhưng điều này cũng không có vấn đề gì, bởi vì cảnh giới của hắn tăng lên quá nhanh, ở dưới đan dược phụ trợ, đối thủ của hắn như thế nào liều với hắn? Chỉ cần dùng cảnh giới nghiền ép là được, căn bản không cần kỹ xảo gì.
Nhưng sau khi đạt tới đỉnh cao võ đạo, khuyết điểm này liền bạo lộ ra.
Ở đời trước của Lăng Hàn, thế gian tổng cộng có bảy vị cường giả Thiên Nhân Cảnh, chỉ lấy sức chiến đấu mà nói, hắn là lót đáy, chính bởi vì cảnh giới của hắn dựa cả vào đan dược trợ giúp mới tăng lên, căn bản không có trải qua huyết chiến gì.
Có thể nói, Thiên Nhân Cảnh như hắn rất tệ!
Đương nhiên, nếu hắn lại tiêu tốn chừng trăm năm nghiên cứu võ kỹ, tuyệt đối có thể bù đắp về mặt chiến lực không đủ, dù sao hắn quá trẻ tuổi, cho dù Thiên Nhân Cảnh ba trăm tuổi cũng là hiếm có trong lịch sử, một bàn tay liền có thể đếm được.
Đời này, Lăng Hàn không muốn làm hàng dởm như vậy, vì lẽ đó, hắn nhất định phải một bước một vết chân, đem mỗi một bước nện đến kiên cố.
Lăng Hàn tâm không việc khác, mỗi ngày ngoại trừ khổ tu Ngũ Hành Thiên Cực Công, thì bắt đầu rèn luyện võ kỹ, kiếp trước hắn rất sớm đã vứt bỏ võ kỹ Hoàng Cấp, Huyền Cấp, cơ bản chỉ sử dụng võ kỹ Thiên Cấp, tình cờ mới sẽ sử dụng võ kỹ Địa Cấp.
Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể sử dụng võ kỹ Hoàng Cấp, bởi vậy hắn nhất định phải chăm chỉ khổ tu, để cho mình trở thành Vương giả đồng cấp, mà không phải dựa vào cảnh giới thủ thắng.
Có điều, hắn nắm giữ rất nhiều kỹ pháp cao cấp, nhưng kỹ pháp cấp thấp lại cực nhỏ.
Đó là tự nhiên, kiếp trước hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, dù cho ở trong di tích tìm ra võ kỹ Huyền Cấp, Hoàng Cấp, như thế nào sẽ đi tu luyện? Có lẽ sẽ lấy một ít lật xem, nhưng chắc chắn sẽ không nhiều.
May là kiếp trước hắn cũng một đường từ Võ Giả cấp thấp đi tới, trong tay nắm giữ mấy môn võ kỹ cấp thấp.
Kinh Điện Kiếm Pháp, Phi Hỏa Chưởng Pháp, Báo Đột Quyền, Xuất Vân Bộ, đều là Hoàng Cấp thượng phẩm.
Có điều, để Lăng Hàn có chút không ý tứ là, bốn môn võ kỹ này, đời trước hắn cũng không có luyện đến cảnh giới tối cao, bởi vì không có thời gian, đều đang bận luyện đan.
Bắt đầu lại từ đầu, ngược lại cũng không sao.
Lăng Hàn trước tiên luyện Kinh Điện Kiếm Pháp, nguyên nhân rất đơn giản, cảnh giới của hắn bây giờ quá thấp, cần binh khí phụ trợ, hơn nữa binh khí mà Võ Giả thích dùng nhất đúng là kiếm và đao.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 27: Kiếm Khí
Lăng Hàn quyết định đi Thiên Bình Sơn rèn luyện.
Thiên Bình Sơn ở phương bắc Thương Vân Trấn, cách tám mươi dặm, ngọn núi này không lớn, liên miên ngang dọc chỉ hơn trăm dặm, xung quanh có bốn thôn trấn, dựa vào toà Thiên Bình Sơn này nuôi sống rất nhiều người.
Bởi vì trong núi có linh dược, cũng có yêu thú, đối với Võ Giả mà nói đều là thứ tốt.
Không giống đại mạch như Thất Phong Sơn, bên trong yêu thú cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh cũng không dám xâm nhập, yêu thú mạnh nhất trong Thiên Bình Sơn chỉ là Tụ Linh Cảnh, hơn nữa còn ở nơi sâu xa, bởi vậy chỉ cần không vào quá sâu, đối với Luyện Thể Cảnh mà nói là một nơi rèn luyện rất tốt.
Lăng Hàn biết, chỉ dựa vào khổ tu là không thể luyện một môn võ kỹ đến cảnh giới tối cao, nhất định phải thông qua thực chiến, huyết chiến!
Tuy Lăng Đông Hành không hi vọng con đi mạo hiểm, nhưng cũng biết ở trong phòng kính là không bồi dưỡng ra được võ giả chân chính, lại nói còn có Lưu Vũ Đồng ở một bên bảo vệ, nên đương nhiên sẽ không lo lắng gặp phải nguy hiểm gì, liền đồng ý.
Hiện tại hắn cũng rất bận rộn, đang triển khai phản kích Trình gia, đồng thời chỉnh đốn Lăng gia, phân hoá quyền lực của Lăng Trọng Khoan, một lần nữa nắm trong tay mình.
Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng bước lên hành trình, xuất phát đi Thiên Bình Sơn.
Bởi vì Thiên Bình Sơn rất gần, bọn họ không cần mang theo quá nhiều hành lý, chỉ cần hai, ba bộ quần áo là được, nhưng dù vậy, mỗi người cũng cõng một cái bao quần áo không nhỏ.
Cái này không khỏi để cho Lăng Hàn hoài niệm không gian giới chỉ kiếp trước.
Không gian giới chỉ và nhẫn bình thường không khác gì cả, nhưng bên trong lại có không gian kỳ diệu, có thể thu nhận rất nhiều thứ, ra ngoài lịch lãm, mang theo một chiếc không gian giới chỉ sẽ thuận tiện rất nhiều.
Chỉ là phương pháp chế tạo không gian giới chỉ đã sớm thất truyền, bởi vậy số lượng cực kỳ ít ỏi, ở đời trước, ít nhất phải là cường giả Sinh Hoa Cảnh mới xứng nắm giữ, bằng không dù may mắn được một cái, cũng chỉ đưa tới họa sát thân cho mình!
Không gian giới chỉ phi thường đáng giá.
Bọn họ đi bộ, tám mươi dặm đường đối với Võ Giả mà nói, tự nhiên là đơn giản, chỉ hai giờ lộ trình mà thôi.
Hai người xuất phát từ sáng sớm, buổi trưa thì đến khu vực Thiên Bình Sơn.
Hổ gầm vượn hú, phóng tầm mắt nhìn tới, một mảnh um tùm xanh tươi, nguyên thủy, khí tức hoang vu phả vào mặt.
– Đi!
Lăng Hàn đi ở phía trước, nói.
– Chỉ cần là yêu thú Luyện Thể Cảnh, ngươi đừng xuất thủ, giao cho ta.
– Được.
Lưu Vũ Đồng gật đầu.
Bất quá, Thiên Bình Sơn không phải là khắp nơi đều có yêu thú, bọn họ một lòng muốn tìm yêu thú, lại một con cũng không thấy, thậm chí ngay cả dã thú bình thường cũng không gặp phải, theo sắc trời dần dần trở nên ảm đạm, hai người đều cảm thấy thất vọng.
Bọn họ chỉ mang theo một chút xíu lương khô, kia là dưới tình huống khẩn cấp mới ăn, nguyên bản dự định săn bắn yêu thú trong núi làm lương thực a.
– Phải nhanh săn được một con yêu thú, bằng không buổi tối chúng ta liền đói bụng.
Lăng Hàn vung vẩy thiết kiếm trong tay nói, đây là hắn mua trước khi ra ngoài, giá cả khá xa xỉ, muốn mười lượng bạc, đối phó yêu thú Luyện Thể Cảnh là thừa sức, có điều gặp gỡ yêu thú Tụ Nguyên Cảnh, vậy căn bản không thể xé rách phòng ngự của đối phương.
Lại nói, hắn vốn cũng không phải đối thủ của yêu thú Tụ Nguyên Cảnh.
Lưu Vũ Đồng đột nhiên dừng bước.
– Làm sao, có phải là nghe được động tĩnh gì không?
Lăng Hàn có chút hưng phấn nói.
– Dây giày bị lòng.
Lưu Vũ Đồng ngồi xổm xuống.
Không nghĩ tới nữ nhân này cũng có chút hài hước, Lăng Hàn nhún vai một cái, sau khi Lưu Vũ Đồng đứng lên, hai người lại đi về phía trước, chỉ là đi chưa được mấy bước, Lưu Vũ Đồng lại ngồi xổm xuống.
– Dây giày lại lỏng?
Lăng Hàn hỏi.
– Không phải, có động tĩnh!
Lưu Vũ Đồng nhìn về một nơi, vẻ mặt vẫn lạnh như băng.
Nữ nhân này tuyệt đối là hài hước lạnh lùng.
Lăng Hàn cũng nhìn sang, đối phương là Tụ Nguyên Cảnh, nhãn lực, thính lực còn mạnh hơn hắn rất nhiều.
Lùm cây phía trước chập chờn, tựa hồ có món đồ gì đang chui ra.
Rất nhanh, một con sói to lớn xuất hiện, ngay sau đó, thân thể của nó cũng xuất hiện theo, kích cỡ giống như trâu nước, toàn thân đỏ như máu, chỉ là trên da lông còn có vết thối đông một khối tây một khối, nhìn có chút buồn nôn.
– Vận khí không tệ, đây là Hủ Huyết Lang!
Ánh mắt Lăng Hàn sáng ngời, tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh cần các loại vật liệu quý giá phụ trợ tôi thể, mà máu tươi yêu thú là vật liệu tốt nhất của giai đoạn này, Hủ Huyết Lang ở trong yêu thú Luyện Thể Cảnh, có thể tính là cấp bậc hàng đầu.
– Cẩn thận!
Lưu Vũ Đồng nhắc nhở, Hủ Huyết Lang thành niên là Luyện Thể tầng chín.
Hơn nữa chỉ nói sức mạnh và phòng ngự, kỳ thực yêu thú chiếm ưu thế hơn nhân loại, thậm chí không chỉ một chút.
Ưu thế của Võ Giả ở chỗ có thể sử dụng các loại võ kỹ, còn có binh khí, tăng lên rất nhiều thực lực.
Nhưng hiện tại Lăng Hàn chỉ là Luyện Thể tầng bảy, cùng Hủ Huyết Lang chênh lệch rất lớn.
Mà tác chiến với yêu thú, gặp phải nguy hiểm là bất cứ lúc nào, không phải một tiếng “dừng tay” “đầu hàng” là có thể ngừng chiến.
– Yên tâm!
Lăng Hàn cười cợt, rung lên thiết kiếm trong tay, biểu hiện lập tức trở nên nghiêm túc.
Hủ Huyết Lang không ngừng phát ra gầm nhẹ, đối phương có hai người, nam nhân phía trước, dưới cái nhìn của nó uy hiếp không lớn, để nó kiêng kỵ chính là nữ nhân phía sau, nhưng ở dưới hung tính của yêu thú, nó lại không muốn từ bỏ con mồi.
Đối với Võ Giả mà nói, huyết nhục, xương cốt của yêu thú dĩ nhiên là vật đại bổ, nhưng đối với yêu thú, Võ Giả cũng tương tự là tồn tại giống như thuốc bổ.
Hủ Huyết Lang cẩn thận từng li từng tí, cũng không có lập tức phát động công kích.
– Vũ Đồng, ngươi lui về phía sau đi.
Lăng Hàn nói, sói là sinh linh rất kiên trì lại cẩn thận, nó khẳng định là cảm giác đến Lưu Vũ Đồng mạnh mẽ.
Lưu Vũ Đồng hơi nhíu mày, hiện tại khoảng cách này nàng có thể đúng lúc ra tay viện thủ, nhưng lại kéo dài, vạn nhất Lăng Hàn gặp phải nguy hiểm, nàng liền ngoài tầm tay với.
– Tin tưởng ta.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
Lúc này Lưu Vũ Đồng mới chậm rãi lùi về sau.
Hủ Huyết Lang nhất thời hăng máu, chân trước bào động, mở miệng, lộ ra hai hàng răng nhọn, như chủy thủ toả ra hàn khí.
Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay, nói:
– Con chó ngốc, đến, đến, đến!
– Gào!
Hủ Huyết Lang phát ra rít gào, đột nhiên nhào tới, tốc độ nhanh kinh người.
Lăng Hàn không hốt hoảng chút nào, trường kiếm rung lên, Kinh Điện Kiếm Pháp đã triển khai.
Xoạt, một kiếm đâm ra, bùng lên hai vệt sáng lạnh lẽo, trong đó một đạo là thân kiếm, một đạo khác là kiếm khí màu trắng.
– Kiếm Khí!
Lưu Vũ Đồng không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Kiếm Khí là tượng trưng cho một tên kiếm khách, giống như đao khách phải nắm giữ đao khí, vô cùng sắc bén, uy lực cực lớn.
Nàng cũng không có hình thành Kiếm Khí, lại biết độ khó hình thành kiếm khí, nàng có một tộc thúc, được gọi là kỳ tài kiếm đạo, nhưng đắm chìm trong kiếm đạo gần mười năm mới tu luyện ra Kiếm Khí.
Cái tên này thực sự là người sao?
Nhưng Lăng Hàn không hề kinh hỉ, hình thành Kiếm Khí là sự tình rất tự nhiên, mục tiêu của hắn là Kiếm Mang!
Kiếm Mang là Kiếm Khí thực hóa, lực sát thương càng to lớn hơn, đáng tiếc, kiếp trước hắn căn bản không tốn bao nhiêu thời gian ở trên kiếm thuật, bởi vậy chỉ hình thành Kiếm Khí, mà không có hình thành Kiếm Mang.
Điều kiện trước tiên hình thành Kiếm Mang, là đâm ra một kiếm, có thể đánh ra chí ít mười đạo kiếm khí, mới có thể ngưng tụ Kiếm Khí thành Kiếm Mang.
Hiện tại hắn chỉ có thể đánh ra một đạo kiếm khí, còn kém rất xa.
Trên Kiếm Mang còn có Kiếm Tâm, đây mới là cảnh giới tối cao của kiếm đạo.
Có điều, đối phó Hủ Huyết Lang, một đạo kiếm khí là đủ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 28: Thanh Linh Quả
Triển khai Kinh Điện Kiếm Pháp, Lăng Hàn vung vãi trường kiếm, thân hình phiêu dật.
Phối hợp với Kinh Điện Kiếm Pháp chính là Xuất Vân Bộ, một cái cất bước là bốn, năm mét, chợt trái chợt phải, xông trước xông sau, quỷ dị, cực nhanh, khiến người ta hoa cả mắt.
Lưu Vũ Đồng ở một bên nhìn, không khỏi âm thầm gật đầu.
Nếu như áp chế tu vi của nàng đến Luyện Thể tầng bảy, tuyệt đối không thể làm tốt hơn Lăng Hàn, ngược lại, hiện tại nàng sẽ ngàn cân treo sợi tóc, dù sao chênh lệch hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa đối thủ còn là yêu thú.
Nói như thế này, Võ Giả khai chiến với yêu thú, đều cần cảnh giới chiếm ít thượng phong mới được, cảnh giới giống nhau, khả năng Võ Giả thua càng lớn hơn, dù sao không phải mỗi Võ Giả đều là thiên tài chiến đấu.
Kiếm pháp của Lăng Hàn vận chuyển càng ngày càng trôi chảy, bộ pháp nước chảy mây trôi, hưởng thụ lạc thú trong chiến đấu.
Kiếp trước hắn thực sự quá chú trọng đan đạo, ở võ đạo chỉ xem cảnh giới, một đường “rút” đi tới, như cưỡi ngựa xem hoa.
Nhưng lần này lại đi con đường võ đạo, hắn bỗng nhiên phát hiện, hóa ra võ đạo cũng thú vị như thế.
Hủ Huyết Lang thành vật bồi luyện của hắn, mặc hắn thoả thích triển khai, tôi luyện Kinh Điện Kiếm Pháp.
Sau mười mấy phút, Hủ Huyết Lang đã thương tích khắp người, điều này làm cho nó rất hoảng sợ, hóa ra nhân loại nhìn như yếu đuối kia lại cường đại như thế! Nó muốn lui, không muốn hi sinh mình, thành khẩu phần lương thực của hai người này.
– Chạy được sao!
Lăng Hàn cười ha ha, kiếm tùy tâm động, hàn quang kích phá, hai đạo kiếm khí cùng xuất hiện.
Hai đạo kiếm khí! Hắn rốt cục đột phá!
Phốc, một tia máu tươi bắn tung tóe, sau gáy của Hủ Huyết Lang nở hoa, thân thể khổng lồ ầm ầm ngã xuống, con mắt trợn trừng lên, tựa hồ không thể tin được một nhân loại Luyện Thể tầng bảy, lại có thể giết chết nó!
Trí tuệ của yêu thú là khá cao, yêu thú mạnh mẽ hoàn toàn không thua nhân loại.
Lăng Hàn gật đầu, uy lực của hai đạo kiếm khí quả nhiên lớn, trước đó, một đạo kiếm khí chỉ có thể chống đỡ với Hủ Huyết Lang, nhưng hai đạo kiếm khí lại có thể thuấn sát! Quả nhiên, cho dù cảnh giới tương đương, thực lực võ giả cũng có khả năng xuất hiện chênh lệch thật lớn.
Bên cạnh, Lưu Vũ Đồng chấn kinh không nói nên lời.
Nhanh như vậy, liền từ một đạo kiếm khí tăng lên tới hai đạo kiếm khí, cái này nếu để vị tộc thúc kia của nàng biết, không phải sẽ xấu hổ đến nhảy sông sao? Bởi vì vị tộc thúc kia của nàng bỏ ra hơn ba mươi năm, mới hình thành bốn đạo kiếm khí, đã bị gia tộc xưng là thiên tài kiếm đạo, nhưng so sánh với Lăng Hàn…
Nhưng nàng lại không biết, khởi điểm của Lăng Hàn cao cỡ nào đến, ngộ tính lại đáng sợ dường nào, bằng không kiếp trước, hắn có thể ở hai trăm tuổi liền đạt đến Thiên Nhân Cảnh sao?
– Có cơm tối rồi!
Lăng Hàn cười nói.
Hai người tìm một dòng suối nhỏ, ở bên bờ suối rửa sạch Hủ Huyết Lang, đương nhiên không thể lãng phí thú huyết, toàn bộ đựng ở trong một túi nước, chờ sau đó Lăng Hàn sẽ lấy nó tố thân, rèn luyện thân thể.
Bọn họ đốt lửa, cắt chân sau của Hủ Huyết Lang, thoa chút muối, gia vị, rất nhanh thì có mùi thơm truyền ra.
Sau khi bọn họ ăn xong, sắc trời đã tối, hai người không có đi tiếp, liền ở bên suối đả tọa tu luyện.
Lăng Hàn lấy thú huyết tố thân, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, lấy ra tinh hoa trong máu, để cho bản thân sử dụng.
Chỉ là sau mười mấy phút, thú huyết sền sệt trở nên loãng, tinh hoa ở trong đó đã hoàn toàn tiêu hao hết.
– Muốn tăng thể phách lên, quả nhiên rất gian nan!
Lăng Hàn nói thầm.
Khi có ý thức phòng thủ, tỷ như Võ Giả Tụ Nguyên Cảnh, nguyên lực gia thân, có thể tùy ý Luyện Thể Cảnh công kích, căn bản không thể đánh vỡ tầng phòng ngự này.
Thế nhưng, dưới tình huống không có ý thức, phòng ngự của Võ Giả Tụ Nguyên Cảnh cũng sẽ không mạnh hơn Luyện Thể Cảnh bao nhiêu.
Bởi vậy một Võ Giả Tụ Nguyên Cảnh, ở lúc ngủ bị Luyện Thể Cảnh đánh lén, vậy khả năng bị chết đần độn u mê là rất cao.
Mà tăng thể phách lên, loại phòng ngự này là tồn tại vĩnh viễn, dù trong lúc ngủ, lúc hôn mê.
Nhưng tăng thể phách lên lại cực kỳ khó khăn, yêu cầu tiêu hao lượng lớn thiên tài địa bảo.
Đời trước, Lăng Hàn cũng không có ở thể phách hao quá nhiều công phu.
Đương nhiên, thú huyết bị luyện hóa nhanh như thế, là bởi vì Bất Diệt Thiên Kinh quá mạnh mẽ, hiệu suất cao đến kinh người, bằng không đổi thành loại công pháp như Thạch Phu Công, khả năng phải ba, bốn ngày mới có thể luyện hóa hoàn toàn.
Lăng Hàn có thể rõ ràng cảm giác được bắp thịt trở nên chặt chẽ, da dẻ cứng cỏi, sắc bén như một tảng đá, đao kiếm cứa qua, chỉ có thể lưu lại một vệt màu trắng.
Không bao lâu nữa, hắn có thể tu thành Khô Mộc Chi Thể.
Một đêm đi qua, hai người tiếp tục cất bước, tìm kiếm yêu thú chiến đấu.
Bắt đầu từ ngày thứ hai, vận may của bọn họ tựa hồ tốt lên, liên tiếp gặp gỡ yêu thú, không chỉ cho Lăng Hàn cơ hội thực chiến cực tốt, còn cống hiến cho hắn rất nhiều thú huyết, để hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh không ngừng tiến bộ.
Ngày thứ tư, bọn họ đi tới một vùng núi, thì thấy phía trước đang có năm người ngồi ở trên cỏ, từng cái từng cái thật giống như trải qua đại chiến, mỗi người lộ ra thảm bại.
Năm người này đều là người trẻ tuổi, tuyệt không có ai qua hai mươi tuổi, có ba người đạt đến Luyện Thể tầng chín, còn có hai người là Luyện Thể tầng tám, đặt ở địa phương nhỏ như Thương Vân Trấn, tu vi của năm người này đều có thể xưng tụng một tiếng thiên tài.
Lưu Vũ Đồng lập tức lấy khăn che mặt che lên, dung mạo của nàng quá đẹp, rất dễ xảy ra chuyện, tuy rằng nàng không sợ.
– Huynh đệ, ngươi ở thôn trấn nào?
Một thiếu niên bên đối phương hỏi, trong lời nói tràn ngập tự tin, hẳn là xuất thân gia đình giàu có.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Thương Vân Trấn.
– Chúng ta đều là người của Quách Thạch Trấn.
Tên thiếu niên kia nói, bắt đầu giới thiệu.
– Ta tên Lưu Đông, hắn là Trần Bằng Cử, hắn là Lí Hạo, gia hỏa này là Chu Sướng, còn có vị mỹ nữ này là Chu Tuyết Nghi Chu đại tiểu thư.
Lăng Hàn hướng về năm người gật gật đầu, nói:
– Ta tên Lăng Hàn, vị này tên Lưu Vũ Đồng.
– Lăng Hàn, vừa nãy chúng ta phát hiện một cây Thanh Linh Quả, có điều có một con yêu thú rất lợi hại trông coi, chúng ta không cách nào đắc thủ, như thế nào, có hứng thú liên thủ hay không?
Lưu Đông đề nghị với Lăng Hàn, sở dĩ hắn nhiệt tình như thế, chính là xuất phát từ mục đích này.
– Ồ?
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, Thanh Linh Quả chẳng những có thể tăng lên tu vi của Võ Giả, đối với đột phá Tụ Nguyên Cảnh cũng có nhiều chỗ tốt, năm người này đều sắp đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, nếu như có thể vào lúc này ăn một trái Thanh Linh Quả, vậy ích lợi là cực kỳ to lớn.
Linh quả không giống đan dược, đây là thiên địa kỳ trân, hoàn toàn không có tác dụng phụ, không giống đan dược, liên tục ăn sẽ tích xuống đan độc ở trong người.
Có điều có chút linh quả dược tính quá mạnh, nhất định phải luyện thành đan mới có thể dùng, không thì chính là tự sát.
– Yêu thú kia là cấp bậc gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Chướng Vân Thú, Luyện Thể tầng chín.
Chu Sướng tiếp lời nói.
Lăng Hàn bừng tỉnh, chẳng trách năm người này không có cách nào, bởi vì Chướng Vân Thú ở lúc chiến đấu, sẽ phun ra lượng lớn khí độc, đánh với nó nhất định phải bế khí.
Nhưng đang trong kịch chiến, dù cho là Võ Giả, một hơi có thể nín được bao lâu?
Bởi vậy, không có lực lượng nghiền ép, trong thời gian cực ngắn giải quyết chiến đấu, thì không thể nào đánh được Chướng Vân Thú.
– Có điều, ngươi trước tiên đến tiếp ta một đao, chứng minh ngươi có thực lực này.
Lí Hạo mở miệng nói, trên mặt lạnh lùng, giơ đao trong tay lên, tinh tướng mười phần.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 29: Tiếp Ta Một Đao
– Ngươi phải cẩn thận, hắn là Luyện Thể tầng chín, hơn nữa còn được xưng đao si, phàm là thời điểm nói đến đao, hắn tuyệt đối không phải đang nói đùa.
Chu Tuyết Nghi nhắc nhở.
– Nếu như ngươi không có tu vi Luyện Thể tầng bảy trở lên, thì không nên gắng đón đỡ.
Lăng Hàn gật gù, cười nói:
– Chỉ cần tiếp một chiêu?
– Một chiêu!
Lí Hạo rất trang bức, một bộ ta là Đại Cao Thủ.
– Được, đến đây đi.
Lăng Hàn không có nói khoác, cũng không có khinh bỉ, chỉ là rất ung dung gật gù.
Lí Hạo chuyển bước, đi tới trước mặt Lăng Hàn, tay phải để trên chuôi đao, nhưng không có rút ra.
Hắn chân trái trước, chân phải sau, người hơi nghiêng, biểu hiện cực kỳ chăm chú.
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, tên này thật sự rất khá, mơ hồ có một loại phong thái của đao khách.
Lí Hạo đột nhiên rút đao, một vệt hàn quang xẹt qua, chém về phía Lăng Hàn.
Keng!
Một tiếng nhuệ hưởng, đốm lửa bắn ra bốn phía, chỉ thấy Lăng Hàn đúng lúc rút kiếm, tước ở trên thân đao.
Có điều là, trường kiếm cũng không có ngạnh kháng với đao, mà là một đường từ mũi đao lướt đến chuôi đao, lấy phương thức như thế hóa giải đao thế trầm trọng.
Kiếm đi nhẹ nhàng!
Một đao của Lí Hạo bị hóa giải.
Bốn người Chu Tuyết Nghi đều kinh ngạc, Lăng Hàn ở đòn đánh này, biểu hiện ra trình độ là Luyện Thể tầng bảy, lấy phương thức như thế hóa giải một đòn toàn lực của Lí Hạo, thể hiện ra kiếm thuật siêu cao.
– Ngươi qua ải.
Lí Hạo gật gù, trên mặt vẫn là biểu tình tự mãn.
Nhưng Lăng Hàn gảy gảy trường kiếm nói:
– Ngươi cũng tiếp ta một chiêu kiếm!
– Ha ha, ngươi là thử ta sao?
Lí Hạo cười to, Lăng Hàn có thể tiếp hắn một đao, không có nghĩa là có thể cùng hắn chiến hoà nhau, đây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
– Coi như thế đi.
Lăng Hàn cười nói.
– Có dám không?
– Vậy thì phóng ngựa đến đi!
Lí Hạo tràn đầy tự tin nói, vừa nãy sau khi giao chiến một đòn, hắn có thể khẳng định cảnh giới của Lăng Hàn chỉ là Luyện Thể tầng bảy, mặc dù mọi người đều là Luyện Thể hậu kỳ, nhưng chênh lệch hai tầng vẫn tương đối rõ ràng.
Lăng Hàn vung vẩy trường kiếm trong tay, đột nhiên đâm ra, đánh thẳng tới gáy Lí Hạo.
Lí Hạo tự nhiên không sợ, múa đao chống đỡ, keng một tiếng, trường kiếm đứng ở trước cổ họng của hắn, chỉ kém chút xíu.
– Ngươi thua rồi.
Lăng Hàn thu kiếm.
– Ta rõ ràng chặn được rồi…
Lí Hạo vừa mở miệng, chỉ thấy Lăng Hàn rung trường kiếm lên, một vệt hàn quang màu trắng bay nhanh mà ra.
– Kiếm khí!
Năm người Lưu Đông đồng thời kinh ngạc thốt lên.
Sắc mặt của Lí Hạo không khỏi buồn bã, hắn tự nhiên biết uy lực của kiếm khí, gật đầu nói:
– Ta thua!
Vừa nãy chỉ cần Lăng Hàn đánh ra kiếm khí, hiện tại hắn đã là một bộ thi thể.
Đám người Lưu Đông càng sợ đến gần chết, Lăng Hàn có thể chặn một đao của Lí Hạo, đã để bọn họ cảm thấy rất đáng gờm, nhưng tên này còn hình thành kiếm khí, thực sự là khó mà tin nổi.
Chiến ý của Lí Hạo lại lên, nói:
– Chúng ta lại luận bàn một hồi!
Hắn chưa từng giao thủ với người tu ra kiếm khí, này là vô cùng hiếm thấy.
– Được!
Lăng Hàn gật đầu đáp ứng, hắn đối với Lí Hạo cũng có chút tâm ý bồi dưỡng, cảm thấy tiểu tử này có khả năng đi lên con đường đao khách.
Nói xong, tay phải hắn rung lên, trường kiếm tái xuất.
Lí Hạo tự nhiên toàn lực ứng phó, vội vã múa đao chém liền, muốn dựa vào đao thế trầm trọng đánh bay Lăng Hàn, lấy công thành thủ.
Leng keng leng keng, hai người ác chiến, lúc này Lí Hạo không có bị “thuấn sát”, nhưng mà ăn không ít vị đắng, bởi vì Lăng Hàn triển khai kiếm khí, tạo ra rất nhiều vết thương ở trên người hắn.
Sau mấy chục chiêu, Lí Hạo quả đoán chịu thua, đánh tiếp nữa, chỉ là chảy máu cũng có thể chảy chết hắn.
– Kiếm khí thực sự là lợi hại!
Hắn có chút ủ rũ, lại có chút hưng phấn nói.
Nếu hắn cũng có thể tu ra đao khí, tình hình liền khác nhau rất lớn.
– Không cần nhụt chí, ngươi đã rất tốt.
Lăng Hàn đúng trọng tâm nói.
Đừng nhìn hắn hai đời gộp lại, cũng không có tốn bao nhiêu thời gian ở trên Kiếm đạo, nhưng hắn là người thông minh tuyệt đỉnh cỡ nào? Đặc biệt còn từng đạt đến Thiên Nhân Cảnh, hắn luyện kiếm một ngày, bằng người Luyện Thể Cảnh luyện trên một năm, thậm chí đến mấy năm!
Lí Hạo mới bao lớn, có thể so tài nghệ với hắn sao?
Năm người Chu Tuyết Nghi đều vừa mừng vừa sợ, sợ vì Lí Hạo chính là đệ nhất cao thủ trong bọn họ, còn không phải là đối thủ của Lăng Hàn.
Vui chính là, có cao thủ như vậy giúp đỡ, bọn họ đạt được Thanh Linh Quả, độ khả thi tự nhiên tăng nhiều.
Bảy người xuất phát, hướng về vị trí của Thanh Linh Quả.
– Nguyên lai Lăng huynh là truyền nhân của Thương Vân Trấn Lăng gia, thực kỳ quái, thiên tài như Lăng huynh, chúng ta nên sớm nghe nói qua mới phải.
Dọc theo đường đi, Lăng Hàn trở thành tiêu điểm cho năm người quan tâm, tự nhiên gặp phải vấn đề của bọn họ oanh tạc.
Này rất bình thường, bởi vì tiền thân không biết mình nắm giữ Linh Căn Thần Cấp, càng không biết Ngũ Hành Thiên Cực Công, nếu có thể danh chấn tứ phương đó mới gọi kỳ quái.
Lăng Hàn chỉ nói trước đây mình khá khiêm tốn, liền đem vấn đề này để qua một bên.
Mặc dù năm người Chu Tuyết Nghi cũng rất có hứng thú với Lưu Vũ Đồng, nhưng nàng lạnh như băng, vẫn không nói gì, mà Lăng Hàn cũng không có ý giới thiệu thêm, nên chỉ đành âm thầm hiếu kỳ ở trong lòng.
Sau gần một tiếng, bọn họ đi tới địa phương hoàn cảnh rất ẩm ướt, phía trước xuất hiện một hang núi, còn chưa đi vào đã nghe mùi thối buồn nôn, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy một cây thực vật dài chừng thước, không có cành là, phảng phất như cây mía, nhưng trên thân cây lại có từng tái từng trái cây, không nhiều không ít, vừa vặn bảy quả.
– Đến gần chút nữa, liền bị độc chướng ảnh hưởng, nhất định phải nín thở mới có thể tiến lên.
– Con Chướng Vân Thú kia rất giảo hoạt, chắc chắn sẽ không thoát ly khu vực độc chướng.
– Chúng ta cần dẫn con Chướng Vân Thú kia ra, chỉ cần có thể ngăn trở nó mấy hơi, liền có thể hái sạch quả cây.
– Lưu cô nương và Tuyết Nghi phụ trách hái Thanh Linh Quả, chúng ta chặn Chướng Vân Thú, không có vấn đề chứ?
Lời này chủ yếu là nói với Lăng Hàn.
Người hái quả hai bên mỗi bên một người, miễn cho bị ai đoạt liền chạy.
Lăng Hàn cười gật đầu, nếu như bọn họ biết Lưu Vũ Đồng là tu vi gì, phỏng chừng sẽ không đề nghị như vậy.
– Chúng ta trước tiên dẫn Chướng Vân Thú ra, khai chiến ở trong động, chúng ta căn bản không cách phát huy ưu thế nhân số.
Chu Sướng nói.
– Ừm!
Năm nam sinh đều lấy ra binh khí, gõ vào nhau, phát sinh thanh âm huyên náo.
Chỉ một hồi, một sinh linh giống như lợn rừng từ trong động chạy ra, cả người mọc đầy khí nang, không ngừng phun ra sương mù màu xám, hai cái răng nanh to dài đột xuất ở ngoài môi, như hai đoản mâu, rất có lực áp bách.
Đây chính là Chướng Vân Thú, ở trong yêu thú Luyện Thể cấp, nó tuyệt đối là tồn tại hàng đầu.
Chướng Vân Thú xuất hiện ở cửa động, nhưng không có xuất kích, chỉ là hướng về năm người nhếch miệng gầm nhẹ, khí nang phun ra khói xám, thật giống như mây đen tự hình thành ở trên người nó.
– Tiến lên!
Chu Sướng hét lớn một tiếng, nhảy ra trước tiên, Lưu Đông, Trần Bằng Cử, Lí Hạo theo sát phía sau, bốn người đồng thời vung vẩy binh khí, công qua Chướng Vân Thú.
Lăng Hàn không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nhìn.
Bốn đánh một, tuy bọn người Lí Hạo chiếm ưu thế nhân số, nhưng ở dưới khí độc tập kích, sức chiến đấu của bọn họ căn bản không có cách nào phát huy được, chỉ chốc lát liền rơi vào lại phong.
Bọn họ không khỏi sốt sắng, nói đồng thời động thủ, sao Lăng Hàn lại khoanh tay đứng nhìn?
Xoạt, đúng lúc này, Lăng Hàn xuất kiếm, nhanh như lưu quang.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 30: Hàng Chiến Nửa Đường Giết Ra
Chiêu kiếm này đánh ra, thời cơ quá xảo diệu, chính là sau khi Chướng Vân Thú vừa hóa giải bốn người Lưu Đông vây công, phòng ngự bạc nhược nhất.
Xoạt, trường kiếm vung qua, như thiên ngoại phi tiên.
Phốc một tiếng, chiêu kiếm này từ mắt phải của Chướng Vân Thú đâm vào, cắm thẳng đến chuôi.
Oành, Chướng Vân Thú nặng nề ngã chổng vó ở trên mặt đất, miểu sát!
– Cái gì!
– Mẫu thân ơi!
– Hí!
Bốn người Lưu Đông, bao quát Chu Tuyết Nghi trốn ở một bên, đều hít vào một ngụm khí lạnh, kinh ngạc thốt lên.
Kia là Chướng Vân Thú a, tồn tại hàng đầu trong yêu thú Luyện Thể Cảnh, nhưng lại bị một chiêu kiếm mất mạng, điều này khiến người ta làm sao tiếp thu?
Nhưng lập tức, bọn họ đều nhanh chân bỏ chạy, vừa nói chuyện tự nhiên hấp khí, bọn họ đều nuốt vào một chút độc chướng, nhất định phải lập tức vận công hóa giải, bằng không lục phủ ngũ tạng có thể bị ăn mòn.
Một lát sau, Lưu Đông đi tới trước tiên, vỗ vỗ bả vai của Lăng Hàn, nói:
– Còn tưởng rằng tiểu tử ngươi sợ đến mức không dám động thủ, nguyên lai lợi hại như vậy, vừa ra tay liền bén nhọn như thế.
– Ha ha, Lăng huynh thật đúng là lợi hại, một chiêu miểu sát Chướng Vân Thú!
Lí Hạo cũng nói, làm một đao khách, có thể thưởng thức chiêu kiếm gọn gàng sạch sẽ như thế, hắn cũng rất hưng phấn.
Lăng Hàn chỉ cười cười, cảnh giới càng thấp, thì càng dễ vượt cấp khiêu chiến, hơn nữa vừa nãy con Chướng Vân Thú kia còn bị bốn người Lưu Đông phân hơn nửa sự chú ý, mới cho hắn cơ hội một chiêu kiếm mất mạng.
Bằng không nếu một đối một, Lăng Hàn tuyệt đối không thể ngang hàng, trừ khi trước ăn vào thuốc giải độc chướng.
Đợi sau khi độc chướng tiêu tan, bọn họ mới hái xuống từng cái Thanh Linh Quả, nhưng không có động rễ cây của nó.
Phương án lúc trước là thời gian cấp bách, chỉ có thể nhổ tận gốc, hiện tại Chướng Vân Thú đã chết, bọn họ tự nhiên không thể làm như thế.
Này dù sao cũng là thiên địa linh dược, làm như vậy đất trời oán giận.
Bảy trái Thanh Linh Quả, vừa vặn một người một trái, có điều là mặc dù Lưu Vũ Đồng cất đi, nhưng xoay người khẳng định sẽ giao cho Lăng Hàn.
– Hừ, đều thả linh quả xuống cho ta!
Chỉ nghe một thanh âm lạnh lùng vang lên, hai nam tử một trước một sau đi tới, vừa vặn là một già một trẻ, thiếu niên chừng hai mươi tuổi, nhưng lão giả khoảng bảy tám mươi, tóc trắng phơ.
Nói chuyện chính là thanh niên kia, hắn ngược lại đi ở phía trước, mà ông lão thì như người hầu theo ở phía sau.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, lấy thần thức Thiên Nhân Cảnh của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra, thanh niên này là Luyện Thể tầng chín, mà ông lão lại đạt đến Tụ Nguyên tầng chín!
– Ngươi là ai, lại ở đây phóng rắm thí?
Lưu Đông lập tức nhảy lên, hướng về đối phương thét to nói.
Ánh mắt của thanh niên kia đảo qua thân thể mềm mại của Chu Tuyết Nghi, lộ ra vẻ thèm nhỏ dãi, sau đó mới khinh thường nói:
– Ngay cả Hàng Chiến ta cũng không nhận ra? Khà khà, như vậy Thạch Lang Môn dù sao vẫn nghe nói qua chứ? Thiếu gia ta chính là trưởng tôn của Thất trưởng lão Thạch Lang Môn!
Thạch Lang Môn!
Nghe được ba chữ này, năm người Lưu Đông đồng thời biến sắc, lộ ra kiêng kỵ.
Ở Vũ Quốc, môn phái không thể tùy tiện gọi.
Phái, môn, hội, bang, đây là bốn đẳng cấp, chỉ có thế lực nắm giữ cường giả Linh Hải Cảnh, mới có thể xưng phái, thế lực có cao thủ Dũng Tuyền Cảnh mới có thể xưng môn, cứ thế suy ra, thế lực có Tụ Nguyên Cảnh tọa trấn chỉ có thể xưng hội, bang là cấp bậc hạ cửu lưu.
Thạch Lang Môn là thế lực lớn số một trong chu vi ngàn dặm, có người nói chín Đại Trưởng lão trong môn phái, mỗi người đều là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, Môn chủ càng là Dũng Tuyền tầng chín đỉnh cao.
Nếu như Hàng Chiến này nói không sai, gia gia hắn thực sự là Thạch Lang Môn Thất trưởng lão, vậy bối cảnh này xác thực rất đáng sợ.
– Ha ha ha ha, hiện tại biết thiếu gia ta là ai a? Thả linh quả xuống, mỗi người tự đoạn một tay, có thể lăn! Có điều, hai nữ nhân này lưu lại!
Hàng Chiến lại liếc nhìn Lưu Vũ Đồng, tuy không nhìn thấy tướng mạo của đối phương, nhưng phong thái yểu điệu kia, vẫn để cho hắn tim đập thình thịch.
Lấy kinh nghiệm duyệt nữ vô số của hắn đến xem, cô gái này tất nhiên là mỹ nhân.
Năm người Lưu Đông đều giận dữ, lưu lại linh quả coi như thôi, còn muốn tự đoạn một tay? Võ giả tự đoạn một tay, kia là phá huỷ tiền đồ! Chu Tuyết Nghi thì run rẩy, nàng biết dụng ý đối phương lưu lại mình, điều này làm cho nàng vừa buồn nôn, phẫn nộ lại hoảng sợ.
– Còn muốn phản kháng hay sao?
Hàng Chiến cười gằn.
– Dư lão, để bọn họ tuyệt vọng đi!
– Vâng, thiếu gia!
Ông lão tóc trắng phía sau hắn cung kính nói, sau đó từng bước từng bước chậm rãi đi ra.
Nguyên bản thân hình của hắn lọm khọm, một bộ tuổi già sức yếu, nhưng hiện tại mỗi đi một bước, eo liền thẳng tắp một chút, khí thế cũng không ngừng tăng lên, rất nhanh để sắc mặt bọn người Lưu Đông trắng bệch.
Tụ Nguyên tầng chín!
Kỳ thực bọn người Lưu Đông cũng không trang luận “Dư lão” đến cùng là tu vi gì, chỉ biết là rất mạnh, so với bọn họ vượt qua một đoạn dài.
Nhưng mặc kệ là Tụ Nguyên mấy tầng, muốn trấn áp mấy Luyện Thể Cảnh, tự nhiên là dễ như trở bàn tay.
Xong đời!
Năm người Lưu Đông mặt như màu đất, tuy bọn họ cực không tình nguyện, nhưng không thể không thừa nhận, so bối cảnh, bọn họ không bằng, mà so thực lực trước mắt, bọn họ đồng dạng không bằng.
– Ngươi, lấy khăn che mặt xuống!
Hàng Chiến chỉ vào Lưu Vũ Đồng nói, hắn càng nhìn dáng người Lưu Vũ Đồng thì càng hừng hực, càng muốn xem đến hình dáng của nàng.
Nếu như dung mạo của Lưu Vũ Đồng không đạt tới hắn dự đoán, hắn chắc chắn sẽ một kiếm giết đối phương, bởi vì để hắn không công chờ mong một hồi.
Hậu quả?
Hàng Chiến dĩ nhiên chưa hề nghĩ tới, Thạch Lang Môn chính là vương giả vùng này, chỉ cần không làm sự tình phản bội Vũ Quốc, như vậy giết mấy người lại đáng là gì?
Lưu Vũ Đồng tự nhiên lý cũng sẽ không lý tới.
– Hả? Ngươi không nghe thiếu gia ta nói sao?
Hàng Chiến có chút không vui, hắn vênh mặt hất hàm sai khiến quen rồi, có người nào dám không tuân mệnh lệnh của hắn.
Lưu Vũ Đồng nhìn về phía Lăng Hàn, chỉ thấy Lăng Hàn mỉm cười, nàng liền đưa tay lên khăn che mặt, nhẹ nhàng kéo xuống.
Trong khoảng thời gian ngắn, phảng phất thiên địa cũng vì đó sáng ngời.
Thế gian lại có cô gái xinh đẹp như vậy?
Thực sự là quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành, tuy lãnh diễm như băng sơn, nhưng càng khiến người ta phát lên dục vọng chinh phục mãnh liệt, nếu như có thể để cho Băng mỹ nhân như vậy hóa thành mị sủng dưới gối làm nũng, này là cảm giác thành công thế nào?
Năm người Lưu Đông đầu tiên là bị kinh diễm đến cứng lại, nhưng lập tức liền tiếc hận, mỹ nữ như vậy lại rơi vào trong tay Hàng Chiến.
Hàng Chiến tự nhiên kinh hỉ vô hạn, không nghĩ tới mình sẽ gặp mỹ nhân như vậy, con mắt muốn trừng ra.
Hắn cười ha ha nói:
– Mỹ nhân, lại đây!
– Thiếu gia cẩn thận, nàng là Tụ Nguyên Cảnh!
Nhưng Dư lão đột nhiên nói, trên khuôn mặt già nua tràn ngập thận trọng.
Hắn không thấy rõ thực lực của nữ nhân này!
Người cảnh giới cao có thể thấy tu vi người cảnh giới thấp, nhưng cần khoảng cách của song phương đủ tiếp cận, bây giờ Dư lão và Lưu Vũ Đồng cách xa như vậy, chỉ có thể cảm ứng được tu vi của Lưu Vũ Đồng đạt đến Tụ Nguyên Cảnh, nhưng cụ thể là Tụ Nguyên mấy tầng thì không biết.
Năm người Lưu Đông, kể cả Hàng Chiến đều sợ hết hồn, lộ ra vẻ mặt không thể tin tưởng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









