[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 47 : Mắt Mờ Chân Chậm? (c231-c235)
❮ sautiếp ❯Chương 231: Mắt Mờ Chân Chậm?
Lưu Vũ Đồng chỉ cười gằn.
Ăn cơm, ngủ, đi lại, nàng đều hết sức phối hợp, không có tuyệt thực, từ chối lên đường gì cả.
Nhưng lúc không nói chuyện nàng chắc chắn sẽ không nói nhiều một câu, để Ngạo Dương Danh có loại cảm giác con cọp cắn rùa đen, phiền muộn không biết ra tay từ đâu.
Hắn thích Lưu Vũ Đồng, muốn dùng thân phận, địa vị, thực lực để Lưu Vũ Đồng động tâm.
Nhưng trong mắt Lưu Vũ Đồng căn bản không có sự tồn tại của hắn, chuyện này để hắn phát điên.
Lần này tự nhiên là Ngạo Dương Danh phiền muộn kết thúc.
Lưu Vũ Đồng ăn xong trở về lều vải, từ đầu đến cuối không nói một lời.
– Hừ!
Nụ cười trên mặt Ngạo Dương Danh lập tức biến mất, trở nên tái nhợt.
Bỏ ra thời gian dài như vậy, lại còn không thể thu phục một nữ nhân, để hắn sắp mất hết kiên trì.
Trước đó, chỉ cần hắn bày ra thân phận đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, nữ nhân nào không đầu nhào vào trong ngực hắn ngay lập tức?
Dù cho có vài nữ nhân còn giả vờ rụt rè, nhưng chỉ cần hắn thoáng lộ ra thái độ lạnh lùng, đối phương sẽ lập tức kinh hoảng mà nhào lên.
Đây là kinh nghiệm tán gái của hắn, mười lần như một.
Nhưng Lưu Vũ Đồng ngược lại tốt, mặc hắn dùng hết thủ đoạn vẫn hờ hững.
– Thiếu gia, then chốt vẫn là ở trên người thiếu niên kia.
Phúc bá nói.
Ngạo Dương Danh gật đầu.
Lăng Hàn chưa chết, Lưu Vũ Đồng sẽ nhớ đối phương, sẽ không để hắn tiến vào nội tâm.
Nhưng mà, Lăng Hàn khẳng định chạy càng xa càng tốt, hắn làm sao tìm ra đối phương để giết chết?
Then chốt là, bản cổ tịch còn ở trên người Lăng Hàn!
Khả năng ghi nhớ của hắn không tệ, nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ xem qua một lần liền nhớ kỹ.
Huống chi phía trên còn có rất nhiều tranh vẽ, độ khó tự nhiên cũng lớn hơn.
Đông Nguyệt Tông cũng rất hứng thú với Ma Thiên Bí Cảnh.
Chỉ là khoảng cách thời gian bí cảnh mở ra quá dài, hơn nữa còn không có thời gian nhất định, bởi vậy không thể chiếm cứ.
Hắn cũng là vừa vặn đi tới Vũ Quốc, trùng hợp gặp phải bí cảnh mở ra, mới thả xuống chính sự, tiến vào trong bí cảnh.
Hắn không để ý Huyết Cương Thi cái gì.
Dù có huyên náo thêm nữa thì đó cũng là sự tình của Bắc Hoang Cửu Quốc.
Lại nói, Đông Nguyệt Tông có Lão tổ Linh Anh Cảnh tọa trấn, dù Huyết Cương Thi đến tận cửa cũng có thể tiện tay giết chết.
Bởi vậy, hắn rất muốn tìm tòi nơi sâu xa của bí cảnh, nói không chắc có cơ duyên to lớn chờ hắn.
Hắn vốn có cơ duyên rất lớn, được một quyển ghi chép.
Nhưng hắn mới lật vài tờ liền bị người đuổi giết, chỉ có thể nửa đường giấu đi, không nghĩ tới được Lăng Hàn cứu, vì bảo mệnh lại hiến vật kia ra.
Đây là một sỉ nhục trong cuộc đời hắn, lại quan hệ tới cổ tịch, hắn nhất định phải giết chết Lăng Hàn.
– Tiểu tử kia sẽ không dám xuất hiện nữa a.
Ngạo Dương Danh căm hận nói.
Không có địa đồ trong cổ tịch chỉ dẫn, nơi sâu xa của bí cảnh có thể nói là từng bước nguy cơ.
Coi như có Phúc bá bảo vệ, hắn cũng không dám thâm nhập.
Bốn người nói một hồi, liền về trướng bồng nghỉ ngơi.
Lăng Hàn ở trong Hắc Tháp, thu hết tất cả vào đáy mắt.
Ở dưới tiểu Tháp chỉ dẫn, hắn đã có thể điều khiển Hắc Tháp.
Tỷ như người ở trong tháp, nhưng có thể nhìn thấy hoàn cảnh bốn phía, nghe được thanh âm.
Đương nhiên cái này có hạn chế khoảng cách.
Vừa nãy suýt chút nữa bị Phúc bá phát hiện, chờ tiến vào Hắc Tháp, tiểu Tháp mới nói cho hắn ở trong Hắc Tháp có thể “giám thị” tình huống ngoại giới.
Cái này không thể nghi ngờ bớt đi rất nhiều phiền phức.
Từ một ý nghĩa nào đó, có thể nói Hắc Tháp là phân thân của hắn.
Chỉ là hắn khống chế cái phân thân này còn không đến nơi đến chốn, bởi vì vẫn có tám tầng không gian chưa mở ra.
Vèo, hắn từ trong Hắc Tháp đi ra, đi tới vị trí lều vải của Lưu Vũ Đồng, bước chân rất nhẹ.
Nhưng mới đi hai bước, hắn lại tiến vào trong Hắc Tháp.
Một bóng người xuất hiện, Phúc bá từ trong lều vải bắn ra, trên mặt mang theo vẻ quái lạ.
Vừa nãy, hắn nghe được động tĩnh yếu ớt, kết quả chạy ra nhìn lại rỗng tuếch, nào có bóng người?
Hắn tuyệt không tin có người có thể trong thời gian ngắn như vậy trốn ra phạm vi hắn nhận biết, tự nhiên để hắn hết sức kỳ quái.
Hai lần đều phán đoán sai lầm, làm hắn không khỏi hoài nghi mình, lẽ nào là tuổi già hoa mắt sao?
Hắn yên lặng đứng một lúc, lắc đầu, đi vào lều vải.
Nhưng chỉ mấy hơi thở sau, hắn lại nhảy ra, nhìn xung quanh.
Xác thực không có bóng người, lúc này mới đi vào trong lều.
Lòng nghi ngờ của hắn càng nặng.
Lăng Hàn lắc đầu, nếu đổi thành hắn cảm ứng được cấm chế bị xúc động, vậy hắn chắc chắn sẽ không hoài nghi.
Hắn sẽ khẳng định là có người đi vào, không có phát hiện chỉ là do thủ đoạn ẩn thân của đối phương cao minh mà thôi.
Hắn hiện thân lần thứ hai, mới đi hai bước lại tiến vào trong Hắc Tháp.
Phúc bá xuất hiện, vẻ cổ quái trên mặt hắn càng sâu, không khỏi vỗ đầu một cái, có cảm giác sắp phát điên.
Lần này hắn đứng bên ngoài rất lâu, chí ít qua năm phút mới xoay người tiến vào lều vải.
Lăng Hàn xuất hiện, trực tiếp vọt vào lều vải của Lưu Vũ Đồng.
– A!
Lưu Vũ Đồng phát ra một tiếng thét kinh hãi, khiến cho bốn người Ngạo Dương Danh chú ý.
Bọn họ dồn dập nhảy ra, chỉ nghe Ngạo Dương Danh nói:
– Vũ Đồng tiểu thư, làm sao vậy?
– Không có chuyện gì, chỉ là gặp ác mộng!
Lưu Vũ Đồng dùng ánh mắt không thể tin nhìn Lăng Hàn, một bên đè xuống kinh hoảng trong lòng, tận lực lấy ngữ khí bình tĩnh nói.
Bốn người bên ngoài không có nghi ngờ gì.
Ai sẽ nghĩ tới có một người tiềm vào? Bọn họ dồn dập trở lại trong lều vải của mình.
– Nơi này quá nguy hiểm, ngươi đi mau!
Lưu Vũ Đồng dùng thanh âm cực thấp nói.
– Không sao, nếu ta có thể đi vào, cũng có thể rời đi.
Lăng Hàn mỉm cười nói.
– Ngươi gọi Ngạo Dương Danh đến.
Ánh mắt của Lưu Vũ Đồng sáng lên, nói:
– Bắt hắn làm con tin?
Lăng Hàn đúng là có ý định này.
Hắc Tháp có năng lực ẩn thân, hắn liền không nghĩ tới dùng cơ hội quán lực ở trên người Phúc bá, hiện tại hắn có thể ung dung thoát thân.
Hắn cũng không giải thích nói:
– Ngươi gọi người trước đi.
Lưu Vũ Đồng gật đầu, ổn định tâm thần, cất giọng nói:
– Ngạo công tử, có thể lại đây một lát hay không, Vũ Đồng có việc thỉnh giáo!
Tiếng nói mới dứt, Ngạo Dương Danh liền nhảy ra, khóe miệng mang theo một nụ cười ngạo nhiên.
Hóa ra, Lưu Vũ Đồng rụt rè cũng chỉ đến thế, còn không phải thỏa hiệp?
Kỳ thực hắn cũng nhìn quen sắc đẹp.
Tuy Lưu Vũ Đồng là tuyệt sắc trong tuyệt sắc, nhưng làm cho Ngạo Dương Danh không bỏ xuống được nhất chính là ngạo khí.
Ở trong đám nữ nhân luôn thuận buồm xuôi gió, nhưng ở trong tay Lưu Vũ Đồng lại đụng phải tường, để hắn kìm nén một hơi, quyết tâm muốn chinh phục đối phương.
Chỉ khi nào Lưu Vũ Đồng lộ ra ý thỏa hiệp, hứng thú của hắn mới giảm.
Cái này gọi là không chiếm được mới tốt nhất.
Nhưng hiện tại hắn không có chân chính đắc thủ, bởi vậy vẫn rất hứng thú.
Hắn lập tức sửa sang lại dung nhan, đi đến lều vải của Lưu Vũ Đồng.
Phúc bá không có nhúc nhích, Lưu Vũ Đồng đã bị hắn phong cấm tu vi, căn bản không thể gây sóng gió gì.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 232: Bắt
– Vũ Đồng… Ngạo Dương Danh vừa vạch lều vải, liền thấy một thiếu niên đang cười tủm tỉm nhìn hắn, để hắn ngơ ngác cả kinh.
– Lăng Hàn! Hắn kinh hô lên.
Vèo! Phúc bá chạy ra, nhiệm vụ của hắn chính là bảo vệ Ngạo Dương Danh.
Nhưng đã chậm! Chỉ thấy Ngạo Dương Danh đã rơi vào trong tay một thiếu niên, trên yết hầu đặt một thanh trường kiếm, có vết máu chảy xuống, để hắn chỉ có thể im bặt.
Hiện tại Lăng Hàn là Dũng Tuyền Cảnh hàng thật đúng giá.
Hơn nữa là dung hợp chín viên nguyên hạch thành một viên nguyên hạch siêu cấp, lại hoá lỏng thành nguồn suối, so với Dũng Tuyền tầng một phổ thông thì mạnh mẽ hơn bao nhiêu lần? Hắn vốn nắm giữ Ngũ hành nguyên hạch, lực lượng cao hơn đồng cấp bốn năm lần.
Lại bắt được “nhất” trong thiên địa, vượt qua mười mấy lần là chí ít! Coi như mỗi cảnh giới nhỏ của Dũng Tuyền Cảnh chênh lệch rất to lớn, nhưng chỉ là lực lượng, hắn chí ít có thể ngang Dũng Tuyền tầng năm.
Cái này còn bởi vì hắn vừa đột phá, không có đạt đến Dũng Tuyền tầng một đỉnh cao! Hơn nữa còn không có tính cả các loại võ kỹ, thủ đoạn,… Luận sức chiến đấu chân thực, hắn tuyệt đối vượt qua cửu tinh.
Dũng Tuyền cửu tinh đối phó một Tụ Nguyên Cảnh, chẳng lẽ còn không thể thành công?
– Lăng Hàn! Ngạo Dương Danh nghiến răng nghiến lợi, trên mặt có vẻ nổi giận mãnh liệt.
Hắn vốn tưởng rằng Lưu Vũ Đồng thỏa hiệp với hắn, không nghĩ tới là đối phương cho hắn cái tròng.
Nói cách khác, Lưu Vũ Đồng vẫn lựa chọn Lăng Hàn như cũ.
Cái này quả thực là quất mặt của hắn.
– Thả thiếu gia ra! Phúc bá lạnh lùng nói, trong ánh mắt đều là sát khí.
Hắn rốt cuộc biết trước đó mình cảm giác có dị động không phải mình già hoa mắt, mà là thủ đoạn của tiểu tử kia cao minh, giấu diếm được con mắt của hắn.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Lão gia hỏa, ngươi đừng dọa ta.
Ta nhát gan, một khi làm ta sợ, tay ta run lên, cổ của thiếu gia nhà ngươi bị cắt đứt, thì ngươi chớ có trách ta.
Tay của hắn run lên, máu từ giữa cổ của Ngạo Dương Danh chảy ra, hóa thành một châu tuyến lăn xuống dưới.
Phúc bá sợ xanh mặt nói:
– Dừng tay!
– Ngươi lại làm ta sợ! Lăng Hàn giả vờ u oán nói, tay run càng thêm lợi hại.
Phúc bá không còn biện pháp, không thể làm gì khác hơn là lùi về phía sau mấy bước nói:
– Thiếu niên, có chuyện gì từ từ nói.
Ngạo Dương Danh lại hết sức ngạo mạn:
– Lăng Hàn, ta là đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông.
Ngươi dám động ta một sợi lông, lực lượng của Đông Nguyệt Tông sẽ diệt tất cả mọi người bên cạnh ngươi! Đùng! Lăng Hàn tát Ngạo Dương Danh một cái:
– Chó mất chủ, từ đâu tới cảm giác ưu việt?
– Lăng Hàn… Ngạo Dương Danh kêu gào nói.
Hắn lớn như vậy còn chưa bị người đánh mặt qua, điều này để ánh mắt của hắn đỏ bừng, hận không thể chém Lăng Hàn thành vạn đoạn.
– Kêu la cái gì! Lăng Hàn hừ một tiếng, trực tiếp đập Ngạo Dương Danh hôn mê bất tỉnh.
– Thiếu gia! Phúc bá kinh ngạc thốt lên, nhưng phát hiện Ngạo Dương Danh chỉ ngất đi.
Trong lòng hơi định, hắn một lần nữa nhìn Lăng Hàn nói:
– Thả thiếu gia, lão phu để cho các ngươi an toàn rời đi.
– Lão cẩu, ngươi coi người khác ngớ ngẩn sao? Lăng Hàn cười nhạo.
– Ta vừa thả người, e là ngươi sẽ giết ta ngay lập tức a!
– Lão phu lấy danh dự đảm bảo… – Cút, một tên cẩu nô tài, danh dự cái rắm, đừng mất mặt xấu hổ! Lăng Hàn khinh thường nói.
Phúc bá tức giận đến run rẩy cả người.
Tuy hắn vâng mệnh bảo vệ Ngạo Dương Danh, tự xưng lão bộc, nhưng làm một cường giả Linh Hải Cảnh, hắn tự nhiên cũng có tôn nghiêm.
Cho dù ở Đông Nguyệt Tông, Linh Hải Cảnh cũng là sức mạnh không thể bỏ qua.
– Cút ra ngoài, ta muốn ngủ một giấc.
Ngủ xong ta mới có tinh thần, lại thảo luận vấn đề chuộc thân với con chó già ngươi.
Lăng Hàn phủi tay nói.
– Không đi ngươi có thể quỳ ở trong này.
Phúc bá đương nhiên không thể quỳ, nhưng nhìn thấy Lăng Hàn gác kiếm lên cổ của Ngạo Dương Danh, hắn chỉ có thể thở dài đi ra ngoài, khép lều vải lại, khoanh chân ngồi dưới đất.
Hắn đang chờ cơ hội.
Chỉ cần Lăng Hàn muốn chạy, như vậy hắn sẽ lấy khí thế như sấm vang chớp giật đánh tan đầu của đối phương, không cho đối phương có cơ hội lấy Ngạo Dương Danh uy hiếp hắn.
Trong lều vải, Lăng Hàn khẽ mỉm cười với Lưu Vũ Đồng, tới sát bên tai của nàng nói:
– Ta dẫn ngươi đi một chỗ, ngươi không nên chống cự.
Cảm giác miệng của Lăng Hàn ấm áp phun ở cổ của mình, khuôn mặt của Lưu Vũ Đồng đỏ chót, căn bản không hề nghe rõ Lăng Hàn đang nói cái gì, chỉ biết gật đầu lung tung.
Lăng Hàn nắm lấy tay nhỏ của Lưu Vũ Đồng, hơi suy nghĩ, vèo, đã mang theo Lưu Vũ Đồng và Ngạo Dương Danh tiến vào Hắc Tháp.
Lưu Vũ Đồng sửng sốt một chút, sau đó mới giựt mình hô lên.
Trước đó bọn họ rõ ràng ở trong một cái lều vải, sao giờ lại đến không gian lớn như thế?
– Nơi này là chỗ nào? Nàng lẩm bẩm nói.
– Chỗ an toàn.
Lăng Hàn không có giải thích cặn kẽ.
Bởi vì cái này rất khó giải thích, lại liên quan đến kiếp trước của hắn.
Còn nữa, Hắc Tháp tồn tại quan hệ quá to lớn, không phải hắn không tin Lưu Vũ Đồng, mà là bí mật này bản thân là một gánh nặng, hắn không muốn Lưu Vũ Đồng gánh vác.
Lưu Vũ Đồng gật đầu, đối với Lăng Hàn nàng tự nhiên là cực kỳ tín nhiệm.
– Oa! Hổ Nữu phi tới.
Giữa lúc Lưu Vũ Đồng cho rằng tiểu nha đầu là đang nhớ mình, mở hai tay ra muốn ôm nàng, thì Hổ Nữu lại vòng qua nàng, nhào vào trong ngực Lăng Hàn.
Nàng dùng đầu nhỏ cà cà, sau đó quay đầu lại, nhìn Lưu Vũ Đồng giả trang một mặt quỷ, ý thị uy mười phần.
Lăng Hàn là của ta! Đây là ý ở ngoài lời của nàng.
Lưu Vũ Đồng không khỏi kinh ngạc.
Không nghĩ tới tiểu nha đầu này chua ngoa ghê như vậy.
Lăng Hàn vỗ vỗ đầu của Hổ Nữu, nói với Lưu Vũ Đồng:
– Ta có thể tìm được ngươi nhanh như vậy, đều là công lao của Nữu Nữu, ngươi nên hảo hảo cảm tạ nàng.
Hổ Nữu càng thêm đắc ý, nhếch miệng cười với Lưu Vũ Đồng.
Lưu Vũ Đồng không nói gì.
Nàng cảm giác mình gặp phải một đối thủ mạnh mẽ.
Bởi vì Lăng Hàn có thể phòng bị với bất kỳ ai, nhưng sẽ không cảnh giác với một tiểu nha đầu nha.
Tiểu nha đầu có thể tận tình làm nũng, cả ngày dính lên người Lăng Hàn, đây là nàng và Lý Tư Thiền không thể làm.
Hơn nữa, tiểu nha đầu hiển nhiên xem Lăng Hàn là tài sản riêng của nàng, vừa nãy rõ ràng là cử động “hộ thực”, chua ngoa đến quá mức.
– Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta thẩm vấn người này một chút.
Lăng Hàn xách Ngạo Dương Danh qua một bên.
Tên bạch nhãn lang này đương nhiên phải chết, nhưng hắn còn muốn hỏi một ít sự tình của Đông Nguyệt Tông.
Ngoại giới, Phúc bá đột nhiên nhướng mày, bởi vì đã rất lâu hắn không nghe thấy trong lều vải có động tĩnh gì.
Hắn cẩn thận lắng nghe, liền biến sắc.
Bởi vì hắn không nghe thấy tiếng tim đập và hô hấp.
Hắn vội thả người nhảy vào trong lều vải, nhưng trong lều trống rỗng, nào có một bóng người? Sao lại có thể như thế? Sắc mặt của Phúc bá xám như tro tàn.
Lẽ nào tiểu tử kia nắm giữ năng lực thuấn di, đã mang theo Ngạo Dương Danh trốn xa?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 233: Hậu Trường Của Phong Viêm
Đùng đùng đùng, tiếng bạt tai vang lên, Ngạo Dương Danh đau tỉnh lại.
– Tỉnh rồi sao?
– Ta ở đâu? Phúc bá đâu? Hắn run giọng hỏi.
Lăng Hàn đạp tới một cước nói:
– Là ta hỏi ngươi, hay ngươi hỏi ta? Ngạo Dương Danh cắn răng.
Nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh bốn phía xa lạ, thì sắc mặt không khỏi khó coi.
Hiển nhiên nơi này cách vị trí trước kia xa không biết bao nhiêu, mới xuất hiện bình nguyên như vậy.
Đến cùng hắn ngất xỉu bao lâu, lại bị mang tới địa phương xa như thế? Phúc bá là phế vật sao, lại để Lăng Hàn mang hắn chạy đi!
– Ngươi thật muốn đối nghịch với Đông Nguyệt Tông? Hắn lạnh lùng nói.
Đã lấy ra thân phận đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, hắn tự nhiên không thể giả nai, yếu đi uy phong của Đông Nguyệt Tông.
Đùng, Lăng Hàn đạp tới một cước, đánh cho Ngạo Dương Danh rơi xuống vài cái răng, trên mặt đều là máu tươi, dáng dấp vô cùng thê thảm.
Nhưng đối với loại bạch nhãn lang này có cái gì phải đồng tình? Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Sao ngươi lại chạy tới nơi này? Ma Thiên Bí Cảnh xuất hiện là một bất ngờ, trước đó không có người dự đoán được.
Nên muốn nói Ngạo Dương Danh là vì bí cảnh mà đến, thì Lăng Hàn tuyệt đối không tin.
Ngạo Dương Danh lau máu tươi ở khóe miệng, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Hiện tại Phúc bá không ở bên người, Đông Nguyệt Tông lại không dọa được gia hỏa trước mặt, hắn chỉ có thể hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt nói:
– Ta là tới tìm một người.
Đùng, hắn trúng một cước nữa, tức giận đến mức muốn bò lên liều mạng với Lăng Hàn.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của đối phương, thì hắn lại lạnh cả tim, dũng khí tiêu tan hết sạch.
– Nói chuyện không được nói nửa câu, ấp a ấp úng như vậy.
Nếu không ta phế bỏ tứ chi của ngươi, để ngươi chỉ chừa một cái miệng nói chuyện.
Lăng Hàn lạnh lùng nói.
Ngạo Dương Danh cảm thấy hàn khí từ đáy lòng sinh sôi, trong nháy mắt bao phủ toàn thân, để cả người hắn muốn đóng băng.
Nếu đổi thành người khác nói lời hung ác này, hắn khẳng định sẽ khịt mũi coi thường.
Ai dám làm vậy với đệ tử của Đông Nguyệt Tông? Nhưng Lăng Hàn… Tên này nói được thì làm được, để hắn lạnh cả người.
– Người ta muốn tìm tên Phong Viêm.
Hắn đàng hoàng nói.
– Phong Viêm! Nghe được danh tự này, Lăng Hàn liền tỉnh ngộ.
Cuối cùng biết sức lực của Phong Viêm từ đâu đến rồi.
Đông Nguyệt Tông!
– Tại sao muốn tìm hắn? Phong Viêm và Đông Nguyệt Tông có quan hệ gì? Lăng Hàn hỏi.
– Mấy tháng trước Phong Viêm du lịch ở bên ngoài, thì gặp một vị Thái Thượng Trưởng lão của bản tông.
Trưởng lão có ý định thu hắn làm đồ đề, nhưng cho hắn một thử thách, nhất định phải ở trong vòng ba tháng đột phá Linh Hải Cảnh.
Ngạo Dương Danh nói.
– Ta muốn kéo giao tình với Phong Viêm, nên tới Vũ Quốc, muốn nhân lúc Phong Viêm vẫn chưa có thanh danh kết giao với hắn.
– Kết quả, nửa đường gặp phải Ma Thiên Bí Cảnh mở ra, nên ta vào bí cảnh trước.
Ngạo Dương Danh vô cùng phiền muộn.
Hắn đến tìm Phong Viêm là vì tăng địa vị của mình ở trong Đông Nguyệt Tông.
Không nghĩ tới vẫn chưa nhìn thấy Phong Viêm, đã va vào tên sát tinh Lăng Hàn này.
Lăng Hàn cảm thấy kỳ quái nói:
– Mặc dù Phong Viêm có thể chất đặc thù, nhưng chỉ là Ngân Kính Thể mà thôi, Thái Thượng Trưởng lão kia có tu vi gì? Sinh Hoa hay Linh Anh? Nghe hắn không để ý chút nào nói Sinh Hoa hay Linh Anh, Ngạo Dương Danh chỉ cảm thấy kinh hoảng.
Bởi vì trong giọng nói của Lăng Hàn, căn bản không có một tia kính nể.
Thật giống như Linh Anh Cảnh cũng không được hắn để ở trong mắt.
Trên thực tế xác thực là như vậy.
– Linh Anh cảnh! Hắn run giọng nói.
– Quái lạ! Lăng Hàn lắc đầu.
Hiện tại hắn biết sức lực của Phong Viêm đến từ nơi nào.
Trở thành đồ đệ của cường giả Linh Anh Cảnh, tất nhiên có thể đi nghênh ngang ở Vũ Quốc, ngay cả Vũ Hoàng cũng không dám động hắn.
Bằng không dẫn ra lão quái vật Linh Anh Cảnh, thì vị Sinh Hoa Cảnh kia của Vũ Quốc cũng không thể đối kháng.
Vấn đề là, Ngân Kính Thể đáng giá một vị cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử sao? Đừng nói Ngân Kính Thể, dù là Kim Kính Thể cũng có chút miễn cưỡng.
Dù sao Linh Anh đã đứng ở bậc thang thứ bảy, trên nữa chỉ có Hóa Thần và Thiên Nhân mà thôi.
Còn trên nữa? Chính là Phá Hư Cảnh, có thể phá tan hư không tiến vào Thần giới, thành tựu Thần vị.
Trên người của Phong Viêm nên có bí mật khác, mới hấp dẫn một vị cường giả Linh Anh Cảnh thu hắn làm đồ đề.
Điểm ấy Lăng Hàn sớm có cảm giác.
Tỷ như hắn có thể ở dưới tình huống kém hai cảnh giới nhỏ đối kháng Đại hoàng tử, hơn nữa còn là võ kỹ bá đạo như Thiên Tử Quyền Pháp, có thể mượn dùng quốc thế.
– Sớm muộn sẽ có một trận chiến, đến thời điểm đó ta sẽ tự tay đào ra hết thảy bí mật của ngươi! Lăng Hàn lẩm bẩm nói.
– Lăng Hàn, ngươi thả ta, ta có thể coi như chuyện gì cũng không có phát sinh! Ngạo Dương Danh thăm dò nói.
– Ngươi lại thích ăn đòn? Lăng Hàn thong thả nói.
Ngạo Dương Danh sợ đến che miệng.
Hiện tại hắn thật không còn mấy cái răng để Lăng Hàn chà đạp.
– Ngạo Phong là gì của ngươi? Lăng Hàn hỏi đề tài chính.
Ngạo Dương Danh lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chỉ là tiểu võ giả ở Vũ Quốc, làm sao có khả năng biết tên của phụ thân hắn? Lẽ nào hắn cũng… không thể nào! Tuy con riêng của phụ thân hắn nhiều cả trăm, nhưng người nào cũng họ Ngạo a.
– Thế nào? Sắc mặt của Lăng Hàn lạnh lẽo.
– Đó là gia phụ! Ngạo Dương Danh vội vàng nói.
– Hiện tại tu vi của Ngạo Phong là gì?
– Ta cũng không rõ ràng lắm… Ngạo Dương Danh nói, nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Lăng Hàn, thì vội giải thích.
– Bình thường ta không có bao nhiêu cơ hội gặp được phụ thân, cũng không phải nhi tử hắn sủng ái nhất, nên không quá rõ ràng.
Nhưng dựa theo người trong tông nói, từ năm năm trước phụ thân đã đạt đến Thần Thai đỉnh cao! Hắn không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng.
Tuy Ngạo Phong phong lưu thành tính, nhưng thiên phú võ đạo lại tuyệt hảo, có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, chân chính trở thành nhân vật trọng yếu của Đông Nguyệt Tông.
Lăng Hàn cũng âm thầm gật đầu.
Qua hơn mười năm, tu vi của Ngạo Phong nhảy vọt là bình thường.
Chỉ là muốn để Lăng Đông Hành tự tay báo thù… Độ khó có chút lớn.
Hắn nhất định phải mau chóng tăng cao tu vi, mới có thể chữa trị linh căn cho Lăng Đông Hành, và sử dụng lượng lớn đan dược để Lăng Đông Hành nhảy đến Sinh Hoa Cảnh.
Sinh Hoa Cảnh là ranh giới lớn nhất của võ đạo.
Có thể nói thế này, Thần Thai Cảnh là phàm nhân mạnh mẽ, còn Sinh Hoa Cảnh đã vượt qua phàm nhân, chênh lệch lớn đến không cách nào hình dung.
Dù cho Lăng Hàn đạt đến Thần Thai đỉnh cao, lấy trình độ yêu nghiệt của hắn cũng không thể đánh thắng Sinh Hoa tầng một, có thể bảo mệnh liền đủ tự ngạo.
Nếu như Lăng Đông Hành bước vào Sinh Hoa Cảnh trước, vậy trấn áp Ngạo Phong dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không nhìn công pháp, võ kỹ, kinh nghiệm…
– Lão tử ngươi tổng cộng có bao nhiêu con? Lăng Hàn có chút hiếu kỳ.
Ngạo Dương Danh vừa định lắc đầu nói không biết, nhưng nghĩ tới Lăng Hàn tàn nhẫn, vội sửa lời nói:
– Cụ thể bao nhiêu ta thật không biết, phụ thân đại nhân chưa từng gom chúng ta lại đếm, nhưng hai ba trăm là ít.
– Thực sự là con lợn.
Lăng Hàn xì một tiếng, lại nghiêm túc hỏi.
– Ngươi có biết một người tên Nhạc Hồng Thường không?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 234: BàN Hỏi
– Nhạc Hồng Thường? Ngạo Dương Danh lộ ra vẻ mờ mịt, lắc đầu nói.
– Không … Nhìn thấy biểu tình của Lăng Hàn trở nên bất thiện, hắn lập tức đưa tay che miệng nói:
– Ta thật chưa từng nghe nói.
– Vậy lưu ngươi có tác dụng gì? Lăng Hàn lệ khí quát.
Ngạo Dương Danh không khỏi phiền muộn.
Đông Nguyệt Tông từ trên xuống dưới mấy vạn người, hắn làm sao có khả năng biết tên từng người? Nhưng đối mặt sát thần Lăng Hàn, hắn lại không dám thả một cái rắm, chỉ có thể thầm nhổ nước bọt ở trong lòng.
Lăng Hàn nghĩ nghĩ:
– Vậy Nhạc Chấn Sơn thì sao?
– Nhạc chấp sự? Ngạo Dương Danh sững sờ.
Địa vị của Nhạc Chấn Sơn ở Đông Nguyệt Tông có thể nói chỉ đứng sau Ngạo Phong.
Bởi vì Nhạc gia đồng dạng có một lão tổ tọa trấn, tu vi Linh Anh Cảnh, thực lực không dưới lão tổ của Ngạo gia.
Lăng Hàn rõ ràng là tiểu nhân vật ở Vũ Quốc, làm sao có khả năng biết sự tình của Nhạc gia? Hơn nữa còn biết hắn là nhi tử của Ngạo Phong, thật giống như rất hiểu rõ Đông Nguyệt Tông.
Nhìn thấy Lăng Hàn nghiêm mặt, hắn vội vàng nói:
– Nhạc chấp sự như phụ thân ta, tương tự là Thần Thai Cảnh đỉnh cao.
Có điều, Nhạc chấp sự vẫn không cách nào so với gia phụ, hắn là ở hai năm trước mới đạt đến.
Tên này có vẻ hơi đắc ý.
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Đến tột cùng ngươi có phải là nhi tử của Ngạo Phong hay không, sao phế đến như vậy? Ngạo Dương Danh vừa thẹn vừa giận, nhưng vô lực phản bác.
Ngạo gia ở Đông Nguyệt Tông nắm giữ quyền lực cực lớn, tài nguyên kinh người.
Nhưng vấn đề là, Ngạo gia cũng không chỉ có một Ngạo Phong, mà còn có rất nhiều tộc nhân, còn có rất nhiều cường giả phụ thuộc vào Ngạo gia.
Lại nói, Ngạo Phong có quá nhiều con riêng, đâu thể nào người người đều chiếm đủ tài nguyên tu luyện? Thậm chí có chút nhi tử còn chạy đi môn phái khác, dựa vào thân phận trái lại có thể thu được càng nhiều tài nguyên tu luyện.
Như Ngạo Dương Danh chạy tới Hổ Dương Học Viện, nói rõ ta là đệ tử của Đông Nguyệt Tông, hiện tại muốn vào Hổ Dương Học Viện, các ngươi có thu hay không? Nhất định phải thu, thu rồi ngươi có thể ném qua một bên mặc kệ sao? Đương nhiên không, phải hầu hạ như đại gia là bình thường.
Nhưng đại bộ phận con riêng của Ngạo Phong vẫn rất chú trọng mặt mũi, không chịu làm loại sự tình này, Ngạo Dương Danh cũng như thế.
Bởi vậy, hắn có thân phận đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, nhưng tu vi chỉ là Tụ Nguyên tầng năm, thậm chí còn không bằng đám người Thích Vĩnh Dạ.
– Lăng Hàn, đồ vật ngươi muốn biết, ta đã nói cho ngươi, có thể thả ta đi không? Hắn nói.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ta cứu ngươi một mạng, ngươi lấy cổ tịch trao đổi, xem như công bằng.
Nhưng ngươi không nên động oai niệm với ta, từ lúc ngươi bước ra một bước kia, ngươi đã đẩy mình vào tử vực!
– Cái gì, ngươi muốn giết ta? Ngạo Dương Danh khó mà tin nổi nói.
– Ngươi căn bản không giấu được chuyện này! Đến lúc đó Đông Nguyệt Tông sẽ giết cả nhà ngươi! Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Sai rồi, dù Đông Nguyệt Tông không tìm đến ta, ta cũng sẽ giết tới cửa, cùng bọn hắn tính nợ cẩn thận.
Đặc biệt là lão tử của ngươi! Ngươi còn có di ngôn gì không? Ngạo Dương Danh trợn mắt ngoác mồm.
Tên này điên sao, rõ ràng chỉ là một tiểu võ giả ở Vũ Quốc, lại nói muốn giết tới Đông Nguyệt Tông.
Lẽ nào hắn không biết Đông Nguyệt Tông có mấy trăm Thần Thai Cảnh, mười mấy Sinh Hoa Cảnh, gần mười Linh Anh Cảnh sao? Thế lực như vậy ở Bắc Vực có thể xếp hàng đầu, ngươi một Tụ Nguyên cảnh nho nhỏ, lại không để vào mắt, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Không đúng, khí tức của tên này… Con mắt của Ngạo Dương Danh bỗng nhiên mở to:
– Làm sao có khả năng, ngươi đã là Dũng Tuyền tầng một? Ở Đông Nguyệt Tông, hắn tiếp xúc qua rất nhiều Dũng Tuyền Cảnh.
Tu vi quá cao hắn cảm ứng không ra, nhưng Dũng Tuyền Cảnh vẫn có thể.
Mấy ngày trước tên này vẫn là Tụ Nguyên tầng một, nhưng hiện tại lại thành Dũng Tuyền tầng một, chuyện gì thế này? Tu vi của người khác đều là từ một đến chín, sau đó đột phá đại cảnh giới, lẽ nào tên này chỉ cần vượt một bước? Lăng Hàn thở dài nói:
– Di ngôn của ngươi thật quái lạ, quên đi, ta cũng không để ý, ngươi có thể đi chết!
– Không, đừng giết ta! Đừng giết ta! Ngạo Dương Danh vội xua tay.
– Ta có thể nghe lệnh của ngươi!
– Phế vật như thế, muốn làm gì? Lăng Hàn tiện tay vỗ một chưởng… Oanh, một luồng hỏa diễm cuốn qua, trong nháy mắt liền đốt Ngạo Dương Danh thành tro tàn.
Ở trong Hắc Tháp, hắn chính là chúa tể, nắm giữ năng lực vượt qua Thiên Nhân Cảnh.
Hắn xuyên thấu Hắc Tháp nhìn ra ngoài.
Đám người Phúc bá đã rời đi, đại khái cho rằng hắn dùng biện pháp gì đó bỏ chạy, đang như con ruồi không đầu tìm kiếm chung quanh.
Hắn gọi Lưu Vũ Đồng cùng Hổ Nữu tới, nói:
– Chúng ta đi ra ngoài.
Hơi suy nghĩ, hắn đã mang theo hai nữ đi ra ngoài.
Hổ Nữu bởi vì đã chơi mấy lần, lại thêm tuổi còn nhỏ, nên chỉ cảm thấy chơi vui mà thôi.
Nhưng Lưu Vũ Đồng lại chấn kinh đến hoa dung thất sắc.
Cái này hoàn toàn vượt qua phạm vi hiểu biết của nàng.
Vị trí bọn họ xuất hiện là lều vải lúc trước.
Nhưng hiện tại lều vải đã biến mất, trên đất có thêm một cái hố, đại khái là Phúc bá nghĩ bọn họ đào đất chạy trốn đi.
Ở trong thời gian ngắn như vậy có thể đào ra một cái động sao? Hiển nhiên không thể.
Phúc bá làm ra chuyện như vậy, hiển nhiên là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng.
– Lăng Hàn, tại sao chúng ta lại ở chỗ này? Vừa nãy là nơi nào? Lưu Vũ Đồng vô cùng mờ mịt.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Ta đạt được một bảo vật, vừa nãy chúng ta ở bên trong bảo vật đó.
Lưu Vũ Đồng càng thêm khiếp sợ.
Chỗ lúc trước rõ ràng lớn đến quá mức, sao có thể mang theo bên người? Hơn nữa bọn họ xuất hiện ở tại chỗ này, nói rõ trước đó bọn họ vẫn ở đây.
Không gian lớn như thế, đám người Phúc bá bị mù sao? Lăng Hàn không có dự định giải thích.
Hắc Tháp tồn tại là bí mật lớn, phải là người mà hắn hoàn toàn tín nhiệm mới thể tiến vào, người khác… trừ khi đi vào không thể ra ngoài nữa.
– Đi, chúng ta đi vào nơi sâu xa nhìn xem.
Hắn tràn đầy phấn khởi nói.
Hiện tại có Hắc Tháp, tương đương với bảo đảm an toàn, Lăng Hàn có niềm tin rất lớn thâm nhập bí cảnh, thăm dò bí mật trong đó.
Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu đương nhiên sẽ không phản đối.
Ba người qua lại ở trong rừng rậm, không ngừng thâm nhập.
Sau một ngày, bọn họ đi ra rừng rậm, phía trước xuất hiện núi nhỏ trập trùng bất định.
– Bắt đầu từ đây là tiến vào khu vực nguy hiểm của Ma Thiên Bí Cảnh, yêu thú nơi này vô cùng đáng sợ, nhưng linh thảo cũng bắt đầu tăng lên.
Lưu Vũ Đồng nói.
– Đã từng có người ở đây ăn được một trái cây thần bí, lập tức từ Tụ Nguyên Cảnh nhảy lên tới Linh Hải Cảnh.
Đây quả thật là rất kinh người, nhưng bí cảnh này dính líu tới Phá Hư Cảnh, có linh quả như vậy kỳ thực cũng không tính ngạc nhiên.
– Có điều, càng đi về phía trước, liền có một con sông lớn, gia tộc có nghiêm lệnh, tuyệt đối không thể qua.
Lưu Vũ Đồng dừng một chút, nghiêm mặt nói.
– Từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể sống từ bên kia trở về.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 235: Có Chút Thu Hoạch
Lăng Hàn gật đầu.
Từ trong ghi chép có thể biết, sau sông lớn mới bắt đầu có trận pháp.
Muốn xông qua, một là có lý giải cực sâu đối với trận pháp, hai là cảnh giới cao, có thực lực nghiền ép.
Nhưng muốn thấu hiểu bí cảnh này, nhất định phải tiến vào nơi sâu xa nhất.
Nếu còn là Tụ Nguyên Cảnh, Lăng Hàn nhất định sẽ lượng sức mà đi, không cần thiết vì lòng hiếu kỳ mà mất mạng.
Nhưng hiện tại hắn hoàn toàn tự tin, dù không thể tìm tòi nghiên cứu bí mật, chí ít cũng có thể toàn thân trở ra.
– Trước xem một chút, có thể tìm được linh thảo gì hay không.
Hắn nói.
Tầng thứ nhất của Hắc Tháp có công năng đào tạo linh thảo, mà hắn là đan đạo đế vương, nếu như không lợi dụng điểm ấy, thực sự là quá choáng váng.
Ba người đi trong núi.
Bởi vì nơi này vô cùng nguy hiểm, hơn nữa địa phương rất lớn, nên rất ít dấu chân người.
Phóng tầm mắt nhìn tới, chỉ thấy rừng lá màu sắc loang lổ.
Màu sắc cây cối, hoa cỏ ở nơi này chênh lệch rất lớn, nên tạo thành hiệu quả thị giác phức tạp như vậy.
Không nghĩ tới chính là, Hổ Nữu lại lập công lần thứ hai.
Tiểu nha đầu nhăn mũi ngửi, mang theo Lăng Hàn tìm được một cây Lam Tinh Thảo.
Đây là linh thảo cấp bốn, có thể luyện chế Nộ Khí Đan, cao thủ Linh Hải Cảnh ăn sẽ tăng sức mạnh lên khoảng chừng hai thành, cực kỳ thực dụng.
– Nha, Nữu Nữu là làm sao phát hiện.
Lăng Hàn tò mò hỏi.
– Nữu là kẻ tham ăn.
Hổ Nữu dào dạt đắc ý nói.
Lăng Hàn không khỏi cười ha ha.
Chuyện này cũng không có gì phải kinh ngạc, bởi vì linh căn của Hổ Nữu quá kinh người, nàng tự nhiên cũng không thể bình thường.
Nhưng Lưu Vũ Đồng lại vô cùng phiền muộn.Ở trong cuộc chiến “tranh giành tình nhân”, biểu hiện của nàng lại bị tiểu nha đầu năm, sáu tuổi này hoàn toàn áp chế, thật là có chút thẹn thùng.
Lăng Hàn cẩn thận từng li từng tí đào Lam Tinh Thảo lên.Bởi vì niên đại của Lam Tinh Thảo càng cao, luyện chế ra Nộ Khí Đan hiệu quả sẽ càng tốt, nhiều nhất thậm chí có thể đạt đến mười thành.
Nhưng dược lực như vậy tuyệt không phải mỗi người đều có thể chịu đựng.
Thân thể bị dược lực cuồng bạo căng nứt cũng không phải là không có khả năng.
Hắn trồng Lam Tinh Thảo ở trong Hắc Tháp, một năm liền có thể bằng một ngàn năm.
Bình thường mà nói, chỉ cần Lam Tinh Thảo đạt đến năm mươi năm liền đủ dùng.
Hiện tại cây Lam Tinh Thảo này khoảng ba mươi năm, bởi vậy nuôi một ngày liền có thể đạt đến năm mươi năm.
Hổ Nữu liên tiếp lập công, rất nhanh lại tìm tới một cây Thất Huyền Mộc.
Thất Huyền Mộc, lại xưng Âm Mộc, đây là vật phẩm phụ trợ tu luyện võ kỹ Hàn Băng vô cùng tốt.
Không cần luyện chế thành đan, chỉ cần luyện hóa như Dị Hỏa là được.
Giá trị của Thất Huyền Mộc nằm ở niên đại, niên đại càng dài càng tốt, nhưng bình thường rất khó tìm được ngàn năm trở lên.
Cây Thất Huyền Mộc này chỉ hơn 100 năm.
Nhưng không sao, ở trong Hắc Tháp “dừng” mấy tháng liền có thể tới ngàn năm.
Có điều vận may không phải luôn nương theo bọn họ.
Trong hai ngày sau bọn họ không thu hoạch được gì.
Hổ Nữu có tìm tới một cây linh thụ, đáng tiếc trái cây đã bị người hái, nhưng Lăng Hàn bất chấp tất cả ghép nó vào trong Hắc Tháp.
– Có người.
Đột nhiên Lăng Hàn ngừng chân.
– Ừ.
Hổ Nữu cũng gật đầu, đàng hoàng trịnh trọng.
Trên đỉnh núi phía trước, có một nhóm hơn mười người, đều rất trẻ trung, tuổi lớn nhất chỉ ba mươi, nữ có nam có.
– Ồ… Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Lăng Hàn.
Trong đám người kia có một cô gái hô lên, quay về phía hắn vẫy tay, bước nhanh tới.
Chính là Lý Tư Thiền.
Trước đó nàng không có chạy tới Trung Xu Điện, không nghĩ tới lại gặp gỡ ở đây.
Thấy Lý Tư Thiền tới, những người trẻ tuổi kia cũng theo lại.
Mỗi người vểnh mũi lên trời, có vẻ rất ngạo khí.
– Há, ngươi chính là Lăng Hàn kia.? Một thanh niên cẩm y từ tốn nói.
Ngữ khí rất bình tĩnh, nhưng mang theo một luồng cảm giác ưu việt, thật giống như kẻ bề trên đang nhìn hạ nhân.
– Còn rất nhiều người tên Lăng Hàn sao? Lăng Hàn thuận miệng nói.
Xoạt, một thanh niên lao ra nói:
– Nghe nói ngươi có thể đối kháng Phong Viêm, ta lại không tin.
– Ngươi là thứ gì, ngươi có tin hay không có quan hệ gì tới ta? Lăng Hàn từ tốn nói.
Người trẻ tuổi kia giận dữ, quát lên:
– Ta là Hoàng gia Hoàng Vĩ Trạch, ngươi dám nhục mạ ta là món đồ gì?
– Há, vậy ta nói sai, hóa ra ngươi không phải đồ vật gì.
Lăng Hàn gật gù, biết nghe lời phải.
– Ngươi… Hoàng Vĩ Trạch trợn mắt, lộ ra sát khí.
Hổ Nữu lập tức nhe răng, tay nhỏ không nhịn được múa lên, lộ ra răng nanh uy nghiêm đáng sợ.
– Vĩ Trạch.
Thanh niên cẩm y cản lại, cười nói.
– Ở trước mặt hai vị mỹ nhân như hoa, sao có thể thất thố như thế?
– Thành Hổ huynh nói rất đúng.
Hoàng Vĩ Trạch vội thu hồi vẻ giận dữ.
Không thể mất phong độ ở trước mặt hai vị mỹ nhân tuyệt sắc a.
– Vũ Đồng muội tử.
Thanh niên cẩm y chào Lưu Vũ Đồng, hiển nhiên hai người có nhận thức.
Tên này không cho Lăng Hàn mặt mũi, Lưu Vũ Đồng đương nhiên sẽ không cho hắn mặt mũi.
Nàng chỉ hơi nghiêng mặt, coi như không nghe thấy.
Thấy cảnh này, những người trẻ tuổi kia đều vô cùng khó chịu.
Lăng Hàn có tài cán gì, lại có thể để một vị thiên chi kiêu nữ theo sát như vậy? Nếu như chỉ có Lưu Vũ Đồng thì thôi, hiện tại ngay cả Lý Tư Thiền cũng thành vật trong túi hắn, điều này làm cho người trẻ tuổi ở Hoàng Đô làm sao tiếp thu được?
– Tại hạ Lý Thành Hổ.
Thanh niên cẩm y tận lực duy trì phong độ, nói với Lăng Hàn.
– Nghe tiếng Lăng huynh đã lâu, không biết có thể luận bàn một chút hay không.
– Lý Thành Hổ, tại sao không gọi Lý Thành Long nhỉ, chí hướng quá thấp đi.
Lăng Hàn cười nói.
Lý Thành Hổ không khỏi lộ ra vẻ giận dữ.
Long là đồ đằng của Thiên gia, nếu như hắn tên “Thành Long”, này liền có ý mạo phạm Thiên gia.
Đặt ở mấy ngàn năm trước, Vũ Quốc mới vừa lập quốc thì không có gì, khi đó chín đại gia tộc thế lực tương đương.
Nhưng hiện tại Thích gia có lão quái Sinh Hoa Cảnh tọa trấn, lấy lực lượng một nhà liền có thể ổn ép Bát Đại Hào Môn, để Bát Đại Hào Môn không nhịn được lui một bước.
– Miệng lưỡi lợi hại, nhưng không biết công phu ra sao.
Hắn lạnh lùng nói.
– Lý Thành Hổ, ngươi thật không biết xấu hổ.
Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng một, ngươi đã là Dũng Tuyền tầng ba, lại không cảm thấy ngại nói muốn luận bàn.
Lý Tư Thiền lập tức quát.
– Tụ Nguyên tầng một… Vẻ mặt bọn người Lý Thành Hổ quái lạ.
Lăng Hàn tản mát ra khí tức rõ ràng là Dũng Tuyền tầng một.
Tầng ba đánh tầng một, quả thật có chút bắt nạt người.
Nhưng đều là Dũng Tuyền sơ kỳ, cũng nằm trong giới hạn chịu đựng đi? Lăng Hàn thở dài, tại sao luôn có người thích tìm ngược thế nhỉ, hắn phủi tay một cái nói:
– Ta không rảnh lãng phí thời gian với đám cặn bã các ngươi.
Cùng lên đi, miễn cho ta đánh bại một cái lại chạy đến một cái nói không phục.
Thua, liền cút cho ta.
– Làm càn… Những người trẻ tuổi kia đều sôi trào, sao hắn lại dám xem thường bọn họ như vậy?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










