[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 37 : Ước Định (c181-c185)
❮ sautiếp ❯Chương 181: Ước Định
Không biết Đại hoàng tử có thể tra ra bí mật sau lưng Phong Viêm hay không, nhưng phỏng chừng khó.
Bởi vì mấy ngày trước Tam hoàng tử đã động thủ, nhưng mà bị Liên Quang Tổ đứng ra, đuổi Cấm Vệ Quân mà hắn phái đi ra học viện.
Có một lần như thế, Tam hoàng tử nhất định sẽ điều tra Phong Viêm.
Nếu như Tam hoàng tử tra ra cái gì, hắn nhất định sẽ thông báo mình.
Nhưng đến nay Tam hoàng tử không có tin tức, hiển nhiên vẫn không có tra ra cái gì.
Đi tới Thiên Dược Các, Lăng Hàn an ủi Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi một hồi.
Lí Hạo tạm thời không thể về học viện, nhưng Lí Hạo tuyệt đối là nhân họa đắc phúc.
Thiên Dược Các là nơi nào?
Bán đan dược a!
Nơi này cái khác không có, nhưng nói đến đan dược, phỏng chừng có ít nhất một phần ba tồn kho của Vũ Quốc ở nơi này, mà nói đến đan dược cấp cao, kia cơ bản là từ nơi này chảy ra.
Lăng Hàn xem Lí Hạo là bằng hữu chân chính, tự nhiên nhắc nhở Nguyên Sơ vô hạn cung cấp đan dược cho Lí Hạo, còn mình sẽ chỉ điểm Lí Hạo tu luyện.
Thử nghĩ, vừa có đan dược cung cấp cuồn cuộn không ngừng, lại có một vị đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh chỉ điểm, nếu như thực lực của Lí Hạo không thể tăng nhanh như gió, vậy hắn nên tìm khối đậu hũ đập chết.
Điểm ấy Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi rõ ràng, không khỏi càng thêm cảm kích Lăng Hàn, âm thầm quyết định phải thay Lăng Hàn làm gì đó.
Rời Thiên Dược Các, Lăng Hàn còn chưa trở lại học viện liền bị Tam hoàng tử nửa đường mời qua.
– Lăng huynh!
Tam hoàng tử vẫn rất khách khí, chỉ là trên mặt không khỏi có chút mù mịt.
– Nghe nói, ngày hôm nay đại ca ta tìm ngươi?
– Nếu Tam hoàng tử đã sớm biết, cần gì đã biết còn hỏi?
Lăng Hàn trực tiếp nói.
Hắn không có hứng thú xem đôi huynh đệ này tranh quyền, cũng không muốn tham dự vào.
– Khà khà!
Tam hoàng tử cười cợt.
– Ta tin tưởng Lăng huynh, sẽ không bị lời chót lưỡi đầu môi của đại ca ta lay động.
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười, nói:
– Vậy cũng không nhất định.
Hắn nói ra từng điều kiện của Đại hoàng tử, nghe mà Tam hoàng tử không ngừng biến sắc.
Tự nhủ Đại hoàng tử đủ tàn nhẫn, ngay cả điều kiện như Vương gia khác họ, đột phá Sinh Hoa Cảnh cũng dám đồng ý.
Phải biết cho dù Vũ Hoàng hiện nay muốn phong Vương gia khác họ, cũng sẽ gặp phải rất nhiều triều thần phản đối.
Trong này dính đến quá nhiều lợi ích, không phải một phong hào đơn giản có thể làm được.
Muốn phong Vương, khẳng định phải có đất phong.
Nhưng Vũ Quốc đã thành lập mấy ngàn năm, lãnh thổ đã sớm chia xong, đi nơi nào kiếm đất cho Lăng Hàn? Chẳng lẽ muốn Lăng Hàn lĩnh binh đánh trận, chiếm cứ lãnh thổ nước khác sao?
Mà dùng nhất quốc chi thế trợ giúp Lăng Hàn đột phá Sinh Hoa Cảnh thì càng khó.
Nếu đơn giản như thế, đến nay Vũ Quốc mới chỉ có một Sinh Hoa Cảnh sao?
– Ta biết Lăng huynh cao nghĩa, chắc chắn sẽ không phản bội tiểu Vương!
Tam hoàng tử cười ha ha, cười rất vui vẻ, nhưng Lăng Hàn lại nghe ra âm u trong tiếng cười của hắn.
Trong tranh cướp hoàng quyền, ai không lãnh huyết tàn khốc, anh em ruột cũng có thể đâm hai đao.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Vậy cũng không nhất định, có đủ lợi ích, cái gì cũng dễ thương lượng.
Phốc!
Tam hoàng tử lập tức phun ra ngoài, mặt giống bị người đánh một quyền, vẻ mặt lúng túng khỏi phải nói.
Hắn miễn cưỡng nở nụ cười, nói:
– Lăng huynh thật biết đùa.
Lăng Hàn lắc đầu một cái, nói:
– Ta không phải nói đùa, ví dụ như, nếu có thể tu luyện Chân Thị Chi Nhãn, ta nhất định làm bằng hữu với Đại hoàng tử.
– Chân Thị Chi Nhãn!
Tam hoàng tử biến sắc, mới biết Đại hoàng tử cho Lăng Hàn biết món bảo vật này.
Nhưng so với Vương gia khác họ, quốc thế, thần thông này chỉ là chút lòng thành, nếu không phải bị khóa ở trong nội khố, hắn hoàn toàn không ngại mang ra cho Lăng Hàn.
Chỉ là một môn thần thông phụ trợ, hơn nữa qua nhiều năm như thế, căn bản không có ai có thể thu được truyền thừa, tin tưởng Lăng Hàn cũng không ngoại lệ.
Dùng một vật vô dụng đổi một giúp đỡ to lớn, lời ích lớn như vậy, thông minh như Tam hoàng tử há có thể không làm, nhưng then chốt là, hắn xác thực không có tư cách tiến vào nội khố.
Chờ chút!
Tam hoàng tử gõ ngón tay nói:
– Hai tháng sau, chính là đại thọ sáu mươi của phụ hoàng, cả nước cùng vui.
Đến thời điểm đó, phụ hoàng sẽ đãi yến tân khách, từ trong quốc khố lấy ra chút bảo vật cho mọi người xem xét, đúng là có cơ hội tiến vào quốc khố.
Nhưng khóa vào nội khố là Thiên Địa đồng tâm khóa, trừ khi có chìa khoá, bằng không căn bản không thể mở ra! Ai!
Ánh mắt của Lăng Hàn sáng ngời, hắn có Hấp Huyết Nguyên Kim, biến hóa tùy ý, khóa nào cũng có thể mở, cái này không làm khó được hắn.
Hắn nói:
– Vậy ta cũng muốn tiến vào quốc khố mở mang kiến thức một chút.
Tam hoàng tử thông minh cỡ nào, lập tức nhìn Lăng Hàn, nói:
– Lăng huynh có biện pháp mở ra Thiên Địa đồng tâm khóa?
– Ha ha, học được một chút kỹ xảo mở khóa.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không lộ bí mật của Hấp Huyết Nguyên Kim, tùy tiện dùng một cái cớ ứng phó.
Tam hoàng tử suy nghĩ một chút, nói:
– Được, đợi ta tranh thủ danh ngạch, sẽ mang Lăng huynh tiến vào quốc khố.
Có điều, Lăng huynh, từ thô tục nói trước, trong nội khố có rất nhiều trân bảo, quan hệ quá lớn, ngươi ngàn vạn lần không thể trộm.
Nếu không đừng nói là ngươi, ngay cả ta cũng bị liên lụy.
– Yên tâm, những vật khác ta còn không để vào mắt.
Lăng Hàn cười nói.
Tam hoàng tử lườm một cái, đương nhiên sẽ không tin tưởng Lăng Hàn.
Nhưng vì được Lăng Hàn toàn lực chống đỡ, hắn không nghĩ quá nhiều.
Lại nói, đến thời điểm hắn sẽ ở một bên giám thị, chắc chắn sẽ không để Lăng Hàn xằng bậy.
Có nguy hiểm, nhưng có thể khống chế.
– Vậy ta cáo từ, đợi tin tức tốt của Tam hoàng tử.
Lăng Hàn cười nói.
– Lăng huynh cứ tự nhiên.
Tam hoàng tử gật gù.
Lăng Hàn nhìn Tử Yên một chút, cô gái này thật giống như thay đổi một người, trở nên trầm mặc ít lời, càng lạnh lùng.
Hắn cũng không có để ở trong lòng, quan tâm nàng làm gì chứ.
Trở lại tiểu viện của mình, đã thấy Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều đến, dồn dập biểu lộ lo lắng.
– Sau đó sư phụ đi bái phỏng Liên đại nhân, nhưng Liên đại nhân nói hắn có nỗi khổ tâm, bất luận Phong Viêm làm cái gì hắn cũng sẽ chống đỡ.
Lý Tư Thiền nói.
Lưu Vũ Đồng cũng nói:
– Ta vận dụng sức mạnh gia tộc tra xét Phong Viêm, nhưng không tra được gì, thật giống như ngươi, đột nhiên trở nên lợi hại vậy.
Lăng Hàn lộ ra vẻ suy tư.
Liên Quang Tổ lại nói bất luận Phong Viêm làm cái gì cũng chống đỡ, cái này là một hứa hẹn kinh người.
Mà Phong Viêm nắm giữ sức mạnh càng lớn, đối với Lăng Hàn mà nói tự nhiên càng bất lợi.
Đương nhiên, phía sau hắn cũng có Thiên Dược Các, Đan Viện chống lưng, chắc chắn sẽ không yếu hơn Võ viện, thật muốn liều, kia tuyệt đối sẽ cuốn Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn vào.
Vũ Hoàng tuyệt không cho phép xuất hiện nội loạn như vậy.
Kỳ quái, hắn vì nắm giữ có năng lực đan đạo kiếp trước, mới có thể thuyết phục Phó Nguyên Thắng, Ngô Tùng Lâm, nhưng phỏng chừng cũng không thể đạt đến trình độ để bọn họ làm cái gì cũng được.
– Phong Viêm quật khởi đột nhiên như thế, cổ quái như vậy, Hoàng thất đã điều tra.
Nhưng lấy lực lượng của một quốc gia còn không tra ra, thì ngươi không cần phí sức làm gì.
Lăng Hàn nói với Lưu Vũ Đồng.
– Ngươi không nên quên chính ngươi!
Lý Tư Thiền nói.
– Ngươi quật khởi không quái lạ sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 182: Nghĩ Lại
Lăng Hàn sửng sốt một chút, không khỏi bật cười.
Đúng a, hắn lại quên mình.
Kiếp trước hắn là đan đạo đế vương, tự nhiên cho rằng hết thảy Đan sư tôn kính hắn là chuyện quá bình thường, nhưng đã quên hiện tại hắn chỉ mới mười bảy tuổi.
Ở trong mắt người nắm quyền, hắn cũng là nhân tố không xác định, có thể ảnh hưởng đến Thích gia thống trị, lúc cần thiết thậm chí có thể xoá bỏ!
– Nếu như bọn họ biết chín viên Trúc Cơ Đan kia là của ta, nói vậy sẽ càng thêm khiếp sợ?
Lăng Hàn tự nói.
Trúc Cơ Đan là “Thần đan” chân chính có thể ảnh hưởng cách cục thế lực của Vũ Quốc, nếu như lại xuất hiện mười mấy cường giả Thần Thai Cảnh, vậy khẳng định sẽ lộn xộn.
Bởi vì bánh ngọt chỉ lớn chừng ấy, có người mới gia nhập thì phải chia, người cũ tất nhiên phải nhường ra một bộ phận.
Thịt đã ăn vào miệng, ai cam lòng phun ra?
– Ta thật có chút cân nhắc không chu đáo.
Lăng Hàn nhìn lại quỹ tích nhân sinh từ khi mình trùng sinh tới nay.
Ở Thương Vân Trấn, Đại Nguyên thành thì thôi, nhưng sau khi tiến vào Hoàng Đô, tựa hồ hắn hơi lộ liễu.
– Lộ liễu thì lộ liễu, có thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm trong tay, ngay cả Vũ Hoàng cũng không dám tùy tiện ra tay với ta.
Lăng Hàn gõ bàn, trong mắt có ánh sáng lấp lóe.
– Có điều, sự tình lấy Chân Thị Chi Nhãn phải cân nhắc lần nữa.
– Tuy chưa từng gặp Vũ Hoàng, nhưng nghe nói vị đế vương này rất có tầm nhìn, năng lực quản lý rất mạnh.
Hai đứa con trai của hắn mưu đông mưu tây ngay trước mắt, hắn sẽ không phát giác được sao?
– Nói không chắc bên người hai hoàng tử đều có cơ sở ngầm của Vũ Hoàng a.
– Nếu như ta mở nội khố lấy Chân Thị Chi Nhãn, ‘vừa vặn’ bị người tóm, như vậy, dù có thân phận Đan sư cũng không gánh nổi, tất sẽ bị chém đầu.
Hoặc bị nhốt lại, cả đời luyện đan cho Thích gia.
Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra một nụ cười, thầm nói:
– Kiếp trước ta có lực lượng, không người nào dám dùng âm mưu quỷ kế với ta, sau khi sống lại có chút đắc ý, nói không chắc sẽ lật thuyền trong mương.
– Việc cấp bách nhất, là đột phá Dũng Tuyền Cảnh, mở ra bí mật chân chính của Hắc Tháp!
– Đây mới là bảo vật quý giá nhất, ta không thể bỏ quả dưa lấy hạt vừng.
Thấy hắn suy nghĩ xuất thần, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đồng thời nói:
– Nghĩ gì thế?
Nói xong, hai nữ trừng nhau một chút, sao đối phương lại học mình nói chuyện, quá đáng ghét.
– Không có gì, ta vừa đột phá, cần ổn định cảnh giới một chút.
Lăng Hàn cười nói.
– Tụ Nguyên tầng chín!
Lưu Vũ Đồng hét lên.
– Cái gì!
Lý Tư Thiền cũng khiếp sợ.
Bởi vì ngày hôm qua Lăng Hàn rõ ràng là Tụ Nguyên tầng bảy.
Một ngày tăng lên hai cảnh giới nhỏ, còn có thể khuếch đại hơn nữa sao?
– Không có gì phải ngạc nhiên cả.
Lăng Hàn cười nhạt.
Kiếp trước hắn đã đến Thiên Nhân Cảnh, đột phá ở Tụ Nguyên Cảnh, làm sao có khả năng để hắn mừng rỡ.
– Trang bức!
Hai nữ đồng thời cho hắn một ánh mắt khinh bỉ.
Ta trang bức lúc nào?
Lăng Hàn cảm thấy rất vô tội, nhưng cũng lười tranh luận với hai nữ nhân, tiếp tục cân nhắc Kiếm đạo của hắn, muốn tu ra tia kiếm khí thứ bảy.
Bước vào hàng ngũ bảy tia kiếm khí, sức chiến đấu của hắn còn có thể tăng vọt một cấp độ, chủ yếu hơn là, càng thêm tiếp cận Kiếm mang.
Phong Viêm và Lăng Hàn xung đột ở trong học viện, đã gây nên sóng to gió lớn, bởi vì cuối cùng ngay cả hai vị viện trưởng đại nhân cũng phải đứng ra.
Lăng Hàn còn tốt, bởi vì Ngô Tùng Lâm không có nói quá nhiều, mọi người chỉ cho rằng hắn vừa vặn đi ngang qua, mới giữ gìn lẽ phải.
Nhưng Phong Viêm không giống, tin đồn nói hắn là con riêng của Liên Quang Tổ, đã được rất nhiều người tin tưởng.
Đương nhiên cũng có ít người nhìn càng sâu, thái độ của Liên Quang Tổ đối với Phong Viêm không giống như con riêng, mà như lão bộc với chủ nhân.
Chỉ là sống lưng của lão bộc hơi thẳng, chủ nhân thì quá yếu, bởi vậy quan hệ không hòa hợp.
Bất kể nói thế nào, Phong Viêm đã trở thành nhân vật “hot” nhất trong học viện, chỉ là đệ đệ bị Lăng Hàn chém hai tay lại không làm gì được Lăng Hàn, không khỏi đả kích hắn mạnh mẽ.
Phong Viêm đã công khai lên tiếng, Lăng Hàn là kẻ thù của hắn, không ra ba tháng sẽ chém dưới đao, ai giao hảo với Lăng Hàn, đến thời điểm đó cũng khó thoát nạn.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều ồ lên, một bên tự nhủ Phong Viêm hung hăng.
Đừng nói Phong Viêm chỉ là “con riêng” của Liên Quang Tổ, coi như hắn là lão tử của Liên Quang Tổ, cũng không có tư cách công nhiên kêu gào ở Hoàng Đô, nói muốn giết người gì đó.
Dù sao đây là thiên hạ của Thích gia, không phải của Liên gia.
Ngoài ý muốn chính là, Hoàng thất lại không phản ứng chút nào.
Cũng không biết là làm bộ không nghe thấy, hay cho rằng phân lượng của Phong Viêm quá nhẹ, nể mặt Liên Quang Tổ nên không tính toán.
Nhưng Linh Bảo Các sắp đấu giá, có chín viên Trúc Cơ Đan ở trong hàng ngũ đấu giá, khiến cho tất cả gia tộc điên cuồng, ngay cả Hoàng thất cũng ngồi không yên.
Dù sao toàn bộ Vũ Quốc chỉ có một Sinh Hoa Cảnh, hơn nữa nhiều năm không hiện thế, cũng không biết còn sống hay đã chết.
Tại Vũ Quốc, Thần Thai Cảnh là lực lượng mạnh nhất, có thể hoành hành, trên cơ bản không nhìn luật pháp đế quốc, cực kỳ siêu nhiên.
Trúc Cơ Đan có thể tăng xác suất đột phá Thần Thai Cảnh, tự nhiên khiến tất cả các thế lực cuồng nhiệt, ai không muốn nhà mình nhiều thêm mấy nhân vật như vậy tọa trấn?
Thế giới võ giả, cái gì cũng phải dựa vào thực lực mới chiếm được.
Các gia tộc trung đẳng muốn có Trúc Cơ Đan để bước vào hàng ngũ Hào Môn, mà Bát Đại Hào Môn, Hoàng thất tự nhiên cũng hi vọng gia tộc mình nhiều thêm mấy Thần Thai Cảnh, để thực lực mạnh hơn, địa vị càng ổn hơn.
Lần này nhất định sẽ phát sinh tranh đoạt kịch liệt.
Lăng Hàn không để ý chút nào, tiền, chỉ là hắn dùng để thu mua vật liệu, nhiều quá cũng không có tác dụng gì.
Tới ngày đấu giá, Đại hoàng tử đến rất sớm, ân cần mời mọc.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền sớm biết sự tình đấu giá, tự nhiên cũng tới sớm, bởi vậy, Lăng Hàn còn phải mang theo hai người bọn họ cộng thêm Hổ Nữu.
– Ha ha ha, hóa ra Hàn thiếu đã hái mất hai đóa kiều hoa đẹp nhất Hoàng Đô, trước kia tiểu Vương còn kỳ quái, phong lưu phóng khoáng như Hàn thiếu, sao sẽ không dính nữ sắc chứ.
Đại hoàng tử cười to, dáng dấp như người trong đồng đạo.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đỏ mặt, nhưng không mở miệng phản bác.
Cũng không biết là kính nể Đại hoàng tử, hay đơn giản là ngầm thừa nhận.
Lăng Hàn thì khinh thường.
Trước kia tên này là hoài nghi phương diện kia của mình có vấn đề, hay gay gì đó? Hắn cười hì hì nói:
– Vũ Đồng và Tư Thiền đều là bạn tốt của ta.
– Bạn tốt, tiểu Vương hiểu! Tiểu Vương hiểu!
Đại hoàng tử cười càng ngày càng hèn mọn.
Mẹ nó, cái thằng tâm linh không thuần khiết này.
Lăng Hàn chuyển đề tài nói:
– Đại hoàng tử cũng muốn Trúc Cơ Đan sao?
– Tuy Tiểu Vương chưa đột phá Linh Hải Cảnh, nhưng cảnh giới này nhiều lắm là quấy nhiễu tiểu Vương thêm một năm mà thôi!
Đại hoàng tử tràn đầy tự tin nói.
– Có một viên Trúc Cơ Đan, sau này tiểu Vương xung kích Thần Thai sẽ nhiều hơn mấy phần nắm chắc.
Đáng tiếc, tiểu Vương tài lực có hạn, nếu không sẽ mua hết chín viên Trúc Cơ Đan, vậy đột phá Thần Thai hẳn là nắm chắc.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền không khỏi nhìn lại Lăng Hàn.
Tên này tùy ý liền luyện chế ra chín viên Trúc Cơ Đan, ngươi ôm bắp đùi của hắn, đó mới là nắm chắc.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 183: Tôn Tử Diễm
Lăng Hàn cười nói:
– Trước đó mấy ngày, ta ăn cơm ở trong tửu lâu, bất ngờ gặp được một đôi thích khách, còn chết ba Hắc Vân Quân.
Đại hoàng tử sững sờ nói:
– Ngày đó Hàn thiếu cũng ở hiện trường?
– Ừm.
Lăng Hàn gật đầu nói.
– Tựa hồ nữ tử kia là người trong hoàng thất a? Nhìn qua còn chưa tới ba mươi tuổi, không ngờ đã bước vào Linh Hải Cảnh, thật khiến người ta thán phục.
Sắc mặt của Đại hoàng tử trở nên âm trầm, trầm mặc một hồi mới nói:
– Cô gái này tên Hứa Khả Hân, tiến cung ở mấy năm trước, bị phụ hoàng phong làm Vân Phi, rất được sủng ái.
Nếu Hàn thiếu biết nhất quốc chi thế có thể trợ giúp người tiến vào Sinh Hoa Cảnh, thì nên biết nó cũng có thể gia tốc tăng tu vi, chỉ là nhất quốc chi thế có hạn, phụ hoàng lại cho một nữ nhân lượng lớn quốc vận, hừ!
Nói đến câu sau cùng, đã có chút đại nghịch bất đạo rồi, lại dám chê trách thánh thượng hiện nay.
Nhưng cũng có thể thấy được, hắn bất mãn với Hứa Khả Hân cỡ nào.
Lăng Hàn nghĩ tới Hứa Khả Hân mị thái ngàn vạn, không khỏi âm thầm suy nghĩ.
Chẳng trách ngay cả Vũ Hoàng cũng phải nghiêng ngã, đúng là vưu vật mê người.
Chỉ nhìn nàng có thể mang theo Hắc Vân Quân xuất cung liền biết, nếu như không được Hoàng Đế sủng ái, thân là quý phi đương triều, sao có thể dễ dàng ly cung.
– Vị Vân Phi này có nhi tử không?
Lăng Hàn thuận miệng hỏi.
– May là không có.
Đại hoàng tử lắc đầu, bằng không lấy Vũ Hoàng ân sủng Vân Phi, hắn và Tam hoàng tử cũng đừng nghĩ tranh ngôi vị hoàng đế.
Trong khi hai người nói chuyện, đã đi tới Linh Bảo Các, bọn họ xuống xe ngựa, đã thấy một thanh niên tiến lên đón, nói:
– Tôn Tử Diễm bái kiến Đại hoàng tử!
Tôn Tử Diễm?
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, nhìn lại tên thanh niên này.
Tướng mạo không tệ, vóc người thon dài, hẳn là vừa bước vào Dũng Tuyền Cảnh, khí tức còn không quá vững chắc.
– Tử Diễm miễn lễ.
Đại hoàng tử hơi giơ tay, tự nhiên tỏa ra khí thế thượng vị giả.
Vũ Quốc tự nhiên lấy Thích gia là Đệ Nhất Hào Môn, chưởng quản giang sơn xã tắc, quyền khuynh thiên hạ.
Có điều, Tôn gia chỉ kém Thích gia một đường, Tôn Tử Diễm cũng không quá kiêng kỵ Đại hoàng tử, sau khi thi lễ liền nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
– Lăng huynh, chúng ta rốt cục gặp mặt.
Xem ra, đối phương là chuyên môn ở chỗ này chờ hắn.
– Tôn Tử Diễm, ngươi muốn làm gì?
Lưu Vũ Đồng lạnh lùng nói, thân là thị nữ, đương nhiên phải lên tuyến đầu tiên.
Tôn Tử Diễm lộ ra vẻ hâm mộ.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cùng xưng Hoàng Đô song mỹ, nam nhân thích các nàng có thể quay quanh Hoàng Đô vài vòng, hắn cũng là một trong những người ái mộ.
Chỉ là hiện tại, hai đóa kiều hoa này lại bị một nam nhân hái, thật khiến người ta ước ao ghen tị a!
Nếu Lăng Hàn biết ý nghĩ hiện tại của hắn, nhất định sẽ lớn tiếng kêu oan.
Trời đất chứng giám, hắn chẳng hề làm gì cả, thuần khiết như một đóa hoa a.
Tôn Tử Diễm cười nói:
– Ta chỉ muốn hóa giải một đoạn ân oán với Lăng huynh mà thôi.
– Há, còn có chuyện như vậy?
Đại hoàng tử chen lời nói.
– Một chút hiểu lầm nhỏ mà thôi.
Tôn Tử Diễm hời hợt trả lời.
– Ồ?
Ánh mắt của Lăng Hàn lạnh lẽo.
– Ngươi là nói chuyện cha vợ ngươi mơ ước hai muội muội của ta, sau khi dụ dỗ không được, lại phái người cướp giật sao? Này là hiểu lầm, chà chà!
Tôn Tử Diễm lộ ra vẻ giận dữ, nhưng mạnh mẽ khắc chế nói:
– Lăng huynh, không phải hai muội muội của ngươi vẫn hảo hảo sao? Ta đại biểu nhạc phụ xin lỗi ngươi.
Mặt khác còn có thể đưa lên một phần tạ lễ, kính xin Lăng huynh bỏ qua việc này, không nên làm sự tình lưỡng bại câu thương.
Đại hoàng tử cũng gật đầu, cười nói:
– Nếu Tử Diễm có thành ý như vậy, không bằng Lăng huynh cho chút mặt mũi?
Lưu Vũ Đồng có chút bận tâm, nàng biết tính cách của Lăng Hàn, sợ Lăng Hàn trực tiếp xung đột với Đại hoàng tử.
Lăng Hàn cười ha ha, Đại hoàng tử và Tôn Tử Diễm thấy thế cũng nở nụ cười, tự nhiên cho rằng “hiểu lầm” đã giải quyết.
– Không được!
Đúng lúc này, Lăng Hàn lại đột nhiên nói.
Khặc! Khặc!
Đại hoàng tử và Tôn Tử Diễm bị sặc, không ngừng ho khan.
Mặt của bọn họ đều đen, nếu không đồng ý hòa giải, ngươi cười vui vẻ như vậy làm gì.
– Lăng huynh, ta rất có thành ý!
Ngữ khí của Tôn Tử Diễm cũng trầm thấp hơn rất nhiều, mang theo một tia uy hiếp.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ta cũng rất thành ý nói cho ngươi, chuyện này không có cửa đâu! Cha vợ của ngươi chính là cặn bã, sống trên cõi đời này quá chà đạp lương thực.
– Lăng huynh, ngươi là muốn khai chiến với Tôn gia sao?
Tôn Tử Diễm điềm nhiên nói.
– Ha ha, Tử Diễm nói quá nghiêm trọng đi?
Đại hoàng tử đứng ra điều đình.
Hắn không muốn còn chưa được Lăng Hàn trợ giúp, kết quả đã kết oán với Tôn gia.
Lăng Hàn cười nói:
– Tôn Tử… Diễm, ngươi thật có thể đại biểu Tôn gia?
– Ngươi dám mắng ta?
Tôn Tử Diễm trừng mắt, tên này nhất định là cố ý, đem tên của hắn nói thành Tôn Tử, lại thêm chữ Diễm.
– Ồ, Tôn Tử Diễm không phải tên của ngươi sao, lẽ nào gọi tên ngươi chính là mắng ngươi? Thực sự là một đóa kỳ hoa.
Lăng Hàn lắc đầu.
– Hừ, bình thường gọi tên của ta tự nhiên không có chuyện gì, nhưng mới vừa rồi khẳng định là ngươi cố ý!
Tôn Tử Diễm lạnh lùng nói.
Lăng Hàn làm ra vẻ vô tội nói:
– Vừa nãy ta gọi ngươi cái gì?
– Tôn Tử… Diễm!
Tôn Tử Diễm không nghi ngờ, học theo Lăng Hàn nói.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền phản ứng lại, nhất thời giận tím mặt, quát lên.
– Lăng Hàn, ngươi dám đùa ta!
– Thông minh!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Nhưng chỉ xứng làm Tôn Tử!
– Muốn chết!
Tôn Tử Diễm giận dữ, đánh tới một quyền.
Keng!
Lưu Vũ Đồng nghênh đón, lấy vỏ kiếm chặn nắm đấm của Tôn Tử Diễm, lãnh đạm nói:
– Tôn Tử Diễm, không nên ép ta rút kiếm!
Tôn Tử Diễm lui về phía sau một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Lưu Vũ Đồng.
Hắn nhìn không thấu khí tức của đối phương, hiển nhiên cảnh giới ở trên hắn, không thể không thận trọng đối mặt.
– Ha ha, các vị đều là trọng thần quốc gia, cần gì phát sinh xung đột.
Đại hoàng tử chen lời nói, che ở giữa hai người.
Hai người đều là đệ tử hào môn, luận bàn một chút thì không sao, nhưng vạn nhất xảy ra án mạng, hắn làm Đại hoàng tử cũng khó thoát liên can.
Ở thời kì cạnh tranh ngôi vị hoàng đế then chốt, một chút sai lầm nhỏ cũng có thể làm hắn chôn vùi mộng hoàng đồ.
– Trở về nói Trần Vận Tường rửa cổ sạch sẽ, ta sẽ đích thân đưa hắn lên đoạn đầu đài.
Lăng Hàn từ tốn nói, nhưng trong giọng nói lại mang theo vẻ kiên quyết.
Tôn Tử Diễm bình tĩnh lại, nói:
– Lăng Hàn, ngươi muốn liều lưỡng bại câu thương sao?
– Cái gì gọi là lưỡng bại câu thương?
Lăng Hàn cười nói.
– Hừ, đã như vậy, thì đừng trách ta ra chiêu!
Tôn Tử Diễm lạnh lùng nói.
– Ta nhắc nhở ngươi một câu, sau này những cửa hàng kia sẽ rất được lưu ý, Hoàng Đô quá lớn, khó tránh khỏi sẽ có một ít côn đồ cắc ké đến phá hoại!
Lăng Hàn thở dài nói:
– Vậy ta không thể làm gì khác hơn là diệt thêm một nhà.
Hắn nói rất nhẹ, nhưng Đại hoàng tử vẫn mơ hồ nghe được, nhất thời biến sắc.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 184: Mời Tới Lầu Ba
Diệt nhiều một nhà? Tôn gia sao?
Đại hoàng tử không khỏi nhìn Lăng Hàn một chút.
Tuy hắn rất coi trọng Lăng Hàn, nhưng coi như phía sau Lăng Hàn đứng hết thảy Đan sư của Vũ Quốc, cũng không thể diệt Tôn gia, bởi vì Bát Đại Gia Tộc đều là rường cột của nước nhà.
Thật muốn đến một bước kia, không chỉ Vũ Hoàng xuất thủ, ngay cả lão tổ tông vẫn ẩn núp cũng sẽ ra tay.
Nhưng nhìn dáng dấp bình tĩnh đến lạnh lùng của Lăng Hàn, tựa hồ không giống như là nhất thời kích động nói cho hả giận, ánh mắt thâm thúy thậm chí để Đại hoàng tử lạnh cả người.
Làm sao có khả năng!
Hắn là Dũng Tuyền tầng chín, một chân bước vào Linh Hải Cảnh, hơn nữa còn là Đại hoàng tử đương triều, lại bị ánh mắt của một thiếu niên dọa sợ.
– Hừ, hi vọng ngươi không ngu như thế!
Tôn Tử Diễm không nghe được câu lẩm bẩm kia của Lăng Hàn, vẩy vẩy tay áo, có vẻ cực kỳ không vui.
Đây là đương nhiên, hắn vốn tưởng rằng có mình đứng ra, muốn điều giải ân oán giữa Lăng Hàn và Trần Vận Tường, còn không phải chuyện một câu nói, nhưng vạn lần không ngờ, Lăng Hàn lại không nể mặt mũi như vậy.
Đại hoàng tử cũng không khuyên nữa, câu nói vừa rồi kia, hiển nhiên là Lăng Hàn cố ý để hắn nghe được, hắn khuyên tiếp, Lăng Hàn có thể nói lại câu “diệt thêm một nhà” không?
Vậy thì thật là đại nghịch bất đạo.
Tôn Tử Diễm xoay người rời đi.
Thời điểm đi tới cửa lớn của Linh Bảo Các, chỉ thấy một ông lão tiến lên đón:
– Tử Diễm, tiểu tử kia nói thế nào?
Chính là Trần Vận Tường.
Tôn Tử Diễm lộ ra vẻ không vui, tuy hắn không để ý tính mạng của mấy tiện dân, nhưng ông lão này lại có loại ham mê kia, vẫn khiến hắn cực kỳ căm ghét, nhưng ai bảo đây là cha vợ của hắn chứ?
– Không chịu bỏ qua!
Hắn lắc đầu.
Trần Vận Tường cả kinh, sau đó bực tức nói:
– Tiểu tử này ỷ có Lưu gia quý nữ bảo bọc, thậm chí mặt mũi của Tử Diễm cũng không bán!
Tôn Tử Diễm hừ một tiếng.
Hắn tự nhiên biết Trần Vận Tường đang khích bác, nhưng xác thực hắn rất khó chịu:
– Tựa hồ Đại hoàng tử, Tam hoàng tử và tiểu tử này có quan hệ không tệ, không chỉ là bám váy đàn bà đơn giản như vậy.
– Cái gì!
Trần Vận Tường chảy mồ hôi lạnh.
Trần gia chỉ là tiểu gia tộc, thật muốn chọc nhân vật như Đại hoàng tử và Tam hoàng tử, vậy chỉ một khắc liền có thể diệt Trần gia.
– Ngươi sợ cái gì?
Tôn Tử Diễm lạnh lùng nói.
– Khà khà, có Tử Diễm thay ta chống đỡ, ta đương nhiên không cần sợ.
Trần Vận Tường vội nịnh hót nói, tuy hắn là cha vợ, nhưng địa vị của song phương không giống.
Lúc này Tôn Tử Diễm mới hừ một tiếng, quay đầu lại nhìn đám người Lăng Hàn, khóe miệng cười gằn.
– Bái kiến Đại hoàng tử!
Đám hộ vệ của Linh Bảo Các đương nhiên là người cơ trí, nhìn thấy Đại hoàng tử tới liền vội khom người hành lễ, mà một vị tiểu quản sự thì lập tức chạy ra đón.
– Đại hoàng tử còn có mấy vị thiếu gia, quý nữ đại giá quang lâm, thật là vinh hạnh! Xin mời! Xin mời!
Dưới sự dẫn dắt của tên quản sự kia, bọn họ theo cầu thang đi lên.
Lầu hai lầu ba đều là phòng khách, nhưng lầu ba chỉ có hai mươi gian, đó là để cho Vũ Hoàng hiện nay, gia chủ Bát Đại Hào Môn, hai vị viện trưởng của Hổ Dương Học Viện, Các chủ Thiên Dược Các, cùng với vài đại nhân vật, những người khác, coi như là Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, cũng chỉ có thể ở lầu hai.
Bởi vậy, đi tới lầu hai, bọn họ tự nhiên phải ngừng lại.
– Mấy vị khách nhân tôn kính, phòng của các vị ở lầu ba.
Tên chấp sự kia rất kỳ quái nói.
Ồ!
Tất cả mọi người kinh ngạc, lầu ba? Làm sao có khả năng! Trong bọn họ, muốn nói ai có thân phận cao quý nhất, vậy khẳng định là Đại hoàng tử.
Nhưng Đại hoàng tử cũng không có tư cách lên lầu ba a, trừ khi hắn trở thành Hoàng đế, thành thiên hạ chí tôn.
– Hàn thiếu là khách nhân tôn quý nhất của bản các, đương nhiên có tư cách lên lầu ba!
Tiểu chấp sự nói, một bên cung kính hành lễ với Lăng Hàn.
Cái gì!
Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, sao lại có thể như thế?
Tiểu tử này, mười sáu, mười bảy tuổi, Tụ Nguyên tầng chín, dựa vào cái gì leo lên lầu ba, ngang hàng với gia chủ của Bát Đại Hào Môn, hai vị viện trưởng, các đan đạo bá chủ, thậm chí Vũ Hoàng hiện nay?
Lăng Hàn nhìn tiểu chấp sự kia một chút, đối phương cho hắn một nụ cười nịnh nọt.
Hắn biết, Linh Bảo Các vì xác nhận lai lịch của Trúc Cơ Đan, khẳng định đã đi Thiên Dược Các tìm hiểu, cũng biết viên thuốc này là Lăng Hàn luyện.
Trúc Cơ Đan a, đan dược chuẩn Địa Cấp, chuyện này ý nghĩa Lăng Hàn không chỉ đã là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, tương lai chính là Đan sư Địa Cấp.
Nhân vật như vậy còn chưa đủ tư cách leo lên lầu ba?
– Ha ha, nhờ phúc của Hàn thiếu, tiểu Vương cũng có thể lên lầu ba ngồi một lần.
Đại hoàng tử cười to nói, nhưng trong ánh mắt lại có một tia đố kị, còn có khiếp sợ.
Linh Bảo Các là thương nhân, há có thể xằng bậy? Nếu cho Lăng Hàn một gian phòng khách ở lầu ba, nói rõ Lăng Hàn có thực lực hoặc bối cảnh tương ứng.
Điều này làm cho hắn khiếp sợ, Lăng Hàn dựa vào cái gì ngang hàng với gia chủ của Bát Đại Hào Môn, đan đạo bá chủ?
Vẻ mặt của Tôn Tử Diễm trở nên âm trầm.
Trước đó hắn xem thường Lăng Hàn, cho rằng đối phương là loại bám váy đàn bà, không biết tại sao lại ôm được đùi của Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, nhưng từ hiện tại đến xem, hắn sai rồi.
Ngay cả Đại hoàng tử cũng không có tư cách leo lên lầu ba, huống chi là Lăng Hàn.
Hắn cũng như vậy, thì Trần Vận Tường càng thêm chấn kinh, sợ đến mặt trắng bệch, âm thầm hối hận tại sao mình xui xẻo như vậy, lại va vào tên sát tinh Lăng Hàn này.
Nhìn Lăng Hàn từng bước đăng cao, Tôn Tử Diễm lộ ra vẻ phức tạp.
Hắn còn muốn một đường hắc xuống, đối nghịch với Lăng Hàn sao? Hiển nhiên, bối cảnh của đối phương có khả năng cường đại đến kinh người.
Lại liếc mắt nhìn Trần Vận Tường, hắn nghĩ đến tiểu thiếp yêu mị động nhân của mình, ánh mắt không khỏi kiên định.
Chuyện này hắn phải quản, không chỉ vì tiểu thiếp của hắn, còn vì bản thân hắn, đường đường Tôn gia thiếu gia, ai cũng đừng nghĩ giẫm hắn!
Lầu ba chỉ có hai mươi gian, nhưng mỗi một gian đều rất rộng rãi, đủ chứa mấy chục người, hơn nữa bên trong còn có thị nữ mỹ lệ hầu hạ, đưa nước bưng thức ăn, cực kỳ ân cần.
Mấy người Lăng Hàn ngồi xuống, Hổ Nữu đàng hoàng trịnh trọng ngồi trên hai chân của Lăng Hàn, thân thể nhỏ ưỡn thẳng tắp.
– Hàn thiếu, đây là lệnh muội sao?
Đại hoàng tử cười nói.
– Coi như thế đi.
Lăng Hàn cười nói, cưng chiều xoa đầu Hổ Nữu.
Tiểu nha đầu lập tức lộ ra vẻ thỏa mãn, như con mèo nhỏ dùng đầu cà ngực của Lăng Hàn.
Đại hoàng tử nhìn Hổ Nữu một chút, không khỏi lộ ra vẻ khiếp sợ, ngơ ngác chỉ vào Hổ Nữu nói:
– Nàng nàng nàng nàng….
Nàng là Tụ Nguyên Cảnh!
Tiểu nha đầu này chỉ năm, sáu tuổi, nhưng đã có tu vi Tụ Nguyên Cảnh, chuyện này quả thật hù chết người!
Hổ Nữu bất mãn trừng mắt Đại hoàng tử.
Lăng Hàn ghét bị người dùng tay chỉ mặt, nàng bị Lăng Hàn ảnh hưởng sâu nhất, tự nhiên cũng như thế, mở miệng nhỏ, lộ ra hàm răng trắng, có xúc động muốn cắn người.
– Nữu Nữu ngoan.
Lăng Hàn cười nói, Hổ Nữu liền thu hồi hung tính, ngọt ngào nở nụ cười.
Đại hoàng tử vẫn khiếp sợ như cũ.
Thế gian sao có Tụ Nguyên Cảnh trẻ như vậy, quá không chân thực! Quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, vật họp theo loài, người phân theo bầy, Lăng Hàn là quái vật, người bên cạnh hắn cũng là quái vật!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 185: Đấu Giá Trúc Cơ
– Đa tạ các vị đại giá quang lâm.
Một ông lão mặc cẩm y đi lên đài, bắt đầu chủ trì buổi đấu giá.
– Lão hủ biết, ngày hôm nay có rất nhiều người vì Trúc Cơ Đan mà đến, bất quá hôm nay bản các còn chuẩn bị vài thứ tốt không tệ, mong mọi người không nên bỏ qua.
Nghe nói như thế, tất cả mọi người cười vang, nhất thời không khí hiện trường có vẻ ung dung.
Có điều, đây chỉ là tạm thời, Trúc Cơ Đan vừa ra, bảo đảm mỗi người đều sẽ đỏ mắt.
Một hạt Trúc Cơ Đan, liền có thể làm cho Linh Hải Cảnh đỉnh phong dựng Thần Thai, tiến vào cảnh giới cao hơn, trở thành người có lực ảnh hưởng nhất Vũ Quốc, người nào, gia tộc nào không điên cuồng?
Vũ Quốc có bao nhiêu Thần Thai Cảnh?
Dù là Bát Đại Hào Môn, Hoàng thất, bề ngoài cũng chỉ có hai, ba cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, coi như sau lưng còn có mấy vị làm vũ khí bí mật, nhưng gộp lại, một gia tộc có năm vị, đã đủ hù chết người.
Hôm nay có chín viên Trúc Cơ Đan, nếu bị một thế lực mua hết, như vậy dưới tình huống tốt nhất, có thể để cho chín tên Linh Hải Cảnh đỉnh phong đột phá Thần Thai Cảnh!
Khái niệm này nghĩa là gì? Có thể lập tức vượt qua Bát Đại Hào Môn.
Đương nhiên, cho dù dùng Trúc Cơ Đan xong, không phải mỗi người đều thành công đột phá, nhưng chỉ cần có một nửa xác suất, thì có bốn, năm người, một phần ba, vậy cũng có ba người.
Ai không điên cuồng chính là heo a.
Đan dược mắc là có chút mắc, nhưng chỉ cần bước vào Thần Thai Cảnh, còn sợ kiếm không trở lại sao?
Tất cả mọi người cười to, nhưng trong ánh mắt đều có một luồng kiên trì.
Ngày hôm nay, dù táng gia bại sản cũng phải mua một viên Trúc Cơ Đan.
Lăng Hàn cảm giác được từng luồng ám sóng phun trào, không khỏi lộ ra một nụ cười.
Ngày hôm nay nói không chắc Trúc Cơ Đan sẽ bán ra giá trên trời.
Điều này cũng là nhờ Vũ Quốc quá ít cường giả Thần Thai Cảnh, nếu như chạy đến địa phương võ đạo hưng thịnh, Thần Thai Cảnh nhiều như cẩu, Trúc Cơ Đan lại đáng giá mấy đồng tiền?
– Không nghĩ tới đến nhiều người như vậy, trước kia tiểu Vương tràn đầy tự tin, còn muốn một viên làm gốc, tốt nhất có thể mua hai viên, hiện tại đã có chút thấp thỏm, ngay cả một viên cũng bất ổn a.
Đại hoàng tử lắc đầu nói.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Hiện tại Đại hoàng tử còn chưa bước vào Linh Hải, cách xung kích Thần Thai Cảnh ngắn nhất cũng phải năm năm, đến thời điểm đó, nói không chắc lại có Trúc Cơ Đan xuất hiện.
Đại hoàng tử thở dài nói:
– Hàn thiếu vừa tới Hoàng Đô nên không rõ, chí ít trong ký ức của tiểu Vương, là chưa từng có đan dược như vậy xuất hiện.
Đừng nói đan dược cấp cao như Trúc Cơ Đan, dù là Tử Nguyên Đan xung kích Dũng Tuyền Cảnh cũng cực kỳ hiếm có!
Sắc mặt của Lăng Hàn quái lạ, vật liệu của Tử Nguyên Đan là Ám Nguyệt Thảo, nó là dùng để mở rộng không gian đan điền, ngay cả cường giả Thiên Nhân Cảnh cũng động lòng, có thể không thèm khát sao?
– Cũng không biết là ai cung cấp chín viên Trúc Cơ Đan này, ngày hôm nay nhất định sẽ giàu chảy mỡ!
Đại hoàng tử có chút đỏ mắt nói.
Thiên gia giàu có cỡ nào, ngay cả Đại hoàng tử cũng đỏ mắt, hiển nhiên hắn cho rằng chín viên Trúc Cơ Đan này có thể bán ra giá trên trời.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều nhìn Lăng Hàn.
Gia hỏa sắp giàu chảy mỡ kia, chính là thiếu niên lười biếng này a, mà hắn tựa hồ không có coi là chuyện to tát gì nha.
– Có điều, Trúc Cơ Đan là đan dược chuẩn Địa Cấp, ngay cả Đan sư Địa Cấp cũng có xác suất thất bại rất lớn, theo tiểu Vương nghĩ, ít nhất phải nổ hai mươi, ba mươi lô vật liệu, mới có thể luyện ra chín viên Trúc Cơ Đan này.
Như thế tính toán, dù vẫn có lợi nhuận, nhưng sẽ ở trong phạm vi hợp lý.
Đại hoàng tử chuyển đề tài, lấy ngữ khí vô cùng khẳng định nói.
Ánh mắt của hắn chuyển qua, chỉ thấy ba người Lăng Hàn đều có chút quái lạ, không khỏi kinh ngạc nói:
– Các ngươi đây là làm sao?
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều nén cười, nhịn rất khổ a.
Lăng Hàn chính là người luyện chế chín viên Trúc Cơ Đan này, hơn nữa chỉ một lò, nguyên bản chỉ có thể luyện ra tám viên, nhưng hắn thông qua thủ pháp tinh luyện, cuối cùng luyện chế ra chín viên.
Tỉ lệ thành đan vượt qua trăm phần trăm.
Ngươi còn đàng hoàng trịnh trọng, rất chắc chắn nói phải hai mươi, ba mươi lô mới có thể luyện ra chín viên, có thể không khiến người cười đến rụng răng sao?
Đương nhiên, hai nữ vẫn rất rụt rè, cho Đại Vương Tử mặt mũi, bởi vậy đều cố nén, nhưng vẻ mặt rất quái lạ.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Hôm nay Đại hoàng tử mang theo bao nhiêu ngân phiếu?
– 20 triệu!
– Người có tiền a!
Lăng Hàn không chút keo kiệt khích lệ.
Bởi vì số tiền này chẳng mấy chốc sẽ tiến vào túi hắn, đồng tử đưa tài a, đương nhiên là người người yêu thích.
– Nơi nào, nơi nào.
Đại hoàng tử giả vờ khiêm tốn.
Trên thực tế số tiền này gần như hết thảy tích trữ của hắn, dù sao hắn cũng chỉ là một hoàng tử mà thôi.
Lưu Vũ Đồng cùng Lý Tư Thiền đều lắc đầu, thầm nghĩ Đại hoàng tử ngươi còn giả vờ đắc ý, lại không biết tiền của mình đã bị tên kia coi là của hắn.
– Các vị, chín viên Trúc Cơ Đan sẽ chia làm chín lần đấu giá, xen kẽ trong toàn bộ quá trình, vì lẽ đó, kính xin mọi người không nên xao lãng.
Bản các đã mời mấy vị Đan sư của Thiên Dược Các cùng nhau giám định, chín viên Trúc Cơ Đan này, phẩm chất đều là mười ba tinh! Hẳn chư vị phải biết, mười ba tinh ý vị như thế nào?
Người chủ trì cười nói, một bên vỗ tay nói.
– Hiện tại đấu giá viên Trúc Cơ Đan thứ nhất mở màn, sinh động bầu không khí, giá quy định năm triệu lượng, mỗi lần tăng giá không dưới mười vạn.
Lời vừa nói ra, người giàu nứt đố đổ vách có chút bất mãn, mà người trong túi ngượng ngùng thì lộ ra nụ cười.
Nếu như đồng thời đấu giá chín viên Trúc Cơ Đan, vậy người có thể mua được sẽ rất ít, cuối cùng không thể bán ra giá cả quá kinh người.
Nhưng nếu bán từng viên, vậy cạnh tranh liền lớn rồi, dưới tình huống cực đoan, một viên có thể vượt qua tám viên khác cộng lại.
Vì lẽ đó, người giàu nứt đố đổ vách đương nhiên sẽ khó chịu, ẩn ẩn gia tăng đối thủ cạnh tranh cho bọn họ.
– 500 vạn.
– 550 vạn.
– 570 vạn!
Rất nhanh, thanh âm ra giá nối liền không dứt, bởi vì giá trị của Trúc Cơ Đan khoảng chừng ngàn vạn, bởi vậy hiện tại mọi người tăng giá đều rất nhanh, xa xa chưa có chạm đến điểm mấu chốt.
Đại hoàng tử cũng bắt đầu tranh giá, chỉ là hiện tại thân phận của hắn hoàn toàn vô dụng, không có ai bởi vì hắn tranh giá mà rút lui.
– Ngàn vạn!
Chỉ hai phút, giá của viên Trúc Cơ Đan thứ nhất liền phá ngàn vạn.
Từ bây giờ bắt đầu, người tranh giá liền ít đi, cái này đã tiếp cận giá trị thực sự của Trúc Cơ Đan.
Hơn nữa, còn có tám viên, không cần phải gấp gáp.
Trải qua mấy hiệp chém giết, viên Trúc Cơ Đan thứ nhất lấy giá 13 triệu thành giao, bị Lý gia trong Bát Đại Thế Gia mua, đó là một lão giả, tu vi Linh Hải Cảnh đỉnh phong, hiển nhiên là mua cho mình dùng, bởi vậy vẻ mặt rất kinh hỉ.
Nếu vận khí tốt, bế quan đi ra chính là Thần Thai Cảnh.
Linh Hải, Thần Thai, đó là thiên địa cách biệt.
– Đại hoàng tử, nếu như ngươi muốn Trúc Cơ Đan, vẫn thì mau chóng ra tay, ta xem càng về sau, giá tiền chỉ có thể càng ngày càng cao.
Lăng Hàn nói với Đại hoàng tử.
– Vật lấy hiếm làm quý.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










