[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 28 : Trứng (c136-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 136: Trứng
Một kẻ tham ăn lại quên ăn, đây tuyệt đối là mặt trời mọc ở hướng tây.
Lăng Hàn cho rằng, tiểu nha đầu khẳng định không bình thường, hẳn là xảy ra vấn đề rồi.
Ngày hôm qua nàng ăn một phần thần dược a, có điều lấy tu vi Luyện Thể Cảnh của nàng, ăn thuốc bổ như vậy, nhất định sẽ rất khó hấp thu.
Lăng Hàn chạy qua phòng của tiểu nha đầu.
Nguyên bản nàng ngủ ở bên cạnh Lăng Hàn, nhưng Lưu Vũ Đồng cho rằng cô gái lại nhỏ cũng là cô gái, nên thu thập cho nàng một gian phòng.
Hắn vào phòng, ánh mắt quét qua, nhất thời sợ hết hồn.
Bởi vì căn bản không nhìn thấy tiểu nha đầu, thay vào đó, trên giường lại có một quả trứng.
Không sai, chính là một quả trứng, hơn nữa rất lớn, lớn bằng một người ôm, cao khoảng chừng nửa người, thân trứng trắng như tuyết, nhưng có từng văn mạch màu vàng óng, che kín toàn bộ thân trứng.
Lăng Hàn trố mắt ngoác mồm.
Coi như tiểu nha đầu biến thân, biến thành một tiên nữ thanh xuân, đẹp đến bong bóng, vậy hắn giật mình một hồi cũng sẽ tiếp nhận.
Nhưng một người sống sờ sờ lại biến thành trứng… Đây là ý gì? (Không hiểu ý dịch giả)
Hắn không nghi ngờ chút nào, hiện tại Hổ Nữu đang ở trong trứng, bởi vì trận pháp hắn bố trí không có xúc động, hiển nhiên không có ai đi vào hay đi ra.
Lai lịch của Hổ Nữu vốn rất quái lạ.
Nàng có thể thông qua ăn vào lượng lớn đồ ăn đến tăng cao tu vi, chuyện này là cực kỳ kinh người.
Bởi vậy, tuy lực lượng của thần dược rất lớn, nhưng không phải tiểu nha đầu không có khả năng luyện hóa, cái này cũng là nguyên nhân ngày hôm qua Lăng Hàn không có quá lo lắng.
Nhưng gà mẹ biến thành vịt, tiểu nha đầu biến thành trứng, chuyện này… Quái lạ a!
Lăng Hàn đi tới trước trứng, đầu tiên là quan sát, nhưng không nhìn ra một chút manh mối.
Hắn đưa tay đặt trên vỏ trứng, nhưng phát hiện, vỏ trứng này rất nóng, thật giống như muốn nổ tung.
Cái này thật kỳ lạ.
Hắn nâng “trứng” lên, thả ở trên mặt đất, miễn cho chăn đệm bị đốt, sau đó cả tiểu viện cháy sạch.
Đến cùng tiểu nha đầu này có lai lịch gì?
Lăng Hàn càng ngày càng hiếu kỳ.
Kiếp trước hắn đứng ở đỉnh phong võ đạo, lại tiến vào không ít di tích, đối với thể chất đặc thù có thể nói là hiểu khá rõ, nhưng xưa nay chưa từng nghe nói, chủng tộc nào có thể dựa vào ăn tăng cao tu vi, hơn nữa, còn có thể kết thành một quả trứng.
Hắn không dám đánh nát vỏ trứng, nhìn xem đến cùng Hổ Nữu như thế nào.
Tuy từ trước tới nay chưa gặp qua, nhưng chỉ cần tham khảo loài chim liền biết, trứng nhất định phải tự mình phá, nếu như hắn gõ nát vỏ trứng, vậy tuyệt đối là đốt cháy giai đoạn, chỉ có thể hại người.
Hắn trùng sinh mới bao lâu, lại gặp nhiều chuyện ly kỳ cổ quái như vậy, cũng may trái tim của hắn rất lớn, bằng không thật sẽ bị dọa sợ.
– Quên đi, có vẻ còn khá bình tĩnh, tiểu nha đầu sẽ không có chuyện gì, liền để nàng tiếp tục… Ấp đi!
Nói đến từ ấp, hắn không khỏi lộ ra vẻ mặt quái lạ.
Mỗi sáng sớm, thảo luận kiếm thuật với Mạc Cao đã trở thành thói quen, mấy ngày trước ở bên ngoài nên không có cách nào, nhưng bây giờ trở về, hắn tự nhiên đi tới tiểu viện của Mạc Cao.
Hai người thảo luận kiếm đạo, lẫn nhau xác minh, đều có tiến bộ khá lớn.
– Không ra ba ngày, ta có thể đột phá, ngày mai ta sẽ bắt đầu bế quan.
Đột nhiên Mạc Cao nói.
Lăng Hàn sững sờ, sau đó chắp tay nói:
– Vậy chúc mừng lão sư.
Vị kiếm si này vốn là một thiên tài, chỉ là mục tiêu hắn theo đuổi quá cao, trực tiếp nhìn chằm chằm Kiếm Tâm, mới làm hắn nửa bước không tiến mười mấy năm qua.
Thật giống như người khác, chỉ cần bắt được mười điểm liền có thể thăng cấp, hắn lại muốn bắt một ngàn điểm, trực tiếp thăng một trăm cấp, tự nhiên vẫn kẹt ở tại chỗ.
Nhưng khi cùng Lăng Hàn xác minh, đại môn kiếm đạo nguyên bản chỉ mở ra một chút xíu, đã triệt để mở rộng cho hắn, bỗng nhiên thu được tiến bộ bay vọt.
Chính là hậu tích bạc phát, để hắn lập tức thu được cảm ngộ đột phá.
Lăng Hàn không thấy kỳ quái, so với hình thành Kiếm Tâm, Dũng Tuyền Cảnh thật không tính là gì.
Vị Kiếm si này đã đi lên quỹ đạo, chí ít ở trước Linh Anh Cảnh, hắn sẽ không gặp bất luận bình cảnh nào, hoàn toàn có thể dùng một tia Kiếm Tâm kia chém ra, thành tựu không thể đoán trước.
Lăng Hàn cũng mừng thay cho hắn, âm thầm quyết định chờ vị lão sư này tu đến Thần Thai Cảnh, sẽ chọn một môn công pháp đưa cho hắn.
Bởi vì ở Vũ Quốc, hết thảy công pháp đều chỉ có năm tầng, không cách nào dòm ngó huyền bí của Sinh Hoa Cảnh.
Bằng không qua nhiều năm như vậy, dù sao Bát Đại Gia Tộc cũng nên ra một hai thiên tài, đột phá Sinh Hoa Cảnh chứ?
Nhưng không biết Thích gia có cơ duyên gì, lại ra một cường giả Sinh Hoa Cảnh, tọa trấn sơn hà.
Ồ, sẽ không phải là khí thế của một quốc gia chứ?
Lăng Hàn chưa làm Hoàng Đế, nên chưa quen thuộc chuyện này, nhưng nghĩ tới Bắc Hoang chỉ Hoàng thất mới có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn, vậy hẳn là có quan hệ tới giang sơn a.
Trước đó, Lăng Hàn chỉ biết điều động khí thế một quốc gia, có thể tăng sức chiến đấu lên.
Tỷ như Thích Vĩnh Dạ, hắn là con trai của Quận Vương, chỉ có thể điều động một thành, nhưng uy lực của Thiên Tử quyền pháp vẫn rất mạnh.
Vua của một nước triển khai Thiên Tử quyền pháp, thuyên chuyển quốc thế, uy lực kia khẳng định càng mạnh hơn.
Nhưng quốc thế còn có thể tăng cao tu vi, đột phá Sinh Hoa Cảnh, nhảy ra phàm thai sao?
Lăng Hàn lắc đầu, nghĩ nó nhiều làm gì, ngược lại hắn không cần lo lắng chuyện công pháp.
Rời tiểu viện của Mạc Cao đã là buổi trưa.
Một mình Lăng Hàn cũng lười làm cơm, liền ra học viện, đi tửu lâu đối phó một trận.
Hắn đến Hoàng Đô còn chưa được mấy ngày, bởi vậy mỗi lần đều chọn tửu lâu không giống, thử xem nhà ai mùi vị tốt nhất.
Chỉ là hôm này có lẽ vận khí của hắn không tốt, thức ăn còn chưa ra, chỉ thấy một nhóm bốn người đi lên lầu.
Lúc này là giờ cơm, mà chuyện làm ăn của tửu lâu này cũng tương đối tốt, chỗ ngồi đã không còn ghế trống, bởi vậy bốn người kia đứng ở cửa thang gác, dùng ánh mắt tìm tòi, tựa hồ muốn tìm bàn trống.
Một tên hầu bàn tiến lên nghênh tiếp, hướng về bốn người kia giải thích cái gì đó, nhưng chỉ một hồi, hắn liền chạy đến bên Lăng Hàn, nói:
– Vị khách nhân này, ngài có thể nhường vị trí lại hay không?
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
– Tại sao ta phải nhường vị trí?
– Chuyện này… Khách quan, lẽ nào ngươi không nhận tức bốn vị kia? Kia là Khổng thiếu gia và bằng hữu của hắn, chọc không được, tiểu nhân cũng là suy nghĩ cho ngài.
Hầu bàn dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, tựa hồ cảm thấy kinh ngạc đối với chuyện Lăng Hàn không quen biết vị Khổng thiếu gia này.
– Không quen biết, cũng không có ý định nhận thức.
Lăng Hàn lắc đầu.
– Nhanh mang món ăn lên, nói không chắc ta ăn một giờ liền xong, tất nhiên sẽ có vị trí.
Một giờ?
Hầu bàn lộ ra nụ cười khổ, phải đợi thêm một giờ, phỏng chừng Khổng thiếu gia sẽ hủy tiệm này của bọn họ.
Nhưng tới trước tới sau, đây là quy củ cơ bản nhất, nếu như tửu lâu ngay cả điểm ấy cũng không thể bảo đảm, sau này còn ai tới ăn cơm?
Hắn không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi gặp vị Khổng thiếu gia kia.
Lại một lát sau, chỉ thấy bốn người Khổng thiếu gia đồng thời đi tới.
– Quỷ nghèo, nắm lấy một trăm lạng bạc này, cút cho thiếu gia.
Khổng thiếu gia nói, vẻ mặt khinh thường.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 137: Cút
Trên bàn nằm một tờ ngân phiếu, đúng là ngân phiếu một trăm lạng.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười.
Có người đưa tiền cho hắn, kia dĩ nhiên là không cần thì phí, nói:
– Hầu bàn, có nghe hay không, bữa này của ta có người mời, còn không mau bưng rượu và thức ăn ngon lên?
– Ta sát!
Khổng thiếu gia giận dữ.
Tiểu tử này cầm tiền của mình, lại còn không cút? Hắn ấn tay phải lên bàn, uy hiếp nói:
– Quỷ nghèo, ngươi không muốn bị đánh, thì nhanh cút cho ta!
Trong Hoàng Đô, ở trước mặt mọi người, dù cho là hắn cũng không dám công nhiên uy hiếp sinh tử của người khác.
Lăng Hàn nhìn hai bên một chút, nói:
– Tiếng chó sủa từ đâu tới, kêu gâu gâu thực sự là làm người ta chán ghét!
Phù phù một tiếng, có người bật cười lên.
Tiếng cười lanh lảnh, có một loại mê hoặc không nói ra lời, nhất thời để không ít người quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy đó là một nữ tử xinh đẹp, chừng hai mươi ba hai mươi bốn, mái tóc đen suôn dài như thác nước, ngũ quan rõ ràng, giống như đao khắc ra, tràn ngập phong tình.
Bởi vì tư thế ngồi, không cách nào thấy rõ vóc người của nàng cụ thể làm sao, nhưng chỉ cần nhìn ngực nàng lớn như thế, liền biết vóc người của nàng ngạo nhân cỡ nào.
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người kinh diễm.
Càng kỳ quái là, một mỹ nữ như thế, ngồi ở đây lâu như vậy, mà đến hiện tại bọn họ mới phát hiện.
Nhưng rất nhanh bọn họ liền minh bạch, bởi vì bên cạnh mỹ nữ này còn bày một tấm lụa mỏng, phỏng chừng lúc nàng tiến vào, trên mặt che khăn, thời điểm ăn mới lấy xuống, nên không có mấy người lưu ý.
Hơn nữa mỹ nữ này cũng không phải một người, ngồi cùng bàn còn có ba đại hán áo đen, mặt không hề cảm xúc.
Nhưng bọn họ hiển nhiên là hàng ngũ hộ vệ, bởi vì chỉ nhìn thấy mỹ nữ cầm đũa, ba người này đều ngồi nghiêm chỉnh, không có đứng phía sau mỹ nữ, chỉ là không muốn người chú ý mà thôi.
Tuy bọn họ mặc hắc y thống nhất, vẻ mặt lãnh khốc đã đủ khiến người ta chú ý.
Khổng thiếu gia cũng nhìn đăm đăm, không khỏi lộ ra vẻ sắc lang, hướng về mỹ nữ kia nói:
– Mỹ nữ, ngươi tên là gì?
Mỹ nữ kia không trả lời, chỉ thấy một tên hắc y nhân phất phất tay với Khổng thiếu gia, như đuổi một con ruồi.
Khổng thiếu gia có loại cảm giác sắp phát điên, trước một người thiếu niên không để hắn vào mắt, hiện tại lại bị người phất tay xua đuổi, đây rốt cuộc là làm sao? Lẽ nào qua một đêm, Hoàng Đô liền không phải Hoàng Đô hắn nhận thức?
– To gan, dám làm càn ở trước mặt Khổng thiếu!
Một người bạn của Khổng thiếu gia nhảy ra, khiển trách đại hán áo đen kia.
Vẻ mặt của Hắc y nhân không hề biến hóa, chỉ là từ trong lòng móc ra một lệnh bài màu vàng, làm ra động tác xua đuổi lần thứ hai.
– Hừ, lệnh bài gì cũng không dùng được, Khổng thiếu gia của chúng ta…
Đùng!
Tên hồ bằng cẩu hữu kia đang muốn nói khoác thay Khổng thiếu gia, nhưng không ngờ bị đánh một cái tát.
Hắn khó mà tin nổi nhìn Khổng thiếu gia, bởi vì cái tát này, chính là Khổng thiếu gia đánh.
– Ngươi muốn chết cũng đừng kéo ta theo!
Khổng thiếu gia đằng đằng sát khí mắng, sau đó nhìn về phía Hắc y nhân kia, biểu hiện lập tức trở nên cung kính nói.
– Vị đại nhân này, Khổng Văn Huy có mắt không tròng, kính xin đại nhân thứ tội.
Tê! Người trong tửu điếm đều khiếp sợ, Khổng thiếu gia trúng tà sao? Trước tiên đánh tuỳ tùng của mình không nói, còn chủ động nhận lỗi với đối phương? Chỉ có một khả năng, lai lịch của đối phương vượt xa Khổng gia, để Khổng thiếu gia cúi đầu.
Hắc y nhân vẫn không mở miệng, phất phất tay lần thứ ba.
Lúc này, Khổng thiếu gia không dám không tuân, ỉu xìu bỏ chạy, ngay cả tấm ngân phiếu một trăm lạng kia cũng không lấy về.
Hắn đã sợ mất mật.
Mọi người không khỏi nhìn về phía tấm lệnh bài kia, này đến tột cùng đại biểu thân phận gì, lại có thể doạ lui Khổng thiếu gia.
– A, ta nghĩ ra!
Một khách nhân kinh ngạc thốt lên, nhưng lập tức dùng hai tay che miệng mình lại, lộ ra vẻ e ngại.
– Này này này, nhỏ giọng nói cho ta, lệnh bài kia có lai lịch gì?
– Đúng, nói đi?
Tên khách nhân kia nhìn sang, thấy ba Hắc y nhân đều không phản ứng, tựa hồ không hề để ý, liền đánh bạo nói:
– Cung đình thị vệ, Hắc Vân Quân!
Trong khoảng thời gian ngắn, tửu lâu yên lặng như tờ.
Thật giống như ba chữ Hắc Vân Quân nắm giữ ma lực, khiến người ta không rét mà run.
Sự thực cũng như thế, Hắc Vân Quân là hoàng gia ngự vệ, hơn nữa là tinh nhuệ nhất, mỗi thành viên trong quân đều là cao thủ.
Càng quan trọng nhất là, bọn họ nắm giữ đặc quyền giết người!
Tại Hoàng Đô, cho dù là cường giả Thần Thai Cảnh của Bát Đại Thế Gia cũng không thể tùy ý giết người, chính là gia có gia quy, quốc có quốc pháp.
Nhưng Hắc Vân Quân có thể, chỉ cần bọn họ cho rằng đối phương có khả năng uy hiếp đến an nguy của Hoàng thất.
Bởi vậy, hung hăng như Khổng thiếu gia, cũng chỉ có phần chạy trốn, nếu bị giết cũng là chết vô ích.
Nhưng mọi người càng thêm hiếu kỳ, nữ tử cực kỳ xinh đẹp kia có thân phận gì, có thể được ba tên Hắc Vân Quân bảo vệ? Nhìn dáng dấp của nàng, xinh đẹp phong nhã, thành thục đến độ sắp chảy ra nước, khẳng định đã trải qua mưa móc, này tất nhiên không thể là loại hình công chúa.
Lẽ nào là quý phi đương triều?
Nghĩ tới đây, mọi người vội thu hồi ánh mắt, cái này là nữ nhân của đương kim Hoàng Đế, nhìn nhiều nói không chắc sẽ bị đào hai mắt.
Chỉ là tại sao nữ nhân của Vũ Hoàng lại chạy ra hoàng cung chứ?
Lăng Hàn đảo qua ba tên Hắc Vân Quân và nữ tử xinh đẹp kia, hơi có chút kinh ngạc.
Bởi vì ba tên Hắc Vân Quân chỉ có tu vi Dũng Tuyền Cảnh, nhưng nữ tử xinh đẹp lại là Linh Hải Cảnh!
Linh Hải Cảnh hơn hai mươi tuổi? Quá khuếch đại đi.
Có lẽ cô gái này dùng qua thuốc trú nhan gì, tuổi thật chí ít cũng đến hai mươi bảy hai mươi tám, bằng không nàng không phải là người của Vũ Quốc, mà đến từ một số đại tông môn, này liền không ngạc nhiên.
Lục tục có người tính tiền rời đi.
Cùng ba tên Hắc Vân Quân nắm giữ đặc quyền giết người ở một phòng, ngẫm lại liền để bọn họ dựng lông tơ, muốn ăn cũng ăn không vô.
Món ăn của Lăng Hàn đã được đưa lên, hắn không để ý chút nào bắt đầu ăn.
Đột nhiên tiếng nhạc vang lên, tiếp theo liền nghe có tiếng bước chân đi lên cầu thang, rất nhanh thì đi tới lầu hai, là hai người một già một trẻ.
Lão nhân vóc người lọm khọm, giữ lại chòm râu dê, trong tay cầm một thanh hồ cầm.
Một người khác là thiếu nữ, mặc áo vải thô, nhưng không giấu được vóc người động nhân của nàng.
Tuy không nói tuyệt mỹ, nhưng thanh tân linh động, cực kỳ mỹ lệ, chỉ thua kém Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền chút xíu.
Tinh tình tang…
Ông lão tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó kéo hồ cầm, mà thiếu nữ cũng xướng lên.
Tiếng ca uyển chuyển, tươi đẹp cảm động, khiến người ta không kìm lòng được mà say mê.
Dù ba tên Hắc Vân Quân nghiêm túc thận trọng, nhưng nghe thiếu nữ ca vẫn lộ ra ý động, ánh mắt có chút mê ly.
Nhưng Lăng Hàn thở dài, xem ra bữa cơm này không có cách nào ăn ngon rồi.
Bời vì… Hắn cảm ứng được sát khí!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 138: Ám Sát
Lão nhân ngẩng đầu, nhìn về phía nữ tử xinh đẹp, nhất thời khúc nhạc đại biến.
Trước còn uyển chuyển như mùa xuân, như một cô gái đang nói yêu thương với tình lang, nhưng chỉ chớp mắt, liền trở nên túc sát, phảng phất mười dặm hành quân, đánh giết địch nhân, tràn ngập tâm ý thiết huyết.
Thiếu nữ cũng có biến hóa, tiếng ca biến đổi, xướng ra một khúc Thiết Huyết sát phạt, đồng thời cũng uyển chuyển nhảy múa, như là đấu kiếm.Tuy trong tay không có kiếm, nhưng có một luồng hào hùng giống như kiếm khách.
Khu vực nàng hoạt động càng lúc càng lớn, cách nữ tử xinh đẹp kia cũng càng ngày càng gần.
Khúc ca leng keng, như là hải triều, vững vàng hấp dẫn tâm thần của mọi người.
Muốn nói có gì bất ngờ, kia chính là Lăng Hàn.
Thần thức của hắn không chỉ mạnh mẽ hơn Tụ Nguyên Cảnh bình thường, còn nắm giữ võ đạo chi tâm của Thiên Nhân Cảnh, giỏi về thủ vững bản tâm.
Muốn giết người sao?
Chỉ thấy cô gái kia đã múa đến trước nữ tử xinh đẹp, tay phải rung lên, trong tay có thêm một trường kiếm sáng loáng, đâm tới nữ tử kia.
Một chiêu kiếm phi tiên, ưu mỹ đến không cách nào hình dung.
– Đã sớm ngờ tới là các ngươi!
Đúng lúc này, nữ tử xinh đẹp kia vỗ bàn một cái.
Oanh! Cái bàn bị đánh chia năm xẻ bảy, từng khối gỗ vụn bắn nhanh về phía thiếu nữ, phảng phất như mũi tên nhọn, đi sau mà tới trước.
Leng keng keng, thiếu nữ múa kiếm, đánh bay gỗ vụn.
Nhưng như thế, ba tên Hắc Vân Quân cũng tỉnh táo lại, dồn dập lộ ra vẻ kinh hãi.
Phản ứng của bọn họ cũng quá chậm, nếu vừa nãy mục tiêu cô gái kia ám sát là bọn họ, bọn họ đều sẽ đần độn u mê mà chết đi.
– Lớn mật!
Ba người đều gầm lên, dồn dập rút binh khí công tới thiếu nữ.
Quản ngươi có phải mỹ nữ tuyệt sắc hay không, dám ra tay với quý phi đương triều, kia là tội đại nghịch bất đạo, đáng tru cửu tộc.
– Ba con rệp!
Ánh mắt của thiếu nữ phát lạnh, hoành kiếm quét qua, ba đạo kiếm khí kích xạ.
– Cái gì!
Ba tên Hắc Vân Quân đều kinh ngạc thốt lên.
Ba đạo kiếm khí, đây là cấp bậc vương giả a.
Thiếu nữ này hiển nhiên là Dũng Tuyền Cảnh cấp cao, kiếm khí oai mạnh đến nỗi đáng sợ, căn bản không phải ba người kia có thể kháng cự.
Kiếm khí ngang dọc, phốc phốc phốc, ba người đều trúng kiếm, máu tươi tung toé, bị thuấn sát.
Thiếu nữ kêu nhỏ một tiếng, tiếp tục giết về nữ tử xinh đẹp kia.
– Giết người rồi!
Lúc này những khách nhân còn sót lại kia mới hoàn hồn, vội lớn tiếng hét lên, dồn dập chạy trốn xuống lầu.
– Tiểu muội muội, chính là các ngươi dùng Lạc Hoa lệnh dẫn tỷ tỷ ra a?
Nữ tử xinh đẹp cười duyên khanh khách, cũng không đứng lên, chỉ đưa tay ra, mạnh mẽ chống đỡ lợi kiếm của thiếu nữ.
Nhìn kỹ, trên hai tay nàng bao vây một tầng ánh sáng nhàn nhạt, mỗi lần va chạm cùng lợi kiếm, ánh sáng sẽ bắn ra, miễn cưỡng cản lợi kiếm lại.
Thiếu nữ không đáp, chỉ đẩy kiếm thế ra, kiếm kiếm ác liệt.
– Tiểu muội muội, sư phụ của ngươi là ai?
Nữ tử xinh đẹp có vẻ rất thong dong, nàng là Linh Hải Cảnh, hoàn toàn nghiền ép Dũng Tuyền Cảnh, tự nhiên thành thạo điêu luyện.
Cheng!
Một bên khác, ông lão dừng lại động tác kéo hồ cầm, thân hình bắn ra, vung tay phải lên, vài sợi cầm ti tung bay, cuốn tới nữ tử xinh đẹp.
– Vạn Cổ Thiên Ti?
Con mắt của nữ tử xinh đẹp căng thẳng, lập tức khẽ mỉm cười nói.
– Ngươi không phải kiểu mà tỷ tỷ ta yêu thích, tỷ tỷ cũng không muốn bị ngươi cột, đổi thành là một anh chàng đẹp trai, tỷ tỷ mới có chút hứng thú.
Một già một trẻ kia hiển nhiên đều là sát thủ, đối mặt đối phương “đùa giỡn”, tâm tình đều không chút biến hóa, ngược lại ra tay càng ác liệt, hơn nữa phối hợp hết sức ăn ý.
Chỉ có điều bọn hắn là Dũng Tuyền Cảnh, có thể coi là Dũng Tuyền tầng chín, nhưng đối mặt một vị Linh Hải Cảnh, thì có lợi ích gì?
Nữ tử xinh đẹp chỉ hơi tăng lực, liền để một già một trẻ này liên tiếp gặp nạn.
– Không nghĩ tới đi, ta phản Lạc Hoa điện, tu vi lại đột phá Linh Hải Cảnh a!
Nàng khẽ cười nói, thân hình phiêu phiêu, phản kích bắt đầu ác liệt.
Một khi cường giả Linh Hải Cảnh chăm chú, làm sao Dũng Tuyền Cảnh có thể ngăn chặn?
Nhất thời một già một trẻ giật gấu vá vai, có vẻ cực kỳ chật vật.
– Trở về báo tin, một cái liền được rồi!
Nữ tử xinh đẹp lộ ra sát ý uy nghiêm đáng sợ.
– Đi nói cho tiện nhân Hoa Vô Nguyệt kia, đợi ta đột phá Thần Thai Cảnh, chính là ngày tiện nhân kia bị chém đầu!
Sát khí của nàng lên cao, ra tay càng ác hơn.
Một già một trẻ nhìn nhau, hai người nắm chặt tay, nhất thời có loại sức mạnh không tên lưu chuyển, sức chiến đấu của bọn họ bỗng tăng lên khó mà tin nổi, nhiều lần chặn sát chiêu của nữ tử xinh đẹp.
Lăng Hàn kinh ngạc, thầm nghĩ cái này không phải “Ý hợp tâm đầu” sao? Đây là một môn bí pháp, có thể kích thích tiềm lực của hai người lên gấp mười lần.
Nhưng khi công pháp biến mất, hai người đều sẽ xuất hiện thời gian dài tu vi rút lui, thuộc về tuyệt chiêu liều mạng.
Nhưng ý hợp tâm đầu có điều kiện sử dụng nghiêm ngặt, nhất định phải là huynh đệ, tỷ muội hoặc là huynh muội, tỷ đệ, tuổi tác của hai người này chênh lệch nhiều như vậy, sao có khả năng là huynh muội chứ?
Lúc hắn đang kỳ quái, một già một trẻ cũng biết không phải đối thủ của nữ tử xinh đẹp, liều mạng công mấy chiêu, đột nhiên phá cửa sổ lao ra, hướng về phương xa bay vút đi.
Nữ tử xinh đẹp đuổi theo, đứng ở cửa sổ, nhìn địa phương hai người biến mất, nhưng không có truy tiếp.
Người đi trên đường phố nghe được động tĩnh phá cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một mỹ nhân đứng trước cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, vải vóc tơ tằm dán thật chặt vào thân thể mềm mại của nàng, hoàn toàn vẽ ra vóc người đầy đặn ngạo nhân, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
Đây thực là một mỹ nữ gợi cảm!
Nữ tử xinh đẹp quay đầu lại nhìn lướt qua Lăng Hàn, nói:
– Tiểu đệ đệ, gan của ngươi thật lớn, lại còn không có đào tẩu!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Ta còn không phải sợ đến chân mềm nhũn, muốn chạy cũng chạy không được sao.
– Khanh khách khanh khách!
Nữ tử xinh đẹp che miệng cười duyên, như nhánh hoa run rẩy, có một loại mê hoặc không cách nào hình dung.
– Tỷ tỷ yêu thích loại hình dẻo mồm lại khôi hài như ngươi, đáng tiếc, tỷ tỷ đã lập gia đình!
Nàng hơi nghiêng người, đoạt cửa mà ra, không để ý ba bộ thi thể Hắc Vân Quân kia chút nào.
Lòng dạ đàn bà là độc ác nhất!
Tâm thần của Lăng Hàn tập trung cao độ.
Vừa nãy, kỳ thực nữ tử xinh đẹp này có sát ý với hắn, nhưng không biết tại sao lại bỏ đi.
Ăn bữa cơm cũng có thể ăn kinh tâm động phách như vậy, thật là khiến người ta im lặng.
Lăng Hàn đứng dậy rời đi, chuyện này không có quan hệ gì tới hắn, hắn tội gì quản việc không đâu.
Đây là dưới chân thiên tử, chết ba tên Hắc Vân Quân, chuyện này có thể nhỏ sao? Chỉ một hồi, toàn bộ Hoàng Đô liền tiến vào trạng thái giới nghiêm, nhiều đội binh sĩ tuần tra ở trên đường, tìm kiếm tăm tích hai tên sát thủ.
Lăng Hàn quay lại Hổ Dương Học Viện, tiến vào tiểu viện của mình, nhưng lông mày lập tức cau lên.
Trận pháp bị động qua, có người đi vào!
Xoạt, hàn quang đảo qua, một thanh kiếm đã đưa tới trước ngực hắn, hiện ra một thiếu nữ mỹ lệ làm rung động lòng người:
– Không cho lộ ra, bằng không giết ngươi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 139: Thái Điểu
Thiếu nữ này lại là một sát thủ trong tửu lâu.
Vẻ mặt của Lăng Hàn quái lạ.
Đây cũng quá trùng hợp đi, thiếu nữ này lại trốn đến chỗ của hắn.
Nhưng suy nghĩ một chút, Hổ Dương Học Viện là địa phương tránh né truy binh tốt, mà nơi này là góc hoang vắng nhất trong Hổ Dương Học Viện, đối với chuyện sát thủ tuyển tới đây, cũng không phải chỉ là trùng hợp.
Hắn cười nhạt nói:
– Ta không thích người khác sử dụng kiếm chỉ vào ta.
– Hừ, hiện tại ngươi không thích cũng phải thích!
Thiếu nữ có chút ngây thơ nói, không nhìn ra khí chất của sát thủ mảy may.
Lăng Hàn vươn ngón tay, nhấn về mũi kiếm, nói:
– Ngươi vừa dùng Tâm Tâm Tương Ấn, lúc này còn có thể có một phần trăm sức chiến đấu sao?
Thể chất của hắn đã vượt qua cấp bậc Khô Mộc, tiến quân về Thạch Nham Cảnh, dù không vận chuyển nguyên lực phòng ngự, mũi kiếm cũng không cách nào đâm thương ngón tay của hắn.
Hắn cong ngón tay lên, thân kiếm bị quét qua một bên.
– Hiện tại tốt lắm rồi.
Hắn nhoẻn miệng cười.
Thiếu nữ không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi, nói:
– Làm sao ngươi biết chúng ta dùng Tâm Tâm Tương Ấn?
– Cái này lại không phải bí pháp ghê gớm gì.
Lăng Hàn lắc đầu.
Kiếp trước hắn không có huynh đệ tỷ muội, bởi vậy được môn bí pháp này chỉ nhìn một chút liền ném qua một bên, chỉ biết tác dụng cùng khuyết điểm khi dùng môn bí pháp này, nhưng căn bản không nhớ được tình huống cụ thể.
– Hừ, coi như chỉ có một phần trăm sức mạnh, trừng trị một Tụ Nguyên tầng sáu như ngươi vẫn thừa sức!
Thiếu nữ không phục nói, lại chỉ mũi kiếm trở về.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Không nghe lời, sẽ bị đánh mông!
– Lưu manh!
Khuôn mặt thiếu nữ đỏ ửng, đột nhiên ưỡn kiếm công tới Lăng Hàn.
Nếu sức chiến đấu của nha đầu này không có rơi xuống, như vậy Lăng Hàn còn thật không dám đón đỡ, dù sao Dũng Tuyền tầng bảy mạnh hơn hắn quá nhiều.
Nhưng hiện tại sức chiến đấu của đối phương đừng nói một phần trăm, ngay cả một phần ngàn cũng chưa chắc có, mà hắn là quái thai, sức chiến đấu có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng một.
Nếu so tiêu hao, kết quả là thực lực của hắn chiếm cứ thượng phong.
Oành oành oành, Lăng Hàn chỉ dùng mấy quyền liền đánh bay trường kiếm trong tay thiếu nữ.
Keng một hồi, mũi kiếm cắm vào trong đất, thân kiếm loáng một cái.
– Nhất định phải đánh mông mới thành thật sao?
Lăng Hàn cố ý nghiêm mặt.
Thiếu nữ sợ đến hoa dung thất sắc.
Sao nàng xui xẻo như vậy, lần đầu làm nhiệm vụ, không chỉ thất bại, hơn nữa vừa rời ổ lang lại vào hang hổ.
Vèo, lại một bóng người bay ra, là lão giả sát thủ kia.
Hai tay lão vung lên, dây đàn bay múa như thiên ti, quấn về phía Lăng Hàn.
– Ông lão, tuy ta có tâm kính lão, nhưng ngươi cậy già lên mặt, ta cũng sẽ không khách khí!
Lăng Hàn nói, một bên vung quyền chống đỡ.
Có thể chất mạnh mẽ ủng hộ, dây đàn vốn có thể cắt nát kim loại kia là căn bản không làm gì được hắn.
Cô gái kia cũng vung kiếm đón nhận.
Hai người phối hợp hết sức ăn ý, liên thủ lại, sức chiến đấu tăng cường không phải gấp đôi, mà là gấp hai ba lần.
Nhưng sức mạnh của bọn họ suy giảm, hơn nữa đối thủ lại là yêu nghiệt như Lăng Hàn, dù liên thủ cũng vô dụng, bị áp chế không còn sức đánh trả.
Bọn họ không khỏi ngơ ngác, dù cho sức mạnh rơi xuống, nhưng lực lượng liên thủ cũng đủ để trấn áp bất luận Tụ Nguyên tầng chín nào, mà thiếu niên trước mặt này, cường đại như yêu quái, ngược lại áp chế bọn họ.
– Không nghe lời, liền bị đánh!
Lăng Hàn đá ra một cước, đá vào cái mông của thiếu nữ, đá bay thiếu nữ ra ngoài.
Sau đó đấm ra một quyền, đánh vào ngực ông lão, chấn động đến mức đối thủ cũng bay ra ngoài.
Chỉ là sau khi đấm, vẻ mặt của Lăng Hàn lại quái lạ.
Cái xúc cảm này không đúng nha!
Hắn đi về phía ông lão, đối phương đã té xuống đất, đau đến chỉ có thể hừ hừ.
Lăng Hàn tìm tòi trên mặt đối phương, đột nhiên xé một cái, kéo xuống một tầng da mỏng manh.
Dáng dấp của “ông lão” đại biến, lại hiện ra một khuôn mặt tuyệt sắc, cùng cô gái kia giống nhau chí ít bảy phần.
Chẳng trách!
Trong lòng Lăng Hàn bừng tỉnh.
Trước đó hắn liền kỳ quái chuyện “huynh muội” làm sao chênh lệch lớn như vậy, hóa ra cái này không phải “ca ca”, mà là tỷ tỷ, dịch dung thành một ông lão mà thôi.
– Dâm tặc!
Tỷ tỷ mắc cỡ đỏ mặt, quát mắng một tiếng, lại tức đến ngất đi.
Lăng Hàn thở dài, hắn không phải cố ý tập ngực, ai bảo nha đầu này hoá trang thành ông lão chi?
– Tỷ tỷ!
Ngụy trang bị vạch trần, thiếu nữ cũng không che giấu nữa, lập tức gọi lên.
Chỉ là nàng bị Lăng Hàn đá rất nặng, hiện tại cái mông đau nhức, mới vừa bò lên lại ngồi xuống.
– Thực sự là phiền phức!
Lăng Hàn thở dài.
– Lẽ nào các ngươi không có chỗ khác trốn, lại chạy đến nơi này thêm phiền cho ta?
Thiếu nữ lộ ra vẻ mặt oan ức, nếu như sớm biết nơi này có sắc lang, đánh chết các nàng cũng không đến.
– Này này này, ở trong lòng mắng người là không đúng đâu.
Lăng Hàn nói.
– Làm sao ngươi biết?
Thiếu nữ kinh ngạc nói, vẻ mặt cực kỳ đáng yêu.
– Lấy tính cách này cũng có thể làm sát thủ?
Lăng Hàn cảm thấy sư phụ của đôi tỷ muội này quá thất bại, lại dạy dỗ ra sát thủ như vậy, quả thực có thể tìm khối đậu hũ tự sát.
– Ai cần ngươi lo!
Thiếu nữ hừ một tiếng, không để ý tới hắn.
– Cẩn thận ta đánh cái mông của ngươi!
Lăng Hàn uy hiếp nói.
– Ngươi, ngươi dám!
Thiếu nữ sợ đến hoa dung thất sắc.
Bình thường đều có tỷ tỷ thay nàng che gió che mưa, hiện tại tỷ tỷ đã hôn mê, nàng cảm thấy rất mờ mịt.
– Ít thêm phiền cho ta!
Lăng Hàn lắc đầu, đưa tay nâng tỷ tỷ lên, lại đi tới xách muội muội theo, đi vào phòng.
– Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Muội muội sợ đến sắc mặt trắng bệch, tên này là muốn ban ngày tuyên dâm sao?
– Khà khà, ngươi nói xem?
Lăng Hàn cố ý tàn bạo nói.
Muội muội sợ đến trừng mắt, cũng ngất đi.
– Ai, thực sự là phục rồi, như vậy cũng có thể làm sát thủ.
Lăng Hàn lắc đầu, mới đầu thấy hai nữ phối hợp ăn ý, động tác lão luyện, thật giống như sát thủ thâm niên, kết quả… Thái điểu a!
Hắn ném hai nữ vào gian phòng của Hổ Nữu, suy nghĩ một chút, lại chuyển “Trứng” Hổ Nữu tới gian phòng của mình.
Cũng không biết bao giờ tiểu nha đầu mới “nở”.
Không lâu lắm, đôi tỷ muội kia đều tỉnh lại, phát hiện quần áo trên người hoàn chỉnh, không có dị dạng gì, đều thoáng yên tâm.
– Tỷ, thừa dịp tên kia không có ở đây, chúng ta nhanh trốn đi.
Muội muội nói.
– Làm sao trốn?
Tỷ tỷ cười khổ nói.
– Sau khi chúng ta sử dụng Tâm Tâm Tương Ấn, lại mạnh mẽ ra tay, hiện tại ngươi còn có thể sử dụng nguyên lực sao? Hiện tại chúng ta đi ra ngoài, nếu như rơi xuống trong tay những nam nhân xấu kia… Ta thà rằng chết.
– Nhưng tên kia thật xấu, luôn nói muốn đánh cái mông của ta.
Muội muội oan ức nói.
– Ta xem ánh mắt người kia trong suốt, không giống loại người như vậy.
Tỷ tỷ lắc đầu.
– Tỷ, ngươi đừng quên, mới vừa rồi ngươi bị hắn sờ ngực a!
Muội muội vạch ra một sự thật.
– Nha đầu chết tiệt kia, nói hưu nói vượn gì đó, ta là bị hắn đánh một quyền!
Tỷ tỷ vội tranh luận.
– Vậy thì có cái gì khác nhau.
Muội muội thầm nói.
Lăng Hàn vừa vặn đẩy cửa vào, da mặt không khỏi co giật, đôi tỷ muội này so với hắn tưởng tượng còn muốn ngốc manh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 140: Ngọn Nguồn
Nhìn thấy Lăng Hàn đi vào, hai tỷ muội đồng thời lộ ra vẻ cảnh giới.
Trước đó các nàng miễn cưỡng còn có sức đánh một trận, hiện tại thực là cá trên thớt, chỉ có thể mặc người xâu xé.
Lăng Hàn kéo cái ghế ngồi xuống, nói:
– Nói lai lịch của các ngươi một chút đi.
Hai nữ đồng thời lắc đầu, muội muội còn mạnh miệng nói:
– Sĩ khả sát bất khả nhục, ngươi giết chúng ta đi!
– Được, các ngươi đã một lòng muốn chết, ta sẽ tác thành các ngươi!
Lăng Hàn gật đầu, đứng lên.
Hai tỷ muội còn có chút tinh thần thấy chết không sờn, dồn dập nghển cổ đợi chết, nhưng hai tay nắm chặt đã bán các nàng.
Đối mặt tử vong, ai có thể không sợ?
Lăng Hàn sờ sờ cằm, nói:
– Nhìn dáng dấp của các ngươi cũng không tệ, giết như thế, thật quá lãng phí.
– Ngươi,….
Sao ngươi có thể không giữ chữ tín!
Muội muội giận dữ chỉ trích nói.
– Nhanh giết chúng ta!
Lăng Hàn bị chọc cười, nói:
– Ta không giữ chữ tín thì lại làm sao?
– Ngươi sẽ không có kết quả tốt!
Khuôn mặt muội muội trắng bệch nói.
Lăng Hàn cười to, nói với tỷ tỷ:
– Mang theo một nha đầu ngốc như vậy, áp lực rất lớn a?
– Ngươi, ngươi còn mắng ta?
Muội muội cảm thấy cực kỳ oan ức, thiếu niên này không mắng nàng thì doạ nàng, thực sự là quá đáng ghét! Hơn nữa, hắn nhìn qua vẫn không lớn bằng mình, nhưng mà luôn miệng nói tiểu nha đầu, trang lão thành cái gì chứ.
– Trước nói tên của các ngươi, bằng không ta đánh mông!
Lăng Hàn uy hiếp nói.
– Hừ, không nói!
Muội muội quật cường nói.
– Ta tên Liễu Phong Nhi, nàng là muội muội của ta, Liễu Như Nhi.
Tỷ tỷ nói.
– Tỷ, sao tỷ nói cho hắn? Chúng ta thà chết chứ không chịu khuất phục!
Muội muội Liễu Như Nhi bĩu môi nói.
– Người các ngươi muốn giết thì sao?
Lăng Hàn lại hỏi.
– Nàng gọi Hứa Khả Hân, trước đây là người của Lạc Hoa Điện chúng ta, có điều hiện tại là kẻ địch của chúng ta!
Lúc này Liễu Như Nhi cướp đáp, không có chút khí tiết “thà chết chứ không chịu khuất phục”, loại người nhanh miệng như nàng, căn bản không giấu được bí mật.
– Tại sao?
Lăng Hàn lại hỏi, chỉ cảm thấy lòng hiếu kỳ của mình thực sự quá lớn, kỳ thực cái này căn bản không liên quan gì tới hắn.
– Trước đây Hứa Khả Hân là đệ nhất sát thủ của Lạc Hoa Điện chúng ta, nhưng nàng lại cấu kết người ngoài, giết vào Lạc Hoa Điện, suýt chút nữa giết sạch người trong điện.
Tuy Lạc Hoa Điện chỉ còn dư lại tỷ muội chúng ta, nhưng nhất định sẽ để tên phản đồ này đền mạng.
Liễu Như Nhi nghển cái cổ lên nói, một bộ dõng dạc.
Cốc! Lăng Hàn gõ một cái, đau đến thiếu nữ lập tức ôm đầu, dùng ánh mắt khổ đại cừu thâm nhìn hắn.
– Vẫn là ngươi nói đi.
Lăng Hàn nhìn về phía tỷ tỷ.
– Chúng ta đến từ Hỏa Quốc, Lạc Hoa Điện là một tổ chức sát thủ, từ nhỏ tỷ muội chúng ta đã bị Lạc Hoa Điện Thái Thượng Trưởng lão thu làm đệ tử.
Hứa Khả Hân cấu kết Hoàng thất Hỏa Quốc, hầu như tàn sát sạch Lạc Hoa Điện, Hoa trưởng lão mang theo tỷ muội chúng ta đào mạng, nhưng nàng cũng bị thương nặng, chịu đựng mấy năm, năm ngoái đã chết.
Liễu Phong Nhi nói.
Nàng nói vài câu liền làm rõ, không giống muội muội, cũng mặc kệ người khác có nghe hiểu hay không.
– Mà mục đích Hứa Khả Hân làm như thế… Chỉ vì cướp đoạt một viên Trú Nhan Đan mà Lạc Hoa Điện cất giấu, sau khi nàng đắc thủ liền đến Vũ Quốc, không biết dùng thủ đoạn gì thành Vũ Hoàng quý phi, phong hào Vân Phi.
– Chúng ta dùng tín vật ngày xưa nàng lưu lại dẫn nàng ra, không nghĩ tới mới qua năm năm, nữ nhân này đã đột phá Linh Hải Cảnh, để chúng ta dã tràng xe cát.
Lăng Hàn kinh ngạc, vì một viên Trú Nhan Đan lại trở mặt vô tình, diệt sư môn bồi dưỡng mình? Nhưng suy nghĩ một chút, có vài nữ nhân thích chưng diện như mạng, đối với các nàng mà nói, vì duy trì dung nhan bất biến, xác thực có thể trả bất cứ giá nào.
Chỉ là Hứa Khả Hân này quả thật có chút thủ đoạn, lại tẩy trắng nội tình, trở thành quý phi của Vũ Quốc.
– Các ngươi có thể ở đây dưỡng thương, thương lành liền lập tức rời đi, không nên liên lụy ta.
Hắn nói.
Liễu Như Nhi kinh ngạc nói:
– Tại sao ngươi muốn giúp chúng ta?
Lăng Hàn cười hì hì, cố ý nói:
– Đương nhiên là vì các ngươi xinh đẹp, chờ sau này các ngươi lấy thân báo đáp.
– Hừ, ta mới không nhìn ngươi đâu!
Liễu Như Nhi lập tức ngạo kiều nói.
– Ngốc nữu!
Lăng Hàn lắc đầu.
Sau khi hiểu rõ tình huống, hắn tự nhiên hết hứng thú, xoay người rời khỏi phòng.
Hắn ra tay cứu, chủ yếu là vì khó chịu Hứa Khả Hân, người phụ nữ kia lại có sát ý với hắn, hắn đương nhiên phải đối nghịch.
Mặc dù nhiều thêm hai cái miệng, nhưng so với Hổ Nữu, có thêm hai tỷ muội này hay không thật không có gì khác nhau.
Ở phương diện tiêu hao đồ ăn căn bản không khiến người khác hoài nghi.
Chớp mắt là hai ngày đi qua, mỗi ngày Lăng Hàn ăn đan dược, tu vi tiến bộ cực nhanh.
Thế nhưng dược có ba phần độc, tuy hắn luyện chế lượng lớn đan dược, nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể ăn một hai viên, bằng không dược độc tích lũy, hậu quả khó mà lường được.
Tốc độ khôi phục của tỷ muội Liễu gia rất chậm.
Sử dụng Tâm Tâm Tương Ấn kích thích tiềm lực, thương chính là bản nguyên.
Thương bản nguyên có dùng đan dược cũng vô dụng, cho dù hữu dụng, vậy ít nhất phải là linh dược Địa Cấp trở lên, Lăng Hàn cũng không có hào phóng đến tán gia bại sản vì các nàng.
Hổ Nữu biến thành “trứng” có chút biến hóa, màu sắc từ trắng đến hồng, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong có ánh sáng màu đỏ thắm lấp lóe, thật giống như tiểu nha đầu này sắp ấp ra.
Người đi tới cổ chiến trường cũng dồn dập trở về.
Thần dược chạy, linh khí bay, thứ nên bắt được tự nhiên đã bắt được, không chiếm được tự nhiên không thể được, còn ở lại nơi đó làm gì?
Đêm đó, Tam hoàng tử khoản đãi, mời Lăng Hàn đi Tích Hoa các tụ tập.
Ấn tượng của Lăng Hàn đối với vị hoàng tử này cũng khá, bởi vậy dự định cho đối phương chút mặt mũi, đi dự tiệc.
Tích Hoa các là kim quật xa xỉ nhất Hoàng Đô, phàm là người có chút thân phận đều sẽ chọn chiêu đãi tân khách ở đây.
Bởi vì nơi này chẳng những có thực liệu quý giá, rượu ngon say lòng người, còn có thị nữ trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, khuôn mặt đẹp như hoa, dáng vẻ vạn ngàn.
Có thể nói, dáng vẻ, dung mạo của các nàng, hoàn toàn có thể giả mạo quý nữ các gia tộc lớn, cái này tự nhiên càng để nam nhân hiếu kỳ, đổ xô tới.
Thế nhưng, ngưỡng cửa của Tích Hoa các quá cao, người của tiểu gia tộc không có tư cách tiến vào nơi này, muốn đưa tiền người ta cũng không muốn đấy.
Nhưng càng như vậy, chuyện làm ăn của Tích Hoa các ngược lại càng tốt, không thể không khiến người ta cảm thán chủ nhân nơi đây khéo hiểu lòng người.
Tam hoàng tử không chỉ mời một mình Lăng Hàn, còn có rất nhiều tuổi trẻ tuấn kiệt.
Hắn bao một biệt viện của Tích Hoa các, ra tay có thể nói là cực kỳ xa hoa, chỉ một đêm tiêu tốn, liền đủ cho người bình thường thư thư phục phục cả đời.
Lăng Hàn lững thững đi tới trước Tích Hoa các, cửa chính có hai tỳ nữ như hoa như ngọc đang đón khách, vóc người thon dài, chất lượng tương đối cao.
– Ồ, Lăng ca?
Phía sau hắn đột nhiên truyền tới một tiếng kêu tràn ngập kinh ngạc.
Lăng Hàn quay đầu lại, chỉ thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đang sóng vai, để hắn không tự chủ được lộ ra nụ cười, nói:
– Lí Hạo, Tuyết Nghi.
– Đúng là ngươi!
Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi đều lộ ra nụ cười, vội vàng nghênh đón.
– Khà khà, ta có nên chúc mừng ngươi, được mỹ nhân quy không?
Lăng Hàn dùng tay đấm Lí Hạo một cái, để tên này lộ ra vẻ ngượng ngùng, rồi lại không che giấu được vui mừng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










