[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 259 : Viết Chữ Phục (c1291-c1295)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Viết Chữ Phục
– Vậy so luyện đan dược cấp tám!
Nàng trầm giọng nói.
Lúc này, nàng thật dâng lên ý coi trọng, không dám khinh thường Lăng Hàn nữa.
– Ta luyện… Cửu Hoàng Kim Chung Đan.
Đây cũng là đan dược cấp tám, nhưng vô luận là dược hiệu hay độ khó đều không so được với Cuồng Dã Huyết Linh Đan, nhưng Cuồng Dã Huyết Linh Đan gần như có thể nói là đan dược cấp chín, bởi vậy, vô luận nàng tuyển trạch luyện chế đan dược gì cũng không thể ở trên độ khó siêu việt, tự nhiên không sao cả.
Chỉ cần Lăng Hàn thành công luyện chế ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan, mặc kệ phẩm chất thành đan ra sao, thắng chính là Lăng Hàn.
Nhưng trái lại, Lăng Hàn nổ lò, mà nàng thành đan, thua tự nhiên là Lăng Hàn.
– Mời!
Hai bên bắt đầu chuẩn bị tài liệu, khi Lăng Hàn lấy ra Hồng Vũ Thần Vương Quả, đôi mắt đẹp của Hàn Tâm Nghiên không khỏi ngưng lại, ngay cả Thần Quả như vậy cũng đem ra, Lăng Hàn tuyệt đối không phải là đang nói đùa.
Bằng không… cái giá thực quá lớn.
Tên này, thật nắm giữ được cổ phương như vậy, thậm chí còn có thể luyện chế thành công?
Nàng cảm giác hoang đường, nhưng không biết tại sao, ở sâu trong nội tâm lại có vài phần tin tưởng Lăng Hàn có thể thành công.
Điều này làm cho nàng tâm loạn, sao còn chưa có so đã đoán mình sẽ bại chứ?
Các khách nhân đều bị chặn ở cửa, bày ra một đạo cấm chế, miễn cho bọn họ phát sinh lớn tiếng, quấy nhiễu đến hai người tỷ thí.
Hiện tại Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên cũng chỉ có tin tưởng Lăng Hàn, tuy bọn họ cũng không thể tiếp thu, qua hơn nửa năm mà thôi, vị Đại trưởng lão này liền nâng cao một bước.
Oanh, thần diễm bốc lên, hai vị Đan Sư trẻ tuổi đều bắt đầu tự mình luyện chế.
Lăng Hàn bắt đầu luyện đan, lập tức tiến nhập trạng thái vật ngã lưỡng vong.
Cuồng Dã Huyết Linh Đan là đan dược khó luyện chế nhất hiện nay hắn gặp, hơn nữa cũng là cực hạn của hắn hiện nay, bởi vậy, ngay cả hắn cũng cẩn cẩn dực dực, sơ ý một chút sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Luyện chế Thần Đan cấp tám cần một tháng, này không chỉ khảo nghiệm kiên trì, nghị lực, còn yêu cầu có nguyên lực cùng thần hồn cường đại chống đỡ.
Bởi vì này tương đương với đang toàn lực giao chiến, có bao nhiêu người có thể liên tục chiến đấu thời gian dài như vậy?
Một cái dừng lại liền có thể dẫn đến nổ lò.
Nên càng lên trên, Đan Sư lại càng ít.
Lăng Hàn đã quên tất cả, này không chỉ là cuộc tỷ thí, luyện ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan vốn chính là thần dược giai đoạn hiện tại hắn cần.
Bởi vậy, đã có thể bại địch, lại có lợi với mình, tự nhiên phải chăm chú.
Trong một tháng luyện đan, mọi người tới tới đi đi, trừ Đan Sư, người nào sẽ có kiên trì nhìn từ đầu tới cuối? Bất quá, đối với phần lớn Đan Sư mà nói, đây thật là một thịnh yến, quan khán hai Đan Sư cấp tám đấu pháp, đối với bọn họ có giúp ích rất lớn.
Mà ngày cuối cùng hết, gần như toàn bộ người trong thành đều chen lại đây muốn tận mắt nhìn thấy kết quả cuối cùng.
– Khai!
Gần như chẳng phân biệt được trước sau, Lăng Hàn cùng Hàn Tâm Nghiên đồng thời vỗ lò luyện đan, thình thịch, nhất thời nắp lò bay lên.
Mà lần này, Lăng Hàn không có giấu dốt, vận dụng Tam Hỏa Dẫn, phương pháp hắn am hiểu nhất.
– A!
Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên nhất thời há to miệng, đủ để nhét vào một quả trứng gà.
Tam Hỏa Dẫn, đó nhất định là Tam Hỏa Dẫn!
Hai người đều thầm nói, nhưng Tam Hỏa Dẫn rõ ràng là tuyệt kỹ của sư tôn, cũng chỉ truyền cho hai người bọn họ, mà bọn họ lại không có truyền cho người nào ở Hằng Thiên Đại Lục, như vậy học được Lăng Hàn từ đâu?
Lẽ nào, này là đệ tử cách thế của sư tôn?
Hưu, một viên đan dược lóng lánh từ trong lò luyện đan bay ra, ở trên trời loạn vũ.
Này là Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Luyện thành!
Hàn Tâm Nghiên chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng liền thở dài, lấy nhãn lực của nàng, chỉ liếc mắt nhìn trong nguyên liệu có Hồng Vũ Thần Vương Quả, liền có thể kết luận Lăng Hàn luyện chế tuyệt đối là Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Mà bây giờ đan thành, kết quả liền không cần nói cũng biết.
Nàng thua, Lăng Hàn thắng!
– Ta thua!
Nàng tâm phục khẩu phục.
Chúng nhân chấn động mãnh liệt, ai có thể nghĩ tới, Lăng Hàn cư nhiên thật thành Đan Sư cấp tám, hơn nữa đánh bại thiên tài trong thiên tài, Hàn Tâm Nghiên!
Người của Bảo Lâm Các thì toàn bộ hóa đá.
Nửa năm qua, bọn họ một mực chờ vị Đan Sư cấp tám đang bế quan nghiên cứu cổ đan phương kia, nhưng hắn vẫn không có xuất quan, xảo chính là, Hàn Tâm Nghiên vừa mới đến thăm Lâm Vũ Viên, liền bị Lâm Vũ Viên nhờ, đi khiêu chiến Hàn Lâm Các.
Hàn Tâm Nghiên chính là Đan Sư trẻ tuổi tiếng tăm lừng lẫy, quang hoàn trên đầu bất tận, nói ngắn lại, nàng chính là vì Đan Đạo mà sinh, chính là một trong mười đại Đan Sư thiên phú cao nhất của Đại Xích Dương Đế Triều.
Nhưng bây giờ… nàng thua một người càng trẻ tuổi.
Bất khả tư nghị! Thật bất khả tư nghị!
Hàn Tâm Nghiên quả thực kiêu ngạo, nhưng tuyệt không phải người không thủ tín, lúc này bưng chén trà tới, dâng cho Lăng Hàn, cũng lấy chỉ làm kiếm, ở dưới chân Lăng Hàn khắc một chữ phục.
Nguyện thua cuộc, quang minh lỗi lạc.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, cô gái này tâm tính có thể, thiên phú Đan Đạo lại cao, để hắn động ý thu đệ tử thứ sáu.
Chỉ là hiện tại hai người phẩm cấp Đan Đạo như nhau, hơn nữa lập trường tương phản, nếu hắn mở miệng nói muốn thu đồ đệ, đoán chừng là lọt vào một trận khinh bỉ.
Hắn uống một ngụm trà nói:
– Đan cũng so qua, trà cũng đã uống, liền cáo từ!
– Chờ một chút!
Hàn Tâm Nghiên mở miệng, nàng cắn môi một cái nói,
– Ta còn có thể khiêu chiến ngươi!
– Ha hả, có thể, bất quá phải chờ ta có thời gian.
Lăng Hàn cười nói, đây cũng không phải thoái thác, mà là trọng tâm của hắn cuối cùng ở võ đạo, không có khả năng một mực luyện đan.
Mang hai người Vân Vĩnh Vọng, Lăng Hàn nghênh ngang rời đi.
Người vây xem tự nhiên cũng giải tán, mà khi ba người trở lại Hàn Lâm Các, lập tức phát hiện lưu lượng khách ở đây so với lúc bọn họ rời đi nhiều hơn gấp năm lần, hơn nữa đây chỉ là một cái bắt đầu.
– Dám hỏi Đại trưởng lão, trước sử dụng… là Tam Hỏa Dẫn sao?
Trở lại Hàn Lâm Các, Khang Tu Nguyên liền không kịp chờ đợi hỏi.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Không sai!
Nửa năm quan sát, tuy không phải hắn, mà là Nghiễm Nguyên cùng Chu Vô Cửu, Lăng Hàn có thể kết luận hai đồ đệ này cùng Vân Phượng Tông không có liên hệ gì, chắc là không có quên bản phận.
– Đại trưởng lão, ngươi, ngươi là từ đâu học được môn bí thuật này?
Vân Vĩnh Vọng hỏi.
– Nơi nào?
Lăng Hàn lộ ra dáng tươi cười hồi ức.
– Đây vốn chính là thủ pháp độc môn của ta!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1292: Lăng Gia Quả Phụ
Đằng, đằng, Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên đồng thời đứng lên, lộ ra vẻ giận dử.
Lại dám nói Tam Hỏa Dẫn của sư tôn bọn họ sáng chế là độc môn của hắn? Này quá không biết xấu hổ, mặc kệ đối phương làm sao giúp Hàn Lâm Các, nhưng có một nguyên tắc, có một cực hạn là tuyệt đối không thể thoái nhượng.
Đó chính là sư tôn của bọn họ, như thiên thần, như Chân Tiên, tuyệt đối không thể khinh nhờn!
– Ta nghĩ, Đại trưởng lão cũng nên ly khai!
Vân Vĩnh Vọng lạnh lùng nói.
Biểu tình của Khang Tu Nguyên cũng lạnh lùng.
Quả thực, Lăng Hàn trợ giúp Hàn Lâm Các rất lớn, nhưng coi như Hàn Lâm Các suy sụp, bọn họ cũng tuyệt đối không cho phép một người ăn cắp thành tựu của sư tôn ở lại trong điếm, này là đại bất kính với sư tôn.
Lăng Hàn cười ha ha, hiện tại hai đồ đệ này biểu hiện để hắn rất hài lòng, nhưng hắn lại nói:
– Các ngươi đây là muốn xua đuổi công thần sao?
– Chúng ta sẽ cho các hạ đủ thù lao.
Khang Tu Nguyên lạnh lùng nói.
Lăng Hàn lại nói:
– Các ngươi không sợ ta gia nhập Bảo Lâm Các sao? Các ngươi nên biết, nếu ta gia nhập Bảo Lâm Các, các ngươi tuyệt đối chống không nổi mười ngày, liền đóng cửa.
– Ha hả, không biết các hạ có nghe câu này chưa, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành!
Vân Vĩnh Vọng quả quyết nói.
Lăng Hàn vỗ tay một cái, cười nói:
– Cần gì chứ, chỉ là một câu nói mà thôi.
– Các hạ, ngươi nên ly khai, thù lao của ngươi qua mấy ngày chúng ta sẽ đưa đến phủ.
Khang Tu Nguyên hạ lệnh trục khách.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Ta nhớ đó là một ngày trời đông giá rét, ta ở trước một tửu lâu phát hiện một tiểu hài tử sắp bị đông lạnh chết, gọi cho hắn một tô mì, từ đây tiểu hài tử này liền ỷ lại vào ta, vô luận ta đi tới chỗ nào liền theo tới chỗ đó.
Cả người Khang Tu Nguyên run lên, trong ánh mắt lộ ra quang thải không thể tin tưởng, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt này.
Đây là tràng cảnh lúc hắn cùng sư tôn gặp nhau, hắn là cô nhi, thiếu chút nữa đông chết, được Lăng Hàn cho một tô mì, liền đi theo Lăng Hàn, nhõng nhẽo muốn làm tuỳ tùng của đối phương.
Sau bị nghị lực của hắn cảm động, Lăng Hàn thu hắn làm đồ đệ, mà hắn cũng không có cô phụ Lăng Hàn kỳ vọng, ở Đan Đạo cho thấy thiên phú trác việt, từ đây đi lên con đường Đan Sư.
Chuyện này, hắn chưa từng nói cho bất luận kẻ nào biết!
Lẽ nào… Lẽ nào…
Lăng Hàn lại nhìn về phía Vân Vĩnh Vọng nói:
– Ngươi là Vân gia thiếu gia, bởi vì bị vị hôn thê vứt bỏ, liền đầu đến môn hạ của ta, muốn học thành võ nghệ, trở lại cho nữ nhân kia hai cái bạt tai.
Nhưng không nghĩ tới, ngươi ở Đan Đạo thiên phú lại vượt xa võ đạo, cuối cùng không có thể trở thành cao thủ võ đạo, lại thành Đan Đạo đại sư.
– Vĩnh Vọng, vi sư còn nhớ rõ, ngươi từng làm cho vi sư một cái áo choàng, nhưng chẳng ra thể thống gì, kết quả bị ba sư huynh đệ cười hơn nửa năm.
– Sư, sư phụ!
Vân Vĩnh Vọng không khỏi kêu lên, nhưng lời ra khỏi miệng mới biết được không hợp, người trước mặt này tại sao có thể là sư phụ chứ?
Lăng Hàn thở dài nói:
– Lúc ấy vi sư tiến nhập một di tích cổ thám hiểm, kết quả thân tử đạo tiêu, nhưng linh hồn lại bất diệt, vạn năm sau, lại ở trên người một thiếu niên thu được tân sinh.
Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên hai mặt nhìn nhau, đã vô cùng kinh hỉ, lại cảm thấy khó mà tin được.
Phải biết dù ở Thần Giới, Chuyển Hồn Hoa cũng là chí bảo tong chí bảo, trăm ức năm mới có thể sinh ra một gốc, độc nhất vô nhị! Nhưng Lăng Hàn có thể ở Tiểu Thế Giới để linh hồn chuyển thế, phúc trạch như vậy thậm chí vượt qua Thánh Nhân.
Có nên tin tưởng hay không?
Lăng Hàn cười ha hả, kể lại một số chuyện của năm người bọn họ khi đó.
Hai người Vân Vĩnh Vọng càng nghe càng kinh, việc này tuy không tính là bí mật, càng không phải bí pháp gì, nhưng cũng chỉ giới hạn ở năm người bọn họ, bây giờ nghe Lăng Hàn không ngừng nói ra, để cho bọn họ càng ngày càng tin tưởng Lăng Hàn.
Chứng cứ trọng yếu nhất là, trừ sư tôn của bọn họ ra, người nào còn có thể có được thiên phú Đan Đạo cao như vậy?
Nếu là sư tôn của bọn hắn, như vậy nửa năm tăng một cấp… Nói không chừng có khả năng!
– Sư phụ!
Hai người Vân Vĩnh Vọng đều quỳ xuống, lệ rơi đầy mặt.
Lăng Hàn cũng cảm xúc dâng trào, giơ tay lên nói:
– Không cần đa lễ, vạn năm không gặp, có thể nhìn thấy các ngươi không chỉ bình an vô sự, hơn nữa ở Đan Đạo, võ đạo đều có tiến bộ nhảy vọt, để vi sư rất vui mừng.
– Sư phụ…
Hai người Vân Vĩnh Vọng đều rơi lệ đầy mặt, nói không ra lời.
– Được rồi, sư huynh đệ của hai người các ngươi đâu?
Lăng Hàn hỏi.
Trong bốn đồ đệ, Trần Thụy Tĩnh là lão đại, Vân Vĩnh Vọng là lão nhị, Khang Tu Nguyên lão tam, Giang Dược Phong là lão tứ.
Sắc mặt của Vân Vĩnh Vọng không khỏi biến hóa, muốn nói lại thôi.
Lăng Hàn nhìn ở trong mắt nói:
– Ta biết, trong sư huynh đệ các ngươi tất có hiềm khích, ban đầu ở Hằng Thiên Đại Lục thấy có hai Hàn Phong Hội, vi sư liền đoán được.
– Trước đây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vân Vĩnh Vọng, Khang Tu Nguyên nhau nhìn, Vân Vĩnh Vọng nói:
– Để ta nói đi.
Hắn dừng một chút, sửa lại tâm tư mới nói:
– Sau khi sư tôn mất mấy trăm năm…
Hắn mới bắt đầu liền ngừng lại, nhìn Lăng Hàn, lộ ra vẻ bối rối, sư tồn còn ngồi trước mặt, nói chết không phải đại nghịch bất đạo sao.
– Không có gì.
Lăng Hàn cười nói.
– Ngũ Tông rất nhanh thì lộ ra chân diện mục, muốn tai họa thiên hạ.
Lúc đó, quần hùng thiên hạ nổi lên, chống lại Ngũ Tông hãm hại.
Nhưng tuy Thiên Địa biến hóa, cường giả xuất hiện lớp lớp, nhưng nội tình của Ngũ tông càng thâm hậu hơn, còn có Thần Giới trợ giúp, tuy chúng ta liều mạng với vài Thần linh, nhưng cuối cùng vẫn lấy thất bại kết thúc.
– Bất quá, Thiên Kiếm Cung có nữ nhi của một vị đại nhân vật đi tới Hằng Thiên Đại Lục, nảy lòng du sơn ngoạn thủy, cư nhiên lại coi trọng lão tứ.
– A!
Lăng Hàn không khỏi kinh hô một tiếng, Giang Dược Phong phong lưu vô số, lại còn có thể được một bạch phú mỹ đến từ Thần Giới coi trọng, đây thật là để người giật mình.
– Lão tứ cũng thích nàng kia, còn muốn ba người chúng ta cùng hắn đi Thần Giới, tự nhiên bị chúng ta cự tuyệt.
Vì vậy… chúng ta liền xích mích.
Vân Vĩnh Vọng tiếp nói.
– Chúng ta vốn phải chết trận ở Hằng Thiên Đại Lục, nhưng sư nương… không, là Thiên Phượng Thần Nữ mang chúng ta lên Thần Giới, nàng nói, chúng ta không dám không nghe.
Quả nhiên, ở trong lòng bốn đồ đệ, Thiên Phượng Thần Nữ sớm đã là sư nương, nói ra còn có trọng lượng hơn hắn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1293: Phu Nhân Cho Mời
Lăng Hàn lắc đầu, trước đây đánh không lại Thiên Phượng Thần Nữ, nhưng bây giờ… hẳn không có vấn đề đi.
– Hiện tại Thiên Phượng Thần Nữ ở nơi nào?
Hỏi hắn, trong giọng nói cũng có vẻ kích động.
– Sư nương… tuy Thiên Phượng Thần Nữ xuất thân Tiểu Thế Giới, nhưng huyết mạch vô cùng cường đại, sau khi trở lại Vân Phượng Tông liền được trọng điểm bồi dưỡng, chỉ dùng ba ngàn năm liền bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, hiện tại càng đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn.
Khang Tu Nguyên tiếp lời nói.
– Nàng bất mãn cách làm của tông môn, sau khi vì tông môn ra sức mấy lần, liền tuyên bố thoái ẩn, cũng tự xưng là…
Hắn dừng một chút, nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi buồn bực nói:
– Tiểu tử thối, còn dám treo khẩu vị của vi sư?
Tuy Khang Tu Nguyên tuổi một xấp dầy, nhưng bị Lăng Hàn quát tiểu tử thối lại cười hì hì, dĩ nhiên, luận niên linh tương đối, Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị hơn một vạn tuổi quả thực rất trẻ tuổi.
Hắn lại nói:
– Nàng tự xưng là Lăng gia quả phụ.
Lăng Hàn sờ sờ cằm, hung bà nương này cư nhiên tự nhận vợ hắn, da mặt thực sự là quá dầy, bất quá hắn vui mừng!
Hiện tại Giang Dược Phong tự nhiên ở Thiên Kiếm Cung, mà Trần Thụy Tĩnh thì ở các nơi thám hiểm, hắn là võ giả, cần ở trong chiến đấu đề thăng thực lực.
Còn Thiên Phượng Thần Nữ, hiện tại nàng ẩn cư ở Thủy Nguyên Cốc, một địa phương cách nơi đây không sai biệt lắm 3 ngàn dặm.
Lăng Hàn quyết định lập tức đi tìm Thiên Phượng Thần Nữ.
Đẩy ngã Ngũ Tông có thể từ từ làm, nhưng thê tử đã thả một vạn năm, hắn một khắc cũng không muốn đợi lâu.
Hắn ra Hàn Lâm Các, vừa định xuất phát, đã thấy một chiếc xe ngựa chặn đi đường của hắn, chỉ thấy một thanh y nữ tử ở trên xe ngựa hơi cúi nói:
– Lăng đại sư, phu nhân nhà ta cho mời.
– Phu nhân nhà ngươi?
Lăng Hàn kinh ngạc.
– Là ai?
– Lăng đại sư lên xe, chẳng phải sẽ biết?
Thanh y nữ tử hé miệng cười, toát ra một phong tình diễm lệ.
Nhìn trang phục của nàng hẳn chỉ là một tỳ nữ, nhưng một tỳ nữ cũng có phong tình như vậy, vậy chủ nhân là vưu vật thiên kiều bá mị bực nào?
Người bình thường tất nhiên sẽ tưởng tượng vô tận, vui vẻ đáp ứng lên xe, xem hình dáng vị phu nhân kia.
Nhưng hiện tại Lăng Hàn nào có tâm tình này?
Hắn lắc đầu nói:
– Không rảnh.
Hắn lắc lắc tay áo, nghênh ngang mà đi.
– Ai ai ai!
Thanh y nữ tử vội từ trên xe ngựa nhảy xuống, ngăn trở lối đi của Lăng Hàn, đồng thời ưỡn bộ ngực cao vót, thiếu chút nữa đụng phải trên người Lăng Hàn, khiến cho Lăng Hàn lui về phía sau một bước.
Nữ nhân muốn mạnh mẽ lên, nam nhân thật đúng là phải cẩn thận một chút, nếu không ngươi bị ngực của nàng đụng trúng, vậy khẳng định là ngươi muốn chiếm tiện nghi của người ta, nhất định như vậy.
– Lăng đại sư, phu nhân nhà ta chính là mỹ nhân trên đời này đều biết, không biết có bao nhiêu dị sĩ xếp hàng muốn gặp phu nhân nhà ta, nhưng vậy cũng phải xem tâm tình của nàng a.
Thanh y nữ tử có chút ngạo nghễ.
– Hiện tại phu nhân nhà ta chủ động mời, ngươi lại còn cự tuyệt, không sợ phu nhân nhà ta thương tâm sao?
– Cùng ta có quan hệ gì?
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Ta không đồng ý!
Thanh y nữ tử nói, lấy tay bắt tới Lăng Hàn.
– Lăng đại sư, ngươi đã không chịu ngoan ngoãn lên xe, ta chỉ có thể mạo phạm!
Oanh, trong cơ thể nàng dũng động ra khí tức cường đại, đúng là một cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh!
Lăng Hàn kinh ngạc, đường đường cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh, nơi nào không thể đi, lại đi làm tỳ nữ?
Bất quá, hắn tự nhiên không sợ.
Hắn ngưng tụ nắm tay, đánh tới đối phương, bởi vì tu ra Lôi Đình kiếm pháp, lại ngộ được một tia uy năng Thiên Kiếp, một quyền này của hắn không chỉ nhanh, hơn nữa phía trên có lôi điện oai, lực phá hoại kinh người.
Két, Lôi Đình loạn thiểm.
Thanh y nữ tử lộ ra vẻ khiếp sợ, nhưng nàng đã không kịp thu chiêu, đầu ngón tay vừa khéo đụng phải nắm tay của Lăng Hàn, thình thịch, một tiếng vang nặng nề, hai người đều lui ra phía sau.
Cô gái này là Nhật Nguyệt Cảnh hậu kỳ, nhưng không phải thiên tài mấy tinh, bởi vậy, lực lượng của nàng bất quá sàn sàn với Lăng Hàn.
Nhưng một quyền này của Lăng Hàn dùng tới Thiên Kiếp lực, lực phá hoại kinh người bực nào, nhất thời chấn đầu ngón tay của thanh y nữ tử chảy máu.
– Thật không nghĩ tới, Lăng đại sư lại còn là cao thủ võ đạo!
Thanh y nữ tử chuyển động công pháp cầm máu, trên mặt có vẻ kinh ngạc, nhưng không có luống cuống,
– Bất quá, phu nhân ra lệnh, Lăng đại sư còn nên thành thật phối hợp mới tốt!
Con ngươi nàng mở ra, ông, hai vòng Nhật Nguyệt hiện lên, nhưng không tản mát ra một tia nhiệt lực, mà tràn đầy âm lãnh, chu vi có băng sương xuất hiện, hạ xuống.
Nhật Nguyệt, chỉ là nhìn qua như Nhật Nguyệt trên bầu trời mà thôi.
Có người tu Hàn Băng Chi Lực, vậy Nhật Nguyệt tự nhiên vô cùng băng lãnh, tản mát ra hàn lực vô tận.
Nhật Nguyệt phóng ra ngoài!
Trong lòng Lăng Hàn gật đầu, ở đây trình tự võ đạo quả nhiên mạnh hơn Hợp Ninh Tinh, chí ít Hợp Ninh Tinh chỉ thấy Tam Nguyên Thượng Nhân có thể phóng Hằng Hà ra ngoài, những người khác chỉ biết vận dụng lực lượng Sơn Hà Nhật Nguyệt cùng Tinh Thần mà thôi.
Băng hàn như vậy để huyết dịch của Lăng Hàn cũng phải đông lại, làm thân thể hắn muốn đóng băng.
Bất quá, muốn đánh bại hắn, này xa xa không đủ!
Két, cả người hắn tán phát ra lôi quang, Tia Chớp dày đặc, nhất thời ngăn cách lực đóng băng ra ngoài ba thước.
– Băng Phong Chi Thương!
Thanh y nữ tử nhẹ xích một tiếng, hàn khí vô tận ngưng kết, ngưng tụ thành một thanh băng thương, tiếp đó chợt đâm tới Lăng Hàn, gió lạnh quyển đãng, hóa thành vô số đạo băng nhận.
Lăng Hàn một chỉ điểm ra, Kiếm Ý diễn hóa, mang Lôi Đình chi lực, nghênh đón băng nhận.
Ba ba ba ba, tất cả băng nhận đều bị nổ nát.
Lăng Hàn đứng chắp tay nói:
– Đủ chưa?
Thanh y nữ tử rung băng thương lên nói:
– Chưa đủ!
Nàng phục lại công lên, trường thương không ngừng đâm, còn có thể sử dụng như côn, ý chí võ đạo quán chú, trên băng thương xuất hiện từng đạo thần văn, đan vào thành quang mang lóng lánh.
Lăng Hàn hừ một tiếng, cũng triển khai chiến lực, nắm tay oanh kích, không ngừng nện ở trên băng thương.
Tạp tạp tạp, trên băng thương xuất hiện vết rạn, sau khi ăn một cái trọng quyền của Lăng Hàn, cuối cùng vỡ nát, mà sắc mặt của thanh y nữ tử cũng trắng bệch, tóc tai bù xù, không còn một chút xíu xinh đẹp mê người.
Nàng không khỏi hoảng sợ, Lăng Hàn chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ mà thôi, lại ở chính diện đánh bại mình, thực lực này quá kinh người! Nhưng nàng cũng không chịu thua, mà lấy ra một tấm thần phù, muốn dán lên người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1294: Lại Thấy Yêu Tinh
– Thanh La, đủ rồi!
Trong xe truyền ra một thanh âm quyến rũ thấu xương, chính là chưởng môn nhân của Đại Doanh Thành Bảo Lâm Các… Lâm Vũ Viên.
Làn gió thơm dương động, cửa xe mở ra, đứng một đại mỹ nhân phong tình vạn chủng, vóc dáng ngạo nhân, chỉ vừa đứng đó là có thể làm người sinh ra tưởng tượng vô tận.
Hơn nữa, nữ nhân này hiển nhiên rất am hiểu phát huy mị lực đến mức tận cùng, đây cũng không phải là tùy tùy tiện tiện đứng, mà là thân thể mềm mại khẽ nghiêng, hiển lộ đường cong toàn thân.
Thực sự là rượu không say người người tự say.
– Lăng đại sư, thiếp cũng không phải hồng thủy mãnh thú gì, ngươi còn sợ thiếp ăn ngươi sao?
Nàng cười khanh khách, như nhánh hoa run rẩy, phong tình động nhân.
Bị nàng nói như vậy, Lăng Hàn tự nhiên cũng không tiện rời đi, liền cười cười nói:
– Không biết phu nhân có gì chỉ giáo?
– Lên xe trước đi.
Lâm Vũ Viên cười quyến rũ nói.
Lăng Hàn hơi do dự, vẫn gật đầu, leo lên xe ngựa.
Lâm Vũ Viên xoay người tiến nhập trong xe, nàng mặc một quần dài màu đỏ, rất vừa người, bao vây vóc dáng hoàn mỹ của nàng thật chặc, đứng ở sau lưng nàng, có thể tinh tường thấy vòng eo như dương liễu chập chờn sinh tư.
Mà cái mông tròn vo cũng bị vải vóc bao chặt chẽ, đi một bước, kiều đồn nhô lên, mê người như có thể chảy ra nước.
Lăng Hàn coi như là thường thấy mỹ nữ, mà nói đến mê người, Loạn Tinh Nữ Hoàng muốn vượt lên nàng thập bội, nhưng nói đến làm sao bày ra phong tình bằng phương thức nóng bỏng, nữ nhân này tuyệt đối am hiểu nhất.
Ngay cả hắn cũng không dám xem nhiều, rất sợ xảy ra sự cố.
Lâm Vũ Viên nhất cử nhất động đều xinh đẹp mê người.
Như Loạn Tinh Nữ Hoàng là trời sinh tuyệt sắc, coi như chỉ là một thân ảnh cũng có thể để cho người ta phát lên ham muốn vô tận, mà cô gái này lại thông qua các loại động tác thật nhỏ, phát huy mị lực bản thân đến mức tận cùng.
Mỹ đồn của nàng chập chờn, để cho người ta hoàn toàn cầm lòng không được.
Nhẹ nhàng ngắt một cái, liền có đường cong tất lộ, quyến rũ mê người, để cho người ta thật muốn đưa tay lên chạm tới, tự tay thể nghiệm kiều đồn đầy đặn, co dãn cùng mềm mại.
Lăng Hàn chặc thủ tâm thần, đây cũng là một Đại yêu tinh!
Để cho hắn hết ý là, tỳ nữ áo xanh rõ ràng xưng cô gái này là phu nhân, nhưng ngoại hình của nàng không có đại biểu gả cho người … bình thường, sau khi nữ nhân lập gia đình sẽ búi tóc lên, thiếu nữ vân anh chưa gả là tuyệt không thể nào ăn mặc như vậy.
Mà nàng, tóc đen xõa như bộc, lộ ra một chút xíu cổ tuyết trắng, trắng đen tạo thành thị giác trùng kích mãnh liệt.
Mà cũng không liên quan tới hắn a.
Lăng Hàn lập tức thầm nói, chẳng lẽ đối phương không có lập gia đình, mình còn có thể bắt nàng sao? Dĩ nhiên là không cần để ở trong lòng.
Xe ngựa chỉ cách một đoạn, nhưng cảm giác như Lâm Vũ Viên đi rất lâu, để cho thân ảnh xinh đẹp hấp dẫn của mình hoàn toàn khắc ở trong đầu Lăng Hàn, lúc này mới xoay người, cười nói:
– Lăng thiếu mời ngồi!
Nụ cười này, như trăm hoa đua nở, toàn bộ buồng xe đều sáng người không ít.
Lăng Hàn cười nhạt, theo lời ngồi xuống nói:
– Phu nhân mời, không biết có chuyện gì?
Hắn bây giờ vội vả đi Thủy Nguyên Cốc tìm Thiên Phượng Thần Nữ, thật không muốn lãng phí thời gian.
Thấy trong ánh mắt hắn toát ra vẻ không nhịn được, Lâm Vũ Viên thiếu chút nữa tức lệch mũi.
Nàng tự phụ mị lực, rất thích trêu người xoay quanh, để cho người ta vì nàng si tình, bản tính xấu xí hiện ra.
Nàng không phủ nhận mình là một yêu nữ, lãnh khốc tuyệt tình như vậy, ai bảo dáng dấp nàng xinh đẹp, có thể tùy ý trêu ghẹo như thế chứ?
Nhưng Lăng Hàn lại dám lộ ra vẻ không nhịn được với nàng, cái này cái này cái này, đơn giản là đang đánh mặt của nàng a!
Nếu như Lăng Hàn chẳng qua là trên mặt lộ ra vẻ không nhịn được, nàng có thể kết luận, đối phương chẳng qua là giả bộ một chút, dùng kế dục cầm cố túng, cũng có thể coi là một tay ăn chơi già dặn.
Nhưng bây giờ nhìn cái mặt lạnh lùng, ánh mắt không nhịn được kia liền nói rõ, cái này để cho Lâm Vũ Viên tin tưởng, đối phương thật là không muốn gặp mình.
Ánh mắt chắc là sẽ không nói láo, huống chi Lâm Vũ Viên trêu nam nhân thành tính, đối phương có ham muốn mình hay không, nàng dễ dàng liền có thể cảm thấy.
Nàng hết sức khó chịu a!
Lâm Vũ Viên bình phục tâm tình, chẳng lẽ một đại yêu tinh như nàng còn cám dỗ không được một thiếu niên? Nàng không chút keo kiệt lộ ra một nụ cười kinh diễm, vậy thì thật là tinh thiết bách luyện cũng có thể hóa thành nước, phong tình vạn chủng.
– Không có chuyện gì chẳng lẽ không thể mời Lăng thiếu đến hàn huyên một chút sao?
Giọng nói lười biếng, giống như dài ra một đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng gãi, để cho người ta dục hỏa dâng trào.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Nếu như phu nhân không có gì phân phó, vậy tại hạ cáo từ!
Hắn đứng lên, làm bộ muốn đi.
– Uy! Uy!
Lâm Vũ Viên thật bị chọc giận rồi, nàng lắc người một cái liền ngăn cản đến trước mặt Lăng Hàn, tốc độ thật nhanh, để cho sắc mặt Lăng Hàn không khỏi ngưng lại, nữ nhân kiều mị này lại là đại cao thủ.
Tốc độ quá nhanh, hắn thậm chí không có thấy rõ, nếu đối phương đột nhiên xuất thủ với hắn, hắn rất có thể sẽ trúng chiêu!
Bất quá, đối phương làm vậy để hai ngọn núi đang run rẩy đính vào trước người hắn, chỉ kém một chút xíu sẽ đụng vào, để cho Lăng Hàn không khỏi nhíu mày, sau đó lui một bước.
Hắn chọc nợ tình đã đủ nhiều, nữ nhân đã trở thành hồng nhan hắn tự nhiên sẽ không vứt bỏ, nhưng tuyệt đối, tuyệt đối không muốn lại đi trêu chọc đối tượng mới a.
Lâm Vũ Viên thấy vậy, mị nhãn không khỏi khẽ híp một cái, hóa thành một đường may, lại đủ để xuyên thủng tất cả nam nhân trong thiên hạ.
Nàng cười cười, dùng khẩu khí khinh bạc nói:
– Ngươi sợ cái gì, lo lắng thiếp thân ăn ngươi sao?
Thật đúng là như vậy a!
Lăng Hàn đàng hoàng không khách khí gật đầu nói:
– Phu nhân, xin tự trọng!
Lâm Vũ Viên càn rỡ cười duyên lên, ngực phập phồng, ba ba rung chuyển, để cho người ta hoa cả mắt, quả muốn hóa thành dã thú, đẩy ngã vưu vật này, tự tay đo lường hai ngọn núi kia.
– Mọi người đều nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm.
Ha ha, có muốn thử tư vị trộm lão bà của người khác hay không?
Nàng nhẹ giọng nỉ non, tràn đầy cám dỗ.
Tiểu tử thúi, mắc câu đi a!
Chỉ cần ngươi lộ ra một chút xíu thái độ xấu xí, nhìn ta không đánh chết ngươi, sau đó thu làm đầy tớ, để cho ngươi làm khổ sai cả đời, dám giả vờ không thèm với ta, hừ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1295: Khách Khanh Trưởng Lão
Lăng Hàn cười cười nói
– Phu nhân là uống quá nhiều sao, say cũng không nhẹ! Được rồi, ta không có thời gian chơi với ngươi, nếu không tránh mà nói, ta không thể làm gì khác hơn là phá hủy cái xe ngựa này của phu nhân!
Lâm Vũ Viên há hốc mồm cứng lưỡi, người này còn cự tuyệt mình.
– Ô!
Nàng đột nhiên ủy khuất, ô ô ô khóc thút thít.
Ngươi bị động kinh sao?
Ta một ngón tay cũng không có đụng ngươi, sao ngươi như bị người khinh bạc vậy? Lăng Hàn cảm thấy đau đầu.
Không nên chọc thì tốt hơn, đi!
Lăng Hàn muốn nhấc chân, lại thấy hoa mắt, Lâm Vũ Viên mới vừa rồi còn ngồi dưới đất khóc thút thít lại chặn đường đi của hắn, thực lực của nữ nhân này thật có chút sâu không lường được, để cho Lăng Hàn không cách nào nắm bắt, không cách nào suy đoán.
– Ngươi khi dễ người!
Lâm Vũ Viên dùng giọng nức nỡ nói, chẳng qua nàng vốn là vưu vật quyến rũ như nước, vừa lê hoa đái vũ, nhất thời để cho người ta lên tà hỏa, càng hiện lên một cổ vọng động muốn giày xéo nàng mãnh liệt.
Loại quý phụ cao cao tại thượng này, là có thể kích thích ham muốn chinh phục của nam nhân nhất, thật muốn xé rách quần áo của nàng, để cho nàng thần phục ở dưới khố của mình …… dựa vào! Lăng Hàn nhe răng, mị lực của cái họa thủy này thật không nhỏ, hại hắn lại suy nghĩ nhiều.
Hắn vội vàng nghĩ tới Loạn Tinh Nữ Hoàng, dung nhan tuyệt sắc khuynh thành kia vừa hiện, Lâm Vũ Viên lập tức mất đi quang thải, ở trước mặt của hắn bình thường, sẽ không có một tia cám dỗ nữa.
Nữ hoàng đại nhân lại còn có thể coi là thuốc thanh tâm, cái này, thật đáng khen a!
Lâm Vũ Viên lần nữa chắc lưỡi hít hà, lão nương đã dùng tới bản lãnh áp đáy hòm, ngươi lại còn một bộ cười chê?
Nàng không có lui, chẳng lẽ muốn nàng cởi?
Nàng chẳng qua là vui đùa một chút mà thôi, trêu đùa là nam nhân tình cảm, trêu đùa là nam nhân đáng thương, nhưng không có ý để mình nhảy vào chút nào.
– Lăng thiếu, mời ngồi!
Nàng đột nhiên nghiêm mặt nói, trên khuôn mặt quyến rũ như nước nào có một chút nước mắt?
Lăng Hàn có chút phát điên, ngươi nói chúng ta quen biết sao? Ngươi đùa như vậy thật tốt sao?
Chẳng qua là, thực lực nữ nhân này sâu không lường được, nếu da mặt nàng lại dày không cho rời đi, vậy trừ khi Lăng Hàn vận dụng Hắc Tháp thì không có biện pháp khác.
Chẳng qua là kể từ khi biết Tiên Vực, Lăng Hàn càng thêm cẩn thận, càng không muốn bộc lộ bí mật của Hắc Tháp.
Hắc Tháp là tồn tại gì?
Luân Hồi Thụ cần mười hai vạn ức năm mới có thể lớn, nhưng ở trong Hắc Tháp bất quá ba năm mà thôi, mặc dù không có đạt tới công hiệu lớn nhất, nhưng đã nghịch thiên đến không tả nổi rồi.
Cái này thả vào Tiên Vực, chắc cũng là chí bảo?
Bây giờ hắn ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng không thể bước vào, nếu để cho cường giả Tiên Vực biết hắn có Hắc Tháp, đó không phải muốn chết sao?
– Phu nhân tới cùng có gì chỉ giáo?
Lăng Hàn trầm giọng nói, hắn đến bây giờ thậm chí còn không biết thân phận của đối phương.
Lâm Vũ Viên cười nói:
– Thiếp chính là chưởng quỹ của Bảo Lâm Các.
Lăng Hàn có chút cổ quái, một đại yêu tinh quyến rũ như nước, hơn nữa thực lực thâm bất khả trắc như thế cư nhiên chỉ là chưởng quỹ của một cửa hàng đan dược? Trong lòng hắn nhả rãnh, nhưng trên mặt bất động thanh sắc nói:
– Nguyên lai là Lâm chưởng quỹ.
– Sách sách sách, thiếp không thích tiếng xưng hô này!
Lâm Vũ Viên lắc đầu, lấy một tư thái vô cùng mạn diệu ngồi xuống, tiếp đó vén hai chân, trong tà váy xẻ cao hiện ra một cái chân thon dài, tinh tế, tuyết trắng giống như ngà voi.
Bởi vì trong buồng xe lắp đặt thiết bị thập phần xa hoa, trên nền lót thảm lông thật dầy, nàng ngay cả giày cũng không có mang, năm ngón chân khéo léo đỏ tươi, tôn lên mỹ chân tuyết trắng, nếu có ham mê đặc thù nào đó mà nói, nhất định sẽ muốn quỳ liếm.
Càng muốn mạng là, nàng còn nhẹ nhàng lay chân, mùi thơm trận trận, để mắt người không tự chủ được chạy vào trong váy, muốn xem càng nhiều cảnh xuân.
Đáng tiếc là, chỉ có thể thấy một chút xíu bắp đùi trắng như tuyết.
– Không bằng… Gọi thiếp tỷ tỷ đi!
Lâm Vũ Viên cắn ngón tay, hàm răng như ngọc, nhãn thần mông lung, rượu không say người người tự say.
– Lâm phu nhân!
Lăng Hàn bất vi sở động.
– Lâm tỷ tỷ cũng được.
Lâm Vũ Viên rất có kiên nhẫn.
– Lâm phu nhân!
Lăng Hàn kiên trì.
Lâm Vũ Viên không khỏi thở dài, nàng còn thật không có thấy nam nhân như vậy, lãnh khốc hờ hững, để cho nàng hiện lên vài phần hiếu kỳ.
Nàng biết, khi nữ nhân phát lên lòng hiếu kỳ với một nam nhân mà nói, đó là một tín hiệu nguy hiểm, rất có khả năng bởi vậy mà lún xuống.
Nhưng nàng có lòng tin, tuyệt đối có thể khống chế mình, lại làm cho đối phương say mê mình.
– Được rồi!
Lâm Vũ Viên cuối cùng không miệt mài trên xưng hô nữa.
– Hàn đệ đệ cũng biết, ngươi luyện ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan, sẽ đưa tới bao nhiêu phiền phức không?
Khóe miệng của Lăng Hàn co quắp, nữ nhân này căn bản không có chút thoái nhượng, cái gì được rồi chứ, mặc dù không có yêu cầu hắn kêu tỷ tỷ nữa, nhưng gọi hắn là “Hàn đệ đệ”, còn không phải như nhau sao?
Hắn cũng lười cải cọ với đối phương, sẽ để đề tài càng xả càng xa, hơn nữa, nữ nhân này hiển nhiên là một tay hảo thủ, không thể bị đối phương kéo vào trong rãnh.
– Làm sao phiền phức?
Hỏi hắn.
– Cuồng Dã Huyết Linh Đan, có thể đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ của Nhật Nguyệt Cảnh, được xưng là thánh dược trong Nhật Nguyệt Cảnh, chỉ cần không có đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, khẳng định sẽ để mắt tới Hàn đệ đệ.
Lâm Vũ Viên nhẹ nhàng nói, không chút keo kiệt ở trước mặt Lăng Hàn cho thấy nàng quyến rũ xinh đẹp.
Lăng Hàn cười cười nói:
– Đã như vậy, những Nhật Nguyệt Cảnh kia không nên khách khí với ta, kính như khách quý sao?
Lâm Vũ Viên cười ha hả, lần thứ hai để Lăng Hàn no mắt, nàng lắc đầu nói:
– Hàn đệ đệ lại không có bối cảnh gì, Hàn Lâm Các lại là một miếu nhỏ, làm sao có thể chấn nhiếp người khác?
– Chỉ cần tin tức truyền ra, không bao lâu nữa, Hàn đệ đệ sẽ bị người bắt, bức luyện đan cả ngày.
– Hì hì, Hàn đệ đệ sẽ không cho là địa vị của Đan Sư cao cả, có thể đi khắp thiên hạ chứ?
Dĩ nhiên không có khả năng.
Sở dĩ địa vị của Đan Sư cao cả, đó là bởi vì võ giả nhu cầu, đương nhiên cái địa vị này là võ giả cho, có nhận hay không, cũng phải xem tâm tình của võ giả.
Đan Sư không có bối cảnh duy trì, vậy thật chỉ là một “công cụ” luyện đan mà thôi.
Lăng Hàn cười cười nói:
– Phu nhân lại có đề nghị gì đây?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Audio] Các Con Mẹ Đã Về [Audio] Các Con Mẹ Đã Về](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cac-Con-Me-Da-Ve.jpg)
![[Dịch] Vô Tự Thiên Thư [Dịch] Vô Tự Thiên Thư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Vo-Tu-Thien-Thu-Audio-Truyen.jpg)
