[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 260 : Người Ngọc Nơi Nào? (Thượng) (c1296-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1296: Người Ngọc Nơi Nào? (Thượng)
– Gia nhập Bảo Lâm Các!
Lâm Vũ Viên đột nhiên nghiêm nghị nói.
Trước còn một bộ phong tình vạn chủng, ta muốn mê chết ngươi, nhưng đột nhiên liền giải quyết việc chung, chính kinh vô cùng, tương phản như vậy quá lớn, để Lăng Hàn có chút không tiếp thụ được.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Tuy Bảo Lâm Các thế lớn, trên có thể thông thiên, bất quá, tại hạ không có khả năng ly khai Hàn Lâm Các.
Lâm Vũ Viên lại triển khai dáng tươi cười mê người nói:
– Thiếp cũng không yêu cầu Hàn đệ đệ ly khai Hàn Lâm Các.
Đương nhiên Hàn đệ đệ có thể làm Hàn Lâm Các Đại trưởng lão, vì sao không thể kiêm Bảo Lâm Các khách khanh trưởng lão chứ?
Lăng Hàn kinh ngạc, đây thật là một phần đại lễ.
Bảo Lâm Các tuyệt đối là một quái vật lớn, chi nhánh trải rộng toàn bộ Vân Đỉnh Tinh, ngay cả Xích Diễm Hoàng cũng phải cho mấy phần mặt mũi.
Như vậy, có một tấm bảng hiệu như thế, còn có Nhật Nguyệt Cảnh nào dám động Lăng Hàn?
Bất quá, Lăng Hàn cũng không phải lo lắng có thế lực nào thật bức mình đi luyện đan, mà là nghĩ tới Ngũ Tông.
Ngũ Tông có thể ở Thần Giới đặt chân nhiều năm như vậy, hơn nữa, lấy Hằng Thiên Đại Lục luyện chế nhiều lần Nhất Giới Đan như vậy, lẽ nào Thần Giới thật không có ai biết? Phía sau bọn họ… nói không chừng có thế lực mạnh hơn bao che!
Nếu Lăng Hàn đơn thương độc mã mà nói, như vậy sau khi chống lại Ngũ Tông, đối phương không địch lại, nhất định sẽ xin thế lực sau lưng giúp đỡ.
Thế nhưng, Lăng Hàn thể hiện tấm chiêu bài Bảo Lâm Các ra, thế lực sau lưng Ngũ Tông còn dám ra tay sao?
Ngũ Tông không có thế lực như vậy duy trì, nhưng tổng có minh hữu gì đi, Bảo Lâm Các đủ để kinh sợ chút người kia, để cho bọn họ khoanh tay đứng nhìn.
Không tệ, cái thân phận này rất hữu dụng!
Nghĩ như thế, Lăng Hàn liền gật đầu nói:
– Vậy cung kính không bằng tòng mệnh, đa tạ phu nhân.
Lâm Vũ Viên cười xinh đẹp, tiếp đó dựng thẳng lên một ngón tay nói:
– Bất quá, thiếp có một điều kiện.
Lăng Hàn gật đầu, đối phương tự nhiên không có khả năng vô duyên vô cớ giúp hắn một đại ân, có điều kiện là rất bình thường.
Hắn nói:
– Điều kiện gì?
Không hà khắc mà nói, hắn sẽ đáp ứng.
Bất quá muốn hắn “hiến thân” mà nói, đó là trăm triệu lần không có khả năng.
Điều kiện của Lâm Vũ Viên cũng tuyệt không “bình thường“.
– Hai chọn một, thứ nhất, mỗi mười năm thay thiếp thân luyện chế một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan, thứ hai, dạy phương pháp luyện chế cho nha đầu Tâm Nghiên kia.
Hai điều kiện này thật đúng là không tính giản đơn.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Phu nhân có thể lấy được Hồng Vũ Thần Vương Quả?
Này là then chốt để luyện chế Cuồng Dã Huyết Linh Đan, không có vị chủ dược này, hết thảy đều là hư ảo.
– Nếu không lấy được, thiếp sao dám nói điều kiện như vậy?
Lâm Vũ Viên tràn đầy tự tin nói.
Lăng Hàn chậm rãi gật đầu nói:
– Hảo, ta có thể dạy phương pháp luyện chế cho Hàn cô nương.
Điều kiện thứ nhất mà nói, hắn sẽ bị chung thân cột vào Bảo Lâm Các, chẳng bằng chọn thứ hai, tuy dạy người luyện đan cần thời gian rất lâu, nhưng là sự tình nhất lao vĩnh dật.
Huống hồ, hắn chỉ cần lấy đan phương cho Hàn Tâm Nghiên, đợi đối phương nắm giữ được không sai biệt lắm, lại dành thời gian chỉ điểm một chút, với hắn mà nói tốn thời gian cũng sẽ không nhiều.
Lâm Vũ Viên lại có chút thất vọng, Lăng Hàn chọn cách thứ hai chứng minh mị lực của nàng vô hiệu, bằng không đối phương hẳn là chọn thứ nhất, không phải có thể cùng nàng gặp nhiều mấy lần sao?
Tên tiểu tử thúi này, lão nương cũng không tin!
Lâm Vũ Viên cuối cùng thả Lăng Hàn xuống xe ngựa, mê hoặc không có tác dụng a.
– Dựa vào!
Bất quá, sau khi Lăng Hàn xuống xe ngựa, không khỏi hét lớn một tiếng, bởi vì thời điểm hắn nói chuyện với Lâm Vũ Viên, hắn không biết bị xe ngựa chở đến chỗ nào, địa phương xuống xe lại là một mảnh rừng rậm, chỗ nào cũng nhìn không thấy hình bóng thành thị.
Nữ nhân… quả nhiên đều là lòng dạ hẹp hòi!
Thanh y tỳ nữ hiển nhiên ghi hận ở tâm, bởi vậy lái xe ngựa không biết chạy tới địa phương nào, tiếp đó ném hắn xuống, này không phải cố ý chơi hắn sao?
Hắn lắc đầu, nhảy lên ngọn cây, quan sát một lúc, trước tiến tới một chỗ, đi tới một trấn nhỏ, hỏi thăm một chút, mới biết được nơi đây cách Đại Doanh Thành lại tới tám trăm dặm.
Chiếc xe ngựa kia chạy thật nhanh, hình như cũng không có chạy bao lâu a?
Lăng Hàn không trở về Đại Doanh Thành, ngược lại mục tiêu của hắn là Thủy Nguyên Cốc, mà xảo chính là, hắn ly khai Đại Doanh Thành hẳn là đi phương hướng này, bởi vậy, hắn cũng không có bị chơi, mà là đi nhờ xe một chuyến.
Không biết sau khi thanh y nữ tử biết, có thể tức chết hay không?
Lăng Hàn cười ha ha, lên đường mà đi.
Chỉ hai ngày sau, Lăng Hàn liền tới Thủy Nguyên Cốc, hắn dựa theo tư liệu của hai người Khang Tu Nguyên cung cấp, đi tới một chỗ, nơi này có thác nước nhẹ rủ, u hoa trải rộng, còn có một tòa tiểu viện, như thế ngoại đào nguyên.
Đây là chỗ ẩn cư của Thiên Phượng Thần Nữ.
Trong lòng Lăng Hàn không khỏi kích động, đi nhanh đến, trong đầu nghĩ sau khi nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ, đầu tiên phải nói gì.
Tâm tư nhẹ nhàng, hắn đi tới trước đại môn, giơ tay lên muốn gõ, nhưng hơi dừng lại một chút, trong lòng dâng lên khẩn trương cường liệt, nhưng chỉ một chút mà thôi, hắn vẫn gõ xuống.
Cốc cốc cốc.
Một lát sau, chỉ nghe bên trong truyền đến tiếng bước chân.
Lăng Hàn nhíu mày, bởi vì tiếng bước chân này không chỉ có một, mà là ba cái, rất hỗn độn.
Thiên Phượng Thần Nữ một người ẩn cư, sao sẽ xuất hiện ba tiếng bước chân?
Không bình thường!
Ánh mắt hắn nhất thời phát lạnh, dâng lên sát cơ mãnh liệt, nếu có người dám bất lợi với Thiên Phượng Thần Nữ, hắn sẽ không chút do dự đại khai sát giới.
Chi, cửa mở, bên trong hiện ra ba người.
Đều là nam nhân, mặc chiến giáp, có thể thấy những chiến giáp này đều có chút cũ nát, còn có tàn vết tiên huyết, tản mát ra khí tức thiết huyết sát phạt.
Mà ba nam nhân này nhìn qua đều chừng ba mươi tuổi, sắc mặt nghiêm nghị.
– Ngươi là người phương nào?
Một nam tử hỏi, mang uy thế từ trên cao nhìn xuống.
Người này chắc là tướng lĩnh trong quân, cho nên vừa mở miệng mới giống như Tướng Quân nhìn xuống tiểu binh, mang theo lực áp bách cường đại.
Lăng Hàn bất vi sở động, chỉ thản nhiên nói:
– Các ngươi là người nào?
– Lớn mật!
Hai gã nam tử khác đồng thời rút ra nửa đoạn đao bên hông, thương, phát sinh âm hưởng thanh thúy, mang theo sát khí cường đại, đây tuyệt đối là trải qua chiến trường mới có thể bồi dưỡng được khíức át phạt như thế.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1297: Người Ngọc Nơi Nào? (Hạ)
Tên nam tử ở giữa kia vươn tay ấn xuống, ngăn cản hai người tiến thêm một bước, tiếp đó nhìn Lăng Hàn nói:
– Ta là thị vệ của Tạ đại tướng quân… Tả Tiền Úy Mã Chương, ngươi là người phương nào, hãy xưng tên ra!
Tạ đại tướng quân? Tả Tiền Úy?
Lăng Hàn kinh ngạc, hắn biết ba người này đều là tướng sĩ trong quân, nhưng để hắn không giải thích được là, Thiên Phượng Thần Nữ như thế nào sẽ cùng quân đội nhấc lên quan hệ? Bằng không mà nói, sao ba người này sẽ xuất hiện ở đây?
Hắn trầm ngâm mới nói:
– Tại hạ Lăng Hàn, tới đây tìm một vị cố nhân, chẳng biết Mã đại nhân lại tới làm gì?
– Hanh, ngươi cũng dám xen vào việc của người khác?
Một tên binh sĩ quát, chỉ là lúc này không có rút đao.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ở đây không như chiến trường, không cần ra vẻ ta đây!
– Hanh, không thấy Thiên Phượng nữ, ngươi đã tự xưng là bạn cũ của nàng, vừa lúc hỏi ngươi, nàng đi nơi nào?
Mã Chương nhìn chòng chọc Lăng Hàn, trong ánh mắt tán phát ra sát khí, rất có tư thế một lời không hợp liền rút đao.
Không thấy Thiên Phượng nữ?
Trong lòng Lăng Hàn giật mình, tại sao ba người này muốn tìm Thiên Phượng Thần Nữ, là xuất phát từ mệnh lệnh của người nào? Sắc mặt của hắn cũng chuyển lạnh, đây là nghịch lân của hắn, không cho người khác đụng vào.
– Ta ngược lại cũng muốn biết, tại sao các ngươi muốn tìm bằng hữu của ta!
Hắn điềm nhiên nói.
– Bắt!
Mã Chương không trả lời, trực tiếp sai người xuất thủ.
Xoát, xoát, hai tên binh sĩ lập tức thoát ra, bọn họ tuyệt đối không phải binh lính bình thường, bằng không làm sao có thể có tu vi Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, vừa ra tay, lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh kích bắn, hết sức kinh người.
Nhưng Lăng Hàn ngay cả chống đỡ cũng lười, chỉ hừ một tiếng, một tia Thiên Uy lưu chuyển, hai người kia nhất thời rên lên một tiếng, ngay cả đao trong tay cũng cầm không được, rơi xuống đất, mà hai người cũng trực tiếp nằm xuống.
Bọn họ không khỏi hoảng sợ, đối phương cũng chỉ là tiểu cực vị, thậm chí còn chỉ là sơ kỳ, nhưng ở trước mặt đối phương, bọn họ ngay cả ra một chiêu cũng không làm được, chênh lệch này lớn đến quá mức rồi.
– Ân?
Trong ánh mắt Mã Chương chợt bùng lên chiến ý kinh người, thực lực của Lăng Hàn kích thích hắn, để hắn như về tới chiến trường, gặp phải đối thủ cường đại.
– Vì sao các ngươi muốn tìm Thiên Phượng nữ?
Lăng Hàn lại hỏi, lúc này đây, hắn không che dấu thực lực bản thân chút nào, khí thế cường đại quyển đãng, như một Vương giả phủ xuống.
– Tiểu tử, ngươi thật ngông cuồng!
Mã Chương hừ một tiếng, rút đao mà ra, xoát, hàn quang kinh thiên, đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn ngưng tụ một quyền, đón nhận ánh đao.
Thình thịch, nắm tay đánh tới ánh đao, bùng ra một đạo quang mang kinh người, thình thịch, hai tên lính nhất thời bị đánh bay ra ngoài, mà dưới lực lượng khổng lồ trùng kích, viện cũng bị phá hủy trong nháy mắt.
Lăng Hàn giận dữ nói:
– Hỗn đản, lại dám hủy nơi đây!
Hắn huy động quyền liên tục, đập tới Mã Chương.
Mã Chương vừa giận vừa sợ, đánh hư nơi đây cũng không phải chỉ có phần của hắn, lẽ nào ngươi không có xuất thủ sao? Lại dám chỉ trích hắn, thực sự là hòa thượng mắng đầu trọc.
Chỉ là tiểu tử này quả thực biến thái, rõ ràng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, sao chiến lực không kém gì hắn?
Phải biết rằng, hắn chính là Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị đỉnh phong, lực lượng mạnh hơn Lăng Hàn rất nhiều, chỉ là đối phương lại có một lực uy hiếp cường đại, làm hắn phát huy thất thường, lực lượng không thể hiện ra hết, chỉ có thể liều cái bình thủ.
Quá kinh người, trong Đế Triều lúc nào toát ra Vương giả trẻ tuổi như thế?
– Bại cho ta!
Hắn hét lớn, một bên quơ đao chém điên cuồng, hắn là quân sĩ kinh nghiệm chiến trường, không thiếu nhất chính là chiến ý.
– Hanh!
Lăng Hàn một quyền tiếp một quyền, cuồng đập Mã Chương.
Thình thịch thình thịch thình thịch, hai người kịch chiến, một cái lực lượng mạnh hơn, một cái khác thì có một tia Thiên Uy, đúng là liều mạng đến chẳng phân biệt được cao thấp.
Nhưng tiểu viện này tự nhiên là xui xẻo, bị lực lượng đánh cho nát bấy, hoàn toàn biến thành phế tích.
Kịch chiến một hồi lâu, Lăng Hàn cùng Mã Chương đồng thời ngừng chiến.
Bọn họ đều không có động thực, cũng kiêng kỵ lẫn nhau, ai biết đối phương ẩn dấu sát chiêu gì.
– Tiểu tử, chúng ta còn có thể tái kiến!
Mã Chương mang hai tên lính rời đi.
– Dĩ nhiên còn có thể tái kiến, ngươi còn phải dựng lại tiểu viện này cho ta!
Lăng Hàn ở phía sau kêu lên.
Mã Chương thiếu chút nữa lảo đảo, tiểu tử này thật đúng là nhớ mãi không quên, dựa vào, cũng không phải một người hắn phá a!
Lăng Hàn nhìn đối phương rời đi, nhưng không có truy kích.
Hiển nhiên, đối phương cũng bắt không, không biết Thiên Phượng Thần Nữ hạ lạc, đây là nguyên nhân hắn không dây dưa với đối phương.
Hơn nữa, ngược lại hắn cũng biết thân phận của đối phương, người dưới trướng Tạ đại tướng quân.
Tạ đại tướng quân? Chắc là Tạ Tiền đi, một trong tứ đại tướng của Đại Xích Dương Đế Triều, nghe nói là cường giả Hằng Hà Cảnh, còn cụ thể là cấp bậc gì thì không biết, cường giả như vậy nếu mình không nói, ai có thể đo lường được tu vi của hắn?
Đã như vậy, hòa thượng chạy trốn miếu chạy không được.
Lăng Hàn quay lại, có thể đám người Khang Tu Nguyên biết Thiên Phượng Thần Nữ đi nơi nào, thậm chí, có khả năng đi Hàn Lâm Các, hắn vừa khéo bỏ lỡ.
Hai ngày sau, hắn trở về Đại Doanh Thành.
– Sư phụ! Sư phụ!
Khang Tu Nguyên vừa nhìn thấy hắn, liền lập tức kêu lên, trên mặt hiện đầy khẩn trương cùng kinh hoảng.
– Làm sao vậy?
Lăng Hàn hỏi.
– Thư của sư nương!
Khang Tu Nguyên đưa qua một phong thơ.
Trong lòng Lăng Hàn vốn bất định, vội vã đoạt lấy, ánh mắt đảo qua, rất nhanh liền biết từ đầu đến cuối.
Kỳ thực sự tình rất đơn giản.
Vân Phượng Tông vì đề thăng địa vị, có ý định đặt quan hệ với Tạ đại tướng quân.
Nhưng đường đường cường giả Hằng Hà Cảnh, sẽ để ý một thế lực Nhật Nguyệt Cảnh sao? Như vậy, Tạ đại tướng quân trèo không lên, nhưng có thể đường cong cứu quốc a.
Bọn họ liền tìm tới đệ thất thế tôn của Tạ đại tướng quân, Tạ Đông Lai.
Tạ Đông Lai là người trẻ tuổi rất xuất sắc trong Tạ gia, tu đạo bất quá 10 vạn cũng đã là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, ở Tạ gia nắm giữ một ít quyền phát biểu.
Mà nếu hắn có thể đột phá đến Tinh Thần Cảnh mà nói, sẽ trở thành nhân vật hết sức quan trọng của Tạ gia.
Vân Phượng Tông muốn đám hỏi với Tạ gia, đối tượng là vị Tạ thế tử này.
Tạ Đông Lai được mời đến, Thiên Phượng Thần Nữ cũng bị tông môn cuống trở lại, kết quả Tạ Đông Lai liền thấy Thiên Phượng Thần Nữ, trở về Đế Đô không có vài ngày, liền phái người truyền tin, muốn cưới Thiên Phượng Thần Nữ làm thiếp.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1298: Thiên Phượng Thần Nữ Hạ Lạc
Truyền nhân trọng điểm như hắn, chính thê không phải hắn có thể định, cần đối tượng có lợi cho Tạ gia.
Tỷ như bộ hạ trung tâm, hoặc là quyền thần thực lực tương đương.
Bởi vậy, Vân Phượng Tông nho nhỏ tự nhiên không thể trở thành chính thê, nhưng ít ra cũng cưới hỏi đàng hoàng, tương đối có địa vị, từ góc độ Vân Phượng Tông mà nói, này là với cao.
Vân Phượng Tông tự nhiên vui vẻ đáp ứng, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ như thế nào chịu?
Nàng tự xưng Lăng gia quả phụ, là một loại tỏ thái độ, một loại kiên trì.
Chỉ là hiện tại mặc dù nàng có thực lực đối kháng Vân Phượng Tông, nhưng so với quái vật khổng lồ như Tạ gia lại nhỏ yếu đến không cách nào hình dung.
Bởi vậy, nàng quyết định đi chiến trường hai giới, chỉ có nơi này mới là địa phương thế lực của Tạ gia không thể chạm đến.
Lúc Khang Tu Nguyên thu được thư, Thiên Phượng Thần Nữ cũng đã đến chiến trường hai giới rồi.
Lăng Hàn giận dữ, lại muốn bức vợ hắn tái giá, đây không phải cắm sừng cho hắn sao? Vân Phượng Tông này thật không phải vật tốt, vì lợi ích của mình cư nhiên “bức người làm kỹ nữ”!
Còn có Tạ Đông Lai, muốn đoạt thê tử của hắn, không thiến hắn thực là không hết hận!
– Ta sẽ lập tức đi chiến trường hai giới!
Lăng Hàn quyết định thật nhanh, chiến trường hai giới chính là một lò sát sinh, hàng năm, mỗi tháng thậm chí mỗi ngày, ở nơi này chết trận đều vô số kể.
Thiên Phượng Thần Nữ cố nhiên có huyết mạch cường đại, đã đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, nhưng ở chiến trường hai giới, chút thực lực ấy của nàng căn bản không đủ xem.
Nếu Thiên Phượng Thần Nữ bị thương nhẹ mà nói, hắn quay đầu lại khẳng định lột da của Tạ Đông Lai! Còn Vân Phượng Tông thì không cần nói, vốn nằm trong danh sách tử địch của hắn.
– Sư phụ, chúng ta cũng đi!
Hai người Khang Tu Nguyên vội vàng nói.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Các ngươi không phải võ giả, xem náo nhiệt làm gì? Hảo hảo luyện đan cho ta, chờ ta trở lại, nếu các ngươi còn không có tiến lên Đan Sư cấp sáu, thì chờ bị đánh đi!
– A!
Hai người đều kêu thảm thiết, từ cấp năm đến cấp sáu chí ít cần mấy vạn năm tích lũy, bọn họ kém quá xa.
Lăng Hàn không để ý tới, hiện tại mâu thuẫn của Hàn Lâm Các cùng Bảo Lâm Các đã giải quyết, hắn không ở đây cũng không có vấn đề gì.
Bất quá, làm người phải giữ lời, hắn quyết định trước đi Bảo Lâm Bảo, truyền đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan cho Hàn Tâm Nghiên, sau đó sẽ đi chiến trường hai giới.
Hai người Vân Vĩnh Vọng dĩ nhiên cũng duy trì Lăng Hàn tìm sư nương trở về, bọn họ đều gật đầu, một bên phải bảo vệ Hàn Lâm Các, hoàn thành nhiệm vụ của Lăng Hàn, tận khả năng mua Thần Thiết cấp năm, một bên liều mạng luyện đan, trùng kích Đan Sư cấp sáu.
Lăng Hàn lẻ loi một mình xuất phát, không kinh động hai vị huynh trưởng, cũng không mang đồ đệ Đinh Bình, ngay cả bốn thị vệ cũng ném vào Đại Doanh Thành, chiến trường hai giới thực quá nguy hiểm.
Trong Hắc Tháp còn có Tu La Ma Đế cùng lão sâm.
Với người khác mà nói, trong Hắc Tháp không có Linh khí, không thích hợp tu luyện, chỉ có Luân Hồi Thụ có thể Ngộ Đạo.
Nhưng đối với lão sâm mà nói lại bất đồng, bởi vì hắn là Thiên Địa Thần dược tu thành đạo, Hắc Tháp lại có công năng thúc tiến thực vật sinh trưởng, với hắn mặc dù không có khoa trương như vậy, nhưng chỗ tốt còn rất lớn.
Bởi vậy, hắn không có việc gì liền thích ở trong Hắc Tháp, hấp thu loại lực lượng này, hơn nữa còn cắm rễ ở dưới Luân Hồi Thụ, thuận tiện còn có thể ngộ đạo, tiến bộ cực nhanh, sắp thẳng tiến Nhật Nguyệt Cảnh rồi.
Dĩ nhiên, muốn lão sâm chuyên tâm khổ tu là sự tình không có khả năng, thường xuyên sẽ chạy đi, ở trong Đại Doanh Thành đùa giỡn đại cô nương tiểu tức phụ, chỉ cần tư sắc đẹp chút, hầu như không có tránh được “ma trảo” của lão sâm.
Lăng Hàn rất nhanh liền đi tới Bảo Lâm Các, Lâm Vũ Viên hiển nhiên vì hắn sắp xếp xong xuôi, hắn vừa xuất hiện, chỉ thấy người trong điếm đều cung kính gọi hắn là Lăng trưởng lão, vô cùng kính sợ.
– Yêu, có phải là nhớ thiếp thân hay không?
Lâm Vũ Viên đi tới, trực tiếp bức đến trước người Lăng Hàn, bộ ngực cao vót cách Lăng Hàn tối đa chỉ có một hai thốn.
Lăng Hàn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lục căn bất động nói:
– Ta là tới tìm Hàn Tâm Nghiên, truyền cho nàng đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Lâm Vũ Viên không khỏi giận dỗi, ở trong mắt Lăng Hàn, mình còn không bằng nha đầu ngây ngô, không ngực kia sao?
Lãnh tĩnh! Lãnh tĩnh!
Nàng khuyên mình, phất phất tay, sai người mang Lăng Hàn đi tìm Hàn Tâm Nghiên, một bên vắt hết óc, làm sao mới có thể làm cho khúc gỗ này thông suốt?
Độ khó… thật lớn!
Ở dưới một tỳ nữ hướng dẫn, Lăng Hàn tiến nhập một hậu viện, ở đây hiển nhiên là địa vực tư nhân, chỉ có từng tỳ nữ khuôn mặt đẹp thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một lần, thì nhìn không thấy một ngoại nhân.
– Hàn tiểu thư là thân nhân của phu nhân sao.
Tiểu tỳ dẫn đường rất có tâm bát quái, không ngừng nói sự tình của Lâm Vũ Viên cùng Hàn Tâm Nghiên.
Nói ngắn lại, quan hệ của hai nàng rất thân mật, bằng không Hàn Tâm Nghiên cũng sẽ không chạy tới một thành thị nhỏ như thế.
Mang Lăng Hàn tới một tiểu viện, tiểu tỳ liền hơi cúi người nói:
– Hiện tại Hàn tiểu thư đang minh tưởng bên trong, tiểu tỳ không dám quấy rầy, công tử tự mình đi gọi cửa đi.
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Thật đúng là không chịu trách nhiệm.
Lăng Hàn gõ cửa, cốc cốc cốc, một lát sau, mới nghe được tiếng bước chân, chi nha, đại môn mở ra, hiện ra một người gần như trần truồng.
Chính là Hàn Tâm Nghiên.
Dựa vào, ngay cả nàng cũng muốn mê hoặc mình?
– A…
Hàn Tâm Nghiên chợt phát sinh tiếng thét chói tai, thình thịch, đại môn lập tức đóng lại.
Lăng Hàn sờ sờ mũi, thiếu chút nữa bị ván cửa đụng phải.
Chỉ một lát sau, đại môn lại mở ra, chỉ thấy Hàn Tâm Nghiên khí thế hung hăng vọt ra, lần này đương nhiên là mặc quần áo rồi, cầm kiếm trong tay, chém qua Lăng Hàn nói:
– Cuồng đồ lớn mật!
Lăng Hàn vội né tránh, nữ nhân này ở trên Đan Đạo quả thực thiên phú trác việt, nhưng ở võ đạo lại không có thực lực tương ứng, Lăng Hàn chỉ phát tán Thiên Uy, thân thể của đối phương liền nhũn ra, đâu còn có lực công kích?
– Không nên hiểu lầm, ta chỉ là tới truyền cho ngươi phương pháp luyện chế Cuồng Dã Huyết Linh Đan!
Hắn cười nói.
Hàn Tâm Nghiên dừng một chút, lại trảm mấy kiếm, lúc này mới oán hận thu hồi trường kiếm, trách mắng:
– Ác tặc!
Lăng Hàn thở dài nói:
– Ta không có làm gì ngươi a? Ta chỉ gõ cửa, là chính ngươi trần như nhộng chạy ra ngoài.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1299: Chiến Trường Hai Giới
Hàn Tâm Nghiên không khỏi đỏ mặt, nàng có cái thói quen không tốt, chính là ở lúc nghiên cứu đan phương thích cởi tinh quang, như vậy mới có linh cảm.
Mà nơi đây lại là nội viện của Lâm Vũ Viên, căn bản không có một nam nhân, nàng tự nhiên cũng không sợ cảnh xuân tiết ra ngoài.
Nhưng ai biết đột nhiên toát ra một đại nam nhân, xem nàng hết sạch.
Mắc cở chết người!
Nàng hung hăng trừng Lăng Hàn nói:
– Chuyện này… vĩnh viễn không được nhắc lại!
Nàng cũng không phải người ngang ngược, biết sai không ở Lăng Hàn, chỉ là trong lòng tự nhiên là cực kỳ khó chịu.
Người ngực nhỏ, khí lượng cũng nhỏ a!
Lăng Hàn thầm nói, nữ nhân này thật là một bần nhũ, kỳ thực cỡi hết hắn cũng không thấy phong cảnh gì, chỉ nhìn ngực mà nói, hoàn toàn có thể giả mạo nam nhân a.
– Hảo!
Hắn thong dong lưu loát, cũng sợ bị đối phương ỷ vào cái này, nói cái gì ngươi xem hết ta, ta liền không phải ngươi không lấy chồng gì đó.
Hắn trực tiếp ném ra một quyển sách nói:
– Này là đan phương của Cuồng Dã Huyết Linh Đan, ngươi nghiên cứu một chút, ta còn có chuyện quan trọng phải ly khai Đại Doanh Thành một đoạn thời gian, nếu ngươi có địa phương không hiểu, có thể nhất nhất ghi nhớ, chờ ta trở lại thì hỏi.
Trong lòng Hàn Tâm Nghiên căm tức, mọi người cùng là Đan Sư cấp tám, ngươi lại muốn chỉ điểm ta, ta là hậu bối sao?
Nhưng đan phương Cuồng Dã Huyết Linh Đan tới tay, nàng lại không có ý tứ trở mặt với Lăng Hàn, chỉ có thể thập phần khó chịu thu đan phương, lúc này nàng thật không dám kiên cường nói ta không muốn.
Lăng Hàn phất tay một cái, ly khai Bảo Lâm Các, xuất phát tới khu vực biên cảnh của Đại Xích Dương Đế Triều cùng Lam Vân Đế Triều, nơi này là chiến trường hai giới, Minh Giới cùng Thần Giới ở chỗ này có một điểm quán thông, Minh Giới có thể từ nơi này xâm lấn Thần Giới, ngược lại, Thần Giới cũng có thể từ đây tiến nhập Minh Giới.
Xuyên Vân Toa đã không thích hợp lữ hành trong tinh cầu, hoàn hảo, Lăng Hàn đã nắm giữ Trích Tinh Bộ, hơn nữa tham khảo Thiên Kiếp tu ra Lôi Đình chi pháp, hiện tại tốc độ của hắn nhanh kinh người.
Gần 12 ngày sau, hắn liền đi tới chiến trường hai giới, mà ở trước khi lên đường, hắn đã luyện hóa một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan.
Hao ba ngày mới hóa giải dược lực, mà mặt trời đỏ trong cơ thể cũng chợt bành trướng một vòng, để hắn bước vào tiểu cực vị trung kỳ.
Loại đan dược này sở dĩ có danh xưng “cuồng dã”, dược lực quả thực cuồng bạo, may là thể phách của Lăng Hàn đạt tới Thần Thiết cấp sáu, còn bị đánh đến da tróc thịt bong, thần cốt bị gảy mấy cây.
Khó trách, nếu không có Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, Nhật Nguyệt Cảnh khác phải ở dưới cường giả trông nom mới có thể ăn đan dược này, bằng không chỉ có thể bị dược lực cuồng bạo nổ banh xác.
Ăn dược ăn đến chết, vậy thì thật quá oan.
Mà sau khi ăn đan dược, lấy nhãn lực của Đan Đạo Đế Vương, tự nhiên có thể phát hiện trong cơ thể để lại đan độc, nếu lại ăn một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan mà nói, không những không có khả năng đưa đến tác dụng đề thăng tu vi, ngược lại sẽ làm hắn độc phát thân vong.
Một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan là khái niệm gì? Có thể đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ của Nhật Nguyệt Cảnh a, nếu lấy phương thức bạo phát tạc nổ, này sẽ tạo thành phá hư thế nào?
Gần như có thể sánh ngang một kích toàn lực của Tinh Thần Cảnh!
Độc tính như vậy Nhật Nguyệt Cảnh nào có thể chịu được?
Lăng Hàn cũng không có cách nào, hắn mỗi ngày quan sát tốc độ đan độc tiêu tán, cho ra một kết luận, sợ rằng cái này cần phải ba năm.
Nói cách khác, nếu như không có thủ đoạn đặc thù hóa giải đan độc trong cơ thể hắn, hắn phải chờ thêm ba năm mới có thể ăn viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan thứ hai.
Nhưng suy nghĩ lại một chút, tối đa 50 tuổi là hắn có thể đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong.
Này là tốc độ đáng sợ đến bực nào?
Thọ nguyên của Nhật Nguyệt Cảnh có bao nhiêu? Đại viên mãn là 400 vạn năm!
Tròn 400 vạn năm, nhưng chỉ dùng 50 liền tu xong, này còn không kinh khủng, còn chưa đủ mau sao?
Dĩ nhiên không thể so với Hổ Nữu, trình tự võ đạo ở Tiên Vực càng cao, bồi dưỡng Sáng Thế cảnh có khả năng như Thần Giới bồi dưỡng Phá Hư Cảnh, không nói giơ tay lên là có thể làm được, nhưng phỏng chừng sẽ không quá khó khăn.
Ở chiến trường hai giới, phương Thần Giới thành lập một cứ điểm tiến công, xưng là Lang Nha Thành.
Mục đích Lang Nha Thành tồn tại, chính là cho các chiến sĩ giao thủ với Minh Giới một địa phương nghỉ ngơi, một cảng tránh gió, đồng thời cũng là một cứ điểm.
Một ngày Lang Nha Thành thất thủ, như vậy đại quân của Minh Giới sẽ tiến quân thần tốc, tai họa toàn bộ Vân Đỉnh Tinh.
Vân Đỉnh Tinh chỉ có hai Đế Triều, là Đại Xích Dương Đế Triều cùng Lam Vân Đế Triều, bởi vậy, quân chủ lực ở đây dĩ nhiên cũng là đại quân của hai đại Đế Triều, mặt khác, tất cả võ giả, yêu thú đạt đến Thần Cảnh đều có nghĩa vụ gia nhập chiến trường hai giới.
Nơi này có mấy chi quân đội tiếng tăm lừng lẫy, tỷ như Tử Nguyệt Quân dưới trướng Tử Nguyệt Thần Nữ, Trường Phong Quân của Trường Phong Thiên Vương, La Hán Quân của Nghiễm Hành Tăng Vương, đều cùng sinh linh Minh Giới đại chiến thành lập được danh xưng thiết huyết.
Đi tới chiến trường hai giới, võ giả có thể tự do tuyển trạch, một là gia nhập phương quan quân, thành một binh sĩ xuất chiến, đợi cho tích lũy đủ công huân liền có thể quang vinh xuất ngũ.
Thứ hai, có thể đơn độc hành động, liệp sát sinh linh Minh Giới, này đồng dạng có thể tích lũy công huân.
Công huân, đây là tiền chuyên dụng ở hai giới chiến trường.
Đối kháng Minh Giới xâm lấn mặc dù là đại nghĩa, nhưng không thể nói một câu liền để người liều mạng? Bởi vậy liền có khái niệm công huân này, có thể dùng công huân đổi các loại đan dược, Thần Khí thậm chí công pháp…
Mà nếu tổng giá trị công huân tích lũy tới trình độ nhất định, có thể tuyển trạch xuất ngũ.
Phía trước cũng đã nói, gia nhập chiến trường hai giới, đối kháng Minh Giới xâm lấn là nghĩa vụ của tất cả võ giả Thần cấp, mỗi người đều phải “binh dịch”, vượt qua thời hạn mà không thực hiện, bắt được chính là trảm thủ.
Thông thường mà nói, sau khi bước vào Sơn Hà Cảnh mười vạn năm, nhất định phải gia nhập vào chiến trường hai giới.
Nhưng có ít người thiên tài, nói không chừng ba, bốn vạn năm liền bước vào Nhật Nguyệt Cảnh.
Như vậy lại có quy định, trong trăm vạn năm tiến lên Nhật Nguyệt Cảnh, phải tòng quân kháng địch.
Lại thiên tài một ít, trong trăm vạn năm lại bước vào Tinh Thần Cảnh thì sao?
Vậy trong ngàn vạn năm tòng quân, nói chung, ngươi nhất định phải tòng quân, trừ khi thực lực của ngươi cường đại đến có thể đối kháng hai Đế Triều.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1300: Thỏ Gia?
Có kỳ hạn như vậy, là vì cho những thiên tài kia đầy đủ không gian trưởng thành, miễn cho uổng mạng ở trên chiến trường hai giới.
Ở trên chiến trường hai giới, hữu dụng nhất là công huân.
Làm sao xuất ngũ?
Dựa vào công huân.
Sơn Hà Cảnh cần một trăm điểm công huân, Nhật Nguyệt Cảnh một vạn, Tinh Thần Cảnh một triệu, Hằng Hà Cảnh một trăm triệu.
Vì sao chênh lệch lớn như vậy?
Rất đơn giản, võ giả cảnh giới bất đồng, độ khó thu hoạch điểm cống hiến là hoàn toàn bất đồng.
Tỷ như, đánh chết một sinh linh Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị của Minh Giới chỉ được một điểm, nhưng trung cực vị lại năm điểm, đại cực vị mười điểm, đại viên mãn hai mươi điểm.
Trên lý thuyết mà nói, Sơn Hà Cảnh đại viên mãn chỉ cần giết năm sinh linh Minh Giới cùng cảnh giới liền có thể xong việc thối lui.
Mà lên đến Nhật Nguyệt Cảnh, tiểu cực vị liền có thể cung cấp một trăm điểm công huân.
Mặt khác, chiến trường hai giới tự nhiên không dung người đục nước béo cò, nếu như quá lâu không có công huân mà nói, sẽ gặp phải nghiêm phạt tương ứng.
Sau khi Lăng Hàn hiểu được những thứ này, ở trong lòng tiến hành thôi trắc.
Thiên Phượng Thần Nữ sớm như vậy liền gia nhập chiến trường hai giới, mục đích chỉ có một: tránh né Tạ gia.
Vì vậy, nàng nhất định sẽ gia nhập vào một chi quan quân, bằng không làm du binh mà nói, nàng tao ngộ người của Tạ gia, khó thoát vận mệnh bị cưỡng bắt trở về.
Như vậy, nàng sẽ gia nhập vào quân đội của ai?
Tử Nguyệt quân!
Rất đơn giản, ngoại trừ Tử Nguyệt quân, những quân đội khác đều lấy nam tính làm chủ.
Ở võ đạo, tự nhiên là số lượng võ giả nam tính chiếm đa số, hơn nữa tỉ lệ còn không phải lớn một cách bình thường.
Vì vậy ở trên chiến trường hai giới, số lượng phái nữ vô cùng thưa thớt, quân đội càng lấy nam tính làm chủ.
Chỉ có Tử Nguyệt quân, bởi vì Thống soái là một vị nữ cường nhân, bộ đội của nàng thuần một sắc nương tử quân.
Lăng Hàn dò xét một chút, nam nhân là không có tư cách gia nhập vào Tử Nguyệt quân, người ta chỉ lấy nữ tính.
Hơn nữa, vì phòng ngừa bị người quấy rầy, Tử Nguyệt quân cũng nghiêm cấm nam nhân tiến nhập doanh địa của các nàng, người vi phạm… nhẹ thì thiến, nặng thì giết chết.
Vì vậy, Lăng Hàn tuyệt đối không thể lỗ mãng chạy vào Tử Nguyệt quân, nói muốn tìm vợ của mình, như vậy Thiên Phượng Thần Nữ thật sẽ biến thành Lăng gia quả phụ a.
Hắn quyết định ở bên ngoài doanh trại Tử Nguyệt quân coi chừng, đối phương xuất động, hắn liền theo, tìm được Thiên Phượng Thần Nữ lại tính tiếp.
Nhưng coi như gặp nhau, Thiên Phượng Thần Nữ cũng không có khả năng lập tức rời đi với hắn.
Không có tích lũy đầy đủ công huân liền rời chiến trường hai giới, đó chính là đào binh, mà đào binh thì ở nơi nào cũng sẽ không có quả ngon để ăn.
Như vậy, nếu muốn ở lại nơi này thời gian dài, Lăng Hàn liền đi Lang Nha thành, cho mình một thân phận, về sau giết địch liền có thể tích lũy công huân, rất đơn giản, giết sinh linh Minh Giới, thu vào không gian linh khí, mang về Lang Nha thành, tự nhiên có người kiểm kê chiến tích, ghi lại công huân.
Mà bởi vì cách làm như thế, cũng để nơi này có vài người đi đường nghiêng, cướp đoạt người khác, cướp đoạt không gian linh khí, thậm chí giết người diệt khẩu.
Nơi nào đều có bại hoại.
Lăng Hàn thầm nói, hắn đi tới ngoài trụ sở của Tử Nguyệt quân trăm dặm, một người ngồi xuống, đợi Tử Nguyệt quân xuất động.
Hoàn cảnh của nơi này… rất kém cỏi.
Linh khí cằn cỗi, càng có một loại cảm giác âm u, hơn nữa quy tắc đại đạo vô cùng yếu đuối, Lăng Hàn thử qua, hắn có thể miễn cưỡng phi hành.
Phải biết rằng, muốn phi hành ở Thần Giới, điều này cần tu vi Tinh Thần Cảnh.
Hai giới mâu thuẫn, ngay cả thiên địa quy tắc cũng bị ảnh hưởng.
Nơi đây liền như thế, như vậy đi lên trước thì sao?
Điểm tiếp xúc của Minh Giới cùng Thần Giới ở phía trước vạn dặm, mà càng về phía trước, bị ảnh hưởng tự nhiên cũng càng lớn.
Hắn cải biến một vị trí, lại phát hiện quy tắc ở nơi này lại trở nên cực kỳ mạnh, hắn đừng nói phi hành, ngay cả nhảy cao cũng kém xa bình thường tít tắp.
Xem ra, thiên địa quy tắc bị ảnh hưởng cũng không chỉ là suy yếu, mà trở nên mất thăng bằng, có chút địa phương áp chế nhỏ đi, có chút địa phương thì trở nên lớn.
Như vậy, chưa quen thuộc biến hóa như vậy, hành động ở chỗ này ảnh hưởng sẽ rất lớn, một cái không chú ý sẽ ăn quả đắng.
Mà ở trong chiến đấu, ảnh hưởng này tự nhiên lớn hơn nữa.
– Tiểu… tiểu tử, nơi này là địa phương nào?
Lão Nhân Sâm từ trong Hắc Tháp xuất hiện hít thở không khí, nhưng vừa nhìn thấy địa phương này, không khỏi quá sợ hãi.
– Ngươi ngươi ngươi, ngươi mang đại gia tới địa phương quỷ gì vậy?
Nơi đây nhìn một cái chính là nơi chẳng lành a, phía trước có Yêu Vân quỷ dị bay múa, tản mát ra khí tức tà ác, không có việc gì chạy tới đây làm gì?
– Tiểu tử, ngươi có bệnh sao!
Lão Nhân Sâm chỉ vào Lăng Hàn nói.
Lăng Hàn cũng không giận, chỉ lo lắng nói:
– Xem ra, phải gọi Hổ Nữu đến, nấu một nồi canh nhân sâm a.
Lão Nhân Sâm lập tức biến sắc, hắn thật là sợ nha đầu kia, tuyệt đối là một kẻ tham ăn chính tông, sống nguội không kỵ.
Hắn vội vã nịnh nọt cười nói:
– Tiểu tử, chúng ta là giao tình gì chứ! Có muội tử chúng ta cùng nhau phao, một quần hai huynh đệ, không nói lời khách sáo a.
Lăng Hàn chỉ cười ha hả, làm cho Lão Nhân Sâm ngượng ngùng lui qua một bên.
Lăng Hàn thả Tu La Ma Đế ra, chỉ là con rối này gãy một tay, đưa tới trận văn thiếu sót rất nhiều, chiến lực đại giảm.
Chẳng qua không có quan hệ, Lăng Hàn cũng bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, không cần chiến lực như vậy.
Hắn cần, là Tu La Ma Đế hiểu rõ Minh Giới, biết nhiều một chút sự tình Minh Giới, về sau đối chiến sinh linh Minh Giới sẽ hơn một chút chắc chắn, hơn nữa, muốn phá vào Tiên Vực, phải đồng thời nắm giữ hai loại lực lượng Sáng Thế cùng Diệt Thế, Lăng Hàn cũng phải tiến nhập Minh Giới, tìm hiểu thiên địa quy tắc của Minh Giới.
Lão Nhân Sâm thế mới biết này là địa phương gì, nhất thời sắc mặt khó coi đến muốn khóc, chỉ là lúc nghe Lăng Hàn nói đến Tử Nguyệt quân, cây sắc sâm này liền nở hoa, nói:
– Đại gia đi dò thám tình huống!
Vừa nói, liền nhấc chân chạy, tốc độ nhanh thái quá.
Không cần phải nói, người này nhất định là đi nữ quân doanh tìm hiểu “tình báo “.
Lão Nhân Sâm còn không có nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng tốc độ rất nhanh, còn có thể chui xuống đất, ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng không nhất định có thể bắt hắn lại.
Lăng Hàn thì nghe Tu La Ma Đế nói tình báo của Minh Giới, nhưng Tu La Ma Đế chỉ là tồn tại tầng dưới chót của Minh Giới, biết hữu hạn, nhất là đối với cấp bậc Ma Chủ, cơ hồ là trống rỗng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








