[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 250 : Giao Thần Dịch Ra (Hạ) (c1246-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1246: Giao Thần Dịch Ra (Hạ)
Vương giả chính là Vương giả, trong sáu người bọn họ, ngoại trừ Ngô Triết, mỗi người đều thu được một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, xứng với thực lực của bọn họ.
Ngô Triết bước vào cực cảnh không bao lâu, thực lực kém rất nhiều, lần này là thu hoạch lẻ tẻ.
Có điều, sáu đại Vương giả gộp lại cũng chỉ hơn Lăng Hàn một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, như thế so sánh, tự nhiên là ảm đạm phai mờ.
Lăng Hàn nhìn bọn họ gật gù, trước tranh giành quy tranh giành, nhưng cùng mở ra kho báu là hai chuyện khác nhau.
Đối với cạnh tranh lành mạnh, Lăng Hàn từ trước đến giờ rất tán thành, chỉ cần đừng chơi ám chiêu được.
– Hàn Lâm!
Tám người xuất hiện, trong đó có bảy người vô cùng trẻ tuổi, mà cái cuối là một lão giả, chính là cường giả tự chém tu vi, lúc này ăn đan dược cấm kỵ, lực lượng đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh, tản mát ra khí tức phi thường đáng sợ.
Cái này vẫn là hắn áp chế lực lượng, bằng không hắn có thể đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, như vậy, lực chiến đấu của hắn sẽ xuất hiện bản chất bay vọt.
Tại sao nói lực lượng Cửu Tinh cũng không thể chống lại Nhật Nguyệt Cảnh, phải là Thập Tinh?
Cũng bởi vì, vượt qua một tinh, thực lực sẽ xuất hiện biến hóa giống như trời đất xoay vần.
Không vào Thập Tinh, chung quy chỉ có thể xưng là chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh.
– Ngươi làm rất tốt!
Lão giả kia mở miệng, biểu hiện có chút kiêu căng.
Các ngươi là ai a, một bộ rất quen, hơn nữa khảu khí này rõ ràng là giọng điệu của trưởng bối, da mặt không khỏi cũng dày chút đi.
– Thiếu chủ sẽ rất thoả mãn!
Lão giả lại nói.
– Hiện tại, giao ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch cho lão phu!
Hóa ra là người Cốc Môn.
Lăng Hàn cuối cùng hiểu được, không trách tự mình cảm giác hài lòng như vậy, hóa ra là thủ hạ của Cốc Hoang.
Hắn không khỏi bật cười nói:
– Đầu óc của các ngươi là làm bằng cái gì a, muốn ta giao thần dịch cho các ngươi?
– Hàn Lâm, đừng tưởng rằng ngươi ở đây có thể vô địch, nếu lão phu chân chính phát uy, chút thực lực ấy của ngươi căn bản không đáng chú ý!
Lão giả hừ một tiếng.
Lúc trước Cốc Hoang muốn Lăng Hàn mang tới ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch chỉ là thuận miệng nói, dù cho Lăng Hàn mang tới một giọt thần dịch cũng đủ để hắn thoả mãn.
Ai có thể đoán Lăng Hàn lại yêu nghiệt như thế, thu được nhiều đến bốn giọt thần dịch, để lão giả này cũng không thể tin tưởng.
Hắn gọi Thì Minh, thuộc về lão nhân của Cốc Môn, cũng từng mấy lần tiến vào Hoàng Tuyền bí cảnh, nhưng xưa nay đều không có thu được một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch.
Nếu như lần này hắn mang về ba giọt thần dịch, tự nhiên là lập công lớn, đời này hắn xem như xong, nhưng hắn còn có đời sau, những người này sẽ được Cốc Môn chăm sóc, nắm giữ tiền cảnh cực kỳ quang minh.
Vì đời sau của mình, hắn nhất định phải để Lăng Hàn đi vào khuôn phép.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngươi là đang uy hiếp ta sao?
– Không phải uy hiếp, đây là sự thực!
Thì Minh hừ lạnh.
– Nếu lão phu phát uy, lực chiến đấu sẽ bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, chỉ là ở đây sử dụng lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh, bản thân lão phu cũng có khả năng bị chém xuống.
– Há, ý của ngươi là, ngươi không sợ chết?
Lăng Hàn nói.
Thì Minh cười ha ha nói:
– Chết ai lại không sợ! Chỉ là lão phu có giác ngộ hẳn phải chết, mà ngươi… có sao?
Hắn đã ký thác toàn bộ hi vọng ở trên người hậu nhân của mình, bởi vậy, hắn không tiếc bỏ mình cũng phải vì hậu nhân san bằng con đường.
Lăng Hàn không khỏi thở dài nói:
– Ta phát hiện ngươi rất đáng thương.
Cả đời làm trâu làm ngựa, chưa từng có một ngày vì mình mà sống.
– Ít cùng lão phu kéo những cái này!
Thì Minh chỉ vào Lăng Hàn.
– Lập tức giao ra ba giọt thần dịch, lão phu cho phép ngươi bảo lưu một giọt, ngươi còn trẻ, có rất nhiều cơ hội tiến vào nơi này, thậm chí di tích cổ khác, không cần thiết đưa tính mạng ở đây.
Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:
– Hiện tại giặc cướp cũng biến thành nhân hậu như thế? Đáng tiếc, nói như thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi bản chất giặc cướp của ngươi!
– Nếu ngươi ngu xuẩn mất khôn như thế…
Thì Minh hít một hơi thật sâu, lộ ra vẻ kiên quyết.
Hắn muốn vận dụng lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh chân chính trấn áp Lăng Hàn, dù cho bị cấm chế nhằm vào cũng không tiếc.
Hắn có giác ngộ như vậy!
– Lão phu liền tiễn ngươi lên đường!
Hắn ra tay, oanh, lực lượng thuộc về Nhật Nguyệt Cảnh rốt cục bạo phát ra, từng thần văn đan dệt, trong nháy mắt đột phá trăm đạo.
Đây là một biến chất!
Dù cho Sơn Hà cực cảnh cũng chỉ có thể nắm giữ chín mươi chín đạo thần văn, chỉ có Nhật Nguyệt Cảnh mới có thể nắm giữ thần văn vượt qua một trăm đạo, khác biệt ở chỗ, thần văn của Nhật Nguyệt Cảnh cùng Sơn Hà Cảnh phổ thông có bản chất khác nhau, nhưng chín mươi chín đạo thần văn của Sơn Hà cực cảnh lại cùng bản chất với Nhật Nguyệt Cảnh.
Càng phức tạp, càng mạnh mẽ, đây là quy tắc thiên địa cụ thể hóa, cảnh giới không giống, bản chất không giống.
Thì Minh không tiếc bị cấm chế nhằm vào, hoàn toàn phóng ra chiến lực, tái hiện Thần uy Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị của hắn.
Ở trong Bí Cảnh, này là lực lượng vô địch tuyệt đối.
Thình thịch!
Dưới một kích, Lăng Hàn liền bị đánh bay, chỉ cảm thấy trong cơ thể như sôi trào, vô cùng khó chịu.
Chớ nhìn bây giờ hắn có Cửu Tinh lực, cách cực hạn Thập Tinh chỉ chút xíu, nhưng chút xíu này cũng có thể nói là lạch trời.
Cửu Tinh là lực lượng thuộc về Sơn Hà Cảnh, mà Thập Tinh thì là Nhật Nguyệt Cảnh.
Mặc Lăng Hàn lại yêu nghiệt, cũng không thể bù đắp lực lượng chênh lệch giữa Sơn Hà Cảnh cùng Nhật Nguyệt Cảnh, hoàn toàn không phải là đối thủ.
Lúc này, hắn cũng không còn Sư Tử Phù có thể dùng, lại nói, dù Sư Tử Phù còn hắn cũng không dám dùng, cấm chế ở đây sẽ nhằm vào lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh, hắn cũng không muốn bị để mắt tới.
Nhưng ngươi có lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh thì như thế nào, chỉ cần ở trong tiểu cực vị, tối đa chỉ có thể đánh hắn thổ huyết mà thôi, muốn tạo thành uy hiếp chân chính cho hắn, lực lượng kia làm sao cũng phải trên trung cực vị.
Lăng Hàn như không có chuyện gì xảy ra đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên người, cười nói:
– Quả thực mạnh hơn trước một chút, nhưng xa xa không đủ để thương tổn được ta!
Ta sát!
Thì Minh giật mình, tròng mắt sắp trừng ra ngoài, một kích toàn lực của hắn cư nhiên cứ ăn xuống như vậy?
Đây chính là công kích của Nhật Nguyệt Cảnh, hẳn là có thể gạt bỏ tất cả Sơn Hà Cảnh, nhưng vì sao còn không làm gì được Lăng Hàn?
Quái vật! Quái vật tuyệt đối!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1247: Tiện Sâm Ra Điều Kiện
– A…
Thì Minh phát sinh tiếng kêu thảm thiết, hắn đánh ra một kích của Nhật Nguyệt Cảnh, lập tức bị cấm chế ở đây nhằm vào, phốc phốc phốc, cả người đều là tiêu huyết, trong nháy mắt biến thành huyết nhân.
Bất quá, đau xót như thế cũng để hắn tỉnh thần lại, trợn mắt nhìn chòng chọc Lăng Hàn, tản mát ra sát khí.
Hắn muốn giết chết tên thiên tài này, tranh thủ tương lai cho hậu đại của mình.
– Chết!
Hắn tắm rửa tiên huyết, công kích về phía Lăng Hàn, Tinh Huyết thiêu đốt, đối kháng cấm chế, để hắn có đầy đủ lực lượng đi trấn áp Lăng Hàn.
Lăng Hàn lắc đầu, ngoại trừ chính hắn, không ai biết thể phách của hắn cường đại đến mức nào.
Lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị muốn giết chết hắn?
Không đủ!
Lăng Hàn xuất kiếm, Tiên Ma Kiếm nỡ rộ quang huy vô tận, chiến đấu với Thì Minh.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Thì Minh mỗi ra một chiêu đều có thể đánh bay Lăng Hàn, này là cảnh giới nghiền ép, nhưng Lăng Hàn tối đa chỉ phun vài ngụm máu, Thì Minh càng thảm hại hơn, bị cấm chế không ngừng đánh thương lục phủ ngũ tạng, Thần cốt kinh mạch.
Ba, đi tới chiêu thứ hai mươi, hắn đánh ra một quyền, nhưng cả cánh tay nổ tung, hóa thành huyết vũ, lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh quá mạnh mẽ, huyết vũ này cũng có lực sát thương cường đại.
Cốc Môn còn có mấy người đang đứng ở phụ cận, bị huyết vũ quét trúng, nhất thời bị đánh thành cái sàng, chỉ có một người may mắn sống sót, những người khác toàn bộ bị thuấn sát.
Thì Minh cũng đã nhập ma, hiện tại hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là đánh giết Lăng Hàn.
Bởi vậy, hắn cũng mặc kệ thương thế trên người, chỉ nhìn chòng chọc Lăng Hàn cuồng oanh.
Ba, một cánh tay của hắn lại nổ tung, thành người không tay.
Hắn vẫn không có dừng “tay”, hai chân kéo động, đá tới Lăng Hàn.
Ba, ba, không bao lâu, hai chân của Thì Minh cũng bạo thành huyết vũ, nhưng hắn thổi một hơi, thân thể bắn lên, lại đụng tới Lăng Hàn, bộ dáng không giết được ngươi thề không ngừng lại.
Lăng Hàn cũng thấy có chút trắc ẩn, người như vậy là nên thương cảm hay đáng trách đây?
Ba!
Không cần hắn xuất thủ, cấm chế đã đánh thân thể Thì Minh thành mảnh nhỏ, nhưng mắt hắn vẫn nhìn chòng chọc Lăng Hàn, muốn phát động một kích cuối cùng.
Nhưng một kích cuối cùng này không thể phát sinh, bởi vì đầu của hắn cũng nổ thành mảnh nhỏ.
Nhật Nguyệt Cảnh có thể xưng là cường giả, lại rơi vào kệt cục chết không toàn thây.
Người còn sót lại của Cốc Môn sợ đến không thể khống chế, run run xoay người chạy, nơi này quá nguy hiểm, hắn muốn chạy về lối vào, đợi Tam Nguyên Thượng Nhân mở Bí Cảnh ra, hắn thực sự là một khắc cũng không muốn ở đây.
Lăng Hàn thu kiếm, lắc đầu, đi đến chỗ Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân.
Đạp ăn chơi trác táng mà nói, hắn còn có chút vui vẻ, tỷ như Cốc Hoang này, một ngày kia hắn đạp lên mặt đối phương, tâm tình nhất định sẽ rất khoan khoái.
Nhưng Thì Minh lại để hắn có chút cảm khái, tâm tình có chút trầm trọng.
– Người như vậy không đáng đồng tình, nhưng không cần đi hận.
Lăng Hàn thu hồi tạp niệm, nhìn Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân cười cười nói:
– Đi thôi.
– Lăng Hàn, ngươi thật lợi hại!
Hồ Phỉ Vân cắn một trái hoa quả, mồm miệng không thanh nói.
Trước đó Lăng Hàn ở trong loạn quân giết ra, nhìn mà nàng nhiệt huyết sôi trào, cực kỳ sùng bái Lăng Hàn.
– Còn phải nói!
Lăng Hàn cười ha ha, tâm tình không khỏi tốt lên một chút.
Ba người đi một lúc, đột nhiên Lăng Hàn dâng lên báo động, một kiếm đâm xuống dưới mặt đất.
Phốc!
Kiếm quang dật động, chiếu vào đại địa, nhất thời, trên mặt đất hiện ra từng vết rạn, rậm rạp như tơ nhện vậy.
– Dựa vào cả nhà ngươi, thiếu chút nữa đâm phá cúc hoa của sâm gia!
Chỉ thấy một bóng trắng từ dưới nền đất chui ra.
– Xem chân của đại gia ngươi!
Xoát, bạch ảnh kia liền bắn tới Lăng Hàn.
Gốc tiện sâm này!
Hắn thực sự là xuất quỷ nhập thần, muốn mai phục Lăng Hàn, nhưng không ngờ thần thức của Lăng Hàn cường đại, đánh lén không thành, bị Lăng Hàn đi đầu xuất thủ, thiếu chút nữa đâm trúng hắn.
Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, đâm tới lão sâm.
– Muốn giết sâm gia nhà ngươi, ngươi còn sớm một vạn năm!
Lão sâm quái khiếu, xuất thủ như điện, quy tắc hóa thành đao thương tiễn mâu, đánh tới Lăng Hàn.
– Lần trước không phải nói sớm tám trăm năm sao?
Lăng Hàn cười nói.
– A phi, đó là thực lực của sâm gia tăng trưởng!
Lão sâm một hồi lủi một hội độn, tốc độ nhanh kinh người.
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Còn không ngoan ngoãn đến trong bát, thì đừng trách ta không khách khí!
– Dám uy hiếp sâm gia, xem không đạp chết ngươi!
Lão sâm giận tím mặt, công kích càng dày đặc.
Lăng Hàn không khách khí nữa, oanh, trong cơ thể tuôn ra hỏa diễm cường đại, thần văn đan dệt.
– Dựa vào, sâm gia ghét nhất chính là hỏa!
Lão sâm kêu một tiếng, vội vã rút lui hơn mười trượng, rốt cục không xuất thủ nữa, mà đứng nghiêm, lộ ra vẻ sợ hãi với thần diễm.
Hắn chỉ có tốc độ nhanh mà thôi, băng sương, thần diễm oai đều có thể khắc chế hắn.
– Tiện sâm, ngươi lại tới làm chi?
Lăng Hàn hỏi.
Lão sâm đặt mông ngồi ở trên tảng đá, vén hai cái đùi, thể hiện một tư thái thập phần lãng tử, sau đó nói:
– Sâm gia muốn cho ngươi một cơ duyên.
Phốc, nghiêm trang đùa giỡn lưu manh sao?
Lăng Hàn cười nói:
– Nga, ngươi có thể cho ta cơ duyên gì? Lẽ nào định cống hiến thân thể ra? Vậy còn không mau đến trong bát đi.
– Phi phi phi, sâm gia không phải gay, ngươi đừng đánh chủ ý cúc hoa của sâm gia!
Lão sâm lập tức nhảy dựng lên.
Lăng Hàn lắc đầu, gốc tiện sâm này ở trong Bí Cảnh, rốt cuộc là làm sao dưỡng thành phẩm tính lưu manh như vậy?
Lưu manh cũng có trời sinh sao?
– Ngươi mang sâm gia ly khai Bí Cảnh, sâm gia sẽ cho ngươi chút thần dịch.
Lão sâm mở điều kiện.
– Ồ?
Lăng Hàn kinh ngạc nói.
– Đầu tiên, tại sao muốn ta mang ngươi ra ngoài? Ngươi không phải có hai chân sao?
– Nhân loại ngu xuẩn, ngươi không thấy bên ngoài có nhiều người như vậy bảo vệ sao, có mấy cái còn vô cùng mạnh mẽ, nếu như sâm gia ra ngoài, khẳng định bị bắt hầm canh ngay lập tức.
Lão nhân sâm nói.
– Ồ, ngươi lại biết bên ngoài có cường giả?
Lăng Hàn vỗ tay một cái nói.
– Hóa ra, thời điểm bí cảnh mở ra, ngươi cũng đã canh giữ ở cửa, là muốn rời đi, nhưng phát hiện có Tinh Thần cảnh thậm chí Hằng Hà Cảnh tọa trấn, ngươi liền sợ!
Dựa theo cái này mà nói… cây nhân sâm hèn hạ này có khả năng ở rất sớm liền nhìn chằm chằm hắn.
– Tuy công phu chạy trốn của sâm gia rất cao, nhưng đối với mấy tên cẩu nô tài ở bên ngoài vẫn tương đối sợ hãi.
Lão nhân sâm không giữ mồm giữ miệng. ===========
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1248: Mười Cái Râu Nhân Sâm
– Sâm gia biết, trên người ngươi có một bảo vật, có thể chứa đựng vật còn sống, cho sâm gia ẩn thân một hồi, sau khi đi ra ngoài, sâm gia thưởng ngươi tuyệt thế thần dịch!
Lăng Hàn nhìn hắn, không khỏi thầm nghĩ đối phương nhìn thấy “Hoàng kim nãi” của Trầm Trúc Nhi thì chảy nước miếng, sắc mặt không khỏi tối sầm lại nói:
– Ngươi nói tới tuyệt thế thần dịch, sẽ không phải là nước miếng của ngươi chứ?
Tuy này xác thực có thể xưng bảo thủy, nhưng cùng tuyệt thế thần dịch chênh lệch cũng quá to lớn đi.
Lão nhân sâm không khỏi đỏ mặt, ho khan một hồi nói:
– Sâm gia được thiên địa tạo hóa, khắp người đều là bảo vật, ngươi cho rằng ai cũng có thể được ngụm nước của sâm gia?
Lão già này thật không phải thứ tốt!
Trợ giúp hắn thoát vây, báo lại chính là mấy ngụm nước miếng, ngươi là ô nhục người sao?
Lăng Hàn cò kè mặc cả nói:
– Ngươi cắt một nửa ra, ta liền mang ngươi rời đi.
– Tiểu tử, ngươi quá tham lam, lại muốn cắt sâm gia?
Lão nhân sâm tức điên.
– Xem chân của gia gia ngươi, không đạp tỉnh ngươi a!
Một người một nhân sâm lại đánh nhau, có điều, chỉ qua mấy chiêu liền ngừng lại.
– Nhiều nhất một cái râu nhân sâm!
Lão nhân sâm nói.
– 100 cây!
Lăng Hàn giở công phu sư tử ngoạm.
– Lăn, trên người sâm gia tổng cộng mới có ba mươi bảy sợi rễ, rút hết cho ngươi cũng không đủ!
Lão nhân sâm kêu quái dị.
– Vậy thì ba mươi bảy rễ là được rồi.
Lăng Hàn biết nghe lời phải.
– Không được, nhiều nhất hai cái!
Lão nhân sâm lắc đầu liên tục.
Ra giá đến đòi giá đi, cuối cùng, bọn họ quyết định mười cái.
– Đúng rồi, đến cùng ngươi là cái giống gì?
Lăng Hàn cười hỏi.
– Tiểu tử thúi, dám nhục sâm gia nhà ngươi!
Lão nhân sâm đạp tới một cước.
Lăng Hàn đưa tay ngăn cản, sau đó gật gù nói:
– Không cần phải nói ta cũng biết, không phải nhân sâm lưu manh chính là nhân sâm thiếu đạo đức.
– Tức chết sâm gia!
Lão nhân sâm giơ chân, sau đó nói.
– Tiểu tử, ngươi phát Thiên Đạo thệ ngôn đi!
Thiên Đạo thệ ngôn chính là hướng về thiên địa đại đạo thề, từ nơi sâu xa có thiên ý, phát Thiên Đạo thệ ngôn mà không tuân, sẽ bị thiên địa trừng phạt, đây là tối kỵ, không phải người nào cũng dám trái với Thiên Đạo thệ ngôn.
Lăng Hàn gật gù, phát Thiên Đạo thệ ngôn, đây là hướng thiên mà thề, coi như hắn đổi thân phận khác cũng không thể lừa gạt được thiên địa.
Lúc này lão nhân sâm mới yên tâm, nhảy đến trên vai của Lăng Hàn nói:
– Tiểu tử, vận khí không tệ nha, cua được hai mỹ nữ.
Cái lão nhân sâm này lại động sắc tâm.
Lăng Hàn lắc đầu, lão nhân sâm này xuất quỷ nhập thần, bị hắn phát hiện mình sử dụng Hắc Tháp.
Đại khái hắn cũng quan sát mình thời gian khá lâu, nhận định nhân phẩm của hắn, lúc này mới xuất hiện ở Dược Sơn.
– Nhân sâm lưu manh, ngươi đắc đạo lúc nào, tại sao muốn rời khỏi nơi này?
– Sâm gia nuốt tinh hoa của thiên địa, được tinh khí của Nhật Nguyệt…
– Ngừng ngừng ngừng, không nên nói khoác, vào thẳng đề tài chính!
Lăng Hàn vội đánh gãy.
Lão nhân sâm hết sức bất mãn, không thể để cho hắn thổi sao? Hắn nói nhỏ nửa ngày, có điều rốt cục vẫn nói chính đề.
Ở mấy vạn năm trước, hắn mở ra ý thức mông lung, theo bản năng thu nạp tinh khí đất trời, bắt đầu tu luyện.
Nhưng cho đến mấy trăm năm gần đây, hắn mới rốt cục hóa ra hai tay hai chân, có thể thoát khỏi đại địa ràng buộc, ngao du thiên hạ.
Nhưng nơi này dù sao vẫn quá nhỏ, hơn nữa, theo hắn nắm giữ quy tắc thiên địa càng ngày càng nhiều, phát hiện nơi này lại nhằm vào hắn, phản phệ hắn, để hắn sinh ra bức thiết nhất định phải rời đi.
Nhưng mỗi cách trăm năm mặc dù nơi này sẽ mở ra hai lần, một lần có người tiến vào, một lần có người ra, nhưng bên ngoài cường giả như mây, để hắn không dám lỗ mãng, chỉ lo đi ra ngoài liền bị hầm thành canh nhân sâm.
Nhưng lần này hắn nhất định phải rời đi, bởi vì hắn có loại cảm giác, bỏ qua cơ hội lần này, vậy thì không có lần sau, nhịn không nổi trăm năm nữa, hắn sẽ bị bí cảnh phản phệ, xoá bỏ.
Lăng Hàn không khỏi vỗ đùi nói:
– Sớm biết như vậy, phải mở điều kiện càng ác hơn một ít.
– Ha ha, đấu với sâm gia nhà ngươi, ngươi còn kém 20 ngàn năm!
Lão nhân sâm dương dương tự đắc.
Lăng Hàn cười khà khà, may mà Hổ Nữu không ở đây, nếu không lão nhân sâm này hả hê như vậy, phỏng chừng một giây sau liền bị kẻ tham ăn kia nhét vào trong nồi hầm thành canh.
– Tiểu tử, ngươi không nên cười khiếp người như thế, sâm gia nổi da gà đây này.
Lão nhân sâm run cầm cập.
– Ngươi có thể nổi da gà?
Hồ Phỉ Vân hiếu kỳ.
Lão nhân sâm nhất thời trừng mắt nói:
– Sâm gia là dùng thủ pháp tỉ dụ, tiểu cô nương, có hiểu hay không? Xem ngực ngươi không nhỏ, sao đầu óc đần độn như vậy?
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Miệng ngươi hèn hạ như thế, sớm muộn sẽ bị thiệt thòi!
– Phi, cửu thiên thập địa, sâm gia tiêu dao! Chỉ cần rời nơi này, ai có thể tóm được sâm gia?
Lão nhân sâm không để ý mà nói, có vẻ rất tự tin.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Sau này, ta giới thiệu cho ngươi một người quen biết một chút.
Không thể chờ đợi được nữa mà muốn nhìn Hổ Nữu chà đạp lão nhân sâm này, không lý do, Lăng Hàn tin tưởng Hổ Nữu có thể áp chế được lão nhân sâm này.
Lão nhân sâm rất cơ linh, lúc không có người liền cùng Lăng Hàn khoác lác, tình cờ sẽ đi đùa giỡn Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân, tự nhiên là bị Lăng Hàn vung kiếm chém đến oa oa gọi bậy, đều không có thực hiện được.
Có người ngoài đến, hắn liền chui xuống đất, ở đây, căn bản không ai có thể phát hiện hắn.
– Tiểu tử, ngươi muốn đi kho báu cuối cùng?
Biết được điểm cuối chuyến này của Lăng Hàn, sắc mặt của lão nhân sâm không khỏi nghiêm túc.
– Nơi đó không phải là địa phương tốt gì, có mấy lần sâm gia đi ngang qua, đều sẽ sinh ra cảm giác run sợ trong lòng.
– Há, ngươi có biết tình huống cụ thể không?
Tuy Lăng Hàn có Hắc Tháp, tự tin có thể giữ được tính mạng, nhưng Hắc Tháp cũng không phải vạn năng, vạn nhất bị vây ở nơi đó, liền chơi không vui.
– Nơi đó tử khí trùng thiên, sâm gia mới chẳng muốn tới gần, làm sao biết!
Lão nhân sâm lắc đầu liên tục.
Lăng Hàn trầm ngâm chốc lát, vẫn quyết định muốn đi.
Đầu tiên hắn đã đáp ứng người, không thể thất tín, thứ hai, hắn cũng hiếu kì.
Đi qua Ưng Sơn, hoàn cảnh nơi này liền trở nên hoang vu, khắp nơi có thể nhìn thấy phế cảnh sau đại chiến, từng toà núi lớn bị san bằng cho thấy lúc trước chiến đấu kịch liệt đến cỡ nào.
Đây chính là sơn mạch của Thần giới, vững chắc cỡ nào? Bây giờ lại bị nhổ cả gốc, người xuất thủ tất nhiên vô cùng mạnh mẽ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1249: Mở Ra Kho Báu
Không có yêu thú, không có thần dược, chỉ có một Hoàng Tuyền ở trên bầu trời chạy chồm.
Nơi này hầu như không nhìn thấy người.
Bởi vì mọi người đều biết, đây là một nơi hoang vu, sao có khả năng có người lại đây lãng phí thời gian?
Đại địa toả ra khí tức u ám, dâng lên độ cao đại khái khoảng hai trượng, không ngừng biến ảo ra các loại hình thái, khá là quái dị.
Nhưng khí tức như vậy không có nguy hiểm, xưa nay chưa từng nghe nói ai hấp thu khí tức như vậy sẽ chết.
– Đại chiến năm đó lưu lại sao?
Lăng Hàn suy đoán.
Vài ngày sau, phía trước xuất hiện một cung điện, xây ở dưới chân một ngọn núi lớn, mà khởi nguyên của Hoàng Tuyền rõ ràng là ngọn núi lớn này, từ trên đỉnh ngọn núi ầm ầm chảy xuống, hóa thành dòng sông chạy chồm ở trên bầu trời.
– Các ngươi tiến vào Hắc Tháp đi.
Lăng Hàn nói, không muốn để cho các nàng mạo hiểm.
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, bắt đầu từ nơi này nàng căn bản không giúp được Lăng Hàn, ngược lại sẽ cản trở Lăng Hàn, không bằng đi vào trong Hắc Tháp nỗ lực tu luyện, tăng thực lực lên, chí ít sau này sẽ không cản trở Lăng Hàn.
Hồ Phỉ Vân có chút không tình nguyện, nàng là bảo bảo hiếu kỳ, nơi này âm u khủng bố, tuy làm cho nàng lông tơ dựng lên, nhưng lại hứng thú dày đặc, không muốn bỏ qua trò hay đặc sắc.
Vừa lừa vừa dụ, cuối cùng cũng coi như thu Hồ Phỉ Vân vào Hắc Tháp.
– Sâm gia cũng muốnvào!
Lão nhân sâm nói, con ngươi xoay chuyển lợi hại.
Lăng Hàn biết, tên này khẳng định là động sắc tâm, muốn nhân lúc Lăng Hàn không có đi đùa giỡn hai nữ.
Chỉ là, khà khà khà, này là Hắc Tháp nha, bên trong thậm chí còn có một vị Thánh Nhân!
– Tốt!
Lăng Hàn gật đầu.
– Ngươi đứng yên đừng nhúc nhích là tốt rồi.
Hắn lấy thần thức bao vây, thu lão nhân sâm vào Hắc Tháp, chỉ cần cường độ thần thức của hắn vượt qua đối phương, liền không cần đối phương thuận theo, có thể mạnh mẽ thu vào Hắc Tháp.
Có điều, tốc độ của lão nhân sâm quá nhanh, hắn không đứng ngoan ngoãn, Lăng Hàn cũng không có cách nào.
– Sát!
– Đây là địa phương nào?
– Còn có cây kia là chuyện gì xảy ra, để sâm gia cảm giác gặp phải lão tổ tông!
– Mẹ kiếp, cái chùm sáng này là cái quỷ gì, dáng vẻ thật khủng khiếp!
– Oa, mau thả sâm gia ra ngoài!
Lão nhân sâm đầu tiên là hiếu kỳ, sau đó kinh ngạc thốt lên, cuối cùng kêu thảm thiết.
Lăng Hàn không thèm để ý, nhanh chân mà đi, đây là trạm cuối cùng của bí cảnh.
Hắn đi tới cửa cung điện, cửa lớn đóng chặt, mà nơi cửa đã đứng năm người, ngoại trừ Khuông Bội Sam, những người khác đều đến.
– Hàn huynh!
Năm người này đều chào hỏi Lăng Hàn, cũng không có bởi vì trước đó Lăng Hàn cướp bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch mà ganh tỵ.
Có thể có, nhưng bọn họ đều rất tốt mà giấu ở đáy lòng, Vương giả như bọn họ, đều tin chắc mình vô địch, há có đạo lý đố kị người khác?
Lăng Hàn gật gù nói:
– Các vị đến sớm a.
– Ha ha, cũng tới chưa bao lâu.
Thạch An Quốc cười nói, hắn nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt lướt qua vẻ kiêng kỵ.
Chỉ lấy lực chiến đấu mà nói, hắn có thể áp chế Lăng Hàn, nhưng sinh tử giao chiến, thắng khẳng định là Lăng Hàn.
Rất đơn giản, phòng ngự của đối phương quá đáng sợ, hắn căn bản không thể đánh tan.
Đối thủ như vậy, để hắn hoảng sợ.
– Khuông sư muội còn chưa tới, hẳn là trên đường gặp phải cơ duyên gì.
Vũ Văn Thông nói.
Lấy thực lực của bọn họ, ở đây hẳn là vô địch, bởi vậy không tồn tại Khuông Bội Sam tao ngộ cường địch, dẫn đến bị kéo chân, không thể đúng lúc chạy tới.
Bọn họ đều ngồi xuống, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, liền đàm đạo với nhau.
Sáu đại Vương giả đều tu thành cực cảnh, ở võ đạo nắm giữ thiên phú kinh người, lẫn nhau thảo luận, đều cảm thấy thu hoạch không ít.
Chờ hai ngày sau, Khuông Bội Sam mới rốt cục đến.
– Vậy bắt đầu đi!
Trên cửa chính của cung điện, tổng cộng có mười bốn lổ trũng, mỗi lổ trũng vừa vặn có thể thả một bàn tay, bảy người đứng sóng vai, dồn dập đưa bàn tay đè lên.
– Ta đếm một hai ba, mọi người cùng nhau phát lực.
Hà Thao nói.
– Ừm!
Sáu người còn lại gật đầu, lúc này tự nhiên ai cũng sẽ không đi tính toán do cái nào đến phát hiệu lệnh.
– Một!
– Hai!
– Ba!
Thời điểm đếm tới ba, bảy người đồng thời phát lực, thôi phát lực lượng đến mức tận cùng.
Mà khi bọn họ tăng lực lượng lên tới Sơn Hà Cảnh đỉnh cao Thất Tinh, lổ trũng dưới tay bọn họ phát ra quang mang, hai cái, bốn cái, sáu cái, tám cái,… khi mười bốn lổ trũng cùng nhau phát sáng, thẻ thẻ thẻ, cửa lớn bịt kín cung điện từ từ mở ra.
Bảy người đều thối lui một bước, lộ ra vẻ cảnh giác.
Đối mặt bảo tàng kinh thiên, bọn họ trái lại càng thêm cẩn thận, không có bị tham lam che khuất tâm cùng con mắt.
Bên trong cung điện nguyên bản đen kịt một mảnh, thế nhưng khi cửa lớn triệt để mở ra, từng cây cột bên trong bắt đầu phát sáng, chiếu toàn bộ cung điện sáng choang.
Hí!
Bảy người giật mình, bởi vì sau khi tiến vào vài chục trượng, nằm úp sấp một bộ thi thể.
Người này khi còn sống cực kỳ cao to, cao ít nhất ba trượng, cả người màu xanh lam, mặc một bộ áo giáp kim loại, nhưng bị đập nát, da dẻ xuyên thủng, lộ ra bạch cốt âm u.
Ở bên cạnh thi thể, có khắc mấy dòng chữ.
– Thất Tinh y vị, truyền nhân của ta hiện.
– Âm Ma Minh Giới, giết giết giết!
– Trời xanh bất công, oán hận hận!
Hà Thao trầm ngâm nói:
– Thất Tinh y vị, hiển nhiên là chỉ chúng ta, bảy người tu ra lực lượng cực cảnh, đồng loạt ra tay mới có thể mở cung điện.
Mà truyền nhân của ta hiện, là chỉ một cái trong chúng ta có thể được truyền thừa sao?
Trầm Trúc Nhi đi lên vài bước, nhưng khuôn mặt lại ngơ ngác biến sắc, vội vã lui trở về nói:
– Vị tiền bối này quá mạnh mẽ, ta căn bản không thể gần người, một luồng sát khí tựa hồ có thể xé ta thành mảnh nhỏ.
Lăng Hàn nguyên bản ngồi chồm hỗm trên mặt đất, lúc này đứng lên nói:
– Gạch đất cũng cực kỳ kiên cố, ta lấy Thần Kiếm cắt chém cũng không cách nào lưu lại dấu vết.
Phải biết, mấy dòng chữ trên đất này hẳn là cường giả kia trước khi chết dùng ngón tay khắc xuống, bởi vì trong tay hắn không có vũ khí, mà ngón trỏ thì đứng ở trên chữ “hận” cuối cùng kia.
Một cái sử dụng kiếm cũng không thể để lại một chút xíu dấu vết, một cái khác dùng ngón tay có thể khắc ra chữ, chênh lệch rất lớn, vừa xem hiểu ngay.
Bảy người đều đi vòng quanh, tuy vị cường giả này đã sớm chết, nhưng hổ chết còn uy, căn bản không cho gần người, dù bọn họ đều là thiên kiêu tu ra cực cảnh, nhưng ở trước mặt nhân vật như vậy vẫn cực kỳ nhỏ bé.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1250: Bí Pháp Đầy Trời
– Tuyệt đối là cường giả Hằng Hà Cảnh!
– Mặc dù ta không cách nào phỏng đoán tu vi của Thượng Nhân, nhưng vị tiền bối này cho ta cảm giác tương tự Thượng Nhân, vượt xa Tinh Thần cảnh!
– Vậy truyền thừa của hắn…
– Cực kỳ quý giá!
Bọn người Trầm Trúc Nhi thay đổi sắc mặt, nếu như có thể được truyền thừa của một vị Hằng Hà Cảnh, vậy sẽ là tạo hóa gì?
Tuy Tam Nguyên Thượng Nhân cũng thu chín đệ tử, nhưng làm sư phụ đều sẽ lưu một hai tay, sẽ giấu tuyệt học giữ nhà đến cuối cùng, mới dạy cho một tên y bát đệ tử, những người khác nhất định không thể hoàn toàn được sở học.
Nhưng nơi này không giống, vị cường giả kia đã sớm chết, bởi vậy hắn lưu lại truyền thừa khẳng định là hoàn chỉnh.
Ai không động tâm?
Bên trong cung điện, bồng bềnh từng quả cầu ánh sáng, mà nhìn kỹ, trong quả cầu ánh sáng lại có vô số văn tự đang chuyển động, lúc ẩn lúc hiện, nhìn không quá rõ ràng.
– Những cái kia đều là… công pháp truyền thừa!
– Ta thật giống như nhìn thấy Đại La Thanh Tâm Quyết.
– Tử Yên Chưởng Pháp.
– Trúc Tâm Kiếm.
Bảy người nhìn chằm chằm, dồn dập mở miệng nói, có chút văn tự trong quả cầu ánh sáng tương đối dễ bắt giữ.
– Cái gì, Thiện Nguyên Tâm Kinh! Ta từng ở trong một cổ giáo nhìn thấy bản thiếu, đây là một môn công pháp ghê gớm, ngay cả trong cổ giáo này cũng chỉ có bản thiếu, có người nói sau khi tu luyện thành, trong nguyên lực sẽ mang theo lực lượng Lôi đình, dễ dàng phá tan phòng ngự của đối thủ.
Hà Thao đột nhiên kinh hô.
Đây là một môn cổ công, truyền thừa không biết bao nhiêu vạn năm, đã sớm thất truyền, chỉ ở trong một số truyền thừa cổ xưa mới có ghi chép vụn vặt.
Hiện tại xuất hiện ở đây, sẽ là cổ công hoàn chỉnh, hay vẫn là bản thiếu?
Nếu hoàn chỉnh, môn công pháp này sẽ quý giá đến tột đỉnh.
Hiện tại mọi người đều biết, đây quả thật là một kho báu, giá trị vượt quá tưởng tượng.
Vèo, Trầm Trúc Nhi nhảy lên trước tiên, tóm tới một quả cầu ánh sáng.
Tốc độ của nàng nhanh chóng, cấp tốc tiếp cận, tay nhỏ thò ra, thời điểm muốn tóm gọn, chỉ thấy quả cầu ánh sáng kia chuyển động, hơn nữa tốc độ nhanh hơn, ở thời khắc cuối cùng đào tẩu.
Trầm Trúc Nhi dùng hết thế đi, thân hình bắt đầu rơi xuống, tay trắng trở về.
Sáu người còn lại đều kinh ngạc, Trầm Trúc Nhi không yếu hơn ai trong bọn họ, nhưng nàng ra tay lại vô công, vậy mấy người bọn họ ra tay cũng chưa chắc có thể đắc thủ.
Muốn có được những truyền thừa này, không dễ dàng!
Bảy người đều không tiếp tục nói nữa, mà nhìn chằm chằm bí pháp mình đúng ý, sau đó ra tay đi bắt.
Lần này, tất cả quả cầu ánh sáng đều giống như sống lại, như cá bơi lội, quang ảnh làm loạn, khiến người ta hoa cả mắt.
Sau khi xuất thủ một lượt, bảy người đều lục tục ngừng lại, mà khi người cuối cùng cũng dừng lại, đám quả cầu ánh sáng cũng ngừng lại theo, như đốm nhỏ treo ở giữa không trung.
Thực sự là không dễ làm!
Bảy người cau mày, tuy bọn họ đều là Vương giả trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng hiện tại lại thất thủ.
Xèo xèo xèo, nhưng vào lúc này, chỉ thấy bảy quả cầu ánh sáng đột nhiên run lên, sau đó bắn tới bảy người.
Bảy người Lăng Hàn vội đưa tay đi bắt, đùng đùng đùng, dễ như ăn cháo, bọn họ đều bắt được một quả cầu ánh sáng.
Chuyện gì thế này, trước bọn họ làm sao cũng bắt không được, hiện tại ngược lại tốt, chủ động đầu hoài tống bão?
Đùng đùng đùng đùng, quả cầu ánh sáng vỡ vụn, vô số văn tự, đồ án hiện lên ở trong đầu bảy người, đối ứng là một môn cổng công pháp cùng võ kỹ.
Lăng Hàn không biết những người khác được cái gì, hắn được một môn thân pháp, tên Truy Tinh Bộ.
Tu tới đỉnh cao, có thể một bước lên cửu thiên, bắt trăng hái sao.
Cái này đương nhiên là có chút khuếch đại, nhưng cũng có thể nhìn ra môn thân pháp này bất phàm, cụ thể có thể tu luyện tới trình độ nào, vậy phải xem tạo hóa cùng ngộ tính.
Hắn ở trong đầu diễn giải môn thân pháp này một lần, chỉ cảm thấy cực kỳ phiền phức, hắn tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn có thể lý giải, ít nhất phải tiêu tốn mấy năm, thậm chí mười mấy năm, mấy chục năm.
Pháp quyết, trận pháp, đan phương Thần cấp đều vậy, hiện tại là thân pháp, đều cần tiêu tốn thật lâu mới có thể lĩnh ngộ, nắm giữ cùng vận dụng.
Lăng Hàn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.
Hắn có Luân Hồi Thụ, thời gian thật không thành vấn đề, mà cần thời gian càng dài mới tham ngộ ra, nói rõ môn thân pháp này càng quý giá, giá trị càng cao.
Sáu người Trầm Trúc Nhi cũng lộ ra vẻ vui mừng, hiển nhiên tất cả đều đạt được một môn bí pháp phi phàm.
Bọn họ dồn dập ngẩng đầu nhìn quả cầu ánh sáng phía trên, toát ra vẻ nhất định phải được.
Tùy tiện hạ xuống một quả cầu ánh sáng cũng là bí pháp vô thượng, nếu có thể được toàn bộ, vậy giá trị cao đến không cách nào hình dung.
Nhưng mà, không còn quả cầu ánh sáng rơi xuống, tựa hồ cho bọn họ một cái chính là khen thưởng bọn họ mở ra nơi này.
Bảy người lần thứ hai triển khai truy đuổi, đương nhiên đều thất bại, mà chờ bọn hắn dừng lại, cũng không có thấy nhóm quả cầu ánh sáng thứ hai hạ xuống, để bọn họ rất thất vọng.
Bảo sơn ở trước mặt, nhưng không thể lấy a.
Đáng trách!
– Khà khà khà, muốn càng nhiều công pháp sao?
Một thanh âm đột nhiên vang lên, thăm thẳm như vậy, tựa hồ ở bên tai của mình, lại tựa hồ như xa cuối chân trời.
– Ai!
Bảy tên Vương giả đều kinh hãi, lớn tiếng quát lên.
– Hiện thân!
– Không nên lén lén lút lút!
– Muốn gặp bản tọa như thế sao?
Âm thanh âm u này tung bay lần thứ hai, chỉ thấy trong sân bay lên từng tia từng tia hắc khí, cùng hắc khí bên ngoài nhất mạch kế thừa, hơn nữa, còn thêm một loại sát khí.
Những khí thể này ngưng tụ thành một hình người, xuất hiện ở giữa bảy người.
– Ngươi là ai!
Thạch An Quốc hỏi.
– Bản tọa tự nhiên là chủ nhân của nơi này!
Hắc Vụ Nhân nói.
Bảy người Lăng Hàn hai mặt nhìn nhau, đều khom lưng nói:
– Bái kiến tiền bối.
Bọn họ đều có một thân ngông nghênh, đương nhiên sẽ không quỳ xuống, nhưng cầm bí pháp của người ta, vậy hành lễ là nên.
– Miễn!
Hắc Vụ Nhân nhấc lên tay, hình tượng của hắn cũng không ổn định, không ngừng lay động, vặn vẹo.
– Bọn ngươi đều là hạng người thiên tài trác việt, có thể được bản tọa truyền thừa.
– Đa tạ tiền bối.
Bảy người lại thi lễ.
– Có điều, bản tọa chỉ cần một truyền nhân, các ngươi ai muốn bái bản tọa làm sư phụ?
Hắc Vụ Nhân lại hỏi.
Bảy người Lăng Hàn lần thứ hai nhìn nhau một cái, dồn dập hỏi:
– Không biết tiền bối muốn thu ai làm đệ tử?
Tuy Hắc Vụ Nhân này tự xưng là chủ nhân nơi đây, nhưng hắn nói liền phải tin tưởng sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








