[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 249 : Bảo Sâm Vô Sỉ (c1241-c1245)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Bảo Sâm Vô Sỉ
Đây là một nữ tử vóc dáng thon dài, vô cùng cao, so với Lăng Hàn chỉ kém vài tấc, tóc đen như bộc, rủ ở sau người, tự tự nhiên nhiên, mặc quần áo trắng tuyết, toàn thân cao thấp không có một trang sức, nhưng phối hợp với khuôn mặt tuyệt lệ, dáng người yểu điệu của nàng, lại như tiên tử không nhiễm bụi trần.
Trầm Trúc Nhi, Vương giả thế hệ trẻ của Lẫm Thiên Tông!
Nàng nói là nói như vậy, nhưng vừa dứt lời đã xuất thủ, bắt tới lão sâm.
– Mỹ nữ!
Hai mắt lão sâm phát quang, đánh tới ngực của Trầm Trúc Nhi.
– Sắc… sắc sâm!
Trầm Trúc Nhi hoảng sợ, nàng vừa tới, chỉ phát hiện gốc lão sâm này đã hóa linh, biết dược hiệu kinh người, liền lập tức nhảy vào, không nghĩ tới gốc lão sâm này chính là lưu manh.
Xuất thủ liền tập ngực, cực kỳ vô sỉ.
Dù cho đối thủ là một gốc nhân sâm, nhưng Trầm Trúc Nhi hiển nhiên không có khả năng để lão sâm tập ngực đắc thủ, vội vã tạo ra nguyên lực hộ thuẫn.
Phốc!
Lão sâm đánh ra một đạo ánh sáng quy tắc, sanh sanh chém ra nguyên lực hộ thuẫn, chỉ thấy miếng vải bay lượn, hung y của Trầm Trúc Nhi lập tức bị phá ra, nhưng làm lão sâm thất vọng là, dưới áo trắng cư nhiên không phải ngọc sơn cao vót, mà là cái yếm kim sắc, bao lấy ngực nàng thật chặc.
– Cái này chẳng lẽ chính là Hoàng Kim nãi trong truyền thuyết?
Lão sâm nhìn không chuyển mắt, nước bọt đã chảy ra.
Nhưng hắn chính là thiên địa linh dược, nước bọt này mùi thơm ngát vô cùng, có thể nói là dược vật đại bổ.
– Tiểu tử thối, ngươi cư nhiên cũng dám xem!
Lão sâm lại giết qua Lăng Hàn, nộ khí xung thiên.
– Hỗn… hỗn trướng!
Trầm Trúc Nhi tức đến thân thể mềm mại run rẩy, nàng đường đường một trong sáu đại Vương giả, cư nhiên bị một gốc nhân sâm đùa giỡn, điều này làm cho nàng há có thể không giận đến điên cuồng! Hoàn hảo, trên người nàng mặc một bộ Bảo Y, nếu không mà nói, vậy thì thật sẽ trống trơn.
Nàng động đại nộ, tiêm thủ huy dương, Thần Liên cường đại đan vào, triền về phía lão sâm, không có dự định “bắt sống” nữa, ngược lại cũng là nhân sâm, làm bể cũng có thể ăn, chỉ là thoáng ảnh hưởng dược hiệu mà thôi.
– Hoàng Kim nãi, vì sao nhìn chòng chọc gia gia nhà ngươi không tha?
Lão sâm một bên tránh, một bên còn đang nhạo báng.
– Nhìn Hoàng Kim nãi của ngươi, tiểu tử này cũng có phần, vì sao không đánh hắn?
Hắn còn kêu oan.
– Chết!
Trầm Trúc Nhi thét chói tai.
Nàng là Vương giả trong thế hệ trẻ, vốn nên hành sự thong dong, núi sụp ở trước mặt cũng không kinh hãi, nhưng lão sâm này quá biết trêu chọc người, hai ba câu liền để nàng lửa giận ngút trời, không bầm thây hắn tuyệt không bỏ qua.
– Không có biện pháp, sâm gia quá đẹp trai, Hoàng Kim nãi này yêu đến muốn giết chết sâm gia, để vĩnh viễn làm bạn!
Lão sâm thở dài, tự kỷ đến không còn biên giới.
– Sâm gia thực sự là tội nhân!
Lăng Hàn có xung động nôn mửa, vừa liên thủ với Trầm Trúc Nhi, vừa nói:
– Tiện sâm, chưa thấy qua vật vô sỉ hơn ngươi!
– Đó là phải, sâm gia độc nhất vô nhị!
Lão sâm dào dạt đắc ý, nhưng lập tức giận dữ.
– Ngươi dám chửi gia gia?
Gốc lão sâm này thật không phải vật tốt, mở miệng liền chiếm tiện nghi của người.
– Thiên la địa võng!
Trầm Trúc Nhi nũng nịu một tiếng, quy tắc cùng nguyên lực đan vào, hóa thành một tấm lưới lớn.
Lăng Hàn cũng tế xuất Xích La Tỏa Địa Võng, trùm tới lão sâm.
Mắt thấy chung quanh đều bị phong tỏa, gốc lão sâm này liền chui xuống đất, hưu, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.
Hắn vốn là nhân sâm sinh trưởng ở trong đất, sau khi đắc đạo, năng lực ở phương diện này chẳng những không có tiêu thất, trái lại được tăng cường, Thổ Độn Thuật mạnh đến nổi kinh người.
Không thấy.
Hưu!
Vừa nói không thấy, chỉ thấy gốc lão sâm này đã từ dưới đất chui ra, mà tên này thật đúng là không phải vật tốt, lại từ giữa hai chân của Trầm Trúc Nhi lao lên, muốn lao tới chỗ… kia của nàng.
– Chết!
Trầm Trúc Nhi phẫn nộ, tóc đen loạn vũ, cả người có thần quang đan vào, hóa thành một mảnh băng sương.
– A, đông chết gia gia nhà ngươi!
Lão sâm bị đông lạnh thành một đống, rơi xuống đất, nhưng không có chờ Lăng Hàn cùng Trầm Trúc Nhi xuất thủ bắt hắn, hắn liền chui xuống đất.
Lăng Hàn khiếp sợ, đừng nhìn Trầm Trúc Nhi bị lão sâm trêu vô cùng thảm, nhưng thực lực của nữ nhân này rất mạnh, băng sương oai vô cùng cường đại, Lăng Hàn tự nghĩ bị đánh trúng mà nói, tám phần mười cũng bị đông lạnh.
Dù cho thân thể hắn bất hoại, nhưng trong khoảng thời gian này Trầm Trúc Nhi có thể dùng Thần Liên vây khốn hắn, hoặc ở bên cạnh hắn thống hạ sát thủ.
Vương giả, không thể khinh thường!
– Hoàng Kim nãi, lần sau nhớ kỹ đừng mặc quần trong váy, hại sâm gia cái gì cũng nhìn không thấy!
Lão sâm từ đàng xa nhảy ra, cũng không dám tới gần, hiển nhiên là ăn vị đắng.
Trầm Trúc Nhi không nói, chỉ nhìn chòng chọc lão sâm, giơ tay lên, băng sương lập tức lan tràn tới chỗ lão sâm.
– Sâm gia không chơi với các ngươi!
Lão sâm vội chui vào đất, bỏ trốn mất dạng.
Hắn chỉ là tốc độ mau, nhưng nói đến chiến lực, hắn không thể so sánh với Trầm Trúc Nhi, Lăng Hàn, chính diện đối oanh hoàn toàn là đang tìm chết.
Như trước đó Lăng Hàn không dùng hỏa diễm thần văn, chính là không muốn tổn thương bảo sâm mà thôi.
Trầm Trúc Nhi tức giận, không thu được một gốc thần dược còn chưa tính, lại còn bị đùa giỡn đủ thảm, đây thật là sự tình trước đó chưa từng có.
– Gốc tiện sâm này không đơn giản, không chỉ bản thân phẩm cấp cực cao, lại tồn tại vô số năm mới hình thành linh trí, còn có thể vận dụng Thiên Địa quy tắc, đây mới thực là đắc đạo.
Lăng Hàn nói.
Khuôn mặt của Trầm Trúc Nhi hàm sát nói:
– Quản hắn có đắc đạo hay không, ta nhất định muốn chém hắn!
Nàng suýt nữa lộ ngực, nên không có ý tứ đợi tiếp, hướng Lăng Hàn gật đầu, liền xoay người rời đi.
– Chơi thật vui!
Hồ Phỉ Vân thì hai mắt tỏa ánh sáng.
– Nếu ngươi bị gốc tiện sâm kia đùa giỡn, phỏng chừng sẽ không cười được.
Lăng Hàn lắc đầu, tốc độ của lão sâm này quá nhanh, đoán chừng phải Nhật Nguyệt Cảnh mới có nắm chắc bắt hắn.
– Đi thôi!
Lăng Hàn quả đoán buông xuống tham lam với gốc thần dược này, không có khả năng bắt, vậy cần gì phải lãng phí thời gian?
Bọn họ xuống núi, Lăng Hàn nghĩ nếu có thể triệt để mở Bí Cảnh này thì tốt rồi, hắn sẽ có đầy đủ thời gian thu thần dược ở đây vào Hắc Tháp.
Bất quá, nếu ai có năng lực như vậy mở Bí Cảnh, vậy còn có chuyện gì của hắn chứ?
Trong Bí Cảnh cũng không yên ổn, nơi này có rất nhiều yêu thú, lẫn nhau tương tàn, cũng ăn người, không ngừng công kích bọn họ, nhưng đều bị Lăng Hàn chém giết, thu vào Hắc Tháp làm lương thực.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1242: Thần Dịch Hiện
Hắn tích lũy rất nhiều linh nhục, cùng Thủy Nhạn Ngọc, Hồ Phỉ Vân mỗi ngày dùng ăn, có thể rõ ràng cảm thụ được thể lực đề thăng.
Lại vài ngày sau, chỉ thấy phía trước lại xuất hiện một ngọn núi.
Nhưng Lăng Hàn tuyệt không tin này là một ngọn núi thiên nhiên hình thành, bởi vì ngọn núi này hoàn toàn chính là một con hùng ưng giương cánh bay, mỗi một chi tiết đều rất rõ ràng.
Đây chẳng lẽ là một con yêu cầm sau khi chết biến thành sao?
Yêu thú Thần cấp động một cái là có thể đạt đến mấy nghìn mấy vạn trượng, bởi vậy tuy “Ưng Sơn” trước mắt cao thái quá, nhưng cũng không phải là không thể do một con yêu cầm biến thành.
Mà ở đây, là địa phương tranh đoạt lợi hại nhất trong Bí Cảnh.
Vì ở đây sẽ xuất hiện Thiên Nguyên Chân Dịch!
Mỗi ngày lúc nhật nguyệt tương giao, trên núi, bộ phận miệng ưng sẽ rớt xuống một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, dẫn phát tranh đoạt kịch liệt.
Bất quá, khi di tích cổ mở ra, không sai biệt lắm phải qua ba tháng, mới có Thiên Nguyên Chân Dịch xuất hiện, hơn nữa chỉ kéo dài mười ngày.
Mấy vạn năm xuống, quy luật như vậy tự nhiên người người đều biết, tất cả mọi người suy đoán lúc di tích cổ mở ra, dẫn phát biến hóa nào đó, mà biến hóa như vậy sẽ từ từ hình thành Thiên Nguyên Chân Dịch.
Còn cụ thể ra làm sao, không người biết.
Tính thời gian một chút, cách ba tháng còn có vài ngày.
Lăng Hàn quan sát núi cao, đột nhiên hắn rất muốn chạy lên xem một chút.
Đạo lý rất đơn giản, trực tiếp chiếm vị trí miệng ưng, Thiên Nguyên Chân Dịch xuất hiện, không phải duỗi tay là có thể lấy được sao?
Nhưng thật đơn giản như vậy mà nói, còn có người sẽ chờ ở dưới sao? Khẳng định đều vung tay, chiếm vị trí có lợi nhất.
Tòa Ưng Sơn này, không dễ leo.
Lăng Hàn thử một lần liền biết, trên núi có cương phong cường đại tước cắt, cho dù Thần Thể của hắn cũng nhịn không được, vừa mới tiến lên đã bị tước ra rất nhiều vết thương, nếu ở lâu mà nói, hắn nhất định sẽ bị chẻ thành khung xương.
Nếu càng đi lên cương phong càng mạnh mà nói, ngay cả khung xương cũng không bảo đảm, sẽ bị chém thành phấn, hình thần câu diệt.
– Thật không thể leo lên sao?
Bởi vì còn có mấy ngày, Lăng Hàn liền bắt đầu nếm thử đối kháng cương phong.
Nhưng rất nhanh hắn có kết luận, quả thực càng đi lên chỗ cao, lực phá hoại của cương phong càng cường đại, cũng không phải lực lượng công kích, lực lượng của cương phong quá mạnh mẽ mà nói, chắc sẽ thổi người xuống núi.
Nhưng bây giờ hắn không có bị thổi xuống núi, mà là bị chém rất đau đớn.
Điều này nói rõ cương phong chính là Quy Tắc Chi Lực, bởi vậy, lực lượng chỉ bình thường mà thôi, nhưng lực sát thương vô cùng cường đại.
– Chí ít có thể sánh bằng Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, bằng không không có khả năng để ta chảy máu.
Lăng Hàn thôi trắc, nhưng đây chỉ là dưới chân núi, nếu chỉ như vậy mà nói, hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hoàn toàn có thể nghịch thế mà lên.
– Được rồi, chờ ở dưới đi, lấy chiến lực của ta hiện tại, muốn đoạt vài giọt Thiên Nguyên Chân Dịch không khó lắm.
Ba người tìm một địa phương hẻo lánh, như vậy có thể vô thanh vô tức tiến nhập Hắc Tháp.
Lăng Hàn tu luyện, có thời gian còn có thể luyện chế mấy lô Thất Tuyệt Phi Hỏa Đan, đây chính là vật kiếm tiền rất tốt.
Lại vài ngày sau, đoàn người liền dị động.
Rất đơn giản, ba tháng chi kỳ đã đến, sắp bắt đầu cạnh tranh kích liệt nhất.
Thiên Nguyên Chân Dịch, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng sẽ động tâm!
Bắt được một giọt, mình không dùng mà nói, lấy ra bán cũng có giá trên trời.
– Được rồi, ta nói tiền bối, ngươi có Thiên Nguyên Chân Dịch hay không đưa ta một ít?
Lăng Hàn nhìn Vô Tướng Thánh Nhân nói.
– Ngươi chính là Thánh Nhân, khẳng định ngưu bức hơn Hằng Hà Cảnh a.
– Bản tôn sớm luyện hóa hết thân thể, lấy đâu ra Thiên Nguyên Chân Dịch?
Vô Tướng Thánh Nhân hừ một tiếng.
– Hơn nữa, Thánh Nhân là không có khả năng uẩn sinh ra Thiên Nguyên Chân Dịch, nếu thi thể không thay đổi mà nói, đó chính là xuất hiện Thánh Trùng.
Ai, thật đúng là phế vật, một chút tác dụng cũng không có!
Lăng Hàn thở dài, làm Vô Tướng Thánh Nhân tức đến oa oa kêu to, nghĩ hắn đường đường là Thánh Nhân, cư nhiên bị Lăng Hàn khinh bỉ như vậy.
Lăng Hàn bảo Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân đợi ở một bên, lúc triển khai tranh đoạt, sẽ vô cùng tàn khốc, chỉ sợ ngay cả lục đại Vương giả đạt được một giọt cũng phải lập tức bỏ chạy, nếu bị chúng nhân quần ẩu, tuyệt đối không có trái cây ngon ăn.
Phải biết rằng, nơi này có rất nhiều thế lực lớn bồi dưỡng được tay chân đặc thù, tự chém tu vi, lại lấy đan dược cấm kỵ đề thăng lực lượng, chiến lực vô hạn tiếp cận Nhật Nguyệt Cảnh, sẽ không yếu hơn Sơn Hà cực cảnh.
– Quả nhiên, Cốc Hoang thực là lòng tham không đáy, lại muốn ta mang ba giọt Thiên Nguyên Chân Dịch cho hắn, thật không biết đầu óc hắn lớn như thế nào, cư nhiên sẽ đưa ra điều kiện như vậy.
Lăng Hàn lắc đầu, bất quá, đừng nói ở đây tổng cộng chỉ có thể sản sinh mười giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, dù có một trăm giọt một nghìn giọt, hơn nữa hắn cầm phân nửa, cũng tuyệt đối không cho Cốc Hoang một giọt.
Dựa vào cái gì?
– Nhìn, Thiên Nguyên Chân Dịch đang ngưng tụ!
Có người chỉ đỉnh núi nói.
Tuy núi này cao, nhưng ở đây đều là Thần linh, thị lực kinh người, có thể thấy rõ ở vị trí miệng ưng, đang có một giọt dịch thể hình thành, chỉ là còn chưa đủ lớn, bởi vậy không có rơi xuống.
Nhất thời, tất cả mọi người mài đao soàn soạt, thu được một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, có thể giảm phấn đấu mấy vạn năm!
Lăng Hàn không có động, bởi vì gió núi nơi này thổi bất định, ai biết lúc giọt Thiên Nguyên Chân Dịch này rơi xuống sẽ bay đi phương hướng nào.
Bây giờ đoạt vị trí mà nói, hoàn toàn là phí công.
Thời gian chậm rãi đi qua, thần dịch không ngừng lớn lên.
Đi qua một ngày, giọt nước kia rốt cục lớn chừng ngón cái, tiếp đó khẽ run lên, thoát khỏi nham thạch, phiêu nhiên rơi xuống.
Hô, gió núi thổi qua, Thần dịch liền thay đổi hướng bay.
Lăng Hàn xuất kích, thình thịch, dưới chân hắn đạp một cái, bộc phát ra tốc độ kinh người, chỗ đáng sợ của thể tu ở chỗ tốc độ khởi động có thể bạo phát trong khoảng thời gian ngắn, hưu, hắn mau như tia chớp.
Hiện tại hắn quá mạnh mẻ, căn bản không cần ra tay, không ai ngăn được hắn, trái lại sau khi hắn chạy qua, kình phong tạo thành đầu sóng cường đại, chấn bốn phía người ngã ngựa đổ.
Đây là cực hạn chi lực, Cửu Tinh!
Đến nơi này, thì như bát tiên quá hải, các hiển thần thông.
Từng võ giả lão niên ăn đan dược cấm kỵ, lực lượng bắt đầu tăng vọt, đạt tới cấp bậc gần như Nhật Nguyệt Cảnh, về sau cũng giết lại, truy đuổi giọt Thiên Nguyên Chân Dịch kia.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1243: Trong Vạn Quân Lấy Thần Dịch
Ở trước mặt dạng lực lượng này, ngay cả Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn cũng hoàn toàn không đủ xem, va chạm liền phấn thân toái cốt.
Không ai bận tâm người khác, thực sự là chê cười, Thiên Nguyên Chân Dịch ở phía trước, ai còn sẽ để ý tới những người khác? Hơn nữa, mọi người tới đây không phải vì Thiên Nguyên Chân Dịch sao, vậy ngươi đứng ở chỗ này chẳng khác nào tham gia tranh đoạt, đánh bay thậm chí nghiền nát ngươi cũng không tính quá mức.
Võ đạo đoạt bảo, cho tới bây giờ đều là tiên huyết cùng tử vong.
Lăng Hàn coi như tốt, không có ý đại khai sát giới, chỉ đánh bay người cản đường, thu liễm lực lượng, so sánh với đó, đám người tự chém tu vi, hiện tại lại dùng đan dược cấm kỵ kia thì ác hơn nhiều, hoàn toàn không quan tâm.
Bọn họ tự chém tu vi, cũng bằng tự chém thọ nguyên, tuy gia tộc, tông môn nhất định sẽ cho bồi thường, nhưng tâm cảnh còn có thể bảo trì như lúc trước vậy thì thật là gặp quỷ.
Bởi vậy, có người thậm chí là cố ý sát lục, phát tiết oán khí trong lòng lên người những người khác.
Thiên Nguyên Chân Dịch đã rơi đến chân núi, cách một Hôi bào lão giả gần nhất, hắn cười ha ha nói:
– Giọt thần dịch này, lão phu nhận, các ngươi đợi giọt sau đi!
Hắn lấy tay muốn nắm, chỉ cần thu vào không gian Linh Khí, hắn sẽ lập tức viễn độn, tuyệt không đợi ở chỗ này.
Đan dược duy trì thời gian hữu hạn, lực lượng của hắn tối đa chỉ duy trì nửa tháng, hơn nữa, đan dược cấm kỵ khẳng định có tính phá hư thân thể, trăm năm ăn một viên chính là cực hạn, nếu ăn hai viên mà nói, này hoàn toàn là tự mình tìm chết.
Hưu, một đạo hàn quang xẹt qua, nhanh như thiểm điện.
Chính là Diệt Long Tinh Thần Tiễn.
Hôi bào lão giả sắp đắc thủ, nhưng mũi tên này mang vào lực lượng cường đại, hắn vừa ngăn cản, cả người lập tức lệch ra, lệch khỏi quỹ đạo của giọt thần dịch.
– Đáng chết!
Lão giả cố sức đạp đất, thân hình quy vị, lần thứ hai lấy tay nắm tới.
Nhưng vừa làm lỡ, phụ cận liền có vài tên cường giả chạy tới, đồng dạng xuất thủ tranh đoạt.
Từng tồn tại cường đại xuất hiện, các hiển thần thông.
Đạt đến Sơn Hà cực cảnh, hiện tại cũng chỉ có tám người, bất quá Hồ Phỉ Vân không có tham gia tranh đoạt, bởi vậy chỉ có bảy người.
Trên lý thuyết mà nói, bảy người bọn họ chắc là mạnh nhất, nhưng chỉ là trên lý thuyết.
Còn có rất nhiều người tự chém tu vi, số lượng này lại có hơn trăm người, lực lượng mỗi người này đều không kém bảy đại Vương giả, hơn nữa từng trải qua Nhật Nguyệt Cảnh, nắm giữ Thiên Địa quy tắc mạnh hơn, chiến lực vô cùng cường hãn.
Cũng không cần trăm người, chỉ cần mười người liên thủ, liền để đám người Trầm Trúc Nhi, Thạch An Quốc nhíu mày, tạm lánh kỳ phong, chờ dược lực của đối phương tiêu thất, lại cường thế trấn áp.
Chừng trăm người này vung tay, tràng diện nhất thời cực kỳ hỗn loạn.
Bất quá, đám người Trầm Trúc Nhi, Vũ An Quốc vẫn hiện ra phong thải cường hoành, lực lượng mọi người không sai biệt lắm, nhưng không có nghĩa là chiến lực tương đồng, này còn phải xem kỹ xảo mà từng người nắm giữ.
Vương giả chính là Vương giả, cảnh giới không sai biệt lắm, chiến lực của bọn họ sẽ cao hơn một bậc.
Trừ Ngô Triết có chút kém, năm người khác đều xông vào trước nhất, một bên oanh những người khác, một bên xuất thủ lẫn nhau, cướp giật giọt Thiên Nguyên Chân Dịch kia.
– Cút ngay!
Một lão giả nhấn qua Lăng Hàn, lực lượng tiếp cận Nhật Nguyệt Cảnh chấn động, này là lực lượng cao nhất mà nơi đây có thể dung nạp, chí ít đối với người từ ngoài đến là như thế, vượt qua lực lượng này sẽ bị cấm chế nhằm vào.
Đây cơ hồ là vô địch!
– Tuổi một xấp dầy, nói lại một chút cũng không khách khí, thực sự là muốn ăn đòn.
Lăng Hàn hừ một tiếng, Tiên Ma Kiếm tế xuất, triển khai Lôi Đình kiếm pháp.
– Cái gì!
Lão giả rên lên một tiếng, trên người đã trúng một kiếm, nhất thời bị chém bay ra ngoài.
Hắn sợ hãi, một kiếm này quá nhanh, hắn gần như không bắt được quỹ tích của kiếm quang đã bị chém trúng.
Hơn nữa, lực phá hoại của một kiếm này cũng hết sức kinh người, xé ra nguyên lực hộ thuẫn của hắn, nhập thịt ba tấc.
Tê, nếu chính diện chống lại, đối phương xuất liên tục mười mấy kiếm, tuyệt đối có thể chém nát hắn.
Làm sao có thể!
Nhanh như vậy lại cường như thế, làm sao có thể dung hợp một chỗ?
Hắn còn chưa nghĩ xong, Lăng Hàn đã vọt tới, thình thịch thình thịch thình thịch, mấy kiếm chém qua, liền có cường giả bị hắn chém bay, để hắn đổ mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy nhìn bao nhiêu lần cũng không có tác dụng, hắn căn bản không cách nào phá giải.
Trừ khi lực lượng của mình mạnh hơn một mảng lớn, hay ở trên nhân số giữ lấy ưu thế, bằng không một đối một mà nói, hắn tuyệt đối không địch lại, hơn nữa sẽ bại cực nhanh.
Lăng Hàn một đường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, thành đệ thất Vương giả trẻ tuổi ở đây, mà ở mọi người nghĩ, hắn hẳn là xếp hạng thứ sáu, mạnh hơn Ngô Triết rõ ràng, bởi vì Ngô Triết đối kháng cường giả lâu đời cũng không thể có ưu thế tính áp đảo như vậy.
– Ghê tởm!
Vài cường giả lâu đời bị chém bay giận dữ, không hẹn mà cùng xuất thủ phản kích, các loại quang hoa loạn vũ, đan thành thần võng, đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười ha ha, mượn công kích của bọn họ gia tốc thân hình, thình thịch, hắn như một viên đạn pháo, trong nháy mắt đánh văng mười mấy người phía trước, bị vài tên cường giả liên thủ oanh kích, lực va chạm của hắn tự nhiên vô cùng cường đại.
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, đoàn người như thiên nữ tán hoa, ai cũng tới tấp ngã bay.
Lăng Hàn như không có việc gì, tiếp tục xung phong liều chết.
Người phụ cận đều nhìn ngốc, đây là đấu pháp gì, hắn con mẹ nó hoàn toàn là một binh khí hình người a!
Có khoa trương như vậy sao, bị đánh trúng mấy kích, lại trái mượn lực lao ra, nhân cơ hội đánh bay người chặn đường.
Phòng ngự như vậy quả thực chính là quái vật không chết a, ai có thể tổn thương được hắn?
Lăng Hàn giết vào khu vực chiến đấu cốt lõi nhất, ở đây chính là chiến trường của đám người Hà Thao, Trầm Trúc Nhi, không ngừng tranh đoạt thần dịch, lại không ai có thể đắc thủ, bởi vì các loại lực lượng va chạm, thần dịch thủy chung lơ lửng ở trên trời.
– Hanh!
Thấy nhiều một người cạnh tranh, đám người Trầm Trúc Nhi đều hết sức bất mãn, xuất thủ không chút khách khí.
Tuy bọn họ đạt thành hiệp nghị, cuối cùng sẽ liên thủ mở bảo khố, nhưng trước đó, bọn họ là người cạnh tranh.
Chỉ là bọn hắn sẽ có một cực hạn, tuyệt không đưa sáu người khác vào chỗ chết mà thôi.
Lăng Hàn cười một tiếng, hoàn toàn không để ý sáu người công kích, trực tiếp chụp vào giọt Thiên Nguyên Chân Dịch.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1244: Ba Giọt!
Thể phách ngưu bức, có thể tùy hứng như vậy.
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, vô số đạo công kích oanh đến, Lăng Hàn không ngăn một lần, chút công kích này chỉ đánh nát quần áo của hắn, tiếp đó ở trên da hắn để lại vài vết máu.
Dựa vào!
Sáu tên Vương giả đồng loạt ra tay, cư nhiên chỉ gọt chút xíu da của Lăng Hàn?
Chúng nhân tiến nhập trạng thái hóa đá tập thể, mà Lăng Hàn cũng xuất thủ, bắt lấy Thiên Nguyên Chân Dịch, thu vào trong Hắc Tháp.
– Giao ra đây!
Sáu Vương giả liên thủ oanh tới.
– Mau giao ra đây!
Ngoại vi, cường giả thế hệ trước cũng tới tấp xuất thủ, công kích phô thiên cái địa đánh tới, phảng phất Thương Thiên đổ nát, cường đại vô cùng.
Lăng Hàn ngay cả chống đỡ cũng lười, hai tay ôm ngực một cái.
Công kích đánh tới, thần văn đan vào, lóng lánh vô cùng.
Chút công kích này, tùy tiện cầm một đạo ra cũng tiếp cận Nhật Nguyệt Cảnh, nhiều công kích như vậy đồng thời oanh đến, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị cũng phải biến sắc, tuyệt không dám đón đỡ.
Nhưng Lăng Hàn không né không tránh, toàn bộ ăn hết.
Oanh, đại địa chấn động, dư ba loạn trào, đầy trời là bụi.
Chỉ thấy Lăng Hàn bị đánh bay ra ngoài, mà khi hắn rơi xuống đất, chúng nhân cũng kinh ngạc phát hiện, trên người hắn chỉ bị gọt ra một ít da thịt, đừng nói bị đánh thành tro, ngay cả khớp xương cũng không có gãy một cây.
– Muốn ta giao ra, vậy phải xem các ngươi có thực lực như vậy hay không!
Lăng Hàn cười ha ha.
– Đến a, ta không ngại cùng các ngươi vui đùa một chút.
Bị nhiều cường giả để mắt tới như vậy, ngươi cư nhiên chỉ là vui đùa một chút?
Thật ngông cuồng!
Nhưng chúng nhân không thể không thừa nhận, thể phách của tên này quả thực là quái vật, vừa rồi chính là chứng cứ rõ ràng, hơn trăm người công kích nhưng như không có việc gì, ai có thể chân chính uy hiếp được hắn?
Sáu Vương giả dẫn đầu ngừng tay, những cường giả khác cũng ngừng tay, lại đánh cũng không có ý nghĩa, căn bản không có khả năng từ trong tay Lăng Hàn đoạt lại Thiên Nguyên Chân Dịch.
– Không đánh nữa sao?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, ngồi trên đất nói.
– Sao ngươi còn không rời đi?
Có người chất vấn.
Dựa theo lệ cũ, người lấy được Thiên Nguyên Chân Dịch đều sẽ lập tức rời đi, bởi vì lưu lại quá không an toàn, sẽ bị chúng nhân vây công, vậy mặc thực lực của ngươi lại mạnh cũng không thể địch nổi.
Mặt khác, có thể cướp được Thiên Nguyên Chân Dịch nhất định là cường giả, một cường giả như thế đi, vậy sẽ thiếu một đối thủ cạnh tranh, với người còn lại là có lợi.
Này là lệ cũ.
– Tại sao ta phải đi?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
Thể phách của hắn vô địch, tự nhiên có thể lưu lại tranh đoạt Thiên Nguyên Chân Dịch, lại không có quy định đạt được một giọt nhất định phải ly khai a.
Tất cả mọi người là giận dữ, tiểu tử này đã chiếm được một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, lại còn muốn cướp giọt thứ hai?
Phải biết từ khi Hoàng Tuyền bí cảnh mở ra tới nay, chỉ có một người ở trong hành trình bí cảnh thu được hai giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, kia chính là Dương Hạo.
Năm đó Dương Hạo là Vương giả trong Vương giả, một người lực ép thiên kiêu đương đại, nhân vật thế hệ trước cũng hít khói, lúc này mới có thể độc chiếm hai giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, lẽ nào ngươi có thể so với Dương Hạo?
Đùa giỡn, thiên tài như Dương Hạo trăm vạn năm mới có thể ra một cái, mới vừa bước vào Sơn Hà Cảnh liền được ca tụng là tuyệt đối có thể trở thành Tinh Thần cảnh, đâu phải thiên tài là có thể so với?
Còn đừng nói, bằng thể phách siêu cường của Lăng Hàn, mọi người thật không biết nên làm sao đối phó hắn.
Đừng nhìn ở đây nhiều người, nhưng bọn họ người nào không phải làm theo ý mình, có lợi ích của mình, làm sao có khả năng liên thủ chân chính? Mà một đối một, nơi này ngoại trừ sáu Vương giả trẻ tuổi, còn có ai đủ tư cách ngang hàng với Lăng Hàn?
Bởi vậy, tất cả mọi người phẫn nộ một hồi, liền đè xuống hỏa khí, ngồi ở một bên điều tức dưỡng thần, duy trì ở trạng thái tốt nhất, lấy tranh cướp giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ hai.
Một ngày mà thôi, rất nhanh liền đi qua.
Ở thời điểm Nhật Nguyệt tương giao, giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ hai ngưng ra, sau đó lớn lên, ở dưới tác dụng của trọng lực rớt xuống, bay múa theo gió, bay xuống vách núi.
Cướp!
Không chỉ cường giả thế hệ trước ra tay, người đạt đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn cũng sẽ chen lại đây thử vận may, dù sao đồ chơi này cực kỳ quý giá.
Có mấy người kẹt ở Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, chậm chạp không cách nào đột phá, vậy dùng một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, nói không chắc Nhật Nguyệt Cảnh sẽ mở rộng cửa cho mình.
Thẳng tiến Nhật Nguyệt Cảnh, tuổi thọ nguyên bản bốn mươi vạn năm cực hạn sẽ tăng lên tới trăm vạn năm, đây là một tăng lên kinh người, không nói thực lực, chỉ nhìn tuổi thọ, ai không liều mạng chứ?
Nhất thời, tình cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Lăng Hàn nhắm phương hướng, hai chân đột nhiên bộc phát lực, oành, hắn phóng lên trời, người xung quanh không ai không bị hắn đánh bay, hắn giết tới giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ hai.
– Ngươi dám!
Trước bị hắn đắc thủ một lần, hiện tại hắn vừa ra tay, một cách tự nhiên thành công địch, vô số đạo công kích đánh tới, không chỉ cường giả thế hệ trước tự chém tu vi, thậm chí có chút người chỉ là Đại viên mãn cũng ra tay.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, trước hắn vẫn khắc chế không có giết người, để những người này cho rằng hắn lòng dạ mềm yếu sao? Ngay cả Đại viên mãn cũng dám không kiêng kị mà ra tay với hắn.
Phải biết, võ đạo cao hơn một cảnh giới, chính là tiền bối!
Hừ!
Lăng Hàn dật động Tiên Ma Kiếm, thần văn hiện lên, sát khí trùng thiên.
Đây chính là mầm của Tiên Kim, dù vẫn không có bước vào tầng thứ này, nhưng phẩm chất đặt ở đó!
Xoạt xoạt xoạt, ánh kiếm dật động, đoạn chi múa tung, máu tươi trùng thiên.
– Hàn… Hàn Lâm, ngươi thật ác độc, ta là đệ tử của Lẫm Thiên Tông!
Có người bị chém đứt một cánh tay, không khỏi kêu gào.
– Hừ, ngươi hạ thủ lưu tình với ta sao? Nếu dám chủ động khiêu khích ta, thì phải làm tốt chuẩn bị chịu đựng lửa giận của ta!
Thân hình của Lăng Hàn vốn đã xẹt qua, nhưng nghe đối phương nói liền giết trở về.
Một kiếm xẹt qua, người kia nhất thời bị cắt thành hai đoạn, hình thần câu diệt.
– Muốn cản ta, có thể! Nhưng các ngươi cũng nên sờ mông của mình, suy tính một chút có thực lực chặn ta hay không!
Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói, phối hợp mấy chục bộ thi thể bên cạnh hắn, lời này tràn ngập uy hiếp cùng khí phách.
Người bên cạnh đều tức giận, sờ cái mông? Cái này không phải tỉ dụ đầu của bọn họ thành cái mông sao! Có ô nhục người như thế sao? ====================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1245: Giao Thần Dịch Ra (Thượng)
Nhưng nhìn thi thể đầy đất, ai dám kháng nghị hắn?
Tôn nghiêm của võ giả đều là đánh ra, giết ra, Lăng Hàn lập uy, mọi người cuối cùng không dám có ý coi thường.
Cái này cũng là một vị Vương giả trẻ tuổi, hơn nữa… so với sáu người Trầm Trúc Nhi gộp lại còn đáng sợ hơn, bởi vì thể phách của hắn vô địch!
Ít nhất ở chỗ này là vô địch.
Lăng Hàn vung kiếm giết tới, vẫn là năm đại Vương giả chiếm cứ vị trí chủ yếu nhất, tranh cướp Thiên Nguyên Chân Dịch, nhưng những người khác cũng không phải là không có cơ hội, bởi vì chỉ cần đánh bay Thiên Nguyên Chân Dịch ra xa, người có vị trí tốt liền có thể ra tay đoạt, lại chạy mất dép.
– Lại là ngươi!
Nhìn thấy Lăng Hàn, da mặt năm người Trầm Trúc Nhi đều có chút co giật.
– Ha ha, các vị vẫn khỏe chứ?
Lăng Hàn cười nói.
Khỏe muội muội ngươi a, mới qua một ngày mà thôi, mọi người đều ở nơi này, làm sao có khả năng sinh bệnh?
– Đi!
Năm đại Vương giả liên thủ đánh tới Lăng Hàn, thực lực của bọn họ không yếu hơn Lăng Hàn, thậm chí lực lượng còn trên Lăng Hàn, chỉ là nơi này nếu xuất hiện lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh sẽ bị nhằm vào, bởi vậy dù cho thực lực đám người Trầm Trúc Nhi mạnh hơn, nhưng nhất định phải áp chế, không bước vào ngưỡng cửa Nhật Nguyệt Cảnh này.
Lăng Hàn triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, chỉ thủ chứ không công, phát huy ưu thế của mình đến mức tận cùng.
Dù là ai cũng vác không được một người có lực chiến đấu khủng bố, phòng ngự lại vô địch, sau một trận kịch đấu, Lăng Hàn ngạnh kháng năm Vương giả oanh kích, lần thứ hai thu Thiên Nguyên Chân Dịch.
Lúc này, người người biến sắc.
Ngươi thật quá mức, một người độc chiếm hai giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, hơn nữa, xem cái tư thế này, hắn còn sẽ cướp giọt thứ ba, giọt thứ tư, toàn bộ cướp xong cũng có khả năng.
Coi như năm đó Dương Hạo nhất chi độc tú, Vương trung chi Vương cũng chỉ lấy hai giọt Thiên Nguyên Chân Dịch.
Hiện tại Lăng Hàn đã có thể sánh vai với Dương Hạo, thậm chí còn có hi vọng vượt qua.
Chuyện này… sẽ xuất hiện một thiên tài càng thêm kinh khủng sao?
Sắc mặt của mọi người đều âm trầm, mấy cường giả thế hệ trước càng châu đầu ghé tai, đang thương lượng cái gì đó.
Lúc trước Dương Hạo thu được hai giọt thần dịch, lại không bắt được giọt thứ ba, vì sao?
Có thể bắt được giọt thứ hai, nói rõ lực chiến đấu của hắn mạnh mẽ, vậy tại sao giọt thứ ba không được?
Đó là bởi vì, sau khi bắt giọt thần dịch thứ hai, Dương Hạo gặp phải tất cả mọi người công kích.
Mặc hắn lại thiên tài yêu nghiệt, cũng không chịu nổi vạn chúng đối địch!
Hiện tại, đám cường giả thế hệ trước bắt đầu xâu chuỗi, muốn mọi người liên thủ, công kích Lăng Hàn… đúng, thể phách của Lăng Hàn xác thực vô địch, nhưng lực lượng không phải.
Bởi vậy, hoàn toàn có thể nhốt hắn lại, để hắn không cách nào tham dự cạnh tranh thần dịch.
Nhưng này dính đến phân phối lợi ích.
Người đi vây Lăng Hàn hiển nhiên phải từ bỏ tranh cướp thần dịch, ai sẵn lòng chứ?
Ngày thứ ba, thần dịch tái hiện.
Tình cảnh vẫn rất loạn, đây đối với Lăng Hàn mà nói quá có lợi, từng đạo từng đạo công kích đánh lung tung, người khác cũng phải trốn, cũng phải chống đỡ, nhưng hắn có thể không để ý tới, rất dễ dàng mà bắt giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ ba.
Giọt thứ ba!
Mọi người không còn cách nào chịu đựng, một liên minh nhằm vào Lăng Hàn xuất hiện, khi giọt thần dịch thứ tư xuất hiện, lại có một nửa cường giả thế hệ trước nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ngoài ra còn có ba tên Vương giả trẻ tuổi.
Bọn họ vây Lăng Hàn ở trung gian, một nửa cường giả thế hệ trước cùng ba tên Vương giả khác thì triển khai đấu võ, cướp giật giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ tư.
Lăng Hàn rất mạnh, thật rất mạnh.
Nhưng đối mặt mười mấy cao thủ chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí còn có ba vị Vương giả trẻ tuổi, hắn cũng không cách nào giết ra khỏi trùng vây, bị nhốt lại, cho đến khi giọt Thiên Nguyên Chân Dịch kia thuộc sở hữu, lúc này mọi người mới huỷ bỏ vây nhốt hắn.
Mà khi giọt thần dịch thứ năm xuất hiện, liền đổi thành nửa kia vây nhốt hắn, người vây nhốt trước thì tiến hành tranh cướp.
Lăng Hàn trợn mắt ngoác mồm, hắn lại thành toàn trường công địch, tất cả mọi người đều nhằm vào hắn!
Dựa vào, không thể vô liêm sỉ như vậy a!
Nhưng người cách xa, không có tư cách tham dự cạnh tranh thần dịch lại phục Lăng Hàn đến sát đất.
Một người mà thôi, nhưng có thể để hết thảy cường giả liên thủ đối phó, thậm chí đặc biệt phân ra một nửa người vây nhốt hắn, ngay cả Vương giả trẻ tuổi cũng tham dự, điều này nói rõ Lăng Hàn mạnh đến mức độ cỡ nào?
Lúc trước Dương Hạo cũng không có đãi ngộ như vậy, bị công kích liền không thể không lùi.
Chí ít ở Sơn Hà Cảnh, Lăng Hàn đã vượt qua Dương Hạo, thậm chí có thể xưng tiền vô cổ nhân.
Giọt thứ sáu, giọt thứ bảy, nhiều cường giả không ngừng thay ca, gắt gao vây Lăng Hàn ở tại chỗ, nhiều người như vậy cùng một chỗ trấn áp, tuy chỉ có thể mang cho Lăng Hàn một chút xíu tổn thương, nhưng hoàn toàn có thể nhốt lại hắn.
Thật phiền muộn!
Sao các ngươi trở nên đoàn kết như vậy chứ?
Lăng Hàn rất thoải mái, nhưng những người khác đều không có cho hắn cơ hội, không ngừng thay ca, cho đến khi giọt thần dịch thứ mười xuất hiện, vòng người thứ nhất trông hắn không làm nữa, bởi vì không có giọt thần dịch thứ mười một xuất hiện, bọn họ lại nhìn Lăng Hàn liền thiệt thòi mất một vòng.
Tình cảnh lần thứ hai trở nên hỗn loạn.
Lăng Hàn cười ha ha, đây mới là hắn chờ mong, thân hình giết ra, hắn đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, cường giả thế hệ trước cũng bị hắn một kiếm đánh bay, gặp phải Vương giả trẻ tuổi, hắn ngạnh kháng công kích là được rồi.
Trải qua một phen chiến đấu kịch liệt, Lăng Hàn thành công lấy giọt Thiên Nguyên Chân Dịch thứ tư, sáng tạo kỷ lục mới.
Một người, đạt được gần một nửa thần dịch, đây là một kỳ tích, có thể sau này không ai có thể đột phá, vĩnh lưu thiên cổ… chỉ cần bí cảnh này còn tồn tại, vậy nói đến Thiên Nguyên Chân Dịch liền không thể không nhắc tới chiến tích của Lăng Hàn hôm nay.
Muốn từ trong tay Lăng Hàn cướp đoạt thần dịch hiển nhiên là chuyện không thể nào, ai có thể gõ mở phòng ngự của hắn?
Nơi này ngay cả pháp chỉ cũng bị ràng buộc, phòng ngự của Lăng Hàn là khó giải.
Bởi vậy, tất cả mọi người chỉ nhìn Lăng Hàn thật sâu, sau đó nghênh ngang rời đi.
Càng nhiều người thì ở trong lòng tính toán, cái này chính là một siêu cấp thiên tài từ từ quật khởi, tương lai thành tựu chắc chắn sẽ không dưới Dương Hạo, có phải là nên kết giao hay không?
– Lăng huynh, gặp ở địa phương ước định!
Đám người Trầm Trúc Nhi, Hà Thao dồn dập rời đi. =================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








