[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 251 : Đoạt Xá (c1251-c1255)
❮ sautiếp ❯Chương 1251: Đoạt Xá
Bảy người có thể trở thành Vương giả, tự nhiên có chủ kiến của mình, há có thể dễ tin người khác.
– Muốn bản tọa tuyển…
Hắc Vụ Nhân cố ý dừng một chút, đảo qua bảy người, thật giống như muốn nhìn phản ứng của bảy người một chút, nhưng bảy người Lăng Hàn làm sao có khả năng dễ kích động, sắc mặt đều bình tĩnh, không chút khẩn trương.
– Chính là hắn!
Hắc Vụ Nhân chỉ tay một cái, hình ảnh ngắt quãng ở trên người Lăng Hàn.
– Ta?
Lăng Hàn lắc đầu.
– Thật không tiện, ta vô ý bái sư!
Coi như muốn bái sư, trong Hắc Tháp còn có một Thánh Nhân, không cần thiết bái người trước mặt làm sư phụ.
Hắc Vụ Nhân không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, Lăng Hàn lại từ chối ý tốt của hắn?
Bái cường giả làm sư, đối với tuyệt đại bộ phận người mà nói, đây đều là mê hoặc không cách nào từ chối.
Nhưng Lăng Hàn có thể lắc đầu không chút do dự.
Ánh mắt của Hắc Vụ Nhân đảo qua, chỉ về Trầm Trúc Nhi:
– Vậy còn ngươi, có nguyện bái bản tọa làm sư phụ không?
Trầm Trúc Nhi hơi do dự nói:
– Vãn bối sớm có sư thừa, cũng vô ý bái sư.
Lại bị từ chối?
Khóe miệng của Hắc Vụ Nhân có chút co giật, hắn là bị đả kích a:
– Vậy các ngươi thì sao?
Hắn chỉ về năm người còn lại.
Năm người này nhìn lẫn nhau, dồn dập lắc đầu.
Mới gặp liền mở ra điều kiện mê người, để bảy người đều sinh ra hoài nghi.
Hắc Vụ Nhân có chút tức giận, càng có chút không thể tiếp thu.
Bảy người, lại không có một cái sẵn lòng bái hắn làm thầy, mỗi một người đều coi mình là Thánh Nhân Sáng Thế Cảnh sao?
Hắn lạnh nhạt nói:
– Các ngươi đã không muốn bái bản tọa làm sư phụ, vậy bí pháp nơi đây không có duyên với các ngươi.
Hắn dừng một chút, lại tiếp tục nhìn bảy người, thấy ánh mắt của mọi người đều hơi nhảy một cái, không khỏi lộ ra cười nhạt.
Hắn không tin, nhiều bí pháp đặt ở trước mặt như vậy, những tiểu bối này còn có thể bảo trì bản tâm, chống lại mê hoặc.
– Có điều, những bí pháp này ở chỗ bản tọa cũng không hề có tác dụng, toàn bộ ban cho các ngươi cũng không sao.
Hắc Vụ Nhân nói, hắn ngừng lại, lúc mấu chốt lại không nói tiếp.
Lăng Hàn trước tiên hỏi:
– Xem ra, tiền bối là có điều kiện gì.
Hắc Vụ Nhân cười cợt nói:
– Cũng không tính là điều kiện gì, bản tọa đã sớm hóa đạo, hiện tại lưu lại cũng chỉ là một đạo ý chí, coi như muốn hái những bí pháp kia cũng không thể.
Vì lẽ đó, bản tọa cần một cái trong các ngươi làm thể xác, mới có thể lấy những bí pháp kia xuống.
– Ai muốn những bí pháp này, vậy liền cho bản tọa mượn thân thể dùng một lát, nếu không, bản tọa cũng không thể ra sức!
Lời ấy nói xong, bảy người Lăng Hàn đều lộ ra vẻ nghiêm nghị.
Cái này không phải đoạt xá sao?
Nói rất êm tai, mượn thể xác hái bí pháp, nhưng vạn nhất cuối cùng không rời khỏi thì sao? Còn có, hắn nói mình đã hóa đạo, chỉ để lại một đạo ý chí, nhưng điều này có thể bảo đảm sao?
Vạn nhất đây là tàn hồn, vậy cho đối phương tiến vào thân thể, chẳng khác gì là đưa dê vào miệng cọp.
– Ai muốn bí pháp?
Hắc Vụ Nhân nói, tràn đầy mê hoặc.
Bảy người Lăng Hàn đều không nói, dồn dập làm ra tư thái phòng ngự, tuy Hắc Vụ Nhân này vừa lên liền bày ra dáng dấp khách khí, Nhưng ai biết sau khi hắn bị cự tuyệt có thể thẹn quá thành giận hay không.
– Không có ai sao?
Hắc Vụ Nhân lại nói.
Thấy bảy người Lăng Hàn đều không hề có ý trả lời, hắn không khỏi thở dài nói.
– Bản tọa vốn muốn dùng biện pháp đơn giản, nhưng hiện tại chỉ có thể dùng biện pháp mạnh a!
Ánh mắt của hắn đảo qua, chỉ vào Lăng Hàn nói:
– Ngươi là thân thể thích hợp bản tọa nhất, thể xác cường hoành ngay cả bản tọa cũng trước đây chưa từng thấy, có thể ở Sơn Hà Cảnh tu đến nước này, cổ kim không thấy! Có điều, thần hồn của ngươi cũng đồng dạng cứng cỏi đến kinh người, bản tọa không có nắm chắt xóa bỏ.
– Cảm ơn tiền bối khích lệ, chỉ là tựa hồ tiền bối cũng có chút tầm nhìn hạn hẹp.
Thiên hạ to lớn, thiên tài nơi nào không có?
Lăng Hàn lạnh nhạt nói, đối phương tiên lễ hậu binh, trước tiên cầm bí pháp làm kẹo hấp dẫn người, nhưng phát hiện không có ai bị lừa, thì bắt đầu lộ mặt thật.
Đã như vậy, Lăng Hàn tự nhiên cũng không cần khách khí, còn nữa, đối phương trước tiên lấy lợi dụ, nói rõ cái gì?
Hắc Vụ Nhân này tất nhiên không còn mạnh mẽ như Hằng Hà Cảnh nữa, nếu không cần dụ dỗ Sơn Hà Cảnh bọn họ?
Hắc Vụ Nhân cũng không tức giận, chỉ lắc đầu một cái nói:
– Bản tọa tung hoành thiên hạ vô số năm, có thiên tài gì là bản tọa chưa từng thấy? Ha ha!
Hắn lại tiếp tục nhìn về phía Trầm Trúc Nhi.
– Bản tọa có thể cảm giác được trong cơ thể tiểu cô nương này có lực lượng huyết mạch mạnh mẽ, đáng tiếc đáng tiếc, thần hồn có bí pháp bảo vệ, lấy thực lực bây giờ của bản tọa không đủ để lay động.
Hắn chỉ điểm từng cái, nói ra sở trường của bảy người, để bảy người đều hoảng sợ, nhãn lực của tên này cũng quá cao minh đi, nói một chút cũng không sai.
Cuối cùng Hắc Vụ Nhân chỉ về Ngô Triết nói:
– Thực lực ngươi yếu nhất, thiên phú kém cỏi nhất, vốn không phải vật dẫn tốt nhất của bản tọa.
Có điều, lại dễ chiếm nhất, bản tọa sẽ không xoi mói.
Nói xong, Hắc Vụ Nhân này đột nhiên hóa thành một sợi khí, phóng về phía Ngô Triết.
Ngô Triết tự nhiên sớm có phòng bị, vội vã nâng song chưởng, tăng lực lượng lên tới đỉnh cao, gần chín mươi đạo thần văn hiện lên, chăm chú bao vây hắn.
Bởi vì không biết Hắc Vụ Nhân này đến cùng là thứ gì, hắn cũng không cầu đánh tan, trước bảo vệ mình lại nói.
Thần văn lóng lánh, đây là quy tắc thiên địa, càng là cực cảnh chi uy.
Nhưng đối mặt những khí thể quỷ dị kia lại không hề có tác dụng, khí thể xuyên qua phòng ngự của hắn, từ trong miệng Ngô Triết tiến vào.
– A…
Ngô Triết kêu to, tứ chi mở ra, ngửa đầu lên trời, khí thể đang vô cùng vô tận đi vào trong miệng hắn, ở đỉnh đầu của hắn hình thành một đám mây, cực kỳ quỷ dị.
– Hừ!
Sáu người Lăng Hàn đương nhiên sẽ không ngồi yên, dồn dập lấy thần binh ra, chém tới đoàn khí thể kia.
– Cạc cạc cạc, chỉ bằng các ngươi cũng muốn thương tổn đến bản tọa? Sớm không biết mấy cái kỷ nguyên!
Trong khối không khí phát ra thanh âm, thẳng vào thức hải, đây là thần hồn truyền âm.
Mặc cho sáu đại Vương giả làm sao công kích, khí thể chỉ không ngừng biến hóa hình dạng, căn bản chém không tổn thương tồn tại thần bí này.
Mà những khí thể này cũng cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong cơ thể Ngô Triết, để cái bụng của hắn lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy được bành trướng. ===============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1252: Sáu Vương Giả Liên Thủ
Chỉ trong chốc lát, cái bụng của Ngô Triết đã lớn hơn cái chảo, thật giống như biến thành một tên béo siêu cấp, mà vẻ mặt của hắn cũng vô cùng thống khổ, trên mặt có mạch máu nhảy lên, con ngươi muốn lòi ra.
Khuôn mặt của hắn cũng biến hóa, một hồi là chính hắn, một hồi lại biến thành một khuôn mặt khác, cực kỳ quái lạ.
Xèo, lúc này, một điểm khí thể cuối cùng đi vào trong miệng Ngô Triết, mà cái bụng của hắn cũng trong chớp mắt khôi phục nguyên trạng, thật giống như vừa nãy dáng dấp kia chỉ là một ảo giác mà thôi.
Hắn mờ mịt nhìn về phía sáu người Lăng Hàn, đưa tay ra muốn nói cái gì, nhưng đột nhiên ôm lấy đầu, lần thứ hai kêu lên thảm thiết.
Một luồng khí tức đáng sợ từ trong cơ thể hắn phun trào, âm u, tà ác, tràn ngập tử khí.
Như Hoàng Tuyền bên ngoài kia!
– Không được, hắn bị đoạt xá!
– Một khi thành công, thực lực của hắn có khả năng xuất hiện biến hoá kinh người!
Sáu người Lăng Hàn đều kinh ngạc thốt lên, tuy chuyện đoạt xá rất ít phát sinh, bình thường cường giả nào sẵn lòng bỏ qua cơ thể mình, đi chiếm cứ thân thể một người khác?
Đoạt xá, ý nghĩa từ bỏ tu vi nguyên bản của mình, hơn nữa, quy tắc thiên địa phán đoán độ dài tuổi thọ của một người, là lấy thần hồn làm cơ sở, coi như cường giả sắp chết già chiếm cứ thân thể võ giả trẻ tuổi, cũng không thể lấy thân thể trẻ tuổi đến tính toán sinh mệnh lần nữa.
Thật để tồn tại thần bí này đoạt xá thành công, vậy lấy thủ đoạn cực có khả năng là Hằng Hà Cảnh của đối phương, lực chiến đấu chắc chắn sẽ tăng lên đáng sợ.
– Giết!
Vũ Văn Thông quyết định thật nhanh.
Lấy thực lực của Ngô Triết căn bản không thể chống lại tồn tại thần bí đoạt xá, bọn họ cũng không có năng lực đuổi thần hồn của đối phương ra ngoài.
Bởi vậy, bọn họ duy nhất có thể làm là nhân lúc đoạt xá còn chưa hoàn thành, giết Ngô Triết.
– Giết!
Trầm Trúc Nhi cũng gật đầu.
Đệ tử của Lẫm Thiên Tông không thể tự giết lẫn nhau, vậy cũng phải xem tình huống, hiện tại Ngô Triết đã không phải Ngô Triết, mà sắp trở thành một ma đầu đáng sợ.
Chém ở trong trứng nước!
Sáu người đồng thời ra tay, công tới Ngô Triết.
Tuy Ngô Triết cũng là Vương giả trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng không thể không thừa nhận, hắn là yếu nhất trong bảy người.
Cái này cũng là một trong những nguyên nhân hắn bị tồn tại thần bí kia nhìn chằm chằm, yếu nhất, càng dễ đoạt xá, cơ hội thành công càng cao.
Đoạt xác, nghịch thiên hành sự, dù cho là nhân vật mạnh mẽ như vậy cũng phải cẩn thận từng li từng tí, chỉ có thể lựa chọn Ngô Triết, sử dụng cơ hội thành công tốt nhất.
Hiện tại Ngô Triết bị sáu đại Vương giả liên thủ công kích, chỉ sợ là một chiêu liền bị thuấn sát.
Vù!
Công kích bay đến, chỉ thấy Ngô Triết giơ lên cánh tay trái, nhẹ nhàng nhấn một cái, một đạo lực lượng vô hình xuất hiện, toàn bộ ổn định sáu người công kích.
Hắn nhoẻn miệng cười nói:
– Bình tĩnh đừng nóng, chờ bản tọa hoàn toàn thích ứng bộ thân thể này, lại giết toàn bộ các ngươi!
Cái nụ cười này, cực kỳ âm u, cực kỳ tà ác.
Sáu người Lăng Hàn kinh hãi, sao có thể có chuyện đó, nơi này có cấm chế tồn tại, sẽ nhằm vào lực lượng trên Nhật Nguyệt Cảnh, đối phương vừa ra tay liền ổn định công kích của bọn họ, lực lượng này tuyệt đối vượt qua Sơn Hà Cảnh.
Tại sao không có bị cấm chế phản phệ?
– Ha ha, cái này không phải lực lượng, mà là quy tắc.
Ngô Triết cười nói, hiện tại trên mặt hắn có khí tức màu đen quấn quanh, tự nhiên không còn là người kia, đã bị tồn tại thần bí thay thế.
Hắn rất hảo tâm giải thích:
– Năm đó bản tọa hầu như đứng ở Hằng Hà Cảnh đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa liền bước vào Sáng Thế Cảnh, nắm giữ quy tắc há là các ngươi có khả năng tưởng tượng?
Hắn nhẹ nhàng vặn vẹo thân thể, đùng đùng đùng, xương cốt cả người vang rền, hình thể hắn xuất hiện biến hóa to lớn, tựa hồ đang cải tạo dáng dấp thân thể này, lấy thích ứng thói quen của hắn.
– Phá!
Sáu người Lăng Hàn đều đại triển thần uy, dồn dập công kích.
Tuy đối phương đã từng đứng ở độ cao rất đáng sợ, nhưng dù sao chỉ còn dư lại một đạo hồn phách.
Dựa vào một bộ thân thể Sơn Hà Cảnh phát uy, nếu như cái này còn có thể nắm giữ lực chiến đấu của Hằng Hà Cảnh mới gọi không hợp lý.
Sáu người Lăng Hàn là Vương giả trong thế hệ trẻ tuổi đương đại.
Coi như trong quảng đại Thần giới còn có Vương giả trẻ tuổi khác, nhưng phỏng chừng cũng chỉ có thể sóng vai với bọn họ mà thôi.
Đều tu đến cực cảnh, muốn cao hơn một bậc là cực kỳ khó.
Chỉ là hiện tại năm người Trầm Trúc Nhi không dám vận dụng lực lượng Thập Tinh, nếu không bọn họ sẽ bị cấm chế phản phệ, vậy không phải đang tăng lực chiến đấu lên, mà là tìm đường chết.
Sáu người đều dùng công kích mạnh nhất, cuồng oanh loạn tạc về phía Ngô Triết.
Ngô Triết dù bận vẫn ung dung, chỉ lấy một tay ứng phó, thậm chí hắn vận dụng quy tắc cũng vô cùng đơn giản, chỉ vài đạo thần văn mà thôi, nhưng phát huy ra hiệu quả ngoài ý tưởng, dễ dàng liền cản lại sáu Vương giả công kích.
Một bên, hắn còn cải tạo thân thể của mình, chỉ thấy phần lưng hắn có từng gai xương xông ra, mà trên trán lại mọc một chiếc sừng, hiện ra hào quang màu bạc.
Nếu Ngô Triết còn có ý thức của bản thân, nói không chắc sẽ vui mừng.
Bởi vì trước đó mặc dù hắn là một thành viên trong bảy Vương, nhưng không thể nghi ngờ là khâu yếu nhất.
Nhưng hiện tại, hắn có thể lấy sức một người chống sáu đại Vương giả liên thủ công kích, hơn nữa vô cùng dễ dàng.
Đây tuyệt đối là thành tựu không thể tưởng tượng, nói ra sẽ làm hắn trở thành thiên tài số một thiên hạ ngày nay… không có một trong!
Đáng tiếc, hắn đã không phải Ngô Triết.
– Thoải mái, thực sự là thoải mái!
Ngô Triết uốn éo cái cổ, hiện tại thân thể của hắn chí ít cao gấp đôi, thể trạng tráng kiện, da dẻ có vẻ rất hiểm độc, hơn nữa là từng khối từng khối.
Nhìn kỹ, kia là từng thần văn, thật giống như trời sinh, không nhìn ra có bất luận dấu vết nhân tạo nào.
Hắn lại chậm rãi xoay người, sau đó lộ ra nụ cười, dán mắt vào sáu người Lăng Hàn nói:
– Một đám con rệp.
Bản tọa đang suy nghĩ, phải làm sao giết các ngươi? Là hấp, hay kho?
– Muội muội ngươi!
Lăng Hàn lùi tới xa xa, triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, bắn tới Ngô Triết.
Đùng!
Ngô Triết đưa tay phải ra, hai ngón tay kẹp lại, tiễn nguyên lực liền bị hắn kẹp chặt.
Cái này quá đáng sợ, Diệt Long Tinh Thần Tiễn nhanh bực nào, lại bị hai ngón tay kẹp lấy.
– Mũi tên này có chút ý nghĩa, nếu không phải bản tọa nắm giữ quy tắc thiên địa cao hơn ngươi, thật có khả năng bị bắn trúng!
Hắn nhếch miệng cười nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1253: Không Địch Lại
– Hữu dụng!
Trầm Trúc Nhi kích động kêu lên.
– Ngón tay của hắn bị thương!
Quả nhiên, trong khe hở hai ngón tay có máu tươi chảy ra.
– Đáng chết!
Ngô Triết biến sắc.
– Thân thể này vẫn quá yếu!
– Tuy hắn nắm giữ quy tắc vượt xa chúng ta, nhưng thân thể không có vì vậy trở nên mạnh mẽ, lực lượng cũng không thay đổi!
Thạch An Quốc lập tức nói.
– Chúng ta cũng không phải không có cơ hội đánh bại hắn!
Hà Thao cũng nói.
Sáu người cùng nhau gật đầu, bọn họ đều là Vương giả đương đại, ý chí của người nào không như sắt? Hiện tại tuy tình thế ác liệt, nhưng bọn họ đều không kinh hoảng, trái lại tỉnh táo phân tích.
Ngô Triết cười gằn nói:
– Vậy thì như thế nào, ở dưới quy tắc thiên địa của bản tọa áp chế, các ngươi có thể nhảy ra bọt nước gì?
Hắn lấy tay nhấn ra, oanh, trên người có từng thần văn phát sáng, hóa thành từng đạo thần liên, bắn một lượt về phía sáu Vương giả.
Sáu người Lăng Hàn vội vã né tránh, lực lượng của Ngô Triết cũng không yếu hơn bọn họ bao nhiêu, lại thêm quy tắc thiên địa vượt xa, lực chiến đấu đã không phải bọn họ có thể chống lại.
– Ha ha ha!
Ngô Triết cười to, hắn tựa hồ còn có một tia ý chí bản thân tồn lưu, bằng không chỉ là mấy Sơn Hà Cảnh “giun dế”, coi như xoay tay liền có thể trấn áp, lại cần đắc ý như thế sao?
Lăng Hàn triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, tiễn nguyên lực một nhánh tiếp một nhánh, tận lực giữ một khoảng cách với đối phương.
Đây là công kích có thể uy hiếp được Ngô Triết.
Ngay cả Ngô Triết cũng không dám khinh thường, lực chiến đấu của hắn xác thực mạnh, nhưng cảnh giới dù sao còn chỉ là Sơn Hà Cảnh, đây là nhược điểm to lớn, nhất định phải ưu tiên hóa giải công kích của Lăng Hàn, bằng không trúng một mũi tên, cơ thể của hắn sẽ có phiền toái rất lớn.
Đã như thế, liền tranh thủ thời gian cho mọi người xê dịch, cũng cho những Vương giả trẻ tuổi có thời gian phóng thích đại chiêu.
– Thanh Trúc Sát!
Trầm Trúc Nhi nũng nịu một tiếng, mi tâm nứt ra, xuất hiện một cây trúc nhỏ màu xanh, vừa xuất hiện liền cấp tốc phóng to, hóa thành một cự trúc ngập trời, nhưng không có hình thái cụ thể, bởi vậy ở trong không gian có hạn này cũng không bị ảnh hưởng.
Xoạt, thanh trúc run run, vô số lá xanh hạ xuống, hóa thành từng đạo kiếm trúc, quét tới Ngô Triết.
– Tử Diễm!
Thạch An Quốc hét lớn một tiếng, cả người hỏa diễm bay múa, hai tay vỗ một cái, một con Hỏa Sư xuất hiện, cả người bao trùm thần hỏa màu tím, phóng về phía Ngô Triết.
– Hắc Thủy cuồn cuộn!
Hà Thao thét dài, một dòng hắc thủy tuôn ra.
Sáu đại Vương giả đều lấy ra tuyệt học, lúc này cũng không ai dám giấu làm của riêng, nếu không thật sự có khả năng nuốt hận ở đây.
Oanh, thần quang dật động, cuốn tới Ngô Triết.
Trên lý thuyết mà nói, lục đại Vương giả liên thủ vây công, trừ khi Ngô Triết có thể phách giống như Lăng Hàn, nếu không khẳng định không ngăn được.
Vậy mà, khi sáu đạo công kích đáng sợ đánh xuống, Ngô Triết cũng co rúc thần liên, hóa thành một hình cầu, thần liên quấn quanh, tạo thành phòng ngự cường đại.
Bành bành bành bành, công kích đánh tới, nhưng căn bản oanh không phá quả cầu này.
Nếu oanh không ra hình cầu, vậy làm sao đánh thương Ngô Triết?
– A a a, buông tha ý nghĩ chống cự đi, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, các ngươi căn bản không đủ nhìn!
Ngô Triết cười nói.
– Chết ở trong tay bổn tọa, các ngươi cũng không tiếc.
Phải biết, ban đầu bổn tọa giết đều là Hằng Hà Cảnh, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng lười giết, các ngươi lại có thể được bổn tọa tự mình xuất thủ đối phó, đây là vinh quang cỡ nào a!
– Ha ha ha!
Lăng Hàn cười to.
– Sau này ta còn có thể giết Sáng Thế cảnh, không bằng ngươi ngoan ngoãn đưa đầu ra, ta cho ngươi một kiếm, để cho ngươi hưởng thụ một vinh quang lớn hơn.
– Hừ!
Ánh mắt của Ngô Triết run lên.
– Ngươi! Hắc hắc, chủ nhân cũ thân thể này tựa hồ tràn đầy hận ý với ngươi a, hẳn là chủ động hiện lên ý giết ngươi.
– Nga, chẳng qua là bị ta đánh cho một trận mà thôi.
Lăng Hàn nhàn nhạt nói.
– Nếu ngươi không ngại, ta cũng sẽ tát ngươi một cái.
– Tiểu tử thật cuồng!
Sắc mặt của Ngô Triết âm trầm, mặc dù hắn từng là cường giả tuyệt thế, căn bản khinh thường đấu khí với một Sơn Hà Cảnh, nhưng bị chống đối như vậy tự nhiên sẽ không vui, liền muốn một cái tát đập chết Lăng Hàn.
Nhưng đám người Trầm Trúc Nhi đã phát động vòng công kích thứ hai, để hắn chỉ có thể phòng thủ, dù sao hắn đã không phải Hằng Hà cảnh ban đầu.
Lăng Hàn nhắm ngay cơ hội, phát động tiễn thức chung cực.
Hắn không có tham dự lần công kích này, mà đợi Ngô Triết chặn công kích xong, mở ra quy tắc thần liên.
Trong nháy mắt đó… tuyệt sát đối phương!
Cơ hội chỉ có một lần, coi như bây giờ tốc độ khôi phục lực lượng của hắn rất nhanh, nhưng ăn qua một lần thua thiệt, lấy thực lực của cường giả thần bí kia, tự nhiên không thể trúng chiêu nữa.
– Các ngươi, đi tìm chết cho bổn tọa!
Sau khi chặn một kích này, quả nhiên, thần liên hóa thành hình cầu tản ra, vô số đạo thần liên đâm tới sáu người Lăng Hàn, muốn đinh xuyên bọn họ.
Bất luận kẻ nào cũng giống nhau, sau khi phát động một kích mạnh nhất, chính là lúc phòng ngự bản thân cực kỳ yếu kém.
Phốc phốc phốc phốc, thần liên quét qua, năm người Trầm Trúc Nhi đều bị đánh trúng, hoặc là tay, hoặc là chân, hoặc thân thể, đều bị thần liên đâm xỏ xuyên, thần huyết phun trào.
Đúng lúc này, Lăng Hàn bắn ra tiễn thức chung cực.
Phốc, bất quá, trong nháy mắt hắn xuất thủ, mình cũng bị thần liên đánh trúng, hắn không tránh không né, trúng chiêu là chuyện rất tự nhiên.
Cũng may, thể phách của hắn đủ mạnh mẽ, thần liên chẳng qua là đâm vào thân thể của hắn, nhưng không cách nào đánh nát Thần cốt, không có nhập vào cơ thể mà ra.
Hưu, một mũi tên sáng chói, mang theo hy vọng của Lăng Hàn, bắn tới Ngô Triết.
Mau như lưu quang, đây mới thực là cực nhanh chi tiễn.
– A!
Ngô Triết kêu thảm thiết, vai trái của hắn trúng tên, mũi tên cuồng bạo xuyên thấu mà qua, đánh nát toàn bộ vai trái không còn một mảnh, cánh tay trái rơi xuống đất, máu tươi cuồng phun.
Đây là hắn kịp thời lấy thần liên cản một chút, để cho mũi tên đi lệch, nếu không thì không phải đánh nát vai trái, mà là buồng tim cũng sẽ bể mất.
– Tiểu tử, ta muốn giết ngươi!
Ngô Triết giận dữ hét.
Hắn vừa giận vừa sợ, thiếu chút nữa chết ở trong tay một Sơn Hà cảnh nho nhỏ! Dưới giận dữ, hắn cũng tự xưng “ta”.
Hưu, thần liên cuốn trở về, Ngô Triết khoát tay, bảy đạo thần liên bay ra, phân đâm tay, chân, mặt, ngực, bụng… của Lăng Hàn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1254: Ngàn Vạn Năm Bố Cục (Thượng)
Dưới khẩn cấp, bây giờ Lăng Hàn ngăn cản thế nào?
Tiễn thức chung cực cố nhiên uy lực kinh người, nhưng sau khi sử dụng liền vô lực, dù bây giờ hắn khôi phục rất nhanh, nhưng cũng cần một nén hương thời gian mới có thể, lúc này chỉ mới một cái hô hấp mà thôi, ngay cả thể lực cũng chỉ khôi phục một chút xíu.
Lăng Hàn vô lực chống cự, bị đối phương sanh sanh bắt qua, bảy đạo công kích đánh tới.
Phốc, trên người hắn phun máu ào ào, nhưng để cho Ngô Triết im lặng là, cái này lại còn không thể xuyên thấu thân thể của Lăng Hàn, tạo thành trọng thương cho hắn.
Một vạn câu chửi chạy chồm trong lòng, tại sao có thể có quái vật như vậy?
Ngô Triết có chút kinh hãi, nếu lực lượng của hắn vẫn còn ở trạng thái đỉnh phong, như vậy tiện tay một kích là có thể nghiền chết Lăng Hàn.
Nhưng bây giờ thì sao, hắn chỉ có thể dựa vào quy tắc, vậy mà vấn đề là, cảnh giới của hắn quá thấp, có thể sử dụng quy tắc cũng có hạn, nếu không bản thân hắn sẽ bị quy tắc phản phệ.
Vì vậy, quy tắc thần liên của hắn có thể tạo thành thương tổn với đám người Trầm Trúc Nhi, nhưng đối với Lăng Hàn, chỉ là bị thương nhẹ mà thôi.
– Hừ, quy tắc thần liên sẽ từ từ hủy ngươi thành mảnh vụn!
Ngô Triết lạnh lùng nói.
Hắn rung quy tắc thần liên lên, đánh bay năm người Trầm Trúc Nhi ra ngoài, bành bành bành, rối rít đụng lên vách tường, hắn khởi động tất cả thần liên còn lại, muốn lấy công kích dày đặc oanh Lăng Hàn.
Không thể trực tiếp oanh chết, vậy thì kiến cắn voi, từ từ gặm chết.
Thể phách của Lăng Hàn quả thật mạnh như Thần Thiết cấp năm, nhưng quy tắc thần liên của hắn lại giống như cái cưa, có thể từ từ cưa đứt Thần Thiết cấp năm, chẳng qua cái này cần chút thời gian mà thôi.
Phốc phốc phốc, Lăng Hàn bị thần liên đâm trúng, hiện tại hắn cơ hồ không có khôi phục lực lượng, tự nhiên chỉ có bị cuồng oanh.
Đám người Trầm Trúc Nhi cũng bị thương nặng, nhất thời căn bản vô lực đến giúp Lăng Hàn, nếu không Ngô Triết há sẽ dễ dàng bỏ qua cho bọn họ?
Thần liên oanh kích dày đặc, trong nháy mắt Lăng Hàn thành một huyết nhân.
– Cáp cáp cáp cáp!
Ngô Triết cười to, cái này vừa có tình cảm của tồn tại thần bí, lại có khoái ý của bản thân Ngô Triết, hắn từng bị Lăng Hàn đánh bại ở trước mặt mọi người, trong lòng sao có thể không hận?
Lăng Hàn bị oanh kích, nhưng cũng đang súc tích lực lượng, uẩn lực phản kích.
Nếu chuyện thật không như mong muốn, vậy hắn sẽ không cậy mạnh, trốn vào Hắc tháp, thậm chí ném Vô Tướng Thánh Nhân ra, cũng có thể hù dọa thần bí nhân kia giật mình a.
Đám người Trầm Trúc Nhi không biết Lăng Hàn còn có Hắc Tháp, thấy hắn bị bạo oanh như thế, hiển nhiên đã không có năng lực lật bàn, mà bọn họ lại bị thương nặng, cũng chỉ là kéo dài hơi tàn.
Thoạt nhìn, đây đã là cục diện tất bại, bọn họ trừ chờ chết, còn có thể làm cái gì?
Mặc dù bọn họ cũng có lá bài tẩy, nhưng nơi này hạn chế lực lượng Nhật Nguyệt cảnh, đối mặt thiên địa quy tắc mạnh hơn, hết thảy phản kháng tựa hồ chẳng qua là phí công.
Dùng chỉ là chết sớm một chút, bị cấm chế đánh giết, đổi một kiểu chết, đổi một đao phủ mà thôi.
Chẳng lẽ thật không có một chút biện pháp nào sao?
Bọn họ đều là người ý chí như sắt, ở trong tuyệt vọng sẽ không buông tha, đầu óc thay đổi thật nhanh, trù tính hết thảy khả năng.
– A a, Trầm Âm lão ma, ngươi rốt cục đi ra nha!
Một thanh âm đột nhiên vang lên, giống như vạn lôi, quanh quẩn ở trong cung điện.
Cái gì, nơi này còn có người?
Nhưng bảy người Lăng Hàn tràn đầy mong đợi, ở trong tử cục này… có biến là chuyện tốt!
– Cái gì!
Ngô Triết cả kinh thất sắc.
– Lam Vân, ngươi còn không có chết?
Hắn nhìn về phía cỗ thi thể trên đất.
– A a!
Trong tiếng cười, chỉ thấy thi thể của Lam Vân cư nhiên bò dậy, thân thể cao ba trượng kéo ra một cái bóng thật dài.
Sáu người Lăng Hàn đều giật mình, cả kinh.
Mặc dù bọn họ hoài nghi tồn tại thần bí này không phải chủ nhân chân chính nơi đây, nhưng thấy Lam Vân lại đứng lên, vẫn để cho bọn họ lộ ra vẻ khiếp sợ.
Ngô Triết nhìn chằm chằm Lam Vân, một lát sau cũng cười lớn đạo:
– Thì ra ngươi thật đã chết, bây giờ chẳng qua là một đạo ý thức lưu lại nhập chủ thân thể mà thôi.
– Quả thật như thế!
Lam Vân gật đầu.
– Bất quá, giết ngươi dư sức có thừa.
Ngô Triết không khỏi biến sắc, thất thanh nói:
– Ngươi sẽ không phải là cố ý bố cục, chờ thần hồn của bổn tọa rời Địa Tâm, đoạt xá thân thể này, để cho ngươi có cơ hội đánh chết chứ?
Lam Vân cười to:
– Bằng không thì vì cái gì? Ngươi núp ở trong Địa Tâm, bổn tọa đã chết, lại không thể đuổi kịp tới Địa Tâm giết ngươi, không dụ ngươi ra sao được?
– Ngươi, ngươi, ngươi thật đúng là biết ẩn nhẫn!
Ngô Triết nói.
– Cũng đã qua mấy ngàn vạn năm, hài cốt của ngươi cũng sắp hóa thành bụi phấn, còn có cái gì nhìn không ra, có thể giết bổn tọa sao?
– Hừ, coi như bổn tọa chết một ngàn lần, lại há có thể bỏ qua yêu nghiệt Minh Giới như ngươi!
Lam Vân quát lên.
Cái gì, tồn tại thần bí này là người Minh Giới!
Khó trách, Lam Vân trên đất khắc chữ, đối với Minh Giới tràn đầy phẫn hận, sát khí ngất trời.
Kết hợp dấu vết đại chiến bên ngoài liền có thể suy đoán ra, ban đầu hai cường giả này khẳng định xảy ra một cuộc đại chiến.
Kết quả Lam Vân thắng, nhưng bị vết thương trí mạng, mệnh không lâu dài, mà tồn tại thần bí thì thân thể bị đánh nát, chỉ còn lại có thần hồn, nhưng bởi vì sinh linh Minh Giới có tính đặc thù, có thể núp ở trong Địa Tâm kéo dài hơi tàn.
Mấy ngàn vạn năm trôi qua, tồn tại thần bí cho là Lam Vân đã chết, liền nhân cơ hội đi ra đoạt xá, dống đời thứ hai.
Đúng rồi, nơi này giăng đầy cấm chế, là dùng để trấn áp tồn tại thần bí, để cho hắn chỉ có thể xuất hiện ở trong cung điện, nếu không bí cảnh này đã mở ra nhiều lần, tồn tại thần bí kia hẳn đã sớm thoát thân, mà không phải đợi đến cung điện mở ra lần này.
Hắn chỉ cho rằng Lam Vân bố trí những thủ đoạn này là vì trọn đời trấn áp mình, nhưng không ngờ đây là một kế trong kế, chẳng qua là để cho hắn cảm thấy an toàn, từ Địa Tâm đi ra, sau khi đoạt xá, thần hồn của hắn tự nhiên không thể tùy ý chạy loạn rồi.
Mà lấy thân thể của hắn bây giờ …… yếu ớt vô cùng a!
Cả người Ngô Triết phát run, dù ban đầu thân thể bị đánh hư hắn cũng không có khẩn trương cùng sợ hãi như vậy, bởi vì hắn vừa mới đoạt xá, thần hồn không thể nào chạy nữa. ===============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1255: Ngàn Vạn Năm Bố Cục (Hạ)
– Lam Vân, ngươi thật giỏi tính toán!
Hắn cắn răng nói.
– Đối phó con rùa đen rút đầu như ngươi, không tính kế sao được?
Lam Vân cười nói.
– Ngươi không cần vọng tưởng trì hoãn thời gian, mặc dù bổn tọa chỉ để lại một đạo ý chí, nhưng tồn tại năm ba ngày là tuyệt không thành vấn đề.
Trên mặt Ngô Triết biến sắc lần nữa, hắn quả thật muốn trì hoãn thời gian.
Lam Vân bất đồng hắn, là tử vong chân chính, chỉ có một đạo ý chí, như lục bình không rễ, rất nhanh sẽ chôn vùi.
Nhưng năm ba ngày cũng quá lâu a, Lam Vân này hận sinh linh Minh Giới sâu, như thế nào sẽ cho hắn năm ba ngày?
Mài rách miệng lưỡi cũng thổi không được lâu như vậy a!
– Trầm Âm lão ma, đi tìm chết đi!
Lam Vân xuất thủ, oanh, lực lượng đáng sợ cuốn qua, ngay cả tinh thần cũng run rẩy.
Đây là lực lượng vượt qua Tinh Thần cảnh!
Tại sao cấm chế không cắn trả hắn? Nói giỡn, hắn chính là chủ nhân nơi đây, cấm chế sao sẽ có hiệu lực với hắn?
Oanh!
Một chưởng vỗ xuống, trong nháy mắt Ngô Triết hóa thành huyết vũ, thân thể của hắn quá yếu, đâu thể nào địch nổi lực lượng của Hằng Hà cảnh.
Bất quá, Lam Vân không có buông lỏng, mà trải rộng thần thức tìm kiếm.
Cường giả Minh Giới không phải dễ giết như vậy, ban đầu cũng hủy diệt thân thể đối phương, còn không phải cũng trốn thoát sao?
– Hừ, muốn chạy!
Lam Vân xuất thủ lần nữa, vỗ tới cửa.
Bành, đại môn bị chấn vỡ, chỉ thấy một cái bóng mà mắt thường cực kỳ khó nhận biết cấp tốc lao ra ngoài.
Là cường giả Minh Giới kia!
Sáu người Lăng Hàn đều hít khí lạnh, Hằng Hà cảnh xuất thủ, hơn nữa còn chiếm ưu thế cảnh giới lớn như vậy, một kích đi qua cư nhiên vẫn không thể diệt cường giả Minh Giới kia, đây thật là cường đại không cách nào tưởng tượng.
– Lam Vân, ngươi cư nhiên ép bổn tọa vận dụng chiêu này, ngay cả ngươi chết, bổn tọa cũng muốn để ngươi hôi phi yên diệt!
Cái bóng kia bay về phía Hoàng Tuyền trên bầu trời.
Hoàng Tuyền này chính là thi thể của cường giả Minh Giới biến thành, nếu hắn lấy thần hồn tương hợp, sẽ đạt được lực lượng khổng lồ.
Nhưng mà, thân thể của hắn đã mất, Hoàng Tuyền này đối với hắn cũng có nguy hại cực lớn, giống như là một độc dược.
Nhưng bây giờ không dùng không được, nếu không chính là chết!
Chỉ cần không chết, vậy bị thương thế nặng hơn cũng có khả năng chữa khỏi.
Lam Vân hừ một tiếng nói:
– Bổn tọa bố cục ngàn vạn năm, sao có thể thất bại trong gang tấc?
Thân hình hắn chợt lóe, vô cùng nhanh xông ra ngoài, một quyền đánh ra, đập vào Hoàng Tuyền.
Trích Tinh Bộ!
Lăng Hàn lập tức thầm nói, mặc dù hắn còn chưa bắt đầu tu luyện môn thân pháp này, lại có thể liếc ra môn đạo.
Ào ào!
Một quyền đánh ra, Hoàng Tuyền bị chém ngang eo, thân hình Lam Vân run lên, hóa thành người khổng lồ cao ngàn trượng, hắn ngăn chặn Hoàng Tuyền, ngạo nghễ đứng trong thiên địa.
– Ngươi…..
Cường giả Minh Giới như muốn hộc máu, mượn không được Hoàng Tuyền lực.
Hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi lấy thân thể cứng rắn đối oanh Hoàng Tuyền lực, rất nhanh sẽ hóa cốt, ngươi không muốn sống… sao!
Hắn theo bản năng cho rằng đối phương là một người sống, nhưng rất nhanh liền phản ứng kịp, mặc dù Lam Vân này nhảy đáp ở trước mặt hắn, nhưng thân thể đã sớm mất đi sức sống, chẳng qua là một đạo ý thức lưu lại đang ủng hộ, căn bản kéo dài không được bao lâu.
Đã như vậy, thân thể kia hóa vụn lại có quan hệ gì? Người ta đã sớm chết mấy ngàn vạn năm rồi a.
– Ha ha ha, bổn tọa chờ đợi ngày này, đã quá lâu!
Lam Vân xuất thủ, đè xuống cái bóng kia.
Từng đạo thần văn đan vào, quy tắc sáng chói, đây mới thực là lực lượng của Hằng Hà cảnh.
– Không!
Cường giả Minh Giới phát ra tiếng kêu tuyệt vọng, thần thức trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ bí cảnh.
Đây là một vị cường giả Hằng Hà cảnh tuyệt vọng hét.
Bầu trời tràn ngập không cam lòng mãnh liệt, còn có một cổ âm trầm để cho người ta không rét mà run, đây là ý chí võ đạo thuộc về võ giả Minh Giới.
– Rốt cục cũng …… kết thúc!
Lam Vân lộ ra một nụ cười giải thoát, oanh, thân hình hắn ngã xuống, cũng nhanh chóng thu nhỏ lại, sau đó ngã xuống Hoàng Tuyền, thành một thành viên trong vạn nghìn vong hồn.
Một đời cường giả, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Sáu người Lăng Hàn đều không biết nói gì, bọn họ ở trong cuộc chiến này cơ hồ không có đưa đến chút tác dụng.
Đường đường Vương giả thế hệ trẻ, cư nhiên chỉ có thể trở thành mồi câu?
Điều này làm cho bọn người Lăng Hàn rất biệt khuất, nhưng sự thực chính là như vậy, mặc bọn hắn thiên tài hơn người ra sao, nhưng ở trước mặt lực lượng Hằng Hà Cảnh chỉ là cặn bả.
Ngô Triết thì hy sinh, thành vật dẫn của cường giả Minh Giới, cuối cùng bị vô tình đánh giết.
Thiên tài đứng đầu tinh hệ ở trong mắt Lam Vân lại như gạch ngói, căn bản không cho đối phương tư cách mặc cả.
Mà vận mệnh như vậy, có khả năng phát sinh ở trên người bất kỳ ai trong bọn họ.
Tại sao là Ngô Triết? Bởi vì thần hồn của đối phương yếu nhất ở trong bảy người, dễ bị đoạt nhất, mới bị chọn trúng.
Kết quả như vậy để cho bọn họ không thể tiếp thu.
Bọn họ có thể chết trận, nhưng chết như vậy quá uất ức, thật không có giá trị.
Nhưng bọn họ có thể ai oán giận ai?
Lam Vân chết, cường giả Minh Giới treo, ngay cả chủ nợ chân chính là Ngô Triết cũng đã chết.
Sáu người thật lâu cũng không nói gì, chỉ có Hoàng Tuyền vẫn chạy chồm như cũ, này là thân thể của một cường giả Hằng Hà Cảnh biến thành, dù cho đi qua nghìn vạn năm, vẫn chạy chồm không thôi, phảng phất như không có chừng mực.
Bọn họ đều hiểu vì sao Hoàng Tuyền này sẽ âm trầm cường đại như vậy, bởi vì đây là lực lượng đến từ Minh Giới.
– Về cung điện, xem có thể thu hoạch một ít bí pháp hay không.
Thạch An Quốc dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc.
Tất cả mọi người gật đầu, sự tình đã qua, người chết cũng không có khả năng phục sinh, dây dưa nữa cũng vu sự vô bổ.
Bọn họ trở lại cung điện, quang cầu vẫn lẳng lặng di động ở trên trời.
Nhưng bọn họ vừa ra tay, quang cầu vẫn sẽ né tránh, không cho bọn hắn cơ hội cướp đoạt chút nào.
Xem ra lấy thực lực của bọn hắn, là không có khả năng ở đây có thu hoạch nữa.
Sáu người là Vương giả trẻ tuổi đương đại, tự nhiên cầm được thì cũng buông được, đều quả đoán không nhìn quang cầu phía trên nữa, mà dứt khoát phản hồi.
Trên đường trở lại còn có rất nhiều vật có giá trị, tỷ như thần dược, tỷ như một ít cổ kiến trúc, bên trong nói không chừng có cổ pháp lưu lại.
Ở đây hoàn toàn là lãng phí thời gian, mà phản hồi chí ít còn có thu hoạch.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








