[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 248 : Gặp Gỡ Bất Ngờ (c1236-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1236: Gặp Gỡ Bất Ngờ
Không cần tiễn thức chung cực, lấy thực lực của hắn bây giờ, một mũi tên phổ thông cũng có thể nháy mắt giết tồn tại Đại viên mãn.
Quý Chính Bình mỉm cười, rất tự đắc, một người liền hoàn thành khống tràng, điều này làm cho hắn cảm giác rất tốt.
Nhưng đột nhiên, trong lòng hắn dâng lên một cổ báo động cường liệt, để trái tim hắn kịch liệt co rút lại, lỗ chân lông cả người khép kín.
Nguy hiểm!
Trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không kịp nghĩ cái khác, vội vã bứt ra.
Hưu, một đạo hàn quang xẹt qua, tốc độ nhanh kinh người, đinh xuyên vai trái của hắn, lực lượng cường đại kéo hắn bay ra ngoài.
Đám người Mạnh Vi đầu tiên là ngẩn ra, sau đó dồn dập hét lớn một tiếng, giết ra ngoài.
Dựa vào, lại dám uy hiếp bọn họ!
Bọn họ lao ra bí thất, nơi này không gian rộng rãi, dù cho Phúc Độc Bạo Đan vẫn có uy hiếp rất lớn, nhưng nhiều nhất chính là để một người trúng chiêu, không thể như vừa nãy, kinh sợ tất cả mọi người.
Quý Chính Bình đầu đầy mồ hôi lạnh, người bí ẩn kia bắn ra một mũi tên, có thể đóng thủng thân thể của hắn, suýt chút nữa để hắn trực tiếp bỏ mình, thực sự là đáng sợ.
Nếu không phải hắn trời sinh cảm ứng nhạy bén, ở trước lúc đối phương xuất tiễn bắt đầu né tránh, mũi tên này tuyệt đối có thể đánh nổ trái tim hắn.
Hắn sợ không thôi, vừa nãy chỉ cần phản ứng của hắn hơi chậm một chút, hiện tại hắn chính là một bộ thi thể.
– Ha ha ha, Quý sư đệ, sao ngươi thảm đến như vậy?
Xèo xèo xèo, lại có bốn người vọt lại, mỗi một người đều toả ra khí tức mạnh mẽ.
Mà nếu Lăng Hàn từ trong phòng đi ra, thì sẽ phát hiện trong bốn người này còn có một người quen cũ.
Sa Nguyên!
Quý Chính Bình nhịn đau, nhổ mũi tên xuống, nhất thời, máu tươi từ trong vết thương phun mạnh ra, làm sao cũng không ngừng được.
Hết cách rồi, trên tiễn tự nhiên mang theo ý chí võ đạo của Lăng Hàn, nếu không quét dọn, máu tươi sẽ không thể ngừng lại.
Hơn nữa, nếu như không trừ sạch sẽ, sau này còn có thể lưu lại vết sẹo, mang theo cả đời.
Hắn vừa mở miệng, Lăng Hàn ở trong phòng tự nhiên nghe được rõ ràng, hắn không khỏi lộ ra nụ cười gằn, không nghĩ tới còn chưa có đi tìm Sa Nguyên, tên này liền tự mình đưa tới cửa.
Vừa vặn, làm thịt.
Hắn lau qua khuôn mặt một cái, dung mạo lập tức đại biến, nhưng không phải dịch dung thành một người khác, mà khôi phục diện mạo thật sự của hắn.
Đệ tử của Lẫm Thiên Tông đương nhiên không thể tàn sát lẫn nhau, dù cho ở trong bí cảnh đoạt bảo, vậy cũng chỉ phân ra thắng bại liền thu tay lại, đương nhiên, nếu không có người chứng kiến, vậy giết thì giết, ai biết chứ?
Nhưng “Hàn Lâm” mới là đệ tử của Lẫm Thiên Tông, Lăng Hàn không phải.
Lăng Hàn khôi phục diện mạo thật sự, hắn xác thực muốn lấy thân phận của Lăng Hàn đưa Sa Nguyên lên đường, như vậy báo thù mới thoải mái.
– Các ngươi lưu lại nơi này.
Lăng Hàn nói với Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân, nếu không sẽ rất rắc rối, lộ ra khả năng hắn là “Hàn Lâm”.
– Ừm!
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, Hồ Phỉ Vân thì rất mờ mịt đáp ứng, không biết tại sao Lăng Hàn đột nhiên muốn khôi phục dáng dấp ban đầu.
Lăng Hàn nhanh chân đi ra ngoài.
Sa Nguyên đang muốn ra tay, nhưng ánh mắt liếc về cửa, liền ngẩn ra.
Lăng Hàn!
Sao có thể có chuyện đó, vì sao lại nhìn thấy hắn ở đây?
Từ khi Lăng Hàn tiến vào tinh không mộ lớn, liền không xuất hiện nữa, một năm sau Lẫm Thiên Tông sát hạch thu đồ đệ, tương tự không nhìn thấy Lăng Hàn hiện thân, bởi vậy rất nhiều người đều suy đoán Lăng Hàn chết ở trong tinh không mộ lớn.
Nhưng không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy Lăng Hàn!
– Lăng Hàn!
Sa Nguyên hừ lạnh một tiếng, hắn muốn Lăng Hàn chết cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ là đối phương may mắn đến kinh người, làm sao cũng không chết.
Nhưng lần này, hắn sẽ đích thân ra tay, nhìn đối phương còn có biện pháp gì có thể thoát thân.
Người này có cơ duyên lớn, hắn nhất định phải chiếm được.
Đánh không lại?
Đùa giỡn, lúc trước Lăng Hàn tiến vào tinh không mộ lớn chỉ là Đại cực vị, hiện tại mới qua ba năm, lẽ nào hắn còn có thể nhất phi trùng thiên sao.
– Quá tốt rồi, lại có thể nhìn thấy ngươi ở đây!
Sa Nguyên cười gằn.
– Để ngươi tránh nhiều lần như vậy, lần này bản thiếu tự mình ra tay, chắc chắn sẽ không cho ngươi cơ hội chạy trốn.
Lăng Hàn không khỏi bật cười nói:
– Sa Nguyên, ngươi cũng thật chỉ sống ở trong thế giới của mình!
Hiện tại Sa Nguyên và hắn chênh lệch, đã lớn như trời cùng đất.
– Vẻn vẹn qua ba năm, lẽ nào ngươi còn có thể hàm ngư vươn mình?
Sa Nguyên căn bản không tin, đối với Thần linh mà nói, ba năm thực sự là cực kỳ ngắn ngủi, căn bản ngay cả một tiểu cảnh giới nhỏ cũng không thể vượt qua.
– Sa sư đệ, ngươi nhận ra người này?
Năm người đối phương hiển nhiên đều là đệ tử của Lẫm Thiên Tông, hơn nữa đều là đệ tử trọng điểm, tuy rằng thiên phú không sánh được đệ tử hạt giống, Nhưng cảnh giới Nhưng không thấy đến thấp.
Năm người này đều là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, hơn nữa đều là đệ tử trọng điểm, bọn họ chí ít cũng là thiên tài Tam Tinh.
Bởi vậy, tuy Quý Chính Bình bị một mũi tên trọng thương, nhưng bọn họ không có vì vậy mà sợ sệt, sức lực vẫn rất đủ.
– Nhận thức, một nhà quê khai thiên tới!
Sa Nguyên khinh thường nói.
– Ồ!
Bốn người khác cũng gật đầu, đối với Lăng Hàn tự nhiên mất đi hứng thú.
Nếu như là thế lực lớn đưa truyền nhân vào tiểu thế giới lại khai thiên mà đến, vậy thì trâu bò, nhưng Sa Nguyên đã nói “nhà quê”, vậy nói rõ Lăng Hàn chỉ là thổ dân của tiểu thế giới, tại Thần Giới không có chút căn cơ, vậy tự nhiên không cần để ở trong lòng.
– Nếu có cừu oán với Sa sư đệ, vậy liền giao cho Sa sư đệ tới đối phó!
Thanh niên áo lam nói, hắn nhìn chằm chằm trong phòng, để hắn kiêng kỵ chính là cao thủ bắn thương Quý Chính Bình.
Đám người Mạnh Vi kỳ quái, sao Lăng Hàn đột nhiên hoàn toàn biến dạng? Nếu không phải hắn ăn mặc không thay đổi, lại bị xưng là “Lăng Hàn”, rất tương tự Hàn Lâm, bọn họ sẽ hoài nghi có phải Lăng Hàn đã sớm trốn ở trong phòng hay không.
– Cực kỳ tình nguyện!
Sa Nguyên nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trong ánh mắt tràn ngập sát khí.
Nói thật, kỳ thực hắn cũng không muốn tiến vào Lẫm Thiên Tông.
Ở điểm Tinh Thành, hắn là công tử bột đỉnh cấp, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, dù cho xông ra đại họa gì, cũng có cha bảo bọc hắn.
Nhưng ở Lẫm Thiên Tông thì sao?
Gốc gác của hắn thật không tính là gì, nơi này có quá nhiều đời sau, truyền nhân của Tinh Thần Cảnh, để hắn hoàn toàn không có cảm giác ưu việt.
Đi tới Lẫm Thiên Tông, hắn thật giống như từ đám mây rơi xuống bùn đất, cảm giác ưu việt hoàn toàn biến mất.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1237: Còn Có Ai Muốn Ngăn Trở Ta Không?
Có điều, nếu như có thể được cơ duyên trên người Lăng Hàn, vậy hắn nhất định sẽ tiến thêm một bước, bước vào đệ tử hạt giống.
Vậy thì trâu bò.
– Lăng Hàn, giao đồ vật của bản thiếu ra đây!
Hắn hét lớn một tiếng, nhào tới Lăng Hàn, tay phải chém xuống, thần văn đan dệt, hóa thành một cự chưởng.
Thiên phú võ đạo của Sa Nguyên xác thực không sánh bằng Triệu Luân, nhưng có thể thành đệ tử trọng điểm, thực lực của hắn vẫn rất mạnh.
Oanh, bàn tay lớn ghìm xuống, che kín bầu trời.
Khóe miệng của hắn cười gằn, thiên kiêu của Xích Thiên Học Viện này ở trước mặt hắn lại đáng là gì? Mặc ngươi lại yêu nghiệt, lại thiên tài, nhưng cảnh giới quyết định tất cả.
Đi chết đi!
Hắn sẽ nhân lúc linh hồn của Lăng Hàn tiêu tan, lấy ra ký ức của đối phương, hoàn toàn được cơ duyên của đối phương.
Lăng Hàn lắc đầu, công kích như vậy hiện tại ở trước mặt hắn còn có thể tạo được tác dụng gì? Hắn hít một hơi, sau đó nhắm bầu trời thổi ra.
Đùng!
Bàn tay nguyên lực kia lập tức đổ nát, hóa thành vô số toái ảnh, hướng về bốn phương tám hướng bay xuống.
Ta sát!
Năm người Sa Nguyên đều giật mình há to miệng, hoàn toàn không thể tin được.
Quá khuếch đại đi, thổi một hơi liền lợi hại như vậy? Cái này không phải là khoác lác a!
Cái tên này… lẽ nào là Nhật Nguyệt Cảnh? Nhưng Nhật Nguyệt Cảnh không thế tiến vào nơi này! Coi như có chút thế lực bồi dưỡng Nhật Nguyệt Cảnh, để bọn họ tự phế cảnh giới, sau đó ăn đan dược cấm kỵ mạnh mẽ tăng lực lượng lên, trở về Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng Lăng Hàn còn trẻ như vậy, có khả năng tự hủy cảnh giới sao?
– Không, không thể!
Sa Nguyên hẳn là người hiểu rõ Lăng Hàn nhất, hắn không thể tin tưởng, chỉ vào Lăng Hàn nói.
– Ngươi làm sao có khả năng nắm giữ chiến lực như vậy, tuyệt đối không thể!
– Sa Nguyên, dưới cái nhìn của ngươi chuyện không thể nào có rất nhiều, nhưng đều sẽ thực hiện.
Tỷ như… ta sẽ làm thịt ngươi!
Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói.
Nếu như câu nói này nói sớm một chút, Sa Nguyên tất nhiên sẽ một trăm cái không tin, nhưng người ta thổi một hơi liền thổi tan bàn tay nguyên lực của hắn, thực lực song phương chênh lệch có thể nói là vừa xem hiểu ngay.
Sa Nguyên hừ một tiếng nói:
– Được, lần này coi như ngươi gặp may! Ngươi có thể đi!
Lăng Hàn kinh ngạc, hầu như không thể tin vào tai của mình.
Tên này còn coi mình chiếm thượng phong sao, lại còn nói để hắn rời đi, thật giống như cho hắn ân huệ to lớn vậy.
Ha ha!
Lăng Hàn rõ ràng, tên này tự mình cảm giác quá tốt, còn tưởng rằng đây là ở điểm Tinh Thành, hắn là nhi tử của Sa Đại Tương Quân, có thể dựa vào bảng hiệu Tinh Thần cảnh đấu đá lung tung.
– Làm sao, còn chưa cút?
Sa Nguyên lãnh đạm nói, có vẻ rất thiếu kiên nhẫn.
Hắn đã ban đại ân, sao tên này còn không tạ ân cút đi?
Lăng Hàn lắc đầu một cái nói:
– Sa Nguyên, trước đây ta chỉ cho rằng ngươi hung hăng, ngươi bá đạo, ngươi là công tử bột.
Nhưng hiện tại ta mới phát hiện, mình sai đến quá mức.
Ha ha, ngươi rốt cục phát hiện bản thiếu không bình thường!
Nhưng hắn chưa kịp đắc ý, chỉ thấy Lăng Hàn đưa tay nhấn xuống, nhất thời nguyên lực hội tụ, đập xuống đầu hắn.
Sa Nguyên kinh hãi, hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ thấy trên người hắn có một tờ pháp chỉ bay ra, ngăn cản bàn tay nguyên lực kia.
– Ngươi, ngươi thật to gan!
Sa Nguyên giận không nhịn nổi, thậm chí âm thanh đều đang run rẩy, nếu tấm pháp chỉ này phát uy, chỉ có thể nói rõ một điểm, hắn gặp phải tình thế chắc chắn phải chết, mới sẽ làm pháp chỉ tự chủ kích phát.
Hắn suýt chút nữa chết!
– Ngươi đáng chết!
Sa Nguyên rống to, tấm pháp chỉ này có thể tự động kích hoạt, nhưng hiện tại nếu kích hoạt rồi, hắn làm sao có khả năng bỏ qua cơ hội như vậy, đang muốn nhờ vào đó giết chết Lăng Hàn.
Hắn ra tay, trong một quyền đấm ra, pháp chỉ gia trì lực chiến đấu của hắn, hóa thành một mãng ngưu màu vàng, vọt tới Lăng Hàn.
Ai, những con nhà giàu này sao khó giết như vậy chứ?
– A!
Thời điểm Lăng Hàn còn ở trong lòng nhổ nước bọt, Sa Nguyên đã rên lên một tiếng, lộ ra vẻ thống khổ, kim quang trên người đong đưa, pháp chỉ chập chờn, thật giống như muốn phá diệt vậy, con mãng ngưu kia cũng tự mình tiêu tan.
Lăng Hàn đầu tiên là ngẩn ra, hắn còn không có đánh, sao Sa Nguyên thống khổ như bị bạo cúc vậy, nhưng hắn lập tức hiểu được.
Nơi này có cấm chế tồn tại, chỉ cần lực lượng đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, sẽ bị nhằm vào!
Trước pháp chỉ phát uy, chặn một kích của hắn, tuy uy lực bất phàm, nhưng không có đạt đến cấp độ Nhật Nguyệt Cảnh.
Nhưng hiện tại Sa Nguyên chủ động xuất kích, xúc động pháp chỉ, lực lượng đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, tự nhiên gặp phải cấm chế nhằm vào, chưa đả thương địch thủ, trước đã tự giết mình.
Sa Nguyên vẫn không có nghĩ rõ ràng, còn tưởng rằng Lăng Hàn dùng loại bí thuật nào đó nhằm vào mình, không chỉ áp chế uy lực của pháp chỉ, trái lại tiến thêm một bước lấy ra lực lượng của pháp chỉ.
Một khi pháp chỉ bị kích hoạt, vậy lực lượng sẽ chậm rãi trôi đi, coi như hắn không dùng cũng không thể cứu vãn, bởi vậy, hắn đương nhiên phải nhân lúc này đánh giết Lăng Hàn.
– A…
Nhưng vừa kéo lấy lực lượng như thế, hắn kêu thảm thiết càng thêm lợi hại, pháp chỉ không ngừng rung động, thật giống như muốn xé rách.
Đùng!
Tấm pháp chỉ này nổ nát, hóa thành mảnh vỡ đầy trời, mà Sa Nguyên cũng bị phản phệ, oa oa oa phun máu tươi, cũng may không có bị chém chết.
Vẻ mặt hắn mờ mịt, cái này là tình huống thế nào, pháp chỉ phát uy lại là kết quả như thế? Hắn chỉ vào Lăng Hàn, run giọng nói:
– Ngươi, ngươi dùng yêu thuật gì?
– Thật là không có kiến thức!
Lăng Hàn lắc đầu, búng ngón tay, ánh kiếm xẹt qua, lột bỏ về phía Sa Nguyên.
– Dừng tay!
Bốn người Quý Chính Bình dồn dập lao ra, trợ giúp Sa Nguyên hóa giải đòn đánh này.
Nhưng mặc dù Lăng Hàn tiện tay làm, nhưng lực lượng bây giờ của hắn đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao lại thêm tám tinh, cái này mạnh bao nhiêu?
Oành oành oành oành, bốn người bọn họ không ai không bị một chỉ kiếm này chém bay, có điều, Sa Nguyên cũng bởi vậy may mắn thoát chết.
– Các ngươi muốn giúp hắn, ta liền chém luôn các ngươi.
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Còn có ai muốn ngăn trở ta không?
– Ngươi, ngươi là người bí ẩn kia!
Bốn người Lẫm Thiên Tông đều chỉ vào Lăng Hàn, lúc này bọn họ mới ý thức được, người này đâu thể nào là “nhà quê” mà Sa Nguyên nói, chính là cao thủ thần bí trước bắn bị thương Quý Chính Bình.
Làm sao có khả năng!
Trong thế hệ trẻ tuổi, lúc nào có thêm một Vương giả mạnh mẽ như vậy? Chỉ nhìn một đòn này, tuyệt đối có thể sánh vai với sáu Vương giả Hà Thao, Ngô Triết…
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1238: Giết Sa Nguyên
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua nói:
– Lưu lại không gian linh khí trên người, cút!
Những người này muốn đánh cướp mình, tự nhiên không có đạo lý không công buông tha, vậy cũng lợi cho bọn họ quá rồi.
– Ngươi không nên quá mức!
Quý Chính Bình gầm lên, chỉ là bả vai còn chảy máu, ảnh hưởng hình tượng của hắn rất lớn, hoàn toàn không có uy thế có thể nói.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Có lẽ trước kia các ngươi làm việc quá thuận lợi, nên mới có thể nói lời ấu trĩ như thế! Hừ, ở trước mặt ta, các ngươi tính là thứ gì? Không ngoan ngoãn lưu lại không gian linh khí, vậy ta liền làm thịt các ngươi!
Quý Chính Bình chỉ cảm thấy nhục nhã to lớn, nhưng không khỏi nghĩ đến, trước hắn cũng cầm Phúc Độc Bạo Đan đe dọa đối phương, không giao Cuồng Dã Huyết Linh Đan ra liền đánh giết bọn họ, hiện tại chỉ là một thù trả một thù.
Công bằng? Thế gian này, thực lực ai mạnh hơn, người đó liền đại biểu công bằng.
– Xem như ngươi lợi hại!
Bốn người Quý Chính Bình đều lấy ra không gian giới chỉ ném ở trên mặt đất, có vẻ tức giận khó bình.
Bọn họ đều có thể xưng là thiên kiêu, xưa nay chỉ có bọn họ tùy ý bức hiếp người khác, chưa từng chịu qua nhục nhã như vậy?
Sa Nguyên cũng ném ra một cái không gian giới chỉ, muốn theo bốn người Quý Chính Bình rời đi.
Lăng Hàn không khỏi bật cười nói:
– Sa Đại thiếu gia, đầu ngươi bị lừa đá sao? Ta có nói để ngươi đi sao?
– Lăng Hàn, ngươi thật muốn giết ta? Không sợ cha ta nổi giận, chạy đến nơi này lấy mạng chó của ngươi?
Sa Nguyên lớn tiếng nói, pháp chỉ bị hủy, hắn cuối cùng bay lên sợ sệt chân chính, thời điểm nói lời này cũng ngoài mạnh trong yếu.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Loại nhi tử như ngươi, Sa Đại Tương Quân cũng không ngại ít hơn một cái.
– Các hạ, ngươi đã cầm tiền tài, hà tất hùng hổ doạ người?
Thanh niên áo lam khuyên nhủ, năm người bọn họ là cùng một chỗ, tự nhiên không muốn nhìn thấy đồng bạn bị tàn sát.
– Ta giết cả nhà ngươi, sau đó nói với ngươi ngược lại người cũng đã chết, không nên hùng hổ doạ người, ngươi thoải mái hay khó chịu?
Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn, sau đó không kiên nhẫn nói.
– Trong ba tức, đều cút cho ta, nếu không, các ngươi liền chôn cùng hắn đi!
Hắn thực sự tức giận, khí thế kinh khủng như đại dương mênh mông, cực kỳ đáng sợ.
Bốn người Quý Chính Bình đều hoảng hốt, đây tuyệt đối là một vị Vương giả!
Vương giả há cho phép người khiêu khích quyền uy?
Sắc mặt mỗi người bọn họ tái nhợt, dồn dập xoay người rời đi, không dám nói nửa câu, miễn cho bị Lăng Hàn giết chết, nếu Lăng Hàn đã quyết định giết một đệ tử trọng điểm của Lẫm Thiên Tông, hơn nữa còn là nhi tử của Tinh Thần cảnh, vậy giết nhiều mấy đệ tử trọng điểm cũng không coi là chuyện lớn gì.
– Không nên đi, cứu ta! Cứu ta!
Sa Nguyên há hốc mồm, lần đầu cảm giác được tử vong gần đến như vậy, để cả người hắn phát lạnh.
Bốn người Quý Chính Bình không để ý tới, nhanh chóng lao đi.
Sa Nguyên mờ mịt xoay người lại, nhìn Lăng Hàn một hồi, đột nhiên nói:
– Đừng có giết ta! Ta có thể làm bằng hữu của ngươi! Ta là nhi tử của cường giả Tinh Thần cảnh, ngươi nhiều một người bạn, tuyệt đối có lợi a.
Hai chân hắn mềm nhũn, quỳ xuống, khóc ròng nói:
– Đừng có giết ta! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết!
– Đúng, không ai muốn chết cả!
Lăng Hàn giơ tay lên.
– Nhưng mà ngươi vì bản thân tư dục, ham muốn cơ duyên trên người ta, lại phái người vạn dặm truy sát ta, nếu không phải ta còn có thực tài, sợ là sớm đã mộ phần xanh cỏ.
Hắn đấm ra một quyền, lực lượng kinh khủng hạ xuống, đùng, Sa Nguyên bị đánh nổ, hình thần câu diệt, hóa thành sương máu đầy trời, ngay cả một khối hài cốt hoàn chỉnh cũng không hề lưu lại.
– Soái ca, ngươi giết đệ tử của Lẫm Thiên Tông, có thể diệt khẩu chúng ta hay không?
Mạnh Vi khó khăn nuốt nước miếng một cái.
Những người khác đều nháy mắt với đoàn trưởng của bọn họ, ý tứ là con mẹ nó ngươi hỏi làm chi a, không bằng ra vẻ hồ đồ, sau đó lén lút tránh đi.
Hiện tại ngươi hỏi như vậy, không phải đang nhắc nhở người ta sao?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Không có chuyện gì, ngược lại đã thả chạy bốn cái, cũng không kém nhiều hơn mấy người sống nữa, các ngươi sẽ không đi mật báo chứ?
Bảy người Mạnh Vi vội lắc đầu.
– Vậy thì tốt.
Lăng Hàn thu không gian giới chỉ của đám người Quý Chính Bình lưu lại, lấy đồ vật bên trong ra, sau đó thu vào Hắc Tháp.
Đặt ở trong không gian giới chỉ mang theo bên người, vậy ngày sau vạn nhất bị tìm tới, liền có thể chỉ hắn là hung thủ giết người, nhưng thu vào Hắc Tháp, vậy ai có thể tìm ra?
– Soái ca, chai Cuồng Dã Huyết Linh Đan này quy ngươi.
Mạnh Vi đưa bình đan dược tới.
Lăng Hàn nở nụ cười nói:
– Không phải nói chia đều sao?
– Ngươi đã cứu chúng ta một lần, hơn nữa, chúng ta được nhiều đan phương như vậy, đã kiếm bộn rồi! Làm người không thể quá tham lam.
Mạnh Vi lắc đầu.
– Được.
Lăng Hàn nhận lấy đan dược, ở quá trình thu được bảo tàng nơi này, hắn vốn xuất lực lớn nhất, cầm nhiều một bình… nói là một bình, kỳ thực bên trong chỉ có một viên đan dược, cũng không quá đáng.
– Này soái ca, chúng ta liền như vậy cáo từ!
Mạnh Vi chắp tay, chờ Lăng Hàn gật đầu, liền bổ sung một câu.
– Thật không muốn đánh một pháo biệt ly hữu nghị sao?
– Cút!
Nhìn đám người Mạnh Vi rời đi, ba người Lăng Hàn cũng xuất phát, có điều, lực chú ý của Lăng Hàn đều đặt ở trên đan phương mới lấy được.
Đan dược cấp năm trở lên hắn khẳng định không cách nào luyện chế, cấp bậc thần hồn kém có chút lớn, có điều cấp năm hẳn có thể, dù sao thần hồn của hắn không ngừng lấy Bất Diệt Thiên Kinh rèn luyện, vượt xa Sơn Hà Cảnh bình thường, huống hồ còn đặt chân tới cực cảnh.
Hắn tìm một hồi, phát hiện trong những đan phương này thình lình có Cuồng Dã Huyết Linh Đan tồn tại!
Cuồng Dã Huyết Linh Đan, ăn vào có thể đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ của Nhật Nguyệt Cảnh, hơn nữa không có hạn chế cảnh giới.
Nói cách khác, Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị trung kỳ ăn một viên liền có thể đạt đến tiểu cực vị hậu kỳ, mà Đại viên mãn tiền kỳ ăn một viên, đồng dạng có thể đạt đến Đại viên mãn trung kỳ.
Công hiệu này quá kinh người.
Bất quá, Lăng Hàn nhìn tài liệu trong đan phương một chút, cũng không khỏi nhe răng.
Đan dược nghịch thiên, cần tài liệu tự nhiên cũng cực kỳ kinh người.
Bên trong một loại chủ tài trọng yếu, là Hồng Vũ Thần Vương Quả, mặc dù chỉ là thần dược cấp tám, nhưng vô cùng hi hữu, hơn nữa niên đại có thể làm thuốc yêu cầu trăm vạn năm, đặt ở trong Hắc Tháp, muốn đào tạo một gốc cũng cần một ngàn năm. ===============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1239: Hồng Vũ Thần Vương Thụ
Với Thần linh mà nói, một ngàn năm quả thực không dài, Sơn Hà Cảnh cũng không nhất định có thể đi về phía trước một bước, nhưng Lăng Hàn tiến cảnh quá nhanh, một ngàn năm để hắn có chút không thể tiếp thu.
Bất quá, nếu gặp phải Hồng Vũ Thần Vương Quả mà nói, hắn nhất định sẽ thu.
Này không vì mình, cũng có thể cho mấy vị huynh trưởng, bằng hữu bên người, kiều thê hồng nhan, cha mẹ con cái,… nói chung, bảo dược như vậy là càng nhiều càng tốt, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ.
Dĩ nhiên, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn dùng cũng có hiệu quả rõ ràng, Cuồng Dã Huyết Linh Đan tự nhiên là Thần Đan cấp tám, Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, trung cực vị cùng Đại cực vị dùng mà nói, có tính nguy hiểm nhất định, có khả năng bạo thể.
Bởi vậy, người dùng Cuồng Dã Huyết Linh Đan, bên người cần có trưởng bối bảo vệ, lấy đại năng lực trấn áp dược lực, bằng không uống thuốc uống đến chết mà nói, vậy cũng quá oan đi.
Lăng Hàn trước để Cuồng Dã Huyết Linh Đan qua một bên, hiện tại cường độ thần hồn của hắn không đủ, thứ hai là không có tài liệu cho hắn luyện chế.
Hắn chuẩn bị luyện một loại khác, tên là Thiên Hạc Đan.
Này có thể cho võ giả dưới Tinh Thần cảnh phi hành, nhưng chỉ ở lúc đan dược còn tác dụng, hơn nữa tốc độ có thể tăng vọt, phi thường thực dụng.
Thời điểm mấu chốt, này có thể cứu mạng.
Đan dược có thể cứu mạng, khẳng định đáng giá nhất.
Ba người ban ngày chạy đi, buổi tối thì dừng lại nghỉ ngơi, đi lại ở những địa phương như thế này, dĩ nhiên phải tận lực bảo trì trạng thái tốt nhất.
Buổi tối, Lăng Hàn sẽ đi tới dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu đan phương.
Hắn là Đan Đạo Đế Vương, ở phương diện này tự nhiên cũng là cuồng nhân, vừa nghiên cứu liền không dừng được, chừng mấy ngày đều ngồi ở dưới Luân Hồi Thụ, để Thủy Nhạn Ngọc có chút không quen.
Bình thường Lăng Hàn luôn muốn đùa giỡn nàng, để cho nàng mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ lại không chịu nổi.
Nhưng bây giờ thì sao, liên tục mấy ngày coi nàng là không khí, ngay cả nàng đưa qua nhãn thần quyến rũ ý bảo cũng không nhìn.
Tức chết nàng, hoặc là như đồ lưu manh, hoặc nghiêm trang như chính nhân quân tử, thực sự là cực đoan!
Lại qua vài ngày, phía trước bọn họ xuất hiện một ngọn núi.
Ngọn núi này chỉ có thể coi như bán sơn, bởi vì phần eo bị chém đứt, còn lại nửa đoạn núi có vẻ có chút đột ngột.
Trên núi có bóng người chớp động, còn không chỉ một hai cái, mà là nhiều vô cùng.
Ba người Lăng Hàn đi tới dưới chân núi, mới biết được này là một dược sơn, có rất nhiều thần dược.
Thần dược cấp thấp có thể tùy ý ngắt, nhưng thần dược cao cấp lại bị cấm chế bảo hộ, muốn giải khai rất khó.
Có chút căn bản không có khả năng phá giải, cần chí ít Tinh Thần cảnh xuất thủ mới được.
Lăng Hàn không khỏi vui vẻ, nói không chừng nơi này có Hồng Vũ Thần Vương Quả thành thục?
Vậy chỉ cần hắn nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, liền có thể luyện ra Cuồng Dã Huyết Linh Đan, thực lực hưu hưu hưu bay lên.
Còn nữa, dù không có Hồng Vũ Thần Vương Quả, chỉ cần là thần dược không phải đều có giá trị sao?
Ba người hiển nhiên tới chậm, ở đây thần dược cấp thấp không có cấm chế bảo hộ đều bị ngắt đi, bất quá, chút thần dược này Lăng Hàn không có hứng thú, trong Hắc Tháp đã đào tạo ra vô số thần dược, chỉ là phẩm cấp đều tương đối thấp mà thôi.
Bọn họ hành tẩu, tìm kiếm, rất nhanh thì phát hiện vài cây thần dược được cấm chế bảo vệ, phẩm cấp cao tới cấp bảy, nhưng còn không có thành thục.
Án Lăng Hàn thôi trắc, chắc là mẫu dược sớm thành thục, nhưng bởi vì không có bị ngắt, hạt giống rơi xuống, vì vậy mới sinh ra vài cọng.
Vì một khu vực vốn thiết kế cho một gốc thần dược sinh trưởng, hiện tại mọc vài cọng, tuy không chen chúc, nhưng dinh dưỡng hiển nhiên không đủ, để mấy cây thần dược kia có vẻ còi cọc.
– Các ngươi chịu khổ rồi, ta sẽ cứu các ngươi ra!
Lăng Hàn không khỏi cười nói.
– Không gặp ngươi vô sỉ như vậy, rõ ràng muốn lấy người ta luyện đan, dáng dấp còn như chúa cứu thế.
Hồ Phỉ Vân hướng hắn làm ngoáo ộp.
– Ta luyện ra đan dược ngươi đừng ăn a!
Lăng Hàn cười nói.
– Người ta chỉ là nói mà thôi, hẹp hòi!
Hồ Phỉ Vân chu miệng nói.
Lăng Hàn quay chung quanh thần dược vài vòng, trước ghi nhớ cấm chế, sau đó ở dưới Luân Hồi Thụ tiến hành thôi diễn.
Một lát sau, hắn liền vào Hắc Tháp, bắt đầu phá giải cấm chế.
Này so với tưởng tượng thì hao tổn thời gian nhiều lắm, thẳng qua mười bảy ngày, Lăng Hàn mới giải khai cấm chế, thu thần dược vào Hắc Tháp.
– Chiếu tốc độ như vậy, chỉ có nửa năm là không thể thu được bao nhiêu thần dược.
Lăng Hàn lắc đầu.
– Vẫn là trước tìm xem, có Hồng Vũ Thần Vương Quả hay không, này là thần dược có giá trị nhất với ta hiện nay.
Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân dĩ nhiên không có ý kiến, hơn nữa, luyện ra Thần Đan các nàng có thể hưởng dụng, vậy thì càng không phản đối.
Lăng Hàn bỏ qua ý nghĩ một lưới bắt hết, bắt đầu tìm kiếm Hồng Vũ Thần Vương Quả.
Nếu có thể tìm được mà nói, hắn sẽ toàn lực thu, nếu không có, hắn quay đầu tìm thần dược có giá trị nhất, làm sao cũng phải thu vài cây mới được.
Bất quá, ngay cả hắn cũng phải tốn hơn mười ngày mới có thể cởi ra một cấm chế, đó chính là vài chục năm thời gian a, những người khác tự nhiên chỉ có lực bất tòng tâm.
Nên trừ khi mang theo bảo vật đặc thù có thể phá giải cấm chế, phần lớn người chỉ có thể hái thần dược phổ thông không có được cấm chế bảo hộ.
Bởi vì chỉ tìm không lấy, chỉ nửa ngày sau, Lăng Hàn liền đi hết dược viên một vòng, lúc sắp sửa kết thúc, ánh mắt hắn sáng ngời, lộ ra vẻ vui mừng.
– Thật có Hồng Vũ Thần Vương Quả!
Lăng Hàn cười to.
Ở trước mặt hắn, có một gốc cây cao chừng mười trượng, cả vật thể đỏ đậm, lá cây càng do hỏa diễm cấu thành, hừng hực thiêu đốt.
Mà ở trong lá cây, thì có từng quả chín mọng.
Những quả kia tỏa ra vụ khí, như mưa rơi vào trên trái cây, rất thần kỳ.
Lăng Hàn vui vẻ, tuy trái cây vẫn chưa hoàn toàn thành thục, nhưng đã rất lớn, trồng vào Hắc Tháp mà nói, tiếp qua hai ba năm sẽ hoàn toàn thành thục.
Đây thật là một phần đại lễ!
Có chừng hai mươi bảy quả, án một quả luyện một viên Cuồng Dã Huyết Linh Đan mà tính, đó chính là hai mươi bảy viên.
Điều kiện tiên quyết là, hắn mỗi lần đều thành công, một quả cũng không lãng phí.
Này đương nhiên là sự tình không có khả năng, ai có thể một lần luyện thành đan dược?
Lăng Hàn chà tay, bắt đầu nghiên cứu phá giải cấm chế.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1240: Sâm Tinh
Một ngày, hai ngày, ba ngày, thời gian lặng yên trôi qua.
Cấm chế của Hồng Vũ Thần Vương Thụ mạnh vượt xa Lăng Hàn dự liệu, tròn hai mười ngày trôi qua, hắn vẫn không thể nào thành công, nhưng ở trong dược sơn đả tọa tu luyện, hơn nữa ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, cảnh giới của hắn lại đi tới một bước, tu ra con sông thứ năm.
Cực cảnh hậu kỳ!
Chỉ cần tiến thêm một bước, đó chính là cực cảnh đỉnh phong, cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh, có Thập Tinh lực lượng, có thể sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ.
– Thực sự là vô tâm cắm liễu liễu xanh tươi a!
Lăng Hàn lắc đầu, cấm chế không có phá vỡ, nhưng tu vi lại tăng vọt.
Không có biện pháp, bọn họ cả ngày ăn thần dược, trọng yếu nhất là còn có Luân Hồi Thụ ngộ đạo, tiến cảnh muốn chậm cũng chậm không được.
Tiến cảnh của Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân cũng rất nhanh, người trước lặng yên bước vào Đại viên mãn, tính thời gian nàng tu luyện, đây là một thành tựu kinh người, chờ trở lại Lẫm Thiên Tông, nói không chừng sẽ được liệt vào đệ tử trọng điểm.
Hồ Phỉ Vân thì bước vào cực cảnh.
Nàng là phân thân của Loạn Tinh Nữ Hoàng, kỳ thực ở bước này đã đi qua chín lần, hiện tại lại đi lần thứ mười tự nhiên rất dễ dàng, chỉ là lúc độ Thiên Kiếp để cho nàng gà bay chó sủa, có thể nói vô cùng thê thảm.
Không có Loạn Tinh Nữ Hoàng nhập chủ, nàng hoàn toàn chính là cặn bả.
Như cái gọi là thiên tài Nhất Tinh, thiên tài Nhị Tinh, chính là có thể vượt cảnh giới một hai trình tự chiến đấu, mà phần lớn người là cảnh giới tương đương thực lực.
Nhưng Hồ Phỉ Vân thì sao? Quả thực chính là một sỉ nhục của giới võ đạo!
Chiến lực của nàng so với cảnh giới thấp hơn chí ít một hai trình tự, có thể coi là xuẩn tài âm tinh cấp.
– Người ta mới không phải xuẩn tài, chỉ là người ta không muốn đánh nhau mà thôi!
Nàng tự biện hộ như thế, lại vẫn bị Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc pha trò, ngay cả Tu La Ma Đế cũng dám chê cười vị “chủ mẫu” này.
Bất quá, coi như là xuẩn tài âm tinh cấp, nhưng ai bảo nội tình của nàng quá mạnh mẻ, vẫn có thể nhẹ nhàng trấn áp Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, cực cảnh chính là cực cảnh, người đi tới bước này, ở trước mặt Sơn Hà Cảnh khác chính là Nhật Nguyệt Cảnh.
Thủy Nhạn Ngọc không ngừng hâm mộ, nàng có tự mình hiểu lấy, dù cố gắng nữa cũng không có khả năng thẳng tiến cực cảnh, nhưng Hồ Phỉ Vân ngu ngốc như vậy, không cần tốn nhiều sức liền bước vào.
– Thê tử, đừng nản chí, tình huống của nàng đặc thù!
Lăng Hàn an ủi.
Mặc dù Thủy Nhạn Ngọc biết điểm ấy, nhưng nhìn dáng dấp ngây thơ của Hồ Phỉ Vân, vẫn để cho nàng không thể tiếp thu.
Lại mười ngày sau, Lăng Hàn rốt cục thành công giải khai cấm chế, thu gốc thần dược kia vào Hắc Tháp.
Ở trong Hắc Tháp, ý tứ gốc Thần Thụ này chân chính thuộc về hắn.
Tâm tình của Lăng Hàn mừng rỡ, hôn Thủy Nhạn Ngọc một cái nói:
– Đại công cáo thành, hôn một cái nào.
– Tiện nam vô sỉ, ăn bản tọa một cước!
Hưu, đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng quát chói tai, một bóng trắng lao tới, tốc độ cực nhanh.
Nói là “ăn bản tọa một cước”, nhưng nhìn bóng trắng lớn nhỏ, tuyệt đối không giống như là một người.
Lăng Hàn muốn tránh đã không kịp, lúc này dùng Khoái Tự Kiếm Quyết, lấy chỉ làm kiếm chém về bóng trắng.
Ông!
Ngón tay cùng bóng trắng chạm nhau, nhất thời tạo thành một trùng kích cường đại, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, kình phong bắn ra bốn phương tám hướng, làm Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân liên tiếp lui về phía sau, tay áo phiêu phiêu.
Lúc này Lăng Hàn mới nhìn rõ dáng dấp của bóng trắng, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đây quả thật không phải một người, mà là một gốc thần dược, hình nhân sâm, nhưng cư nhiên mọc hai cái đùi, hai tay, hơn nữa đầu nhân sâm cũng hóa ra một gương mặt người.
Dựa vào, thần dược thành tinh rồi!
– Yêu Sâm, còn không mau đến trong bát!
Lăng Hàn cười to, gốc Thần Sâm kia cư nhiên tiến hóa đến nông nỗi này, phẩm cấp tất nhiên cực cao, ăn một gốc có thể để người trực tiếp tăng vọt một hai tiểu cảnh giới hay không?
– Xú nam, muốn ăn gia gia nhà ngươi, ngươi còn phải tu luyện một vạn tám ngàn năm!
Gốc nhân sâm này phẫn nộ quát.
– Còn không buông nữ nhân kia ra, để đại gia đến!
Ta sát!
Lăng Hàn đạp tới một cước:
– Ngươi một gốc lão sâm, lại còn muốn cua thê tử của ta?
– Ai nói là thê tử của ngươi, rõ ràng là nữ nhân được đại gia coi trọng, đó chính là đồ ăn trong bát của đại gia!
Nhân sâm không cam lòng tỏ ra yếu kém, một bên triển khai thân pháp, tránh công kích của Lăng Hàn.
Lực lượng của nó không mạnh, nhưng tốc độ thực quá nhanh, Lăng Hàn phải sử dụng Khoái Tự Kiếm Quyết mới có thể theo kịp, mà Lôi Đình kiếm pháp bởi vì không thể dung hợp tới mức tận cùng với Khoái Tự Kiếm Quyết, bởi vậy Lăng Hàn không dùng.
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, nhân sâm không ngừng công kích, bất quá nó đánh ra cũng không phải nguyên lực, mà là Thiên Địa quy tắc, hóa thành vô số đạo Thần Liên, bắn về phía Lăng Hàn.
Này rất khôi hài, một gốc nhân sâm cư nhiên xoay quanh Lăng Hàn không ngừng công kích, thân hình như điện, xuất thủ như điện, mau đến đáng sợ.
Nhưng càng làm cho người dở khóc dở cười là, gốc nhân sâm này lại còn là một sắc quỷ.
– Lão sâm, bản thiếu ăn chắc ngươi!
Lăng Hàn lấy chỉ làm kiếm, không ngừng công kích, hắn cũng không muốn thương tổn đến gốc thần dược này, hiển nhiên, đã sinh ra linh trí, dược hiệu tuyệt đối rất kinh người.
Thọ mệnh của Thần dược vượt xa võ giả, như thần dược cấp một liền đối ứng Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng thọ nguyên của thần dược cấp một tối đa có thể cao tới trăm vạn năm.
Nhưng cũng vì vậy, thần dược cũng rất khó uẩn sinh ra thần trí, này là Thiên Địa quy tắc, thọ nguyên của ngươi cao, bản thân chỉ sẽ rất yếu đuối, này là cái giá.
Bởi vậy, gốc thần dược này cư nhiên có linh trí, có thể thấy không biết sống bao nhiêu năm, mở ra linh trí mông lung, chậm rãi tu luyện, rốt cục có thể tự do hành tẩu, còn nắm giữ Quy Tắc Chi Lực.
Siêu cấp lão sâm, tuyệt đối đại bổ.
– Phi! Ngươi cái thối tiểu quỷ, ăn chân của gia gia ngươi đi!
Lão sâm đá ra một cước, ánh sáng quy tắc cường đại.
Lão sâm công kích cực nhanh, nhưng phòng ngự của Lăng Hàn mạnh, cực cảnh há có thể như người thường, một người một sâm triền đấu, khó phân thắng bại, càng đánh càng kịch liệt.
Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân đều sợ ngây người, gốc lão sâm kia cũng có thể mạnh như vậy?
Cái quỷ gì a!
– Sách, Hàn huynh, không ngại ta ra tay chứ?
Một thanh âm ôn nhu vang lên, cực kỳ động nhân.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







