1. Home
  2. Đan Đạo
  3. [Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
  4. Tập 247 : Hợp Tác (c1231-c1235)

[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn

Tập 247 : Hợp Tác (c1231-c1235)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1231: Hợp Tác

– Tha… tha mạng!

Tặc thủ lập tức buông xuống tôn nghiêm, cầu xin Lăng Hàn.

Hắn rất hiện thực.

Lăng Hàn lộ ra sát khí lành lạnh nói:

– Các ngươi không phải muốn ta lưu nữ nhân lại sao?

– Không, không không dám!

Tặc thủ vội vàng lắc đầu.

– Ha hả, đó là bởi vì thực lực của ta đủ mạnh, không bằng các ngươi mà nói, nữ nhân của ta sẽ bị các ngươi chà đạp.

Lăng Hàn thản nhiên nói.

– Lăng Hàn, ta không phải nữ nhân của ngươi!

Hồ Phỉ Vân nhấc tay làm sáng tỏ nói.

Lăng Hàn thở dài nói:

– Ngươi không thấy ta đang uy phong bát diện sao, không nên vào lúc này cắt đứt ta, phá hủy bầu không khí.

– Nga.

Hồ Phỉ Vân yếu yếu gật đầu, cúi đầu chơi ngón tay.

– Ta không dễ dàng giết người, đáng tiếc là, ở trên người các ngươi, ta nhìn không thấy lý do đồng tình.

Lăng Hàn thản nhiên nói, tay phải giơ lên, Tiên Ma Kiếm phát ra kiếm minh.

– Liều mạng!

Đám tặc tử cũng liều mạng, phát hiện Lăng Hàn không có ý buông tha, mỗi người đều hung tính đại phát, không còn tâm may mắn, muốn liều cá chết lưới rách.

Như đám người bọn họ, nếu có một đường sinh cơ, tuyệt không ngại ra vẻ đáng thương, nhưng nếu chặn sinh lộ của bọn họ, bọn họ liền thành ác đồ, tuyệt không ngoan ngoãn nhận lấy cái chết.

Bọn họ buông đám người mỹ nữ tóc đỏ, nhất tề công tới Lăng Hàn, nếu Lăng Hàn không chết, vậy bọn họ đều phải chết.

Lăng Hàn cười lạnh, ngũ chỉ mở ra, hưu hưu hưu, 24 đạo thần quang bay ra, phốc phốc phốc phốc, đầu của 24 tên tặc tử đều bạo liệt, bị thần quang bắn bể đầu, chết thẳng thắn gọn gàn.

Bảy người mỹ nữ tóc đỏ đều ngây ra như phỗng, dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Lăng Hàn, này là chiến lực ngưu bức ra sao a?

Ở đây không phải không cho phép Nhật Nguyệt Cảnh tiến nhập sao, nhưng chiến lực này chẳng lẽ không phải cấp bậc Nhật Nguyệt Cảnh?

Tròn hai mươi bốn Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn a, cứ như vậy bị một chiêu miểu sát, ai có thể tin tưởng?

Lăng Hàn mỉm cười nói:

– Không cần cảm tạ.

Nói xong, hắn liền kéo Thủy Nhạn Ngọc rời đi.

– Chờ người ta một chút!

Hồ Phỉ Vân sửng sốt, sau đó vội vã đi theo.

– Uy uy uy!

Mỹ nữ tóc đỏ cũng phản ứng lại, nhanh chân chạy tới.

– Soái ca, đi nhanh như vậy làm chi, sợ lão nương ăn ngươi sao?

Nói xong, nàng còn cho Lăng Hàn một cái mị nhãn.

Lăng Hàn kinh ngạc, thần kinh của nữ nhân này cũng quá lớn đi, vừa nãy thiếu chút nữa bị giết, hiện tại cư nhiên có tâm tình chơi mị nhãn.

– Ngươi không sao chứ?

Thủy Nhạn Ngọc hỏi.

– Ai!

Mỹ nữ tóc đỏ thở dài.

– Lần này chúng ta thật đúng là tổn thất thảm trọng.

Cũng không quản đám người Lăng Hàn có hứng thú nghe hay không, nàng liền tự nhiên nói.

Nguyên lai, bọn họ là một Dong Binh Đoàn, vì tiền làm việc.

Bất quá lần này bọn họ không phải được thuê, mà ra giá tiền cao tự mình chạy vào, mục đích là vì một bảo tàng ở đây, trăm năm trước bọn họ từng được mướn bảo hộ một người vào, ở trong này phát hiện bảo tàng, kết quả tử thương thảm trọng, ngay cả cố chủ cũng treo.

Nhưng bọn hắn vẫn nhớ mãi không quên bảo tàng kia, bởi vậy lần này lại chạy tới.

Bất quá, bọn họ ở trên đường phát hiện một gốc Cửu Trọng Thần Liên, bỏ ra bốn người tử vong, mới ở dưới vuốt của yêu thú thủ hộ thần dược hái được thần liên, không nghĩ tới bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau, lại bị một đám tặc nhân để mắt tới.

Nếu không phải sợ bọn họ liều mạng ngọc thạch câu phần, hủy Cửu Trọng Thần Liên, đám người mỹ nữ tóc đỏ tuyệt đối không có khả năng chống được tới lúc Lăng Hàn đến.

– Soái ca, thực lực ngươi cường như thế, không bằng chúng ta hợp tác a!

Mỹ nữ tóc đỏ mời.

– Được rồi, lão nương họ Mạnh, tên Mạnh Vi.

Trong lòng Lăng Hàn nhả rãnh, chúng ta liên thủ lấy bảo sao? Nhìn tư thế của ngươi là muốn ăn ta a.

– Một bên một nửa được không?

Mạnh Vi rất nhiệt tình.

– Tuy thực lực của ngươi mạnh, nhưng địa điểm bảo tàng là chúng ta ra, bởi vậy một bên một nửa không tính quá phận a?

Lăng Hàn thở dài nói:

– Ta còn không có đáp ứng!

– Không có việc gì, suy nghĩ một chút không phải sẽ đáp ứng sao.

Mạnh Vi hào phóng cười to, không ngần ngại để bộ ngực run run chút nào, tựa hồ muốn từ trong áo giáp nhảy ra.

Lăng Hàn nghiêm mặt nói:

– Đó là bảo tàng gì, nói nghe một chút.

Mạnh Vi lộ ra dáng tươi cười như ngươi quả nhiên cảm thấy hứng thú, nói:

– Hẳn là nơi ở của một Đan Sư, hẳn có rất nhiều đan dược, nói không chừng còn có một chút đan phương, chúng ta đều tự sao một phần, lấy ra bán tuyệt đối phất to.

Ánh mắt của Lăng Hàn cũng sáng ngời, bị hai chữ Đan Sư hấp dẫn.

Hắn gật đầu nói:

– Được, vậy hợp tác, đan dược chia đều, đan phương mỗi bên sao một phần.

– Thành giao!

Mạnh Vi vươn tay.

Lăng Hàn vỗ tay nàng một cái, song phương coi như đạt thành ước định.

Bọn họ xuất phát, bất quá đến buổi tối, bọn họ vẫn quyết định dừng lại nghỉ ngơi một chút, khôi phục tinh lực, dù sao ban ngày bọn họ đã trải qua một hồi đại chiến.

Sau khi đuổi Hồ Phỉ Vân đi, Lăng Hàn liền ôm Thủy Nhạn Ngọc, dự định nghỉ ngơi một chút.

Dù sao có người ngoài, bọn họ không thể tiến vào Hắc Tháp, lộ ra bí mật không gian Thần Khí.

Xuy lạp, Mạnh Vi giật trướng bồng tiến vào, khoác một áo choàng đỏ thẫm, tóc vừa tắm, còn mang theo giọt sương, có một loại mê hoặc khác.

– Mạnh đội trưởng, đã trễ thế này, có gì chỉ giáo sao?

Lăng Hàn hỏi, trong giọng nói có chút không khách khí, đối phương không chỉ không mời tự tiến, hơn nữa ngay cả chào hỏi cũng không nói, này có chút làm càn rồi.

Dù ngươi là nữ nhân, còn là một mỹ nữ, cũng không thể tự tiện như vậy.

– Hai vị, không ngại lão nương ngủ chung với các ngươi chứ?

Mạnh Vi ngữ ra kinh người.

Phốc, Lăng Hàn nhất thời phun ra, may là sự tình ngày hôm nay thanh thanh sở sở, bằng không Thủy Nhạn Ngọc nhất định sẽ cho rằng bọn họ sớm có tư tình.

Thủy Nhạn Ngọc cũng kinh ngạc nói:

– Mạnh tỷ, ngươi có uống say hay không?

Vẻ mặt Mạnh Vi kỳ quái nói:

– Các ngươi giật mình như thế làm gì, lẽ nào các ngươi không có ân ái qua?

Nữ nhân này là muốn hù chết người sao?

Thủy Nhạn Ngọc xấu hổ, chôn mặt ở trên lưng Lăng Hàn, không dám gặp người.

Da mặt Lăng Hàn tự nhiên đủ dày nói:

– Mạnh đội trưởng, ngươi tới cùng có ý gì?

– Lão nương ban ngày đánh một trận, chết rất nhiều huynh đệ, trong lòng rất buồn bực, rất muốn làm lớn một lần!

Mạnh Vi dùng nhãn thần mê hoặc nhìn Lăng Hàn,

– Ngươi đừng tưởng lão nương là người tùy tiện, tuy lão nương không thủ thân như ngọc, nhưng chỉ làm với nam nhân mình để mắt.

Như thế mà còn không gọi tùy tiện? ======================

Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi


Chương 1232: Không Ngại Lão Nương Đồng Thời Đi Chứ

Thủy Nhạn Ngọc đã sợ ngây người, vị cô nương này cũng quá hào phóng đi.

– Biểu tình của các ngươi thật kỳ quái, lẽ nào cho rằng nam nữ ân ái, nữ nhân chính là có hại?

Mạnh Vi xuy một tiếng.

– Lão nương thoải mái là đủ rồi, cũng sẽ không có thai, làm xong phủi mông một cái ly khai, ai cũng không nợ ai.

Này có chút đạo lý, bất quá ở dưới điều kiện tiên quyết mỹ nữ trở thành một loại tài nguyên, thế nhân còn sẽ truyền thống cho rằng ở lúc nam nữ hoan hảo, nhất định là nam nhân chiếm tiện nghi, nữ nhân có hại.

Lăng Hàn sẽ không đi đánh giá tác phong hành sự của người khác, chỉ cần không liên quan đến hắn là được.

Hắn nói:

– Mạnh đội trưởng đi tìm huynh đệ của mình nói chuyện này đi.

– Thiết, thỏ không ăn cỏ gần hang.

Mạnh Vi khoát tay áo.

– Lão nương lên nam nhân, chỉ là người xa lạ, ngày sau cũng sẽ không tái kiến.

Vậy huynh đệ làm sao có thể lên, lên rồi ngày sau còn làm sao giữ ở bên người?

Khóe miệng của Lăng Hàn co quắp, hắn thật đúng là lần đầu gặp phải nữ nhân như vậy, để hắn không biết nên nói cái gì.

– Uy, muốn nhìn tiền vốn của lão nương một chút sao?

Mạnh Vi nói, tay giơ lên, áo choàng trên người lập tức rơi xuống, hiện ra một thân thể nóng bỏng.

Đỉnh núi cao vót, tiểu phúc bằng phẳng, cái mông căng kinh người, còn có hai chân dài thẳng tắp, đây thật là một thân thể tràn ngập mê hoặc.

Bất quá, trên người nàng có rất nhiều vết thương, có chút liếc mắt liền có thể nhìn ra là rất nhiều năm trước lưu lại, cũng không có theo thời gian trôi qua mà tiêu thất.

Đây là bởi vì ý chí võ đạo dị chủng quấy phá, ở lúc khép lại còn có tàn dư, tạo thành vết thương không hoàn toàn bình phục.

Để Lăng Hàn kinh ngạc là, một mỹ nhân như nàng, trên người cư nhiên sẽ lưu lại nhiều vết thương như vậy, có chút nhìn thấy mà giật mình.

– Thế nào, vóc dáng của lão nương không tệ chứ?

Mạnh Vi kiêu ngạo mà ưỡn ngực, có vẻ tràn đầy tự tin.

– Không có ý tứ, ta cũng không có tập quán hạ thủ với đội hữu.

Lăng Hàn khoát tay áo.

Đây cũng không phải hắn giả chính kinh, mà là thật không có hứng thú phát sinh phong lưu một đêm như vậy.

Hắn không cảm thấy mình là người chung tình, nhưng sẽ không vì một lúc khoái ý mà tùy tiện cùng người hoan hảo.

– Lão nương không thể làm gì khác hơn là lui một bước!

Mạnh Vi nhìn về phía Thủy Nhạn Ngọc nói.

– Muội tử, lão nương tới dạy ngươi cùng nữ nhân hoan hảo như thế nào! Tin tưởng ta, kỹ thuật của lão nương nhất định sẽ không kém nam nhân của ngươi, bảo chứng cho ngươi thoải mái bay lên trời.

Ta dựa vào, ngươi lại còn dám đào góc tường?

Lăng Hàn nổi giận, đi tới xốc cổ nàng lên.

– Uy uy uy, lão nương chỉ đùa mà thôi, ngươi quá thô lỗ, lão nương không thích… ôi!

Mạnh Vi kêu to, bị Lăng Hàn ném ra trướng bồng, đặt mông ngồi trên đất.

– Ha ha ha, đội trưởng, ăn bế môn canh đi?

– Ta đã nói, người ta có hai thê tử như hoa như ngọc, có một cái càng đẹp đến kinh người, ai thấy cũng sẽ động tâm, sao có thể bị đội trưởng mê hoặc.

– Bất quá, song phi đưa tới cửa cũng không muốn, xem ra, vị Hàn thiếu kia thưởng thức rất cao.

Thủ hạ của Mạnh Vi đều cười ha ha, hiển nhiên bọn họ đã sớm biết tính cách của đội trưởng mình.

– Các ngươi có ý tứ, nói là đẳng cấp của lão nương không đủ sao?

Mạnh Vi quấn áo choàng, tiếp tục tác phong bưu hãn của mình.

Những thủ hạ kia đều cười trộm, bọn họ cùng Mạnh Vi xuất sinh nhập tử, có thể nói như thân huynh đệ, chị em ruột, tự nhiên sẽ không có gì kính sợ nàng, nhưng cái nào cũng nguyện ý vì nàng mà chết.

Vết sẹo trên người Mạnh Vi, có ít nhất một nửa là vì bọn họ mà lưu lại.

Nàng hùng hùng hổ hổ, muốn tìm bất mãn tự nhiên khó chịu, sau khi mắng một trận, lưu lại một câu “lão nương tự mình giải quyết”, liền chạy vào trong lều.

Thủy Nhạn Ngọc xấu hổ khó dằn, đầu giấu ở trong lòng Lăng Hàn, nói thật nhỏ:

– Tại sao có thể có người như vậy?

Lăng Hàn cười ha ha nói:

– Nếu như Mạnh Vi là nam nhân, ngươi còn sẽ nói như vậy sao?

Thủy Nhạn Ngọc suy nghĩ một chút mới nói:

– Nam nhân mà nói, tuy cũng quá phong lưu, nhưng sẽ không để cho người kinh ngạc như vậy.

Lăng Hàn gật đầu:

– Có thế nói, vì sao sự tình đồng dạng, nam nhân làm rất bình thường, nữ nhân lại bị chỉ trích?

Quan niệm của Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên không có khả năng ở trong khoảng thời gian ngắn chuyển biến, nàng chỉ lắc đầu nói:

– Ngược lại, ta là không thể tiếp thu!

– Đó là tất nhiên, ngươi đã có phu quân hoàn mỹ như ta, chẳng lẽ còn muốn tìm nam nhân khác?

Lăng Hàn cười, kéo nàng vào trong lòng, hưởng thụ người ngọc ôn nhuận.

– Phi!

Thủy Nhạn Ngọc gắt hắn, tên này thực sự là miệng chó không mọc được ngà voi.

Sau một đêm, chúng nhân tiếp tục lên đường.

Tuy đã trải qua chuyện ngày hôm qua, nhưng Mạnh Vi nửa điểm cũng không có để ở trong lòng, da mặt quả nhiên đủ dày, bằng không nàng cũng sẽ không chạy đến trước mặt một người đàn ông xa lạ, tự mình cởi tinh quang, nói muốn yêu yêu.

Nàng không biết xấu hổ, nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại đỏ mặt, bị tác phong hào phóng của nữ nhân này gây sốc.

Bọn họ không ngừng đi lệch khỏi quỹ đạo Hoàng Tuyền, lại đi chừng mấy ngày, phía trước xuất hiện một trang viên.

– Cẩn thận!

Mạnh Vi nhắc nhở.

– Trăm năm trước, chúng ta ở đây gặp phải một đám yêu thú, chỉ tiến nhập một khu vực nhỏ, đã bị giết tơi bời, phải lui lại.

Lăng Hàn kỳ quái nói:

– Ngươi đã không thể đi vào trang viên kia, thì làm sao biết nơi này có đan dược?

– Hắc hắc!

Mạnh Vi lộ ra vẻ đắc ý.

– Lão nương tu luyện một loại công pháp đặc thù, có thể phóng xuất một tia thần niệm, hoạt động ở trong phạm vi nhất định, cấm chế thông thường cũng không thể ngăn cản được!

Lăng Hàn không khỏi nhìn nàng một cái, môn công pháp này quả thực không tệ, có thể không cần lấy thân phạm hiểm liền thăm dò được khu vực không biết.

– Nhìn tình huống bây giờ ra sao?

Hắn nói.

Mạnh Vi gật đầu, nàng nhắm mắt lại, như biến thành một tượng đá.

Di?

Lăng Hàn mẫn cảm tra giác được, có vật gì đó từ trên người Mạnh Vi chui ra, vô ảnh vô hình, tự nhiên nhìn không thấy sờ không được, chỉ có thần thức mới có thể cảm ứng được nó tồn tại, nhưng phải cách rất gần, xa hơn một chút liền không cảm ứng được.

Qua thật lâu, Mạnh Vi đột nhiên mở mắt nói:

– Trong đó quả nhiên vẫn còn đám yêu thú kia, có một con yêu thú bị lão nương tước mù mắt, đến bây giờ lão nương còn nhớ rõ.

– Là cảnh giới gì?

Lăng Hàn hỏi.

– Phần lớn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, chỉ có mấy con là Đại cực vị.

Mạnh Vi nói, tiếp đó vỗ vỗ vai Lăng Hàn. ================

Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi


Chương 1233: Chiến Bầy Hổ

– Đổi thành trước đây, chúng ta chỉ có phần chạy trốn, nhưng bây giờ có ngươi, lên, làm hết bọn nó đi.

– Ngươi coi ta là tiểu đệ sai phái sao?

Lăng Hàn lắc đầu.

Nếu chỉ là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn mà nói, hắn tự nhiên không sợ, chỉ sợ còn có Đại Yêu cấp bậc Nhật Nguyệt Cảnh, vậy hắn cũng chỉ có chạy trốn.

Nhưng vì di bảo của một vị Đan Sư, đáng giá mạo hiểm.

Thình thịch!

Hắn đá ra một cước, đá bay cửa viện, trực tiếp xông vào.

Đi vào chính là một hoa viên, nhưng bây giờ hoa viên đã hoang phế, có ba con yêu thú đang quỳ rạp trên mặt đất nghỉ ngơi, hình như hổ, khác nhau ở chỗ trên trán chúng nó còn dài ra một Độc Giác, màu ngân sắc.

Nghe được động tĩnh, ba con yêu thú này đều bò dậy.

– Lại có người đến!

– Ha ha, có thể ăn bữa ngon.

– Tinh khí của võ giả đại bổ, ăn một Nhân loại, nói không chừng ta có thể lên cấp.

– Làm sao có thể, trừ khi ngươi có thể ăn một Nhân loại Nhật Nguyệt Cảnh! Bất quá, ăn một bữa ngon thực không tệ, đã lâu không có ăn thịt người, thực sự là hoài niệm!

Ba con yêu thú này ngươi một lời ta một câu, đến Thần cảnh tự nhiên đều có thể nói chuyện, ngay cả hóa thành nhân hình cũng không vấn đề.

Lăng Hàn cười nhạt nói:

– Ta cũng đã lâu không có ăn thịt yêu thú, cũng không chú ý nếm thử vị đạo.

– Nhân loại thật cuồng!

– Giết chết hắn!

Ba con yêu thú đều rống to, vọt tới Lăng Hàn.

Ba con yêu thú Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, chiến lực tương đối kinh người, bởi vì yêu thú ở tiên thiên liền giữ lấy ưu thế hơn võ giả, chiến lực hơn Nhất Tinh là sự tình cực kỳ bình thường.

Hưu hưu hưu, ba con yêu thú nhào tới, bóng ma phô thiên cái địa.

Lăng Hàn lắc đầu, rất tùy ý vung chỉ, ba ba ba, ba đạo kiếm quang đảo qua, ba con yêu thú kia liền bị chém làm hai, chết triệt để.

Bởi vì trước gặp qua Lăng Hàn nháy mắt giết 24 tặc nhân cấp bậc Đại viên mãn, bởi vậy đám người Mạnh Vi cũng có chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn thấy ba yêu thú cường đại bị một chỉ phân thây, vẫn để cho bọn họ bị trùng kích cực lớn.

Nguyên lai, Sơn Hà Cảnh có thể cường đến nông nỗi như vậy!

Không hổ là đệ tử của Lẫm Thiên Tông!

Thân hình Lăng Hàn đi qua, tiện tay thu thi thể ba con yêu thú vào trong Hắc Tháp, yêu thú cao cấp cả người là bảo, linh nhục càng đại bổ, tác dụng với thể tu rất kinh người.

– Ngang!

Yêu thú từ trong trang viên chui ra, phát hiện trên đất chỉ có mấy vũng máu tươi, mà không thấy thân ảnh ba đồng bạn, từng con nổi trận lôi đình.

Một con Độc Giác Hổ đạp bước tới nói:

– Nhân loại, đồng bạn của chúng ta đâu?

– Muốn ăn ta, kết quả bị ta làm thịt.

Lăng Hàn mỉm cười nói.

Cái này làm đám yêu thú giận dữ, mỗi một con đều muốn nhào tới cắn chết Lăng Hàn.

Bất quá, con Độc Giác Hổ kia phát sinh một tiếng hống, đè xuống những yêu thú khác, về sau nói:

– Nhân loại, chúng ta cùng ngươi không cừu không oán, vì sao chạy đến địa bàn của chúng ta, giết đồng loại của chúng ta?

Lăng Hàn mỉm cười nói:

– Ngươi chất vấn để ta cũng có chút ngượng ngùng! Bất quá, nếu các ngươi là yêu thú, vì sao chiếm địa phương của Nhân loại? Nên muốn hỏi, cũng là ta hỏi, các ngươi chạy tới nơi này làm chi?

Độc Giác Hổ kia không khỏi cứng lại, hắn hỏi như vậy chỉ là muốn cho Lăng Hàn áp lực, có chút Nhân loại nếu tâm linh không đủ cường đại mà nói, như vậy bị vài câu chất vấn, khí thế sẽ lùi bước.

Mà hắn quả thực không muốn là địch với đám Nhân loại này, ba đồng bạn nhanh như vậy liền bị giải quyết, hiển nhiên thực lực đối phương cường đại đến có chút thái quá, có thể không giao chiến là tốt nhất.

Đạt đến độ cao như bọn họ, yêu thú cùng Nhân loại kỳ thực đã không có khác nhau nhiều lắm, đều là người truy tìm Thiên Địa đại đạo.

– Đại ca, còn phế thoại với hắn làm gì, chúng ta nhiều Hổ như vậy, chẳng lẽ còn sợ mấy người bọn hắn sao?

Một con Độc Giác Hổ khinh thường nói, trước đó nhiều lần di tích cổ mở ra, bọn họ cũng ăn rất nhiều Nhân loại, ở trong ấn tượng của bọn họ, võ giả Nhân loại là danh từ suy nhược lâu ngày, tự nhiên không có khả năng sợ hãi.

Con Độc Giác Hổ kia có vẻ do dự, cùng lúc hắn không dám coi khinh đám người Lăng Hàn, về phương diện khác bởi vì tập quán trường kỳ, nhận thức Nhân loại không có khả năng quá mạnh, để hắn trong khoảng thời gian ngắn không biết nên lựa chọn làm sao.

– Giết!

Nhưng Mạnh Vi lại rút đao xông ra ngoài.

– Đội trưởng!

Thủ hạ của nàng vội vã lao ra, bằng không nếu để nàng bị chúng hổ vây công, dù cho nàng là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn cũng sẽ bị xé thành mảnh nhỏ rất nhanh.

– Ha ha, là ngươi!

Một con Độc Giác Hổ cười lạnh, khóe mắt của hắn có một vết thương, chính là trăm năm trước bị Mạnh Vi kích thương, qua nhiều năm như vậy hắn vẫn thầm hận, không nghĩ tới còn có cơ hội báo thù.

Nó nhào ra ngoài.

Chúng hổ thấy thế, cũng ngao ngao hống, tới tấp tuôn ra.

Con Độc Giác Hổ kia thấy thế, cũng chỉ có thể hống một tiếng, giết đi ra ngoài.

– Giết! Giết!

Hồ Phỉ Vân tránh sau lưng Thủy Nhạn Ngọc, nàng thích xem náo nhiệt, nhưng rất sợ chết, bởi vậy gặp nguy hiểm tự nhiên là các ngươi lên, ta ở một bên xem náo nhiệt là được.

Lăng Hàn lắc đầu, cũng không có ý tứ bức nàng xuất chiến.

Như đám người Vũ Hoàng đều cần ở trong thực chiến đề thăng tự mình, nhưng tình huống của Hồ Phỉ Vân đặc thù, nàng chỉ cần tăng cảnh giới lên, ý chí của Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ từ từ thức tỉnh, chỉ đạo nàng tu luyện.

Bởi vậy, nàng không cần thực chiến, bởi vì đã đi qua quá trình này.

Thủy Nhạn Ngọc rất có hứng thú, trường kiếm giết ra ngoài, nàng không muốn làm bình hoa bên người Lăng Hàn, muốn phát huy tài năng của mình.

Nàng dĩ nhiên không ngu, tìm tới một con yếu nhất, cùng nàng cảnh giới tương đương, nhất thời chiến kịch liệt.

Tu La Ma Đế phụ trách ở một bên bảo hộ, tuy hắn chỉ có chiến lực Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng ở trong Bí Cảnh, thực lực như vậy quả thực như Thánh Nhân cao cao tại thượng, Lăng Hàn rất yên tâm.

Nhưng lực lượng như vậy cũng không dám dùng loạn, có khả năng bị cấm chế ở đây nhằm vào.

Bất quá, Lăng Hàn cùng Tu La Ma Đế đều không ra tay, chúng nhân lập tức rơi vào cục diện nguy hiểm.

Độc Giác Hổ dẫn đầu có chút kỳ quái.

Hắn vốn thập phần xem trọng thực lực đám Nhân loại này, bởi vậy mới đè xuống hung tính, muốn nói lui đám người Lăng Hàn, mà không muốn khai chiến.

Nhưng mà nhìn tình huống trước mắt, đám Nhân loại này hoàn toàn là đi tìm chết a! =================

Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi


Chương 1234: Mở Đan Thất

Dù hai người không có xuất thủ, nhưng một Nhân loại rõ ràng chỉ là Sơn Hà Cảnh, có mạnh cũng là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, phái mười Hổ vây công tổng có thể giải quyết đi? Một cái khác là khôi lỗi ngu xuẩn, càng không cần để ý.

Mình quá cẩn thận rồi?

Hắn cũng hiểu được, hơn vạn năm qua, bọn họ không biết giết bao nhiêu Nhân loại, ăn bao nhiêu người, nhiều lắm là gặp phải chút phiền toái nhỏ, Nhân loại rất yếu a.

Nghĩ như vậy, hắn cũng yên lòng, phát sinh một tiếng hổ gầm thật dài nói:

– Các huynh đệ, đều lên cho ta!

Còn lại hơn mười con Yêu Hổ nhất thời phát sinh tiếng hô, giết vào trong chiến đoàn.

Có bọn họ gia nhập, đám người Mạnh Vi tự nhiên càng tràn ngập nguy cơ.

– Soái ca, mau hỗ trợ!

Mạnh Vi kêu lên.

– Tiểu tử, tựa hồ ngươi là thủ lĩnh của đám người này a.

Độc Giác Hổ thủ lĩnh theo dõi Lăng Hàn.

– Vừa lúc, ta cũng là đầu lĩnh, để chúng ta vương đối vương, đến đại chiến đi!

– Tốt!

Lăng Hàn cười nói, hữu quyền ngưng lại, tiếp đó đánh ra.

Oanh!

Nguyên lực bắn ra, quy tắc dương động, hóa thành một đạo quang trụ, thình thịch, nhất thời một bức tường nổ nát, nhưng lực lượng không ngừng, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, oanh phá mười một bức tường.

Ngược lại không phải một kích oai tiêu thất, mà là đã đánh ra trang viên, không có tường để phá hủy.

Quang trụ rất nhanh thì hóa thành một điểm nhỏ, mà nơi quang trụ đi qua, trên đất cũng để lại một vết nứt thật sâu, cho thấy uy lực một kích này cường đại.

Hoàn cảnh Thần Giới rất ổn định, Sơn Hà Cảnh rất khó tạo thành phá hư, nhưng hiện tại Lăng Hàn bước vào Sơn Hà cực cảnh, lực lượng bão táp Bát Tinh, lực phá hoại cũng càng ngày càng mạnh.

Da mặt của Độc Giác Hổ thủ lĩnh co quắp, mồ hôi lạnh chảy xuống.

– Đánh trật a.

Lăng Hàn lẩm bẩm nói, tiếp đó nhoẻn miệng cười.

– Ngươi mới vừa nói cái gì, muốn cùng ta vương đối vương?

Đấu cái hổ mao a!

Độc Giác Hổ thủ lĩnh muốn khóc, ngươi không nên chơi hổ như vậy.

Một kích đáng sợ như vậy, đừng nói hắn toàn lực phòng ngự, dù để tất cả Hổ huynh Hổ đệ cùng tiến lên, phỏng chừng cũng là trong nháy mắt bị miểu sát.

Hắn cuối cùng hiểu, đám Nhân loại này quả thực rất phổ thông, trừ người đàn ông này!

– Đình chiến! Đình chiến!

Hắn vội vàng kêu lên.

– Chậm, ta rất muốn ăn thịt hổ bồi bổ.

Lăng Hàn xuất thủ, trong nháy mắt liền giải quyết con Độc Giác Hổ này.

Hắn vốn có suy nghĩ đùa một chút, nhưng nghĩ tới nơi đây còn có đan phương cùng đan dược, vẫn là trước làm chính sự, để tránh đêm dài lắm mộng.

Đám hổ này thích sát nhân ăn người, hắn làm sao có thể thủ hạ lưu tình?

Kiếm khí phi dương, chỗ Lăng Hàn đi qua, tất cả Độc Giác Hổ đều bị chém giết, thi thể thì bị hắn thu vào trong Hắc Tháp.

Đây là chiến lợi phẩm của hắn, tự nhiên không cần chia xẻ cho đám người Mạnh Vi.

– Thật dễ dàng a, ôm cái chân to chính là thoải mái!

Đám người Mạnh Vi đều nói.

Nguyên tưởng rằng này sẽ là một hồi ác chiến, không nghĩ tới giải quyết dễ dàng như vậy.

Do Mạnh Vi mang đội, bọn họ đi tới chỗ sâu trong trang viên, nơi này có một gian mật thất, nhưng có cấm chế bảo hộ.

– Trăm năm trước phát hiện nơi đây, cấm chế muốn hoàn chỉnh hơn rất nhiều.

Mạnh Vi nói, trăm năm trước nàng lấy bí pháp phát hiện chỗ này, cũng dọ thám biết bên trong còn ẩn dấu rất nhiều đan dược.

– Đám Yêu Hổ kia chiếm nơi đây, chỉ sợ cũng là vì nó.

Lăng Hàn thôi trắc nói, sau khi tiến lên Thần cảnh, yêu thú ở con đường võ đạo không khác Nhân loại quá nhiều, bởi vậy Nhân loại luyện đan dược đối với yêu thú cũng hữu hiệu.

– Bất quá, cấm chế này còn có chút lợi hại.

Hắn quan sát, cho dù trải qua thời gian rất dài, cấm chế này vẫn còn uy lực rất lớn, bằng không nhiều Yêu Hổ như vậy liên thủ, làm sao cũng có thể phá giải.

– Soái ca, ngươi có thể giải sao?

Mạnh Vi hỏi.

– Thử xem đi.

Lăng Hàn cũng không nói nhãm, trước nhiễu một vòng, lý giải cấm chế này.

Rất nhanh, hắn liền có kết luận, lấy năng lực thôi diễn của hắn, muốn giải cấm chế cũng cần mười năm thời gian.

Này đặt ở dưới tình huống bình thường là nhiệm vụ không có khả năng, bởi vì chỉ cần nửa năm sau, Bí Cảnh này sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm, người từ ngoài đến đều lọt vào tàn sát, làm sao có thời giờ cho ngươi?

Nhưng Lăng Hàn có Luân Hồi Thụ!

Hắn tìm cái cớ, nói muốn chuyên tâm nghiên cứu cấm chế, không cho bất kỳ ai quấy rầy, đuổi đám người Mạnh Vi ra ngoài, lại lệnh Tu La Ma Đế bảo vệ bí thất, hắn thì tiến nhập Hắc Tháp, ở dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu.

Một ngày hai ngày ba ngày, mười một ngày sau, Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin.

Dùng nhiều một ngày, đó là bởi vì ra vào Hắc Tháp, không ngừng quan sát cấm chế cũng cần tiêu hao thời gian.

Hắn gọi tất cả mọi người lại.

– Soái ca, ngươi có thể phá giải?

Mạnh Vi có vẻ rất kinh ngạc.

Mới mười một ngày mà thôi!

Lăng Hàn mỉm cười nói:

– Không có biện pháp, ta là thiên tài a!

Tất cả mọi người cười, nhưng Lăng Hàn cũng không có khoa trương, mười một ngày có thể giải cấm chế phức tạp như vậy, đây quả thực là yêu quái, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là có thể thành công.

Lăng Hàn không nói nhảm, hắn không ngừng di động, một hồi ở bên này đẩy vài đạo chưởng lực, một hồi ở bên kia đánh ra một chưởng, cảm giác như giả thần giả quỷ, làm Hồ Phỉ Vân ngáp liên tục.

Kiên trì của nàng luôn rất kém cỏi.

Nhưng sau nửa canh giờ, tất cả mọi người cảm giác thân thể nhẹ một chút, lại không nhìn thấy có biến hóa gì rõ ràng.

– Cấm chế giải trừ.

Lăng Hàn cười nói, bước đi trước, quả nhiên, hắn một đường đi tới cửa, hoàn toàn không có bị một chút xíu công kích.

Hắn thôi động tảng đá lớn trong bí thất, này là một cánh cửa đá, ở dưới hắn thôi động, tạp tạp tạp, cửa đá phát sinh rên rỉ, tiếp đó từ từ mở ra.

Tất cả mọi người mở to hai mắt, tràn đầy chờ mong.

Đại môn mở ra, bên trong tối như mực.

Bất quá, nhãn lực của Thần linh tự nhiên không cần mượn tia sáng cũng có thể thấy rõ, chỉ thấy trong bí thất có từng dãy kệ, mà trên kệ thì bày đầy bình thuốc.

– Phát! Phát!

Đám người Mạnh Vi hưng phấn kêu lên.

Lăng Hàn đi vào trước, những người khác cũng tới tấp theo vào.

– Tất cả đều là Thần Đan cao giai!

– Này là Ma Cốt Đan, có thể đề thăng cường độ cốt cách.

– Thiên Hạc Đan, để người thoát khỏi Thiên Địa quy tắc, thân thể phi hành một đoạn thời gian.

– băng sương Đan, trong khoảng thời gian ngắn miễn dịch băng sương bí thuật!

– A!

Mọi người thấy nhãn trên bình thuốc, mỗi một người đều mừng như điên, Mạnh Vi rút ra một nút lọ, cũng phát ra tiếng kêu thảm thiết. =============

Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi


Chương 1235: Cuồng Dã Huyết Linh Đan

– Lão đại, làm sao vậy?

– Đội trưởng, mấy ngày hôm trước muốn tìm thỏa mãn, không chịu nổi sao?

Đám người kia đều cười trêu nói.

– Đan dược, đan dược đã thành tro!

Mạnh Vi suy sụp.

Cái gì!

Tất cả mọi người vọt tới, vừa nhìn, quả thế, trong bình thuốc kia đâu còn có đan dược, chỉ còn lại chút tro dưới đáy lọ.

– Không thể nào! Không thể nào!

– Những đan dược khác thì sao!

Bọn họ tới tấp gở xuống các bình thuốc trên kệ, mở ra kiểm nghiệm, nhưng đều không ngoại lệ, bởi vì thời gian trôi qua lâu lắm, không một lọ đan dược nào còn có thể bảo tồn.

Xem một lọ liền thất vọng một lọ, làm cho lòng người muốn nát.

Ở đây bất kỳ một lọ đan dược nào ít nhất cũng là cấp năm, cầm đi ra ngoài đều có thể bán giá trên trời, nhiều như vậy cộng lại, đơn giản là tài phú không cách nào hình dung.

Nhưng mộng phát tài còn không có kéo dài bao lâu, liền bị một cái tát thức tỉnh.

Toàn bộ phế đi!

Này chẳng phải làm người phát điên?

Lăng Hàn lại không thấy có gì kỳ quái, thời gian là địch nhân lớn nhất của tất cả tồn tại, Thần Đan thì như thế nào, cũng sẽ mục nát.

Dĩ nhiên, đan dược phẩm cấp càng cao, thì càng không dễ dàng hư, nếu đạt đến cấp mười trở lên mà nói, thời gian lâu dài nói không chừng còn có thể thông linh, hình thành trí tuệ, mở ra sinh mệnh!

Đây là đan linh, chí bảo trong thiên hạ, bởi vì một ngày thần dược mở ra sinh mệnh, bản thân dược hiệu không chỉ sẽ không trôi đi, trái lại có thể hấp thu Thiên Địa tinh khí, để dược hiệu càng cường đại hơn.

Chỉ là muốn hình thành đan linh, đầu tiên yêu cầu phẩm cấp vượt lên cấp mười, hơn nữa thời gian rất dài, còn chưa chắc sẽ thành công.

Ai nguyện ý sau khi luyện ra Thần Đan, để ở một bên không cần chứ?

– Từ đan dược luyện thành đến xem, Đan Sư này chắc là dưới cấp chín, bởi vậy, đan dược hắn luyện ra đều là cấp năm đến cấp tám trong lúc đó.

Lăng Hàn lẩm bẩm.

– Bất quá, với ta mà nói, đan dược giai đoạn này mới là thích hợp nhất.

– Hiện tại ta chỉ có thể miễn cưỡng luyện chế đan dược cấp năm, nhưng rất nhanh thì có thể nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, như vậy muốn luyện chế Thần Đan cấp tám liền không khó khăn.

– Tìm xem có đan phương không.

Sau một phen tìm kiếm, hắn quả nhiên tìm được một giá sách đan phương!

Một đan phương liền cần một quyển sách đến ghi chép, mà thời gian trôi qua lâu, những quyển sách này đều vô cùng yếu đuối, đụng một cái sẽ hóa thành tro bụi.

Bởi vậy, Lăng Hàn trước thu giá sách vào Hắc Tháp, nếu không cả nó cũng sẽ hồi phi yên diệt.

Hắn lập tức sao hai phần, tiếp đó đem bản sao cùng nguyên bản ra nói:

– Mạnh đội trưởng, dựa theo ước định trước đó, tất cả đan phương song phương đều có thể sao một phần, ta đã sao xong, nguyên bản cũng ở nơi đây, tùy ngươi chọn một phần đi.

– Ngươi lấy khi nào vậy?

Mạnh Vi còn đang kiểm tra đan dược, chưa từ bỏ ý định muốn tìm một chút đan dược còn có thể “kiên trì” tới bây giờ.

– Ha hả, chọn đi.

Lăng Hàn sẽ không nói hắn còn thu vào Hắc Tháp một chuyến, trong nháy mắt hoàn thành, hơn nữa còn là hai phần.

Mạnh Vi tỉ mỉ so sánh hai phần, phát hiện không sai một chữ, liền gật đầu nói:

– Hợp tác cùng soái ca chính là bớt lo! Uy uy uy, chúng ta hợp tác cũng tuyên cáo một giai đoạn, không bằng đánh pháo biệt ly đi, lão nương nhịn rất nhiều ngày, ngứa chết rồi!

– Lăn!

Lăng Hàn thu một bản, để nguyên bản lại cho đối phương luôn, ngược lại vừa đụng sẽ toái.

– Lẽ nào mị lực của lão nương giảm xuống?

Vẻ mặt của Mạnh Vi cổ quái.

– Không thể nào đâu, ngực không nhỏ, lưng không to, cái mông còn căng như trước, sao phao không được soái ca này? Lẽ nào, tên kia không thích nữ nhân… tê!

– Ta nghe được đó!

Lăng Hàn tức giận nói.

– Đội trưởng! Đội trưởng!

Có người đột nhiên kinh hô, trong giọng nói tràn đầy hưng phấn.

– Ồn ào cái gì, trời lại không sụp, dù sụp, không phải còn có vị soái ca này nâng sao?

Mạnh Vi nói.

– Có một lọ đan dược không hư!

Người bên kia kêu lên.

– Cái gì!

Mạnh Vi cũng nhảy dựng lên, vọt tới.

Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên, đi theo phía sau.

Ở đây phần lớn đan dược đều thành tro, nhưng có một lọ không hư, dù là người không hiểu Đan Đạo, cũng có thể đoán ra bình đan dược này bất phàm, mới có thể tồn tại thời gian dài như vậy.

– Cuồng Dã Huyết Linh Đan?

Mạnh Vi tiếp nhận bình thuốc, đọc nhãn mác phía trên.

– Đây là đan dược gì?

Tất cả mọi người lắc đầu, bọn họ không có nghe nói qua.

– Ha hả, này là kỳ dược ở Nhật Nguyệt Cảnh, có thể để Nhật Nguyệt Cảnh đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ, tiết kiệm mấy vạn năm thời gian a.

Một thanh âm đột nhiên vang lên, giải thích.

– Ai!

Chúng nhân lập tức quay đầu, nhìn ra cửa.

– Tại hạ Quý Chính Bình.

Ngoài cửa một người, nhưng bởi vì nơi này rất tối, bởi vậy tia sáng từ sau lưng hắn chiếu vào, chỉ có thể thấy một đường viền đen kịt, nhưng vẫn có thể phân biệt ra, người này rất thon dài.

Người này dừng một chút, mới nói:

– Giao Thần Đan ra, có thể cho các ngươi một con đường sống.

– Bằng không thì sao?

Mạnh Vi hỏi.

– Bằng không?

Quý Chính Bình cười cười, tay phải hắn mở ra, lòng bàn tay đã nâng một vật lớn chừng trứng gà.

– Này là Phúc Độc Bạo Đan, một khi ném ra liền lập tức bạo tạc, tiếp đó tản mát ra độc tính cường đại, tin tưởng ta, dưới Nhật Nguyệt Cảnh, bất kể là người hay yêu thú, chỉ cần ngửi trúng một tia, ở trong nửa cái hô hấp sẽ độc phát thân vong, tuyệt không có một chút xíu ngoài ý muốn.

Bọn người Mạnh Vi kinh hãi, đối phương cũng không nói dối, Phúc Độc Bạo Đan quả thực đáng sợ như thế, bất quá, vật trong tay đối phương rốt cuộc có phải Phúc Độc Bạo Đan hay không, này là cái dấu hỏi.

– Cho các ngươi nửa nén hương thời gian suy nghĩ, nếu không giao Thần Đan ra, ta không thể làm gì khác hơn là ném Phúc Độc Bạo Đan vào.

Quý Chính Bình cười ha hả nói.

– Ta ghét nhất giết người, nên các ngươi không nên bức ta!

Ai cũng không biết hắn nói thật hay giả, nhưng vạn nhất là thật, vậy thì quá đáng sợ!

Bọn người Mạnh Vi không dám vọng động, bọn họ đều là người liếm huyết trên lưỡi đao, nhưng cũng vì như vậy, bọn họ càng yêu quý sinh mệnh.

Chỉ cần sống, tất cả đều có khả năng, nhưng nếu mất mạng, vậy thì cái gì cũng mất.

Lăng Hàn nhướng mày, hắn cũng không có thể kết luận Quý Chính Bình là đang hư trương thanh thế, hay là thật có đại sát khí.

Hắn không sợ, nhưng nếu để đám người Mạnh Vi dính líu vào lại khác.

Đã như vậy, hắn lặng yên lui ra sau một chút, tiếp đó tế xuất Diệt Long Tinh Thần Tiễn.

Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 19 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box