[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 246 : Mùi Hoa (c1226-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1226: Mùi Hoa
Này là 24 vị cường giả Tinh Thần cảnh của Lẫm Thiên Tông, hôm nay là ngày vô cùng trọng yếu, để cường giả Lẫm Thiên Tông dốc toàn bộ lực lượng.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, 24 người này không có ẩn đi diện mục, có thể thấy rõ, trừ Ngụy Tắc Thành, Lăng Hàn không nhận biết bất cứ người nào, chỉ ghi tạc dáng dấp của đám người này vào lòng.
Tam Nguyên Thượng Nhân không nói nhảm, trực tiếp mở hai tay ra, bắt đầu vận chuyển thần thông, thanh trừ hắc khí, tuy gió núi thổi ra còn rất âm trầm, nhưng cuối cùng tốt hơn rất nhiều.
Này là bước phải đi, bằng không nếu trực tiếp đặt chân vào mà nói, dưới Tinh Thần cảnh sẽ toàn diệt.
Tam Nguyên Thượng Nhân vào cốc, 24 vị cường giả Tinh Thần cảnh ở bên cạnh hiệp trợ, xử lý một ít hắc khí còn sót lại, mà những người khác thì tấp đi theo sau.
Phàm là người có danh ngạch, đều được phát một khối ngọc bội, trước rất bình thường, nhưng lúc này tán phát ra quang mang sâu kín, tạo thành một đoàn quang vựng, bảo hộ người ở bên trong.
Ở đây còn có một ít người đục nước béo cò, tự nhiên không có khả năng có ngọc bội, lộ ra vẻ rất bắt mắt.
Nhưng kỳ quái là, cường giả của Lẫm Thiên Tông lại căn bản không có ý tứ xua đuổi bọn họ, mà mặc bọn hắn xen lẫn trong đám người, để người không hiểu ra sao.
Nếu như Lẫm Thiên Tông không có ý định khống chế Bí Cảnh này, sao còn muốn phát danh ngạch gì? Sau khi mở Bí Cảnh, trực tiếp cho người đi vào không phải được sao?
Nhưng qua một lát, người ở đây liền biết tại sao.
– A!
Có người kêu thảm thiết, ngã trên mặt đất, cả người co quắp, có vẻ khó chịu không gì sánh được.
Chỉ một hồi, hắn liền bất động, khí tức sinh mệnh hoàn toàn tiêu thất, đã chết.
Lăng Hàn kinh ngạc, bởi vì hắn căn bản không phát hiện có cái gì không đúng, người nọ liền chết không giải thích được.
Đã tu đến Thần cảnh, tuyệt không tồn tại bị quái bệnh gì, đột nhiên đi đời nhà ma.
Muốn nói có cái gì đặc biệt, là tử vong đều là người “nhập cư trái phép”, không có ngọc bội bảo vệ.
Lẽ nào bởi vì nguyên nhân này?
– A!
Lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên, liên tiếp xuất hiện người chết, đều không ngoại lệ, tất cả đều không có được ngọc bội bảo hộ.
Khó trách, Lẫm Thiên Tông căn bản không quản người “nhập cư trái phép”, nguyên lai cho dù tảo trừ điềm xấu, nhưng võ giả dưới Tinh Thần cảnh còn cần phải được bảo hộ đặc thù mới có thể đi qua.
Lẫm Thiên Tông tàn nhẫn sao? Bỏ mặc mấy người kia đi tìm chết.
Lăng Hàn lắc đầu, đây không phải vấn đề tàn nhẫn hay không, mà là Lẫm Thiên Tông quan tâm sao? Này là thế lực mạnh nhất tinh hệ, cần quan tâm người khác nghĩ gì?
Nói giỡn.
Lăng Hàn vừa đi vừa nghĩ, vẫn chưa đi hết một nửa đường, người “nhập cư trái phép” đã tử vong toàn bộ.
Chỉ là Sơn Hà Cảnh mà thôi, có thể chống bao lâu?
Lăng Hàn không có đồng tình, tiến nhập di tích thám hiểm, vốn chính là sinh tử tự phụ, không có giác ngộ cùng dũng khí như vậy, ngươi tới di tích cổ làm gì? Hắn hiếu kỳ, đến tột cùng là cái gì giết chết đám người kia.
Hắc khí, hắn biết, nhưng đến tột cùng là cái gì?
Hắn câu thông Hắc Tháp, thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân.
– Chắc là Hằng Hà Cảnh này tu luyện công pháp tà ác gì, ảnh hưởng hoàn cảnh ở đây mà thôi.
Vô Tướng Thánh Nhân thôi trắc nói.
– Bên ngoài có tiểu bối Tam Nguyên gì đó không thể quét hết điềm xấu, bản tôn có thể kết luận, cảnh giới của hắn xa xa không bằng người chết ở đây.
Lăng Hàn đồng ý, một cái chết, một cái còn sống, nhưng người sống vẫn không thể hoàn toàn phủ định bố trí của người chết, đây quả thật là có thực lực sai biệt.
Đều nói Thần cảnh chênh lệch lớn, đây là chứng cứ rõ ràng, đều là Hằng Hà Cảnh, Tam Nguyên Thượng Nhân cũng chỉ có thể quét dọn một ít điềm xấu, mỗi cách trăm năm mới có thể cho người đi vào một lần.
Dĩ nhiên, không thể bởi vậy xem thường Tam Nguyên Thượng Nhân, vô luận như thế nào, vị này chính là người mạnh nhất cả tinh hệ, không có một trong.
Cường giả làm sao cũng nên được tôn trọng.
Chúng nhân đi rất chậm, bởi vì tiến độ quét dọn điềm xấu rất chậm, dù cho Tam Nguyên Thượng Nhân tự thân xuất thủ cũng không thể thế như chẻ tre.
Gần nửa ngày sau, bọn họ mới rốt cục đi tới đáy sơn cốc.
Tam Nguyên Thượng Nhân triển khai thần thông, xé rách không gian, nhất thời, một cái lối vào sâu kín xuất hiện, xuyên qua lối vào, có thể thấy một mảnh Thiên Địa khác, sơn thanh thủy tú, tuyệt nhiên bất đồng.
Mà kinh người là, một con sông từ trên trời hạ xuống, nhìn không thấy đầu, không thấy đuôi, như Thiên Hà.
Nước sông u sâm, tán phát ra khí tử vong vô tận, mơ hồ có thể thấy vô số vong hồn ở trong bốc lên.
Cho dù cách một cái lối vào, Lăng Hàn vẫn có thể cảm giác được Thiên Hà âm trầm cường đại, đây là Hoàng Tuyền sao?
– Có thể tiến vào!
Tam Nguyên Thượng Nhân mở miệng nói, giọng nói lại có vẻ uể oải.
Đường đường Hằng Hà Cảnh, cư nhiên sẽ lộ ra vẻ mệt mỏi, có thể thấy quét dọn điềm xấu ở đây, phá vỡ một chỗ hổng cấm chế, đối với Tam Nguyên Thượng Nhân mà nói cũng là một gánh nặng.
Chúng nhân vội tiến nhập, xoát xoát xoát, bóng người chớp động, tốc độ bay mau.
Thình thịch!
Một người theo vào, nhưng đột nhiên nổ nát bấy.
Người nọ là Nhật Nguyệt Cảnh, tận lực áp chế tu vi, muốn trà trộn đi vào, đã đi tới bước cuối cùng, nhưng không ai đánh hắn ra, lại bị cấm chế ở đây gạt bỏ.
Trên Sơn Hà Cảnh không thể vào, đây cũng không phải nói lung tung.
Lăng Hàn cùng đám người Thủy Nhạn Ngọc đồng thời tiến nhập, khi bọn hắn vượt qua lối vào, đều cảm thấy một cổ hàn ý rõ ràng, phảng phất có người chết ở bên tai thì thầm, mà Hoàng Tuyền kia thì đầu sóng kích thiên, phát sinh tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Tất cả mọi người bước lên con đường của mình, dọc theo Hoàng Tuyền mà đi, này là sự tình mọi người đều biết, đi dọc theo Hoàng Tuyền, vĩnh viễn sẽ không bị lạc phương hướng.
– Tứ đệ, liền ở chỗ này phân biệt.
Đám người Vũ Hoàng từ biệt Lăng Hàn, đều tự ra đi, cuối cùng chỉ còn lại có Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân.
– Đi.
Lăng Hàn kéo Thủy Nhạn Ngọc, đi nhanh về phía trước.
– Chờ người ta một chút a!
Hồ Phỉ Vân vội sẽ bỏ lại nàng.
Ba người sóng vai mà đi, sau khi đi một đoạn đường, Lăng Hàn dùng cái mũi ngửi ngửi nói:
– Thơm quá!
– Ngươi cái tên này!
Thủy Nhạn Ngọc đánh hắn một lần, cho là hắn lại đang đùa giỡn mình.
Thực sự là, cũng không nhìn một chút còn có Cửu Quận Vương ở đây, đây chính là phân thân của Nữ Hoàng bệ hạ a!
Lăng Hàn cười ha ha một tiếng nói:
– Thực oan uổng, ta không nói hương trên người ngươi, mà là có một mùi hoa! =======================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1227: Trùng
– Thật sao?
Thủy Nhạn Ngọc mở to hai mắt, nàng có chút không tin Lăng Hàn, tên này luôn tìm cách đùa giỡn mình.
– Ta cũng ngửi thấy được!
Hồ Phỉ Vân vội vàng gật đầu.
– Đi!
Lăng Hàn chuyển hướng, ngược lại Hoàng Tuyền quá rõ ràng, ở đâu cũng thấy được, không cần lo lắng bị lạc phương hướng.
Bọn họ đi theo hương vị, một lúc sau, phía trước xuất hiện một gò núi nhỏ, mà ở đỉnh gò núi, thì có một đóa hoa tiên diễm không gì sánh được, chính là bông hoa này tán phát ra hương vị sâu kín, không quá nồng nặc, nhưng có thể truyền đi cực xa.
Ba người cũng không phải nhóm duy nhất nghe được hương vị, còn có hai người tới trước bọn hắn, nhưng bọn hắn hiển nhiên không phải đồng bọn, nên chia ở hai bên.
Này là một gốc thần dược sao?
Lăng Hàn không biết bông hoa này, mà nhìn vẻ mặt của Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân cũng mờ mịt, phỏng chừng các nàng cũng giống như vậy.
Mà để cho bọn họ dừng chân là, bốn phía tiểu sơn hiện đầy bạch cốt, có nhân hình, cũng có thú hình.
Hiển nhiên, không chỉ bọn họ đánh chủ ý bông hoa này, nhưng người đi tới ngắt đều chết.
Lăng Hàn không rõ giá trị của bông hoa này, nhưng nhìn nhiều người cùng thú trước đến sau theo như vậy, để hắn có lý do tin tưởng bông hoa này hẳn là rất có giá trị, bằng không tất cả mọi người muốn ngắt làm chi?
Chờ một chút, này có phải lợi dụng tư duy cố định như vậy hay không?
Người sau thấy tiền nhân trước đến sau theo, tự nhiên cho rằng bông hoa là bảo vật, từ đó đầu óc phát nhiệt lao lên.
– Bông hoa thật xinh đẹp!
Thủy Nhạn Ngọc nhãn thần mê ly, lộ ra vẻ hoảng hốt.
Nàng vươn chân, đi đến tiểu sơn.
Lăng Hàn vội kéo lấy nàng, lộ ra vẻ khiếp sợ, mùi hoa này lại có hiệu quả mê loạn thần trí! Bất quá, điều này hiển nhiên là bởi vì người mà dị, hắn và Hồ Phỉ Vân không có chịu ảnh hưởng, hoặc là nói, còn không có bị ảnh hưởng đến.
Trái lại hai người khác, đã đi về phía trước, nhãn thần của bọn họ dại ra, trên mặt hiện ra vẻ điên cuồng, như thấy không phải một đóa hoa, mà là Vương tọa, ngồi ở phía trên liền có thể nhất thống thiên hạ, hiệu lệnh chư Thánh.
Hô, khi hai người tới gần núi nhỏ, một đám mây đen đột nhiên từ trong gò núi bay ra, cuốn về phía hai người, chỉ nháy mắt, mây đen liền tán, rút về trong gò núi.
Mà hai người kia?
Đã hóa thành hai bộ xương khô!
Ba ba, khô lâu té lăn trên đất, trở thành một thành viên trong đám bạch cốt.
Nguyên lai người là chết như vậy!
Xung quanh tiểu sơn, bạch cốt thành núi.
Lăng Hàn cuối cùng minh bạch bọn họ là chết như thế nào, không phải bởi vì gốc thần dược kia tự giết lẫn nhau, mà là bị đầu độc, vô thanh vô tức chết ở dưới “mây đen”.
– A!
Thủy Nhạn Ngọc kinh hô, nàng sợ không thôi, vừa rồi nếu không được Lăng Hàn kéo lại, nàng cũng sẽ như hai người kia, mờ mịt đi lên trước, bị đoàn mây đen giết chết.
– Đó là vật gì?
Nàng rung giọng nói.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Tốc độ quá nhanh, thấy không rõ lắm.
Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc, thậm chí ngay cả Lăng Hàn cũng không thấy rõ ràng, mây đen này thật quỷ dị.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, tiện tay vung, ném ra một viên hắc cầu.
– Ha ha ha, tiểu Đế ta tới rồi!
Hắc cầu ở trên không trung không ngừng phóng đại, mở rộng ra tay chân, hóa thành một khôi lỗi nhân hình thật lớn.
Ông!
Đoàn mây đen lại bay ra, nhào tới Tu La Ma Đế.
– Phương nào… ta sát!
Tu La Ma Đế nguyên bản còn nổi giận đùng đùng, nhưng lập tức kinh hô, sau khi rơi xuống đất, liền chạy về phía sau.
Ở trong quá trình hắn chạy, đoàn mây đen cũng không ngừng bay đi, cuối cùng leo tới thân thể hắn.
Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân đều kinh hô, bởi vì thân thể của Tu La Ma Đế cư nhiên hiện ra một cái động, cánh tay trái thảm nhất, như bị ăn mòn, chỉ còn một chút xíu dính trên vai.
Bộ phận khác cũng chỉ hơi tốt hơn một chút, nhưng ít ra còn có thể nói là hoàn chỉnh.
– Chủ nhân!
Tu La Ma Đế ai oán nhìn Lăng Hàn, không nên chơi người ta như vậy a.
Lăng Hàn không để ý tới, mà gật đầu nói:
– Mây đen là vô số sâu nhỏ cấu thành, chỉ là chúng nó quá nhỏ, tụ cùng một chỗ liền tạo thành mây đen.
– Này là sâu?
Tu La Ma Đế nhảy dựng lên, hắn hoảng sợ nhìn cánh tay.
– Cái răng gì a, cũng quá kinh người đi.
– Ngươi cũng không phải người!
Hồ Phỉ Vân nói.
Tu La Ma Đế da mặt dày nói:
– Chủ mẫu nói tiểu Đế không phải người, tiểu Đế không phải là người, thật ra tiểu Đế là con chó! Uông! Uông!
Hắn sớm không biết xấu hổ là gì, quỳ rạp trên mặt đất học chó sủa, chọc cho Hồ Phỉ Vân cười khanh khách, cũng không đi tính toán hắn gọi mình là chủ mẫu.
– Còn muốn hái đóa hoa kia sao?
Thủy Nhạn Ngọc hỏi.
Bọn họ đều lui về phía sau, miễn cho bị đóa dị hoa kia đầu độc tâm thần.
Tuy Lăng Hàn cùng Hồ Phỉ Vân không có trúng chiêu, nhưng này là bởi vì tu vi của hai người cao, sức chống cự mạnh hơn.
Một lúc sau, nói không chừng bọn họ cũng sẽ trúng chiêu.
– Thực lực đám sâu này không mạnh, nên phải dựa vào kỳ hoa mê hoặc người trước, lại bay ra ngoài ăn huyết nhục.
Bất quá, răng chúng thật đúng là lợi hại, gần như trong nháy mắt liền ăn xong hai gã Sơn Hà Cảnh.
Lăng Hàn suy nghĩ nói:
– Ngay cả Thần Thiết cấp năm cũng không đủ xem, chúng nó vẫn có thể dễ dàng cắn thủng, chỉ là có chút cố sức.
Tu La Ma Đế là chứng cứ rõ ràng, thân thể hắn là Thần Thiết cấp năm, cánh tay cũng thiếu chút nữa bị cắn đoạn.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin nói:
– Ta đi thử một chút!
– Ngươi điên rồi!
Thủy Nhạn Ngọc giật mình, không thấy Tu La Ma Đế cũng bị cắn thảm như vậy sao?
– Để tiểu Đế đi a!
Nàng vội vàng nói.
– Chủ mẫu!
Tu La Ma Đế khóc lóc nói, chủ nhân cố nhiên không thể phạm hiểm, nhưng cũng không thể đẩy tiểu Đế vào trong hố lửa a.
Lăng Hàn cười cười nói:
– Không sao, hiện tại thể phách của ta có thể sánh bằng Thần Thiết cấp năm, hơn nữa năng lực khôi phục siêu cường, những con sâu kia vị tất có thể làm gì ta! Còn nữa, ta cá là những con sâu kia tất nhiên không có lực phòng ngự cường đại.
Hắn rõ ràng không có cảm giác được trong mây đen có bất kỳ nguyên lực ba động nào, nói rõ những con sâu này hoặc căn bản không có tu luyện, hoặc chính là cảnh giới trên hắn, mới có thể làm cho hắn không thể cảm ứng.
Cái sau có khả năng sao?
Nếu một ổ này tất cả đều là Nhật Nguyệt Cảnh, như vậy lao ra mà nói, khả năng ngay cả Tinh Thần cảnh cũng có thể bị cắn chết.
Kiến nhiều cắn chết voi, khi số lượng đạt tới trình độ nhất định, liền có thể hình thành biến chất. =============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1228: Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa (Thượng)
Những con sâu này có tốc độ kinh người, hơn nữa răng cứng, nếu lực phòng ngự cũng nghịch thiên mà nói, vậy Thượng Thiên cũng quá không công bình đi.
Thủy Nhạn Ngọc biết tính cách của Lăng Hàn, quyết định sự tình không có khả năng đơn giản cải biến, liền không thể làm gì khác hơn là gật đầu nói:
– Cẩn thận! Cẩn thận! Cẩn thận!
Nàng liên tục nói ba lần cẩn thận, vẻ thân thiết tràn đầy.
– Ta sẽ cẩn thận!
Lăng Hàn gật đầu.
– Ngươi còn không có sinh Hầu Tử cho ta, ta làm sao bỏ được đi chết?
– Đi, đi tìm chết đi!
Thủy Nhạn Ngọc nhất thời biến sắc, nhịn không được hai tay đẩy, Lăng Hàn liền lảo đảo xông ra ngoài.
Da mặt nàng quá mỏng, ngay cả lúc chỉ hai người cũng chịu không nổi Lăng Hàn đùa giỡn, huống chi ở đây còn có hai ngoại nhân?
Hồ Phỉ Vân nhất thời lộ ra vẻ hứng thú, chẳng lẽ hai người này có “gian tình”? Mà Tu La Ma Đế thì quỳ rạp trên mặt đất học chó sủa, dùng một cái móng vuốt che mắt, sợ bị diệt khẩu.
Lăng Hàn liền xông ra ngoài, sau khi đi mấy bước, ông, gò núi lập tức có cảm ứng, mây đen tái hiện.
– Cũng không tin các ngươi đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm!
Lăng Hàn hừ một tiếng, tâm niệm chuyển động, cả người lập tức tuôn ra hỏa diễm hừng hực, có thần văn đan vào.
– Chi!
Hỏa diễm bay lượn, mây đen lập tức rối loạn, như con ruồi không đầu, tán thành rất nhiều đám.
Trước là một đoàn mây đen, hiện tại là như rất nhiều Hắc Xà, loạn quyển khắp nơi.
Nhưng có một hai cổ tìm đúng phương hướng, tiếp tục nhào tới Lăng Hàn, triền đến trên người hắn.
Lăng Hàn thấy rõ, “Hắc Xà” này là do vô số sâu cấu thành, mỗi một con sâu đều nhỏ đến đáng thương, lại có “cự” xỉ lớn cách xa thân thể, hơn nữa không sợ chết, biết rất rõ ràng trên người Lăng Hàn quấn hỏa diễm, cũng vẫn lao theo.
Xèo xèo chi, tất cả sâu bị chết cháy, lại ngạnh sinh đánh ra một lối đi, phía sau có vô số con sâu nhào tới trên người Lăng Hàn, bắt đầu gặm cắn.
Lăng Hàn hừ một tiếng, đánh ra một cái Thất Sát Trấn Hồn Thuật, ông, nhất thời, sâu cắn ở trên người hắn bị chấn thất hồn, phần lớn càng trực tiếp vỡ nát linh hồn, chỉ có số ít mới có thể sống.
Quả nhiên, những con sâu này có tốc độ cùng răng lợi kinh người, nhưng lực phòng ngự lại rất yếu, bất kể là thân thể hay thần hồn.
Thượng Thiên rất công bình, những con sâu này căn bản không có tu luyện qua, được Thượng Thiên giao cho năng lực đặc thù, nếu không có nhược điểm rõ ràng, vậy quá bất công đi.
Nên chúng nó mới lợi dụng đóa kỳ hoa làm mồi dụ, mê loạn thần trí, lại lấy tốc độ cùng răng lợi của chúng nó ăn tươi con mồi.
Nhưng bây giờ Lăng Hàn có chuẩn bị, vậy hoàn toàn bất đồng!
Hắn chính là Vương giả trong Sơn Hà Cảnh.
– Tê!
Lăng Hàn nhe răng, tuy hắn đánh chết rất nhiều hắc trùng, nhưng vẫn có một ít cắn lên người hắn, dù cho bị đánh chết, chấn hôn mê, hai răng cửa “thật lớn” còn cắn da hắn không tha.
Đau quá!
Đám sâu này không chỉ hàm răng sắc bén, hơn nữa nướt bọt còn có một loại vật chất cổ quái, làm con mồi sản sinh đau đớn kịch liệt, thậm chí còn có hiệu quả tê liệt.
Lăng Hàn phát hiện, thân thể hắn có chút không linh hoạt rồi, hơn nữa, vật chất này còn theo máu lan tràn toàn thân, ngay cả thần kinh của hắn cũng bị tê liệt.
Kể từ đó, uy lực của hỏa diễm nhất thời nhỏ đi rất nhiều, “Hắc Xà” đầu óc choáng váng trọng chấn kỳ cổ, lại nhào tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, Thiên Địa ảo diệu chí cao chí thượng lưu chuyển ở trong cơ thể hắn, nhất thời, cảm giác tê liệt tiêu thất, hắn cười ha ha một tiếng, hỏa diễm oai trọng chấn.
– Nhìn ai lợi hại hơn?
Lăng Hàn tế xuất Tiên Ma Kiếm, oanh, Tiên Ma Kiếm cũng phóng ra hỏa diễm vô tận, này là thủ đoạn đối phó sâu cực tốt.
Ông!
Hắn còn đang vận chuyển Thất Sát Trấn Hồn Thuật, một cái tinh thần trùng kích đảo qua, liền có đại lượng sâu rơi trên mặt đất, bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp, này nói không chừng có thể trở thành vũ khí bí mật của hắn.
Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, vết thương của Lăng Hàn đang nhanh chóng khôi phục, tuy có sâu đột phá phòng ngự, gặm cắn hắn, nhưng chỉ là mấy con sâu mà nói, thì căn bản không ra hồn.
Dù sao chúng nó quá nhỏ, cần mấy vạn mấy ức đồng thời xuất động, uy lực kia mới đáng sợ, có thể trong nháy mắt ăn sạch huyết nhục người.
– Chủ nhân, tiểu Đế quá bội phục ngươi!
Tu La Ma Đế ở một bên vuốt mông ngựa.
Quả thực, dù hắn nhập chủ một khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng đối mặt đám sâu kia cũng thảm bại, một cánh tay thiếu chút nữa bị gặm hết.
Nhưng Lăng Hàn lại chiếm thượng phong, một đôi so sánh, chênh lệch rõ ràng.
Đây cũng không phải nói Lăng Hàn mạnh hơn Nhật Nguyệt Cảnh, mà là hiện tại thủ đoạn của hắn có tính nhằm vào, thể phách mạnh mẽ cộng thêm Bất Diệt Thiên Kinh, để hắn thành thí sinh đối phó đám sâu này tốt nhất.
Đầy trời tất cả đều là mây đen, nhưng chúng nó đã có khu vực hoạt động rõ ràng, tuyệt không bay ra.
Thân ảnh của Lăng Hàn đã không thấy được, chỉ có thể mơ hồ thấy có hỏa diễm chớp động, nói rõ hắn còn đang đại chiến.
Nhưng đánh một lúc, mây đen liền bắt đầu nhạt.
Càng lúc càng mờ nhạt, bởi vì đại lượng sâu bị Lăng Hàn giết chết, thu vào Hắc tháp, có thể thấy, ở dưới chân hắn chất đống một tầng trùng thi.
Rốt cục, đám sâu không dám công kích Lăng Hàn nữa, tàn dư bay trở về trong gò núi, nhất thời, bốn phía an tĩnh trở lại.
Lăng Hàn nhìn đóa kỳ hoa, đóng chặt hô hấp và lỗ chân lông toàn thân, lại lấy Bất Diệt Thiên Kinh thủ thần thức, trong óc có Thần Anh tọa trấn, tán phát kim quang, lúc này mới đi đến đóa kỳ hoa.
Đi tới gần, hắn bắt đầu đào đất, mà không phải trực tiếp nhổ gốc kỳ hoa.
Hắn đào rễ kỳ hoa lên, tiếp đó thu vào trong Hắc Tháp, trước gieo đóa hoa này đã, làm xong mới ly khai.
– Đi!
Hắn cũng không có san bằng gò đất, cho đám hắc trùng một đường sinh cơ.
Ba người một khôi lỗi tiếp tục đi về phía trước, bọn họ cũng không trở lại bên cạnh Hoàng Tuyền Hà.
Ngược lại chỉ cần thuận phương hướng đi là được, không cần thiết đi dọc theo sông.
Mấy vạn năm qua, có ít nhất một điểm có thể khẳng định, đó chính là tuyệt đối, tuyệt đối không thể xuống sông, thậm chí bị nước sông đụng một cái cũng không được.
Vì sao được xưng là Hoàng Tuyền?
Không phải nhìn qua âm trầm đơn giản như vậy, căn bản là một con sông mang theo tử vong, bị nước sông đụng trúng, linh hồn sẽ bị nước sông thôn phệ, bồi hồi trọn đời ở trong đó.
Có người từng muốn thu Hoàng Tuyền thủy.
Đáng tiếc, vừa mới tới gần, còn không có thu, cả người chỉ còn lại có một cái xác không. ===========
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1229: Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa (Hạ)
Này là vùng cấm, chỉ có thể coi là cọc tiêu, tuyệt không thể tới gần.
Lăng Hàn vừa đi, một bên câu thông Hắc Tháp, thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân lai lịch của đóa kỳ hoa cùng hắc trùng.
– Đây chẳng lẽ là Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa?
Vô Tướng Thánh Nhân suy nghĩ một hồi mới nói.
– Thiên Địa dị vật, mặc dù không hề có chỗ tốt với người, nhưng công hiệu lại rất cường đại, thậm chí có thể làm cho Hằng Hà Cảnh mê loạn tâm trí.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Hiện tại gốc Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa này ngay cả ta cũng không thể ảnh hưởng, nói rõ còn không có thành thục?
– Hẳn như vậy.
Vô Tướng Thánh Nhân nói.
Nếu biết sử dụng Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, sẽ sản sinh kỳ hiệu, bởi vì Lăng Hàn có Hắc Tháp, ném Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa ra, lại trốn vào Hắc Tháp, hoàn toàn có thể ngồi nhìn địch nhân loạn thành một đoàn.
Bất quá, hiện tại Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa này còn không có đạt đến hỏa hầu, ngay cả hắn cũng rất khó dao động, chống lại Nhật Nguyệt Cảnh khẳng định vô hiệu, chí ít cần thời gian rất lâu mới có thể thấy hiệu quả.
– Như vậy hắc trùng thì sao?
Hắn lại hỏi.
– Thánh Giáp Trùng!
Vô Tướng Thánh Nhân hơi có chút khiếp sợ.
Lăng Hàn kỳ quái nói:
– Chúng lại còn có thể xưng Thánh?
Vô Tướng Thánh Nhân biến thành quang đoàn sáng tắt một lần, hình như rất có cảm xúc, một lát sau mới nói:
– Bởi vì sâu này vốn là sau khi Thánh Nhân chết, từ trong thi thể hắn sinh ra.
– Di!
Lăng Hàn kinh ngạc, sau khi Thánh Nhân chết, lại còn có thể dằn vặt ra vật cổ quái như vậy?
– Cũng không phải từng Thánh Nhân sau khi chết cũng sẽ như vậy, phải xem đại đạo tu luyện, có hóa thành Thánh Hỏa Trùng, có là Thánh Băng Trùng.
Hơn nữa, cũng không phải tất cả hắc trùng đều nhỏ như vậy, bản tôn thấy qua một Thánh Trùng, dài đến mấy vạn trượng, thực lực thâm bất khả trắc, ngay cả bản tôn cũng không dám đối địch.
Vô Tướng Thánh Nhân nói.
Mấy vạn trượng? Vậy còn gọi trùng sao?
Lăng Hàn nói:
– Chiếu nói như vậy, này là động phủ của một vị Thánh Nhân?
– Không có khả năng!
Vô Tướng Thánh Nhân lập tức phủ định.
– Nếu Thánh Nhân bày thủ đoạn, trừ khi cố ý cho các ngươi vào, bằng không chỉ là một Hằng Hà Cảnh mà thôi, làm sao có thể phá vỡ cấm chế.
– Chắc là tiểu tử ở đây, từ nơi nào chiếm được một ít Thánh Giáp Trùng, chậm rãi bồi dưỡng được nhiều như vậy.
Hơn nữa, nếu là nhóm Thánh Giáp Trùng đầu tiên sinh ra, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng có thể đơn giản cắn chết, há có thể bị ngươi thu?
Lăng Hàn gật đầu, bởi vì hắn cũng nhận được một ít Thánh Giáp Trùng, đồng dạng có thể chậm rãi đề thăng số lượng.
Nhưng đồ chơi này phải cần thận, một ngày nào đó không khống chế được chúng nó, tạo thành nguy hại là tính hủy diệt.
Thánh Nhân sinh tiền vô địch, sau khi chết đồng dạng có thể quấy long trời lở đất.
Nhưng bất kỳ vật gì cũng có tính hai mặt, chỉ cần dùng tốt, Thánh Giáp Trùng đồng dạng có thể đưa đến tác dụng tích cực.
Một ngày sau, bọn họ dừng lại, cắm trại, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
Nơi này có ngày sáng đêm tối biến hóa, nhưng chỉ là biến hóa sáng tối, không thể nhìn thấy mặt trời mặt trăng hay tinh thần, hiển nhiên, đại năng Hằng Hà Cảnh còn không có năng lực bắt một Thái Dương đặt ở trong Bí Cảnh.
Bọn họ tổng cộng có nửa năm, nửa năm sau, cấm chế sẽ từ từ tăng mạnh, ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân cũng không thể phá vỡ.
Bởi vậy, nửa năm đến kỳ, bọn họ phải trở lại địa phương tiến nhập, đến lúc đó Tam Nguyên Thượng Nhân sẽ lần thứ hai mở Bí Cảnh, dẫn chúng nhân ly khai.
Lúc này phải tính chuẩn, bằng không bỏ qua, cấm chế ở đây sẽ từ từ đề thăng uy lực, thắt cổ người từ ngoài đến, chưa từng nghe nói qua có người sống tới trăm năm sau.
– Di, tối hôm qua Thủy tỷ tỷ làm sao nửa đêm không thấy?
Sáng sớm ngày thứ hai, Hồ Phỉ Vân kỳ quái nói.
Thủy Nhạn Ngọc đang ăn gì đó, nghe vậy nhất thời ho khan, cho Lăng Hàn một cái bạch nhãn.
Còn không phải do tên này, nửa đêm gọi nàng ra ngoài, làm chút sự tình xấu hổ.
Lăng Hàn không khỏi cười nói:
– Tiểu hài tử, không nên hỏi nhiều như vậy, lo ăn đi!
Hồ Phỉ Vân chu cái miệng nhỏ nhắn, sao ai cũng coi nàng như tiểu hài tử, tỷ tỷ đại nhân như vậy, hiện tại Lăng Hàn cũng như vậy, tức chết nàng!
Ăn xong điểm tâm, bọn họ tiếp tục tiến tới.
Ở đây, cũng không chỉ có Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa, Thánh Giáp Trùng để người mao cốt tủng nhiên, còn có các loại thần dược, bằng không Nhân Uân Đoạt Hồn Hoa cũng không có khả năng hấp dẫn nhiều người như vậy.
Bởi vì tất cả mọi người cho rằng đó là một cây thần dược.
Dọc theo đường đi bọn họ cũng phát hiện vài cây thần dược, đáng tiếc là, bọn họ chậm một bước, thần dược đã bị hái.
Có vài người thô lỗ, không chỉ hái thuốc, ngay cả rễ cũng hủy, nhưng cũng có chút người cẩn thận tỉ mỉ, lúc hái thuốc cẩn cẩn dực dực, để lại gốc hoàn chỉnh, chờ một trăm năm, hoặc mấy trăm năm sau tới hái.
Lăng Hàn liền không khách khí, thấy có rễ liền đào vào Hắc Tháp, ở trong Hắc Tháp, tác dụng của thần dược sẽ được tối đa hóa.
Nụ cười trên mặt hắn càng ngày càng tươi, lần này thực sự là kiếm lớn, nếu mỗi ngày đều có thu hoạch như vậy, đừng nói a, chỉ hái thuốc cũng phát tài lớn.
Nhưng vận khí của hắn có đôi khi tốt, một ngày đụng tới bảy tám cây thần dược, nhưng có đôi khi lại không được tốt lắm, cả ngày không được một cây.
Chớp mắt một cái, đã bảy ngày trôi qua.
Leng keng leng keng!
Phía trước truyền đến thanh âm binh khí giao chiến kịch liệt, còn có thể thấy từng đạo thần quang phóng lên cao, hiển nhiên chiến đấu rất kịch liệt.
– Đi xem!
Hồ Phỉ Vân lập tức sinh hứng thú.
Lòng hiếu kỳ của Thủy Nhạn Ngọc không có nặng như vậy nói:
– Không nên xen vào việc của người khác a.
Nhưng Hồ Phỉ Vân đã chạy tới hướng kia, hưng phấn không thôi.
Bảy ngày nay bọn họ không có trải qua chiến đấu gì, bởi vậy vị Cửu Quận Vương này rất khát vọng náo nhiệt.
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc nhìn nhau một cái, không thể làm gì khác hơn là đi theo.
Bất quá, bọn họ cũng không sợ.
Ở đây Nhật Nguyệt Cảnh không thể tiến nhập, Lăng Hàn cơ hồ là vô địch, chí ít không cần lo lắng vấn đề an toàn.
Phía trước là một mảnh loạn thạch, đi qua loạn thạch, song phương chiến đấu hiện ở trước mặt bọn hắn.
Một phe là bảy người, phe bên kia thanh thế lớn hơn, có chừng hai mươi lăm người, bọn họ tạo thành một vòng vây, vây bảy người kia ở bên trong.
– Giao Cửu Trọng Thần Liên ra, có thể tha các ngươi một mạng!
Người vây quanh nói.
– Đánh rắm! ====================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1230: Lo Chuyện Bao Đồng
Trong bảy người bị nhốt, có một mỹ nữ đỏ tóc, nàng mặc dị thường hào phóng, trên thân là áo giáp lộ vai, lộ ra hai cánh tay ngọc, thậm chí đỉnh núi cao vót cũng có thể thấy một bộ phận.
Phía dưới cũng chỉ có thể kéo đến bắp đùi, lộ ra hai bắp đùi dài kinh người.
Bất quá da của nàng không trắng, mà là màu tiểu mạch, như một đầu thư báo, tản ra sức sống kinh người.
– Các ngươi không có hạ tử thủ, là bởi vì các ngươi sợ chúng ta hủy Cửu Trọng Thần Liên! Nếu chúng ta giao ra Cửu Trọng Thần Liên, đó chính là lúc chúng ta bị mất mạng.
Nàng hừ nói.
– Ha ha ha ha!
Người vây quanh đều cười to.
– Mạnh đội trưởng, ngươi yên tâm, những người khác sẽ chết, nhưng ngươi tuyệt sẽ không chết!
Có người vây quanh cười dâm đãng nói.
– Nghe tiếng Mạnh đội trưởng xinh đẹp đã lâu, nếu chúng ta không nếm thử tư vị của Mạnh đội trưởng, đó không phải quá lãng phí sao?
– Hắc hắc hắc!
– Ha ha ha!
Đám người vây quanh không chút kiêng kỵ cười to, Bí Cảnh lớn như thế, xác suất bị người phát hiện bọn họ làm ác gần như bằng không, dù bị phát hiện, đồng thời giết là được.
– Quá ghê tởm!
Hồ Phỉ Vân nhịn không được, rút kiếm chạy ra ngoài.
– Ác tặc, xem kiếm!
Nhìn hình bóng nàng cô đơn giết ra, người vây quanh đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó cười ha ha, một tiểu cô nương, đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao?
– Cũng là mỹ nữ a!
– Vừa lúc, chỉ có Mạnh đội trưởng, chúng ta xếp hàng cần chờ bao lâu? Dù ba người cùng tiến lên, vậy cũng phải chờ bảy vòng, thêm một mỹ nữ, vậy chờ ba vòng là đủ rồi.
– Di, lão đại lão đại, ngươi xem bên kia còn có một đại mỹ nữ!
Ánh mắt đám người theo dõi Thủy Nhạn Ngọc, lập tức nhịn không được chảy nước bọt, mỹ nữ này rõ ràng còn đẹp hơn vài phần, hơn nữa, càng có một loại mị thái khiến người thần hồn điên đảo.
Nếu có thể lên mỹ nữ này một lần, sống ít một trăm năm cũng được!
– Ngao!
Đám người kia đều phát sinh sói tru, vô cùng kích động.
– Hắc hắc, các ngươi suy nghĩ quá nhiều!
Lăng Hàn dưới chân như bay, đã đi tới phía trước, thản nhiên nói.
– Tự mình cút đi, ta có thể tha các ngươi một mạng.
Hắn cũng không phải người thích giết chóc, hơn nữa cũng không biết song phương có đụng chạm gì, nên không muốn đuổi tận giết tuyệt.
– Tiểu tử, ngươi rất cuồng a!
Một tráng hán hơn ba mươi tuổi đi ra, mở rộng quần áo, lộ ra một cái bụng phình, vẻ mặt dữ tợn, trong tay nắm một cây đại đao, sát khí rất nặng.
– Soái ca, đa tạ các ngươi trượng nghĩa cứu giúp, bất quá đám người này không dễ chọc, các ngươi còn có cơ hội, đi nhanh lên!
Mỹ nữ tóc đỏ lớn tiếng kêu lên.
– Đã chảy vào vũng nước đục, còn muốn ly khai?
Một người vây quanh cười lạnh.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Bất quá là chút a miêu a cẩu, có cái gì phải đắc ý?
– Muốn chết!
Nam tử bụng phình ánh mắt phát lạnh, mượn lúc Lăng Hàn nói chuyện, chợt nhảy tới, nhắm Lăng Hàn chém qua.
Hắn vừa ra tay chính là toàn lực ứng phó, thần văn đan vào, cây đao hiện đầy thần quang, tản mát ra hàn ý cường đại.
Phốc!
Một đạo hàn quang xuất hiện, Tiên Ma Kiếm đã hiện lên, tự hành chém ra, không huyền niệm chút nào chặt đứt đao của đối phương, cũng thuận thế nạo xuống, chém nam tử bụng bự thành hai đoạn.
Tiên huyết vẩy ra, cơ quan nội tạng loạn vũ.
Tê!
Tất cả mọi người không khỏi kinh hãi, bị một kiếm này dọa sợ.
Thật đáng sợ, một kiếm này làm sao sẽ bá đạo như vậy?
Ông, Tiên Ma Kiếm treo ở bên người Lăng Hàn, thân bất nhiễm máu, chỉ tán phát ra sát khí cường đại.
Theo phẩm cấp đề thăng, Thần kiếm này phát ra uy thế cũng càng ngày càng cường đại! Phải biết rằng, Phệ Kim Thiết có thể phát triển thành Tiên Kim, dù bây giờ còn chưa có đạt đến tầng thứ này, nhưng không biết so với Thần Thiết thông thường mạnh hơn bao nhiêu lần.
– Các hạ, xưng hô như thế nào?
Một người vây quanh trầm giọng nói, không dám xem thường Lăng Hàn nữa.
Bọn họ đều là loại đánh cướp sinh sống, ra tiền mua ít danh ngạch tiến vào, lại đánh cướp một ít người, bởi vậy tổng cộng có hai mươi lăm danh ngạch.
Đừng nhìn bọn họ đều không phải thiên tài, nhưng vô số năm tu luyện, bọn họ cũng đạt tới Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn.
Theo bọn họ, hai mươi lăm người liên thủ còn không phải vô địch sao?
Nhưng Lăng Hàn một kiếm liền chém một đồng bạn của bọn họ, làm hắn không dám khinh thường, rốt cục ý thức được thế gian còn có thiên tài tồn tại, chiến lực vượt xa hắn tưởng tượng.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua nói:
– Các ngươi còn chưa có tư cách biết tên của ta!
– Lão đại, không nên phí lời với hắn, làm thịt hắn đi!
Một tặc nhân quát lên, có vẻ rất kiêu ngạo.
Tặc thủ hơi chần chờ, lấy ra một bình thuốc, nhưng không có lập tức mở chai, mà chỉ nói:
– Các hạ, hiện tại ngươi ly khai còn kịp, bất quá, phải lưu hai nữ nhân này lại!
Hắn chỉ chỉ Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân.
Thấy trên mặt Lăng Hàn có sát khí chớp động, hắn lập tức nói:
– Các hạ, ngươi biết đây là cái gì không? Tử Văn Sơn Hà Đan, có thể đề thăng Tam Tinh chiến lực!
– Ta vốn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, tăng lên Tam Tinh chiến lực nữa mà nói, ngươi ngẫm lại xem, còn có thể là đối thủ của ta sao?
Bình đan dược này là hắn ra giá cao mới cầu mua được, tổng cộng chỉ có hai viên, bởi vậy, nếu không bất đắc dĩ, hắn thật không muốn dùng, đây chính là đại sát khí, dùng để uy hiếp hiệu quả cao hơn dùng.
Lăng Hàn bật cười, hắn thực sự là nhịn không được.
Hắn lắc đầu nói:
– Ta nói, ngươi đây là ếch ngồi đáy giếng cỡ nào a, đề thăng Tam Tinh chiến lực liền cho là có thể quét ngang Sơn Hà Cảnh?
– Ngươi dám xem thường ta?
Tặc thủ nộ nhiên nói.
Lăng Hàn xuất thủ, ông, khí thế cường đại đè áp, nhất thời sắc mặt của tặc thủ trắng bệch, ngay cả ngón tay cũng nhúc nhích không được.
Sơn Hà cực cảnh, đó là cường đại cỡ nào, tự nhiên có thể hoàn toàn nghiền ép Đại viên mãn, huống chi tặc thủ này chỉ là Sơn Hà Cảnh phổ thông, ngay cả thiên tài Nhất Tinh cũng không tính, chênh lệch lớn đến như trời và đất.
Lăng Hàn nhẹ nhàng trảo một cái, liền cầm lấy bình đan dược, cười nói:
– Cho ngươi ăn quá lãng phí, không bằng cầm bán lấy tiền, hẳn là có thể đổi một ít Thần Thiết cấp bốn.
Đám tặc nhân toàn bộ rơi vào trạng thái si ngốc, lão đại bọn họ cư nhiên một chiêu chưa ra liền bị chế trụ?
Trước còn có thể nói nam tử bụng bự khinh thường, có thể bởi vì thanh kiếm kia của đối phương quá cường đại, mới bị một kiếm chém thành hai đoạn, nhưng còn bây giờ thì sao?
Bọn họ sợ hãi, chỉ cảm thấy thân thể đều đang run rẩy. ===============================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








