[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 240 : Cùng Nữ Hoàng Đàm Luận Cảm Tình (c1196-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1196: Cùng Nữ Hoàng Đàm Luận Cảm Tình
– Có điều…
Nàng dừng một chút.
– Hiện tại có Luân Hồi Thụ, vậy thì không giống.
Xác thực không giống, cảnh giới càng cao, lĩnh ngộ đại đạo tiêu tốn thời gian càng nhiều, có Luân Hồi Thụ trợ giúp ngộ đạo, một ngày có thể chống đỡ một năm, đừng nói chỉ luyện chín phân thân, dù chín mươi cái cũng là chút lòng thành.
Lăng Hàn nhìn đối phương một chút, nàng nói lời này là ý tứ gì, còn không vào cửa Lăng gia, đã muốn chỗ tốt của nhà chồng rồi?
– Khặc!
Hắn nhẹ nhàng ho khan một hồi nói.
– Cái kia… mặc dù ta nói chia sẻ bí mật, nhưng không có nói muốn cùng ngươi chia sẻ cây Luân Hồi Thụ này a!
– Trong thiên hạ, tất cả là đất của vua, ngươi chính là con dân của trẫm, trẫm cho phép ngươi nắm giữ, không có bảo ngươi nộp lên cũng đã rộng lượng, ngươi còn muốn tàng tư?
Loạn Tinh nữ hoàng ngạo nhiên nói.
Dựa vào, không hổ là Hoàng Đế, thật biết nói!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Đây là bảo vật áp đáy hòm của ta, làm sao có thể chia sẻ người ngoài? Ngươi muốn tu luyện ở chỗ này, không phải không được, nhưng ngươi xem, bốn cái kia là thị vệ của ta, vị lão tiền bối này… hắn thì thôi, căn bản không phải người, nói chung, không phải người của mình, không thể ở đây tu luyện.
Vô Tương Thánh Nhân không khỏi phiền muộn, hắn không phải người thì là cái gì? Không nên khinh người như thế a, người ta tốt xấu gì cũng từng là Thánh Nhân!
Ai, ăn nhờ ở đậu, chỉ có thể nhịn.
Loạn Tinh nữ hoàng sao sẽ nghe không ra ý tứ trong lời nói của Lăng Hàn, người mình, cái gì gọi là người mình? Nàng hừ một tiếng, tiểu tử này quả nhiên không có ý tốt với nàng.
Nhưng nàng tức giận không nổi a.
Bởi vì nếu Lăng Hàn thật là loại tiểu nhân hèn hạ kia, nàng sớm đã bị Lăng Hàn đẩy ngã, nào còn đợi đến hiện tại?
Thật là một gia hỏa kỳ quái.
– Vậy ngươi muốn thế nào?
Nàng híp mắt phượng lại, tỏa ra khí tức nguy hiểm.
– Khà khà, ngươi cần phải hiểu rõ, nơi này là địa bàn của ta, địa bàn của ta ta làm chủ, ngươi ở đây ra vẻ ta đây, cẩn thận bị ta trừng phạt!
Lăng Hàn cười nói, hắn rất muốn đánh cái mông của nữ hoàng này a.
Tuy hiện tại thân thể này không phải chủ thể của nữ hoàng, nhưng không liên quan, ý thức của nàng ở chỗ này, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng.
Khí thế của Loạn Tinh nữ hoàng không khỏi yếu xuống, ở bên ngoài, nàng một tay liền có thể trấn áp Lăng Hàn, nhưng ở đây? Thật không tiện, đúng là địa bàn của Lăng Hàn Lăng Hàn làm chủ.
Lăng Hàn xoa xoa tay, một bộ vô cùng chờ mong Loạn Tinh nữ hoàng sẽ mạnh miệng.
Loạn Tinh nữ hoàng lườm một cái.
Lăng Hàn cười nói:
– Vừa nãy tại sao đột nhiên ra tay, không phải là ghen đấy chứ?
– Ha!
Loạn Tinh nữ hoàng cười gằn.
– Ghen? Ngươi cho rằng trẫm rãnh rỗi như vậy?
– Vậy tại sao ngươi ra tay?
Lăng Hàn cười nói, hắn không ngại cùng vị nữ hoàng này kéo dài chút thời gian.
– Tại sao trẫm phải nói cho ngươi biết?
Loạn Tinh nữ hoàng cười lạnh.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Đây chính là ngươi tự tìm!
Hắn tóm lấy Loạn Tinh nữ hoàng, đặt nàng lên đầu gối, không nói hai lời liền trêu chọc lưu manh, đùng đùng đùng, đánh cái mông của vị nữ hoàng này.
Ở trong Hắc Tháp, hắn to lớn nhất… ngoại trừ Tiểu Tháp ra.
Xưa nay hắn không cho mình là quân tử gì, trước không có đẩy ngã vị nữ hoàng này hoàn toàn là bởi vì vấn đề nguyên tắc.
Nhưng hai người ôm, sờ soạng, hôn, ở trong nguyên tắc của Lăng Hàn, đây chính là vợ của hắn.
Lẽ nào còn có thể để vị nữ hoàng này gả cho người khác? Đùa giỡn!
Bởi vậy, đánh mông nữ hoàng, hắn một chút áp lực cũng không có.
Nữ hoàng giãy dụa, quá mất mặt a!
– Đáng ghét!
Nàng cắn răng kêu lên, nhưng âm thanh quyến rũ như xuân thủy.
Rõ ràng hiện tại nàng là dáng dấp của Hồ Phỉ Vân, đẹp là đẹp, nhưng không xưng được họa thủy, nhưng trao đổi một cái linh hồn, mọi cử động của nàng đều phong tình vạn chủng, nữ nhân vị mười phần.
Lăng Hàn cười khà khà nói:
– Còn không thành thật?
– Ngươi muốn chết sao?
Nữ hoàng đại nhân giận dữ, nàng tuyệt đối không ngờ, Lăng Hàn ở trong hai năm đều tuân quy củ lại sẽ gan to bằng trời như vậy, lại đánh cái mông của nàng.
Nàng chỉ cảm thấy cái mông truyền đến từng trận tê dại, kỳ thực cũng không đau, nhưng giống như nhen nhóm một loại tình cảm nào đó trong cơ thể nàng, làm cho nàng không nhịn được kẹp chặt hai chân.
– Đã ngoan chưa?
Lăng Hàn cười ha ha, đánh phân thân cũng đã sảng khoái như vậy, vậy nếu như chân nhân thì sao?
Trong lòng hắn rung động, suýt chút nữa sói tru.
– Coi như ngươi… coi như ngươi thắng!
Nữ hoàng đại nhân không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp, hiện tại người ở dưới mái hiên a.
Lăng Hàn chưa hết thòm thèm nói:
– Sao không kiên trì một chút nữa, ta còn chưa đã ghiền, ai!
Loạn Tinh nữ hoàng nhất thời có loại kích động muốn phát điên, rất muốn cắn chết người này.
Nàng hừ một tiếng nói:
– Ngươi muốn cưới trẫm, cũng không phải không được!
Ôm ôm hôn hôn, nàng lại không nỡ làm thịt nam nhân này, vậy tựa hồ chỉ có gả cho hắn.
Thân là nữ hoàng, nàng tự nhiên không thiếu khí phách, làm người làm việc cực kỳ quả đoán, tuyệt không dây dưa dài dòng, ra vẻ gượng ép.
– Có điều kiện gì, mở ra đi!
Lăng Hàn thoải mái nói.
– Lúc nào ngươi bước vào Sáng Thế Cảnh, trẫm liền gả cho ngươi!
Loạn Tinh nữ hoàng nói.
– Này này này, ngươi cũng quá không có thành ý đi!
Lăng Hàn lập tức nói.
– Thiên tài như ngươi, nhưng trăm vạn năm cũng chỉ có đạt đến Tinh Thần cảnh Đại viên mãn, vậy ta muốn cưới ngươi, chẳng phải cần đến hai ba triệu năm sao?
Cái tên này tự kỷ thật mạnh!
Loạn Tinh nữ hoàng thầm nói, bởi vì Lăng Hàn căn bản chưa từng hoài nghi mình không thể đạt đến Sáng Thế Cảnh, mà chẳng qua là cảm thấy muốn đạt đến một bước này cần thời gian có chút “lâu”.
Nhưng thật là lâu sao?
Nếu như hai ba triệu năm thật có thể đạt đến Sáng Thế Cảnh, vậy tuyệt đối là tiền vô cổ nhân, chí ít ở trong phạm vi nhận thức của nàng chính là như vậy, nhanh đến quá mức.
– Trẫm sắp đạt đến Tinh Thần cực cảnh, vậy đột phá Hằng Hà Cảnh tự nhiên là điều chắc chắn, nếu tu vi của ngươi không bằng trẫm, vậy có tư cách gì cưới trẫm?
Nàng từ tốn nói.
– Được!
Lăng Hàn vỗ tay một cái nói.
– Vậy ngươi liền ngoan ngoãn chờ, làm con dâu Lăng gia ta đi!
Loạn Tinh nữ hoàng hừ một tiếng nói:
– Nhưng trước đó, ngươi là hạ thần của trẫm, phải làm tốt bản phận của một hạ thần, nếu dám… a!
Nàng còn muốn cảnh cáo Lăng Hàn, nhưng không ngờ bị Lăng Hàn kéo đến, đặt ở trên đùi đánh mông.
– Ta nói nữ hoàng đại nhân, ngươi tính sai một điểm, cưới ngươi chỉ là một hình thức, không nên vọng tưởng khiêu chiến quyền uy của nam nhân ngươi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1197: Thượng Cổ Thiên Tộc
Lăng Hàn rất cao hứng, lại có cơ hội chà đạp cái mông của nữ hoàng đại nhân.
– Còn có, ngươi nói rõ cho ta, linh hồn của Cửu Quận Vương phải nên làm gì?
– Tại sao trẫm phải giải thích cho ngươi.
Loạn Tinh Nữ Hoàng cao ngạo nói.
Ba!
Thanh âm thanh thúy vang lên, Lăng Hàn giơ tay lên nói:
– Thật giống như ngươi còn không có làm rõ ràng tình huống của mình!
Cái này đánh cho nàng nóng cả người, tình cảm dị dạng chạy chồm ở trong người, có một loại cảm giác để cho nàng bạo tạc.
Nàng không dám chơi tiếp, vạn nhất chơi ra hỏa, vậy sau này nàng sẽ bị hình ảnh như vậy dây dưa
– Sau khi tu vi của thân thể này bước vào Tinh Thần cảnh, ý chí của trẫm sẽ từ từ thức tỉnh, cùng nàng dung hợp.
Nữ Hoàng nói.
– Cửu Xà Bí Thuật đều như vậy, nếu trẫm là Sơn Hà Cảnh, chín phân thân đều ở Sơn Hà Cảnh thức tỉnh, nếu trẫm là Hằng Hà Cảnh, vậy sẽ phải đến Hằng Hà Cảnh mới có thể thức tỉnh.
Lăng Hàn ngẩn ra nói:
– Các nàng không biết ngươi tồn tại
– Không biết.
Loạn Tinh Nữ Hoàng lắc đầu.
Sắc mặt của Lăng Hàn có chút khó coi:
– Lúc ý chí của ngươi sống lại, chính là lúc các nàng triệt để tiêu thất sao?
Loạn Tinh Nữ Hoàng an ủi:
– Tính cách của chín phân thân vốn là từ trong thân thể trẫm chia ra, nghiêm chỉnh mà nói, những thứ này đều là một mặt của trẫm, hơn nữa, trẫm tu luyện tới Hằng Hà Cảnh, lại có thể chia chín phân thân ra.
Lúc này trong lòng Lăng Hàn mới tốt hơn một chút, hắn đối với Cửu Quận Vương thiên chân vô tà vẫn có hảo cảm.
Bất quá, hắn lại nghĩ, sắc mặt không khỏi cổ quái.
– Làm sao vậy?
Loạn Tinh Nữ Hoàng hỏi.
Lăng Hàn chần chờ nói:
– Ta cưới ngươi, không phải có thêm chín nha đầu âm giường sao, mười người các ngươi cùng tiến lên, ta ứng phó sao nổi.
– Lưu… lưu manh!
Loạn Tinh Nữ Hoàng tức giận, tát bay Lăng Hàn.
Lăng Hàn đương nhiên là cố ý để Nữ Hoàng đánh bay, ở trong Hắc Tháp, Loạn Tinh Nữ Hoàng thật không phải là đối thủ của hắn, nhưng khinh bạc người ta lâu như vậy, cũng nên trả lại một chút, bằng không ra Hắc Tháp, hắn sẽ bị Loạn Tinh Nữ Hoàng phản ngược, bởi vậy hiện tại cho nàng đánh hai cái, để nàng bớt giận.
Hắn chạy trở về nói:
– Ta nói thê tử…
– Ai là thê tử của ngươi…
Loạn Tinh Nữ Hoàng buồn bực nói, nàng chỉ là cho Lăng Hàn một cơ hội mà thôi, nhưng để nàng cam tâm tình nguyện gật đầu, chí ít hiện tại Lăng Hàn còn không có tư cách này.
Lăng Hàn cười hắc hắc nói:
– Vậy ta gọi ngươi là tiểu tâm can tiểu bảo bối…
Loạn Tinh Nữ Hoàng trố mắt, vốn tưởng rằng Lăng Hàn là một người chính kinh, ai ngờ lại không đứng đắn như vậy.
Nàng lắc đầu, chỉ cảm thấy mình có khả năng làm một quyết định sai lầm, rồi lại không muốn sửa chữa.
– Gọi Nữ Hoàng đại nhân!
Nàng cường điệu nói.
– Được rồi!
Lăng Hàn gật đầu, tâm nói bây giờ gọi ngươi Nữ Hoàng đại nhân, sau đó bảo ngươi kêu phu quân đại nhân!
– Này… Nữ Hoàng đại nhân…
– Hiện tại chỉ có hai người, ngươi cần gọi như vậy sao?
– Tuyệt không khả ái a!
Lăng Hàn thở dài, lập tức nghiêm mặt nói.
– Cổ Thiên Tộc là cái quỷ gì, tựa hồ rất ngưu bức a.
– Cái này bản tôn biết!
Vô Tướng Thánh Nhân lại bắt đầu nhiều chuyện, đường đường Thánh Nhân cư nhiên bị gạt ở một bên, hai người này thật đúng là, chẳng lẽ không biết thời gian của Thánh Nhân quý giá không gì sánh được sao, khó được có hắn nguyện ý chỉ điểm, các ngươi cư nhiên không thèm quan tâm
Loạn Tinh Nữ Hoàng liếc mắt nhìn quang đoàn, tiếp đó thu hồi ánh mắt, có Thánh Nhân tựa hồ không gì không biết này, có một số việc là dấu không được, vậy còn không bằng chủ động nói ra:
– Thượng Cổ Thiên Tộc, này là một ít tộc quần cường đại nhưng hi hữu, xuất hiện ở thời kỳ thượng cổ, mỗi một cá thể đều có năng lực cường đại.
– Tiểu tử ngươi cũng là Cổ Thiên Tộc.
Vô Tướng Thánh Nhân chen lời nói, hắn nghĩ thể phách của Lăng Hàn mạnh mẽ đến bất khả tư nghị, này trừ Cổ Thiên Tộc thì không có khác khả năng.
Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu, đối với điểm ấy nàng cũng tán thành.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn gia thân thuần khiết, tại sao có thể là Cổ Thiên Tộc, hắn chỉ tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh mà thôi, lúc này mới có thể để thể phách, thần hồn mạnh mẽ vượt qua một cảnh giới.
Bất quá, mặc dù Lăng Hàn không có gặp qua Cổ Thiên Tộc khác, nhưng chỉ nhìn Loạn Tinh Nữ Hoàng liền biết, Cửu Xà có chín phân thân, tương đương có chín tính mệnh, này rất kinh người, gần như không thể tưởng tượng.
– Thời gian không sai biệt lắm, trẫm muốn đi về.
Loạn Tinh Nữ Hoàng đột nhiên nói.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói:
– Ta đưa ngươi đi ra ngoài.
Loạn Tinh Nữ Hoàng biết sự tình của Hồ Phỉ Vân, nhưng này là đơn hướng, ở lúc Loạn Tinh Nữ Hoàng nhập chủ, Hồ Phỉ Vân căn bản không biết xảy ra chuyện gì, thật giống như ở Thiên Hải Bí Cảnh, rõ ràng là Loạn Tinh Nữ Hoàng giết chết Đại Yêu, nhưng Hồ Phỉ Vân lại tưởng Lăng Hàn làm.
Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu, hai người cùng đi ra Hắc Tháp.
– Chẳng lẽ bản tôn là không khí sao?
Vô Tướng Thánh Nhân buồn bực tự nói, sao mỗi người đều không để ý tới mình.
– Tiền bối, ta có một vấn đề thỉnh giáo!
– Ta cũng có!
Đám người Tàn Dạ xông tới, nhất thời để Vô Tướng Thánh Nhân khôi phục lòng tự tin, thần thái sáng láng chỉ điểm bọn họ.
Người đều cần chứng minh mình tồn tại, có ích, vị Thánh Nhân này vẫn lạc lâu lắm, tâm cảnh tự nhiên không thể như trước, chỉ là được vài Phá Hư Cảnh nịnh bợ, liền vui vẻ không thôi.
Ra Hắc Tháp, thân thể mềm mại của Loạn Tinh Nữ Hoàng run lên, mắt nhắm lại, nhưng lập tức lại mở ra, khí chất trong nháy mắt xuất hiện biến hóa, khí phách cao cao tại thượng không còn nữa, biến thành một tiểu cô nương thiên chân vô tà.
– Di, tại sao ta lại ở chỗ này?
Hồ Phỉ Vân hết sức kỳ quái nói, nàng cắn ngón tay, lệch đầu, có vẻ rất kỳ quái.
– Ngươi trước chờ ở chỗ này.
Lăng Hàn nói, đợi Hồ Phỉ Vân gật đầu, hắn đi ra ngoài tìm Thủy Nhạn Ngọc, mang nàng lại đây.
Thủy Nhạn Ngọc thấy Hồ Phỉ Vân, còn không che giấu được có chút kính sợ, nhỏ giọng nói với Lăng Hàn:
– Tại sao nàng phát ra khí tức đáng sợ như vậy?
– Cái này sau này hãy nói.
Lăng Hàn lắc đầu, tiếp đó cười nói với Hồ Phỉ Vân.
– Cửu Quận Vương, ta dẫn ngươi đi một nơi chơi rất vui.
– Tốt tốt!
Hồ Phỉ Vân vỗ tay, lấy tính cách của nàng, thực sự là bị người bán còn đếm tiền thay.
Lăng Hàn lấy thần thức bọc hai nàng lại, đồng thời vào Hắc Tháp, đi tới trước Luân Hồi Thụ.
– Này là Luân Hồi Thụ.
Lăng Hàn giới thiệu cho Hồ Phỉ Vân.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1198: Thiên Kiêu Tụ Hội
– Sau đó, mỗi ngày buổi tối ngươi tới đây tu luyện, như vậy, tu vi sẽ tăng lên rất nhanh.
– Lại phải tu luyện a!
Hồ Phỉ Vân lộ ra sầu khổ.
– Người ta rất ghét tu luyện, vừa khổ cực lại nhàm chán!
Lăng Hàn nghĩ, Cửu Vương đều là một bộ phận tính cách từ trên người Loạn Tinh Nữ Hoàng tách ra, cô nàng này thiên chân vô tà, Loạn Tinh Nữ Hoàng không có, là bởi vì tróc đi ra ngoài sao.
Thật có ý tứ, sau đó chín phân thân quay về bản thể, tính cách của Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ xuất hiện biến hóa thế nào.
– Ngoan, hảo hảo tu luyện!
Lăng Hàn xoa xoa đầu của Hồ Phỉ Vân.
Hồ Phỉ Vân chu cái miệng, cũng không có nghĩ Lăng Hàn làm như vậy có gì không ổn, nhưng Thủy Nhạn Ngọc thấy mà tròng mắt trừng ra ngoài, đây chính là Cửu Quận Vương a, Nữ Hoàng đại nhân đã nói, gặp Cửu Vương như gặp trẫm, ngươi thật là to gan lớn mật!
Nàng lại không biết, vừa rồi Lăng Hàn còn đánh cái mông của Loạn Tinh Nữ Hoàng a.
Trấn an Hồ Phỉ Vân một chút, để cho nàng ngoan ngoãn tu luyện, Lăng Hàn thì mang Thủy Nhạn Ngọc đi qua một bên.
Hắn trước cho Thủy Nhạn Ngọc một cái hôn nóng bỏng, hơn hai năm không gặp, hắn thực sự là rất nhớ đại yêu tinh mỹ lệ này.
Thủy Nhạn Ngọc đầu tiên là giãy dụa, nhưng rất nhanh thì biến thành xuân thủy, ngồi ở trong lòng Lăng Hàn, khuôn mặt đỏ bừng, mắt phượng quyến rũ như có thể chảy nước.
– Không muốn.
Nàng muốn cự còn nghênh.
– Thê tử, ngươi trúng độc, nhất định phải để vi phu lấy thân báo đáp mới có thể hóa giải!
Lăng Hàn nghiêm trang nói.
– Đây là tình độc, vật độc nhất thiên hạ! Bất quá, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục.
Thủy Nhạn Ngọc nhất thời trừng bạch nhãn, tên này rõ ràng động sắc tâm, lại còn nói đường hoàng như thế, thật quá vô sỉ.
Nhưng bị Lăng Hàn hôn đến thần hồn điên đảo, đầu óc của nàng có chút không tỉnh táo, mơ mơ màng màng gật đầu, qua một hồi lâu mới biết không thích hợp, nhưng bị Lăng Hàn hôn mấy lần, lại mơ mơ màng màng, chỉ muốn được người đàn ông này hung hăng giữ lấy.
– Ta yêu ngươi!
Nàng lầm bầm nói.
– Ta cũng yêu ngươi.
Mười ngón tay của Lăng Hàn linh động, rất nhanh thì để thân thể mê người của nàng hoàn toàn xuất hiện ở trước mặt, hắn dùng ngón tay di động qua thân thể mềm mại của người ngọc, đốt cháy dục vọng của nàng.
– Yêu ta!
Thủy Nhạn Ngọc vươn hai tay, như xà quấn cái cổ của Lăng Hàn.
Hơn hai năm không gặp người trong lòng, mặc dù biết hắn không việc gì, nhưng lo lắng là khó tránh khỏi, nay gặp lại Lăng Hàn, hóa thành lửa tình nồng nặc, như có thể thiêu đốt ái lang vậy.
– Bảo bối!
Lăng Hàn hôn môi của đại yêu tinh, lúc này không lướt qua thì dừng nữa, muốn biến đối phương thành nữ nhân chân chính của mình.
– Hàn, ôn nhu một chút.
Nàng dùng thanh âm gần như không thể nghe được nói.
– Ân.
Xuân phong một độ, nhất khắc thiên kim.
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc nằm ở trong buội hoa, Thủy Nhạn Ngọc như chim nhỏ nép vào người, núp ở trong lòng Lăng Hàn, khuôn mặt tất cả đều là thỏa mãn.
– Người xấu, nguyên lai ngươi là muốn kết hôn Bệ Hạ, mới cấp bách đem ta gạo nấu thành cơm!
Thủy Nhạn Ngọc nghe Lăng Hàn nói sự tình của Loạn Tinh Nữ Hoàng, không khỏi bấm Lăng Hàn một cái.
Lăng Hàn vội vàng lắc đầu nói:
– Đây là sự tình của ta và ngươi, không quan hệ những người khác! Thê tử, ngươi xinh đẹp, mê người, ta nhịn lâu như vậy, ngươi không sợ làm ta nín hỏng sao?
– Lưu manh!
Dù cùng Lăng Hàn đã có phu thê chi thực, nhưng Thủy Nhạn Ngọc vẫn chịu không nổi Lăng Hàn khiêu khích, vừa nói liền mặt đỏ, cực kỳ mê người.
Nhìn dáng dấp nàng cảnh xuân quyến rũ, Lăng Hàn không khỏi hưng phấn.
– Ngô!
Thủy Nhạn Ngọc và hắn dán cùng một chỗ, làm sao có thể không phát giác, nhất thời trợn to mắt hạnh.
– Thê tử, hiện tại bắt đầu đợt thứ hai!
Lăng Hàn cười to, xoay người đặt Thủy Nhạn Ngọc ở dưới thân, bắt đầu công phạt.
Một thành hai, hai thành ba, Thủy Nhạn Ngọc mới nếm thử tư vị trái cấm, tự nhiên có chút lòng tham không đáy, mà Lăng Hàn cũng bị đại yêu tinh này mê say, rất có xu thế quân vương mê sắc không thèm tảo triều.
Thẳng qua ba ngày, hai người mới kết thúc dây dưa, đi ra Hắc Tháp.
Hồ Phỉ Vân oán trách, tu luyện dưới Luân Hồi Thụ, một ngày tương đương với một năm, nàng liên tục tu luyện năm ngày, đây thật làm nàng nín hỏng, chỉ muốn đi ra ngoài hóng gió.
Lăng Hàn lắc đầu, không nghĩ tới Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng có một mặt ngây thơ chất phác, thiên chân vô tà như thế, này nếu ở trên người Nữ Hoàng bày ra, sẽ phong tình như thế nào?
Hắn có chút chờ mong.
Ra Hắc Tháp, Thủy Nhạn Ngọc đi dọn nhà, nàng tự nhiên muốn cùng Lăng Hàn ở chung một chỗ, ban ngày lấy linh khí ở đây tu luyện, đề thăng nguyên lực, buổi tối vào Hắc Tháp, ở dưới Luân Hồi Thụ tiềm tu, lĩnh ngộ đại đạo, tối đa hóa tốc độ tiến cảnh.
Lăng Hàn có ba danh ngạch thị vệ, hiện tại chỉ dùng một cái, bởi vậy hoàn toàn có thể cho Thủy Nhạn Ngọc tiến vào cung điện tu luyện, nếu không có ai đâm thọc, Thủy Nhạn Ngọc cũng không cần buông tha thân phận đệ tử bình thường của nàng.
Thủy Nhạn Ngọc trọng điểm là tu luyện, mà Lăng Hàn thì đem trọng điểm bỏ vào luyện đan.
Hắn cần tiền.
Tiên Ma Kiếm vẫn chỉ là Thần Khí cấp ba, muốn đề thăng tới cấp bốn, cấp năm, sẽ cần vô số Thần Thiết cấp ba, cấp bốn, mua vào là một con số thiên văn, Lăng Hàn quả thật có rất nhiều Chân Nguyên Thạch, nhưng xa xa không đủ.
Hiện tại hắn có thể luyện chế đan dược cao cấp nhất là Thái Huyền Thanh Minh Đan, một viên bán mấy nghìn Chân Nguyên Thạch, còn tài liệu mà nói, trong Hắc Tháp đã gieo, cách thu hoạch cũng không xa, có thể vì hắn tiết kiệm rất nhiều tiền vốn.
Nhưng Lăng Hàn còn muốn luyện đan dược phẩm cấp càng cao, bởi vì đồng dạng luyện một lò, tốn thời gian không sai biệt lắm, nhưng tiền lời cách quá xa.
Hắn nhất định phải lưu đủ thời gian tu luyện, bởi vậy luyện đan gì là rất trọng yếu.
Dĩ nhiên, hiện tại hắn còn không có đan phương cao cấp hơn, tự nhiên vẫn phải luyện chế Thái Huyền Thanh Minh Đan làm chủ.
Điều này làm cho hắn có chút tiếc nuối, sớm biết vậy hẳn nên nói với Loạn Tinh Nữ Hoàng, để nàng hạ lệnh đan viện thu thập đan phương sao cho hắn một phần, như vậy hắn có thể ở đây chậm rãi nghiên cứu.
Đáng tiếc, lúc đó hắn và Loạn Tinh Nữ Hoàng không có phá tầng cửa sổ này.
Không quan hệ, ngược lại hắn cũng không phải không trở về Hợp Ninh Tinh.
Cốc cốc cốc, đại môn có người gõ cửa.
Phạm Như vội vã đi mở cửa, một lát sau, hắn đi trở về, đưa một thiệp mời nói:
– Hàn thiếu, này là thiệp mời của ngài.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1199: Thưởng Trà Luận Đạo
Lăng Hàn cầm lấy nhìn, nguyên lai này là mấy đệ tử hạt giống liên hợp mở một tụ hội, phẩm trà luận đạo, thời gian là trưa mai, mời tất cả đệ tử hạt giống Sơn Hà Cảnh, dù sao nhập tông đã lâu, tất cả mọi người còn không có chính thức tụ hội qua.
– Thời gian trùng hợp như vậy, sẽ không phải là nhằm vào ta chứ?
Lăng Hàn cười nói, hắn đánh bể Thần Khí của Càn Thi Vân, còn thu luôn tàn thể, nữ nhân kia tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ.
– Hắc hắc, ta muốn nhìn một chút, ở đây còn có sáu người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, thực lực sẽ mạnh đến trình độ nào.
Ngày thứ hai, Lăng Hàn một thân một mình, lửng thững đi tới địa phương tập hợp.
Lần này thưởng trà luận đạo cử hành ở Bạch Sương Phong, bởi vì ngọn núi này dành riêng cho đệ tử hạt giống giao thủ luận bàn, cho dù đệ tử trọng điểm, đệ tử bình thường muốn quan chiến cũng không có khả năng, vì căn bản không có thể tới đây.
Đỉnh núi rất cao, nhưng đối với Sơn Hà Cảnh mà nói, chút cao độ ấy tự nhiên không tính là gì, chỉ sau nửa giờ, cho dù lấy tốc độ “tản bộ” của Lăng Hàn, hắn cũng đi tới đỉnh núi.
– Xin lấy ra thiệp mời.
Đây là một bình thai rất rộng rãi, lối vào có hai nam tử trẻ tuổi, khí vũ bất phàm làm thủ vệ.
Đây hẳn là thị vệ của ai đi, bất quá, thị vệ cũng bất phàm như vậy, thực lực tên đệ tử hạt giống kia có thể nghĩ.
Lăng Hàn đưa ra thiệp mời, một thanh niên tiếp nhận nhìn, vẻ mặt lộ ra một tia nghiêm túc nói:
– Nguyên lai là Hàn thiếu, mời!
Trên bình đài xếp từng khối thạch đầu, tất cả lớn nhỏ không đồng nhất, nghĩ đến chắc là ghế ngồi.
Lúc này, trên phần lớn tảng đá đã có người ngồi, ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, liền thấy được vài người quen.
Thiệu Tư Tư, Tô Kinh, Đỗ An, Toàn Lập Hiên, còn có Vũ Hoàng, Đinh Bình!
Hai người này hiển nhiên không có nhận ra Lăng Hàn, bởi vì không có nghe được tên của Lăng Hàn, tự nhiên sẽ không liên tưởng đến trên người Lăng Hàn, chỉ nhìn lướt qua hắn liền thu hồi ánh mắt.
Tiếp, lại có mấy người tới, như Hạ Vô Khuyết, Hồ Phỉ Vân,… còn có Càn Thi Vân!
Nữ nhân này vừa xuất hiện, liền đưa mắt nhìn Lăng Hàn, tản mát ra hàn ý lành lạnh.
Lăng Hàn tự nhiên không sợ, thậm chí lười để ý tới, tự mình lấy ra một Thần Quả cắn ăn.
Đây chỉ là một Thần Quả cấp hai, không tính quá trân quý, nhưng Lăng Hàn lấy làm hoa quả ăn, điều này làm cho rất nhiều người kêu to xa xỉ.
Càn Thi Vân thiếu chút nữa tức điên, tên này lại còn như không có chuyện gì xảy ra ăn hoa quả, căn bản không coi nàng uy hiếp ra gì.
Ghê tởm!
Người càng ngày càng nhiều, lúc thái dương lên đỉnh, cuối cùng không có người nào tới nữa.
Tất cả thạch đầu đều có người ngồi, nhưng cũng có vài người đứng, đều là thị vệ, phân ở bốn phía bình thai, không có tư cách đi tới phía trước.
Số lượng thạch đầu nhất định tương xứng với đệ tử hạt giống, không trống chỗ nào, liền biết hôm nay tất cả mọi người đều tới.
Lần đầu tiên đệ tử hạt giống tụ hội, mọi người đều cảm thấy hứng thú, hơn nữa, mỗi một đệ tử hạt giống đều tràn đầy tự tin, tin tưởng mình vô địch, tự nhiên muốn mượn cơ hội này lập địa vị.
– Ha hả, người đều tới đông đủ a.
Một nam tử đứng lên, hướng chúng nhân lộ ra nụ cười.
– Chắc có người còn không biết thân phận của ta, vậy tự giới thiệu một chút.
Tại hạ Hà Thao, ở 900 năm trước nhập tông.
Tên này rất mạnh, Lăng Hàn thầm nói.
Khí tức của đối phương không hiện, thâm trầm như biển, rất có khả năng tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, mới có thể có khí tức cường đại như vậy.
Nếu như đổi lại ở Hợp Ninh Tinh, Lăng Hàn sẽ không nghĩ như vậy, nhưng nơi này là Lẫm Thiên Tông, hội tụ vô số thiên tài đỉnh cấp, hơn nữa Hải Vân trưởng lão đã nói, tính cả hắn, trong tông có tất cả bảy đệ tử hạt giống tu ra tòa Sơn Hà thứ năm.
Đây chỉ là trong phạm vi Sơn Hà Cảnh, nếu như mở rộng đến Nhật Nguyệt Cảnh mà nói, nhân số khẳng định còn hơn.
– Nguyên lai hắn chính là Hà Thao!
– Trong đệ tử hạt giống Sơn Hà Cảnh, thực lực của hắn có thể ổn bài trước năm.
– Nhạ, bên cạnh hắn là Ngô Triết, đồng dạng là người nổi bật trong đệ tử hạt giống, có thể sánh vai Hà Thao.
– Cộng thêm Vũ Văn Thông, Thạch An Quốc, Trầm Trúc Nhi, Khuông Bội Sam, hợp xưng sáu tiểu vương giả.
Bên cạnh có người thấp giọng giao lưu, sau khi Lăng Hàn nghe liền hiểu, cái gọi là Lục Vương này chính là đệ tử Sơn Hà Cảnh trong Lẫm Thiên Tông, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm.
– Ha ha, nói là thưởng trà luận đạo, tự nhiên phải có trà.
Hà Thao cười nói, hắn từ trong Không Gian Linh Khí lấy ra một bếp lò, phía trên có một ấm trà, bắt đầu nấu nước.
Hắn dùng cũng không phải phàm hỏa, mà là lòng bàn tay phun ra Liệt Diễm, có thần văn đan vào, lấy quy tắc đại đạo làm Hỏa Nguyên.
Ở dưới Thần Hỏa như vậy, kim chúc phổ thông nhất định sẽ bị dung luyện, hơn nữa, lấy thực lực của hắn, sợ rằng Thần Thiết cấp bốn cũng có thể bị hóa thành nước thép.
Nhưng bếp lò kia tuy thoạt nhìn nhỏ nhắn, diện mạo xấu xí, lại có tính kháng hỏa rất mạnh, ở dưới thần diễm đốt cháy cũng không ngại chút nào.
Cái bếp lò này không đơn giản.
Lăng Hàn thầm nói, hắn không có ý thu cái Thần Khí này, chỉ có một ý niệm… chém, dùng cho Tiên Ma Kiếm đề thăng phẩm chất.
Theo lý mà nói, thần diễm đốt nấu như vậy, nước bên trong hẳn là rất nhanh sẽ sôi trào, nhưng một nén hương thời gian đi qua, miệng lô còn không có một tia nhiệt khí bay ra, để người hoài nghi trong này căn bản không có nước.
– Ha hả, trong này chứa Cực Dạ Hàn Băng, muốn hòa tan mà nói, cần thời gian hơi lâu.
Hà Thao cười nói.
– Bất quá, chúng ta thưởng trà luận đạo ít cũng phải năm ba ngày, vậy trước tiên luận đạo, trà có thể chờ một chút lại uống.
– Cái gì, Cực Dạ Hàn Băng!
Không ít người kinh hô, những người không biết đây là vật gì, có người giải thích mới hiểu được.
– Cực Dạ Hàn Băng, chỉ ở cực bắc của Phi Vân Tinh mới có thể hình thành, nơi đó băng hàn triệt cốt, quanh năm bị băng tuyết bao trùm, mà ở dưới băng tuyết, khắp nơi có vết nứt đáng sợ, một khi người đạp lên, sẽ té vào vết nứt, bị đóng băng vĩnh viễn.
– Ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng không muốn đi nơi đó, bởi vì nơi này không có thần dược trân quý gì, cũng không có Yêu Thú đáng giá.
– Bất quá, Cực Dạ Hàn Băng lại là đặc sản, ở nơi đặc thù do đại đạo ngưng tụ thành, uống nó, có thể ngộ được một tia Hàn Băng chi diệu.
– Sơn Hà Cảnh phổ thông chạm phải sẽ bị đông thành nước đá, không chết cũng trọng thương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1200: Đồ Đệ Ra Trận
– Không hổ là Hà sư huynh, cư nhiên có thể lấy Cực Dạ Hàn Băng, thực sự là kinh người.
Tuy những thiên tài này không chịu thua, nhưng sự thực đặt ở trước mắt, nếu bọn họ ngay cả dũng khí thừa nhận chênh lệch cũng không có, vậy bọn họ làm sao có thể siêu việt đối phương.
Bởi vậy, tất cả mọi người ném cho Hà Thao ánh mắt bội phục.
Hà Thao mỉm cười, vừa nấu nước vừa nói:
– Ta cũng là may mắn, truy đuổi một con Cực Nguyên Băng Hồ, mới có thể tiến vào một vết nứt, lấy được mấy khối Cực Dạ Hàn Băng, vừa khéo mang về cho các vị sư đệ sư muội uống trà.
Có người kỳ quái, thấp giọng nói:
– Cái bếp lò kia nhỏ như vậy, chúng ta mỗi người ngay cả nửa chén cũng không đủ a.
Hắn nói, cho dù chén trà cực nhỏ, một vòng qua cũng không hẳn đủ a.
– Không cần lo lắng, bảo khí này bên trong tự có không gian, tuy không tính quá lớn, nhưng tin tưởng vẫn đủ uống.
Hà Thao cười nói.
Ngô Triết ngắt lời nói:
– Hà huynh cống hiến Cực Dạ Hàn Băng làm nước trà, vi huynh cũng không thể keo kiệt, nơi này có vài lá U Dương trà, lấy dùng pha trà a.
Phốc!
Rất nhiều người đều phun ra, thậm chí lộ vẻ kích động.
U Dương trà tuyệt đối là bảo bối, có thể giúp võ giả ngộ đạo, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng không tất có.
Không hổ là Vương giả, tùy tiện cầm ít đồ ra liền để người líu lưỡi.
Chỉ có Vũ Hoàng cùng Đinh Bình là không hề động dung.
Nói giỡn, U Dương trà coi là cái gì, nói đến hiệu quả ngộ đạo, có ngưu bức bằng Luân Hồi Thụ, một ngày bằng một năm sao, U Dương trà của ngươi làm được sao?
Hơn nữa, Luân Hồi Thụ là mỗi ngày tìm hiểu, U Dương trà lại có mấy lá
– Bất quá, lá trà hữu hạn, chỉ có mười lá.
Ngô Triết lại nói.
– Như vậy đi, trước mười người trong luận đạo lần này, mỗi người uống nước trà có một lá, được không?
Tuy mười lá trà đều thả vào trong ấm trà, nước trà có hiệu quả ngộ đạo, nhưng có thêm một lá trà, vậy hiệu quả có thể như nhau sao?
Tất cả mọi người gật đầu, xoa tay, này nếu là luận đạo, vậy dĩ nhiên là thực lực càng mạnh thì có được chỗ tốt tối đa, đây cũng là chân lý của võ đạo giới.
Cường giả vi vương!
– Tại hạ Phương Tiến, mời các vị sư đệ sư muội chỉ giáo.
Một thanh niên dẫn đầu nhảy ra, mở miệng chính là sư đệ sư muội, hiển nhiên tràn đầy tự tin, cho là mình đủ sức để làm sư huynh.
– Ha hả, ta đến!
Lại là một thanh niên bắn người xuất hiện.
– Mời!
Hai người thi lễ một cái, lập tức ra tay đánh nhau.
Chiến đấu phi thường kịch liệt.
Cảnh giới của hai người này cũng không cao, đều chỉ là Sơn Hà Cảnh Trung cực vị.
Có điều có thể được Lẫm Thiên Tông thu làm đệ tử hạt giống, bọn họ tự nhiên đều có sở trường của mình, như người mới tiến vào kia, cả người hắn toả ra hàn khí, ngưng kết thành băng, công kích còn không có đụng tới trên người hắn liền bị đóng băng.
Mà đối thủ của hắn cũng không đơn giản, thân hóa lôi đình, cái này so với Lôi Động Cửu Thiên còn cường đại hơn rất nhiều, có thần văn đan dệt, không sợ lực lượng công kích.
Sơn Hà Cảnh phổ thông gặp phải bọn họ, dù ở cảnh giới nhỏ vượt qua một đoạn cũng vô dụng, công kích đối với bọn họ đều vô hiệu.
Có điều, công kích vật lý không có hiệu quả, nhưng dưới thần văn đan dệt, vẫn có thể thương tổn được bọn họ.
Nếu như mới tiến vào lấy băng sương ngưng kiếm, đan dệt thần văn, liền có thể đâm bị thương đối thủ có Lôi Đình Chi Thân, ngược lại cũng giống nhau, người kia không ngừng lấy lôi đình làm mâu, đập tới người mới tiến vào, tương tự có thể tạo thành uy hiếp to lớn.
Hai người rất nhanh liền đánh thật tình, toàn lực đối đầu, sử dụng hết khả năng có thể.
Dứt bỏ cảnh giới của bọn họ không nói, lực chiến đấu là rất kinh người.
Quả nhiên, có thể được liệt vào đệ tử hạt giống, người nào cũng không thể coi thường.
Lăng Hàn không khỏi thầm nghĩ, nếu cảnh giới của mình giống hai người này, có thể áp chế bọn họ hay không?
Khó nói.
Lăng Hàn so sánh lực chiến đấu của song phương, về mặt thực lực hai người này không thua mình cùng cấp, có điều cái này vẫn không có tính lá bài tẩy của từng người, tỷ như Khoái Tự Kiếm Quyết, Diệt Long Tinh Thần Tiễn, những bí pháp này có thể để lực chiến đấu xuất hiện biến hóa to lớn.
Ngoài ra, Lăng Hàn còn tu Bất Diệt Thiên Kinh, thể phách kinh người cỡ nào, đánh nhau cùng cấp, trời sinh liền đứng ở thế bất bại.
Chiến hồi lâu, cuối cùng lấy người vào sau thắng nửa chiêu kết thúc.
Hai người đều xuống nghỉ ngơi, nhường sân khấu cho những người khác.
Sau đó là mấy người lên đài khiêu chiến, chiến đấu kịch liệt.
Mọi người đều là thiên kiêu đương đại, tự nhiên sẽ không dựa vào cảnh giới thủ thắng, bất kể là khiêu chiến, hay ứng chiến, đều lựa chọn người cảnh giới tương đương mình, chí ít cũng ở trong một cảnh giới nhỏ.
Tuy cùng cảnh giới nhỏ cũng có khả năng chênh lệch ba tinh lực lượng, nhưng vậy thì không có cách nào, thế gian không có công bằng tuyệt đối.
Ngược lại, nếu lạc hậu một hai tiểu cảnh giới nhỏ còn có thể thắng, hoặc đánh ngang tay, vậy thắng lợi tự nhiên rất nặng, hiện ra danh thiên tài.
Mặc dù Lăng Hàn có chút ngứa tay, nhưng nơi này ngoại trừ Hà Thao cùng Ngô Triết có thể làm đối thủ của hắn, những người khác kém hắn quá xa, tự nhiên không tiện bắt nạt người, chỉ ở một bên quan chiến.
Qua mấy ngày này, hắn ngược lại cũng có chút lĩnh ngộ, kết hợp Khoái Tự Kiếm Quyết cùng Quy Tắc Chi Kiếm càng sâu sắc hơn.
– Chúng ta tu luyện, xét đến cùng, có thể tổng kết thành hai loại vận dụng quy tắc cùng phá hoại quy tắc, vậy chỉ cần ta phát huy hai cái này đến mức tận cùng, này chính là Đạo mạnh nhất thiên hạ!
– Có điều, muốn đạt đến cực hạn, thì cần lĩnh ngộ quy tắc đến cực hạn, nếu không sao nói tới vận dụng, sao nói tới phá hoại?
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, mỗi người nơi này đều tu luyện đạo khác nhau, có thể giúp hắn cảm ngộ.
– Tại hạ Đinh Bình, xin chỉ giáo.
Hắn đang suy tư, thì thấy đệ tử của mình nhảy vào giữa trường, đối phương là một thiếu nữ khuôn mặt xinh đẹp, quần dài màu đỏ, tươi đẹp rồi lại không mất quyến rũ, phi thường cảm động.
Đối mặt mỹ nhân như thế, Đinh Bình có chút mặt đỏ tới mang tai, hắn thứ nhất tuổi trẻ, thứ hai khổ tu thời gian nhiều hơn rèn luyện, kinh nghiệm thực sự quá ít.
– Lam Loan!
Thiếu nữ báo tên, sau đó lập tức ra tay.
Nàng dùng kiếm, một kiếm đẩy ra, có kiếm ý vô tận lưu chuyển, Kiếm Khí ngang dọc, xé rách không gian, hình thành từng vết nứt.
Cái này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng làm người ta chán ghét, bởi vì không gian dị thường, ngươi nhảy tới, nguyên bản là thẳng tắp, có thể vọt ra năm trượng, nhưng bị ảnh hưởng chỉ có thể nhảy ra ba trượng, hơn nữa, phương hướng sẽ phát sinh biến hóa.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma [Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Hop-The-Song-Tu-Chap-Ma-SE-Audio-Truyen.jpg)





