[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 239 : Bản Tọa Giúp Ngươi Giải Quyết (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Bản Tọa Giúp Ngươi Giải Quyết
Rất nhiều mỹ nữ quăng mị nhãn, biểu hiện ám muội đến cực điểm.
Nếu có thể được Lăng Hàn chọn, các nàng tuyệt đối không tiếc hiến thân, lại nói, có thể ủy thân cho đệ tử hạt giống, cái này không phải Ma Tước (*chim sẻ) bay lên đầu cành, từ đây biến thành Phượng Hoàng sao?
Đáng tiếc, Lăng Hàn căn cản xem thường các nàng, trực tiếp đi tới trước mặt đôi sư huynh muội kia, mà Cửu Quận Vương cũng đi theo phía sau hắn, nàng ở đây rất tẻ nhạt, hiếm thấy gặp phải một cố nhân, tự nhiên có nhiều chuyện muốn nói.
– Vị huynh đài này, có hứng thú làm thị vệ của ta không?
Lăng Hàn cười nói.
– Còn có, sư muội ngươi có thể làm thị vệ của nàng.
Hắn chỉ chỉ Hồ Phỉ Vân.
Hồ Phỉ Vân nghiêng đầu nhìn Thanh Y mỹ nữ một chút, có vẻ không đáng kể, ngược lại nàng không ngại thu ai làm thị vệ, nếu Lăng Hàn đã mở miệng, nàng đương nhiên sẽ không phản bác.
Đôi sư huynh muội kia tự nhiên đại hỉ, nhưng có chút kinh hoảng.
Lăng Hàn nói:
– Các ngươi trượng nghĩa ra tay, phần tâm ý này ta tâm lĩnh.
Cùng là võ giả, tâm tính của các ngươi để ta khâm phục.
Đôi sư huynh muội này nhìn nhau một cái, đều gật gật đầu.
– Ta tên Phạm Như.
Vị sư huynh kia nói.
– Sư muội ta tên Trần Hiểu, đa tạ Hàn thiếu, còn có…
Hắn nhìn Hồ Phỉ Vân, còn không biết thân phận của đối phương.
– Nàng tên Hồ Phỉ Vân.
Lăng Hàn cười nói.
– Bái kiến chủ nhân!
Trần Hiểu lập tức vén áo thi lễ.
Hồ Phỉ Vân vội vàng kéo nàng đến nói:
– Gọi ta Phỉ Phỉ là được rồi, ta cũng không thích được người gọi là chủ nhân.
Trần Hiểu gật đầu, nhất thời phát lên hảo cảm với Hồ Phỉ Vân.
– Được rồi, chúng ta tiến vào trong tông đi.
Lăng Hàn cười nói, hắn rất nhớ Thủy Nhạn Ngọc, còn có ba vị huynh trưởng.
Hắn cùng Hồ Phỉ Vân sóng vai mà đi, Phạm Như và Trần Hiểu thì đi sau vài bước.
Đệ tử hạt giống khác cũng bắt đầu chọn thị vệ, tình cảnh trở nên huyên nháo, tất cả mọi người tranh nhau chen lấn.
Lăng Hàn bảo sư huynh muội Phạm Như theo Hồ Phỉ Vân đi trước, hắn thì đi gặp Hải Vân Trưởng Lão, theo đối phương tới một biệt viện ở chính phong, nơi này mây mù phiêu miễu, như người tan tiên cảnh.
– Cái này không phải khuôn mặt thật của ngươi, đắc tội quá nhiều người, bị người đuổi giết sao?
Hải Vân Trưởng Lão trực tiếp hỏi.
Trong lòng Lăng Hàn rùng mình, nhưng cũng biết lấy nhãn lực của Tinh Thần cảnh, loại dịch dung này của hắn xác thực rất khó lừa gạt.
Hắn gật đầu nói:
– Vãn bối Lăng Hàn, trên đường tới Lẫm Thiên Tông bị người đánh trộm, vãn bối liền dịch dung, để đối phương cho rằng vãn bối đã chết, có thể bớt đi chút phiền phức.
Hải Vân Trưởng Lão hài lòng gật đầu, nếu Lăng Hàn thoái thác, trong lòng hắn nhất định sẽ không thích, nhưng Lăng Hàn không chút do dự nói ra, để ấn tượng của hắn đối với Lăng Hàn lại tăng mấy phần.
Hắn là cường giả Tinh Thần cảnh, có niềm tin vô địch, liền nói ngay:
– Kẻ thù của ngươi là ai, bản tọa có thể thay ngươi ra mặt, để hắn không nhằm vào ngươi nữa.
Câu nói này, hắn nói tràn đầy tự tin.
Trên đời này có chuyện gì là cường giả Tinh Thần cảnh không làm được?
Chí ít ở trong tinh hệ này, tuyệt đối không có!
Lăng Hàn có chút không tiện nói:
– Kẻ thù của vãn bối nhiều lắm.
– Không sao cả!
Hải Vân Trưởng Lão khoát tay, không chút để ý.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Kẻ thù của vãn bối có Loạn Tinh Hoàng Triều Sa Đại Tương Quân, Triệu đại tướng quân, còn có Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng, mặt khác, Ám Dạ Đường cũng nhìn chằm chằm vãn bối, phiền phức tiền bối rồi.
Phốc!
Hải Vân Trưởng Lão suýt chút nữa phun ra một ngụm lão huyết.
Dưới cái nhìn của hắn, một võ giả Sơn Hà Cảnh có thể đắc tội người nào? Chết no cũng là Nhật Nguyệt Cảnh đi, hơn nữa còn là Tiểu cực vị, Trung cực vị, nếu không, Lăng Hàn còn có thể nhảy nhót tưng bừng đến hiện tại sao?
Hắn là cường giả Tinh Thần cảnh, nói một câu, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn cũng phải cung kính lĩnh mệnh, bởi vậy cái này tự nhiên là một việc nhỏ.
Nhưng Lăng Hàn đắc tội là người nào a!
Sa Đại Tương Quân, Triệu đại tướng quân, Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng, kia đều là cường giả Tinh Thần cảnh!
Hắn chỉ là Tinh Thần cảnh Tiểu cực vị, thực lực tương đương Sa Đại Tương Quân, Triệu đại tướng quân, mà ở trước mặt Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng, hắn ngay cả tư cách nói chuyện cũng không có!
Thần linh mỗi cách biệt một cảnh giới nhỏ, vậy đều là khác biệt một trời một vực, huống chi còn là hoàng giả, cái nào không nắm giữ lực chiến đấu vượt qua Tứ Tinh Ngũ Tinh?
– Ngươi…
Hải Vân Trưởng Lão nhìn Lăng Hàn, hiện tại hắn có chút do dự, mình thu đến tột cùng là đệ tử thiên tài, hay là một siêu cấp phiền toái.
Nhưng hắn nghĩ nghĩ, liền bật cười.
Võ giả Sơn Hà Cảnh đắc tội cường giả Tinh Thần cảnh lại còn sống thoải mái như thế, cái này đủ cho thấy thực lực của Lăng Hàn, hỏi trên đời này có mấy người có thể làm được?
Nếu như tiểu tử này không chết, tiền đồ tương lai không thể đo lường!
– Ngươi tu ra tòa Sơn Hà thứ năm?
Hải Vân Trưởng Lão hỏi.
– Vâng!
Lăng Hàn không ẩn giấu.
Hiển nhiên, ở trong cấp độ cường giả chân chính, tòa Sơn Hà, Nhật Nguyệt, Tinh Thần thứ năm không phải bí mật gì, mà cái gọi là thiên tài Ngũ Tinh chỉ ở trong truyền thuyết, xác thực, đây là truyền thuyết của võ giả cấp thấp.
Ngươi gặp qua cường giả nào nói lời như vậy chưa?
Cấp độ không giống, tiếp xúc được thế giới tự nhiên cũng không giống.
Kỳ thực Hợp Ninh Tinh không thiếu thiên tài Ngũ Tinh chân chính, thậm chí Loạn Tinh nữ hoàng là thiên tài Cửu Tinh, nhưng thiên tài như vậy người bình thường căn bản tiếp xúc không tới.
Ngươi xem như Lăng Hàn, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm liền tiến vào Lẫm Thiên Tông, người bình thường nào có cơ hội tiếp xúc được hắn?
Hơn nữa, thiên tài Ngũ Tinh thuộc về truyền thuyết, cái này đã là một loại ước định, trở thành thiết luật mà mọi người công nhận, ngươi đột nhiên nói còn có thiên tài Thất Tinh Bát Tinh, lại có mấy người sẽ tin tưởng ngươi?
Người đều sẽ lựa chọn tin tưởng đồ vật mà mình sẵn lòng tin tưởng.
– Không tồi không tồi, hiện nay trong Sơn Hà Cảnh, chỉ có bảy người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm.
Hải Vân Trưởng Lão gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn càng thêm nhu hòa, thiên tài ai không yêu thích chứ?
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, trong đời người này, lại có bảy người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm?
Đây chỉ là một tinh hệ nho nhỏ, toàn bộ Thần giới, tinh hệ giống như vậy nhiều vô số kể.
Hơn nữa, cấp độ võ đạo nơi này cũng không cao, chỉ có một vị cường giả Hằng Hà Cảnh, Tinh Thần cảnh liền có thể xưng bá.
Nếu như đổi đến tinh hệ có cấp độ võ đạo cao hơn, vậy vương giả trẻ tuổi như vậy có phải sẽ càng nhiều không?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1192: Con Ruồi (Thượng)
Đó là khẳng định.
Lăng Hàn gật đầu, có điều con đường võ đạo như đi ngược dòng nước, càng ngày càng khó đi.
Không chỉ cảnh giới cao khó leo, muốn ở cảnh giới cao tu đến cực cảnh thì càng khó khăn trắc trở.
Thiên tài Thập Tinh ở Sơn Hà Cảnh, ngày sau nói không chắc sẽ rơi xuống Cửu Tinh Bát Tinh Thất Tinh, ai có thể bảo đảm mình ở mỗi cảnh giới đều có thể tu luyện tới cực hạn?
– Đi thôi, sau này làm việc cẩn thận một chút, tận lực ở trong tông.
Hải Vân Trưởng Lão nói.
Sau khi biết Lăng Hàn đắc tội người nào, hắn cũng không dám bãi bình rồi.
Lăng Hàn lại thi lễ một cái, sau đó xoay người rời đi.
Chỗ của hắn ở Bạch Sương Phong, lúc này gian phòng thuộc về hắn đã an bài xong, là một cung điện loại nhỏ, đủ để ở chừng trăm người, nhưng hiện tại chỉ có Lăng Hàn và Phạm Như ở.
– Không sai, Bạch Sương Phong có linh khí nồng nặc, lại thêm tòa cung điện này còn có trận pháp tụ tập linh khí, dùng để tu luyện thực là không tồi.
Lăng Hàn gật đầu, hắn bảo Phạm Như tùy ý chọn một gian phòng, còn hắn tự nhiên là ở chính phòng.
Chỉ là, nói đến hoàn cảnh tu luyện, làm sao so sánh được trong Hắc Tháp, bên trong là có một cây Luân Hồi Thụ a!
Lăng Hàn ở trong Hắc Tháp khổ tu.
Nguyên bản hắn còn có chút đắc ý, có điều nghe Hải Vân Trưởng Lão nói trong Lẫm Thiên Tông bây giờ còn có sáu người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, để hắn có cảm giác bị áp bách mãnh liệt.
Ở Sơn Hà Cảnh, hắn còn không phải vô địch!
Nếu hắn thả lỏng bất cẩn, vậy có thể bị người đuổi theo, hoặc kém những người khác càng lúc càng lớn.
Hắn lấy ra Chân Nguyên Thạch, ở bên người đáp thành một trận pháp loại nhỏ, nhất thời, linh khí cực kỳ nồng nặc phun trào, quả thực hóa không ra, như sương mù dày nặng, quấn quanh ở bên cạnh hắn, bị hắn hấp thu.
Cái này hoàn toàn là đốt Chân Nguyên Thạch, nhưng hiệu quả rất cao, linh khí dày đặc ít nhất vượt qua ngoại giới gấp trăm lần.
Lăng Hàn một bên luyện hóa linh khí, một bên ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ.
– Vẫn phải phối hợp đan dược, hai bút cùng vẽ.
Một đêm kết thúc, Lăng Hàn dừng tu luyện.
Hắn nhìn bốn người Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa thiên phú tốt nhất đã đạt đến Phá Hư tầng chín, nếu không phải hắn muốn nện cảnh giới vững chắc, lúc này đã có thể xung kích Sơn Hà Cảnh.
Nhưng hiện tại không vội, tuy Nguyên Thừa Hòa không phải thiên tài cao cấp nhất, nhưng lực lượng xông lên mười bốn tinh hẳn không thành vấn đề, lực chiến đấu có thể đạt đến hai mươi tinh, ở Thần Giới cũng có thể xưng một tiếng thiên tài.
Lăng Hàn bảo bốn người cố gắng, sau đó ra Hắc Tháp, hắn dự định đi tìm Thủy Nhạn Ngọc và đám người Vũ Hoàng.
Hắn suy nghĩ một chút, quyết định trọng sắc khinh bạn, trước tiên đi tìm Thủy Nhạn Ngọc.
Đệ tử bình thường đương nhiên không thể ở Bạch Sương Phong, mà là ở Hắc Thủy Phong, cái này so với Bạch Sương Phong kém hơn rất nhiều, vừa đi tới liền có thể cảm ứng được, linh khí thua gấp mấy lần.
Chẳng trách có rất nhiều đệ tử bình thường muốn làm thị vệ của đệ tử hạt giống, bởi vì sẽ được tới Bạch Sương Phong, hoàn cảnh tu luyện tốt hơn rất nhiều.
Ồ, thật đúng dịp!
Lăng Hàn định tìm người hỏi nơi ở của Thủy Nhạn Ngọc một chút, đã thấy người ngọc vừa vặn đâm đầu đi tới, mà phía sau thì theo một nam tử áo bào xanh, nhìn qua rất anh tuấn, tự mình cảm giác tốt vô cùng, mang theo ngạo ý mãnh liệt.
Bởi vì cách hơi xa, Lăng Hàn không nghe được hai người này đang nói cái gì, chỉ nhìn thấy người trẻ tuổi thanh bào kia không ngừng quấn quít lấy Thủy Nhạn Ngọc, mà Thủy Nhạn Ngọc thì lạnh lùng không để ý đến.
Hai năm không gặp, Thủy Nhạn Ngọc vẫn xinh đẹp, chỉ là có thêm một luồng hàn ý cự người ngàn dặm, như băng sương mỹ nhân.
Nhưng nàng quyến rũ hình, bởi vậy, cái này hình thành một loại cảm giác cao ngạo, rất có phong thái nữ vương, có mấy phần ý nhị của Loạn Tinh nữ hoàng.
Lăng Hàn không khỏi ngẩn ra, lại nghĩ đến Loạn Tinh nữ hoàng!
Mị lực của Nữ hoàng này cũng quá to lớn, luôn có thể để hắn thỉnh thoảng nhớ tới.
Lăng Hàn lắc đầu một cái, loại bỏ thân ảnh gợi cảm mê người của Loạn Tinh nữ hoàng ra khỏi đầu, ở trước mặt Thủy Nhạn Ngọc nhớ tới một người phụ nữ khác, cái này không nên.
Hắn nhanh chân đi tới, vợ bị một con ruồi nhìn chằm chằm, hắn đương nhiên phải đi làm hộ hoa sứ giả.
Bởi vì đi ngược chiều, khoảng cách của song phương tự nhiên rất nhanh thì tiếp cận.
-… Thủy sư muội, không bằng chút nữa chúng ta đi Hắc Ma hạp đi, ta nghe nói nơi đó có một cây thần dược xuất thế, có rất nhiều người đang đi tìm vận may!
Thanh âm của người trẻ tuổi thanh bào kia nhẹ nhàng lại đây.
– Tất Hoa, ta đã nói bao nhiêu lần, không nên theo ta!
Thủy Nhạn Ngọc lạnh lùng nói, tay phải giơ lên, ngưng tụ băng sương, nàng là nổi giận thật.
Người ngọc khó chịu, nhưng không làm cho người ta cảm giác đáng ghét chút nào, trái lại nhiều hơn một loại mê người.
Tất Hoa nhìn không chuyển mắt, từ khi đóa kiều hoa này tiến vào trong tông liền bị hắn coi trọng, mà ở dưới “dâm uy” của hắn, tự nhiên không có người khác dám cạnh tranh với hắn, bị hắn độc chiếm.
Đáng tiếc, vưu vật này thủy chung keo kiệt cho hắn một nụ cười, để hắn thất vọng lại đấu chí dồi dào, muốn hái đóa tuyết liên này, để đối phương vì hắn tỏa ra nụ cười rực rỡ.
Trong lòng hắn khuấy động, hận không thể đánh gục mỹ nhân nhi này.
– Này này này, hai tròng mắt của ngươi muốn rơi ra rồi kia!
Lăng Hàn đi lên phía trước, không nói lời nào liền xuyên đến giữa hai người.
Thủy Nhạn Ngọc lập tức lộ ra vẻ căm ghét, vội vã lui lại vài bước, nàng chán ghét Tất Hoa, nhưng chưa chắc sẽ thân cận những nam nhân khác.
Tất Hoa tức giận, ngươi là món đồ gì, lại dám lo chuyện bao đồng?
Hắn tằng hắng một cái nói:
– Vị sư đệ này cực kì lạ mặt, là môn hạ của vị sư thúc nào?
Ở Lẫm Thiên Tông, đệ tử bình thường cùng đệ tử trọng điểm đều sẽ bái một vị cường giả Nhật Nguyệt Cảnh làm môn hạ, có điều xưng là “lão sư” mà không phải “Sư phụ”, đương nhiên nếu song phương vui vẻ, có thể tiến thêm một bước, kết thành quan hệ thầy trò.
Có điều, đệ tử hạt giống không còn trong hạn chế này, những người kia đều được cường giả Tinh Thần cảnh truyền thụ đại đạo, hơn nữa không có ứng cử viên cố định, vị Tinh Thần cảnh nào rảnh rỗi sẽ chạy tới chỉ đạo, thậm chí ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân cũng sẽ tình cờ hiện thân.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Cái gì sư đệ, ngươi không có ánh mắt như thế sao? Ta là sư huynh của ngươi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1193: Con Ruồi (Hạ)
Tất Hoa giận dữ, hắn là đệ tử trọng điểm, bằng không cũng không thể kinh sợ nhiều đệ tử như vậy, “độc bá” Thủy Nhạn Ngọc.
Nhìn Lăng Hàn, lại không có tiêu chí của đệ tử hạt giống, mà đệ tử trọng điểm hắn đều nhận ra, vậy chỉ có một khả năng, đối phương chỉ là đệ tử bình thường.
Ở Lẫm Thiên Tông, giai cấp vẫn tương đối nghiêm ngặt.
Mặc kệ đệ tử bình thường tu vi cao bao nhiêu, chỉ cần đại cảnh giới giống nhau, vậy thấy đệ tử trọng điểm, đệ tử hạt giống phải gọi sư huynh sư tỷ.
Đương nhiên, đệ tử trọng điểm cũng vậy, ở trước mặt đệ tử hạt giống chỉ có thể cúi đầu.
Mọi người đều là Sơn Hà Cảnh, ngươi một đệ tử bình thường lại dám ở trước mặt đệ tử trọng điểm như ta tự xưng sư huynh? Nghiêm trọng mà nói, đây là đại nghịch bất đạo!
– Ngươi thật to gan!
Sắc mặt của Tất Hoa trở nên âm trầm.
Phụ cận có người đi qua, thấy náo nhiệt liền ngừng chân, bắt đầu xem cuộc vui và phụ trách giải thích, phân tích thân phận, lực chiến đấu của Tất Hoa đến thanh thanh sở sở.
Lăng Hàn nói:
– Làm sao, ngươi không phục?
– Phục cái đại đầu quỷ ngươi!
Tất Hoa ra tay, công về phía Lăng Hàn.
Oanh, hắn đấm ra một quyền, quyền lực hóa thành một Hắc Lang, chạy chồm tới Lăng Hàn.
Đây là nguyên lực biến thành, ngưng tụ ý chí võ đạo, chỉ thấy có hơn ba mươi đạo thần văn lấp lóe, có thể thấy được đòn đánh này của hắn coi như không sử dụng toàn lực, chí ít cũng dùng bảy tám phần mười, dù sao hắn chỉ là đệ tử trọng điểm, lại có thể ngưng tụ bao nhiêu thần văn?
Lăng Hàn giả vờ luống cuống tay chân, xuất liên tục hơn mười quyền mới hóa giải.
– Ồ, người này là ai, tuy hóa giải đòn đánh này vô cùng chật vật, nhưng có thể hóa giải một đòn của Tất Hoa, nói rõ thực lực của hắn rất mạnh!
– Không sai, Tất Hoa đã đạt đến Đại viên mãn đỉnh cao, người này không thể chiếm ưu thế ở cảnh giới, hoàn toàn là bằng bản lãnh thật sự.
– Ồ, Hắc Thủy Phong chúng ta có đệ tử như vậy sao?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều lắc đầu.
Tất Hoa thấy một đòn chiếm thượng phong, tự nhiên không kiêng dè gì, điều này cũng ở trong dự liệu của hắn, cảnh giới tương đồng, đệ tử bình thường làm sao là đối thủ của đệ tử trọng điểm, nếu không còn phân đệ tử bình thường, đệ tử trọng điểm làm gì?
Hắn hung hăng ra tay, chiêu nào chiêu nấy ác liệt.
Lăng Hàn chỉ thủ chứ không công, cố ý để cho mình có vẻ hơi chật vật, miễn cho Thủy Nhạn Ngọc nhìn ra đầu mối gì.
Quả nhiên, vưu vật này hoàn toàn không nhận ra hắn, tuy ở một bên nhìn, nhưng không có lộ ra khuynh hướng rõ ràng.
Ở Thủy Nhạn Ngọc xem, hắn đại khái cũng chỉ là mơ ước sắc đẹp của nàng, mới sẽ cậy mạnh ra mặt.
Đột nhiên Lăng Hàn không còn ý tứ chơi đùa với Tất Hoa, cùng một đại nam nhân chơi, so với chơi đùa với vợ mình, cái nào càng có ý tứ hơn?
Oành!
Hắn đánh lên mặt của Tất Hoa một quyền, nhất thời đánh bay đối phương ra ngoài.
Ta sát!
Thấy cảnh này, người xung quanh đều kinh ngạc đến ngây người, cùng nhau phun ra đầu lưỡi.
Kia là Tất Hoa, đệ tử trọng điểm a!
Nhất định là đúng dịp!
Tất cả mọi người thầm nói, bằng không lấy thực lực của Tất Hoa làm sao có khả năng ăn một chiêu này?
Ngay cả Tất Hoa cũng nghĩ như vậy, cú đấm kia của đối phương đột nhiên công phá phòng ngự của hắn, để hắn không kịp chống đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình trúng chiêu.
Hắn từ trên mặt đất nhảy bắn lên, hét lớn một tiếng, lại giết tới Lăng Hàn.
Oành oành oành oành, sau mấy lần giao chiến, bụng dưới của Tất Hoa trúng một cước, bị đạp bay ra ngoài.
Đó là trùng hợp?
Da mặt của Tất Hoa co rúm, lại giết trở về, nhưng không qua mấy chiêu, hắn lại bị một cái tát đập bay.
Lúc này, tất cả mọi người nhìn ra không đúng rồi.
Nào có chuyện trùng hợp như vậy, hết lần này tới lần khác có thể làm cho Tất Hoa ăn vị đắng?
– Ha ha, đang nhìn cái gì vậy?
Có người mới chạy tới, tò mò ló đầu vào, có điều, khi hắn nhìn thấy song phương đối chiến, thì không khỏi bật cười.
– Làm sao vậy?
Người bên cạnh hỏi.
– Ha ha ha, Tất Hoa đây là tự rước lấy nhục a!
Người kia cười to.
– Vị sư huynh này là hôm qua mới được đặc cách thu làm đệ tử hạt giống, ngay cả Thần Nữ Lô của Can Thi Vân sư tỷ cũng bị hắn đánh nổ!
Phốc, tất cả mọi người đều phun ra ngoài.
Ở Lẫm Thiên Tông, mỗi một đệ tử hạt giống tuyệt đối đều là tiếng tăm lừng lẫy.
Đệ tử bình thường một lần tuyển thu khoảng vạn tên, đệ tử trọng điểm thì chỉ ngàn tên, mà đệ tử hạt giống? Nhiều nhất trăm tên!
Hơn nữa còn phải nhìn tuổi, có lúc thậm chí chỉ có mười mấy người.
Chưa từng có tiền lệ từ đệ tử phổ thông, đệ tử trọng điểm bồi dưỡng ra cường giả Tinh Thần cảnh, nhưng thiên tài trong đệ tử hạt giống… có ví dụ như vậy, hơn nữa tỉ lệ cao tới một phần mười!
Không nên xem thường tỷ lệ này.
Phải biết mười Phá Hư Cảnh nhiều nhất chỉ có một cái có thể đột phá Sơn Hà Cảnh, mà từ Sơn Hà Cảnh bắt đầu, mỗi cảnh giới nhỏ đều sẽ kẹp lại vô số người.
Lại tính thử, từ Sơn Hà đến Tinh Thần, đây chính là cách ròng rã tám cảnh giới nhỏ, hai đại cảnh giới.
Bởi vậy, trong ngàn tỉ Sơn Hà Cảnh, chỉ có một cái có thể đạt đến Tinh Thần cảnh.
Như thế tính, trong đệ tử hạt giống có một phần mười có thể trở thành Tinh Thần cảnh, cái tỷ lệ này đáng sợ dường nào?
Nhưng điều này cũng rất bình thường, bởi vì đệ tử hạt giống vốn là thiên kiêu đứng đầu của mỗi tinh cầu, vậy tỉ lệ đột phá Tinh Thần cảnh cao không phải chuyện rất bình thường sao?
Lăng Hàn lại là đệ tử hạt giống!
Mọi người giật mình, cũng không khỏi buồn cười, trước Tất Hoa còn nói Lăng Hàn không biết trời cao đất rộng, bày ra cái giá sư huynh, kết quả thì sao? Người ta mới là sư huynh!
Lời này, Tất Hoa tự nhiên cũng nghe rõ ràng, sắc mặt của hắn đỏ bừng, đây thực sự là quá mất mặt.
Hắn oán hận nhìn Lăng Hàn, nhưng trong lòng lại không dám có ý trả thù.
Trả thù đệ tử hạt giống?
Hắn sống thiếu kiên nhẫn sao.
Che đầu che mặt, Tất Hoa lui sang một bên, hắn không dám tranh đấu với Lăng Hàn, đệ tử hạt giống đúng là đệ tử hạt giống, lực chiến đấu quá mạnh mẽ.
Lăng Hàn nhìn về phía Thủy Nhạn Ngọc, cười nói:
– Mỹ nữ, đại gia cứu ngươi, có phải là nên lấy thân báo đáp không?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng không biết nên là vẻ mặt gì mới tốt.
Ngươi ban ngày ban mặt, một lời không hợp liền đùa giỡn, thật được sao?
Coi như là đệ tử hạt giống, cũng không thể hung hăng như thế a!
Đây chính là Lẫm Thiên Tông, nếu như ngay cả vấn đề an toàn của đệ tử trong tông cũng không thể bảo đảm, vậy còn có ý nghĩa gì tồn tại?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1194: Ghen
– Cảm ơn!
Thủy Nhạn Ngọc lạnh lùng nói.
Tất Hoa không có đi, cũng muốn nhìn Lăng Hàn ở trước mặt Thủy Nhạn Ngọc ăn quả đắng, quả nhiên, nữ nhân này ngay cả mặt mũi của đệ tử hạt giống cũng không bán.
Trong lòng hắn không khỏi bay lên một luồng khoái ý, đồ vật mình không chiếm được, tự nhiên cũng hi vọng người khác không chiếm được.
– Nếu như ta kiên trì thì sao?
Lăng Hàn chặn trước người Thủy Nhạn Ngọc, hai tay mở ra, một bộ ác bá cướp cô dâu.
– Tông môn có quy củ của tông môn!
Thủy Nhạn Ngọc lạnh giọng nói, nàng không tin Lăng Hàn làm như thế, đại năng trong tông sẽ buông xuôi bỏ mặc.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Ngươi là vợ ta, nhất định!
Câu nói này, hắn dùng âm thanh của mình nói ra.
Thủy Nhạn Ngọc nhất thời ngẩn ra, khuôn mặt lộ ra một tia kinh hỉ, nhưng cũng có cẩn thận, dù sao không thể bằng vào âm thanh liền nhận định một người.
– Đến, ôm một cái!
Lăng Hàn nói, cũng mặc kệ Thủy Nhạn Ngọc có đồng ý hay không, trực tiếp ôm đối phương vào trong lồng ngực.
Dựa vào, thật ra tay?
Tất cả mọi người nhe răng, chỉ cảm thấy tên đệ tử hạt giống này quá háo sắc, lại ở trước mắt mọi người đùa giỡn sư muội, cái này không phải muốn chết sao? Mặc ngươi lại thiên tài, công nhiên đạp quy củ của tông môn, ai có thể giữ được ngươi?
Vừa bị ôm, Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên nghe thấy mùi vị quen thuộc.
Là hắn!
Nàng không khỏi kích động, không kìm lòng được mà duỗi hai tay ra, vây quanh cổ Lăng Hàn.
Phốc…
Tất cả mọi người lại phun ra ngoài, đây là việc gì a, nhanh như vậy liền bị cám dỗ?
Bọn họ không biết Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc đã sớm là một đôi, còn tưởng rằng Thủy Nhạn Ngọc bị Lăng Hàn ôm như thế liền động tình, tự nhiên mỗi người đều hối hận, sớm biết liền dùng mạnh với vưu vật này a, ngươi xem, dễ đắc thủ cỡ nào?
Tất Hoa thì phun ra một ngụm máu.
Hắn chỉ cảm thấy mình quá oan, hóa ra nữ nhân này thích nam nhân bá đạo a!
Trước hắn khổ sở theo đuổi Thủy Nhạn Ngọc nhưng không có kết quả, hiện tại Lăng Hàn ôm một cái liền để Thủy Nhạn Ngọc hóa thành xuân thủy, cái này há có thể không làm hắn tức điên mũi, chỉ cảm thấy mình quá ngu xuẩn.
Từ biệt hai năm, Thủy Nhạn Ngọc động tình như lửa, chủ động hôn Lăng Hàn.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để cho giai nhân thất vọng, nặng nề hôn xuống.
– Oa!
Bốn phía náo động, không ai không thầm mắng gian phu dâm phụ, cái này tự nhiên là ăn không được cây nho thì bảo cây nho chua, quá đố kị.
Một đạo khí tức đáng sợ cuốn qua, khiến người ta bay lên hàn ý vô tận.
Đùng đùng đùng đùng, ngoại trừ Lăng Hàn, tất cả mọi người đều trong lúc đó co quắp ở trên mặt đất, mà Thủy Nhạn Ngọc cũng mềm nhũn ngã vào trong ngực Lăng Hàn, thân thể mềm mại lạnh run.
Lăng Hàn ngơ ngác quay đầu xem, chỉ thấy Hồ Phỉ Vân đang uy nghiêm đáng sợ nhìn hắn và Thủy Nhạn Ngọc, uy thế vô tận kia chính là từ trong thân thể của nàng tản mát ra.
Nhưng hiện tại, Lăng Hàn cho rằng cái này không phải cô gái mơ hồ kia.
Loạn Tinh nữ hoàng!
Trước ở trong Thiên Hải bí cảnh, Lăng Hàn nhìn thấy Loạn Tinh nữ hoàng lấy phương thức kỳ quái xuất hiện ở trên người Hồ Phỉ Vân, mà hiện tại lại tới nữa rồi!
Nhưng hiện tại không có nguy hiểm, ngươi chạy đến làm gì?
Chờ chút, lẽ nào là bởi vì… ghen?
Lăng Hàn cảm thấy khó mà tin nổi, nhưng ngoại trừ nguyên nhân này ra, còn có khả năng thứ hai sao?
Hắn thả Thủy Nhạn Ngọc xuống, vội vàng chạy tới chỗ Hồ Phỉ Vân, một tay tóm lấy cổ tay của đối phương nói:
– Đi theo ta!
Hồ Phỉ Vân, không, Loạn Tinh nữ hoàng liếc mắt, tựa hồ muốn dật động thần uy đánh văng Lăng Hàn ra, nhưng không biết vì sao lòng lại mền nhũn, mặc cho đối phương mang theo nàng chạy.
Hai người đi tới Bạch Sương Phong, tiến vào cung điện của Lăng Hàn.
– Ngươi đến cùng xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
Loạn Tinh nữ hoàng hừ một tiếng nói:
– Ngươi có tư cách gì chất vấn trẫm?
– Vừa nãy ngươi suýt chút nữa diệt ta, chẳng lẽ ta còn không thể hỏi tại sao?
Lăng Hàn tức giận nói.
Kỳ thực Loạn Tinh nữ hoàng cũng không biết tại sao mình lại đến, hoàn toàn là bởi vì đầu óc nóng lên mà hành động.
Nhưng nàng đương nhiên sẽ không thừa nhận nói:
– Trẫm muốn giết ai thì giết, nào có nhiều tại sao như vậy!
Thực sự là ngạo kiều!
Lăng Hàn nghiêm mặt nói:
– Ngày hôm nay ngươi thành thật bàn giao cho ta, ngươi và Cửu Quận Vương đến cùng có quan hệ gì, tại sao ngươi có thể xuất hiện ở trên người nàng?
– Ngươi cho rằng trẫm sẽ nói bí mật này cho người không liên quan?
Loạn Tinh nữ hoàng cười gằn, nhưng trong lòng thì phát điên, chỉ là một Sơn Hà Cảnh, lại có thể cò kè mặc cả ở trước mặt nàng?
Lúc nào Tinh Thần cảnh trở nên không đáng giá như thế?
Lăng Hàn nhìn chằm chằm nàng một hồi, mới nói:
– Được, ta có thể nói cho ngươi một ít bí mật của ta, mà ngươi cũng không thể ẩn giấu gì với ta!
Loạn Tinh nữ hoàng rất muốn nói ngươi là thân phận gì, có lập trường yêu cầu nàng như thế sao? Nhưng tràng cảnh hai năm qua cùng Lăng Hàn ở chung hiện lên, đặc biệt đoạn cuối cùng, nàng chủ động đầu hoài tống bão, tình cảnh kia làm cho nàng mặt đỏ tim đập, không tự kìm hãm được ở trước mặt Lăng Hàn yếu đi mấy phần khí thế.
– Ngươi không nên chống cự thần thức của ta, ta mang ngươi tiến vào không gian Thần khí của ta.
Loạn phục nữ hoàng tự nhiên biết Lăng Hàn có không gian Thần khí, nếu không như vậy, nàng khẳng định đã đẩy ngã đối phương.
Nghĩ tới đây, khuôn mặt của nàng không khỏi có chút ngây ngất.
Ở thân thể này, lực lượng của nàng không thể phát huy đến mức tận cùng, bởi vậy khí tức hỗn độn không hiện ra, trên mặt nàng là vẻ mặt gì, Lăng Hàn có thể thấy rõ.
Điều này làm cho Lăng Hàn kinh ngạc, vị nữ hoàng này cũng có thể e thẹn như thế?
Mặt trời mọc ở hướng tây sao?
– Ngươi nhìn chằm chằm trẫm làm gì?
Loạn Tinh nữ hoàng có chút thẹn quá thành giận.
Lăng Hàn cười hì hì, hiện tại hắn thật không cách nào bay lên lòng kính nể với vị nữ hoàng này.
– Đến đây đi!
Hắn cuốn vị nữ hoàng này lên, tiến vào trong Hắc Tháp.
– Làm sao có khả năng!
Loạn Tinh nữ hoàng hét lên kinh ngạc, cái không gian Thần khí này cũng quá to lớn đi.
– Chuyện không thể nào còn nhiều lắm!
Lăng Hàn có chút đắc ý, có thể làm cho vị nữ hoàng này giật mình như vậy, hắn có cảm giác rất thành công.
Loạn Tinh nữ hoàng một đường đi qua, không khỏi càng thêm kinh ngạc.
Bởi vì nơi này có đủ loại thần dược, từng cây đều tươi tốt, niên đại rất kinh người.
Điều này làm cho nàng cảm thấy khó mà tin nổi, Lăng Hàn rõ ràng vừa mới khai thiên tới, làm sao có thể gieo xuống nhiều thần dược như vậy?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1195: Bí Mật Của Cửu Xà
Thời gian không chính xác a!
– Đến!
Lăng Hàn nắm tay nhỏ của nữ hoàng, chạy về phía trước.
Loạn Tinh nữ hoàng nhất thời tức giận, tên này nắm tay của mình nắm tới ghiền đúng không? Nàng vung một cái, muốn đánh văng Lăng Hàn ra, nhưng phát hiện mình lại đánh không lại sức lực của Lăng Hàn, không khỏi ngơ ngác.
Tu vi của nàng rõ ràng vẫn còn, một chút cũng không có suy yếu, nhưng lại không thể tránh thoát một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, làm sao có khả năng?
– Ngươi…
Nàng cực kỳ khiếp sợ.
– Hoan nghênh đi tới thế giới của ta!
Lăng Hàn cười to.
– Ở đây, ta mới là Vương duy nhất!
– Hừ!
Tiểu Tháp hiện lên, phát ra thanh âm bất mãn.
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, thở dài nói:
– Đương nhiên còn có khí linh của cái Thần khí này, nó không để chủ nhân như ta ở trong mắt.
– Thực không tiện.
Tiểu Tháp không hề có thành ý nói.
Loạn Tinh nữ hoàng trợn mắt ngoác mồm, cái này là Thần khí gì a, trâu bò như thế, lại để thực lực của Lăng Hàn ngự trị trên nàng! Còn có, tại sao khí linh kia nhân tính hóa như vậy, hoàn toàn không giống khí linh bình thường, lạnh như băng, chỉ tuần hoàn theo quy luật nào đó.
Ở dưới Lăng Hàn dẫn dắt, rất nhanh bọn họ đi tới dưới Luân Hồi Thụ.
– Ồ!
Vô Tương Thánh Nhân là người thứ nhất phát hiện bọn họ, hắn nhìn Loạn Tinh nữ hoàng, lộ ra vẻ nghi hoặc.
– Ngươi và nữ oa nhi lúc trước có chút giống, nhưng rõ ràng lại không phải một người, quái lạ!
– Hàn thiếu!
Bốn người Tàn Dạ dồn dập hành lễ.
Lăng Hàn khoát tay áo một cái nói:
– Không có chuyện gì, các ngươi tiếp tục tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá Thần cảnh đi.
– Vâng!
Bốn người kia lại trở về dưới Luân Hồi Thụ, tiếp tục tu luyện.
Loạn Tinh nữ hoàng nhìn Luân Hồi Thụ, thật giống như nhận ra cây Thần thụ này, qua một hồi lâu, nàng kinh ngạc thốt lên:
– Đây là Luân Hồi Thụ!
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Thực sự là kiến thức uyên bác, cái này cũng bị ngươi nhận ra được!
Loạn Tinh nữ hoàng suy nghĩ một chút mới nói:
– Ngươi đã từng mua một hạt giống Luân Hồi Thụ, lẽ nào đây chính là nó?
– Thông minh!
Lăng Hàn dựng thẳng lên ngón tay cái, mỹ nhân như thế tự nhiên là khích lệ ra sao cũng không quá đáng.
Loạn Tinh nữ hoàng đương nhiên sẽ không coi hắn khích lệ là chuyện to tát, mà suy tư nói:
– Ngươi vừa mới đến Thần giới chỉ hơn hai năm, bất luận làm sao, ngươi cũng không thể được nhiều thần dược như vậy, lại thêm Luân Hồi Thụ này, vậy chỉ có một khả năng…
Hai mắt nàng tỏa ánh sáng:
– Ngươi có năng lực đề cao thần dược sinh trưởng!
– Khà khà!
Lăng Hàn cười.
– Như thế nào, muốn ở chỗ này tu luyện hay không? Đây chính là Luân Hồi Thụ, ở đây tu luyện một ngày, tương đương với ngoại giới ngộ đạo một năm!
Loạn Tinh nữ hoàng lập tức lộ ra vẻ tim đập thình thịch, đối với cường giả như nàng mà nói, tích lũy nguyên lực là chút lòng thành, mấy ngàn năm liền có thể hoàn thành, nhưng tìm hiểu đại đạo, lại lấy mấy triệu năm thậm chí ngàn vạn năm tính toán.
Nhìn tinh hệ này chỉ có một Hằng Hà Cảnh liền biết, vượt qua bước kế tiếp là khó khăn cỡ nào.
– Ngươi có điều kiện gì?
Có điều Loạn Tinh nữ hoàng lập tức nhìn chằm chằm Lăng Hàn, nhân tình này, cái này đã không thể dùng ân tình để hình dung, chỉ cần tiết lộ bí mật Lăng Hàn nắm giữ một cây Luân Hồi Thụ, hắn sẽ bị Thánh Nhân toàn thiên hạ truy sát.
Ngươi sẽ không muốn trẫm gả cho ngươi chứ?
Lăng Hàn nghiêm mặt nói:
– Vừa nãy ta đã nói, ta cho ngươi biết bí mật lớn của ta, đối ứng với nhau, ngươi cũng phải nói cho ta bí mật của ngươi.
Loạn Tinh nữ hoàng hừ một tiếng, ngươi cho rằng là cháu đi thăm ông nội sao, ngươi nói một cái ta cũng nói một cái.
Nhưng nàng không thể không thừa nhận, Lăng Hàn cũng thật tín nhiệm mình, ngay cả bí mật lớn như nắm giữ Luân Hồi Thụ cũng nói cho nàng, làm nàng rất cảm động.
– Ngươi muốn biết cái gì?
Nữ hoàng rất ngạo nhiên hỏi.
– Ngươi cùng thân thể này, đến cùng có quan hệ gì?
Lăng Hàn hỏi, cái này rõ ràng là thân thể của Hồ Phỉ Vân, Nhưng hiện tại đã biến thành Loạn Tinh nữ hoàng, thực lực mạnh mẽ, tuy vẫn không bằng trình độ của Loạn Tinh nữ hoàng, nhưng cũng đạt đến Tinh Thần cảnh.
– Ha ha, bản tôn biết!
Vô Tương Thánh Nhân không cam lòng bị gạt sang một bên, đột nhiên kêu lên.
– Tiền bối biết?
Lăng Hàn kinh ngạc hỏi.
– Đương nhiên!
Vô Tương Thánh Nhân ngạo nhiên nói.
– Rất đơn giản, nàng là Cửu Xà Tộc!
Lăng Hàn mờ mịt, chuyện này sao lại có quan hệ tới xuất thân?
Loạn Tinh nữ hoàng thấy thế, liền đơn giản nói ra, nếu không Vô Tương Thánh Nhân cũng sẽ nói, không che giấu nổi.
Nàng nói:
– Cửu Xà Tộc có một năng lực thiên phú, là có thể nắm giữ chín phân thân.
Lăng Hàn sững sờ, sau đó mới tỉnh ngộ lại nói:
– Đây là phân thân của ngươi? Chờ chút, Cửu Vương, Cửu Vương, là chín phân thân của ngươi?
– Không sai!
Loạn Tinh nữ hoàng gật đầu.
Hắn cuối cùng rõ ràng, tại sao Vô Tương Thánh Nhân nói lực lượng của Loạn Tinh nữ hoàng đạt đến Cửu Tinh, nhưng thực lực bày ra lại xa xa không có đạt đến độ cao như vậy.
Đó là bởi vì, vị nữ hoàng này phân tán lực lượng ở trong chín bộ phân thân.
Chẳng trách địa vị của Cửu Vương cao như vậy, được nữ hoàng hết mình giúp đỡ, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Cửu Vương chính là Loạn Tinh nữ hoàng!
Nhìn thấy Lăng Hàn còn hơi nghi hoặc một chút, Loạn Tinh nữ hoàng lại nói:
– Trẫm tu luyện Cửu Tử Thiên Công, hóa ra chín cái phân thân, chỉ cần toàn bộ tu luyện tới Tinh Thần cảnh đỉnh cao, quay trở lại bản thân, liền có thể đạt tới Tinh Thần cực cảnh!
Con mắt của Lăng Hàn không khỏi mở to nói:
– Kỳ thực ngươi có thể xung kích Hằng Hà Cảnh, chỉ là vì tu luyện Tinh Thần cảnh tới hoàn mỹ, lúc này mới không đột phá?
– Ngươi cho rằng tại sao?
Loạn Tinh nữ hoàng ngạo nhiên nói.
Lăng Hàn lặng lẽ, nhưng trong lòng rất khâm phục vị nữ hoàng này.
Không hổ là nữ hoàng hùng tài đại lược, vì theo đuổi cảnh giới hoàn mỹ, dĩ nhiên không tiếc phiền phức như vậy, hóa ra chín phân thân.
Hắn nói:
– Vạn nhất có một phân thân nào xảy ra sự cố thì sao?
– Vậy trẫm sẽ bị đạo thương vĩnh cửu, vô duyên với hai chữ mạnh nhất.
– Nói cách khác, mỗi lần ngươi muốn tu đến cực cảnh, đều phải hóa ra chín cái phân thân sao?
Lăng Hàn hỏi.
– Không sai.
Loạn Tinh nữ hoàng gật đầu, nghiêm mặt nói.
– Cảnh giới càng cao, chín phân thân muốn đạt đến đỉnh cao cần thời gian cũng càng dài, cái này cũng là một thử thách, đến Hằng Hà Cảnh, nếu như trẫm còn muốn theo đuổi cực hạn, có thể sẽ không đủ thời gian đi xung kích Sáng Thế Cảnh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








