[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 241 : Vũ Hoàng Vẫn Khí Phách Như Cũ (Thượng) (c1201-c1205)
❮ sautiếp ❯Chương 1201: Vũ Hoàng Vẫn Khí Phách Như Cũ (Thượng)
Một khi chiến đấu với nhau, vẻ ngây ngô trên mặt Đinh Bình lập tức biến mất, hắn trải qua mấy cuộc chiến tranh, biết chiến tranh tàn khốc cỡ nào, lên chiến trường, vậy đối thủ chính là kẻ địch, tuyệt không thể có lòng thuơng hương tiếc ngọc.
Hắn gầm một tiếng, thân hình lao ra, cũng mặc kệ tất cả, song quyền oanh gấp.
Hắn trời sinh bất phàm, cấu tạo xương cốt khác hẳn với người thường, có thể để lực lượng phóng thích gấp trăm lần, dù cho ở trong Sơn Hà Cảnh, này cũng có thể giúp hắn tăng lên hai tinh lực lượng, phi thường kinh người.
Ở Phá Hư Cảnh hầu như tu đến hoàn mỹ, Đinh Bình bước vào Sơn Hà Cảnh, lực lượng có thể vượt qua ngũ tinh, lại thêm hai tinh bạo phát, căn bản không cần vận dụng bí pháp gì, song quyền vung ra chính là công kích mạnh nhất.
Ròng rã Thất Tinh lực lượng a, cường đại đến mức độ nghiền ép.
Nhìn thấy Đinh Bình ra tay, mọi người không khỏi ngơ ngác.
Tuy Đinh Bình tiến vào Lẫm Thiên Tông đã hơn một năm, nhưng trước đó mọi người đều vùi đầu khổ tu, cho tới hôm nay mới tụ hội lần thứ nhất.
Tiểu tử này… rất kinh người a!
Phải biết, lực lượng là căn bản của võ giả, tất cả bí pháp, võ kỹ đều xây dựng ở trên cơ sở lực lượng.
Nhưng lực lượng rất khó tăng lên, lực lượng của đại bộ phận người chỉ có thể ngang hàng cảnh giới, vượt qua một tinh cũng là thiên tài.
Như trong đệ tử hạt giống bọn họ, lực lượng cũng chỉ vượt qua năm đến sáu tinh, muốn đạt đến bảy tinh, vậy nhất định phải tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, mở ra giới hạn về lực lượng.
Có thể nói, ở trước Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, Lục Tinh chính là lực lượng tối đa.
Nhưng Đinh Bình lại đánh vỡ hạn chế này, nắm giữ lực lượng cao tới Thất Tinh, hoàn toàn không phải dựa vào bí pháp gia trì, đấm ra một quyền, bình thường, không có bất kỳ thần văn lấp lóe, nhưng lại như Thiên Thần, không gì không xuyên thủng.
Cảnh giới của Lam Loan giống Đinh Bình, đều là Tiểu cực vị đỉnh cao, nhưng lực lượng chênh lệch quá lớn, nàng bị áp chế, không còn sức đánh trả chút nào.
Nhưng có thể trở thành đệ tử hạt giống, nàng tự nhiên không thể chịu thua đơn giản như vậy.
– Ngang!
Nàng khẽ quát một tiếng, thân thể mềm mại phát ra từng tia ánh sáng màu xanh lam, hóa thành từng con chim to bằng bàn tay, bay nhào về phía Đinh Bình.
– Ồ, đây là Lam Chủy Điểu!
– Thần Điểu ở thời kỳ thượng cổ, truyền thuyết có thể mổ chết một vị Thánh Nhân!
Có người kinh ngạc thốt lên, nói ra một truyền thuyết kinh người.
Thánh Nhân, tồn tại mạnh nhất của toàn bộ Thần giới, thần thoại trong thần thoại, nhưng Lam Chủy Điểu lại có thể mổ chết một vị Thánh Nhân, này là nhân vật đáng sợ cỡ nào?
Chí ít trăm con Lam Chủy Điểu đồng thời nhào tới Đinh Bình, mở miệng, chỉ thấy ngoài miệng của bọn chúng có từng đạo thần văn, một mổ chi uy có thể tưởng tượng được, tuyệt đối không phải thần linh bình thường có thể chịu nổi.
Ngay cả Thánh Nhân cũng có thể mổ chết, những con chim này đương nhiên lợi hại, tuy hiện tại chỉ từ trong tay một Sơn Hà Cảnh Tiểu cực vị xuất ra, nhưng uy lực cũng rất bất phàm.
Đinh Bình không sợ, từng quyền nổ ra, quyền lực đè ép không gian, hình thành từng cơn sóng gợn, những Lam Chủy Điểu kia vẫn không có gần người, liền bị quyền lực đánh nổ, hóa thành toái quang.
Lam Loan phát ra tiếng rít, lam quang hội tụ, hình thành một Lam Chủy Điểu to lớn, tỏa ra khí tức tăng lên rất nhiều.
Lam Loan là Sơn Hà Cảnh Tiểu cực vị đỉnh cao, nhưng hiện tại con Lam Chủy Điểu này tản mát ra khí tức lại thình lình đạt đến Trung cực vị, thậm chí tới hậu kỳ, lực chiến đấu tự nhiên càng thêm đáng sợ.
Mọi người thấy thế, đều giật mình không thôi.
Đây chính là tương đương với tăng lên một tiểu cảnh giới a!
Lực chiến đấu của những người bọn họ chí ít cũng có thể vượt qua Ngũ Tinh đi, lại tăng lên một cảnh giới nhỏ, vậy lực chiến đấu liền bay thẳng Cửu Tinh, cái này quá kinh người.
Có điều muốn nổ ra một đòn như vậy, đối với Lam Loan mà nói cũng là gánh nặng rất lớn, khuôn mặt của nàng đã trở nên trắng bệch, khóe miệng có máu tươi tràn ra, sinh mệnh tinh khí đột nhiên ngã một đoạn dài.
E là đòn đánh này nổ ra thậm chí sẽ chém đi tuổi thọ.
Lòng háo thắng của thiếu nữ này cũng thật mạnh, chỉ là một trận luận bàn mà thôi, nàng lại tự chém tuổi thọ, coi như thắng, vậy cũng là giết địch một ngàn, từ tổn tám trăm a.
Đinh Bình hét lớn một tiếng, nhưng song quyền vừa mới tiếp xúc con Lam Chủy Điểu kia, cả người liền bị đánh bay ra ngoài, oành… ngã trên đất, hai tay đều bị thương cực kỳ nghiêm trọng, hai cánh tay đẫm máu.
Lam Loan cũng chưa chắc tốt hơn chỗ nào, đặt mông ngồi trên mặt đất, mồ hôi chảy như mưa, tỏa ra một luồng khí tức suy yếu.
Nếu như đòn đánh này của nàng không thể kiến công, như vậy tuyệt đối không thể phát ra đòn thứ hai.
Nàng chỉ có thể nói là thắng thảm, nhưng Đinh Bình không có ra đại chiêu, bị đòn đánh tiêu hao sinh mệnh tinh khí này oanh bại, kỳ thực cũng hợp tình hợp lý, dù sao cảnh giới của hai người là giống nhau.
Vũ Hoàng tung người ra, tóm lấy Đinh Bình mang về bên cạnh, không khỏi lắc đầu.
Kỳ thực hắn tin chắc Đinh Bình có thể thắng, nhưng thật giống như tên này động tâm với người ta, lại không phóng đại chiêu, còn tiếp cứng, vậy không phải tự mình tìm bại sao?
Hắn thả Đinh Bình xuống, sau đó nhanh chân đi lên đài nói:
– Ai đánh với ta một trận?
Hắn thả thân phận Đế hoàng xuống, nhưng không thả xuống phần kiêu ngạo kia, nói đến khí thế, nơi này thật không có mấy người có thể sánh ngang Vũ Hoàng, tuy tu vi của hắn còn chỉ là Trung cực vị sơ kỳ.
– Ha ha, ta đến!
Một thanh niên áo lục nhảy ra, hắn một thân hoa phục, còn đeo rất nhiều trang sức, hơn nữa mỗi một kiện trang sức đều toả ra khí tức mờ mịt, tuyệt không tầm thường.
Người này hoặc là nhà giàu mới nổi, hoặc là gia tộc quá cao quý, mới sẽ trút tiền cho hắn như vậy.
– Đó là Triêu Tuyên.
– Triêu? Người của Triêu gia?
– Không sai, chính là Triêu gia kia.
– Hí!
Triêu gia là một đại tộc, ở cực lâu trước đây từng ra đại năng Hằng Hà Cảnh, có quá khứ rất huy hoàng, nhưng sau khi vị đại năng kia hóa đạo, Triêu gia không người nối nghiệp, tự nhiên không còn huy hoàng lúc trước nữa.
Triêu Tuyên này có dã tâm, muốn tái hiện huy hoàng của cổ tổ, hắn quả thật có thiên phú kinh người, nhưng quá kiêu ngạo, cho rằng nơi này không ai có thể ngang hàng với hắn, các ngươi nhiều nhất chỉ có thể trở thành Tinh Thần cảnh, mà ta là muốn trở thành tồn tại Hằng Hà Cảnh!
Có điều, tu vi của hắn bây giờ còn tương đối kém, chỉ có Sơn Hà Cảnh Trung cực vị hậu kỳ, vì hắn quá trẻ, tu đạo chỉ gần trăm năm, lại có thể đi đến một bước này, cái này rất kinh người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1202: Vũ Hoàng Vẫn Khí Phách Như Cũ (Hạ)
Theo cảnh giới tăng vọt, dung mạo của Vũ Hoàng cũng càng ngày càng trẻ, nhưng lại trẻ cũng không về được lúc hai mươi tuổi.
Hắn bây giờ đại khái như hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, đặt ở trong một đám người trẻ tuổi như vậy liền có chút “già nua”.
Hết cách rồi, tuy luận tuổi tác thực tế Vũ Hoàng nhỏ hơn đại bộ phận mọi người, nhưng ai bảo thời điểm hắn bước vào Sinh Hoa Cảnh đã gần sáu mươi tuổi chứ?
Ở mọi người nhìn, đây là thiên phú của Vũ Hoàng không đủ.
Không phải sao?
Thiên tài như bọn họ, bảy tám tuổi thì có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, thân thể chỉ phát triển mà sẽ không già yếu.
Già yếu ý vị như thế nào? Cảnh giới của ngươi theo không kịp, sinh mệnh tinh khí trôi đi lượng lớn, nếu không làm sao sẽ già yếu?
Trên mặt Triêu Tuyên mang theo nụ cười, nhưng trong lòng lại xem thường, mình lại cùng loại phế vật này ở chung, quả thực là nhục nhã đối với hắn!
Vậy cũng tốt, liền cho người này một bài học, tốt nhất là có thể làm cho hắn tự động lui ra tông môn, miễn cho kéo thấp cấp độ của hắn.
– Xem chiêu!
Hắn rất xem thường Vũ Hoàng, một chưởng ấn xuống, cực kỳ hững hờ.
Vũ Hoàng xuất kích, oanh, khí phách bắn ra bốn phía, song quyền nổ ra như mưa.
Cái gì!
Triêu Tuyên lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ, không nghĩ tới công kích của Vũ Hoàng bén nhọn như vậy.
Thực lực của hắn xác thực rất mạnh, nhưng không chắc mạnh hơn Vũ Hoàng, bởi vậy bị Vũ Hoàng vồ lấy tiên cơ, tự nhiên là từng bước lùi về sau, chỉ có thể bị động phòng thủ.
Kinh nghiệm chiến đấu của Vũ Hoàng phong phú cỡ nào, nếu như cảnh giới, lá bài tẩy của hai người giống nhau, Lăng Hàn cũng không chắc có thể đánh bại Vũ Hoàng.
Hắn vừa chiếm được thượng phong, công kích kéo dài, không lọt chỗ nào.
Ai có thể coi khinh Vũ Hoàng?
Lấy lực lượng mười Cửu Tinh bước vào Sơn Hà Cảnh, tuy vẫn không có tu đến hoàn mỹ, nhưng một tinh lực lượng của Phá Hư Cảnh ở Sơn Hà Cảnh nhiều nhất chỉ bằng nữa tinh, tuyệt không thể sản sinh khác biệt một trời một vực.
Oành oành oành oành, Vũ Hoàng liền oanh, Triêu Tuyên không ngừng lùi lại.
Thời điểm lùi tới bước thứ mười bảy, Triêu Tuyên phun ra một ngụm máu tươi, bị một quyền đánh bay.
– Đa tạ!
Vũ Hoàng thu tay lại.
Đây chỉ là luận bàn, tự nhiên chỉ chạm đến liền thôi.
Triêu Tuyên nhảy lên một cái, sắc mặt của hắn đỏ bừng.
Làm sao chịu nổi?
Hắn xem thường Vũ Hoàng, nhưng ngay cả cơ hội hoàn thủ cũng không có liền bị Vũ Hoàng oanh bại, quả thực là sỉ nhục trên đường võ đạo của hắn!
Tương lai muốn trở thành tồn tại Hằng Hà Cảnh, tại sao có thể tiếp thu thảm bại như vậy?
– Trở lại!
Hắn nhảy một cái, lúc này, hắn không dám khinh thường nữa, cả người có ánh sáng đại đạo bắn ra, thần văn đan dệt, thôi phát lực chiến đấu đến cực hạn.
Mọi người vừa nhìn, trong lòng đều lắc đầu.
Ngươi đã thất bại, nhưng không thua nổi như vậy, chỉ để người càng thêm xem thường.
Cho nên nói, thiên phú chỉ là một phương diện, đây là điều kiện tiên quyết trở thành cường giả, nhưng muốn trở thành cường giả, chỉ có thiên phú là còn thiếu rất nhiều.
Nhưng không thể không nói, hiện tại Triêu Tuyên rất mạnh mẽ, tuyệt đối không thể coi thường.
Vũ Hoàng hừ lạnh một tiếng, hắn cũng nổi giận, người thua không chung như thế để hắn xem thường.
Vậy thì đánh nổ!
Hắn ra quyền, đập tới Triêu Tuyên.
Oành! Oành! Oành!
Một quyền tiếp một quyền, lần này tuy Triêu Tuyên có chuẩn bị, nhưng vẫn bị đánh đến lùi về sau từng bước, hoàn toàn bị áp chế.
– Này này này, tại sao quyền pháp của tên này đáng sợ như vậy?
– Nói tới lực lượng, vẫn là Triêu Tuyên hơn một chút, sao trong chính diện đối đầu lại rơi vào hạ phong?
– Quyền pháp của người kia quá mạnh mẽ, mỗi một quyền đều giống như ngưng tụ thiên địa tư thế… tê, này là tiềm lực của một đại tông sư a!
Nơi này đều là người biết hàng, không ai không cực kỳ khiếp sợ.
Tu vi của Vũ Hoàng ở đây không coi là hàng đầu, nhưng chỉ nói quyền pháp, hắn vượt xa cái gọi là đệ tử hạt giống, đạt đến độ cao khiến người ta ngước nhìn.
– Quyền pháp của nhị ca gần như là “đạo”, ha ha, thật đáng mừng!
Lăng Hàn âm thầm nói, trên mặt tươi cười, hắn ở trong mộ lớn gặp qua Đại Đạo chi kiếm, mà quyền pháp của Vũ Hoàng có đại đạo gia trì, uy lực tự nhiên kinh người.
Chỉ là hắn được Đại Đạo chi kiếm dẫn dắt, lúc này mới lĩnh ngộ con đường của mình, nhưng Vũ Hoàng là hoàn toàn dựa vào ngộ tính của mình, so sánh với đó, ngay cả Lăng Hàn cũng không thể không viết chữ phục.
Vị Nhị ca này thực sự là kỳ tài võ đạo trời sinh.
Vũ Hoàng thật sự nổi giận, sau mười quyền, Triêu Tuyên bị đánh bay lần thứ hai.
Quá mạnh mẽ!
Rõ ràng cảnh giới tương tự, thậm chí Triêu Tuyên còn cao hơn hai tiểu cảnh giới nhỏ, nhưng mười chiêu liền bại trận, cái này thật là làm cho người ta không thể nào tiếp thu được.
Phải biết, mọi người đều là đệ tử hạt giống, đều là thiên tài siêu cấp, cảnh giới tương đồng vậy làm sao cũng phải là đánh cho khó phân thắng bại, nhưng kết quả lại hoàn toàn nghiêng về một phía.
Thậm chí, cảnh giới của Vũ Hoàng còn thấp hơn một chút, chênh lệch hai tinh lực lượng a!
Lăng Hàn biết, con đường Vũ Hoàng đi chính là cương mãnh bá tuyệt, nếu có thể thắng, vậy mười chiêu thì được rồi, mà nếu như kéo dài tới trăm chiêu, nói rõ kỳ thực Vũ Hoàng là rơi vào hạ phong.
Triêu Tuyên hai lần bị đánh bại, da mặt đã không phải màu gan heo, mà là tái nhợt, không còn mặt mũi ở đây, che mặt mà đi, lại ở chỗ này, ánh mắt của mỗi người như đao kiếm vậy, để hắn tan vỡ.
Vũ Hoàng chiến ý hừng hực nói:
– Còn có ai đánh với ta một trận không?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, người cảnh giới tương đương với Vũ Hoàng hoàn toàn không chắc chắn chiến thắng, mà cảnh giới trên Vũ Hoàng, lại không tiện ra tay.
Trước đó ngay cả Triêu Tuyên Trung cực vị hậu kỳ cũng bị ung dung đánh bại, vậy hiển nhiên Trung cực vị đỉnh cao cũng không đủ xem.
Nhưng nếu như Đại cực vị, chênh lệch này quá to lớn, ai không ngại ngùng chiếm tiện nghi này?
Bởi vậy, Vũ Hoàng khiêu chiến, tuy nơi này có hơn trăm người, nhưng không người ứng chiến.
– Ha ha, cũng không thể làm lạnh bầu không khí, như vậy đi, ta đến chiến một trận.
Ngô Triết đứng lên.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đây chính là một trong sáu vị Vương giả, hắn muốn ra tay, nơi này ngoại trừ Hà Thao còn có ai có thể ngang hàng? Hơn nữa, cái chênh lệch cảnh giới này cũng quá to lớn, còn có thể nói là luận bàn sao?
– Vì công bằng, ta sẽ tự phong tu vi, mọi người cùng cảnh giới chiến một trận.
Ngô Triết nói, hắn vỗ mấy cái lên người, quả nhiên, khí tức lập tức ngã xuống, rơi xuống cấp độ gần như Vũ Hoàng. ========================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1203: Hành Vi Tiểu Nhân
– Vị sư đệ này, như vậy có công bằng không? Hắn cười nói.
Vũ Hoàng không đáp, chỉ hét dài một tiếng, trong đôi mắt chiến ý hừng hực, triển khai công kích về phía Ngô Triết.
Oành oành oành oành, hắn oanh quyền như mưa, ngay cả mạnh như Ngô Triết cũng chỉ có chống đỡ, bị bức ép đến lùi về sau từng bước.
Mọi người ngơ ngác, không ai không kinh ngạc đến ngây người.
Kia là Ngô Triết a, một trong sáu vị Vương giả, bọn họ có thể quét ngang Sơn Hà Cảnh, chỉ có năm người khác mới có thể xưng là đối thủ.
Nhưng hiện tại cùng cảnh giới chiến một trận, lại là Vũ Hoàng đè đánh Ngô Triết, đây thực sự là quá bất ngờ.
Chờ sau này Vũ Hoàng cũng đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, vậy không phải sẽ thành bảy đại Vương giả sao?
Tuy trên mặt Ngô Triết mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong lòng đang mắng mẹ a.
Hắn cũng không ngờ quyền pháp của Vũ Hoàng sẽ lợi hại đến mức độ như vậy, trước quan chiến chỉ cảm thấy rất mạnh, nhưng đối mặt mới phát hiện quyền pháp của đối phương gần như thiên đạo, một quyền nổ xuống phảng phất như chư thiên trấn áp, hoàn toàn không có cách nào chống lại.
Ngược lại không phải không có cách nào đối kháng, nhưng lực lượng nhất định phải nghiền ép mới được.
Nhưng hiện tại cảnh giới giống nhau, lực lượng hầu như tương đương, hắn dựa vào cái gì nghiền ép đây?
Hắn không thể tiếp thu kết quả bị chiến bại, dù cho hắn áp chế tu vi.
Thân là Vương giả, cùng cảnh giới chiến một trận há có thể bị thua?
Hắn đột nhiên đấm ra một quyền, chống đỡ Vũ Hoàng.
Oành!
Hai nắm đấm va chạm, nhất thời dật động lên một làn sóng trùng kích đáng sợ, dù cho mọi người ở đây đều là đệ tử hạt giống, cũng không thể không mở ra tấm chắn nguyên lực, nếu bị kình phong quát trúng, mùi vị đó thật không dễ chịu a.
Ngô Triết cùng Vũ Hoàng đồng thời rút lui, hừng hực đằng, Ngô Triết lui bảy bước, Vũ Hoàng lui chín bước, về mặt lực lượng hắn hơi rơi xuống hạ phong, nhưng bất đồng chính là, trên nắm tay của Vũ Hoàng có máu tươi tràn ra, cánh tay cũng có vết gãy rõ ràng, hiển nhiên xương đã đứt đoạn mất.
Lần đối đầu này, Vũ Hoàng hoàn toàn thất bại.
– Không hổ là Ngô sư huynh, sáu đại Vương giả tuyệt đối không phải nói khoác ra, đánh nhau cùng cấp vô địch!
Tất cả mọi người than thở, đây mới là kết quả phù hợp bọn họ tưởng tượng.
Nhưng ánh mắt của Lăng Hàn lại lạnh lẽo, nhìn chăm chú vào trên người Ngô Triết.
Vừa nãy, trên nắm tay Ngô Triết phun trào ra thần văn, số lượng đạt đến chín mươi mốt đạo!
Chuyện này ý nghĩa, tuy hắn không có sử dụng lực lượng trên Trung cực vị, nhưng vận dụng lực lượng quy tắc càng mạnh hơn.
Đương nhiên không công bằng!
Mặc dù lực lượng là nhân tố trọng yếu nhất của võ giả, nhưng quy tắc đồng dạng không thể khinh thường.
Lại như ở trong mộ lớn, lực lượng của thạch trận không có thay đổi, nhưng bởi vì uy lực thần văn tăng lên, uy lực của thạch trận cũng từng bước tăng lên.
Cái này ở trên người võ giả nguyên bản là không thể thực hiện, nhưng hiện tại Ngô Triết lấy cảnh giới cao đánh cảnh giới thấp, ở tình huống lực lượng bất biến, nhưng có thể tăng lên uy lực của thần văn, hiệu quả giống thạch trận như đúc.
Điểm này, Ngô Triết làm vô cùng bí ẩn, nhưng làm sao có khả năng giấu giếm được Lăng Hàn nắm giữ Chân Thị Chi Nhãn?
Dám bắt nạt Nhị ca của ta?
Lăng Hàn nhất thời nổi giận, hắn nhìn chằm chằm Ngô Triết, cái thiệt thòi này hắn nhất định phải đòi lại.
Vũ Hoàng làm người thẳng thắn, hắn cũng cảm giác đến một tia không đúng, nhưng thua chính là thua, không có cớ gì phải tìm, liền gật đầu nói:
– Ta thua!
Nói xong liền lùi tới vị trí ban đầu ngồi xuống.
– Không có gì.
Ngô Triết giả vờ khiêm tốn.
– Ngô sư huynh, xin chỉ giáo!
Lăng Hàn đang định lên đài, đã thấy có người nhanh hơn hắn một bước, đã giành trước nhảy vào giữa trường, để hắn chỉ có thể tạm thời bỏ đi chủ ý.
Người này, là Tô Kinh.
– Xin mời!
Ngô Triết thả ra tu vi hạn chế, đối phương là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, hắn không cần áp chế tu vi.
– Nếu như là sư huynh, ta liền lấy mười chiêu làm hạn định, chỉ cần Tô sư đệ tiếp được ta mười chiêu, coi như ta thua.
Lời này nói đến tự tin tung bay!
Nhưng cũng có phần đểu cán, không áp chế tu vi, hắn nắm giữ lực lượng năm toà Sơn Hà, lực lượng chí ít là Thất Tinh.
Đừng nhìn Lục Tinh cùng Thất Tinh trong lúc đó chỉ khác biệt một tinh, nhưng chênh lệch một tinh này là phi thường lớn.
Tô Kinh không dám khinh thường, đối phương là Vương giả trong Sơn Hà Cảnh, chân chính đứng ở đỉnh cao của lĩnh vực này, mạnh đến nỗi vượt quá tưởng tượng.
Hắn lập tức lấy ra đại chiêu, cả người có vô lượng thần quang quấn quanh, thân thể trong nháy mắt hóa thành núi lửa, cả người có dung nham màu đỏ rực cháy phun trào, trong lỗ mũi phun ra khí lưu nóng rực.
Cái này vẫn là người sao? Rõ ràng là một Dung Nham Cự Nhân a!
Ngô Triết thong dong tự nhiên, người không có tu ra tòa Sơn Hà thứ năm là không thể biết cảnh giới này mạnh mẽ đến mức nào, đừng nhìn chỉ thêm một tinh lực lượng, nhưng đây chính là cực cảnh, so với Nhật Nguyệt Cảnh còn muốn khó tu, nếu không thể quét ngang tất cả Sơn Hà Cảnh phía dưới, vậy tu tới cực cảnh còn có ý nghĩa gì?
Tô Kinh vỗ xuống một chưởng, đầy trời đều là ngọn lửa màu đỏ rực cháy, dung nham dâng trào, phảng phất như Mạt Nhật Hàng Lâm.
Mọi người vội vung tấm chắn nguyên lực, đây chính là lực chiến đấu của Đại viên mãn, cùng với chiến đấu lúc trước là không hề giống nhau.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tô Kinh liền oanh, Ngô Triết tiện tay chống đỡ, có vẻ hững hờ, tùy ý đến cực điểm.
– Chín chiêu!
Ngô Triết nở nụ cười nói.
– Tô sư đệ cẩn thận, ta muốn phản kích!
Ngô Triết vỗ ra một chưởng, như trời vỡ, như sao rơi.
Oành!
Tô Kinh bị đánh bay ra ngoài, tuy hắn đã từng được khen là Vương giả trong thế hệ trẻ tuổi, khinh thường cùng thế hệ, thậm chí ngay cả cường giả Sơn Hà Cảnh đời trước cũng có thể đạp ở dưới chân, nhưng gặp phải Vương giả chân chính, hắn cũng chỉ có thể nuốt hận.
Dù sao, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, đây là áp chế trên cấp độ, quá mạnh mẽ.
Có điều Tô Kinh cũng không phải không có cơ hội đuổi theo, thậm chí vượt qua đối thủ, chỉ cần mình cũng có thể tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, tất cả đều có khả năng.
Nhưng trước đó, hắn chỉ có viết một chữ phục.
– Ngô sư huynh, tiểu muội cũng muốn thỉnh giáo một chút.
Thiệu Tư Tư bồng bềnh hạ tràng.
Lăng Hàn không khỏi phiền muộn, sao mỗi người đều tranh giành với hắn chứ? Quên đi, các ngươi chơi đi, chờ không ai khiêu chiến Ngô Triết, hắn lại ra tay.
Ngô Triết nhìn Thiệu Tư Tư, trong ánh mắt lướt qua vẻ kinh diễm.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1204: Vương Giả Chi Uy
Mỹ nữ là một loại tài nguyên, nhưng rất bình thường, dù sao người của Thần giới nhiều lắm, luôn có thể tìm ra mấy mỹ nữ tuyệt thế.
Nhưng thiên phú võ đạo cao, có thể trở thành Vương giả, đồng thời bối cảnh gia tộc mạnh mẽ, mỹ nữ có ba điều kiện này tuyệt đối là tài nguyên khan hiếm.
Mỹ nữ trước mặt này liền nắm giữ hết thảy ưu điểm, tự nhiên làm cho nam nhân theo đuổi, có thể nói, cho dù tu vi của nàng hơi kém một ít, thiên phú kém một chút, cũng có thể làm cho vô số nam nhân quỳ gối ở dưới váy.
– Sư muội, xin mời!
Ngữ khí của Ngô Triết nhu hòa, hiển lộ hết phong thái của sư huynh.
Hà Thao lộ ra nụ cười gằn, hắn tự nhiên biết bộ mặt thật của Ngô Triết, chỉ là hắn không tin Thiệu Tư Tư sẽ bị dăm ba câu của Ngô Triết lừa gạt, mê trai như vậy làm sao có khả năng bị gia tộc trọng điểm bồi dưỡng chứ?
– Kính xin sư huynh hạ thủ lưu tình!
Thiệu Tư Tư vén áo thi lễ, phát huy mị lực của nữ tính đến cực hạn, yếu thế như vậy đương nhiên sẽ không bị người khinh bỉ, ngược lại sẽ cảm thấy nàng hiểu quy củ, kính tôn trưởng, càng tăng hảo cảm.
Rất nhiều nam nhân nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, chỉ có Can Thi Vân ở trong lòng gắt một cái, bởi vì cái này chính là thủ đoạn nàng quen dùng.
Quả nhiên, vẻ mặt của Ngô Triết càng thêm thong dong, nụ cười cũng càng sâu nói:
– Sư muội xin mời.
Hai tay của Thiệu Tư Tư rung lên, lấy ra một cây trường thương, dài tới ba trượng, cầm ở trong tay, nhất thời làm cho nàng có thêm một luồng anh khí, lại thêm dung mạo của nàng vốn xuất trần tuyệt lệ, càng thêm mê người.
Dù là lấy tâm cảnh của Ngô Triết cũng không nhịn được rung động, mà những người khác thì càng không thể tả, dồn dập nuốt nước miếng.
– Đi!
Thiệu Tư Tư múa trường thương, triển khai thảo phạt về phía Ngô Triết, trường thương phun ra ánh chớp, thật giống như một Lôi Long, cực kỳ đáng sợ.
– Hả?
Ngô Triết hơi hoảng sợ, thực lực của đối phương không thể khinh thường, ai cho rằng nàng chỉ là dung mạo xinh đẹp, là một bình hoa, vậy thì thật là sai lầm lớn, đặc biệt lớn.
Trường thương đâm tới, ánh chớp bắn ra, hóa thành từng Lôi xà, kích bắn về phía Ngô Triết.
– Có chút ý nghĩa.
Ngô Triết cười nói.
Nếu hắn không tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, đối mặt đòn đánh này sẽ luống cuống tay chân, nữ nhân này tuyệt đối có thể trở thành kình địch của hắn, nhưng hiện tại thực lực của hắn vượt xa đối phương.
Người không có tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, tuyệt đối không cách nào tưởng tượng cảnh giới này mạnh cỡ nào!
Hắn chỉ đẩy tay phải ra, vù, một bàn tay nguyên lực hiện lên, tóm tới trường thương, uy thế cuốn đãng, trong nháy mắt liền áp chế khí thế của Thiệu Tư Tư.
Đây thực sự là không sợ không biết hàng, chỉ sợ hàng so với hàng.
Thiệu Tư Tư vừa ra tay, trong lòng ai cũng rung động, nào dám coi khinh nữ nhân này? Nhưng theo Ngô Triết hung hăng ra chiêu, lại lập tức áp chế Thiệu Tư Tư xuống.
Chênh lệch này không phải nhỏ tí tẹo.
Ầm!
Bàn tay khổng lồ ghìm xuống, thế đi của trường thương bị ngăn cản, về sau thì uốn lượn, thật giống như chịu đựng không được cự lực, muốn gãy lìa.
Thiệu Tư Tư hừ một tiếng, trên người cũng có ánh chớp vô tận phun trào, lực lượng đột nhiên tăng vụt.
– Thực lực, thiên phú của sư muội đều rất bất phàm, chỉ tiếc, cùng vi huynh còn tồn tại chênh lệch cực lớn, không tu ra năm toà Sơn Hà, chung quy chỉ là phàm thai.
Ngô Triết đưa tay hư đẩy, uy thế của bàn tay lớn kia nhất thời tăng lên, hung hăng đẩy về phía Thiệu Tư Tư.
Lực lượng kinh khủng kéo tới, Thiệu Tư Tư vội vàng rung tay phải lên, trường thương tự mình tan rã, nhưng không có đoạn, mà hóa thành một cái thuẫn bài, bảo hộ ở trước người nàng, cản lại đòn đánh này của Ngô Triết.
Hóa ra, trường thương của nàng không phải là một Thần Thiết chế tạo thành, mà là vô số dây xích nhỏ khóa lại với nhau, có thể biến hóa tùy ý.
Xoạt, Thiệu Tư Tư run tay phải lên, tấm khiên lại hóa thành trường thương, đánh tới Ngô Triết.
– Ha ha ha!
Ngô Triết cười to, không chút nào để ý, bàn tay lớn tiếp tục ghìm xuống, chỉ mấy chiêu mà thôi, liền áp chế Thiệu Tư Tư đến mở miệng nói chịu thua.
Bọn người Đỗ An, La Cảnh Nhân, Hạ Vô Khuyết… lục tục hạ tràng khiêu chiến, nhưng đều bị Ngô Triết đánh bại dễ dàng, hiển lộ hết Vương giả chi uy.
– Không hổ là Ngô sư huynh, quá mạnh mẽ!
– Hóa ra, Sơn Hà Cảnh thật có thể tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, ta vẫn cho rằng đây chỉ là lời đồn.
– Chẳng trách Ngô sư huynh là Vương giả, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm quả thực có thể sánh bằng Nhật Nguyệt Cảnh, đối với Sơn Hà Cảnh khác là nghiền ép tuyệt đối.
– Không biết có người có thể đỡ lấy mười chiêu của Ngô sư huynh hay không.
– Đùa giỡn, ngươi thấy Sơn Hà Cảnh có thể đỡ lấy mười chiêu của Nhật Nguyệt Cảnh sao, khẳng định là không thể!
Tất cả mọi người than thở, đối với Ngô Triết không hề che giấu kính nể chút nào, xác thực, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm quá không đơn giản.
Tô Kinh trầm ngâm một hồi nói:
– Nếu như nói chỉ tiếp mười chiêu, ta cảm thấy có một người hoàn toàn có thể làm được!
Ánh mắt của Thiệu Tư Tư lập tức sáng lên nói:
– Không sai!
Đỗ An cũng gật đầu nói:
– Nếu người kia có thể đến, này thật sự có khả năng để Ngô sư huynh ra trăm chiêu trở lên.
Tất cả mọi người kinh ngạc, bọn họ nói tới ai nha, lại có thể được mấy đệ tử hạt giống nhất trí tôn sùng.
– Há, người này là ai?
Ngô Triết cười hỏi, nhưng nơi sâu xa trong ánh mắt lại mang theo một tia xem thường, thực sự là buồn cười, không tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, ai có thể đấu mười hiệp với hắn?
– Lăng Hàn!
Đám người Thiệu Tư Tư, Đỗ An, Tô Kinh trăm miệng một lời nói.
– Có thể trăm chiêu cũng không thể giải quyết, phải kéo dài tới ngàn chiêu trở lên.
Ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng mở miệng, cái này có chút ngoài dự đoán của mọi người, hắn lại xem trọng Lăng Hàn như vậy.
Ngô Triết không khỏi tức giận, ngay cả ngàn chiêu cũng không thể giải quyết? Đùa gì thế!
Vũ Hoàng cùng Đinh Bình nhìn nhau, một cái lộ ra nụ cười nhàn nhạt, một cái thì cực kỳ tự hào.
– Há, Lăng Hàn này là thần thánh phương nào, nếu được mấy vị sư đệ sư muội nói thần kỳ như thế, sao không thấy hắn đến tông môn?
Ngô Triết hỏi.
Thiệu Tư Tư lắc đầu nói:
– Trước đó tinh không mộ lớn mở ra, hắn từng cùng bọn ta tiến vào, còn nói đoàn tụ ở Lẫm Thiên Tông, không nghĩ tới mất tung ảnh, thực sự là kỳ quái.
– Ha ha ha ha!
Có vài tên đệ tử hạt giống cười to, nói hơn nửa ngày, ngay cả tư cách vào tông cũng không có, này cũng xứng gọi thiên tài?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1205: Lăng Hàn Là Ai?
– Các ngươi cười cái gì?
Hồ Phỉ Vân nhảy lên.
– Lăng Hàn lợi hại nhất, là lợi hại nhất!
Mọi người kinh ngạc, không nghĩ tới lại nhảy ra một người thay Lăng Hàn nói chuyện.
Đây chính là đệ tử hạt giống a!
Đệ tử hạt giống nào không phải kiêu căng tự mãn, nhưng Lăng Hàn còn chưa xuất hiện, lại được vài tên đệ tử hạt giống tôn sùng, cái này thật khiến người ta khó có thể tưởng tượng.
Mọi người cũng hiếu kỳ, muốn gặp nam nhân thần bí kia, đến cùng nắm giữ thực lực mạnh mẽ cỡ nào, mị lực thế nào?
Ở trong lòng Ngô Triết bay lên đố kị, bởi vì hai tuyệt thế mỹ nữ Thiệu Tư Tư, Hồ Phỉ Vân đều toát ra hảo cảm với Lăng Hàn, Hồ Phỉ Vân thì càng không cần phải nói, quả thực là ai nói xấu Lăng Hàn nàng liền đánh người đó.
Nhưng nam nhân kia ngay cả Lẫm Thiên Tông cũng không có tư cách tiến vào!
Hắn cực kỳ khó chịu, nghĩ hắn chính là một trong sáu đại Vương giả, bình thường không biết có bao nhiêu nữ đệ tử trong tông đầu hoài tống bão với hắn, chỉ là hắn một lòng võ đạo, căn bản không có hứng thú, thật vất vả nhìn thấy mỹ nhân tuyệt sắc trong đệ tử hạt giống lần này, nhưng hai cái đều kính nể với một người đàn ông khác không thôi.
Quá đáng ghét, đừng cho hắn gặp phải, bằng không khẳng định sẽ đánh chết.
– Thực sự là chuyện cười, nếu như mấy vị sư huynh nói lợi hại như vậy, sao không được tông môn thu nhận?
Một thiếu niên áo lục lạnh lùng nói, chính là mấy ngày trước đi chọn thị vệ, bị Lăng Hàn một chỉ đẩy lùi… Phù Lương Dạ.
Lúc này trên tay của hắn còn băng vải trắng, tuy đó là một chỉ tùy ý của Lăng Hàn, nhưng trong đó có ý chí võ đạo của hắn, nào dễ dàng trục xuất như thế?
Ý chí võ đạo không tiêu tan, vết thương sẽ không lành được.
– Ta thấy, chỉ là một phế vật mà thôi, hết thảy đều là thổi ra.
Hắn khinh thường nói.
– Nói láo!
Đinh Bình lập tức nhảy ra, chỉ vào Phù Lương Dạ nói.
– Lập tức nói xin lỗi!
– Cái này lại có liên quan gì tới ngươi?
Phù Lương Dạ không dám bất cẩn, tuy thiếu niên này bị Lam Loan đánh bại, nhưng thực lực của bản thân cực kỳ mạnh mẽ, hắn chưa chắc có phần thắng.
– Bởi vì Lăng Hàn là sư phụ của ta!
Đinh Bình nghiêm nghị nói.
Không có Lăng Hàn, sẽ không có hắn bây giờ, đối với Đinh Bình mà nói, Lăng Hàn chính là chân lý, chỉ cần Lăng Hàn nói một câu, hắn ngay cả Thánh Nhân cũng dám đập, lại há cho phép người nói xấu Lăng Hàn?
A!
Tất cả mọi người giật nảy cả mình, trong nháy mắt liền để hình tượng Lăng Hàn cất cao vô hạn.
Có thể bồi dưỡng được một tên đệ tử cấp hạt giống, đây là kinh người cỡ nào?
– Đến chiến!
Đinh Bình lớn tiếng kêu lên, hắn lửa giận ngút trời, cả người có từng đạo thần quang bốc hơi, so với bình thường thì càng thêm mạnh mẽ.
– Ồ?
Lăng Hàn kinh ngạc, tên đệ tử này thật không đơn giản, lẽ nào ở dưới sự tức giận, hắn muốn thiêu đốt Tiểu Vũ trụ sao? Hay là thức tỉnh Viễn cổ huyết mạch gì, đẩy lực chiến đấu lên tới độ cao mới?
Phù Lương Dạ hừ lạnh một tiếng nói:
– Ta là Trung cực vị, chẳng muốn bắt nạt ngươi!
Hắn thứ nhất không có nắm chắt đánh bại Đinh Bình, thứ hai trên tay còn mang theo tổn thương, lực chiến đấu còn lâu mới đạt đến trạng thái hoàn mỹ, tự nhiên sợ chiến, vạn nhất bị thua, bại một đối thủ cảnh giới thấp hơn, vậy mặt mũi của hắn để nơi nào?
Đinh Bình còn muốn khiêu chiến, đã thấy Vũ Hoàng nhảy ra, nhấn vai của hắn một cái, nhìn hắn lắc đầu.
Đinh Bình không thể làm gì khác hơn là từ bỏ ý định, đây chính là Nhị sư bá, sư phụ không còn, đương nhiên phải nghe lời sư bá.
– Ta cũng là Trung cực vị, đánh với ngươi một trận, không tính bắt nạt ngươi chứ?
Vũ Hoàng trầm giọng nói.
Ta sát!
Phù Lương Dạ chỉ cảm thấy không hiểu ra sao, chỉ nói xấu một người từ trước tới nay chưa từng gặp qua vài câu, kỳ thực cũng không tính nói xấu, cái này không phải ăn ngay nói thật sao, tại sao giống như chọc vào tổ ong vò vẽ, phiền phức vô cùng vậy?
Mỗi một người đều muốn khiêu chiến hắn?
– Ngươi cùng Lăng Hàn kia có quan hệ gì?
Hắn hỏi, đối với Vũ Hoàng hắn càng không dám khinh thường, thực lực của đối phương hắn không phải chưa thấy, ngay cả Ngô Triết áp chế cảnh giới cũng bị đánh đến liên tục rút lui, không có sức chống đỡ lại.
Đánh với Đinh Bình, hắn còn có mấy phần thắng, nhưng giao thủ với Vũ Hoàng, hắn ngay cả nửa điểm nắm chắt cũng không có.
Vũ Hoàng vung quyền nói:
– Lăng Hàn là tứ đệ của ta.
Phốc!
Mọi người lần thứ hai giật nảy cả mình, đồ đệ là đệ tử hạt giống, huynh trưởng cũng là đệ tử hạt giống, một nhà các ngươi là yêu quái sao, cũng quá bá đạo đi.
– Đến chiến!
Vũ Hoàng quát chói tai một tiếng.
Sắc mặt của Phù Lương Dạ kịch biến, nhưng mặc hắn tự tin làm sao cũng không dám giao thủ với Vũ Hoàng, huống chi hiện tại còn mang theo tổn thương.
Hắn ngược lại cũng là người cầm được thì buông được, liền nói ngay:
– Là ta nói không biết lựa lời, lỗ mãng!
Đây là cúi đầu.
Để một đệ tử hạt giống cúi đầu xin lỗi, cái này hoàn toàn là một loại nhục nhã, nhưng so với bị đánh bại ở trước mặt mọi người, đây nhất định tốt hơn rất nhiều.
Bởi vậy, Phù Lương Dạ vẫn làm ra lựa chọn sáng suốt.
Lúc này Vũ Hoàng mới gật gù, trở lại vị trí ban đầu ngồi xuống.
Khí phách!
Mọi người thấy, không ai không hình thành một cái ấn tượng như thế với Vũ Hoàng, tu vi, thực lực của người này đều không phải mạnh nhất, nhưng khí phách lại quá khiếp người, ở đây tuyệt đối không có mấy người có thể với tới.
Sắc mặt của Ngô Triết có chút khó coi, vốn hắn đã khống chế bầu không khí trên sân, hết thảy đều quay chung quanh hắn mà chuyển, hắn là trung tâm duy nhất, nhưng bây giờ thì sao, bị một người chưa từng gặp mặt cướp đi danh tiếng.
– Ngô sư huynh, ngươi chiến nhiều tràng như vậy, cũng nên nghỉ ngơi một chút, tặng sân khấu cho ta đi.
Một thanh niên mặc áo trắng nhảy ra, trên mặt mang theo nụ cười xán lạn.
– Chương sư đệ!
Ánh mắt của Ngô Triết nhảy một cái, lộ ra vẻ cảnh giác.
Người này tên là Chương Long, lúc trước nổi danh cùng hắn, lực chiến đấu không phân cao thấp, nhưng ở 100 năm trước, hắn bước ra một bước then chốt, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, nhưng đối phương đến hiện tại còn chưa thành công, để chênh lệch của hai người cấp tốc kéo dài.
Nhưng Ngô Triết không dám xem thường Chương Long này, bởi vì thiên phú của đối phương không kém gì hắn, chỉ có thể nói là thời vận không tốt, mới có thể dã tràng xe cát, nhưng không chắc ngày nào đó hắn sẽ bước vào cực cảnh, cùng hắn đứng ngang hàng.
– Ha ha, vậy tặng cho Chương sư đệ.
Ngô Triết suy nghĩ một chút, gật đầu lui về phía sau, nhường ra sân bãi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Ta Sư Phụ Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá [Dịch] Ta Sư Phụ Mỗi Đến Đại Nạn Mới Đột Phá](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Ta-Su-Phu-Moi-Den-Dai-Nan-Moi-Dot-Pha-Audio.jpg)



