[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 24 : Lượng Lớn Linh Khí (c116-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 116: Lượng Lớn Linh Khí
– Cái gì!
Lưu Vũ Đồng lập tức nhảy lên.
– Dĩ nhiên có chuyện như vậy?
Linh khí, chí ít cần cường giả Linh Hải Cảnh, lấy sức mạnh của bản thân ôn dưỡng, tháng ngày tích lũy, võ đạo bản thân sẽ lấy hình thức đặc thù điêu khắc vào trong binh khí, nắm giữ uy năng gần như bản thân.
Muốn hình thành một Linh khí rất đơn giản, nhưng tuổi thọ của võ giả có hạn, muốn ôn dưỡng ra một Linh khí, chí ít cần hai ba mươi năm.
Hơn nữa Linh khí có yêu cầu rất cao với vật liệu, bởi vậy, số lượng Linh khí sẽ không nhiều.
Đương nhiên, đây là ở địa phương nhỏ như Vũ Quốc.
Ở kiếp trước, cường giả nào không có vài món Linh khí, có chút chuyên đi Khí đạo, thậm chí có mấy chục kiện, thậm chí hơn trăm kiện Linh khí, lúc đối địch đồng thời tế ra, này quả thật có chút kinh người.
Nhưng ở Vũ Quốc, hạn chế to lớn nhất là vật liệu của Linh khí, nào có nhiều vật liệu quý như vậy.
Hiện tại lại có một dòng sông ngầm chảy ra Linh khí, khái niệm này nghĩa là gì?
Lăng Hàn không có bao nhiêu hứng thú, mục tiêu của hắn là trở lại Thiên Nhân Cảnh, có thực lực mạnh mẽ, Linh khí nào không chiếm được? Huống chi, Hắc Tháp trong đan điền hắn, tuyệt đối cũng là một Linh khí, hơn nữa cấp bậc cao đến không cách nào hình dung.
Bởi vì lúc trước hắn là Thiên Nhân Cảnh, yếu như thế nào đi nữa cũng mạnh mẽ hơn Hoá Thần Cảnh vô số lần, nhưng Hắc Tháp chỉ rung lên, liền làm thịt hắn!
Hiện tại, chỉ cần hắn chuyên tâm đột phá Dũng Tuyền Cảnh, liền có thể đi vào trong Hắc Tháp, cũng có thể biết bí mật của Hắc Tháp, thậm chí có thể điều khiển Hắc Tháp.
Đã như vậy, hắn còn phí sức làm gì, bôn ba vì những Linh khí khác?
– Ồ, sao ngươi còn ngồi được?
Lý Tư Thiền kỳ quái nhìn Lăng Hàn.
Phải biết lúc nàng mới vừa biết tin tức này, cũng thất thố như Lưu Vũ Đồng, nhưng Lăng Hàn, thật giống như không nghe thấy vậy.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Không phải là một ít Linh khí sao, có cái gì đáng ngạc nhiên?
– Một ít Linh khí?
Lý Tư Thiền tê một tiếng, khẩu khí của tên này cũng thật lớn.
Linh khí a, tiểu võ giả như bọn họ, nếu có thể được một cái, không nói thoát thai hoán cốt, nhưng sức chiến đấu tuyệt đối có thể tăng cường ba tinh, thậm chí năm tinh!
Như thế vẫn chưa đủ trâu bò sao?
Nàng nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lăng Hàn, luôn cảm thấy tên này là đang giả bộ.
Nhưng Lăng Hàn vẫn nhẹ như mây gió, không khỏi làm cho nàng thất vọng.
– Tại sao ta không có được tin tức?
Lưu Vũ Đồng kỳ quái hỏi.
Chuyện này quá khó tin, nàng là thiên kiêu của Lưu gia, theo lý ngay cả Lý Tư Thiền cũng biết, gia tộc không thể không thông báo nàng.
Lý Tư Thiền cố ý hít một tiếng, dùng ánh mắt đáng thương quét nàng một chút.
Lưu Vũ Đồng bị nàng nhìn làm cho tâm hoảng hoảng, không khỏi hoài nghi giá trị của mình.
Nhưng Lăng Hàn lại cười nói:
– Vũ Đồng, ngươi không cần thương tâm, nha đầu này biết, là bởi vì Ngô Tùng Lâm muốn trả ân tình cho ta, mới để nàng đến thông báo.
Một sông ngầm dưới lòng đất đột nhiên có Linh khí bay ra, tin tức như thế, tuyệt đối sẽ bị phong tỏa nghiêm ngặt, chỉ có nhân viên cao tầng mới có tư cách đi tới.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Thượng nguồn sông ngầm có khả năng là một di tích cổ, bởi vì thời gian dài nên phát sinh biến hóa, mới có Linh khí từ trong sông ngầm trôi ra.
Hiện tại cao tầng muốn khai phá di tích cổ này, nhưng trong di tích cổ rất nguy hiểm, đương nhiên sẽ không mang tiểu bối đi mạo hiểm.
Lý Tư Thiền trợn mắt ngoác mồm, một lát sau mới nói:
– Ngươi thực là thiếu niên mười bảy tuổi sao? Lời của ngươi nói, giống sư phụ ta nói như đúc!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Kỳ thực ta đã sống hơn 2 vạn năm.
Lời này nhất thời để hai nữ trợn mắt, ai tin chứ?
Lăng Hàn thở dài, thời điểm nói thật vẫn bị người xem là chuyện cười, để hắn vô cùng bị thương.
– Đã như vậy, tại sao Ngô viện trưởng lại cho chúng ta biết?
Lưu Vũ Đồng rất tự giác kéo mình và Lăng Hàn vào một chỗ.
Trong lòng Lý Tư Thiền bay lên một luồng không thích nhàn nhạt, cường điệu nói:
– Sư phụ bảo ta thông báo một mình Lăng Hàn!
Lưu Vũ Đồng không hề tức giận, chỉ nở nụ cười, có vẻ khá thâm ý.
Trong lòng Lý Tư Thiền càng không thích, quay đầu qua nói:
– Sư phụ nói, những Linh khí kia giống như có linh tính, căn bản không có cách thu lấy, sau khi ra sông ngầm, nếu không có người kinh động còn tốt, một khi bị kinh động, sẽ lập tức phá không mà đi.
– Ồ?
Lăng Hàn đột nhiên đứng lên, khuôn mặt lần đầu lộ ra vẻ thận trọng.
Linh khí có thể chia làm hai loại, một loại rất phổ thông, bị cường giả khắc vào ý chí võ đạo của bản thân, thật giống như đánh vào lạc ấn, chỉ cần kích hoạt, đây chính là một binh khí mạnh mẽ.
Nhưng dù như thế nào, nó cũng chỉ là một món binh khí, một vật chết.
Loại Linh khí này theo thời gian, ý chí võ đạo ẩn chứa trong đó sẽ từ từ trôi qua, cuối cùng hóa thành một kiện phàm khí.
Chuyện này rất bình thường, võ giả cần hấp thu thiên địa linh khí đến bổ sung sức mạnh, nếu Linh khí thoát ly cường giả, bị một người yếu sử dụng, chỉ có tiêu hao không có bổ sung, sức mạnh trong đó tự nhiên sẽ chậm rãi tiêu hao hết.
Nhưng còn có một loại linh khí, bởi vì dùng vật liệu đặc thù, ở trong quá trình thành “Khí”, thậm chí sẽ sinh ra linh trí, cái này được gọi là khí linh.
Linh khí nắm giữ khí linh sẽ tự động hấp thu linh khí trong đất trời, bổ sung sức mạnh tiêu hao, tựa như võ giả tu luyện, bất luận trải qua bao nhiêu năm tháng, uy lực cũng sẽ không phai mờ.
Muốn đúc thành Linh khí như vậy, bản thân vật liệu quý đến không cách nào hình dung.
Vũ Quốc cũng có thể sản xuất ra vật liệu như vậy, nhưng căn bản không có năng lực đúc thành khí.
Dù cường giả Thần Thai Cảnh, Linh Anh Cảnh toàn lực oanh kích, cũng không phá hoại được loại vật liệu này, làm sao chế tạo thành khí?
Huống hồ, muốn nuôi ra khí linh, yêu cầu đối với võ giả càng cao, ít nhất phải là Hoá Thần Cảnh mới có thể làm được.
Nghĩ như vậy, Lăng Hàn có thể không khiếp sợ sao?
Một sông ngầm, trôi ra lượng lớn Linh khí cấp tám thậm chí cấp chín… Sát, dù kiếp trước, toàn bộ thiên hạ cũng chỉ có bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh a!
Lăng Hàn nhất thời có hứng thú:
– Sông ngầm kia ở đâu?
– Thiết, còn tưởng rằng ngươi thật siêu nhiên tất cả, còn không phải động tâm?
Lý Tư Thiền thầm nói.
– Ít nói nhảm đi, chỗ kia ở đâu?
Lưu Vũ Đồng đối với nàng là không có một chút hảo cảm, lập tức hỏi.
– Xin lỗi, sư phụ ta chỉ nói cho một mình Lăng Hàn.
Lý Tư Thiền đối chọi gay gắt, không chút nào yếu thế.
– Ha, ta là thị nữ của Lăng Hàn, ngươi muốn nói cái gì với chủ nhân của ta, trước hết thông qua ta!
Lưu Vũ Đồng có chút ngạo kiều nói.
– Cái gì!
Lý Tư Thiền kinh hãi, dùng ánh mắt khó mà tin nổi nhìn Lưu Vũ Đồng.
Đây chính là Lưu gia quý nữ, người theo đuổi nàng có thể quay quanh Hoàng Đô vài vòng, nhưng lại làm thị nữ cho Lăng Hàn? Nhưng suy nghĩ một chút, ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng xưng Lăng Hàn là Hàn thiếu, Lưu gia quý nữ tựa hồ cũng không đáng giá a.
Hơn nữa, ngươi nhìn vẻ mặt của nàng xem, rõ ràng là đang khoe khoang!
Tức chết rồi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 117: Không Trung Nghĩa
– Được rồi, mọi người đều là người mình, đừng ầm ĩ!
Lăng Hàn đi ra điều đình.
Bây giờ hắn cảm thấy rất hứng thú với sông ngầm kia, tự nhiên không hy vọng hai nữ lãng phí thời gian ở sự tình không đâu.
– Ai cùng nàng là người mình!
Hai nữ đồng thời nói, phát hiện đối phương nói giống mình như đúc, lại cùng nhau nói.
– Không nên học lời ta nói!
– Ha ha ha ha!
Lăng Tử Huyên cười to, Hổ Nữu cũng cười theo, tuy nàng không biết nơi nào buồn cười, chỉ tham gia náo nhiệt.
– Ăn a, ăn xong liền đi!
Lăng Hàn ăn xong liền đứng lên.
– Mộc có! Mộc có!
Miệng của Hổ Nữu còn nhét đầy thức ăn, nên nói không rõ lắm, năng lực học tập của tiểu nha đầu rất mạnh, nói càng ngày càng nhiều.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói:
– Vũ Đồng, ngươi ở lại chỗ này chăm sóc hai nha đầu đi.
Lưu Vũ Đồng liền vội vàng lắc đầu, nói:
– Ta muốn giúp ngươi!
Nàng là Dũng Tuyền Cảnh, có thể giúp đỡ Lăng Hàn.
Lăng Hàn hơi lúng túng một chút.
Chuyến này tuyệt đối không thể chỉ một ngày, giao hai nha đầu này cho ai chăm sóc đây? Lăng Tử Huyên còn tốt, nhưng Hổ Nữu quả thực chính là một hổ con ăn thịt người, giao cho ai Lăng Hàn cũng không yên lòng.
Nhưng trong di tích có khả năng nguy hiểm tầng tầng, hắn là tuyệt đối không thể mang theo hai tiểu nha đầu này đồng hành.
– Vậy thì giao cho Ngô Tùng Lâm đi!
Lăng Hàn suy nghĩ một chút.
Lý Tư Thiền lườm hắn một cái, sư phụ của nàng là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a, hơn nữa còn là Đan Viện viện trưởng, lại lưu lạc tới chăm sóc trẻ nhỏ thay người, không biết lão nhân gia người nghe xong, có thể ngất đi hay không.
Nhưng Lăng Hàn cảm thấy ý tưởng này không tệ.
Bởi vì Hổ Nữu không phải loại an phận, vạn nhất xông ra cái họa gì, lấy địa vị của Ngô Tùng Lâm cũng có thể ung dung xử lý.
Sau khi để Hổ Nữu ăn xong, hắn mang theo hai tiểu nha đầu và Lý Tư Thiền đi tới chỗ Ngô Tùng Lâm.
Lần này Ngô Tùng Lâm vừa vặn ở nhà, nhìn thấy Lăng Hàn, vội vã ra đón, giống như đệ tử.
Khi Lăng Hàn nói muốn tạm gửi hai tiểu nha đầu ở chỗ này, hắn đương nhiên đáp ứng ngay, thuận tiện thỉnh giáo Lăng Hàn Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật một chút.
Dù sao công pháp như vậy ở đương đại là độc nhất vô nhị, hắn đương nhiên có rất nhiều địa phương không hiểu.
Lăng Hàn dốc lòng truyền thụ, cũng dò hỏi tình huống của sông ngầm, sau đó cùng Lý Tư Thiền rời đi.
Ra tiểu viện của Ngô Tùng Lâm, vẫn chưa đi bao xa, liền thấy phía trước có một thanh niên đi tới, dáng dấp hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tướng mạo rất tốt, chỉ là hơi vô lại, còn mở rộng vạt áo trước, chỉ lo người khác không biết hắn là lưu manh.
Lý Tư Thiền mắt sắc, trên mặt lập tức lộ ra vẻ không vui, có lẽ nhận ra tên này, nhưng lại không ưa tới cực điểm.
– Tư Thiền!
Nam tử kia cũng nhìn thấy Lý Tư Thiền, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ vui mừng, lập tức bước nhanh ra ngoài, làm dáng muốn đi kéo nàng tay, khắp khuôn mặt là vẻ dại gái.
Lý Tư Thiền nghiêng người tránh ra, cau mày nói:
– Ngô Trung Nghĩa, ngươi tự trọng một chút! Còn có, đã nói rất nhiều lần, ngươi phải gọi ta là sư thúc!
– Xú nữ nhân!
Nam tử Ngô Trung Nghĩa kia nói thầm một tiếng, trên mặt cười gằn nói.
– Ngươi muốn vong ân phụ nghĩa sao? Không nên quên, nếu không có ông nội ta thu ngươi làm đệ tử, ngươi sớm đã bị người cởi quần giết chết!
– Ngươi…
Khuôn mặt của Lý Tư Thiền trắng xám, đối phương nói quá hạ lưu, làm cho thân thể mềm mại của nàng run rẩy, suýt chút nữa phun huyết.
– Không phải sao?
Ngô Trung Nghĩa hừ một tiếng.
– Tiểu tử Hà gia kia làm người ngươi cũng không phải chưa từng nghe nói, không chỉ yêu thích dằn vặt mỹ nữ, hơn nữa chuyên môn chọn địa phương trước công chúng làm! Nếu không có ông nội ta bảo đảm ngươi, ngươi sớm bị chơi đến không còn sót lại chút gì!
– Hiện tại, ngươi tự nhận cánh cứng rồi, muốn vong ân phụ nghĩa sao?
Lăng Hàn ở một bên nghe, tự nhiên sắp xếp ra mạch lạc trong đó: Ngô Trung Nghĩa này là tôn tử của Ngô Tùng Lâm, coi trọng Lý Tư Thiền, nhưng Lý Tư Thiền rất không thích hắn.
Ai, có lúc dáng dấp quá đẹp cũng không phải chuyện may mắn! Từ điểm này mà xem, Lưu Vũ Đồng lại may mắn hơn nhiều, thân là Lưu gia quý nữ, ai dám mơ ước nàng?
– Ân tình của sư phụ, ta tự nhiên sẽ báo đáp!
Lý Tư Thiền cắn răng nói.
– Tốt, vậy ngươi liền báo đáp a!
Ngô Trung Nghĩa cười nói:
– Cha mẹ ta cảm thấy chúng ta rất xứng, không bằng ngày mai ngươi gả tới, cha mẹ ta nhất định sẽ hết sức cao hứng.
– Này này này, rõ ràng hình dáng giống như con heo, còn đoán mò cái gì?
Lăng Hàn nhảy tới trước một bước, che ở trước người Lý Tư Thiền.
– Tên cũng không được, không trung nghĩa, ai, nghe liền biết là cặn bã.
– Ngươi là thứ gì?
Ngô Trung Nghĩa sững sờ.
Đùng!
Lăng Hàn vung tay lên, thưởng hắn một bạt tai.
Hắn chậm rãi thu tay lại, thản nhiên nói:
– Ta ghét nhất người khác nói thô tục ở trước mặt ta.
Ngô Trung Nghĩa chỉ cảm thấy oan ức tới cực điểm, không phải ngươi mắng ta là heo trước sao?
– Há, vừa nãy không phải ta mắng ngươi, chỉ là đang nói một sự thật, ngươi cảm thấy ngươi không giống heo chỗ nào?
Lăng Hàn giải thích, hắn vẫn rất dễ nói chuyện.
Còn mắng ta là heo?
Ngô Trung Nghĩa nhất thời nhảy lên, chỉ vào mũi của Lăng Hàn nói:
– Ngươi thật to gan, không chỉ mắng ta, còn động thủ đánh ta?
Đùng!
Lăng Hàn lại quất tới một cái tát, đánh Ngô Trung Nghĩa xoay tại chỗ bốn vòng, trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt đất.
Hắn phẩy phẩy tay, nói:
– Ta còn ghét người khác chỉ vào mặt ta, chẳng lẽ không biết đây là rất không có giáo dưỡng, rất không lễ phép sao?
Ngươi đánh người thì có lễ phép, có giáo dưỡng?
Ở trong lòng Ngô Trung Nghĩa nhổ nước bọt nói, nhưng miệng thì không dám nói rồi, mà bò cách xa, lúc này mới đứng lên, chỉ vào Lý Tư Thiền nói:
– Tốt ngươi cái tiện nhân vong ân phụ nghĩa, quyến rũ người ngoài bắt nạt ta, ngươi chờ xem! Một ngày nào đó ngươi sẽ gả cho ta, đến thời điểm xem ta không ******!
Lời này dĩ nhiên để Lý Tư Thiền càng giận, ngay cả Lăng Hàn cũng nghe không vô, cầm lên một hòn đá, quăng tới Ngô Trung Nghĩa.
– Ai nha!
Ngô Trung Nghĩa kêu thảm một tiếng, ngã chổng vó ở trên mặt đất, không động đậy nữa.
Lý Tư Thiền biến sắc nói:
– Ngươi không có đập chết hắn chứ?
Nàng dĩ nhiên không thích người này, nhưng Ngô Trung Nghĩa là tôn tử duy nhất của Ngô Tùng Lâm, nếu như hắn chết, Ngô gia liền đoạn hậu.
– Không có chuyện gì, ta ra tay có chừng mực, nhiều nhất để hắn nằm trên giường mười mấy ngày.
Nhưng ở phương diện trí nhớ sẽ xuất hiện ít vấn đề, tỷ như không nhớ ra được sự tình một hai ngày, hoặc là một hai tháng gần đây.
Lăng Hàn không quá khẳng định nói.
Lý Tư Thiền lườm một cái, vậy còn chưa đủ nặng? Nhưng Lăng Hàn ra tay vì nàng, làm cho nàng hiện lên một tia cảm động.
– Không cần để ý đến hắn, nơi này người đến người đi, không bao lâu sẽ có người phát hiện hắn!
Lăng Hàn kéo Lý Tư Thiền đi.
Ngô Trung Nghĩa này khiến người ta chán ghét, tự nhiên không ngại để hắn nằm nhiều một lúc.
Lý Tư Thiền cản không lại sức lực của Lăng Hàn, chỉ có thể bị hắn kéo đi.
– Các ngươi…
Trở lại nơi ở, Lưu Vũ Đồng nhìn thấy hai người tay trong tay, khuôn mặt không khỏi hiện lên sát khí.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 118: Huyết Dũng Sơn
Lăng Hàn cười ha ha, buông lỏng tay ra, nói:
– Thu thập xong chưa?
Vừa nãy hắn và Lý Tư Thiền đưa hai tiểu nha đầu, Lưu Vũ Đồng phụ trách thu thập hành lý, phân công hợp tác.
– Thu thập xong rồi.
Lưu Vũ Đồng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lý Tư Thiền rất không thích, cân nhắc có nên ở thời điểm dã ngoại, lén lút thủ tiêu nàng hay không. (* đàn bà thật đáng sợ)
– Vậy lên đường đi!
Lăng Hàn có vẻ rất mong đợi.
Bên dưới sông ngầm đến cùng liên thông nơi nào, dĩ nhiên có Linh khí cấp cao trôi ra?
Bọn họ xuất phát, rời học viện, đi ra Hoàng Đô, tới Huyết Dũng Sơn cách nơi này hai ngàn dặm.
Ngọn núi này có danh tự như vậy, là vì mỗi một quãng thời gian, dòng sông từ dưới ngọn núi chảy ra sẽ trở nên đỏ chót, như bị nhuộm máu.
Bởi vì lộ trình khá xa xôi, bọn họ đều thuê một con tuấn mã, nếu không, chỉ chạy đi cũng phải lãng phí chừng mấy ngày.
– Ta là một cô nhi, cho đến khi thể hiện ra thiên phú đan đạo, lúc này mới từ từ thoát khỏi thân phận bần cùng.
Nhưng nữ nhân có vóc người đẹp cũng không phải chuyện tốt, sau khi ta thành đạt, cũng thành mục tiêu bị rất nhiều người mơ ước.
Trên đường đi, Lý Tư Thiền bắt đầu thổ lộ tình huống của mình.
– Không giống Lưu tiểu thư, sau lưng có một gia tộc cường đại bảo vệ, ta chỉ có thể tận lực biết điều, tận lực trốn tránh, nhưng có thể trốn nhất thời, trốn không được một đời, cuối cùng bị Hà gia Thất thiếu gia nhìn chằm chằm.
May là, lúc ấy ta gặp phải ân sư, được hắn thu làm đệ tử, tránh được kiếp nạn này.
Đây quả thật là tao ngộ đáng thương, nhưng Lưu Vũ Đồng rất khó chịu, bởi vì nàng bị đem ra so sánh.
Ngươi xem, người ta đáng thương biết bao, hồng nhan bạc mệnh, dễ khiến nam nhân đồng tình cỡ nào? Nhưng nàng thì sao, vừa sinh ra chính là Lưu gia quý nữ, hưởng hết vinh hoa phú quý!
Đáng ghét a, nữ nhân đáng ghét này!
Một đường tiến lên, ngày đi đêm ngủ, Lăng Hàn có hai nữ làm bạn, ngược lại cũng không tẻ nhạt.
Kỳ thực lộ trình hai ngàn dặm cũng không tính quá xa, bọn họ đi một ngày khoảng chừng tám trăm dặm, bởi vậy ba ngày sau, bọn họ liền đến Huyết Dũng Sơn.
Diện tích của Huyết Dũng Sơn không lớn, đông tây, nam bắc ngang dọc chỉ khoảng trăm dặm, nhưng thế núi rất cao, như một mũi xuyên vân tiễn, bắn thẳng đến trời cao.
Ngẩng đầu nhìn lại, dù cho thị lực tốt đến mấy, cũng không nhìn thấy đỉnh ngọn núi.
Thế núi cao, có thể thấy được chút ít.
Ngọn núi này có rất nhiều thực vật, thậm chí có cổ thụ cao gần nghìn mét, từng cây như người khổng lồ thời kỳ thượng cổ đứng sừng sững, nhưng nơi này lại ít có động vật, đây là một điều quái gở kỳ quặc.
Ba người Lăng Hàn đi tới chỗ sông ngầm, nó rất dễ dàng tìm thấy.
Bởi vì Huyết Dũng Sơn không lớn, địa chấn lúc trước làm xuất hiện một dòng sông ngầm, ở thật xa liền có thể nhìn thấy.
Mặt đất rạn nứt, hiện ra một dòng sông chiều rộng mười trượng, nước sông trong suốt, đến gần một chút liền có thể cảm giác được hàn ý giống như ngâm cốt.
Bọn họ dọc theo bờ sông, đi về thượng du, sau khoảng một giờ, phía trước xuất hiện một tuyến phong tỏa.
Đây là một tường trúc do người dựng lên, hiện tại chỉ có mô hình, bốn phía đang có rất nhiều người bận bịu, đều là thôn dân phổ thông.
Có điều, khi ba người Lăng Hàn tiếp cận, vèo, lập tức có một bóng người bay vụt tới, chặn đường đi của bọn họ.
– Dừng lại, nơi này cấm chỉ thông hành!
Người này quát lên, nhìn qua ước chừng bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, như một tháp sắt.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, đã thấy tu vi rõ ràng… Dũng Tuyền tầng chín.
– Ồ, Thất thúc!
Lưu Vũ Đồng từ phía sau Lăng Hàn đoạt đi ra, bắt chuyện với người trung niên kia.
– Vũ Đồng?
Người trung niên kia có vẻ hết sức kinh ngạc.
– Sao ngươi tới nơi này?
Theo lý thuyết, hiện tại bí mật này chỉ giới hạn ở Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn cùng với số ít cường giả đỉnh cao biết.
– Chúng ta nhận lệnh của viện trưởng Ngô Tùng Lâm mà đến, có thể toàn quyền thay mặt Ngô viện trưởng.
Lăng Hàn nói.
– Cái gì!
Trung niên kia càng khiếp sợ.
Trong sông ngầm này trôi ra Linh khí, tuyệt đối là bảo tàng lớn nhất của Vũ Quốc từ khi thành lập tới nay, thế lực khắp nơi tất sẽ tranh đoạt, nhưng Ngô Tùng Lâm ngược lại tốt, chỉ phái ra mấy tiểu bối đại diện, đây cũng quá…
– Đây là thư tay của Gia sư.
Lý Tư Thiền lấy ra một phong thư.
Ngô Tùng Lâm tự nhiên đã sớm tính kỹ, chuẩn bị tín vật và thư tay kỹ càng.
Người trung niên kia tiếp nhận thư, lấy thân phận của hắn, tự nhiên không có tư cách xem, chỉ đành phải nói:
– Các ngươi tạm đi theo ta.
Hắn dẫn đường, ba người Lăng Hàn theo ở phía sau.
– Đây là Thất thúc của ta, tên Lưu Bộ Thành.
Lưu Vũ Đồng giới thiệu.
Lăng Hàn gật đầu, tuy Dũng Tuyền tầng chín không lọt mắt hắn, nhưng ở Vũ Quốc, kỳ thực đã rất đáng gờm.
Thử nghĩ xem, Đại Nguyên thành thống lĩnh địa phương lớn như vậy, nhưng chỉ có Đại Nguyên Vương đạt đến Linh Hải Cảnh, bởi vậy Dũng Tuyền tầng chín phóng tới chỗ nào của Vũ Quốc, đều có thể xưng là cao thủ.
Trên thực tế, chỉ cần đột phá Dũng Tuyền Cảnh, trong mỗi thế lực ở Vũ Quốc đều có thể xưng là trụ cột vững vàng, có thể trấn thủ một phương.
Đi về phía trước một đoạn đường, chỉ thấy bên bờ sông có vài tên võ giả đang bảo vệ, hai mắt nhìn chằm chằm mặt sông, thật giống như bên trong có bảo bối vậy, hết sức chăm chú, không dám có một tia bất cẩn.
Lại đi về phía trước một đoạn đường, chỉ thấy trong sông giăng lưới cá, có người bảo vệ.
– Đến rồi! Đến rồi!
Có người kinh hô, để bốn người Lăng Hàn dừng bước, nhìn lại dòng sông.
Chỉ thấy một chiếc bình ngọc đang từ thượng du trôi xuống, thân bình đã có rất nhiều địa phương tổn hại, mà địa phương không có tổn hại lại có nhiều phù văn, hoa văn phức tạp, thật giống như điêu khắc thiên địa đại đạo, cổ điển mà lại tang thương.
Linh khí!
Ánh mắt Lăng Hàn sáng ngời, kiếp trước hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên cũng có Linh khí của mình, hơn nữa còn dưỡng ra khí linh.
Giám định Linh khí hắn khẳng định vượt qua tất cả mọi người nơi này, quét mắt nhìn liền có thể xác định, cái Linh khí này còn không phổ thông.
Chí ít cấp tám!
Hắn thầm nói, Linh khí như vậy là có tư cách hình thành khí linh.
Bình ngọc trôi tới lưới, bị lưới cá chặn, nhất thời ngừng lại.
Nhưng trên bình ngọc lập tức có một cái phù văn phát sáng.
Phốc! Lưới cá nứt ra một cái lỗ thủng to, bình ngọc lại xuôi dòng mà động, trôi về hạ du.
Mọi người đều trợn mắt, chỉ thấy đám võ giả bảo vệ phía dưới dồn dập ra tay, muốn lưu bình ngọc lại, nhưng lúc này, trên bình ngọc có càng nhiều phù văn phát sáng, xèo xèo phóng lên trời, hóa thành một đạo lưu tinh biến mất ở trên không trung.
Một cái Linh khí, liền chạy mất bóng.
Thì ra là như vậy.
Lăng Hàn gật đầu, từ thượng du bắt đầu bố trí lưới cá cùng cản trở, muốn giữ lại Linh khí, cuối cùng vạn bất đắc dĩ, lúc này mới vận dụng nhân lực.
Bởi vì dùng lưới cá vớt, sẽ không khiến Linh khí phản ứng quá lớn, nhưng nếu trực tiếp ra tay, Linh khí sẽ tự chủ kích phát, trực tiếp chạy mất.
Quả nhiên là Linh khí có khí linh!
– Cho đến bây giờ, có chặn được Linh khí hay không?
Lăng Hàn hỏi Lưu Bộ Thành.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 119: Vớt Linh Khí
Lưu Bộ Thành quét nhìn Lăng Hàn, trên mặt có vẻ không vui.
Một thanh niên lại dám đặt câu hỏi với mình, có còn phân biệt lớn nhỏ hay không? Nhưng nể mặt mũi cháu gái, hắn không có tức giận, mà trầm mặt nói:
– Quả thật có thu hoạch vài món, nhưng đều là linh bảo tổn hại khá nghiêm trọng, khí linh trong đó đã mất, lúc này mới bị chặn.
– Có thể để ta xem một chút hay không?
Lăng Hàn hỏi.
Lưu Bộ Thành cuối cùng không nhịn được.
Những Linh khí kia quý giá bực nào, dù cho không trọn vẹn, nhưng cũng là bảo bối trong bảo bối, phía trên điêu khắc phù văn có giá trị nghiên cứu cực cao, bởi vì kia là ý chí võ đạo của cường giả lúc trước in dấu xuống.
Nói không chắc Vũ Quốc sẽ nhờ đó xuất hiện mấy cường giả Linh Anh cảnh, tăng cấp độ võ đạo của Vũ Quốc lên một đoạn dài.
Vật quý giá như thế, là một thanh niên có thể nhìn sao? A phi, ngay cả hắn cũng không có tư cách!
– Hừ, không nên nằm mộng ban ngày!
Hắn trách mắng, nhưng không có quá nghiêm khắc, cũng coi như nể mặt Lưu Vũ Đồng, cho thiếu niên này một lời khuyên.
– Thất thúc!
Lưu Vũ Đồng có chút lo sợ, nhưng nhìn thấy Lăng Hàn không có vẻ không vui gì, lúc này mới thoáng yên tâm, vội nói.
– Nhìn có cái gì quan trọng, xem cũng không hư mất a!
Lưu Bộ Thành suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, cái này vẫn là cháu gái thiên phú trác việt, thông minh hơn người của hắn sao? Sao giống như đầu bị cửa kẹp, nói ra lời không có trình độ như vậy.
Cái gì gọi là xem không hư? Hoàng Đế lão tử cũng xem không hư a, nhưng ngươi có thể muốn gặp liền gặp sao?
Đây là vấn đề tư cách a!
– Việc này, ta cũng không làm chủ được, vẫn là đi gặp mấy vị đại nhân trước a!
Này là lời nói thật, hắn chỉ là Dũng Tuyền tầng chín, ở trong gia tộc được cho là sức mạnh trung kiên, nhưng tuyệt đối không phải nhân vật trọng yếu, huống chi hiện tại không chỉ có một Lưu gia.
– Vậy thì nói sớm đi, không làm chủ được còn hả hê cái gì.
Lăng Hàn lắc lắc đầu.
Ta ngất!
Lưu Bộ Thành lại suýt chút nữa thổ huyết, thiếu niên này thật thù dai a, mình chỉ quát hắn một hồi, hắn liền ghi ở trong lòng.
Lúc này hắn đã muốn tức giận, nhưng nghĩ tới mặc dù Lăng Hàn đến cùng Lưu Vũ Đồng, nhưng cầm là tín vật của Ngô Tùng Lâm, nếu như hắn ra tay, chẳng khác gì chống đối Ngô Tùng Lâm.
Thành thật mà nói, hắn tuyệt đối không có tư cách như vậy.
Nếu như bị gia tộc biết, tuyệt đối sẽ để hắn chịu đòn nhận tội, quỳ gối ở trước mặt Ngô Tùng Lâm chờ xử lý.
Vì xuất khí nhất thời, lại phải trả giá như vậy, Lưu Bộ Thành mới không có ngu như thế!
Hắn hừ một tiếng, không tiếp tục nói nữa, chỉ đi ở phía trước dẫn đường.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười nhạt.
Hắn đương nhiên sẽ không chấp nhặt với Lưu Bộ Thành, chỉ là đùa giỡn hắn mà thôi, ai bảo hắn có mắt mà không thấy núi thái sơn?
Bốn người đều không nói nữa, rất nhanh, phía trước xuất hiện một lều vải.
– Ồ, Lưu Lão Thất, sao ngươi lại mang mấy người trẻ tuổi này tới đây?
Một người đàn ông tuổi trung niên nhìn thấy bọn họ, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái cùng không rõ.
Hiện tại nơi này là trọng địa trong trọng địa, có thể tùy tiện dẫn người vào sao?
– Bọn họ có tín vật và thư tay của Ngô Tùng Lâm đại sư, có thể toàn quyền đại diện Ngô đại sư!
Lưu Bộ Thành tức giận nói.
– Cái gì!
Người đàn ông tuổi trung niên kia lấy làm kinh hãi.
Ngô Tùng Lâm a, ở Vũ Quốc chỉ đứng sau Vũ Hoàng, ngang hàng với gia chủ của Bát Đại Hào Môn.
– Nói chung, ta dẫn bọn họ đi gặp mấy vị đại nhân trước!
Lưu Bộ Thành nhìn thấy đối phương giật mình, trong lòng bay lên một luồng khuây khoả.
Trước đó hắn cũng khiếp sợ như vậy, hiện tại có người chia sẻ, để hắn có loại vui vẻ không tên.
Hắn mang theo ba người Lăng Hàn tiến vào một lều vải lớn nhất.
Nơi này là địa phương mà các thế lực lớn thương nghị, lúc này cũng có ba đại nhân vật tọa trấn.
– Cái gì, bọn họ đại biểu Ngô đại sư?
Ba vị đại nhân vật kia cũng kinh ngạc, chuyện này là dính đến Linh khí cấp cao a, Ngô Tùng Lâm lại phái ba thiếu niên tới, thậm chí còn có hai người là Tụ Nguyên Cảnh, để bọn họ không thể nào tiếp thu được.
– Đúng, đây là tín vật và thư tay của Gia sư.
Lý Tư Thiền nói.
Ba vị đại nhân vật đồng thời mở ra xem.
Đây quả thật là tín vật của Ngô Tùng Lâm, mà chữ viết cũng hoàn toàn ăn khớp.
Đương nhiên, cho dù có tín vật và thư tín, nhưng bởi vì việc này quá lớn, bọn họ còn phải bẩm báo Hoàng đế và Ngô Tùng Lâm để xác nhận.
– Được, các ngươi ở nơi này trước, có thể tham dự vớt linh khí.
Một đại nhân vật nói.
Vớt linh khí, lời này sao nghe khó chịu như vậy nhỉ?
Bởi vì lều vải nơi đây có hạn, Lăng Hàn có thể độc chiếm một cái, nhưng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phải chen a.
Hiện tại Lăng Hàn đại biểu Ngô Tùng Lâm, bởi vậy có tư cách biết càng nhiều tư liệu.
Hiện ở đây tổng cộng có mười thế lực, ngoại trừ Hoàng thất, chính là Bát Đại Hào Môn cộng với Hổ Dương Học Viện.
Đương nhiên, Hổ Dương Học Viện chỉ có hai vị viện trưởng có tư cách tham dự, những người khác căn bản không biết có chuyện như vậy.
Ngay cả Thiên Dược Các cũng bị từ chối ở ngoài cửa, bởi vì đây không phải thế lực của Vũ Quốc, mà là tổ chức lớn vắt ngang thiên hạ, nếu để cho bọn họ biết… Phỏng chừng không bao lâu nữa, các nước xung quanh cũng sẽ xuất động cao thủ đến cướp đoạt Linh khí.
Then chốt là, đầu nguồn của sông ngầm này ở nơi nào, vì sao lại có nhiều Linh khí trôi ra như thế?
Chẳng lẽ… Đó là một bảo khố? Hay là di chỉ của một đại tông thời thượng cổ?
Nếu là trường hợp sau, vậy ngoại trừ Linh khí ra, còn có khả năng được công pháp, đan dược, thần dược…
Bởi vậy, chuyện này đương nhiên phải hết sức bảo mật.
Tại sao bọn họ không nghịch dòng tiến lên, đi tới đầu nguồn sông ngầm? Đơn giản, bọn họ căn bản không qua được!
Chỉ cần ẩn vào sông ngầm, không bao lâu sẽ gặp phải một đạo bình phong vô hình, ngăn cản bọn họ tiếp tục tiến lên.
Đây là do mấy vị cường giả Linh Hải Cảnh phát hiện, bởi vì hung hiểm không biết, tự nhiên không thể để Dũng Tuyền Cảnh thậm chí người càng yếu hơn tiến vào mạo hiểm.
Ở Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh là sức mạnh trung kiên, Linh Hải Cảnh là cao thủ tuyệt đối.
Bởi vì cường giả Thần Thai Cảnh quá ít, chỉ có Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn, Hổ Dương Học Viện mới có thể cầm ra được, còn Thiên Dược Các, bởi vì là sức mạnh ngoại lai, tự nhiên không tính ở bên trong.
Mà các gia tộc lớn, cường giả Thần Thai Cảnh rất ít ỏi, không ai không bế quan xung kích Sinh Hoa Cảnh, để cầu đột phá tuổi thọ cực hạn, thành chí cường chân chính.
Bởi vậy dù cho nơi này có Linh khí trôi ra, cũng không thể hấp dẫn cường giả Thần Thai Cảnh tới đây.
Trừ khi, chứng minh nơi này có công pháp cao cấp, tồn tại thần dược, như vậy khẳng định cường giả Thần Thai Cảnh sẽ ngồi không yên.
Lăng Hàn nắm giữ hết thảy tình báo, mang hai nữ đi tới bờ sông.
Hiện tại bọn họ có thể dùng lưới vớt linh khí, nhưng nghiêm cấm trực tiếp ra tay, ra tay cũng được, nhưng phải tới hạ du.
Bởi vì những Linh khí này vừa chạm tới sẽ tự chủ kích hoạt, trực tiếp bay đi, bởi vậy phương pháp này phải dùng ở cuối cùng.
Tình hình nơi này có chút khôi hài, từng cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như ngư ông mở lưới, chờ đợi Linh khí trôi qua, sau đó vớt cá, à không… Vớt Linh khí.
– Lại tới nữa rồi!
Có người đột nhiên kêu lên, phía trước trôi đến một cây đao.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 120: Nghi Hoặc To Lớn
Đao nặng như vậy, vì sao lại trôi ở trên mặt nước?
Đây chính là thần kỳ của Linh khí, có nặng như núi, có nhẹ như hồng mao, nguyên nhân phải xem dung hợp ý chí võ đạo thế nào.
Lăng Hàn không quá lưu ý, nhưng ánh mắt đảo qua, nhìn thấy ký hiệu trên chuôi đao, đột nhiên biến sắc, toàn bộ thân thể run run lên.
– Làm sao vậy?
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đồng thời hỏi, phát hiện đối phương lại đồng bộ như mình, hai nữ dồn dập hừ đối phương một tiếng.
Các nàng cũng theo ánh mắt của Lăng Hàn nhìn lại, phát hiện trên chuôi đao có khắc một đồ án nữ nhân khỏa thân, trong lòng đều xấu hổ, không nhịn được gắt một cái.
Nam nhân quả nhiên đều háo sắc, ngay cả Lăng Hàn cũng không ngoại lệ.
Lăng Hàn không hề trả lời, chỉ nhìn chằm chằm chuôi đao kia, thật giống như trên đó mọc hoa.
Ở kiếp trước, hắn tổng cộng thu qua bốn đồ đệ, hai người học đan, hai người học võ.
Hai người học võ, một người tên Trần Thụy Tĩnh, một người tên Giang Dược Phong.
Trong đó, Trần Thụy Tĩnh thận trọng lão thành, mà Giang Dược Phong lại cực kỳ tùy hứng, tự xưng phong lưu tiêu dao.
Giang Dược Phong có cái ham mê quái lạ, là thích in một đồ án quả nữ ở trên binh khí, mà hắn am hiểu nhất chính là đao pháp.
Đây là Linh khí mà Giang Dược Phong dùng qua?
Tuy Lăng Hàn chưa từng thấy cây đao kia, nhưng trên đời này, có người in đồ án quả nữ lên đao, tất nhiên sẽ không nhiều, hơn nữa ít nhất phải đạt đến Hoá Thần Cảnh, chuyện này càng thêm ít.
Hầu như có thể xác định là tên đồ đệ biến thái kia của hắn.
Then chốt là, Lăng Hàn nhận được phong cách hội họa của Giang Dược Phong, cái này tuyệt đối không sai.
Thời gian qua vạn năm, hắn tự nhiên biết bốn đồ đệ khẳng định đã sớm chết già, bởi vậy sau khi hắn sống lại, cũng không có suy nghĩ nhiều.
Người mà, sinh lão bệnh tử, mỗi người tự có mệnh riêng.
Nhưng binh khí đồ đệ sử dụng từ trong một dòng sông ngầm trôi ra, hơn nữa còn đồng thời với những Linh khí khác, điều này làm cho Lăng Hàn sinh ra vô số điểm khả nghi.
Tại sao?
Vì sao binh khí của Giang Dược Phong lại ở đây?
Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, cây đao kia tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, trên lưỡi dao có nhiều chỗ hổng, đầu đao còn gãy lìa.
Chỉ là vật liệu của cây đao này rất tốt, trải qua vạn năm vẫn sáng loáng như nước, không có dấu hiệu rỉ sắt nào.
Như vậy suy đoán, hẳn là Giang Dược Phong trải qua một hồi đại chiến thảm liệt, ngay cả Linh khí cũng chiến đến tan vỡ.
Mà đối với người yêu đao hơn mạng như Giang Dược Phong mà nói, dù chiến đao hư hao, hắn cũng sẽ cẩn thận từng li từng tí lấy về an táng, nhưng hiện tại xuôi dòng trôi ra…
Trong lòng Lăng Hàn dâng lên một linh cảm không lành.
Lẽ nào Giang Dược Phong gặp phải bất trắc?
Cần phải biết, kiếp trước không chỉ hắn, ngay cả bốn đồ đệ của hắn đều là ấm sắc thuốc, theo hắn một đường cắn dược thăng cấp, thực lực tăng vọt cực nhanh.
Tuy lúc đó Giang Dược Phong chưa đột phá Thiên Nhân Cảnh, nhưng đã đạt đến Hoá Thần Cảnh đỉnh phong, tin tưởng chỉ cần cho hắn một hai trăm năm, đột phá Thiên Nhân Cảnh tuyệt đối không có vấn đề.
Hơn nữa, bọn họ là có bốn sư huynh đệ a!
Nếu Giang Dược Phong gặp phải kiếp nạn sinh tử, ba người khác há có đạo lý khoanh tay đứng nhìn? Chẳng lẽ còn có vấn đề gì mà bốn sư huynh đệ liên thủ, cũng không thể giải quyết?
Đến tột cùng xảy ra chuyện gì?
Đột nhiên Lăng Hàn dâng lên kích động mãnh liệt, hắn muốn tới đầu nguồn, xem có thể tìm ra manh mối hay không.
– Của ta!
– Là của ta!
Mọi người dồn dập ra tay, bởi vì cây đao này tổn hại nghiêm trọng, phỏng chừng khí linh đã mất đi, uy năng không hiện ra, bị lưới đánh cá dễ dàng bắt được, cũng bởi vậy khiến mọi người tranh đoạt.
Linh khí a, cho dù tổn hại vẫn có giá trị nghiên cứu rất lớn, nếu như có thể nghiên cứu ra một tia ý chí võ đạo trong đó, vậy tuyệt đối có thể để cho thực lực của bản thân tăng nhanh như gió.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, mở miệng nói:
– Cây đao này là của ta!
Mọi người hơi dừng lại một chút, không ai không cười ha ha.
Không phải sao? Một tiểu tử Tụ Nguyên Cảnh, lại dám tranh đoạt với những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như bọn họ! Nhưng cười thì cười, bọn họ lập tức đánh lên.
Nơi này không có quy củ gì, ai cướp được chính là của người đó.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, nhảy vào vòng chiến.
– Làm càn!
Những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh kia đều giận dữ, một Tụ Nguyên Cảnh nho nhỏ, cũng dám tranh cướp với bọn họ?
Võ đạo giới đẳng cấp sâm nghiêm, giống như Đan sư, Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm gặp phải Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, phải cung kính hành lễ, hành lễ hậu bối.
Mà Tụ Nguyên Cảnh ở trước mặt Dũng Tuyền Cảnh, cũng như tôn tử, ngay cả tư cách đứng chung một chỗ cũng không có, huống chi là cùng nhau tranh cướp.
– Cút!
Một người xông ra, đánh về phía Lăng Hàn.
Dũng Tuyền Cảnh có thể đưa nguyên lực ra ngoài, lực phá hoại tăng vọt vô số lần, bởi vậy dù cho hắn không sử dụng toàn lực, đòn đánh này đối với Lăng Hàn mà nói vẫn cực kỳ đáng sợ.
– Lăng Hàn!
Lưu Vũ Đồng thốt lên một tiếng, vội vã phi thân ra, muốn cứu Lăng Hàn về.
Nhưng thân hình nàng mới động, Lưu Bộ Thành đã ngăn cản.
Dũng Tuyền tầng chín đối phó Dũng Tuyền tầng một, đây là nghiền ép không có chút hồi hộp nào.
Lăng Hàn chỉ nhìn chằm chằm cây đao kia, toàn lực vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, chân đạp Xuất Vân Bộ, nhanh như chớp giật.
Hô!
Cao thủ Dũng Tuyền Cảnh ra tay kia, không nghĩ tới Lăng Hàn bạo phát tốc độ đáng sợ như thế, do bất cẩn lại không hề sử dụng toàn lực, nhất thời để Lăng Hàn tránh qua.
Những người khác hạn chế lẫn nhau, tương tự không để một tiểu bối Tụ Nguyên Cảnh ở trong mắt, ngược lại cho Lăng Hàn nắm lấy khe hở, cách cây đao kia càng ngày càng gần.
– Lớn mật!
Những người này ngẩn ra, sau đó ai cũng giận dữ, dồn dập ra tay vỗ tới Lăng Hàn.
Bọn họ đều là Dũng Tuyền Cảnh hậu kỳ, kém cỏi nhất cũng đạt đến tầng bảy, hiện tại đồng thời ra tay với Lăng Hàn, thanh thế giống như trời long đất lở, cực kỳ đáng sợ.
Oành, Lăng Hàn không chút hồi hộp nào mà bị chấn bay ra ngoài, chỉ là để chúng nhân không lời chính là, tên này lại thuận thế nắm lấy cây đao kia, ôm vào trong ngực.
– Không sao, một tiểu bối mà thôi, chúng ta trước quyết ra thắng bại, lại quyết định cây đao này quy ai!
Một cao thủ Dũng Tuyền Cảnh nói.
– Nói bậy, so thực lực em gái ngươi, cái này công bằng sao? Vậy ta mời lão tổ nhà ta ra so thực lực với ngươi được không? Tới trước tới sau, ai mò được chính là của người đó, đây là mọi người đều đồng ý, sao hiện tại lại biến thành dùng thực lực đến đoạt? Chúng ta điều là Dũng Tuyền Cảnh, muốn nói lấy thực lực đến quyết, cũng không phải chúng ta!
– Ta xem không bằng như vậy đi, chúng ta rút thăm, ai thắng thì được.
Mọi người nhao nhao ồn ào, nhưng không thấy thân thể của Lăng Hàn run lên, đã chậm rãi ngồi dậy.
Mọi người đều có lai lịch lớn, bởi vậy trong tranh đoạt tự nhiên không ai dám hạ sát thủ, cũng vì như thế, Lăng Hàn mới có cơ hội đoạt đồ ăn trước miệng hổ.
Nhưng dù như vậy, bị nhiều cao thủ vây đánh, hắn cũng gãy mấy cây xương, nội tạng xuất hiện hư hao, thương thế rất nặng.
Bình thường mà nói, hiện tại hắn chỉ có thể khiêng xuống đi dưỡng thương, chí ít mười mấy ngày không dậy dược.
Nhưng trong cơ thể hắn còn có một giọt Bất Diệt Chân Dịch!
Tu thành Khô Mộc Chi Thể, có thể ngưng tụ một giọt Bất Diệt Chân Dịch, mà tác dụng của Bất Diệt Chân Dịch chính là chữa thương, mặc kệ bị thương ra sao, chỉ cần còn thở, liền có thể lập tức khỏi bệnh.
Đây là chỗ đáng sợ của Bất Diệt Thiên Kinh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










