[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 221 : Sát Khí (Hạ) (c1101-c1105)
❮ sautiếp ❯Chương 1101: Sát Khí (Hạ)
Chỉ là vì sao ở đây lại hóa thành tử địa?
– Chạy!
Đội đột kích đều kinh ngạc đến ngây người, ai có thể nghĩ tới trong quân đội của Kim Sư Quốc lại có mấy trăm Nhật Nguyệt Cảnh?
Ở trước mặt cổ lực lượng này, bọn họ chính là đống cặn bả!
– Còn chạy được sao?
Đám Nhật Nguyệt Cảnh kia xuất thủ, Sơn Hà Cảnh nào có tư cách đối kháng, ai cũng bị trấn áp trong nháy mắt.
Cũng may đám Nhật Nguyệt Cảnh này không có ý sát nhân, chỉ phong bế tu vi, tiếp đó vứt qua một bên.
Chỉ có Triệu Luân lao ra vòng vây, khôi giáp trên người hắn lại còn có thể để hắn phi hành, hơn nữa lực phòng ngự cường đại, ngay cả nhiều Nhật Nguyệt cảnh như vậy cũng không thể lưu hắn lại.
Mặt khác, ở trong hỗn chiến như vậy, ai cũng không có chú ý tới còn thiếu một người.
Lăng Hàn tự nhiên là trốn vào trong Hắc Tháp.
– Toàn bộ áp xuống!
Một cường giả hạ lệnh.
– Bất luận kẻ nào cũng không thể ảnh hưởng đến kế hoạch của Bệ Hạ!
– Vâng!
Trong nháy mắt, chiến trường hoàn toàn chấm dứt, mà các Thạch xa cũng bắt đầu phát động công kích, đập quân đội của Đông Vũ Quốc còn không có vượt sông đến quân lính tan rã, chí ít một phần tư bộ đội bị Nộ Giang thôn phệ.
Quân đội còn sống sót đều quay đầu trở lại, không dám tiến lên nữa.
Ai bảo bọn họ không có một chút xíu lý giải với thực lực của quân đội Kim Sư Quốc, trận thảm bại này là chuyện đương nhiên.
Hoàn hảo, Trụ Thiên Hoàng Triều hiển nhiên không có ý toàn diện khai chiến với Loạn Tinh Hoàng Triều, bởi vậy viện quân của bọn họ vẫn ẩn ở chỗ tối, cũng không có đuổi tận giết tuyệt học sinh quân, mà chỉ bắt giữ.
Hiển nhiên, mưu đồ của bọn họ quá nhiều.
Lăng Hàn ở trong Hắc Tháp lặng lẽ quan sát, nghe đối phương nói lỡ miệng, “bất luận kẻ nào cũng không thể ảnh hưởng đến kế hoạch của Bệ Hạ”, dĩ nhiên, đối phương không biết còn có một người núp ở trong bóng tối nghe trộm, kỳ thực cũng không tính là nói lỡ miệng.
Lượng tin tức từ trong câu nói này rất lớn.
Quả nhiên, hết thảy đều là Trụ Thiên Hoàng Triều thụ ý, thậm chí còn trực tiếp tới từ ý chí của Trụ Thiên hoàng.
Lăng Hàn hiếu kỳ, Trụ Thiên Hoàng Triều mong muốn rốt cuộc là cái gì?
Rất nhanh, phụ cận liền trở nên an tĩnh.
Lăng Hàn ra Hắc Tháp, lặng yên ly khai quân doanh, bước về bắc phương.
Trụ Thiên Hoàng Triều không phải là muốn thu phục cương vực, lại lấy đại quân phong tỏa Nộ Giang, hiển nhiên là có mưu đồ ở chỗ này.
Hắn ở trong quân doanh cũng điều tra không ra tư liệu gì, bởi vì đây chẳng qua là một đội quân tiên phong.
Hắn thâm nhập quốc thổ của Đông Vũ Quốc, nhưng càng chạy hắn càng kinh hãi, bởi vì bốn phía vẫn là một mảnh tĩnh mịch, sinh mệnh toàn bộ diệt tuyệt.
Lăng Hàn tế xuất Xuyên Vân Toa, phi toa bay ở trên mảnh đất này, cẩn thận tìm tòi.
Tốc độ của Xuyên Vân Toa rất nhanh, mà thị lực của Lăng Hàn lại cực kỳ tốt, bởi vậy tốc độ tìm tòi của hắn rất nhanh, trong thời gian cực ngắn tìm khắp một khu vực lớn.
Thổ địa phía trước đột nhiên biến thành xích sắc, hình như bị Thiên Hỏa đốt qua.
Ông!
Đột nhiên Xuyên Vân Toa lay động, hình như gặp công kích.
Lăng Hàn vội vã lao xuống, thu hồi phi toa, tỉ mỉ quan sát, thể hội.
Phiến đất chết này, toả ra sát khí đáng sợ.
– Trụ Thiên hoàng muốn tìm cái gì?
Lăng Hàn thầm nghĩ.
– Bọn họ lại ở đây làm cái quỷ gì, cư nhiên biến một mảnh đất phì nhiêu thành ngàn dặm xích hồng.
Hắn chậm rãi tiến tới, không dám có chút lơ là.
Đột nhiên, trong lòng của hắn có báo động, phía trước có từng cổ sát khí dâng lên, lẫn nhau dung hợp, tạo thành một đạo nhân hình.
Oanh!
Nhân hình này lập tức công kích về phía Lăng Hàn, một quyền đánh ra, cả cánh tay dài vô hạn, đánh thẳng tới mặt Lăng Hàn.
Vật gì vậy?
Lăng Hàn huy ra một kiếm, dưới kiếm ý của Khoái Tự Kiếm Quyết, hắn đi sau mà tới trước, xoát xoát xoát, trong nháy mắt huy ra bảy kiếm, chém nhân hình này thành tám khối.
Nhân hình lần nữa biến thành yên vụ, nhưng lập tức lại ngưng tụ lên, tựa hồ một kiếm kia căn bản không có tạo thành một chút xíu thương tổn với nó.
– Có ý tứ!
Lăng Hàn lẩm bẩm nói, phất tay gọi Tu La Ma Đế ra.
– Chủ nhân vĩ đại, lợi trảo của Tiểu Đế đã đói khát khó nhịn, ngài hạ lệnh đi, hôm nay Tiểu Đế phải cắn mông của người nào?
Một con lang xuất hiện, khuôn mặt nịnh nọt.
Thật bất khả tư nghị a, mới qua mấy tháng mà thôi, chủ nhân liền thẳng tiến trung cực vị đỉnh phong, đây là tiết tấu muốn nghịch thiên sao?
Hô, nhân hình kia lại giết tới, vẫn là một quyền huy qua.
– Ngao ô!
Tu La Ma Đế phát sinh một tiếng sói tru, chủ động giết qua.
Hắn có chiến lực Đại viên mãn hậu kỳ, vừa lao qua, nhất thời đè nhân hình sát khí lại, lại cắn một phát.
Nó dào dạt đắc ý, loại này cũng dám bất lợi với chủ nhân của hắn, quá ngu xuẩn.
– Di!
Hắn lập tức phát sinh thanh âm kinh ngạc, bởi vì sát khí này lại tổ hợp lần nữa, tạo thành một nhân hình mới.
Này là tiểu cường đánh không chết sao?
– Có chút giống ngươi a.
Lăng Hàn nói.
Tu La Ma Đế kinh ngạc, hắn là từ trong Hỗn Độn Ma Khí đản sinh, tuy thực lực không tính cao ra sao, nhưng ở Minh giới lại thuộc về tồn tại cực kỳ đặc thù, ngươi ở Minh giới tuyệt đối tìm không ra chủng tộc thứ hai có thể bám vào các loại sinh linh, người chết, khôi lỗi.
Chính vì hắn có năng lực đặc thù như vậy, mới có thể được phái đến Thần giới, tìm kiếm “Hằng Thiên Đại Lục”.
– Chủ nhân, này hẳn không phải là sinh mạng thể.
Hắn phán đoán.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Sát khí nơi này rất cường đại, có ý chí bất diệt sôi trào, địa phương sát khí nồng nặc, liền có thể tụ thành nhân hình như vậy, có hung tính công kích.
Tu La Ma Đế kinh hãi nói:
– Cường giả như vậy cũng thật đáng sợ, đây chỉ là một tia ý chí dật tán ra ngoài mà thôi.
Lăng Hàn sờ sờ cằm, vừa tiếp tục trấn áp nhân hình sát khí nói:
– Nên ta rất muốn biết, Trụ Thiên Hoàng Triều đến tột cùng đang giở trò quỷ gì.
– Chủ nhân, phía trước nguy hiểm, chúng ta không nên xâm nhập a.
Tu La Ma Đế rất sợ chết.
– Không có việc gì, gặp nguy hiểm ngươi ngăn ở phía trước yểm hộ ta là được.
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– A!
Tu La Ma Đế nhất thời nới rộng miệng chó, một bộ chủ nhân ngươi không thể bẫy ta như vậy a.
Lăng Hàn thử qua các loại biện pháp, nhưng loại nhân hình này rất dễ đánh tan, lại hoàn toàn không thể bị giết chết, mặc cho ngươi phá thành trăm ngàn mảnh nhỏ, nó rất nhanh thì có thể ngưng tụ, phảng phất không chết.
– Thử xem cái này.
Hắn vận chuyển hỏa diễm thần văn, đánh qua nhân hình sát khí kia.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1102: Tế Đàn
Ông!
Lúc hỏa diễm thiêu đốt, Lăng Hàn phảng phất nghe được một tiếng kêu to, chấn đến đầu óc của hắn rung động, khó chịu không gì sánh được.
Nhưng hiệu quả của thần diễm cũng hết sức rõ ràng, rất nhanh thì đốt nó thành tro tàn.
Lăng Hàn quay đầu nhìn lại Tu La Ma Đế, chỉ thấy hắn còn thảm hại hơn, trực tiếp từ trong khôi lỗi lang lao ra, thân hình không ngừng giãy dụa.
Nhân hình kia kêu to là thần hồn trùng kích, mà thần hồn của Lăng Hàn được Bất Diệt Thiên Kinh rèn luyện đến cứng cỏi không gì sánh được, bởi vậy hắn chỉ khó chịu một chút, nhưng Tu La Ma Đế chỉ là trung cực vị, bị trùng kích như thế, liền lộ ra nguyên hình.
Có chút ý tứ.
Tu La Ma Đế có chút giống sát khí này.
Bọn họ không có hình thái thực chất, càng nhiều hơn chính là thuộc về loại tinh thần.
Trước đây Tu La Ma Đế bị tháo thành tám khối cũng không chết, này đổi thành Thần Linh khác, dù cho thực lực của hắn cao hơn một mảng lớn cũng không thể nào làm được.
Nhưng Tu La Ma Đế sợ nhất chính là thần hồn trùng kích, chỉ cần cường độ thần hồn trên hắn, sử dụng tinh thần bí pháp liền có thể tạo thành tổn thương cực lớn với hắn.
Sát khí này hiển nhiên như vậy, công kích thiên hướng phương diện thần hồn.
Tu La Ma Đế làm trạng thái nôn khan, nhưng hắn là yên vụ, làm sao có thể ói ra vật.
Phun một trận lại trở về trong cơ thể khôi lỗi lang, nói:
– Chủ nhân, thứ này thật phiền toái.
– Ngươi nên tu luyện thần hồn nhiều một chút.
Lăng Hàn nói.
Nói giản đơn, nhưng công pháp tu luyện thần hồn trên thế gian quá ít ỏi, có cũng là nắm giữ ở trong tay mấy vị Ma Chủ, người bình thường chỉ có thể để thần hồn lớn mạnh, nhưng muốn đề cao tính dai lại quá khó khăn.
Thật giống như thể tu, Luyện Thể Thuật không nói quơ tay có thể hốt một nắm, nhưng vẫn có phương pháp, nhưng công pháp cường kiện thể phách thì sao? Hiếm thấy không gì sánh được!
Lời này Tu La Ma Đế dĩ nhiên không dám nói ở ngoài miệng, chỉ có thể tâm lý oán giận, nhưng hắn cũng hiếu kỳ, chủ nhân này thực sự là nghịch thiên a, không chỉ thể phách mạnh mẻ như thế, ngay cả thần hồn cũng cứng cỏi không gì sánh được, hắn tới cùng tu luyện bí pháp gì?
Một người một lang tiếp tục tiến tới, sát khí nơi này đều lấy một khu vực làm trung tâm, không ngừng ngưng tụ, khi số lượng đạt đến trình độ nhất định, liền có thể ngưng tụ ra nhân hình.
Rất nhanh, lại một nhân hình sát khí xuất hiện, triển khai công kích về phía Lăng Hàn.
Nó gào to, rõ ràng nghe không được bất kỳ thanh âm nào, nhưng thẳng vào Thức Hải, nhấc lên cuộn sóng vạn trượng.
– Thần hồn va chạm, ta sợ ngươi sao!
Lăng Hàn đánh tới một cái Thất Sát Trấn Hồn Thuật.
Phốc!
Nhân hình sát khí bị đánh thành vô số mảnh nhỏ, lẫn nhau còn muốn dung hợp, nhưng thật giống như mất đi tính dính, làm sao cũng không thể tổ hợp lần nữa.
Quả nhiên, thứ này am hiểu trùng kích thần hồn, nhưng nhược điểm cũng ở trên thần hồn, nếu ở phương diện này vượt lên nó, là có thể đơn giản đánh bại nó.
Lăng Hàn phất phất tay, mảnh nhỏ sát khí hóa thành vô số khối, hướng bốn phía phiêu tán.
– Chủ nhân, ngài thực sự là quá uy vũ! Trên trời dưới đất, trước một Kỷ Nguyên, sau một Kỷ Nguyên, ngài nhất định là thiên tài mạnh nhất, không có một trong!
Tu La Ma Đế vỗ mông ngựa như nước thủy triều.
Lăng Hàn cười ha hả nói:
– Ta vĩ đại như vậy, ngươi làm tiểu đệ cũng không thể quá yếu, đối thủ phía trước giao cho ngươi.
– Tốt… không tốt!
Tu La Ma Đế vừa định vỗ ngực bảo chứng, nhưng ánh mắt quét đến phía trước, liền sợ đến đuôi dựng đứng lên, bởi vì phía trước xuất hiện nhân hình sát khí còn lớn hơn một vòng.
Bọn họ một đường lại đây cũng diệt vài nhân hình sát khí, biết hình thể của nhân hình sát khí càng lớn, nói rõ ngưng tụ sát khí càng nhiều, thực lực cũng càng mạnh.
Hiện tại con này… sợ là vừa hô hắn không phải là bị chấn ra vật dẫn, mà cả người tứ phân ngũ liệt a.
Mặc dù nói tánh mạng của hắn cấu tạo đặc thù, tứ phân ngũ liệt cũng không vấn đề gì, nhưng đang yên đang lành ai muốn bị tứ phân ngũ liệt, không đau sao?
– Chủ nhân, cứu mạng a!
Tu La Ma Đế vội vã kêu thảm thiết nói.
Tuy hắn có khôi lỗi lang làm vật dẫn, chiến lực cao tới Đại viên mãn hậu kỳ, nhưng đám nhân hình sát khí kia lại phảng phất là khắc tinh của hắn, tùy tiện lấy thần hồn trùng kích, để hắn có thể phách cường đại cũng không có tác dụng.
Lăng Hàn thử lấy Hắc Tháp thu, nhưng những sát khí này tuy không phải sinh mệnh thể, lại có ý chí võ đạo, thật giống như một kiện Thần Binh, trước phải xóa sạch hết ý chí võ đạo trong đó mới được.
Nhưng không có ý chí võ đạo duy trì, sát khí này tự nhiên cũng không tồn tại nữa.
Cho nên nói, Hắc Tháp không có tác dụng.
Lăng Hàn đánh ra một cái Thất Sát Trấn Hồn Thuật, đầu của nhân hình sát khí kia lập tức nổ tung, nhưng bộ phận khác vẫn hoàn hảo.
Một màn kinh người xuất hiện, nhân hình sát khí này tự mình hái đầu xuống, tiếp đó sát khí dũng động, từ trong thân thể lại lần nữa sinh ra một cái.
Nó vốn không có hình thái cố định, dù chém thành ngàn mảnh cũng có thể hợp lại trở về, này tự nhiên là chút lòng thành.
– Con này lợi hại hơn một chút.
Lăng Hàn xuất thủ lần nữa, một bên phát động Thất Sát Trấn Hồn Thuật, một bên vận chuyển hỏa diễm thần văn, hai cái này đều là thủ đoạn đối phó nhân hình sát khí.
Nhân hình sát khí cũng không có khoanh tay chịu chết, triển khai kịch chiến với Lăng Hàn, công kích của nó mang theo tinh thần trùng kích, chỉ cần bị nó đụng một phát, thần hồn giống như bị kim đâm, khó chịu không gì sánh được.
Lăng Hàn phải phí một ít tay chân mới giải quyết nó, để hắn cũng có chút cật lực, như cùng kình địch đại chiến một hồi.
– Chủ nhân uy vũ! Chủ nhân khí phách!
Tu La Ma Đế lao tới nịnh nọt.
Bọn họ tiếp tục tiến tới, lại tiêu diệt một ít nhân hình sát khí, phía trước chợt xuất hiện một nhân hình sát khí cao tới ba trượng.
Đừng nói Tu La Ma Đế sợ đến tay chân run rẩy, ngay cả Lăng Hàn cũng hết hồn.
Đoàn sát khí này lớn lắm!
– Ngang!
Nhân hình sát khí xuất thủ, một chưởng vỗ ra, thần hồn trùng kích đẩy mạnh, hóa thành thực chất, chấn đến mặt đất run rẩy.
Lăng Hàn không có dự định chiến đấu, một tay nắm lấy đuôi của khôi lỗi lang, xoát, cùng Tu La Ma Đế đồng thời tiến nhập Hắc Tháp.
Oanh!
Nhân hình sát khí đập xuống một chưởng, giương lên bụi đất đầy trời, nó có chút mờ mịt, đối thủ đâu?
Hắc Tháp theo gió mà động, như hạt bụi bay về phương xa.
Lăng Hàn lập tức ra Hắc Tháp, quay đầu bỏ chạy.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1103: Lao Tù
Ở đây giao chiến với nhân hình sát khí thật không có một chút ý nghĩa, đánh với Yêu thú còn có thể thu hoạch linh nhục, đây chính là vật đại bổ, nhưng sát khí có cái gì chứ? Cái rắm!
Vậy đánh là gì?
Lăng Hàn một đường bão táp, gặp phải nhân hình sát khí hắn có thể tránh thì tránh, không thể tránh liền một kiếm chém vụn đối phương, lúc sát khí trọng tố liền nhân cơ hội đi qua.
Nhưng càng thâm nhập, sát khí lại càng cường liệt, càng về sau, nhân hình sát khí cao mười trượng cũng có, ngay cả Lăng Hàn cũng không có lực lượng đánh một trận, chỉ có thể lẫn thật xa.
Nhân hình sát khí như vậy, cường độ thần hồn có thể sánh bằng Nhật Nguyệt Cảnh, Lăng Hàn thật không đủ xem.
Phía trước, xuất hiện một ngọn núi.
Ừ?
Lăng Hàn lập tức lắc đầu, cũng không phải núi, mà là một tế đàn! Bất quá bởi vì cao lớn, mới có thể vừa nhìn tưởng lầm là núi.
Tế đàn này thực rất cao, chừng nghìn trượng, toàn thân là một trùy hình ba mặt, do từng tảng đá còn lớn hơn phòng ốc xây thành, toàn thân màu đỏ, ở dưới màn đêm nhìn tới, giống như một con cự thú phủ phục.
Vì sao hắn sẽ cho rằng đây là tế đàn?
Bởi vì hắn nghe thấy được mùi máu tươi mãnh liệt, cũng không phải giết mấy nghìn mấy vạn sinh linh, mà là chí ít trăm vạn trở lên.
Thậm chí, tảng đá cấu thành tế đàn cũng không phải hồng sắc, mà là bị tiên huyết nhuộm thành màu đỏ.
Ở bên cạnh tế đàn, còn thi thể chồng chất như núi, mặc dù không có cao như tế đàn, nhưng rộng chừng trăm dặm, trăm vạn chỉ là đoán chừng, ít nhất phải lên thập bội.
Trụ Thiên Hoàng Triều, đến tột cùng muốn làm gì?
Ầm! Ầm! Ầm!
Chí ít mười mấy con nhân hình sát khí to lớn vây quanh lại đây, Lăng Hàn vội vã trốn vào trong Hắc Tháp, sau đó theo kình phong mà động, vừa vặn là, lại tung bay về phía tế đàn.
Hắn nhìn thấy, xa xa đang có một đội xe ngựa lái tới.
Đội xe ngựa này… là xe chở tù nhân nhân!
Mỗi một xe đều lớn kinh người, có thậm chí cao tới mấy trượng, giam giữ các loại Yêu thú mạnh mẽ.
Yêu thú này ở trong xe rít gào, có còn phát ra thần thức rít gào, nguyền rủa.
Không chỉ là Yêu thú mạnh mẽ, còn có dã thú phổ thông, thậm chí còn có nhân loại, đều bị coi như gia súc, vận chuyển về phía tế đàn đi.
Đây là muốn huyết tế sao?
Xe ngựa một đường lại đây, tự nhiên cũng gặp phải nhân hình sát khí công kích, mà khi nhân hình sát khí vọt tới, chỉ thấy trên xe ngựa có từng đạo từng đạo thần văn phát sáng, đan dệt thành hào quang óng ánh, oành oành oành, đẩy toàn bộ nhưng nhân hình sát khí kia trở lại.
Đây là tác phẩm của Tinh Thần cảnh.
Lăng Hàn thầm nói, có chút nhân hình sát khí hầu như đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao, nhưng ăn một đòn liền tan nát, cấp độ thần văn kia phải đạt đến Tinh Thần cảnh.
Hắn nhìn thật cẩn thận, trên xe ngựa dán một lá bùa, đúng là lá bùa kia phát sáng, hình thành thần văn.
Xe ngựa một đường đi tới, nhân hình sát khí căn bản không thể ngăn trở.
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, phát lên một ý nghĩ lớn mật, đột nhiên từ trong Hắc Tháp xuất hiện, vù, trên người hắn lập tức đan dệt ma khí, che đậy hoàn toàn thân hình của hắn.
Hiện tại bất luận người nào nhìn thấy cũng đừng hòng nhận ra hắn, mà ngày sau gặp lại cũng không thể liên hệ tới.
Xèo xèo xèo, mấy cái lên xuống, Lăng Hàn liền đuổi theo xe chở tù nhân nhân, trực tiếp nhào tới.
– Muốn chết!
Trên xe ngựa, một tên phu xe lạnh lùng nói, ngay cả ý tứ ra tay cũng không có.
Phía trên xe có dán pháp chỉ của Tinh Thần cảnh, không phải một tên Sơn Hà Cảnh có khả năng tiếp cận?
Tuy tên Sơn Hà Cảnh này quả thật có chút quỷ dị, cả người bao phủ trong hắc khí, toả ra một loại tà ác không tên, nhưng ở trước mặt pháp chỉ của Tinh Thần cảnh, vậy là cái rắm gì, sẽ bị lực lượng của pháp chỉ chấn thành mảnh vỡ.
Hả?
Phu xe sững sờ, hắn rõ ràng nhìn thấy người kia đánh tới, sao đột nhiên không còn bóng dáng!
Chẳng lẽ bị chấn thành cặn bả, ngay cả một khối huyết nhục cũng không còn?
Hắn có chút buồn bực, nơi này sát khí trùng thiên, bị chấn thành thịt vụn, cùng sát khí xen lẫn, xác thực khó có thể phân rõ được.
– Đại Thiết Đầu, có tình huống thế nào sao?
Phía sau có một chiếc xe ngựa đi lên, có người lớn tiếng hỏi.
– Vừa nãy ta nhìn thấy một bóng đen lao tới xe của ngươi.
– Không có chuyện gì, một võ giả Sơn Hà Cảnh, khả năng là cá lọt lưới, đã bị pháp chỉ của bệ hạ chấn thành cặn bã!
Phu xe được gọi là Đại Thiết Đầu hồi đáp.
– Ha ha, tặc tử kia là muốn hủy xe chở tù nhân, thả những tù phạm này ra gây hỗn loạn sao? Thực sự là quá ngây thơ, có pháp chỉ của bệ hạ, bất luận người nào đến cũng vô dụng!
Phu xe phía sau cười to nói.
– Đúng vậy.
Đại Thiết Đầu gật đầu, một lần nữa cho xe đi tới, không để trong lòng chuyện vừa nãy nữa.
Lăng Hàn lẳng lặng ngồi ngay ngắn, trong nháy mắt hắn nhào tới xe ngựa liền tiến vào Hắc Tháp, vừa vặn rơi xuống trong xe ngựa, Hắc Tháp “vạn pháp bất xâm”, đương nhiên sẽ không bị thần quang của pháp chỉ cản trở.
Trong chiếc xe ngựa này có mười mấy tù phạm, tất cả đều là Yêu thú Sơn Hà Cảnh, có mãnh hổ bốn mắt, có ngưu đầu thân rắn, có cự dương màu vàng, nhưng đều bị bí thuật áp súc thân thể, to nhỏ gần như dã thú bình thường.
Tu vi của bọn chúng đều bị hạn chế, tuy trong cơ thể nắm giữ lực lượng to lớn, nhưng không cách nào vận chuyển ra, không ai không toát ra phẫn nộ cùng tuyệt vọng.
Đến cảnh giới này, trí tuệ của Yêu thú đã không khác nhân loại, bọn nó tự nhiên cũng biết nơi này là một tế đàn, mà bọn chúng là tế phẩm.
Điều này làm cho bọn chúng phẫn nộ, để bọn chúng rít gào, nhưng một lúc sau liền ngừng lại.
Tuyệt vọng.
Xe ngựa chậm rãi lái vào trong tế đàn.
Ở dưới đáy có một con đường, đủ để những xe ngựa này ung dung thông qua, rộng rãi đến có chút kinh người.
Hoàn cảnh chung quanh trở nên âm u, trong đường nối có cây đuốc, nhưng không đủ ánh sáng, làm cho hoàn cảnh trở nên ngột ngạt mà lại âm u.
Đường nối rất nhanh thì đến cuối, phía trước rộng rãi sáng sủa.
Bên trong tế đàn này trống rỗng, ba mặt ngăn ra từng gian lao tù, một đường khúc chiết, từ dưới đáy kéo dài tới đỉnh chóp, từng tầng từng tầng lít nha lít nhít.
Đại đa số nhà tù giam giữ người hoặc Yêu thú, có chút nhà tù thì trống không.
Dưới đáy tế đàn bị đào rỗng, độ sâu không biết bao nhiêu, bởi vì bị máu tươi lấp kín.
Coi như ở trong Hắc Tháp, Lăng Hàn phảng phất cũng có thể nghe được mùi máu tanh nồng nặc, dù cho dưới đáy tế đàn không có đào sâu lắm, nhưng chỉ nhìn diện tích, liền biết máu tươi nhiều vô số kể.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1104: Mưu Đồ Đáng Sợ (Thượng)
Chẳng trách bên ngoài có nhiều thi thể như vậy, đây thực sự là một trận tàn sát lớn.
Trong Huyết Trì, thậm chí có thể nói là Huyết Hồ, mơ hồ có ánh sáng lấp lóe, tỏa ra hàn khí kinh người.
Oành!
Huyết Hồ phun trào, chỉ thấy một Yêu thú to lớn từ phía trên quăng đi, đầu bị chém xuống, thi thể lọt vào trong Huyết Hồ, kinh động sóng lớn.
Nhưng rất nhanh thì có người vớt thi thể của nó lên, vứt sang một bên.
Từng gian nhà tù mở ra, chuyển người cùng Yêu thú vào, sau đó xếp thi thể lên, chờ sau đó sẽ vận chuyển ra tế đàn, đưa đến bãi thi bên ngoài.
Lăng Hàn nhân lúc rối ren xuống xe ngựa, sau đó lại trốn vào trong Hắc Tháp, chờ đợi mọi người rời đi.
Trong tiếng kêu gào thê thảm, giết chóc còn đang tiến hành, từng con Yêu thú, từng võ giả từ trên đỉnh tế đàn rơi xuống, phốc oành phốc oành… rơi vào trong Huyết Hồ, mà tù phạm mới tới đều lớn tiếng rít gào, dùng sức gõ song sắt, nhưng những “lão nhân” đều mất cảm giác, không phản ứng chút nào.
Xe ngựa mang theo tràn đầy thi thể rời đi, chờ sau đó còn có thể có nhóm xe ngựa thứ hai, thứ ba lại đây, mang đến tế phẩm mới, đồng thời mang thi thể hiến tế qua rời đi.
Ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết, cùng với thanh âm rơi xuống nước oành oành oành, thì nơi đây kỳ thực còn rất yên tĩnh, mỗi một tầng đều có một võ giả đang đi tuần, nhưng tế đàn này quá to lớn, tuần tra một vòng cần thời gian rất dài.
Trong lòng Lăng Hàn thay đổi thật nhanh, chờ võ giả tuần tra đi qua, hắn đột nhiên từ trong Hắc Tháp xuất hiện, chộp tới người kia.
Người kia kinh hãi, ai có thể nghĩ tới bỗng dưng bên trong sẽ có người đột nhiên phát động tấn công mình? Hắn vội vã ngưng tụ một quyền đánh tới, vội vàng trong lúc đó, hắn chỉ kịp vận chuyển ra không đủ ba phần mười lực lượng.
Vù, Lăng Hàn phát động Thất Sát Trấn Hồn Thuật, người kia ngay cả kêu rên cũng không có, trực tiếp bị chấn ngất, Lăng Hàn nắm lấy cổ của đối phương, hơi suy nghĩ, thu vào Hắc Tháp.
Hắn nhấn đối phương một cái, nguyên lực rung động, người kia phát ra một tiếng thét kinh hãi, đột nhiên tỉnh lại.
– Lớn mật!
Người kia lập tức quát một tiếng, lên tiếng hét lớn.
– Có địch…
Hắn im bặt đi, đột nhiên phát hiện nơi này đã không phải trong tế đàn!
Hắn không khỏi ngơ ngác, đây là địa phương nào? Hắn hôn mê bao lâu?
– Chủ nhân nhà ta muốn hỏi ngươi, ngoan ngoãn phối hợp, nếu không Bản Đế liền ăn ngươi!
Tu La Ma Đế xuất hiện, nhếch chó miệng, cái mũi cà cà ở trên mặt người kia.
Không thể không nói, Tu La Ma Đế rất thích hợp làm loại công việc này.
– Các ngươi, các ngươi…
Người nọ run như cầy sấy, đây là con chó gì a, mặt dữ tợn, rõ ràng là cơ quan Khôi Lỗi Thú, lại có thể mở miệng nói tiếng người, hơn nữa dáng dấp như tiểu nhân, làm cho hắn không biết làm sao.
– Ngươi cái gì ngươi!
Tu La Ma Đế cáo mượn oai hùm, móng vuốt vỗ vào đầu người nọ.
– Ta là tiểu Đế vĩ đại, vị này là chủ nhân của ta, nhân vật càng thêm vĩ đại! Hiện tại chủ nhân của ta muốn hỏi ngươi, ngươi biết cái gì liền đáp cái đó, nếu không… ta trước cắn đứt tứ chi của ngươi, lại ăn chi thứ năm của ngươi!
Người nọ chợt cảm thấy nội khố lạnh lẽo, không tự chủ được kẹp chặt hai chân, chỉ cảm thấy tại sao con chó này lưu manh hung tàn như vậy, lại muốn ăn mệnh căn của hắn.
Bất quá, bị hù dọa như vậy, người nọ ngược lại cũng đàng hoàng, không hiểu bị áp chế, xuất hiện ở một địa phương xa lạ, lại bị Tu La Ma Đế đe dọa, ý chí của hắn đã hỏng mất.
– Các ngươi xây cái Tế Đàn này làm gì?
Lăng Hàn thẳng vào chính đề.
– Chuyện này…
Người nọ ấp a ấp úng.
– A!
Hắn lập tức phát ra tiếng kêu thảm, bởi vì một cánh tay đã bị Tu La Ma Đế cắn xuống.
Tu La Ma Đế cũng không phải người lương thiện gì, hắn vốn là người trong Minh giới, trong mắt hắn sinh linh Thần giới là con kiến hôi, hoàn toàn không có để vào mắt, bởi vậy đừng nói cắn đứt một cánh tay, dù cắn đứt cổ của đối phương hắn cũng không để ý chút nào.
Người nọ thấy Tu La Ma Đế lại nhìn chòng chọc đến một cánh tay khác của mình, sợ đến hồn phi phách tán, vội vàng nói:
– Là vì lấy Huyết Tế hóa giải Hung Sát Chi Khí của một món bảo vật phía dưới, nếu không thì không thể thu!
Ồ!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc nói:
– Lần hành động này, là Hoàng Đế của các ngươi bày mưu nghĩ kế?
– Đúng, đúng là ý chỉ của bệ hạ!
Người nọ nếu đã khai, kế tiếp liền không còn ý thức chống cự, đàng hoàng trả lời.
– Vừa có pháp chỉ, lại dùng đại quân, nói rõ Hoàng Đế của các ngươi rất trọng thị món bảo vật kia, nhưng không có tự mình đến lấy, điều này nói rõ… ngay cả Hoàng Đế của các ngươi cũng không có biện pháp thu, nhất định phải lấy phương thức Huyết Tế đánh tan Hung Sát Chi Khí trước, sau đó mới có thể thu!
Lăng Hàn suy đoán.
Ba ba ba ba, Tu La Ma Đế lập tức vỗ móng vuốt nói:
– Chủ nhân anh minh, chủ nhân trí tuệ, chủ nhân chính là thái dương của tiểu Đế ta, chiếu sáng tiểu Đế đi tới tương lai!
– A…
Tù binh cũng hét thảm một tiếng, hắn vô tội nhìn Tu La Ma Đế, đang yên đang lành ngươi cắn ta làm gì?
– Chủ nhân của ta nói ra phán đoán anh minh thần võ như vậy, ngươi lại dám không vỗ tay, muốn tạo phản sao?
Tu La Ma Đế trợn to mắt chó, một bộ hung thần ác sát.
Tù binh không khỏi biệt khuất, hiện tại nếu hắn có lực lượng vô thượng, vậy đầu tiên muốn trấn áp sẽ không phải Lăng Hàn, mà là con chó này, quá con mẹ nó xấu tính.
– Là bảo vật gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Không biết.
Tù binh lắc đầu.
– A…
Hắn kêu thảm thiết, một cánh tay khác đột nhiên bị Tu La Ma Đế cắn xuống.
– Ta thật không biết.
Hắn liền vội vàng kêu, cũng không muốn lại bị cắn hai chân.
– Chủ nhân, xem ra hắn thật không biết.
Tu La Ma Đế quay đầu nói với Lăng Hàn.
Tù binh ai oán không gì sánh được, ngươi là một lời không hợp liền rút đao sao?
Còn tốt, sau khi tiến vào Thần cảnh, gãy chi phục sinh là chuyện nhỏ, chỉ cần một chút thời gian mà thôi.
Ngoài ra, nếu như bị cường giả gây thương tích, vết thương còn để lại ý chí võ đạo của đối phương, như vậy trước khi khu trục liền không thể tái sinh.
Lăng Hàn rơi vào trầm tư, Tu La Ma Đế không dám quấy nhiễu, vội vã ý bảo tù binh đi qua một bên, hắn muốn tra tấn đợt thứ hai, hỏi tất cả tin tức mà đối phương biết, lấy lòng Lăng Hàn.
Trụ Thiên Hoàng lấy Kim Sư quốc xâm lấn che lấp, mục đích là bảo vật chôn giấu phía dưới, mà đối phương phí trắc trở lớn như thế, ý nghĩa bảo vật không phải tầm thường.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1105: Mưu Đồ Đáng Sợ (Hạ)
Hắn đi ngang qua liền chứng kiến nghìn dặm hóa thành đất chết, sinh linh toàn diệt, nghĩ đến hẳn là toàn bộ bị chộp tới làm tế phẩm, chẳng những cả người lẫn vật, ngay cả hoa cỏ cây cối cũng khó thoát một kiếp.
Coi như ở trong mắt Thần Linh, người thường chỉ là con kiến hôi, nhưng hành vi này vẫn như cũ có thể xưng là phát rồ, thảo nào Trụ Thiên Hoàng phải phong tỏa Nộ Giang, không cho việc này tiết ra ngoài, nếu không tất sẽ dẫn phát Loạn Tinh Hoàng Triều tức giận.
Nhưng giấy không gói được lửa, sự tình này sớm muộn gì thiên hạ cũng biết, như vậy Lăng Hàn cho ra hai khả năng.
Một, bảo vật nơi này đủ trân quý, làm cho Trụ Thiên Hoàng tình nguyện gánh bêu danh, thậm chí bốc lên phiêu lưu đồng thời khai chiến với hai đại Hoàng Triều cũng muốn đạt được.
Thứ hai, món bảo vật này chính là Thần binh vô thượng, chỉ cần đạt được, võ lực của Trụ Thiên Hoàng có thể nghiền ép thương sinh, vậy cho dù chân tướng hiện ra thì như thế nào, chỉ có hắn trấn áp người khác, ai có thể phản kháng hắn?
Cái thế giới này cuối cùng là do cường giả định đoạt, thời điểm thực lực có thể nghiền ép, còn cần nhìn ánh mắt của những người khác sao, những người khác lại dám nhiều lời sao?
– Không ổn, chuyện phát rồ như Huyết Tế, người người oán trách, Trụ Thiên Hoàng cũng dám làm, nói rõ mưu đồ của hắn còn hơn xa.
– Nhất định phải phá hư!
Lăng Hàn vỗ tay một cái, làm ra quyết định.
Biện pháp tốt nhất, chính là trước tiên đoạt bảo vật ở nơi này, Trụ Thiên Hoàng kia liền giã tràng xe cát.
Nhưng ngay cả Trụ Thiên Hoàng cũng phải lấy phương thức Huyết Tế đánh tan sát khí mới dám thu, vậy hắn có tư cách gì có thể ra tay trước?
Bên ngoài chỉ tản ra chút sát khí là có thể ngưng tụ thành hình người, công kích thần hồn, như vậy bản thân “bảo vật” kia tản mát ra sát khí sẽ đáng sợ đến cỡ nào, là Lăng Hàn bây giờ có thể ngăn cản sao?
– Nếu có Thái Sơ Thạch mà nói, vậy còn có thể thử xem.
Lăng Hàn không khỏi thầm kêu đáng tiếc, có ý nghĩ bắt Loạn Tinh Nữ Hoàng tới, ra sức đánh cái mông của đối phương một trận.
Cái ý niệm này hiện lên, hắn không khỏi cười khổ, xong, bất tri bất giác, thân ảnh của vị Nữ Hoàng này đã nảy mầm trong lòng hắn, thỉnh thoảng sẽ hiện lên.
Thật là hồ ly tinh a.
– Không thể thu bảo trước, ta liền chế tạo hỗn loạn, thả tất cả tù nhân, phá hư nhịp điệu Huyết Tế, sau đó lập tức chạy ra, truyền tin tức về Hoàng Đô, để cho Loạn Tinh Nữ Hoàng tự mình đến giải quyết.
– Vương đối Vương, chiến đấu cấp số này không phải ta có thể tham dự.
Bây giờ vận mệnh của hắn đã liên hệ với Loạn Tinh Hoàng Triều, nếu như Trụ Thiên Hoàng thật thành vô địch thiên hạ, vậy Hợp Ninh Tinh sẽ đối mặt một hồi quyền lực thanh tẩy, cũng ý nghĩa quyền lực hoàn toàn tập trung, không ai có thể ngăn được.
Thiên tài giống như hắn liền nguy hiểm, người độc tài không muốn thấy nhất, chính là người có khả năng khiêu chiến thống trị của mình.
Huống hồ, hắn còn có Đại Lăng Triều, không thể để cho người bên ngoài xuống tay.
– Cứ quyết định như vậy!
Thân hình của Lăng Hàn lóe lên, ra Hắc Tháp, tầng này chỉ có một người đi tuần, bởi vậy dù người nọ tiêu thất, nhưng muốn gây nên chú ý, vậy cũng phải đến lúc hắn thay ca.
Hắn xuất hiện ở trước một nhà tù, tế xuất Thần kiếm, đinh đinh đinh… chém cửa sắt ra, nhoẻn miệng cười, nhìn tù phạm nói:
– Các vị có muốn đi ra ngoài không?
Trong phòng giam, có tất cả bảy Yêu thú, lúc này đều trợn mắt hốc mồm nhìn Lăng Hàn, biểu tình không dám tin tưởng.
Lại có một Nhân tộc chạy đến nơi đây cứu bọn họ?
Nói giỡn, bọn họ dĩ nhiên là muốn chạy đi!
– Nhân tộc, chỉ cần ngươi có thể cứu ta ra ngoài, lão Hùng nợ ngươi một thiên đại nhân tình.
Một Hắc Hùng chỉ cao có ba thước, hai con mắt màu tím nói.
Này là một Yêu thú Sơn Hà Cảnh đại cực vị, sớm khai hoá trí tuệ, có thể hóa thành nhân hình, nhưng bây giờ tu vi bị áp chế, thân thể bị mạnh mẽ áp súc, để hắn vừa giận vừa thẹn, coi là vô cùng nhục nhã.
Tử Nhãn Hùng, có một tia huyết mạch của Thượng Cổ Thần Thú Bá Thiên Hùng, cư nhiên lưu lạc đến nước này, để hắn xấu hổ và giận dữ muốn chết.
Lăng Hàn nói:
– Ta có thể giải khai cấm chế trên người các vị, thế nhưng, các ngươi nghĩ rằng chút số lượng ấy, có thể chạy ra lò sát sinh này sao?
– Ngươi có biện pháp gì?
Một con lừa hỏi, toàn thân nó kim sắc, so với ngựa còn muốn thần võ hơn.
Có thể được xem trọng cũng là sinh linh Thần cấp, sinh linh phổ thông đều bị trực tiếp giết chết hiến tế, bởi vì sinh mệnh lực của bọn họ quá yếu, không cần nghi thức gì, nhưng từ Sơn Hà Cảnh bắt đầu, sinh linh có thọ nguyên kinh người, hiệu quả Hiến Tế cực cao, thì không thể qua loa giết chết.
Lăng Hàn cười nói:
– Ta tu luyện bí pháp, có thể ở đây tới lui tự nhiên, nên kế hoạch của ta là như vậy, do ta thả toàn bộ tù phạm ở nơi này ra, đến lúc đó đồng thời hành động, như vậy mặc kệ thế nào, luôn có thể có một bộ phận người chạy đi.
Bảy Yêu thú hai mặt nhìn nhau, cuối cùng đều nhất tề gật đầu.
Chỉ mấy người bọn hắn giết ra ngoài, vậy căn bản không đủ nhét kẻ răng, nhưng toàn bộ sinh linh trong tế đàn đồng thời bạo động, vậy chính như Lăng Hàn nói, tuy vẫn sẽ có rất nhiều người bị trấn giết, nhưng chung quy có bộ phận người có thể trở thành người may mắn.
– Liều mạng!
Bảy Yêu thú đều nói.
Lăng Hàn đánh ngất xỉu bảy Yêu thú, hiện tại đám Yêu thú này đều bị chế trụ tu vi, muốn làm được điểm ấy quá dễ dàng, tiếp đó thu vào trong Hắc Tháp.
Ở trong Hắc Tháp giải trừ cấm chế trên người bọn họ, đối với Lăng Hàn mà nói là dễ như trở bàn tay.
Hắn lại thả bảy Yêu thú ra, chấn tỉnh lại, để bảy yêu đều khiếp sợ, sao đột nhiên mất đi ý thức, tu vi liền khôi phục?
Nhưng một lần nữa nắm giữ thực lực, bọn họ đều lòng tin tăng nhiều, cũng không có vọng động, mà đợi tín hiệu xuất thủ.
Lúc này bị thủ vệ phát hiện mà nói, vậy kế hoạch vượt ngục của bọn họ khẳng định thất bại.
Bọn họ ước định, chỉ cần vừa phát sinh bạo động, những người khác sẽ lập tức hành động.
Bởi vì cực có khả năng bị thủ vệ sớm phát hiện nơi này không đúng, mặc kệ đến lúc đó đến tột cùng thả ra bao nhiêu người, đều phải liều mạng một phen.
Lăng Hàn tiếp tục di chuyển, nói lời giống nhau.
Đối với tù phạm nơi này mà nói, vốn là đang đợi chết, nhưng bây giờ chiếm được một tia hy vọng, tự nhiên cảm kích Lăng Hàn không gì sánh được, cũng nguyện ý phối hợp hắn, vì mình tranh thủ một đường sinh cơ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh [Dịch] Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Quay-Hang-Via-He-Cua-Ta-Cuc-Manh-Audio-Truyen.jpg)






