[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 213 : Thu (c1061-c1065)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Thu
– Cái gì!
Quách Tu Văn nhất thời trợn tròn mắt.
Điều này sao có thể phát sinh?
Nhược điểm lớn nhất của khôi lỗi chính là không có ý chí bản thân, bởi vậy rất dễ bị thu vào Không Gian Linh Khí, nhưng biện pháp giải quyết cũng rất đơn giản, đó chính là để bản thân khôi lỗi biến thành một Không Gian Linh Khí là được.
Quả thực, Không Gian Thần Khí chỉ có Sáng Thế cảnh mới có thể chế tác, nhưng Không Gian Linh Khí? Đồ chơi kia chính là củ cải trắng, Phá Hư Cảnh liền có thể chế tác, chỉ là hơi hao chút khí lực mà thôi, từ Sơn Hà Cảnh bắt đầu, muốn làm là chuyện cực kỳ đơn giản.
Mọi người đều biết, Không Gian Linh Khí là không thể thu dung Không Gian Linh Khí, đây không phải vấn đề lớn nhỏ, mà là vấn đề bản chất.
Mà vô luận là khôi lỗi hổ, hay răng nanh nó đánh ra, bên trong đó đều có một không gian mini độc lập, chính là vì phòng ngừa bị người lấy Không Gian Linh Khí lấy đi.
Nhưng bây giờ thì sao, 24 cái răng nanh hư không tiêu thất!
Mặc Quách Tu Văn suy nghĩ làm sao, giới hạn trong trình tự của hắn, sao có thể nghĩ đến Không Gian Thần Khí, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
– Ngang!
Khôi lỗi hổ gầm lên giận dữ, chợt thả người nhào tới, huy hổ trảo quét tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng tỉnh ngộ, Hắc Tháp có thể nói là khắc tinh lớn nhất của khôi lỗi, bởi vì bản thân không có ý chí, không có quấn lên ý chí võ đạo, vậy chỉ cần hắn lấy thần thức bọc lại, là có thể thu vào trong Hắc Tháp.
Ha ha, hay!
Hắn nhìn chằm chằm khôi lỗi hổ, thậm chí còn chắp hai tay ra sau, mùi vị trang bức đã xông thẳng cửu thiên.
Bất quá, thần thức của hắn đã như lưới cá, quấn về phía khôi lỗi hổ.
Tốc độ tấn công của khôi lỗi hổ thật nhanh, đổi thành trung cực vị khác mà nói, thần thức còn không có bọc lại, thân thể của mình đã bị mãnh hổ xé nát, dù sao chênh lệch tới hai tiểu cảnh giới a.
Hơn nữa, dù bọc lại, cũng có khả năng tránh thoát.
Nhưng cường độ thần hồn của Lăng Hàn viễn siêu cảnh giới, càng được Bất Diệt Thiên Kinh rèn luyện, kiên cố không gì sánh được được.
– Muốn chết!
Quách Tu Văn quát lên, đưa tay chỉ khôi lỗi nói.
– Giết hắn! Nhưng không nên quá nát, nối lại phiền phức!
Mãnh Hổ nhào tới, xoát, không có.
Phốc!
Quách Tu Văn chấn kinh đến tròng mắt trừng ra, miệng trương rất tròn.
Không có!
Khôi lỗi Sơn Hà Cảnh đại viên mãn a, cứ như vậy vô thanh vô tức không có, đây quả thực như mộng ảo.
Hưu, lúc này, La Ngộ một quyền đánh lui Thủy Nhạn Ngọc, lướt về phía Lăng Hàn.
Tuy hiện tại hắn được mệnh lệnh, muốn giết Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc, nhưng bởi vì có ký ức làm khó dễ, nên nó càng hận Lăng Hàn, ở trên đánh chết sẽ có trước sau khác nhau.
Đương nhiên là giết Lăng Hàn trước!
– Lui! Lui!
Quách Tu Văn vội vàng kêu lên, hắn đã ý thức được Lăng Hàn quỷ dị.
Lăng Hàn quay đầu lại liếc nhìn, La Ngộ vốn là người hắn phải giết, nhưng kết cục bây giờ đối với La Ngộ mà nói hẳn là so với tử vong càng thêm không xong, chết là hết, còn bị người biến thành chó sai sử.
Hắn lắc đầu, người như thế dĩ nhiên không cần đồng tình gì, chỉ là có chút cảm khái mà thôi.
Hiện tại La Ngộ chỉ là một khôi lỗi, năng lực ứng biến làm sao có thể so sánh với chân thân, tuy Quách Tu Văn ra lệnh, nhưng hắn đánh ra một kích, vậy dĩ nhiên là phải trước công kích xong, sau đó mới có thể lui.
Hưu, hắn cũng mất.
Lăng Hàn quay đầu, nhìn Quách Tu Văn nhoẻn miệng cười nói:
– Hiện tại chỉ còn lại có chúng ta!
Quách Tu Văn sợ run.
Trên cơ bản, chỉ cần là Đan Sư, Trận đạo sư, Chú Khí Sư,… đều có một đặc điểm cộng đồng, đó chính là chiến lực không cao, có thể tương xứng cảnh giới đã không tệ, vượt cấp chiến đấu cơ hồ là chuyện không thể nào.
Rất đơn giản a, bọn họ bỏ ra phần lớn thời gian, tinh lực ở sự tình ngoài võ đạo, làm sao có thể đề thăng chiến lực?
Bằng không thì quá không công bình.
Quách Tu Văn dĩ nhiên cũng không ngoại lệ, hắn thân là Khôi Lỗi Sư, bên người có hai khôi lỗi, khôi lỗi hổ càng đạt tới Sơn Hà Cảnh đại viên mãn hậu kỳ, chiến lực của bản thân hắn kém lại có quan hệ gì?
Đây là hắn cậy vào.
Nhưng bây giờ, hai khôi lỗi đều vô thanh vô tức tiêu thất, điều này làm cho hắn không thể lý giải, cũng để cho hắn sợ hãi.
Hơn nữa, bản thân hắn cũng bất quá là trung cực vị hậu kỳ, bây giờ không có lực lượng gì a.
Càng then chốt chính là, gian phòng nơi này hiệu quả cách âm thật quá tốt, hắn có kêu phá yết hầu cũng sẽ không có người nghe được.
Trừ khi có thể chạy đi.
Lòng dạ của hắn thật quá tệ, trong lòng nghĩ như vậy, ánh mắt đã liếc về cửa.
Chạy!
Hắn chợt bỏ chạy, muốn đi kêu viện binh.
Đến lúc ấy, hắn tự nhiên không thể giấu riêng Lăng Hàn, ngày sau luyện thành khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, trước bảo trụ cái mạng rồi hãy nói.
Để hắn hết ý là, Lăng Hàn cư nhiên không truy.
Thật tốt quá!
Hắn thầm nói, mắt thấy cách đại môn càng ngày càng gần, trên mặt của hắn không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
Hưu, một đạo hàn quang phóng tới.
– A…
Quách Tu Văn kêu thảm thiết, ngã gục, nặng nề ngã trên mặt đất.
Hắn quay đầu, chỉ thấy trên đùi của mình có một vết thương, nhưng không biết là cái gì làm ra, trực tiếp bắn thủng bắp đùi của hắn, kinh mạch bị gảy mấy cây.
Này tự nhiên là Diệt Long Tinh Thần Tiễn, nhanh như lưu quang!
Quách Tu Văn vội giùng giằng bò dậy, cố nén đau đớn lao tới cửa, trong đầu hắn bây giờ chỉ còn lại có ý nghĩ chạy trốn.
– Thực sự là xem trọng ngươi!
Lăng Hàn nhảy tới, chộp tới gáy của hắn.
– Không nên tới gần ta!
Quách Tu Văn thét to, hai tay vỗ tới Lăng Hàn.
So chiến lực, thậm chí còn thấp hơn Lăng Hàn.
Lăng Hàn lắc đầu, ở dưới lực lượng của hắn, Quách Tu Văn phản kích, giãy dụa như vậy tự nhiên một chút tác dụng cũng không có, bị hắn bắt lại.
– Đến, nói ra lai lịch sư phụ của ngươi đi!
Lăng Hàn hỏi.
Trước hắn còn không có dự định xé rách mặt với Bùi Tể, nhưng đối phương đã lộ ra chân diện mục, vậy thì không tránh được chiến đấu, bởi vậy Lăng Hàn muốn trước lý giải nội tình địch nhân.
– Ngươi, ngươi không thể giết ta, bằng không sư phụ của ta nhất định sẽ không bỏ qua ngươi!
Quách Tu Văn rung giọng nói.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Vốn tưởng rằng ngươi biến thái như vậy, tàn nhẫn với người, đối với mình cũng có thể tàn nhẫn, sao không có cốt khí như vậy chứ?
Hắn vung tay, ném thi thể của La Ngộ ra ngoài.
Đây thật là thi thể, bởi vì Chân Nguyên Thạch bên trong đã bị lấy ra, trận văn cũng bị phá hư, trừ khung xương còn cứng rắn, này không khác thi thể bình thường chút nào.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1062: Khí Tức Của Ma Chủ
– Khôi lỗi này là ngươi xử lý?
Lăng Hàn chỉ vào thi thể nói.
– Móc rỗng lục phủ ngũ tạng, hạ thủ ác như vậy, đến lượt trên người mình lại sợ?
Quách Tu Văn run run, giải thích:
– Không không không không đồng dạng, đây chẳng qua là một tài liệu, cũng không phải người!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, nhân sinh quan của người này đã hoàn toàn vặn vẹo, rõ ràng rất sợ chết, nhưng thủ đoạn hết lần này tới lần khác lại cực kỳ tàn nhẫn.
Hắn quất đối phương một tát nói:
– Ta không muốn đọc lấy ký ức bẩn thỉu của ngươi, hỏi ngươi cái gì thì trả lời cái đó!
Thủy Nhạn Ngọc đi tới, gát kiếm lên cổ Quách Tu Văn nói:
– Cùng người như thế có cái gì phải nói, trực tiếp giết đi!
– Không! Không!
Quách Tu Văn bị hù chết rồi.
– Không nên, không nên, các ngươi muốn biết cái gì, ta nói cái đó, nghìn vạn không nên!
Trong tiếng thét chói tai, nước tiểu chảy ra, người này đúng là bị dọa đến không thể khống chế.
Thủy Nhạn Ngọc vội vã bịt mũi, lẫn mất thật xa.
Lăng Hàn cũng rất muốn đạp hắn một cước, người sợ chết như thế thật đúng là hiếm thấy.
Hắn lạnh lùng nói:
– Vậy đem chuyện ngươi biết, toàn bộ nói ra.
– Hảo hảo hảo, ta nói, ta nói!
Quách Tu Văn gật đầu như giã hành.
Hắn bắt đầu nói lên một cố sự.
Từ ba vạn năm trước, hắn đã là đồ đệ của Bùi Tể, lúc đó hắn chỉ có sáu bảy tuổi, này đã thành trí nhớ mơ hồ.
3 vạn năm qua, hắn theo Bùi Tể học võ, học Khôi Lỗi Thuật, mà trong quá trình này, hắn cũng nhiều thêm bốn sư đệ.
Trước hắn cũng không biết mình là làm sao bị Bùi Tể thu làm đệ tử, nhưng ở trên người bốn sư đệ, hắn thấy được cái bóng của mình.
Tuy đảo này lệch khỏi con đường an toàn, nhưng trên biển tổng sẽ xuất hiện các loại ngoài ý muốn, như biển gầm, tỷ như tao ngộ hải tặc, vài thập niên, mấy trăm năm, thỉnh thoảng có người trôi nổi đến đó, nhưng ai cũng bị Bùi Tể luyện thành khôi lỗi.
Có đôi khi, người gặp rủi ro còn mang theo tiểu hài tử, Bùi Tể chỉ chọn căn cốt tốt lưu lại, thu làm đệ tử, nhưng ngày sau phát hiện không có tiền đồ bồi dưỡng, sẽ bị giết vô tình.
Bởi vậy, Quách Tu Văn suy đoán mình cũng là hậu đại của một người gặp rủi ro, cha mẹ bị Bùi Tể giết, nhưng bởi vì tư chất của bản thân hắn không tệ, mới sống sót, bị thu làm đệ tử.
Lúc đó hắn quá nhỏ, căn bản cái gì cũng không nhớ, cũng có thể là bị kinh hãi quá lớn, chủ động quên một đoạn ký ức đáng sợ.
Nhưng dù suy đoán ra chân tướng, nhưng hắn không dám có chút hận ý với Bùi Tể, bởi vì đối phương có hai khôi lỗi chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, ngay cả năm tên đệ tử bọn hắn liên thủ cũng sẽ bị miểu sát.
Bùi Tể là một Khôi Lỗi Sư xuất sắc, nhưng hình như bị cái gì kích thích, vô tâm bày ra tài hoa, ở trên đảo này làm thổ hoàng đế, trở thành ác mộng cho những người đi ngang qua đây.
Còn Bùi Tể có lai lịch gì, học được Khôi Lỗi Thuật ở đâu,… thì Quách Tu Văn không biết, chỉ biết cái hố kia rất thần kỳ, hàng năm sẽ phiêu dật ra một loại vật chất thần kỳ, như là vụ khí, dung hợp vào thân thể khôi lỗi, có thể làm cho khôi lỗi càng cường đại hơn.
Hơn nữa, nguyên bản chế tác một khôi lỗi cần vài tháng, nhưng có thần vụ bang trợ, vài ngày là có thể hoàn thành.
Thần vụ?
Lăng Hàn có chút ngạc nhiên nói:
– Ở đâu, lấy ra cho ta xem một chút.
Quách Tu Văn nơm nớp lo sợ đứng lên, mở ngăn tủ, lấy ra một cái bình ngọc nói:
– Thần vụ phong bế ở bên trong.
Hắn buông mắt xuống, chớp động vẻ thâm độc.
Thần vụ này có trợ giúp cực lớn với chế tác khôi lỗi, nhưng nếu như người sống trực tiếp hút vào một ngụm mà nói, sẽ bị trực tiếp ăn mòn thần trí, biến thành một binh khí chỉ biết giết chóc, rất giống khôi lỗi, chỉ là sẽ không nghe theo mệnh lệnh mà thôi.
Như vậy chỉ cần giải quyết Lăng Hàn, nữ nhân còn lại này hắn không sợ chút nào.
Lăng Hàn tiếp nhận cái chai, tự nhiên sẽ không lỗ mãng mở ra, mà ném Quách Tu Văn vào Hắc Tháp, tiếp đó cùng Thủy Nhạn Ngọc đi vào theo.
Muốn nghiên cứu những thứ không biết, đương nhiên là ở trong Hắc Tháp an toàn nhất.
– Tiểu Tháp, phân tích một chút đây là vật gì?
Lăng Hàn ném bình ngọc ra ngoài, tâm niệm vừa động, ba, bình ngọc nhất thời bị chấn nát.
Một đạo sương mù màu đen lập tức sôi trào ở trong không khí, diễn hóa thành các loại hình thái, một hồi là thú, một hồi là cầm, một hồi lại biến thành nhân hình, nhưng trên trán có một cái sừng, sau mông còn có một cái đuôi.
– Ma Khí!
Tiểu Tháp xuất hiện, cùng Lăng Hàn gần như trăm miệng một lời nói.
Đây tuyệt đối là Ma Khí, Lăng Hàn ở Hằng Thiên Đại Lục đã biết, tuy chỉ có một chút, nhưng mạnh hơn Tu La Ma Đế rất nhiều.
Được rồi!
Lăng Hàn tâm niệm vừa động, Tu La Ma Đế bị hắn bắt lại, tên ma đầu này vẫn bị giam ở trong Hắc Tháp.
– Bái kiến chủ nhân! Chủ nhân hồng phúc thiên tề, vạn thọ vô cương!
Tu La Ma Đế thập phần nịnh hót nói, biểu hiện ra dáng dấp tiểu nhân vô cùng nhuần nhuyễn.
Hắn liếc mắt một cái liền thấy Thủy Nhạn Ngọc, lập tức lại quỵ xuống nói:
– Bái kiến phu nhân! Chủ nhân thật có ánh mắt, phu nhân đẹp như Thiên Tiên, khí chất cao nhã, tuyệt đối là tuyệt đại giai nhân trong ức vạn năm mới có thể ra một.
Thủy Nhạn Ngọc không khỏi ngây người, tại sao có thể có người nịnh nọt như thế, còn muốn mặt sao?
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Ít nói nhảm đi, mau nhìn xem Ma Khí này, nói cho ta biết lai lịch.
– Vâng!
Tu La Ma Đế vội vàng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Ma Khí, thân thể yên vụ không khỏi kịch liệt động chuyển, rung giọng nói.
– Này là, này là, này là một tia Ma Khí của Ma Chủ!
– Ma Chủ?
Lăng Hàn trừng mắt liếc hắn nói.
– Nói rõ một chút.
Bây giờ Tu La Ma Đế là một chút tính tình cũng không có, lại cúi đầu khom lưng:
– Tại Thần giới, Sáng Thế cảnh xưng là Thánh Nhân, mà ở Minh giới chúng ta, cường giả cấp bậc này xưng là Ma Chủ.
Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc, chen lời nói:
– Hắn là ma vật của Minh giới?
– Tiểu nhân chính là, phu nhân quả nhiên mắt sáng như đuốc, ở dưới trí tuệ của ngài, tất cả niệm tưởng của tiểu nhân đều như ở dưới ánh dương quang, không chỗ nào che giấu.
Tu La Ma Đế vuốt mông ngựa.
Lăng Hàn lấy làm kinh hãi, này đúng là khí tức của Ma Chủ lưu lại.
Chờ một chút, trong Thiên Hải Bí Cảnh không phải trấn áp một lối đi, một tồn tại tự xưng Chân Nhất Ma Chủ muốn đánh ra sao?
Tê, hắn cư nhiên quát mắng Sáng Thế cảnh!
-… Phu nhân khuôn mặt đẹp, như Thái Dương trên bầu trời, có thể làm người lóa mắt! Khí chất của phu nhân, như Minh Nguyệt cao xa, sáng tỏ đến làm người tự ti mặc cảm!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1063: Triệt Để Thu Phục
Tu La Ma Đế còn đang không biết xấu hổ vuốt mông ngựa, nhưng đột nhiên, hắn nhào tới đoàn Ma Khí.
– Ha ha ha ha, chỉ cần bản tọa dung hợp đoàn Ma Khí này, thực lực chỉ biết tăng nhiều, khôi phục lại chiến lực của Sơn Hà Cảnh, giết các ngươi như giết gà!
Hắn hưng phấn kêu lên.
Tu La Ma Đế cũng là loại rất sợ chết, vì sống, trước đây hắn có thể quỳ lạy Lăng Hàn mới chỉ là Thiên Nhân Cảnh.
Nhưng có câu đại trượng phu co được dãn được, chịu khuất nhục, chính là vì một ngày kia có thể như “tiểu đệ đệ” duỗi thẳng một hồi!
Hiện tại, chính là cơ hội tốt nhất!
Hắn đi qua hàng rào hai giới, lại mạnh mẽ tiến nhập Tiểu Thế Giới, chiến lực tổn hao nhiều, chỉ còn lại có chiến lực Phá Hư mười lăm tinh, bởi vậy, hắn biết không phải là đối thủ của Lăng Hàn.
Nhưng chỉ cần hấp thu Ma Khí, thực lực của hắn có thể khôi phục lại Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị.
Mặc Lăng Hàn lại biến thái, yêu nghiệt, có thể địch nổi lực lượng Thần cấp sao?
Nói giỡn!
Ma Khí đã gần ngay trước mắt, Tu La Ma Đế lộ ra biểu tình say mê, có thể dung hợp Ma Khí cấp Ma Chủ, đề thăng với hắn đúng là to lớn, bởi vì trong đó có một tia lĩnh ngộ võ đạo của Ma Chủ!
Với sinh linh Thần giới mà nói, này là độc dược trí mạng, nhưng đối với sinh linh Minh giới như hắn mà nói, này là siêu cấp bổ vật.
Hơn nữa, may mà chỉ là một tia, bằng không số lượng nhiều hơn nữa hắn cũng không dám thôn phệ, nếu không chỉ có phần chết.
Sáng Thế cảnh quá mạnh mẽ.
Còn có một thốn, nửa thốn!
Di, làm sao vào không được?
Tu La Ma Đế hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy Lăng Hàn vững vàng nắm lấy hắn, để hắn căn bản không thể tiến thêm một chút.
– Không tệ, hiện tại lá gan mập rồi!
Lăng Hàn cười nói.
– Chủ nhân, oan uổng a!
Tu La Ma Đế vốn là trạng thái yên vụ, không có thực thể, lập tức kéo dài thân thể, ôm lấy chân của Lăng Hàn.
– Tiểu nhân chỉ là bị choáng váng, bị heo chiếm tâm can, chủ nhân hãy coi tiểu nhân nói như cái rắm a!
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngươi rất muốn thôn phệ đoàn Ma Khí này?
– Cầu chủ nhân ban cho!
Trên mặt Tu La Ma Đế tất cả đều là vẻ lấy lòng.
– Lăng Hàn, không nên bị hắn lừa gạt!
Thủy Nhạn Ngọc nói, tên Ma Đế này cũng quá hai mặt.
Trong lòng Tu La Ma Đế nhất thời máy động, Lăng Hàn có ý nhả ra, nhưng Thủy Nhạn Ngọc khuyên như thế, việc này rất khó a.
– Đi, thưởng cho ngươi.
Lăng Hàn cười nói, Ma Khí với hắn là độc dược, giữ lại cũng vô ích.
Hắn buông lỏng tay ra.
Tu La Ma Đế được tự do, không khỏi mừng như điên, lập tức miệng mở to, nuốt Ma Khí vào.
Oanh, thân thể hắn bành trướng, như biến thành một khí cầu, nhưng rất nhanh thì rụt trở về, biến thành bình thường, thoạt nhìn cũng không có khác nhau, nhưng có thể rõ ràng cảm giác được, khí tức của Tu La Ma Đế đang cấp tốc đề thăng.
Chỉ trong nháy mắt, hắn liền xông phá Thần Cảnh, tản mát ra khí thế như đại dương mênh mông.
Sơn Hà Cảnh, tiểu cực vị đỉnh phong!
– Ha ha ha ha!
Tu La Ma Đế cười to, có vẻ dào dạt đắc ý.
– Lăng Hàn a Lăng Hàn, ngươi thực sự là quá ngu xuẩn, cư nhiên để bản tọa khôi phục thực lực! Ngày hôm nay bản tọa sẽ nói cho ngươi biết, cái gì gọi là lực lượng Thần cấp!
Thủy Nhạn Ngọc mục trừng khẩu ngốc, tự nhiên không phải bởi vì khiếp sợ thực lực của Tu La Ma Đế, mà là đối phương vô sỉ, trở mặt còn nhanh hơn lật sách!
Trước hắn còn chủ nhân chủ nhân, hiện tại lại sỉ cao khí ngang, còn muốn mặt không?
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Khôi phục lại thực lực Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong?
– Di, làm sao ngươi biết?
Tu La Ma Đế không khỏi kinh ngạc, đối phương biết trình tự Thần cấp cũng không ngạc nhiên, nhưng tại sao có thể một ngụm nói phá tu vi của hắn, này ngẫm lại cũng làm cho hắn thấy quỷ dị, để hắn phát lên cảm giác bất an.
Lăng Hàn thở dài nói:
– Tiểu Đế a, ngươi ở nơi này mấy năm?
– Không được gọi Tiểu Đế, bản tọa là Tu La Ma Đế!
Tu La Ma Đế tức điên, hắn cam tâm làm tiểu đệ là bởi vì đại trượng phu co được dãn được, nhưng có thể cho là hắn vô sỉ, không biết xấu hổ, trời sinh đê tiện sao?
Không phải!
Lăng Hàn tiếp tục nói:
– Ngươi bị giam choáng váng sao, cho rằng nhiều năm như vậy, thực lực của ta sẽ không đề thăng?
– Ngươi, ngươi,…
Sắc mặt của Tu La Ma Đế đại biến, tiểu tử này là yêu nghiệt a, không thể theo lẽ thường để cân nhắc.
Lăng Hàn mỉm cười, thả khí tức ra, nhất thời, khí thế cường đại hơn Tu La Ma Đế mấy trăm lần.
– Chủ nhân!
Tu La Ma Đế lập tức nhào vào dưới chân Lăng Hàn, ôm bắp đùi của hắn, dùng mặt cọ lên.
– Tiểu nhân thực sự là quá nhớ ngươi, một ngày không gặp như cách ba thu.
Khóe miệng của Thủy Nhạn Ngọc co quắp, nàng đã triệt để hết chỗ nói rồi.
– Vừa rồi không phải ngươi rất hung sao?
Lăng Hàn lo lắng nói.
– Vừa, vừa rồi là tiểu nhân tinh thần phân liệt!
Tu La Ma Đế nghiêm trang nói.
– Chủ nhân ngài biết đó, người bị giam lâu tinh thần sẽ thác loạn, sinh ra nhân cách thứ hai, tiểu nhân chính là như vậy! Bất quá xin chủ nhân yên tâm, tiểu nhân đã tiêu diệt nhân cách này, từ nay về sau, tiểu nhân chính là chó trung thành nhất của ngài, ngươi bảo tiểu nhân đi hướng đông, tiểu nhân quyết không dám qua hướng tây!
Lăng Hàn theo dõi hắn nói:
– Đã cho ngươi hai cơ hội a!
Nếu như Tu La Ma Đế biết chảy mồ hôi mà nói, hiện tại khẳng định toàn thân đã ướt nhẹp, nhưng hắn vẫn theo thói quen xoa đầu, dù sao phụ thân ở trên người Nhân tộc lâu, sẽ có thói quen động tác a.
– Xin chủ nhân yên tâm, tuyệt sẽ không tái phạm lần thứ ba!
Hắn lời thề son sắt nói.
Lần này, hắn thực sự là bị Lăng Hàn hù dọa.
Chỉ mấy năm mà thôi, Lăng Hàn từ Thiên Nhân Cảnh đạt tới Thần Cảnh, lại không chỉ nhảy vào Sơn Hà Cảnh đơn giản như vậy, mà đạt tới trung cực vị, cứ theo đà này, không cần mấy trăm mấy nghìn năm sẽ trở thành Sáng Thế cảnh?
Có chủ nhân như vậy, chẳng những không xấu, ngược lại chỉ có lợi.
Tu La Ma Đế tuyệt đối là tính cách hiện thực không gì sánh được, tâm tính trong nháy mắt chuyển biến, chỉ cần Lăng Hàn vẫn có thể bảo trì tốc độ tinh tiến như vậy, hắn nguyện ý triệt để thần phục, làm một con chó nghe lời.
Hắn biết, cho dù làm chó, đó cũng là chó cao quý không gì sánh được, dù người mạnh mẽ hơn hắn vô số lần cũng phải cung kính với hắn.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Này là cơ hội cuối cùng, tuyệt không có lần thứ ba!
– Tạ ơn chủ nhân! Tạ ơn chủ nhân!
Tu La Ma Đế vui mừng quá đỗi.
Lăng Hàn dự định triệt để thu phục Tu La Ma Đế, bởi vì đặc tính của Tu La Ma Đế kỳ thực rất hữu dụng, tỷ như… nhập chủ khôi lỗi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1064: Ác Hành Nan Thư
– Khôi lỗi này giao cho ngươi, ngươi phụ thân trong đó, sau đó liền tác chiến cho ta.
Lăng Hàn triệu khôi lỗi hổ đến.
Đối với phụ thân làm người hay chó, Tu La Ma Đế hoàn toàn không có ý kiến, hắn lập tức lĩnh mệnh, chui vào trong khôi lỗi hổ, nhất thời, con mãnh hổ này liền động.
– Chủ… chủ nhân, này là vật dẫn đại viên mãn a!
Hắn lập tức kích động, phải biết rằng dù ở thời kỳ toàn thịnh, hắn cũng chỉ là trung cực vị, cách đại viên mãn không biết bao xa.
– Không hài lòng sao?
– Thoả mãn! Thoả mãn! Một trăm thoả mãn! Một nghìn cái thoả mãn!
Tu La Ma Đế kích động muốn chết.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Chỉ cần ngươi thành thật làm việc, sau này còn có thể cho ngươi vật dẫn Nhật Nguyệt Cảnh, Tinh Thần Cảnh, thậm chí sẽ lộng chút Ma Khí của Sáng Thế cảnh cho ngươi thôn phệ cũng không phải không được.
– Chủ nhân, ngươi quá tốt với tiểu nhân! Tiểu nhân nguyện ý vì ngươi làm trâu làm ngựa!
Tu La Ma Đế từ trong khôi lỗi hổ bay ra, lại đi ôm chân Lăng Hàn.
Lần này, dù cho hắn chiếm được vật dẫn cường đại như vậy cũng không dám có một tia dị tâm.
Đồ chơi này chính là bị Lăng Hàn đoạt đến a!
Lăng Hàn bắt Quách Tu Văn lại, trước hắn bị Lăng Hàn dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật chấn hôn mê bất tỉnh, đến bây giờ còn không tỉnh lại.
Môn bí thuật này đối với người thực lực càng thấp tự nhiên lực sát thương càng mạnh, trực tiếp đánh chết tiểu cực vị cũng dễ dàng.
Hắn bị đánh tỉnh, chợt trợn mắt nhìn, không khỏi kinh ngạc đến ngây người.
Đây là địa phương nào? Hắn tới cùng hôn mê bao lâu, mới có thể ly khai Địa Tâm Đảo, xuất hiện trong một hoàn cảnh xa lạ như vậy?
– Ngươi, ngươi, ngươi ngươi ngươi…
Hắn thấy được Lăng Hàn, không khỏi kinh khủng gần chết, bởi vì Lăng Hàn đánh rắm không có.
Lẽ nào hắn không có mở cái chai?
Không hợp, xa xa rõ ràng có mảnh nhỏ của cái chai, đây tuyệt đối là mở ra.
– Rất thất vọng có đúng không?
Lăng Hàn cười nói.
– Nói một chút coi, có lý do gì để ta không giết ngươi?
– Ta, ta, ta, ta cũng vậy người bị hại, ta đều là bị buộc!
Quách Tu Văn rung giọng nói, đổ toàn bộ trách nhiệm lên trên người Bùi Tể.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Có thể ngay từ đầu ngươi là bị buộc, nhưng bây giờ ta nhìn không thấy ngươi có một tia hối hận, ngươi cùng Bùi Tể đã không có gì khác biệt.
– Tiểu Đế, giết hắn!
Tu La Ma Đế lập tức nhập chủ trong khôi lỗi hổ, giơ giơ đầu hổ nói:
– Tuân mệnh, chủ nhân!
Quách Tu Văn vừa sợ lại không giải thích được, khôi lỗi hổ này chính là hắn tự mình chế tạo, lại luôn bị hắn ngồi, có thể nói là quá hiểu rõ.
Nhưng bây giờ, khôi lỗi này cư nhiên mở miệng nói chuyện, thiếu chút nữa hù chết hắn.
Từ khi có ký ức tới nay, hắn căn bản không có rời đảo nhỏ, làm sao biết sự tình Minh giới, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
– Ngươi, ngươi cũng là Khôi Lỗi Sư!
Hắn tự cho là hiểu, đối phương nhất định là Khôi Lỗi Sư cao minh hơn hắn vô số lần, mới có thể đơn giản lấy đi khôi lỗi của hắn, hiện tại càng làm cho khôi lỗi mở miệng nói, linh động không gì sánh được, quả thực như là Yêu Hổ có linh trí.
Tu La Ma Đế nhào tới, một ngụm cắn xuống, Quách Tu Văn đã bị cắn đứt cổ, lực lượng hủy diệt trùng kích, thần hồn của hắn cũng bị thắt cổ, trong nháy mắt tức chết.
– Theo ở bên cạnh ta, không được tùy ý xuất thủ.
Lăng Hàn phân phó nói.
Tu La Ma Đế đại hỉ, chủ nhân đây là muốn thả mình ra ngoài?
Quá cảm động!
Lăng Hàn vung tay lên, hai người một hổ xuất hiện ở trong xưởng.
– Này là… Thần giới!
Tu La Ma Đế khiếp sợ nói, mặc dù sau khi biết Lăng Hàn có tu vi Sơn Hà Cảnh trung cực vị, hắn đã đoán được Lăng Hàn tất nhiên là tiến nhập Thần giới, nhưng thật đến khi đặt chân lên thổ địa Thần giới, hắn vẫn hết sức kinh ngạc.
Mới mấy năm mà thôi, Lăng Hàn liền bước vào Thần Cảnh, thậm chí tiện tay có thể cầm ra vật dẫn Sơn Hà cảnh đại viên mãn, để hắn giật mình không thôi.
– Phía trước mở đường.
Lăng Hàn phân phó nói.
– Vâng, chủ nhân!
Tu La Ma Đế vội vàng gật đầu, hiện tại chính là cơ hội biểu hiện, cho chủ nhân biết mình có bao nhiêu trung thành.
Hắn lập tức đẩy cửa, đi ra ngoài trước.
– Sưu tất cả các gian phòng một lần.
Lăng Hàn nói.
Thình thịch!
Tu La Ma Đế phá gian phòng cách vách, ở đây trừ bốn phía phóng đầy công cụ, tài liệu, trung gian là một cái đài không, phía trên không có vật gì, bên trong cũng không có bất kỳ người nào.
Bọn họ lui ra ngoài, Tu La Ma Đế lại phá một gian phòng khác.
– Ách…
Thủy Nhạn Ngọc lập tức lộ ra biểu tình khó chịu, quay đầu đi ói.
Nơi này bố trí không khác hai gian trước, bốn phía bày đặt công cụ cùng tài liệu, trung gian là một bình đài, nhưng trên bình đài bày một thi thể bị tháo thành tám khối.
Là Phạm Dũng.
Hắn còn không có bị làm thành khôi lỗi, bởi vậy trên mặt vẫn duy trì vẻ sợ hãi, để người nhìn cũng sẽ sợ theo.
Lăng Hàn thậm chí hoài nghi, lúc đối phương bị tháo thành tám khối vẫn còn sống.
Trơ mắt nhìn mình bị phân thây, bị móc nội tạng, chảy khô máu, này là sợ hãi như thế nào? Thảo nào biểu tình trên mặt hắn sẽ biến dị như vậy.
– Đám súc sinh này!
Thủy Nhạn Ngọc ở một bên trách mắng.
Lăng Hàn dương động hỏa diễm thần văn, thiêu thi thể của Phạm Dũng thành tro tàn, tuy hắn có cừu oán với đối phương, nhưng người tử tội diệt.
– Đi!
Tu La Ma Đế ngoan ngoãn mở đường, hắn biết tâm tình của chủ nhân bây giờ rất không vui, giọng nói băng lãnh, như từ trong vết nứt truyền ra.
Tuy việc này hắn thấy rất bình thường, không phải là phân thây sao, ở Minh giới, sự tình tàn nhẫn hơn này gấp trăm lần, nghìn lần cũng có.
Thình thịch, hắn tiến vào gian phòng thứ tư.
Ở đây… có người sống!
– Các ngươi, các ngươi vào bằng cách nào? Di, này là khôi lỗi hổ của Đại sư huynh, làm sao sẽ đi với các ngươi?
Người trong phòng là Đổng Ngọc Long, hắn đang làm việc, bởi vì bị quấy rối mới quay người sang.
Sau lưng hắn, bày một thi thể đang xử lý, tiên huyết lan tràn, chỉ thấy đó là một nữ thi, chân, tay đã thoát ly thân người, mà thân thể cũng bị xé ra, đang đào nội tạng.
Cô gái này là Liễu Oánh.
Nàng lại còn không có tắc thở, tròng mắt hơi chuyển, nhìn về phía Lăng Hàn, môi động vài cái, lại không phát ra được một chút xíu thanh âm.
Nhưng Lăng Hàn có thể đoán được lời nàng muốn nói, giết súc sinh nơi này! Còn có, giết nàng, để cho nàng giải thoát.
– Giết!
Lăng Hàn lạnh lùng nói.
Tu La Ma Đế nhất thời nhào ra, lướt về phía Đổng Ngọc Long.
– Ngang!
Một khôi lỗi lang xuất hiện, đỡ lấy Tu La Ma Đế, này cũng là một khôi lỗi đại viên mãn, chiến lực không thua Tu La Ma Đế.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1065: Khôi Lỗi Khắc Tinh
Lăng Hàn đi lên trước vài bước, thần thức như võng, hưu, khôi lỗi lang liền biến mất không thấy.
Phốc!
Biểu tình của Đổng Ngọc Long như Quách Tu Văn, tròng mắt trừng ra, đầu lưỡi muốn rớt, nhưng Tu La Ma Đế đã nhào tới, đánh ra một móng vuốt, ba, cái đầu của hắn bị phách toái, thân thể không đầu ầm ầm ngã xuống.
Lăng Hàn vung tay, kết thúc tính mạng cho Liễu Oánh, ánh mắt của đối phương toát ra cảm kích, chậm rãi khép lại.
Hắn lại vung tay lên, đốt tẫn thân thể của Liễu Oánh.
Bọn họ tiến nhập gian phòng thứ năm, trong này thình lình lại phát hiện một người bị hại.
Dương Thiết Thành!
Đại hán này bị tách rời, mỗi một bộ phận đều ngâm ở trong dịch thể màu bạc, nhưng không có như Liễu Oánh còn một tia khí tức, mà đã chết thật.
Chắc là sự tình hôm nay, bởi vì sáng sớm Lăng Hàn còn gặp qua hắn.
Đối với La Ngộ cùng Phạm Dũng, Lăng Hàn chỉ có sát cơ, đối với Liễu Oánh, Lăng Hàn cũng không có hảo cảm gì, bởi vì đối phương dù sao cũng là đến đuổi giết hắn.
Nhưng hắn đối với Dương Thiết Thành lại rất bội phục, dù sao người có thể buông cảm giác vui buồn, kiên trì nguyên tắc cũng không nhiều.
Huống chi, bọn họ còn kề vai chiến đấu qua, từng giao phía sau lưng cho đối phương.
– Dương huynh, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giết chết toàn bộ đám súc sinh này, để ngươi ở dưới cửu tuyền ngủ yên.
Lăng Hàn nghiêm nghị nói, tiếp đó chợt xoay người nói.
– Trở lại, có thể còn cứu được những người khác!
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc vội vàng chạy về.
– Di!
Bọn họ mới vừa đi ra xưởng, chỉ thấy Thôi Đức đang cùng Ân Nguyên Hương sóng vai đi tới, thấy hai người Lăng Hàn từ bên trong đi ra, phía sau lại còn theo khôi lỗi hổ của Quách Tu Văn, Thôi Đức không khỏi kỳ quái.
Chuyện gì xảy ra, không phải là bắt hai người này sao, sao lại là tràng cảnh như thế?
Đã xảy ra chuyện gì, hoàn toàn không hiểu nổi a!
– Giết!
Lăng Hàn khẽ quát một tiếng.
Tu La Ma Đế lập tức tấn công, lướt về phía Thôi Đức.
Hắn ngược lại cũng thông minh, Lăng Hàn căn bản không có nói giết ai, hắn liền trực tiếp lựa chọn Thôi Đức, đại khái hắn nhận định Lăng Hàn là một nam nhân, sẽ không giết mỹ nữ đi.
Khôi lỗi của Thôi Đức lao ra, cùng Tu La Ma Đế chiến thành một đoàn.
– Lăng huynh, đây là có chuyện gì?
Ân Nguyên Hương không hiểu hỏi.
– Nga, ngươi chờ cảm tạ ta đi!
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Sáu người bọn họ, muốn luyện chúng ta thành khôi lỗi, La Ngộ, Phạm Dũng, Liễu Oánh còn có Dương huynh, đều đã thành vật hi sinh.
– Nói bậy!
Thôi Đức vội vã nhảy dựng lên.
– Ân cô nương, ngươi không nên tin hắn ăn nói lung tung, đây là đang ngậm máu phun người! Ta là thành tâm mời ngươi thưởng thức khôi lỗi mới chế thành của ta, tuyệt không nghĩ ý hại ngươi.
– Ha hả, Quách Tu Văn cũng nói như vậy.
Lăng Hàn cười lạnh, đi tới trực tiếp thu hùng khôi lỗi, hiện tại hắn không có tâm tình nói chuyện.
Thôi Đức, Ân Nguyên Hương đều lộ ra vẻ khiếp sợ, nhưng Tu La Ma Đế đã giết qua, một cái tát liền đập chết Thôi Đức.
Không có khôi lỗi, chiến lực của bản thân Khôi Lỗi Sư thực sự là quá thê thảm.
Gặp Ân Nguyên Hương còn đầu đầy vụ thủy, Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Chờ hội hợp tất cả mọi người, ta sẽ giải thích.
Bọn họ vội vã trở về.
Ninh Thái, Bộ Chính Vân trước sau xuất hiện, nhưng đều bị Lăng Hàn dễ dàng lấy đi khôi lỗi, bản thân thì bị Tu La Ma Đế đập chết.
Thình thịch thình thịch thình thịch, ba người Lăng Hàn phân biệt đi gõ cửa, kêu Kim Trí Huy và Phục Thiên ra.
Bọn họ chắc là xếp hạng chót nhất, còn không đến phiên, bởi vậy đều ở trong phòng, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.
Lăng Hàn nói một lần, nhất thời để ba người Kim Trí Huy biến sắc.
– Ta muốn giết lão vương bát đản kia!
Phục Thiên giận dữ hét, huyết quản cả người nổi lên, tóc dựng đứng, tản mát ra khí tức đáng sợ.
– Các ngươi thì sao?
Lăng Hàn nhìn Ân Nguyên Hương cùng Kim Trí Huy.
– Giết!
Kim Trí Huy cũng giơ tay lên.
Ân Nguyên Hương thì gật đầu, nhưng không nói lời nào.
– Tốt!
Lăng Hàn vỗ bàn.
– Hiện tại chỉ còn lại có lão gia hỏa kia!
Khôi Lỗi Sư dựa vào là khôi lỗi, hết lần này tới lần khác hắn lại là khắc tinh của khôi lỗi, hơn nữa Tu La Ma Đế có thể phụ thân ở bất kỳ vật dẫn nào, hoàn toàn có thể lấy lực lượng của đối thủ cho mình sử dụng.
Bởi vậy, dù Bùi Tể có khôi lỗi hai chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, bản thân cũng là cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, nhưng Lăng Hàn không sợ, ngược lại nắm chặt mười phần.
Năm người đồng thời xuất động, tìm kiếm Bùi Tể, nhưng tìm hồi lâu cũng không có phát hiện hình bóng của Bùi Tể.
– Còn có một xưởng nhỏ, Bùi Tể nhất định ở nơi đó!
Lăng Hàn nghĩ tới Quách Tu Văn nói, bước về xưởng nhỏ.
Đây thật là một gian xưởng nhỏ, ba trượng lập phương, đại môn đóng chặc.
Phục Thiên hít một hơi thật sâu, chợt đánh tới đại môn.
Thình thịch!
Hắn như một đạo lưu tinh, nặng nề đánh lên cửa chính, nhất thời, đại môn lay động vài cái, ầm ầm ngã xuống, mà Phục Thiên cũng bị đẩy lui trở lại, nhưng hắn chỉ lắc đầu, rất nhanh thì khôi phục lại.
Đại môn ngã xuống, giương lên một chút bụi, mà ở bên trong, chỉ thấy Bùi Tể đang bị một nữ tử ôm vào trong ngực, vẻ mặt hắn say mê, vuốt ve khuôn mặt của nữ tử, ngực, nhãn thần ôn nhu không gì sánh được.
Nhưng tên nữ tử này, lại rõ ràng là một khôi lỗi, tuy thân thể trông rất sống động, nhưng trong hốc mắt khảm nạm hai viên bảo thạch màu đen, không có thần thái.
– Các ngươi có thể xông đến đây, nói rõ vài đồ đệ của ta hẳn đều chết hết.
Bùi Tể cũng không hoảng loạn, nữ tính khôi lỗi xoay thân thể của hắn, đối diện mọi người.
Hắn lộ ra vẻ khinh thường:
– Thật là một đám phế vật vô dụng!
– Tử lão đầu, ta muốn làm thịt ngươi!
Phục Thiên là người thứ nhất xông tới, nhưng nữ tính khôi lỗi chỉ nhấn một cái, nhất thời, phảng phất thiên đô muốn sập xuống, thủ chưởng phóng đại vô hạn, ba, một chưởng hạ xuống, Phục Thiên bị đánh bay, ở trên không trung phun ra một ngụm máu tươi, rơi xuống đất, lăn vài vòng, hôn mê bất tỉnh.
– Di, ăn một kích cư nhiên không chết?
Bùi Tể có vẻ kinh ngạc.
– Có chút xem thường các ngươi, thảo nào có thể giết chết các đồ đệ của ta.
Bất quá, đi tới nơi này, các ngươi cũng đừng nghĩ sống ly khai!
Hắn phát sinh một tiếng huýt sáo, nhất thời có một trung niên từ trong góc đi ra, này là một khôi lỗi.
Bất quá, ngoại hình bộ khôi lỗi này có chút dọa người, toàn thân cắm đầy đao kiếm, như một con nhím.
– Giết bọn họ!
Bùi Tể lạnh lùng nói, quay đầu, vùi đầu vào trong ngực của nữ tính khôi lỗi, tham lam hút cắn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









