[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 202 : Kinh Động Tinh Thần Cảnh (c1006-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1006: Kinh Động Tinh Thần Cảnh
Ông!
Nhưng vào lúc này, chỉ thấy một cây gậy kim sắc bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, hiện ra ở trước mặt của hắn, trên thân côn có từng đạo thần văn phát quang, tạo thành một khu vực kim sắc, bảo vệ hắn cùng Thủy Nhạn Ngọc, Hồ Phỉ Vân ở sau lưng.
Đinh!
Kiếm quang chém lên thân côn, bùng ra hỏa hoa liên tiếp, oanh, khí lãng đáng sợ xẹt qua bầu trời, đó là từng đạo kiếm văn, tước đến không gian cũng có chút không ổn định, như muốn hé ra.
– hừ, dám ở trước mặt bản tướng giết con dân triều ta, ngươi thật to gan!
Một bóng người uy vũ xuất hiện ở phía trước Lăng Hàn, một tay vững vàng bắt được cây côn, tản mát ra khí thế phách tuyệt thiên hạ.
Đinh Lập An, một trong Thất Đại Tướng của Loạn Tinh Hoàng Triều.
Thân thể của hắn khôi ngô, mặc một bộ chiến giáp xích hồng sắc, có thể thấy trên chiến giáp hiện đầy thần văn, hiển nhiên là một kiện Thần khí.
Tóc đen loạn vũ, cộng thêm tư thế cầm kim côn trong tay, phảng phất như một Chiến Thần bất bại.
Một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông!
Vị cường giả này từng lẻ loi một mình sát nhập Thiên Trụ Hoàng Triều, ở trong địch quân chém giết một kẻ phản bội, cuối cùng còn thành công đột phá vòng vây, sống về tới Loạn Tinh Hoàng Triều.
Dĩ nhiên, hắn cũng bỏ ra cái giá to lớn, gần như vẫn lạc, phải dưỡng thương mấy trăm năm mới khôi phục lại, có người nói vẫn để lại di chứng, nếu không hắn đã có thể đột phá Tinh Thần cảnh trung cực vị.
– Ha hả, Đinh đại tướng quân nghiêm trọng, bất quá là một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ mà thôi, Bản Vương không biết giết qua nhiều ít, chuyện trong nháy mắt mà thôi.
Một trung niên nam tử chậm rãi đi ra, da hắn trắng nõn, thậm chí có chút trong suốt.
– An Lan Vương, ngươi muốn cùng bản tướng đánh một trận sao?
Đinh Lập An bạt côn, chỉ vào trung niên nam tử này, chiến ý của hắn xung thiên, phía sau hiển hóa ra một ngôi sao, tản ra khí thế trấn áp Chư Thiên.
Thường nhân bị chỉ như thế, sợ rằng da thịt cả người sẽ vỡ ra, nhưng trung niên nam tử được xưng An Lan Vương kia không thèm để ý chút nào.
Hắn là Vương của Bích Lạc Hoàng Triều, không chỉ thực lực cường hãn, hơn nữa địa vị cực cao, tự nhiên không hãi Đinh Lập An.
Hắn thản nhiên nói:
– Bản Vương muốn mệnh của tiểu tử này, ngày hôm nay không giết không thể.
Lăng Hàn cười lạnh nói:
– Dám hỏi An Lan Vương, ta nơi nào đắc tội ngươi?
Hắn vốn không có tư cách đối thoại với cường giả Tinh Thần cảnh, nhưng người ta muốn giết hắn, hắn như thế nào còn có thể quan tâm?
An Lan Vương lộ ra vẻ khinh thường, chỉ là con kiến hôi Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị lại dám đứng nói chuyện với mình? Thực sự là to gan! Hắn căn bản không có để ý tới, chỉ nhìn chằm chằm Đinh Lập An.
Đinh Lập An lạnh lùng nói:
– Ngươi cho rằng bản tướng không biết, tiểu tử này ba độ leo lên Xích Hồ đảo, ngươi lo lắng tương lai hắn sẽ trở thành đại họa tâm phúc của Bích Lạc Hoàng Triều đi?
– Ha ha, phải thì như thế nào!
An Lan Vương cũng không có phủ nhận, đạt đến độ cao như bọn họ, trợn mắt nói mò quá không có đẳng cấp.
Hắn cười nói:
– Bất quá, người này cũng chỉ là có chút tiềm lực mà thôi, dù có thể phát huy được, cũng ít nhất là sự tình hơn mười vạn năm sau, Đinh đại tướng quân cần gì bảo vệ hắn chứ?
– Vậy An Lan Vương ngươi cần gì phải vội vã xuất thủ?
Đinh Lập An đối chọi gay gắt.
– Đinh đại tướng quân, nghe nói ngươi vẫn thầm mến Nữ Hoàng bệ hạ, ngươi sẽ không sợ người này thiên phú trác việt, khiến Nữ Hoàng bệ hạ chú ý, thậm chí… hắc hắc!
An Lan Vương đột nhiên thay đổi một đề tài.
Đây chính là nhược điểm của Đinh Lập An.
Hắn khổ yêu Loạn Tinh nữ hoàng, đây cơ hồ là bí mật mọi người đều biết, chỉ là quyền thế của hắn quá lớn, thực lực mạnh mẽ, hơn nữa một đương sự khác là Nữ Hoàng bệ hạ, nên ai dám nói huyên thuyên?
Bây giờ bị An Lan Vương ngay mặt vạch trần, Đinh Lập An nhất thời biến sắc, lộ ra sát khí hách người.
Nữ Hoàng bệ hạ là nhược điểm của hắn, cũng là nghịch lân của hắn, thần thánh không thể xâm phạm!
– An Lan Vương, ngươi muốn chết sao?
Đinh Lập An sát khí sôi trào, hắn khổ yêu Loạn Tinh nữ hoàng, cũng tự ti mặc cảm, cho rằng thế gian căn bản không có nam nhân nào xứng với Nữ Hoàng bệ hạ, bây giờ đối phương lại dám khinh miệt nữ hoàng, điều này làm cho hắn muốn sát nhân.
Trong lòng An Lan Vương không khỏi khó chịu, không nghĩ tới gây xích mích ly gián không thành công, ngược lại khơi dậy sát ý của Đinh Lập An, thực sự là lộng xảo thành chuyên!
– Ha hả, bản tướng cũng thấy tiểu tử này chướng mắt, muốn trừ cho thống khoái!
Lại một thanh âm vang lên, chỉ thấy ở bên cạnh Đinh Lập An, An Lan Vương nhiều thêm một nam tử bạch y phiêu phiêu, hắn phong thần như ngọc, chính là mỹ nam tử khó gặp, chỉ là hai cặp mắt đào hoa thực quá phong lưu, vừa nhìn chính là tay già đời trong bụi hoa.
– Thích Phong!
Đinh Lập An trầm giọng nói.
Thích Phong, Đại Tướng Quân của Trụ Thiên Hoàng Triều, địa vị tương đương Đinh Lập An, thực lực cũng tương đương, trước đây Đinh Lập An giết vào Trụ Thiên Hoàng Triều, hắn chính là cao thủ chủ lực truy sát, chỉ đáng tiếc vẫn để Đinh Lập An về Loạn Tinh Hoàng Triều, đây cũng là chỗ bẩn của hắn.
Hai người có thể nói là đối thủ cũ, nhưng tam đại quốc đã rất lâu không có phát sinh đại chiến, bởi vậy bọn họ cũng cực kỳ lâu không có giao thủ qua.
– Đinh Lập An, giao tên tiểu tử kia ra, bằng không bản tướng không ngại liên thủ với An Lan Vương một lần!
Thích Phong lành lạnh nói.
Lăng Hàn kinh ngạc, hắn chỉ là lên đảo ba lần mà thôi, thậm chí ngay cả cường giả Tinh Thần cảnh cũng muốn diệt trừ?
– Ngươi lần này thực sự là danh tiếng quá lớn!
Thủy Nhạn Ngọc thấp giọng nói.
– Trước đây Triệu Luân lên đảo lần thứ hai, lúc rời đi cũng gặp sát cục, bất quá, lúc ấy hắn đã thành danh, bởi vậy trừ Sa Cảnh Đại Tướng Quân hộ tống, Triệu Kiếm Bạch Đại Tướng Quân cũng ở trong bóng tối hộ tống, mới ngăn trở Trụ Thiên, Bích Lạc Hoàng Triều ám sát.
Nàng lộ ra vẻ lo lắng, lúc này đây ai có thể nghĩ đến Lăng Hàn sẽ càng thêm yêu nghiệt, ba độ leo lên Xích Hồ đảo, này so với Triệu Luân còn yêu nghiệt hơn gấp mấy lần, hai đại Hoàng Triều không ra tay mới lạ.
Nhưng bây giờ chỉ có Đinh Lập An, làm sao ngăn cản được Tinh Thần cảnh của đối phương?
An Lan Vương khoanh tay trước ngực, lộ ra nụ cười lành lạnh.
Đinh Lập An cũng không yếu thế, vũ động trường côn vài vòng, gác ở trên vai nói:
– Các ngươi cứ việc thử một chút! Bản tướng nhắc nhở các ngươi, nếu các ngươi muốn một cái kiềm chế bản tướng, một cái sát nhân, vậy bản tướng sẽ không khách khí, bọn tiểu bối các ngươi mang tới… một cái cũng đừng nghĩ sống trở lại.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1007: Ý Cảnh Vô Địch
Lời này vừa ra, đừng nói hai người An Lan Vương biến sắc, người thí luyện của hai đại Hoàng Triều càng sợ đến run run.
Lời từ trong miệng một vị cường giả Tinh Thần cảnh, ai dám cho là một câu nói đùa?
– Đinh Lập An, vậy để bản tướng lãnh giáo Bắc Mạc Xích Dương Công của ngươi luyện đến tầng thứ mấy đi!
Thích Phong cố lấy song quyền, hắn nhìn như văn nhược, nhưng am hiểu cũng là quyền pháp, có danh xưng cuồng mãnh.
– Bản Vương cũng tới lãnh giáo côn pháp của Đinh tướng quân một chút!
An Lan Vương chấn kiếm, Thần uy dập dờn.
Đinh Lập An hào hùng vô hạn, tung về phía An Lan Vương cùng Thích Phong, trường côn quét ra, một mảnh kim quang lóng lánh, xông thẳng bầu trời, như muốn bầu trời tinh thần đều cấp chấn rơi xuống.
Cũng may đây không phải Tiểu Thế Giới, mỗi một ngôi sao ở đây đều có thể tích không thua Hợp Ninh Tinh, cách nơi này không biết bao xa, nếu thật có thể bị chấn rơi xuống, vậy Hợp Ninh Tinh còn có thể nguyên vẹn sao?
Bất quá, Tinh Thần cảnh dù sao cũng là Tinh Thần cảnh, Đinh Lập An vừa ra tay, toàn bộ cánh đồng hoang vu đều run rẩy, đại địa phân liệt, căn bản không thể thừa nhận được uy năng của cường giả Tinh Thần cảnh.
Chúng nhân vội vã thối lui, bị cuốn vào mà nói, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng phải vẫn lạc, huống chi bọn họ đều là Sơn Hà Cảnh, thậm chí chỉ là tiểu cực vị mà thôi, vậy thì thật là bị chết rất mau.
An Lan Vương cùng Thích Phong đồng thời xuất thủ, một quyền một kiếm, đón nhận cây côn kim sắc.
Thình thịch!
Quyền, kiếm đánh lên côn, nhất thời tạo thành đại bạo tạc, khu vực bọn họ bị kim sắc, bạch sắc, hắc sắc bao phủ.
Dư ba chấn động, dù cho tất cả mọi người đã lui rất xa, nhưng vẫn bị chấn thất điên bát đảo, có chín thành người phun ra máu.
Quang hoa tan hết, chỉ thấy Đinh Lập An vẫn duy trì tư thế ra côn, mà An Lan Vương cùng Thích Phong cũng một kiếm một quyền để ở trên thân côn, như đều biến thành tượng đá.
– Lên trời đánh một trận, đánh cho thống khoái!
Ba người đều phóng lên cao, đứng ngạo nghễ ở trên trời, tiếp đó lập tức vung tay.
Chỉ có cường giả Tinh Thần cảnh mới có thể vận dụng quy tắc Thần giới, phi thăng vào không.
Lần này, uy thế của bọn họ tăng vọt gấp trăm lần.
Hiển nhiên, trước đó bọn họ đều có cố kỵ, sợ dư ba chiến đấu toàn diệt nhân viên phe mình, bởi vậy mỗi người đều lưu thủ.
Ùng ùng, trên bầu trời truyền xuống từng đạo ba động, quang hoa mạn thiên, che lấp Thái Dương đến ảm đạm vô quang.
Gần như tất cả mọi người đều bị chấn nằm úp sấp trên đất, chỉ có rất ít mấy người còn có thể đứng.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, mới miễn cưỡng thấy được ba đại cường giả chiến đấu.
Tốc độ của bọn họ quá nhanh, đang không ngừng trùng kích về đối phương, thân hình xẹt qua, hoàn toàn vượt khỏi thị lực cực hạn của Sơn Hà Cảnh.
Đinh Lập An đi là phách mãnh chi đạo, trường côn quét ngang, cùng hai đại cường giả cứng đối cứng, hoàn toàn không có động tác võ thuật đẹp mắt.
Nhưng đạt tới đến độ cao như hắn, cũng không cần chiêu thức gì, gần như đạt tới trình độ ta tức là pháp, một côn quét ra tự nhiên kéo lên Thiên Địa Đại Đạo, uy lực cường đại không gì sánh được.
Nhưng hắn dù sao có hai kình địch, Thích Phong, An Lan Vương cũng đồng dạng là cường giả Tinh Thần cảnh tiểu cực vị đỉnh phong, thậm chí cũng đồng dạng là thiên tài Tứ Tinh, có người nào yếu hơn hắn?
Hiện tại, Đinh Lập An còn có thể đánh bình thủ, bất quá có thể kéo bao lâu?
Lăng Hàn không khỏi lộ ra vẻ lo lắng, một khi Đinh Lập An bị thua, hai đại cường giả tất nhiên sẽ truy sát hắn.
Ta dễ khi dễ lắm sao?
Lăng Hàn cực kỳ khó chịu, nhưng không thể không thừa nhận, hiện tại hắn quả thực dễ khi dễ, sinh ra ở Tiểu Thế Giới, bản thân mới vừa nhảy vào Sơn Hà Cảnh, cho dù là thiên tài Ngũ Tinh Lục Tinh thì như thế nào, chỉ cần là thế lực liền có thể lấn hắn.
Thực lực… xa xa không đủ!
Lăng Hàn thầm tính toán, hiện tại hắn có tám khối Sơn Hà Thạch, đủ để đưa hắn lên cực hạn của tiểu cực vị.
Mà trong thiên hạ đã có vật quý như Sơn Hà Thạch, thì hẳn còn có bảo vật tương tự, có thể đề thăng cảnh giới rất nhanh.
Hắn phải nhanh một chút bước vào trung cực vị, đại cực vị, đại viên mãn, sau đó sẽ rảo bước tiến lên Nhật Nguyệt Cảnh.
Chỉ có trở thành Nhật Nguyệt Cảnh mới có tư cách chính thức, không còn là ai muốn khi dễ là có thể khi dễ, dù sao toàn bộ Hợp Ninh Tinh, Tinh Thần cảnh cũng chỉ mấy cái.
Đến lúc đó, hắn mới có khả năng ly khai Hợp Ninh Tinh, đi tìm Côn Bằng Cung, Thiên Kiếm Cung….
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Ở trong lúc hắn suy nghĩ, đại chiến trên bầu trời cũng hừng hực khí thế, tiến nhập trình độ gay cấn.
An Lan Vương, Thích Phong bắt đầu phát uy, bọn họ đều có Thần Khí cường đại, An Lan Vương tế xuất một Bảo Bình, treo ở trên đỉnh đầu của hắn, rũ xuống từng đạo huyền khí, đó là Thiên Nhất huyền khí, mỗi một tia đều nặng như sơn nhạc, bảo vệ chân thân của hắn, vậy thì thật là vạn pháp bất xâm, chư lực không thương, lực phòng ngự cao tới đáng sợ.
Thích Phong tế xuất một mặt bảo kính, thường thường sẽ bắn ra một đạo quang trụ, có lực phá hoại đáng sợ, một kích xỏ xuyên, ngay cả cao sơn cũng có thể san thành bình địa.
Đinh Lập An cũng có Thần khí, kim côn của hắn là Thần Thiết cao giai chế tạo, lạc ấn ý chí võ đạo suốt đời của hắn, cùng hắn gần như hòa làm một thể, mỗi một côn quét ra, đều có thể hoàn mỹ đánh ra lực lượng của hắn, lại được Thần khí gia trì, chiến lực tương đối cường đại.
Nhưng đối phương dù sao cũng có hai người, ai cũng có thể địch nổi hắn, tạo thành uy hiếp to lớn cho Đinh Lập An.
Cũng may chiến y trên người hắn đồng dạng là một kiện Thần khí, thần văn phát sáng, tạo thành quang tráo, chỉ cần hộ thuẫn không phá, hắn sẽ không thương.
Vấn đề là, ở dưới hai đại cường giả cuồng oanh loạn tạc, hộ thuẫn gần như không có thời gian tồn tại, căn bản là một kích tức phá.
Không bao lâu, trên người Đinh Lập An đã nhiều hơn rất nhiều vết thương.
Còn có thể chống bao lâu?
– Đinh đại tướng quân, cần gì chứ, bất quá là một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ mà thôi.
An Lan Vương cũng không muốn làm quá mức, thụ thương là một chuyện, nhưng đánh giết đối phương là một chuyện khác.
Cường giả như vậy nếu toàn lực phản kích, đủ để kéo một cái trong hai người hạ thuỷ, dù cho không chết cũng sẽ tàn phế.
Khuôn mặt của Đinh Lập An lạnh lùng nghiêm nghị, hắn tắm tiên huyết, phần lớn là của mình, cũng có một chút là của hai người An Lan Vương, tóc đen phần phật, như một Ma Thần, hắn cười ha ha nói:
– Các ngươi đánh thắng bản tướng trước rồi hãy nói!
Hắn biến đổi côn pháp, cư nhiên chậm không gì sánh được.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1008: Buông Tha Sát Niệm
– Di?
– Ừ?
Hai người An Lang Vương lại đồng thời lộ ra vẻ nghiêm nghị, thậm chí có chút khẩn trương.
– Này là ý cảnh thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp!
Thích Phong bật thốt lên.
Hắn là đối thủ cũ của Đinh Lập An, đối với côn pháp của Đinh Lập An tự nhiên vô cùng quen thuộc.
Tuyệt Địa Côn Pháp tổng cộng có chín thức, nhưng không phải chiêu thuật cụ thể, mà là chín loại ý cảnh, mỗi thức ý cảnh đều có thể thiên biến vạn hóa, đây cũng là sáo lộ kỹ xảo phổ biến của Thần cấp, chỉ dạy ngươi làm sao vận chuyển lực lượng, vận dụng quy tắc, mà không phải cố định chiêu số đánh ra.
Tỷ như tiễn thức chung cực, chính dạy ngươi làm sao bắn ra uy lực lớn nhất.
Chín thức của Tuyệt Địa Côn Pháp, một thức so với một thức uy lực cường đại, thức thứ chín càng được xưng vô địch.
Dĩ nhiên, hai chữ vô địch là quá khoa trương, nhưng đã có ý cảnh vô địch, vậy thức côn pháp này khẳng định rất mạnh.
Trăm vạn năm qua Đinh Lập An vẫn không có thể nắm giữ ý cảnh này, nhưng bây giờ thì sao?
Này đủ để hắn đề thăng một phần ba, thậm chí nửa tinh chiến lực!
Bọn họ vốn là thiên tài Tứ Tinh, ở trên cơ sở này đề thăng một phần mười chiến lực cũng đáng sợ không gì sánh được, huống chi là nửa tinh.
An Lan Vương cùng Thích Phong đều thầm kêu không may, làm sao sẽ trùng hợp như vậy!
Đinh Lập An tất nhiên là vừa mới nắm giữ thức côn pháp thứ chín, bày ra ý cảnh thập phần khô khốc.
Ngươi không thể chậm hơn một chút lại nắm giữ sao?
An Lan Vương và Thích Phong đều thầm mắng, đạt đến độ cao như bọn họ đã rất khó tăng thực lực lên nữa, đều là ở cảnh giới này dừng lại hơn mười vạn năm, đã sớm mài cảnh giới vững chắc không gì sánh được, dù cho chỉ đề thăng một tia cũng muôn vàn khó khăn.
Nhưng trăm xích can đầu còn có thể tiến thêm một bước, vậy thì ưu thế sẽ không cách nào so sánh được.
Đinh Lập An ngạo nghễ cười nói:
– Ăn một côn của bản tướng!
Hắn đánh ra một côn, vô cùng đơn giản, chính là muốn một gậy nện xuống.
Nhưng lúc hắn vung côn, từng đạo kim quang ngưng tụ, đúng là tạo thành một vòng “Đinh Lập An”, chừng ba mươi sáu cái, vây An Lan Vương cùng Thích Phong vào giữa, nhất tề vung côn, giống như từng Chiến Phật.
An Lan Vương, Thích Phong không dám khinh thường, đều thôi phát chiến lực đến mức tận cùng, kình địch ở trên cực hạn đi ra một bước nhỏ, để trong lòng bọn họ đều run rẩy.
Oanh!
Ba mươi sáu Đinh Lập An đồng thời huy côn đánh ra, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, trên bầu trời lần thứ hai biến thành thế giới hào quang đan vào, toàn bộ Thiên Địa ảm đạm.
Đó là bởi vì hào quang quá sáng, đối lập quá rõ ràng.
Khi hào quang tiêu tán, chỉ thấy khóe miệng của An Lan Vương, Thích Phong đều chảy máu, hiển nhiên phụ thương.
– Phốc!
Đinh Lập An cũng hộc ra một búng máu, máu cũng là màu kim sắc, vừa phun ra liền bốc cháy lên, không đợi rơi xuống đất đã thiêu đốt hầu như không còn.
– Ha ha ha!
Thích Phong cũng cười ha hả.
– Đinh Lập An, ngươi cũng không có chân chính nắm giữ thức côn pháp thứ chín.
Chỉ là vận dụng tinh huyết mạnh mẽ sử dụng mà thôi, đây là đang cầm mệnh chơi! Ngươi có thể lại ra mấy chiêu?
Đinh Lập An đứng ngạo nghễ trên không, tóc đen phần phật, chiến ý xung thiên, dương động như thực chất.
Hắn hào khí can vân nói:
– Yên tâm, bảo chứng có thể đánh chết ngươi!
Thích Phong không khỏi bị đoạt khí thế, nhịn không được hừ một tiếng, hắn quả thật rất muốn giết Lăng Hàn, diệt một hậu hoạn, nhưng muốn hắn vì cái này bị thương nặng thậm chí bỏ mệnh, vậy hắn là tuyệt đối không làm.
Đinh Lập An thể hiện ra quyết tâm tử chiến, nhưng hắn lại thiếu ý chí, như vậy hai người chiến đấu, hắn bại trận có khả năng vô cùng lớn.
An Lan Vương cũng nhướng mày, không nghĩ tới Đinh Lập An vì giữ gìn một võ giả Sơn Hà Cảnh nho nhỏ lại không tiếc sinh mệnh! Đều nói trong Thất Đại Tướng, Đinh Lập An trung thành với Loạn Tinh nữ hoàng nhất, xem ra một chút cũng không giả.
Nữ hoàng đại nhân muốn hắn hộ tống người thí luyện, hắn sẽ quyết tâm chấp hành, thậm chí không tiếc liều mạng.
Cường giả Tinh Thần cảnh cư nhiên ngu trung như vậy?
An Lan Vương cũng chưa từng thấy qua Loạn Tinh nữ hoàng, chỉ nghe đại danh vị nữ hoàng này đã lâu, có danh xưng mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, ngay cả Đế Vương của hai đại Hoàng Triều cũng thần hồn điên đảo.
Hắn không khỏi hiếu kỳ, rất muốn gặp vị nữ hoàng đại nhân này, xem nàng đẹp ra sao, lại có thể làm cho Đinh Lập An khăng khăng một mực.
Tâm của Thích Phong đã loạn, mà hắn đồng dạng không có quyết tâm tử chiến, trận chiến này không cần thiết phải tiến hành tiếp.
An Lan Vương mỉm cười nói:
– Nếu Đinh đại tướng quân quyết tâm như thế, chúng ta phải bán chút mặt mũi, tiểu tử này… không giết!
Ngược lại Lăng Hàn mới chỉ là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, cách Tinh Thần cảnh còn quá xa xôi, sau này có rất nhiều cơ hội đánh giết.
Thích Phong không nói, bị tử địch áp đảo, để hắn thập phần khó chịu.
Đinh Lập An khiêng cây côn lên vai, chỉ cười lạnh hai tiếng, không cảm kích chút nào.
Mặt mũi chính là đánh ra, tuyệt không phải bố thí đến.
– Bất quá, chúng ta không ra tay, nhưng bọn tiểu bối có thể thử xem a?
An Lan Vương xoay chuyển lời nói, hiển nhiên không có buông tha ý niệm đánh chết Lăng Hàn trong đầu.
– Tốt!
Lúc này Đinh Lập An lại trả lời thẳng thắn, phất phất tay.
– Chỉ cần cảnh giới như nhau, hoặc niên linh xấp xỉ, bản tướng sẽ không xuất thủ can thiệp.
Nếu như này còn không địch nổi mà nói, phế vật như vậy chết cũng không có gì.
Ba đại cường giả đồng thời trở xuống mặt đất.
– Các ngươi ai đi đấu với thiên tài của Loạn Tinh Hoàng Triều một trận?
An Lan Vương cười híp mắt nhìn tiểu bối của bản triều hỏi.
– Ai có thể giết người kia, bản tướng liền thu hắn làm môn sinh.
Thích Phong trực tiếp ném ra trọng thưởng.
Trong khoảng thời gian ngắn, không người trả lời.
Ở trong Xích Hồ, rất nhiều người đều thấy Lăng Hàn xuất thủ, tên kia quả thực chính là biến thái, lọt vào trong Xích Hồ cũng không thương, phòng ngự như vậy ai có thể địch nổi? Huống chi, ba độ lên đảo đã nói lên vấn đề.
Đó cũng không phải ngươi cảnh giới cao sẽ gặp phải trọng lực mạnh hơn, mà là đối xử bình đẳng, như vậy Lăng Hàn có thể ba độ lên đảo nói rõ cái gì?
Lực lượng, thể phách của hắn hoàn toàn nghiền ép bất cứ người nào trong tiểu cực vị!
Vì bản triều làm vẻ vang, này cố nhiên rất tốt, nhưng vạn nhất thất bại thì sao? Trước mắt bao người, mất mặt ném đến nhà.
Sắc mặt của An Lan Vương, Thích Phong không khỏi xấu xí, cư nhiên không người dám chiến Lăng Hàn, này để cho bọn họ cũng xấu hổ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1009: Lại Đi Thư Các
– Oa, hiện tại đầu gỗ lợi hại như vậy, lại không người nào dám khiêu chiến hắn?
Lệ Vi Vi vừa kinh ngạc lại hưng phấn, trước đây lúc Triệu Luân dương danh, hai đại Hoàng Triều còn thường thường có thiên tài đuổi tới khiêu chiến.
Lăng Hàn cư nhiên cường đến trình độ không người dám chiến, đây tuyệt đối là sáng lập một lịch sử.
Đường Phong thấy thế, không khỏi siết chặt nắm tay, đố kị hận chồng chất.
Hắn thề, trở về phải khiêu chiến Lăng Hàn, đánh đối phương rớt xuống thần đàn!
– Một đám phế vật!
Thích Phong chợt phất phất tay.
– Đều lăn lên thuyền cho bản tướng!
Người của Trụ Thiên Hoàng Triều đều lên không hạm, ai bảo bọn họ ngay cả dũng khí khiêu chiến Lăng Hàn cũng không có chứ?
An Lan Vương thì thở dài, đồng dạng để người lên thuyền.
Hai đại cường giả đều nhìn Lăng Hàn thật sâu, lúc này mới lệnh không hạm dương động, quay lại bản triều.
Lần này coi như thôi, ngược lại Lăng Hàn cách Tinh Thần cảnh còn rất xa xôi, sau đó mời Ám Dạ Đường xuất thủ, muốn giết Sơn Hà Cảnh còn không đơn giản?
– Hồi triều!
Đinh Lập An cũng phất tay, khi mọi người lên thuyền, hắn lập tức tiến nhập buồng nhỏ, gương mặt biến thành kim sắc, chợt quỵ ở trên mặt đất, mồ hôi lạnh như suối chảy ra.
Một người độc ngăn hai cường giả há có thể không trả giá thật lớn? Huống chi cuối cùng hắn còn mạnh mẽ tế xuất thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp, di chứng quá lớn, trước chỉ vì kinh sợ hai người An Lang Vương mới mạnh mẽ khắc chế, không có lộ ra chút kẽ hở, bằng không hai đại cường giả kia sẽ bỏ qua sao?
Không hạm chuyển động, rất nhanh thì tiến nhập địa vực của Loạn Tinh Hoàng Triều, Đinh Lập An có thể lấy quốc thế chữa thương, tâm tình đại định, lúc này dù hai đại cường giả kia kịp phản ứng, quay đầu lại đuổi theo hắn cũng không sợ.
Hắn có thể thuyên chuyển quốc thế, chiến lực tăng lên một tinh, hoàn toàn có thể treo đánh hai người kia.
Không hạm trở lại Hoàng Đô, tất cả mọi người đều tán đi, quay về thế lực của mình, bất quá, lúc mỗi người rời đi đều sẽ liếc mắt nhìn Lăng Hàn, tên thiên tài này quật khởi thế không thể ngăn cản, lại không có hậu trường, thiên tài như thế là rất dễ vẫn lạc giữa đường.
Sau khi người tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh trở về, một tin tức kinh người truyền ra, trong nháy mắt rung động toàn bộ Hoàng Đô.
Có người ba độ leo lên Xích Hồ đảo!
Nhưng đối với phần lớn người mà nói, hồn nhiên không biết đây là ý gì, rất ngưu bức sao?
Lập tức liền có người nói cho hắn biết:
– Ngươi biết Triệu Luân không? Triệu Luân lên đảo hai lần, đây đã là người thứ nhất nghìn năm qua!
Vừa so sánh như thế, tất cả mọi người đều kinh hãi.
Triệu Luân là ai?
Là thiên tài chân chính, được mọi người xem trọng tương lai có thể rảo bước tiến lên Tinh Thần cảnh! Mà nhân tài như vậy, trăm vạn năm mới có thể ra một cái!
Hiện tại, có người còn mạnh hơn Triệu Luân.
– Lăng Hàn này đến tột cùng là ai?
– Ngươi còn không biết? Hắn là từ Tiểu Thế Giới đến.
– Cái gì, Tiểu Thế Giới đến cũng có thể mạnh như vậy? Ngươi thấy ta ít đọc sách thì có thể gạt ta sao? Ta lại không phải không có gặp qua võ giả từ Tiểu Thế Giới phi thăng lên, ở Phá Hư Cảnh chiến lực tối đa mười lăm tinh, căn bản là đống cặn bả.
– Ngươi đây là cô lậu quả văn, người này chính là Đế Vương của Tiểu Thế Giới, Khai Thiên mà đến.
– Tê!
Nếu như nói Lăng Hàn đại biểu Loạn Tinh Hoàng Triều xuất chiến, thắng được đệ nhất danh trong tam quốc tranh phách chỉ để hắn thanh danh vang xa, như vậy hiện tại là chân chính danh chấn Hoàng Đô, mỗi một thế lực đều chú ý.
Nếu có thể lớn lên, tương lai người này vô cùng có khả năng trở thành cường giả Tinh Thần cảnh!
Dĩ nhiên, Tinh Thần cảnh quá khó vượt qua, một là thời gian quá dài, hai cần tài nguyên rất nhiều, nếu phía sau không có một thế lực cường đại ủng hộ, vậy này cũng chỉ là một khả năng mà thôi.
Có chút thế lực Nhật Nguyệt Cảnh đánh chủ ý, muốn thu Lăng Hàn làm con rể, chỉ cần Lăng Hàn gật đầu, bọn họ sẽ dốc hết tài nguyên bồi dưỡng, ngày sau gia tộc của mình tự nhiên cũng trở thành gia tộc Tinh Thần cảnh, trở thành thế lực hết sức quan trọng của Hợp Ninh Tinh.
Nhưng cũng có chút thế lực lộ ra sát ý với Lăng Hàn, tỷ như La gia, bọn họ tuyệt không cho phép Lăng Hàn lớn lên.
Ở trong ám sóng dũng động, Lăng Hàn về tới học viện.
Việc đầu tiên chính là báo cáo học viện, hắn muốn trùng kích Sơn Hà Cảnh.
Hiện tại hắn chỉ là dựa vào Sơn Hà Cảnh đề thăng lên, thiếu khuyết lĩnh ngộ, cực hạn cũng chỉ dừng lại ở tiểu cực vị đỉnh phong, không có khả năng tiến thêm được nữa, phải tu công pháp Thần cấp, thực sự trở thành Thần Linh.
Học viện đối với lần này vô cùng coi trọng, cố ý phái ra một Trưởng Lão kinh nghiệm phong phú hộ đạo cho hắn.
Đầu tiên, tự nhiên là học tập công pháp Thần cấp, không có kinh nghiệm của tiền nhân, vậy muốn tự nghĩ ra công pháp mà nói, tuyệt không phải sự tình mười năm tám năm, mà là mấy trăm năm, mấy nghìn năm…
Công pháp tiểu cực vị là học viện đưa tặng, nhưng từ trung cực vị bắt đầu, công pháp sẽ lấy tích phân đổi lấy.
Bất quá, bởi vì Lăng Hàn ba lần lên Xích Hồ đảo, công tích như vậy tự nhiên để đại lão của Bắc Phân Viện hết sức hài lòng, cho hắn một nghìn tích phân.
Phải biết học sinh tiểu cực vị phổ thông mười năm cũng kiếm không được nhiều tích phân như vậy, này vô cùng, vô cùng lớn.
Hiện tại hắn tu công pháp là Thất Tinh Quyết, là công pháp hết sức bình thường, bởi vì mỗi học sinh đạt đến Phá Hư Cảnh tầng chín, đều có thể từ học viện đạt được môn công pháp này.
Tặng không dĩ nhiên không thể là hàng tốt, dù sao cũng không có chuyện tốt không làm mà hưởng.
Người phụ trách hộ đạo giảng giải công pháp, Lăng Hàn có cái gì không hiểu đều có thể thỉnh giáo.
Học sinh phổ thông có ba ngày dùng để thỉnh giáo, nhưng Lăng Hàn là bảy ngày, này tự nhiên là các đại lão của Bắc Phân Viện ưu ái.
Thế nhưng, Lăng Hàn chỉ dùng 1 ngày thỉnh giáo, ngày thứ hai lại bắt đầu bế quan tìm hiểu.
Một là ngộ tính của hắn kinh người, hai là hắn đã đứng ở trên tiểu cực vị, trở lại từ đầu tìm hiểu, độ khó dĩ nhiên nhỏ hơn rất nhiều.
Bởi vì chỗ khó chính là dạy ngươi làm sao tìm hiểu Thiên Địa quy tắc, hình thành Sơn Hà, nhưng bây giờ Sơn Hà đã ngưng ra, nhảy vọt qua một bước khó khăn nhất.
Lăng Hàn lấy ra một khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm, một bên tìm hiểu bí mật Sơn Hà, một bên tiến hành luyện hóa, như vậy có thể ngộ càng thêm trực quan hơn.
Sau khi luyện hóa khối Sơn Hà Thạch này, hắn bước vào tiểu cực vị đỉnh phong.
Hắn cũng không dừng lại, mà tiếp tục luyện hóa Sơn Hà Thạch, muốn nhất cổ tác khí vọt tới cực hạn của tiểu cực vị.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1010: Lục Hợp Bát Hoang Công (Thượng)
Hắn tính có chút sai lầm, bốn khối Sơn Hà Thạch hoàn toàn không đủ để đưa hắn tới cực hạn của tiểu cực vị, cảnh giới càng cao, đề thăng cần tài nguyên cũng càng nhiều.
Khi hắn luyện hóa sáu khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm, lại phát hiện một vấn đề.
Hắn không có đạt đến cực hạn của tiểu cực vị, núi lớn trong đan điền đã không thể lạc ấn thêm thần văn, cực hạn là chín đạo.
– Lại luyện hóa Sơn Hà Thạch đặc thù mà nói, đây chẳng qua là không công lãng phí.
Chỉ có nhảy vào trung cực vị, hình thành ngọn Sơn Hà thứ hai mới được.
Lăng Hàn lấy ra một khối Sơn Hà Thạch thông thường luyện hóa, này có thể đề thăng tu vi, nhưng không có hiệu quả đặc thù, bởi vậy sẽ không lãng phí.
– Cách cực hạn của tiểu cực vị chí ít còn kém ba khối Sơn Hà Thạch!
Lăng Hàn lắc đầu, không nghĩ tới chênh lệch sẽ lớn như thế, bởi vì tiểu cực vị tiền kỳ chỉ cần một khối Sơn Hà Thạch mà thôi.
– Bất quá, ta dầu gì cũng là Sơn Hà Cảnh chân chính!
Hắn lộ ra mỉm cười, hao bốn ngày thời gian, hắn cuối cùng tìm hiểu ra bí mật Sơn Hà, trở thành Thần Linh thứ thiệt, có không gian tiếp tục tăng lên.
Ở trong đan điền của hắn, ngọn Sơn Hà thứ nhất cũng phóng đại gấp trăm lần, sẽ không nhỏ hơn Sơn Hà Cảnh khác chút nào.
– Thất Tinh Quyết vừa mới học, lập tức sẽ vô dụng, cần công pháp mới, nếu không không thể đột phá trung cực vị, đây cũng không phải là Sơn Hà Thạch có thể giúp được.
Lăng Hàn lắc đầu, phẩm chất công pháp trực tiếp quyết định tốc độ tu luyện, bởi vậy hắn nhất định phải kiếm tích phân, đi đổi một môn công pháp ngưu bức.
Sau khi hắn xuất quan, báo cáo cho học viện một tiếng, sau đó sẽ rời Phá Hư bộ, chính thức nhảy vào tiểu cực bộ.
Bởi vì học viện cực kỳ coi trọng hắn, nên đã sớm ăn bài xong, thời điểm hắn xuất quan, đã có chứng minh thân phận mới.
Lăng Hàn liền đi Thư Các.
Một là hắn muốn tìm công pháp trung cực vị, dù cho hiện tại không có tích phân đổi, chí ít cũng biết “giá cả” a? Thứ hai, hắn cũng muốn bái phỏng Từ lão đầu, được một môn kỹ xảo ngưu bức của người ta, hắn còn chưa cám ơn.
Hắn lửng thững mà đi, rất nhanh liền tới Thư Các.
Hết thảy đều như cũ, Từ lão đầu ngồi ở cửa, dáng dấp buồn ngủ.
– Bái kiến tiền bối.
Lăng Hàn đi tới, cung kính thi lễ.
– Đã trở về?
Từ lão đầu không có mở mắt, chỉ thuận miệng hỏi một câu.
– Đã trở về.
Lăng Hàn gật đầu nói.
– Đi đi.
Từ lão đầu phất phất tay.
Lăng Hàn lại gật đầu một cái, hắn ấn xuống bia đá một cái, thu được quyền hạn mới, có thể lên lầu hai.
Hắn đi lên lầu hai, giá sách nơi này nhiều hơn lầu một gấp đôi, nhưng không phải sách vở truyền thống, mà là từng khối quân bài, có chút thậm chí còn là khớp xương hoàn chỉnh.
Cũng có chút Thần Thiết, phía trên hiện đầy thần văn, tản mát ra khí tức cổ xưa.
Bên ngoài ngăn tủ đều có cấm chế bảo hộ, nếu đưa tay duỗi lên mà nói, sẽ cho thấy giới thiệu của bí pháp trong đó, tỷ như là công pháp hay vũ kỹ, lại có phẩm chất gì, cái thuộc tính gì.
Càng then chốt chính là, này chút lại cần bao nhiêu tích phân mới có thể đổi lấy.
Nếu như tích phân của ngươi đủ, thì có thể tiêu hao tích phân phá vỡ cấm chế đọc xem, đồng thời ở trong vòng mười ngày kế tiếp, ngươi có thể ở đây tiến hành tìm hiểu, bất quá 10 ngày sau ngươi còn muốn tìm hiểu mà nói, vậy cần tiêu hao tích phân lần nữa, nhưng số lượng giảm phân nửa.
Đây cũng là cho ngươi vị đắng, để ngươi biết nắm chặc thời gian.
Đừng xem Thần Linh động một chút thì có mười vạn trăm vạn năm thọ nguyên, nhưng đi tới cảnh giới này sẽ biết, muốn leo lên càng cao, thực sự là nhiều thời giờ hơn cũng chê thiếu, chỉ biết ngại ít.
Lăng Hàn chỉ nhìn giới thiệu, hắn chí ít cũng phải tâm lý nắm chắt mới có thể quyết định chọn công pháp nào tu luyện.
Nơi này đa số công pháp đều rất “tiện nghi”, chỉ cần mười mấy tích phân, nhưng cũng có đắt tiền, tỷ như Huyền Lôi Địa Ha Quyết, cư nhiên cần 5 ngàn điểm tích phân, để Lăng Hàn líu lưỡi.
Ai đổi được a!
Nhưng ngẫm lại học sinh thông thường ít nhất phải ở tiểu cực bộ nghỉ ngơi 5 ngàn năm, như thế 5 ngàn điểm tích phân thật không nhiều lắm.
Mà Huyền Lôi Địa Ha Quyết tuyệt không phải công pháp quý nhất, còn có hơn vạn.
Tại Thần giới, công pháp cộng phân mười cấp, lấy cấp một kém nhất, cấp mười cao nhất.
Như Lăng Hàn trước học Thất Tinh Quyết chính là công pháp cấp một thấp nhất, hơn nữa, dù cho ngươi Thất Tinh Quyết hoàn chỉnh, tối đa cũng chỉ có thể tu luyện tới Sơn Hà Cảnh đại viên mãn.
Ở đây, công pháp cao nhất là cấp bốn, theo Thủy Nhạn Ngọc nói, Thủy gia truyền lại công pháp Phá Nguyệt Quyết là cấp năm, chỉ tiếc, mặc Thủy Nhạn Ngọc to gan lớn mật làm sao cũng không dám tự truyền công pháp, bằng không nàng và Lăng Hàn đều sẽ mất mạng.
Đối với bất kỳ một gia tộc, môn phái nào mà nói, công pháp đều là truyền thừa trọng yếu nhất, tuyệt không thể ngoại truyền.
– Thứ tốt a, thứ tốt a, chỉ là thật quá đắt!
Lăng Hàn liên tục thở dài, hắn vốn tưởng rằng được học viện thưởng một nghìn tích phân có thể tiêu xài một chút, nhưng quét một vòng mới biết mình nghèo bao nhiêu.
– Có thể trước đổi một môn công pháp cấp thấp, đột phá đến trung cực vị lại nói, sau đó sẽ từ từ tích lũy, đổi một môn công pháp cao cấp.
Lăng Hàn làm ra quyết định, nhưng không có lập tức đổi, bởi vì hắn còn không có đạt đến cực hạn chân chính của tiểu cực vị, không vội.
Hắn từ trên lầu đi xuống, đang muốn rời đi, đã thấy Từ lão đầu mở mắt nói:
– Người trẻ tuổi, theo lão nhân đi một chút.
Lão nhân này cư nhiên mở miệng mời?
Lăng Hàn không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh nói:
– Tiền bối mời.
Từ lão đầu đứng lên, tự nhiên đi về phía trước, Lăng Hàn thì theo ở phía sau, thần thái cung kính.
Xích Thiên Học Viện lớn đến thái quá, trong học viện khắp nơi có rừng rậm, hoa viên, hai người đi tới bên hồ, ba quang lân lân, như hàng vạn hàng nghìn kim xà loạn vũ.
– Lão nhân nghe nói ngươi ở trong Thiên Hải Bí Cảnh biểu hiện…
Từ lão đầu quay lại nhìn Lăng Hàn, cười nói.
– Rất tốt!
– Tiền bối quá khen.
Lăng Hàn khiêm tốn nói.
Từ lão đầu cười ha hả, vuốt chòm râu nói:
– Vừa rồi ngươi có chọn trúng công pháp gì không?
– Không dối gạt tiền bối, vãn bối quả thực nhìn trúng vài môn công pháp, thế nhưng trong túi ngượng ngùng, căn bản không đủ đổi.
Lăng Hàn lắc đầu nói.
Từ lão đầu nói:
– Lão nhân có một môn công pháp có thể truyền cho ngươi, bất quá, lão nhân muốn ngươi đáp ứng một điều kiện.
– Điều kiện gì?
Lăng Hàn hỏi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới [Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Ba-Nghin-Kiem-Gioi-Audio-Truyen.jpg)



