[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 199 : Lần Thứ Hai Lên Đảo (c991-c995)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Lần Thứ Hai Lên Đảo
Bất quá, lần này tới một thiên tài của Trụ Thiên Quốc, tu vi của hắn là tiểu cực vị đỉnh phong, còn là thiên tài Tam Tinh, sau khi hao hết sức của chín trâu hai hổ, đồng dạng thu được một khối Sơn Hà Thạch siêu trọng lực.
Bởi vậy, muốn đến đảo nhỏ, trọng yếu không phải chiến lực, chiến lực mạnh hơn hắn có rất nhiều người, nhưng hiện nay chỉ có hắn và Lăng Hàn thành công, có thể thấy lực lượng mới là vương đạo.
Người nọ tên Du Hạo, không chỉ thực lực bản thân rất mạnh, bên người lại còn có hai lão giả thủ hộ, chiến lực kinh người không gì sánh được, để chúng nhân không dám vọng động.
Trước có hơn hai mươi lão quái vật như vậy, nhưng không lâu sau gần như đều ly khai, còn lại chỉ có bảy, này sẽ không có nắm chắc tất thắng, tự nhiên không dám đơn giản khai chiến.
Du Hạo cười ha ha, nhìn quanh tứ phương, có vẻ vô cùng đắc ý.
Người nào không biết, có thể lên được đảo mới là lợi hại chân chính, mỗi lần bất quá chỉ chừng mười người mà thôi, căn bản không phải những lão quái vật kia cộng thêm bí thuật có thể làm được.
Này là khảo nghiệm lực lượng cực hạn!
– Chúc mừng thiếu chủ!
– Chúc mừng thiếu gia!
Hai lão bộc đều vui mừng, chúc mừng Du Hạo.
Du Hạo cực kỳ tự đắc, nhưng rất nhanh thì lộ ra vẻ kỳ quái, bởi vì có mấy người thấy một màn này mà chấn kinh đến mục trừng khẩu ngốc, nhưng có rất nhiều người biểu tình bình tĩnh, như căn bản không thấy hành động vĩ đại của hắn vậy.
Này là mù sao?
Hắn nào biết đâu rằng, trước đó Lăng Hàn đã thành công một lần, mặc dù lần thứ hai không có thành công, lại làm người khiếp sợ hơn cả khi thành công.
Đúng lúc này, Lăng Hàn đứng lên, hắn rốt cục đạt tới tiểu cực vị trung kỳ, chỉ kém một chút xíu là có thể ngưng hà, mà đây là đường ranh giới của trung kỳ và hậu kỳ.
Du Hạo thấy thế, không khỏi cười lạnh, hắn vừa mới lên đảo thành công, ngươi lại muốn học theo, đơn giản là chọc người chê cười, phi, không biết tự lượng sức mình!
Nhưng để cho Du Hạo kỳ quái là, thấy Lăng Hàn bắt đầu qua sông, lại có rất nhiều người lộ ra vẻ quan tâm.
Gặp quỷ sao?
Du Hạo hiện lên đố kị mãnh liệt, hắn mới là người thành công lên đảo, vì sao chúng nhân lại quan tâm một người như vậy? Dựa vào, ngay cả tiểu cực vị hậu kỳ cũng không đạt đến, bởi vì chỉ có núi không có sông.
Chẳng lẽ là hậu đại của một đại nhân vật sao?
Hắn làm người lòng dạ có chút hẹp, thấy danh tiếng của mình bị một người chưa tới Sơn Hà Cảnh hậu kỳ đoạt đi, vẻ mặt không khỏi âm trầm.
Hắn âm thầm quyết định, chỉ cần Lăng Hàn trở về, hắn nhất định sẽ hảo hảo dạy đối phương làm người.
Ngược lại không phải người bổn quốc, coi như là hậu đại của đại nhân vật thì như thế nào, chỉ cần không ở trước mặt mọi người giết chết là được.
Tu vi của Lăng Hàn có đề thăng rất lớn, lúc này tốc độ tự nhiên nhanh hơn, một đường như đạp đất bằng, nhìn mà tất cả mọi người lè lưỡi.
Phải biết rằng, đây chính là lần thứ hai Lăng Hàn lên đảo.
Không hề kém Triệu Luân!
Hơn nữa, Triệu Luân hoàn thành hai lần lên đảo là lúc nào? Tiểu cực vị đỉnh phong!
Trên thực tế, ở đây bất luận kẻ nào cũng sẽ không bị đối đãi khác nhau, mỗi lần lên đảo thừa nhận trọng lực đều giống nhau, bởi vậy tu vi càng cao hiển nhiên càng có lợi, không có lý thuyết cùng giai vô địch gì cả.
Lăng Hàn hiển nhiên không có đạt đến tiểu cực vị hậu kỳ, ý vị này hắn còn có không gian tăng lên, hoàn toàn có thể lên đảo lần thứ ba, thậm chí… lần thứ tư để người kinh khủng!
Trời ạ!
Lăng Hàn đi tới mười bậc cuối cùng, rốt cục để hắn cảm thấy áp lực, nhưng hắn vẫn đi ổn định, nhanh chóng vượt qua.
Chín mươi tám, chín mươi chín, một trăm!
Hắn lên đảo lần thứ hai.
Tất cả mọi người lệch mặt, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Đồng dạng là lần thứ hai lên đảo, nhưng Lăng Hàn còn yêu nghiệt hơn Triệu Luân.
Tin tức này truyền về mà nói, phỏng chừng toàn bộ Hoàng Đô sẽ kinh động, có thể để Lăng Hàn nhất phi trùng thiên, nhưng cũng có thể để hắn rơi vào vực sâu vạn trượng.
Lăng Hàn một tay chụp vào Sơn Hà Thạch, một tay vung Hấp Huyết Nguyên Kim, muốn lấy một khối khác, lấy thực lực của hắn dĩ nhiên có thể không chế thời gian.
Chẳng qua khi tay của hắn và Hấp Huyết Nguyên Kim đồng thời chạm đến một khối Sơn Hà Thạch, ba, Hấp Huyết Nguyên Kim chợt bắn lên, không thể quấn tảng đá kia.
Thình thịch, Lăng Hàn bị đẩy lùi lần thứ hai, chấn bay lên bờ.
Tiểu tử này cư nhiên thành công?
Du Hạo lộ ra biểu tình ghen tỵ, hắn vốn là độc nhất vô nhị, nhưng bây giờ thì sao, có người sánh vai với hắn, phân đi quang huy của hắn.
Hắn lòng dạ chật hẹp, lập tức đi tới chỗ Lăng Hàn, vỗ tay nói:
– Chúc mừng, chúc mừng, ở sau ta ngươi cũng thành công lên đảo.
Di, ta nghe nói sau khi có người thành công lên đảo, trong khoảng thời gian ngắn độ khó sẽ rơi chậm lại không ít.
Ha hả, nói như vậy, ngươi còn là dính quang của ta.
Người này da mặt dày có chút kinh người.
Cố ý làm thấp người khác để nâng mình lên?
Người sớm ở chỗ này đều cười ha hả, bọn họ tận mắt nhìn thấy Lăng Hàn lên đảo hai lần, mà lên đảo lần thứ hai ý vị như thế nào? Chí ít nghìn năm qua chỉ có một người làm được… Triệu Luân.
Ngươi chỉ lên đảo một lần, lại dám nói Lăng Hàn dính quang của hắn, thật khiến người cười rớt răng.
Du Hạo lộ ra vẻ buồn bực xấu hổ, lạnh lùng nói:
– Các ngươi cười cái gì? Có gì buồn cười sao?
– Ha hả, người trẻ tuổi, ngươi còn không biết đi, ở trước ngươi, vị Lăng Hàn tiểu hữu này đã thành công lên đảo một lần.
Có một vị lão nhân nói, bởi vì mọi người đều là tiểu cực vị, hắn lớn tuổi hơn cũng không dám tự xưng tiền bối.
Này là quy củ của võ đạo giới, chỉ lấy thực lực đến luận thế hệ.
Phốc!
Du Hạo phun ra, biểu tình trên mặt cực kỳ đặc sắc.
Hắn không tin, điều này sao có thể, cho là hắn không biết sao, sau khi thành công một lần, lần thứ hai lên đảo độ khó cao đến thái quá, là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.
Ở trong gần nghìn năm qua, cũng chỉ có Triệu Luân làm được.
Phải biết, Lăng Hàn ngay cả tiểu cực vị hậu kỳ cũng không có đạt đến, nếu như hết thảy là thật, chẳng phải nói lúc hắn đạt đến tiểu cực vị đỉnh phong, có khả năng lên đảo lần thứ ba sao?
– Nói bậy! Ngươi nhất định là nói bậy!
Hắn lắc đầu liên tục.
– Ha hả.
Càng nhiều người hơn nở nụ cười, tràn đầy trào phúng, kỳ thực nếu không phải bọn họ thấy tận mắt, bọn họ cũng sẽ không tin tưởng Lăng Hàn mạnh mẻ như vậy.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 992: Lần Thứ Ba!
Bị nhiều người cười nhạo, Du Hạo cuối cùng tin tưởng hắn làm chuyện xấu mặt, sắc mặt không khỏi đỏ bừng.
Hắn nhìn lại đảo nhỏ giữa hồ, cắn răng một cái, cũng nhảy ra ngoài, muốn khiêu chiến lần thứ hai.
Trước mười cấp, hắn khó khăn đi tới, nhưng sau đó, mỗi đi một bước đều làm thân hình lay động.
Phù phù, hắn rơi vào trong hồ.
Nhất thời, hắn phát sinh tiếng kêu thảm thiết, vội vàng bơi lại bờ.
Thất bại.
Bởi vì địa phương thất bại hơi gần, nên rất nhanh hắn đã bơi trở về, thương thế cũng không quá mức nghiêm trọng, nhưng đả kích này lại quá lớn.
Hắn không bằng người ta!
Người ta thấp hơn hắn hai tiểu cảnh giới, lại hoàn thành hai lần lên đảo, so sánh với nhau, cao thấp lập phán.
Lăng Hàn chỉ nhìn hắn cười cười, có thể lên đảo một lần, này đã rất không dễ dàng.
Hắn thu hồi ánh mắt, nghĩ làm sao mới có thể lên đảo lần ba.
Lấy thực lực của hắn bây giờ… không được.
Lần thứ hai lên đảo còn có một chút xíu dư lực, nhưng ở lần thứ ba nhiều nhất chỉ một phần ba đường.
Bất quá, hắn còn có hai khối Sơn Hà Thạch, hơn nữa còn có thuộc tính đặc thù, nếu luyện hóa một khối Sơn Hà Thạch siêu trọng lực, có thể đối kháng trọng lực nơi này hay không?
Vậy luyện hóa một khối thử xem.
Lăng Hàn lấy ra một khối Sơn Hà Thạch thổ hoàng sắc, nắm lấy luyện hóa.
Rất nhiều người thấy đỏ mắt, nhưng một là thực lực và thể phách của Lăng Hàn bày ở đó, hai là còn có Hồ Phỉ Vân đứng ở một bên, phần lớn người cũng chỉ ngẫm lại mà không dám hành động.
– Thiếu gia, đi thôi.
Hai lão bộc nói với Du Hạo, bọn họ chính là người mang một khối Sơn Hà Thạch đặc thù, sẽ đưa tới người khác mơ ước, nên sớm rời đi mới tốt.
Du Hạo nhìn Lăng Hàn, thật lâu sau mới gật đầu nói:
– Ân!
Nếu hắn luyện hóa Sơn Hà Thạch mà nói, khả năng trực tiếp đột phá trung cực vị vô cùng lớn, hậu quả là hắn sẽ bị nhằm vào, bị quy tắc của nơi này đánh giết.
Chuyện này không phải là không có người thử qua.
Lăng Hàn lấy ra lực lượng trong Sơn Hà Thạch, ở trong đan điền của hắn, một dòng sông đang từ không tới có, chậm rãi hình thành.
Thảo nào Sơn Hà Thạch quý hiếm như thế, hiệu quả còn kinh người hơn bất luận linh đan diệu dược gì, tuy cảnh giới càng cao, tăng lên cần số lượng Sơn Hà Thạch càng nhiều, nhưng tối đa mười khối thì có thể đạt đến tiểu cực vị đỉnh phong.
May là Sơn Hà Thạch chỉ có thể mạnh mẽ ngưng tụ Sơn Hà, mà không thể trợ giúp lĩnh ngộ, không thể vượt qua tiểu cảnh giới, bằng không càng sẽ kinh người.
Lăng Hàn kinh ngạc phát hiện, trên “núi lớn” hắn ngưng ra, xuất hiện một văn lộ thổ hoàng sắc, mới đầu rất nhạt, nhưng theo lực lượng trong Sơn Hà Thạch không ngừng tràn vào, đường đạo văn này cũng trở nên thâm trầm.
Này là thần văn.
Như thế nào gọi là Thần khí?
Ở trên binh khí có khắc thần văn, như vậy chỉ cần kích hoạt, binh khí sẽ phát sinh uy năng đặc thù, xưng là Thần khí.
Hiện tại, trên Sơn Hà của Lăng Hàn cư nhiên xuất hiện thần văn, ý vị này là Sơn Hà của hắn từ một loại ý nghĩa nào đó chính là Thần khí.
Thần khí trọng lực.
Chỉ cần hắn tâm niệm vừa động, là có thể phát động thần văn, từ đó ở trong công kích mang theo hiệu quả trọng lực, đề thăng chiến lực.
Ba… qua nửa ngày, Sơn Hà Thạch trong tay hắn nát bấy.
– Tiểu cực vị hậu kỳ, không sai biệt lắm đi qua một phần ba.
– Quả nhiên, cảnh giới càng cao, đề thăng cần dùng càng nhiều Sơn Hà Thạch, hơn nữa số lượng hết sức kinh người.
Đến đại viên mãn mà nói, đoán chừng phải trên trăm khối mới có thể đề thăng một tiểu cảnh giới nhỏ (* có nghĩa là cảnh giới nhỏ của tiểu cảnh giới nha các vị).
– Lại thử một lần.
Hắn nhìn hòn đảo nói.
– Trời ạ, hắn còn muốn lên đảo lần thứ ba?
Thấy Lăng Hàn tiến lên, tất cả mọi người đều có cảm giác mê muội.
– Uy uy uy, thiệt hay giả?
– Có người làm được sao?
– Không có, tuyệt đối không có!
Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, tuy người hai lần lên đảo không nhiều lắm, nhưng mấy nghìn năm tổng sẽ ra một hai cái, gặp phải niên đại năng nhân bối xuất, vậy có thể trong trăm năm xuất hiện ba bốn cái.
Thế nhưng, chưa từng nghe nói có người có thể lên đảo ba lần.
– Có!
Một người đột nhiên như đinh đóng cột nói.
– Là ai?
– Đại khái ở ba mươi vạn năm trước, có một kỳ tài ngút trời…
– Từ Nhiên!
– Không sai, chính là Từ Nhiên, nghe nói hắn từng lên đảo ba lần, sáng lập một kỳ tích.
Cũng chính là sau lần đó, hắn mới chính thức thanh danh quật khởi, lại chẳng biết vì sao, đột nhiên liền tiêu thất.
– Từ Nhiên là ai?
Càng nhiều người hơn lại chưa từng nghe nói qua tên này.
Lăng Hàn không có để ý người khác nghĩ như thế nào, hắn bước lên tảng đá thứ nhất.
Lúc này đây, hắn không có vội tiến tới, mà vận chuyển thần văn của Sơn Hà Thạch tiến hành đối kháng.
Ông, trong cơ thể hắn cũng phóng ra một đạo trọng lực, hiệu quả tự nhiên kém nơi đây, nhưng đúng là có trung hoà nhất định.
– Quả thế!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Triệu Luân có thể hai lần lên đảo, chắc là sau lần đầu lên đảo liền luyện hóa Sơn Hà Thạch, lấy trọng lực đối kháng trọng lực, lúc này mới có thể thành công.
Dĩ nhiên, chủ yếu vẫn là thực lực của bản thân đủ mạnh, trọng lực thạch chỉ có thể tạo được hiệu quả dệt hoa trên gấm, mà không thể đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Lăng Hàn cất bước, bắt đầu tiến tới.
Trước ba mươi bậc, dễ dàng, sau ba mươi bậc, hắn lộ ra vẻ cật lực, lại sau đó, mỗi tiến thêm một bước hắn đều lung lay.
Tám mươi bậc!
Hắn ngừng lại, mồ hôi trên trán cuồn cuộn, Thần cốt cả người tạp tạp tạp rung động.
– Trời ạ, hắn cư nhiên đi qua tám mươi bậc! Phải biết rằng hắn vừa mới đạt tới tiểu cực vị hậu kỳ a.
– Tê, mười năm sau, hắn tuyệt đối có thể ba lần lên đảo.
Chúng nhân biểu tình khác nhau, rất nhiều người đều lộ ra hung quang, đây là một thiên tài siêu cấpi, tuyệt không thể để cho hắn lớn lên.
Lăng Hàn không có cậy mạnh, mà lui trở lại.
Hắn lấy ra khối Sơn Hà Thạch cuối cùng luyện hóa, hạ quyết tâm muốn đào móc bảo tàng trên hòn đảo này.
Sau khi luyện hóa khối Sơn Hà Thạch này, Lăng Hàn ở tiểu cực vị hậu kỳ cũng đi ra hai phần ba đường, tốc độ này có thể nói kinh khủng.
Chỉ là Thiên Hải Bí Cảnh mười năm mới mở một lần, nhưng người thu được Sơn Hà Thạch ít lại càng ít, căn bản chia không đủ, như hắn một người có thể thu được năm khối, tuyệt đối rất hiếm thấy.
Ở trên núi lớn, xuất hiện đạo thần văn thứ hai.
– Hiệu quả trọng lực tăng lên gấp đôi.
Lăng Hàn âm thầm nói, lần đầu đề thăng quả nhiên là lớn nhất, trực tiếp tăng gấp bội, nhưng nếu hình thành đạo thần văn thứ ba mà nói, chỉ tăng lên năm thành uy lực.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 993: Độc Nhãn Ma Viên
– Lần này hẳn có thể a!
Thủy Nhạn Ngọc nhìn Lăng Hàn gật đầu nói, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong.
Ba lần lên đảo, đây là một kỳ tích.
Người đàn ông này sẽ sáng tạo kỳ tích sao?
– Lăng Hàn nhất định có thể làm được!
Hồ Phỉ Vân thì tràn đầy tín nhiệm mù quáng với Lăng Hàn, con đại ác thú kia cũng bị Lăng Hàn “giết”, đây tính là gì chứ?
Lăng Hàn cười cười nói:
– Dĩ nhiên, lần này nhất định thành công.
Hắn nếm thử lần thứ hai.
Thật rất khác nhau, hiện tại hắn có hai thần văn trọng lực, vận chuyển ra có hiệu quả trung hoà rất lớn, hơn nữa tu vi của hắn lại xuất hiện bay vọt, lực lượng tự nhiên cũng tăng nhiều, để hắn cơ hồ là không tốn sức chút nào đi qua tám mươi bậc.
Từ nơi này bắt đầu, tốc độ của hắn liền chậm lại.
Hắn lộ ra vẻ cật lực, nhưng vẫn rất nhanh đi tới chín mươi bậc.
Từ nơi này bắt đầu, mới là then chốt, mới là khiêu chiến.
Chín mươi mốt, chín mươi hai, chín mươi ba.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm, chẳng lẽ sẽ sáng tạo lịch sử?
Phải biết rằng, Lăng Hàn còn không có đạt đến tiểu cực vị đỉnh phong, còn có không gian đề thăng rất lớn, nếu như thành công, đây chẳng phải là nói hắn còn có khả năng lên đảo lần thứ tư?
Tê, này quá dọa người.
Chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín, chỉ thiếu chút nữa!
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, nhảy qua một bước, lên đảo.
Lên đảo lần thứ ba!
Trong khoảng thời gian ngắn, trên mặt rất nhiều người đều lộ ra sát ý lành lạnh, phần lớn đều là người của Trụ Thiên cùng Bích Lạc Hoàng Triều, thiên tài như vậy rất có khả năng đạt đến Tinh Thần cảnh, mà cường giả cấp số này, nhiều ít một cái đều sẽ ảnh hưởng thực lực của một Hoàng Triều.
Giết, trước khi hắn còn không có cường đại.
Lúc này Lăng Hàn không có tham, sau khi lấy một khối Sơn Hà Thạch, bị chấn bay trở về.
Hắn cũng không khách khí, luyện hóa khối Sơn Hà Thạch này, đẩy mạnh tu vi đến tiếp cận đỉnh phong.
– Chỉ cần có bốn năm khối Sơn Hà Thạch nữa, ta có thể đạt đến cực hạn của tiểu cực vị.
– Bất quá, chỉ như vậy, ta không thể đột phá đến trung cực vị, dù sao tất cả đều dựa vào ngoại lực đề thăng lên, bản thân ta không có lĩnh ngộ cảnh giới tương ứng.
– Sau khi trở về, ta phải tĩnh hạ tâm lai, hảo hảo tìm hiểu cảnh giới.
– Bất quá, Sơn Hà Thạch là càng nhiều càng tốt, trung cực vị, đại cực vị, đại viên mãn đều có thể sử dụng.
Tốt nhất là thuộc tính đặc thù, có thể đề thăng chiến lực.
Mặc dù biết không có khả năng thành công, nhưng Lăng Hàn vẫn thử một chút, kết quả tự nhiên thất bại, này kém đến quá xa, hắn chỉ đi ra hơn mười bậc mà thôi.
– Xem ra, muốn hoàn thành bốn lần lên đảo, không chỉ phải tu đến cực hạn của tiểu cực vị, còn phải mài cảnh giới kiên cố không gì sánh được.
– Chỉ mười năm, ta còn có cơ hội đi vào lần nữa sao?
Lăng Hàn thấy không có khả năng, hắn rất có khả năng ở sau khi ra ngoài, sẽ trùng kích trung cực vị, đây không cần tới mười năm.
– Vậy lần này, nhất định phải mò đủ.
Bốn lần lên đảo là không thực tế, Lăng Hàn chỉ có buông tha.
Thủy Nhạn Ngọc đã sớm nếm thử, tuy thiên phú của nàng rất cao, nhưng chỉ có thể đi tới hơn tám mươi bậc, nhìn như chỉ còn lại một chút, kỳ thực là rất xa xôi.
Hồ Phỉ Vân ở dưới Lăng Hàn cổ động cũng đi thử, để người mở rộng tầm mắt, nàng dĩ nhiên thành công, lại còn dư lực, để người tấm tắc kêu kỳ lạ.
Quả nhiên, có thể được Loạn Tinh nữ hoàng coi trọng, trở thành một trong Cửu Vương, Hồ Phỉ Vân tuyệt không phải chỉ là một mỹ nhân ngây thơ.
Lăng Hàn lại cổ động nàng thử lần nữa.
Hồ Phỉ Vân được hắn “cứu một mạng”, tự nhiên đối với hắn nói không chút nghi ngờ, bắt đầu nếm thử lần thứ hai.
Lần này, nàng có vẻ cật lực hơn rất nhiều, mới đi hơn sáu mươi bậc liền chạy về.
Chỉ là nhìn nàng chạy như con thỏ, Lăng Hàn biết nàng còn không có đạt đến cực hạn, chỉ là vị Cửu Quận Vương này căn bản không có tinh thần chịu khổ, gặp phải nan đề phản ứng đầu tiên chính là trốn.
Lăng Hàn tin tưởng, dù nàng không thể lên đảo hai lần, nhưng đạt tới chín mươi bậc là hoàn toàn không có vấn đề.
Thậm chí khẽ cắn môi, quyết tâm, cũng không phải không thể lên đảo lần hai.
Thay đổi bất cứ người nào cũng sẽ phấn đấu quên mình, một là Sơn Hà Thạch đặc thù quá trân quý, thứ hai đây là quang vinh vô thượng, hơn nữa nàng là Cửu Quận Vương, cần lo lắng có người gây bất lợi cho nàng sao?
Lăng Hàn không khỏi lắc đầu, thiên phú võ đạo của Hồ Phỉ Vân cao kinh người, lại thiếu khuyết tâm phấn đấu, thời gian tới thành tựu nói không chừng còn kém Thủy Nhạn Ngọc.
– Đi thôi.
Hồ Phỉ Vân lấy được một khối Sơn Hà Thạch đặc thù, sớm đã cảm thấy mỹ mãn, nàng tới đây cũng không phải là nàng muốn rèn luyện gì, hay là muốn Sơn Hà Thạch, mà chỉ là Loạn Tinh nữ hoàng bảo nàng đến, nàng không muốn tỷ tỷ thất vọng mà thôi.
Thật là một cô nương đơn thuần, tính cách như vậy căn bản không nên đi võ đạo.
Bọn họ ly khai Xích Hồ, bước về Hỏa Diễm Quật.
Hỏa Diễm Quật, này ở trong bí cảnh cũng là một địa phương nhất định có Sơn Hà Thạch, hơn nữa còn là thuộc tính đặc thù.
Sơn Hà Thạch nơi này có thể để võ giả có thần văn hỏa diễm, trong công kích mang theo Thần Hỏa oai, cực kỳ thực dụng và uy lực cường đại.
Nếu như Xích Hồ còn có thể để ngươi thong dong khiêu chiến mà nói, như vậy Hỏa Diễm Quật sẽ hung hiểm hơn rất nhiều.
Đây quả thực là Ma Quật, bên trong có một loại Yêu Thú tên Dung Nham Thú, trời sinh có thể điều khiển Thần Hỏa, chiến lực siêu việt cảnh giới một tầng.
Chỉ như vậy ngược lại cũng thôi, mấu chốt là Yêu Thú nơi này có con thậm chí đạt tới đại cực vị, này quá đáng sợ, người vào nơi này căn bản không ai định nổi, thấy chỉ có thể trốn, còn không nhất định chạy thoát.
Dĩ nhiên, Yêu Thú như vậy chỉ có một con, chính là Dung Nham Thú Vương, bình thường ở chỗ sâu nhất của Hỏa Diễm Quật, rất ít ra hoạt động, nhưng vạn nhất không may gặp phải ngày nó muốn ra ngoài hoạt động gân cốt, vậy thì thảm.
Lăng Hàn dĩ nhiên muốn đi, hắn có Hắc Tháp, cho dù gặp phải Dung Nham Thú Vương cũng không sợ.
Hơn nữa, bây giờ thể phách của hắn cường đại cở nào, tuyệt đối không thể bị đại cực vị miểu sát, lấy năng lực khôi phục của Bất Diệt Thiên Kinh, hắn làm sao có thể chết chứ?
Ba người so sánh địa đồ, liền xuất phát.
Hồ Phỉ Vân căn bản không sao cả, nàng không có tâm tiến thủ, nếu Loạn Tinh nữ hoàng bảo nàng vào, nàng liền vào, không hơn.
Lăng Hàn vừa đi, một bên thể nghiệm hiệu quả trọng lực, dung hợp vào chiến lực của hắn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 994: Trốn (Thượng)
– Coi như là ba đạo thần văn, cũng không có biện pháp để chiến lực của ta lại tăng một tinh.
– Chiến lực càng mạnh, còn muốn đề thăng một tinh sẽ càng khó, đây cơ hồ là đề thăng vài lần thậm chí mấy chục lần mới có thể làm được.
– Bất quá, thần văn trọng lực dùng rất tốt, có thể sản sinh kỳ hiệu.
– Cái gọi là thiên tài mấy tinh, kỳ thực cũng không phải tuyệt đối.
Tỷ như ta lấy Diệt Long Tinh Thần Tiễn ngắm bắn một cao thủ tiểu cực vị đại viên mãn, dưới điều kiện đánh lén có chín thành nắm chặt thành công, vậy có thể nói chiến lực của ta vượt qua chín tinh thậm chí mười tinh sao?
– Chỉ có thể tham khảo mà thôi.
Hoa lạp lạp… tiền phương có một rừng rậm, đột nhiên xuất hiện ba động kịch liệt, như sóng nước vậy.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc lập tức ngừng lại, nhưng Hồ Phỉ Vân không hề có cảnh giác, lại đi về phía trước vài bước, phát hiện Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc không theo tới, mới dừng bước, quay đầu hỏi:
– Sao các ngươi không đi?
Hưu hưu hưu, trong rừng rậm đột nhiên xông ra ba người, đều vô cùng chật vật, có một người còn tràn đầy tiên huyết, ba người đều liều mạng chạy, chạy về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không dám khinh thường, có khả năng ba người này gặp truy sát, nhưng có khả năng là bọn họ đang diễn trò, muốn đánh lén.
Ở trong bí cảnh, hết thảy đều phải cẩn thận, bằng không chết cũng không biết là chuyện gì xảy ra.
Thình thịch!
Đúng lúc này, một quái vật lớn cũng từ trong rừng rậm chui ra, này là một con cự viên, thân cao chừng mười trượng, gần như bằng cây cối trong rừng rậm.
Toàn thân nó đen thui, như một con khỉ phóng đại, khác biệt duy nhất là nó không có hai mắt, mà trên trán có một con mắt, chỉ có một con, lớn không gì sánh được, gần như chiếm cứ nửa khuôn mặt.
Hô!
Đại gia hỏa này lấy tay chộp tới người cách nó gần nhất, nó cao mười trượng, nhưng cánh tay cũng dài đạt mười trượng, trong nháy mắt liền chộp tới người kia.
– Cút ngay!
Người nọ hoảng sợ kêu lên, bạo phát toàn lực chém ra một kiếm.
Phốc, cự viên không thèm để ý chút nào, nắm tay giữ rắn chắc, kiếm chém lên tay nó, nhưng chỉ chém rụng mấy cọng lông, nó tiện tay ném đi, ném người nọ vào trong miệng, răng rắc, liền nhai người nọ thành ba chặn.
Đầu cùng hai chân từ bên khóe miệng rớt xuống, tiên huyết tung tóe, nhưng bị đầu lưỡi của cự viên liếm một cái liền nuốt xuống.
Đây chính là một võ giả tiểu cực vị đỉnh phong, nhưng lại chết đơn giản như vậy.
– Độc Nhãn Ma Viên!
Thủy Nhạn Ngọc kinh hô.
– Thành niên có thể đạt đến đại cực vị đỉnh phong, tuyệt không thể địch lại được, chạy mau!
Trong lúc nói chuyện, cự viên phát lực, lại đuổi kịp một người, cánh tay nắm người nọ, đồng dạng ném vào trong miệng, nuốt sống xuống.
Này nhìn mà Lăng Hàn cũng bay lên hàn khí, tuy hắn cũng ăn Yêu Thú, nhưng tuyệt không giống như vậy, quả thực có thể hù chết người nhát gan.
– Ta, ta, ta không nhúc nhích được!
Hồ Phỉ Vân rung giọng nói, nàng chính là người nhát gan, không có bị dọa tiểu trong quần đã tốt lắm rồi.
Lăng Hàn lập tức nhìn Thủy Nhạn Ngọc nói:
– Ngươi mang theo nàng đi trước, ta ngăn một chút!
– Không được, con Ma Viên này quá mạnh mẻ, ngươi căn bản đỡ không được, muốn đi cùng đi.
Thủy Nhạn Ngọc kiên định nói.
Nữ nhân thực sự là phiền phức!
Nhưng Lăng Hàn không thừa nhận cũng không được, trong lòng có chút cảm động, ở trước mặt một con cự viên như vậy, có thể có bao nhiêu người sẽ nói ra “cùng đi”?
– Các ngươi thật đúng là ân ái!
Hồ Phỉ Vân không hợp thời chen lời nói.
– A!
Tiền phương, người cuối cùng cũng bị cự viên ăn tươi, đại gia hỏa này hiển nhiên không có ăn no, độc nhãn to lớn nhìn ba người Lăng Hàn, lộ ra vẻ lành lạnh.
– Đi mau!
Ba người vội bỏ chạy.
Đừng nhìn Hồ Phỉ Vân một bộ chỉ biết cản trở, nhưng thân pháp của nàng mau kinh người, so với Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc còn nhanh hơn một đoạn, cùng nhau chạy liền vượt lên đầu, tiếp đó xa xa vượt lên đầu, rất có tư thế độc bộ tuyệt trần.
– Nhanh lên một chút! Nhanh lên một chút! Xú yêu quái sắp đuổi theo rồi!
Hết lần này tới lần khác nàng còn quay đầu giục, một bộ tại sao các ngươi chạy chậm như vậy.
Oanh!
Trong mắt Độc Nhãn Ma Viên bắn ra một đạo quang trụ, tràn đầy lực phá hoại tính hủy diệt, vọt tới Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc .
Bởi vì hai người cơ hồ là sóng vai, hơn nữa quang trụ quá lớn, đủ để đánh tới hai người.
Lăng Hàn quyết định thật nhanh, dưới chân hơi dừng lại một chút, tiếp đó vỗ lên lưng Thủy Nhạn Ngọc một chưởng, một lực lượng nhu hòa nhưng khổng lồ tuôn ra, để thân hình của Thủy Nhạn Ngọc chợt gia tốc.
Nhưng hắn vừa chậm lại, nhất thời bị quang trụ đuổi theo, thình thịch, trong một tiếng vang thật lớn, mặt đất rung động, bùn đất phóng lên cao.
Lấy nơi quang trụ va chạm làm tâm điểm, đại địa sụp đổ, tạo thành một cái hố sâu to lớn.
– Lăng Hàn!
Thủy Nhạn Ngọc kinh hô, trong ánh mắt có nước mắt hiện lên, nàng như thế nào nghĩ đến, Lăng Hàn sẽ ở lúc nguy nan liều mạng cứu nàng?
– Yên tâm, Lăng Hàn không có chuyện gì, hắn ngay cả đại ác thú cũng giết!
Hồ Phỉ Vân cũng ngừng lại, an ủi Thủy Nhạn Ngọc.
Nếu nàng biết chân tướng, tự nhiên sẽ không tin tưởng như vậy.
Hưu, một nhân ảnh từ trong bụi đất bắn ra, không phải Lăng Hàn thì là ai? Hắn vừa chạy vừa nói:
– Các ngươi ngốc cái gì, chờ bị Ma Viên ăn sao? Ta nghe nói loài vượn vô cùng háo sắc, cẩn thận bị bắt đi làm áp trại phu nhân, sinh một đống Hầu Tử.
– Lăng Hàn!
Thủy Nhạn Ngọc nghiến răng nghiến lợi, nàng vừa cảm động lại là thương tâm, lại phẫn nộ, người này không chỉ không có việc gì, lại còn trêu chọc nàng.
– Chạy mau!
Lăng Hàn vội vàng kêu lên, vừa rồi hắn chỉ là trốn vào trong Hắc Tháp mà thôi, lại không có giết chết cự viên, các ngươi còn có tâm tình nói chuyện trời đất?
Thình thịch, thình thịch, thình thịch, cự viên cũng chạy ra khỏi bụi mù, độc nhãn bắn phá, không khỏi lộ ra kỳ quái vẻ, bị nó đánh trúng một kích, nhân loại nhỏ bé kia lại còn nhảy nhót tưng bừng?
Nó hơi sửng sờ, lại cất bước đuổi theo.
Ba người Lăng Hàn tiếp tục chạy, một bên trốn một bên tìm kiếm.
Lăng Hàn chỉ vào bên trái, nơi đó có một mảnh loạn thạch, tạo thành địa hình rắc rối phức tạp, mà thân hình của Ma Viên quá lớn, vừa khéo có thể chơi trốn kiếm, vùng thoát khỏi nó.
Bọn họ vội thay đổi tuyến đường chạy tới.
Hưu, hưu, Độc Nhãn của Ma Viên phát quang, lần thứ hai bắn ra quang trụ hủy diệt, kết quả ở dưới Lăng Hàn bảo vệ, toàn bộ bắn không.
Kỳ thực Lăng Hàn rất muốn đập Hồ Phỉ Vân một phát, nói không chừng có thể triệu hồi Loạn Tinh nữ hoàng ra, tựa như lần trước giết chết Yêu Lang vậy.
Chỉ là, này có thể sử dụng mấy lần là một vấn đề lớn, vạn nhất không linh, Hồ Phỉ Vân sẽ bị hắn hại chết.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 995: Trốn (Hạ)
Thứ hai, lần trước Loạn Tinh nữ hoàng không có giết hắn, cũng không có nghĩa là lần thứ hai cũng sẽ như vậy, thiên uy khó dò!
Thứ ba, cũng là mấu chốt nhất, Hồ Phỉ Vân chạy trốn còn nhanh hơn thỏ, làm sao để cho nàng bị bắt?
Hoàn hảo, bọn họ đúng lúc trốn vào trong loạn thạch.
Cự viên quả nhiên bị thân hình to lớn ảnh hưởng, hình thể của nó quá lớn, lại không thể tiến vào thông đạo chật hẹp trong loạn thạch, chỉ có thể không ngừng oanh kích, bất quá, nham thạch nơi này thật đúng là kiên cố, cư nhiên có thể thừa nhận con Ma Viên này cuồng oanh loạn tạc.
Dù như vậy, từng đạo lực lượng dư ba chấn động vẫn để cho Hồ Phỉ Vân và Thủy Nhạn Ngọc không dễ chịu, có cảm giác muốn phun máu.
Chỉ có Lăng Hàn như không có việc gì, công kích của đại cực vị cũng chỉ có trực tiếp đánh lên người của hắn mới có thể thương tổn được hắn, dư ba lại tính là cái gì?
Hắn âm thầm suy đoán, xem ra chỉ cần Hồ Phỉ Vân không gặp phải nguy hiểm tánh mạng, Loạn Tinh nữ hoàng là sẽ không xuất hiện.
Ý thức chiến đấu của Hồ Phỉ Vân không mạnh, nhưng chạy trốn lại là hảo thủ, chỉ vào phía trước nói, nơi đó có một sơn động.
Lấy nham thạch ở đây kiên cố, chỉ cần bọn họ trốn vào sơn động, cự viên liền không thể làm gì.
Độc Nhãn Ma Viên đảo qua, cũng ý thức được tính toán của bọn họ, nhất thời liên tục phát uy, trong độc nhãn cuồng bắn quang trụ.
Này tạo thành ảnh hưởng rất lớn, chấn đến bọn họ dưới chân lảo đảo.
– Đi!
Lăng Hàn nắm Hồ Phỉ Vân từ phía trước bị chấn bay trở về, lại dùng lực ném một cái, ném nàng vào trong sơn động, sau đó bước ra một bước, ôm Thủy Nhạn Ngọc vào trong lòng.
Thể phách của hai nàng không thể so với hắn, ăn dư ba trùng kích cũng khó khăn.
Oanh!
Cự viên lao lại, muốn bắt Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc.
– Nghĩ hay lắm!
Lăng Hàn hừ một tiếng, tay trái nhấn một cái, phát động thần văn trọng lực.
Ông, bàn tay của cự viên bị ảnh hưởng, thình thịch hạ xuống, cách Lăng Hàn ba thước, kình phong bay lên để quần áo của hắn phật động.
Lăng Hàn cũng không kịp buông Thủy Nhạn Ngọc ra, ôm nàng xông vào trong sơn động.
– Ngang!
Cự viên phát sinh tiếng hô tức giận, thực lực của nó không biết nghiền ép nhân loại kia gấp bao nhiêu lần, nhưng một đường truy lại cư nhiên một cái cũng không bắt được, để nó tức muốn điên.
Nó cố sức mở động khẩu, muốn đào cái sơn động này ra, nhưng man lực của nó lại mất đi hiệu quả, cái sơn động này vững chắc không gì sánh được.
Nó nằm xuống, vươn một cánh tay vào trong tìm kiếm.
– Mau! Mau! Mau!
Lăng Hàn rút lui, một bên toàn lực vận chuyển thần văn trọng lực, ảnh hưởng cánh tay kia, một bên thúc giục Hồ Phỉ Vân chạy nhanh.
– Có góc chết!
Hồ Phỉ Vân kêu lên, thân hình vội gập lại.
Lăng Hàn cũng vội chui vào, hắn thủy chung ảnh hưởng cự thủ, bằng không sớm đã bị đuổi kịp.
Thình thịch!
Cự viên lại không biết bọn họ rẻ qua, đầu ngón tay tiếp tục về phía trước, đánh vào thạch bích cuối cùng, nhất thời đau đến nó rống lên.
Tảng đá nơi này quá cứng rắn.
Lúc này nó mới ý thức được đám người Lăng Hàn quẹo cua, vội uốn lượn đầu ngón tay tìm.
– Lui nữa, lại lui về phía sau một chút.
Lăng Hàn kêu lên.
– Không được, hết rồi!
Hồ Phỉ Vân ở phía sau kêu lên, lưng của nàng đã dán ở trên tường.
Thình thịch, Lăng Hàn đụng lên người của nàng, tiếp đó dùng sức chen về phía sau.
Đầu ngón tay của cự viên đang đào, cách bọn họ chỉ hai xích, có thể rõ ràng nhìn thấy lợi trảo bén nhọn, bị đụng một cái mà nói, vậy ngay cả thể phách của Lăng Hàn cũng sẽ bị thương.
Lợi trảo của Yêu Thú Thần Cấp vốn có thể sánh ngang với Thần Thiết cùng cấp, đây cũng là tài liệu trân quý vô cùng, dù sao Thần Thiết không phải đâu cũng có nha.
– Đè chết ta rồi!
Hồ Phỉ Vân kêu lên, sau lưng Lăng Hàn hoàn toàn dán ở trên ngực của nàng.
Cái động này quá hẹp, căn bản không cách nào để cho hai người cùng tồn tại, chỉ có thể người chồng người.
Hiện tại Hồ Phỉ Vân ở đáy, Lăng Hàn ở giữa, phía trước là Thủy Nhạn Ngọc, còn bị hắn ôm vào trong lòng.
– Lưu… lưu manh!
Lúc này Thủy Nhạn Ngọc mới có thời gian mở miệng, cúi đầu mắng, tràn đầy ý xấu hổ.
Lăng Hàn sửng sốt một chút, lúc này mới đột nhiên ý thức được tay mình thả ở địa phương không đúng, vừa lúc là đỉnh núi cao vút, ai bảo vừa khéo bị bàn tay của hắn bắt lại, vững vàng.
– Ách, không chú ý.
Lăng Hàn vội buông lỏng tay ra, nhưng sơn động quá hẹp, hắn cũng không có cách nào lùi về, không thể làm gì khác hơn là dời xuống, ấn vào trên bụng của Hồ Phỉ Vân.
Không thể đưa lên trước a, lẽ nào muốn bị cự viên nắm sao?
Thủy Nhạn Ngọc mắc cở đến lỗ tai đỏ bừng, cả người mềm nhũn, như muốn hóa thành xuân thủy.
Người đàn ông này là khắc tinh của mình sao?
Trước thiếu chút nữa bị hắn nhìn tinh quang, bị đối phương cắn một cái lên ngực, hiện tại lại bị ôm vuốt lâu như vậy, quả thực còn muốn quen thuộc chúng nó hơn nàng?
Dù sao nàng cũng sẽ không tận lực tự xoa mình!
– Lưu manh!
Nàng chỉ có thể trách mắng như thế, cũng không thể bị đối phương chiếm tiện nghi không a?
– Chen chết ta rồi!
Hồ Phỉ Vân còn đang quái khiếu, Lăng Hàn vẫn chen về phía sau, phía sau lại là tường, để cho nàng hô hấp trắc trở.
– Hoàn hảo, hình như con Ma Viên này không có pháp thuật thu nhỏ, bằng không nó muốn vào mà nói, vậy thì thật là bắt ba ba trong lọ.
Lăng Hàn nói.
Dĩ nhiên, nếu con Ma Viên này thật có thể thu nhỏ đi vào, hắn cũng có Hắc Tháp, chỉ là Hồ Phỉ Vân chắc là thu không vào, nàng không bị Ma Viên ăn, chính là Loạn Tinh nữ hoàng ra tay cứu người.
Cự viên đào một lúc lâu, mới thu ngón tay về, cũng không chờ đám người Lăng Hàn thở phào, nó lại đào lần nữa, tựa hồ không bắt được thề không bỏ qua.
– Không phải ăn ít ba người sao, cần nhớ mãi không quên như thế sao?
Lăng Hàn nhả rãnh nói.
– Ăn hàng!
Hồ Phỉ Vân nghĩa chánh từ nghiêm trách mắng.
Một lúc sau, cự viên ngừng lại.
Nhưng ba người Lăng Hàn không dám hoạt động, bằng không cự viên lại đột nhiên đào, bọn họ chẳng phải xui xẻo sao?
Bất quá, lúc này tựa hồ cự viên đã đi, hoặc là cố ý tê liệt ba người, lại chậm chạp không có động thủ lần nữa.
Trong sơn động, một mảnh an tĩnh.
Tuy ở đây rất tối, nhưng ba người Lăng Hàn đều là cường giả Thần cảnh, nhìn vật trong bóng đêm một chút vấn đề cũng không có.
Lăng Hàn có chút xấu hổ, bởi vì nguy cơ giảm bớt, tâm tư của hắn không khỏi sẽ phân tán.
Phía sau dựa vào một thân thể tuyệt vời, mà trong lòng nha? Đồng dạng là một cái vưu vật quyến rũ tận xương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









