[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 197 : Thử Xem Thân Thủ (c981-c985)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Thử Xem Thân Thủ
Thần Lôi không gây thương tổn được hắn, nhưng hắn chủ động tan rã thể phách lại không giống nhau, Thần cốt đứt đoạn, hóa thành vô số đoạn, chịu đựng Lôi Đình chi lực oanh kích, thăng hoa, tăng lên.
Sau đó mỗi lần đề thăng cảnh giới, đều phải trải qua Thiên Kiếp sao?
Lăng Hàn thầm nói, này hoàn toàn là một loại cực hình.
– Mỗi đề thăng một tiểu cảnh giới, đều phải trải qua Lôi Kiếp, rèn luyện thể phách một lần.
Tiểu Tháp đáp lại.
– Cũng chỉ có như vậy, mới có thể để thể phách của ngươi thiên chuy bách luyện, bất diệt bất phôi, đồng thời, mỗi một lần rèn luyện cũng là một lần ma luyện với Thần Hồn.
– Không thể làm chút Thần Đan, để người ngồi tên lửa trở thành Sáng Thế cảnh sao?
Lăng Hàn nhả rảnh hỏi.
– Còn có lạc thú gì?
Tiểu Tháp hỏi ngược lại.
– Quả thực không có.
Lăng Hàn cười nói, ánh mắt lóe sáng, hắn bắt đầu gây dựng lại Thần thể.
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, đúc lại Thần cốt.
Một phá một lập, chính là một lần rèn luyện, một lần bản chất tăng lên.
Chỉ là quá trình này thực không dễ chịu chút nào.
Trong cơ thể Lăng Hàn rõ ràng có Bất Diệt Chân Dịch, nhưng hiện tại không thể dùng, bởi vì nhất định phải để Thần cốt bị Thiên Kiếp rèn luyện, tẩy đi tạp chất trong đó, mới có thể để thể phách bước vào Thần Thiết cấp hai.
Điều này làm cho hắn đau đến không muốn sống.
Cũng chỉ có đạt đến cảnh giới như hắn, thần hồn vững chắc, có thể tạm thời thoát ly thân thể mà tồn tại, bằng không đổi lại người bình thường, thân thể đổ nát, vậy tự nhiên là bị chết triệt để.
– Không nên a, tiểu tử này sẽ không vượt qua Thiên Kiếp, chết mất chứ?
Sáu người bên cạnh kia đều kinh ngạc thốt lên, đầy mặt vẻ thất vọng.
Bọn họ tự nhiên không thể là đau lòng Lăng Hàn “chết”, mà là tiểu tử này chết, bọn họ liền không thể sưu hồn, được bí pháp trên người Lăng Hàn. nhưng hiện tại Thiên Kiếp tàn phá, ai dám ra tay với Lăng Hàn chứ?
Quấy rầy người khác độ kiếp, là sẽ bị Thiên Kiếp đối xử bình đẳng.
– Không đúng, nếu tiểu tử này chết, sao Thiên Kiếp còn không tiêu tan?
Có người lập tức kêu lên.
– Đúng vậy, người chết, Thiên Kiếp khẳng định lập tức biến mất, làm sao còn đang kéo dài?
– Tiểu tử này còn chưa có chết!
– Khà khà, không chết vậy thì tốt nhất, hiện tại tên này bị thương nặng như vậy, thể phách bị Thiên Kiếp xé ra, chờ sau đó chúng ta muốn đánh giết hắn dễ như trở bàn tay.
Bọn họ lập tức hưng phấn, bọn họ cực kỳ sợ hãi Thiên Kiếp, bởi vì đây là uy hiếp mà bất luận đại năng nào cũng sợ, ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng không dám vỗ ngực nói mình có thể ổn qua Thiên Kiếp.
Ai vượt qua Thiên Kiếp không ném mất nửa cái mạng?
Hai canh giờ sau, Thần cốt của Lăng Hàn hoàn thành biến hóa về chất, hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, để Thần cốt khép lại, hiện tại những Thần cốt này đều sánh ngang Thần Thiết cấp hai, ở trên bản chất lại lên một cấp độ.
Xương cốt định hình, huyết nhục cũng lập tức sống lại, hắn đang nhanh chóng phục hồi như cũ.
Hắn có rất nhiều thời gian, chủ động hấp thu lực lượng Lôi đình, bắt đầu rèn luyện Lôi thể lần thứ hai.
Nhưng lần này, hắn phát hiện mình hấp thu năng lượng Lôi đình có hạn, không phải thể phách của hắn không đủ, mà là Lôi Động Cửu Thiên ở trên chuyển hóa lực lượng Lôi đình có vẻ lực bất tòng tâm.
Đây là một môn thần thông, nhưng phóng tới Thần giới, có thể chỉ là một môn kỹ pháp phổ thông.
Mới bước vào Thần cảnh đã có vẻ lực bất tòng tâm.
Lăng Hàn không khỏi lắc đầu, suy nghĩ thêm, Huyền Nguyên Tam Thức truyền thừa từ Thiên Kiếm Cung, mà người mạnh nhất của Thiên Kiếm Cung cũng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh, vậy uy lực của môn kiếm pháp này cũng sẽ rất nhanh chạm tới bình cảnh, không cách nào tăng lên.
Pháp thuật không phải mình sáng tạo, sẽ gặp phải lúng túng như vậy.
Ở điểm này, liền không thể không khâm phục Vũ Hoàng, tự nghĩ ra Thiên Tử Quyền Pháp, chỉ cần cảnh giới của hắn tăng lên, uy lực quyền pháp tự nhiên có thể tăng lên, không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Đương nhiên, quá trình này tuyệt không đơn giản.
Vù, trong đầu Lăng Hàn có ký tự màu vàng chuyển động, có chút đã biến thành văn tự, có chút biến thành đồ án.
Diệt Long Tinh Thần Mũi tên.
Không đúng, không phải hắn học được Diệt Long Tinh Thần Mũi tên, mà là một thức mũi tên thuật mới.
Đây mới thực sự là Diệt Long Tinh Thần Mũi tên, một mũi tên diệt Long, một mũi tên đánh nát Tinh Thần! Chỉ có bước vào Thần cảnh, mới có tư cách học tập thức mũi tên thuật này.
Chỉ có một thức, bởi vì đây không phải là chiêu thức cố định, mà là một loại pháp môn vận chuyển lực lượng, rót lực lượng toàn thân vào mũi tên, thần cản giết thần, phật chặn giết phật.
Trước không hiện ra, bởi vì Lăng Hàn căn bản không có bước vào Thần cảnh.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, Thiên Kiếp đang tiêu tan, hắn lập tức trở thành Thần linh chân chính, ngưng tụ thành Sơn Hà chỉ là tiêu chí của Sơn Hà Cảnh, nhưng được hay không được, còn phải nhìn có thể vượt qua Thiên Kiếp hay không.
Khi một tia chớp cuối cùng đánh xuống, mây đen trên trời cấp tốc tiêu tan, một lần nữa biến thành màu đỏ thắm.
Xèo xèo xèo, sáu người kia lập tức vọt lại, hoàn toàn vây quanh hắn.
– Lá gan không nhỏ, lại dám luyện hóa Sơn Hà Thạch của chúng ta!
– Có điều, ngươi ở trong Thiên Kiếp bị trọng thương, tuy lấy linh dược chữa trị, nhưng khẳng định lưu lại hậu hoạn rất lớn.
– Còn không mau bó tay chịu trói, có thể thưởng cho ngươi một cái thống khoái!
Sáu người đều cười gằn, biểu hiện ngạo nhiên.
Tuy bọn họ đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng có hai người đạt đến tiểu cực vị đỉnh cao, ba người hậu kỳ, một người trung kỳ, hơn nữa hai người đạt đến đỉnh cao còn là thiên tài Nhất Tinh, sức chiến đấu có thể so với trung cực vị sơ kỳ.
Cái này muốn thu thập một người mới vừa bước vào Sơn Hà Cảnh, còn không phải trở tay sao?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Thực sự là chờ mong a, làm bao cát lâu như vậy, rốt cục đến phiên ta hoàn thủ! Đến đến đến, sáu người các ngươi, là dự định từng cái từng cái lên, hay đồng thời lên?
– Khẩu khí thật cuồng!
– Nghĩ mình bước vào Thần cảnh liền một bước lên trời sao?
– Thi Hạo, ngươi đi quyết định hắn!
– Được!
Một thanh niên ra tay, rất tùy ý phất tay về phía Lăng Hàn, vù, phía sau hắn hiện ra hư ảnh một ngọn núi lớn và một dòng sông, trên núi có thần văn phát sáng, nước sông cũng giống như thế.
Hắn là tiểu cực vị hậu kỳ, dòng sông rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều.
Hiện ra Sơn Hà, vậy nói rõ đòn đánh này của hắn nhìn như tùy ý, kỳ thực đã thật sự quyết tâm, bằng không hoàn toàn có thể ẩn giấu Sơn Hà đi.
Hiển nhiên hắn ở thái độ là miệt thị Lăng Hàn, nhưng trong lòng lại không dám bất cẩn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 982: Thiên Tài Ngũ Tinh
Dù sao mọi người đều là tiểu cực vị, hắn tự nhiên không dám quá bất cẩn.
Lăng Hàn không biết lực lượng của mình ra sao, tương tự không dám khinh thường, hắn hơi suy nghĩ, Sơn Hà cũng hiển hóa ra.
Phốc!
Năm người còn lại đồng thời cười phun, Sơn Hà này con mẹ nó sao nhỏ quá vậy!
Đánh giá cao hắn a.
Tuy Sơn Hà đều sẽ theo tu vi tăng lên mà lớn lên, nhưng khởi điểm thấp như thế… tuyệt đối không có tiền đồ.
Ngay cả Thi Hạo cũng lộ ra vẻ tươi cười, mình thực sự là quá cẩn thận, đối phương chỉ vừa đột phá mà thôi, có thể phát huy ra mấy phần uy lực của Sơn Hà Cảnh?
Oành!
Tay của hai người đụng vào nhau, chỉ hơi chậm lại, liền thấy tay của Thi Hạo như sợi mì, đùng… xương gãy từ nơi bả vai đâm ra, bạch cốt óng ánh, nhuộm từng tia từng tia máu tươi, như là mã não, ngưng tụ thành hạt châu, tụ mà không tán.
Trong khoảng thời gian ngắn, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Con mắt của mình có phải bị hoa không?
Năm người còn lại đều dùng sức nháy mắt, hẳn là Thi Hạo một quyền đánh cho Lăng Hàn gãy xương mới đúng.
Nhưng mặc cho bọn họ chớp mắt ra sao, tình cảnh trước mặt vẫn không có nửa điểm biến hóa.
Bọn họ hít một ngụm khí lạnh, lộ ra vẻ hoảng sợ.
Cái này cần lực lượng cỡ nào, thể phách gì, mới có thể một quyền đánh gãy xương cánh tay của Thi Hạo?
– A!
Thi Hạo cũng kinh ngạc đến ngây người, hiện tại mới cảm giác được đau nhức kéo tới, không nhịn được kêu thảm thiết, thân hình liên tiếp lui về phía sau, lộ ra vẻ mặt hoảng sợ đến mức tận cùng.
– Lực lượng này, tuyệt không phải là tiểu cực vị có thể có!
– Trung cực vị tiền kỳ, có thể còn không chỉ như vậy!
Sắc mặt sáu người đều rất nghiêm nghị.
Lực lượng đạt đến trung cực vị và sức chiến đấu đạt đến trung cực vị, đây là hai khái niệm bất đồng.
Như trong sáu người, hai gia hỏa tiểu cực vị đỉnh cao, Ngư Lập Huy và Vu Phu, bọn họ đều là thiên tài Nhất Tinh, sức chiến đấu có thể so với trung cực vị tiền kỳ, nhưng chỉ nói lực lượng, bọn họ vẫn là tiểu cực vị đỉnh cao.
Lực lượng chỉ là một bộ phận của sức chiến đấu, nhưng cũng là bộ phận quan trọng nhất, mà chỉ là lực lượng liền đạt đến trung cực vị tiền kỳ, vậy sức chiến đấu cực hạn có thể đạt đến mức nào?
Sáu người đương nhiên sợ, gia hỏa này chỉ vừa bước vào Sơn Hà Cảnh a!
Thiên tài Tứ Tinh? Thậm chí thiên tài Ngũ Tinh?
Lăng Hàn lộ ra nụ cười thỏa mãn, thật không phụ hắn tu lực lượng đến Phá Hư hai mươi tinh mới đột phá, hiện tại chỉ là lực lượng liền đạt đến mức độ của thiên tài Tứ Tinh, lại thêm Chân Thị Chi Nhãn, Huyền Nguyên Tam Thức và thần thông bí pháp sẽ ra sao?
– Đến đến đến, chúng ta đánh thoải mái!
Hắn có vẻ rất hưng phấn, không thể chờ đợi được nữa mà muốn nghiệm chứng thực lực của mình.
– Chẳng lẽ lại sợ ngươi!
Sáu người đều rống to, ngay cả Thi Hạo bị thương cũng vội dùng mấy viên đan dược, mạnh mẽ nối xương gãy, lại lấy nguyên lực gia trì, trong thời gian ngắn vẫn có thể toàn lực chiến một trận.
Nhưng bọn họ tuyệt đối không phải hạng người huyết dũng, dồn dập lấy ra binh khí, không phải đao chính là kiếm, có vẻ rất chỉnh tề.
Lăng Hàn cười ha ha, chủ động xuất kích, hiện tại thể phách của hắn có thể so với Thần Thiết cấp hai, ở trong bí cảnh này cần kiêng kỵ ai sao?
Oành oành oành, hắn như hùng sư giết vào bầy sói, sáu người lại không có dũng khí chính diện đấu với hắn, dồn dập vòng tới sau hông lại đánh chém.
Đao kiếm dật động, có một thanh kiếm lại có thần văn lấp lóe.
Này không chỉ là Thần Thiết chế tạo đơn giản như vậy, hơn nữa còn lạc ấn thần văn, nắm giữ uy năng đáng sợ.
Thần khí!
Đây là lần thứ nhất Lăng Hàn ở Thần giới nhìn thấy Thần khí, không khỏi cảm giác mới mẻ.
Thần khí này nắm giữ uy năng của hỏa diễm, mũi kiếm thỉnh thoảng chém ra một đạo sóng lửa, rất nhỏ, nhưng uy lực cực lớn, Lăng Hàn cố ý để trúng, trên tay liền hiện ra khói xanh, cảm giác được một tia nóng rực.
Cũng chỉ là nóng rực mà thôi, dù lấy thể phách Thần Thiết cấp một lúc trước cũng chưa chắc có thể thương tổn được, huống chi là hiện tại.
Nhưng nếu đẳng cấp Thần khí cao hơn thì sao?
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, cho dù thể phách của hắn cường hãn cũng không thể quá mức bất cẩn, dù sao cảnh giới của hắn bây giờ còn thấp.
Hắn thử lấy ra Hóa Thiên Oản, xem có thể thu lấy Thần khí này hay không.
Vù, trên Hóa Thiên Oản cũng có từng đạo từng đạo thần văn phát sáng, tự động bay lên không, cùng Thần khí kia đối lập.
Không phân cao thấp.
Lăng Hàn không khỏi thở dài, xem ra cấp bậc của Hóa Thiên Oản cũng chỉ như thế, bởi vì thu không được Thần binh này, nói rõ phẩm chất của nó chỉ là Thần khí cấp một mà thôi.
Cũng đúng, nếu như quá mạnh mẽ, hắn sao có thể vận chuyển được?
Ở tiểu thế giới, gia sản của Lăng Hàn vô cùng thâm hậu, Hóa Thiên Oản, Chú bình, thứ nào lấy ra không khiến người đỏ mắt? Nhưng hiện tại đến xem, đây đều chỉ là Thần khí cấp một, ở Thần giới thuộc về lót đáy.
Lăng Hàn triển khai Huyền Nguyên Tam Thức, Lôi Động Cửu Thiên cùng bí pháp, phân tích sức chiến đấu của mình.
Nếu như không vận chuyển võ kỹ gì, chỉ bằng lực lượng oanh kích, sức chiến đấu của hắn là thiên tài Tứ Tinh, nhưng nếu vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên, Huyền Nguyên Tam Thức hay tùy ý một môn bí pháp, sức chiến đấu của hắn vẫn là tứ tinh, không thể bước vào cấp độ ngũ tinh.
Chỉ có hắn chồng chất mấy môn thần thông, sức chiến đấu của hắn mới rốt cục xông lên ngũ tinh.
Điều này cũng có thể thấy được, ở Thần cảnh muốn vượt cấp chiến đấu là khó khăn cỡ nào, mà Lăng Hàn cũng đồng thời vui mừng, mình kiên cố để lực lượng thẳng tiến đến Phá Hư hai mươi tinh, bằng không hiện tại sức chiến đấu của hắn nhiều nhất chỉ tứ tinh.
– Có điều, còn chưa thử qua chiêu chung cực của Diệt Long Tinh Thần Mũi tên.
Lăng Hàn thầm nói, hắn cũng không có dự định thí nghiệm, mũi tên này sẽ bắn ra lực lượng toàn thân, phỏng chừng hắn bắn ra một mũi liền phải khôi phục rất lâu.
Hơn nữa, thực lực sáu người này quá yếu, cũng thí nghiệm không ra uy lực cực hạn.
Vậy thử Chú bình xem.
Lăng Hàn phân biệt oanh tổn thương sáu người, đỏ máu tươi của bọn họ vào trong Chú bình, kết quả bị hắn chú chết một cái, hai cái nát tay nát chân, còn sót lại ba cái thì chỉ đầu váng mắt hoa, không có ảnh hưởng quá lớn.
Quả nhiên, giống Hóa Thiên Oản, đều thuộc về Thần khí, nhưng Thần khí cấp thấp.
– Không lãng phí thời gian với các ngươi!
Lăng Hàn tăng sức chiến đấu lên, giết chết hai người nát tay nát chân, một kiếm đánh chết người thứ ba, liền chỉ còn lại hai đối thủ tiểu cực vị đỉnh phong.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 983: Cái Quỷ Gì
Hai người này nhìn nhau một cái, đều có thể từ trên mặt của đối phương nhìn thấy cực kỳ hoảng sợ, dồn dập quay người bỏ chạy, hơn nữa phân hai phương hướng khác nhau.
– Hắc!
Lăng Hàn đánh Thất Sát Trấn Hồn Thuật, người bên trái hơi ngưng lại, bị hắn đuổi theo, Phúc Địa Ấn oanh qua, nhất thời trực tiếp đánh nổ thức hải.
Nhưng chỉ nháy mắt như thế, người bên phải đã chạy ra xa trăm trượng.
Lăng Hàn lấy cung tên, phát động Diệt Long Tinh Thần Mũi tên, xèo, một mũi tên bắn nhanh.
Hắn cũng không có sử dụng mũi tên chung cực, nhưng mũi tên này vẫn cực kỳ đáng sợ, mà người chạy trốn kia căn bản không có dũng khí quay đầu lại chiến một trận, chỉ biết thoát thân, thì làm sao có thể trốn được?
Phốc, mũi tên vào thể, trực tiếp thấu tâm mà qua.
Người kia kinh ngạc xoay người lại, muốn nói cái gì, oành, nhưng toàn bộ lồng ngực đột nhiên nổ tung, chớp mắt liền chết.
– Lợi hại!
Lăng Hàn đi tới nhặt mũi tên lên, đây là mũi tên của sát thủ Ám Dạ Đường, trước hắn không có phát hiện, trên mũi tên còn có thần văn, tăng lên lực sát thương rất lớn.
May nhờ thể phách của hắn đủ mạnh, bằng không lúc đó hắn bị mũi tên xuyên thấu thân thể, hiện tại liền không có cơ hội đứng ở chỗ này.
– Đây là một bài học, quyết không thể coi thể phách của mình mạnh mẽ mà bất cẩn, bằng không chính là tự đào hố chôn mình.
Lăng Hàn thầm nói.
Hắn thu không gian linh khí của sáu người, lại còn có mấy trăm khối Chân Nguyên Thạch, đây là một chút tiền nhỏ.
Mà để hắn cao hứng chính là, còn có ba khối linh nhục, cuối cùng, còn có hai khối Sơn Hà Thạch!
– Chẳng trách nhiều người thích giết người đoạt bảo như vậy, xác thực, phất quá nhanh a.
– Có điều, ngươi có thể giết người, người khác cũng có thể giết ngươi, quả báo khó chịu.
– Ta sẽ không chủ động đi cướp người khác, nhưng ai không có mắt có ý đồ với ta, vậy liền.. ha ha.
Còn có thanh thần kiếm kia, rất hợp tay, chỉ là hắn không dám dùng ở nơi này, bằng không chính là đang nói tổ bảy người trước là chết ở trong tay hắn.
Tuy mọi người đều biết trong bí cảnh khó tránh khỏi giết chóc, nhưng cũng không thể kiêu căng đến mức độ như thế.
– Sau khi trở về lại dùng.
Lăng Hàn tỉ mỉ so sánh phương hướng, trong này không có nhật nguyệt, phương hướng kỳ thực là đối lập, ở trong vô số năm thăm dò bị người xác định ra.
Trước hắn đã ghi nhớ địa đồ của Thủy Nhạn Ngọc, bởi vậy, so sánh địa hình một chút, hắn liền bước về Xích Hồ.
– Ô ô ô…
Cũng không lâu lắm, chỉ nghe tiếng khóc thăm thẳm từ trong rừng rậm truyền ra, thật giống như quỷ khóc.
Lăng Hàn rùng mình.
Trong bí cảnh, cái gì lung ta lung tung, quái vật không thể tưởng tượng nổi đều có thể xuất hiện, nên… xuất hiện một con quỷ cũng không kì lạ.
Hiếu kỳ hại chết mèo, lá gan của hắn rất lớn, lòng hiếu kỳ lại nặng hiếm thấy, không nhịn được liền men theo tiếng khóc, thân hình nhẹ nhàng, còn lấy ra thanh thần kiếm kia, cẩn thận từng li từng tí.
Hắn đi tới bên rừng rậm, nhẹ nhàng đẩy bụi cỏ, chỉ thấy phía trước có một bạch y nhân đang khóc thút thít, mà càng doạ người chính là, nàng lại không có đầu!
Thực sự là quỷ?
Lăng Hàn nắm chuôi kiếm, cả người có một cảm giác lạ lạ, không phải sợ sệt, mà là hưng phấn.
Hắn vẫn chưa có chém quỷ lần nào a.
Vèo, hắn phi thân lên, một kiếm chém tới.
– Hả?
Bạch y nhân kia đột nhiên ngẩng đầu… ai nói nàng không có đầu, chỉ là vừa nãy chôn đầu quá thấp, hai tay lại ôm cổ, chỉ có thể nhìn thấy vải vóc màu trắng, ngay cả cổ cũng không nhìn thấy, cho nên mới lầm tưởng nàng không có đầu.
Cửu Quận Vương… Hồ Phỉ Vân.
Thiếu nữ này đầy mặt đều là nước mắt, trên mặt mang theo vẻ mê man, cho đến khi ánh kiếm làm lóa mắt, mới đột nhiên mở miệng nhỏ, lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng thậm chí ngay cả bản năng tránh né chống đỡ cũng không có.
Lăng Hàn đã không thể thu kiếm, lúc này chỉ có thể dùng lực đẩy một cái, mũi kiếm sát bên trái của Hồ Phỉ Vân, kình phong xẹt qua, để tay áo của nàng phấp phới.
Phốc phốc phốc phốc, Kiếm Mang đảo qua, phía sau Hồ Phỉ Vân, chí ít trăm cây đại thụ bị chặt đứt, ầm ầm ầm ngã xuống.
Hồ Phỉ Vân ngừng một hồi, sau đó đột nhiên nhảy lên, cuối cùng phản ứng lại.
Nàng xoa xoa nước mắt, nức nở nói:
– Ngươi… tại sao ngươi muốn chém ta?
Trên khuôn mặt đều là vẻ oan ức.
Cái này?
Lăng Hàn nhe răng nói:
– Ta còn tưởng rằng ngươi là quỷ.
– Người ta không phải quỷ!
Hồ Phỉ Vân vội vàng lắc đầu, nhưng lập tức lộ ra vẻ sợ sệt hỏi.
– Nơi này có quỷ?
Nàng sợ đến run cầm cập.
Lăng Hàn thực không cách nào tưởng tượng, một tiểu cô nương như thế lại có thể ngồi lên vị trí Cửu Quận Vương, để Tả Hữu Tướng, bảy đại tướng đều kính nể.
Hắn cười ha ha nói:
– Hẳn là không có.
– Vậy thì là khả năng có?
Hồ Phỉ Vân rất yêu thích để tâm vào chuyện vụn vặt.
– Coi như có quỷ, vậy cũng không có gì đáng sợ.
Lăng Hàn cười nói.
– Có câu không làm việc đuối lý, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa.
– A, không cần nói!
Nhưng Hồ Phỉ Vân lại sợ đến khuôn mặt trắng bệch.
– Người ta cho mấy vị tỷ tỷ uống linh dịch có thuốc xổ, sẽ bị quỷ quấn lấy, ô ô ô…
Lăng Hàn không khỏi cạn lời, chỉ có thể trấn an nói:
– Không có chuyện gì, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, còn chưa đủ để quỷ nhìn chằm chằm ngươi, ngươi cho rằng mỗi con quỷ đều rất nhàn rỗi sao?
– Làm sao ngươi biết quỷ nhàn hay không nhàn, ngươi gặp quỷ rồi sao?
Hồ Phỉ Vân một bên sợ đến run cầm cập, một bên lộ ra vẻ tò mò.
Lăng Hàn có chút phát điên, vội vã bỏ qua cái đề tài này, nói:
– Cửu Quận Vương, sao ngươi lại ngồi khóc ở đây một mình? Ba hộ vệ của ngươi đâu?
Bị hắn hỏi như vậy, Hồ Phỉ Vân lập tức khóc lên, khóc thút thít nói:
– Các nàng Thính Cần, Vận Dung đều chết rồi! Ô ô ô, đều là bảo vệ ta, mới bị ác thú kia ăn đi.
Lăng Hàn cả kinh, lấy Loạn Tinh nữ hoàng ân sủng với Cửu Vương, phái ra ba nữ vệ kia không chỉ là tiểu cực vị đỉnh cao, khẳng định còn lấy bí pháp tăng lên tới trình độ thiên tài Tam Tinh, Tứ Tinh, sức chiến đấu có thể so với trung cực vị hậu kỳ thậm chí đỉnh cao.
Nhưng ba người liên thủ đều không địch lại, vậy con “ác thú” kia mạnh bao nhiêu?
Chí ít cũng là sức chiến đấu của đại cực vị, thậm chí là hậu kỳ, đỉnh cao, bằng không không thể để ba vệ kia một cái cũng không thể chạy thoát.
Nhân vật như vậy ngay cả Lăng Hàn thấy cũng chỉ có trốn, Thần Thiết cấp hai bị sức chiến đấu của đại cực vị oanh kích, vẫn sẽ có khả năng bị phá hỏng.
Mà thần hồn của hắn không có tăng lên rõ ràng, Thất Sát Trấn Hồn Thuật phỏng chừng cũng không có tác dụng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 984: Đấu Yêu Lang (Thượng)
– Đây là chức trách của các nàng, hiện tại ngươi không có chuyện gì, các nàng cũng có thể yên nghỉ.
Lăng Hàn an ủi.
– Ô ô ô, nhưng mà người ta vẫn rất thương tâm.
Hồ Phỉ Vân lau nước mắt nói.
– Được rồi, được rồi, lại khóc liền không đẹp nữa.
Lăng Hàn cũng không am hiểu an ủi người, hơn nữa, so sánh với Hổ Nữu, Hồ Phỉ Vân càng như một đứa bé, Hổ Nữu mới là đại nhân.
Có điều, câu nói này lại bắn trúng chỗ yếu của Hồ Phỉ Vân, nàng vội lau khô nước mắt, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, không cho nước mắt lại chảy xuống.
Nàng lấy ra một chiếc gương, soi mình, khuôn mặt nhỏ oan ức, thật giống như lại muốn khóc lên:
– Quả nhiên biến dạng.
– Không xấu, không xấu, đẹp vô cùng!
Lăng Hàn vội lấy thức ăn đưa tới.
– Đến, ăn một chút gì đi.
Nếu như Hổ Nữu, khẳng định mặt mày hớn hở, cái gì cũng ném qua sau đầu, nhưng vị Cửu Quận Vương này lại không phải kẻ tham ăn, biểu hiện không đề chấn chút nào.
– Vậy ngươi liền chờ ở đây, đợi thời gian đến tự nhiên có thể đi ra ngoài.
Lăng Hàn nói.
– Không được!
Hồ Phỉ Vân vội nhảy lên, nắm lấy góc áo của hắn.
– Người ta sợ, người ta không muốn một mình!
Vô cùng đáng thương, phảng phất một cô bé đang làm nũng vậy.
Lăng Hàn thật có chút không cách nào tưởng tượng, một người như vậy tương lai có thể trở thành cường giả siêu cấp quát tháo phong vân.
Nhưng Bát Vương đều trước sau bước vào Tinh Thần cảnh, dựa theo thông lệ, nàng cũng sẽ không ngoại lệ.
– Được rồi, ngươi theo ta đi.
Lăng Hàn gật đầu, hắn không chịu được cặp mắt giống như biết nói kia của Hồ Phỉ Vân.
May là nữ nhân này thuộc phái ngây thơ, bằng không nếu như là loại hình quyến rũ, vậy phối hợp đôi mắt kia tuyệt đối có thể mê chết người.
Cũng còn tốt, đến Xích Hồ liền có thể ném nàng cho Thủy Nhạn Ngọc.
Lúc này Hồ Phỉ Vân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng làm sao cũng không chịu buông góc áo của Lăng Hàn, một bộ sợ hắn chuồn mất.
Lăng Hàn thở dài, mang theo cái đuôi này lên đường, cũng còn tốt, bọn họ cách Xích Hồ cũng không xa, chỉ có một ngày hành trình.
– Xích hô! Xích hô!
Bọn họ đi một đoạn đường, phía trước có một đường núi gập ghềnh, có tiếng thú thét khiếp người vang vọng ở trên đỉnh núi, thật giống như tuyên cáo sự thống trị của nó.
– Là con ác thú kia!
Hồ Phỉ Vân nhất thời sợ đến nép về bên người Lăng Hàn.
– Không nên đi qua, ngươi cũng sẽ bị nó ăn.
Ngươi không thể nói lời dễ nghe một chút sao?
Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói:
– Mục tiêu của chúng ta chỉ là thông qua nơi này, vì lẽ đó không cần gây xung đột với con yêu thú kia, lặng lẽ thông qua là được.
Hồ Phỉ Vân vội vàng gật đầu, lá gan của nàng thực rất nhỏ.
Nơi này núi đá liên tiếp, đúng là thiên nhiên công sự, bọn họ một đường dùng tảng đá yểm hộ, thông qua ngọn núi này, ở lúc rời đi, Lăng Hàn nhìn thấy một kỳ thú ở trên ngọn núi, hình như lang, nhưng mọc ra một đôi cánh to lớn màu đen, còn có ba cái đầu, phân ba màu kim, ngân, hồng, cực kỳ quái dị.
Cho dù cách xa như vậy, Lăng Hàn ngưng lại vẫn khiến con yêu thú kia phản ứng, có một cái đầu sói nhìn lại, nhất thời lộ ra vẻ khinh thường.
Nó cũng không có hành động, nhưng bên người có một con Yêu Lang bay lên, bộ dáng xấp xỉ nó, nhưng nhỏ hơn rất nhiều, chỉ có hai cái đầu, một ngân một đỏ, hơn nữa đầu ngân nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng một nửa đầu hồng.
Song đầu lang bay về phía hai người Lăng Hàn, phía sau có hư ảnh hai ngọn núi, một dòng sông.
Hai ngọn núi, một dòng sông, Sơn Hà Cảnh cực vị trung kỳ.
Song Đầu Lang chính là trung cực vị, Tam Đầu Lang chính là… đại cực vị?
Nhân vật như vậy ngay cả Lăng Hàn cũng không cách nào đối đầu, thậm chí ngay cả Thần thể của hắn cũng có thể bị xé nát.
Chẳng trách, ngay cả ba hộ vệ mà Loạn Tinh nữ hoàng cố ý phái cho Hồ Phỉ Vân cũng bị diệt, vì con đại yêu kia xác thực quá mạnh mẽ.
Có điều, trung cực vị trung kỳ?
Lăng Hàn cũng không trốn, chỉ có chiến ý vô tận.
Người ta mọc cánh, hơn nữa còn là trung cực vị, nếu như không có người kiềm chế, chuyện này làm sao trốn?
Lăng Hàn còn có Hắc Tháp, bởi vậy hắn không có hoang mang, mà lấy ra cung tên.
Yêu thú cường đại như thế, vừa vặn dùng để thử uy lực của Diệt Long Tinh Thần Mũi tên.
– Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ a!
Hồ Phỉ Vân gấp đến độ xoay quanh, nhưng nàng rất nghĩa khí, không có bỏ lại Lăng Hàn chạy trốn, đương nhiên cũng có thể nàng gấp choáng váng, đã quên chạy trốn.
Lăng Hàn vận chuyển Chân Thị Chi Nhãn, khóa chặt một cái đầu của nó, sau đó mở cung, hàm nghĩa của chiêu thức lưu chuyển ở trong lòng, hắn tụ tinh khí thần ngưng chú lên mũi tên.
Vù, thần văn trên mũi tên phát sáng, không có thấy máu liền kích hoạt rồi.
Thần văn này cực kỳ đặc thù, chỉ có thấy máu mới sẽ kích hoạt, bùng nổ ra uy năng khủng bố, ngay cả Thần thể cũng có thể nổ tung, không bị nguyên lực trấn áp.
Nhưng hiện tại Lăng Hàn toàn lực rót vào, lại sớm phát sáng.
Trong lòng của Lăng Hàn không còn ý niệm khác, trong mắt cũng không nhìn thấy cảnh vật khác, chỉ có con Yêu Lang bay nhào mà tới kia.
Xèo, hắn bắn ra một mũi tên.
Nhất thời, hắn chỉ cảm thấy toàn thân như nhũn ra, cả người thoát lực, mồ hôi như suối lăn xuống.
Nếu không phải thể phách của hắn cực kỳ mạnh mẽ, phỏng chừng hiện tại đã đặt mông ngồi trên mặt đất.
Một mũi tên cuối cùng, rót hết tinh khí thần của hắn vào mũi tên bắn ra.
Uy lực bao nhiêu?
Xoạt, mũi tên phá không, nhanh như một đạo lưu tinh.
Yêu Lang kinh hãi, muốn đập cánh tránh né, nhưng ã đã muộn, phốc… mũi tên bắn vào mắt trái của đầu đỏ, cắm thẳng tới chuôi.
Đùng!
Cái đầu này của nó nổ tung, nhất thời, ngọn lửa màu đỏ thắm dày đặc trên bầu trời, trong cổ nó phun ra lửa cháy hừng hực, thậm chí còn phun đến cái đầu khác, đau đến con Yêu Lang này kêu quái dị, không ngừng đập hai cánh.
Không chết!
Điều này là bởi vì còn có một cái đầu khác sao? Đối phó yêu thú như vậy, nhất định phải chém xuống ba cái đầu mới có thể giết chết sao?
Sức sống của con Yêu Lang này quá mạnh mẽ, đầu lâu sót lại hung quang sáng quắc nhìn chằm chằm Lăng Hàn, tỏa ra vẻ cừu hận.
Lăng Hàn cài tên.
Con Yêu Lang kia lệ kêu một tiếng, đột nhiên xoay người mà bay, trốn về trên đỉnh núi.
Lăng Hàn đùng một cái ngồi trên mặt đất, hắn nào còn lực lượng bắn mũi tên thứ hai? Vừa nãy chỉ là làm dáng một chút, không nghĩ tới con Yêu Lang này thông minh có chút cao, kết quả ngược lại mắc mưu.
Bằng không đổi thành yêu thú khác, vậy căn bản không sợ sinh tử, quản ngươi mạnh hơn bao nhiêu, trước tiên giết tới lại nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 985: Đấu Yêu Lang (Hạ)
Hắn chỉ cảm thấy cả người không còn một chút xíu khí lực, bất kể là thể lực hay nguyên lực, đều bị lấy hết sạch.
Uy lực của một mũi tên cuối cùng xác thực rất lớn, nhưng đánh đổi là lực lượng suy kiệt trong nháy mắt.
Lấy lực lượng trung cực vị tiền kỳ thường quy của Lăng Hàn, lại trong nháy mắt đánh ra toàn bộ, dựa vào thần uy, cuối cùng đạt đến lực phá hoại trung cực vị hậu kỳ, bằng không mũi tên này tuyệt đối không thể kiến công.
Vượt qua Lục Tinh.
Lăng Hàn vô cùng hài lòng, thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết mà thôi, nhưng hắn có thể đạt đến Lục Tinh, tuy trong đó cũng có tác dụng của bản thân thần tiễn, nhưng hiện tại hắn chỉ vừa bước vào tiểu cực vị, nếu như mài giũa cảnh giới một chút, vậy coi như dùng tên phổ thông cũng có thể bắn ra lực phá hoại Lục Tinh.
– Ngang!
Thấy Tiểu Yêu bị thương, con đại yêu kia giận tím mặt, ba cái đầu ngửa mặt lên trời gào thét, dù cho cách xa như vậy, Lăng Hàn và Hồ Phỉ Vân cũng cảm giác được lực áp bách đáng sợ.
Phù phù xoạt, nó vỗ cánh lên, giết tới hai người Lăng Hàn.
Chỉ phất cánh một cái, tốc độ lại như điện quang!
Đừng nói hiện tại Lăng Hàn cực kỳ suy yếu, dù hắn ở thời điểm toàn thịnh, lại bắn một chi Diệt Long Tinh Thần Tiễn cũng không biện pháp, ròng rã áp chế hai tiểu cảnh giới, chí ít Hợp Ninh Tinh tuyệt không người có thể đối kháng.
Trong nháy mắt, Lăng Hàn nhất định phải làm ra lựa chọn.
– Không nên chống cự thần thức của ta bao vây!
Lăng Hàn nhìn Hồ Phỉ Vân quát lên.
Hắn vẫn rất có hảo cảm với vị Cửu Quận Vương này, một người ngây thơ thiện lương, huống hồ còn có ân huệ tặng đan, hắn không thể trơ mắt nhìn đối phương chết vào miệng của Yêu Lang.
Lúc này Hồ Phỉ Vân lại còn hướng về hắn nguýt một cái, oan ức nói:
– Tại sao ngươi muốn hung ta?
Lăng Hàn nào còn có thời gian giải thích, thần thức vội vàng tuôn ra, bao vây Hồ Phỉ Vân.
Oành!
Thần thức của hắn bị gảy trở về, đây là gặp phải chống lại.
Như vậy, lại muốn bao vây đối phương, chỉ có một biện pháp, chính là lấy Thất Sát Trấn Hồn Thuật đánh ngất đối phương, lại thu vào Hắc Tháp.
Cũng được, làm cho nàng không rõ vì sao, bằng không lấy lòng dạ của nàng bảo đảm dăm ba câu liền bị người dụ ra hết bí mật.
Lăng Hàn lập tức phát động tinh thần xung kích, cũng không nghĩ đến trên người Hồ Phỉ Vân lại có một vầng sáng hồng nhạt di động, chấn thần thức của hắn trở lại.
Đồng thời, một luồng khí thế đáng sợ từ trên người Hồ Phỉ Vân dật động mà ra, để Lăng Hàn trong nháy mắt cảm giác mình nhỏ bé như một con giun dế.
Khí thế này… có chút quen thuộc.
Loạn Tinh nữ hoàng!
Nhất định là Loạn Tinh nữ hoàng làm bí thuật gì ở trên người nàng, bảo vệ thần thức của nàng.
Chỉ là hiện tại cái này không phải thành giúp đỡ sao?
Oanh, tốc độ của con đại yêu kia nhanh bực nào, trong nháy mắt đã đuổi theo, ba cái đầu phân biệt nhìn chằm chằm Lăng Hàn và Hồ Phỉ Vân, há miệng, trong cái đầu màu vàng bắn ra mấy chục đạo kim quang.
Ngân đầu phun ra sợi tơ màu trắng, hình thành một chiếc võng, sợi tơ tỉ mỉ, toả ra tia sáng lạnh lẽo, phỏng chừng cắt trúng một cái, cả người sẽ bị cắt thành mảnh vỡ.
Cuối cùng đầu hồng phun ra hỏa diễm, nhiệt độ cực cao, phỏng chừng ngay cả Thần Thiết cấp một cũng có thể thiêu tan.
Lúc này, Lăng Hàn cũng không có lựa chọn, chỉ có thể một mình trốn vào trong Hắc Tháp, bằng không chính là hắn và Hồ Phỉ Vân cùng chết, vậy thực sự là hoàn toàn không có ý nghĩa.
Nhưng trong nháy mắt hắn muốn trốn đi, lại nghe Hồ Phỉ Vân hừ một tiếng.
Âm thanh kỳ lạnh, tràn ngập uy thế của kẻ bề trên.
Oành!
Công kích đầy trời nhất thời biến mất sạch sẽ, mà con Yêu Lang kia càng thẳng tắp rơi xuống, không nhúc nhích, thật giống như bị hù chết.
Lăng Hàn chấn kinh đến nhìn Hồ Phỉ Vân, tiếng hừ lạnh kia tuyệt đối không phải của Hồ Phỉ Vân, mà là của Loạn Tinh nữ hoàng.
Khẳng định không sai, vị nữ hoàng kia quá mức chói mắt, dù là ai chỉ cần gặp nàng một lần, nghe nàng nói chuyện, thì sẽ không bao giờ quên phong thái và thanh âm của nàng.
Để Lăng Hàn không rõ chính là, Loạn Tinh nữ hoàng là làm sao mượn tay của Hồ Phỉ Vân xuất thủ, chỉ một tiếng hừ lạnh liền ép một Yêu Lang Sơn Hà Cảnh đại cực vị?
Lấy thực lực Tinh Thần cảnh đại viên mãn của Loạn Tinh nữ hoàng, muốn trấn áp một yêu thú chỉ là Sơn Hà Cảnh đại cực vị tự nhiên là chuyện dễ dàng.
Nhưng vấn đề là, hiện tại vị nữ hoàng này không biết cách đây bao xa.
Nàng là lưu lại một tia ý thức ở trên người Hồ Phỉ Vân sao? Hay là bí pháp nào đó?
Lăng Hàn thầm lắc đầu, chí ít hắn biết, Thần giới không có bí pháp như vậy.
Bằng không, Tả Tướng cần gì phải tìm Đường Phong, trực tiếp gia trì thần thức lên người ái nữ, ở đây không phải như giẫm trên đất bằng sao?
Nhưng hắn có thể khẳng định, vừa nãy nhất định là Loạn Tinh nữ hoàng ra tay!
Có thể trở thành một trong tam đại bá chủ của Hợp Ninh Tinh, Loạn Tinh nữ hoàng quả nhiên danh bất hư truyền, nắm giữ thực lực người thường không có.
Lúc này, Hồ Phỉ Vân quay đầu lại liếc nhìn hắn, rõ ràng là khuôn mặt đồng nhất, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác nhau, tràn ngập uy thế kẻ bề trên, để hô hấp của Lăng Hàn đình trệ, trên trán tuôn ra mồ hôi lạnh.
Đây tuyệt đối không phải Hồ Phỉ Vân, mà là Loạn Tinh nữ hoàng… Hoặc nói, là Loạn Tinh nữ hoàng chi phối thân thể.
Trong con ngươi của Hồ Phỉ Vân lướt qua một đạo hàn quang, nhất thời, sát ý hóa thành thực chất, xé rách không gian bốn phía, nhưng nàng do dự một chút, chung quy không có ra tay.
Chỉ trong nháy mắt, uy thế đáng sợ kia liền biến mất sạch sành sanh.
– Ồ, con ác thú này chết như thế nào?
Hồ Phỉ Vân đột nhiên kêu lên, trong thanh âm tràn ngập kinh ngạc cùng không rõ.
Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy dáng dấp của Hồ Phỉ Vân ngây thơ, tựa hồ căn bản không nhớ rõ chuyện đã xảy ra vừa nãy.
Quái lạ!
Đột nhiên Lăng Hàn cảm thấy, có khả năng Cửu Vương không phải cùng Loạn Tinh nữ hoàng có quan hệ tình như tỷ muội đơn giản như vậy, mà có ràng buộc rất sâu, càng có khả năng cất giấu bí mật lớn gì, vì lẽ đó vừa nãy Loạn Tinh nữ hoàng có dự định giết hắn diệt khẩu, nhưng cuối cùng không ra tay.
Đương nhiên, nếu như nàng ra tay, Lăng Hàn cũng có thể trốn vào trong Hắc Tháp.
– Lăng Hàn, ngươi giết con ác thú kia?
Hồ Phỉ Vân nhìn về phía Lăng Hàn, trong mắt to tràn ngập cảm động.
– Quá tốt rồi, ngươi báo thù cho các nàng Thính Cần, Vận Dung rồi!
Nàng vô cùng kích động, nắm lấy tay Lăng Hàn rồi liên tục đong đưa cánh tay.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tinh Ngự [Dịch] Tinh Ngự](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tinh-Ngu-Audio-Truyen.jpg)


