[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 190 : Lễ Vật Của Triệu Luân (c946-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 946: Lễ Vật Của Triệu Luân
– Tuy Triệu Luân rất lợi hại, nhưng bản tiểu thư không sợ hắn.
Ngươi cầu đến bản tiểu thư hài lòng, bản tiểu thư cũng không phải là không thể bảo hộ ngươi.
– Vậy coi như thôi, ta không có hứng thú làm nô tài.
Lăng Hàn kiên quyết cự tuyệt.
Lệ Vi Vi vừa tức vừa buồn bực, cái đầu gỗ này, ngay cả nàng muốn đối nghịch với Triệu Luân cũng trải qua một phen đấu tranh tư tưởng, thực lực Triệu gia không thua Tả Tướng Phủ chút nào a.
Hơn nữa, đạt tới độ cao như bọn họ, thái độ của tiểu bối xưa nay không khác đại biểu thái độ của tiền bối, vạn nhất có người truyền ra tin tức Tả Tướng và Triệu Đại Tướng Quân không hợp, đó không phải là cho Hữu Tướng cơ hội đả kích sao?
Xú đầu gỗ này, cư nhiên cự tuyệt nhanh như vậy, cô phụ hảo tâm của nàng, thực sự là tức chết nàng!
– Hừ, quản ngươi chết sống!
Nàng quay người chạy ra ngoài.
Thần tình của Lăng Hàn lạnh nhạt, từ lúc hắn đáp ứng Thủy Nhạn Ngọc, thì đã ngờ tới sẽ có kết quả gì.
Nhưng tin tưởng cho dù là Triệu Luân cũng không dám công nhiên hành hung ở trong học viện, có chút quy củ là phải tuân thủ.
Dù sao Triệu gia chỉ là tướng quân của Loạn Tinh Hoàng Triều, không phải Hoàng Đế!
Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, có gì phải sợ.
– Há, Nhạn Ngọc thật chính mồm thừa nhận?
Dưới một thác nước, một nam tử trẻ tuổi đứng chắp tay, phía sau có ba hư ảnh núi sông, rõ ràng là tồn tại Sơn Hà cảnh đại cực vị.
Nhìn kỹ, Sơn Hà của hắn không rõ ràng như thường nhân, mà là có từng đạo quang mang màu đỏ chớp động, tản ra khí tức kinh khủng.
– Vâng, thiếu chủ!
Phía sau hắn quỳ một thanh niên, thần tình cung kính lại cuồng nhiệt, phảng phất người trước mặt là Chủ Thần.
Thanh niên đứng chắp tay chính là Triệu Luân, mà thanh niên nửa quỳ là một thị vệ của hắn, tên Tả Tiêu, hắn hướng Triệu Luân bẩm báo sự tình Thủy Nhạn Ngọc và Lăng Hàn tự định chung thân.
Hắn rất phẫn nộ, Thủy Nhạn Ngọc có thể được thiếu chủ của bọn họ xem trọng, đó là phúc phận mà đối phương đã tu luyện mấy đời, nhưng đối phương lãnh đạm với thiếu chủ không nói, hiện tại còn đeo nón xanh cho thiếu chủ.
Quả thực nên chết một trăm lần!
Triệu Luân cười ha ha, lắc đầu nói:
– Thực sự là liều lĩnh! Xem ra, ta cho nàng quá nhiều tự do a.
Đúng rồi, người kia tên gì?
– Lăng Hàn!
Tả Tiêu vội vàng nói.
– Ngươi đem thứ này cho hắn, nếu như hắn ngoan ngoãn tiếp thu, thì tạm tha hắn một mạng.
Triệu Luân thuận tay ném ra một vật.
Ánh mắt của Tả Tiêu đảo qua, không khỏi cười nhạt nói:
– Tuân mệnh, thiếu chủ!
– Lăng Hàn đi ra đây!
Lăng Hàn đang tu luyện, lại nghe một tiếng quát to vang lên, hắn đi ra sân, mở cửa nhìn một chút, bên ngoài đang đứng hai thanh niên, tu vi đều là Phá Hư Cảnh, nhưng không quen biết bất cứ ai.
Cũng không phải người tiến nhập Bắc phân viện lần này, mà là giới trước, cũng có thể là giới trước trước nữa.
– Có gì chỉ giáo?
Lăng Hàn bất động thanh sắc, tuy hắn đã đoán được vài phần.
– Đó là Vương Uyển sư huynh.
– Còn có Trương Thanh sư huynh!
– Đều là thủ hạ của Triệu Luân sư huynh.
– Phi, bọn họ xứng sao! Bọn họ là thủ hạ trong thủ hạ của Triệu Luân sư huynh, kém không biết bao nhiêu.
– Bất quá, bọn họ xuất hiện lúc này, nhất định là đại biểu Triệu sư huynh.
– Đúng thế, lại dám đoạt nữ nhân với Triệu sư huynh, Triệu sư huynh không có phản ứng mới lạ.
Cửa mở, hiện ra từng người, rất nhiều người cười nhạt, nhìn có chút hả hê.
Đây là tự nhiên, Lăng Hàn chẳng những là quán quân lần này, lại còn câu được Thủy Nhạn Ngọc Thủy Sư tỷ! Đây chính là tuyệt đại vưu vật, người nào không đỏ mắt?
Lăng Hàn nghe vào trong tai, trong lòng ah một cái, hắn biết Triệu Luân tất nhiên sẽ có hành động, nhưng đối phương hiển nhiên không có để hắn vào mắt, chỉ phái ra hai Phá Hư Cảnh tới.
Muốn động võ sao?
Vương Uyển cười nhạt, người từ Tiểu Thế Giới tới này thực không biết mùi vị, cho rằngkhai thiên thì có tư cách hoành hành ở Thần giới sao? Hôm nay sẽ dạy hắn đối nhân xử thế!
– Chúng ta phụng lệnh của Triệu Luân Triệu sư huynh đến, đưa một kiện lễ vật.
Hắn nói.
Người xung quanh vừa nghe, đều buồn bực, Triệu Luân là cái gân nào đáp sai, người ta đã đoạt nữ nhân của ngươi, ngươi còn tặng lệ cho người ta?
Trong lòng Lăng Hàn bình tĩnh nói:
– Há, lễ vật gì?
Vương Uyển cùng Trương Thanh liếc nhau, Vương Uyển lấy ra một hộp gấm, đóng gói tinh mỹ nhưng không lớn.
Hắn nâng hộp ở trong lòng bàn tay nói:
– Còn không mau quỳ tiếp!
– Quỳ tiếp?
Lăng Hàn cười ha ha.
– Ngươi bị thần kinh sao?
– Đại lễ của Triệu sư huynh, ngươi dám không quỳ tiếp cảm tạ?
Trương Thanh lành lạnh nói.
Lăng Hàn phất phất tay nói:
– Nếu như vậy, lấy món lễ vật này về đi, ta không chịu nổi!
Vương Uyển hừ một tiếng nói:
– Triệu sư huynh đưa lễ vật, há có đạo lý thu hồi! Tốt, ngươi không quỳ tiếp tùy ngươi, cầm đi đi!
Hắn nhìn Trương Thanh gật đầu.
Trương Thanh hội ý, bắt đầu mở hộp gấm ra.
Mọi người đều hiếu kỳ, đến tột cùng Triệu Luân sẽ tiễn lễ vật gì cho Lăng Hàn đây? Bọn họ đều không cho rằngTriệu Luân là người dễ nói chuyện, tương phản, vị thiên tài này lên mặt nạt người, nổi danh tàn nhẫn.
Mọi người chú mục, Trương Thanh mở hộp gấm, hiện ra đồ đạc trong hộp.
Tức thì, toàn trường lặng ngắt như tờ.
Đặt ở trong hộp gấm, là một vòng cổ cho chó!
Ý tứ này quá rõ ràng, Triệu Luân muốn thu Lăng Hàn thành chó, thu ở bên người sai bảo.
Khinh miệt! Làm nhục!
Ở trong mắt ta, ngươi chỉ là một con chó mà thôi.
– Lăng Hàn, Triệu sư huynh nói, ngươi thu lễ vật này, tạm tha ngươi một mạng.
Vương Uyển cười nói, khuôn mặt ngạo nghễ.
Xoát, ánh mắt của mọi người lập tức nhìn Lăng Hàn.
Thu món lễ vật này, đó chính là nô tài của Triệu Luân, không thu, cái kia chính là một chữ chết.
Triệu Luân nói, ai dám cho là một câu vui đùa?
Trừ khi Lăng Hàn luôn tránh ở trong học viện, nếu không con của Triệu Đại Tướng Quân muốn giết Phá Hư Cảnh còn không đơn giản?
Làm sao bây giờ?
Mặc kệ tiếp hay không tiếp món lễ vật này, Lăng Hàn cũng xong đời.
Hết cách rồi, thời điểm Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc ở chung với nhau, vận mệnh của hắn liền đã định trước.
Trong mắt Lăng Hàn hiện ra lửa giận, nhưng sắc mặt bình tĩnh đến đáng sợ, hắn nhìn cái vòng kia, sãi bước đi qua.
Muốn thu sao?
Cũng phải, so với tính mệnh, tôn nghiêm lại coi là gì chứ? Hơn nữa, làm cẩu cho Triệu Luân, rất nhiều người cầu còn không được, chỉ là Triệu Luân căn bản không để mắt.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 947: Thu Hoạch Ngoài Ý Liệu (Thượng)
Vương Uyển và Trương Thanh thì nhếch miệng, lộ ra biểu tình quả nhiên như vậy.
Có ai không sợ chết chứ?
Lăng Hàn vươn tay, cầm cái vòng lên, chợt ra sức, ba, cái vòng này thì bị hắn bẻ gẫy.
Hắn thuận tay ném trên đất, thản nhiên nói:
– Chuyển cáo cho Triệu Luân, hảo ý tâm lĩnh, vô phúc tiêu thụ.
Ba, vòng cổ chó rơi trên đất, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Toàn trường lần nữa lặng ngắt như tờ.
Lăng Hàn đây là muốn đối nghịch với Triệu Luân!
Hắn từ đâu tới dũng khí, ở đâu ra tự tin? Triệu Luân a, con trai độc nhất của Triệu Đại Tướng Quân, cường giả Sơn Hà cảnh đại cực vị, có người nói bản thân là thiên tài Tam tinh, ngươi lấy tư cách gì đối kháng?
– Lớn mật, dám hư hao lễ vật của Triệu sư huynh, ngươi có biết phạm vào tội lớn bực nào không?
Vương Uyển lớn tiếng quát lên.
Ánh mắt của Lăng Hàn lạnh lùng nói:
– Cầm vật như vậy tới nhục nhã ta, chẳng lẽ còn không đập? Hai người các ngươi lập tức cút cho ta, đừng để ta nhìn mà tâm phiền.
– Ngươi đã là một người chết, còn dám kiêu ngạo?
Vương Uyển lãnh đạm nói.
Ba!
Lăng Hàn đưa tay, một bả liền hắn xách lên, lấy thực lực của hắn bây giờ, chiến lực ở dưới hai mươi tinh tự nhiên không phải đối thủ của hắn.
Hắn nắm cổ của Vương Uyển, lạnh lùng nói:
– Nếu ta đã là một người chết, cũng không ngại kéo mấy người chôn cùng!
Vương Uyển sợ đến cả người dựng đứng lông mao, hắn không muốn vì Triệu Luân dâng ra sinh mạng chút nào a.
Hắn và Lăng Hàn lại không thù không oán, nếu chết, chẳng phải là thua thiệt lớn sao?
– Không không không, đừng giết ta!
Hắn run rẩy nói.
– Người nhát gan!
Lăng Hàn thuận tay ném một cái, ném Vương Uyển ra ngoài.
Trong học viện cho phép luận bàn, nhưng tuyệt không cho phép chí tử tàn phế, xưa nay Lăng Hàn không cảm giác mình là một người chết, đương nhiên sẽ không vì một tiểu nhân vật mà ném mình vào.
– Cút!
Hắn quát lên.
Vương Uyển và Trương Thanh vội vã bỏ chạy, thực lực của bọn họ không yếu, nhưng ở trong Phá Hư Cảnh há có người là đối thủ của Lăng Hàn.
– Các ngươi còn quên một vật!
Lăng Hàn nhấc chân, hưu, đá cái vòng kia tới.
Vương Uyển trở tay nắm bắt, chân lại không dám ngừng, bỏ chạy mất dạng.
Mọi người nhìn trong mắt, chỉ cảm thấy tuy Lăng Hàn ngang ngược một hồi, nhưng sau đó thì sao?
Mặc dù học viện có quy định, học sinh cao giai không thể xuất thủ với học sinh đê giai, nhưng Lăng Hàn không thể vĩnh viễn là Phá Hư Cảnh, một ngày nào đó hắn rảo bước tiến lên Sơn Hà cảnh tiểu cực vị, vậy tiểu cực vị đỉnh phong liền có thể khiêu chiến hắn.
Ngươi là thiên tài Tứ Tinh không sai, nhưng học viện đồng dạng không thiếu thiên tài Tam Tinh, thiên tài Nhị Tinh, như cũ có thể sửa chữa cho ngươi thống khổ.
Hơn nữa, ngươi có thể vĩnh viễn ở trong học viện sao?
Mọi người đều lắc đầu, hiển nhiên, thời gian của Lăng Hàn không nhiều lắm rồi.
La gia.
La Hồng Đạo gọi La Bá đến, nói:
– Ngươi đã luyện hóa xong Khấp Huyết thạch?
– Vâng, gia chủ đại nhân!
La Bá tràn đầy tự tin, bây giờ chiến lực của hắn cao tới hai mươi mốt tinh, cho hắn hiện lên cảm giác bành trướng mãnh liệt.
– Dân đen kia kết tử thù với Triệu Luân, đã định trước không còn sống lâu nữa!
La Hồng Đạo nói.
– Ngươi lập tức đi khiêu chiến dân đen kia, nếu không hắn chết ở trong tay Triệu Luân, sỉ nhục của ngươi liền không có cơ hội tẩy sạch, hơn nữa, thay Triệu Luân giết dân đen kia, nói không chừng chúng ta có thể leo lên đại thụ của Triệu Đại Tướng Quân.
– Vâng, gia chủ đại nhân!
La Bá cười nhạt, hắn rất khẩn cấp muốn giết chết Lăng Hàn.
Ở ngày thứ hai Triệu Luân tống xuất “lễ vật”, La Phách liền phát chiến thiếp, muốn cùng Lăng Hàn quyết nhất tử chiến.
Không phải luận bàn thông thường, mà là sinh tử đấu.
Ở Xích Thiên Học Viện, nếu như cảnh giới võ đạo song phương như nhau, tỷ như đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị hoặc Phá Hư Cảnh, như vậy tùy thời tùy chỗ đều có thể luận bàn, chỉ cần một phương muốn chiến, căn bản không cần bên kia đồng ý.
Nhưng luận bàn như vậy không thể chí tử tàn phế, bằng không học viện sẽ truy cứu.
Còn muốn tử chiến, nhất định phải ước chiến công khai, được đối phương đồng ý, tiếp đó mới có thể bắt đầu.
Nói như vậy, vô luận cuối cùng là kết quả gì, ai cũng không cần phụ trách.
Bất quá, nhiều năm như vậy, số lần sinh tử chiến là rất ít ỏi.
Tử chiến!
Người trong học viện đều kinh ngạc, tuy không có mấy người để mắt võ giả từ Tiểu Thế Giới đến, nhưng Lăng Hàn bất đồng, người ta là Đế Vương khai thiên mà đến, ý vị thực lực của hắn mạnh tới hai mươi tinh.
Mà La Phách hẳn càng rõ ràng thực lực của Lăng Hàn, trước đây bị đối phương tát hai cái mà không thể phản kháng, nhưng bây giờ lại đưa ra tử chiến với Lăng Hàn, trúng tà sao?
Lẽ nào thực lực của La Phách đại tiến, tự nhận có thể hơn Lăng Hàn?
Hiện tại La Phách đã ra chiêu, chỉ xem Lăng Hàn có tiếp hay không.
Lăng Hàn trả lời rất thẳng thắn, trả thù lao liền đánh, lệ phí di chuyển mười khối Chân Nguyên Thạch, mà thắng thì phải trả một trăm khối, trước ký hiệp nghị lại đánh.
Quả nhiên, người này một chút cũng không có thay đổi.
Biết được Lăng Hàn đáp lại, tất cả mọi người đều cảm thấy buồn cười.
Rõ ràng đã có kình địch như Triệu Luân, nhưng vẫn không bị ảnh hưởng, đầu óc người này làm bằng cái gì a, cũng quá thô đi.
Lúc này La Phách trả lời rất nhanh, đồng ý điều kiện của Lăng Hàn.
Song phương ước định, ba ngày sau đánh một trận.
Lăng Hàn có thể khẳng định, La Phách nhất định là thực lực đại tiến, mới dám quyết tử chiến với hắn, bằng không không có khả năng vừa đưa Chân Nguyên Thạch lại toi mạng, trên đời nào có người tốt như vậy?
Nhưng hắn không sợ, trừ hắn ra, bất luận kẻ nào cũng không biết bây giờ chiến lực của hắn đạt tới mức nào.
Lực lượng… mười bảy tinh, chiến lực hai mươi lăm tinh!
Phá Hư Cảnh một tinh tức một thiên địa, mà từ hai mươi tinh bắt đầu, đề thăng chiến lực trở nên khó khăn không gì sánh được, cũng ý nghĩa mỗi đề thăng một tinh, chiến lực chênh lệch cũng lớn không gì sánh được.
La Phách có thể ở trong mấy ngày ngắn ngủi xông lên hai mươi tinh, lại vượt qua năm tinh?
Này ai tin a.
Lăng Hàn sinh hoạt không có bất kỳ thay đổi, hắn hết sức tò mò với lão nhân tóc trắng ở Thư Các, trước hắn cũng tìm người hỏi thăm qua, nhưng không người biết lai lịch của vị Từ lão đầu kia, chỉ biết ở trước đây thật lâu hắn liền trông Thư Các, mỗi lần nhìn hắn đều là một bộ sắp chết, nhưng lại sống rất lâu, kỳ quái không gì sánh được.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 948: Thu Hoạch Ngoài Ý Liệu (Hạ)
Hắn đi tới Thư Các, chỉ thấy Từ lão đầu còn như lần trước, ngủ gà ngủ gật.
Hắn thi lễ một cái nói:
– Gặp qua tiền bối.
Từ lão đầu nhìn hắn, ánh mắt đột nhiên lóe sáng, tiếp đó lại ẩn xuống, ho khan một chút nói:
– Thiếu nhỉên, ngươi luyện thành sáu pháp quy nhất?
Lăng Hàn cả kinh, bật thốt lên:
– Làm sao tiền bối biết?
– Ha hả, nếu không như vậy, lực lượng của ngươi làm sao có thể ở trong một tháng ngắn ngủi cường đại lên một mảng lớn?
Từ lão đầu hỏi ngược lại.
Lão đầu có thể nhìn ra lực lượng cụ thể của mình sao?
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Tiền bối quả nhiên nhãn lực cao minh, vãn bối bội phục.
Từ lão đầu cười ha hả nói:
– Bất quá tiểu tử, tình cảnh của ngươi không ổn nha.
Lăng Hàn cũng cười cười nói:
– Không có cách nào, vãn bối còn chịu được.
Từ lão đầu nhìn chằm chằm Lăng Hàn, qua một hồi lâu mới nói:
– Lão nhân có một môn pháp thuật không tính quá lợi hại, ngươi có hứng thú học hay không?
Lão nhân này tuyệt đối là cường giả, hắn nói không coi là quá lợi hại, vậy khẳng định là khiêm tốn.
Lăng Hàn vội vàng nói:
– Xin tiền bối chỉ giáo.
Từ lão đầu nhắm hai mắt lại, như chợp mắt, thời điểm Lăng Hàn cho là hắn muốn ngủ, hắn mới đột nhiên mở miệng nói:
– Môn bí thuật này tên là Thất Sát Trấn Hồn Thuật, lấy lực lượng thần hồn trùng kích đối thủ, có thể làm cho đối phương rơi vào trong mê mang ngắn ngủi.
Thần hồn của ngươi càng cường đại, càng kiên cố, như vậy có thể tạo thành ảnh hưởng lại càng lớn.
Lăng Hàn vui mừng không thôi, thần hồn của hắn rất cường đại, cũng rất kiên cố, nhưng không có kỹ xảo nào có thể để thần hồn phát huy ra hiệu quả.
Ở dưới tác dụng của Luân Hồi Trà, thần hồn của hắn vượt xa Phá Hư tầng chín thông thường, mà hắn lại tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh tầng thứ hai, thần hồn cũng càng ngày càng kiên cố.
Nếu hắn học được Thất Sát Trấn Hồn Thuật mà nói, dưới không phòng bị, ngay cả Sơn Hà Cảnh cũng có thể trúng chiêu, bị hắn làm mê mang.
Mà hiệu quả lớn nhất là cái gì?
Trong nháy mắt tê dại, mặc kệ thời gian ngắn bao nhiêu, nhất định sẽ rơi vào trạng thái vô ý thức, vậy hắn có thể thu đối phương vào trong Hắc Tháp.
Vào Hắc Tháp, vậy hắn có thể chúa tể tất cả!
Ngươi nói, Lăng Hàn có thể không kinh hỉ sao?
– Bất quá tiền bối, ta không có ý bái sư.
Lăng Hàn nói.
Từ lão đầu cười cười nói:
– Chỉ là thuật pháp không vào mắt mà thôi, coi như lão nhân nhìn ngươi thuận mắt, dạy cho ngươi.
– Tạ ơn tiền bối!
Lăng Hàn nghiêm nghị nói, dừng một chút hắn lại nói.
– Ngày khác nếu vãn bối có địa phương giúp được, nhất định sẽ không chối từ!
Từ lão đầu cười ha hả, gật đầu nói:
– Tốt, có khi ngày nào đó ngươi thật có thể giúp lão nhân a.
Lăng Hàn biết, trên đời không có vô duyên vô cớ hận, cũng không có vô duyên vô cớ yêu, muốn nói đối phương yêu tài mới truyền thụ cho hắn môn Thất Sát Trấn Hồn Thuật này, Lăng Hàn sẽ không tin, dù sao mới chỉ thấy qua hai lần mà thôi.
Nhưng môn bí pháp này nghe rất thích hợp hắn, để hắn cự tuyệt không được.
– Ngươi qua đây.
Từ lão đầu nhìn Lăng Hàn gật đầu.
Lăng Hàn đi tới, Từ lão đầu đưa ngón tay ra, đầu ngón tay có một đoàn bạch quang chớp động, nhấn về trán của hắn.
Đây là rất nguy hiểm, nếu như Từ lão đầu mang theo sát ý, nhẹ nhàng nhấn một cái, Lăng Hàn ngay cả cơ hội trốn vào Hắc Tháp cũng không có, trực tiếp hồn phi phách tán.
Lăng Hàn chọn tin tưởng, bởi vậy, hắn ổn lập như núi.
Ngón tay của Từ lão đầu nhấn đến, ông… trong đầu Lăng Hàn cuồn cuộn lên vô số tự phù.
Mỗi một chữ đều cực kỳ phức tạp, không thể lấy ngôn ngữ để diễn tả, để giải thích, như một bộ phận của Thiên Địa Đại Đạo, là một loại quy tắc, chỉ có thể hiểu mà không cách nào dạy bằng lời.
Lăng Hàn ngồi xuống, không nhịn được đi lục lọi, tìm tòi, mỗi khi có một chút tiến bộ, hắn đều vui không tự kìm hãm được.
Nhưng ngay lúc hắn nhập thần, vai lại bị vỗ một cái, cắt đứt suy nghĩ của hắn.
Hắn mở mắt ra, chỉ thấy Từ lão đầu cười cười với hắn, nói:
– Ngươi đã minh tưởng ba ngày, ngày hôm nay hẳn có một ước hội a?
Lăng Hàn cả kinh, đã đi qua ba ngày, làm sao cảm giác tựa như chỉ trong nháy mắt?
Hắn gật đầu, nói:
– Tạ ơn tiền bối, ngày khác sẽ tới bái phỏng.
– Đi thôi.
Từ lão đầu phất phất tay.
Lăng Hàn vừa đi về phía Thiên Phong Sơn, vừa dư vị Thất Sát Trấn Hồn Thuật, mỗi qua một lát cũng làm cho hắn cảm thụ sâu một ít, không khỏi hưng phấn, hận không thể lập tức xoay người lại, hảo hảo suy tính môn bí pháp này một chút.
Thất Sát, Trấn Hồn, đây thật ra là bí pháp có hai giai đoạn.
Tiểu thành là Trấn Hồn, lấy thần niệm đi oanh kích đối thủ, làm cho ý thức của đối phương tê liệt, này ở trong chiến đấu cơ hồ là trí mạng.
Nếu như hai người thực lực tương đương, thậm chí, thực lực của ta còn yếu hơn, nhưng ta đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật, để ngươi tê liệt một chút, sau đó cho một kiếm, thì có khả năng trực tiếp định thắng cục.
Bất quá, thực lực sai biệt quá lớn, thì còn chưa kịp xuất kiếm đối phương đã tỉnh lại.
Không có biện pháp, đây chỉ là vũ kỹ, không phải thần thông nghịch thiên, có thể cho ngươi không nhìn cảnh giới võ đạo.
Nhưng sau khi đại thành, trực tiếp giết hồn diệt phách, Thất Sát tổng cộng phân bảy tầng, một tầng lợi hại hơn một tầng, nhưng mà, đối với thần hồn bản thân cũng có yêu cầu cực cao, nếu không thể trui luyện thần hồn bản thân kiên cố không gì sánh được, thì làm sao phong, chém thần hồn của người khác?
Sau khi tu thành Võ Đạo Chi Tâm, liền có năng lực chém thần hồn của đối phương, bất quá đây có hiệu quả tốt nhất với tà vật, tỷ như Thi Binh, nhưng đối với sinh linh bình thường, Võ Đạo Chi Tâm càng nhiều hơn chính là một loại đánh giá, biểu hiện ở trên đả thương địch thủ không quá rõ ràng.
Môn bí thuật này có khả năng chính là từ Võ Đạo Chi Tâm diễn biến ra, tiến thêm một bước khai phát tác dụng của thần hồn.
Vừa đi vừa nghĩ, hắn đi tới dưới Thiên Phong Sơn.
Đây là một trong ba ngọn núi của học viện, ở giữa sườn núi có một bình đài, là nơi tiến hành so tài, nền đá cũng trải qua gia cố, ngay cả Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn cũng rất khó phá hư.
Bằng không đánh xong một trận lại tu bổ, này có phiền hay không?
– Lăng Hàn tới!
Thấy Lăng Hàn từ chân núi đi tới, tất cả mọi người hưng phấn kêu lên.
Sinh tử đấu, ở trong lịch sử học viện rất ít xuất hiện.
Mà học sinh nơi này đều trẻ tuổi, khả năng trước kia một mực vùi đầu khổ tu, thậm chí ngay cả một lần kinh nghiệm thực chiến cũng không có, vì vậy đối với chảy máu, mất mạng có chờ đợi không rõ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 949: La Phách Trở Nên Mạnh Mẻ
Con đường võ đạo, cuối cùng là phải nương theo tiên huyết cùng sát lục, không có khả năng ở trong nhà ấm cả đời.
Tất cả mọi người nhìn Lăng Hàn, người kia tuyệt đối là nhân vật truyền kỳ, tuy tiến vào học viện mới chỉ một tháng, nhưng tin tức về hắn có bao nhiêu?
Đế Hoàng khai thiên.
Chưởng quất La Phách, xảo trá La gia.
Trộm Nữ Thần Thủy Nhạn Ngọc của học viện, dẫn đến mọi người ước ao đố kỵ hận, càng chọc tới Triệu Luân, để hắn hạ thông cáo tử vong.
Tân sinh nào có thể làm được oanh oanh liệt liệt như vậy?
– Hắc hắc, Đế Hoàng khai thiên, chiến lực tất nhiên đạt tới hai mươi tinh.
Trên một cây đại thụ, đứng thẳng một thanh niên hoàng bào, hai tay chắp sau lưng, trên mặt có ngạo sắc mãnh liệt.
– Diệp đại ca, ngươi sợ sao? Ngươi là cao thủ thứ nhất trong Phá Hư cảnh của Đông Phân Viện chúng ta, hình như mười năm trước cũng đã đạt đến chiến lực hai mươi tinh đi?
Bên cạnh hắn đứng một người trẻ tuổi khác, y phục xanh biếc, từ đầu xanh đến chân, thậm chí trên đầu còn cắm sừng, khóe miệng có hai chòm ria, dáng vẻ rất hoạt kê.
Thanh niên hoàng bào lộ ra biểu tình ngạo nghễ nói:
– Tuấn Nhân, ngươi luôn không chịu chuyên tâm tu luyện, bằng không bây giờ chiến lực của ngươi khẳng định đã đạt đến hai mươi tinh, sao có thể mười chín tinh cũng không thể tới như hiện tại chứ?
– Hắc hắc, ngươi biết ta, chỉ thích lưu luyến bụi hoa.
Nam tử lục y cười nói.
Người hoàng bào gọi Diệp Thừa Vận, chính là cao thủ thứ nhất trong Phá Hư cảnh của Đông Viện, mà nam tử lục y gọi Mạc Tuấn Nhân, là bạn tốt của Diệp Thừa Vận.
Đại nhân của hai nhà quan hệ cũng tâm đầu ý hợp, bởi vậy bọn họ từ nhỏ đến lớn như hình với bóng vậy.
– Diệp đại ca, ngươi chậm chạp không có trùng kích Sơn Hà Cảnh, nhất định là muốn ở trong vòng trăm năm tu luyện Phá Hư Cảnh tới hoàn mỹ, bây giờ chiến lực lại đạt tới bao nhiêu tinh? Có hai mươi mốt tinh không?
Mạc Tuấn Nhân suy đoán.
Diệp Thừa Vận cười ha ha nói:
– Nếu Lăng Hàn kia rất mạnh mà nói, ngươi có cơ hội thấy ta xuất thủ.
– Diệp đại ca, ngươi lại muốn khiêu chiến người từ Tiểu Thế Giới đến kia?
Mạc Tuấn Nhân hết sức kinh ngạc.
– Quá nhiều năm không có xuất thủ, sợ bị người lãng quên… di!
Ánh mắt của Diệp Thừa Vận nhìn về phía La Phách.
Hắn không khỏi rùng mình:
– La Phách này không đơn giản, xem ra thực lực rất có tinh tiến, đột phá cực hạn hai mươi tinh.
– Cái gì!
Mạc Tuấn Nhân khiếp sợ, ở phần lớn người xem ra, chiến lực hai mươi tinh là cực hạn của Phá Hư Cảnh.
Hắn có thể tiếp thu Diệp Thừa Vận đột phá hai mươi tinh, đó là bởi vì hắn quá hiểu Diệp Thừa Vận, nhưng bây giờ lại chạy ra một người chiến lực trên hai mươi tinh, tự nhiên làm hắn vô cùng khiếp sợ.
– Hắn chắc là luyện hóa bảo vật gì, kỳ thực bản thân không có chiến lực hai mươi tinh, tựa như có một Thần Khí gia trì, nâng chiến lực của hắn lên hai mươi tinh.
Diệp Thừa Vận suy đoán.
Nhãn lực của hắn rất cao minh, tình huống của La Phách quả thực như hắn nói, Huyết Khấp Thạch không phải tăng lên lực lượng bản thân của La Phách, mà ở thời điểm đối phương chém ra công kích tiến hành gia trì, bất quá cả hai hiệu quả lại giống nhau.
– Ta ngứa tay!
Diệp Thừa Vận cười ha ha, thả người nhảy ra, hưu hưu hưu, chỉ mấy cái lên xuống liền xuất hiện ở trước người La Phách, đánh ra một quyền, quát dẹp đường,
– La Phách, đến, chúng ta đánh mấy chiêu!
Ở trong học viện, chỉ cần cảnh giới tương đương, luận bàn là có thể tùy thời, chỉ cần không chết hay tàn phế là được.
Ai có thể nghĩ tới, Diệp Thừa Vận cư nhiên sẽ vào lúc này xuất thủ?
La Phách không khỏi hừ một tiếng, hắn không kịp chờ đợi muốn đánh bại Lăng Hàn, đánh cho đối phương hấp hối, ở trước mặt mọi người vứt sạch mặt mũi, lúc này mới kết thúc tính mạng của đối phương.
Bây giờ bị Diệp Thừa Vận quấy rối như thế, có thể thấy được tâm tình của hắn tự nhiên rất khó chịu.
– Muốn ăn đòn!
Hắn lạnh lùng nói, huy chưởng nghênh đón Diệp Thừa Vận.
Hô!
Chưởng phong gào thét, lúc hắn chém ra một chưởng, lại có thân ảnh của một sinh linh cường đại hiện lên, hình như chim, đỏ như một đoàn lửa, sáu chân bốn cánh, không có mắt mũi miệng, bởi vì có một đôi cánh mọc ở trên mặt.
Này không thể nghi ngờ là rất quái lạ, nhưng quái điểu kia lại không cho người cảm giác buồn cười chút nào, chỉ có Thần uy vô tận.
– Đế Giang!
Có người rung giọng nói.
Tại Thần giới, có thể được xưng Thần Thú, cũng không phải nhảy vào Sơn Hà Cảnh là được, mà phải đạt đến Sáng Thế cảnh.
Một kích chém ra, lại có hư ảnh Thần Thú xuất hiện, đây là khái niệm gì?
Diệp Thừa Vận cũng không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, cười ha ha nói:
– Ngươi luyện hóa Huyết Khấp Thạch a? Cho nên mới ở trong công kích có hình ảnh chủ nhân của Thần Huyết hiện lên! Bất quá, này dù sao chỉ là một hư ảnh mà thôi, muốn trấn áp ta, không đủ!
Hắn hét lớn một tiếng, cả người có kim quang diệu động, vóc người thêm ra ba thước, hùng tráng đến kinh người.
Oanh, hắn dương động song quyền, đánh về phía La Phách.
Ai có thể nghĩ tới, hai vị chính chủ còn chưa đánh, nửa đường đã tuôn ra một Trình Giảo Kim.
Oanh!
La Phách và Diệp Thừa Vận đối oanh, một tia sáng chói mắt bạo phát, như Vũ Trụ bạo tạc, cơn lốc cuồn cuộn nổi lên, quét tới bốn phương tám hướng.
Đây là va chạm siêu việt chiến lực Phá Hư hai mươi tinh, ở Thần giới nhấc lên một chút bọt sóng.
Đằng đằng đằng, hai người đều lui về phía sau, không nhiều không ít, đều lui mười một bước.
Một kích này, hai người cân sức ngang tài.
– Cái gì, La Phách lại trở nên mạnh như thế!
– Đây chính là Đông Viện Diệp Thừa Vận, Phá Hư Cảnh đệ nhất nhân!
– Nghe nói từ nhiều năm trước hắn đã đạt tới Phá Hư hai mươi tinh, nhưng vẫn không trùng kích Sơn Hà Cảnh, hiển nhiên là muốn đi xa hơn ở Phá Hư Cảnh.
– Nói không chừng, bây giờ chiến lực của hắn đã vượt lên hai mươi tinh.
Tất cả mọi người kinh hô, Diệp Thừa Vận cường đại ở trong ý liệu của mọi người, dù sao cũng là Phá Hư cảnh đệ nhất nhân của Đông Viện, ở hơn bốn mươi năm trước là cường giả trẻ tuổi Hoàng Đô, tựa như La Phách lần này.
Nhưng tu luyện nhiều hơn 40 năm, lại không thể áp chế La Phách?
Quá kinh người!
Thảo nào La Phách dám phát sinh tử chiến với Lăng Hàn, thực lực của hắn lại ở trong mấy ngày ngắn ngủi tăng lên vài lần, không, thậm chí mười mấy lần.
– Ha ha.
Quả nhiên, chiến lực Phá Hư hai mươi mốt tinh!
Diệp Thừa Vận cười to, lập tức bắn người ra, oanh về phía La Phách.
Thình thịch! Thình thịch!
Hai người lại đối oanh 2 cái, vẫn bất phân thắng phụ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 950: Một Cái Tát Đập Chết
– Đủ chưa?
La Phách lạnh lùng nói, mục tiêu của hắn là Lăng Hàn.
– Mới ba chiêu a?
Diệp Thừa Vận chưa hết thòm thèm nói.
– Được rồi, chờ ngươi đánh xong, chúng ta còn có thể luận bàn thêm một chút.
Hắn cảm giác mình gặp một bình cảnh, đã vô địch trong Phá Hư Cảnh, không thể có đề thăng nữa.
Nhưng La Phách cư nhiên cũng đạt tới Phá Hư hai mươi mốt tinh, làm hắn thấy được một đường hy vọng, không ngừng chiến đấu với đối phương, nói không chừng hắn có thể đột phá gông cùm xiềng xiếc.
Tuy trong lòng La Phách cực kỳ khó chịu, nhưng cũng biết Diệp Thừa Vận là một kình địch, hai người có thể phải đánh mấy ngày mấy đêm mới có thể phân ra thắng bại, hiện tại làm sao có thời giờ lãng phí? Hắn không kịp chờ đợi muốn đánh bại, giết chết Lăng Hàn.
Hắn bước nhanh, đi tới quảng trường trên sườn núi, nhìn Lăng Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần, cười lạnh nói:
– Thật không nghĩ tới, ngươi lại dám tiếp chiến!
Nếu không phải trước đánh một trận với Diệp Thừa Vận, mọi người nhất định sẽ nói La Phách dõng dạc, người ta là Đế Vương khai thiên đến, tuyệt đối là chiến lực Phá Hư hai mươi tinh, nếu còn có quốc thế gia trì mà nói, đột phá hai mươi tinh dễ dàng.
Nhưng bây giờ mọi người đều biết, thực lực của La Phách đạt tới Phá Hư hai mươi mốt tinh!
Dù phần thực lực này không phải của chính hắn, là luyện hóa một khối Huyết Khấp Thạch, nhưng cũng không thể cải biến hôm nay hắn rất cường đại.
Lăng Hàn… còn dám tiếp chiến sao?
Sinh tử chiến không nhất định phải phân ra sinh tử, hoàn toàn có thể nửa đường ngừng chiến.
Sinh tử sinh tử, ý tứ là vạn nhất phân ra sinh tử, bên nào cũng không cần phụ trách mà thôi.
Lăng Hàn đang suy tư ảo diệu của Thất Sát Trấn Hồn Thuật, ở trong mắt người khác, La Phách cường đại đến thậm chí làm cho người không có lực phản kháng, nhưng với hắn, hai mươi mốt tinh thì như thế nào, tiện tay một tát liền đập chết, cần quan tâm sao?
Hắn bị cắt đứt suy tư, tâm tình tự nhiên sẽ không tốt, trên mặt lập tức lạnh lùng.
Người khác không biết, còn tưởng rằng Lăng Hàn sợ, đều âm thầm gật đầu, thầm nghĩ trận này có khả năng không đánh được.
Lăng Hàn đưa tay ra nói:
– Lệ phí di chuyển của ta đâu?
Phốc, nhất thời có rất nhiều người phun ra.
Ngươi thật đúng là đòi tiền không cần mạng sao, không thấy La Phách lợi hại dường nào sao?
La Phách cũng cười ha ha, tiện tay vẫy ra mười khối Chân Nguyên Thạch, lãnh đạm nói:
– Cái này dùng để an bài hậu sự cho ngươi!
Ai, gõ La gia hai nghìn Chân Nguyên Thạch, mười khối Chân Nguyên Thạch này tựa hồ thoáng cái mất đi lực hấp dẫn.
Bất quá, con kiến nhỏ nữa cũng là thịt, không nên chê a, tiền… loại vật này nhiều hơn nữa cũng không chê nhiều.
Lăng Hàn thu Chân Nguyên Thạch nói:
– Còn một trăm khối nữa?
– Ngươi còn có thể thắng ta sao?
La Phách nhất thời tức điên.
Lăng Hàn cười hắc hắc nói:
– Quy củ chính là quy củ, không nên nói nhảm nhiều như vậy? Ngươi tới cùng có cho hay không, không đánh ta về nhà ngủ.
– Đánh!
La Phách cắn răng, lại vung tay lên, lấy ra một trăm Chân Nguyên Thạch.
Lúc này Lăng Hàn cũng không có đi thu, dù sao còn không có thắng, bất quá, đây chỉ là vấn đề thời gian.
– Có thể đánh chưa?
La Phách lành lạnh nói, sát cơ như sôi trào.
Lúc này ngươi cứ việc sính miệng lưỡi lợi hại, chờ chút nữa… ngươi tựu thảm!
Trong học viện, cũng có mấy đại nhân vật trình diện quan sát, chỉ là bọn hắn đứng xa.
Tỷ như La Khải Phong, hậu bối nhà mình đánh sinh tử chiến, hắn tự nhiên phải chú ý.
Còn có Trương Đức Mãn, hắn rất có hảo cảm với Lăng Hàn, muốn thu làm đồ đệ.
Mặt khác còn có Ngụy Thiên Thụ, từ lần trước bị La Khải Phong kéo lên, hắn cũng nổi lên hứng thú với Lăng Hàn.
Sinh tử chiến đã rất ít phát sinh, huống chi song phương chiến đấu đều có chiến lực cực hạn.
Nhân số vây xem đông đảo, lấy học sinh Bắc Viện Phá Hư bộ tối đa, ba viện khác cũng tới, nhưng cộng lại cũng không nhiều bằng Bắc Viện.
– Đánh a, tại sao ngươi nói nhảm nhiều như vậy, sợ chết sao?
Lăng Hàn cười nói.
La Phách tức gần chết, rõ ràng là ngươi nói nhảm a? Bất quá, chiến đấu cuối cùng bắt đầu rồi, ha ha, hắn sẽ từ từ dằn vặt Lăng Hàn, cho đối phương dày vò ở trong thống khổ, lại dám tát hắn.
Hưu, hắn phi thân nhào ra, một chưởng vỗ ra, hư ảnh Thần Thú Đế Giang tái hiện, có lực uy hiếp lớn lao.
Lăng Hàn chắp tay trái sau lưng, mười phần tùy ý, đợi cho La Phách tới gần, hắn huy chưởng nhấn tới, từng đạo thần văn đan vào, tạo thành văn lộ phức tạp không gì sánh được.
Phúc Địa Ấn!
Thình thịch!
Một chưởng vỗ qua, La Phách bị đánh bay, tiếp đó thân thể ở giữa không trung tan rã, tứ phân ngũ liệt, huyết vũ tung bay.
Ba, thi thể của hắn rơi xuống mặt đất, trên mặt tất cả đều là vẻ bất khả tư nghị, hình như đang kỳ quái mình rõ ràng đã là Phá Hư hai mươi mốt tinh, tại sao bị một cái tát đập chết nhỉ?
Không hợp lý, quá không hợp lý a!
Bốn phía, một mảnh tĩnh mịch, chỉ có gió núi gào thét.
Ai có thể nghĩ tới, La Phách uy phong bát diện cư nhiên một cái tát đã bị đập chết! Này con mẹ nó thực sự là một Phá Hư hai mươi mốt tinh, mà không phải một con ruồi sao?
Không không không, La Phách không phải con ruồi, tương phản, hắn mạnh đến không hợp thói thường, ba lần đối oanh với Diệp Thừa Vận lại cân sức ngang tài, này đủ để chứng minh hắn cường đại.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đó là vì Lăng Hàn càng thêm lợi hại.
Đây là chiến lực gì?
Hai mươi hai tinh sao?
Từ hai mươi tinh trở lên, mỗi đề thăng một tinh chiến lực sẽ mạnh bao nhiêu, kỳ thực mọi người cũng không có khái nhỉệm, bởi vì… này chỉ tồn tại ở trên lý thuyết, trong truyền thuyết thì như thế nào cụ hóa để cân nhắc?
Khóe miệng của Diệp Thừa Vận co quắp, cả người mồ hôi lạnh chảy ròng, Lăng Hàn cường đại để hắn ngay cả dũng khí khiêu chiến cũng không có.
– Bản tiểu thư biết ngay mà!
Xa xa, Lệ Vi Vi hưng phấn mà giá giá quả đấm, nàng suy đoán chiến lực của Lăng Hàn có khả năng đạt tới Phá Hư hai mươi ba tinh, như vậy có hai tinh ưu thế, tuyệt đối là dễ dàng nghiền ép.
Vẻ mặt của Quý Vân Nhi cũng khiếp sợ, theo nàng chiến lực Phá Hư hai mươi tinh là vô địch trong cảnh giới này, hai mươi mốt tinh quả thực như mộng huyễn, nhưng hôm nay không chỉ xuất hiện hai cái, một người trong đó còn bị một cái tát trực tiếp đập chết.
Lẽ nào, Lăng Hàn là Sơn Hà Cảnh sao?
– Phách nhi!
La Khải Phong như một trận gió xông ra ngoài, khuôn mặt hắn dử tợn, như muốn ăn thịt người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










