[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 187 : Tiến Bộ Rõ Ràng (c931-c935)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Tiến Bộ Rõ Ràng
Không có biện pháp, hắn giải thích nơi phát ra những nguyên liệu nấu ăn này thế nào?
không gian linh khí dung lượng có hạn, nếu hắn có thể cung ứng cuồn cuộn không ngừng, nhất định sẽ bị người hoài nghi.
Dù sao những thức ăn này quá ngon, khó bảo toàn không ai sẽ không hiếu kỳ.
Tuy thân phận của Lệ Vi Vi cao quý, nhưng hiện tại Lăng Hàn chỉ là một Đế Vương chán nản, nói thật, nếu không phải hắn còn có thân phận này, Sơn Hà Cảnh nào sẽ để hắn vào mắt?
Lấn ngươi, nhục ngươi, giết ngươi thì như thế nào!
Đây chỉ là số tiền nhỏ, để hoàn thành tích luỹ ban đầu, bây giờ luyện chế Bổ Thần Đan cực kỳ thuận lợi, đây mới là chính đạo kiếm tiền lớn, bằng không ngươi bận rộn làm một tháng cũng không bằng luyện chế một lò Thần Đan.
Đưa Lệ Vi Vi đi, Lăng Hàn lại bắt đầu luyện đan, bất quá lần này không có ở trong Hắc Tháp, mà ở trong sân.
Mèo mập ăn uống no đủ, nhàm chán nằm ngủ ở trên tường viện, bất quá có nó ở đây, tin tưởng bất luận kẻ nào cũng không dám tới quấy rầy, không biết con Bạch Miêu này là Viện trưởng đại nhân nuôi sao, cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh ngươi chọc nổi sao?
Luyện đan ở ngoài Hắc Tháp, độ khó sẽ hơi cao hơn, dù sao khống chế hỏa ôn không thể tùy tâm sở dục, bất quá Lăng Hàn vẫn có tiến bộ, lúc hắn mở nắp lò, ba ba, lúc này chỉ có ba viên bạo liệt.
Hai viên thành đan.
Đừng xem chỉ nhiều một viên, nhưng đây là một tiến bộ cực lớn, đặt ở trên người Đan Sư khác, khả năng này cần mấy tháng thậm chí mấy năm mới có thể đạt được, nhưng Lăng Hàn chính là Đan đạo Đế Vương, hơn nữa đan dược cấp mười còn trong năng lực của hắn, tiến bộ như vậy cũng không ngạc nhiên.
Nhưng vẫn không có Đan kiếp xuất hiện.
– Lẽ nào, trình tự nơi này cao, đan dược cấp mười đã không thể dẫn động Đan kiếp?
Lăng Hàn suy đoán, bằng không hắn nghĩ không ra loại khả năng thứ hai.
– Không có Đan kiếp thì không có Đan kiếp đi, trở lại.
Lò thứ chín, hắn thu hoạch ba viên, lò thứ mười, hắn thu hoạch bốn viên.
Hết tài liệu rồi.
– Có một lò nữa, ta có thể đạt đến hoàn mỹ.
Lăng Hàn thầm nói.
Hiện tại hắn đã thu hoạch mười viên Bổ Thần Đan, bảy viên mới có thể đổi một khối Chân Nguyên Thạch, đã đủ vốn, một khối Chân Nguyên Thạch khác là mua hạt giống.
– Hắc hắc, vẫn là đan dược kiếm tiền tốt, lão tử chọn nghề không sai nha!
Lăng Hàn cười nói, đi ra cửa, hắn muốn bán bảy viên trong đó lấy Chân Nguyên Thạch, mua một nhóm dược liệu khác.
Mà lần này, hắn chỉ tốn ba ngày, một mực luyện đan, không có thời gian tu luyện công pháp.
– Nhân lực thật là có hạn, hiện tại ta thực cảm thấy thời gian không đủ dùng!
Lăng Hàn thở dài, hiện tại Đan đạo và võ đạo phải từ không bắt đầu, xem ra hắn cũng phải làm ra lấy hay bỏ, chọn trọng điểm nhất mà đi, chiếu cố hai bên, vậy căn bản nhìn không tới.
– Đi con đường võ đạo!
Lăng Hàn hạ quyết tâm, Đan đạo huy hoàng như thế nào đi nữa cũng chỉ phục vụ võ đạo, địa vị cao cả không sai, nhưng tôn trọng là bởi vì võ giả cho đến.
Nếu cường giả không tôn trọng ngươi, ngươi còn có thể đánh hắn sao?
Nên xét đến cùng, thực lực của bản thân cường đại mới là vương đạo.
Hắn đi tới dược điếm trước, bán ra bảy viên Bổ Thần Đan, tiểu nhị không biết Lăng Hàn là lần đầu tiên luyện chế, chỉ cho hắn là tay già đời, không khỏi lắc đầu, loại tiểu Đan Sư như ngươi tốt nhất tìm một thế lực dựa vào, tuy sẽ bị trừ thành, nhưng mà có cái bảo đảm, không giống bây giờ, một cái sai lầm mà nói, ngươi ngay cả vốn cũng không thu được.
Tiểu nhị hảo tâm khuyên bảo, dù sao Đan Sư khó được, Đan Sư có thể luyện chế Bổ Thần Đan cũng không đơn giản.
Lăng Hàn chỉ cười cười, bảo đối phương cho hắn thêm mười phần tài liệu, thu vào Hắc Tháp liền rời đi.
– Di?
Sau khi Lăng Hàn đi ra dược điếm, La Liệt vừa vặn từ một khúc quanh đi tới, hắn nhìn bóng lưng của Lăng Hàn, không khỏi kỳ quái, thầm nghĩ Lăng Hàn bất quá là dân đen từ Tiểu Thế Giới đến, tới nơi này làm gì?
Hắn đi vào cửa hàng, gọi tiểu nhị trước đó chiêu đãi Lăng Hàn hỏi:
– Người nọ tới đây làm chi?
Tiểu nhị biết hắn là La gia thiếu gia, không dám không đáp, hơn nữa đây cũng không phải chuyện bí mật gì:
– Vị khách nhân kia bán bảy viên Bổ Thần Đan, mặt khác…
– Cái gì!
La Liệt lập tức cắt đứt đối phương nói, hai mắt phát quang.
– Ngươi xác định?
Tiểu nhị gật đầu, lẽ nào hắn cũng ngớ ngẩn sao?
La Liệt cười nhạt, học viện nghiêm cấm học sinh bán đan dược ban thưởng, còn có công pháp, vũ kỹ,… bắt được chính là trọng phạt.
Ha ha ha, hắn đang lo bắt không được tay cầm của Lăng Hàn, không nghĩ tới đối phương tự đưa mình tới cửa.
Chỉ là đối phương ở đâu ra bảy viên Bổ Thần Đan nhỉ?
Cái ý nhỉệm này chỉ lóe lên ở trong đầu La Liệt, hắn lập tức ném qua một bên, chỉ cần Lăng Hàn buôn bán đan dược của học viện, đây là tội lớn!
Hắn hưng phấn, cũng không kịp mua thuốc, trực tiếp xoay người về nhà.
Buồn cười là, nếu hắn hỏi nhiều vài câu, sẽ có thể suy đoán ra những Bổ Thần Đan này là Lăng Hàn luyện chế.
Tất nhiên, hắn cũng có thể khăng khăng một mực, kiên quyết không tin, một võ giả từ Tiểu Thế Giới tới, trẻ tuổi như vậy, có khả năng là đan võ song tu sao?
La Liệt vội về nhà, chạy đi gặp La Phách, hắn biết đầu óc của mình không thông minh như huynh trưởng, để La Phách đến xử lý, mới có thể làm cho Lăng Hàn bị đả kích nghiêm trọng nhất.
– Ca! Ca!
Hắn thở gấp nói, những hậu đại quyền quý như bọn họ bình thường sẽ không ở trong học viện, vì điều kiện tu luyện rất tốt, chỉ mỗi năm ngày mới đi học viện một lần, nghe chút giảng giải.
Hắn nói sự tình một lần.
Sau khi La Phách nghe xong, nhất thời cất tiếng cười to:
– Lăng Hàn a Lăng Hàn, lần này ngươi cuối cùng lọt vào trong tay ta, xem ta thu thập ngươi như thế nào!
– Ca, ngươi định làm như thế nào?
La Liệt vội vàng hỏi, hắn cũng hận Lăng Hàn đến tận xương.
La Phách suy nghĩ một chút nói:
– Bắt kẻ trộm phải cần chứng cứ, sai người coi chừng, lần tiếp theo Lăng Hàn xuất hiện, chúng ta sẽ có nhân chứng vật chứng đầy đủ!
– Ca, có khả năng tiểu tử kia cũng thấy ta, nói không chừng lần sau sẽ đổi địa phương bán đan.
La Liệt còn rất thật “thông minh” nha.
La Phách gật đầu nói:
– Hai tay chuẩn bị, chúng ta sẽ chờ đến đầu tháng, nếu không thể lấy chứng cứ, liền trực tiếp cáo trạng, ngược lại có tên tiểu nhị kia làm chứng, Lăng Hàn cũng trốn không thoát!
Hắn trầm ngâm một chút nói:
– Việc này, còn muốn nhờ Thập Thất tộc gia ra tay, hắn là Trưởng Lão của Bắc Phân Viện, có hắn phối hợp, không khó đóng đinh Lăng Hàn!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 932: Chợ Đêm
– Đúng, chỉnh chết hắn!
La Liệt đỏ mắt nói, đường đường La gia thiếu gia cư nhiên bị đánh đến quỳ rạp trên mặt đất nói chịu thua, đây là nhục nhã bực nào? Lăng Hàn không chết, hắn đêm không thể chợp mắt.
La Phách cười nhạt, chỉ bán đan còn chưa đủ để lấy mệnh Lăng Hàn, dù sao đối phương là thiên tài Tứ Tinh, cực kỳ hiếm thấy.
Nhưng quy củ dù sao cũng là quy củ, có Thập Thất tộc gia đứng ra tạo áp lực, để việc nhỏ hóa lớn, liền có thể đuổi Lăng Hàn ra Xích Thiên Học Viện.
Mà không có Xích Thiên Học Viện làm chỗ dựa, một Phá Hư Cảnh từ Tiểu Thế Giới đi ra ngoài thì đáng là gì? Tùy tiện một cước liền giết chết.
– Dám đoạt danh tiếng của ta, đây là đại giới!
Trong ánh mắt La Phách tản ra hàn mang, thứ nhất là Lăng Hàn, thứ hai là Mã Hưng, hai người kia hắn sẽ chỉnh chết.
Đáng trách, tuy thực lực Trình gia không bằng La gia, nhưng cũng không phải hắn nói chỉnh là có thể chỉnh, chỉ có thể bỏ qua Trình Hạo Phi.
La Liệt lại chỉ muốn chỉnh chết Lăng Hàn thôi, hắn cười nhạt, đã không kịp chờ đợi mà muốn nhìn thấy đại cừu nhân bị hắn dẫm nát dưới chân.
Lăng Hàn trở lại học viện, vừa vặn Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi dắt tay nhau mà đến, nhóm nguyên liệu đầu đã bán hết, tổng cộng bán ba mươi sáu khối Chân Nguyên Thạch, Lăng Hàn cầm phân nửa mười tám khối, Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi chia đều chín khối.
Kỳ thực này đã coi như một khoản tiền lớn, phải biết dù Lăng Hàn và Quý Vân Nhi đều là thiên kiêu trước ba trong tân sinh, nhưng từng tháng chỉ được học viện ban cho hai khối, có thể thấy được nó trân quý.
Lệ Vi Vi vui không thôi, tuy nàng tuyệt đối không thiếu chín khối Chân Nguyên Thạch, nhưng này là nàng bằng năng lực của mình kiếm ra, để cho nàng vui mừng không ngớt.
– A, ngươi đã bỏ lỡ hai khóa của Thủy tỷ tỷ, Thủy tỷ tỷ rất tức giận, ngươi chờ bị tước đi!
Lệ Vi Vi nhìn có chút hả hê nói, cùng Lăng Hàn hợp tác kiếm tiền là một chuyện, nhưng không thoải mái Lăng Hàn lại là một chuyện khác.
Hảo hảo chỉnh Lăng Hàn, cái ý nhỉệm này chưa từng tiêu thất qua.
Lăng Hàn thở dài, mấy ngày nay quan tâm luyện đan, hơn nữa kế tiếp hắn còn phải luyện đan vài ngày, làm sao cũng phải luyện hết dược liệu vừa mua a? Hơn nữa, muốn kiếm tiền cũng chỉ có luyện đan, ai bảo hắn không có cha làm Tả Tướng, Hữu Tướng chứ?
Hai nàng ăn một trận, chơi đùa với mèo mập một chút, tiếp đó cầm không gian linh khí chứa đầy nguyên liệu nấu ăn đi, các nàng cũng không có hỏi tại sao không gian linh khí của Lăng Hàn lớn như vậy, tới cùng chứa bao nhiêu vật.
Dù sao các nàng không thể ngực lớn nhưng không có đầu óc như vậy a.
Lăng Hàn lại bắt đầu luyện đan, kiếp trước hai trăm năm đều là Đan Sư, thân phận như vậy đã chảy xuôi trong xương của hắn.
Một ngày hai ngày ba ngày, thời gian trôi qua rất nhanh, đây chính là đan dược cấp mười, ngay cả Lăng Hàn cũng không có cách nào gia tốc thời gian, luyện một lò làm sao cũng phải nửa ngày, bởi vậy mười lô luyện xuống là năm ngày trôi qua.
Nhưng thu hoạch cũng rất lớn, trừ hai lô đầu vẫn chỉ là bốn viên thành đan, tám lô tiếp đều đạt tới năm viên hoàn mỹ.
Đây mới là Đan đạo Đế Vương.
Lăng Hàn cũng hết sức hài lòng, lúc này hắn tổng cộng có bốn mươi tám viên Bổ Thần Đan, bảy viên đổi một khối Chân Nguyên Thạch, hắn có thể bán ra bảy khối, kiếm lợi nhuận gấp sáu lần.
Món lãi kếch sù, thực sự là món lãi kếch sù.
Dĩ nhiên, cũng chỉ giới hạn ở Đan đạo Đế Vương như hắn, Đan Sư thông thường có thể kiếm hai ba thành cũng không tệ, tựa như lần thứ nhất hắn luyện đan.
Nhưng hắn không dự định bán cho dược điếm trước, bảy viên đổi một khối, quá bẫy người!
Xích Thiên Học Viện có chợ đêm, có thể đi vào trong đó bán, trao đổi vật phẩm, mọi người đều che mặt, chỉ nhìn hàng không hỏi người, nhìn trúng thì trả tiền thành giao, tuyệt không vạch trứng tìm xương.
Lăng Hàn tự tin hắn bán năm viên một khối Chân Nguyên Thạch, cũng sẽ bị người cướp mua.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì đây là hắn luyện chế!
Hắn dùng qua một viên, Bổ Thần Đan mình luyện chế, ở hiệu quả vượt lên học viện phát ra chí ít ba thành.
Cái này cũng năm viên một khối Chân Nguyên Thạch, nếu không bị đoạt điên mới lạ.
Đến buổi tối, Lăng Hàn tìm áo choàng và khăn đen che mình lại, đi tới dưới chân một ngọn núi nhỏ.
Hoàng Đô quá lớn, học viện cũng quá lớn, trong học viện thì có ba ngọn núi, đây là ngọn nhỏ nhất, trời vừa tối, ở đây sẽ có chợ đến, nhưng mỗi người đều ẩn dấu thân phận.
Cái truyền thống này không biết từ khi nào thì bắt đầu, ngược lại học viện không quản, coi như là thầm chấp nhận.
Chợ đêm đương nhiên là mở buổi tối, ở đây rất hắc ám, cũng chỉ có ánh trăng, căn bản không có Thủy Tinh phát sáng thông dụng.
Đây là vật chiếu sáng của Thần giới, có thể phát sinh ánh sáng trong bóng đêm, cũng có thể điều tiết độ sáng, phi thường thực dụng.
Nhưng trong này đừng nói Thủy Tinh phát sáng, ngay cả đuốc cũng không có.
Khiêm tốn, thần bí, là lời miêu tả nơi này.
Lăng Hàn đi tới một góc ngồi xuống, ở trước người có một mộc bài viết:
– Bổ Thần Đan, năm viên một khối Chân Nguyên Thạch, chất lượng siêu phàm.
Hắn ngồi xuống, nhưng từng hắc y nhân trải qua, cũng chỉ xem một chút, có còn hừ một tiếng.
Ở đây mua đồ, hoặc là tiện nghi, hoặc là hi hữu, bằng không giá đồng dạng ta không thể ra ngoài mua sao, còn an toàn, sẽ không xảy ra vấn đề gì phát sinh.
Ngươi nói chất lượng siêu phàm là siêu phàm sao?
Lăng Hàn ngồi một canh giờ, mới có một người khôi ngô không gì sánh được đi tới, ngay cả áo choàng cũng không thể che dấu hình thể, quả thực quá kinh người.
Người nọ đứng ở trước mặt Lăng Hàn nói:
– Hàng đâu, ta muốn nhìn.
Lăng Hàn gật đầu, lấy ra một bình thuốc thảy qua, ở trong đó chỉ có một viên Bổ Thần Đan.
Người nọ tiếp nhận bình thuốc, rút nút lọ, đầu tiên là ngửi một cái, lập tức lộ ra vẻ vui mừng, đây đúng là Bổ Thần Đan, hơn nữa chất lượng tương đối khá, so với hắn bình thường ăn còn tốt hơn.
Hắn đổ đan dược ra, tỉ mỉ quan sát, về sau gật đầu nói:
– Nếu như đều là loại này, cho ta năm viên.
Lăng Hàn lại đưa ra một bình thuốc, tiếp đó thu viên đan dược lúc trước lại nói:
– Cảm tạ chiếu cố, ngươi có thể kiểm tra một chút.
Người nọ không dám chơi hào khí ở nơi này, chỉ cần quay người lại đó chính là không nhận nợ, hắn tỉ mỉ kiểm tra một phen, hài lòng gật đầu, tiếp đó ném ra một khối Chân Nguyên Thạch cho Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng kiểm tra một chút, đây là hàng thật không giả, nhưng có khả năng bị dùng qua, giá trị tự nhiên hoàn toàn bất đồng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 933: Cổ Linh Ngọc Tò Mò
Song phương đều thoả mãn gật đầu, khoản giao dịch này coi như hoàn thành.
Có một người nếm thức, tự nhiên sẽ có thứ hai, thứ ba, lần đầu tiên Lăng Hàn có lưu lại ba viên Bổ Thần Đan, tự mình ăn một viên, lần thứ hai có bốn mươi tám viên, vừa vặn mười phần.
Lợi nhuận gấp mười!
Đây quả thật là rất thoải mái, chỉ là một ngày mới luyện được mười viên, muốn năm mươi viên phải cần năm ngày, quá lãng phí thời gian.
Nếu Đan Sư khác biết ý nghĩ của Lăng Hàn, khẳng định đều có tâm bóp chết hắn, ngươi năm ngày kiếm lợi nhuận gấp mười vẫn còn chê ít? Ra ngoài cẩn thận bị sét đánh a.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, hắn kiếm được ít, là bởi vì giá trị Bổ Thần Đan không cao, nếu như là Thần Đan cấp mười hoặc Thần Đan cao cấp nhất, vậy ngươi xem luyện một lò ra có thể kiếm nhiều ít.
Đồng dạng là lợi nhuận gấp mười, đây chính là lấy 10 vạn, trăm vạn Chân Nguyên Thạch.
Không có biện pháp, bây giờ hắn thực sự là tiểu Đan Sư.
– Cho ta một phần.
Một thanh âm cô gái vang lên ở bên tai Lăng Hàn, có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng, bất quá vẫn cực kỳ êm tai.
Lăng Hàn vừa vặn chỉ còn lại một phần, liền đưa tới cho đối phương, song phương hoàn thành giao dịch, hắn liền phủi bụi trên người, xoay người rời đi.
Tạm thời, hắn không có dự định tốn thời gian ở luyện đan, phải nắm giữ, dung hợp sáu môn công pháp, mau chóng xông lên lực lượng Phá Hư hai mươi tinh, tiếp đó đột phá Sơn Hà Cảnh.
Không nhập Thần Cảnh, chung quy chỉ là con kiến hôi.
Luyện vẫn phải luyện, nhưng hắn chỉ cần bảo chứng mỗi ngày một viên, đề thăng thần hồn của mình là được.
Nàng kia mở bình thuốc, lấy ra một viên ăn vào, nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc:
– Hiệu quả lại hơn Bổ Thần Đan bình thường ba thành! Nhưng Bổ Thần Đan không phải đan dược cao giai gì, không có mấy Đan Sư nguyện ý nghiên cứu, cải tiến đan phương.
– Này còn có thể đề thăng hiệu quả của đan dược ba thành, tất nhiên là dùng thủ pháp luyện đan đặc thù nào đó!
Dưới khăn che, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng lộ ra vẻ khiếp sợ, cải tiến đan phương mà nói, kia chỉ giúp ích cho một loại đan dược, nhưng nếu xuất hiện thủ pháp mới, sẽ ban phúc cho toàn bộ Đan đạo giới.
– May là ta nhớ kỹ mùi của hắn!
Nàng lộ ra vẻ đắc ý.
Nàng gọi Cổ Linh Ngọc, người cuối cùng trong Hoàng Đô tam đại mỹ nữ.
Bất quá, từ hai năm trước nàng đã tiến vào Xích Thiên Học Viện, nhưng không thuộc về bất kỳ học viện nào, mà là Đan Phân Viện, chỉ tuyển nhận Đan Sư.
Ở trên Đan đạo, nàng có thiên phú xuất sắc, còn có khứu giác rất mạnh, có thể nhớ kỹ bất luận loại khí tức nào mà nàng ngửi thấy qua, đối với Đan Sư mà nói, đây là một thiên phú mười phần khó lường.
– Nếu như hắn chính là tên Đan Sư kia mà nói, vậy có thể luận bàn một chút.
Cổ Linh Thạch trở nên hưng phấn, một đường dùng mũi ngửi, truy tung Lăng Hàn, rất nhanh liền đi tới ký túc xá của Bắc Phân Viện.
Mới đầu, nàng còn tưởng rằng Lăng Hàn chỉ đi ngang qua đây, nhưng phát hiện Lăng Hàn vào một gian tiểu viện không đi ra nữa, nàng kinh ngạc không gì sánh được.
Đây là một võ giả, không phải Đan Sư?
Nàng quyết định chờ một chút, trước tìm rõ nội tình của Lăng Hàn lại nói.
Cổ gia cũng là đại gia tộc, muốn tìm hiểu tin tức của một học sinh là chuyện rất dễ dàng.
Lăng Hàn cũng không có ý thức được hắn bị một mỹ nữ tò mò theo dõi, lần thứ hai hắn đắm chìm trong võ đạo, suy nghĩ lục pháp quy nhất.
Nhưng qua cả đêm, hắn vẫn không có đầu mối.
Dù sao đây cũng là một tiên phong.
Ba ngày sau, hắn rốt cục lại đi phòng học.
Vừa vào phòng học hắn liền thấy huynh đệ La gia đều hai tay ôm ở trước ngực, nhìn hắn lộ ra nụ cười nhạt, hắn không có để ở trong lòng, dứt bỏ bối cảnh của La gia, hắn một tay có thể đánh hai huynh đệ này thành tàn phế.
Đến giờ học, Thủy Nhạn Ngọc cũng tới, ánh mắt của vưu vật phong tình vạn chủng này đảo qua Lăng Hàn, không khỏi cười nói:
– Không nghĩ tới hôm nay sẽ thấy Lăng Hàn đồng học xuất hiện, thật là làm cho ta có chút thụ sủng nhược kinh.
Này tự nhiên là nói mát, nàng tổng cộng mới lên lớp bốn lần, Lăng Hàn liền vắng mặt hai lần, đây cũng quá miệt thị nàng đi.
Lăng Hàn vội vàng nói:
– Mấy ngày nay đang suy nghĩ biện pháp trùng kích Nguyên lực mười ba tinh, chờ chút nữa còn phải thỉnh giáo lão sư.
Thủy Nhạn Ngọc nghe xong, lúc này mới gật đầu, nếu như Lăng Hàn thật tốn tâm tư ở phương diện này, nàng dĩ nhiên sẽ không trách cứ, còn có thể tận lực hỗ trợ, nhưng nếu như đối phương chỉ dùng cái này ngụy trang, nàng nhất định sẽ khiển trách.
Một Đại Yêu tinh như thế ở trên đài giảng bài, tự nhiên khiến người ta nhìn không chuyển mắt, các nam sinh mê say, các nữ sinh thì mô phỏng theo nhất cử nhất động của nàng, học để làm sao bày ra quyến rũ phong tình của mình.
Vũ mà không yêu, mị mà không dã.
Một khóa rất nhanh liền hết, Lăng Hàn đi tới, hỏi đối phương sự tình lục pháp hợp nhất.
Thủy Nhạn Ngọc không khỏi rung động, cho tới bây giờ nàng không có suy nghĩ qua khả năng như vậy.
Tại Thần giới, người có nhiều Linh Căn đếm không xuể, chỉ cần ăn Thần dược, không có Linh Căn cũng có thể sinh Linh Căn, sáu Linh Căn thực sự là việc nhỏ.
Mà đồng tu sáu môn công pháp cũng không ngạc nhiên, khó khăn chính là dung hợp chúng nó lại.
Nàng đã qua giai đoạn Phá Hư Cảnh, nhưng vẫn bị khơi dậy hứng thú, triển khai thảo luận với Lăng Hàn, đây rốt cuộc có khả năng thành công hay không, mà nếu như có thể, thì phải bắt tay như thế nào.
Dưới các loại suy đoán, Lăng Hàn thu hoạch rất lớn, rốt cục bắt được một phương hướng, nhưng được hay không, lại cần bao lâu mới có thể thành công, thì là một chuyện khác.
Nhìn dáng dấp bọn họ châu đầu ghé tai thân mật, làm các nam sinh đố kị muốn chết.
– Hanh, muốn dùng biện pháp như thế tán gái? Ý nghĩ không tệ, đáng tiếc chọn lầm người!
– Thủy Nhạn Ngọc là Triệu sư huynh độc chiếm, dám phao nữ nhân của Triệu sư huynh, tiểu tử này là đang tự tìm đường chết!
– Hanh, tự cho là tân sinh thứ nhất rất cao sao?
– Đi, chúng ta đi nói cho Triệu sư huynh!
Lăng Hàn thấy có linh cảm, liền cáo từ Thủy Nhạn Ngọc, một đường chạy về, hắn không kịp chờ đợi muốn thử.
Thủy Nhạn Ngọc không khỏi mỉm cười, thanh niên này thật đúng là võ si.
Nhưng biết mấy ngày nay Lăng Hàn đang suy nghĩ võ đạo, nàng tự nhiên sẽ không nghiêm phạt Lăng Hàn, nhưng không biết đối phương là đào ngũ, đi luyện Bổ Thần Đan.
Bằng không, nàng chắc sẽ bị dọa cho giật mình, này là quái vật như thế nào!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 934: Sáu Pháp Quy Nhất
Lăng Hàn trở lại trong phòng, bắt đầu bế quan khổ tu, dung hợp sáu pháp, lấy trùng kích cực hạn Phá Hư Cảnh.
Hắn đã có một ít manh mối, lập tức mất ăn mất ngủ nghiên cứu.
Hoàn hảo, Phá Hư Cảnh mấy ngày mấy đêm không ăn không uống cũng không có quan hệ gì, hơn nữa hắn còn trẻ, khí huyết tràn đầy, vậy thì càng không có chuyện cảm giác mệt nhọc.
Lại 4 ngày đi qua, hắn đã có thành quả bước đầu, cũng làm mèo mập gấp đến độ xoay quanh, chúng ta không phải đã nói tốt, ngươi phải cung ứng Bản Vương ăn uống sao? Lại 4 ngày không thấy, đùa giỡn Bản Vương có đúng hay không?
Bởi vậy, khi Lăng Hàn xuất hiện, mèo mập lập tức nhào tới, dương nanh múa vuốt.
Con mèo yêu này, phải nói là Hổ Yêu, nhưng thấy thế nào cũng giống như là mèo, tốc độ nhanh kinh người, có thể sánh ngang Hổ Nữu, móng vuốt huy vũ, ngay cả Lăng Hàn cũng trúng chiêu, may mắn da hắn dày, hơn nữa mèo mập cũng chỉ là phát giận, không thật muốn thương tổn hắn, tự nhiên không có khả năng tạo thành tổn thương gì.
Lăng Hàn cũng nổi lên chiến ý, muốn biết mèo mập này đến tột cùng có bao nhiêu lợi hại, liền cùng mèo mập đánh nhau.
Mèo mập rất cường đại, chỉ nói lực lượng thì đạt tới trình độ mười bốn tinh, chiến lực dễ dàng phá hai mươi tinh, không hổ là Thần Thú di chủng mà tiểu Tháp nói.
Nếu Lăng Hàn khống chế lực lượng ở trình độ tương đương, sẽ bị đối phương lợi dụng tốc độ cứng rắn đánh, nhiều lần trúng chiêu.
Nhưng nếu Lăng Hàn đề thăng lực lượng tới mười lăm tinh, một kích đánh ra, lực lượng kinh khủng đè ép không gian, mèo mập căn bản không thể gần người, bị không khí chấn văng ra, khó chịu không gì sánh được.
Phá Hư Cảnh, một tinh tức một thiên địa, chiến lực càng cao, chênh lệch này lại càng lớn.
Lăng Hàn tin tưởng nếu hắn toàn lực bạo phát, vậy căn bản không cần đánh ra công kích, chỉ cần chấn động không khí, mèo mập có khả năng tứ phân ngũ liệt.
Điều này làm cho hắn càng thêm chờ mong lực lượng Phá Hư hai mươi tinh.
Sau khi cho mèo mập ăn no, Lăng Hàn cũng ăn một bữa, hảo hảo ngủ một giấc, vô luận lúc nào, giấc ngủ luôn là cách khôi phục tinh lực tốt nhất.
Lại đến thời gian đi học, Lăng Hàn không có trốn học, ở trên khóa lãnh giáo Thủy Nhạn Ngọc.
Mặc dù ngộ tính của Thủy Nhạn Ngọc không cao bằng hắn, nhưng dù sao cũng là cường giả Sơn Hà Cảnh, có thể đứng ở tầng thứ cao hơn nhìn vấn đề, chải vuốt một ít cực hạn mà Lăng Hàn nhìn không thấy, đồng thời cũng khen Lăng Hàn không dứt miệng.
Gặp phải người thông minh như vậy, để cho nàng thật có xung động muốn làm lão sư, mà không phải kiêm chức giống như bây giờ.
– Tử đầu gỗ này, rõ ràng là người của bản tiểu thư, lại dám câu tam đáp tứ!
Lệ Vi Vi nhìn ở trong mắt, không khỏi hận hận nhéo nhéo quả đấm nhỏ.
– Hơn nữa, lại còn là Thủy tỷ tỷ, thực sự là con cóc muốn ăn thiên nga!
– Vi Vi, ngươi không phải ghen đó chứ?
Quý Vân Nhi cười nói.
Lệ Vi Vi nhất thời cười nhạo, nàng quả thực kinh ngạc với các loại biểu hiện của Lăng Hàn, nhưng nàng đường đường là nữ nhi của Tả Tướng, nhãn giới cao bậc nào, sẽ bị đả động đơn giản như vậy sao? Nàng hai tay ôm ngực nói:
– Ta chỉ là sợ Thủy tỷ tỷ chịu thiệt, ngươi xem đầu gỗ, vẻ mặt đắm đuối, nhìn chằm chằm vào ngực của Thủy tỷ tỷ!
Quý Vân Nhi không khỏi bật cười, nhãn thần của Lăng Hàn rất trong suốt, hơn nữa tuy không nghe được hai người đang nói cái gì, nhưng rõ ràng không quan hệ tới tình yêu nam nữ.
– Không được, lần này bản tiểu thư phải chỉnh đầu gỗ kia sợ mới thôi!
Lệ Vi Vi chớp chớp đôi mắt đẹp, hiện lên một ý nỉệm đùa dai trong đầu.
– Vi Vi…
Quý Vân Nhi vội vàng nói, bây giờ ba người là đồng minh buôn bán, tuy không thể nói là tài nguyên vô tận, nhưng theo nguồn tiêu thụ mở rộng, thu nhập cũng trở nên tương đối khả quan.
Tuy cô gái nhỏ này không có ác ý gì, nhưng nghìn vạn lần đừng quá giới hạn.
– Vân tỷ tỷ, yên tâm, chỉ là để hắn ăn chút đau khổ, sẽ không như thế nào, ngươi cũng đừng lo lắng tiểu tình lang của ngươi!
Lệ Vi Vi miệng không sợ gì nói.
– Ngươi cái nha đầu này!
Quý Vân Nhi làm bộ muốn đánh, Lệ Vi Vi vội vã tránh, hai nàng nhất thời nháo thành một đoàn, để người thấy nóng mắt, ảo tưởng mình cũng theo vào.
Cánh tay ngọc quấn quít, ngọn núi cao vót, mê người cỡ nào a!
Lăng Hàn cảm khái liên tục, cái gọi là một người kỹ ngắn, hai người kỹ dài, thảo luận với đối phương như thế hắn lấy được ích lợi rất nhiều, cảm giác ở trên con đường này có tiến bộ rất lớn.
Mà Thủy Nhạn Ngọc cũng thương lượng, nếu như hắn có thể chân chính thành công, thì truyền thụ tâm đắc cho mọi người, phát dương quang đại.
Dĩ nhiên, học viện nhất định sẽ ban ban thưởng Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng không sao cả, hắn có thể dung hợp sáu môn công pháp, không có nghĩa là người khác cũng được, đây không phải truyền thụ tâm đắc là được, mà là cần ngộ tính, ngộ tính không đủ, thì nói như thế nào đi nữa cũng uổng phí.
Bất quá nếu ngộ tính đầy đủ, này có thể vì đối phương mở ra một cánh cửa mới tinh, trợ giúp thật lớn.
Sau khi tan học, Lăng Hàn lại bắt đầu khổ tu, không để ý đến chuyện bên ngoài.
Tính cách của hắn chính là như vậy, trước đây vì nghiên cứu thấu triệt đan phương, hai ba tháng một thân một mình đau khổ nghiên cứu.
Cũng chính vì có tinh thần như vậy, hắn mới có thể trở thành Đan đạo Đế Vương.
Hiện tại, hắn ở võ đạo cũng điên cuồng như vậy.
Ba ngày sau, Lăng Hàn cuối cùng thu được đột phá, hắn có thể đồng thời vận chuyển sáu loại công pháp, về sau lại dung hợp chúng nó, chỉ là hiệu suất tương đối thấp, mỗi ngày tốc độ tăng lên rất chậm.
Nếu như chiếu tốc độ như vậy, hắn phải ba mươi năm mới có thể đạt đến trạng thái viên mãn.
Này kỳ thực không chậm, nhưng Lăng Hàn lại muốn sớm một chút đi tìm thân nhân, vợ, bằng hữu, cũng muốn sớm ngày cải biến thân phận bản thân.
Bất quá, hắn vừa mới khởi bước, còn có thể cải tiến công pháp, có không gian đề thăng rất lớn.
– Đầu gỗ! Thối đầu gỗ!
Lệ Vi Vi tìm tới, Lăng Hàn vừa vặn ngừng tu luyện, từ trong Hắc Tháp đi ra mở cửa.
– Lại có chuyện gì?
Hỏi hắn.
– Tin tức tốt, tin tức tốt!
Lệ Vi Vi ném qua một tấm lệnh bài màu trắng, tựa như ngọc lại không phải ngọc.
– Đây là lệnh bài tiến nhập Hắc Ngọc Trì, ngày mai ngươi có thể vào.
Bất quá, chỉ có thể sử dụng bốn canh giờ, quá thời gian sẽ tổn thương thần hồn và thân thể.
– Còn có, trước nửa đêm phải ly khai, vì sau đêm là thời gian nữ sinh sử dụng Hắc Ngọc Trì, ngươi muốn ở lại không ra, hắc hắc, đến lúc đó sẽ bị đánh chết!
– Nga, thời gian trôi qua nhanh như vậy!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 935: Ta Nói Không Phải Cố Ý, Ngươi Tin Không?
Lăng Hàn bừng tỉnh, nguyên lai đã đến đầu tháng, đến phiên Bắc Phân Viện tiến nhập Hắc Ngọc Trì.
– Hắc hắc!
Lệ Vi Vi cười xấu xa, không kịp chờ đợi muốn xem dáng dấp xấu mặt của Lăng Hàn ngày mai, thực sự là quá mong đợi.
– Nhớ kỹ, Phá Hư chỉ có một ngày, nếu như bỏ qua ngày mai mà nói, thì phải chờ tới tháng sau.
Nàng lại xác nhận một chút.
Lăng Hàn tràn đầy hoài nghi nói:
– Ngươi khi nào thì trở nên tốt bụng như vậy?
– Hanh, bản tiểu thư hảo tâm đưa Thông Hành Lệnh cho ngươi, ngươi còn không hài lòng?
Lệ Vi Vi hừ hừ nói.
– Được, cám ơn nhiều.
Lăng Hàn lung lay lệnh bài trong tay.
Lệ Vi Vi vội vàng xoay người ly khai, nàng sợ thời gian lâu sẽ nhịn không được bật cười.
Lăng Hàn không nghĩ tới Lệ Vi Vi sẽ ở trong chuyện này hãm hại tự mình, tuy hắn thấy biểu tình của đối phương có chút cổ quái, nhưng tiểu thư điêu ngoa này luôn tinh quái, biểu tình phong phú cũng rất bình thường.
Hắn tiếp tục cải tiến sáu pháp quy nhất, mỗi đạt được một phần tiến bộ cũng làm cho hắn vui vẻ.
Bất tri bất giác, sắc trời đã sáng, Lăng Hàn chưa thỏa mãn, rất muốn tiếp tục nghiên cứu, nhưng nghĩ tới Hắc Ngọc Trì một tháng chỉ có một cơ hội tiến vào, bỏ qua lần này sẽ chờ tháng sau, liền đứng lên, đi ra cửa.
Hắc Ngọc Trì không phải bí mật gì, ở lưng chừng trên một ngọn núi trong học viện, có đại trận đáng sợ phong tỏa, chỉ có cầm Thông Hành Lệnh trong tay mới có thể đi vào, bằng không liền bị giết chết.
Tuy trận pháp này chỉ có hiệu quả với võ giả dưới Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng Hắc Ngọc Trì chỉ có tác dụng với Sơn Hà Cảnh, Phá Hư Cảnh, cũng không cần thiết kế trận pháp này cao cấp, bằng không chính là lãng phí.
Mà có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, đại năng Tinh Thần Cảnh lấy không gian Thần Khí dẫn người vào… cũng nhận, không gian Thần Khí có người nói chỉ có Sáng Thế cảnh mới có thể luyện chế, hiếm lạ không gì sánh được, giá trị bản thân không biết vượt lên Hắc Ngọc Trì gấp bao nhiêu lần.
Lăng Hàn rất nhanh thì đến chân núi.
Nếu như Lệ Vi Vi thật muốn hãm hại hắn mà nói, như vậy Thông Hành Lệnh này là giả, hắn bị đại trận oanh kích, làm sao cũng sẽ bị thương.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn, Thông Hành Lệnh này là thật, hắn thông suốt không trở ngại.
Cổ quái, vị đại tiểu thư kia dổi tính sao?
Lăng Hàn tay cầm lệnh bài, tiến nhập vào trong.
Bởi vì có trận pháp bảo hộ, ở đây cũng không cần thủ vệ, trống trơn.
Mỗi giới tân sinh chỉ có ba người, lần này là bốn người có thể tiến nhập.
Hơn nữa Phá Hư Cảnh không có vượt lên trước trăm tuổi, như vậy người Bắc Phân Viện tiến nhập nơi này, một lần cũng chỉ chừng mười cái.
Dĩ nhiên còn có Sơn Hà Cảnh, không biết có phải đi cùng lúc với Phá Hư cảnh hay không, cái này Lăng Hàn không hỏi.
Lăng Hàn tới rất sớm, ngược lại hắn không thấy một người, hoặc là người khác còn chưa tới, hoặc là đã tiến trong ao.
Giữa sườn núi, có khí vụ rất dày, đan thành một đám mây màu đen, tựa vụ nhưng không phải vụ, ngay cả thần thức cũng bị ngăn cản.
Lăng Hàn đi tới, tiếng bước chân rất nhỏ, đạt đến độ cao như hắn, không cần tận lực, nhất cử nhất động trong lúc đó tự nhiên sẽ không giống thường nhân.
Tiền phương, xuất hiện một cái ao.
Thật đúng là không phụ cái tên Hắc Ngọc, chỉ thấy nước ao đen như mực, bởi vì bình tĩnh không sóng, giống như một khối Mặc Ngọc, nhìn qua thoải mái không nói ra được, khiến người ta có loại mỹ cảm không muốn phá hư.
Tuy chỉ nhìn, nhưng thần hồn của Lăng Hàn thì có loại cảm giác bốc lên, lâng lâng thoải mái không nói ra được.
Mà lỗ chân lông cả người cũng mở ra, hấp thu năng lượng phiêu tán tự do, tu vi cũng tăng lên theo.
Thứ tốt, thật là đồ tốt.
Lăng Hàn cởi áo khoác, chỉ còn lại có một quần cộc, một cước đạp đi vào, ông, nước ao nhất thời sinh ba, tạo nên tầng tầng rung động, phảng phất như phiên phiên khởi vũ, đẹp không sao tả xiết.
Nước ao không băng lãnh, mà ôn nhuận không gì sánh được, một bước chạm tới để Lăng Hàn muốn vùi cả người vào, để toàn thân đắm chìm trong ao nước.
Này không chỉ càng thêm thoải mái, còn có thể đề thăng hiệu quả hấp thu.
Rầm!
Đúng lúc này, cách đó không xa, nước ao phá vỡ, đứng lên một người.
Nguyên lai có người ở đây, nhưng lại trầm mình vào trong nước, ở đây cắt đứt thần thức, nước ao lại đen giống như mực, căn bản không thể xuyên thấu, vậy dĩ nhiên là không có khả năng phát hiện.
Hiển nhiên đối phương cũng cảm giác được ao nước ba động, ý thức được có người đến, lúc này mới hiện thân?
Chờ một chút!
Lăng Hàn nhìn đối phương, đối phương cũng nhìn hắn, hai người lâm vào trong trầm mặc ngắn ngủi.
Dựa vào!
Lăng Hàn ở trong lòng chửi một câu thô tục, trong nháy mắt biết mình bị Lệ Vi Vi lừa.
Đứng trước mặt… là nữ nhân!
Mặc dù không có cởi sạch, nhưng chỉ một sam y mỏng, hoàn toàn dán chặc ở trên thân thể hoàn mỹ của nàng, phác hoạ ra mỗi một chi tiết, mảy may có thể thấy được.
Trên thực tế sam y này cũng là vật phi phàm, dù cho ướt đẫm cũng không thấu quang, có thể nói, nàng cũng không có bộc lộ ra bộ vị trọng yếu.
Thế nhưng, loại muốn lộ còn che này, lại hơn thấy sạch gấp trăm lần.
Có chi tiết nào không nhìn ra?
Ngực cao kinh người? Không chỉ lớn nhỏ không hề che lấp, ngay cả hình dạng cũng thanh thanh sở sở, thậm chí còn có thể thấy hai viên nhỏ nổi lên.
Cái mông rất tròn vung cao, vòng eo tinh tế, bắp đùi thon dài, cái nào cũng là thiên địa kiệt tác, khiến người ta thấy đã muốn nuốt nước miếng, có mê hoặc để quân tử muốn hóa thân thành lang.
Không cần nhìn mặt, chỉ vóc người này cũng đủ để cho nam nhân điên cuồng.
Mà tướng mạo của nàng cũng không phụ vóc người hoàn mỹ, da trắng như tuyết, mũi ngọc, nhất là mái tóc dính nước, lấm tấm, như tiên lộ minh châu.
Quả thực, quá dụ dỗ, muốn người biến thành cầm thú!
Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, quyết định chủ động đánh vỡ trầm mặc nói:
– Thủy sư tỷ, nếu như ta nói đây là một cái hiểu lầm, không biết ngươi có tin hay không?
Vưu vật tuyệt sắc này, chính là Thủy Nhạn Ngọc.
Thủy Nhạn Ngọc không có lên tiếng, nàng hơi cắn môi, tay phải giơ lên, lực lượng đáng sợ ngưng tụ, oanh, đánh về phía Lăng Hàn.
Dựa vào, thực sự ra tay sao!
Đây là một kích của Sơn Hà Cảnh, Lăng Hàn làm sao ngăn cản?
Không chỉ nói ngăn cản, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, thình thịch, ót của hắn đã trúng một chưởng, lực lượng đáng sợ trào lên, hắn bị phách bay ra ngoài.
Sơn Hà Cảnh và Phá Hư Cảnh, cách cự ly vô cùng vô tận, dù Lăng Hàn tu lực lượng đến hai mươi tinh cũng vô dụng, đây là chênh lệch giữa người phàm và Thần Linh, tuyệt không có bất kỳ biện pháp nào có thể bù đắp.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả [Dịch] Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Sinh-Hoat-Binh-Thuong-Cua-Tiep-Dan-Gia-Audio-Truyen.jpg)







