[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 183 : Thiên Tài Tập Hợp (Hạ) (c911-c915)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Thiên Tài Tập Hợp (Hạ)
Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh nói:
– Tuy người ta cũng là tháp chín tầng, nhưng nó màu trắng, khác ngươi rất lớn a.
– Ngược lại ta nhìn nó khó chịu, đập cho ta!
Tiểu Tháp hiển nhiên rất ngạo kiều.
– Không nên hồ nháo, đây chính là địa phương Xích Thiên Học Viện dùng để sát hạch, muốn ta đi đập, trước tiên không nói có năng lực như vậy hay không, coi như có, ngươi cho rằng ta sẽ bị xé thành bao nhiêu mảnh?
Lăng Hàn cười nói.
Xích Thiên Học Viện sát hạch rất đơn giản, tiến vào trong tháp, có thể leo lên tầng ba liền qua ải, có thể trở thành học sinh của học viện.
Mà leo tháp càng cao, thì thành tích dĩ nhiên là càng tốt, mười vị trí đầu có thể được học viện trọng điểm bồi dưỡng, đặc biệt là ba người đứng đầu, được khen thưởng tự nhiên càng nhiều.
– Các ngươi đoán, lần này ai có thể được thứ nhất?
– Không cần phải nói, khẳng định là La Phách, không chỉ là một trong tam đại trẻ tuổi Vương giả của Hoàng Đô, thiên phú xuất chúng, ta xem trọng hắn, lần này có thể được thứ nhất.
– Khà khà, ngươi đã nói có ba đại cao thủ, lẽ nào đã quên Quý Vân Nhi và Lâm Do sao?
– Không sai, ta càng xem trọng Quý Vân Nhi, chỉ nói người ta là một trong tam đại mỹ nữ của Hoàng Đô, ta liền giúp đỡ nàng.
– Ta xem trọng Lâm Do, bởi vì Lâm ca giảng nghĩa khí, đồng ý vì bằng hữu không tiếc cả mạng sống!
Mọi người nghị luận sôi nổi, tuy cách nhìn có khác biệt, nhưng nhất trí cho rằng La Phách, Lâm Do cùng Quý Vân Nhi có khả năng giết trùng vây, chí ít ba người đứng đầu khẳng định bị bọn họ bao, hồi hộp duy nhất là ai có thể thu được thứ nhất.
– Ánh mắt của các ngươi cũng quá hẹp đi, lẽ nào ở ngoài Hoàng Đô sẽ không có thiên tài?
Có người không phục nói.
– Ha ha ha ha!
Cái này làm cho rất nhiều người cười vang.
– Ngươi thật ngây thơ, ngươi biết Hoàng Đô là nơi nào sao? Hội tụ tinh hoa một nước! Không nói những cái khác, chỉ nói cường giả Tinh Thần Cảnh, ngoại trừ Hoàng Đô ngươi còn nhìn thấy ở nơi nào? Đồng dạng là bồi dưỡng hậu nhân, ngươi cảm thấy Tinh Thần Cảnh thua Nhật Nguyệt Cảnh, Sơn Hà Cảnh sao?
– Võ đạo kém một cảnh giới nhỏ giống như trời và đất, gia tộc ở Hoàng Đô nắm giữ tài nguyên vượt quá tưởng tượng của ngươi!
– Mặc dù thiên phú trọng yếu, nhưng trên đời có nhiều bảo vật tăng lên thể chất, sức chiến đấu như thế sao!
– Nói đến nói đi, vẫn là bối cảnh quan trọng nhất!
– Ừ ừm!
Tất cả mọi người gật đầu, biểu thị đồng ý.
Thiên phú ở một mức độ nào đó có thể bù đắp bối cảnh, nhưng vấn đề là, người có bối cảnh đồng dạng còn có thiên phú, vậy ngươi làm sao so? Nỗ lực gấp một vạn lần cũng vô dụng, người ta không nỗ lực sao?
Ở một góc quảng trường, một lão giả áo xám đứng chắp tay, nhẹ giọng nói:
– Tất cả mọi người đều cho rằng ba người La, Lâm, Quý có thể thu được thứ nhất trong khảo hạch lần này, Hạo Phi, ngươi có lòng tin đánh bại ba người này không?
– Tổ gia gia cứ việc yên tâm, ta vùi đầu khổ luyện hơn mười năm, nhịn xuống cô quạnh và kham khổ, không phải vì ngày hôm nay một tiếng hót lên làm kinh người sao?
Bên cạnh lão giả là một thanh niên, nhìn qua nhiều nhất chỉ hai mươi tuổi, tu vi Phá Hư tầng chín.
– Ha ha, tổ gia gia chờ ngươi hiển lộ tài năng!
Lão giả áo xám vuốt râu cười to.
Theo lý mà nói gia trưởng là không cho phép tiến vào học viện, nhưng không chịu nổi một ít người có đặc quyền, tỷ như Tả Tướng, hắn muốn vào học viện ai dám ngăn trở? Chỉ là người chức vị càng cao, càng sẽ chú ý phương diện này, không dễ dàng để người nằm chuôi, bị chính địch đem ra công kích.
Người trẻ tuổi kia siết nắm đấm nói:
– Chờ, ngày hôm nay là ngày chỉ thuộc về Hạo Phi ta, tất cả mọi người đều chỉ xứng ở dưới chân ta ngước nhìn!
Một chỗ khác, một người trẻ tuổi tên trần hai tay, đang chuyên tâm lau chùi trường đao, ánh mắt cực kỳ chăm chú, nhưng tình cờ sẽ ngẩng đầu lên quét qua một chút, lại để người ở phụ cận hai chân mềm nhũn.
Phải biết đồng dạng là Phá Hư Cảnh, nhưng một cái ánh mắt liền có thể uy hiếp, đây là mạnh mẽ thế nào?
– Người thứ nhất, tất nhiên là Mã Hưng ta!
– Bắt đầu đi.
Một vị đại nhân vật trong học viện nói, phía sau hắn có quang ảnh một vòng Nhật Nguyệt, nói rõ hắn là đại năng Nhật Nguyệt Cảnh, tuy là Tiểu Cực Vị, nhưng cường giả như vậy cũng đủ để cho người cúng bái.
Bước vào Thần Cảnh, mỗi cảnh giới nhỏ cũng là một ngọn núi cao khiến người ta thán phục, người có thể chinh phục một toà một toà lại rất ít ỏi.
Nhật Nguyệt Cảnh Tiểu Cực Vị, có thể coi như đứng trên ngọn núi cao thứ năm, hơn nữa cái này vẫn là một ngọn núi rất cao, rất dễ dàng nhìn thấy bốn ngọn núi phía trước, nhưng muốn vượt qua lại khó như lên trời.
Tất cả mọi người đè hô hấp, ngay cả lớn tiếng thở dốc cũng không dám, đừng xem người nơi này đa số đều có bối cảnh, nhưng tôn kính cường giả là tố chất tối thiểu, cũng chỉ có công tử bột mới sẽ ỷ vào bối cảnh gia tộc làm việc ngạo mạn.
– Bạch Tinh Tháp có thể đồng thời chứa đựng vạn người, nhanh xếp hàng đi vào, thời điểm người đầy tự nhiên sẽ có khí linh ngăn cản.
Vị đại nhân vật kia nói,
– Dành thời gian, tranh thủ ngày hôm nay hoàn thành sát hạch của tất cả mọi người.
– Vâng!
Tất cả mọi người không khỏi gật đầu, ở dưới khí thế của cường giả ảnh hưởng, tâm tình của bọn họ không khỏi ảnh hưởng theo.
Tất cả mọi người xếp thành hàng, lục tục tiến vào trong tháp, này hiển nhiên là một Bảo khí nắm giữ không gian độc lập, bằng không tuyệt đối không thể để vạn người đồng thời tiến hành sát hạch.
Có điều tốc độ tiến hành khảo hạch cũng thật nhanh, một vạn người chưa kịp đi vào hết, liền lục tục có người đi ra, thậm chí theo kịp tốc độ tiến vào.
Mỗi khi có người thông qua tầng một sát hạch, bảo tháp này sẽ tương ứng để tầng này phát sáng, thành tích sẽ có khí linh ghi lại, không ai có thể làm càn…muốn lừa gạt Thần khí, kỳ thực so với thông qua chín tầng tháp còn khó hơn.
Người có chí xung kích thành tích tốt đều không hẹn mà cùng ở lại phía sau, muốn đến lúc then chốt mới lên sàn.
– Đầu gỗ, La Phách ở chỗ đó, nhanh cùng hắn chào hỏi!
Lệ Vi Vi giựt giây nói.
Ngươi như vậy thật được sao?
Lăng Hàn lắc đầu bật cười, tiểu thư điêu ngoa này thật là ghi hận trong lòng, chăm chỉ không ngừng muốn đánh bại hắn.
Hắn đương nhiên sẽ không đi qua, có điều anh em nhà họ La cũng phát hiện hắn, La Liệt lập tức lộ ra vẻ giận dữ, thấp giọng nói vài câu ở bên tai một thanh niên, hai người liền đồng thời đi tới.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 912: Dễ Như Ăn Cháo
Một người khác đương nhiên là La Phách, người này ngược lại cũng xứng danh, vóc người khôi ngô như một vị Bá Vương, mà khí thế thì càng thêm kinh người, có từng vòng thần quang diệu động, phảng phất như con trai của Thần.
– Xin chào tứ tiểu thư!
Anh em nhà họ La đồng thời hành lễ với Lệ Vi Vi.
Lệ Vi Vi gật gù, nàng là con gái của Tả Tướng, đời sau Hào Môn ở Hoàng Đô có thể đứng ngang hàng với nàng là đếm được trên đầu ngón tay.
La Phách lại nhìn lại Lăng Hàn, lạnh nhạt nói:
– Vị này chính là Lăng huynh từ Tiểu Thế Giới đến sao?
– Ta là Lăng Hàn.
Lăng Hàn vô cùng bình tĩnh nói.
– Xá đệ nhận được ngươi chỉ giáo?
La Phách uy nghiêm đáng sợ nói, trong ánh mắt nhảy lên lửa giận.
Tuy La gia không phải Hào Môn cao cấp nhất Hoàng Đô, nhưng càng không phải tiện dân của Tiểu Thế Giới có khả năng nhục nhã.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Dễ như ăn cháo, không cần khách khí.
Sát!
Anh em nhà họ La đều giận không nhịn nổi, bọn họ căn bản không có ý cảm tạ a, La Phách rõ ràng là đang nói mát, nhưng ngươi lại coi là thật.
La Phách không khỏi hừ một tiếng nói:
– Ai cũng không thể nhục người của La gia ta!
Hắn vốn còn muốn ở trong lời nói chèn ép Lăng Hàn, không nghĩ tới Lăng Hàn căn bản không theo lẽ thường an bài, để hắn như đánh vào bông, ngược lại thành mình không dễ chịu.
Bởi vậy, hắn trực tiếp lộ ra hung tướng.
– Há, muốn đánh sao?
Lăng Hàn cười nói, trong Phá Hư Cảnh hắn còn thật không có sợ ai, dù cho là nữ hoàng của Loạn Tinh Hoàng Triều, nếu ép cảnh giới về Phá Hư Cảnh, nhìn hắn còn không trấn áp đối phương.
– Đánh a đánh a!
Lệ Vi Vi e sợ cho thiên hạ không loạn, lập tức ở một bên vung vẩy hai tay.
La Phách cười gằn nói:
– Ngươi cũng thật giảo hoạt, đây chính là Xích Thiên Học Viện, ai dám làm càn ở chỗ này? Có điều, coi như ngươi tiến vào học viện, ta cũng sẽ khiêu chiến ngươi, mà ngươi nếu không có thi vào học viện… thì ngươi chết chắc!
Lăng Hàn sờ cằm cười nói:
– Ngươi uy hiếp ta như vậy thật được sao? Không sợ ngươi không địch lại ta, ngược lại bị ta đánh cho xin tha?
– Ha! Ha!
La Phách cười gằn, đùa giỡn, hắn là người tài ba trong thế hệ trẻ tuổi La gia, được ký thác hi vọng rất lớn, há là một tiện dân của Tiểu Thế Giới có thể chiến thắng?
Nếu không phải hắn muốn xung kích sức chiến đấu cực hạn Phá Hư hai mươi tinh, lấy tài nguyên của La gia, hắn sớm có thể bước vào Thần Cảnh.
Nhưng vì tiền đồ càng thêm sáng sủa, hắn ở trước trăm tuổi sẽ không xung kích Thần Cảnh… trừ khi đạt tới sức chiến đấu hai mươi tinh.
Mà cái này cũng là nhận thức phổ biến, trước trăm tuổi đều sẽ đi xung kích sức chiến đấu cực hạn Phá Hư hai mươi tinh, ngược lại tuổi trẻ mà.
Mà đạt đến Phá Hư hai mươi tinh lại đột phá, vậy liền có thể trở thành thiên tài Nhất Tinh, nắm giữ sức chiến đấu vượt qua một tiểu cảnh giới nhỏ.
– Ngươi chờ đó!
Hắn gằn từng chữ nói.
– Ngươi không phải cà lăm chứ?
Lăng Hàn giả vờ lo lắng nói.
– Cũng thật đáng thương a, đệ đệ ngớ ngẩn, ca ca cà lăm, ai!
Anh em nhà họ La đều giận không nhịn nổi, có loại áp chế không nổi kích động muốn xông lên động thủ, nguy hiểm thật, cuối cùng đã khống chế được, ở trong học viện tùy tiện ra tay, hơn nữa còn ở ngày hôm nay, vậy có chiêu bài La gia cũng vô dụng, tuyệt đối là bị đuổi ra học viện, vĩnh viễn không thể nào tiến vào.
– Đi, chúng ta đi sát hạch!
La Phách kéo đệ đệ, miễn bị đối phương chọc cho kích động mà đưa tới phiền toái lớn.
Thực lực mới là vương đạo, hắn muốn bò lên tầng năm, làm cho tất cả mọi người biết La Phách hắn mới là Vương giả duy nhất trong thế hệ tuổi trẻ.
Một lát sau.
– Cái gì, tầng thứ tư phát sáng!
– Nếu như có thể tiến thêm bước nữa, đạt đến tầng năm, liền có hi vọng trở thành thiên tài Nhất Tinh!
– Ồ, còn có thuyết pháp như vậy?
– Đó là đương nhiên, ngươi cho rằng sát hạch này là làm gì? Chính là một loại kiểm tra tiềm lực tương lai, tầng năm có thể đạt tới thiên tài Nhất Tinh, tầng sáu là Nhị Tinh, tầng bảy Tam Tinh, tầng tám Tứ Tinh, tầng chín… Ngũ Tinh!
– Đương nhiên, đây chỉ là một loại tiềm lực, cũng không phải là nhất định, còn phải xem ngươi nỗ lực.
– Vì lẽ đó, năm rồi người không có thông qua sát hạch cũng có thể lặp lại tham gia, chỉ cần trước trăm tuổi là được.
Bởi vì ngươi nỗ lực liền có thể thay đổi mình, càng có khả năng gặp được cơ duyên.
– Thì ra là như vậy!
Những người mới đều gật đầu, đồng thời nhìn Bạch Tháp chín tầng kia, tuy trước đó thỉnh thoảng có tầng thứ ba phát sáng, nhưng tầng thứ tư phát sáng là lần đầu tiên.
– Là ai hùng hổ như thế?
– Còn có ai, vừa nãy các ngươi không nhìn thấy La Phách đi vào sao?
– Tê, hóa ra là hắn, chẳng trách có thể thông qua tầng thứ tư, không biết có thể để cho tầng thứ năm phát sáng hay không.
– Có chút khó, nhưng cũng không phải là không thể!
Mọi người đang nói chuyện, tầng thứ năm lại sáng lên.
Nhất thời, đoàn người náo động.
– Tầng năm!
– Không hổ là La Phách, rất có khả năng trở thành thiên tài Nhất Tinh!
– Trăm năm khó gặp!
Mọi người kinh ngạc thốt lên, vẻ ước ao, khâm phục lộ rõ trên mặt, đây là thành tích tốt nhất đến hiện nay.
– Các ngươi nói, La Phách có thể tiến thêm một bước nữa, thông qua tầng thứ sáu, trở thành thiên tài Nhị Tinh hay không?
– Khó!
– Nhất Tinh và Nhị Tinh trong lúc đó, là chênh lệch một tiểu cảnh giới nhỏ, có người nói thiên tài như vậy ngàn năm mới có thể ra một cái!
– Cũng khó nói, dù sao chúng ta là Loạn Tinh Hoàng Triều, cương vực to lớn, số lượng thiên tài tự nhiên cũng nhiều hơn.
Vương Triều khác một lần có khả năng hiện ra mấy Thiên tài Nhất Tinh, biết đâu chúng ta có thể xuất hiện thiên tài Nhị Tinh.
– Nói là như vậy, nhưng thiên tài Nhị Tinh vẫn tương đối khó ra, theo ta biết, hiện tại toàn bộ Xích Thiên Học Viện chỉ có không tới một trăm thiên tài Nhị Tinh?
Đừng nhìn số lượng ấy rất nhiều, nhưng toàn bộ Xích Thiên Học Viện là khái niệm gì? Bao quát thiên tài trước sau mấy ngàn năm của Loạn Tinh Hoàng Triều.
Như thế tính toán, kỳ thực một trăm là không nhiều.
– Xem đi!
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm chín tầng Bạch Tháp, nếu như thân tháp của tầng thứ sáu cũng phát ra ánh sáng, vậy nói rõ tương lai La Phách có thể trở thành thiên tài Nhị Tinh.
Nhưng qua hồi lâu, thân tháp tầng thứ sáu từ đầu đến cuối không có phát sáng, mà La Phách lại từ trong tháp đi ra.
Hắn không thể thông qua tầng thứ sáu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 913: Thiên Tài Tầng Năm
Điều này làm cho cao tầng học viện có chút tiếc nuối, bọn họ vốn rất coi trọng người trẻ tuổi này, nhưng La Phách chung quy không thể sáng tạo kỳ tích.
Có điều này cũng bình thường, thiên tài Nhị Tinh xác thực quá hiếm có, dù cho lấy gốc gác của Loạn Tinh Hoàng Triều, trong mười năm này nhiều nhất chỉ xuất hiện một cái.
Hơn nữa, tương lai cũng không phải La Phách không thể tiến thêm bước nữa, trở thành thiên tài Nhị Tinh, đương nhiên hắn có thể ngay cả thiên tài Nhất Tinh cũng không đạt tới, kiểm tra này dù sao cũng chỉ là tiềm lực.
– Rất tốt rất tốt, vừa hỏi qua khí linh đại nhân, tuy La Phách không thể thông qua tầng thứ sáu, nhưng vẫn hoàn thành hai cửa trước sát hạch của tầng thứ sáu, thành tích này vô cùng tốt, đặt ở năm rồi có thể đi vào ba vị trí đầu, xếp hạng thứ nhất cũng không kì lạ.
– Ha ha, cuối cùng cũng coi như thu được một hạt giống tốt.
Vài tên đại lão của Bắc phân viện dồn dập nói, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, thu được học sinh càng ưu tú, phân viện mình tự nhiên cũng có thể hãnh diện.
Theo La Phách phát quang chói mắt, để thiên tài khác ngồi không yên, dồn dập tiến vào tháp sát hạch, nhất thời nhiều hơn rất nhiều nhân tài đến tầng thứ tư, nhưng có thể thông qua tầng năm chỉ có một mình La Phách.
– Đầu gỗ, cảm giác được áp lực không?
Lệ Vi Vi nhìn Lăng Hàn nói.
– Không hổ là thiên tài đặt ngang hàng với Vân tỷ tỷ, lại có thể thông qua tầng thứ năm, ai, bổn tiểu thư nhiều nhất chỉ có thể thông qua tầng thứ tư.
Nàng thất vọng, tuy đã sớm biết mình kém thiên tài đỉnh cấp một chút, nhưng thời điểm nước đã đến chân vẫn cảm thấy thất lạc.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Vậy ngươi xem ta quyét ngang thiên tài tứ phương, trèo lên thứ nhất đi.
– Trang!
Lệ Vi Vi liếc mắt nói.
– Bổn tiểu thư đi trước, có điều, nếu ngươi nói tràn đầy tự tin như thế, vậy làm cái cuối cùng lên sàn, để bổn tiểu thư nhìn ngươi làm sao kỹ kinh tứ tọa?
– Được!
Lăng Hàn gật đầu, nhìn tốc độ này, ngày hôm nay hoàn toàn có thể kết thúc, vậy sớm hay muộn một chút cũng không gì khác biệt.
Lệ Vi Vi chạy vào trong tháp, bỏ ra gần một nén hương thời gian mới hoàn thành kiểm tra.
Thời gian càng lâu, nói rõ thành tích càng tốt.
Quả nhiên, nàng thông qua tầng thứ tư, thua ở cửa ải kỹ xảo của tầng thứ năm, hết cách rồi, thần hồn thậm chí thiên phú có thể dùng bảo vật tăng lên, nhưng kỹ xảo chiến đấu là cần mình đến lĩnh ngộ.
– Xem, tầng thứ năm lại sáng!
Tiếng kinh hô vang lên, mọi người dồn dập nhìn xem, chỉ thấy thân tháp tầng thứ năm quả nhiên sáng lên.
Sắc mặt của La Phách lập tức hiện ra một tia âm trầm, thông qua tầng thứ năm, vậy liền có thể uy hiếp đến thành tích của hắn, để hắn cảm giác được áp lực.
– Ca, yên tâm, ngươi có thể thông qua hai quan trước, chỉ cần người này không thể thông qua tầng thứ sáu, vậy nhiều nhất chỉ ngang hàng ngươi mà thôi, hơn nữa ta xem người kia bị hai quan trước đào thải cũng có độ khả thi rất lớn.
La Liệt nói.
La Phách chậm rãi gật đầu, hắn rất tự tin, nhưng vẫn chăm chú nhìn lối ra, hi vọng có thể nhìn thấy người kia nhanh đi ra một chút, thời gian ra càng sớm, nói rõ đối phương bị đào thải càng nhanh, độ khả thi thông qua hai quan trước tự nhiên càng nhỏ.
Qua một hồi lâu, nhưng tầng thứ sáu vẫn không có phát sáng, chỉ thấy một thanh niên đi ra, lôi thôi lếch thếch, phóng đãng bất kham.
– Hóa ra là Lâm Do ca!
– Chẳng trách có thể thông qua tầng thứ năm!
– Không biết so với La Phách thì như thế nào.
– Hừ, Lâm ca chắc chắn sẽ không thua La Phách!
Mọi người dồn dập nói, tựa hồ rất phục Lâm Do này, mỗi người đều lộ ra một cỗ thân thiết.
Ai cũng biết Lâm Do giảng nghĩa khí, chỉ cần được hắn tán thành, vậy ngươi gặp phải khó khăn gì hắn cũng sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi giải quyết, ở trong thế hệ tuổi trẻ Hoàng Đô, nói tới Lâm Do ai không giơ ngón tay cái lên tiếng kêu “Lâm ca”?
Bởi vậy, nếu Lâm Do và La Phách đồng thời ra sân khấu, đối tượng mỗi người giúp đỡ liền trở nên rõ ràng.
Nhất định sẽ là Lâm Do!
La Phách không khỏi hừ một tiếng, sắc mặt càng thêm âm trầm, tuy biết thành tích của Lâm Do nhiều nhất giống như mình, nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
– Đó là một thiên tài tầng năm, đáng tiếc, giống nhau ngã ở cửa thứ ba của tầng thứ sáu, bằng không…ai!
Các đại lão của Bắc phân viện cũng cảm thấy vui vẻ, nhưng lại có chút tiếc nuối, dù sao cách tầng sáu chỉ kém tí tẹo.
Trong đám người, một người trẻ tuổi để trần hai tay từ trên một tảng đá lớn nhảy xuống, lộ ra nụ cười tự tin, nhanh chân đi về phía tháp.
Hắn rất khí phách, một đường đi qua người xung quanh không ai không dồn dập tránh ra, có mấy người thậm chí đặt mông ngồi trên mặt đất, giống như phàm nhân gặp phải mãnh thú, sợ đến cả người dựng thẳng lông tơ.
– Ồ, người kia là ai, khí thế thật đáng sợ!
– Ta biết, một kỳ tài đến từ Nam bộ Man Hoang Sơn, mấy ngày trước vừa mới đến Hoàng Đô, ở đấu thú tràng đánh xếp hạng chiến, liền chiến mười ba tràng, cũng thắng liền mười ba tràng!
– Cái gì, có thể ở đấu thú tràng thắng liền mười ba tràng? Vậy tương lai hắn chí ít cũng có thể trở thành thiên tài Nhất Tinh.
– Ân, dựa theo quy tắc xếp hạng chiến của đấu thú tràng, thắng liền mười tràng chính là chuẩn thiên tài Nhất Tinh.
– Vậy hắn ở trận thứ mười bốn chiến bại sao?
– Không, chỉ là hắn không có lựa chọn chiến đấu tiếp.
– Tại sao?
– Hắn nói đói bụng, không đánh nữa.
Phốc!
Cái này vừa nói ra, nhất thời để rất nhiều người cười phun, thì ra lý do là như vậy, lẽ nào tên này là kẻ tham ăn sao? Thật không hổ là từ Man Hoang Sơn chạy đến.
– Có điều, khí thế của tên này thực đáng sợ, coi như thực lực của ta giống hắn, nhưng ở trước mặt hắn chiến một trận, mười phần sức chiến đấu nhiều nhất chỉ phát huy ra một thành.
– Không đánh mà thắng, đây là Vương giả trời sinh!
Sau khi cười xong, vẻ mặt của tất cả mọi người cũng trở nên nghiêm túc, người này rất đáng sợ.
– Hắn… tên gì?
– Mã Hưng!
Mã Hưng một đường đi qua, mọi người đều nhường đường, chỉ có số ít người có thể khiêng được lực áp bách của hắn.
Ngay cả các đại lão của học viện cũng liên tiếp gật đầu, thanh niên này long hành hổ bộ, có Vương giả chi tướng!
Ở Thần giới, cái gọi là Vương giả không phải chỉ võ giả tu ra khí, mà là kiêu hùng có khí tượng kiệt xuất, bằng không cơ hồ là ai cũng có thể trở thành Vương giả, để hai chữ Vương giả có vẻ quá không đáng giá.
Nhưng Mã Hưng này lại hoàn toàn xứng đôi với hai chữ Vương giả, bất chiến mà thắng, thực sự là trăm ngàn năm khó tìm một cái.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 914: Vương Giả Mã Hưng
– Không nghĩ tới bản viện có thể thu được một học sinh như vậy!
– Ừ, từ khi Hải Phong ly khai Bắc phân viện, chúng ta đã không có học sinh Vương giả như vậy, xuất hiện đứt đoạn hơn một nghìn năm, ngược lại tam đại phân viện khác, ở mấy trăm năm phân biệt thu vào một học sinh Vương giả, đá chúng ta ra sau.
– Cho dù tiểu tử này không thể thông qua Bạch Tinh Tháp khảo nghiệm, lão phu cũng muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền!
– Ha hả, học sinh cấp bậc Vương giả thì làm sao có thể không thông qua ba tầng trước khảo nghiệm? Lão Chu, ngươi đây là không có hảo ý, muốn cướp trước thu học sinh Vương giả này a!
– Dựa vào, lão phu là người như vậy sao?
– Rõ ràng chính là vậy!
Khi mấy đại lão này giao lưu bị người bên cạnh nghe được, tất cả mọi người đều oanh động.
Học sinh cấp bậc Vương giả!
Này quá kinh người, cho dù lấy cương vực to lớn của Loạn Tinh Hoàng Triều, nhân tài như vậy sợ rằng một trăm năm cũng chỉ ra một cái, hiếm lạ không gì sánh được, có thể sánh bằng thiên tài Tam Tinh.
Mã Hưng đi vào tháp, rất nhanh, tầng thứ ba sáng lên… người đi qua hai tầng trước rất nhiều, gần như giữ vững ánh sáng không tắt, nhưng tầng thứ ba lại bất đồng, chỉ thỉnh thoảng mới có thể chớp lên một cái.
Nhưng chỉ một hồi, tầng thứ tư cũng sáng lên.
– Có thể đạt đến tầng năm sao?
Tất cả mọi người hiếu kỳ, khí thế Vương giả không ở trong phạm vi Bạch Tinh Tháp khảo hạch, không có khả năng được thêm điểm, bởi vậy có phải Vương giả hay không, đối với việc thông qua Bạch Tinh Tháp là một chút trợ giúp cũng không có.
Nếu Mã Hưng có thể dựa vào thực lực bản thân đi qua tầng thứ năm, như vậy cộng thêm Vương giả chi khí, hắn có thể đạt đến chiến lực của thiên tài Nhị Tinh, thời gian tới thậm chí còn có không gian tăng lên, đạt đến thiên tài Tam Tinh, Tứ Tinh.
– Các ngươi có biết, Tả Hữu Nhị Tướng, Thất Đại Tướng triều ta, mỗi người đều có Vương giả chi khí, bản thân là thiên tài cấp bậc Tứ Tinh?
– Cái gì!
Tất cả mọi người bị tin tức này dọa sợ, đều ôm đầu kinh hô.
– Thiệt hay giả?
– Đây chẳng phải là có thể sánh bằng thiên tài Ngũ Tinh sao? Tồn tại siêu cấp trong truyền thuyết!
– Đó là dĩ nhiên, ngươi biết mấy vị kia tu luyện bao nhiêu vạn năm sao? Lão tổ tông nhà ngươi còn không có sinh ra, mấy vị này cũng đã bắt đầu tu luyện, có người nói Tả Tướng đại nhân trẻ nhất năm nay cũng hơn tám trăm vạn tuổi.
– Hơn tám trăm vạn tuổi? Ngươi xác định không có nói sai, không phải tám vạn năm, tám mươi vạn năm?
– Nói nhảm, trước đây Tả Hữu Nhị Tướng, Thất Đại Tướng người nào không phải nhất phương bá chủ, thẳng đến nữ hoàng bệ hạ ngang trời xuất thế, lấy tư thái vô địch quét ngang thiên hạ, mới để cho các vị đại nhân này về dưới trướng!
– Tê, vậy các ngươi nói, nữ hoàng bệ hạ là thiên tài mấy tinh?
– Không biết, cho tới bây giờ không có người thấy nữ hoàng đại nhân xuất thủ!
– Phải, nữ hoàng bệ hạ chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ai thấy còn ngoan ngoan tâm xuất thủ?
– Hư, ngươi không nên nói chuyện lung tung, bằng không bị người gièm pha, nói ngươi dám khinh bạc nữ hoàng bệ hạ, chán sống sao?
– Ta không phải là đang ca ngợi nữ hoàng bệ hạ sao!
Đúng lúc này, tầng thứ năm của Bạch Tinh Tháp phát sáng.
Nhất thời, đoàn người oanh động.
Tầng năm ý nghĩa tiềm lực của thiên tài Nhất Tinh, hơn nữa có Vương giả oai, thời gian tới Mã Hưng chính là thiên tài Nhị Tinh.
– Ha ha ha ha!
Các đại lão của Bắc phân viện mỗi người đều cười rất hài lòng, chỉ cảm thấy cuối cùng mò được một bảo vật, này là một khối mỹ ngọc tuyệt đối, điêu khắc tốt mà nói, thời gian tới trở thành thiên tài Tam Tinh, Tứ Tinh cũng có thể.
Sắc mặt của La Phách thì âm trầm, dù cho Mã Hưng lập tức thất bại, thì đối phương ở trong học viện được trình độ coi trọng cũng vượt qua hắn rất nhiều, điều này làm cho hắn như bị người đánh một cái tát.
– Hạo Phi, ngươi gặp phải đối thủ!
Trong một góc khác, một lão giả nói.
Trình Hạo Phi nhìn chằm chằm thân tháp nói:
– Tổ gia gia, ta tự tin đi qua tầng thứ sáu!
– Nếu như ngươi có thể trở thành thiên tài Nhị Tinh, cũng sẽ không yếu hơn hắn!
Lão giả tinh thần phấn chấn.
– Ngươi có nắm chắc?
– Mười phần!
Trình Hạo Phi siết quả đấm, hắn vùi đầu khổ tu hơn mười năm, không phải vì ngày nay bỗng nhiên nổi tiếng, chấn kinh mọi người sao?
Bên kia, Lệ Vi Vi cũng khiếp sợ, tiếp đó cho Lăng Hàn một cái ánh mắt khinh miệt nói:
– Đầu gỗ, ngươi còn dám tự tin nữa không?
– Vì sao không dám?
Lăng Hàn cười nói.
– Người ta là thiên tài Nhất Tinh, lại có Vương giả chi khí, ít nhất là thiên tài Nhị Tinh.
Lệ Vi Vi phảng phất như nhìn kẻ ngu si.
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng nói:
– Ta nói rồi, ta là vô địch, ai tới cũng giống nhau.
Oa nha nha, tại sao người kia rắm thí như vậy, rõ ràng chỉ là thổ dân từ Tiểu Thế Giới tới, nhưng hết lần này tới lần khác lòng tự tin phá trời? Lệ Vi Vi có chút phát điên, nhưng nhìn dáng dấp tự tin của Lăng Hàn, không khỏi hơi có chút thất thần.
Không thể không nói, nam nhân cho thấy loại khí khái vô địch này, đối với nữ tử là rất có lực hấp dẫn.
– Phi phi phi, bản tiểu thư mới không có động tâm, đây là kẻ ngu si!
Lệ Vi Vi thầm nói, vứt tâm hoảng ý loạn kia qua sau đầu.
Đúng lúc này, kinh hô lại lên.
– Tầng thứ sáu… cũng sáng!
– Trời ạ!
– Bản thân chính là thiên tài Nhị Tinh, cộng thêm Vương giả chi khí, Mã Hưng có thể sánh bằng thiên tài Tam Tinh!
– Hắn tuyệt đối là học sinh kiệt xuất nhất trong trăm năm gần đây.
– Không không không, tuy thiên tài Nhị Tinh không tính ít, nhưng có Vương giả chi khí, chỉ giới hạn ở Bắc phân viện mà nói… nghìn năm khó gặp!
Tất cả mọi người kinh hô, bọn họ chứng kiến một Vương giả sinh ra.
La Phách bóp song quyền rung động, đối phương mạnh mẻ và thiên phú làm hắn sinh ra sát ý, nếu như giết chết đối phương mà nói, hắn vẫn là thứ nhất.
Trình Hạo Phi cũng như thụ đòn nghiêm trọng, hắn tự tin có thể đi qua tầng thứ sáu của Bạch Tinh Tháp, nhưng này cũng chỉ ngang bằng đối phương, cộng thêm Vương giả chi khí mà nói, hắn thua đối phương nhiều lắm.
Cũng may, Mã Hưng không có đả kích thêm một bước, rất nhanh thì từ trong tháp đi ra.
Hắn thất bại ở cửa thứ hai của tầng thứ bảy.
Kết quả này lần thứ hai dẫn phát sôi trào, các đại lão của Bắc phân viện gần như nhận định Mã Hưng là quán quân của lần khảo hạch này, tranh nhau ném ra cành ô-liu, muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 915: Nhập Tháp
Mã Hưng lại không có tiếp thu, có vẻ cực kỳ cao ngạo, nhưng này càng làm cho các đại lão thích, cường giả nào không phải kiệt ngạo bất tuân? Không có chút tính tình, ngươi cũng không biết xấu hổ xưng cường giả?
– Không sai biệt lắm, ta cũng nên tiến vào.
Lăng Hàn nói.
Sau khi Mã Hưng ra ngoài, người còn không có tham gia khảo hạch liền rất ít.
Người không thông qua trực tiếp bị đưa ra học viện, thông qua thì đứng ở sân rộng bên kia, cộng lại chỉ hơn ba trăm, so với nhân số báo danh, số lượng này thật quá ít ỏi.
Người còn không có tham gia khảo hạch đại khái chỉ khoảng nghìn người, đứng ở trên quảng trường to lớn có vẻ rất lẻ loi cô độc.
Thân phận của Lệ Vi Vi đặc thù, có thể tham gia khảo hạch xong lại chạy về, nhưng nàng nghe được Lăng Hàn muốn tiến hành khảo hạch, không khỏi hưng phấn nói:
– Nhanh đi nhanh đi, bản tiểu thư đã rất muốn nhục nhã ngươi.
– Ngươi không có cơ hội.
Lăng Hàn cười nói, có vẻ tự tin mười phần.
– Thiết!
Lệ Vi Vi xuy một tiếng, người này vừa mới từ Tiểu Thế Giới phi thăng lên, cho tới bây giờ khẳng định chưa có tiếp xúc qua Bạch Tinh Tháp, căn bản không biết khảo nghiệm trong tháp là như thế nào, vì sao tự tin như thế?
– Vân tỷ tỷ!
Ánh mắt nàng tinh, phát hiện một nữ tử vừa mới đến, lập tức chạy vội qua.
Cô gái này một thân quần áo tuyết trắng, toàn thân cao thấp trừ một cây trâm cài tóc, thì không có phụ tùng nào.
Điều này làm cho nàng nhiều một phần mỹ lệ hồn nhiên thiên thành, xuất trần, phiêu dật, như Tiên Tử không ăn khói lửa nhân gian.
Mang bất kỳ vật phẩm trang sức nào cũng là dư thừa, chỉ sẽ phá hư khí chất thanh lệ của nàng.
Quý Vân Nhi, Hoàng Đô tam đại mỹ nữ, cũng là một trong tam đại cao thủ trẻ tuổi, người ái mộ nàng có thể vây Hoàng Đô ba vòng.
Tuy bối cảnh của nàng không bằng Lệ Vi Vi, nhưng người theo đuổi lại không phải ít.
Quý Vân Nhi gật đầu một cái nói:
– Vi Vi, ngươi thông qua khảo hạch rồi?
– Ừ!
Lệ Vi Vi gật đầu.
– Vân tỷ tỷ, sao ngươi tới trễ như thế? Ta còn tưởng rằng ngươi thay đổi chủ ý, chờ năm năm tham gia Đông phân viện khảo hạch chứ!
Quý Vân Nhi không khỏi nhíu mày, nhưng lập tức lại thư giãn ra nói:
– Đã nói muốn cùng ngươi tiến vào Bắc phân viện, ta làm sao có thể nuốt lời? Được rồi, trước không nói chuyện này, ta đi tham gia khảo hạch.
– Tốt!
Lệ Vi Vi đột nhiên giơ lên tay, lớn tiếng nói.
– Vân tỷ tỷ nỗ lực lên, nhất định phải thắng xú đầu gỗ kia!
Quý Vân Nhi tự nhiên sẽ không biết “đầu gỗ” là ai, nàng phiêu dật mà lại hào hiệp, đi về Bạch Tinh Tháp, như một đóa mây trắng, bất nhiễm bụi trần, ưu mỹ động nhân, để vô số người ánh mắt lửa nóng.
Nhãn thần của Mã Hưng cũng sáng ngời, lộ ra biểu tình hứng thú, khóe miệng hơi nhếch lên, có một loại mị khí.
Góc trong, Trình Hạo Phi đã đi về Bạch Tinh Tháp, thời gian không sai biệt lắm, nếu không xuất động mà nói, vậy thì không phải trang bức, mà là sẽ bỏ qua lần khảo hạch này.
Đây là nhóm người cuối cùng, đồng thời cũng là nhóm người chất lượng cao nhất, tầng thứ ba liên tiếp sáng lên, ngay cả tầng thứ tư cũng thường thường phát sáng, người thông qua khảo nghiệm thoáng cái nhiều trên trăm.
Bất quá, tầng thứ năm còn chậm chạp không có sáng lên.
Lăng Hàn đi vào trong tháp, người bên cạnh lập tức tiêu thất, tất cả tạp âm cũng nghe không được.
Hắn tiến nhập một không gian độc lập.
Tiền phương đột ngột xuất hiện một tòa thạch thất, chỉ có bàn đá, trên bàn đá có một khối ngọc bài.
– Tầng thứ nhất, cửa thứ nhất, khảo hạch ngộ tính.
Một thanh âm vang lên, lạnh lùng nghe không ra một tia tình cảm ba động.
Khí linh của Bạch Tinh Tháp.
Thần Khí chính là Thần Khí, trừ tiểu Tháp ra, Lăng Hàn còn chưa từng thấy qua Khí Linh biết nói.
– Thiết, Thần Khí cấp thấp nhất, xách giày cho ta cũng không xứng.
Tiểu Tháp thập phần ngạo kiều nói.
Lăng Hàn không có để ý tới hỏi:
– Khảo hạch thế nào?
– Trên khối ngọc kia có một đoạn công pháp, ngươi ở trong một nén hương diễn dịch ra thì quá quan, mà thời gian càng ngắn, thì thành tích càng tốt.
Khí Linh lạnh lùng nói, ở trong Thần Khí này, nó có thể hóa thân nghìn nghìn vạn vạn, đồng thời cùng hơn vạn người giao lưu đối thoại là chuyện dễ dàng.
Khí Linh nói.
– Trên vách tường trước mặt ngươi có mười cái tên, đó là mười người dùng thời gian ngắn nhất, cũng chỉ có mười người, nếu có người sau vượt lên trước, thì bị thay thế.
Lăng Hàn lắc đầu, ghi lại như vậy không phá cũng được.
– Ngươi có thể bắt đầu rồi.
Khí Linh nhàn nhạt nói, này thay đổi thành một vị cường giả Thần Cấp, bị Lăng Hàn hỏi tới hỏi lui như thế phỏng chừng không nhịn được muốn đánh người, nhưng nó chỉ là Khí Linh, không có tâm tình ba động chút nào.
Lúc này Lăng Hàn mới đi tới cạnh bàn đá, ngồi xuống, tiếp đó cầm ngọc bài lên, dùng thần thức rót vào trong đó, nhất thời, từng tự phù phong cách cổ xưa nhảy ra, ở trong đầu của hắn bốc lên.
Công pháp truyền thừa như vậy thẳng vào Thức Hải, không thể dùng ngôn ngữ, văn tự, chỉ có chân chính hiểu, mới có thể nói ra đại khái.
Lăng Hàn hơi nhắm mắt, liền buông ngọc bài nói:
– Đây là một môn trảo pháp, nhưng không trọn vẹn, chỉ có hai chiêu nửa, cũng không có lộ tuyến Nguyên lực lưu động nguyên bộ, chiêu thức mà nói, chắc là như vậy…
Hắn bỉ hoa một chút, thi triển ra hai thức nửa trảo pháp, bởi vì không vận dụng tới Nguyên lực, vậy dĩ nhiên là không hề có độ khó.
Khí Linh dừng một chút, mới nói:
– Tuy môn vũ kỹ này rất thấp, nhưng ngộ tính của ngươi rất cao, có thể xếp hạng thứ mười ba, nhưng không thể lưu danh.
Di?
Lăng Hàn nguyên bản không hề hứng thú với phá kỷ lục, nhưng nghe tốc độ của mình cư nhiên chỉ có thể xếp hạng thứ mười ba, thì không khỏi lộ ra chiến ý.
Mượn cổ nhân nơi này so tài một chút, Xích Thiên Học Viện thành lập đã có hơn trăm vạn năm, đã từng hiện ra nhiều ít thiên tài cường giả? Không ít người hiện tại là trụ cột vững vàng trong triều.
– Ngươi có thể đi lên cửa thứ hai.
Khí Linh nói, tường phía trước đột nhiên tiêu thất, hiện ra một lối đi.
Lăng Hàn đi tới, chỉ thấy cuối lối đi là một thạch thất, đồng dạng rất đơn giản, chỉ có bàn đá, trên bàn có một khối ngọc bài.
Còn muốn trọng khảo một lần sao?
– Ngươi tối đa có ba cơ hội, lấy thần hồn đánh nát khối ngọc bài này.
Thanh âm của Khí Linh lại vang lên.
Lúc này khảo hạch là lực lượng và tính dai của thần hồn.
Thần hồn không đủ cường đại, thì tương đương với nắm tay chém ra không đủ cứng, mà không đủ cứng, vậy dù khí lực lớn hơn nữa cũng chỉ tự làm mình phấn thân toái cốt.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










