[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 181 : Số Mệnh Gia Thân (c901-c905)
❮ sautiếp ❯Chương 901: Số Mệnh Gia Thân
– Mở cho trẫm!
Lăng Hàn vung ra một búa cuối cùng.
Ầm!
Lỗ hổng này đã đủ lớn, hấp lực đến từ Thần giới tăng lên mấy trăm lần, Hằng Thiên Đại Lục lập tức tăng tốc va chạm với Thần giới, xèo, phảng phất như chim nhỏ phá xác mà ra.
Bên ngoài có đại trận phong tỏa, nhưng Tiểu Thế Giới xung kích lại há là trận pháp cấp bậc Sơn Hà Cảnh có thể ngăn cản?
Đùng, trận pháp lập tức đổ nát.
Toàn bộ đại lục mang theo Hải vực đồng thời xông ra ngoài, oành oành oành, ở phụ cận, bà lão tử y, lão giả tóc trắng, nam tử trung niên đều bị chấn bay, máu tươi phun tung toé.
Bọn họ dám ngăn cản khai thiên, đây là thiên địa phản phệ.
Xèo, bọn họ chỉ có thể co quắp nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn Hằng Thiên Đại Lục bay về phía bầu trời, trong nháy mắt hóa thành một điểm nhỏ, không thấy bóng dáng.
Oành, Lăng Hàn từ giữa bầu trời rơi xuống, hắn thình lình phát hiện mình lại không thể phi hành, ngược lại không phải trọng lực nơi này lớn đến để hắn không cách nào phi hành, mà là một loại quy tắc nào đó, hạn định hắn không thể bay.
Nhưng lập tức, hắn lại phát hiện không giống, những người khác cũng như thế, không nói ra được cụ thể làm sao, chỉ cảm thấy cả người ấm áp, thật giống như tắm rửa ở trong ôn tuyền, thoải mái không cách nào hình dung.
Bọn họ tiến vào Thần giới!
Từ nay về sau, bọn họ không còn là giun dế Hạ giới, mà là con dân của Thần giới.
– Vạn tuế!
Tất cả mọi người đều hoan hô, vì Vương của bọn họ mà cảm thấy kiêu ngạo.
Nhưng rất nhanh, tất cả mọi người đều tắt tiếng, bởi vì cảnh sắc chung quanh quá huyễn lệ.
Hằng Thiên Đại Lục ở dưới quy tắc của Thần giới, bắt đầu hành trình xuyên toa không gian.
Bọn họ rất nhanh nhìn thấy, thiên địa Thần giới từ một lục địa to lớn hóa thành một cầu, sau đó biến thành một điểm.
Mà trong Tinh Vũ mênh mông, điểm nhiều như là vậy vô số kể!
– Mỗi một điểm, chính là một đại lục như vậy sao?
– Làm sao có khả năng, kia là hình tròn, người đứng ở một đầu khác sẽ không ngã xuống sao?
– Thần giới lớn như vậy sao, quả thực vô cùng vô tận a!
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, bọn họ quen thuộc vị trí hoàn cảnh của mình, Hằng Thiên Đại Lục thực sự là một khối đại lục, trời tròn đất vuông.
Nhưng ở đây, cả đại lục hình tròn, đánh vỡ nhận thức của bọn họ a.
– Hỏa cầu lớn kia là cái gì? Thái Dương sao? Nhưng Thái Dương có lớn như vậy sao?
– Từng đốm nhỏ kia hóa ra đều là từng đại lục, đại lục hình tròn!
Hằng Thiên Đại Lục bay quá nhanh, có khả năng vượt qua bất kỳ một vị đại năng Thần giới nào, trong nháy mắt liền vượt qua vô số tinh hệ, vô số tinh vực, cuối cùng, tốc độ của nó chậm lại.
Phía trước xuất hiện một viên tinh cầu khổng lồ, lấy lục địa màu vàng đất làm chủ, Đại Hải thương lam chỉ chiếm cứ một phần năm diện tích.
Hằng Thiên Đại Lục rơi xuống, đại địa phía dưới nứt ra, thật giống như nhường chỗ vậy.
Muốn nói Hằng Thiên Đại Lục cũng đủ lớn, nhưng so với tinh cầu này lại nhỏ đến đáng thương, ngay cả một phần ngàn vạn cũng chưa tới.
Tinh cầu này chứa chấp được Hằng Thiên Đại Lục, dễ như ăn cháo.
Oanh, đại địa phát ra một tiếng vang trầm thấp, đây là đại lục đã cố định.
Thiên địa linh khí càng thêm nồng nặc kéo tới, trong nháy mắt liền để rất nhiều người đột phá, cấp độ nơi đây quá cao, dù cho chỉ hô hấp mấy lần liền để những “phàm nhân” này tăng lên cảnh giới.
Trong cơ thể của Lăng Hàn cũng rục rà rục rịch, hắn đã đạt đến Phá Hư tầng chín, nắm giữ tư cách đột phá.
Nhưng hắn lựa chọn áp chế, ở hạ giới muốn tu đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh có chút khó khăn, nhưng nơi này là Thần giới, các loại tài nguyên nhiều lắm.
– Vạn tuế!
– Ngô hoàng vạn tuế!
Toàn bộ đại lục đều đang hoan hô, hiện tại bọn hắn cuối cùng thoát khỏi vận mệnh trở thành dược liệu, trở thành con dân của Thần giới, tầng thứ sinh mệnh tăng cao một đoạn dài, cái này sẽ ở sau này chậm rãi thể hiện ra.
Phía trên Hoàng Đô, Đồ Đằng Hắc Tháp ngưng tụ thành thực chất, càng ngày càng uy nghiêm.
Mà vô số đạo linh khí cùng với đồ vật không nói rõ được cũng rót vào trên Đồ Đằng Hắc Tháp, thông qua cái này lan truyền đến thân thể những người lưu danh trên Đồ Đằng Hắc Tháp.
Khai thiên, đây là một tráng cử, sẽ nhận được thiên địa tán đồng cùng ngợi khen.
Lăng Hàn phát hiện, lực lượng của hắn đang nhanh chóng tăng lên.
Phá Hư mười Tứ Tinh, mười lăm tinh, mười sáu tinh!
Có điều, thời gian cũng đi qua hai ngày.
Lực lượng ròng rã tăng lên Tam Tinh, cái này thật đáng sợ, ý nghĩa hiện tại sức chiến đấu của hắn sắp tiếp cận Phá Hư ba mươi tinh! Mặt khác, hắn phát hiện thể chất của mình cũng có chút thay đổi, linh căn dật động, tràn ngập thần tính.
Người khai thiên, được số mệnh gia thân!
Số mệnh là vật không nói rõ được, sờ không được không nhìn thấy, nhưng sẽ thiết thiết thật thật mà phát huy ra tác dụng.
Cả nước vui mừng, đây là ngày vui thuộc về toàn thể quốc dân của Đại Lăng Triều.
Nhưng vẻ đẹp như vậy cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh, có cường giả trên tinh cầu này đến rồi.
– Ai là quốc chủ?
Thanh âm ngạo mạn vang lên, chỉ thấy một người đứng ở trên hoàng cung, lấy ngữ khí khinh bỉ hỏi.
Đây là… Thần linh!
Cho dù hiện tại sức chiến đấu của Lăng Hàn tiếp cận Phá Hư ba mươi tinh, nhưng thời điểm nhìn thấy đối phương, hắn liền biết mình tuyệt đối không thể là địch thủ.
Kém quá nhiều.
Coi như Thần linh yếu nhất, cũng mạnh hơn Phá Hư Cảnh mấy vạn lần! Hiện tại không có giới bích ngăn cách, Thần linh chính là Thần linh, lực lượng không bị suy yếu một chút.
Ở trước khi khai thiên Lăng Hàn đã có giác ngộ, bởi vậy hắn mặt không biến sắc, chỉ lạnh nhạt nói:
– Trẫm ở đây!
– Ồ?
Người kia là nam tử áo bào trắng nhìn qua chừng ba mươi tuổi, thân hình thon dài, hắn cố ý thể hiện ra thực lực, phía sau có hư ảnh một ngọn núi cao.
Chuyện này ý nghĩa đối phương là Sơn Hà Cảnh, nhưng nhiều nhất chỉ đạt đến Tiểu Cực Vị trung kỳ, bởi vì Sơn Hà chỉ có núi không có sông, vậy làm sao xem như hoàn chỉnh? Ở Thần giới, đây là cường giả tầng thấp nhất, nhưng vẫn có thể xưng một tiếng cường giả, nghiền ép tất cả con dân Hạ giới.
– Ta chính là đặc sứ của Đông Hư Vương Triều Nghiêm Vĩnh Dật, nếu ngươi là quốc chủ, vậy thì lập tức dâng quốc thư, xưng thần với triều ta đi!
Hắn lạnh nhạt nói, cực kỳ hững hờ.
Dưới cái nhìn của hắn, đây là chuyện tất nhiên.
Đông Hư Vương Triều tổng cộng có bao nhiêu Thần linh? Lấy trăm vạn tính! Tùy tiện đi ra một cái cũng có thể phá hủy thế giới mới tới này, vậy xưng thần không phải chuyện tất nhiên sao?
Nghe nói như thế, quốc dân Hoàng Đô không ai không lộ ra vẻ giận dữ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 902: Loạn Tinh Hoàng Triều (Thượng)
Trải qua chiến dịch khai thiên, tất cả mọi người đều xem Lăng Hàn là Thần linh chân chính, đế vương vô địch! Đế vương há có thể chịu nhục?
– Ha ha, Đông Hư Vương Triều cũng dám tranh với An Thủy Vương Triều ta sao?
Xèo, lại một người bay tới, đứng ở trên hoàng cung, đối lập với Nghiêm Vĩnh Dật.
– Ha ha ha, các ngươi đã quên Lôi Trung Vương Triều ta sao?
Thần linh thứ ba bay tới.
Lăng Hàn nghe Dực Song Song nói, quốc thổ, con dân, đây là tài nguyên vô cùng quý giá của Thần giới, bởi vì cái này liên lụy tới quốc thế.
Hiện tại một tân đại lục từ Tiểu Thế Giới bay tới, thế lực nào không muốn chia một chén canh?
Càng mấu chốt chính là, khai thiên sẽ được thiên địa ngợi khen, nếu như có thể nuốt chửng quốc thế của Đại Lăng Triều, như vậy quốc thế của mình sẽ được đại bổ.
Lăng Hàn đứng trang nghiêm không nói gì, hắn đã có giác ngộ, nhưng có thể treo giá.
Chí ít cũng phải bán cho một thế lực hung hăng nhất, như vậy sau khi hắn rời đi, Đại Lăng Triều mới có thể an toàn, không cần lo lắng bị người xâm lấn.
Xèo, lưu quang lấp lóe, chỉ thấy một phi thuyền phá không mà tới.
Nhất thời, những Thần linh kia đều lộ ra vẻ nghiêm nghị.
Thần giới có quy tắc của Thần giới, thân thể phi hành là đại năng tuyệt đối, nhưng nắm giữ thần khí phi hành thì ý nghĩa gốc gác đáng sợ.
Không nói những cái khác, mấy Thần linh tới trước đều dựa vào hai chân chạy, chỉ là bọn hắn khoảng cách gần, cho nên mới tới trước.
Trên phi thuyền, đứng thẳng một nam tử bạch y nhẹ nhàng, nhìn qua chỉ hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, nhưng có thể trở thành Thần linh, tuổi thọ rất dài, đương nhiên không thể dùng tướng mạo để phán đoán tuổi tác.
Sau lưng hắn vác lấy một thanh bảo kiếm, khí tức không hiện ra, cũng không cách nào từ bề ngoài phán đoán tu vi của hắn.
– Loạn Tinh Hoàng Triều!
Nhưng mọi người thấy tiêu chí trên phi thuyền, thì lập tức lộ ra ý cung kính.
Lại như ở hạ giới, tông, môn, phái không thể dùng linh tinh, ở Thần giới cũng như thế, Đế Triều, Hoàng Triều, Vương Triều, này đại diện cho thực lực tuyệt nhiên không giống.
Có Nhật Nguyệt Cảnh tọa trấn, này có thể lập quốc ở Thần giới, thành lập Vương Triều.
Hoàng Triều thì yêu cầu có Tinh Thần Cảnh, Đế Triều là Hằng Hà cảnh, đây là tuyệt đối không thể xằng bậy.
Đương nhiên, như Đại Lăng Triều, bởi vì từ Hạ giới đến, tự nhiên không thể tính.
– Vị này chính là quốc chủ sao?
Nam tử mặc áo trắng nhìn về phía Lăng Hàn, lộ ra nụ cười nói.
– Tại hạ Hướng Thừa Duẫn, chính là môn hạ Tả Tướng đại nhân của Loạn Tinh Hoàng Triều.
– Hướng đại nhân.
Lăng Hàn chắp tay chào, đây là Thần giới, hắn nhất định phải thu hồi hết thảy ngạo khí.
Nhưng ngạo khí dễ thu, ngông nghênh khó gãy, hắn vẫn hết sức hung hăng, có thể cúi đầu nịnh nọt.
Ngoài ý muốn chính là, Hướng Thừa Duẫn này lại rất hiền hoà, cũng không có bày biện ra cái giá cường giả, điều này làm cho Lăng Hàn cảm khái, xuất thân càng Hào Môn, ngược lại càng bình dị gần gũi.
Đương nhiên, Hướng Thừa Duẫn này ngạo ở trong xương, rõ ràng đứng ở chỗ đó, nhưng không để sứ giả của Vương Triều nào ở trong mắt.
Hướng Thừa Duẫn là đại biểu Tả Tướng đại nhân đến, mục đích tự nhiên là thu phục Đại Lăng Triều, trở thành phụ thần của Loạn Tinh Hoàng Triều…nói trắng ra, là thế lực phụ thuộc của Tả Tướng đại nhân.
Hoàng Triều quá mạnh mẽ, căn bản khinh thường một thế lực nhỏ vừa khai thiên tới.
Lăng Hàn hỏi đối phương thế lực phân bố cơ bản ở nơi này, mà Hướng Thừa Duẫn cũng không ẩn giấu, có sao nói vậy.
Tinh cầu này gọi Hợp Ninh Tinh, tổng cộng có ba thế lực Hoàng Triều, phân biệt là Loạn Tinh Hoàng Triều, Trụ Thiên Hoàng Triều và Bích Lạc Hoàng Triều, dưới tam đại Hoàng Triều, có hơn trăm Vương Triều.
Tam đại Hoàng Triều thực lực tương đương, quanh năm chinh chiến, lẫn nhau đều muốn chiếm đoạt đối phương.
Mà điều này cũng cho Vương Triều không gian sinh tồn, không ai không phải phụ thần dựa vào một Hoàng Triều, lẫn nhau tranh cướp nhân khẩu địa bàn, đánh cho vô cùng kịch liệt.
Bởi vậy, Đại Lăng Triều khai thiên lên, Vương Triều phụ cận lập tức phái người lại, nhưng không nghĩ tới Loạn Tinh Hoàng Triều cũng phát động, dù cho chỉ là đại biểu Tả Tướng, nhưng này vẫn để những Vương Triều khác lựa chọn từ bỏ.
Đấu với Hoàng Triều? Sống thiếu kiên nhẫn sao?
Chỉ một hồi, Trụ Thiên Hoàng Triều và Bích Lạc Hoàng Triều cũng dồn dập phái sứ giả tới, muốn thu Đại Lăng Triều làm thế lực phụ thuộc.
Này cũng không phải quốc thổ của Đại Lăng Triều lớn, nhân khẩu nhiều, mà là bởi vì khai thiên đến, quốc thế đại bổ.
Lăng Hàn trải qua suy nghĩ, sau đó quyết định tạm thời nương nhờ vào Loạn Tinh Hoàng Triều.
Đầu tiên, không chọn một nhà là không được, người ta như cười híp mắt rất dễ nói chuyện, nhưng nếu trở mặt tuyệt đối sẽ không chậm hơn lật sách.
Như vậy, nếu phải tuyển chọn một cái, thì Loạn Tinh Hoàng Triều tốt nhất, bởi vì vị trí hiện tại của Đại Lăng Triều cách Loạn Tinh Hoàng Triều gần nhất.
Đây là suy nghĩ vì quốc gia an toàn.
Lăng Hàn lập quốc thư, trình về phía Hướng Thừa Duẫn, từ nay về sau, Đại Lăng Triều chính là nước phụ thuộc của Loạn Tinh Hoàng Triều, có nghĩa vụ tiến cống, nghe lệnh, mà Loạn Tinh Hoàng Triều thì có nghĩa vụ bảo vệ Đại Lăng Triều.
Trong nháy mắt trình hàng thư, trong cơ thể Hướng Thừa Duẫn bay ra một hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Hồ, cắn Đồ Đằng Hắc Tháp trên Hoàng Triều một cái, nhất thời, Đồ Đằng Hắc Tháp như bị trọng thương, trở nên mơ hồ, mà tất cả mọi người của Đại Lăng Triều đều cảm giác được một luồng tâm ý bi ai.
Đây là quốc gia sỉ nhục, bị ép xưng thần!
Mặc dù mọi người đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn để cho rất nhiều người tức giận không ngớt, hận không thể oanh oanh liệt liệt chiến một trận.
Nhưng càng nhiều người còn lý trí, bọn họ vừa mới tiến vào Thần giới, có tư cách gì đấu với thế lực của Thần giới?
– Nếu như không phục, vậy thì liều mạng khổ tu!
– Không có thực lực, chỉ có thể nhịn!
– Ngẫm lại bệ hạ xem, hắn cũng nhịn!
– Nếu không vì quốc gia này, bệ hạ hoàn toàn có thể buông tay rời đi, thiên hạ quá lớn, nơi nào không dung được bệ hạ? Lấy thiên tư của bệ hạ, khẳng định chẳng mấy chốc sẽ quật khởi ở Thần giới!
– Nếu bệ hạ vì chúng ta mà lựa chọn ẩn nhẫn, chúng ta lại há có thể để bệ hạ thất vọng!
– Ta muốn trở nên mạnh hơn!
– Ta nên phân nạn giải ưu cho bệ hạ!
Quốc dân cũng không có bởi vì khuất nhục này mà ngã xuống, trái lại biết sỉ sau đó dũng, mỗi người đều kìm nén một luồng ngạo khí, muốn liều mạng tu luyện, để sau này Đại Lăng Triều có thể khinh thường thiên hạ, không cần bị bất kỳ thế lực nào ép khom lưng.
– Quốc chủ đại nhân, mời theo tại hạ đi Hoàng Đô bái kiến Tả Tướng đại nhân!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 903: Loạn Tinh Hoàng Triều (Hạ)
Hướng Thừa Duẫn cười nói, hành trình này thuận lợi hoàn thành, để hắn hết sức hài lòng, nên nhìn Lăng Hàn hợp mắt hơn rất nhiều.
Lăng Hàn đã sớm an bài xong tất cả, liền gật đầu, theo Hướng Thừa Duẫn bước lên Phi Chu, hắn cuối cùng liếc mắt nhìn Hoàng Đô, ở trong lòng âm thầm nói… ta nhất định sẽ trở về!
– Bệ hạ!
Tất cả mọi người quỳ xuống, ngay cả Thất Vương cũng gật đầu, nhìn theo Lăng Hàn rời đi, con mắt mỗi người đều đỏ.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Hảo hảo tu luyện, không nên để trẫm thất vọng!
– Tuân thánh dụ!
Tất cả mọi người ầm ầm nói.
Hướng Thừa Duẫn cười ha ha, dịch động Phi Chu, xèo, nhất thời phá không mà đi.
Cái thuyền này quá nhanh, phảng phất như lưu tinh, để Lăng Hàn khiếp sợ không thôi, hắn đã nếm thử, tốc độ của hắn ở Thần giới chí ít chậm gấp trăm lần, bởi vì quy tắc nơi này không giống, lại so sánh với Phi Chu, hắn chậm quả thực như ốc sên.
Dọc theo đường đi, Lăng Hàn khiêm tốn thỉnh giáo, dần dần làm cho đối phương không còn tự cao tự đại nữa, trực tiếp gọi tên của Lăng Hàn, đây là một tiến bộ, quốc chủ quốc chủ gì chứ, kỳ thực là mang theo một loại trào phúng, thật giống như đang nhắc nhở Lăng Hàn là con tin của hắn.
Thánh thượng của Loạn Tinh Hoàng Triều là một vị nữ hoàng, Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, thực lực sâu không lường được.
Vị nữ hoàng này vẫn không có thành hôn, có người nói không chỉ đẹp như Thiên Tiên, hơn nữa còn quyến rũ tận xương, đã từng có đồn đại nói, quốc chủ của Trụ Thiên, Bích Lạc Hoàng Triều đều đồng ý từ bỏ ngôi vị hoàng đế, chỉ cần Loạn Tinh Nữ Hoàng chịu gả.
Tuy cái này chỉ là lời đồn đãi, nhưng có thể thấy được vị nữ hoàng này mị lực lớn đến mức nào.
Dưới nữ hoàng là Cửu Vương, Cửu Vương đều là nữ tính, mạnh nhất thậm chí cũng là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, yếu nhất chỉ là Sơn Hà Cảnh, là mấy năm trước mới sắc phong.
Về phần tại sao Sơn Hà Cảnh cũng có thể phong vương, vậy thì không người nào biết.
Ở Loạn Tinh Hoàng triều, quyền uy của nữ hoàng đại nhân chính là chí cao vô thượng, không người nào dám nghi vấn.
Dưới Cửu Vương là Tả Hữu Nhị Tướng, hai người này là đối thủ một mất một còn, mà sẽ biến thành nước với lửa như hiện tại, tự nhiên là ý của Loạn Tinh Nữ Hoàng, đây là đế thuật cân bằng quyền lực.
Tả Hữu nhị tướng khẳng định cũng biết, bởi vậy dù bọn họ không muốn đấu cũng phải đấu, bằng không nhất định sẽ thất sủng, thậm chí bị chèn ép.
Thực lực của hai vị này cũng rất mạnh, có người nói đều là Tinh Thần Cảnh Tiểu Cực Vị, đương nhiên cùng nữ hoàng đại nhân là hoàn toàn không so được.
Ngoài ra còn có Thất Tướng, quyền thế hơi kém Tả Hữu nhị tướng, nhưng thực lực cũng không thấp, tương tự là Tinh Thần Cảnh Tiểu Cực Vị, chỉ là Tả Hữu nhị tướng chủ bên trong, Thất Tướng chủ ở ngoài, phụ trách đối ngoại dụng binh và phòng ngự.
Văn võ bá quan khác Lăng Hàn cũng chỉ tùy tiện nghe một chút, cụ thể hắn có thể đến Hoàng Đô lại chậm rãi hỏi thăm.
– Lăng Hàn, ngươi có thể phá tan Tiểu Thế Giới tiến vào Thần giới, thiên phú tự nhiên không tầm thường, có thể tiến vào Xích Thiên Học Viện tu tập một hồi.
Hướng Thừa Duẫn nói cách cục quyền lực của Loạn Tinh Hoàng Triều xong, liền kiến nghị Lăng Hàn.
– Kính xin Hướng đại nhân dạy ta.
Lăng Hàn khiêm tốn nói.
– Xích Thiên Học Viện là học viện lớn nhất, tốt nhất triều ta, không nói cái khác, đời sau của Tả Tướng, Hữu Tướng, bảy vị Đại Tướng quân đều tu tập ở bên trong.
Hướng Thừa Duẫn cười nói.
– Năm đó ta cũng may mắn ở Xích Thiên Học Viện 387 năm, đáng tiếc, tư chất không đủ, cuối cùng vẫn bị đá ra.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Nếu ngươi ở bên trong có thể kết bạn được quý nhân nào, như vậy có mối quan hệ này, thì dù không thể trở về quốc gia của mình, chí ít cũng có thể ở trong cương vực triều ta tới lui tự nhiên, không cần bị vây ở Hoàng Đô.
Dựa theo quy định, Lăng Hàn làm con tin chỉ có thể ở Hoàng Đô, ra một bước liền coi là khiêu khích hoàng quyền, có thể trực tiếp xử tử.
Lăng Hàn gật đầu, vội vàng thỉnh giáo tình huống của Xích Thiên Học Viện.
Nói thật, hắn muốn đột phá Thần Cảnh cũng phải được công pháp Thần cấp, phương diện thể thuật có Cửu Thể Phách Thể Thuật, nhưng phương diện nguyên lực lại không có cách nào, không được công pháp truyền thừa cũng chỉ có thể mình cân nhắc, vậy thì quá tốn thời gian.
Hướng Thừa Duẫn một đường nói, Lăng Hàn một đường nghe, khi bọn họ tới Hoàng Đô của Loạn Tinh Hoàng Triều, Lăng Hàn cũng đã tương đối hiểu Xích Thiên Học Viện.
Thứ nhất học viện này của Loạn Tinh Hoàng Triều đã tồn tại hơn triệu năm, trải qua lâu dài phát triển, hiện tại chia làm Đông Nam Tây Bắc tứ đại phân viện.
Tuy cùng ở Hoàng Đô, nhưng xem thành bốn viện độc lập, tồn tại trong lúc đó là cạnh tranh nhau kịch liệt.
Nếu như Lăng Hàn muốn vào Xích Thiên Học Viện, lấy thân phận chủ một quốc gia như hắn, như vậy chỉ cần Tả Tướng nói một câu, nhét hắn vào học viện tuyệt đối là một việc nhỏ.
– Có điều, ta kiến nghị ngươi tốt nhất bằng thực lực của mình đi vào.
Hướng Thừa Duẫn nói.
– Lại qua mười ngày, Bắc Viện sẽ tiến hành hai mươi năm một lần chiêu sinh, nếu như ngươi có biểu hiện ưu dị, sẽ được học viện trọng điểm bồi dưỡng.
Ngược lại, Tả Tướng đại nhân xác thực có thể đưa ngươi vào học viện, nhưng ngươi chỉ có thể làm học sinh bình thường.
Lăng Hàn hiểu rõ, tứ đại phân viện đều tách ra chiêu sinh, mỗi năm năm sẽ có một cơ hội, lấy thực lực của mình thi vào, như vậy thành tích càng ưu tú thì càng được học viện coi trọng, được tài nguyên tu luyện càng nhiều, đương nhiên cũng có thể được công pháp Thần cấp.
Năm nay đến phiên Bắc Viện chiêu sinh, lại qua năm năm là Đông Viện, năm năm sau là Nam Viện… Mỗi cách hai mươi năm là một tuần hoàn.
Có điều, muốn tiến vào Xích Thiên Học Viện, Phá Hư Cảnh là yêu cầu thấp nhất, mỗi học viện lại chia làm năm cấp độ, phân biệt đối ứng Phá Hư Cảnh cùng bốn cảnh giới nhỏ của Sơn Hà Cảnh.
Đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, như vậy xin lỗi, muốn tiếp tục tăng lên, bản thân ngươi nghĩ biện pháp đi, tỷ như bái vị đại nhân vật nào đó, hoặc là một thế lực lớn nào đó, hoặc đi thăm dò di tích cổ, thu được công pháp tầng thứ cao hơn.
Hiện tại Lăng Hàn còn không cần cân nhắc chuyện sau Sơn Hà Cảnh, sau khi tiến vào Xích Thiên Học Viện, hắn chí ít có thể học được công pháp tu đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao.
Nhất định phải tiến vào!
Lăng Hàn thầm nói, hắn mới tới Thần giới, nhân sinh không quen, cần một điểm dừng chân để hắn ung dung quan sát thế giới này, mà hắn thân là đan đạo đế vương, ở trong học viện khẳng định có đất dụng võ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 904: Tứ Tiểu Thư
Hoàng Đô của Loạn Tinh Hoàng Triều được gọi Điểm Tinh Thành, thành này lớn kinh người, chí ít gấp trăm lần Hoàng Đô của Đại Lăng Triều, mà xa xa liền có thể nhìn thấy, bốn phía Hoàng thành có ánh sáng trận pháp lấp lóe, thời khắc đều bùng nổ ra uy năng đáng sợ.
Dựa theo Hướng Thừa Duẫn nói, Thần linh dưới Tinh Thần Cảnh nếu dám xông vào, sẽ bị trận pháp cắn giết, tuyệt không có khả năng thứ hai.
Đến nơi này, coi như Hướng Thừa Duẫn là người trong phủ Tả Tướng cũng chỉ có ngoan ngoãn hạ Phi Chu, đi bộ vào thành làm thủ tục, sau khi làm chứng minh thân phận cho Lăng Hàn, hai người tiến vào thành, đi đến Tả Tướng phủ.
Tả Tướng, làm một trong mấy người có quyền lực cao nhất, phủ đệ của hắn tự nhiên lớn kinh người, chắc chắn sẽ không thua kém hoàng cung của Lăng Hàn, mà sử dụng vật liệu thì tuyệt đối là quý trọng gấp trăm lần, ngàn lần, từ xa nhìn lại liền có thể phát hiện cảnh tượng Chân Long Chân Phượng bay múa ở trên bầu trời phủ đệ, mỹ lệ đồ sộ.
Phủ đệ của Tả Tướng cũng như thế, vậy cung điện của Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ ra sao?
Hướng Thừa Duẫn đi tới cửa phủ đệ, lấy ra thân phận của mình, mang theo Lăng Hàn tiến vào.
Tựa hồ hắn ở trong phủ rất có địa vị, một đường đi qua, những người làm đều cung kính hành lễ.
Rất nhanh bọn họ đến trước một tiểu viện tao nhã, Hướng Thừa Duẫn để Lăng Hàn chờ ở ngoài, hắn thì tiến vào trong phòng, bẩm báo cho Tả Tướng.
Theo lý thuyết, Lăng Hàn ngay cả Thần Cảnh cũng không có bước vào, hoàn toàn không có tư cách yết kiến Tả Tướng, nhưng Lăng Hàn còn có thân phận quốc chủ Đại Lăng Triều, thành công khai thiên, vậy thì tương đối bất phàm, để Tả Tướng có hứng thú diện kiến.
Lăng Hàn yên tĩnh chờ đợi.
Sa sa sa, một lúc sau, chỉ thấy tiếng bước chân từ trong khóm hoa truyền đến, hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu nữ đang dịu dàng đi tới, mặc quần áo màu xanh, ôm sát thân thể, hoàn toàn vẽ ra tư thái tươi đẹp của nàng, nhưng bởi vì là váy ngắn, lại làm cho nàng nhiều hơn mấy phần phiêu dật, tràn ngập linh động.
Thiếu nữ này nhìn qua chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, đẹp đến kinh người, mắt hạnh uốn cong, nhưng lộ ra chút giảo hoạt, vừa nhìn chính là loại hình đại tiểu thư nhí nha nhí nhảnh.
Phá Hư Cảnh, hơn nữa tầng chín, còn sức chiến đấu bao nhiêu tinh vậy thì không cách nào nhìn ra.
Nếu như thiếu nữ này thật chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, vậy thì kinh người.
Có điều đây chính là Thần giới, Phá Hư Cảnh mười mấy tuổi cũng không ít, như đám người Tiêu Diệu Nhan, Ngũ Cao Nguyên không phải cũng vậy sao? Mà thực lực của Tả Tướng cao hơn Ngũ Tông một đoạn dài, nơi này xuất hiện Phá Hư Cảnh trẻ hơn cũng không đáng ngạc nhiên.
Thiếu nữ này hiển nhiên cũng nhìn thấy Lăng Hàn, nàng chắp hai tay sau lưng, đi tới trước mặt Lăng Hàn, sau đó vòng quanh hắn một vòng, mới bỉu môi nói:
– Tiểu tử, ngươi là đời sau của nhà nào, đến đi cửa sau của cha ta, nhét mình vào Xích Thiên Học Viện sao?
– Nói cho ngươi biết, người trẻ tuổi phải dựa vào chính mình, như bổn tiểu thư mặc dù là Tứ tiểu thư, nhưng không phải cũng theo quy củ, chuẩn bị thông qua Bắc viện sát hạch vào học viện sao?
Thiếu nữ này như ông cụ non nói, một bộ giáo huấn người.
Đây là tứ nữ của Tả Tướng?
Hướng Thừa Duẫn đương nhiên sẽ không bát quái đến nói cho hắn gia sự nhà Tả Tướng đại nhân, bởi vậy Lăng Hàn không biết Tả Tướng có bao nhiêu con cái đời sau.
Hắn cười nhạt nói:
– Ta nghĩ Tứ tiểu thư hiểu lầm rồi.
Đối phương tưởng hắn là người nào đó đến đi cửa sau, muốn thông qua Tả Tướng trợ giúp tiến vào Xích Thiên Học Viện.
– Hiểu lầm cái gì?
Thiếu nữ ngạo kiều nói, khuôn mặt sáng rực rỡ đến cực điểm, đẹp đẽ không nói ra được.
– Ta xác thực dự định tiến vào Xích Thiên Học Viện, có điều không có ý định mời Tả Tướng đại nhân hỗ trợ, mà muốn tự mình thi vào.
Lăng Hàn cười nói.
– Ơ, bị bổn tiểu thư nói như thế, ngươi lại mạnh miệng!
Thiếu nữ cười to.
– Được, vậy đến so tài với bổn tiểu thư, để bổn tiểu thư nhìn ngươi có bao nhiêu cân lượng.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ta lớn hơn ngươi vài tuổi, đánh với ngươi chính là đang bắt nạt ngươi.
– Thiết, ngươi là Phá Hư tầng chín, bổn tiểu thư cũng là Phá Hư tầng chín, ai sợ ai a?
Thiếu nữ hiển nhiên là loại coi trời bằng vung, lập tức nhảy về phía Lăng Hàn, tay nhỏ đánh ra, ấn về ngực hắn.
Có điều, nàng điêu ngoa là điêu ngoa, nhưng người cũng không xấu, một chưởng này bảy phần phát ba phần thu, nếu Lăng Hàn không cách nào ngang hàng, nàng sẽ hoàn toàn thu hồi lực lượng, không đến nỗi thương tổn Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiện tay phất tới, oành, lực lượng bắn ra, hai người đồng thời rút lui, Lăng Hàn lui bảy bước, mà thiếu nữ chỉ lui ba bước.
Không phải Lăng Hàn không đủ mạnh, mà là hắn chỉ vận dụng một chút xíu lực lượng.
Nhưng hắn vẫn âm thầm gật đầu, sức chiến đấu của thiếu nữ này lại đạt tới mười sáu tinh, đã vượt qua Bát Vương, chỉ đứng sau hàng ngũ Tiêu Diệu Nhan.
Nhưng hiển nhiên nàng còn có không gian tăng lên rất nhiều, đạt tới sức chiến đấu hai mươi tinh rất khó, nhưng muốn đạt đến mười chín tinh vẫn có khả năng.
– Ồ, không thấy được nha, ngươi còn có chút thực lực!
Thiếu nữ lộ ra vẻ kinh ngạc.
Phá Hư Cảnh một tinh một thiên địa, cái này thả ở Thần giới cũng như vậy.
Từ Phá Hư cửu tinh bắt đầu, nắm giữ sức chiến đấu mười tinh trở lên rất ít ỏi, mà mười Tứ Tinh thì là một cửa hạm lớn.
Nếu như nói chỉ có một phần trăm người đạt đến sức chiến đấu Phá Hư mười tinh trở lên, như vậy người đạt đến sức chiến đấu mười lăm tinh nhiều nhất chỉ một phần vạn.
Tuy thiếu nữ không có toàn lực ứng phó, nhưng tiện tay một đòn chí ít cũng là sức chiến đấu mười Tam Tinh, mười Tứ Tinh, nhưng đối phương lại cân sức ngang tài, tự nhiên làm cho nàng có chút giật mình.
– Trở lại!
Nàng nổi lên lòng háo thắng, lập tức khởi xướng công kích mưa to gió lớn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn làm người hai đời, biết loại đại tiểu thư này không dễ trêu, thua còn tốt, thắng đối phương chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhưng hắn cũng có ngạo khí, tại sao phải thua chứ? Bởi vậy, hắn tiện tay đón đỡ, duy trì cục diện không phân cao thấp với đối phương.
Thiếu nữ lũ công không được, tính khí vừa lên liền không còn nhớ lưu lực, hai tay dật động, nàng toàn lực ứng phó, nhất định phải đánh bại Lăng Hàn mới cam tâm.
Đáng tiếc, hiện tại Lăng Hàn chỉ là lực lượng liền đạt đến mười sáu tinh, cái gọi là dốc hết toàn lực phá vạn pháp, dù cho hắn không dùng tới kỹ pháp cũng có thể nghiền ép đối phương.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không làm như thế, hắn chỉ duy trì cục diện không phân cao thấp, thậm chí còn để thiếu nữ cảm giác mình thoáng chiếm thượng phong, chỉ là không có cách nào triệt để áp chế.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 905: Hi Vọng Ngươi
Không gian Thần giới quả nhiên vững chắc.
Lăng Hàn đem tâm tư đặt ở chỗ khác, nếu như hai Phá Hư cảnh sức chiến đấu mười sáu tinh ở Hạ giới khai chiến, vậy không có chút hồi hộp nào, đừng nói hoa viên này, dù toàn bộ Điểm Tinh Thành cũng bị đánh nổ.
Nhưng bây giờ thì sao? Lực lượng dư âm của bọn họ chỉ nhẹ nhàng làm rơi vài lá cây trong hoa viên, thật giống như trở lại Luyện Thể Cảnh vậy.
Oành oành oành, hai người chiến đến kịch liệt, có điều cơ bản là thiếu nữ công, Lăng Hàn thủ, hảo nam không cùng nữ đấu, thắng cô gái này có thể chứng minh cái gì chứ? Hiện tại Lăng Hàn muốn đánh bại chính là Ngũ Tông và Ngao gia, tương lai có thể là cường giả của Côn Bằng cung.
– Vi Vi, còn không ngừng tay?
Một âm thanh uy nghiêm truyền đến.
Lăng Hàn vốn là thủ thế, chỉ cần đối phương ngừng tay không đánh, vậy hắn tự nhiên cũng sẽ thu tay, quyền chủ động ở trong tay của thiếu nữ.
– Không, ta nhất định phải đánh bại hắn, còn kém một chút mà thôi!
Thiếu nữ chu miệng nhỏ nói, vô cùng đáng yêu.
Trong phòng đi ra hai người, một nam tử nhìn qua chỉ chừng bốn mươi tuổi, thân mang áo mãng bào, tỏa ra khí thế không giận tự uy, tên còn lại chính là Hướng Thừa Duẫn, cung kính đi theo phía sau hắn, hai tay kề sát bắp đùi, thật giống như tôi tớ.
Không cần phải nói, trung niên nam tử này chính là Tả Tướng đương triều… Lệ Trình, cũng được gọi Lệ Tướng, cường giả Tinh Thần Cảnh.
– Ngươi cô gái nhỏ này, lẽ nào đánh nửa ngày ngươi còn không biết người khác đang nhường con sao?
Lệ Tướng cười nói.
– Cái gì?
Thiếu nữ lập tức ngừng tay, nghiêng đầu nhìn Lăng Hàn nói.
– Này này này, ngươi nói thật, có nhường bổn tiểu thư hay không?
– Tứ tiểu thư thiên phú bất phàm, thực lực không tầm thường.
Lăng Hàn cũng không trực tiếp trả lời, mà đi một vòng, tán dương thiên phú võ đạo của thiếu nữ, này cũng không phải hắn thổi phồng, mà đối phương xác thực rất bất phàm.
Thiếu nữ lập tức vui sướng, cũng không có phát hiện bị Lăng Hàn ăn trộm trao đổi khái niệm, nàng rất kiêu ngạo nghểnh đầu, cái cổ trắng như tuyết hiển lộ hết tao nhã, phảng phất thiên nga kêu to, khiến người ta nhìn liền thoải mái.
Nàng gọi Lệ Vi Vi, con gái thứ tư của Tả Tướng, cũng là con gái nhỏ nhất…Tả Tướng tổng cộng sinh bốn trai bốn gái, trái lại Hữu Tướng, lại sinh tám con trai, thật không hổ là đối đầu.
Lệ Tướng nói:
– Cô nàng, con có biết người trẻ tuổi này mới vừa từ một Tiểu Thế Giới tới không.
– Há, không phải là phá toái hư không sao!
Lệ Vi Vi không phản đối nói, Hợp Ninh Tinh lớn như thế, hàng năm đều có mấy ngàn người từ Tiểu Thế Giới giáng lâm, bình quân một ngày chí ít mười người.
– Đến Phá Hư tầng chín mới phá toái hư không, lá gan của ngươi cũng thật nhỏ!
Nàng có chút xem thường, bước vào Phá Hư Cảnh liền có tư cách phá toái hư không tiến vào Thần giới, coi như ngươi cẩn trọng một chút, vậy đến tầng năm tầng sáu cũng nên di chuyển a, nhưng kéo tới tầng chín mới đến Thần giới, thực sự là quá nhát gan.
Lệ Tướng lộ ra nụ cười đa mưu túc trí nói:
– Vi Vi, chúng ta đánh cuộc được không?
– Đánh cuộc gì?
Lệ Vi Vi thuận miệng nói.
– Liền đánh cược con và Lăng Hàn đánh thắng bại.
Lệ Tướng cười nói.
– Nếu như con thắng, sau này vi phụ không tiếp tục quản con nữa, con muốn đi đâu chơi cũng được!
– Tốt, không cho phép vô lại!
Lệ Vi Vi nhất thời vui vẻ, nàng vẫn muốn rời Hoàng Đô đi ra ngoài, nhưng Lệ Tướng lo lắng cái này lo lắng cái kia, bảo vệ nàng rất chặt chẽ.
Nàng chỉ lo phụ thân đổi ý, lập tức làm dáng muốn chiến đấu với Lăng Hàn.
Lệ Tướng vẫy tay một cái nói:
– Nếu như con thua…
– Con làm sao có khả năng thua?
Lệ Vi Vi chen miệng nói, thế giới hiện nay cũng chỉ có nàng là Phá Hư Cảnh mới dám cắt ngang lời của một vị cường giả Tinh Thần Cảnh.
Lệ Tướng đương nhiên sẽ không tức giận, tuy hắn có bốn con gái, nhưng ba nữ lớn từ mấy vạn năm trước liền lập gia đình, con gái nhỏ nhất là mười mấy năm trước mới sinh ra, được hắn sủng ái nhất.
– Con thua, vậy ít nhất phải đến Sơn Hà Cảnh mới có thể rời Hoàng Đô, đến Nhật Nguyệt Cảnh mới có thể rời Loạn Tinh Quốc Vực.
Hắn cười nói.
Nghĩ như thế nào cũng không có lý do thua a!
– Được!
Lệ Vi Vi gật đầu, hiện tại nàng chỉ muốn đánh bại Lăng Hàn, vậy có thể rời Hoàng Đô, đi các nơi du lịch, hưởng thụ cuộc sống tự do tự tại.
Xèo, nàng xông ra ngoài, khởi xướng công kích về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn vẫn như trước tiện tay chống đỡ, hắn không muốn trở thành công cụ đánh cược của hai cha con bọn họ, nhưng tựa hồ lại không thể tránh khỏi.
– Lăng Hàn, bổn tướng hi vọng ngươi, ngươi nhất định phải thắng!
Lệ Tướng cười nói với Lăng Hàn, tuy cười khanh khách, nhưng mang theo uy nghiêm vô thượng, bởi vì hắn là cường giả Tinh Thần Cảnh, cũng bởi vì hắn là Hoàng Triều Tả Tướng.
Lăng Hàn thở dài, nếu như hắn kháng mệnh, vậy nhất định sẽ bị Tả Tướng làm khó dễ.
Cường giả như vậy, quyền quý như vậy, muốn thu thập hắn thực quá dễ dàng, tuyệt đối không thể có một người đồng ý ra mặt cho hắn.
Huống chi, coi như Tả Tướng giết hắn, lập một con rối khác thì đã làm sao?
Hắn tăng lên mấy phần sức chiến đấu, trong nháy mắt liền chiếm cứ thượng phong, nhưng vẫn để lại cho Lệ Vi Vi chút mặt mũi, bỏ ra chừng trăm chiêu mới đánh bại đối phương.
Lệ Vi Vi không thể nào tiếp thu được, sao lại có thể như thế nhỉ, một người nhát gan đến Phá Hư tầng chín mới dám vào Thần giới Hạ giới, lại có thể ở chiến lực vượt qua mình? Nàng mờ mịt lắc đầu, qua một lúc mới nói:
– Ta không phục, lại so một lần!
Lúc này Lệ Tướng mới cười to nói:
– Cô nàng ngốc, Lăng Hàn là Tiểu Thế Giới chi chủ, mấy ngày trước hắn mới khai thiên thành công, mang theo toàn bộ Tiểu Thế Giới phi thăng tới Thần giới.
– A!
Lúc này Lệ Vi Vi mới ý thức được mình hiểu sai ý, hóa ra Lăng Hàn không phải sợ chết, mà là vì khai thiên mới kéo dài tới Phá Hư tầng chín.
Có thể khai thiên, vậy tuyệt đối là nhân kiệt đương đại!
Nàng bị lừa rồi, bị cha và Lăng Hàn lừa.
Đáng ghét! Quá đáng ghét! Nàng tức giận rồi!
Lệ Vi Vi nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
Lão cha lừa gạt mình coi như thôi, ngươi một người xa lạ dựa vào cái gì cũng đến bắt nạt bổn tiểu thư? Bổn tiểu thư nơi nào đắc tội ngươi, ngươi lại đối xử với bổn tiểu thư như thế?
– Ha ha, nguyện đánh cuộc chịu thua, sau này ngoan ngoãn đi Xích Thiên Học Viện, không nên có ý nghĩ bỏ trốn nha!
Lệ Tướng nghiêm nghị nói, hắn vẫn sợ con gái bảo bối này tính khí thất thường.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










