[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 178 : Hai Tầng (Thượng) (c886-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 886: Hai Tầng (Thượng)
Lại thống khổ thì có thể hơn nửa năm này hắn chịu đựng khinh thường sao?
Đó mới là từng thanh đao nhọn, làm cho hắn đau đến không muốn sống.
Lăng Hàn cười cười, xem Đinh Bình là một lò đan dược, bắt đầu luyện chế.
Hiện tại thực lực của hắn cỡ nào, mà sử dụng dược liệu quý giá bực nào, một lò dược liệu này dù Phá Hư Cảnh nhìn cũng đỏ mắt! Phải biết, trên đời này kỳ thực người thể tu không ít, nhưng có mấy cái tăng thể phách lên tới trân kim cấp mười?
Hai cái!
Mã Đa Bảo và Hách Liên Thiên Vân… loại đến từ Thần giới như Ngao Kiếm thì không tính.
Mà nếu như mỗi ngày luyện chế như thế, vậy thật có thể luyện bất luận phàm nhân nào đến thể phách trân kim cấp mười, nhưng yêu cầu này là gì? Trân dược vô cùng vô tận, lại thêm một vị đan đạo đế vương, Phá Hư tầng chín tự mình ra tay.
Có thể nói, ngoại trừ Lăng Hàn, thì không người có thể.
– A…
Rất nhanh Đinh Bình phát ra tiếng kêu thảm thiết, thật giống như giết lợn.
Quá đau!
Có điều, hắn chỉ kêu hai tiếng liền mạnh mẽ ngậm miệng, cắn răng thật chặt, trên trán hằn lên gân xanh, cả người đang run rẩy, nhưng mạnh mẽ nhịn xuống.
Mồ hôi lạnh chảy ròng, đùng đùng đùng, xương cả người đều vang rền.
Cái này cũng không chỉ phạt mao tẩy tủy đơn giản như vậy, hơn nữa còn rèn cốt.
Rèn cốt, đánh nát bài đi tạp chất trong xương, dung hợp, lại đánh nát, không ngừng lặp lại, thật giống như coi xương là gang, luyện mãi thành thép.
Một lúc sau, trong miệng, mũi của Đinh Bình vẫn phát ra tiếng hừ hừ, trong mắt chảy ra huyết lệ, môi đã bị cắn phá, nhưng ánh mắt của hắn vẫn kiên định như cũ.
Được!
Lăng Hàn thầm gật đầu, cấu tạo xương của thiếu niên này khác hẳn người thường, hơn nữa kiên cố đến lạ kỳ, để hắn trở thành nhân tuyển thể tu tốt nhất, nhưng chỉ có thiên phú cũng không được, muốn lên đỉnh cao võ đạo, chủ yếu nhất vẫn là nghị lực.
Như vậy, ngươi rơi vào hiểm cảnh mới sẽ nghĩ làm sao thoát vây, làm sao giải quyết vấn đề khó, mà không phải chờ chết.
Thậm chí có thể nói, người thiên phú cao, ý chí kém không nhất định có thể đi đến tận cùng, nhưng người thiên phú kém, ý chí mạnh lại có thể.
Đương nhiên, tốt nhất chính là vừa có thiên phú lại có ý chí kiên định.
Hiện tại Đinh Bình chính là loại vừa có thiên phú lại có ý chí kiên định, để Lăng Hàn hết sức vui mừng.
Vừa luyện chính là một ngày một đêm, trong lúc này Đinh gia lại không có ai đi ra ngoài tìm Đinh Bình, có thể thấy được thiếu niên đã từng được coi là ngôi sao của Đinh gia này đã bị từ bỏ hoàn toàn.
Lăng Hàn mở lô, kéo Đinh Bình ra, sau đó nói:
– Nghe cho kỹ, ta truyền cho ngươi một bộ Luyện Thể thuật!
Cửu Long Bá Thể thuật!
Đinh Bình cuối cùng từ trong địa ngục trần gian thoát ra, mà hắn cũng lập tức phát hiện tiến bộ của mình to lớn cỡ nào, cả người tràn ngập lực lượng, thật giống như một ngọn núi cao cũng có thể đánh nổ.
Hắn lẫm nhiên nói:
– Vâng!
Một cái diễn luyện, một cái tu tập, Lăng Hàn giải giảng khẩu quyết, có chút không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt, hắn trực tiếp nhấn một ngón tay, thông qua thần niệm truyền thụ.
Phá Hư tầng chín chẳng lẽ còn không có năng lực như vậy?
Bát Vương đều có thể truyền thần thông, huống chi Lăng Hàn.
Đinh Bình theo thế mà làm, nhưng chỉ một lát, cái bụng của hắn liền gọi lên, như sấm dậy, hắn không khỏi đỏ mặt, có vẻ hơi không tiện.
Đói bụng!
Đói bụng, chuyện này rất bình thường.
Năng lượng khởi nguồn của thể tu chính là thức ăn, Đinh Bình vốn là một ngày một đêm không ăn, hiện tại lại bắt đầu thể tu, tự nhiên sẽ lập tức đói bụng.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Trước tiên ăn đồ ăn.
Lấy ra nguyên liệu nấu ăn trong Hắc Tháp hầm nấu, rất nhanh mùi thơm phân tán, để Đinh Bình không nhịn được chảy nước miếng, chờ hắn ăn một miếng, thì làm sao cũng dừng không được.
Nhìn hắn ăn liên tục, Lăng Hàn không khỏi nhớ tới Hổ Nữu, không biết tiểu nha đầu này ở Thần giới có tốt không, hẳn là sẽ không ăn ít thịt a?
Thời điểm gặp lại Hổ Nữu, đối phương hẳn không còn là tiểu nha đầu, mà là đại cô nương dáng ngọc yêu kiều.
Nữ đại mười tám biến, tiểu nha đầu có thể không thích “đại thúc” như hắn hay không?
Lăng Hàn nghĩ đến nhập thần, một lúc sau, hắn mới ăn xong đồ vật, hắn sắp khai thiên, chỉ cần đi vào Thần giới, vậy thì cùng người trong nhà ở dưới một vùng trời, luôn có ngày đoàn tụ.
Đinh Bình có chút kỳ quái, đồ ăn tốt như vậy sư phụ còn có thể thất thần!
Không hổ là sư phụ, hẳn là ăn nhiều, nên chán a.
Sau khi ăn xong, Đinh Bình chỉ cảm thấy toàn thân đều là khí lực, hắn lại bắt đầu luyện Cửu Long Bá Thể thuật, chờ hoàn thành một vòng, hắn lại đi nâng thạch đầu, thình lình phát hiện lực lượng của hắn đã gia tăng gấp mười mấy lần.
Vẻn vẹn chỉ một ngày mà thôi!
Hơn nữa, rất nhiều tăng lên không phải là lực lượng đơn giản như vậy, như da dẻ và xương cốt cứng cỏi, cái này từ bề ngoài là không thấy được.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Hiện tại lực lượng của ngươi gần bằng Luyện Thể tầng ba, nhưng cấu tạo xương cốt của ngươi vô cùng kỳ dị, có thể để cho lực lượng bạo phát gấp trăm lần, bởi vậy, lực bộc phát của ngươi có thể so với Tụ Nguyên tầng một.
– Đi thôi, về nhà nghỉ ngơi thật tốt, sau này mỗi ngày sau giờ ngọ lại đây một chuyến, lúc cần đi, sư phụ tự nhiên sẽ đợi ngươi rời đi.
Đinh Bình biểu hiện cung kính, khom người nói:
– Vâng, sư phụ.
Lòng hắn tràn đầy vui mừng, vốn tưởng mình đã thành phế nhân, không nghĩ tới hiện tại lại mở ra một cánh cửa khác.
Cửu Long Bá Thể thuật, sau khi đại thành sẽ nắm giữ lực lượng của chín Chân Long, đó là lực lượng to lớn cỡ nào?
Hắn không thể chờ đợi được nữa mà muốn về gia tộc, lại đi xem sắc mặt của những người kia, mà đối với Lăng Hàn, hắn tự nhiên tràn ngập kính nể, chỉ một ngày, hắn đã tăng lên đến vượt qua tưởng tượng.
Lăng Hàn ở lại bờ sông, chờ đợi Thi Đại xuất hiện lần nữa, một tia thần thức thông qua Đồ Đằng, thu hết mỗi một góc trong trấn nhỏ vào đáy mắt.
Hắn muốn thử thách tâm tính của Đinh Bình một chút.
Có thiên phú, có nghị lực, chỉ nói rõ tiềm lực của Đinh Bình có thể thành cường giả, thế nhưng, người cường giả này có khả năng là người tốt, cũng có khả năng là người xấu.
Lăng Hàn không muốn tự tay bồi dưỡng ra một đại ma đầu, bởi vậy, để Đinh Bình trở lại, chính là một thử thách đối với tâm tính của hắn.
Thực lực bỗng nhiên bành trướng, lần thứ hai biến thành thiên tài, hắn có thể giữ vững ý chí sao?
Đinh Bình trở lại trấn, đi tới Đinh gia, đường đường chính chính đi vào.
– Đại thiếu gia!
Ngoài cửa, hai thủ vệ đều bắt chuyện, nhưng trên mặt cười vui vẻ, một chút kính ý cũng không có.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 887: Hai Tầng (Hạ)
Ai cũng biết, nửa năm trước Đinh Bình thức tỉnh linh căn, nhưng là phế linh căn, căn bản không thể tu luyện.
Thời đại này, chỉ là khí lực lớn thì có ích lợi gì?
Vì thế đại lão gia tộc đã thảo luận rất lâu, kết quả ở mấy ngày nay đi ra, phế bỏ thân phận người thừa kế của Đinh Bình, mà Đinh gia thế hệ trẻ tuổi nhiều như vậy, Phượng Hoàng rụng lông không bằng gà, còn cần kính nể sao?
Ánh mắt của Đinh Bình đảo qua, hừ một tiếng nói:
– Các ngươi đây là thái độ gì?
– Thái độ gì?
Một tên thủ vệ âm thanh quái dị nói.
– Đinh đại thiếu, ngươi cần chúng ta dùng thái độ gì? Không qua mấy ngày, địa vị của ngươi ngay cả nô bộc cũng không bằng, vì lẽ đó, thừa dịp mấy ngày nay, hảo hảo hưởng thụ vinh quang cuối cùng của ngươi đi!
– Làm càn!
Đinh Bình giương cao tay, đùng, chính là một bạt tai quất tới.
Thủ vệ kia chỉ là Luyện Thể Cảnh mà thôi, làm sao chặn được? Nhất thời bị đánh chặt chẽ vững vàng.
Hắn một tay che mặt, không khỏi kích chỉ Đinh Bình nói:
– Ngươi dám đánh ta?
– Đánh không được sao? Chỉ cần Đinh Bình ta một ngày là thiếu chủ của Đinh gia, liền có thể dạy ngươi làm nô tài thế nào!
Đinh Bình lạnh lùng nói.
– Khà khà, Bình tộc huynh uy phong thật to a!
Đúng lúc này, chỉ thấy một thiếu niên từ trong phủ đi ra.
– Đinh Phi Văn!
Ánh mắt của Đinh Bình đảo qua, nhất thời muốn phun ra lửa.
Ở nửa năm trước, tộc đệ này vẫn một mực Bình ca Bình ca, ở bên cạnh hắn vòng tới vòng lui, đập hết nịnh nọt.
Nhưng vừa phát hiện hắn là phế linh căn, thái độ lập tức xoay 180 độ, không chỉ hoàn toàn mất đi kính ý với hắn, còn mọi cách chửi bới hắn.
Mười phần tiểu nhân.
– Ha ha ha!
Đinh Phi Văn cười to, hắn cũng không phải là một người, bên người còn có một mỹ nhân, chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, vóc người đã phát dục tương đối tốt, lồi lõm chập trùng rõ ràng, vô cùng cảm động.
– Viện Viện!
Đinh Bình vừa thấy, không khỏi buột miệng kêu lên.
Nhưng tiểu mỹ nữ này dung sắc lạnh lùng nói:
– Đinh đại thiếu, chúng ta đã giải trừ hôn ước, xin ngươi không nên gọi thân mật như vậy, sẽ làm người hiểu lầm!
Nàng gọi Diệp Viện, đã từng là vị hôn thê của Đinh Bình, nhưng nửa năm trước biết được Đinh Bình chỉ là phế linh căn, Diệp gia đã ngay lập tức giải trừ hôn ước.
Đùa giỡn, tuy thế lực Diệp gia không bằng Đinh gia, nhưng không thể để minh châu gia tộc gả cho một tên phế vật.
Hơn nữa thiên phú võ đạo của Diệp Viện tương đối kinh diễm, tương lai có rất nhiều đất dụng võ.
Đinh Bình không khỏi đau lòng, hắn là chân tâm yêu thích Diệp Viện, mà đối phương cũng vẫn ẩn tình đưa tình, vô cùng dịu dàng với hắn.
Nhưng sau nửa năm trước từ hôn, hắn vẫn không gặp được đối phương.
Trước hắn chỉ cho rằng Diệp Viện bị người nhà giam lỏng, nhưng hiện tại mới ý thức được, trước đây đối phương ôn nhu với hắn đều là giả ra.
Điều này làm cho hắn lòng như đao cắt.
– Đúng a, Bình tộc huynh không nên kêu loạn, hiện tại Viện Viện là vị hôn thê của ta!
Đinh Phi Văn nối liền miệng, nhìn thấy Đinh Bình giống như bị đánh một quyền nặng nề, sắc mặt trở nên trắng xám, không cưỡng nổi cực kỳ đắc ý.
Trước đây hắn vẫn bị Đinh Bình áp chế, bất luận hắn biểu hiện xuất sắc ra sao, so sánh với Đinh Bình liền có vẻ âm u vô sắc.
Nhưng hắn tâm cơ nặng, cho dù cực kỳ hận Đinh Bình vẫn làm tiểu đệ ở trước mặt đối phương, bởi vì so với ngạo khí và tự tôn, hắn càng coi trọng quyền thế.
Nhưng hiện tại, Đinh Bình thất thế, mà hắn bù đắp vị trí này, vậy dĩ nhiên không cần tiếp tục ngụy trang, có thể sử dụng hết khí phách của hắn, cũng tàn nhẫn đả kích người từng làm hắn cúi đầu kia.
– Viện Viện!
Đinh Bình khó chịu, hắn thật yêu thích Diệp Viện, nhưng hiện tại, Diệp Viện trước mặt này cùng người trong ấn tượng kia hoàn toàn không có cách nào trùng hợp, không còn một chút giống nhau.
– Lớn mật, tên vị hôn thê của Phi Văn ca cũng là ngươi có thể gọi sao!
Phía sau còn có hai thanh niên, lập tức nhảy ra ngoài quát Đinh Bình.
Ánh mắt của Đinh Bình đảo qua, hai người này một người tên Đinh Ngọc Hiên, một người khác tên Đinh Hưng, đã từng là tiểu đệ của mình, thuộc về loại bảo bọn họ hướng đông không dám hướng tây, nhưng bây giờ thì sao, từng cái từng cái sỉ cao khí ngang, hoàn toàn không để hắn ở trong mắt.
Trên thực tế, Đinh Bình cũng biết mình là phế linh căn, không thể ngồi ở trên vị trí Đinh gia đại thiếu, gia tộc bảo hắn thoái vị nhượng hiền, hắn không phải là không thể tiếp thu.
Nhưng miệng của những người này hung ác, trở mặt nhanh chóng, lại để hắn đau lòng.
Mọi người đều là một tộc, cần lãnh khốc hiện thực như thế sao?
– Đúng rồi, đã quên nói cho ngươi một tin tức tốt.
Đinh Phi Văn cười ha ha.
– Mấy ngày trước ta đi Xích Nhật Tông bái sư, đã thông qua!
Có thể xưng tông, vậy nói rõ ít nhất phải có cường giả Linh Anh Cảnh tọa trấn, mà Đinh gia là thế lực gì? Linh Hải Cảnh mà thôi, kém quá xa quá xa.
Bởi vậy, Đinh Phi Văn có thể bái vào Xích Nhật Tông, đây đối với Đinh gia mà nói là một tin tức tốt to lớn, giống như con gái gả vào hoàng cung trở thành quý phi.
Cũng khó trách Diệp gia sẽ có cử động nhanh như vậy, gả Diệp Viện cho Đinh Phi Văn.
Đây mới thực sự là con rể tốt, sau này Đinh Phi Văn từ Xích Nhật Tông đi ra sẽ có tu vi gì? Linh Hải Cảnh hẳn là ít nhất, bước vào Thần Thai cũng không phải không có khả năng, thậm chí… Sinh Hoa Cảnh!
Vô địch ở Bạch Thủy trấn.
– Phi Văn ca, ngươi giỏi quá!
Diệp Viện đúng lúc biểu đạt ra vẻ ngưỡng mộ, để Đinh Phi Văn thu được thỏa mãn cực lớn.
Đinh Bình đem tất cả những thứ này nhìn ở trong mắt, trong lòng bình tĩnh lại.
Vào đúng lúc này, hắn đột nhiên thả ra, nghĩ thông suốt rồi.
Diệp Viện chưa từng yêu hắn chân chính, đối phương vừa ý chỉ là vị trí Đinh gia đại thiếu, tiềm lực đã từng được gia tộc xem trọng của hắn mà thôi.
Mà hắn yêu thích cũng không phải Diệp Viện thật sự, mà là đối phương ngụy trang ra ôn nhu.
Đã như vậy, hắn cần gì phải thương tâm? Vì một nữ nhân không thích mình… Đáng giá sao?
Hà tất tính toán với những người này? Bọn họ chỉ sinh sống ở trong bể nước, căn bản không biết dòng sông, Đại Hải rộng lớn cỡ nào.
Tuy Lăng Hàn không có biểu lộ thân phận rõ ràng, nhưng Đinh Bình đoán được, địa vị của sư phụ này tuyệt đối cực cao, trong lúc phất tay toát ra khí phách, tuyệt không có người thứ hai có thể so sánh được.
Chỉ nói thủ đoạn của Lăng Hàn, một ngày liền để hắn thoát thai hoán cốt, thực lực bây giờ so với Tụ Nguyên tầng một, cái này nói ra sẽ làm gia tộc bị hù chết! Huống chi sau khi hắn tu thành Cửu Long Bá Thể thuật có thể nắm giữ lực lượng của chín Chân Long, cái này thì càng thêm kinh người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 888: Một Quyền Đánh Sập
So sánh với đó, vị trí Đinh gia thiếu chủ tính là gì? Đệ tử Xích Nhật Tông lại tính là gì?
Một niệm vừa qua, tâm thái của Đinh Bình nhất thời chuyển biến, mà tâm tính cũng thành thục hơn rất nhiều.
Hắn không tức giận nữa, đối phương không xem hắn là tộc nhân, nhưng hắn vẫn nhớ tình hương khói, nên lạnh nhạt nói:
– Xin mời nhường một chút, ta muốn đi về nghỉ ngơi.
– Phốc ha ha ha!
Đinh Ngọc Hiên và Đinh Hưng đều cười to, nhanh như vậy liền kinh sợ, hiện tại ngươi chí ít vẫn là Đinh gia đại thiếu a, một ngày không có triệt hồi danh hiệu, thì một ngày chính là người dẫn đầu của thế hệ trẻ tuổi Đinh gia.
Khóe miệng của Diệp Viện cũng lộ ra cười gằn, may là phát hiện sớm, bằng không chờ nàng gả đi qua không phải sẽ hối hận cả đời?
Đinh Phi Văn cười to, núi lớn ngày xưa để hắn chỉ có thể ngước nhìn, hiện tại không còn một chút xíu ngạo khí, giẫm cũng không đủ thoải mái a! Hắn hơi tách hai chân ra nói:
– Được, từ phía dưới bò qua, sau này ta không bắt nạt ngươi nữa!
– Khà khà khà!
Hai người Đinh Ngọc Hiên đều cười gằn, hai tên hộ vệ cũng lộ ra vẻ mặt cười trên sự đau khổ của người khác.
Tất cả đều chế giễu.
Đinh Bình thần tình lạnh nhạt nói:
– Không nên cản đường của ta, bằng không… ngươi sẽ hối hận!
– Há, ta ngược lại muốn xem xem ngươi làm sao để ta hối hận!
Đinh Phi Văn ngạo nghễ nói.
Đinh Bình nhanh chân đi tới, siết chặt nắm đấm.
– Muốn xông vào, ngươi thực không tự lượng sức!
Đinh Phi Văn hừ một tiếng, từ ba năm hắn trước đã thức tỉnh linh căn, hiện tại cũng tu luyện tới Luyện Thể tầng chín, nếu không phải Tụ Nguyên Cảnh quá khó đột phá, hắn khẳng định đã vượt qua.
Nhưng cái này không sao, chỉ cần tiến vào Xích Nhật Tông, được đại năng trong tông chỉ điểm, tài nguyên bồi dưỡng, hắn đột phá Tụ Nguyên Cảnh khẳng định gần trong gang tấc.
– Tránh ra!
Đinh Bình đã áp sát.
– Mi xứng sao?
Đinh Phi Văn vung hai tay, khởi xướng công kích trước tiên, hắn biết Đinh Bình từ nhỏ đã có quái lực, không thể coi thường, sức chiến đấu tương đương với Luyện Thể tầng năm.
Nhưng cũng chỉ như vậy, hắn chỉ là không dám để đối phương trực tiếp bắn trúng mà thôi, thật động thủ, thực lực Luyện Thể tầng chín của hắn khẳng định nghiền ép đối phương.
Ầm!
Đinh Bình vung ra nắm đấm, vừa nhanh vừa nặng.
Oành, Đinh Phi Văn đánh tới song chưởng bị mạnh mẽ tách ra, nắm đấm thế như chẻ tre oanh đến, nện ở trên mặt của hắn, bắp thịt như sóng nước chập trùng, cả người bị đánh bay lên, đâm về phía sau.
Hắn nặng nề đụng vào vách tường, sau đó lại gảy trở về, đau đến hừ hừ, trong khoảng thời gian ngắn không thể bò lên.
Đây là tình huống thế nào?
Diệp Viện, Đinh Ngọc Hiên, Đinh Hưng, còn có hai hộ vệ đều sửng sốt, sao lại có thể như thế nhỉ? Kia là Đinh Phi Văn a, Luyện Thể tầng chín, là thứ nhất cao thủ của Đinh gia thế hệ trẻ!
Dù cho Đinh Bình nắm giữ quái lực, nhưng thực lực từ hai năm trước đã bị Đinh Phi Văn vượt qua, chỉ là gia tộc xem trọng tiềm lực của hắn, mới để hắn ngồi ở trên vị trí Đại thiếu gia đến giờ.
Không nghĩ tới a không nghĩ tới, Đinh Phi Văn lại bị một quyền đánh bại.
Diệp Viện càng mở to đôi mắt đẹp, lẽ nào đối phương vẫn ẩn núp thực lực sao, bằng không sao có khả năng một quyền đánh bại Đinh Phi Văn? Dù cho Đinh Phi Văn bất cẩn, cũng không thể có kết quả như vậy a.
Đinh Bình thu hồi nắm đấm, nhanh chân mà đi, thật giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, nội tâm kích động cỡ nào.
Cú đấm này, hắn nhịn nửa năm, ngày hôm nay cuối cùng vung ra ngoài.
Vung một quyền đơn giản, nhưng muốn vung ra hiệu quả như vậy quá khó khăn!
Sư phụ!
Hắn thầm kêu lên, như xưng hô một vị Thần linh, tràn ngập thành kính.
Thái độ của gia tộc làm cho hắn đau lòng, hiện tại hắn chỉ có một ý nghĩ, là chờ Lăng Hàn làm xong công việc, mang theo hắn rời khỏi địa phương lạnh lẽo này.
Cha mẹ và ông nội bà nội của hắn đều chết sớm, tuy còn có hai thúc thúc, nhưng từ nửa năm trước đã cơ bản không để ý tới hắn.
– Phi Văn ca!
Đợi Đinh Bình đi xa, ba người Diệp Viện mới đỡ Đinh Phi Văn lên.
– Tiểu tử kia lại dám ám hại ta, ta muốn cáo trạng với đại lão gia tộc, để bọn họ dùng tộc quy trừng phạt tiểu tử kia!
Đinh Phi Văn cắn răng nói, đầy mặt dữ tợn.
Ám hại?
Đinh Ngọc Hiên và Đinh Hưng vội vàng gật đầu nói:
– Phải, tiểu tử kia nhất định ám hại Phi Văn ca, bằng không làm sao có khả năng một quyền đánh bại Phi Văn ca!
Đinh Phi Văn trợn mắt nhìn hai người, lại còn dám nhắc tới sự tình hắn bị thua.
Đôi mắt đẹp của Diệp Viện lấp lóe, chuyện này nàng nhất định phải lập tức trở về gia tộc bẩm báo.
Xa xa, Lăng Hàn không khỏi lộ ra nụ cười, lẩm bẩm nói:
– Vậy để tình cảnh trở nên náo nhiệt một ít đi.
Hắn thông qua Đồ Đằng, truyền đạt mấy mệnh lệnh.
– Ha ha, nếu như Hải Nữu biết ta hồ nháo như vậy, khẳng định lại nói ta không làm việc đàng hoàng a?
Lăng Hàn nhìn bầu trời, càng ngày càng nhớ nhung người thân, cha mẹ, nhi tử, hồng nhan, không biết bọn họ trải qua thế nào rồi.
Lại nói Đinh Phi Văn lập tức chạy đi tìm đại lão gia tộc cáo trạng, tự nhiên nói Đinh Bình đê tiện vô liêm sỉ, dùng thủ đoạn người không nhận ra ám hại hắn, yêu cầu đại lão gia tộc vận dụng gia quy, nghiêm trị Đinh Bình.
Cái này tự nhiên để các đại lão gia tộc phẫn nộ, Đinh Bình này thật không có ánh mắt, ỷ vào thân phận Đại thiếu gia vẫn chưa có phế bỏ của hắn, liền dám miệt thị quy củ của gia tộc?
– Lập tức kêu Đinh Bình đến!
Một vị đại lão quát lên, có vẻ rất bất mãn.
– Vâng!
Đinh Bình mới vừa trở lại phòng, chỉ tắm rửa sạch sẽ, thay một thân quần áo mới… cũng là bộ quần áo khác duy nhất của hắn, vẫn chưa có ngồi vào chỗ của mình, liền bị gọi đi tới phòng hội nghị.
Hắn biết chắc là Đinh Phi Văn nói thị phi, nhưng hắn không thẹn với lương tâm, không chút do dự theo đối phương đi.
Hai người vòng tới vòng lui, rất nhanh đến phòng nghị sự của gia tộc.
Nơi này vừa là địa phương gia tộc thương nghị đại sự, cũng là địa phương tiến hành thưởng phạt.
– Xin chào Gia chủ đại nhân, gặp chư vị Trưởng lão!
Đinh Bình cũng không kiêu căng, mà thi lễ một vòng, sau đó hai tay buông xuống, đứng trang nghiêm.
– Đinh Bình, ngươi có biết tội của ngươi không?
Một tên trưởng lão hỏi.
Đinh Bình lắc đầu nói:
– Không biết!
– Lớn mật!
Lại một tên Trưởng lão đột nhiên hét lớn.
– Ngươi dùng âm mưu đả thương Đinh Phi Văn, còn không có ý hối cải sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 889: Hiểu Lầm
– Bẩm Thất Trưởng lão, ta không có sử dụng âm mưu, mà đường đường chính chính đánh bại hắn.
Nếu như các vị Trưởng lão không tin, ta có thể lại đánh một trận với Đinh Phi Văn!
Đinh Bình nói.
– Ăn nói linh tinh!
Một tên Trưởng lão kiên quyết lắc đầu, hắn làm sao có khả năng tin tưởng Đinh Bình nắm giữ khả năng đánh bại Đinh Phi Văn, cái này tự nhiên là đối phương đang cố ý nguỵ biện.
– Không cần suy nghĩ, bản tọa tuyên bố, kể từ hôm nay, từ bỏ thân phận người thừa kế hợp pháp thứ nhất của Đinh Bình.
Đinh gia Gia chủ nói, từ nửa năm trước bọn họ đã có cân nhắc như vậy, chỉ là muốn nghĩ đến cha mẹ, ông nội bà nội Đinh Bình đều vì gia tộc mà hi sinh, mới để bọn họ không có lập tức chấp hành.
Nhưng ngày hôm nay hành động của Đinh Bình vượt qua giới hạn của gia tộc, để bọn họ phẫn nộ, không do dự nữa.
Cái này ở trong dự liệu của Đinh Bình, nên không có để hắn có tâm tình chập chờn gì, nhưng gia tộc chỉ tin Đinh Phi Văn, để hắn cảm thấy oan ức, phẫn nộ, cái này quá không công bằng.
– Ta không phục!
Hắn mở miệng nói.
– Không phục? Cái này không phải do ngươi!
Thất Trưởng lão nói.
– Ngươi cho rằng, mình còn có tư cách ngồi ở vị trí người thừa kế thứ nhất sao?
Đinh Bình nói:
– Ta không phải không phục cái này, mà là các vị đại nhân không nên tin lời nói một phía của Đinh Phi Văn.
– Ngươi cảm thấy, chúng ta phải tin tưởng ngươi có thể bằng bản lĩnh chân thực đánh bại Phi Văn?
Tứ Trưởng lão không khỏi cười to, đây thực sự là một chuyện cười.
Đinh Bình quả thật có mấy phần man lực, nhưng nhiều nhất chỉ ngang hàng Luyện Thể năm, sáu tầng, đâu có thể nào so với Đinh Phi Văn.
– Tại sao không tin?
Đinh Bình phản bác, hắn vẫn còn trẻ tuổi nóng tính.
– Bảo hắn đến, ta muốn cùng hắn so một trận!
– Làm càn!
Tứ Trưởng lão khiển trách.
– Còn không mau lui ra? Người đâu, đánh Đinh Bình ba trăm gậy, răn đe!
– Ta không phục! Ta không phục! Ta không phục!
Đinh Bình nghểnh cổ lên nói, thời khắc này hắn thật hy vọng mình có lực lượng vô thượng, trấn áp tất cả mọi người, để bọn họ lắng nghe lời của mình.
– Gia tộc quyết nghị, đến phiên ngươi không phục sao?
Tam Trưởng lão hừ một tiếng nói.
– Còn không dẫn hắn đi!
– Báo!
Đúng lúc này, chỉ thấy một người vọt vào.
– Chuyện gì hốt hoảng như vậy, không biết đang mở hội nghị gia tộc sao?
Tam Trưởng lão không vui nói.
– Bẩm Gia chủ, các vị Trưởng lão, thành chủ đại nhân đến!
Hạ nhân này hồi bẩm.
Xoạt xoạt xoạt, Gia chủ Đinh gia, hết thảy Trưởng lão toàn bộ đứng lên, thành chủ đại nhân! Đây là nhân vật cao cao tại thượng, tồn tại để bọn họ chỉ có thể ngước nhìn! Phải biết người mạnh nhất của Đinh gia có là Linh Hải Cảnh, mà thành chủ đại nhân thì sao? Đó là cường giả Sinh Hoa Cảnh!
– Nhanh, nhanh đi nghênh đón!
Gia chủ Đinh gia nào còn ngồi được, vội dẫn các Trưởng lão đi ra ngoài đón.
Thành chủ đại nhân là nhân vật cỡ nào, sao đột nhiên đích thân tới, đây là phúc hay họa của Đinh gia đây?
Cả đám ra ngoài, chỉ thấy ở đại sảnh đứng một nam tử vóc người thon dài, nhìn qua chỉ chừng bốn mươi tuổi, nhưng toả ra khí thế khủng bố, để bọn họ chỉ cảm thấy con mắt muốn mù lòa.
Với bọn họ mà nói, Sinh Hoa Cảnh chính là thần a, có thể lên trời xuống đất, sống chừng ba trăm năm, cùng những “tiểu nhân vật” như bọn họ kém quá nhiều quá nhiều, làm sao có khả năng để cho đối phương tự mình tới chơi.
– Bái kiến thành chủ đại nhân!
Bọn họ vội quỳ xuống, cực kỳ cung kính.
Thành chủ họ Liễu, tên Trấn Thì, sau khi hắn thu được Đồ Đằng truyền âm của Lăng Hàn, liền lập tức chạy tới, ngay cả một tùy tùng cũng không kịp mang theo.
Hắn cười ha ha, đưa tay đỡ lên nói:
– Đinh gia đại hỉ, bổn thành chủ là chuyên tới chúc mừng!
Đại hỉ, hỉ ở nơi nào?
Tất cả mọi người Đinh gia mờ mịt, sao bọn họ không có đầu mối chút nào nhỉ?
– Lẽ nào các vị còn không biết, quý gia có vị tuấn kiệt được một đại nhân vật thu làm đồ đệ?
Liễu Trấn Thì cười nói.
Cái gì!
Tất cả mọi người Đinh gia khiếp sợ, có thể được thành chủ đại nhân xưng một tiếng đại nhân vật, này là thân phận cỡ nào? Linh Anh Cảnh sao? Đúng rồi, Đinh Phi Văn không phải mới vừa được Xích Dương tông thu làm đệ tử sao?
Tiểu tử hỗn trướng này, rõ ràng được cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử, lại chỉ nhẹ nhàng nói một câu thành đệ tử của Xích Dương tông.
Thật là, tại sao có thể khiêm nhường như thế, thời điểm nên kiêu ngạo vẫn phải kiêu ngạo một hồi a.
Mọi người Đinh gia tự cho là nghĩ rõ ràng, không ai không thích ý, chà chà, ngay cả thành chủ đại nhân cũng tự mình chạy tới chúc mừng, Đinh gia muốn phát, muốn bay lên.
– Nhanh, nhanh đi gọi Phi Văn lại đây.
Gia chủ Đinh gia vội vàng nói.
Chỉ chốc lát, Đinh Phi Văn liền đến, có điều hắn bị Đinh Bình đánh một quyền, hiện tại con mắt có thêm một vòng đen, để hình tượng của hắn xuống thấp.
Điều này làm cho Liễu Trấn Thì nhìn mà khóe miệng hơi có chút co giật, vị đại nhân kia thu đệ tử… tại sao sẽ như vậy?
Nhưng nếu Đinh gia mời vị này ra, hắn tự nhiên không nghi ngờ gì, vội cười nói:
– Đinh thiếu, chúc mừng chúc mừng, được vị đại nhân kia thu làm đệ tử, sau này còn phải nhờ ngài quan tâm.
Đinh Phi Văn không hiểu ra sao, trưởng bối của gia tộc cũng nịnh nọt, mà đường đường thành chủ đại nhân cũng tự hạ thân phận, xem hắn là một đại nhân vật.
Xảy ra chuyện gì?
Các đại nhân vật của gia tộc chúc mừng, thành chủ đại nhân cũng chúc mừng, để Đinh Phi Văn lâng lâng, rất nhanh đã quên mình là ai.
Hẳn chính là như vậy đi, hắn được một đại nhân vật của Xích Nhật Tông coi trọng, thu làm đệ tử, mà hắn chỉ là chưa nhận được tin tức mà thôi.
Ha ha, nhất định là như vậy!
Con mẹ nó, cái hổn trướng Đinh Bình này lại dám đánh mình một quyền, lúc này nhất định sẽ hại chết ngươi!
– Thành chủ đại nhân, xin mời vào!
Gia chủ Đinh gia vội vàng nói, nơi này không phải chỗ nói chuyện.
– Xin mời!
Bọn họ dời bước trở về phòng khách, phân chủ khách ngồi xuống, bởi vì địa vị của Liễu Trấn Thì quá cao, tuy bị nâng đến vị trí chủ tân, nhưng vẫn để mọi người cảm thấy không dễ chịu, sợ thất lễ vị quý khách kia.
– Gia chủ đại nhân, các vị Trưởng lão!
Đinh Phi Văn cười lạnh nhìn Đinh Bình.
– Các ngươi dự định xử trí người kia như thế nào?
– Đã làm ra quyết định, cách đi thân phận người thừa kế hợp pháp của gia tộc, đánh ba trăm gậy cảnh cáo!
Gia chủ Đinh gia nói, tuy giọng điệu của Đinh Phi Văn lập tức trở nên cao cao tại thượng, để hắn có chút khó chịu, nhưng tưởng tượng đến ngay cả thành chủ đại nhân cũng hạ thấp tư thái, vậy hắn lại đáng là gì?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 890: Gia Sư Lăng Hàn
– Nhẹ như vậy?
Đinh Phi Văn cảm giác mình rất cao, ngay cả thành chủ đại nhân cũng nịnh nọt, hắn cần để đại lão gia tộc ở trong mắt sao?
Ta là đệ tử thân truyền của đại năng Xích Nhật Tông!
Hung hăng, bá đạo ra sao đều là chuyện đương nhiên.
– Vậy theo ngươi, nên xử lý như thế nào?
Gia chủ Đinh gia hỏi, có chút bất mãn, nhưng không dám biểu lộ ra.
Hắn có thể khẳng định, chỉ cần mình dám thái độ không tốt với Đinh Phi Văn, như vậy Liễu Trấn Thì cũng dám lấy hắn khai đao.
Thành chủ đại nhân, cường giả Sinh Hoa Cảnh, có cái gì không dám?
– Phế bỏ hai tay!
Đinh Phi Văn lãnh đạm nói, lại dám đánh hắn, không chặt hai tay há có thể giải hận?
– Báo!
Đúng lúc này, lại một tên gia đinh đi vào, quỳ bẩm:
– Diệp gia gia chủ cầu kiến!
Diệp gia?
– Viện Viện đến rồi?
Đinh Phi Văn không khỏi lộ ra nụ cười.
– Mời bọn họ vào đi!
Diệp Viện đến vừa vặn, vừa vặn nhìn phong thái hiện tại của hắn, hơn nữa, có Diệp Viện ở một bên nhìn, mới có thể cho Đinh Bình đả kích to lớn nhất.
Gia đinh kia đương nhiên sẽ không nghe theo mệnh lệnh của Đinh Phi Văn, lúc này nhìn Gia chủ Đinh gia.
Trong lòng Gia chủ Đinh gia càng bất mãn, hiện tại Đinh gia này là ai làm chủ đây? Coi như ngày sau Đinh Phi Văn ngươi sẽ trở thành cường giả, vậy cũng là chuyện ngày sau.
Sắc mặt hắn khó coi, hừ một tiếng mới nói:
– Xin mời!
Chỉ chốc lát, gia đinh mang theo ba người đi vào, hai nam một nữ, hai nam tử phân biệt là Diệp gia Gia chủ và Diệp gia Đại Trưởng lão, mà cô gái kia đương nhiên là Diệp Viện.
– Viện Viện, ngươi đến rồi!
Đinh Phi Văn cười nói, hắn hoàn toàn coi mình là Gia chủ Đinh gia, nói.
– Đến, ta giới thiệu cho ngươi một hồi, vị này là Thành chủ Liễu đại nhân!
Thành chủ!
Ba người Diệp gia đều lộ ra vẻ khiếp sợ, thành chủ đại nhân a, đó là nhân vật cao cao tại thượng cỡ nào? Nhưng nhìn thái độ của Đinh Phi Văn, tựa hồ đứng ngang hàng với thành chủ đại nhân a.
Quá trâu bò.
– Phi Văn ca, tại sao thành chủ đại nhân lại đến?
Diệp Viện nhỏ giọng hỏi.
Đinh Phi Văn dào dạt đắc ý nói:
– Ta được một vị đại nhân vật của Xích Dương tông thu làm đệ tử đích truyền, vì lẽ đó, ngay cả thành chủ đại nhân cũng đích thân đến chúc mừng!
Hắn cố ý tiến đến bên người Diệp Viện, nhỏ giọng, thật giống như giả vờ thần bí.
Diệp gia tự nhiên biết thành chủ đại nhân đến, cho nên mới phát động Gia chủ và Đại Trưởng lão tại, chính là muốn biết đến tột cùng.
Dù như vậy, Diệp Viện cũng khiếp sợ nói:
– Vậy thì thật là chúc mừng Phi Văn ca!
Trước đó nàng thấy thực lực của Đinh Bình, cho rằng có khả năng liên hệ lại với đối phương, nhưng hiện tại đã quăng ý niệm kia qua một bên.
Ngẫm lại cũng buồn cười, người kia là phế linh căn, thành tựu đời này đã sớm định.
Trong lòng Đinh Phi Văn đắc ý, hắn lạnh lùng nhìn Đinh Bình nói:
– Người đâu, còn không mau bắt hắn, đánh gãy hai tay của hắn!
Hắn trực tiếp bao biện làm thay, coi mình là Gia chủ đại nhân.
– Báo…
Ngày hôm nay thật náo nhiệt, hạ nhân lại tới nữa rồi.
– Bẩm Gia chủ, Tông chủ Xích Dương tông đến bái phỏng.
Tiếng nói của hắn cũng đang run rẩy, Xích Dương tông Tông chủ, đây là đại năng cỡ nào, còn cường đại hơn thành chủ đại nhân mấy trăm lần!
Các đại lão Đinh gia hai mặt nhìn nhau, đều có chút không rõ.
Coi như Đinh Phi Văn được một vị đại năng Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử, nhưng cũng không cần Tông chủ đại nhân tự mình đi một chuyến chứ?
Chuyện gì thế này?
– Hóa ra Giải đại nhân cũng được tin tức.
Chỉ có Liễu Trấn Thì sáng tỏ, vị đại nhân kia thu đồ đệ, đừng nói Xích Dương tông Tông chủ tự thân tới, nhân vật càng mạnh mẽ hơn cũng không chút ngạc nhiên.
Chỉ là hắn có chút không rõ, Đinh Phi Văn này miễn cưỡng chỉ có thể nói là nhân tài, hơn nữa tâm tính không ra sao, vì sao lại được vị đại nhân kia chọn lựa?
Nhưng Lăng Hàn nói thanh thanh sở sở, để hắn đi Đinh gia chúc mừng, lẽ nào người nhà họ Đinh lại nhận sai?
Mọi người vội vã đi ra ngoài nghênh tiếp, Xích Dương tông Tông chủ họ Giải, tên Ngộ, thành danh nhiều năm, là người mạnh nhất khu vực này, nhắc tới vị này, trong lòng người người đều sẽ bay lên kính nể.
– Bái kiến Giải đại nhân!
Tất cả mọi người quỳ xuống, hành lễ với vị cường giả này.
Giải Ngộ nhấc lên tay, cười hỏi:
– Ai là đệ tử của vị đại nhân kia?
Nghe hắn nói như thế, tất cả mọi người Đinh gia ngây người, gần như cùng lúc đó hỏi:
– Đại nhân nào?
Bọn họ đều cho rằng Đinh Phi Văn bái một vị đại năng của Xích Dương tông, vì lẽ đó Liễu Trấn Thì mới chạy tới chúc mừng, nhưng Giải Ngộ đích thân đến đã không đúng lắm, huống chi đối phương còn dùng xưng hô kinh người…vị đại nhân kia!
Tê, vị đại nhân kia!
Ngay cả Giải Ngộ cũng phải xưng một tiếng đại nhân, vậy đó là nhân vật cỡ nào?
Mọi người Đinh gia đều run run, sự tình… không đúng lắm a, tựa hồ không phải như bọn họ nghĩ nha!
Đinh Bình đột nhiên mở miệng nói:
– Xin hỏi, vị đại nhân kia họ Lăng?
– Câm miệng, nơi này có phần của ngươi nói chuyện sao?
Thất Trưởng lão lập tức khiển trách, không thấy bọn hắn đang phiền sao?
Giải Ngộ và Liễu Trấn Thì đồng thời nhíu mày, nhìn lại Đinh Bình, dồn dập gật đầu nói:
– Đúng vậy!
Đây là tình huống thế nào!
Không có ai ngu ngốc, dồn dập hiện ra một suy đoán, mà cái suy đoán này để trong lòng bọn họ dời sông lấp biển.
– Gia sư họ Lăng, tên một chữ Hàn.
Đinh Bình nói, hắn cuối cùng khẳng định, hai người này đều vì mình mà đến…nghiêm chỉnh mà nói, là bởi vì Lăng Hàn.
– Bái kiến thiếu chủ!
Giải Ngộ và Liễu Trấn Thì đồng thời quỳ xuống, biểu hiện cung kính.
Cái gì!
Tất cả mọi người Đinh gia đều chấn kinh đến tê cả da đầu, kia là thành chủ đại nhân a, còn có một vị khác, Xích Dương tông Tông chủ, ở trong mắt bọn họ chính là thần, ngay cả trời sập xuống cũng có thể một vai nâng lên!
Nhưng mà, hai người này lại quỳ hành lễ với Đinh Bình, miệng nói thiếu chủ.
Trời của ta, Đinh Bình đây là đi vận khí cức chó gì, bái đại nhân vật nào làm sư phụ a?
Đùng, Đinh Phi Văn đặt mông ngồi xuống, mặt như màu đất.
Cả người Đinh Phi Văn run cầm cập, sao có thể có chuyện đó! Sao có thể có chuyện đó!
Đối phương không phải một phế vật sao, cũng chỉ có chút man lực mà thôi, dựa vào cái gì có thể được một vị đại nhân vật ưu ái, ngay cả Giải Ngộ cũng phải quỳ hành lễ!
Ngay cả Giải Ngộ cũng như vậy, hắn một đệ tử nho nhỏ của Xích Dương tông lại tính là gì?
– Lăng Hàn? Ồ, danh tự này thật có chút quen thuộc!
Có người thầm nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









