[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 172 : Quay Đầu Trở Lại (Thượng) (c856-c860)
❮ sautiếp ❯Chương 856: Quay Đầu Trở Lại (Thượng)
Có thể, chiếc thuyền này xuất hiện ở đây cũng không phải ngẫu nhiên, là bị Hổ Nữu hấp dẫn đến.
Mã Đa Bảo thu lấy Sơn Hà Phủ, cười nhạt nói:
– Tiếp tục chiến đấu đi!
Oanh, hắn không bảo lưu nữa, trận văn trên người phát sáng, đan dệt thành sát trận óng ánh khắp nơi.
Sát trận đệ nhất thiên hạ, có thể tru Thần linh!
Trần Văn Thạch, Trác Kỳ Phương kêu thảm một tiếng, bị sát trận cuốn vào, trong nháy mắt liền bị giết chết.
Tuy Linh khí trong tay bọn họ tắm rửa Thần huyết, cực kỳ đáng sợ, nhưng sau khi tiến vào thuyền lớn đã bị áp chế, thần tính biến mất, bây giờ Mã Đa Bảo đột nhiên làm khó dễ, nhất thời giết chết hai nhân vật mạnh mẽ nhất.
Bát Vương cũng như hổ như sói, công kích về phía cường giả Ngũ Tông.
Đây là đại quyết chiến!
Ngũ Tông tan tác, dù có Thiên Thi Tông trợ giúp cũng vô dụng, ai có thể nghĩ tới Mã Đa Bảo lại là sát trận đệ nhất thiên hạ, sức chiến đấu mạnh có thể tru Thần linh! Thả ở Thần Giới chỉ là loại bình thường, nhưng ở đây Thần linh bị giới lực áp chế, để giết Thần trở nên có khả năng.
Lại nói, Tiêu Diệu Nhan và Quan Dương cũng chỉ có sức chiến đấu mười tám tinh.
Theo một Thi Vương mười tám mắt bị giết, các cường giả Phá Hư Cảnh đều liều lĩnh bỏ trốn, thiêu đốt bản nguyên, tốc độ của bọn họ nhanh đến mức kinh người.
Nhưng bọn họ chạy thoát, người dưới Phá Hư Cảnh thì hầu như không trốn được, ngoại trừ có mấy người bị Phá Hư Cảnh mang đi, hoặc là chết trận, hoặc đầu hàng.
Ngũ Tông thống trị Trung Châu, ảnh hưởng tới tứ vực, đến đây tuyên cáo chung kết.
– Vẫn là chạy thoát một ít người.
Lăng Hàn lắc đầu, Tiêu Diệu Nhan và Hòa Quan Dương là Phá Hư mười tám tinh, ngoại trừ Mã Đa Bảo không người nào có thể áp chế, bỏ qua lần này, sau này chính là ta ở ngoài sáng, địch ở trong tối, sẽ bị kiềm chế a.
Phá Hư mười tám tinh, đủ để gây sóng gió.
– Hắc huynh đệ, hiện tại thiên hạ đã định, còn lại mấy vai hề cũng không tạo nổi sóng gió gì, nếu như dám hiện thân, trẫm tất tru diệt.
Mã Đa Bảo cười ha ha nói.
– Chờ lúc khai thiên, trẫm lại mời ngươi tới, cùng chứng kiến tráng cử!
– Được!
Lăng Hàn gật gù, hắn cũng phải cố gắng quan sát Hổ Nữu một chút, quả trứng sẽ tạo thành ảnh hưởng bao lớn với cô gái nhỏ này.
Bọn họ từ biệt, từng người quay lại.
Lăng Hàn mang theo Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, để Tiểu Tháp kiểm tra nàng.
– Không được!
Tiểu Tháp lắc đầu.
– Năng lực hiện tại của ta không làm được, trừ khi khôi phục trạng thái toàn thịnh.
Lăng Hàn không khỏi cau mày, hỏi Hổ Nữu:
– Nữu, có cảm giác nơi nào không thoải mái hay không?
Hổ Nữu nỗ lực nghĩ, sau đó gật gù, nghiêm túc nói:
– Có!
– Nơi nào?
– Đói bụng rồi!
… kẻ tham ăn này!
Quả trứng kia hiển nhiên là đồ vật ghê gớm, trình độ quý giá vượt xa Luân Hồi trà, nhưng Hổ Nữu không có một chút xíu biến hóa, điều này làm cho Lăng Hàn vô cùng khó hiểu.
Ở trong nghi hoặc như vậy, Lăng Hàn trở lại Bắc Vực.
Lúc này, tứ vực đã nhất thống, gọp vào Đại Lăng Triều, mà theo từng chính sách lợi quốc ích dân truyền đạt ra, dân tâm cũng đang nhanh chóng quy nhất.
Lăng Hàn thử một chút, hắn ngưng tụ quốc thế, sức chiến đấu càng đạt đến Phá Hư cửu tinh!
Sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh quá mạnh mẽ, bởi vậy có thể cho rằng chính là bổ trợ của quốc thế đạt đến Phá Hư cửu tinh, sức chiến đấu của bản thân Lăng Hàn hầu như không đáng kể.
Mà có thể mạnh như vậy, là bởi vì thể phách của hắn quá mạnh mẽ.
Đổi một Thiên Nhân Cảnh khác, nhiều nhất chỉ có thể ở dưới quốc thế gia trì đạt đến Thiên Nhân hai mươi tinh, không thể lại có tăng lên, bằng không thân thể sẽ đổ nát.
Nhưng Lăng Hàn không giống, thể phách của hắn chính là trân kim cấp mười, đủ để chịu đựng sức chiến đấu của Phá Hư cửu tinh.
Mà cái này cũng gần như đạt đến cực hạn của hắn.
Chẳng trách Mã Đa Bảo vô ý mở rộng lãnh thổ, tăng cường quản lý quốc dân, hắn cũng có thể phách trân kim cấp mười, nhiều nhất được gia trì mười tinh, bởi vậy hắn lại đi mở rộng lãnh địa cũng không có ý nghĩa, tốt quá hoá dở.
Nhưng Lăng Hàn không có lo lắng như vậy, nếu như hắn xông lên Phá Hư Cảnh, thể phách còn có thể tăng lên một đoạn, đạt đến Thần thiết, như vậy hắn có thể chịu đựng quốc thế cực hạn là bao nhiêu?
Hai mươi tinh? Ba mươi tinh? Năm mươi tinh?
E là toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục cũng có thể gia trì ở trên người hắn, không cần lo lắng cái này sẽ căng nứt thân thể của hắn.
Lúc này Lăng Hàn mới ý thức được tầm quan trọng khi nắm giữ một thể phách mạnh mẽ, kết hợp với quốc thế, để hắn trở nên cực kỳ mạnh mẽ.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh mới nắm giữ thể phách như vậy, cường đại như thế không thể phục chế.
Hiện tại thần hồn của hắn vô cùng mạnh mẽ, tâm tình sớm bước vào Phá Hư, có thể hoàn mỹ điều khiển sức chiến đấu của Phá Hư cửu tinh.
Mà ở trên lĩnh ngộ võ đạo, hắn cũng tiến triển cực nhanh, tốc độ nhanh kinh người.
Đạt đến cảnh giới như hắn, võ đạo tức ngộ đạo, mà thần hồn mạnh mẽ, tâm tình tăng lên, để hắn hoàn toàn không có bình cảnh đột phá, chỉ cần không ngừng tích lũy nguyên lực, tiến cảnh tự nhiên nhanh chóng.
Chiếu bộ dáng này, hắn rất có khả năng ở trong vòng một năm xông lên Phá Hư Cảnh!
Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh mang theo một nhóm lớn người trở về, hiện tại Ngũ Tông đều bị hủy, Bổ Thiên Học Viện tự nhiên không thể duy trì.
Những người này đều là tinh anh trong tinh anh, thiên tài trong thiên tài, nguyên bản Ngũ Tông dự định mang bọn họ tới Thần giới làm tay chân, đủ thấy mỗi người đều có tiềm lực rất lớn, đáng giá bồi dưỡng.
Hiện tại Lăng Hàn chính là không bao giờ thiếu tài nguyên tu luyện.
Tử Nguyệt Hoàng Triều đang phát tán chân tướng thanh toán khắp nơi, Lăng Hàn cũng phối hợp, chiếu cáo thiên hạ, để mọi người đều biết, muốn thoát khỏi vận mệnh bị luyện thành Nhất Giới Đan, chỉ có con đường khai thiên.
Vừa bắt đầu, tự nhiên đại bộ phận người hoài nghi, dù sao cũng bị Ngũ Đại Tông tẩy não hơn vạn năm.
Nhưng theo thời gian trôi đi, càng ngày càng nhiều chứng cứ được bày ra, tự nhiên sẽ có nhiều người hơn lựa chọn tin tưởng.
Dân tâm càng ngưng tụ, thì quốc thế lại càng mạnh.
Có Vũ Hoàng giúp đỡ, áp lực của Hách Liên Tầm Tuyết giảm mạnh, người ta cũng là Hoàng Đế nhiều năm, xử lý sự vụ tự nhiên lão thành, không hề thua kém nàng.
Mã Đa Bảo với ước định hắn, dùng một năm này chuẩn bị, sau đó liền khai thiên.
Bởi vậy, một năm này Lăng Hàn dự định cẩn thận tu luyện, nếu như Mã Đa Bảo có thể khai thiên, vậy dĩ nhiên là tốt, hắn liền được thơm lây, nhưng nếu không được, hắn liền đi ra gánh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 857: Quay Đầu Trở Lại (Hạ)
Đây là đường ra duy nhất của Hằng Thiên Đại Lục.
Lăng Hàn chuẩn bị sửa tu công pháp, không phải lấy được từ Hải tộc, mà đến từ Ngũ Tông.
Dù sao công pháp Hải tộc chỉ thích hợp Hải tộc, nhưng sau khi diệt Ngũ Tông, Mã Đa Bảo cực kỳ hào phóng để Lăng Hàn tiến vào bên trong chọn công pháp, Lăng Hàn liền chọn một môn Cực Dương thuật, cái này đồng dạng không phải thích hợp hắn nhất, nhưng dù sao cũng hơn những công pháp khác.
Then chốt là, Lăng Hàn chỉ cần bước vào Phá Hư Cảnh mà thôi, chờ tiến vào Thần giới, tự nhiên có công pháp Thần giới cho hắn tu luyện.
Bởi vậy, tốc độ tu luyện Phá Hư Cảnh chậm một chút cũng không sao.
Ngũ Tông vẫn chạy thoát một ít người, nhưng hiện tại bọn hắn như chim sợ cành cong, chuột chạy qua đường, nào dám lộ đầu ra? Ba tháng trôi qua, hết thảy đều cực kỳ bình tĩnh, mà Lăng Hàn tu vi cũng ở đây tăng vọt, đã là bước vào Thiên Nhân tầng ba, thể thuật đồng dạng tiến bộ rõ ràng.
Nhưng Lăng Hàn tin tưởng, nếu như bọn người Tiêu Diệu Nhan xuất hiện, vậy mục tiêu chính là hắn!
Bọn họ ăn gan báo cũng không dám đi tìm Mã Đa Bảo, người ta chính là sát trận đệ nhất thiên hạ, tuyệt đối là một đi không trở lại, chỉ có thể giao cho Thần linh chân chính giải quyết.
Bọn họ đã thông qua cách đặc thù tiến hành câu thông với Thần Giới Ngũ Tông, đăng báo sự tình Thần chu, tin tưởng Thần giới nhất định sẽ có người đến.
Cô gái kia mạnh đến nỗi vượt qua lẽ thường, ở Thần giới tất nhiên cũng là đại năng vô thượng, như vậy nàng chết cũng thủ hộ bảo vật sẽ cao quý cỡ nào?
Vì lẽ đó, Lăng Hàn cho là mình và Hổ Nữu sắp trở thành mục tiêu công kích chủ yếu của Ngũ Tông, mặt khác, Thiên Thi Tông phỏng chừng cũng sẽ rục rà rục rịch, hiện tại sở dĩ vẫn không có động thủ, là bọn họ không biết Mã Đa Bảo có cố ý lấy Lăng Hàn làm mồi nhử, dẫn bọn họ hiện thân hay không.
Một tháng trôi qua, nên đến rốt cục đến rồi.
Tiêu Diệu Nhan, Quan Dương xuất hiện, một chiêu kiếm đảo qua, Đồ Đằng hình thành lồng phòng ngự lập tức đổ nát, hai người này hung hăng đi vào, đều đằng đằng sát khí.
– Lăng Hàn, vẫn chưa xuất hiện!
Bọn họ dồn dập quát lên.
– Nếu không ra, chúng ta liền tàn sát hết toàn bộ Hoàng Đô của người, sau đó mỗi ngày lại giết một thành! Ngươi có thể trơ mắt nhìn nhiều người bởi vì ngươi mà chết như vậy sao?
– Không thể!
Lăng Hàn đạp không mà ra, đối mặt hai người Tiêu Diệu Nhan, nhưng trên mặt mang theo nụ cười tự tin.
– Ta đến rồi, có điều, kết cục sẽ không như các ngươi tưởng tượng, mà là ta bắt bọn ngươi!
– Ha ha ha ha!
Tiêu Diệu Nhan và Quan Dương đều cười to, bọn họ đã biết rõ vị trí của Mã Đa Bảo, nếu như đối phương muốn tiếp viện tới, ít nhất cũng phải ba ngày.
Ba ngày còn chưa đủ bọn họ giết một Thiên Nhân Cảnh tới mấy trăm lần?
Bởi vậy, bọn họ cũng không vội động thủ, đương nhiên cũng sẽ không cố ý lãng phí thời gian.
– Ngươi tự tin như vậy?
Tiêu Diệu Nhan lạnh lùng nói, toả ra lửa giận.
Đường đường thiên kiêu Thần giới, đến Hạ giới lại thành chuột chạy qua đường, đông trốn tây nấp, để nàng làm sao nuốt được cơn giận này? Hiện tại, nàng phải trút ác khí lên người Lăng Hàn, nếu không phải đối phương nhúng một tay, Tử Nguyệt Hoàng Triều đã thua cá cược, trong trăm năm không thể ra tay.
Mà có trăm năm này, Thần giới Ngũ Tông đã thiết lập tốt đường nối cho Thần linh hạ giới, vậy thì sát trận đệ nhất thiên hạ thì đã làm sao, giết không được cũng có thể nhốt lại, trục xuất, để hắn trơ mắt nhìn sinh linh trong thế giới này bị luyện hóa thành đan.
Vì lẽ đó, nàng hận Lăng Hàn, thậm chí vượt qua Mã Đa Bảo.
Lăng Hàn không đáp, chỉ nhìn về phía xa nói:
– Tu La Ma Đế, nếu đến rồi, hà tất đông trốn tây nấp?
– Ồ, ngươi một Thiên Nhân Cảnh nho nhỏ, là làm sao phát hiện ra bản tọa?
Thân hình của Tu La Ma Đế hiện ra ở phía xa, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngươi một thân tà vị, ở ngoài trăm dặm ta cũng có thể nghe được, tìm ra ngươi có gì khó?
Đây đương nhiên là chém gió, trên thực tế là bởi vì hắn nắm giữ quốc thế, chỉ cần đồng ý, mọi cử động của quốc gia có thể thông qua Đồ Đằng trên mỗi thành thị tiến hành giám sát.
Chỉ là nhân lực có hạn, hắn cũng không thể phân tâm như vậy, tẻ nhạt đến đi thăm dò xem việc riêng tư của những người khác.
Nhưng Hoàng Đô có thân nhân bằng hữu của hắn, hắn tự nhiên phải nhét vào trong lòng bàn tay của mình.
– Hừ, chỉ là một Thiên Nhân Cảnh, kém bọn ta không biết bao nhiêu, ta ngược lại thật muốn nghe một chút, ngươi có cái gì có thể chạy thoát?
Tiêu Diệu Nhan cười lạnh.
Nàng cực kỳ hận Lăng Hàn.
– Tiểu tử, ngoại hình của nữ nhân này không tệ, bắt tới làm thị nữ cho Thỏ Gia!
Con thỏ ở phía dưới kêu lên, hèn hạ không thôi.
Tiêu Diệu Nhan giận tím mặt, nhưng nhìn lướt qua con thỏ, không khỏi nói:
– Hậu nhân của Tông Thanh Y?
– Tông Thanh Y cái gì, phải gọi lão tổ tông!
Con thỏ lập tức quát lên.
Khuôn mặt của Tiêu Diệu Nhan co giật, nhưng không phản bác.
Tông Thanh Y ở Thần giới cũng là tồn tại cực kỳ ghê gớm, bởi vậy Ngũ Tông mới sẽ mở ra một con đường, không có ra tay với đời sau của hắn, bằng không con thỏ nhất mạch đã sớm tuyệt diệt.
Nàng bỏ mặc, chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói:
– Tuy thể phách trân kim cấp mười mạnh mẽ, nhưng chỉ cần lọt vào trong tay ta, có thừa biện pháp luyện hóa ngươi!
– Nói đến trẫm cũng có chút sợ sệt.
Lăng Hàn cười ha ha.
– Các ngươi tàn hại sinh linh Hạ giới, phát điên đến luyện một giới thành đan dược, hôm nay liền chém thủ cấp của các ngươi, để an ủi các đời tiên dân.
– Tiểu tử, không nên a, lưu nữ nhân này lại làm thị nữ cho Thỏ Gia, nam có thể làm thú cưỡi cho Thỏ Gia, tốt nhất hai cái đều lưu lại!
Con thỏ lại chen lời nói.
Tiêu Diệu Nhan tự nhiên không nhìn con thỏ, nói:
– Các ngươi hái linh dược, giết yêu thú, lẽ nào không phát điên?
– Ha ha ha ha!
Lăng Hàn cười gằn.
– Lại so sánh đồng loại với yêu thú, ta xem ngươi cũng lãnh huyết đến cực hạn a!
– Đồng loại?
Quan Dương lấy ánh mắt xem thường đảo qua toàn bộ Hoàng Đô, sau đó hỏi ngược lại.
– Các ngươi cũng xứng?
Vậy thì không có gì để nói!
– Đến đây đi, ngày hôm nay ba người các ngươi đừng nghĩ chạy đi một cái, khỏi gây hậu hoạn a!
Lăng Hàn lạnh lùng nói, Tiêu Diệu Nhan và Quan Dương nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, uy hiếp không thể nghi ngờ là lớn nhất, hiện tại giải quyết bọn họ, vậy những người còn lại đều không đáng lo lắng, Bát Vương đủ để xử lý.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 858: Bắt Tu La Ma Đế
– Nói như ngươi rất lợi hại vậy!
Tu La Ma Đế cười nhạo nói, đồng thời trong lòng cũng rất khó chịu.
Hắn và hai người Tiêu Diệu Nhan cũng không phải một đường, mà đã sớm tới phụ cận Hoàng Đô, muốn tùy thời bắt Lăng Hàn hoặc Hổ Nữu.
Thấy hai người Tiêu Diệu Nhan hiện thân, hắn mới động ý nghĩ thừa dịp cháy nhà hôi của, lặng yên lại gần, không nghĩ tới bị Lăng Hàn gọi ra.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua Tiêu Diệu Nhan và Quan Dương, trực tiếp lơ là Tu La Ma Đế, để người sau suýt chút nữa tức điên, năm đó hắn cũng là siêu cường giả kinh sợ Hằng Thiên Đại Lục, phải chết vô số người mới chia hắn làm chín phần trấn áp, nhưng hiện tại Lăng Hàn coi hắn không có gì!
Đáng ghét, nếu không phải cảnh giới của hắn xuống thấp, nếu không phải trên người hắn có một nhiệm vụ trọng đại, hiện tại nhất định sẽ liều lĩnh bắn ra lực lượng Thần cấp giết chết Lăng Hàn.
– Tiểu Tháp!
Lăng Hàn nhẹ nhàng nói một tiếng, vù, Hắc Tháp lập tức truyền lực lượng, nhất thời, lực lượng của hắn tăng vụt.
Hắn lại dẫn động quốc thế bổ trợ, oanh, lực lượng lại tăng thêm một bước.
– Cái gì!
Ba người Tiêu Diệu Nhan đồng thời kinh ngạc thốt lên, sao trong chớp mắt, Lăng Hàn thật giống như biến thành người khác, loại lực lượng này để bọn họ cũng cảm giác run rẩy?
Ngay cả Phá Hư mười tám tinh cũng run rẩy, ở trên người Lăng Hàn đến cùng phát sinh biến hóa gì?
Lăng Hàn hừ một tiếng, lấy ra Tích Sinh Kiếm, tay run lên, thiên hạ đệ nhất sát kiếm kích hoạt, tỏa ra óng ánh vô tận.
Hiện tại lực lượng của Lăng Hàn chân chính đạt đến Phá Hư Cảnh, tự nhiên có thể phóng thích toàn bộ uy lực của thanh kiếm này.
– Ta! Không! Tin!
Tiêu Diệu Nhan nghiêm túc quát một tiếng, sau lưng mọc ra hai cánh chim to lớn, khe khẽ rung lên, nhất thời khí thế của nàng cũng tăng lên rất nhiều, lấy ra bảo kiếm đỏ như máu, đón đánh về phía Lăng Hàn.
Nàng vận chuyển huyết mạch, thăng hoa sức chiến đấu.
Đây mới là sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, không dùng tới huyết mạch, nàng cũng chỉ mười sáu tinh, mười bảy tinh mà thôi.
Ầm!
Hai kiếm chạm vào nhau, bùng ra ánh sáng kinh người, kiếm khí bắn thẳng đến trời cao, một đám lớn Tinh Thần gặp vận rủi, bị chấn rơi xuống.
Oành… ngay sau đó, trong chùm sáng phi bắn ra một người, như đạn pháo, nặng nề va vào ngọn núi xa xa.
Ầm ầm ầm, cả ngọn núi sụp đổ, nổ vang, dẫn tới mặt đất cự chiến.
Quan Dương trố mắt, hắn thấy rõ, vừa nãy người bắn ra là Tiêu Diệu Nhan!
Cái này cái này…
Mạnh như Tiêu Diệu Nhan cũng không ngăn được một kiếm của Lăng Hàn?
Đây là sức chiến đấu gì?
Thân thể của Tu La Ma Đế cũng phát run, thật đáng sợ, rốt cục lại ra một tên biến thái, đạt đến sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh! Đây chính là Nhân đạo đỉnh cao a, ngay cả loại sinh linh kỳ dị như hắn cũng có thể chém xuống.
Trốn!
Tu La Ma Đế không còn chiến ý, chỉ muốn bỏ của chạy lấy người.
Cái này ở thời điểm lần thứ nhất hắn nhìn thấy Lăng Hàn là sự tình không thể tưởng tượng, lại sẽ có một ngày bị Lăng Hàn dọa vỡ mật.
Lăng Hàn vung kiếm mà đứng, Tiêu Diệu Nhan lại chính diện chống đỡ hắn, cái này không phải muốn chết sao? Nguyên bản lấy sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh của nàng đủ để đọ sức với hắn mấy hiệp, nhưng lại đi cứng rắn va chạm, vậy dĩ nhiên một chiêu liền thương nặng.
Ở dưới Hắc Tháp rót lực và quốc thế bổ trợ, lực lượng của hắn đã đạt đến Phá Hư hai mươi tinh!
Lại vận chuyển Huyền Nguyên Tam Thức hay Phúc Địa Ấn,… sức chiến đấu của hắn sẽ mạnh đến mức độ cỡ nào?
Chẳng trách Ngũ Tông phải dẫn Mã Đa Bảo ra Tử Nguyệt Hoàng Triều mới quyết một trận tử chiến, có quốc thế bổ trợ Mã Đa Bảo, vậy thì thật là có thể so với Thần linh, một Thần cấp duy nhất mà thiên địa quy tắc cho phép tồn tại.
– Muốn đi?
Lăng Hàn cười gằn, một kiếm chém tới Tu La Ma Đế.
Phốc, thân thể của Tu La Ma Đế đổ nát, một điểm hồi hộp cũng không có.
Sức chiến đấu Phá Hư mười lăm tinh hiện tại ở trước mặt Lăng Hàn lại tính là gì? Khẳng định là một đòn tức diệt.
Có điều, Tu La Ma Đế không có dễ dàng chết như vậy, thân thể sụp đổ, nhưng một đoàn hắc khí nhẹ nhàng bay ra, không ngừng đan xen, thật giống như hình thành một loại hình thể nào đó, nhưng không cố định.
Hắn vốn không có thực thể, mà là Hỗn Độn Ma Khí diễn hóa ra.
Lăng Hàn chém qua một kiếm, xoạt, ma khí bị hắn chém thành hai đoạn, nhưng rất nhanh lại dung hợp cùng nhau, phảng phất như Bất Tử Chi Thân.
– Ha ha ha, bản tọa chính là Hỗn Độn Ma Khí biến thành, chính là tồn tại vĩnh sinh không diệt, ngươi muốn giết bản tọa, còn phải tu luyện một triệu năm!
Tu La Ma Đế dùng thần niệm truyền âm nói, nếu thân thể không còn, hắn tự nhiên không cách nào mở miệng nói chuyện.
Lăng Hàn hừ một tiếng, thân hình vọt tới, Kiếm Tâm dật động, đột nhiên xung kích Tu La Ma Đế.
– A!
Thần niệm của Tu La Ma Đế phát ra tiếng kêu thảm, Kiếm Tâm Thông Minh có thể chém linh hồn, đối với loại tà ma ngoại đạo này thì hiệu quả càng tốt.
Thừa dịp thần thức của hắn “bất ổn”, Lăng Hàn lấy tay nắm lấy Tu La Ma Đế, thu vào trong Hắc Tháp.
Tiến vào Hắc Tháp, mặc ngươi mạnh hơn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nhận mệnh!
Lăng Hàn xoay người lại, nhìn về phía Quan Dương.
Hắn và Tu La Ma Đế chiến đấu nói thì dài, nhưng trên thực tế chỉ là sự tình hai ba kích, lúc này Quan Dương còn ở trong khiếp sợ to lớn, vừa mới tỉnh hồn lại đây này.
Oành, xa xa, Tiêu Diệu Nhan từ trong ngọn núi tàn tạ bay ra, quần áo trên người tổn hại rất nhiều nơi, lộ ra da thịt trắng tuyết, rất mê người.
Khóe miệng của nàng chảy huyết, mặt cười trắng xám, tóc cũng có chút ngổn ngang, trong ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.
Nàng thực sự là sợ rồi.
Hiện tại Lăng Hàn làm sao ngang hàng?
Nàng sắp khóc, Phá Hư mười tám tinh thả ở trong Thần giới hầu như có thể quét ngang bạn cùng lứa tuổi, chí ít ở trong phạm vi Ngũ Tông khống chế là như vậy, nhưng chạy đến Hạ giới lại bị liên tiếp làm mất mặt.
Mã Đa Bảo, cường giả thần bí trong thuyền lớn, hiện tại lại thêm Lăng Hàn.
Lẽ nào nơi này mới là Thần giới sao?
– Lui!
Nàng lập tức quyết định chủ ý, nếu biết trước thì dù chết cũng không tới đây, vẫn là chờ người Thần giới đến nói sau đi, biến thái như thế phải giao cho Thần linh chân chính đi đối phó.
Quan Dương không nói hai lời, trực tiếp quay đầu bỏ chạy.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 859: Tiếp Ta Một Kiếm
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Quan huynh, ngươi tốt xấu gì cũng là thiên kiêu Thần giới, sỉ cao khí ngang mà chạy tới như thế, nhưng một chiêu không ra liền ỉu xìu chán chường bỏ chạy, cái này không còn gì để nói a? Đến, chúng ta đánh một chiêu!
Đánh muội muội ngươi a!
Da mặt của Quan Dương co giật, không thấy Tiêu Diệu Nhan chính là đánh một chiêu, kết quả bị đánh bay, đừng nhìn bây giờ đối phương đang yên đang lành, nhưng trên thực tế là bị nội thương rất nghiêm trọng, nếu như trị liệu trễ, hậu hoạn vô cùng.
Nhưng hiện tại làm sao có thời giờ chữa thương, thoát thân là số một!
Bảo vệ mệnh, chờ trở lại Thần giới luôn có linh dược có thể trị liệu.
– Quan huynh không phối hợp như thế, ta rất bất đắc dĩ nha!
Lăng Hàn giẫm Quỷ Tiên Bộ, Lôi Động Cửu Thiên gia trì, tốc độ của hắn nhanh như quỷ mị, trong nháy mắt liền chặn ở trước người Quan Dương.
Quan Dương cắn răng, oanh, trên người hắn có lưu quang lấp lóe.
Hắn thiêu đốt bản nguyên, dự định chơi một trận đại lưu vong oanh oanh liệt liệt.
– Ngươi không phải xem thường sinh linh Hạ giới sao?
Lăng Hàn cười gằn, vỗ ra một chưởng, triển khai Phúc Địa Ấn, đầy trời tất cả đều là kim quang,
– Hiện tại lại trốn cái gì, chiến với giun dế Hạ giới như ta a!
Quan Dương trốn, oành, tốc độ của hắn nhanh hơn, nhưng không gian bốn phía bị Phúc Địa Ấn phong tỏa, hắn đụng vào liền bị gảy trở về.
Hắn ngơ ngác, sau khi thiêu đốt bản nguyên, dù sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh cũng không cách nào ngăn cản hắn chạy trốn, nhưng hiện tại hắn lại bị chặn! Điều này nói rõ cái gì? Sức chiến đấu của Lăng Hàn đã vượt qua hai mươi tinh!
Lực lượng dừng ở cực hạn Phá Hư hai mươi tinh, cũng không có nghĩa là sức chiến đấu cũng như thế!
– Ta chỉ ra một kiếm, ngươi chống đỡ được, ta liền tha cho ngươi một mạng!
Lăng Hàn nói như vậy.
– Đây là trẫm nói!
Hai câu này, hắn thông qua Đồ Đằng chiêu cáo thiên hạ.
– Bệ hạ vạn tuế!
– Giết thần! Giết thần! Giết thần!
Người của Hoàng Đô biết chân tướng, lập tức hoan hô, mà những thành trì khác tuy không rõ vì sao, nhưng chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, chỉ cảm thấy bệ hạ của bọn họ quá khí phách.
Đương nhiên, Hách Liên Tầm Tuyết lập tức thông qua Đồ Đằng nói rõ cả sự kiện bắt, cái này đúng là cơ hộ dựng lên hình tượng vô địch cho Lăng Hàn.
Rất nhanh, toàn bộ Đại Lăng Triều đều biết, bệ hạ của bọn họ đang giao thủ với Thần linh, chính là kẻ cầm đầu muốn luyện bọn họ thành đan dược!
Tuy Quan Dương, Tiêu Diệu Nhan chưa thành Thần, nhưng hà tất lưu ý những chi tiết này? Hách Liên Tầm Tuyết còn hận không thể nói hai người là Thần Vương, như vậy Lăng Hàn càng thêm khí phách.
Quốc dân sôi trào, Lăng Hàn phát hiện hấp thu quốc thế lại mạnh mẽ hơn mấy phần, để hắn có loại cảm giác bị căng nứt.
Tứ vực gộp lại, có thể so với Trung Châu.
Quả nhiên, thể phách trân kim cấp mười chỉ có thể hấp thu bấy nhiêu quốc thế như vậy, mạnh hơn liền căng nứt! Mạnh như Mã Đa Bảo cũng có tự mình biết mình, cảm thấy Trung Châu đã đủ hắn dằn vặt.
Lăng Hàn vung kiếm chém ra, chiêu kiếm này hắn vận dụng kỹ pháp Huyền Diệu Tam Thiên.
– Làm sao có khả năng! Ngươi làm sao có khả năng biết…
Phốc!
Quan Dương nhìn thấy Huyền Diệu Tam Thiên, lập tức kinh hãi, đây chính là kỹ pháp bất truyền của Thiên Kiếm Cung, làm sao có khả năng xuất hiện trên người một giun dế Hạ giới? Nhưng hắn còn chưa nói hết, thân thể đã bị ánh kiếm đánh tan.
Sức chiến đấu, thể phách của hắn so với Lăng Hàn hiện tại kém hơn quá nhiều, tự nhiên không cần dùng Vạn Pháp Quy Nhất đến chém.
Chỉ một chiêu, một thiên kiêu Thần giới vẫn lạc, chết ở trên đất của Hạ giới.
Máu tươi của Phá Hư Cảnh rơi ra, ầm ầm ầm, thiên địa rung động, nói theo một ý nghĩa nào đó đây chính là chí bảo, một số năm sau nhất định sẽ bởi vậy đản sinh ra một cây thậm chí vài cây linh dược cao cấp.
– Quan Dương!
Tiêu Diệu Nhan vừa chạy vừa quay đầu lại xem, đúng dịp thấy cảnh tượng Quan Dương bị Lăng Hàn giết chết, không khỏi muốn rách cả mí mắt, lạnh lùng nói.
– Ngươi dám chém giết con dân Thần giới, nhất định không chết tử tế được! Lúc tông ta giáng lâm, chính là ngày chém đầu ngươi!
Lăng Hàn biểu hiện lạnh lùng, xách kiếm truy đuổi:
– Ngũ Tông mỗi cách vạn năm liền luyện chế sinh linh một giới thành đan, bao nhiêu vạn năm, thiếu bao nhiêu nợ máu? Đợi ta tiến vào Thần giới, chắc chắn sẽ nhổ tận gốc Ngũ Tông, thanh toán nợ cũ nợ mới với bọn hắn!
– Cá ở đáy ao, ngươi căn bản không biết Thần giới lớn đến mức nào, mà Thần linh thì mạnh cỡ nào!
Tiêu Diệu Nhan thiêu đốt bản nguyên lao nhanh, chỉ muốn chạy ra Đại Lăng Triều, như vậy Lăng Hàn không có quốc thế gia trì là tuyệt đối không thể mạnh như thế.
Đến thời điểm ấy, nàng phản thủ làm công, nếu như còn dám truy.
– Đưa mắt chăm chú vào Hạ giới, có thể tưởng tượng Ngũ Tông ở Thần giới cũng tuyệt đối là tông môn hạ cửu lưu, nhiều nhất chỉ có Nhật Nguyệt Cảnh!
Lăng Hàn từ tốn nói.
Cái gì gọi là nhiều nhất chỉ có Nhật Nguyệt Cảnh? Ngươi biết Thần Cảnh khó vượt qua cỡ nào sao? Đừng xem Thần linh chỉ phân năm đẳng cấp lớn, nhưng khác biệt một trời một vực, thật giống như Luyện Thể Cảnh và Phá Hư Cảnh!
Mỗi đại cảnh giới phân bốn cảnh giới nhỏ, chênh lệch này cực kỳ to lớn, hầu như không ai có thể vượt qua cảnh giới nhỏ chiến đấu, chỉ có thể tỉ mỉ phân chia cảnh giới nhỏ, mới có thiên tài vượt qua cảnh giới xuất hiện.
Như thế tính toán, Nhật Nguyệt Cảnh mạnh đến cỡ nào?
So với Phá Hư Cảnh chí ít hơn mười mấy cấp độ a!
– Nói khoác không biết ngượng!
Tiêu Diệu Nhan đương nhiên sẽ không đi phổ cập tri thức Thần giới cho Lăng Hàn, tuy nàng không biết những cái này Dực Song Song đã nói qua.
Hiện tại nói cái gì cũng phí lời, chỉ cần đại năng Thần giới vừa đến, tỷ như nhốt Lăng Hàn lại, mang vào Thần giới, như vậy cái gọi là vô địch của hắn sẽ trở thành một chuyện cười!
Ở Thần giới muốn giết Phá Hư hai mươi tinh, không phải giơ chân đạp con kiến sao?
– Ha ha, nếu không phục, ngươi cũng tiếp ta một kiếm a!
Lăng Hàn nhanh chóng truy đuổi, đối phương thiêu đốt bản nguyên, mà hắn không muốn, cho dù Lôi Động Cửu Thiên thêm vào Quỷ Tiên Bộ cũng không nhanh bằng đối phương.
Có điều, đây chính là Đại Lăng Triều nha!
Trong thiên hạ, tất cả là đất của vua!
Toàn bộ thiên hạ đều là của ta, ngươi ở địa bàn của ta muốn tới lui tự nhiên? Đùa gì thế!
Lăng Hàn đưa tay nhấn một cái, xèo xèo xèo, nhất thời có vô số khí lưu sinh thành, bắn về phía Tiêu Diệu Nhan, như từng thanh Thần Kiếm.
Cái này không phải sức chiến đấu của hắn, mà là vận dụng quốc thế.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 860: Một Bí Mật Động Trời
Trên lý thuyết mà nói, chỉ cần hắn tọa trấn Đại Lăng Triều, có thể thông qua Đồ Đằng tiến hành oanh kích bất kỳ nơi nào trong quốc thổ.
Nhưng điều này cần lực lượng thần hồn mạnh mẽ giúp đỡ, dù cho cường độ thần hồn của Lăng Hàn đã sớm bước vào Phá Hư, nhưng không cách nào ra tay quá xa.
Nhưng Tiêu Diệu Nhan chỉ cách mười dặm, nếu như chút khoảng cách ấy cũng không cách nào điều khiển, vậy hắn cũng quá phế, quốc thế cũng quá vô dụng!
Phốc!
Tiêu Diệu Nhan lập tức trúng chiêu, nhưng lực lượng của quốc thế chỉ khoảng Phá Hư cửu tinh, chết no là mười tinh, cái này hoàn toàn không đủ để tạo thành uy hiếp với nàng, chỉ cắt ra một góc áo, nhưng ép nàng phải ra tay chống đỡ một trận.
Dù sao thể phách của nàng không biến thái chút nào, nào dám ngạnh kháng?
Đã như thế, tốc độ của nàng tự nhiên bị ảnh hưởng.
Lăng Hàn cười cợt, hai tay dật động, vô số khí kiếm chém về phía Tiêu Diệu Nhan.
Hắn cũng đang giành giật từng giây.
Quốc thế tự nhiên là lấy mãi không hết, nhưng Hắc Tháp quán lực chỉ có thể kéo dài nửa canh giờ, nếu như hắn không thể ở trong thời gian đuổi theo Tiêu Diệu Nhan và chém giết nàng, vậy hắn không thể làm gì khác hơn là từ bỏ.
Chỉ có quốc thế hắn không phải là đối thủ của Tiêu Diệu Nhan, dù sao cảnh giới thực tế của hai người kém nhau quá nhiều.
Phốc phốc phốc, Tiêu Diệu Nhan múa kiếm, không ngừng chém bay kiếm khí phóng tới, nhưng nàng ngơ ngác phát hiện, Lăng Hàn đã càng đuổi càng gần.
Nàng quyết tâm, không tiếp tục để ý những kiếm khí này nữa, chỉ lấy nguyên lực bảo vệ chỗ yếu hại, toàn lực thoát thân.
Cái này tuy để nàng vết thương đầy rẫy, nhưng bắt đầu có hiệu quả, khoảng cách với Lăng Hàn lại bắt đầu kéo dài.
Chờ chạy tới khu vực Bắc Hải, đó là nơi quốc thế của Đại Lăng Triều không thể với tới.
Đến thời điểm đó xem ai giết ai!
Trong mắt Tiêu Diệu Nhan tràn ngập sát khí, mình ở Thần giới cũng không có thảm qua như vậy, đến Hạ giới lại cần thiêu đốt bản nguyên mới có thể thoát thân.
Thời điểm nàng nghĩ đến thất thần, chỉ thấy trước mặt có thêm một bóng người nhỏ bé, sau đó một nắm đấm đập tới.
– Nữu chi lốc quyền!
Oành!
Cú đấm này nặng nề nện ở trên mặt của nàng.
Tiêu Diệu Nhan căn bản không nghĩ đến trước mặt lại đột nhiên xuất hiện một người, nàng bay ở giữa không trung, hoàn cảnh chung quanh sớm bị nàng quan sát qua, ba phương hướng phía trước đều không có ai, như vậy, người đánh lén này chỉ có từ phía sau đuổi theo!
Tê, đây là quỷ sao? Nàng đã thiêu đốt bản nguyên, ai còn có thể đuổi theo nàng?
Máu tươi trong mũi chảy ra, cả người ngửa về phía sau, ở trong cao tốc ăn một đấm, nàng hoàn toàn không cách nào khống chế thân thể của mình.
– Đau chết Nữu rồi!
Hổ Nữu vội hất tay, cú đấm này đánh lên mặt Tiêu Diệu Nhan, kỳ thực tương đương với dùng lực lượng tương tự đánh vào quả đấm của mình, lại thêm Tiêu Diệu Nhan cao tốc, xương tay của nàng gãy lìa, thậm chí cả cánh tay đều mềm nhũn buông xuống.
– Đáng chết!
Tiêu Diệu Nhan đã tỉnh táo lại, nàng nhìn chằm chằm Hổ Nữu, sát cơ như sôi.
Trên người tiểu cô nương này có bảo vật, ngay cả đại năng Thần giới cũng động tâm.
Giết nàng, đoạt được bảo vật, mình luyện hóa!
Tiêu Diệu Nhan lộ ra vẻ tham lam, đây thực sự là tự mình đưa tới cửa.
– Ngươi nghĩ quá nhiều rồi!
Đúng lúc này, phía sau nàng truyền đến một thanh âm lạnh lùng, làm cho lông tơ của nàng dựng đứng, trên trán che kín mồ hôi.
Nàng hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy Lăng Hàn đã phất lên Tích Sinh Kiếm!
– Đừng có giết ta, ta có thể làm nữ nhân của ngươi!
Nàng thét to.
– Bằng vào dung mạo và thiên phú võ đạo của ta, tuyệt đối sẽ trở thành giúp đỡ của ngươi!
Trong lòng nàng cười gằn, này tự nhiên chỉ là kế hoãn binh, nàng sẽ không tiếc bất cứ giá nào giết chết người đàn ông này.
– Nghĩ hay lắm!
Kiếm của Lăng Hàn đảo qua, không chút ngừng lại.
Cái gì!
Nàng đẹp như thế, thiên phú võ đạo cao như vậy, hắn cũng xuống tay được?
Tiêu Diệu Nhan quát một tiếng, hai cánh phía sau mở rộng, muốn tránh thoát một đòn trí mạng này.
Phốc!
Kiếm xẹt qua, một cái đầu người bay lên, trên mặt vẫn còn mang theo khiếp sợ không thể tin tưởng, máu nóng tùy ý, chấn động thiên địa.
Đùng, thân thể không đầu ngã xuống, ngay cả co giật cũng không có, trực tiếp mất mạng.
Đây chính là sát kiếm đệ nhất thiên hạ!
Lăng Hàn thu kiếm nói:
– Như thế nào, để ta xem một chút bị thương có nặng hay không!
– Đau chết Nữu rồi!
Hổ Nữu bĩu môi, bộ dáng cực kỳ đáng yêu.
Lăng Hàn lấy ra linh dược, trị liệu cho Hổ Nữu, cười nói:
– Ngươi cũng thực gan to bằng trời, ngay cả nàng cũng dám cản, vừa nãy ta cũng bị ngươi dọa sợ, chớ bị đụng đến tan xương nát thịt a!
Phá Hư Cảnh bỏ mạng mà chạy, hơn nữa còn thiêu đốt bản nguyên, bản thân nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, va chạm một cái, nói không chắc Phá Hư Cảnh cũng bị đụng nát bét, huống chi chỉ là một Thiên Nhân Cảnh.
Có điều, Hổ Nữu dù sao cũng là Hổ Nữu, độc nhất vô nhị, không thể cân nhắc theo lẽ thường.
– Hì hì, nữ nhân xấu xí này cũng muốn làm nữ nhân của Lăng Hàn, Nữu không đáp ứng!
Hổ Nữu dùng một bàn tay khác cầm lấy Lăng Hàn.
– Lăng Hàn là của Nữu!
Nàng biểu đạt ý độc chiếm mãnh liệt, nhưng nơi sâu xa trong ánh mắt lại có một tia lo lắng.
Lăng Hàn cười ha ha, nha đầu này vẫn chưa từng thay đổi, thời điểm năm tuổi như vậy, thời điểm mười tuổi cũng như thế.
Có điều, tiểu nha đầu cũng lớn rồi, hiện tại có thể xưng tiểu cô nương, có chút nữ nhân vị rồi.
– Nữu muốn ăn thật nhiều thức ăn ngon, bồi bổ thân thể!
Hổ Nữu nhìn Lăng Hàn đưa tay đòi thức ăn.
Lăng Hàn gật đầu, trước tiên ở trên người Tiêu Diệu Nhan tìm một trận, nhưng không có phát hiện không gian Linh khí, cái này không hợp thân phận của nàng.
Có thể là từ Thần giới đến sẽ phá hư không gian Linh khí, bằng không có thể mang theo lượng lớn bảo vật, mà sẽ không mỗi người chỉ mang theo một giọt Thần huyết.
Hắn và Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, trước tiên chuẩn bị đồ ăn cho tiểu cô nương, để nàng có thể ăn uống thỏa thuê, quên đi đau đớn.
Về sau, Lăng Hàn nắm Tu La Ma Đế tới.
Ở trong Hắc Tháp, Lăng Hàn chính là Thần linh.
Tu La Ma Đế lạnh run, hắn đã bị Tiểu Tháp chỉnh một trận, hiện tại hoàn toàn không có tính khí, ngoan như cháu trai vậy.
Tuy được xưng “Đế”, nhưng khí thế của hắn và Lôi Hỏa Đại Đế lại kém nhau quá nhiều.
– Ta nói! Ta cho ngươi biết một bí mật lớn, đừng có giết ta!
Tu La Ma Đế vừa thấy được Lăng Hàn, lập tức gọi lên, trước đó Tiểu Tháp đã chứng minh, ở đây tính mạng của hắn cực kỳ yếu đuối.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Cuồng Đế Bách Mỹ Duyên [Dịch] Cuồng Đế Bách Mỹ Duyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Cuong-De-Bach-My-Duyen-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi [Dịch] Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Trung-Sinh-Chi-Kieu-Hung-Quat-Khoi-Audio-Truyen.jpg)

