[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 161 : Huyết Hà (c801-c805)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Huyết Hà
Nói cách khác, ở trong sông quá lâu, ngay cả hắn cũng bị hóa thành hủ dịch.
Đây là sông gì!
Lăng Hàn nhìn xem, con sông này dài không biết bao nhiêu, nhưng nước sông đều đỏ như máu, toả ra mùi tanh nhàn nhạt.
– Lẽ nào, đây là máu của Á Long sao?
Hách Liên Tầm Tuyết thở ra một hơi, nhìn dòng sông nói.
Thế giới này có Chân Long qua, nhưng tuyệt không phải ở đây tu thành Chân Long, tiểu thế giới không đủ điều kiện để người có huyết mạch Long tộc hoàn thành bước nhảy cuối cùng, nhiều nhất chỉ có thể đạt đến Á Long.
Vì lẽ đó, nếu như này là máu của Á Long, giá trị cũng quý đến không cách nào hình dung.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Coi như là máu của Á Long cũng bị ô nhiễm, tràn ngập lực lượng ăn mòn, sau một quãng thời gian, ta phỏng chừng ngay cả trân kim cấp mười cũng sẽ hòa tan!
Phá Hư Cảnh khác có khả năng không làm được, nhưng con Á Long này đạt đến sức chiến đấu của Phá Hư mười hai tinh, khẳng định cũng tu ra sức mạnh quy tắc, lấy sức mạnh quy tắc luyện hóa, thế gian còn có đồ vật gì luyện không được?
Trừ khi không phải đồ vật của giới này.
– Nơi này thật hoang vu.
Lăng Hàn nhìn hoàn cảnh hai bên, đây là một không gian vô cùng chật hẹp, ngoại trừ ở giữa có một Huyết Hà, chạy chồm nước sông như máu, hai bên bờ sông chỉ rộng trăm trượng, sau đó thì không có, thật giống như thế giới xuất hiện đứt gãy.
Nếu này là thân thể của một cường giả biến thành, tự nhiên không thể đòi hỏi có thể như thiên địa chân chính.
– Đi bên nào?
Hách Liên Tầm Tuyết hỏi.
– Đầu nguồn.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói.
Bọn họ đang muốn cất bước, nhưng chỉ thấy một luồng ánh kiếm lướt qua, xoạt, một người đã giết tới, Kiếm Khí lạnh lẽo âm trầm, phả vào mặt.
– Lăng Hàn, ta muốn giết ngươi!
Lăng Hàn nhìn lướt qua, rất tùy ý đưa tay, hai ngón tay hợp lại, liền kẹp lấy trường kiếm của đối phương, lạnh nhạt nói:
– Hóa ra là Thải quận chúa, hỏa khí lớn như vậy sẽ không tốt, rất dễ già.
Người xuất kiếm là Tiên Vu Thải, nàng dùng sức rút kiếm, lại phát hiện trường kiếm như mọc rễ ở trong tay Lăng Hàn, làm sao cũng không cách nào nhúc nhích.
Trong lòng nàng ngơ ngác, Nhân tộc này là quái vật gì, thanh kiếm kia là Linh khí cấp tám, hơn nữa phẩm chất cực tốt, đủ để phát huy ra sức chiến đấu của Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, nhưng ở trong tay Lăng Hàn lại vô lực như vậy.
Nàng tự nhiên nghe nói qua sự tình Lăng Hàn và Tiên Vu Tử Uyên chiến một trận, nhưng vẫn cho rằng nó khuyếch đại, hoàn toàn là uy lực của trận pháp, nhưng hiện tại qua chiêu với Lăng Hàn, nàng mới đột nhiên ý thức được đối phương rất mạnh mẽ.
Lăng Hàn đưa tay đẩy một cái, Tiên Vu Thải hừng hực lùi về sau, hắn cũng buông lỏng tay ra nói:
– Nể mặt mũi của Tiên Vu Vương tộc, ta không chấp nhặt với ngươi, nhưng nếu ngươi không biết điều, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là sợ!
Hắn ngược lại không sợ Tiên Vu Vương tộc, mà vì hiện tại đối phương là sức mạnh có thể tranh thủ, hắn không muốn bởi vì Tiên Vu Thải mà tổn thương hòa khí hai nhà.
– Hừ hừ, Nữu thích ăn thịt rồng nhất!
Hổ Nữu ở một bên đe doạ nói.
Trong mắt của Tiên Vu Thải ngậm lấy thanh lệ, Nhân tộc này quá đáng ghét, các tộc lão buộc nàng lập gia đình, mà Nhân tộc này lại còn không muốn, hiện tại lại dữ dằn với nàng, làm cho nàng cảm giác cực kỳ oan ức.
Nàng làm gì sai sao, nàng là người bị hại to lớn nhất!
– Đi!
Lăng Hàn không để ý đến Tiên Vu Thải, tuy sau khi tiến vào là tùy cơ phân bố, nhưng tam đại tộc chiếm chín mươi chín phần trăm tiêu chuẩn, nơi này tự nhiên không thiếu người của Tiên Vu Vương tộc, cũng không cần hắn đi chăm sóc vị tiểu công chúa yếu ớt này.
Chỉ là bọn hắn mới vừa đi vài bước, lại thấy Tiên Vu Thải đi theo.
Lăng Hàn dừng bước lại nói:
– Ngươi theo chúng ta làm gì?
– Ai nói ta theo các ngươi?
Tiên Vu Thải nghểnh đầu nói.
– Lẽ nào ta không thể đi đường này sao?
– Được, xin mời!
Lăng Hàn làm tư thế nhường đường.
Tiên Vu Thải phẫn nộ, nhanh chân đi qua Lăng Hàn, thật giống như có cừu hận với đại địa, giẫm đến oành oành vang vọng.
Đợi nàng đi ra một đoạn, ba người Lăng Hàn mới cất bước lần nữa.
– Chà chà, đây chính là đại mỹ nhân, tại sao không thu?
Hách Liên Tầm Tuyết lấy khẩu khí chua chua nói.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi ghen?
– Nghĩ hay lắm!
Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên không thừa nhận.
– Nữu ghen!
Nhưng Hổ Nữu sẽ không che giấu tình cảm của mình, lập tức nhào lên người Lăng Hàn, ôm cổ của hắn nói.
– Lăng Hàn là của Nữu, ai cũng không cho phép cướp!
Hách Liên Tầm Tuyết nhìn mà buồn cười, lúc trước Hổ Nữu mới năm sáu tuổi liền một bộ muốn độc bá Lăng Hàn, tiểu nha đầu như vậy làm sao sẽ có ý nghĩ như thế chứ?
– Đây là Huyết Long Quật tầng thứ nhất? Không phải nói có các loại linh dược sao, sao cái gì cũng không nhìn thấy?
Lăng Hàn nhìn trái nhìn phải, hoàn cảnh nơi này quá đơn giản, có linh dược hay không vừa xem hiểu ngay.
– Ngươi cho rằng linh dược là rau cải trắng, sinh khắp nơi sao?
Hách Liên Tầm Tuyết cho hắn một cái liếc mắt.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Không phải sao?
Nghĩ đến Lăng Hàn nắm giữ Hắc Tháp, bên trong xác thực khắp nơi đều có linh dược, Hách Liên Tầm Tuyết nhất thời ngậm miệng.
Tuy trong Hắc Tháp có thể đào tạo linh dược, nhưng giới hạn bởi thực lực, hiện tại ngoại trừ Long Huyết Phách Vương Tham, cũng không có mấy cây linh dược cao cấp, điều này làm cho Lăng Hàn rất phiền muộn, bởi vì đại bộ phận linh dược vô dụng với hắn, chỉ có thể lấy Hóa Thiên Oản tinh luyện sau đó dùng, hiệu quả này tự nhiên không tốt bằng luyện thành đan.
Diệu dụng của linh dược ở chỗ, không chỉ có thể tăng cao tu vi, còn có hiệu quả khác, thiên địa Thần dược thì mỗi cây đều có linh hiệu đặc biệt.
Vì lẽ đó, Lăng Hàn cảm thấy hứng thú với linh dược nơi này, đặc biệt là Long Huyết Thảo.
Phải biết, hắn tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật, nếu như luyện hóa Huyết Long Thảo, nói không chắc có thể tăng lên trên diện rộng.
– Cơ duyên đều nương theo nguy hiểm, muốn tùy tùy tiện tiện liền hái được linh dược, đây là chuyện không thể nào.
Hách Liên Tầm Tuyết lắc đầu nói.
– Vậy cũng không nhất định.
Lăng Hàn nói, hắn nghĩ tới Hiên Viên Tử Quang, khí vận của người này có chút nghịch thiên, bảo vật quả thực là tự mình đưa tới cửa.
Lấy Phúc Địa Ấn nói đi, lúc trước là nó chủ động “đầu hoài tống bão” với người này, nếu không phải hắn ra tay nhanh, môn thần thông kia liền trở thành vật trong túi của đối phương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 802: Huyết Long Thảo
Càng đi về phía trước, chỉ thấy vùng thế giới này càng lớn, nhưng hai bên bờ sông không có gì thay đổi, chỉ là dòng sông kia biến rộng, không ngừng rộng thêm, từ khoảng mười trượng đến hiện tại trăm trượng, hơn nữa còn có xu thế không ngừng biến rộng.
Trong lòng Lăng Hàn hơi động nói:
– Nếu này là do Á Long biến thành, như vậy Huyết Hà này… lẽ nào là mạch máu của nó sao?
Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu:
– Trước chúng ta ở mạch phụ, vì lẽ đó hơi nhỏ, nhưng càng tiếp cận chủ mạch, dĩ nhiên sẽ càng to.
Lăng Hàn đáng tiếc nói:
– Vậy này chính là máu rồng? Đáng tiếc, bị sức mạnh không tên ăn mòn, không cách nào luyện hóa.
– Ta nghe phụ vương nói, nơi này tình cờ có một hai nơi có thuần huyết không bị ô nhiễm, nếu như chúng ta may mắn, vẫn có thể thu được.
Hai mắt của Hách Liên Tầm Tuyết phát sáng nói.
Đối với nàng, loại người nắm giữ huyết mạch Long tộc mà nói, có thể luyện hóa máu của Á Long, dù cho chỉ vài giọt cũng có rất nhiều chỗ tốt.
Lăng Hàn gật đầu, Quỷ Long Quật tồn tại ở Bắc Hải không biết bao nhiêu năm, tuy cách năm trăm năm mới mở ra một lần, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, Hách Liên tộc tự nhiên cũng tích lũy đủ tư liệu.
Bọn họ lại đi một lúc, chỉ thấy Tiên Vu Thải ngừng ở phía trước, thật giống như đang chờ bọn hắn.
Thấy bọn họ đến gần, Tiên Vu Thải vô cùng kiêu ngạo nói:
– Ta không có chờ các ngươi, chỉ là đi mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút.
Lăng Hàn không để ý tới, trực tiếp sượt qua người, để Tiên Vu Thải tàn nhẫn giơ giơ kiếm, nếu không phải thực lực kém quá nhiều, nàng thật muốn đuổi tới chém đầu của Lăng Hàn.
Nàng tức giận theo sát ở phía sau ba người, tuy nàng rất kiêu ngạo, nhưng cũng biết nơi này hung hiểm, theo ba người Lăng Hàn có thể gia tăng an toàn rất nhiều.
Rầm!
Phía trước đột nhiên lật lên bọt nước to lớn, mơ hồ có thể nhìn thấy một vật đỏ như máu lóe lên rồi biến mất, nhưng thấy không rõ lắm này là cái gì.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, bắt lấy một cái bóng thật dài ở dưới đáy nước, cảm giác như rắn, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt liền biến khỏi tầm mắt của hắn, không để Lăng Hàn nhìn cẩn thận.
Có điều Lăng Hàn cũng không có lấy ánh mắt đuổi theo, mà nhìn chằm chằm đáy sông nói:
– Long Huyết Thảo dài ra sao?
– Toàn thân đỏ như máu, bình thường mọc ba lá cây, hoa văn trên lá cây hình Long.
Niên đại càng cao, số lượng lá cây càng nhiều, hoa văn Long hình cũng càng rõ ràng.
Hách Liên Tầm Tuyết sững sờ, nhưng vẫn hồi đáp.
Vẻ mặt của Lăng Hàn càng thêm quái lạ:
– Long Huyết Thảo đều sinh trưởng ở bên bờ sao?
– Đúng vậy!
Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu.
Ở phía sau, Tiên Vu Thải nghe rõ ràng, không khỏi lộ ra vẻ mặt xem thường, đầu của Nhân tộc này có vấn đề sao, chuyện đơn giản như vậy còn muốn tìm căn nguyên mà hỏi.
Lăng Hàn chỉ vào lòng sông nói:
– Nơi đó ta nhìn thấy một cây Long Huyết Thảo, giống như ngươi nói, mọc ra ba lá cây, trên phiến lá còn có hoa văn.
– Cái gì!
Hách Liên Tầm Tuyết kinh ngạc thốt lên.
– Sao có thể có chuyện đó, Long Huyết Thảo đều sinh trưởng ở trên bờ!
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, cười nói:
– Các ngươi chỉ tìm Long Huyết Thảo ở trên bờ, là bởi vì các ngươi chưa từng tiến vào đáy sông tìm qua.
Hách Liên Tầm Tuyết nghĩ nghĩ cũng đúng, Huyết Hà có tính ăn mòn kinh người, dù bọn họ nắm giữ huyết mạch Chân Long, tu ra thể phách mạnh mẽ cũng không đỡ nổi, không quá lâu da dẻ sẽ thối nát, thời gian lại lâu thì ngay cả xương cũng hủ hóa.
Mọi người tự nhiên xem Huyết Hà là vùng cấm, hơn nữa giữa sông còn có quái vật đáng sợ, vậy thì càng không dám xuống.
Tiên Vu Thải tiếp tục bĩu môi, ấn tượng đầu tiên của nàng với Lăng Hàn quá tệ, theo bản năng thấy mỗi câu hắn nói đều là gạt người, trong sông mọc Long Huyết Thảo, ngươi lừa ai đó?
Huyết Hà này cách trở tầm mắt, đóng kín thần thức, ngươi sao nhìn thấy, hừ!
– Chờ ở đây.
Lăng Hàn muốn lặn xuống.
– Cẩn thận!
Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng nói, tuy Huyết Hà này ăn mòn không nhanh, nhưng hiệu quả rất ngoan cố, căn bản không phải nguyên lực có thể chống đỡ.
Hơn nữa Hải tộc đều biết, Huyết Hà càng rộng, lực ăn mòn càng mạnh, phát tác sẽ càng nhanh, hơn nữa quái vật ẩn núp ở trong nước cũng càng đáng sợ.
Lăng Hàn gật đầu, sau đó thả người nhảy một cái, đã tiến vào trong Huyết Hà.
Tiên Vu Thải không khỏi kinh ngạc, Nhân tộc này khẳng định là choáng váng, miệng thổi không tính, lại còn nhảy vào trong sông, đây là đang tìm chết sao? Nàng hừ một tiếng nói:
– Chỉ sợ đi vào không ra được!
Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, lãnh đạm nói:
– Tiên Vu Thải, một đường lại đây ta đều không hé răng, cũng không phải ta sợ ngươi, mà là cho Tiên Vu Vương tộc mặt mũi.
Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác cố tình gây sự, cho rằng ta không dám ra tay với ngươi sao?
Tiên Vu Thải không khỏi bị khí thế của nàng khiếp sợ, lúc này mới phản ứng được, đối phương là minh châu xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Bắc Hải Vương tộc, huyết mạch cực kỳ tinh khiết, là tồn tại óng ánh hơn nàng.
Nhưng trong lòng nàng tự nhiên cũng có ngạo khí, không phục nói:
– Ta nói sai sao? Kia là Huyết Hà, chảy hủ bại chi huyết của Á Long đại nhân, đại diện cho tử vong, héo tàn, đừng nói hắn chỉ là Hoá Thần Cảnh nho nhỏ, ngay cả Phá Hư Cảnh đại năng đến cũng không thể ngang hàng!
– Đó là người khác!
Hách Liên Tầm Tuyết lạnh lùng nói.
Tiên Vu Thải ngơ ngác, ý của đối phương là Lăng Hàn có thể làm được sự tình ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể làm được? Đây là tự tin từ đâu tới? Hừ, nữ nhân này thật khờ, bị một xú nam nhân mê đến thần hồn điên đảo, ngay cả đạo lý đơn giản nhất cũng không thấy được.
Ầm!
Đúng lúc này, chỉ thấy Huyết Hà sinh ba, một đoàn bọt nước to lớn phóng lên trời, tiếp theo liền nhìn thấy Lăng Hàn đạp sóng mà động, trong tay cầm Tích Sinh Kiếm, hàn quang như rực cháy, nhắm phía dưới chém xuống.
Rầm, một trường ảnh màu máu cũng lao ra mặt nước, mới nhìn đó là một con đại xà, dài khoảng ba trượng, nhưng nhìn kỹ, lại có thể phát hiện sinh vật này không có mắt mũi và tai, chỉ có một cái miệng hình tròn mở rộng, lộ ra một vòng răng dài nhọn.
– Huyết Nhuyễn Trùng!
Hách Liên Tầm Tuyết và Tiên Vu Thải đều kinh ngạc thốt lên.
Tuy trước đó các nàng chưa tiến vào Quỷ Long Quật, nhưng không biết xem qua bao nhiêu tư liệu ở nơi này, bởi vì các nàng có ít nhất một cơ hội tiến vào nơi này, đương nhiên phải hảo hảo hiểu rõ tình huống.
Huyết Nhuyễn Trùng chính là Á Long chết rồi, ở trong máu của hắn đản sinh ra sinh mệnh đặc thù, theo Á Long mà sinh, nhưng không thể rời bỏ Á Long, cả đời bị giới hạn ở trong thân thể Á Long.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 803: Thu Hoạch Tràn Đầy
Nhưng loại sinh linh này rất mạnh mẽ, dù sao cũng là từ trong huyết hà sinh ra, làm sao cũng hấp thụ một chút máu Á Long nha.
Huyết Nhuyễn Trùng mở miệng cắn tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ở trong sông ta còn nhượng ngươi ba phần, ra khỏi nước ngươi còn muốn bá đạo?
Hắn xẹt qua một chiêu kiếm, chỉ thấy máu bắn tung tóe, con Huyết Nhuyễn Trùng kia bị hắn cắt từ đầu tới đuôi, nội tạng rơi trên mặt sông, cực kỳ tanh hôi.
Thật mạnh!
Tiên Vu Thải không khỏi líu lưỡi, nàng nghe hung danh của Huyết Nhuyễn Trùng đã lâu, nhưng lại bị Lăng Hàn miểu sát, đây là Lăng Hàn quá mạnh mẽ, hay đồn đại sai lầm, kỳ thực Huyết Nhuyễn Trùng không quá lợi hại?
Thân hình của Lăng Hàn gập lại, rơi vào bên bờ.
– Ngươi không sao chứ?
Hách Liên Tầm Tuyết chào đón nói.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Không có chuyện gì, trong Huyết Hà có sức mạnh quy tắc, lực lượng ăn mòn thay đổi theo cảnh giới, ngươi biết mà, thể phách của ta cao hơn cảnh giới một cấp.
Hách Liên Tầm Tuyết nhất thời bừng tỉnh, chẳng trách mỗi người lọt vào nước sông, tốc độ bị ăn mòn đều gần như, đó là bởi vì đại bộ phận bọn họ có Chân Long huyết mạch, tu luyện thể phách tới trình độ trân kim cùng cấp, như vậy bị ăn mòn tự nhiên cũng gần như nhau.
Nhưng thể phách của Lăng Hàn cao hơn cảnh giới một cấp, bởi vậy, tuy hắn cũng bị ăn mòn, nhưng tốc độ chậm hơn vương giả Hải tộc rất nhiều.
So sánh với đó, kỳ thực hắn mới thật sự là vương giả.
– Này, Long Huyết Thảo đâu?
Tiên Vu Thải ở phía xa nói, nàng không ưa dáng dấp đắc ý của Lăng Hàn, dù sao vẫn muốn đả kích đối phương một chút.
Ngươi có thể chém giết Huyết Nhuyễn Trùng xác thực rất lợi hại, nhưng không phải mới vừa nói phát hiện Long Huyết Thảo, hiện tại đồ đâu?
– Liên quan gì đến ngươi?
Hách Liên Tầm Tuyết trừng một cái, Hổ Nữu càng đằng đằng sát khí, không bằng ăn thịt rồng hầm đi.
Lăng Hàn không để ý đến tiểu công chúa điêu ngoa kia, tay phải của hắn rung lên, để Hách Liên Tầm Tuyết nhìn, sau đó lại thu về.
Đôi mắt đẹp của Hách Liên Tầm Tuyết sáng ngời, Long Huyết Thảo!
Quả nhiên, đáy sông cũng có Long Huyết Thảo, mà từ tình huống trước mắt đến xem, chỉ có Lăng Hàn mới có thể hái được, điều này có ý vị gì? Vô số Long Huyết Thảo đang vẫy tay với bọn họ, đừng nói đủ để nhi tử trúc cơ, ngay cả nàng và Lăng Hàn cũng có thể lấy dùng.
Chuyện như vậy, vẫn âm thầm phát tài là được, không cần thiết để Tiên Vu Thải biết.
Mà thấy Lăng Hàn không bỏ ra nổi Long Huyết Thảo, Tiên Vu Thải càng xem thường, nhận định Lăng Hàn là một tên lừa gạt, chỉ là Hách Liên Tầm Tuyết ngốc, mới bị hắn lừa còn tin tưởng không nghi ngờ.
Lăng Hàn câu thông Tiểu Tháp, muốn biết Long Huyết Thảo có thể trồng ở trong Hắc Tháp không, sau khi được trả lời khẳng định, hắn không khỏi đại hỉ, nhưng rất nhanh hắn liền thất vọng, bởi vì Hắc Tháp chỉ có thể gia tốc Long Huyết Thảo sinh trưởng, nhưng không cách nào bồi dưỡng ra hạt giống.
Bởi vì đồ chơi này căn bản không kết hạt, hoàn toàn là vì Á Long mà sinh, chỉ có thể súc tích ở đây.
Không kết hạt liền không kết hạt, ba lá biến bốn lá, thậm chí năm lá sáu lá cũng tốt, hiệu quả tăng lên, tương đương với nhiều thêm vài cây.
Một đường đi tới, Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, tìm kiếm Long Huyết Thảo trong đáy sông.
Đây là Chân Long Chi Huyết súc tích, thể hiện câu nói “gần bùn mà bất nhiễm”, hóa đi hủ huyết nguy hại, chỉ còn hiệu quả rèn luyện thể phách, tăng lên sức mạnh.
Địa phương có Long Huyết Thảo sinh trưởng, cơ bản có Huyết Nhuyễn Trùng ở, tự nhiên miễn không được chiến đấu.
Những Huyết Nhuyễn Trùng này đều là tồn tại Thiên Nhân Cảnh, có chút thậm chí đạt đến Thiên Nhân thập tinh trở lên, ngay cả Lăng Hàn cũng phải dùng toàn lực mới có thể giết chết.
Ba ngày sau, bọn họ đã thu hoạch hơn trăm cây Long Huyết Thảo, để Hách Liên Tầm Tuyết cực kỳ hưng phấn, phải biết dù một tộc thu được Long Huyết Thảo cũng chưa chắc có số lượng ấy.
Ai bảo chỉ có Lăng Hàn mới có thể xuống sông chứ?
Tiên Vu Thải thì không nói gì, Nhân tộc này một lần lại một lần diễn kịch, nhưng mỗi lần đều tay không mà về, nhiều lần như vậy, nhưng Hách Liên Tầm Tuyết lại còn tin tưởng hắn, quả thực khó mà tin nổi!
Vương giả Hải tộc rụt rè đâu? Cao quý đâu? Toàn bộ bị ngươi ném đến chân trời rồi.
Tầng không gian thứ nhất của Quỷ Long Quật vô cùng lớn, thời điểm ngày thứ tư, từng Huyết Hà từ mỗi địa phương hội tụ, hình thành một hồ lớn, phảng phất như Đại Hải.
Mà ở trung tâm hồ có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có một vật thể hình tháp màu trắng, có người nói đây là một con đường, có thể đi về tầng thứ hai.
Đến nơi này, thì phải nghĩ biện pháp qua hồ, bằng không lên không được đảo, thì làm sao đi tới tầng thứ hai?
Có người đã qua hồ, qua nhiều năm như vậy, tam đại Vương tộc sớm đã có đối sách, phát hiện dùng xương của vương giả Hải tộc làm thành dụng cụ vận tải có thể đối kháng nước sông ăn mòn thời gian rất dài.
Những xương này tự nhiên là cường giả Hải tộc đã qua đời lưu lại, xương sọ của bọn họ sẽ mai táng vào tổ miếu, nhưng xương khác thì lưu lại, không chỉ dùng để qua nơi này, xương của Phá Hư Cảnh hoàn toàn có thể chế thành Linh khí, uy lực to lớn.
Trước đó tất cả mọi người bị tùy cơ đưa đến các nơi, nhưng hiện tại đều tụ hội, Lăng Hàn nhìn thấy đám người Từ Tu Nhiên, đang ngồi trên một chiếc cốt thuyền chạy về phía đảo.
Ở trong quá trình vượt qua, cốt thuyền không ngừng bị ăn mòn, phỏng chừng chỉ có thể sử dụng đến đảo, sẽ triệt để tan vỡ.
Hách Liên Tầm Tuyết lấy ra một chiếc cốt thuyền, nếu chạy tới nơi này, đương nhiên sẽ có chuẩn bị.
Cốt thuyền này rất nhỏ, chỉ có thể chứa năm người, có điều ba người ngồi lên liền có vẻ rất rộng rãi.
Tiên Vu Thải hừ một tiếng, cũng lấy ra một chiếc cốt thuyền, địa vị của nàng tương đối cao, một người liền có một chiếc cốt thuyền, không giống những người khác còn phải cùng người đi chung.
Nàng đi theo phía sau ba người Lăng Hàn thật chặt, muốn nhìn Lăng Hàn bị người đánh bại.
Lăng Hàn vừa khua mái chèo, vừa nhìn đáy hồ, đột nhiên kinh ngạc thốt lên:
– Lần này phát a!
– Lại có Long Huyết Thảo?
Hách Liên Tầm Tuyết cũng vui mừng nói.
– Chẳng những có Long Huyết Thảo, hơn nữa còn bốn lá!
Lăng Hàn cười nói.
Lần này Hách Liên Tầm Tuyết cũng không thể bình tĩnh, đừng xem chỉ có thêm một lá, nhưng hiệu quả khác nhau một trời một vực a.
Lăng Hàn cũng không có lập tức xuống nước, mà nhìn đáy hồ nói:
– Có điều, cây Long Huyết Thảo kia có một tên to xác trông coi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 804: Phục Kích
Ở bên cạnh Long Huyết Thảo, thình lình có một con Huyết Nhuyễn Trùng dài tới mười trượng, cho dù cách tầng tầng hồ nước, hắn vẫn có thể cảm ứng được con đại trùng kia đáng sợ.
Phá Hư Cảnh, tuyệt đối là Phá Hư Cảnh, bằng không đâu thể nào có uy thế như vậy.
– Nếu như quá nguy hiểm, thì không nên mạo hiểm.
Hách Liên Tầm Tuyết khuyên nhủ, linh dược dĩ nhiên tốt, nhưng có thể hơn phu quân sao?
Lăng Hàn gật gù nói:
– Ta bày trận giết nó!
Oành, hắn nhảy vào hồ nước, đã bày ra Băng Long Oanh Địa Trận, theo hắn đồng thời lẻn vào đáy hồ.
Nhưng Lăng Hàn lập tức phát hiện, năng lực ăn mòn của hồ nước mạnh hơn một đoạn, dù hắn nắm giữ thể phách cao hơn cảnh giới một cấp cũng rất áp lực, da dẻ đã bắt đầu mục nát.
Lăng Hàn vội vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, khí tức cổ xưa toả ra, ngăn trở ăn mòn.
Thể phách của hắn vẫn bị ăn mòn, nhưng tốc độ chậm chạp gấp mười mấy lần.
Chuyện này rất kinh người, phải biết trong huyết hồ này có sức mạnh quy tắc, hơn nữa còn là Á Long sức chiến đấu đạt đến Phá Hư hai mươi tinh lưu lại, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không dám ngâm mình ở bên trong.
Nhìn thấy cốt thuyền đang bị ăn mòn không, dù dùng xương của Phá Hư Cảnh làm thì đã sao, vẫn sẽ bị phá hoại, chỉ là tốc độ chậm rất nhiều, có thể mang người vượt qua, bằng không nơi này không cách nào phi hành, ngoại trừ loại biến thái như Lăng Hàn, căn bản không thể có người qua đến tầng thứ hai.
Lăng Hàn di động rất nhanh, càng ngày càng tiếp cận Huyết Long Thảo, mà con Huyết Nhuyễn Trùng to lớn kia cũng giật mình tỉnh lại, nó mở miệng lớn, lộ ra một vòng răng nhọn, tỏa ra hung uy hách người.
– Hung cái gì hung, sợ ngươi sao!
Lăng Hàn cười nói, chỉ tay một cái, Băng Long lập tức bay ra, bắn về phía Huyết Nhuyễn Trùng, vuốt rồng dật động, uy phong lẫm lẫm.
Con Huyết Nhuyễn Trùng này có thể coi như Trùng Vương, trên người đỏ thắm còn có mấy vòng màu vàng, lại có một loại khí tức cao quý, thật giống như muốn hóa trùng thành Long.
Nhưng nó đối mặt, là rồng thực sự a!
Một long một xà đại chiến, Huyết Nhuyễn Trùng Vương tương đối bất phàm, sức chiến đấu tuyệt không kém thất tinh, cùng Băng Long đánh cho khó hoà giải, thậm chí còn hơi chiếm thượng phong.
Thật mạnh, không hổ là Trùng Vương!
Có điều, Trùng Vương thông minh có hạn, cũng không biết Băng Long là trận pháp ngưng tụ, coi như đánh chết một trăm lần thì lại làm sao, còn có thể phục sinh một trăm lần, như gián đánh không chết.
Nó chỉ đại chiến với Băng Long, thật giống như phải trấn áp đối thủ, chứng minh mình mới là tồn tại mạnh nhất.
Trí tuệ của Lăng Hàn đương nhiên không thể lấy Trùng Vương làm chuẩn, đần độn chờ đợi chiến đấu phân ra kết quả, mà lập tức bơi về phía Long Huyết Thảo, đưa tay hái, thu vào trong Hắc Tháp.
Sau đó… chạy trốn.
Con Huyết Nhuyễn Trùng này giết cũng không ích gì, trên người không có vật giá trị, huống chi còn không cách nào giết chết con Trùng Vương này, vậy ở chỗ này làm gì?
Hắn vừa đi, trận pháp tự nhiên cũng theo hắn đồng thời chạy, mà Băng Long nhiều nhất chỉ có thể hoạt động ở trong phạm vi một dặm quanh trận pháp, khi vượt qua khoảng cách này, Băng Long lập tức biến mất, sau đó ở trong trận pháp ngưng ra lần nữa.
Huyết Nhuyễn Trùng Vương giận tím mặt, lập tức truy kích Lăng Hàn, lại dám lấy bảo dược của nó, không thể nhẫn nhịn a!
Lăng Hàn không chút ham chiến, chỉ ở lúc Huyết Nhuyễn Trùng Vương đuổi sát, mới để Băng Long tới gánh, mình thì nhanh chóng lao đi.
Trùng Vương này cũng thật khờ, Băng Long chặn nó liền ngừng lại đánh nhau, không biết đây là kế hoãn binh của Lăng Hàn chút nào.
Chỉ một lúc sau, Lăng Hàn nổi lên mặt nước, chỉ thấy Hách Liên Tầm Tuyết đã điều khiển cốt thuyền đi tới đảo, hắn cũng bận bịu bơi tới.
Ầm!
Huyết Nhuyễn Trùng Vương vọt ra khỏi mặt nước, nhấc lên cuộn sóng kinh người, đùng đùng đùng… nước bắn tung tóe, giội ướt rất nhiều người, không ai không kêu thảm thiết.
Huyết thủy này tràn ngập tính ăn mòn, tuy dính một chút không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sẽ làm bọn họ rất nhức đầu.
Nhưng nhìn thấy tên to xác như thế, mọi người ngay cả rắm cũng không dám thả một cái, chỉ biết liều mạng chèo thuyền, xa xa người vẫn không có qua sông thì ngồi bàng quang, chờ gió êm sóng lặng lại xuống nước.
Người trong nước cũng muốn lên bờ a, nhưng cốt thuyền chỉ có một bộ, bây giờ quay đầu sẽ lãng phí, nó hư mất còn làm sao qua?
Trong khoảng thời gian ngắn, trên mặt hồ hỗn loạn tưng bừng, tất cả mọi người đều liều mạng ngăn cản, tự nhiên cũng chửi người khởi xướng Lăng Hàn máu chó đầy đầu, tên này lại gặp phải nhân vật khủng bố như vậy.
Lăng Hàn hữu kinh vô hiểm, ngược lại có Băng Long yểm hộ, hắn rất nhanh liền lên bờ, cười nói:
– Đại công cáo thành, chúng ta lui!
– Ừm!
Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu.
Tòa tháp phía trước là do xương làm thành, ở giữa trống không, hình thành một đường ống, có thể đến tầng thứ hai, Lăng Hàn, Hách Liên Tầm Tuyết, Hổ Nữu đều không chút do dự, nhảy vào trong thông đạo.
Đột nhiên mất đi mục tiêu công kích, Huyết Nhuyễn Trùng Vương giận dữ, ở trong hồ dời sông lấp biển, như một Nghiệt Long, để tất cả mọi người không ngừng kêu khổ, không ít người bị ép lựa chọn lùi về phía sau, tạm lánh lửa giận của con Trùng Vương này.
Chờ Trùng Vương bớt giận, mấy người kia lại chen nhau lên thuyền, không thể dừng lại ở chỗ này a.
Tiên Vu Thải vội nhảy vào trong cốt đạo, trong lòng nàng khiếp sợ, Lăng Hàn cũng thật gan to bằng trời, thậm chí ngay cả Trùng Vương cũng dám trêu chọc.
Dù nàng vẫn căm hận Lăng Hàn, nhưng không thể không thừa nhận, hắn làm được chuyện mà những người khác không thể làm được.
Đường nối rất dài, trong lòng Lăng Hàn hơi động, thu Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu vào Hắc Tháp, chính hắn cũng tiến vào trong đó.
Bọn người Từ Tu Nhiên tới nơi này trước, hơn nữa còn nhìn thấy hắn, lối đi này lại dài kinh người, không biết lúc nào sẽ đột nhiên kết thúc, nếu có người mai phục ở cuối đường, vậy độ khả thi trúng chiêu rất cao.
Tiến vào nơi như thế này, phải luôn cẩn thận đề phòng.
Mà giống như Lăng Hàn suy đoán, ở tầng thứ hai của Quỷ Long Quật, năm người Từ Tu Nhiên đang trận địa sẵn sàng đón quân địch, bọn họ cảm thấy đây là một điểm phục kích tốt nhất.
Tuy năm thiên tài mỗi người đều có tư cách xếp vào vương giả trẻ tuổi đương đại, muốn bọn họ liên thủ đối phó một bạn cùng lứa tuổi quả thực là ô nhục bọn họ, nhưng Lăng Hàn quá yêu nghiệt, nếu lại cho hắn thời gian và không gian trưởng thành, đối phương thật có khả năng gây bất lợi cho Ngũ Đại Thần Tông.
Bởi vậy, nhất định phải mau chóng quét sạch nhân tố không yên tĩnh này.
Bọn họ kiên trì chờ đợi, một cái hai cái ba cái… người Hải tộc lục tục thông qua, bọn họ không chút biến sắc, tiếp tục ẩn núp.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 805: Tuyệt Sát Cổ Minh
Hô, Tiên Vu Thải xuất hiện, nàng kinh ngạc nhìn bốn phía, bởi vì nàng rõ ràng chỉ chậm hơn ba người Lăng Hàn một chút, làm sao liền mất đi tung tích của ba người này? Nàng mờ mịt di chuyển bước chân, không ngừng nhìn chung quanh.
Mà ở trong Hắc Tháp, Lăng Hàn không khỏi cười gằn:
– Năm gia hỏa kia quả nhiên ở bên ngoài mai phục.
– Vậy thì thật là cơ hội để giết bọn họ!
Hách Liên Tầm Tuyết uy nghiêm đáng sợ nói, nàng đồng dạng là thiên kiêu của Hải tộc, rất sớm liền đạt đến Thiên Nhân Cảnh, nếu không phải ngưỡng cửa Phá Hư Cảnh quá khó vượt qua, nói không chắc nàng đã đứng ở Nhân đạo đỉnh cao.
– Tốt, giết cái thoải mái!
Hổ Nữu hưng phấn, đây là việc nàng thích nhất.
– Được, chúng ta tới chọn một cái, giết người nào đây.
Lăng Hàn cười nói, mặc dù năm người Từ Tu Nhiên phục kích bọn họ, nhưng hiện tại ngược lại là ba người Lăng Hàn ở trong tối, năm người kia ở ngoài sáng, thân phận đánh lén và bị đánh lén nhất thời thay đổi.
Ba đánh năm, dù Lăng Hàn có thể chơi, nhưng năm người Từ Tu Nhiên đều là vương giả đương đại, ở trên nhân số chiếm ưu thế, sức chiến đấu tuyệt đối không yếu, nếu tham có khả năng một cái cũng giết không được.
Vì lẽ đó, tập trung sức mạnh, chỉ giết một người!
– Giết Cổ Minh!
Giết Cổ Minh!
Nắm chắc chủ ý, ba người liền phân phối công tác, lấy năm người Từ Tu Nhiên mạnh mẽ, cho dù đánh lén không kịp chuẩn bị, bọn họ cũng có thể rất nhanh phản ứng lại, chỉ cần năm người liên thủ, vậy muốn giết Cổ Minh liền khó khăn.
Lăng Hàn có Băng Long Oanh Địa Trận, lẽ nào năm người này không có lá bài tẩy sao?
Có điều lấy ra lá bài tẩy là cần thời gian, vì lẽ đó năm người mới phục kích ở chỗ này.
Nhưng bọn họ làm sao nghĩ đến Lăng Hàn còn có Hắc Tháp, có thể chứa đựng vật còn sống, bản thân nhỏ như vi hạt, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể phát hiện.
– Ra tay!
Lăng Hàn mang theo hai nữ hiện thân, đều giết tới Cổ Minh.
– Cái gì!
Năm người Từ Tu Nhiên đều kinh hãi, chuyện gì thế này, sao ba người Lăng Hàn sẽ bỗng dưng biến ra? Nhưng ở lúc bọn họ sững sờ, ba người Lăng Hàn đã giết về phía Cổ Minh.
Lăng Hàn xuất kiếm, Hổ Nữu ra trảo, Hách Liên Tầm Tuyết vung quyền, có Long khí ngưng tụ, lại thêm lực lượng thể tu mạnh mẽ, uy năng của cú đấm này cực kỳ đáng sợ.
– Muốn giết ta, các ngươi còn chưa đủ tư cách!
Cổ Minh lập tức phản ứng lại, trong thời gian ngắn như vậy hắn cũng không cách nào lấy ra bảo vật, chỉ che song quyền ở trước người, đẩy nguyên lực và thể phách lên mạnh nhất.
Xẹt xẹt, tốc độ của Hổ Nữu nhanh nhất, tay nhỏ vung lên, lập tức lưu lại một vết máu đỏ sẫm ở trên người Cổ Minh, dù cho đối phương nắm giữ thể phách của trân kim cấp chín cũng vô dụng, nhất thời bị trọng thương.
Sau đó là Hách Liên Tầm Tuyết, nàng cũng học được Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ còn trên Lăng Hàn, một quyền oanh qua, phốc… Cổ Minh cuồng phun máu tươi.
Thực lực của nàng còn trên Cổ Minh, lại thêm Chân Long huyết mạch, sức chiến đấu đáng sợ đến mức nào?
Thân hình Cổ Minh lảo đảo, thể phách của hắn cũng thật mạnh mẽ, dưới tình huống bị đánh lén, ngạnh kháng hai đại cường giả oanh kích cũng không mất mạng, lợi dụng thể phách cương nhu cùng tồn tại hóa giải đại bộ phận, nhưng gương mặt vẫn cực kỳ trắng bệch.
Lăng Hàn giết tới cuối cùng, một kiếm đánh thẳng về đối phương.
– Lăng Hàn, ngươi giết không được ta!
Cổ Minh lạnh lùng nói, hắn đã hóa giải hai đòn đánh lén, mà bốn người Từ Tu Nhiên cũng đã ra tay, chỉ cần hắn lại hóa giải đòn đánh này của Lăng Hàn, sẽ biến thành năm người bọn họ đánh ba người Lăng Hàn.
Tình thế sẽ trong nháy mắt nghịch chuyển, hơn nữa bọn họ còn mang theo đại sát khí khủng bố, vốn dùng để đối phó quái vật mạnh mẽ trong Quỷ Long Quật, nhưng dùng để chém Lăng Hàn cũng thừa sức.
Hai tay hắn thò ra, muốn nắm lấy kiếm của Lăng Hàn, bức ngừng kiếm thế.
Cũng chỉ có thể tu như hắn mới dám làm như thế, bằng không ai dám dùng tay thịt đi bắt Tích Sinh Kiếm? Căn bản không cần tóm trúng, chỉ kiếm khí bén nhọn cũng có thể làm cho mười ngón đồng thời phá toái.
Trong lòng Lăng Hàn sáng tỏ rộng rãi, trường kiếm bay múa, chỉ có kiếm ý thuần túy lưu chuyển.
Phốc!
Cổ Minh nắm lấy thân kiếm, nhưng căn bản không ngừng được kiếm thế, mười ngón như đậu hũ bị cắt nát, mũi kiếm phá thẳng tới trái tim của hắn.
Đây chính là thiên hạ đệ nhất sát kiếm, bị đâm thẳng chỗ yếu hại còn sống được sao?
Sát khí xung kích, Cổ Minh phun mạnh máu tươi, hắn kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, tựa hồ không tin nhân vật mạnh mẽ như mình lại không thể ngăn được một chiêu kiếm của Lăng Hàn!
Nhưng ở dưới Tích Sinh Kiếm xung kích, thân hình của hắn lập tức lệch đi, ngã trên mặt đất.
Một đời thiên kiêu, tồn tại từng lưu danh ở trên Võ Đạo Thạch, liền chết như thế, cái gì tuyệt chiêu, đại chiêu, lá bài tẩy… đều không có cơ hội triển khai.
Lăng Hàn đưa tay chộp một cái, thu thi thể của Cổ Minh vào trong Hắc Tháp, trên người người này khẳng định mang theo không gian linh khí, hiện tại không có thời gian tìm, nhưng há có thể lãng phí.
Lúc này, bốn người Từ Tu Nhiên mới giết tới.
Tuy bọn họ đều là vương giả đương đại, nhưng bị đánh bất ngờ, có thể phản ứng như thế đã không tệ.
Lăng Hàn cười ha ha, xoay người lại đánh một chiêu kiếm, Bát Hoang A Tị Kiếm đẩy ra, bộ kiếm pháp kia vốn là để phòng ngự, trong nháy mắt phô ra ánh kiếm vô tận, hình thành phòng ngự ở trước người hắn và Hách Liên Tầm Tuyết, Hổ Nữu.
Leng keng keng… song phương đều lui về phía sau, đợt giao chiến thứ nhất kết thúc, lấy một phương Lăng Hàn đánh lén thắng lợi kết thúc, nhưng hiện tại song phương cũng trở về điểm xuất phát, bọn người Từ Tu Nhiên vẫn có bốn người, mỗi người có thể xưng sức chiến đấu mạnh nhất trong Thiên Nhân Cảnh.
– Ngươi dĩ nhiên giết Cổ Minh!
Đông Linh Nhi lạnh lùng nói, trong đôi mắt đẹp lóe ra giận giữ phẫn nộ.
Lăng Hàn nhún vai nói:
– Nói như các ngươi ở đây hoan nghênh ta vậy, các ngươi làm mùng một, liền không cho ta làm mười lăm sao?
Lôi Đình Chi Tử cau mày nói:
– Các ngươi là làm sao tránh thoát thần thức của chúng ta?
Chuyện này quá khó mà tin nổi, muốn nói một người coi như thôi, nhưng ba người đều tránh được thần thức của bọn họ, đánh lén giết chết Cổ Minh, điều này làm cho hắn khiếp sợ.
Nếu như không biết rõ, vậy chẳng phải Lăng Hàn còn có thể lại tới lần nữa sao?
Ba người Từ Tu Nhiên cũng lộ ra vẻ nghiêm túc, năng lực như vậy thật đáng sợ.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Tại sao ta phải nói cho các ngươi?
Lôi Đình Chi Tử hừ một tiếng, nhưng cũng biết Lăng Hàn không thể thổ lộ bí mật như vậy, chỉ là chuyện này để hắn bất an, không tự chủ được hỏi ra miệng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










