[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 153 : Lão Thi VạN Năm (c761-c765)
❮ sautiếp ❯Chương 761: Lão Thi VạN Năm
– Ta tên Thi Nhị.
Người áo đen nói.
Thi Nhị, cái này tính là tên gì?
– Từ Thiên Thi Tông đến?
Lăng Hàn lại hỏi.
Thi Nhị cười ha ha:
– Danh tự này thật là, vừa nói ra liền để người ta đoán được.
– Vậy ngươi có thể sửa một cái.
Lăng Hàn cũng cười nói.
– Quên đi, ta không thèm để ý bị người biết.
Thi Nhị không để ý chút nào nói.
Chỉ từ hai người hài hòa đối thoại, ai có thể nghĩ đến ngay vừa rồi Thi Nhị còn vô tình đánh lén Lăng Hàn, muốn đưa hắn vào chỗ chết?
– Cái áo khoác này có công hiệu che đậy thân thể nha?
Lăng Hàn nói.
Thi Nhị gật đầu:
– Không sai, đây là một bí bảo, ở trong khoảng cách nhất định, có thể che đậy thần thức, ngăn cách thị lực, là thần vật ám sát, đột kích.
– Cảm ơn thay ta giải thích nghi hoặc.
Lăng Hàn cười nói.
– Không cần khách khí, ngược lại ngươi là người sắp chết, mà ta đối với người chết trong tay ta, thông thường đều sẽ dành cho tôn trọng nhất định.
Thi Nhị cũng cười nói.
– Đã có Thi Nhị, sẽ còn có Thi Nhất chứ?
Lăng Hàn lại hỏi.
Thi Nhị lắc đầu:
– Không có Thi Nhất, nhưng có Thi Đại, thức tỉnh sớm hơn ta một bước, mở ra linh trí.
Trong lòng Lăng Hàn kinh hoàng, thức tỉnh sớm một bước, mở ra linh trí, đây là ý gì? Lẽ nào Thi Nhị này không phải sinh ra, mà như Thạch Linh, thân thể tồn tại vô số năm, sau đó đột nhiên nắm giữ linh trí, sản sinh sinh mệnh đặc thù?
Thi Nhị nhoẻn miệng cười, cười rất cứng ngắc, khiến người ta nhìn liền cảm giác quái lạ.
Hắn nói:
– Ngươi đoán không sai, ta vốn là một bộ thi thể, không biết đời trước là vị cường giả nào, nhưng thi thể trải qua vạn vạn năm bất hủ không thay đổi, cuối cùng được thiên địa ưu ái, một lần nữa súc tích ra thần trí.
Sắc mặt của Lăng Hàn không khỏi nghiêm nghị, chẳng trách hắn cảm giác người này vô cùng già nua lại rất trẻ tuổi, cực kỳ mâu thuẫn, hóa ra là trên lão thi sản sinh tân hồn, trời cao ban cho sinh mệnh kỳ diệu, là tống hợp thể của sống và chết, tự nhiên vừa tuổi trẻ lại già nua rồi.
– Nói như vậy, Thi Đại cũng như thế?
Thi Nhị gật đầu:
– Không sai, Thi Đại mạnh hơn ta, bởi vì hài cốt của hắn tốt hơn.
Có điều, lần thứ hai khai hóa sinh mệnh, ta có thể tu luyện lại từ đầu, tương lai, ta sẽ không thua hắn.
Mã đức, biến thái a, đây là lão thi phục sinh, sức chiến đấu không biết sẽ kinh người cỡ nào, có thể vận dụng bí pháp kiếp trước hay không? Phải biết, chủ nhân thân thể này có thể để thi thể vạn vạn năm bất hủ, khi còn sống tuyệt đối là nhân vật cường đại không gì sánh nổi, ý chí võ đạo dung hợp ở trong mỗi một khối huyết nhục xương cốt.
Hiện tại thân thể không hư, nói không chắc ý chí võ đạo còn có thể kích hoạt lần nữa, điều này có thể không kinh người sao?
– Thiên Thi Tông cũng thật để mắt ta, phái ra nhân vật như vậy đến giết ta a.
Lăng Hàn nói, thực lực của đối phương chí ít ở Thiên Nhân ngũ tinh, tin tưởng thực lực như vậy ở Thiên Thi Tông cũng có thể xưng tụng cao thủ trong cao thủ, mạnh hơn hắn tuyệt đối không có mấy cái.
Thi Nhị cười ha ha nói:
– Ai bảo ngươi tự tìm đường chết, thành lập vương triều, đây là bản tông tuyệt đối không thể đồng ý!
Trong lòng Lăng Hàn hơi động nói:
– Lẽ nào Thiên Thi Tông cũng có dự định lập quốc?
– Ha ha, mục tiêu của bản tông là thành lập một Thi quốc khổng lồ, cái này lại không phải bí mật gì!
Thi Nhị từ tốn nói.
Lăng Hàn tựa hồ bắt được cái gì nói:
– Chẳng lẽ nói, Thiên Thi Tông cũng đối với…
Hắn làm động tác khai thiên.
– …có hứng thú?
Thi Nhị nhếch miệng nở nụ cười:
– Không sai, chỉ là hơi khác suy nghĩ của ngươi.
Khai thiên chính là mang theo toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục thăng nhập Thần giới, từ toàn thể nâng lên cấp độ của Hằng Thiên Đại Lục, hóa thành Thần thổ.
Chờ chút, trong lòng Lăng Hàn ngẩn ra, đã có người tu luyện Minh công, có thể phá tan tầng một hư không khác, tiến vào Minh Giới, như vậy người tu luyện Minh công khai thiên… Hằng Thiên Đại Lục lại thăng vào giới nào?
Minh Giới!
Tê, Thiên Thi Tông cũng có “giấc mơ” thật lớn!
Có điều, lấy thực lực mà hiện nay Thiên Thi Tông biểu hiện, bọn họ có thực lực như vậy sao? Không phải Lăng Hàn xem thường bọn họ, chỉ là chênh lệch có chút xa, phỏng chừng Ngũ Đại Tông Môn tùy ý chọn một cái đi ra cũng có thể quét ngang.
Nếu không, Thiên Thi Tông cần gì phải làm rùa đen rút đầu nhiều năm như vậy?
Thi Nhị không nhanh không chậm, tựa hồ căn bản không phải đến làm sát thủ, hắn chầm chậm nói:
– Ta biết ngươi là kéo dài thời gian, nhưng ta làm sao không phải? Ngươi trúng thi độc của ta, căn bản không thể trục xuất, chỉ có thể càng ngày càng nghiêm trọng! Ta nói rồi, đối với người chết là tương đối tôn trọng.
Lăng Hàn cúi đầu nhìn, chỉ thấy vết thương màu đen bên hông quả nhiên đang khuếch đại, hầu như biến toàn bộ eo hắn thành màu đen.
Chư Toàn Nhi kinh ngạc thốt lên, bị người của Thiên Thi Tông đả thương, ngẫm lại cũng không thể có kết quả tốt, không phải chết chính là biến thành Thi Binh a.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Không hổ là lão thi vạn năm, Kim Cương thể của ta lại không thể tự động trục xuất thi độc!
Hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, vù, cả người có kim quang lấp lóe, để hắn như biến thành một Chiến Thần thần uy lẫm lẫm.
Thi Nhị chắp hai tay sau lưng, có vẻ không để ý chút nào, không hề có ý tứ ra tay ngăn cản, hắn lạnh nhạt nói:
– Ngươi nói không sai, ta đúng là lão thi vạn năm, chí ít thân thể này là vậy, hơn nữa còn không chỉ vạn năm, mà là mấy trăm ngàn năm!
Hắn giống như đột nhiên có hứng thú nói chuyện, lại nói:
– Ngươi có biết, thi thể cũng như cây cối, có Thi luân.
Như Thi luân trên người ta có ít nhất ba mươi vạn vòng, ha ha, rất xin lỗi ta không có nhàn rỗi đi đếm rõ.
Cái này có thể coi là tuổi tác, phỏng chừng là thế hệ già nhất Hằng Thiên Đại Lục, ngay cả đám người Mã Đa Bảo an nghỉ hai mươi vạn năm cũng không bằng.
– Ba mươi vạn năm, thân thể của ta vẫn đặt ở Tuyệt Âm Chi Địa, thi khí hình thành vượt quá tưởng tượng, bằng không cũng không thể sinh dưỡng tân thần thức, chỉ có thể trở thành một Thi Binh.
cả người Lăng Hàn bao phủ ở trong kim quang nói:
– Vậy ngươi hà tất nương nhờ vào Thiên Thi Tông, có thể tự do tự tại, hoành hành ở trong thiên địa?
– Người thế nào cũng phải có chút giấc mơ, giấc mộng của ta tương đồng Thiên Thi Tông, tự nhiên là cùng chung chí hướng.
Lại nói…
Thi Nhị nhoẻn miệng cười.
– Ta là thi thể, cần thi khí mới có thể tăng cao tu vi, không vào Thiên Thi Tông thì vào nơi nào?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 762: Thi Nhị Mạnh Mẽ
Kim quang nhạt đi, Lăng Hàn lắc lắc đầu nói:
– Lão thi vạn năm quả nhiên lợi hại, ta khu không được thi độc như vậy.
Không phải Bất Diệt Thiên Kinh không ra sức, mà là lão thi này chôn hơn 30 vạn năm, thi độc quá mạnh, phỏng chừng Phá Hư Cảnh trúng chiêu cũng không nhất định chống đỡ được.
Lại nói, tu vi của Lăng Hàn hơi thấp, nếu như bằng đối phương, vậy Bất Diệt Thiên Kinh khẳng định có không gian phát huy.
Lúc này, thi độc đã bò lên trên ngực Lăng Hàn.
Thi Nhị hơi kinh ngạc nói:
– Thực lực của ngươi không tệ, tu công pháp càng không tệ, có thể khống chế thi độc lan tràn chậm như vậy.
Nếu như đổi một Hoá Thần Cảnh khác, lúc này dù một ngàn tên cũng có thể trở thành Thi Binh.
– Ai, thiên tài như vậy, ta còn thực có chút không nỡ giết, tuy Thi Binh mạnh mẽ, nhưng không có thần trí, mạnh hơn cũng có hạn.
Hắn có vẻ vô cùng cảm khái.
– Nếu ngươi cũng nói như vậy, ta há có thể để ngươi thất vọng?
Lăng Hàn cười cợt, thân hình lóe lên lại xuất hiện, so với một cái chớp mắt còn nhanh hơn, nhưng thi độc trên người lại tiêu tan hết sạch.
Da dẻ trong vắt như ôn ngọc, tỏa ra thần quang, không nhiễm bụi trần.
Sắc mặt của Thi Nhị không khỏi kinh biến, sao có thể có chuyện đó!
Thi Nhị cau mày nói:
– Vừa nãy thân thể của ngươi nhúc nhích một chút, trong nháy mắt rời đi thần thức cảm ứng của ta, tất nhiên là bởi vì như thế, ngươi mới giải hết thi độc.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Không sai.
– Đến tột cùng ngươi vận dụng thủ đoạn gì?
Thi Nhị có vẻ hết sức tò mò.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Nể tình ngươi giải thích cho ta nhiền nghi hoặc như vậy, ta cũng trả lời ngươi một hồi, ta có một bảo vật, xua tan thi độc hay gì đó, chỉ là chút lòng thành.
Dựa vào, phí lời!
Thi Nhị thầm nói, hắn tự nhiên biết bằng thực lực của Lăng Hàn không thể hóa giải thi độc, thậm chí cõi đời này bất luận đan dược nào cũng không thể làm được! Bởi vì tiền thân của hắn chính là tồn tại mạnh nhất thế gian, trải qua ba mươi vạn năm hình thành thi độc, ở trên niên đại vượt qua bất luận một loại linh dược nào.
Thật giống như Thiên Nhân Cảnh đối mặt Phá Hư Cảnh, khó giải!
Nhiều nhất chính là chậm một chút, để thi độc phát tác trở nên chậm, như Lăng Hàn trước đó.
Nhưng hiện tại, thi độc lại hóa giải, để hắn không thể nào hiểu được, cũng không thể tiếp thu.
Sao như vậy?
Này đến tột cùng là bảo vật gì, lại có thể hóa giải thi độc ba mươi vạn năm?
Lăng Hàn siết nắm đấm nói:
– Được rồi, nói chuyện kết thúc, ngươi sẽ không nói cho ta bí mật của Thiên Thi Tông, ta cũng sẽ không nói cho ngươi lá bài tẩy của mình, hiển nhiên là không có gì để nói nhiều, chỉ có thể lấy quyền cước xem hư thực!
Thi Nhị cười nhạt nói:
– Thời điểm giết ngươi, biến ngươi thành Thi Binh, ta sẽ để ngươi phun tất cả bí mật.
Ngươi biết không, thời điểm vừa biến thành Thi Binh, ký ức vẫn còn, thế nhưng sẽ nhanh chóng biến mất.
Hắn phảng phất như một học giả, mà không phải thi thể cùng hung cực ác chuyển sinh.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ngươi không có cơ hội này!
Lá bài tẩy của hắn quá nhiều, coi như còn chưa cách nào vận chuyển Băng Long Oanh Địa Trận, nhưng Hắc Tháp rót lực liền để sức chiến đấu của hắn bay thẳng Phá Hư, nhấc tay liền có thể diệt Thiên Nhân Cảnh.
Nhưng hắn không muốn hiện tại dùng mất cơ hội quán lực, cái này phải dùng ở thời điểm mấu chốt nhất.
Thi Nhị cũng siết tay nói:
– Vậy thì so tài xem hư thực đi!
Lăng Hàn hét dài một tiếng, chủ động công qua.
Vừa nãy hắn bị đối phương đánh lén, nếu không có Hắc Tháp, hắn khẳng định đã thành Thi Binh.
Điều này làm cho hắn kinh hãi lại giận dữ, sau này ở bất kỳ tình huống nào cũng không thể buông lỏng bất cẩn, đi một vòng trước Quỷ môn quan, hắn tự nhiên tức điên người.
Chính như hắn từng nói, lẫn nhau đã nói xong, muốn biết đều đã biết, kế tiếp tự nhiên là chiến đấu.
Thi Nhị không sợ, ra quyền đón nhận.
Vừa bắt đầu, bọn họ đánh rất cẩn thận, trước khi thăm dò ra sức chiến đấu chân thực của đối phương, ai cũng không dám liều lĩnh.
Nhưng đánh đánh tầm đó, bọn họ đều dồn dập tăng lên sức chiến đấu.
Hai tay Lăng Hàn hợp lại, nhất thời, kim quang chiếu rọi, hắn vận chuyển Phúc Địa Ấn, lấy nguyên lực và man lực hiện tại, lại thêm Phúc Địa Ấn, sức chiến đấu tự nhiên bay thẳng Thiên Nhân Cảnh.
– Tới Hoá Thần Cảnh còn có thể đột phá bình phong cảnh giới, ngươi cũng thật lợi hại!
Tuy Thi Nhị ra tay chiêu nào chiêu nấy đại lực như núi, nhưng trên mặt lại từ đầu đến cuối không có biến hóa gì, tựa hồ còn không am hiểu khống chế bắp thịt trên mặt, dù sao cũng là chuyển thi sống lại a.
– Không phải vậy làm sao chém ngươi?
Lăng Hàn cười nói.
– Chém ta?
Thi Nhị cười ha ha.
– Tại sao ngươi tự tin như thế? Cũng được, liền để ngươi mở mang kiến thức một chút, xem chiến lực chân chính của ta!
Hắn hừ một tiếng, trên nắm tay mọc ra mấy cây gai xương.
Lăng Hàn rùng mình, trước đó hắn khẳng định chính là bị những gai xương này xuyên thủng thân thể, cũng bởi vậy mới nhiễm thi độc.
Không thể khinh thường.
Hắn bao vây nguyên lực ở trên tay, triển khai Phúc Địa Ấn, kim quang phô trời, phát động Chân Thị Chi Nhãn, sức chiến đấu của hắn lại tăng lên một chút, đạt đến Thiên Nhân nhị tinh.
Chỉ là vượt một cảnh giới lớn, mỗi tăng lên một tinh đều cực kỳ gian nan, dù hắn vận chuyển nhiều một môn thần thông, cũng chỉ để sức chiến đấu tăng lên một tinh.
Thi Nhị ra quyền như mưa, không để ý cận chiến với Lăng Hàn chút nào.
Hắn quả thật có sức lực như vậy.
Hài cốt ba mươi vạn năm không hư, cái này cũng không chỉ bởi vì ở Tuyệt Âm Chi Địa, khi còn sống khẳng định cũng là một vị thể tu, hài cốt mới có thể gánh chịu năm tháng ăn mòn.
Bởi vậy, thể phách của hắn mạnh mẽ, cận chiến tự nhiên không kinh sợ chút nào.
Lăng Hàn liều mạng với đối phương lâu như vậy, trong lòng đã nắm chắc, thân thể của đối phương còn trên hắn.
Phá Hư Cảnh!
Chuyện này quả thật còn ghê gớm hơn Lăng Hàn, bởi vì kiếp trước đối phương tu luyện thể phách tới tầng thứ này, đời này Thi Nhị vừa sản sinh linh trí, dù cho chỉ có tu vi Luyện Thể Cảnh, nhưng thể phách sẽ không kém Phá Hư Cảnh.
Đương nhiên, cái này cũng đã định chết, không thể có tăng lên thêm, trừ khi Thi Nhị bước vào Phá Hư Cảnh, lại được kỳ ngộ, mới có thể tăng thêm một bước.
Nhưng cái này nói đơn giản, muốn làm… khó, chí ít ngoại trừ Bất Diệt Thiên Kinh, xưa nay chưa từng nghe nói có loại công pháp nào có thể làm được điểm ấy.
Lăng Hàn lặng yên kích phát Ma văn, không phải ngươi rất trâu bò sao, vậy thì nếm thử tư vị này xem.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 763: Bạch Cốt Chùy
Oành!
Phúc Địa Ấn đánh lên nắm tay hắn, gai xương vỡ diệt, tuy chỉ gãy một cái.
– Ồ?
Thi Nhị không khỏi kinh ngạc, cái gai xương này là diễn hóa ra, luận độ cứng rắn tự nhiên không thể so với thể phách, nhưng lại bị một đòn oanh gãy, chuyện này vẫn để hắn không thể tiếp thu.
Hắn nhìn tay trái của Lăng Hàn, hai mắt lại có hào quang màu đen lấp loé, một lát sau, hắn cau mày nói:
– Sức mạnh quy tắc? Sao có thể có chuyện đó, ngươi chỉ là Hoá Thần Cảnh mà thôi, làm sao có khả năng tu ra sức mạnh quy tắc?
– Ngươi cũng biết sức mạnh quy tắc?
Lăng Hàn chụp vào lời của đối phương, cái tháp kiêu ngạo kia luôn chỉ nói ba phần, để hắn rất không minh bạch.
Thi Nhị hừ một tiếng nói:
– Đạt đến Phá Hư tầng chín, thì có tư cách chạm tới sức mạnh quy tắc! Lẽ nào, ngươi là Phá Hư Cảnh chuyển thế?
Thì ra là như vậy!
Lăng Hàn thầm nói, nhưng trên mặt không hề biến hóa, miễn cho bị đối phương nhìn ra mình thuần túy là ra vẻ hiểu biết, đang ăn theo lời của đối phương.
Hắn cười nói:
– Kiếp trước ngươi trâu bò như vậy, chẳng lẽ không thể vận dụng sức mạnh quy tắc sao?
Thi Nhị rất phiền muộn, hắn kế thừa chỉ là cường độ thân thể, lại không thể có ý chí võ đạo của tiền thân, bằng không hắn vừa xuất thế chính là mạnh nhất thế gian, hầu như không có một trong!
Hắn vẫn phải đi từng bước trên cảnh giới võ đạo, trải qua hai mươi năm liền bò đến Thiên Nhân Cảnh, cái này đã là kỳ tích khó tin, xây dựng ở trên thân thể mạnh mẽ, lại đi đường cũ lần nữa mà thôi, tuyệt không có bình cảnh, hơn nữa còn có thể tu mỗi cảnh giới đến hoàn mỹ.
Nhưng sức mạnh quy tắc… vậy cần hắn đạt đến Phá Hư Cảnh, còn phải bước vào tầng chín, mới có tư cách tu luyện từ đầu, cái này không có chút quan hệ nào tới thân thể, là lý giải đối với thiên đạo.
Vì lẽ đó hắn mới suy đoán Lăng Hàn là Phá Hư Cảnh chuyển thế, nếu không làm sao có khả năng nắm giữ sức mạnh quy tắc?
– Hóa ra ngươi không thể!
Lăng Hàn cười ha ha, nhất thời thế công như triều, sức mạnh quy tắc lại là Phá Hư tầng chín mới có thể vận dụng, lần này tới phiên hắn trâu bò.
– Hừ, đừng tưởng rằng nắm giữ một tia sức mạnh quy tắc ngươi có thể nghịch thiên!
Thi Nhị cười gằn, hô, cánh tay phải của hắn bay múa, trong tay có thêm một Bạch Cốt Chùy, dài gần ba thước, phía trên che kín hoa văn màu vàng, nhưng nhìn kỹ, có vài hoa văn lại biến thành màu đen.
Trong lòng Lăng Hàn chấn động, vội vàng thân hóa lôi đình, lui về phía sau.
Hắn chau mày nói:
– Ngươi lại lấy cốt đùi của mình làm vũ khí, ta không thể không viết chữ phục!
Cái này rõ ràng là một cái xương đùi người, uy năng cực kỳ khủng bố, tám chín phần mười còn thuộc về bản thân Thi Nhị, bởi vì thể tu, Phá Hư Cảnh, hai điều kiện này gộp lại thực quá hà khắc, có thể đồng thời thỏa mãn tự nhiên rất ít ỏi.
Thi Nhị vỗ chùy trong tay, cực kỳ ngạo nhiên nói:
– Không sai, đây là tiền thân lấy ra một cái xương đùi bản thân luyện chế thành.
Nói đến Linh khí, còn có cái gì so với dùng bộ phận thân thể mình luyện hóa càng thêm thuận buồm xuôi gió?
Nói không sai, nhưng làm sao cũng cảm giác ghê ghê a?
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ngươi nói như vậy, ta chỉ có thể cạn lời.
Ai, ngươi có tán gẫu nữa hay không, như vậy rất tổn thương cảm tình a.
– Bớt lắm mồm đi!
Thi Nhị vung vẩy Bạch Cốt Chùy giết tới, đây chính là xương của Phá Hư tầng chín, phía trên lạc ấn ý chí võ đạo của vị cường giả kia, bị đập một phát, vậy tuyệt đối là chua về đến nhà.
Cho dù Lăng Hàn nắm giữ một tia sức mạnh quy tắc cũng không dám đón đỡ, tuy Thi Nhị không thể vận dụng sức mạnh quy tắc, nhưng ai biết xương của hắn có chứa đựng sức mạnh quy tắc không, dù sao cũng đã từng là Phá Hư tầng chín, cường giả như vậy khiến người ta không cách nào tưởng tượng.
– Chờ ta triệt để luyện hóa cây cốt này, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng có thể giết!
Thi Nhị lãnh đạm nói.
Lăng Hàn nhìn hắc tuyến trên Bạch Cốt Chùy, này hẳn là tiến độ của Thi Nhị đi, hiện tại hắn chuyển tu Thi đạo, công pháp tự nhiên không giống, nhưng dù sao cũng là cùng một thân thể tách ra, cây Bạch Cốt Chùy này sẽ không phản hắn.
Đợi toàn bộ mạch văn màu vàng biến thành màu đen, Thi Nhị liền triệt để nắm giữ cây cốt chùy này, có thể bùng nổ ra sức chiến đấu của Phá Hư tầng chín.
Chuyện này… thật đáng sợ!
Keng!
Lăng Hàn xuất kiếm, ngăn cản cốt chùy nói:
– Không nên quá tự cho là, trên đời không chỉ một mình ngươi có bảo vật có cơ duyên!
Này đương nhiên là Tích Sinh Kiếm!
Vù!
Trên cốt chùy, có một đạo hoa văn nhúc nhích, Tích Sinh Kiếm cũng như thế, nhất thời, khí tức cấp bậc Phá Hư Cảnh rung động, để không gian không ổn định, trong không khí hiện ra từng kẽ nứt.
Đây là cấp bậc chí cao đối kháng.
Lăng Hàn và Thi Nhị đồng thời lùi về sau, trong tay song phương đều nắm giữ một đại sát khí, cường đại đến vượt xa cảnh giới của bọn họ, tự nhiên đều có sự kiêng dè.
– Kiếm ngưng tụ trận pháp?
Nhãn lực của Thi Nhị rất cao minh, hắn nhìn chằm chằm Tích Sinh Kiếm một hồi.
– Cơ duyên của ngươi cũng thật kinh người, bảo vật gì cũng để ngươi thu được.
Lăng Hàn múa trường kiếm, cười nói:
– Hết cách rồi, số mệnh kinh người a.
– Có thể đăng cơ làm vua, nói rõ mệnh cách cứng cỏi, lại thêm số mệnh này…
Sắc mặt của Thi Nhị nghiêm nghị.
– Không thể lưu ngươi!
– Nói như ngươi không phải đến giết ta vậy.
Lăng Hàn khinh bỉ nói.
– Đến đến đến, đại chiến ba trăm hiệp, chẳng lẽ lại sợ ngươi!
Thi Nhị đón nhận, sức lực của hắn càng đủ, bởi vì thể phách của hắn là Phá Hư Cảnh, dù gặp phải Phá Hư Cảnh cũng không cần sợ.
Hắn múa Bạch Cốt Chùy, một đạo kình khí cuốn qua liền có thể làm cho núi cao đổ nát, sông lớn khô cạn.
Lăng Hàn thu bọn người Chư Toàn Nhi vào trong Hắc Tháp, miễn cho bị công kích quất trúng, nếu không khẳng định sẽ chết một đám lớn.
Hắn có thể chặn, là bởi vì trong tay hắn có Tích Sinh Kiếm, tương tự bùng nổ ra uy lực lớn, chặn sức mạnh hủy diệt của Bạch Cốt Chùy.
Hiện tại, hai người liều kỳ thực không phải thực lực bản thân, mà là trình độ khống chế Bảo khí trong tay.
Ầm! Ầm! Ầm!
Hai người đối đầu kịch liệt, đất rung núi chuyển, đây chính là chiến đấu của chuẩn Phá Hư Cảnh, tuy còn không cách nào đánh rơi ngôi sao trên trời, nhưng lực phá hoại vô cùng đáng sợ.
Chiến non nữa ngày, hai người đều suy yếu nghiêm trọng, lúc này, Lăng Hàn yêu nghiệt liền thể hiện ra.
Hắn là đan đạo đế vương.
Dược dược dược, gặm ăn cắn, hoàn toàn không cần dừng!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 764: Vấn Đề Lộ Ra
Mấy viên đan dược vào bụng, nguyên lực của hắn thẳng tắp tăng trở lại, hầu như trong nháy mắt liền trở về trạng thái đỉnh cao.
Cái này không chỉ là tác dụng của linh dược, còn có quan hệ tới bình thường ăn nhiều thuốc bổ, chỗ tốt không thể hoàn toàn tiêu hóa, chìm đắm ở trong huyết nhục, hiện tại mượn dược lực phát huy ra, để hắn trong nháy mắt khôi phục lại trạng thái đỉnh cao, thậm chí man lực cũng vậy.
Hắn hoạt động gân cốt, xương cốt bùng nổ ra tiếng vang rền, như sấm dậy, cho thấy trạng thái của hắn ở đỉnh phong.
Thi Nhị không khỏi biến sắc, chuyển tu Thi công có một khuyết điểm rất lớn, chính là hắn sử dụng đan dược luyện chế cho võ giả là hoàn toàn vô hiệu.
Hiện tại Lăng Hàn đến trạng thái tốt nhất, nhưng hắn lại suy kiệt, sức chiến đấu sụt giá, chuyện này làm sao chơi?
Đương nhiên, hắn cũng không cần lo lắng sẽ bị Lăng Hàn bắt, dù sao thể phách của hắn là Phá Hư Cảnh, điều này làm cho hắn ở trên tiên thiên bất bại.
Nhưng hắn nắm giữ ưu thế lớn như vậy, chẳng lẽ còn phải ảo não chạy?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Hiện tại thế nào, còn có tự tin giết ta không?
– Hừ, vậy ngươi có thể làm khó dễ được ta sao? Đừng quên, là ta ám sát ngươi, tuy chưa thành công, nhưng ta muốn đi, ngươi cũng chỉ có thể nhìn theo mà thôi.
Thi Nhị đối chọi gay gắt, hắn muốn dao động tâm vô địch của Lăng Hàn.
Lăng Hàn không để trong lòng chút nào, kiếp trước nhiều năm như vậy không phải là sống ở trên thân cẩu.
Hắn nói:
– Có câu nói thế này, hòa thượng đi được miếu không được, hiện tại ta xác thực không bằng ngươi, nhưng thời điểm ta đạt đến Phá Hư Cảnh, chính là lúc Thiên Thi Tông diệt!
– Lời này, ngươi nhớ kỹ, không ngại trở lại chuyển cáo một hồi, nếu không muốn chết, thì mau thoát ly Thiên Thi Tông, làm con rùa đen rút đầu cả đời!
Thi Nhị dung sắc đại biến, khẩu khí của tiểu tử này thật lớn, nhưng bảo kiếm trong tay đối phương thực quái lạ, gặp mạnh thì mạnh, ngay cả Thiên Thi Tông Tông chủ đến cũng chưa chắc có thể tiêu diệt.
Đánh lén, còn phải đánh lén, căn bản không cho tiểu tử này cơ hội lấy ra bảo kiếm.
– Ta không giết được ngươi, không có nghĩa là người khác cũng không được.
Thi Nhị lạnh nhạt nói.
– Vừa nãy ta đã nói, trên ta còn có một Thi Đại, sức chiến đấu của hắn còn mạnh hơn ta mấy phần, lần sau, có thể là hắn ra tay.
– Ta chờ!
Lăng Hàn ngạo nghễ nói, hiện tại hắn tiến bộ như bay, thời điểm Thi Đại xuất hiện, nói không chắc hắn đã là Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, đến thời điểm đó ngang hàng Thiên Nhân Cảnh cấp cao là điều chắc chắn.
Thi Nhị đã hoàn toàn khôi phục yên tĩnh:
– Không nên tự tin quá mức, Thi Đại vẫn bế quan ở trong Hoàng Tuyền Trì, chờ hắn xuất hiện… có thể đã là Phá Hư Cảnh!
Muốn dao động võ đạo chi tâm của mình?
Lăng Hàn hừ một tiếng, Phá Hư Cảnh thì lại làm sao, hắn còn có một lần quán lực, hơn nữa nếu cùng đường hắn liền lấy ra Hắc Tháp, xem ai trâu bò hơn!
– Vậy ta chờ!
Thi Nhị rời đi.
Lăng Hàn cũng không ngăn cản, thể phách của đối phương có thể so với trân kim cấp mười, dù hắn dùng Tích Sinh Kiếm chém cũng cần thời gian rất dài mới có thể chém ra, nhưng đối phương lại không phải người chết, sẽ mặc hắn chém sao?
Hắn bay lên cảm giác gấp gáp, vốn tưởng rằng có Tử Nguyệt Hoàng Triều xung kích, Ngũ Đại Tông Môn, Thiên Thi Tông đều bị kiềm chế ở Trung Châu, sẽ không lưu ý “địa phương nhỏ” như tứ vực, không nghĩ tới Thiên Thi Tông lại giết tới trước tiên.
Cũng còn tốt, bọn họ điều động chỉ là Thiên Nhân Cảnh.
Bước tiến thống nhất nhất định phải nhanh hơn, để cả thiên hạ tất cả là đất của vua, như vậy hắn ở đâu cũng là sân nhà, có thể được quốc thế bổ trợ, hơn nữa lãnh thổ càng lớn, quốc dân càng nhiều, hắn được bổ trợ sẽ càng mạnh.
Mặt khác, còn có Băng Long Oanh Địa Trận cũng phải mau mau nắm giữ, đây chính là sát trận cấp mười, là sức chiến đấu vô cùng cần thiết trước mắt.
Chạy Huyết Viêm Cốc một chuyến, giết mấy cái không nghe khuyên bảo, ở dưới tiền đề khai thiên, Lăng Hàn cũng biến thành lòng dạ ác độc, tuyệt đối sẽ không lưu ý vài người không hài lòng.
Thiên hạ muôn dân nặng, hay là thỏa mãn quyền lực của mấy người nặng?
Theo Đông Nguyệt Tông cùng các đại tông môn đầu hàng, Bắc Vực thống nhất cũng biến thành thuận lý thành chươ ng, đại quân lướt qua, tất cả đều nâng cờ hàng.
Đan sư Thiên Cấp, sức chiến đấu Thiên Nhân Cảnh, hai người cộng lại chính là vương bài không gì không đánh được!
Lăng Hàn đi trở về, sau khi hơi nghỉ ngơi lấy lại sức, hắn sẽ chỉ huy quân tây tiến, trước tiên đánh Tây Vực, lại hạ Nam Vực, cuối cùng diệt Đông vực, hoàn thành thống nhất chung quanh.
Mà Trung Châu chiến đấu thì phải xem Tử Nguyệt Hoàng Triều, nhìn Mã Đa Bảo.
Bát Vương rất mạnh, nhưng đời này Ngũ Đại Tông Môn cũng rất mạnh, Bát Vương không nhất định có thể như trước.
Bất quá Thái Âm Vương đã nói, Bát Vương gộp lại cũng không bằng Mã Đa Bảo, thật không biết tên mập mạp chết bầm này mạnh đến mức độ nào.
Hách Liên Tầm Tuyết dời đô tới Hàn Phong Thành của Bắc Vực, lựa chọn nơi này, thứ nhất là vị trí địa lý, vừa vặn ở vào trung bộ của Bắc Vực, thuận tiện điều hành, mặt khác là bởi vì Hàn Phong Thành đủ lớn, có khí thế vương đô.
Hiện tại Lăng Hàn đang đi về Hàn Phong Thành, sau bảy ngày, đoàn người trở lại Hoàng Đô.
Hách Liên Tầm Tuyết ở trị quốc quả thật rất chuyên nghiệp, vừa mới qua bao lâu, Hoàng Đô đã có đại khí tượng, có vương giả chi uy.
Càng mấu chốt chính là, dân tâm sở hướng, khắp nơi đều có người đang bàn luận tân chính của Đại Lăng Triều, mỗi người đều khen không dứt miệng.
Thiết thực suy nghĩ vì nước vì dân, quốc dân tự nhiên cũng sẽ chân thành.
Dân chúng rất giản dị, ngươi để ta trải qua ngày tốt lành, ta liền yêu ngươi!
Lăng Hàn thành một quân chủ, mà không phải Đan sư Thiên Cấp, võ giả cấp cao, cuối cùng khắc xuống dấu ấn ở trong lòng người bình thường.
Hắn hớn hở nhìn biến hóa như thế, cố ý thả chậm bước tiến, một đường chậm rãi đi.
– Con mẹ nó, dám cướp nữ nhân với bản thiếu, ngươi biết bản thiếu là ai không?
Bọn họ trải qua một nơi, nhưng đột nhiên nghe được một thanh âm tràn ngập ngạo khí truyền tới.
– Ồ, sao có chút quen tai nhỉ?
Lăng Hàn không khỏi dừng lại.
Thanh âm này, giọng điệu này, vừa nghe liền biết là hạng công tử bột, nhưng vì sao hắn sẽ cảm thấy quen tai? Lẽ nào hắn nhận thức mặt hàng này?
Khuôn mặt của Chư Toàn Nhi đỏ lên nói:
– Đây là đệ đệ của ta!
Nha, đúng rồi, Chư Long Tinh!
Lăng Hàn không khỏi lộ ra nụ cười, nói:
– Vậy vào xem xem.
Làm sao cũng là người thân của Chư Toàn Nhi, nếu gặp phải, vậy thì xem một chút.
Hắn ngẩng đầu nhìn, liền lắc lắc đầu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 765: Giết Gà (Thượng)
Xuân Mãn Lâu… đây là địa phương để nam nhân tiêu hồn a.
– Mấy vị thiếu gia…
Một tên tiểu nhị tiến lên đón, vừa định biểu đạt nhiệt liệt hoan nghênh, nhưng nhìn thấy đám người Lăng Hàn, hắn không khỏi ngẩn ra, một đại nam nhân, sau đó là một nữ nhân đẹp như tiên, một tiểu nha đầu đúc từ ngọc, còn có một con thỏ.
Đây là cái tổ hợp gì a?
Tầm Kim Thử nhảy ra, cào cho hắn mấy phát, ngươi không nhìn thấy bảo bảo sao!
Lăng Hàn bắt Tầm Kim Thử trở về, ném qua một thỏi vàng, chỉ vào lầu hai nói:
– Bên kia xảy ra chuyện gì?
Tên này kinh hoàng chưa định, còn chuột kia thật nhanh, tuy béo tốt khiến người ta lập tức liên tưởng đến nồi lẩu, nhưng móng vuốt cũng quá ác đi, để hắn cũng rách da! Có Lăng Hàn khen thưởng, hắn nhất thời đổi giận thành vui nói:
– Bẩm thiếu gia, đó là hai vị quý khách tranh giành tình nhân.
Rất đơn giản, hai tên công tử gia đều coi trọng một nữ tử thanh lâu, điểm danh đòi lần thứ nhất của người ta.
Cái này thì khó rồi, lần thứ nhất là duy nhất a.
Bởi vậy, hai tên công tử gia liền tranh đấu, đầu tiên là so nhiều tiền, hiện tại đã liều gia thế.
Tác phong điển hình của công tử bột.
– Nhìn dung mạo của ngươi đúng là rất tiêu chí, lẽ nào là ăn mày?
Một công tử bột khác cười nói.
– Tiểu gia chính là Chư Long Tinh! Ngươi biết ba chữ này đại diện cho cái gì không?
Chư Long Tinh kêu gào nói.
– Tỷ tỷ ta chính là thiên tài số một Bắc Vực, đệ nhất thiên hạ mỹ nhân Chư Toàn Nhi, tỷ phu của ta càng thêm ghê ghớm, Hoàng Đế Đại Lăng Quốc, Đan sư Thiên Cấp Lăng Hàn!
– Ha ha ha ha, ngươi nói sao chính là vậy sao, ta nói ta chính là Lăng Hàn, ăn mày, ngoan, kêu tiếng anh rể nghe một chút!
Một công tử bột khác nói.
Chư Toàn Nhi không khỏi tức giận, chậu nước bẩn này giội đến trên người nàng, làm cho nàng tức rồi.
Nhưng Hổ Nữu vỗ tay nói:
– Tốt tốt, chúng ta liền đưa yêu tinh này cho hắn đi.
Oành! Oành! Oành!
Trên lầu lại đấu võ, chỉ nghe Chư Long Tinh kêu gào:
– Tên ghê tởm, ngươi cũng xứng làm anh rể của tiểu gia, cũng không tiểu ra soi gương, xem bản thiếu đánh cho ngươi máu me đầy mặt.
– Chẳng lẽ lại sợ ngươi!
Hai người từ trên lầu đánh xuống dưới, nhất thời để trong lâu nháo loạn khắp nơi, nhưng vì hai người đều có thân phận, người khác cũng không dám tiến lên khuyên can, chỉ có thể chạy ra ngoài.
Chỉ thấy Chư Long Tinh và một thanh niên khác đã một đường đánh ra ngoài lộ, ngươi một quyền ta một cước, bọn họ đều không phải cao thủ, đánh như du côn vô lại, trên mặt đều là vết thương đen bầm tím đỏ.
Ở trên đường cái nháo trò như thế, đội hộ vệ tự nhiên liền tới, bắt cả hai người lại.
– Lớn mật, dám bắt ta, các ngươi biết ta là ai không?
Một công tử bột khác cũng rất hung hăng, bị bắt không chỉ không kinh hoảng, trái lại cực kỳ ngạo mạn.
– Ta là Tiền Phong, tộc huynh của ta chính là Tiền Vô Dụng! Tiền Vô Dụng, các ngươi có biết hay không? Chính là huynh đệ tốt của bệ hạ, cánh tay trái bờ vai phải a!
Người trẻ tuổi kia kêu lên.
Tộc nhân của Tiền gia?
Lăng Hàn hơi nhướng mày, hiện tại những lão hữu ở Hổ Dương Học Viện đều tiến vào quân đội, đảm nhiệm chức vụ không thấp.
Tuy cảnh giới của bọn họ không cao, nhưng lại được Lăng Hàn tín nhiệm, dù sao hắn cũng không có nhiều thời giờ đi bồi dưỡng nòng cốt như vậy.
Nhưng tùy theo mà đến, chính là những vấn đề này.
Người xuất thân đại gia tộc, tự nhiên cao cao tại thượng, rất khó bỏ thói quen.
Ngược lại, từ Bắc Hoang đi ra, những đại gia tộc này ngược lại bành trướng, càng ngày càng không coi ai ra gì.
Nên hảo hảo quản lý.
Tiền Phong hét một tiếng như thế, những quân sĩ kia đều có vẻ chần chờ.
Vị này là người có bối cảnh lớn, bắt được sao? Hiện tại bắt, không phải chút nữa sẽ thả sao?
Tiền Vô Dụng, kia là bạn cũ của bệ hạ, đế quốc công thần, tộc đệ của hắn có thể động sao?
– Tiền Vô Dụng lại tính là cái quỷ gì!
Chư Long Tinh càng thêm hung hăng.
– Tỷ tỷ của ta là Chư Toàn Nhi, hoàng hậu tương lai của Đại Lăng Triều, các ngươi bắt tên này cho bản thiếu, ném vào Thiên lao, giam lại mấy tháng a!
Hổ Nữu nhất thời giận dữ, nàng mới là hoàng hậu của Lăng Hàn!
Lăng Hàn không chút biến sắc, hắn ngược lại muốn xem xem những quân sĩ kia sẽ xử lý như thế nào, đây là một hình ảnh thu nhỏ của Đại Lăng Triều.
– Hai vị thiếu gia, đừng náo loạn ở chỗ này, ảnh hưởng không hay, theo chúng ta về đại doanh một chút, dù sao cũng phải đúng quy trình.
Một tên quan quân nói, trong lời nói rất khách khí.
Tuy thân phận của hai người đều chưa được chứng thực, nhưng đây chính là đế đô, có mấy người dám hồ đồ ở chỗ này, hô loạn thân phận, đặc biệt là thân phận cao quý? Đây nhất định sẽ bị kiểm chứng, người giả mạo tất nhiên sẽ không có kết quả tốt.
Bởi vậy, tên quan quân này rất cẩn thận.
Nhưng Chư Long Tinh và Tiền Phong đều không chịu bỏ qua, đều muốn sĩ quan kia bắt đối phương.
Công tử bột tranh giành tình nhân cũng phải tuân thủ quy củ, ai chiếm thượng phong coi như kết thúc, bình thường sẽ không đẩy đối phương vào chỗ chết, dù sao hết thảy công tử bột đều chết sạch, vậy trêu chọc uy phong cho ai xem chứ?
Lăng Hàn lắc đầu, lãnh thổ cấp tốc mở rộng, nhưng tố chất của toàn bộ quốc gia lại theo không kịp.
Cũng khó trách, hắn chỉ nói hai câu, một là mở rộng, hai là động viên dân tâm, cũng không có nói phải từ nghiêm trị quốc.
Hắn đứng dậy nói:
– Bắt cả hai, giải đến Đông Môn, quất một trăm roi!
– Ta nhổ vào, ngươi là thứ gì chứ, nói đánh là đánh sao, ngươi biết tộc huynh của ta là ai sao?
Tiền Phong lớn tiếng quát lên, hắn thực sự là nổi giận, ngay cả những quân sĩ kia cũng cung kính với hắn, ngươi là cái rễ hành nào?
– Tỷ, anh rể!
Chư Long Tinh vui mừng kêu lên.
– Bệ hạ!
Đám quân sĩ dồn dập quỳ xuống.
Bệ bệ hạ?
Tiền Phong há hốc mồm, đây chính là quốc chủ của Đại Lăng Triều, cũng là nhân vật “hot” nhất Bắc Vực bây giờ, hắn lại dám quát mắng đối phương? Phải biết, những gia tộc ở Vũ Quốc kia ra Lạc Nguyệt Hạp thì ngay cả cái rắm cũng không phải, tất cả đều nhờ Lăng Hàn mới có huy hoàng ngày hôm nay, hắn thực sự là ăn gan hùm mật báo.
Lăng Hàn phất phất tay nói:
– Mang xuống, phạt trước!
– Vâng, bệ hạ!
Những binh sĩ kia trở nên như hổ như sói, này là ý chỉ của đương kim Thiên Tử a.
– Anh rể, anh rể, sao ngay cả ta cũng đánh… tỷ, tỷ!
Chư Long Tinh nhìn thấy Chư Toàn Nhi, vội kêu to, tự nhiên hi vọng tỷ tỷ có thể thay mình cầu xin.
Nhưng Chư Toàn Nhi chỉ nhìn hắn lắc lắc đầu, căn bản không có mở miệng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










