[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 149 : Sinh Ba (c741-c745)
❮ sautiếp ❯Chương 741: Sinh Ba
Sau mười ngày, thì có một nửa người bị đào thải, hai tháng sau lưu ở chỗ này còn có thể tới năm mươi người hay không thực rất khó nói.
Nhưng qua mười ngày, người lưu lại không chỉ có nghị lực, thực lực mạnh, hơn nữa cũng bước đầu bồi dưỡng được quân kỷ, tuy còn không cách nào sánh ngang lão binh, nhưng cho thấy manh mối cực tốt.
Một tháng sau, tỉ lệ đào thải giảm xuống một đoạn dài, còn có 100 người lưu lại.
– Sau ba ngày, các ngươi chia làm mười tiểu đội, đi chấp hành một nhiệm vụ, ta sẽ chấm điểm cho các ngươi, tiểu đội điểm thấp nhất… sẽ bị đào thải!
Tiêu Vĩnh Niên nói.
Mọi người giật mình, càng có chút không phục.
Nếu như ta phân đến một đội ngũ tất cả đều là heo, vậy chẳng phải bị vạ lây sao?
– Hừ, cái thử thách này chính là để các ngươi đồng tâm hiệp lực, nếu như ngay cả một đội ngũ phối hợp cũng không làm được, vậy làm sao nói hòa vào một chi quân đội?
Tiêu Vĩnh Niên hừ một tiếng.
– Ta tình nguyện chọn một đội biết phối hợp hiểu ngầm, cũng không muốn một anh hùng can đảm!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, lúc trước Thái Âm Vương mang theo trăm tên lão binh, tu vi đều ở Hoá Thần Cảnh, nhưng trăm người hợp lực lại có thể chặn dư âm chiến đấu cấp bậc Phá Hư Cảnh, quả thực khủng bố.
Đây chính là kết quả của đoàn kết, đương nhiên trăm người kia khẳng định là dùng trận pháp nào đó, dung hợp sức mạnh phòng ngự của bọn họ lại, bằng không thì thật không thể tưởng tượng.
– Nếu có thể học trộm được trận pháp này, ngược lại cũng không tệ.
Lăng Hàn thầm nói.
Nhiệm vụ lần này của bọn họ là tiêu diệt một nhóm sơn tặc.
Kỳ thực những sơn tặc kia trước đó làm ăn rất đường hoàng, chính là một thế lực của Hoá Thần Cảnh, dưới đại quân của Tử Nguyệt Hoàng Triều quét ngang, Lão tổ Hoá Thần Cảnh bị giết, những người khác lựa chọn quy hàng.
Nhưng gần đây bọn họ lại bị Ngũ Đại Tông Môn ở trong bóng tối xúi giục, tiến vào vùng núi phức tạp làm sơn tặc, thỉnh thoảng đi ra gieo vạ bách tính, mục đích tự nhiên là vì phá hoại quốc thế của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Dân chúng lầm than, quốc thế chính là độc dược!
Loại thế lực chỉ còn dư lại mấy dư nghiệt Linh Anh Cảnh này, đương nhiên không thể để Tử Nguyệt Hoàng Triều chú ý, liền trở thành đối tượng huấn luyện của nhóm lính mới.
Nói thật, coi như Lão tổ Hoá Thần Cảnh của nhóm sơn tặc này còn trên đời, Lăng Hàn cũng có thể một người ung dung bình định, nhưng lần này là vì bồi dưỡng năng lực hợp tác đoàn đội, Lăng Hàn không có ý định dùng hết thực lực, quyết định đàng hoàng làm “Sinh Hoa Cảnh” của hắn.
Bọn họ bị truyền thụ một môn trận pháp, có thể dung hợp lực lượng của mười người lại, đạt đến hiệu quả năm phần mười.
Đừng xem hiệu quả chỉ là năm phần mười, nhưng liên thủ cùng đánh, từ trước đến giờ là nhân số càng nhiều thì hiệu quả càng kém, bằng không chỉ cần chồng đủ nhân số, Luyện Thể Cảnh không phải có thể giết Phá Hư Cảnh sao?
Trên thực tế, chỉ có Thiên Nhân Cảnh có thể dựa vào số lượng chống Phá Hư Cảnh.
Còn Hoá Thần Cảnh, số lượng nhiều hơn nữa cũng chỉ đi chịu chết, khí thế của Phá Hư Cảnh liền có thể giết chết.
Bởi vậy, đánh ra một nửa lực lượng của mười người, chuyện này quả thật có thể nói khủng bố.
Chỉ có ba ngày, sau ba ngày, bọn họ phải nhờ vào trận pháp này đi nghênh chiến nhóm sơn tặc kia, có người nói số lượng Linh Anh Cảnh nhiều tới bốn, vượt qua đội bọn họ “hai người”.
Tất cả mọi người nơm nớp lo sợ, ra sức tu luyện, bằng không thì không phải là bị đào thải, hơn nữa còn sẽ mất mạng.
Mỗi đội ngũ đều do một người thực lực mạnh nhất đảm nhiệm mắt trận, hội hợp sức mạnh của chín người khác đến, để hắn chủ chiến.
Lăng Hàn thực lực mạnh nhất, tự nhiên đảm nhiệm chức vụ đội trưởng, làm mắt trận.
Thực lực mỗi đội ngũ đều rất cân bằng, như hai tên Linh Anh Cảnh thực lực cá thể mạnh mẽ, đội viên của bọn họ ở thực lực tổng hợp sẽ thua kém đội ngũ khác rất nhiều.
Chư Toàn Nhi đương nhiên không thể bị phân vào đội ngũ của Lăng Hàn, tổng cộng có sáu võ giả Sinh Hoa Cảnh trở lên, đương nhiên mỗi người phải lĩnh một đội, còn lại bốn đội không có Sinh Hoa Cảnh tọa trấn đây này.
Có điều, cũng không cần bọn họ đối kháng Linh Anh Cảnh, mỗi chi đội ngũ đều có nhiệm vụ riêng, đội ngũ yếu làm việc nhẹ hơn, sẽ không bởi vậy ảnh hưởng thành tích.
Sau ba ngày, bọn họ xuất phát.
Nhóm sơn tặc này cách bọn họ không xa, chỉ nửa ngày hành trình, đến địa phương, Tiêu Vĩnh Niên liền chỉ huy bọn họ triển khai tấn công mạnh mẽ.
Lăng Hàn lần đầu được kiến thức phương thức công kích của Tử Nguyệt Hoàng Triều, trước đó hắn đứng ở góc độ của Ngũ Đại Tông Môn xem, nhưng hiện tại trở thành một tên tiểu binh của Tử Nguyệt Hoàng Triều, tự mình tham dự, cảm thụ tự nhiên không giống.
Mười người tạo thành đội ngũ hầu như không gì không xuyên thủng, thực lực của mười người có thể chồng chất, sau đó vung ra một nửa, dù cho đội ngũ yếu nhất cũng nắm giữ sức chiến đấu của Sinh Hoa Cảnh.
Bọn họ một đường thế như chẻ tre, bức ra bốn tên cường giả Linh Anh Cảnh, triển khai ác chiến.
Lăng Hàn biểu hiện đúng quy đúng củ, chỉ tăng sức chiến đấu lên tới Linh Anh hai tinh, mang theo chín người của hắn triển khai chiến đấu với đối thủ.
Chiến đấu kéo dài ba ngày, cuối cùng thế lực sơn tặc này bị tiêu diệt sạch sẽ, phương diện quân đội cũng trả giá bảy người chết trận, mười tám người bị thương.
Cân nhắc đến bọn họ tổng cộng chỉ có trăm người, hơn nữa số lượng cường giả còn ít hơn, chiến tích này quả thực kinh người.
Ngay cả Lăng Hàn cũng gật đầu, đây quả thật là một ví dụ lấy yếu thắng mạnh điển hình, muốn hắn mang theo bấy nhiêu người như vậy đến chiến, vậy trừ khi hắn phát uy, bằng không chỉ có thể toàn quân chết sạch.
– Hừ, lại chết mất bảy người!
Tiêu Vĩnh Niên mặt đầy lãnh khốc.
– Các ngươi thực là quá phế vật, trong bảy người này, có ba người chết ở tổ Cung Phi Dương, hai người chết ở tổ Tô Thành Văn, còn có hai người chết ở tổ của Giản Kỳ Chính, đừng tưởng rằng ta không chú ý, nếu không phải các ngươi tham công cấp tiến, đội viên của các ngươi sẽ chết sao?
Cung Phi Dương, Tô Thành Văn đều là Thần Thai Cảnh, nghe vậy tự nhiên chỉ có chịu phục, nào dám phản bác một tên Linh Anh Cảnh, nhưng Giản Kỳ Chính là ông lão Linh Anh Cảnh kia, hắn hừ một tiếng nói:
– Hi sinh ba Linh Hải Cảnh để đánh đổi, chém một tên Linh Anh Cảnh, chẳng lẽ cái này không đáng?
– Ngươi có quyền lực gì quyết định ai sống ai chết?
Tiêu Vĩnh Niên uy nghiêm đáng sợ nói.
– Ở trên chiến trường, đội hữu là dựa vào duy nhất của ngươi, ngươi lại coi bọn họ là quân cờ có thể hi sinh, người giống như ngươi, ai dám giao phía sau lưng cho ngươi? Lăn, ngươi bị khai trừ.
– Cái gì!
Giản Kỳ Chính suýt chút nữa nhảy lên, hắn đường đường cường giả Linh Anh Cảnh, ở trong trại huấn luyện là đệ nhất cao thủ hoàn toàn xứng đáng, lại bị khai trừ, hắn làm sao có thể tiếp thu?
Hắn hơi phe phẩy tay áo nói:
– Muốn lão phu đi cũng được, cầm công pháp tầng tám hoàn chỉnh đến, ngươi cho rằng lão phu đồng ý ở đây chịu tội sao?
Võ giả đều là đơn đả độc đấu, tự do tản mạn quen rồi, tự nhiên không thích ứng sinh hoạt của quân doanh.
Tiêu Vĩnh Niên cười gằn:
– Không thông qua lính mới huấn luyện, cũng muốn công pháp?
– Vậy ý của ngươi là đang đùa lão phu?
Giản Kỳ Chính điềm nhiên nói.
– Nếu không giao công pháp ra, lão phu liền giết chết hết thảy bọn ngươi!
Hắn lấy ra một thanh kiếm màu đen, như ma nhận, lại có khí tức màu đen quấn quanh thân kiếm, cực kỳ đáng sợ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 742: Ngư Gia Thất Tổ
Tiêu Vĩnh Niên chắp hai tay sau lưng nói:
– Ngươi đây là muốn chết sao?
– Ha ha ha ha, những ngày qua lão phu vẫn giấu giếm thực lực, mà ngươi…
Giản Kỳ Chính chỉ vào Tiêu Vĩnh Niên.
– Lão phu đã nhìn thực lực của ngươi rõ ràng, hơn nữa, trận pháp liên thủ này cũng bị lão phu nhìn hết bí mật, ở trong mắt lão phu khắp nơi đều là nhược điểm, muốn phá giải quá dễ dàng!
– Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao ra công pháp, bằng không, đều đi chết cho lão phu!
Hắn lớn tiếng nói, dáng dấp vô cùng khủng bố.
Hắn chấn Hắc Kiếm trong tay, nhất thời, khí tức đáng sợ lưu chuyển.
Tiêu Vĩnh Niên không khỏi biến sắc, người này là Linh Anh Cảnh đại viên mãn, hơn nữa còn có một Linh khí đáng sợ, sức chiến đấu tuyệt đối vượt qua thập tinh! Mà hắn chỉ là Linh Anh tầng bảy, sức chiến đấu chỉ có tám tinh, tuyệt đối không phải địch thủ.
Quân sĩ của Tử Nguyệt Hoàng Triều cũng không có quá nhiều thiên tài, nhưng ở trong chém giết lâu dài, mỗi người bọn họ đều bồi dưỡng được kỷ luật như sắt thép, phối hợp rất ăn ý, am hiểu là sa trường chém giết, có thể hoàn mỹ chồng chất sức chiến đấu của nhiều người, chiến thắng kẻ địch nguyên bản không thể chiến thắng.
Nhưng sức chiến đấu cá thể… bọn họ rất bình thường, trừ khi đạt đến trình độ như Vương, vậy ít nhất cũng có thể vượt qua năm tinh, sức chiến đấu cực kỳ yêu nghiệt.
Vấn đề là, hiện tại hắn chỉ có một người, mà những lính mới này chỉ vừa tiếp thu huấn luyện, có thể có công dụng sao? Đối phương thậm chí còn biết một ít ảo diệu của trận pháp, rất dễ dàng phá giải.
– Các ngươi lập tức trở về trại huấn luyện!
Hắn quyết định thật nhanh.
– Huấn luyện viên!
Tất cả mọi người kêu lên.
– Nghe mệnh lệnh!
Tiêu Vĩnh Niên lớn tiếng quát.
Giản Kỳ Chính cười gằn nói:
– Muốn đi? Hừ, một cái cũng đi không được!
Hắn cũng không muốn bị cường giả của Tử Nguyệt Hoàng Triều truy sát khắp thiên hạ, bởi vậy hắn phải diệt khẩu tất cả mọi người, như vậy tự nhiên không ai biết chuyện đã xảy ra hôm nay.
– Đi!
Tiêu Vĩnh Niên nói.
– Ta sẽ ngăn hắn!
– Ngăn được sao?
Giản Kỳ Chính cười gằn, hắn vung Hắc Kiếm, giơ lên cao cao, nhưng không có vung xuống, tựa hồ đang tìm kiếm mục tiêu.
Tất cả mọi người lo sợ bất an, đây chính là một vị Linh Anh Cảnh đỉnh cao, hơn nữa còn có Linh khí, ai có thể địch? Chuyện này quả thật là ai lên người đó chết, người nào không sợ hãi chứ?
Lăng Hàn chuẩn bị ra tay, mọi người cùng nhau huấn luyện hai tháng, làm sao cũng có chút cảm tình.
Vù!
Đúng lúc này, một đạo khí thế đáng sợ cuốn qua, để tất cả mọi người khó chịu, khó chịu đến muốn thổ huyết.
Một ông lão vô thanh vô tức xuất hiện, bề ngoài xấu xí, lạnh nhạt nói:
– Người nào là Lăng Hàn?
Giản Kỳ Chính đang vô cùng đắc ý, đột nhiên bị người đánh gãy, nhất thời trong lòng không vui, lạnh lùng nói:
– Ngươi là người phương nào, nơi này có chỗ ngươi xen mồm sao…
Đùng!
Còn chưa nói xong, cả người hắn đều nổ tung, máu tươi tung toé lên thân mấy người bên cạnh, để mấy người kia kêu rên, sắc mặt khó coi.
Đây là huyết nhục của một vị Linh Anh Cảnh, tràn ngập khí tức đáng sợ, để thân thể của bọn họ muốn nổ tung theo.
Tất cả mọi người kinh hãi nhìn lão giả kia, đây cũng quá mạnh đi, một chiêu liền miểu sát Linh Anh Cảnh đỉnh cao, lẽ nào là Hoá Thần Cảnh, thậm chí là Hoá Thần Cảnh cấp cao?
– Tiền bối xưng hô như thế nào?
Tiêu Vĩnh Niên ôm quyền nói, mặc dù đối phương thay bọn họ tiêu trừ một họa lớn, nhưng “Lăng Hàn” là thủ hạ của hắn, mà đối phương hiển nhiên không có ý định tìm Lăng Hàn uống trà.
Làm huấn luyện viên, hắn có trách nhiệm bảo vệ thủ hạ.
Ông lão kia đảo qua Tiêu Vĩnh Niên một chút, lạnh nhạt nói:
– Lão phu họ Ngư, không muốn là địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều, vì lẽ đó giao tiểu tử Lăng Hàn ra đây, lão phu lập tức liền đi.
Ngư?
Lăng Hàn lập tức bừng tỉnh, đây là Ngư gia Thất Tổ.
Trước đó thời điểm ở bí cảnh, hắn làm thịt một người tên Ngư Huyền Anh, nghiêm chỉnh mà nói, là Hổ Nữu giết, nhưng khẳng định tính lên người hắn, bây giờ người ta đến báo thù.
Đây là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, tuyệt đối không phải Tiêu Vĩnh Niên có khả năng ngang hàng.
Có điều, chính như Ngư gia Thất Tổ nói, hắn không muốn là địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều, bởi vậy không dám ra tay giết chết, bằng không Thiên Nhân Cảnh nào dễ nói chuyện như vậy?
Nhưng nếu như Tiêu Vĩnh Niên nói không, Ngư gia Thất Tổ tất sẽ không hạ thủ lưu tình, không muốn đắc tội cũng không có nghĩa là không thể đắc tội, dù sao thiên hạ này còn không phải của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Mà ai lại dám coi khinh Ngũ Đại Tông Môn, ai biết gốc gác của bọn họ thâm hậu cỡ nào.
Lăng Hàn quả đoán đứng dậy, họa là hắn trêu, tự nhiên không thể tai vạ tới người khác, lại nói, Tiêu Vĩnh Niên căn bản không ngăn được tai họa, hà tất để hắn không công chết mất?
– Lăng Hàn, trở lại!
Tiêu Vĩnh Niên vừa thấy, lập tức quát lên.
Lăng Hàn khoát tay áo một cái nói:
– Huấn luyện viên, người này là Ngư gia Thất Tổ, tu vi Thiên Nhân Cảnh.
Phốc!
Tất cả mọi người phun ra ngoài, trên đời này có bao nhiêu Phá Hư Cảnh? Dưới Phá Hư Cảnh chính là Thiên Nhân Cảnh, một ngón tay liền có thể giết chết toàn bộ bọn họ.
Tiêu Vĩnh Niên chỉ hơi sững sờ, liền quả quyết nói:
– Nói bậy, Binh dưới tay lão tử đương nhiên là có lão tử bảo vệ, trừ khi lão tử chết, nếu không ai cũng đừng hòng động ngươi một sợi tóc.
– Tuy lão phu không muốn là địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều, nhưng nếu ngươi cố ý chặn ngang, vậy thì đi chết đi!
Ngư gia Thất Tổ ra tay, đập tới Tiêu Vĩnh Niên.
Oành!
Một chưởng vỗ qua, trên đất hiện ra một cái hố sâu, nhưng Tiêu Vĩnh Niên lại không gặp.
Ánh mắt của Ngư Gia Thất Gia đảo qua, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ nói:
– Ngươi tự thân khó bảo toàn, còn dám quản việc không đâu?
Lăng Hàn thả Tiêu Vĩnh Niên xuống, vừa nãy nếu không có hắn đúng lúc ra tay, kéo Tiêu Vĩnh Niên qua một bên, lúc này Tiêu Vĩnh Niên tất như Giản Kỳ Chính, trở thành một thi thể mơ hồ không thể tả.
Tiêu Vĩnh Niên khiếp sợ, Lăng Hàn vừa ra tay hắn liền phát hiện thực lực của đối phương vượt xa hắn, bởi vì hắn tuyệt đối không thể tránh được một đòn này.
– Chí ít hiện tại ta còn sống đúng hay không?
Lăng Hàn cười nói, hắn để Tiêu Vĩnh Niên xuống.
– Huấn luyện viên, do ta đến đi.
Ngư Gia Thất Tổ cũng không vội ra tay nói:
– Giết người Ngư gia ta, ngươi nhất định phải chết! Có điều, lão phu cũng là người thông tình đạt lý, liền để ngươi lựa chọn chết như thế nào, được không?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Vậy ta trước chọn chết già?
– Cái này không hiện thực!
Ngư gia Thất Tổ cười gằn.
– Ngươi nhất định phải chết vào hôm nay!
– Ta lại không nghĩ vậy!
Một thanh âm vang lên.
– Ai!
Ngư gia Thất Tổ lập tức quát lên, lấy thực lực của hắn lại không thể phát hiện vị trí của người nói chuyện.
– Ồ, sao thanh âm này có chút quen thuộc nhỉ?
Lăng Hàn nói nhỏ, đây là thanh âm của một cô gái, anh khí mười phần.
– Đi ra!
Ngư gia Thất Tổ lại quát lên, hắn không ngừng chuyển động thân thể, nhìn quét chung quang.
– Dám ngăn cản lão phu, lại không dám đi ra gặp người sao? Hừ, vậy lão phu cũng không thèm để ý, trực tiếp giết người này là được.
Hắn chỉ vào Lăng Hàn, đằng đằng sát khí.
– Cút ngay lập tức, bằng không… chết!
Thanh âm kia lại vang lên.
– Giả vờ thần bí!
Ngư gia Thất Tổ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, tay giơ lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 743: Hải Nữu Tái Hiện
Vẻ mặt của Lăng Hàn nghiêm nghị, một tên Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa còn là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, vượt xa sức chiến đấu cực hạn của hắn hiện tại, hắn gắng đón đỡ, e là chỉ có thể bị trọng thương.
Đương nhiên nếu chỉ một chiêu, hắn khẳng định không chết được, dù sao thể phách và sức khôi phục của hắn đều quá mạnh mẽ.
– Toàn Nhi, lại đây!
Lăng Hàn nói, hắn tự nhiên không thể một người trốn vào trong Hắc Tháp.
Cũng còn tốt, tuy Hổ Nữu và con thỏ đi theo, nhưng đều ở phía xa, không có tập hợp lại, nghĩ đến dù bị Ngư gia Thất Tổ nhìn thấy cũng sẽ không thèm đếm xỉa.
Chư Toàn Nhi chậm rãi đi tới, không dám hành động quá nhanh, sợ làm Ngư gia Thất Tổ phản ứng.
Ngư gia Thất Tổ nào để Lăng Hàn hoặc Chư Toàn Nhi ở trong lòng, chỉ là Linh Anh Cảnh, Sinh Hoa Cảnh mà thôi, một ngón tay liền có thể ép chết.
Hắn vẫn đang tìm kiếm tăm tích người bí ẩn kia nói:
– Nếu ngươi không chịu đi ra, vậy lão phu liền không khách khí!
Hắn giơ tay phải lên cao, đè xuống Lăng Hàn.
Đùng… một bóng người bay lên, nặng nề va vào trong kiến trúc của ổ sơn tặc, oành oành oành… trực tiếp đụng gãy mười mấy gian nhà mới ngừng lại.
Đó là Ngư gia Thất Tổ, hắn lại bị người đánh bay!
Tê, hắn giẫy giụa bò dậy, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân chí ít đứt mười mấy cây, hiện tại bị hắn dùng nguyên lực tiếp lại, bằng không hắn ngay cả bò cũng bò không nổi.
Đây là người nào, cũng quá mạnh mẽ đi, một cái tát liền đánh bay mình, thậm chí hắn không có thời gian phản ứng.
Hắn ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy một người bịt mặt xuất hiện ở địa phương hắn đứng lúc trước, có điều cho dù trên mặt che lại, cũng có thể từ vóc người nhìn ra đó là một cô gái, thon dài thướt tha, có thể nói hoàn mỹ… nếu không phải bộ ngực hơi nhỏ một chút.
Mọi người vừa mừng vừa sợ, tuy còn không biết thân phận của nữ tử che mặt kia, nhưng đối địch với Ngư gia Thất Tổ hẳn là việc tốt chứ?
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua bộ ngực của nữ tử che mặt kia, liền bật thốt lên:
– Hải Nữu!
Thực lực mạnh như vậy, mà nữ nhân ngực bằng như thế thực là không nhiều.
– Ngươi còn dám nói lung tung, ta liền giết ngươi!
Nữ tử che mặt lạnh lùng nói.
Lăng Hàn nhe răng:
– Ngươi khôi phục ký ức?
Nếu như Hải Nữu, vậy nàng sẽ tung tung viên gạch chạy tới, nhưng nếu như Hách Liên Tầm Tuyết, này chính là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, từ tình huống trước mắt đến xem, hiển nhiên là người sau.
Nhưng tại sao đối phương lại ra tay giúp đỡ nhỉ?
Lẽ nào cảm thấy tự tay giết hắn sẽ càng thêm hả giận? Lại nói, bọn họ cũng không có thù oán gì, chỉ là hắn hãm hại nàng một lần mà thôi, sao thù lâu như vậy, sao không nhất tiếu mãn ân cừu, dù sao mọi người cùng nhau sinh hoạt rất lâu nha.
Hách Liên Tầm Tuyết không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Ngư gia Thất Tổ nói:
– Vừa nãy bảo ngươi lăn ngươi không lăn, hiện tại còn muốn đi sao?
Ngư gia Thất Tổ ôm quyền nói:
– Tôn giá, người này giết người Ngư gia ta, lão phu tìm hắn trả thù là hợp tình hợp lý.
Nếu tôn giá bảo đảm hắn, lão phu liền thả xuống đoạn ân oán này, được không?
– Hừ!
Hách Liên Tầm Tuyết thật giống như nín một bụng tức giận, giờ khắc này cuối cùng tìm được điểm phát tiết, uy nghiêm đáng sợ nhìn Ngư gia Thất Tổ, sát khí lưu chuyển.
Lăng Hàn nhe răng, hắn cảm giác cái tức giận này hẳn giành cho mình, nhưng không biết dây thần kinh nào của Hải Nữu bị chạm, lại buông tha chính chủ như hắn, chuyển đến trên người Ngư gia Thất Tổ.
Chúc ngươi may mắn, hắn thầm nói.
Ngư gia Thất Tổ cũng giận dữ, mọi người đều là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, hắn đã hạ tư thái đến mức thấp nhất, hơn nữa còn bị ngươi vỗ một tát, ngươi còn muốn thế nào? Hắn phẩy tay áo một cái nói:
– Tôn giá, lão phu cũng không phải dễ trêu!
Hắn lấy ra một cái bia đá màu xanh, phía trên có mạch văn đan dày, tràn ngập khí tức cổ xưa.
Lăng Hàn ồ một tiếng, biết cái này tất nhiên là cổ bảo.
Kỹ thuật rèn đúc Linh khí đã sớm thất truyền, hiện tại võ giả đều ôn dưỡng binh khí, truyền vào ý chí võ đạo và nguyên lực bảo thân, lâu dần tự nhiên thành Linh khí, cùng võ giả một mạch kế thừa, phát huy ra uy năng mạnh nhất.
Nhưng ở cổ đại, Linh khí đều do Chú khí sư chế tạo, lấy phương thức điêu khắc lạc ấn mạch văn, chuyện này ý nghĩa, Linh khí ở trong tay ai cũng có thể phát huy ra uy lực mạnh nhất, hơn nữa còn có khả năng vượt qua cảnh giới của võ giả.
Một cường giả Thiên Nhân Cảnh không sử dụng Linh khí mình ôn dưỡng, lại lấy ra một Linh khí cổ xưa, nói rõ uy năng của Linh khí này trên Linh khí của hắn.
Không thể xem thường.
Lăng Hàn có chút ngứa tay, muốn lấy Hóa Thiên Oản ra thu tấm bia đá kia, nói vậy Thạch Linh nhất định sẽ rất thèm ăn.
Hách Liên Tầm Tuyết không chút để ý, để một tay ra sau, chỉ dùng tay phải nói:
– Đối phó ngươi, một tay là được rồi!
Ngư gia Thất Tổ tức giận đến muốn điên, hắn thành danh đã lâu, Thiên Nhân Cảnh cũng là tồn tại cao cấp ở thế gian, ai thấy hắn không cung kính hành lễ? Nhưng hiện tại lại bị miệt thị như vậy, để hắn cảm giác vô cùng nhục nhã.
Hắn lấy ra bia đá, vù, tấm bia đá này lập tức bay lên, ở trên bầu trời toả sáng hào quang, cấp tốc phóng to, đã biến thành một ngọn núi nhỏ, sau đó đập tới Hách Liên Tầm Tuyết.
Không có hoa chiêu gì, chỉ có một chữ… đập!
Hách Liên Tầm Tuyết hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, nàng cảm ứng được, hiện tại tấm bia đá này cực kỳ nặng, phỏng chừng còn đáng sợ hơn một ngọn núi.
Kỹ thuật luyện khí của cổ nhân thực thần kỳ, phỏng chừng đây là luyện hóa một ngọn núi chân chính a, thời điểm sử dụng là trực tiếp đập người.
Khi trọng lượng đạt tới trình độ nhất định, như vậy nện xuống chính là công kích cường đại nhất thế gian.
Nàng hừ một tiếng, bắn ra, thân hóa lôi đình, cực nhanh giết ra ngoài.
Thật nhanh!
Lăng Hàn cảm thấy hoa mắt, căn bản không thể bắt lấy hình bóng của Hách Liên Tầm Tuyết.
Phải biết sau khi hắn tu luyện Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ có thể so với Thiên Nhân Cảnh, như vậy Hách Liên Tầm Tuyết ở Thiên Nhân Cảnh luyện thành Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ sẽ kinh khủng đến mức nào?
Dù cho Phá Hư Cảnh cao cao tại thượng, tốc độ của nàng chí ít cũng có thể sánh ngang?
Trong nháy mắt Hách Liên Tầm Tuyết liền giết tới trước người của Ngư gia Thất Tổ, tay nhỏ đánh ra, nhắm thẳng cái trán của đối phương.
Ngư gia Thất Tổ vội giơ tay chống đỡ, trên mặt có vẻ hoảng sợ, tốc độ của Hách Liên Tầm Tuyết hoàn toàn ra khỏi dự liệu của hắn, đây cũng quá nhanh đi, sắp để hắn không có thời gian phản ứng.
Oành oành oành… hai Thiên Nhân Cảnh ác chiến, nhưng hoàn toàn là Ngư gia Thất Tổ chịu đòn, căn bản không thể đánh trả.
Mạnh, thật mạnh!
Lăng Hàn thầm nói, Hách Liên Tầm Tuyết vốn là thiên tài Hải tộc, không chỉ nguyên lực bước vào Thiên Nhân Cảnh, thể thuật cũng không kém chút nào, cường giả song tu như vậy tự nhiên nghiền ép người tu nguyên lực cùng cấp.
Hiện tại nàng lại tu thành một môn thần thông, vậy càng như hổ thêm cánh.
Cùng cảnh giới chiến một trận liền có thể thấy được, uy năng của thần thông khủng bố cỡ nào.
Ngư gia Thất Tổ giận dữ, hắn thậm chí ngay cả góc áo của Hách Liên Tầm Tuyết cũng sờ không được, chỉ có bị tàn nhẫn đánh.
Hắn giận dữ công tâm, triệu hoán tấm bia đá kia lại, nhắm mình đập xuống.
Ngươi trốn hay không, không né liền đập ngươi luôn!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 744: Đây Là Con Trai Của Ngươi
Một chiêu này rất hèn hạ, nhưng hữu hiệu.
Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên sẽ không đồng quy vu tận với đối phương, thân hình lấp lóe, né tránh phạm vi bia đá đập xuống.
Ngư gia Thất Tổ thấy chiêu này hữu hiệu, không khỏi cạc cạc cười quái dị, kéo tấm bia đá kia giết tới Hách Liên Tầm Tuyết.
Hắn tự nhiên biết lấy tốc độ của Hách Liên Tầm Tuyết, mình không thể đánh giết đối phương, nhưng có thể đánh đuổi đối phương.
Hắn muốn, là mệnh của Lăng Hàn!
Hách Liên Tầm Tuyết tựa hồ rất kiêng kỵ, không muốn liều mạng với Ngư gia Thất Tổ, bằng không thể phách cường hoành của nàng còn trên Lăng Hàn, hoàn toàn có tư cách chống đỡ Linh khí loại hình trọng lực này.
Điều này làm cho Lăng Hàn tấm tắc kêu kỳ lạ, không thể nào hiểu được, lẽ nào lúc trước mất trí nhớ lại ảnh hưởng Hách Liên Tầm Tuyết hiện tại, làm cho nàng đánh nhau trói tay trói chân.
Ngư gia Thất Tổ công liên tiếp, Hách Liên Tầm Tuyết liền lùi lại, lập tức nghịch chuyển tình thế.
– Tôn giá, lão phu không chấp nhặt với ngươi, hiện tại ngươi đi, lão phu coi như không có chuyện gì phát sinh!
Ngư gia Thất Tổ nói, hắn thực không muốn kết làm tử thù với cường giả như vậy.
Hách Liên Tầm Tuyết chỉ hừ lạnh, tay trắng vỗ nhẹ, tạo nên làn sóng nguyên lực, có mạch văn thoáng hiện, uy năng cực kỳ đáng sợ.
– Hừ, vậy lão phu cũng lười phí lời với ngươi!
Ngư gia Thất Tổ cười gằn, hắn đột nhiên xoay người, đưa mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
– Trước hết giết ngươi!
Đây mới là mục tiêu chuyến này của hắn.
Trên người người này có Bảo Châu vạn năm, hắn nhất định phải đắc thủ, đương nhiên giết Lăng Hàn báo thù cũng là một nguyên nhân, nhưng so với Bảo Châu vạn năm, đây chỉ là thuận tay.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Yêu nghiệt, xem bản tọa thu phục ngươi!
Hắn ném Hóa Thiên Oản ra, vù, bảo bát phát sáng, từng đạo mạch văn sống lại, toả ra hào quang óng ánh.
Ầm ầm ầm… tấm bia đá kia cấp tốc bay tới Hóa Thiên Oản, mà trong quá trình này, bia đá cũng thu nhỏ lại vô hạn.
– Cái gì!
Ngư gia Thất Tổ kinh hãi, hắn cảm giác đang mất liên hệ với Linh khí kia, hắn quát lên một tiếng, giết tới Lăng Hàn.
Linh khí này là hắn thu được ở trong một mộ cổ, trợ giúp hắn giết qua mấy cường giả cùng cấp, chính là lá bài tẩy lớn nhất của hắn, tuyệt đối không thể mất!
Mà Lăng Hàn lấy ra cái thạch bát kia lại có thể ảnh hưởng, hấp thu bia đá, điều này làm cho hắn kinh hãi cũng đại hỉ, nếu có thể lấy cái bát kia, vậy chẳng phải hắn lại thêm một bảo vật?
Hắn đầy vẻ tham lam, tay phải thò ra tóm tới Lăng Hàn.
– Hừ!
Sau lưng hắn bỗng nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh xem thường.
Mịa!
Hắn thầm nói, ý nghĩ vẫn chưa chuyển qua, chỉ cảm thấy ngực đau xót, cả người bị đánh bay ra ngoài, chỉ thấy bóng người của Hách Liên Tầm Tuyết càng ngày càng nhỏ ở trong mắt hắn.
Quả nhiên, lại bị đánh bay!
Lần này hắn không có may mắn như vậy, Hách Liên Tầm Tuyết đuổi theo, bắt đầu đánh hắn tơi bời.
Không còn Linh khí hộ thân, hắn không phải đối thủ của Hách Liên Tầm Tuyết, người ta là nguyên lực, thể thuật song tu, lại thêm bí kỹ của Hải tộc, sức chiến đấu tuyệt đối đáng sợ.
Chỉ một hồi, Ngư gia Thất Tổ liền bị giết đến đại bại, chỉ có thể trốn bán sống bán chết.
Thiên Nhân Cảnh dù sao cũng là Thiên Nhân Cảnh, hắn thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, tốc độ nhanh đến mức thái quá, đạt đến trình độ sánh ngang Hách Liên Tầm Tuyết.
Nhưng hao tổn như vậy là không thể nghịch chuyển, tiêu hao là tuổi thọ của hắn, chí ít mấy chục năm a!
Có điều so với bị Hách Liên Tầm Tuyết giết tại chỗ, ít mấy chục năm tự nhiên không nhiều.
Hách Liên Tầm Tuyết muốn truy cũng được, nàng thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, nhất định có thể đuổi theo.
Nhưng nàng tự nhiên không muốn, chỉ đuổi hai bước liền ngừng lại, xoay người nhìn Lăng Hàn.
– Đại nhân, đa tạ ngươi giúp đỡ, Tử Nguyệt Hoàng Triều tất có tạ lễ, nhưng nếu ngươi muốn bất lợi với Lăng Hàn, còn phải trước tiên qua cửa ải của ta!
Tiêu Vĩnh Niên hoành thân che ở trước Hách Liên Tầm Tuyết.
Đây là tôn chỉ của Tử Nguyệt Hoàng Triều, làm lão đại phải bảo vệ tốt tiểu đệ, bằng không tiểu đệ há có thể bán mạng cho ngươi?
Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay phất một cái, Tiêu Vĩnh Niên bị nàng đẩy qua một bên.
Nàng đứng ở trước người Lăng Hàn, ánh mắt lấp loé, thật giống như đang do dự cái gì.
– Hải Nữu, có chuyện gì mọi người ngồi xuống từ từ nói, không có gì là không thể thương lượng.
Lăng Hàn cười nói, hắn đã cất bia đá đi, Thạch Linh sắp đột phá Hoá Thần Cảnh, nếu như còn có thể luyện hóa tấm bia này, Thiên Nhân Cảnh cũng không xa.
Lúc này mới có thể xem như một tay chân hợp cách.
Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay ra, ôm lấy Lăng Hàn, xèo, nàng xoay người rời đi.
– Cô gái ngốc! Cô gái ngốc!
Hổ Nữu nhảy ra, vội vàng đuổi theo.
Nàng cái gì cũng có thể không để ý, nhưng tuyệt đối không cho phép có người cướp Lăng Hàn.
– Tiểu nha đầu, chờ Thỏ Gia một chút!
Con thỏ cũng vội vã đuổi theo.
Chư Toàn Nhi cũng không chậm, nhưng tu vi của nàng yếu nhất, chỉ có thể rơi vào phía sau cùng.
Tiêu Vĩnh Niên giãy dụa bò lên, nhưng cảm giác ngực đau xót, một hơi chậm chạp khó tụ, nhất thời lại đặt mông ngồi trên đất.
Các tân binh thì không người nào dám truy, kia là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, bọn họ đuổi tới tặng đầu người sao?
Người ta không đại khai sát giới đã khai ân, nhưng đừng chán sống a!
– Về nơi đóng quân!
Tiêu Vĩnh Niên biết để những lính mới này truy kích là không hiện thực, kế sách hiện thời chỉ có thông báo tin tức lên trên, tuy chỉ là một lính mới, nhưng Tử Nguyệt Hoàng Triều tuyệt không cho phép bất luận người nào bắt nạt người mình, nhất định sẽ có cường giả chạy tới, có thể là một vị Tướng, thậm chí là Vương!
Xèo, Hách Liên Tầm Tuyết ôm lấy Lăng Hàn không ngừng bay, tốc độ của nàng kinh người, dù cho ôm lấy Lăng Hàn cũng không chậm hơn bao nhiêu.
Rất lâu sau đó, nàng ngừng lại, ném hắn lên đất.
Lăng Hàn cũng không có trốn vào Hắc Tháp, nếu Hách Liên Tầm Tuyết muốn giết hắn, thì sẽ không mang hắn chạy.
Hắn phủi mông đứng lên nói:
– Tính khí của ngươi lại tăng trưởng rồi!
Hách Liên Tầm Tuyết tàn nhẫn theo dõi hắn, đột nhiên ra tay đánh người, oành oành oành, tàn nhẫn đánh một trận.
Đồng dạng, nàng ra tay tuy nặng, nhưng không có sát chiêu, bởi vậy Lăng Hàn chỉ toàn lực bảo vệ khuôn mặt anh tuấn, cái khác ngươi đánh đi.
Chẳng qua hắn cảm thấy kỳ quái, tại sao Hải Nữu này càng ngày càng không bình thường.
Hách Liên Tầm Tuyết đánh đủ, cuối cùng thu tay lại, nàng cởi áo khoác xuống, trên lưng bọc một hài tử mới sinh, giờ khắc này đang ngủ say, còn duỗi ra một ngón tay đút vào miệng hút hút, cực kì đáng yêu.
Chẳng trách trước đó nàng không liều mạng với tấm bia đá kia, hẳn là lo lắng thương tổn hài tử, bằng không lấy thực lực cùng tính khí của nàng, chống đỡ thì lại làm sao?
Ồ, lẽ nào đây là con trai của nàng?
Hách Liên Tầm Tuyết ôm con trẻ nhìn một hồi, mới đưa tới Lăng Hàn nói:
– Chăm sóc nó thật tốt, nếu như nó mất một sợi lông, ta liền giết ngươi! Giết ngươi một vạn lần!
Lăng Hàn theo bản năng tiếp nhận, sau đó gãi gãi đầu nói:
– Ta thật không biết nuôi hài tử thay người khác a!
Đầu của Hải Nữu này lại bị đập choáng váng sao, lại muốn hắn chăm sóc hài tử?
– Đây là con trai của ngươi!
Hách Liên Tầm Tuyết tức giận nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 745: Thật Sự Làm Cha
Đây là con trai của ngươi!
Phốc!
Lăng Hàn nhất thời phun ra ngoài:
– Này này này, chúng ta quen thuộc quy quen thuộc, nhưng ngươi không thể nói hưu nói vượn nha! Ta vẫn là đồng nam, từ đâu tới nhi tử! Ngươi muốn ta chăm sóc hài tử thay ngươi, để ta làm người tốt coi như thôi, nhưng không thể oan uổng ta như thế!
Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, một phát bắt được ngực của hắn kéo đến:
– Ánh mắt của ngươi mù sao, không thấy con trai của ngươi giống ngươi như đúc sao?
Lăng Hàn nhìn kỹ, đây thật là khó nói.
Bởi vì đời này hắn không soi gương mấy lần, đối với tướng mạo của mình vẫn dừng lại ở đời trước.
Hắn không khỏi nhe răng, sau này nếu như sinh hài tử với Thiên Phượng Thần Nữ, Chư Toàn Nhi, vậy rốt cuộc coi như của hắn, hay tính vào tiền thân?
Đau đầu a, món nợ này tựa hồ hơi khó tính.
Hách Liên Tầm Tuyết càng thêm nổi giận, lúc này ngươi còn dám thất thần? Nàng vẩy vẩy Lăng Hàn nói:
– Nghe cho kỹ, đây là con trai của ngươi, hảo hảo nuôi cho ta, nếu như lúc ta trở lại phát hiện nó thiếu một sợi tóc, ta liền chặt ngươi nuôi cá!
Lăng Hàn vung tay nói:
– Được rồi, ta tạm tin tưởng đây là con trai của ta…
– Cái này vốn là con trai của ngươi!
Hách Liên Tầm Tuyết chen miệng.
Lăng Hàn thở dài nói:
– Sao ta không nhớ cùng ngươi… cái kia qua nhỉ!
Khuôn mặt của Hách Liên Tầm Tuyết đỏ lên, nhưng che mặt cũng không sợ bị người nhìn thấy nói:
– Ngươi đã quên, ở thời điểm thu được thần thông Lôi Động Cửu Thiên sao?
Lăng Hàn đột nhiên cả kinh, lúc trước cô gái ngốc này xung kích khu vực lôi đình, hắn muốn kéo đối phương trở về, kết quả bị lôi đình cuốn vào, quần áo của hai người đều nát, sau đó lại quấn quít lấy nhau.
Lẽ nào, khi đó không cẩn thận làm thịt cô nàng này?
Dựa vào, đồng tử thân của ca a!
Lăng Hàn thầm kêu thảm một tiếng, đời này lần thứ nhất hắn lại mơ mơ hồ hồ liền mất đi? Hắn có chút nói lắp:
– Tại sao chuẩn như vậy, một lần liền mang thai?
– Ngươi cho rằng ta muốn sao?
Hách Liên Tầm Tuyết tức giận, giơ nắm đấm lên muốn đánh, nhưng vẫn nhịn xuống.
– Ta trở lại Hải tộc, cũng không lâu lắm liền phát hiện có thai, nên trốn đi chuẩn bị lặng lẽ sinh hài tử ra, nhưng vẫn tiết lộ phong thanh, hiện tại đang bị gia tộc và Tiên Vu Vương tộc đuổi bắt, bằng không, ta cần ngươi tới chăm sóc hài tử sao?
Lăng Hàn không hỏi đối phương tại sao không xoá sạch hài tử, hắn khiếp sợ, tỉ mỉ nhìn nhi tử, tràn ngập từ ái.
Hắn lại có nhi tử!
Kiếp trước hắn say mê đan đạo, tuy có vô số mỹ nữ đầu hoài tống bão, nhưng hắn nhìn nhiều một cái cũng không có thời gian.
Hiện tại, ôm một hài tử nắm giữ huyết mạch của hắn ở trong tay, thật giống như lập tức sản sinh một loại liên hệ tâm linh nào đó, để hắn vô cùng kích động.
– Ta có nhi tử?
Hắn ngẩng đầu nhìn Hách Liên Tầm Tuyết.
– Rất xin lỗi, chỉ sinh một đứa, không thể sinh Long Phượng thai!
Hách Liên Tầm Tuyết cắn răng nói, vẫn oán hận không ngớt.
Lăng Hàn vui sắp hỏng rồi, không chút nghĩ ngợi nói:
– Không có chuyện gì, sau này lại sinh cũng được!
Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, lần thứ hai tóm lấy Lăng Hàn nói:
– Ngươi còn muốn lên ta?
Thực sự là một nữ Bạo Long!
Lăng Hàn âm thầm khâm phục mình, lại thật làm dũng sĩ cưỡi rồng! Hắn vỗ vỗ tay của Hách Liên Tầm Tuyết, nghiêm mặt nói:
– Nhi tử ngươi cũng sinh ra cho ta, đương nhiên chính là người của Lăng gia ta, sau này không cho phép lại chạy tới chạy lui, hảo hảo nuôi hài tử cho ta!
Cũng thật là bá đạo!
Hách Liên Tầm Tuyết hừ lạnh nói:
– Ngươi cho rằng ta muốn tới tìm ngươi? Nếu không phải ta bị hai đại thế lực truy sát, ngươi đời này cũng đừng hòng nhìn thấy ta! Hiện tại, ngươi chăm sóc hài tử thật tốt, ta biết ngươi có một Linh khí, có thể thu nhận vật còn sống, hài tử ở chỗ của ngươi, sẽ không bị bất luận người nào biết! Ta sẽ dẫn truy binh đi, nếu như ta không chết… ngươi giao hài tử cho ta, chúng ta cả đời không qua lại với nhau!
– Ngươi điên sao?
Lăng Hàn cũng giận dữ.
– Hài tử không có ta một mình ngươi sinh được sao? Ta mặc kệ lúc trước là làm sao ăn ngươi, ngươi đã là nữ nhân của ta, ngay cả nhi tử cũng sinh, ta sẽ trơ mắt nhìn ngươi chết sao?
Hách Liên Tầm Tuyết hơi có chút cảm động, nhưng lập tức nói:
– Không nên hành động theo cảm tình, ngươi căn bản không biết hai đại Vương tộc Hách Liên, Tiên Vu lợi hại, chỉ là Phá Hư Cảnh cũng hơn ba mươi tên, Thiên Nhân Cảnh nhiều đến mấy trăm, này chỉ là một tộc, không phải hai!
Xác thực rất mạnh, nhưng nghĩ tới Ngũ Đại Tông Môn chí ít có chừng trăm Phá Hư Cảnh, Lăng Hàn sẽ không quan tâm.
Hắn nói:
– Ngươi chỉ biết ta có Linh khí chứa đựng vật còn sống, nhưng không biết Linh khí này đến tột cùng mạnh đến trình độ nào! Được rồi, ngươi không nên chống cự thần thức của ta bao vây, ta mang ngươi đi vào mở mang kiến thức một chút.
Khà khà, tiến vào Hắc Tháp, ngươi liền đàng hoàng nuôi hài tử cho ta đi!
Nếu được lựa chọn, Hách Liên Tầm Tuyết tự nhiên không muốn rời nhi tử, nàng do dự một chút mới nói:
– Được, ngươi đến đây đi!
Lăng Hàn lấy thần thức bao vây Hách Liên Tầm Tuyết và nhi tử, vèo, ba người đồng thời tiến vào Hắc Tháp.
– Cái gì!
Hách Liên Tầm Tuyết khiếp sợ, tại sao không gian này lớn như vậy? Này quả thật chính là một bí cảnh a!
– Thế nào?
Lăng Hàn cười nói.
– Khi ta tiến vào nơi này, không gian linh khí sẽ hóa thành một hạt giới tử, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể tìm, ở đây là tuyệt đối an toàn.
Hách Liên Tầm Tuyết bừng tỉnh, chẳng trách lần thứ nhất nàng phát hiện Lăng Hàn thì nổ ra một đòn, nhưng đối phương bỗng nhiên biến mất, hóa ra là nắm giữ bí bảo như vậy!
– Được, ta liền ở đây, trốn mười mấy hai mươi năm, chờ gió êm sóng lặng sẽ rời đi.
Nàng gật đầu nói.
– Nha nha!
Hài tử đột nhiên tỉnh lại, phát hiện mình đang bị một người xa lạ ôm lại không khóc, chỉ trợn to mắt nhìn Lăng Hàn, còn duỗi tay nhỏ ra bĩu môi, nhếch miệng cười, chụp vào mặt của Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi tuôn ra từ ái, chủ động dán mặt lên, để nhi tử tóm lấy.
Tiểu tử lập tức vui cười, xoa mặt của Lăng Hàn, thật giống như coi hắn là món đồ chơi.
Lăng Hàn cười nói:
– Khí lực của tiểu tử này thật lớn, tương lai khẳng định có tiền đồ!
Này cũng không phải khoe khoang, khí lực của tiểu tử này xác thực rất lớn, tuyệt không dưới Luyện Thể tầng chín.
Hách Liên Tầm Tuyết ngạo nhiên nói:
– Đó là tự nhiên, huyết mạch Chân Long của hắn còn trên ta!
– Không hổ là con của Lăng gia!
Lăng Hàn không nhìn thẳng nàng.
Khuôn mặt của Hách Liên Tầm Tuyết co giật, người đàn ông này thật không biết xấu hổ a, nhi tử rõ ràng nắm giữ Chân Long huyết mạch mới có cự lực khủng bố, Nhân tộc đâu thể nào làm được?
– Ô oa!
Tiểu tử đột nhiên khóc lên.
Lăng Hàn mờ mịt nói:
– Làm sao vậy?
Hách Liên Tầm Tuyết cho hắn một cái liếc mắt nói:
– Nhi tử đói bụng!
Nàng ôm hài tử tới, muốn vén áo lên, nhưng lại trừng Lăng Hàn một chút nói:
– Còn không xoay người?
– Thiết, lại không phải không có xem qua, hơn nữa bằng phẳng như vậy, ai muốn nhìn chứ!
Lăng Hàn vẫy vẫy tay, nhưng theo lời quay người đi.
Hách Liên Tầm Tuyết nghiến răng, lại muốn giết người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Bắc Tống Phong Lưu [Audio] Bắc Tống Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bac-Tong-Phong-Luu.jpg)







