[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 147 : Lang Gia Thư Các (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Lang Gia Thư Các
Tới chậm sao?
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, nơi này có ít nhất hơn một trăm người, hơn nữa còn chỉ là ở ngoài lầu các, bên trong không biết còn có bao nhiêu người.
– Lão huynh, hỏi một chút, tình huống nơi này thế nào?
Lăng Hàn kéo một người hỏi.
Vận khí của hắn không tệ, gặp phải một người thích khoe khoang, liền thao thao bất tuyệt nói cho hắn.
Đây là một Thư Các, cất giấu rất nhiều bí pháp, có võ kỹ, có công pháp… Mỗi một bí pháp đều bao vây trong một quang cầu, bay lượn ở trên bầu trời, muốn có được nhất định phải ra tay chặn lại, bắt được, phá vỡ quả cầu ánh sáng, bí pháp ở trong đó chính là của ngươi.
Mỗi người chỉ có thể vào một lần, dài nhất một ngày, nếu được một phần bí pháp, mặc kệ đã đến giờ hay chưa, đều sẽ bị đưa ra.
Lăng Hàn kinh ngạc:
– Nơi này không phải có Phá Hư Cảnh sao, trực tiếp thu lấy Thư Các không phải càng thêm đơn giản sao?
Lấy nguyên tổ thật tốt, quản ngươi bí pháp gì cũng là của ta.
Người kia cười ha ha:
– Người trẻ tuổi, may mà ngươi hỏi là lão phu, nếu không người khác khẳng định không biết!
Hắn hạ thấp giọng, giả vờ thần bí nói.
– Nói cho ngươi biết, lầu các này chính là một trận pháp, một khi trận pháp gặp phải phá hoại, sẽ phá hủy tất cả bí pháp giấu trong đó.
Lăng Hàn bừng tỉnh, mạnh mẽ thu lấy, chỉ có thể trắng tay, vậy dĩ nhiên chỉ có thể dựa theo quy tắc của trò chơi.
Ngược lại không phải nói Phá Hư Cảnh không làm gì được trận pháp này, chỉ là trận pháp lấy bí pháp làm “con tin”, để Phá Hư Cảnh cũng không có cách nào.
– Cảm ơn.
Hắn nhìn người kia gật gù, sau đó nói với mấy người Chư Toàn Nhi.
– Chúng ta cũng đi thử vận may.
Bọn họ chen đoàn người, tiến vào trong Thư Các.
Ồ!
Vừa bước vào, bọn họ liền lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì nơi này phảng phất như một vũ trụ mênh mông, trong hoàn cảnh đen kịt một màu, có từng quang điểm bay múa, thật giống như lưu tinh đầy trời.
Nhìn kỹ, đây chính là bí pháp mà người kia nói, bao vây ở trong quang cầu, bay khắp đất trời.
Này đương nhiên không phải tinh không, mới nhìn không gian rất lớn, trên thực tế chỉ khoảng một mẫu, độ cao trên dưới năm mươi trượng, đối với võ giả mà nói, to nhỏ như vậy, độ cao như vậy, hoàn toàn là sự tình tung người một cái, muốn tới nơi nào liền tới nơi đó.
Thế nhưng, Lăng Hàn vừa định bay lên trời, lại phát hiện có một nguồn sức mạnh áp chế hắn lại, hắn bắn người di động, nhưng tốc độ bị áp chế rất lớn.
Ạch, vậy thì để độ khó bắt giữ quả cầu ánh sáng tăng lên rất nhiều.
Người người đều phải tuân thủ quy tắc trò chơi nơi này, ngươi có thể không tuân thủ, có thể phản kháng, nhưng lấy trận pháp nơi này, e là Thiên Nhân Cảnh cũng phải đàng hoàng, Phá Hư Cảnh có thể đánh vỡ ràng buộc, nhưng hậu quả chính là bí pháp trong này toàn bộ phá huỷ.
Không biết nơi này do ai thiết kế, còn rất bẫy người.
Mã Bàn Tử có độ khả thi rất cao, thú tính của tên này rất lớn.
Ở đây, ai cũng chỉ có thể lấy tốc độ của người bình thường tiến lên, nhảy cũng không cao, vì vậy đối với quả cầu ánh sáng đầy trời hầu như không có cách nào.
Có điều, quả cầu ánh sáng múa tung, sẽ tình cờ chạm mặt đất, vẫn có thể bắt được.
Vậy thì phải xem vận may, bởi vì chỗ này rất lớn, không biết trước điểm rơi, quả cầu ánh sáng bay xuống cũng không bắt được.
Lăng Hàn quét về phía quả cầu ánh sáng trong không trung, bởi vì trình độ vận động quá nhanh, hơn nữa số lượng lại dày, hắn rất khó nhìn rõ đồ vật trong quả cầu ánh sáng.
Chỉ tình cờ vài chữ, tỷ như “Quỳ Ma”, “Công Quyết” cùng tên gọi không hoàn chỉnh, tin tưởng là tên của những bí pháp này.
Hắn phát động Chân Thị Chi Nhãn, nỗ lực bắt giữ tin tức của những quả cầu ánh sáng kia.
– Tìm được rồi!
Gần nửa canh giờ sau, Lăng Hàn khóa chặt một quả cầu ánh sáng, bên trong hiển hóa ra tên là Phúc Địa Ấn!
Dù cho hắn nắm giữ Chân Thị Chi Nhãn cũng gian nan như vậy, những người khác phỏng chừng là không thể biết tình huống, nhìn thấy quả cầu ánh sáng bay đến sẽ ra tay cướp.
Còn cướp được hay không, vậy thì là chuyện khác.
Hiện tại quả cầu ánh sáng kia ở chỗ cao bay nhanh, Lăng Hàn thử đánh Hấp Huyết Nguyên Kim, nhưng tốc độ của đồ chơi kia quá nhanh, căn bản không đuổi kịp.
Không, nhất định có cách giải.
Lăng Hàn nhìn kỹ, không vội ra tay nữa, hắn sợ không cẩn thận bắt nhầm cái khác, bị đưa ra Thư Các.
– Nha, Nữu bắt được một cái!
Hổ Nữu vui mừng nói, vận may của nàng rất tốt, một quả cầu ánh sáng tự chui đầu vào lưới, rơi lên người nàng, tiểu nha đầu kia đương nhiên sẽ không khách khí, thu lấy quả cầu ánh sáng.
Vèo, tiểu nha đầu lập tức bị đưa ra Thư Các.
Lăng Hàn thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm quả cầu ánh sáng bao vây Phúc Địa Ấn.
Quan sát hơn nửa ngày, hắn rốt cục phát hiện, quang cầu vận chuyển có quy luật, chỉ là biến hóa vô cùng phức tạp, suy tính tự nhiên cũng khó khăn tầng tầng.
– Lần sau điểm đến là… nơi này!
Lăng Hàn lập tức di động thân hình, chạy về địa phương hắn suy tính ra, nhưng mới chạy một nửa thì, phía trước xuất hiện một người ngăn trở đường đi của hắn.
– Cho qua một chút!
Lăng Hàn nói, thân hình hơi tránh, vòng qua bên người đối phương.
Dù sao mọi người không quen biết, nếu hắn tùy tiện xông tới, rất có khả năng gặp phải đối phương oanh kích.
Xoạt, thân hình hắn xuyên qua, ở phía trước hắn, một quả cầu ánh sáng đang nhanh chóng hạ xuống, cách hắn chỉ một trượng.
Cái này ở bình thường chỉ là tốc độ trong nháy mắt, nhưng hiện tại Lăng Hàn phải bỏ trên ba bước.
– Hừ, lớn mật!
Người kia giận dữ, trực tiếp tế ra đại đao, chém qua Lăng Hàn.
Vèo, Đao Mang hóa thành một dải lụa, chém nhanh mà tới.
Chỉ mượn đường mà thôi, hơn nữa còn bắt chuyện qua, lại không có đụng ngươi, ngươi liền muốn giết người?
Lăng Hàn không có ra tay chống đỡ, như vậy sẽ lãng phí thời gian, trực tiếp lấy thể phách ngạnh kháng một đao, thậm chí, hắn không có tinh lực đi vận chuyển hạt căn bản trong cơ thể lẩn tránh thương tổn.
Phốc, Đao Mang chém lên người hắn, chấn đến mức thân thể của hắn run lên, trên lưng hiện ra một vệt máu, cũng may chỉ là vết thương nhẹ, Kim Cương thể tự động khép vết thương lại.
Hắn thò tay ra, chộp tới quả cầu ánh sáng, vèo, quả cầu ánh sáng xẹt qua sát ngón tay của hắn, bắn lên đất, lại lần nữa trở lại bầu trời.
Đệt!
Lăng Hàn thầm mắng, bị đối phương chém một đao, để tứ chi của hắn xuất hiện biến hình, cuối cùng chỉ thiếu một chút.
Đáng ghét a!
– Khà khà, người trẻ tuổi, đây là cho ngươi một bài học, sau này không nên kích động như thế!
Người xuất đao kia ở phía sau nói, cười trên sự đau khổ của người khác.
Trước ra một đao, một là trong lòng hắn xác thực tức giận, thứ hai là bỗng nhiên nhìn thấy quả cầu ánh sáng kia rơi xuống phương hướng Lăng Hàn chạy đi, hắn sinh lòng ganh tỵ, ta không chiếm được, tại sao phải để ngươi được?
Chỉ là tiểu bối Linh Anh Cảnh, hắn tự nhiên không sợ, hắn là Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, sức chiến đấu càng vượt qua cửu tinh!
Lẽ nào tiểu bối này còn dám trả thù mình sao?
Lăng Hàn quả thật rất muốn giết người, nhưng ánh mắt đảo qua quả cầu ánh sáng giữa bầu trời, lại mạnh mẽ nhịn xuống, hắn nhất định phải tìm được lần nữa, khóa chặt quả cầu ánh sáng kia, suy tính ra vị trí hạ xuống lần sau của nó.
Chỉ có một ngày, dựa theo quy luật trước kia, hắn chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 732: Đắc Thủ
Tên Hoá Thần Cảnh kia thấy Lăng Hàn “kinh sợ”, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ ngạo nghễ, này dưới cái nhìn của hắn tự nhiên là chuyện tất nhiên, chỉ là Linh Anh Cảnh cũng dám hò hét với hắn sao?
– Hừ, coi như ngươi thức thời!
Bên cạnh tên Hoá Thần Cảnh kia còn có một tiểu bối, hắn khinh thường liếc nhìn Lăng Hàn, nơi sâu xa của ánh mắt lại cất giấu đố kị.
Đương nhiên, mọi người đồng lứa, thậm chí hắn còn lớn hơn năm sáu tuổi, nhưng hắn chỉ bước vào Sinh Hoa Cảnh, Lăng Hàn đã là Linh Anh Cảnh, ròng rã một cảnh giới lớn a, như thế tính toán, hắn so với đối phương chênh lệch bao nhiêu năm? Chí ít mười năm!
Người hơn hai mươi tuổi, tu luyện chỉ mười mấy năm, chênh lệch mười năm khái niệm này nghĩa là gì? Thiên phú của song phương chênh lệch lớn cỡ nào?
Lăng Hàn nhìn lướt qua, nhớ kỹ dáng dấp của hai người này.
Con mẹ nó, tiểu gia không phát uy, các ngươi cho rằng ta là mèo ốm sao?
– Trừng cái gì, lại trừng liền móc con ngươi của ngươi ra!
Tên tiểu bối kia trừng mắt lên, có vẻ hung tướng mười phần.
Hắn gọi Chu Ngọc Thành, lần này theo Tam Tổ Chu Đức Nguyên ra ngoài lịch lãm, bởi vì hắn là người có thiên phú tốt nhất của Chu gia đời thứ ba, vẻn vẹn hai mươi bốn tuổi liền bước vào Sinh Hoa Cảnh, tương lai rất có hi vọng thành tựu Hoá Thần Cảnh.
Chu gia chỉ là gia tộc Hoá Thần Cảnh, tổng cộng có bốn nhân vật như vậy, lấy Tam Tổ Chu Đức Nguyên mạnh nhất, đạt đến Hoá Thần Cảnh đỉnh cao.
Ở Chu gia, Chu Ngọc Thành hoàn toàn xứng đáng là thiên tài số một, ở xung quanh ngàn dặm, hắn cũng là tồn tại số một số hai, có thể ngang hàng hắn là đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng phóng tới Trung Châu, hắn chỉ có thể xưng thiên tài, cách thiên tài đỉnh cấp, thiên tài siêu cấp còn có khoảng cách to lớn, nói thí dụ như, hắn không thể đi vào Bổ Thiên Học Viện.
Vì lẽ đó, sau khi không thể thông qua Bổ Thiên Học Viện kiểm tra, hắn liền rất ghét người thiên tài hơn hắn, nhìn thấy một cái thì muốn diệt một cái, có thể nói đã bị bệnh điên cuồng.
Lăng Hàn thu hồi ánh mắt, đem sự chú ý phóng tới quả cầu ánh sáng kia.
Thần thông Phúc Địa Ấn!
So sánh với đó, loại tiểu nhân vật này lải nhải lại tính là gì, sau này tùy tiện một cái tát đập chết là được, nếu như bởi vậy bỏ mất một môn thần thông, tổn thất kia mới gọi lớn.
Chu Ngọc Thành không cưỡng nổi đắc ý, ngươi thiên tài có ích lợi gì, có thể qua một Hoá Thần Cảnh sao?
Chu Đức Nguyên cũng không quan tâm Lăng Hàn nữa, hiện tại trọng điểm tự nhiên là bắt được một quả cầu ánh sáng, nếu như có thể được một công pháp thượng thừa, nói không chắc hắn có thể bước ra bước then chốt, trở thành tồn tại Thiên Nhân Cảnh.
Vậy thì thật rất trâu bò.
Chư Toàn Nhi, con thỏ cũng có thu hoạch riêng, bắt được một quả cầu ánh sáng, sau đó bị đưa ra ngoài.
Thời gian một ngày một đêm gần như sắp hết, xèo, Lăng Hàn liên tục nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng đang từ không trung rơi xuống kia.
Lăng Hàn đã sớm chạy tới, lấy tay bắt nhanh.
Nhưng vào lúc này, lại một cánh tay dò xét, tương tự chụp vào quả cầu ánh sáng.
Người kia cũng thật may, hắn tự nhiên không phải tính ra quỹ tích lướt xuống của quả cầu ánh sáng, mà vốn đứng chỗ ấy, vừa vặn quả cầu ánh sáng đập tới hắn, thật giống như đang chủ động đầu hoài tống bão.
Mà người kia cũng không khách khí, đưa tay bắt, hầu như cùng lúc chạm được.
Là Hiên Viên Tử Quang!
Lăng Hàn hơi có chút kinh ngạc, hắn đã sớm biết người này số mệnh nghịch thiên, thuộc về loại rớt xuống vách núi không chỉ không chết, hơn nữa còn nhận được cổ bảo của tiền nhân.
Hiện tại thuộc tính may mắn kia lại phát huy tác dụng, Phúc Địa Ấn chủ động lao tới, để Lăng Hàn đố kị không thôi.
Ai, có mấy người thực sự là trời sinh mệnh tốt.
Nhưng Lăng Hàn càng thêm tự tin, bởi vì hắn dựa vào chính là thực lực.
Thực lực còn đó, hơn nữa có thể không ngừng tăng lên, vận may? Luôn có lúc dùng hết, luôn có thời điểm mất linh, hơn nữa vận may quá tốt, một đường đi quá thuận, đối với trưởng thành cũng bất lợi.
– Lăng Hàn!
Hiên Viên Tử Quang cũng nhìn thấy Lăng Hàn, không khỏi nổi giận gầm lên một tiếng, hắn rất hận Lăng Hàn, không chỉ năm lần bảy lượt đánh bại hắn, đả kích niềm tin của hắn, hơn nữa còn cướp đi ý trung nhân của hắn.
Hiện tại còn muốn cướp bí thuật?
Cả người hắn phun trào thần quang, thật giống như một Thần tử hạ phàm, uy vũ không nói nên lời.
Trên người hắn mặc một giáp trụ, hiện tại mấy trăm mạch văn phát sáng, kích thích ra hơn một nghìn tia sáng, chém về phía Lăng Hàn.
Đây là một Linh khí, thậm chí có khả năng là cấp tám.
Vận may của Hiên Viên Tử Quang thực mạnh đến nỗi nghịch thiên, trước đây hắn tuyệt đối không có món bảo khí này.
Ra ngoài kiếm Linh khí, thiên địa khí vận sở quy.
Lăng Hàn không sợ, thể phách của hắn phát quang, như bảo kim vậy.
Ngươi chỉ ỷ lại Linh khí mà mạnh, nhưng bản thân ta liền mạnh như vậy, ai trâu bò hơn?
Xoạt xoạt xoạt… bảo quang không ngừng gọt chém lên người Lăng Hàn, cắt ra quần áo của hắn, mỗi khối da thịt của hắn đều di chuyển, thật giống như nắm giữ ý chí của mình.
Linh khí công kích, tất cáo vô công.
Oành!
Lăng Hàn đấm ra một quyền, Hiên Viên Tử Quang làm sao có thể đối kháng, nhất thời lùi lại bảy bước, sắc mặt đỏ chót, sau đó lại trở nên trắng bệch, một hơi không thuận, suýt chút nữa trực tiếp hôn mê.
Sắc mặt hắn khó coi, trước đây đánh không lại Lăng Hàn, hiện tại vẫn đánh không lại, coi như dùng Linh khí cũng không được, tại sao bọn họ chênh lệch càng lúc càng lớn?
Hắn là người được thiên địa khí vận a!
Lăng Hàn mỉm cười, hắn rốt cục bắt được quả cầu ánh sáng kia, đùng… hắn bóp nát quả cầu ánh sáng, kiểu chữ phía trên lập tức biến mất, cũng biến thành ảm đạm, bên trong là một hạt châu màu xanh ngọc.
Thần thông truyền thừa, đều không phải thông qua văn tự.
– Phúc Địa Ấn… thần thông!
Hiên Viên Tử Quang lớn tiếng kêu lên, tay phải chỉ vào Lăng Hàn.
– Đưa thần thông cho ta!
Xoạt… trong khoảng thời gian ngắn, hầu như có hai phần ba ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía Lăng Hàn, không ai không tràn ngập tham lam.
Thần thông, tuy xưa nay chưa đánh giá đẳng cấp cho thần thông, nhưng truyền thuyết đây chính là bí kỹ trâu bò hơn kỹ pháp Thiên Cấp, thuộc về Thần linh tu luyện, lưu lạc ở thế gian.
Ai không đỏ mắt?
Vèo, thân hình của Lăng Hàn lóe lên, đã rời Thư Các, hắn được một bí thuật, bị Thư Các đưa ra ngoài.
– Lăng Hàn!
Bọn người Hổ Nữu đều tiến lên đón.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Chuẩn bị tránh đi.
– Lại sắp đánh nhau?
Hổ Nữu cười hì hì, vỗ vỗ tay nhỏ.
– Chơi thật vui, xem ai chạy trốn nhanh!
– Khà khà, các ngươi muốn chạy đi nơi nào?
Một đám đông đuổi theo ra Thư Các, bọn họ không có bị truyền tống, mà tự mình đi ra, bởi vậy đương nhiên chậm hơn một hồi.
Chu Đức Nguyên nhìn Lăng Hàn, lạnh nhạt nói:
– Giao thần thông ra đây, có thể tha cho ngươi khỏi chết!
Lăng Hàn không khỏi sát khí sôi trào, trước bởi vì Phúc Địa Ấn, hắn không có tìm đối phương tính sổ, không nghĩ tới đối phương lại chủ động đưa tới cửa.
Hắn lạnh nhạt nói:
– Há, dựa vào cái gì?
Chu Đức Nguyên hiển nhiên cảm giác mình rất cao, hai tay chắp ở phía sau, nói:
– Sự thông minh của ngươi thực là đáng lo! Bất kể như thế nào, ngươi cũng không thể giữ được môn thần thông kia, lựa chọn duy nhất, chính là có muốn đưa mệnh hay không.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 733: Chém Chu
– Tam Tổ, có gì phải phí lời, giết chết hắn, thần thông chính là của chúng ta.
Chu Ngọc Thành ở một bên kêu gào.
– Cũng đúng!
Chu Đức Nguyên gật gù, nhanh chân đi tới chỗ Lăng Hàn, khí tức của Hoá Thần Cảnh triển khai, vừa uy hiếp Lăng Hàn, vừa uy hiếp những khác người, ý tứ tiểu tử này là món ăn của ta, các ngươi muốn ra tay phải cân nhắc một chút.
Lăng Hàn nhìn hai người Chu gia, sát khí sôi trào, trước bởi vì Chu Đức Nguyên ra tay, hắn bỏ mất Phúc Địa Ấn, nếu không phải còn một cơ hội, hắn chém vụn Chu Đức Nguyên thì lại làm sao?
Trước không tính sổ với bọn hắn, hiện tại tự mình đưa tới cửa, Lăng Hàn còn cần khách khí sao?
Hắn cười nhạt nói:
– Cái gọi là kẻ nổi tiếng thì dễ bị ghen ghét, người khác không có nhúc nhích, chỉ hai tên ngốc các ngươi nhảy ra ngoài, cái này không phải muốn chết thì là gì?
– Làm càn, ở trước mặt Tam Tổ, còn có địa phương ngươi hung hăng?
Chu Ngọc Thành kích chỉ nói, nếu không phải cảnh giới không bằng, hắn thật muốn xông tới xé xác Lăng Hàn.
Ánh mắt của Chu Đức Nguyên cũng âm trầm, tay phải thò ra, từng đạo mạch văn đan dệt, hình thành ánh sáng óng ánh, hắn hừ lạnh một tiếng, chộp tới Lăng Hàn, nguyên lực ngưng tụ, hóa thành một bàn tay to lớn, từ trên trời giáng xuống, đập tới Lăng Hàn.
Cực kỳ ác liệt, mục đích chính là lấy tính mạng của Lăng Hàn.
Lăng Hàn đứng thẳng bất động, đợi bàn tay lớn đập xuống, hắn mới ra tay, vẽ ra một ánh kiếm, phốc, bàn tay lớn kia liền bị chia làm hai, ánh sáng tiêu hết.
– A!
Chu Đức Nguyên không khỏi hừ một tiếng, lấy tay trái nâng tay phải, chỉ thấy lòng bàn tay phải bị vẽ ra một vết thương, máu tươi tràn ra, đùng đùng đùng… giọt máu rơi xuống đất, đại địa chấn động đến run lên một cái.
Máu của võ giả Hoá Thần Cảnh, tuyệt đối là bảo dược, gặp phải Đan Sư không kiêng kị gì, thậm chí có thể lấy làm thuốc.
Chu Đức Nguyên vội lấy nguyên lực ngăn huyết dịch trôi đi, nhưng hắn ngơ ngác phát hiện, trong vết thương có kiếm ý đáng sợ lưu chuyển, nguyên lực của hắn dâng lên liền bị đánh nát, không thể niêm phong lại vết thương.
Huyết vẫn còn đang chảy.
Sao có thể có chuyện đó, sức chiến đấu của tiểu tử này lại mạnh như vậy, một chiêu liền để hắn bị thương nặng?
Chu Đức Nguyên không thể tin tưởng, chỉ là tiểu bối Linh Anh Cảnh, trước bị hắn chém một đao cũng cúi đầu nhận, ngay cả tức giận cũng không dám biểu lộ, nếu như đối phương thật mạnh như vậy, còn nhẫn cái rắm?
– Tam Tổ!
Chu Ngọc Thành có chút run rẩy kêu lên, ở trong lòng hắn, bốn vị Lão tổ gia tộc hẳn là tồn tại có thể quét ngang thiên hạ, làm sao có khả năng thiệt thòi ở trong tay một tiểu tử?
Chu Đức Nguyên là chỗ dựa để hắn hung hăng, cũng là cội nguồn tự tin, hiện tại Tam Tổ bị đối phương gây thương tích, nhất thời để hắn đánh trống lui quân, sợ có vạn nhất.
– Lão cẩu, ngươi muốn chết, ta không thể làm gì khác hơn là tác thành ngươi!
Lăng Hàn cũng không có lấy Tích Sinh Kiếm hay Ma Sinh Kiếm, vừa nãy hắn chỉ vung tay, nhưng dùng tới thần thông Lôi Động Cửu Thiên, chính là thần thông này tàn phá ở trong vết thương đối phương, không cho vết thương của đối phương dễ dàng khép lại.
– Lão phu muốn giết ngươi!
Chu Đức Nguyên rống to, hắn lấy đao ra, múa lên liền chém về phía Lăng Hàn.
Vèo, ánh đao vẽ ra, dài mười mấy trượng, hóa thành một con Nộ Long.
Lăng Hàn xuất kiếm, dù sao đối phương cũng là Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, một đòn trước hắn đánh đối phương bất cẩn, nhưng xác thực không thể khinh thường.
Hắn lấy Ma Sinh Kiếm, đối phó người như Chu Đức Nguyên, Ma Sinh Kiếm liền đủ.
Nếu như Ma Sinh Kiếm còn khí linh, nhất định sẽ vô cùng oan ức, ta đường đường là Linh khí cấp mười, lại lưu lạc tới trình độ đi chém Hoá Thần Cảnh sao?
Xoạt, Kiếm Mang bắn ra, nhưng chỉ dài khoảng một trượng.
Uy lực của Mang quyết định ở độ dài, to lớn, càng dài càng lớn, lực sát thương của Mang sẽ càng đáng sợ.
Bởi vậy, nhìn thấy Lăng Hàn đánh ra Mang chỉ dài một trượng, Chu Đức Nguyên lập tức yên tâm, Chu Ngọc Thành cũng khôi phục tự tin, hắn lại hoài nghi Lão tổ, thực sự là quá để mắt tiểu tử kia.
Phốc!
Kiếm Mang và Đao Mang va chạm, phốc… Đao Mang lại bị chém làm hai!
Hai đoạn Đao Mang vẫn dựa theo quỹ tích vốn có quét tới, nhưng xẹt qua hai bên người Lăng Hàn, một chút tác dụng cũng không có.
Nhưng Kiếm Mang lại như tuyệt thế thần binh, tiếp tục quét tới Chu Đức Nguyên.
Chu Đức Nguyên kinh hãi, thân hình vội bắn lên né tránh, trên mặt đầy vẻ kinh hãi.
Làm sao có khả năng, Đao Mang của hắn ở trên chất lượng kém Kiếm Mang của Lăng Hàn nhiều như vậy, trong đối kháng bị Kiếm Mang của đối phương bẻ cành khô, như kiếm gỗ gặp phải kiếm thiết, đụng vào tức hủy.
Hắn không nhịn được có chút run rẩy, Mang xác thực càng to dài thì càng tốt, lực sát thương càng to lớn hơn.
Nhưng giống Kiếm Khí, Kiếm Mang còn quyết định bởi hai điểm khác… lĩnh ngộ của võ giả cùng cấp bậc binh khí.
Thanh kiếm kia…
Chu Đức Nguyên tuyệt không tin tưởng lý giải Kiếm đạo của Lăng Hàn vượt xa hắn, như vậy chỉ có một giải thích, cấp bậc Linh khí trong tay đối phương quá cao, dẫn đến Kiếm Mang đánh ra cực kỳ ác liệt, ở trên chất lượng không chỉ bù đắp chênh lệch một cảnh giới lớn, còn có thể nghiền ép hắn.
– Ha ha, cái này cũng là của lão phu!
Trong lòng hắn ổn định, cho rằng Lăng Hàn nhờ vào Linh khí, mà không phải thực lực bản thân mạnh, mặc dù nói, Linh khí cũng là một bộ phận thực lực.
Hắn lại giết ra, triển khai thân pháp, muốn lấy tốc độ nhanh để Lăng Hàn không công vung kiếm, hắn lại một đòn đánh giết Lăng Hàn, cướp đoạt bảo kiếm và thần thông.
Lăng Hàn đứng thẳng bất động, thật giống như căn bản bắt giữ không tới thân hình của hắn.
Chu Đức Nguyên không khỏi đại hỉ, thân hình đã xuất hiện ở phía sau Lăng Hàn, đột nhiên chém ra một đao, gọt về cổ của Lăng Hàn.
Chết đi, chết đi!
Xoạt, một đao chém qua, Chu Đức Nguyên đầu tiên là vui vẻ, sau đó kinh hãi, phía trước hắn lại không có bóng dáng của Lăng Hàn!
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt, quả nhiên, phía sau hắn vang lên một thanh âm nói:
– Làm sao, đang tìm ta đúng không?
Hắn kinh hãi đến hoa cúc siết chặt, mồ hôi lạnh như thác nước chảy xuống, vội xoay người, múa đao chém ra.
Xoạt, ánh đao dật động, lạnh lẽo mà lại kinh người.
Nhưng mà, lại vung trật rồi!
Lẽ nào?
Ngay thời điểm tâm can của Chu Đức Nguyên kinh hãi muốn nứt, sau lưng lại truyền tới âm thanh:
– Không chơi với ngươi nữa.
Không!
Chu Đức Nguyên vừa định kêu to, phốc… chỉ cảm thấy áo lót mát lạnh, hắn nhìn thấy một thanh kiếm từ trong ngực của hắn xuyên ra, đã đâm nát trái tim của hắn.
Hắn vừa giận vừa sợ, lại bị Lăng Hàn như mèo đùa chuột, nhưng khóe miệng của hắn lại lộ ra cười gằn.
Ngươi cũng quá khinh thường Hoá Thần Cảnh đi, đạt đến độ cao như hắn, đâu thể nào dễ chết như thế? Sinh cơ của hắn mạnh mẽ, trái tim nát thì đã có sao, hắn có thể dùng nguyên lực ngưng tụ, lại ăn bảo dược cứu mạng, vẫn có thể sống sót!
Nhưng ngươi vung kiếm xuyên qua thân thể của ta, ta lại vung một đao, ngươi làm sao trốn?
Chu Đức Nguyên muốn xoay người ra đao, nhưng lập tức phát hiện nguyên lực của mình như thoát nước, làm sao cũng không ngưng nổi, đùng, ngay cả khí lực nắm đao cũng không có, bảo đao hạ xuống, lại mạnh mẽ cắt bỏ một nửa chân phải của hắn!
Hoá Thần Cảnh mất đi nguyên lực bảo vệ, khác Luyện Thể Cảnh ở chỗ nào?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 734: Vô Sỉ Không Giới Hạn
Thời gian: 00: 11: 14
Chu Đức Nguyên miễn cưỡng xoay người lại, mờ mịt nhìn Lăng Hàn nói:
– Là… Cái gì…
Hắn vẫn không thể nào hiểu được mình chết như thế nào, chỉ là trái tim bị đánh nổ mà thôi.
Cái này tự nhiên bởi vì Ma Sinh Kiếm là Linh khí cấp mười, tuy Lăng Hàn không cách nào phát huy ra uy năng chân chính, nhưng bị nó đâm trúng một phát, kiếm ý vào thể, hình thành phá hoại hủy diệt, có thể nói, dù Thiên Nhân Cảnh cũng vác không được.
Bằng không, Linh khí cấp mười cũng quá tệ đi.
Lăng Hàn vô ý đáp lại, một kẻ đã chết, hơn nữa còn là người vô liêm sỉ, tất yếu thỏa mãn lòng hiếu kỳ của đối phương sao? Hắn rút kiếm, ánh mắt nhìn về phía Chu Ngọc Thành.
– Không!
Chu Ngọc Thành vội quay người bỏ chạy.
Phốc!
Hắn mới chạy ba bước, lại cảm giác thân thể chấn động, ngực đau xót, chỉ thấy một mũi tên do nguyên lực ngưng tụ bắn vào cơ thể.
Hắn đưa tay như muốn bắt được cái gì, nhưng ầm ầm ngã chổng vó, khí tức hoàn toàn không còn.
Đùng đùng đùng… có người vỗ tay, chỉ thấy một lão nhân bận áo bào tro đi ra, vừa vỗ tay vừa nói:
– Không hổ là thiên tài của Bổ Thiên Học Viện đi ra, có thể vượt qua một cảnh giới lớn giết địch.
– Ngươi là ai?
Lăng Hàn nhàn nhạt hỏi.
– Thấy tiền bối, lại không lễ phép như thế sao?
Lão giả áo xám lộ ra vẻ không vui.
– Bản tọa chính là Thanh Lôi Tông Mao Quân, cũng là lão sư của Bổ Thiên Học Viện, thấy bản tọa còn không mau hành lễ!
Lăng Hàn ha một tiếng nói:
– Giảng quy củ với ta? Được, vậy cùng ngươi nói một chút, ta chính là Đan sư Thiên Cấp, có thể đứng ngang hàng với Thiên Nhân Cảnh, ngươi chỉ là Hoá Thần Cảnh nho nhỏ, thấy bản tọa còn không mau hành lễ!
Xác thực, Đan sư Thiên Cấp có thể đứng ngang hàng với Thiên Nhân Cảnh, thậm chí bởi vì cầu luyện đan, kỳ thực địa vị còn cao hơn Thiên Nhân Cảnh, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải cho mấy phần mặt mũi.
Hơn nữa này còn chỉ là Đan Sư Thiên Cấp hạ phẩm, nếu trở thành Đan Sư Thiên Cấp trung phẩm, cũng chính là Đan Sư Thánh cấp, vậy ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải tôn sùng là thượng khách.
Đáng tiếc, hiện nay chỉ có Lăng Hàn của vạn năm trước đạt đến độ cao như vậy, hậu thế tuy có Đan sư Thiên Cấp, nhưng chỉ là Thiên Cấp hạ phẩm, không có tư cách để Phá Hư Cảnh khom lưng.
Nhưng coi như là Đan Sư Thiên Cấp hạ phẩm, dùng để dọa Hoá Thần Cảnh cũng đủ.
Mao Quân không khỏi cứng lại, đây quả thật là một vấn đề.
Ai nhìn thấy Lăng Hàn, đều sẽ bởi vì tuổi tác mà theo bản năng quên đi độ cao đan đạo của đối phương.
Muốn trở thành Đan sư Thiên Cấp, người nào không phải lão quái vật ba bốn trăm tuổi? Coi như Lăng Hàn kiếp trước bước vào hàng ngũ Thánh cấp, cũng là thời điểm tiếp cận hai trăm tuổi.
– Còn không hành lễ!
Lăng Hàn lưỡi trán lôi đình, thẳng vào linh hồn.
– Lẽ nào, Ngũ đại tông môn có thể không nhìn quy tắc, vô lễ với Đan sư Thiên Cấp?
– Ha ha, người trẻ tuổi, ngươi nói ngươi là Đan sư Thiên Cấp chính là Đan sư Thiên Cấp sao?
Lại một ông lão đứng ra, hắn cũng bận áo bào tro, nhưng cao hơn Mao Quân nửa cái đầu.
– Vậy bản tọa nói mình là Đan Sư Thần cấp, ngươi còn không qua đây bái kiến?
– Đúng, ngươi nói phải là phải sao, chỉ là một tiểu tử chưa ráo máu đầu mà thôi!
Mao Quân cũng tỉnh hồn lại.
– Lấy chứng minh Đan Sư ra, bản tọa tuyệt đối theo quy tắc! Thế nhưng… nếu như ngươi cố ý giả mạo Đan sư Thiên Cấp, muốn lừa dối Ngũ Đại Tông Môn, chuyện này lại làm sao đây?
Ai cũng biết Đan Sư hiệp hội không có chiêu cáo thiên hạ, tuyên bố Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp thứ ba của Hằng Thiên Đại Lục, như vậy Lăng Hàn tự nhiên không có khả năng nắm giữ thân phận chứng minh.
Mao Quân cầm chuyện này đâm ngược, nếu ngươi không thể chứng minh mình là Đan Sư Thiên cấp, vậy thì phạm thượng, đây là đại bất kính!
Một lão giả áo xám khác vung tay nói:
– Nếu là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện, thì phải cho cơ hội lấy công chuộc tội! Lăng Hàn, ngươi được một môn thần thông, rất tốt, hiến cho học viện, có thể tính ngươi một đại công!
– Bí thuật như vậy đương nhiên phải ở học viện, giao cho người thích hợp tu luyện!
Mao Quân nói tiếp.
– Các ngươi nói đúng hay không?
Một lão giả áo xám khác nhìn người phía sau hỏi.
– Thích trưởng lão nói phải!
Không ít người dồn dập gật đầu, đại bộ phận là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện, số ít là đệ tử của Ngũ đại tông môn.
– Lăng Hàn, nhanh giao thần thông ra đây!
– Đúng, cái này không phải một Linh Anh Cảnh nho nhỏ như ngươi có khả năng nắm giữ!
– Bí thuật như vậy, tự nhiên cần học viện cân nhắc, giao cho ai tới tu tập thích hợp nhất.
Những người này dồn dập chỉ vào Lăng Hàn quát lên, bộ dáng tức giận phẫn nộ, thật giống Lăng Hàn cướp đi chính là bí thuật của bọn họ.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ta nói các ngươi còn có thể vô liêm sỉ thêm chút nữa không?
– Lăng Hàn, ngươi không nghĩ đến thiên hạ đại cục sao?
Mao Quân điềm nhiên nói.
– Đại họa có khả năng giáng lâm bất cứ lúc nào, nếu như giao môn thần thông này cho đại năng của Ngũ Đại Tông Môn tu luyện, tương lai đối kháng đại họa liền thêm một phần nắm chắc.
Ngươi vì tư dục, lại không để ý an nguy của người trong thiên hạ, người giống như ngươi, hừ, quá ích kỷ!
Dựa vào, lại vô liêm sỉ đến lẽ thẳng khí hùng như vậy?
Lăng Hàn không khỏi giận dữ mà cười nói:
– Ta vẫn cho rằng người vô liêm sỉ cũng có giới hạn, nhưng các ngươi một lần lại một lần quét mới cực hạn, ta thực phục rồi.
– Lăng Hàn, bây giờ quay đầu còn không muộn!
Một lão giả áo xám khác, cũng chính là Thích trưởng lão lắc lắc đầu, vẻ mặt hiền hoà.
– Không nên mắc thêm lỗi lầm nữa, đứng ở phía đối lập người trong thiên hạ, nhất định không có kết quả tốt.
Ánh mắt của Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói:
– Các ngươi cũng biết đối nghịch người trong thiên hạ sẽ không có kết quả tốt sao? Có điều nhìn các ngươi làm rất thích ý nha.
Mao Quân cùng Thích Lập Quả đồng thời run lên, tiểu tử này nói có ý gì, lẽ nào hắn biết sự tình Nhất Giới Đan? Không thể, vạn năm tới nay, hết thảy chứng cứ đều bị tiêu diệt, tẩy não cũng cực kỳ thành công, ai nói ra sự tình Nhất Giới Đan ngược lại sẽ bị người cười chết, còn sẽ bị đánh chết!
Dám nói xấu Ngũ Đại Tông Môn, bôi đen đại công thần, cái này không phải muốn chết sao?
– Hừ, giao thần thông ra!
Mao Quân làm mặt đen, cùng Thích Lập Quả một đen một trắng tung hứng.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Thiên Nhân, Phá Hư không ra, các ngươi chỉ có thể la hét với ta mà thôi, dám ra tay sao?
– Tiểu bối hung hăng!
Mao Quân và Thích Lập Quả đều biến sắc, bọn họ đường đường là Hoá Thần Cảnh, lại bị một tiểu bối Linh Anh Cảnh khinh bỉ.
Nhưng sau khi thấy được sức chiến đấu của Lăng Hàn, ai dám tùy tiện ra tay?
Muốn trấn áp Lăng Hàn, ngoại trừ Thiên Nhân Cảnh, Phá Hư Cảnh ra, vậy cũng chỉ có mấy thiên tài như Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi, Cổ Minh… bọn họ cũng không biết Cổ Minh đã bị Lăng Hàn oanh bại, suýt chút nữa chết mất, bằng không nhất định sẽ càng thêm kiêng kỵ.
– Các ngươi để tiểu gia rất khó chịu, trước tiên làm thịt các ngươi a!
Thân hình của Lăng Hàn thoát ra, không chút do dự lấy Tích Sinh Kiếm, giết tới Mao Quân và Thích Lập Quả.
– Hừ!
Hai người Mao Quân đều hừ một tiếng, một tiểu bối Linh Anh Cảnh lại dám chủ động sát phạt bọn họ, cũng quá không để bọn họ ở trong mắt.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 735: Song Giết
Lăng Hàn vừa ra tay chính là đại chiêu, nơi này cường giả quá nhiều, không chắc lại đột nhiên nhảy ra một Thiên Nhân Cảnh, Phá Hư Cảnh, hắn nhất định phải tốc chiến tốc thắng.
Giết lão sư của học viện, đây chính là tội danh rất lớn, nhưng Lăng Hàn sẽ suy tính sao?
Trước giết lại nói!
Xoạt xoạt xoạt… ánh kiếm như rực cháy, mặc dù Tích Sinh Kiếm không cách nào toàn diện kích phát, nhưng lấy thực lực của Lăng Hàn vẫn có thể kích thích ra lực phá hoại cấp bậc Hoá Thần Cảnh, hình thành một sát trận khủng bố, cuốn tới hai người Mao Quân.
– Cái này không phải ánh kiếm phổ thông!
– Kiếm trận!
Hai người Mao Quân đều sợ hãi, làm sao sẽ như vậy, một thanh kiếm mà thôi, đánh ra ánh kiếm lại có thể tự động hình thành sát trận, để bọn họ vừa thấy trong lòng liền sợ hãi, chỉ có ý nghĩ chạy trốn.
Trên thực tế lực phá hoại của cái sát trận này rất đáng sợ, trước liền giết Lăng Hàn đến không biết làm sao, nếu không phải hắn lĩnh ngộ ra cương nhu cùng tồn tại, thì căn bản không thể được thanh bảo kiếm này!
Mà hắn chỉ là được kiếm, không phải đánh bại kiếm, đây là có khác nhau rất lớn.
Sát trận vừa ra, chẳng khác gì liên thủ với Lăng Hàn, có thể chém Hoá Thần Cảnh cấp cao, đó là đáng sợ đến mức nào?
Chỉ mấy chiêu, hai người Mao Quân liền vết thương đầy rẫy, máu tươi tung tóe.
Tất cả mọi người xem sững sờ, đây cũng quá mạnh đi, kém một cảnh giới lớn cũng hùng hổ như vậy, đây chẳng phải nói chỉ cần Lăng Hàn đạt đến Thiên Nhân Cảnh, liền có tư cách cạnh tranh đệ nhất thiên hạ sao?
Lấy tuổi tác của Lăng Hàn, ai cũng sẽ không cho rằng Linh Anh Cảnh, Hoá Thần Cảnh sẽ kéo hắn quá lâu?
– Mao huynh, chúng ta cùng ra tuyệt chiêu, chỉ cần lại kéo mấy chiêu, nhất định sẽ có viện binh tới!
Thích Lập Quả nói.
– Được!
Sắc mặt của Mao Quân cứng lại, trên người có ánh chớp xoay quanh, trong mắt trắng lóa, thật giống như hóa thành quang điện.
Muốn phóng đại chiêu, chỉ có hai lựa chọn.
Thứ nhất tốn thời gian súc thế, cái gọi là đại chiêu tự nhiên uy lực cực mạnh, vượt xa công kích phổ thông.
Nhưng điều này cũng cần thời gian dài súc lực, Thiên đạo rất công bằng.
Nhưng cũng có thể để cho thời gian súc lực trở nên ngắn, thậm chí như vung ra công kích phổ thông, vậy thì cần trả giá thật lớn.
Lấy phương thức tự tổn hoặc nghiền ép tiềm lực, nhanh chóng đánh ra đại chiêu.
Chính là giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, bình thường sẽ không ai dễ dàng vận dụng lựa chọn thứ hai, đều lợi dụng du đấu đến tiến hành súc lực, sau đó đánh ra đại chiêu, một đòn phân thắng thua.
Nhưng mà, hiện tại Mao Quân nào có thời giờ du đấu?
Ở dưới Lăng Hàn và kiếm trận sát phạt, mỗi một kích hắn đều phải toàn lực ứng phó, đều thấy máu mang thương, còn muốn lưu lực ra đại chiêu? Muốn chết còn tạm được.
Bởi vậy, hắn chỉ có thể lấy tự tổn đánh đổi, mạnh mẽ phát ra đại chiêu.
Oanh, cả người hắn đều là hóa thành lôi đình, thân cao đạt đến khoảng ba trượng, nghiễm nhiên một vị người khổng lồ, sau đó một chưởng đánh xuống, quay về Lăng Hàn vỗ xuống đi.
Cái này không phải Lôi Động Cửu Thiên, nhưng Thanh Lôi Tông cũng chơi lôi đình, thân hóa lôi đình là điều chắc chắn, thế nhưng một mảnh hắc lôi, không giống Lôi Động Cửu Thiên là màu trắng.
Ánh chớp phân tán, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ.
– Thích huynh, ngươi từ bên… đệt!
Mao Quân đang muốn bắt chuyện, để Thích Lập Quả trái phải hợp công Lăng Hàn, không nghĩ tới ánh mắt thoáng nhìn, lại phát hiện đối phương đã chạy mất dép.
Đối phương đề nghị hợp công kéo dài thời gian, chỉ là một danh nghĩa, mục đích chính là để hắn liều mạng, cho đối phương thời gian đào tẩu!
– Thích Lập Quả, ta **** tổ tông mười tám đời nhà ngươi!
Mao Quân hét lớn, muốn một mình hắn đối kháng Lăng Hàn, coi như phát động đại chiêu cũng kéo không được bao lâu, mà sau đại chiêu thì sao?
Hắn sẽ rơi vào trạng thái hư nhược, chỉ có phần bị chà đạp mà thôi.
– Mao huynh, bản tọa sẽ dẫn người trở về báo thù cho ngươi!
Xa xa, truyền đến thanh âm của Thích Lập Quả.
Thật vô liêm sỉ!
Lăng Hàn cười gằn, thân hình bắn lên, tạm thời thu Tích Sinh Kiếm vào Hắc Tháp, lấy Lạc Nhật Cung, rút một mũi tên, tam đại thần thông đồng thời phát động, khóa chặt Thích Lập Quả.
– Khà khà!
Mao Quân thấy thế, lại lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.
Vèo, một mũi tên kích bắn.
Thích Lập Quả thực là đen như chó mực!
Hắn vốn tưởng rằng có Mao Quân quấn lấy Lăng Hàn, mình lại chạy ra xa như vậy, khẳng định an toàn a.
Nhưng ở trong nháy mắt hắn thả lỏng nhất, công kích lại đến, còn nhanh như thế, chuẩn như thế, tàn nhẫn như thế!
Phốc, một mũi tên xuyên tim mà qua.
Tiễn này được xưng diệt Long, diệt ngôi sao, lại thêm sát khí của Lôi Động Cửu Thiên, Chân Thị Chi Nhãn xuyên thủng nhược điểm, uy lực của mũi tên này tự nhiên khủng bố đến cực hạn!
Thích Lập Quả lảo đảo chạy về phía trước vài bước, chậm rãi xoay người lại, mờ mịt nhìn Lăng Hàn và Mao Quân, hoàn toàn không làm rõ tình huống.
Nhưng nhìn thấy khóe miệng của Mao Quân ngậm lấy nụ cười lạnh lùng, hắn hối hận.
Nếu như hắn lựa chọn kề vai chiến đấu với Mao Quân, hai người đồng tâm hiệp lực, cùng ra đại chiêu, nói không chắc có thể đỡ được Lăng Hàn, kéo dài tới viện binh đến.
Nhưng hắn không muốn liều mạng, xếp đặt Mao Quân một đao, kết quả ngược lại là mình chết trước.
Biết vậy chẳng làm a!
Hắn ầm ầm ngã xuống, máu tươi từ trong trái tim chảy ra, nhuộm đỏ mặt đất.
Vèo, Mao Quân tránh gấp, hiện tại hắn thân hóa lôi đình, tuy không phải một môn thần thông, nhưng tốc độ vẫn nhanh đến mức kinh người.
Lăng Hàn vung Hấp Huyết Nguyên Kim, thu hồi trân tiễn bắn ra, sau đó đuổi theo Mao Quân, hắn cũng thân hóa lôi đình, có thể nhìn thấy, tốc độ của hắn rõ ràng nhanh hơn đối phương một đường, đang cấp tốc rút ngắn khoảng cách của song phương.
Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu, con thỏ cũng bận bịu đi theo.
Mao Quân hoảng không chọn đường, hiện tại hắn chỉ có một ý nghĩ, là thoát thân, người trẻ tuổi phía sau kia thật đáng sợ, căn bản không phải hắn có thể đối đầu.
Tốc độ của hắn thực không chậm, mà phía trước cũng xuất hiện một người, vóc người thon dài, rất bình thường, nhưng chỉ cần nhìn hai mắt của hắn, thì sẽ phát hiện mình giống như nhìn một mảnh tinh vũ, có không gian vô hạn.
Từ Tu Nhiên!
– Từ sư điệt, cứu ta!
Hắn vui mừng khôn xiết, vội kêu lên.
Nhưng Từ Tu Nhiên lộ ra vẻ sốt ruột, đưa tay ra kêu lên:
– Cẩn thận!
Cẩn thận cái gì?
Mao Quân sững sờ, phốc, chỉ thấy một thanh trường kiếm đã nhập vào cơ thể mà qua, sát ý đáng sợ cuốn lấy, cấp tốc tiêu diệt thần hồn của hắn.
Đùng, thân thể hắn mềm nhũn, trượt xuống mặt đất.
Lăng Hàn rút kiếm, lạnh lùng nhìn Từ Tu Nhiên, hắn không ngại giết chết một thiên tài của Tuyệt Đao Tông.
Mỗi tiêu diệt một tên cao thủ của Ngũ Tông, chính là quét dọn một cản trở cho tương lai khai thiên, đặc biệt là thiên tài như Từ Tu Nhiên, Cổ Minh, tương lai tất nhiên là đối thủ khó dây dưa.
– Đó là Mao Quân của Thanh Lôi Tông.
Từ Tu Nhiên mở miệng nói.
– Vậy thì thế nào?
Lăng Hàn lạnh lùng nói.
– Ngươi giết Tiểu Đao Vương, lại giết Mao Quân, đây là muốn phản ra Bổ Thiên Học Viện sao?
Từ Tu Nhiên chầm chậm nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Bên kia còn có một cái, gọi Thích Lập Quả, cũng bị ta giết chết.
– Đó là người của Thiên Kiếm Tông.
Từ Tu Nhiên cũng không phẫn nộ, có vẻ cực kỳ bình tĩnh.
– Lăng Hàn, ta vốn coi ngươi là đối thủ, nhưng ngươi tự tìm đường chết, sau này không có cơ hội giao thủ với ta rồi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










