[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 144 : Đây Là Một Thú Viên (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Đây Là Một Thú Viên
Mọi người ra Hắc Tháp, tiếp tục tiến lên.
Hai ngày sau, bọn họ đi ra khu vực Đại Hải, phía trước là một bình nguyên, cỏ xanh, tình cờ có ít đại thụ, vài ngọn núi lẻ loi, thật giống như lại trở về lúc trước, cảnh sắc không chút biến hóa.
Lẽ nào Đại Hải chính là trung tâm của bí cảnh này sao?
– Lẽ nào chúng ta lại vòng trở về? Bảo tàng chân chính ở trong biển rộng sao?
Tất cả mọi người hoài nghi.
Vèo, đúng lúc này, chỉ thấy một bóng đen xẹt qua, nhìn kỹ, này lại là một ngôi lầu các.
Nó không phải bị đánh bay ra ngoài, mà là tự mình mọc hai chân, chạy ở trên mặt đất, nháy mắt liền biến mất không còn tăm hơi.
Ta sát! Đám người Lăng Hàn hai mặt nhìn nhau, đều nói không ra lời.
Quái đản a, thành tinh a, một ngôi lầu các lại mọc chân chạy đi?
– Ánh mắt của ta bị hoa sao?
Lý Phong Vũ xoa xoa con mắt.
– Không phải chỉ một mình ngươi hoa mắt.
Lăng Hàn nói, không thể nào mọi người cùng nhau hoa mắt a.
Xèo xèo xèo, đúng lúc này, chỉ thấy mấy đạo nhân ảnh xẹt qua bầu trời, nhanh đến mức kinh người.
– Ồ, Thái Âm Vương!
Mọi người kinh ngạc thốt lên, bọn họ nhận ra một người trong đó, cưỡi một con Yêu Sư rất đáng sợ.
Có thể ngang hàng Thái Âm Vương, vậy mấy người này đều là Phá Hư Cảnh.
– Mấy Phá Hư Cảnh đồng thời truy đuổi, lầu các kia tất nhiên cất giấu bảo bối kinh người.
Nguyên Thừa Hòa nói.
– Đáng tiếc, bị Phá Hư Cảnh nhìn chằm chằm, căn bản không có phần của chúng ta.
Lý Phong Vũ thở dài.
Lăng Hàn cười nói:
– Này cũng không nhất định, cơ duyên không có quan hệ quá lớn với cảnh giới, nếu như mấy Phá Hư Cảnh kia có thể được bảo vật trong lầu các, này không phải đã sớm được?
– Phải, nói không chắc chúng ta cũng có phần.
Lý Phong Vũ lại hưng phấn lên.
– Nhưng mà, một toà lầu các mọc chân tự mình chạy, chuyện này… Quá quái lạ a?
Chư Toàn Nhi nói.
Lý Phong Vũ gật đầu liên tục:
– Nói không chắc sẽ ăn luôn chúng ta!
Lăng Hàn nói:
– Quên đi, trước tiên không cần mơ mộng vấn đề này, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không đuổi kịp, huống chi là chúng ta.
Nếu có duyên, tòa lầu này sẽ tự mình xuất hiện ở trước mặt, nếu vô duyên… Ha ha.
Cũng đúng, bảo vật như vậy đã không phải bọn họ muốn là có thể được.
Làm đến nơi đến chốn, chuyện thứ nhất đương nhiên không phải chạy đi, mà là trước tiên ăn một bữa.
Lăng Hàn lấy ra một đoạn xúc tu, dùng đại năng lực luyện hóa để nó thu nhỏ lại, cô đọng ra tinh hoa, lại gia nhập thêm trân dược trong Hắc Tháp hầm nấu, quý giá nhất là Bảo Châu vạn năm, bị Lăng Hàn gọt xuống một chút bột phấn, đặt ở trong nồi.
Lúc hầm nấu, từng đạo minh hà dựng lên, thật giống như hầm nấu thịt Thần thú, mùi thơm phân tán, để Hổ Nữu và Tầm Kim Thử nhảy nhót tưng bừng, cùng con thỏ đồng thời ăn trộm.
Hơn nửa ngày sau, một nồi bảo thang ra lò, mỗi người một bát, có thể nhìn thấy trong nước canh có mạch văn dật động, như thiên địa đang diễn hóa huyền bí.
Đây là thập toàn đại bổ thang a!
– Nữu muốn hai bát! Không, ba bát!
Hổ Nữu còn chưa ăn đã tranh phần.
– Chít chít, chít chít chít chít!
Tầm Kim Thử cũng nhảy lên vai của Lăng Hàn kêu la, ý tứ là bảo bảo cũng phải ba bát.
Lăng Hàn nhún vai một cái nói:
– Mỗi người trước tiên một bát, nếu như còn có thể uống thì lấy thêm.
Tất cả mọi người dã tâm bừng bừng, canh bổ như thế một bát làm sao đủ?
Nhưng một bát vào bụng, ngoại trừ Lăng Hàn và Hổ Nữu, mỗi người đều phun ra hào quang, mặt đỏ bừng lên, nào còn có thể ăn được chén thứ hai?
Nếu tất cả mọi người ăn không vô, Lăng Hàn và Hổ Nữu liền không cần bát, vây quanh nồi, trực tiếp múc canh uống, ăn thịt, để những người khác hô biến thái.
Nồi canh này có nhiều chỗ tốt để tu vi của bọn họ tinh tiến, bên trong thứ nào không phải bảo dược?
Ăn vào trực tiếp bổ dưỡng Đạo Hoa, Linh Anh, khắc xuống mạch văn, tốc độ trưởng thành nhanh kinh người.
– Không ra nửa năm, ta có thể đột phá Linh Anh!
Chư Toàn Nhi vui mừng nói, nàng vẫn có khúc mắc, tu vi của mình thua Lăng Hàn, sức chiến đấu càng kém xa, không thể giúp gì cho Lăng Hàn.
Bước vào Linh Anh, nàng sẽ không cần mỗi lần ở một bên xem cuộc vui nữa.
Huynh muội Lý Phong Vũ, Nguyên Thừa Hòa thu hoạch cũng rất lớn, để bọn họ vui mừng khôn nguôi.
Sau khi nghỉ ngơi, bọn họ lại lên đường, nơi này vẫn là thiên đường của yêu thú, các loại yêu thú mạnh mẽ tầng tầng lớp lớp, lấy Linh Anh Cảnh và Hoá Thần Cảnh nhiều nhất, Thiên Nhân Cảnh chừng mười con, Phá Hư Cảnh tạm thời không nhìn thấy, nhưng không thể bảo đảm sẽ không có.
Rất kinh người, một bí cảnh mà thôi, lại nhìn thấy hai yêu thú Phá Hư Cảnh, tuy không phải loại mạnh mẽ nhất, có một con đã bị Thái Âm Vương thu phục, nhưng đối với những người khác, Phá Hư Cảnh vẫn là tồn tại không thể với tới.
Hai ngày sau, bọn họ đi ra khu vực này, phía trước xuất hiện một cửa đá, sau khi thông qua quay đầu lại xem, chỉ thấy phía trên có hai chữ: Thú viên.
– Chuyện này… Đây là thú viên của một thế lực nào đó, địa phương nuôi thả thú cưng!
Tất cả mọi người bị dọa sợ rồi, đây là bạo tay thế nào a, một thú viên liền để cao thủ như bọn họ tiêu tốn gần mười ngày mới có thể xuyên qua.
Đây chỉ là xuyên qua, mà không phải dạo hết một lần!
– Đẳng cấp Yêu thú bị huyết mạch hạn chế, nếu hiện tại có thể đạt đến Phá Hư Cảnh, như vậy tổ tiên của bọn chúng, thời điểm bị nuôi dưỡng ở nơi này, cũng là Phá Hư Cảnh.
Lăng Hàn nói, đây mới là địa phương đáng sợ nhất.
Cái thế lực này, có thể bắt giữ yêu thú Phá Hư Cảnh nuôi thả, cái này nghe như là đang nằm mơ?
– Chỉ có Cổ Vương Triều muốn khai thiên kia mới có thể thô bạo như vậy.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói, Cổ Vương Triều kia đã từng nhất thống toàn bộ đại lục, nhưng cuối cùng vẫn dã tràng xe cát, không thể khai thiên.
– Chẳng trách cường giả Phá Hư Cảnh cũng khẩn trương như vậy, này rất có khả năng là vị trí đế đô của Cổ Vương Triều kia.
– Bí bảo!
Tất cả mọi người tê cả da đầu, nơi này là bảo khố chân chính của Cổ Vương Triều a.
Bọn họ vội vã đi tới, nhưng sau bình nguyên là một mảnh hoang mạc, cát vàng khắp nơi, bao la bát ngát, nếu không phải quả cầu lửa giữa bầu trời kia vĩnh viễn không đổi vị trí, rất có khả năng bọn họ đã lạc mất phương hướng rồi.
Cứ như vậy, sau ba ngày, phía trước đột nhiên xuất hiện một cung điện.
Nơi ở của Hoàng Đế Cổ Vương Triều?
Bọn họ đi tới, mới phát hiện không phải là chuyện như vậy, trên biển viết hai chữ “Khí Các”.
Nghe tên đoán ý, Khí Các đương nhiên là địa phương đặt Bảo khí.
Bên ngoài cung điện có rất nhiều người vây quanh, rõ ràng nhìn thấy phía trước có bảo vật nhưng nghỉ chân không tiến, thì chỉ có một khả năng… bọn họ bị ngăn cản, không vào được.
Bọn người Lăng Hàn đi tới, hỏi mấy người một chút liền biết lối vào Khí Các có một con rối tọa trấn, muốn đi vào trước tiên cần phải thông qua thử thách của nó, không thông qua muốn xông vào, chỉ có bị tiêu diệt tại chỗ.
– Thử thách gì?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 717: Bia Đá Lưu Danh
Thử thách rất đơn giản, không phải chiến đấu với con rối, chỉ cần đặt bàn tay lên một tấm bia đá, nếu có ánh sáng nhấp nhoáng, liền có tư cách tiến vào Khí Các.
Nói đơn giản, nhưng người có khả năng để bia đá toả sáng lại cực kỳ ít ỏi, ngoại trừ nhân vật thế hệ trước, trong thế hệ trẻ chỉ có Yêu Hồi Nguyệt, Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi cùng mấy người rất ít.
– Tay đặt ở trên bia đá là được?
Còn có người mới đến, tò mò hỏi.
– Đương nhiên không phải, trong đầu ngươi minh tưởng hết thảy võ kỹ và công pháp của mình, bia đá sẽ phóng to uy lực của những bí pháp này đến mức tận cùng, từ đó ước định ra sức chiến đấu cực hạn của ngươi.
Có một lão giả nói.
– Đây là Võ Đạo Thạch a, bảo vật trong truyền thuyết.
– Coi như ngươi chỉ là Sinh Hoa Cảnh, nhưng vẫn có khả năng vượt qua Phá Hư Cảnh, bởi vì cái này ước định là sức chiến đấu, hoặc nói, nó để tất cả mọi người tới cấp độ tương đồng, lại tiến hành so sức chiến đấu.
– Xếp hạng như vậy, phải nói là xếp hạng tiềm lực.
Có thể tương lai ngươi không đạt tới cấp độ như vậy, cũng có khi ngươi lại đạt được kỳ ngộ, tương lai có khả năng vượt qua, đều không nhất định.
Lão giả này nói:
– Thấy không, trên bia đá có một trăm tên, nếu sức chiến đấu của ngươi có thể vượt qua tùy ý một cái trong bọn họ, liền có thể ghi tên.
Tương lai sức chiến đấu càng mạnh, thì càng có thể xếp hạng cao.
– Có điều, tuy bí cảnh này là mấy trăm ngàn năm qua lần đầu mở ra, nhưng tấm Võ Đạo Thạch này rất có khả năng ghi lại hết thảy thiên kiêu của gần trăm vạn năm, thậm chí mấy triệu năm qua.
– Có thể lưu danh ở phía trên, dù chỉ là tên cuối cùng, cũng thuộc siêu cấp thiên tài mấy vạn năm khó gặp!
Nghe lão giả nói, tất cả mọi người có chút hưng phấn, nếu có thể lưu danh, này chẳng phải là chấn cổ kim? Bất quá độ khó cực cao, trong Khí Các đã đi vào ít người, nhưng người nào cũng không thể lưu tên.
Lăng Hàn nhìn sang, người xếp thứ nhất trên bia đá lại gọi “Đệ Nhất”, cũng không biết hắn từ đâu tới dũng khí, lẽ nào cho rằng tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả sao?
Người thứ hai thì khiêm tốn hơn nhiều, tên là “Nguyên Thủy”.
Người thứ ba gọi “Tứ Phương”, người thứ bốn “U Ảnh”, người thứ năm là “Nguyệt”, người thứ sáu tên “Cổ”, người thứ bảy là “Nhất”, người thứ tám “Minh Đạo”, người thứ chín “Kỵ Lư Lão Nhân”, người thứ mười “Cửu Đạo”.
Lăng Hàn một đường nhìn xuống, mỗi một cái tên đều cực kỳ xa lạ, nhưng đi tới người thứ chín mươi chín thì, rốt cục có một tên quen thuộc nhảy vào mi mắt… Thái Âm Vương!
Trong lòng hắn rung động, đây là Thái Âm Vương mới lưu lại, hay là… từ lúc mấy trăm ngàn năm trước?
Nếu như cái sau, Tử Nguyệt Hoàng Triều và Cổ Vương Triều có liên quan gì hay không?
Trong khoảng thời gian ngắn Lăng Hàn nghĩ rất nhập thần, cho đến khi bị Chư Toàn Nhi kêu vài tiếng mới tỉnh lại.
– Chúng ta cũng đi thử xem.
Bọn họ gạt đoàn người ra, muốn chen về phía trước, có mấy người dễ nói chuyện, mình đã thử qua, không thể thông qua, nhường cho người khác thì lại làm sao.
Nhưng có vài người tính khí không được, càng có lòng ghen tỵ, mình tiến vào không được cũng không muốn để cho người khác tiến vào.
Đối với người như thế, tự nhiên không có gì phải khách khí, Lăng Hàn trực tiếp ra tay, xèo xèo xèo… coi chó chặn đường như người rơm vung ra ngoài.
Vù, bia đá phía trước phát sáng, chuyện này ý nghĩa là có người thông qua thử thách, có thể tiến vào Khí Các.
– Đó là Văn Nhân Thiên Thiên!
– Quả nhiên là thiên chi kiều nữ, đều nói thực lực của nàng chỉ đứng sau Đông Linh Nhi, quả nhiên không giả!
– Thiết, ngươi biết thời điểm Đông Linh Nhi thông qua, xuất hiện hào quang màu gì sao?
– Không biết.
– Nói cho ngươi biết, Võ Đạo Thạch chỉ có thể phát ra ba loại quang sắc, một là hồng, một là xanh, một là tím, trong đó, ánh sáng tím đại biểu sức chiến đấu yếu nhất, hồng quang mạnh nhất!
– Vừa nãy Văn Nhân Thiên Thiên xúc động là ánh sáng tím.
– Nhưng Đông Linh Nhi xúc động là hồng quang!
Vừa nói như thế, tất cả mọi người gật đầu, tương tự là thiên chi kiêu nữ, nhưng Văn Nhân Thiên Thiên cách Đông Linh Nhi rất xa.
– Lăng huynh!
Thời điểm nhìn thấy Lăng Hàn, Văn Nhân Thiên Thiên không khỏi chào hỏi, không có lập tức tiến vào Khí Các, ngược lại cũng không tốn bao nhiêu thời gian, nàng muốn tận mắt xem sức chiến đấu cực hạn của Lăng Hàn.
Tuy cái này không đại biểu tương lai Lăng Hàn có thể đạt đến độ cao như vậy, nhưng vẫn có thể tham khảo.
Lăng Hàn gật đầu, xem như bắt chuyện.
– Ồ, Cổ Minh đến rồi!
Mọi người dồn dập tản ra, tên này là một Hung Thần, giết chóc vô kỵ, nhưng người ta là truyền nhân được coi trọng nhất của Địa Long Tông, ai dám gây bất lợi cho hắn?
Cổ Minh nhanh chân đi đến, cả người bốc lên khí tức đáng sợ, hóa thành từng con đại xà.
Lăng Hàn hơi nhướng mày, tu vi của Cổ Minh xuất hiện bay vọt, đạt đến Hoá Thần Cảnh! Hắn đã từng nói, trong biển rộng có cơ duyên của hắn, xem ra không giả, mấy ngày ngắn ngủi liền bước vào Hoá Thần Cảnh.
Thế hệ trẻ tuổi, hiện tại chỉ có Từ Tu Nhiên làm được.
Có điều, Địa Long không phải con giun sao, tại sao đại bộ phận người Địa Long Tông đều hiển hóa ra đại xà? Tuy đều là loại vật không chân vặn vẹo, nhưng xà và giun vẫn khác nhau rất lớn nha?
Cổ Minh long hành hổ bộ, trong cơ thể như cất giấu một Viễn cổ man thú, cực kỳ đáng sợ.
Đại địa nổ vang, hắn đi tới trước Võ Đạo Thạch, trước tiên cho Lăng Hàn một cái ánh mắt đằng đằng sát khí, sau đó đưa tay nhấn tới Võ Đạo Thạch.
Vù, Võ Đạo Thạch lập tức phát sáng.
Ánh sáng tím.
Nhưng Cổ Minh không có buông tay, mà tiếp tục ấn, võ đạo thạch toả ra ánh sáng biến sắc, thành màu xanh lục.
Điều này đại biểu sức chiến đấu cực hạn của Cổ Minh tăng lên, chuyện này rất bình thường, theo đưa tay ra, cần ở trong óc diễn hóa bí pháp của mình, Võ Đạo Thạch tiếp thu, tiếp tục thôi diễn, phán đoán sức chiến đấu cực hạn, lại biểu hiện ra.
Bởi vậy, không thể vượt qua sức chiến đấu cao nhất, nhưng có thể ẩn giấu thực lực của mình.
– Khà khà, sức chiến đấu của ta, sẽ đánh vỡ cổ kim!
Cổ Minh hét lớn một tiếng, cả người phun trào tinh lực, hình thành áp lực đáng sợ, oanh, người ở phụ cận đều ngã nhào, không thể chịu đựng xung kích của hắn.
Lăng Hàn dung sắc nghiêm nghị, thực lực của hắn và Cổ Minh nguyên bản sàn sàn nhau, bây giờ đối phương thình lình bước vào Hoá Thần Cảnh, chỉ so đấu thể thuật, Lăng Hàn nhất định phải thua.
Nếu như sức chiến đấu của đối phương bay thẳng đến Thiên Nhân Cảnh, vậy Lăng Hàn sẽ rất phiền phức.
– Biến thành màu đỏ!
– Trời ạ!
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, quả nhiên là kỳ tài ngút trời, để Võ Đạo Thạch hiển hóa ra màu đỏ, cân sức ngang tài với Đông Linh Nhi, Từ Tu Nhiên.
– A!
Cổ Minh lại thét một tiếng, gân xanh trên trán hằn lên, phía sau hiển hiện một bóng mờ đại xà, phát ra tiếng kêu hí hí hí.
Vù, Võ Đạo Thạch hiển hóa ra hắc quang!
Một trăm tên lúc trước tất cả biến mất, trên bia đá cho thấy hai chữ: “lưu danh!”
Cổ Minh mạnh, đạt đến trình độ sánh vai thiên tài thượng cổ, chí ít có thể đứng vào trăm tên!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 718: Từng Bước Phát Quang
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, quá kinh người, thượng cổ nhiều thiên kiêu như vậy cũng chỉ có trăm người có thể lưu danh, người nào không phải thiên tài trong thiên tài, tùy tiện xách một cái ra cũng có thể khiếp sợ vạn cổ?
Cổ Minh có thể lưu danh… Quá mạnh mẽ!
Đây chính là sự tình ngay cả Đông Linh Nhi, Từ Tu Nhiên cũng không làm được.
Cổ Minh cười ngạo nghễ, ở trên bia đá rồng bay phượng múa viết xuống đại danh của hắn, nhất thời, bia đá phát ra hào quang, trăm tên tái hiện, chỉ thấy Cổ Minh thình lình xếp hạng thứ chín mươi bảy, còn tên thứ một trăm cũ đã không nhìn thấy.
Chín mươi bảy, còn cao hơn Thái Âm Vương ba vị, hiện tại Thái Âm Vương đã rơi xuống vị trí một trăm.
Cổ Minh hơi kinh ngạc, tựa hồ đối với thành tích này còn có chút bất mãn, nhưng khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười, thoáng lui lại mấy bước, đưa mắt đảo qua Lăng Hàn, lộ ra vẻ khinh thường.
Trên bảng có tên, khái niệm này nghĩa là gì?
Có thể ngang hàng thiên kiêu mạnh mẽ nhất thượng cổ, mấy vạn năm mới ra một yêu nghiệt!
– Thiên Thiên!
Cổ Minh nhìn về phía Văn Nhân Thiên Thiên, biểu hiện ngạo nhiên, ý tứ là nhìn thấy ta yêu nghiệt như thế, còn không mau mau quỳ ở dưới chân của ta.
Tuy trong lòng Văn Nhân Thiên Thiên khiếp sợ, nhưng càng thêm không thích tính cách kiêu ngạo của Cổ Minh, thiên tài xác thực có thể kiêu ngạo, nhưng kiêu ngạo đến xem ai cũng là ở trên cao nhìn xuống, vậy thì làm người ta ghét rồi.
Nàng nhìn Lăng Hàn, cái này cũng là một yêu nghiệt, nói không chắc sẽ có biểu hiện kinh người.
Đám người Chư Toàn Nhi, Nguyên Thừa Hòa chia nhau tiến lên, từng cái tiến hành kiểm tra, không hề bất ngờ, tuy huynh muội Lý Phong Vũ đều có tư cách tiến vào Bổ Thiên Học Viện, nhưng không thể làm Võ Đạo Thạch phản ứng.
Chỉ có Chư Toàn Nhi và Nguyên Thừa Hòa thành công, nhưng đều là hào quang màu tím, ngang hàng Văn Nhân Thiên Thiên.
Có điều, cái này kiểm tra không phải thiên phú hoặc tư chất võ đạo của bọn họ, chỉ nhìn pháp thuật cao nhất bọn họ nắm giữ, đặt ở cùng một cảnh giới tiến hành so sánh, làm ra xếp hạng.
Vì lẽ đó không có xúc động Võ Đạo Thạch phát sáng cũng không cần quá mức lưu ý, tương lai không phải không có cơ hội truy đuổi, hơn nữa, đây là thôi diễn võ kỹ, công pháp đến mức tận cùng, sau đó xếp hạng, nhưng coi là thiên tài cũng chưa chắc có thể làm được.
Con thỏ cũng đi thử, rất kinh người, nó dĩ nhiên xúc động hồng quang, có thể ngang hàng Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi!
Thế nhưng, cái này không hẳn là con thỏ toàn lực ứng phó, Đông Linh Nhi, Từ Tu Nhiên cũng chưa chắc vận chuyển võ kỹ mạnh nhất, dù sao mọi người cần chỉ là tư cách tiến vào, rất nhiều người không muốn để lộ nội tình.
– Lăng Hàn, lại để ngươi sống thêm một lúc, đợi ngươi kiểm tra xong, ta lại chém ngươi!
Cổ Minh cười to nói.
– Để ngươi thấy chênh lệch với ta, mang theo hối hận mà chết, cái này chính là kết cục đối nghịch với ta!
– Nơi này không phải không thể chiến đấu sao?
Có người nhỏ giọng nói.
– Không sai, nếu chiến đấu, con rối kia sẽ tham gia, người không nghe khuyên bảo thậm chí sẽ bị đánh giết, trước đã có người gặp xui xẻo.
Lại có người tiếp lời nói.
– Cổ Minh tới chậm, vì lẽ đó không rõ ràng.
Tuy tiếng nghị luận nhỏ, nhưng lấy thực lực của Cổ Minh làm sao có khả năng không nghe được, không khỏi lộ ra vẻ tức giận.
Thả ra ngoan thoại nhưng không thể làm, cái này không phải tự tát mình sao?
Lăng Hàn không khỏi cười lắc lắc đầu, nhanh chân đi đến trước Võ Đạo Thạch nói:
– Ếch ngồi đáy giếng, chỉ lên bảng mà thôi, chuyện này có khó khăn gì?
– Khẩu khí thật lớn, vậy ta mỏi mắt mong chờ.
Cổ Minh lãnh đạm nói.
Lăng Hàn đưa tay nhấn tới, trước tiên ở trong óc diễn hóa Bát Hoang A Tị Kiếm, nhưng Võ Đạo Thạch không phản ứng, hiển nhiên, bộ kiếm pháp kia cho dù diễn hóa đến mức tận cùng cũng không đủ tư cách để Võ Đạo Thạch tán thành.
– Ha ha!
Cổ Minh cười lạnh.
– Bình tĩnh đừng nóng, người bao lớn rồi, còn không có kiên trì như thế!
Lăng Hàn cười nhạo nói.
Cổ Minh nhất thời muốn giết người, hắn ở trong Man Hoang sinh hoạt, cả ngày chém giết với yêu thú.
Giết người, giết thú với hắn mà nói hoàn toàn không có khác biệt, chỉ cần để hắn bất mãn, hắn sẽ giết.
Chỉ là nhìn con rối trấn thủ ở cửa một chút, hắn hừ một tiếng, đè xuống sát ý trong lòng, hắn tạm thời còn không đánh thắng con rối kia, phía trên khắc hoạ trận văn cực kỳ phức tạp, tuyệt đối là cấp mười.
– Há, vậy ngươi nhanh lên một chút, đừng chiếm hố xí không gảy phân, để người phía sau chờ lâu!
Hắn lạnh nhạt nói.
– Người thật thô bỉ!
Lăng Hàn khinh bỉ nói.
– Cũng khó trách, ngươi chỉ là Dã Nhân, không thể hi vọng ngươi có thể thành người văn minh.
Có điều, người quý ở chỗ tự mình biết mình, biết mình không có giáo dưỡng gì, còn la ó cả ngày, ô nhiễm hoàn cảnh khắp nơi a.
Phốc, nhất thời có mấy người bật cười, nhưng lập tức che miệng lại, sợ bị Cổ Minh ghi hận.
Đối phương là Hoá Thần Cảnh, hơn nữa tuyệt đối là Hoá Thần Cảnh cực kỳ hung hăng, có thể trấn áp hắn chỉ có cường giả Phá Hư và Thiên Nhân Cảnh.
Nhưng trên đời này cường giả như vậy có mấy người, dám không cho Ngũ Đại Tông Môn mặt mũi trấn áp hắn lại có mấy người?
Cổ Minh, xác thực đã có tư cách để hoành hành bá đạo.
Lăng Hàn vận chuyển Huyền Nguyên Tam Thức, vù, Võ Đạo Thạch lập tức phát sáng, có điều chỉ là ánh sáng tím phổ thông nhất.
Điều này làm cho Lăng Hàn hơi thay đổi sắc mặt, môn kiếm pháp này của Thiên Kiếm Tông lại chỉ có thể để Võ Đạo Thạch phát ra ánh sáng thấp nhất! Phải biết môn kiếm pháp này rất bất phàm, cuối cùng phá trận còn cần Kiếm Tâm mới có thể thúc đẩy, có thể thấy được cấp độ cao bao nhiêu.
Nhưng ở Võ Đạo Thạch xem ra, đây chỉ vừa qua cửa tán thành.
– Thiết!
Cổ Minh trào phúng, hắn tự nhiên biết lấy thực lực của Lăng Hàn nhất định có thể để Võ Đạo Thạch phản ứng, thậm chí có thể sánh vai Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi, ánh sáng tím không chút nào ngạc nhiên.
Nhưng hắn tuyệt không cho rằng Lăng Hàn có thể lưu danh ở trên bảng, chuyện này quá khó khăn, phỏng chừng mỗi một đời chỉ có một người có thể đăng bảng, hơn nữa càng sau độ khó càng cao, bởi vì ở trước mặt bọn họ đã có quá nhiều thiên kiêu.
Văn Nhân Thiên Thiên và Chư Toàn Nhi đều căng thẳng, các nàng tự nhiên hi vọng Lăng Hàn có thể áp đảo Cổ Minh, mà thấy các nàng lo lắng, ánh mắt yếu ớt, sát ý của Cổ Minh không khỏi càng tăng.
Lăng Hàn lại vận chuyển Chân Thị Chi Nhãn, nhất thời, Võ Đạo Thạch biến hóa, từ tím thành xanh, tiến vào tầng thứ hai.
– Tê, tên này cũng là thiên tài a, có thể xúc động ánh sáng xanh lục, chẳng trách bị Cổ Minh nhìn chằm chằm.
– Ngươi thật ngu ngốc, lẽ nào ngươi không biết hắn là Lăng Hàn của Bổ Thiên Học Viện sao?
– Cái gì, chính là Đan sư Thiên Cấp kia?
– Ngoại trừ hắn còn có ai!
– Thực sự là yêu quái a, ở trên đan đạo đạt được thành tựu như thế, ở võ đạo cũng khủng bố như vậy, quả thực không phải người!
Mọi người kinh ngạc thốt lên, chuyện này dưới cái nhìn của bọn họ là không thể tưởng tượng, tự nhiên cho là yêu quái.
Cổ Minh tự nhiên không vui, nặng nề hừ một tiếng, nhất thời, bốn phía xì xào bàn tán biến mất, hiện tại thật không có mấy người dám đắc tội hắn, ngay cả cường giả thế hệ trước cũng không muốn đối địch với hắn.
Đây là một người trẻ tuổi tràn ngập tiềm lực, tương lai tất thành Phá Hư Cảnh! Hơn nữa, sau lưng hắn có Địa Long Tông, không thể nhân lúc cánh chim của hắn chưa cứng giết chết, vậy dĩ nhiên là không thể đắc tội.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 719: Trên Bảng Đệ Nhất!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, lại diễn hóa Lôi Động Cửu Thiên, vù, Võ Đạo Thạch biến hóa, từ xanh biến hồng.
Thấy cảnh này, sắc mặt của Cổ Minh có chút nghiêm nghị, nếu Lăng Hàn còn có thể mạnh hơn một chút, nói không chắc thật có thể lưu danh ở trên Võ Đạo Thạch.
Lăng Hàn không diễn hóa Huyền Nguyên Tam Thức nữa, mà vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn, tam đại thần thông đồng thời triển khai, thần thức của hắn hóa thành một tiểu nhân, ở trong óc bắn giết ngôi sao.
Hết cách rồi, Huyền Nguyên Tam Thức và Diệt Long Tinh Thần Tiễn xung đột, không thể đồng thời triển khai, bằng không đồng thời vận chuyển mười môn Kiếm Pháp Thiên Cấp, làm sao cũng có thể sánh ngang Huyền Nguyên Tam Thức đi?
Vù, Võ Đạo Thạch lại phát sinh biến hóa, từ hồng đến đen, nhất thời, danh sách trên bia đá biến mất, xuất hiện hai chữ: Lưu danh!
Điều này nói rõ, tương lai sức chiến đấu của Lăng Hàn cũng có khả năng vượt qua các đời thiên tài, chen vào một trăm vị trí đầu.
– Ta muốn điên mất rồi!
– Lại xuất hiện một người có thể vượt qua thiên tài cổ đại, có phải ta hoa mắt không?
– Thiên tài như vậy một đời lẽ ra nên chỉ xuất hiện một vị, đây là làm sao, song hùng ngang hàng, sau này chính là hai người bọn họ tranh bá sao?
– Không hẳn, này chỉ là sức chiến đấu cực hạn tương lai của bọn hắn, cũng không phải nhất định có thể đạt đến.
Lại nói, Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi khẳng định đều ẩn giấu, bọn họ chắc chắn sẽ không yếu hơn Cổ Minh.
– Đúng vậy, còn có Tiểu Kiếm Đế của Thiên Kiếm Tông, Lôi Đình Chi Tử của Thanh Lôi Tông đều chưa đến, bọn họ cũng sẽ không yếu!
Mọi người dồn dập nói, nhưng chuyện này không che đậy ánh sáng của Lăng Hàn chút nào, đây là một yêu nghiệt có thể cạnh tranh với thiên tài mạnh mẽ nhất của Ngũ Đại Tông Môn.
Lăng Hàn tiện tay viết tên, chỉ một hồi, Võ Đạo Thạch xảy ra biến hóa, tên của hắn đăng danh, mà Thái Âm Vương thì bị loại ra một trăm vị trí đầu.
Thứ bảy mươi tám!
Cái thành tích này để mọi người biến sắc, để Cổ Minh xanh cả mặt, để Lăng Hàn không thể tiếp thu.
Tam đại thần thông đồng thời triển khai, lại chỉ có thể xếp hạng bảy mươi tám?
Cái này không phải cảnh giới thấp, vì lẽ đó xếp hạng thấp, mà là thôi diễn thần thông đến cực hạn, so sánh ở cùng cảnh giới.
Cổ đại có ít nhất bảy mươi bảy thiên kiêu còn ở trên hắn!
Tê, những người này lại nắm giữ bao nhiêu thần thông?
Trong lòng Lăng Hàn khiếp sợ, nhưng lòng tự tin không có bị đả kích, bởi vì đây không phải sức chiến đấu hoàn chỉnh, hoặc là nói tiềm lực của hắn, bởi vì hắn còn có Cửu Long Bá Thể thuật chưa triển khai, Bất Diệt Thiên Kinh cũng không vận chuyển, những thứ này đều không xung đột, có thể đồng thời triển khai.
Đặc biệt là Bất Diệt Thiên Kinh, đây chính là kinh văn do Hắc Tháp truyền thừa!
Quên đi, hắn cũng không có ý tranh với tên Đệ Nhất trong lịch sử kia.
Lăng Hàn lui về phía sau vài bước, nhìn Cổ Minh khẽ mỉm cười:
– Ếch ngồi đáy giếng, lần này mở mang kiến thức chưa?
Bảy mươi tám so với chín mươi bảy, tự nhiên là nghiền ép tuyệt đối.
– Tránh ra!
Cổ Minh đi tới, nhấn tay lên Võ Đạo Thạch.
– Vừa nãy ta căn bản không có vận chuyển toàn lực!
Cái gì!
Tất cả mọi người hoảng hốt, con mẹ nó, có thể chen vào trăm người đứng đầu còn không phải ra tay toàn lực? Đến cùng tên này biến thái cỡ nào a!
Muốn nghịch thiên sao?
Cổ Minh đứng trang nghiêm bất động, nhưng tóc lại từng chiếc dựng thẳng, xông ngược lên trời, thật giống như phía dưới có gió mạnh, từng sợi đều phần phật bay múa.
Sau lưng của hắn lại xuất hiện bóng mờ đại xà, nhưng đang diễn hóa, đầu rắn trở nên tròn chắc, thật giống như biến thành… một con giun!
Cái này không phải giun phổ thông, mà là Thần thú khi thiên địa sơ khai, toả ra khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang. (* Hình như Hồng Quân Đạo Tổ là từ con giun biến thành thì phải?)
Gân xanh trên trán hắn không ngừng nhảy lên, mỗi một khối bắp thịt đều đang run rẩy, lực lượng thân thể khủng bố, thật giống như một quyền nhẹ nhàng liền có thể đánh sụp núi cao, lật úp Đại Hải, thậm chí, đánh rơi ngôi sao trên trời!
Vù, Võ Đạo Thạch tái sinh hắc quang, nhưng lần này không có hiện ra hai chữ lưu danh, mà trực tiếp đẩy tên Cổ Minh từ thứ chín mươi bảy lên năm mươi mốt.
Cái này!
Đến cùng hắn vận chuyển bí pháp gì, lại để hắn vượt qua gần năm mươi tên thiên kiêu thượng cổ.
Đừng xem chỉ gần năm mươi tên, nhưng đó là bao nhiêu năm, thiên tài tích lũy bao nhiêu đời?
Hắn vượt qua, là vô số thời đại a!
Tất cả mọi người tê cả da đầu, đây là biến thái thế nào? Nhưng nhìn lại thứ tự trên Cổ Minh, vậy thì càng thêm kinh khủng, những người kia trải qua thiên cổ đều bất biến, năm đó lại mạnh mẽ đến mức độ cỡ nào?
Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút líu lưỡi, nói cách khác, chỉ cần Cổ Minh thôi diễn bí pháp hắn nắm giữ đến mức tận cùng, thậm chí có thể vượt qua ba môn thần thông.
– Ha ha ha ha!
Cổ Minh buông tay, lui vài bước, nhìn Lăng Hàn bễ nghễ nói.
– Hiện tại, ai mới là ếch ngồi đáy giếng?
– Bắt chước lời người khác, không hề sáng tạo a!
Lăng Hàn lắc lắc đầu.
– Ngươi cho rằng, chỉ có ngươi giấu một tay? Cóc ghẻ, tránh ra, lần này để ngươi hoàn toàn phục!
Thân thể của Cổ Minh không khỏi chấn động, lẽ nào Lăng Hàn cũng lưu lực?
Không thể, không thể, lập tức vọt tới bảy mươi tám, làm sao có khả năng lưu lực? Hắn nhất định là đang cố làm ra vẻ, nhất định là vậy.
Lăng Hàn lấy tay ấn lên Võ Đạo Thạch, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, cũng chỉ vận chuyển nó!
Oanh… hắc quang tràn ngập, chỉ thấy xếp hạng của Lăng Hàn một đường tăng vọt.
Sáu mươi, năm mươi, bốn mươi, ba mươi, nhanh như pháo ra khỏi nòng vậy.
Ngay cả Lăng Hàn cũng khiếp sợ, bởi vì hắn mới vận chuyển một bộ phận của Bất Diệt Thiên Kinh, căn bản chưa hoàn toàn a.
Hơn nữa, hắn nắm giữ chỉ là tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh mà thôi.
Hai mươi, mười, chín, tám, bảy… ba, hai, một!
Hắn trực tiếp đến thứ nhất, đè xuống tên Đệ Nhất kia.
Khoáng cổ tuyệt kim, đệ nhất thiên hạ!
– Ta sát!
– Mẹ ơi!
Tất cả mọi người đều chửi tục, hoàn toàn không có cách nào tin tưởng, chuyện này quá kinh người, trực tiếp nghiền ép hết thảy thiên tài từ cổ chí kim, cao ở đệ nhất.
Chẳng lẽ nói, Lăng Hàn có thể trở thành người mạnh nhất Hằng Thiên Đại Lục từ trước tới nay?
Lăng Hàn không tiếp tục vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh nữa, nếu đã xông lên thứ nhất, tiếp tục nữa cũng không có ý nghĩa. hắn thu tay về, cười nói:
– Thật không tiện, thật không tiện, con người của ta từ trước đến giờ biết điều, đột nhiên kiêu căng một chút, cảm giác cả người rất không tốt.
Mọi người im lặng, tuy cái này nghe giả làm sao ấy, nhưng tiềm lực của Lăng Hàn đặt ở đó, chỉ cần hắn thật có thể thôi diễn bí thuật mình nắm giữ đến mức tận cùng, sức chiến đấu của hắn chính là mạnh nhất từ trước tới nay.
Đôi mắt đẹp của các nữ nhân ở đây đều phát quang, đệ nhất trong lịch sử, ai không muốn mình trở thành thê tử của đệ nhất trong lịch sử, danh hiệu như vậy tràn ngập mê hoặc a.
Sắc mặt của Cổ Minh tái xanh, hắn vốn muốn triệt để áp chế Lăng Hàn, ai ngờ lại tác thành Lăng Hàn, thành đá đạp chân của đối phương.
Dù sao, không có hắn so sánh, ai biết hàm lượng của đệ nhất này cao bao nhiêu?
Hiện tại rõ ràng, hắn liều mạng cũng mới tới năm mươi mốt, kém Lăng Hàn mấy con phố?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 720: Lại Một Cái Đệ Nhất
Thời gian: 00: 26: 38
Cổ Minh lập tức ổn định tâm thần, đây chỉ là độ cao trong tương lai Lăng Hàn có khả năng đạt đến, cũng không phải nói hiện tại sức chiến đấu của hắn không địch lại Lăng Hàn.
Vừa vặn ngược lại, hắn ở trong biển đạt được kỳ ngộ, tu vi bay thẳng Hoá Thần Cảnh, hiện tại sức chiến đấu tuyệt đối nghiền ép Lăng Hàn.
Hừ, chỉ cần hắn có cơ hội, nhất định sẽ chém giết đối phương!
– Nữu cũng muốn đến! Nữu cũng muốn đến!
Hổ Nữu chạy tới, cười vui vẻ, dưới cái nhìn của nàng chuyện này chơi rất vui.
– Ha ha ha ha!
Có mấy người lập tức cười to, một tiểu nha đầu tới tham gia náo nhiệt làm gì.
– Không nên xem thường nàng, nàng là bằng thực lực của mình tiến vào Bổ Thiên Học Viện, thậm chí còn đánh bại qua rất nhiều cao thủ.
Có người biết lai lịch của Hổ Nữu.
Phốc, chuyện này nhất thời để càng nhiều người phun ra ngoài.
Nàng? Một tiểu nha đầu bảy, tám tuổi? Có khả năng sao?
– Hừ, một tiểu nha đầu mà thôi, loạn xem náo nhiệt làm gì, tránh ra cho bản tọa!
Có một lão giả bất mãn, trực tiếp cản lại.
Trước hắn nhịn thì nhịn, nhưng một tiểu nha đầu cũng muốn chen ngang? Hắn không thể nhẫn nhịn.
– Dám chặn đường của Nữu!
Hổ Nữu giận dữ, quả đấm lập tức đánh tới.
– Đánh bay ngươi!
– Tiểu nha đầu, cũng dám làm càn ở trước mặt bổn tọa!
Ông lão ra tay, tóm tới gáy của Hổ Nữu, muốn quẳng Hổ Nữu ra ngoài.
Nhưng thân hình của Hổ Nữu lóe lên, lập tức biến mất, lại xuất hiện thì đã ở phía sau hắn, giơ chân đá tới, oành, ông lão bị đá bay, bay ra đoàn người, rơi trên cát vàng ở phía sau.
– Đáng ghét!
Trên mặt ông lão không nhịn được, lại bị một tiểu nha đầu đạp bay ra ngoài, sau này hắn còn có mặt mũi gặp người sao?
Hắn lập tức giết trở về, còn chưa ra tay, liền bị con rối tóm lấy, giống như diều hâu vồ gà con, không còn sức đánh trả chút nào.
Hắn vội vã giãy dụa, kêu lên:
– Tại sao chỉ bắt bản tọa?
Đúng vậy, mọi người cũng muốn hỏi.
Nơi này cấm chỉ ra tay, ai ra tay con rối sẽ lập tức ngăn cản.
Nhưng bây giờ thì sao? Rõ ràng là Hổ Nữu xuất thủ trước, tại sao con rối không ngăn cản, ngược lại hạn chế “người bị hại”.
Hổ Nữu trừng mắt nói:
– Đại quái vật, ngươi dám bắt Nữu sao?
Con rối lùi về sau một bước, thật giống như sợ hãi.
Mọi người chỉ muốn ôm đầu hô to, sao lại có thể như thế! Con rối a, hoàn toàn không có cảm giác tồn tại, căn bản không biết sợ, vì sao lại sợ Hổ Nữu?
Hổ Nữu cười ha ha, chống nạnh đi tới trước Võ Đạo Thạch, mới vừa duỗi tay nhỏ ra liền tức giận, sẵng giọng nói:
– Đáng ghét, quá cao rồi!
Nàng nhón chân, duỗi hết tay mới có thể đến.
Mọi người không khỏi mỉm cười, tiểu nha đầu này còn rất đáng yêu.
Hổ Nữu trực tiếp nhảy lên Võ Đạo Thạch, cái này ở mọi người nhìn là đại bất kính, phía trên kia lưu lại tên của thiên kiêu vạn cổ a!
Nhưng ngay cả con rối cũng không phản ứng, bọn họ lại kích động cái rắm?
Hổ Nữu đặt tay nhỏ lên bia đá, nhưng không phản ứng chút nào, đừng nói hắc quang, ngay cả ánh sáng tím cũng không có.
Nàng giận dữ nói:
– Tảng đá vụn này hỏng rồi!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi xem tảng đá kia là kẻ địch, sau đó ở trong nghĩ xem phải làm sao đánh nổ nó!
– Hóa ra là như vậy!
Hổ Nữu cười hì hì, nhắm mắt lại, miệng nhỏ giương giương, dáng dấp nghiến răng nghiến lợi.
Vù, Võ Đạo Thạch lập tức phát sáng, hắc quang bốc lên.
Hóa thành hai chữ: Lưu danh!
Ta sát, lại một yêu nghiệt có thể lưu danh ở trên bảng.
Đây là làm sao a.
Đã xuất hiện hai yêu nghiệt, một cái trực tiếp nắm thứ nhất.
Hiện tại một tiểu nha đầu bảy, tám tuổi cũng có thể vào bảng! Tiểu nha đầu như thế, nàng có thể nắm giữ bí pháp gì?
Ai, những người bọn họ cũng dám xưng thiên tài sao, còn không bằng một tiểu nha đầu.
Hổ Nữu ở trên bia đá viết xiêu xiêu vẹo vẹo, lưu lại năm chữ “Lăng Hàn là của Nữu”.
Nàng hì hì nở nụ cười, hài lòng lui về phía sau vài bước, thưởng thức kiệt tác của mình:
– Lăng Hàn, chữ Nữu viết có xinh đẹp hay không?
– Đẹp đến như đang khiêu vũ.
Lăng Hàn cười nói.
Hắc quang rút đi, mọi người lập tức tìm kiếm, “Lăng Hàn là của Nữu” kia có thể xếp hạng thứ mấy.
Bọn họ đều từ tên cuối cùng bắt đầu tìm lên, nhưng chín mươi người đứng đầu, không có! Tám mươi người đứng đầu, không có! Bảy mươi người đứng đầu, không có! Không có không có không có… một đường đều không nhìn thấy năm chữ kia.
– Các ngươi xem hàng thứ nhất!
Có người run giọng nói.
Tất cả mọi người nhìn về hàng thứ nhất, chỉ thấy “Lăng Hàn là của Nữu” thình lình ở thứ nhất, dồn Lăng Hàn vừa mới lên bảng xuống.
Hiện tại “Đệ Nhất” nguyên bản rơi xuống vị trí thứ ba, có vẻ hơi lúng túng.
Tên Đệ Nhất bài danh thứ nhất kia vốn cực kỳ thô bạo, hiện tại xếp thứ ba, tuy vẫn cổ kim hiếm thấy, nhưng có tiếng không có miếng, thành trò cười rồi.
Nhưng tất cả mọi người tới tới lui lui nhìn Hổ Nữu và tên trên bia đá, thực không cách nào liên lạc cả hai vào nhau a.
Bọn họ còn ở trong khiếp sợ khi Lăng Hàn đánh vỡ lịch sử, vinh thăng đệ nhất, cả kinh chưa tiêu, cả kinh lại lên, để bọn họ có chút mất cảm giác, đây không phải đang nằm mơ chứ, cũng quá hư huyễn đi.
– Hay lắm, Nữu là người thứ nhất!
Hổ Nữu hưng phấn kêu to.
Cổ Minh tái mặt rồi, không sánh bằng Lăng Hàn coi như thôi, nhưng ngay cả một tiểu nha đầu cũng trên hắn, để hắn làm sao tiếp thu? Tự tin của hắn bị đánh đổ, đây thực sự là quá đả kích người.
Nhưng Lăng Hàn không hề thấy quái lạ, trong cơ thể Hổ Nữu rất có khả năng cất giấu một nhân vật vô cùng đáng sợ, nghiền ép thiên tài vạn cổ thì đã làm sao? Mà hắn cũng không có vận chuyển toàn bộ Bất Diệt Thiên Kinh, bị Hổ Nữu vượt lên cũng bình thường.
Hắn đương nhiên sẽ không tranh với Hổ Nữu, cười nói:
– Đi, chúng ta không để ý tới con cóc ghẻ kia, vào xem thôi.
– Hay lắm!
Hổ Nữu cầm lấy tay của Lăng Hàn, một lớn một nhỏ đi vào Khí Các, con rối chủ động tránh ra một bước, thật giống như biểu đạt tôn trọng.
Chư Toàn Nhi và Nguyên Thừa Hòa theo sau lưng, đều cảm thấy mặt mũi sáng sủa, cực kỳ kiêu ngạo.
Điều này làm cho mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ, bởi vì người thông qua sát hạch trước đó đều vòng quanh nó đi qua, lẽ nào đây là đãi ngộ đặc biệt với người lưu danh trên bảng sao?
– Lăng huynh!
Văn Nhân Thiên Thiên vội đuổi theo, đôi mắt đẹp lòe lòe, lần này, nàng thật muốn cẩn thận nhận thức, giao lưu với Lăng Hàn một chút.
Người số một từ cổ chí kim, không không không, người trước hai từ cổ chí kim!
Cổ Minh hừ lạnh một tiếng, đi đến cửa lớn của Khí Các, cũng muốn đường hoàng mà vào, nhưng con rối kia cản hắn lại, không có ý tứ tránh ra chút nào.
Điều này làm cho Cổ Minh suýt chút nữa khí bạo, dựa vào cái gì mọi người cùng lên bảng, hắn lại không có đãi ngộ đặc biệt chứ?
Hắn chỉ phải tránh đi, sắc mặt tái xanh.
Quá bắt nạt người rồi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Băng Hỏa MA Trù [Dịch] Băng Hỏa MA Trù](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bang-Hoa-MA-Tru-Truyen-AUdio.jpg)


