[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 133 : Mắt Trận (c661-c665)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Mắt Trận
Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, đây là chút lòng thành.
Thể phách của hắn quá mạnh mẽ, thân như ngọn núi, không phải loạn phong có thể thổi động? Từng bước từng bước, hắn đi ổn như Thái Sơn, Kim Cương thể phát uy, tự nhiên như Kim Cương bất động, bất diệt bất hủ.
– Cửa ải thứ hai là cướp đoạt thạch đầu, số lượng càng nhiều càng tốt.
– Có điều, chỉ cần ở trong vòng ba ngày đến liền có thể tiến hành vòng kiểm tra thứ hai, tới trễ một chút cũng không có chuyện gì, vừa vặn để cho người khác kiếm thạch đầu, ta cướp đoạt là được.
– Con đường võ giả, tự nhiên miễn không được tranh cướp.
– Ta cảm thấy rất hứng thú với nơi này, hẳn là có một trận pháp, mới sẽ hình thành cảnh tượng như vậy.
– Nếu như có thể đạt được mắt trận… Khà khà, ngược lại không tệ.
– Liền quyết định như vậy.
Lăng Hàn mang theo hai mỹ nữ tìm vị trí mắt trận.
Trên ba ngọn núi đều không có linh dược gì, chỉ là một rừng rậm bình thường, bởi vậy người người đều chuyên tâm chạy đi, không cần phân tâm chuyện khác.
Nhìn thấy Lăng Hàn ôm hai nữ, dáng dấp vô cùng dễ dàng, mỗi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Thân ở trong trận, tự nhiên có thể cảm giác được khí lưu mạnh mẽ, thổi đến bọn họ như phàm nhân đi vào hoàn cảnh tuyết lớn đầy trời, đi một bước cũng cực kỳ gian nan.
Nhưng nhìn người ta, trong lồng ngực ôm hai cái còn ung dung như vậy, so sánh với nhau, để bọn họ thực muốn khóc.
Không nên đả kích người như vậy a.
Đám siêu cấp thiên tài như Văn Nhân Thiên Thiên, Triệu Tử Nguyên cũng nhìn ở trong mắt, không khỏi lộ ra vẻ kinh sợ.
Bọn họ đều rất tự phụ, tuy không thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, nhưng bọn họ đối với thực lực của mình tràn ngập tự tin.
Không có được mời, chỉ là bởi vì trước đó bọn họ quá biết điều mà thôi.
Lần này, bọn họ đều quyết định muốn một tiếng hót lên làm kinh người.
Nhưng chưa làm người khác kinh, bọn họ đã kinh ngạc trước.
– Người này hẳn là tu luyện công pháp hệ Thổ, trọng tâm mới sẽ trầm ổn như vậy.
Đám thiên kiêu đều thầm nói, quét dọn ý nghĩ rối loạn trong lòng.
Kiểm tra này thật giống như chế tạo riêng cho Lăng Hàn, bởi vậy ở khâu này không bằng đối phương cũng không sao, ai thập toàn thập mỹ chứ?
Lăng Hàn càng không lưu ý người khác, hắn chạy khắp núi, cuối cùng ở khu vực ngoại vi phát hiện mắt trận thứ nhất.
Đây là một lá cờ xí, cao khoảng một trượng, cột cờ bằng kim loại màu đen, phía trên che kín trận văn, mà cờ xí đón gió phấp phới cũng không phải phàm vật, phía trên không có vẽ trận văn, mà chỉ có một con hùng sư nhe răng múa vuốt.
– Ồ?
Lăng Hàn kỳ quái, trận văn tự nhiên là khắc vào cột cờ, nhưng cờ xí cũng không phải trang trí, ngược lại còn đưa đến tác dụng then chốt, đáng tiếc chính là, Lăng Hàn còn không cách nào nhìn rõ ràng huyền diệu trong đó.
– Con sư tử này thật giống như sống được vậy!
Hổ Nữu chỉ vào cờ xí nói.
– Còn biết phun gió, chơi thật vui!
Lăng Hàn bừng tỉnh, tác dụng của trận văn là tụ tập sức mạnh đất trời, mà cờ xí thì hiển hoá những sức mạnh này ra ngoài, thổi về phía núi rừng, mới sẽ hình thành loạn phong ngang dọc tứ tung.
– Thứ tốt, ta muốn!
Lăng Hàn đưa tay rút cờ xí, nhưng lập tức, một tiếng sư gầm truyền đến, chỉ thấy con sư tử trên cờ xí kia hiển hoá ra ngoài, hóa thành một con hùng sư cao năm trượng, múa hai cánh, quật ra cuồng phong mạnh mẽ.
– Sư tử con, ngoan ngoãn vào trong bát đi!
Hổ Nữu lấy ra nồi bát, nước miếng chảy ròng.
– Tuy không phải sinh linh chân chính, nhưng bao hàm một tia huyết mạch Thần lực của Dực Sư!
Lăng Hàn nhìn chằm chằm mấy lần, lộ ra vẻ kinh ngạc, con sư tử này là trận kỳ hội tụ thiên địa linh khí hóa thành, nhưng trong đó còn có một tia sức mạnh huyết thống của Dực Sư khi còn sống lưu lại, để nó hiện tại tràn ngập sinh cơ, như thực thể.
Hẳn là dùng máu tươi của Dực Sư vẽ ra, bởi vậy biến ảo thành Dực Sư mới chân thực như vậy, phảng phất như có một con yêu thú đứng ở trước mặt bọn họ.
Chẳng trách để Hổ Nữu ngây ngốc chảy nước miếng.
– Được, vậy trước tiên trấn áp ngươi!
Lăng Hàn cười nói, đánh tới con Dực Sư kia.
Thực sự của hắn quá mạnh mẽ, tu ra Kiếm Mang, Lôi Đình Chi Thân tiểu thành, còn có Kim Cương thể bất hoại, dù cho không dùng tới mấy môn thần thông, sức chiến đấu của hắn cũng đạt đến Linh Anh Cảnh đỉnh cao, ngay cả Hoá Thần Cảnh cũng rất khó thương tổn.
Dực Sư chỉ có sức chiến đấu của Linh Anh Cảnh đỉnh cao, có thể làm khó Lăng Hàn sao?
Xèo xèo xèo xèo… Dực Sư không ngừng phun đao gió, nắm giữ lực phá hoại rất mạnh, mạch văn đan dày cực kỳ đáng sợ, nhưng Lăng Hàn ngay cả né cũng không né, mặc cho đao gió bắn trúng, chúng chỉ có thể xé ra quần áo của hắn, căn bản chém không phá làn da, lưu lại vài vết ngân mà thôi.
– Sư tử con, ngoan ngoãn theo ta đi!
Lăng Hàn cười to, chỉ tay vẽ ra, Kiếm Mang dật động, gọt về phía Dực Sư.
Phốc!
Dực Sư bị Kiếm Mang gọt thành hai đoạn, nó là Linh khí ngưng tụ thành, đương nhiên sẽ không có máu me tung tóe, hai đoạn thân thể ngọ nguậy, muốn dung hợp lần nữa, nhưng chỉ phí công giãy dụa, căn bản không thể làm được.
Đây chính là uy năng của Mang, lực phá hoại sâu tận xương tủy, dù cho đã gọt qua vẫn còn đang tiến hành phá hoại.
– Hàn ca ca, huynh càng ngày càng lợi hại!
Đôi mắt đẹp của Chư Toàn Nhi phát quang, nam nhân mình thích càng mạnh mẽ, nàng tự nhiên càng hài lòng.
Lăng Hàn vỗ mông của nàng một cái nói:
– Không nên mê hoặc ta!
Lời này có hàm nghĩa khác, để hắn nghĩ tới nơi không chính đáng, không khỏi tâm lâng lâng.
Chư Toàn Nhi ưm một tiếng, cả người hóa thành xuân thủy, mềm nhũn, yểu điệu, rung động lòng người.
– Hừ!
Hổ Nữu bất mãn, ôm hai tay trước ngực, miệng nhỏ bĩu lên.
Lăng Hàn lại đi thu cờ, lần này không có Dực Sư nhảy ra ngăn cản, hắn rút trận kỳ lên, nhất thời, cường độ quỷ phong trong rừng núi này yếu bớt một đoạn dài.
Nơi này không chỉ có một trận kỳ, nhưng sẽ không quá nhiều, bởi vậy lấy đi một trận kỳ liền xuất hiện ảnh hưởng rất lớn.
– Kỳ này không tệ, Toàn Nhi, cho nàng.
Lăng Hàn ném trận kỳ cho Chư Toàn Nhi, cái này với hắn không có tác dụng gì.
– Ừm!
Chư Toàn Nhi rất vui vẻ, chỉ cần là đồ vật Lăng Hàn đưa, mặc kệ là cái gì cũng có thể làm cho nàng hài lòng.
– Nữu cũng muốn!
Hổ Nữu không vui rồi.
– Vậy chúng ta lại đi lấy một cây khác.
Lăng Hàn cười nói.
Lúc này Hổ Nữu mới đổi giận thành vui, tiểu hài tử chỉ cần dỗ ngọt liền hài lòng.
Non nữa ngày say, bọn họ tìm được trận kỳ thứ hai, Lăng Hàn thu hồi ném cho Hổ Nữu, để tiểu nha đầu rất hài lòng, nhưng chơi một chút liền cảm thấy không có gì hay, lại ném đi, không cảm thấy hứng thú nữa.
Chư Toàn Nhi kiếm lên, trận kỳ này đối với Linh Anh Cảnh phổ thông mà nói là tràn ngập uy hiếp, phóng tới Bắc Vực, này hầu như là khó giải.
Ba người tiếp tục càn quét, thấy cờ liền thu, phát tài a.
– Ồ, sao uy lực quái phong đột nhiên nhỏ đi?
– Đúng, hơn nữa biến hóa phương hướng cũng ít.
– Ha ha, lần này ta có lòng tin ở trong vòng ba ngày vọt tới Tỏa Quỷ Cốc.
Lăng Hàn rút mấy trận kỳ, hậu quả chính là độ khó kiểm tra giảm mạnh, cao tầng của Bổ Thiên Học Viện biết, phỏng chừng mặt sẽ tái lại.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 662: Tỏa Quỷ Cốc
Lăng Hàn chính là cố ý.
Sắc mặt của năm Thượng Cổ Tông Môn đáng ghét, Lăng Hàn tự nhiên mừng rỡ cho bọn họ thêm phiền, hơn nữa, tiến vào Bổ Thiên Học Viện càng nhiều, Lăng Hàn càng có thể chiêu mộ được càng nhiều thế lực.
Mục tiêu của hắn là thành lập một vương triều, thống nhất Hằng Thiên Đại Lục, đương nhiên sẽ không lưu ý thế lực nào mạnh, thế lực nào yếu.
Bất chấp tất cả, ta chính là đến chinh phục.
Nhưng Lăng Hàn không dám làm quá mức, bằng không hắn sẽ bị Bổ Thiên Học Viện nhìn chằm chằm, hiện tại chơi du kích, đánh xong liền chạy, cũng không ai biết là hắn làm nha.
Tổng cộng rút mười hai trận kỳ, lúc này Lăng Hàn mới cùng Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu chạy tới Tỏa Quỷ Cốc, thời điểm bọn họ chạy tới đã là buổi tối ngày hôm sau, sớm đã có người tiến vào trước bọn họ, bắt đầu bước sát hạch thứ hai.
Chỉ cần ở trong vòng ba ngày tới nơi này liền có tư cách tiến vào học viện, mà kế tiếp cướp đoạt thạch đầu càng nhiều, như vậy càng có thể được học viện coi trọng.
– Hổ Nữu, chúng ta đánh cướp đi!
Lăng Hàn cười nói.
– Ừm!
Hổ Nữu gật đầu, tinh thần lập tức hưng phấn.
Đánh cướp, nàng thích nhất.
Chư Toàn Nhi chỉ mỉm cười, ôn nhu nhìn Lăng Hàn.
– Đại ca nhị ca hẳn đã sớm đến a.
Lăng Hàn nói.
– Không biết bọn họ thu hoạch thế nào.
Bọn họ cất bước trong vùng thung lũng này, chỉ thấy bốn phía khói xám lượn lờ, hoàn cảnh vô cùng âm u, chẳng trách sẽ có tên Tỏa Quỷ Cốc.
– Lăng Hàn! Lăng Hàn!
Phía sau vang lên tiếng kêu, chỉ thấy Tần Liên Nguyệt đuổi theo, bộ ngực đầy đặn run run, sóng lớn mãnh liệt, có vẻ vô cùng đồ sộ.
– Há, vừa vặn như thế!
Lăng Hàn giơ giơ tay lên.
– Ồ, không phải các ngươi đã sớm chạy ở phía trước sao, tại sao chỉ sớm hơn ta tí tẹo?
Tần Liên Nguyệt kỳ quái.
– Trên đường phong cảnh không tệ, vì lẽ đó xem một chút.
Lăng Hàn nói.
Tần Liên Nguyệt khinh thường, đây thực sự là lừa gạt quỷ, tin tưởng mới lạ! Có điều sự chú ý của nàng rất nhanh bị thung lũng này hấp dẫn:
– Nghe nói, trong Tỏa Quỷ Cốc này thật phong tỏa ác quỷ.
– Thự hay giả?
Chư Toàn Nhi tò mò hỏi.
– Đương nhiên là thật, có người nói là một lão ác quỷ mấy vạn năm trước, hung tàn đáng sợ.
Tần Liên Nguyệt sinh động như thật nói, để Chư Toàn Nhi cả kinh.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Phá Hư Cảnh cũng chỉ có hơn ngàn năm tuổi thọ, lão ác quỷ kia lợi hại như vậy, có thể sống trên mấy vạn năm sao?
– Thiết, ngươi không hiểu, quỷ và người có thể giống nhau sao?
Tần Liên Nguyệt tràn đầy khinh bỉ nói.
– Không giống nhau chỗ nào?
Lăng Hàn cười hỏi.
Tần Liên Nguyệt làm sao có khả năng trả lời được, không thể làm gì khác hơn là nói:
– Ta không phải quỷ, làm sao biết chứ!
Lăng Hàn không nói đùa nữa:
– Có điều, nếu nơi này thật có quỷ, ta ngược lại muốn gặp gỡ một chút.
– Nữu cũng muốn mở mang kiến thức.
Hổ Nữu theo sát bước tiến của Lăng Hàn.
– Quỷ có cái gì đáng kiến thức.
Tần Liên Nguyệt lập tức lắc đầu, Chư Toàn Nhi cũng biểu thị rất đồng ý, cô gái sợ nhất là thứ này nha.
Bọn họ đi tới, không lâu lắm lại nhìn thấy huynh muội Lý Phong Vũ, da mặt tên kia rất dày, tiến tới, cùng bọn người Lăng Hàn tổ đội.
– Nơi này âm trầm, sẽ không có quỷ thật chứ?
Lý Phong Vũ nói.
– Này này này, ngươi chớ có miệng quạ đen!
Mấy nữ nhân quát, bị hắn nói có chút sởn cả tóc gáy.
Càng chạy, hoàn cảnh càng tối tăm, ngột ngạt, thật giống như đã biến thành Quỷ Vực.
– Ồ, đó là cái gì?
Lý Tư Tiên chỉ về đằng trước nói.
– Một khối xương.
Hổ Nữu mắt sắc.
Mọi người đi tới, chỉ thấy này đúng là một khối xương, cũng không biết thuộc về người hay thú, lại chết bao nhiêu năm, nhưng bây giờ còn có thể nhìn ra xương óng ánh, thật giống như bảo vật vậy.
– Đây là xương người.
Tần Liên Nguyệt vô cùng khẳng định nói.
Lăng Hàn gật đầu, đây quả thật là một khối xương người, khi còn sống rất mạnh mẽ, bởi vì trên xương còn lưu lại mạch văn, hình thành một loại truyền thừa nào đó.
Nhưng hiện tại, những mạch văn này diệt gần hết rồi, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra đã từng rất vĩ đại.
– Tồn tại thế nào cũng đánh không lại sự ăn mòn của tháng năm.
Hắn vô cùng cảm khái, muốn hình thành mạch văn ở trên xương, cái này chí ít cần tu vi Thiên Nhân Cảnh, nhưng vậy thì thế nào, mấy ngàn mấy vạn năm sau vẫn chỉ còn dư lại một đống bạch cốt, thậm chí xương cũng nát, hoàn toàn biến mất khỏi thiên địa.
– Ồ, thật giống như xương đang phát sáng!
Lý Phong Vũ hiếu kỳ, muốn đào móc đoạn xương này ra, nhưng tay hắn chỉ vừa đụng tới, liền thấy một đạo hào ánh sáng lên, cực kỳ óng ánh.
Oành, hắn bị chấn bay ra ngoài.
Mọi người giật mình, đây là muốn chơi trò thi biến sao? Nhưng một bộ hài cốt chết đi không biết bao nhiêu năm, cốt văn sắp tiêu tan, còn làm sao thi biến?
Thẻ thẻ thẻ… mặt đất nứt toát, oành, một cái xương tay dò xét ra ngoài, tiếp theo là cái thứ hai, sau đó liền thấy một bộ xương khô từ trong đất bùn chui ra, trong lồng ngực có một tảng đá đang dịu dàng phát sáng.
Này không phải tảng đá bọn họ muốn tranh cướp sao?
Mọi người bừng tỉnh, khô lâu đã chết mà cử động chính là do khối đá kia, thật giống như biến khô lâu thành con rối, ở dưới điều khiển chuyển động.
Bộ xương toả ra khí tức rất mạnh, chứng minh khi còn sống cảnh giới cực cao, dù cho chết rồi, mạch văn cơ hồ diệt hết, nhưng vẫn mạnh có chút thái quá.
– Linh Anh Cảnh đỉnh cao.
Tất cả mọi người gật đầu.
– Giết a!
Hổ Nữu giết ra ngoài, cùng bộ xương kia chiến lên.
Bộ xương này thật rất mạnh, xương bị mạch văn bảo vệ, cực kỳ cứng rắn, mà tảng đá kỳ dị cung cấp sức mạnh khởi nguồn, để nó có thể phát huy ra sức chiến đấu của Linh Anh Cảnh đỉnh cao.
Trên lý thuyết mà nói, bộ xương này tuyệt không phải Linh Anh Cảnh có thể chiến thắng, bởi vì trên phòng ngự nó đứng ở thế bất bại.
Có điều, mấu chốt ở chỗ cội nguồn động lực của nó, chỉ cần lấy tảng đá, nó chỉ là một bộ xương phổ thông mà thôi.
Thiết kế như vậy, làm cho cướp đoạt kỳ thạch trở nên rất khó khăn, nhưng lại không đến nỗi hoàn toàn không có cách nào.
Nhưng Hổ Nữu lại liều mạng, căn bản không nhìn tảng đá kia, oành oành oành mà đối đầu với bộ xương khô.
Xì xì xì, nàng vận chuyển sức mạnh Lôi đình, sau mỗi một đòn, liền thấy bộ xương khô run lên, thật giống như muốn tản đi.
Tất cả mọi người líu lưỡi, tiểu nha đầu này thực sự là bạo lực cuồng, lại muốn mạnh mẽ giết chết một khô lâu quái mà dưới cái nhìn của bọn họ là hoàn toàn không thể chính diện va chạm.
Bọn họ cũng đỏ mặt, thậm chí không bằng một tiểu nha đầu a.
Chỉ mười mấy chiêu, bộ xương kỳ quái kia liền bị Hổ Nữu đánh tan.
Tiểu nha đầu nhặt tảng đá, hùng hục chạy về giao cho Lăng Hàn, đạt được Lăng Hàn vỗ đầu khen thưởng, liền mừng rỡ đến mặt mày hớn hở.
Thực sự là dễ dụ a!
Tất cả mọi người cảm khái vận may của Lăng Hàn, lại nhặt được một tiểu nha đầu cường đại như thế.
Vận may của bọn họ xem như rất tốt, đi một lúc, lại phát hiện một khối xương, tới gần, quả nhiên có một bộ xương từ dưới đất chui lên, ngực có một khối kỳ thạch đang phát sáng.
Lần này Lăng Hàn xuất kích, nghênh đón bộ xương, tương tự là công chính diện, không hề có ý du đấu, nhìn mà tất cả mọi người ôm đầu kêu quái vật.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 663: Đoạt Thạch
Tất cả mọi người không còn gì để nói.
Kẻ địch vốn nên du đấu mới có thể giải quyết, nhưng Lăng Hàn và Hổ Nữu đều lựa chọn va chạm chính diện, hơn nữa còn không phải bọn họ khoe oai lung tung, mà thực lực cực kỳ đáng sợ!
Lăng Hàn hóa chỉ làm kiếm, chém về phía khô lâu quái.
Xèo xèo xèo xèo… Kiếm Mang kích chém, hơn nữa còn bám vào tia điện màu trắng lóa, sức mạnh Lôi đình tăng lên uy năng của Kiếm Mang rất lớn.
Phải biết Lôi Động Cửu Thiên là một môn thần thông, hơn nữa Lăng Hàn còn tu ra Lôi Đình Chi Thân tiểu thành, có thể không lợi hại sao?
Khô lâu quái bị điện giật đến run rẩy, Kiếm Mang thì chém cho nó đứng không vững, lưu lại từng vết thương ở trên xương cứng rắn.
Trên lý thuyết mà nói, loại quái vật này tuyệt không thể bị Linh Anh Cảnh gây thương tích, nhưng ai bảo sức chiến đấu của Lăng Hàn đã nhảy ra Linh Anh Cảnh chứ, Kiếm Mang gia trì Lôi Động Cửu Thiên, hiện tại sức chiến đấu của hắn chí ít cũng là Hóa Thần một tinh.
Đồng dạng chỉ mười mấy hiệp, bộ xương khô liền bị Lăng Hàn chém nát, bụi quy về bụi, đất trở về đất.
– Một đám đáng chém.
Lăng Hàn thầm nói một câu, có chút khó chịu, bởi vì Bổ Thiên Học Viện lại lấy di thể cường giả chết đi không biết bao nhiêu năm làm đạo cụ, nói theo một ý nghĩa nào đó, bọn họ khác Thiên Thi Tông chỗ nào?
Tỉ mỉ ngẫm lại, bọn họ đúng là không có khác nhau.
Thiên Thi Tông muốn biến một giới thành Thi Binh, mà ngũ đại tông môn thì muốn luyện thành đan, tương tự là tuyệt diệt sinh linh, ai có thể tự xưng cao thượng chứ?
Một đường đi tới!
Lăng Hàn bắt đầu tìm kiếm kỳ thạch, đây quả thật là không thể thu vào Hắc Tháp hoặc không gian giới chỉ, thật giống như có sinh mệnh và ý thức vậy.
Trong lòng hắn hơi động, gọi Thạch Linh ra, ném kỳ thạch cho nó.
Thạch Linh ngửi một chút, nhất thời mở miệng ra, thẻ sát… liền nuốt khối kỳ thạch vào, nhai rất lanh lảnh, thật giống như nhân loại ăn xương, nghe mà mọi người tê cả răng.
Cái này cũng ăn được?
– Lăng Hàn, sao ngươi lại phá huỷ kỳ thạch?
Tần Liên Nguyệt sửng sốt một chút, mới kinh ngạc thốt lên.
– Đúng vậy, đây chính là vật có thể làm cho ngươi trở thành đệ tử nòng cốt.
Lý Tư Tiên cũng nói.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười:
– Không có chuyện gì, ngược lại còn nhiều mà, từ từ kiếm.
Thạch Linh chỉ ăn tảng đá có thể tăng lên thực lực của nó, nếu nó thích ăn, nói rõ tảng đá kia hữu dụng.
Sau khi Thạch Linh ăn xong, thì như một tiểu Cẩu tiến đến bên chân Lăng Hàn, dùng đầu cà cà hắn.
Nhưng lục lượng của nó quá mạnh mẽ, cà một cái liền chấn đến mức đại địa nổ vang, cực kỳ đáng sợ.
Cũng may Lăng Hàn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, lại có man lực kinh người, nếu không bị nó cà như thế, không phải người bị đánh bay, chính là xương gãy thịt vỡ.
Mọi người thấy mà tê răng, con rối này có trí khôn, lại còn chủ động nịnh nọt, hơn nữa sức mạnh lớn đến khủng bố a.
Thạch Linh tha thiết mong chờ nhìn Lăng Hàn, mở miệng rộng ra, nếu như nó là nhân loại, phỏng chừng hiện tại nước miếng đã chảy ròng.
Lăng Hàn biết, tên này ghi nhớ viên gạch kia a, nhưng viên gạch biến mất theo Hách Liên Tầm Tuyết, hắn cũng không tìm về được.
Cũng không biết Hải Nữu bị kích thích gì, lại không nói một tiếng liền chạy.
– Ầy, viên này cũng thưởng ngươi!
Hắn ném kỳ thạch còn lại cho Thạch Linh.
Thạch Linh cầm lấy liền gặm, tuy cái này hoàn toàn không thể so với “viên gạch”, nhưng thịt muỗi nhỏ cũng là thịt, không cần thì phí, ngu sao không ăn.
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, nếu tầng thứ nhất của Hắc Tháp là Thổ Chi Bản Nguyên, vậy có thể thai nghén ra siêu cấp kỳ thạch gì, để Thạch Linh tăng cao thực lực không? Hắn lập tức liên kết với Tiểu Tháp, lấy thần thức dò hỏi.
– Có thể!
Tiểu Tháp thẳng thắn gọn gàng nói.
Lăng Hàn có chút phát điên:
– Vậy tại sao ngươi không sớm nói cho ta?
– Ngươi không có hỏi nha.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
Lăng Hàn lại có loại kích động muốn đánh người:
– Tốt lắm, cho mấy ngàn khối đi.
Nếu Tiểu Tháp có mắt, hiện tại khẳng định cho hắn một cái liếc mắt, hừ một tiếng mới nói:
– Hắc Tháp còn ở trong quá trình chữa trị, nào có nhiều nguyên lực để tiêu hao như vậy? Mỗi cách một tháng mới có thể cung cấp một khối.
Một tháng liền một tháng, dù sao cũng tốt hơn không có.
– Hiệu quả thế nào?
Lăng Hàn lại hỏi.
– Ba khối, Thạch linh có thể đột phá Linh Anh Cảnh, sáu khối có thể phá Hóa Thần.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
Dựa vào, trâu bò như thế?
Lăng Hàn không khỏi phiền muộn, hắn khổ sở tu luyện, nhưng người ta chỉ cần ăn mấy tảng đá, tu vi liền bay thẳng, cái này so một chút liền tức chết người.
Nếu Thạch Linh thăng cấp đơn giản như vậy, Lăng Hàn cũng không có ý định đút kỳ thạch cho tên to xác này ăn nữa, hắn cười nói:
– Nếu ăn no, thì phải siêng năng làm việc.
– Ngang!
Thạch Linh vỗ ngực, như một tinh tinh phát điên.
Mọi người lại tấm tắc kêu kỳ lạ, con rối này thực quá nhân tính hóa.
Bọn họ tiếp tục tiến lên, rất nhanh lại nhìn thấy bạch cốt chôn dưới đất, lần này thật không ít, từ dưới lòng đất bò ra ngoài, liền công về phía bọn người Lăng Hàn.
Mọi người xuất thủ, bắt đầu thu điểm cho mình.
Nhưng khô lâu quái quá mạnh mẽ, Linh Anh Cảnh còn có cơ hội du đấu, nhân cơ hội cướp đoạt kỳ thạch, nhưng Sinh Hoa Cảnh căn bản không tới gần được, bị khí thế đáng sợ kia chấn bay ra ngoài.
Cửa thứ nhất còn tốt, tuy Linh Anh Cảnh mạnh mẽ, nhưng chịu đựng quái phong cũng càng thêm mạnh, không thể chiếm ưu thế hơn Sinh Hoa Cảnh.
Nhưng đến nơi này, ưu thế của Linh Anh Cảnh liền thể hiện hoàn toàn.
Dù sao cửa thứ nhất là chọn thiên tư, nghị lực tốt, nhưng hiện tại là chọn thiên tài trong thiên tài, tự nhiên chỉ có người đứng đầu nhất mới có thể giết ra.
Thạch Linh làm tiên phong đánh tới khô lâu quái, oành, nhưng nó vừa xông lên liền bị đánh bay, rời rạc thành một mớ đá vụn.
Cũng còn tốt, cái này không có đánh vỡ hạt nhân của nó, rất nhanh lại phục sinh.
– Ai, thực sự là không dựa dẫm được!
Lăng Hàn tự mình giết ra, Hổ Nữu cũng hưng phấn rống lên, liên thủ với Lăng Hàn.
Hai đại yêu nghiệt đồng thời oanh kích, dù là khô lâu quái cũng chỉ có thể nuốt hận, không mấy chiêu liền bị nổ đến tan vỡ, kỳ thạch rơi ra.
Đồ chơi này thu không vào Hắc Tháp, chỉ có thể đeo trên người, để Lăng Hàn rất khó chịu, quá ảnh hưởng hình tượng của hắn.
Cũng may, tảng đá kia chỉ to bằng nắm tay, không quá lớn, bằng không hắn thật sẽ phát điên.
Nửa ngày sau, trên người hắn đã có hơn hai mươi tảng đá, cho dù kỳ thạch phát sinh ánh sáng không quá mãnh liệt, nhưng hơn hai mươi khối cộng lại vẫn rất khả quan, để hắn giống như biến thành nguồn sáng, soi địa phương tối tăm này trở nên sáng sủa.
Nhưng điều này cũng biến Lăng Hàn thành mục tiêu sống, rất nhanh thì có người ra tay với hắn, muốn cướp giật, bất quá kết quả tự nhiên là bọn họ bị Lăng Hàn cướp sạch, không chỉ kỳ thạch trên người bị lấy, ngay cả không gian giới chỉ cũng bị lấy, cống hiến của cải cho Lăng Hàn a.
Sau một ngày, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, lấy đồ ăn ra hầm nấu.
– Lưu kỳ thạch lại, các ngươi có thể lăn.
Một nam tử mặc trang phục màu xanh xuất hiện, trên mặt mang theo vẻ kiêu căng, nhìn mọi người lạnh lùng nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 664: Nguyên Thừa Hòa
– Nguyên Thừa Hòa!
Lý Phong Vũ, Lý Tư Tiên đồng thời kinh ngạc thốt lên.
– Ha ha, nếu biết ta là ai, còn không mau cút đi?
Thanh niên kia cười lạnh nói.
Thấy Lăng Hàn có chút nghi hoặc, Tần Liên Nguyệt giải thích:
– Nguyên Thừa Hòa, đệ tử của Hoa Vân Tông, giống Văn Nhân Thiên Thiên, trước vẫn bế quan khổ tu, không người nghe nói, nhưng đoạn thời gian gần đây đột nhiên xông ra, đánh bại rất nhiều Linh Anh Cảnh lâu năm, thực lực rất mạnh mẽ.
– Thậm chí có người đặt hắn ngang hàng với Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương…
Lăng Hàn lắc đầu:
– Tiểu Đao Vương, Lang Nhai Thiên đều sắp bốn mươi tuổi, Yêu Hồi Nguyệt mới bao lớn, đây rõ ràng là hai đời người, sao có thể so sánh.
Có điều, ta không tin tên này mạnh hơn Yêu Hồi Nguyệt.
– Các ngươi còn nói nhỏ cái gì?
Nguyên Thừa Hòa không vui nói, nếu biết uy danh của hắn còn không mau cút đi?
Lý Phong Vũ thấp giọng nói:
– Ta đến kéo lực chú ý của hắn, các ngươi đi trước.
Hắn lập tức nở nụ cười, đi chầm chậm về phía Nguyên Thừa Hòa.
– Nguyên đại ca, tại hạ Lý Phong Vũ, ngưỡng mộ uy danh của Nguyên đại ca đã lâu, hôm nay nhìn thấy, thực sự là có phúc ba đời.
Nguyên đại ca quả nhiên uy phong lẫm lẫm, chỉ đứng đó liền toả ra kim quang sáng quắc, chiếu rọi nội tâm của tiểu đệ, để trong đời tiểu đệ như có thêm một Thái Dương, chỉ dẫn phương hướng cho tiểu đệ…
Hắn nói không dứt, để mấy người Lăng Hàn nghe mà trố mắt, lại có người đem lời buồn nôn nói thuận miệng như vậy, không đỏ mặt một chút, nào giống bọn họ đều sắp muốn phun ra.
Nhưng Nguyên Thừa Hòa lại rất thỏa mãn.
Thiên phú của hắn cao đến kinh người, nhưng trước đó vẫn bế quan khổ tu, hoàn toàn tách biệt với thế gian, như khổ hạnh tăng vậy, nhưng nội tâm của hắn cực kỳ kiêu ngạo, khát vọng được người tán đồng, sùng bái, ngưỡng mộ.
Đoạn thời gian gần đây, hắn rốt cục soi sáng vạn trượng, hư vinh tự nhiên cũng bành trướng, giờ khắc này bị Lý Phong Vũ nịnh hót, nhất thời như vỗ tới trong xương của hắn, để hắn lâng lâng, không buồn nôn chút nào.
Lý Phong Vũ nói nửa ngày, miệng khô lưỡi cháy, quay đầu nhìn lại, lại thấy tất cả mọi người chỉ nhìn hắn, để hắn không khỏi cuống lên nói:
– Bên ta sắp không còn lời để nói, dự định nói lại từ đầu, sao các ngươi còn chưa chạy?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Cái này không phải muốn nhìn trình độ của ngươi cao tới đâu sao?
Hiện tại ngay cả Tiểu Đao Vương hắn cũng có lòng tin chém giết, cần nghe tiếng của Nguyên Thừa Hòa liền chạy sao? Thực sự là đùa giỡn.
Nguyên Thừa Hòa cũng phản ứng lại, không khỏi lộ ra vẻ giận dữ nói:
– Tốt a, ngươi dám gạt ta!
Lý Phong Vũ sợ đến vội chạy trở lại, tuy hắn cũng là thiên tài, nhưng tuyệt đối không phải loại cấp bậc như Nguyên Thừa Hòa, huống chi còn thấp hơn đối phương một cảnh giới lớn, nào dám giao thủ chứ?
– Lăng huynh, nhìn ngươi rồi!
Hắn kêu lên.
– Tên ghê tởm, ta muốn giết… ta muốn đánh ngươi!
Nguyên Thừa Hòa quát, hắn vốn muốn nói giết đối phương, nhưng cửa ải này nghiêm cấm giết người, hắn cũng không muốn bởi vậy mà mất đi tư cách tiến vào Bổ Thiên Học Viện.
– Lăng huynh, quyết định tên này, ta gả muội muội cho ngươi làm vợ.
Lý Phong Vũ lại kêu lên.
– Ca!
Lý Tư Tiên đỏ mặt trách mắng, nào có ca ca như thế, vậy liền bán nàng ra?
– Lăng Hàn mới không muốn nữ nhân xấu xí này!
Hổ Nữu xông ra ngoài, quyết định không cho Lăng Hàn cơ hội xuất thủ.
Nàng hóa thành một tia sét, lóe lên liền xuất hiện ở trước mặt Nguyên Thừa Hòa, quả đấm nhỏ đảo ra, đánh tới đối phương.
– Hả?
Nguyên Thừa Hòa cả kinh, hắn không nghĩ tới một tiểu nha đầu lại có tốc độ nhanh như vậy, càng không nghĩ đến đối phương là tồn tại như hắn, chuyện này quả thật đánh tan sự tự tin của hắn.
Hắn vẫn lấy cảnh giới của mình mà tự ngạo, Linh Anh Cảnh hai mươi bảy tuổi quả thực Tiền Vô Cổ Nhân, nhưng hiện tại một tiểu cô nương bảy tám tuổi không ngờ cũng là Linh Anh Cảnh, vậy còn kiêu ngạo cái rắm.
Cheng!
Hắn lấy ra một bảo kiếm, nhưng không rút, chỉ lấy vỏ kiếm cản cú đấm của Hổ Nữu, nhưng ánh chớp phun trào, thông qua vỏ kiếm lan về cánh tay của hắn.
– Hừ!
Hắn khẽ quát một tiếng, trên người có hỏa diễm dật động, va chạm kịch liệt với ánh chớp, ý chí võ đạo hóa thành hào quang óng ánh, đan dệt ra các loại hình dạng ở trong không khí.
Hổ Nữu lăng không vươn mình, rút lui quay về.
Lăng Hàn gật gù, chẳng trách người này có thể so với đám người Yêu Hồi Nguyệt, thực lực rất mạnh, có thể đón đỡ một chiêu của Hổ Nữu mà không rơi xuống hạ phong, này cũng không có mấy Linh Anh Cảnh có thể làm được nha.
Nhưng không biết, Nguyên Thừa Hòa mới càng thêm giật mình.
Hắn cực kỳ tự phụ, cho rằng dù là Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương… cũng không phải đối thủ của hắn, lần này là quân lâm Bổ Thiên Học Viện, bắt đầu con đường truyền kỳ của hắn, ai ngờ vẫn chưa tiến vào học viện, tùy tiện chạy đến một tiểu nha đầu liền có thể chiến cân sức ngang tài với hắn.
Tuy hắn không có sử dụng tuyệt chiêu, nhưng hành gia vừa ra tay liền biết môn đạo, tiểu nha đầu này không thể coi thường.
– Xấu xí, đến truy Nữu a!
Hổ Nữu vỗ tay nói.
Nguyên Thừa Hòa hừ một tiếng, rút kiếm ra khỏi vỏ nói:
– Các ngươi để một tiểu nha đầu ra mặt thay các ngươi sao, hừ, thực sự là không ngại ngùng.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi đánh không lại tuổi tác ít nhất trong chúng ta, chẳng lẽ còn muốn khiêu chiến những người khác? Ngươi phải cảm tạ chúng ta không bắt nạt ngươi, tùy tiện phái ra một tiểu nha đầu chơi đùa với ngươi a.
Lời này thật không sai, một tiểu nha đầu bảy tám tuổi tuyệt đối là tùy tiện chơi đùa, nói cho ai nghe, ai tin tưởng tiểu nha đầu này sẽ là cao thủ Linh Anh Cảnh Đại chứ?
Nguyên Thừa Hòa phản bác cũng phản bác không được, chỉ có thể âm thầm phiền muộn, ai bảo hắn gặp phải yêu nghiệt như thế.
– Hổ Nữu, đánh thoải mái, ta muốn thu hắn làm tiểu đệ.
Lăng Hàn cười nói.
– Được!
Hổ Nữu đáp ứng giòn tan.
– Bao ở trên người của Nữu.
– Đáng ghét!
Nguyên Thừa Hòa nghe mà nổi giận, còn vọng tưởng thu phục hắn làm tiểu đệ, coi hắn là a miêu a cẩu sao? Hắn lập tức rút trường kiếm ra khỏi vỏ, giết tới Lăng Hàn.
– Đối thủ của ngươi là Nữu!
Thân hình của Hổ Nữu lóe lên, đã xuất hiện ở trước mặt Nguyên Thừa Hòa.
Nguyên Thừa Hòa bất đắc dĩ, chỉ có thể thu tay, đồng thời đưa trường kiếm ra, đâm tới Hổ Nữu.
Này là một kình địch thực lực không kém hắn, hắn sao dám mặc cho đối phương cuồng oanh loạn tạc, vậy rất có khả năng bị đánh đến mẹ cũng nhận không ra.
Hai người lập tức triển khai ác chiến.
Nguyên Thừa Hòa xác thực rất mạnh, có thể chính diện va chạm Hổ Nữu, chí ít tạm thời vẫn không có dấu hiệu bị thua, nhìn mà tất cả mọi người tấm tắc kêu kỳ lạ, chân tâm khâm phục, phải biết trước đó khô lâu quái đều bị Hổ Nữu chính diện đánh sập a.
Nhưng Nguyên Thừa Hòa nghe vào tai, trong lòng lại cực kỳ khó chịu, hắn lại lưu lạc tới mức độ chỉ có thể ngang hàng một tiểu nha đầu?
– A!
Hắn hét lớn một tiếng, cuối cùng lấy ra tuyệt chiêu, trường kiếm bay múa, hắn thật giống như đã biến thành một thanh kiếm, lột bỏ về phía Hổ Nữu.
Hơn hai mươi đạo kiếm khí ngang dọc, cực kỳ đáng sợ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 665: Đánh Thành Đầu Heo
– Thú vị!
Lăng Hàn gật đầu, võ giả tu ra Kiếm Khí là có cực hạn, cùng lắm ba mươi đạo, mà thể lực cũng có hạn, trong nháy mắt vung ra kiếm kích đồng dạng có hạn mức tối đa.
Nhưng Nguyên Thừa Hòa thông qua nhân kiếm hợp nhất, toàn thân chuyển động, để uy lực của kiếm pháp tăng lên rất nhiều.
Nguyên bản là lắc cổ tay, hiện tại hòa toàn thân vào, tự nhiên giảm thiểu gánh nặng, làm cho tần suất xuất kiếm tăng lên rất nhiều.
Ngàn vạn Kiếm Ảnh oanh ngang, còn có đạo đạo kiếm khí bắn ra, uy lực kinh người.
– Không đùa với ngươi nữa!
Hổ Nữu hóa thành ánh chớp tránh ra, tốc độ thật nhanh, ngay cả ánh kiếm cũng không đuổi kịp.
Nguyên Thừa Hòa bất đắc dĩ, uy lực kiếm pháp của hắn cực kỳ mạnh mẽ, nhưng đánh không trúng người thì có ích lợi gì? Gặp phải đối thủ có tốc độ như Hổ Nữu, hắn thật không có chỗ xuống tay.
Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, thầm nghĩ tiểu tử này hẳn sẽ không trốn nhanh như vậy chứ?
– Đánh với ta một trận!
Hắn giết tới, bởi vì kỳ thạch đều ở trên người Lăng Hàn.
– Nữu lại về rồi!
Hổ Nữu quát to, quả nhiên giết trở về, đấm ra một quyền, tia điện chớp nhanh, đánh tới lưng của Nguyên Thừa Hòa.
Nguyên Thừa Hòa không thể không chống đỡ, đã như thế, hắn lại không thể giết tới Lăng Hàn.
Chỉ cần hắn dùng tuyệt chiêu, Hổ Nữu sẽ nhanh chân bỏ chạy, nhưng đại chiêu qua đi, tiểu nha đầu lại giết trở về, gắt gao cuốn lấy Nguyên Thừa Hòa, làm cho Nguyên Thừa Hòa hoàn toàn không còn tính khí.
– Tiểu nha đầu, có gan đừng chạy!
Nguyên Thừa Hòa bị tức đến giận sôi lên, không nhịn được khiêu khích Hổ Nữu.
– Không chạy liền không chạy, cho rằng Nữu sợ ngươi sao?
Hổ Nữu chống nạnh.
– Kẻ xấu xí nhiều tác quái, xem Nữu làm sao trừng trị ngươi!
Nguyên Thừa Hòa đại hỉ, một chiêu kiếm phi tiên, công về phía Hổ Nữu.
– Nữu đi rồi!
Vèo, Hổ Nữu lại chạy.
Nguyên Thừa Hòa đánh tự nhiên lại rơi vào khoảng không, hắn tức giận đến kêu to:
– Nói không giữ lời…
Nhưng hắn không nói hết câu được, người ta mới bao lớn a?
– Ha ha ha ha, xấu xí thực là đần độn, Nữu chỉ đùa giỡn ngươi!
Hổ Nữu cười to, vuốt vuốt tay áo nói.
– Được rồi, lần này Nữu lấy ra thực lực chân chính, đánh ngươi phục mới thôi!
Nguyên Thừa Hòa làm sao lại mắc bẫy, hắn là thiên kiêu đương đại, không phải ngu ngốc.
– Tuyệt chiêu của Nữu, cái thế vô song, tuyệt đối vô địch, người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ kinh, siêu cấp bá đạo Long Trảo Thủ!
Hổ Nữu vọt ra ngoài, hai tay hóa thành vuốt rồng, chộp tới ngực của Nguyên Thừa Hòa.
Lần này đến thật sự!
Nguyên Thừa Hòa kinh hãi, vội vung kiếm gọt về phía Hổ Nữu, sức mạnh to lớn bắn ra, hơn hai mươi đạo kiếm khí ngang dọc, kinh diễm trời cao.
Ầm!
Sức mạnh đáng sợ va chạm, hình thành một đám mây hình nấm nhỏ, mà từng đạo sức mạnh trùng kích cũng đánh tan sương mù bốn phía, hiện ra mặt đất trọc lốc.
Cũng may, trong cốc hầu như không có một ngọn cỏ, chỉ có hòn đá linh tinh, nếu không lần này khẳng định có rất nhiều cây cối bị độc hại.
– Đánh đánh đánh đánh đánh!
Trong tro bụi, truyền đến tiếng kêu hưng phấn của Hổ Nữu.
Khi tro bụi tản đi, có thể nhìn rõ tình cảnh bên trong, chỉ thấy Hổ Nữu đã chiếm cứ chủ động tuyệt đối, đè đánh Nguyên Thừa Hòa, thỉnh thoảng oanh lên mặt, trên tay, ngực của hắn một cái.
Khuôn mặt của Nguyên Thừa Hòa đã biến hình, thũng như đầu heo, một khối đen một khối tím, rất buồn cười a.
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, Hổ Nữu thực sự quá mạnh, ngay cả Nguyên Thừa Hòa cũng thua ở trong tay của tiểu nha đầu.
Oành!
Hổ Nữu lại đá một cước, đạp Nguyên Thừa Hòa bay ra ngoài, vừa vặn trượt tới bên chân Lăng Hàn.
Lăng Hàn ngồi xổm xuống, cười hỏi:
– Có phục hay không?
– Không phục!
Nguyên Thừa Hòa nghểnh cổ nói, hắn tự nhiên không phục, nào đồng ý thua ở trong tay một tiểu nha đầu.
– Vậy tiếp tục ăn đòn đi.
Lăng Hàn cũng đá một cước.
Nguyên Thừa Hòa vội lấy hai tay bảo vệ đầu heo anh tuấn, oành, hắn bị Lăng Hàn đạp bay trở lại, Hổ Nữu xông lên đánh tiếp.
Oành oành oành… chỉ chiến mấy hiệp, Nguyên Thừa Hòa lại bị đạp trượt tới dưới chân Lăng Hàn.
– Như thế nào, vẫn không phục?
Lăng Hàn cười nói.
– Đương nhiên không phục!
Cốt khí của Nguyên Thừa Hòa vẫn rất cứng.
– Vậy đánh tiếp.
Lăng Hàn đá Nguyên Thừa Hòa ra ngoài.
Vòng đến vòng đi, Nguyên Thừa Hòa bị xem như bóng cao su, qua lại đảo quanh giữa Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Bọn người Tần Liên Nguyệt tê cả răng, kia là Nguyên Thừa Hòa a, được khen là tồn tại có thể khiêu chiến đám người Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương, nhưng bây giờ thì sao, lại bị đánh đến không biết trời trăng mây gió.
Quá uất ức.
Cũng không biết bao nhiêu lần, Nguyên Thừa Hòa lại trượt tới dưới chân Lăng Hàn, lần này Lăng Hàn cũng lười hỏi, muốn đạp đối phương trở lại, nhưng không ngờ Nguyên Thừa Hòa kêu lên:
– Phục, ta phục rồi!
Oành, hắn vẫn bay trở lại.
– Thật không tiện thật không tiện, đạp quen chân!
Lăng Hàn vội cười nói.
Con mẹ nó quá không có thành ý.
Nguyên Thừa Hòa thầm mắng một câu, lại bị Hổ Nữu đánh trúng, lần nữa bay tới dưới chân Lăng Hàn.
Lần này, Lăng Hàn không có đạp tiếp, mà cười híp mắt nói:
– Phục rồi thì bái đại ca đi.
Nguyên Thừa Hòa bò lên, chậm rãi hấp khí, sau đó nói:
– Là tiểu nha đầu kia đánh bại ta, trừ khi ngươi có thực lực để ta tâm phục, bằng không, ta thà chết chứ không chịu khuất phục!
– Bất khuất?
Lăng Hàn cười nói.
– Chớ chơi kiên cường với ta, coi như ngươi thẳng, ta cũng có thể để Lý Phong Vũ nói đến ngươi biến thành cong! Ta xem như nhìn ra rồi, ngươi chính là loại thích ăn đòn, được rồi, vậy ta liền đánh ngươi một trận nữa.
– Hì hì.
Hổ Nữu ngừng tay, ở một bên xem trò vui.
Vẻ mặt của Nguyên Thừa Hòa lạnh lùng nói:
– Chỉ cần ngươi có thể đánh bại ta, ta liền bái ngươi làm lão đại.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, đặt tay trái ở sau lưng nói:
– Như vậy đi, ta dùng một tay đối phó ngươi, miễn cho nói ta bắt nạt ngươi.
Thật cuồng!
Nguyên Thừa Hòa hừ một tiếng, nếu như Lăng Hàn thật có thể tay không, hơn nữa chỉ một tay liền đánh bại mình, vậy lão đại này hắn nhận.
Hắn lập tức rút trường kiếm nói:
– Vậy tiếp Thất Kiếm Âm Sơn của ta xem.
Oanh, trong cơ thể hắn dâng trào ra một luồng sóng khí, tro bụi vung lên, hình thành một vòng tròn, lan tràn bốn phía.
Hắn đang súc thế, uy lực của chiêu kiếm này tuyệt đối bá tuyệt.
Lăng Hàn cũng không cướp công, hắn muốn thu phục tên thiên tài này, tất nhiên phải để đối phương tâm phục mới được.
– Thất Kiếm Hạ Âm Sơn!
Nguyên Thừa Hòa xuất kiếm.
– Kiếm thứ nhất, Sơn Cùng Thủy Tận!
Ánh kiếm tùy ý, kiếm thế vây nhốt, chồng chất, đâu đâu cũng có ánh kiếm, bị ánh kiếm này bao vây, tuyệt đối là sơn cùng thủy tận.
Lăng Hàn lấy tay làm kiếm, đâm tới đối phương, kiếm ý lưu chuyển, khiến người ta cảm thấy này hoàn toàn chính là một bảo kiếm tuyệt thế.
– Vô tri!
Thấy Lăng Hàn lại muốn lấy cánh tay ngăn bảo kiếm của hắn, Nguyên Thừa Hòa không khỏi hừ một tiếng, đây là đang tự tìm đường chết sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










