[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 124 : +617: Diệp Vinh – Tung Tích Thi (c616-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 616+617: Diệp Vinh – Tung Tích Thi
Nếu như chỉ là Dược cốc cấp bậc Sinh Hoa Cảnh, Thần Thai Cảnh, Lăng Hàn liền không có hứng thú, chẳng mấy chốc hắn sẽ bước qua Sinh Hoa Cảnh, thẳng tiến Linh Anh.
– Cụ thể ta cũng không rõ ràng, lối vào thung lũng có một con yêu thú Linh Anh Cảnh tọa trấn, vì lẽ đó ta không dám thâm nhập, nhưng ở vị trí lối vào thung lũng, ta phát hiện một cây Linh quả thụ cấp bảy.
Tần Liên Nguyệt nói.
– Cũng bởi vì Dược cốc này, ta mới va phải Hồ Khánh Phương.
– Như vậy sao…
Lăng Hàn lẩm bẩm, cửa cốc thì có linh quả thụ cấp bảy, như vậy trong cốc nói không chắc có linh dược đẳng cấp cao hơn.
Coi như đều chỉ là linh dược cấp bảy, vậy cũng rất hữu dụng.
– Lăng huynh, có phải động lòng rồi không?
Tần Liên Nguyệt cười khanh khách nói.
– Ngươi đây là hả hê sao?
Lăng Hàn nói.
– Đi theo ta!
Tần Liên Nguyệt không có nhân cơ hội trả thù, mà đi trước dẫn đường, vừa nói chuyện vì sao nàng phát hiện Dược cốc.
Bởi vì Bổ Thiên Học Viện còn nửa năm nữa mới chính thức mở ra, nên nàng cũng không vội, dọc theo đường đi ngắm phong cảnh, còn muốn tìm cơ duyên.
Mà nàng cũng thật là số may, thời điểm lần theo một con bạch thỏ, liền tới toà Dược cốc kia, chỉ là nơi đó có yêu thú Linh Anh Cảnh qua lại, làm cho nàng khiếp sợ, đang muốn tìm người liên thủ xông vào, nhưng bất ngờ tao ngộ Hồ Khánh Phương, liền bị đối phương truy, còn dây dưa hơn nửa tháng.
Vì lẽ đó, bọn họ cách Dược cốc kia có chút xa.
Thời điểm Tần Liên Nguyệt chạy trốn đương nhiên là đi rất nhiều vòng tròn, nhưng bọn họ đi Dược cốc thì không cần, chỉ cần đi một đường thẳng, bởi vậy đại khái năm ngày là tới.
Sau một ngày, bọn họ đi tới một thị trấn nhỏ, dừng lại nghỉ ngơi một đêm.
– Tần cô nương! Tần cô nương!
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ đang muốn xuất phát, chỉ thấy một thanh niên trẻ đuổi lại, dáng dấp khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy, nhưng đã là Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao, thực lực tương đối không tầm thường.
Tướng mạo của hắn cũng không tệ, trang phục màu xanh, phác hoạ ra thân hình thon dài kiện mỹ, tóc đen thui, phảng phất có thể phát quang, da thịt óng ánh, còn bóng loáng hơn rất nhiều nữ nhân.
– Diệp Vinh!
Tần Liên Nguyệt lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Sao ngươi đến đây?
– Ta nghe nói Tần cô nương bị Hồ Khánh Phương dây dưa, liền lập tức chạy tới.
Cũng còn tốt, cũng còn tốt, xem ra vẫn tính đến đúng lúc.
Nam tử mặc áo xanh kia thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng, trong ánh mắt có vẻ ái mộ rõ ràng.
Tần Liên Nguyệt chỉ làm như không thấy:
– Vị này chính là ái đồ của Tông chủ Phi Tinh Tông, Diệp Vinh Diệp huynh.
Thiên phú võ đạo của Diệp huynh rất cao, thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện.
Diệp Vinh lập tức lộ ra vẻ ngạo nghễ, hai tay chắp sau lưng, có vẻ ngông cuồng tự đại.
Có thể thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, nói rõ thiên phú của hắn xác thực trâu bò, thiên tài như vậy tự nhiên ngạo mạn, khách khí với Tần Liên Nguyệt, đó là bởi vì hắn yêu thích nữ nhân này, nhưng ở trước mặt người khác, hắn dĩ nhiên hiển lộ ra vẻ ngạo mạn mà thiên tài thông thường đều có.
Cái gọi là người dùng bầy phân, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, thiên tài như hắn tự nhiên xem thường làm bạn với mấy người Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười nói:
– Hóa ra là Diệp huynh.
Thấy Lăng Hàn hỏi thăm một chút, Tàn Dạ, Chư Toàn Nhi, Hà Lan Vận cũng dồn dập kêu một tiếng, Hổ Nữu thì không để ý tới, nàng mới không thèm để ý loại gia hỏa rắm hôi này.
Diệp Vinh coi mọi người chào hỏi là chuyện đương nhiên, có thể có được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, cái này đã đủ khẳng định thiên phú của hắn, là tiền vốn tự kiêu của hắn.
Hắn hoàn toàn không coi ai ra gì, chỉ nhìn Tần Liên Nguyệt nói:
– Tần cô nương, để ta hộ tống ngươi đi Bổ Thiên Học Viện a.
Tần Liên Nguyệt không thích nói:
– Diệp huynh, ngươi cho rằng ta là hài tử ba tuổi sao?
– Ha ha, ta không phải là quan tâm ngươi sao?
Diệp Vinh không cho là đúng, có điều, lời này nếu như đổi thành người khác nói, hắn tất nhiên sẽ nổi trận lôi đình, trực tiếp đánh giết đối phương cũng có khả năng.
Thiên tài tuyệt thế, há cho phép khinh thường?
Tần Liên Nguyệt dùng ánh mắt thăm dò nhìn về phía Lăng Hàn, bởi vì kế tiếp bọn họ phải đi Dược cốc, thêm một người, như vậy sau khi được bảo dược đương nhiên phải phân phối thêm một phần.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Nếu Diệp huynh một mảnh thành ý, vậy thì đồng thời đi.
Diệp Vinh không khỏi nhìn Lăng Hàn, chỉ cảm thấy người này có chút ánh mắt, biết hắn đang đeo đuổi Tần Liên Nguyệt, nên giúp hắn nói chuyện.
Ân, sau này nếu có điều kiện sẽ dẫn dắt một chút.
Hắn rất ngạo mạn nói:
– Các ngươi cũng muốn đi Bổ Thiên Học Viện?
Được mọi người khẳng định, hắn cười hì hì nói:
– Ta tốt xấu gì cũng là đệ tử vào thẳng, có đặc quyền nhất định, sau này các ngươi đi học viện tham dự sát hạch, ta sẽ thay các ngươi nói vài lời hay, trợ giúp các ngươi một chút sức lực.
– Ha ha, vậy thì đa tạ.
Lăng Hàn không để ý chút nào nói, loại người tự cho là đúng này hắn gặp nhiều lắm, hoàn toàn không có để ở trong lòng.
Ba nữ Chư Toàn Nhi, Tần Liên Nguyệt che miệng cười khẽ, nếu như tên này kiến thức sức chiến đấu của Lăng Hàn, phỏng chừng đánh chết cũng sẽ không nói trợ giúp gì a!
Thêm vào Diệp Vinh, bảy người tiếp tục tiến lên.
Diệp Vinh xác thực rất có lai lịch, Phi Tinh Tông là siêu cấp tông môn không kém Phong Nguyệt Tông, chỉ là không sánh được thượng cổ đạo thống như Tuyệt Đao Tông, Thiên Kiếm Tông… Diệp Vinh này là thất đệ tử của Phi Tinh Tông Tông chủ, một trong ba người kiệt xuất nhất, thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện liền có thể chứng minh.
Năm nay hắn chỉ có hai mươi chín tuổi, bề ngoài khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy, đó là bởi vì tiến vào Sinh Hoa Cảnh sớm, dung nhan biến hóa rất chậm.
Sinh Hoa đỉnh cao, sức chiến đấu mười sáu tinh, cực kỳ xuất sắc!
Một đường đi tới, chỉ có một mình hắn nói chuyện, nói khoác chiến tích của hắn, đã từng chém qua cường giả, thiên tài thế nào thế nào, ngông cuồng tự đại.
Nhưng tất cả mọi người đều mặc xác hắn, để hắn thường thường nói một mình, có vẻ cực kỳ lúng túng.
Sau bốn ngày, vào buổi tối, bọn họ trải qua một thôn trang, bởi vì cách Dược cốc không xa, nên bọn họ muốn thừa thế xông lên, không muốn nghỉ chân ở đây.
Thế nhưng Lăng Hàn lại đột nhiên ngừng lại.
– Làm sao vậy?
Chư Toàn Nhi hỏi.
Diệp Vinh thì không vui, nếu không phải nể mặt của Tần Liên Nguyệt, hắn căn bản sẽ không lôi những người này, nhưng hiện tại ngược lại tốt, Lăng Hàn còn dám kéo chân sau?
– Hiện tại chỉ mới đầu hôm, vì sao trong thôn trang này không hề có một chút ánh lửa?
Lăng Hàn hỏi.
– Có thể người ta ngủ sớm!
Diệp Vinh thuận miệng nói, có vẻ rất không thích.
– Chỉ là một thôn trang phàm nhân, coi như xảy ra chuyện gì, cũng đâu đáng giá coi trọng?
Tâm thái kẻ bề trên điển hình.
Nhưng Lăng Hàn không để ý tới, bước đi về phía thôn trang.
Diệp Vinh tức giận đến thân thể run run, lại dám không nhìn mình, thực sự là đáng ghét! Hắn nói:
– Đừng để ý tới hắn, chúng ta…
Chữ đi vẫn chưa ra miệng, chỉ thấy người khác đã đi theo Lăng Hàn, để hắn suýt chút nữa tức ngất.
Những người này đều trúng tà sao?
Lăng Hàn tiến vào thôn trang.
Nơi này phảng phất như nghĩa địa, tĩnh mịch, không nghe được bất cứ động tĩnh gì.
– Quá yên tĩnh!
Tần Liên Nguyệt nói, không ngừng nhìn những nơi không có nguyệt quang soi sáng, thật giống như sợ địa phương tối tăm rậm rạp sẽ đột nhiên nhảy ra một quái vật.
– Không có hô hấp, không tim có đập!
Chư Toàn Nhi nghiêm nghị nói.
Với những cao thủ như bọn họ, cách trăm trượng, lại cách mấy bức tường cũng có thể nghe được tiếng tim đập hô hấp, cái này hoàn toàn không là vấn đề.
Nhưng hiện tại, những thanh âm này đều không có, thậm chí ngay cả thanh âm chó sủa, gà vịt kêu cũng không có.
Thật giống như thôn trang này đã hoang phế vô số năm, nhưng rõ ràng còn có thể nhìn thấy dưới mái hiên vài nhà treo bắp ngô, ớt khô, đại diện cho thôn trang này trước đây không lâu còn có người ở, thậm chí chỉ là ngày hôm qua.
– Quái lạ!
Tất cả mọi người phát hiện không thích hợp, dồn dập nói.
Diệp Vinh cũng đi tới, không khỏi cười gằn:
– Chỉ là một thôn trang phàm nhân mà thôi, có cái gì ngạc nhiên?
Không người nào để ý hắn, lòng hiếu kỳ của mọi người bị kích thích lên rồi.
Lăng Hàn đẩy một cánh cửa, đi vào, gia cụ trong phòng đều còn, thậm chí trên bàn còn bày mấy món ăn, nhưng hiện tại đương nhiên đã nguội, ngửi ngửi, vẫn chưa hỏng.
Không biết đột nhiên xảy ra chuyện gì, dẫn đến toàn bộ người trong thôn trang đều chết hết? Hơn nữa còn có gia súc!
Tìm một hồi, Lăng Hàn lại đi tới một gian phòng khác, nhưng nơi này hỗn loạn hơn nhiều, có dấu vết tranh đấu rõ ràng, trên đất, trên tường còn có máu tươi, nhìn thấy mà giật mình.
– Phát sinh xung đột, nhưng kích thước không lớn, chỉ là phàm nhân tranh chấp.
Tần Liên Nguyệt suy đoán.
– Nhưng đến tột cùng phát sinh cái gì, lại lan đến toàn bộ thôn trang, thậm chí súc vật?
Điều này khiến người ta khó hiểu, coi như hai người đánh như thế nào đi nữa cũng không thể liên lụy đến toàn bộ thôn trang a, huống chi ngay cả gà chó cũng gặp xui xẻo.
Lăng Hàn đi tới nội thất, đột nhiên, hắn dẫm chân xuống.
Oanh, một bóng đen đột nhiên chạy ra, nhào tới Lăng Hàn, hai tay mở ra, làm dáng muốn ôm, nhưng miệng mở thật to, lộ ra răng trắng um tùm, nhắm thẳng vào yết hầu của Lăng Hàn.
– Hừ, chỉ là phàm nhân, còn dám đánh lén hại người?
Diệp Vinh khinh thường nói, tay phải phất lên, đùng, nhân ảnh kia ngã chổng vó, trên trán tuôn ra một vết máu.
– Ồ!
Lăng Hàn kinh ngạc, tay phải rung lên, nguyên lực hóa thành hỏa diễm thắp sáng bốn phía, chỉ thấy này đúng là một thôn dân, trên trán xuất hiện một lỗ máu, nhưng không có máu tươi vẩy khắp nơi, mà chỉ là một lỗ máu, chảy ra một chút máu màu đen.
– Có gì đáng xem?
Diệp Vinh bất mãn nói, rõ ràng sắp đến Dược cốc, vì sao phải lãng phí thời gian ở chỗ này?
– Đây là Thi Binh!
Lăng Hàn nhíu mày, người này đã chết rất lâu, vì lẽ đó máu tươi đều đọng lại, mà Thi Binh nếu không bị khống chế, vậy chỉ còn sót lại bản năng nguyên thủy nhất.
Giết chóc, nuốt huyết nhục của sinh linh.
Hiển nhiên, thôn dân, gia cầm trong thôn đều bị Thi Binh ăn, đại bộ phận phải tiến vào núi rừng, tiếp tục đi tìm đồ ăn, mà con này mai phục trong phòng, dưới tình huống không có bị kinh động chính là một bộ tử thi, nhưng nghe thấy hơi thở của vật còn sống, nó liền chuyển động.
Đáp án mở ra, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, không biết mới là sợ hãi nhất, hiện tại biết bọn họ phải đối mặt cái gì, ngược lại liền không lo.
– Kỳ quái, tại sao nơi này có Thi Binh, lẽ nào Thiên Thi Tông làm ra?
Lăng Hàn lẩm bẩm nói, quãng thời gian trước Thiên Thi Tông rất kiêu căng, lấy đệ tứ sát trận vây nhốt Vạn Bảo Thành, nếu không có Phong Phá Vân xuất hiện, phỏng chừng tám chín phần mười Vạn Bảo Thành sẽ rơi xuống trong tay Thiên Thi Tông.
Hắn có loại cảm giác, Thiên Thi Tông vẫn biết điều làm việc có khả năng ở đời này toàn diện quật khởi.
Cái này vừa là niên đại tốt nhất, vừa là niên đại xấu nhất.
– Chỉ là Thi Binh cấp thấp.
Diệp Vinh lại nhận ra Thi Binh, cũng không phải chỉ biết tự kiêu nha.
Lăng Hàn tìm toàn bộ thôn trang một lần, nơi này tổng cộng có năm con Thi Binh, để hắn khiếp sợ chính là, có hai con Thi Binh rõ ràng cường đại hơn rất nhiều, hẳn là nuốt chửng Thi Binh khác, thu được tăng lên.
Thời điểm ở Lạc Nguyệt hạp, Lăng Hàn liền ngăn cản âm mưu của Thiên Thi Tông, đối phương muốn lợi dụng đan dược, để tất cả mọi người của Bắc Hoang biến thành Thi Binh, nuốt chửng lẫn nhau, dưỡng ra một Thi Vương.
Lẽ nào hiện tại lá gan của Thiên Thi Tông lớn đến dám xằng bậy ở Trung Châu như thế?
Từ nhân khẩu mà nói, Trung Châu đủ để bồi dưỡng được rất nhiều Thi Vương, nhưng vấn đề là, Trung Châu còn có thế lực siêu cấp như Tuyệt Đao Tông, Thiên Kiếm Tông, có thể mặc cho Thiên Thi Tông xằng bậy như thế sao?
Thiên hạ này, nhất định sẽ không yên ổn.
Bọn họ Lăng Hàn lại xuất phát, trải qua mấy thôn trang nhỏ, phát hiện người ở đó đều đã biến thành Thi Binh.
Tình huống như vậy, không chỉ Lăng Hàn kinh tâm, ngay cả Tần Liên Nguyệt, Diệp Vinh cũng trở nên nghiêm nghị.
Thiên Thi Tông đây là ý gì?
Bọn họ không tìm được người của Thiên Thi Tông, bởi vì đã thâm nhập núi rừng, ở dưới sự chỉ dẫn của Tần Liên Nguyệt, bọn họ đi tới một thung lũng, cực kỳ hẻo lánh, lối vào bị một cây đại thụ chặn, nếu không cố ý leo lên, là tuyệt đối không thể phát hiện.
Sau lối vào, là một lối đi thật dài, vô cùng hẹp, nhưng sau khi đi về phía trước vài chục trượng, con đường liền rộng, càng ngày càng rộng.
Đỉnh đầu có tầng tầng loạn thạch nhô ra che chắn, dù cho bay ở trên không trung, chỉ có thể cho rằng đây là một vùng núi, làm sao có khả năng biết phía dưới kỳ thực có động thiên khác?
Tia sáng thông qua khúc xạ kỳ diệu chiếu xuống, tuy không quá sáng sủa, nhưng cũng đủ để cho người nhìn vật.
Cất bước một lúc, phía trước rốt cục xuất hiện dáng dấp thung lũng, quả nhiên, vị trí lối vào có một cây linh quả cấp bảy, đó là một cây đào, kết đầy trái cây đỏ ngầu, mỗi trái lớn như cái chén, xa xa liền có thể ngửi thấy hương vị mê người.
Mọi người không khỏi thèm nhỏ dãi, hận không thể lập tức hái một quả nếm thử, Hổ Nữu càng chảy nước miếng xuống.
Nhưng không người nào dám vọng động, bởi vì cốc khẩu có một con báo màu đỏ thẫm, trên lưng có mạch văn to bằng nắm tay, tổng cộng chín cái.
Hôi Văn Báo, yêu thú Linh Anh Cảnh, trên lưng có mấy mạch văn liền đại biểu mấy tầng.
Yêu thú Linh Anh tầng chín, thông thường mà nói mạnh hơn võ giả Linh Anh tầng chín phổ thông rất nhiều, bởi vì yêu thú da dày thịt béo, móng vuốt, răng tương đương với trân kim cùng cấp, bất luận lực sát thương hay lực phòng ngự đều vượt qua võ giả cùng cấp.
– Làm sao sẽ là Linh Anh tầng chín!
Diệp Vinh cau mày nói, tuy hắn tự nhận thực lực cùng cấp khó tìm đối thủ, nhưng gặp phải Linh Anh Cảnh cũng chỉ có thể chạy, huống chi cái này là yêu thú Linh Anh tầng chín.
Tuy linh quả ở trước mặt, nhưng chỉ có thể nhìn mà thôi.
Lăng Hàn đại hỉ, thu cây đào kia vào Hắc Tháp, vậy thì có linh đào cấp bảy cuồn cuộn không ngừng rồi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 618: Thu Đào
– Làm sao bây giờ, có yêu thú Linh Anh tầng chín tọa trấn, căn bản không thể hái được linh đào!
Diệp Vinh tự nhiên rất buồn phiền, dưới cái nhìn của hắn, người khác đều là cản trở, trừ hắn ra căn bản không có cao thủ có thể ra sức.
Bằng không, tại sao chỉ có hắn mới được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện? Cái này tương đương với dán hai chữ “cao thủ” ở trên mặt hắn, mà người không có tư cách này, đương nhiên đều là cặn bã.
Cao thủ cần hỏi ý kiến người kém cỏi sao? Đùa giỡn!
Hắn suy nghĩ một chút, mới nói:
– Ta dẫn Hôi Văn Báo đi, các ngươi hái linh đào, có thể hái mấy quả thì mấy quả, đợi lát nữa, chúng ta hội hợp ở thôn nhỏ cách nơi đây bảy mươi dặm.
Lăng Hàn không đáng kể, cười nói:
– Vậy làm phiền Diệp huynh.
Diệp Vinh một bộ chuyện đương nhiên, trong lòng còn có chút khó chịu, những người này không ra chút lực gì liền có thể phân linh đào, nếu không phải nể mặt mũi của Tần Liên Nguyệt, hắn thật muốn đánh đuổi những người này.
Tất cả mọi người bay lên, ẩn giấu trong vách núi cheo leo, mà Diệp Vinh thì xông ra ngoài, nhặt một tảng đá, lấy nguyên lực bao vây, ý chí võ đạo phun trào, cả tảng đá tựa hồ đã biến thành Linh khí, toả ra ánh sáng lộng lẫy kinh người.
Hắn hét lớn một tiếng, đập tảng đá ra ngoài, vèo, như một vệt sáng đập tới Hôi Văn Báo.
Đùng… Thạch Đầu nện ở trên đầu của Hôi Văn Báo.
Cái này nếu như đổi thành võ giả, dù cho đồng dạng là Linh Anh Cảnh, nếu không vận chuyển nguyên lực, bị đập như thế phỏng chừng đầu cũng nổ tung.
Nhưng Hôi Văn Báo là yêu thú, trời sinh da dày thịt béo, một đòn của võ giả cùng cấp nó không dám ngạnh kháng, nhưng Sinh Hoa Cảnh công kích nện ở trên người nó, lại đánh rắm không kêu.
Nó hơi quơ quơ đầu, giơ cao tứ chi, lấm lét nhìn trái phải, tựa hồ đang tìm kiếm là gia hỏa không có mắt nào dám tập kích mình.
Vèo, Diệp Vinh lại đập tới một phát.
Lúc này, Hôi Văn Báo không có ngạnh kháng, mà vung móng vuốt đập nát phi thạch, trong mắt lộ ra lửa giận, đột nhiên tứ chi phát lực đuổi tới Diệp Vinh, tốc độ nhanh kinh người.
Diệp Vinh vội vàng xoay người bỏ chạy, hắn lại tự tin cũng không dám chống đỡ một yêu thú Linh Anh đỉnh cao.
Hắn chạy vài bước, quay đầu nhìn lại, nhưng suýt chút nữa hồn phi phách tán, bởi vì tốc độ của Hôi Văn Báo quá nhanh, vượt xa Linh Anh Cảnh bình thường, đang nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.
– Đáng chết!
Hắn nguyền rủa một tiếng, vội vã lấy ra một tờ linh phù, trên mặt lộ ra vẻ thịt đau, nhưng không chút do dự vỗ lên người, nhất thời một tia sáng trắng bao vây hắn, tốc độ của hắn cấp tốc tăng vọt.
Đây chính là Thần Hành Phù, sư phụ của hắn ban cho hắn, tổng cộng chỉ có ba tấm, có thể dùng để bảo mệnh, nhưng vì mấy quả linh đào hắn liền dùng mất một tờ, thực sự là thiệt thòi lớn!
Coi như hái được mười quả linh đào, toàn bộ cho hắn, vậy hắn cũng thiệt lớn!
Có bảo vật nào bằng mạng của mình?
Nhưng chuyện đến nước này, hắn cũng chỉ có nhanh chân đào tẩu.
Đám người Lăng Hàn đều nở nụ cười, nếu không phải tên này tự nói tự họa, có Lăng Hàn và Hổ Nữu, làm sao cần khổ cực như thế? Lùi một vạn bước mà nói, coi như Lăng Hàn đánh không lại Hôi Văn Báo, do Hổ Nữu đi dẫn ra khẳng định càng thêm an toàn, hiệu suất rất cao.
– Đáng tiếc, Nữu còn muốn ăn chân báo nướng!
Hổ Nữu chảy ngụm nước miếng nói.
Phải, ân tình này của Diệp Vinh không những không làm thành, trái lại còn bị tiểu nha đầu ghi hận.
– Ngươi làm gì thế, muốn bất lịch sự với bổn cô nương sao?
Tần Liên Nguyệt vừa định lao ra, lại bị Lăng Hàn một phát bắt được, không cho nàng toại nguyện.
– Ngươi mới muốn làm gì?
Lăng Hàn liếc mắt nói.
– Đương nhiên là hái quả đào.
Tần Liên Nguyệt một bộ nhìn người si, chỉ cảm thấy thần tượng này thực lực rất mạnh, nhưng đầu tựa hồ có chút khó dùng, chuyện đơn giản như vậy còn không thấy được sao?
– Không cần hái!
Lăng Hàn lắc đầu, bắt đầu đào cả rễ.
Tần Liên Nguyệt hít vào một ngụm khí lạnh, tên này thực hắc tâm, ăn đào của người ta không tính, lại còn muốn đào cả rễ đi! Nhưng nàng lập tức nói:
– Loại linh thụ này chỉ có thể sinh trưởng ở địa phương đặc biệt, coi như ngươi đào đi cũng không thể tồn tại ở chỗ khác.
– Ai nói?
Lăng Hàn cười hì hì, đào càng nhanh hơn, nếu không sợ làm bị thương cây linh thụ này, hắn một xẻng liền quyết định.
Mà đào quá sâu, thần thức của hắn có hạn, không cách nào bao vây cả cây đào, vậy thì không cách nào thu vào trong Hắc Tháp.
– Chưa từng thấy người giống như ngươi!
Tần Liên Nguyệt trố mắt, tên này thật là giặc cướp.
– Đương nhiên không có, ta là độc nhất vô nhị!
Lăng Hàn cười ha ha nói.
– Lăng Hàn của Nữu độc nhất vô nhị!
Hổ Nữu cũng đắc chí.
Một lớn một nhỏ, hai gia hỏa rắm hôi!
Tần Liên Nguyệt thầm nhổ nước bọt nói, nhưng không thể không thừa nhận, hai người này đều là quái thai, biến thái, vượt xa tầng thứ thiên tài, Trung Châu cũng chỉ có mấy yêu nghiệt trong truyền thuyết mới có thể ngang hàng.
Như Thiên Kiếm Tông Yêu Hồi Nguyệt, Tuyệt Đao Tông Tiểu Đao Vương, Vân Phượng Tông Đông Linh Nhi, Thanh Lôi Tông Lang Nhai Thiên.
Lăng Hàn rất nhanh đào cả cây lên, vèo, lóe lên, thu vào trong Hắc Tháp.
– A!
Tần Liên Nguyệt sợ hết hồn.
– Không gian giới chỉ của ngươi bao lớn a, lại thu được một cây linh thụ lớn như vậy?
Phải biết linh thụ kia thân cây tới trăm trượng, bộ rễ phía dưới cũng dài như vậy, không gian linh khí có thể dung nạp thực sự rất ít ỏi.
Chư Toàn Nhi, Tàn Dạ đều cười nhạt, nếu như nữ nhân này tiến vào Hắc Tháp, nhìn thấy không gian rộng lớn, phỏng chừng sẽ sợ đến gọi mẹ.
– Đi, vào cốc nhìn.
Nếu nơi này là một Dược cốc, bên trong khẳng định còn có càng nhiều linh dược, Lăng Hàn muốn phong phú số lượng linh dược trong Hắc Tháp a.
– Cẩn thận, trước đó ta từng ở chỗ cao phóng tầm mắt nhìn qua, tuy bên trong không thiếu linh dược, nhưng yêu thú đẳng cấp cao rất nhiều!
Tần Liên Nguyệt nhắc nhở.
Lăng Hàn gật đầu, nhưng rất buồn bực nói:
– Yêu thú càng mạnh mẽ thì càng thích sống một mình, sao đều chạy vào thung lũng này nhỉ?
Thung lũng này lại không lớn, chỉ làm lãnh địa cho Hôi Văn Báo cũng chưa chắc đủ, huống chi bên trong còn có yêu thú khác.
Ầm ầm ầm, bọn họ vẫn chưa nhấc chân, chỉ nghe trong cốc truyền đến tiếng nổ vang to lớn, thật giống như vạn thú chạy chồm, mặt đất rung động kịch liệt.
Mọi người dồn dập nhìn lại trong cốc, chỉ thấy tro bụi tràn ngập, đang có một đám yêu thú vọt ra.
– Mẹ kiếp, chúng ta không phải vẫn chưa đi vào sao, sao cũng đã đuổi tới?
Đám yêu thú này chủng loại khác nhau, có mãnh hổ mọc hai cánh, có đại xà bốn chân, còn có con chim cả người không lông vũ, nhưng mỗi một con đều cực kỳ mạnh mẽ.
Hoá Thần Cảnh!
Mà ở phía trước đám yêu thú này, lại là một con bạch thỏ cao bằng nửa người, trong miệng còn ngậm một cây cải củ màu tím, đang chạy trốn rất nhanh.
– Thét!
– Ngang!
– Gào!
Lũ yêu thú đều rống to, ánh mắt nhìn về phía con bạch thỏ kia tràn ngập phẫn nộ.
– Đám yêu thú này đang truy con thỏ kia!
– Chúng ta bị vạ lây!
– Chạy mau!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 619: Thỏ Gia
Đám người Lăng Hàn đều thét lên, bọn họ vô tội biết bao a, lại bị một con bạch thỏ gieo tai vạ!
– Đi, đi, đi!
Bọn họ vội vã chạy đi, đây căn bản không phải bọn họ có thể đối kháng, tùy tiện kéo một con ra liền có thể thu thập bọn họ mấy trăm lần.
Bọn họ cũng không kịp nhớ lộ tung tích, bay lượn ở trên bầu trời, nhanh chóng lao đi.
– Ta ngất, con thỏ chết tiệt kia lại theo đến!
Lăng Hàn quay đầu lại xem, chỉ thấy con thỏ trắng chết tiệt kia nhìn thấy bọn họ, lại chạy theo tới.
Tốc độ của con thỏ chết tiệt này thực quá nhanh, hai chân vừa đạp chính là mấy chục trượng, lại đang nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với bọn họ.
– Con thỏ chết tiệt này!
Tất cả mọi người cắn răng, ngươi nói ngươi âm chúng nó coi như thôi, lại còn muốn gieo vạ bọn họ, chúng ta có oán thù với ngươi sao!
– Ồ, con thỏ này thật giống như chính là con dẫn ta tiến vào sơn cốc kia.
Tần Liên Nguyệt đột nhiên nói.
– Mẹ kiếp, con thỏ này đúng là kẻ cắp chuyên nghiệp!
– Hại chúng ta thảm a!
– Có điều, chúng ta cũng là kẻ trộm, không tính oan uổng nha.
Lăng Hàn dùng nguyên lực quấn lấy tất cả mọi người, triển khai Quỷ Tiên Bộ, tốc độ bỗng nhiên tăng nhanh.
– Giá giá giá!
Hổ Nữu nghịch ngợm, cưỡi lên vai của Lăng Hàn, hưng phấn gọi lên, ở trong từ điển của nàng chưa từng có hai chữ sợ sệt.
Phốc phốc phốc, con bạch thỏ kia lại chân đạp không khí, cũng phi thăng vào không, hai chân giẫm đạp, tốc độ đạp lên không khí cũng nhanh đến kinh người, không thua Quỷ Tiên Bộ chút nào, Lăng Hàn vận chuyển thần thông Lôi Động Cửu Thiên.
Cũng khó trách, nếu như nó không có tốc độ nhanh, sao dám tiến vào Dược cốc, ở dưới mí mắt của nhiều yêu thú Hoá Thần Cảnh ăn trộm?
– Thỏ chết tiệt, ngươi gây chuyện lớn rồi!
Tần Liên Nguyệt không nhịn được kêu lên, lúc trước là con thỏ này dẫn nàng đi tới đây, phát hiện Dược cốc này, nhưng hiện tại cũng bởi vì con thỏ chết tiệt này để bọn họ bị yêu thú Hoá Thần Cảnh truy sát.
– Con thỏ thật béo tốt!
Hổ Nữu quay đầu xem, nhất thời chảy nước miếng.
– Nữu muốn ăn thịt thỏ!
– A phi, muốn ăn thịt của Thỏ Gia, ngươi còn phải tu luyện một vạn tám ngàn năm!
Con bạch thỏ ngậm “cây cải củ” trong miệng, lấy móng vuốt nhỏ nắm lấy, lập tức nhìn Hổ Nữu châm biếm.
Phốc!
Mọi người cùng nhau le lưỡi, con thỏ chết tiệt này lại biết nói! Sau khi Yêu thú bước vào Sinh Hoa Cảnh, linh trí khai hóa, xác thực nắm giữ trí tuệ không thua nhân loại, nhưng há mồm nói tiếng người, đây cũng quá mộng ảo đi.
– Làm sao, thấy Thỏ Gia biết nói, các ngươi đều sợ rồi? Ha ha, Thỏ Gia quả nhiên uy vũ!
Đại bạch thỏ dương dương tự đắc, vô lại mười phần.
– Thỏ chết tiệt, ngươi cố ý a?
Lăng Hàn nói.
– Không chạy chỗ khác, lại dẫn truy binh lại đây.
– Khà khà, mọi người cùng nhau chạy, náo nhiệt mà!
Đại bạch thỏ không chút phủ nhận.
– Thỏ chết tiệt, ngươi chờ!
Tần Liên Nguyệt càng thêm phẫn nộ, kêu to oa oa, nếu không phải bị nguyên lực của Lăng Hàn quấn lấy, nàng khẳng định đi tìm con thỏ hèn hạ này liều mạng.
– Thịt thỏ, thật giống như ăn rất ngon.
Hai mắt của Hổ Nữu phát sáng, nhìn chằm chằm đại bạch thỏ.
– Đến a, Thỏ Gia ở chỗ này, phóng ngựa lại đây, ai sợ, người đó chính là Tôn Tử!
Đại bạch thỏ này rất vô lại, còn uốn éo cái đuôi, một bộ hèn hạ đến trong xương.
– Thịt thỏ của Nữu!
Hổ Nữu hưng phấn, đột nhiên vọt tới, tốc độ của nàng càng nhanh hơn, ánh chớp lóe lên, đã cưỡi đến trên lưng đại bạch thỏ.
Con bạch thỏ này cao bằng nửa người, mà Hổ Nữu cũng cao bằng nửa người, một người một thỏ về mặt hình thể tương đương.
Một cái cả người trắng như tuyết, chỉ có hai mắt như Hồng Bảo Thạch, một cái khác như ngọc đúc, cực kỳ đáng yêu.
Chỉ nhìn bề ngoài, bọn họ đều là loại lừa gạt chết người không đền mạng, nhưng trên thực tế…
Hổ Nữu há mồm táp tới đại bạch thỏ, một cái liền cắn trúng đuôi, đau đến con thỏ hèn hạ này cả người run cầm cập, thân hình khó mà tin nổi nhanh hơn gấp đôi, xèo… liền bắn ra ngoài, cấp tốc vượt qua Lăng Hàn.
– A…
Nó kêu thảm thiết.
– Ngươi là chó sao, đau chết Thỏ Gia nhà ngươi rồi!
Hổ Nữu cũng rất phiền muộn, răng của nàng có thể nói thuận buồm xuôi gió, lại không thể cắn thủng cái đuôi của con thỏ hèn hạ này, thực khó mà tin nổi.
Hàng hung tính quá độ, cắn đuôi của đối phương không tha, còn không ngừng lắc đầu, muốn mạnh mẽ cắn đứt nó.
Đại bạch thỏ không ngừng kêu thảm thiết, chạy trốn càng nhanh.
Lăng Hàn vội tăng nhanh tốc độ, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn một người một thỏ biến mất ở trước mắt, dù sao hắn vẫn không có tu luyện Lôi Động Cửu Thiên tới đại thành, hơn nữa còn mang theo một đám người a.
Cũng còn tốt, truy binh phía sau càng rơi ở phía sau, rất nhanh liền biến mất không còn tăm hơi.
Lăng Hàn lại chạy về phía trước một đoạn, chỉ thấy con bạch thỏ kia đã không chạy nữa, mà nỗ lực muốn bỏ rơi Hổ Nữu.
Nhưng Hổ Nữu cắn đuôi của đối phương, mặc cho con thỏ hèn hạ kia làm sao cũng vô dụng, chính là không chịu buông ra.
– Nhả miệng! Nhả miệng!
Đại bạch thỏ gấp đến độ giơ chân.
– Đuôi của Thỏ Gia vốn ngắn, lại bị ngươi cắn đứt, để sau này Thỏ Gia còn làm sao có mặt gặp người!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Thỏ hèn hạ, giao Long Huyết Phách Vương Tham trong tay ngươi cho ta, ta liền giúp ngươi một tay.
Đại bạch thỏ ngẩn ra, dừng động tác lại, nhìn Lăng Hàn nói:
– Ngươi lại nhận ra cây linh tham này? A!
Nó lập tức kêu thảm thiết, Hổ Nữu lại bắt đầu lý sự.
– Nhân tộc, Nhân tộc, nhanh bảo tiểu nha đầu này nhả ra, Thỏ Gia nhà ngươi sắp ngỏm rồi!
Đại bạch thỏ tiếp tục kêu thảm thiết.
– Nhân sâm!
Lăng Hàn đưa tay ra.
Đại bạch thỏ lộ ra vẻ đau lòng, đây chính là nó phí đi sức chín trâu hai hổ mới từ trong Dược cốc lén trộm ra, mới chỉ liếm mấy cái, vậy mà đã phải giao ra? Nhưng cái đuôi bị cắn rất đau, hơn nữa tiểu nha đầu quái lạ này cho nó một loại cảm giác uy hiếp không cách nào diễn tả, để nó không dám ra chiêu oanh kích, bằng không… Sẽ có đại tai nan không thể tưởng tượng.
Nó không thể làm gì khác hơn là co hai chân trước lại, ném nhân sâm về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiếp nhận, tỉ mỉ nhìn một chút, chỉ thấy sợi rễ của cây nhân sâm này vẫn còn, sức sống rất đủ.
Hắn cười ha ha, thu nhân sâm vào Hắc Tháp, lần này tốt rồi, một năm sau liền có thể ăn lượng lớn nhân sâm.
Đây là Long Huyết Phách Vương Tham, truyền thuyết là bảo dược do nhân sâm ngàn năm tắm rửa Chân Long huyết sản sinh biến dị.
Phải biết Chân Long huyết bá đạo cỡ nào, nhân sâm này có thể tắm rửa máu rồng mà không chết, trái lại hấp thu tinh hoa trong máu rồng, hiệu quả tự nhiên rất kinh người.
Bất quá nó tuyệt không thể là Long Huyết Phách Vương Tham đời thứ nhất, công hiệu đương nhiên không thể so sánh, nhưng là trân phẩm trong bảo dược cấp chín, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng động tâm.
Gieo xuống, chỉ cần một năm liền có thể thu gặt như cải củ.
Lăng Hàn cười nói:
– Hổ Nữu, nhả ra đi, con thỏ hèn hạ này vẫn chưa đun sôi, ăn không ngon!
Lúc này Hổ Nữu mới nhả ra, suy nghĩ một chút nói:
– Con thỏ này ăn ngon, không nấu cũng ngon!
Nàng lại nhìn chằm chằm đại bạch thỏ, nước miếng chảy ra lần thứ hai.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 620: Nữu Muốn Ăn Thịt Thỏ
Đại bạch thỏ sợ đến lông tơ dựng đứng, hai chân run run, chỉ muốn giẫm một cái chạy mất, nhưng nghĩ nghĩ lại không cam lòng, Long Huyết Phách Vương Tham bị thiếu niên Nhân tộc này lấy đi a.
Nó phí công phu rất lớn, không biết giẫm bao nhiêu lần, mới đào trộm được cây nhân sâm này lên a.
– Nhân tộc, không bằng mọi người cùng nhau ăn canh nhâm sâm đi, Thỏ Gia lại bắt một con Thanh Loan, làm nồi canh Thanh Loan nhân sâm, tuyệt đối đại bổ!
Con thỏ này lập tức lấy Hổ Nữu làm chuẩn, nước miếng chảy đầy đất.
– Làm thịt thỏ nấu canh nhân sâm!
Hổ Nữu lập tức giơ tay.
– Nấu muội muội ngươi!
Đại bạch thỏ suýt chút nữa đá về phía Hổ Nữu, nhưng trong lòng lo lắng, không dám xằng bậy.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Nhân sâm kia tạm thời còn không ăn được, còn phải qua một năm! Ta cam đoan với ngươi, hiện tại ngươi cho ta một cây, một năm sau, ta trả ngươi hai cây, thế nào?
Đại bạch thỏ không khỏi trừng lớn mắt nói:
– Tiểu tử loài người, ngươi thổi da trâu quá lớn đó, ngươi cho rằng Thỏ Gia nhà ngươi là bị người hống lớn, ngay cả loại lời nói dối này cũng sẽ tin? Thỏ Gia ăn linh dược còn nhiều hơn ngươi ăn gạo!
– Thỏ lưu manh!
Lăng Hàn nhìn nó giơ ngón giữa.
– Ta chỉ nói như vậy, ngươi có tin hay không tùy ngươi!
Ai bảo nhân sâm ở trên người hắn chứ?
– Tin, Thỏ Gia đương nhiên tin!
Đại bạch thỏ vội vàng gật đầu.
– A…
Nó đột nhiên kêu thảm thiết.
– Cô nàng này lại cắn Thỏ Gia.
– Hổ Nữu!
Lăng Hàn nói.
Lúc này Hổ Nữu mới không cam lòng nhả ra, nói:
– Con thỏ này ăn ngon, Nữu muốn ăn thịt thỏ!
Nàng kêu to oa oa, bắt đầu làm nũng.
– Hổ Nữu không nháo!
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu lên, cũng không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ, mặc dù Hổ Nữu thích ăn, nhưng chưa từng tham ăn như thế.
Hắn lấy thịt khô ra đưa cho Hổ Nữu, để nàng ăn trước.
Hổ Nữu khó chịu gặm lấy, con mắt vẫn nhìn chằm chằm đại bạch thỏ, để con thỏ kia không khỏi kẹp chặt đuôi, chỉ là đuôi thỏ thực quá ngắn, độ khó kẹp đuôi rất cao nha.
– Nếu truy binh đã lui, trước tiên ăn chút gì đã.
Lăng Hàn nói, lấy nồi ra, bỏ vào nguyên liệu nấu ăn trong Hắc Tháp, còn cố ý rút mấy cây nhân sâm ngàn năm.
Dù ở trong Hắc Tháp, nhân sâm cũng chỉ có thể đến ngàn năm, không cách nào tiến thêm một bước nữa, bởi vì những nhân sâm kia chỉ là phàm vật, ngàn năm chính là cực hạn.
Bởi vậy, Lăng Hàn cũng không ngại lấy ra cho mọi người ăn, nếu không cũng chỉ chết già.
– Tử tham ngàn năm!
– Ngọc tham ngàn năm!
– Hoàng tham ngàn năm!
Tần Liên Nguyệt nhìn từng cái, đôi mắt đẹp phóng ra thần thái giật mình, luận đẳng cấp, này chỉ là linh dược cấp bốn cấp năm, nhưng không chịu nổi năm dài a, ngàn năm đủ để giá trị của bọn chúng tăng lên một cấp.
Then chốt là, hiện tại Lăng Hàn lấy chúng nó ra nấu canh, đây là xa xỉ cỡ nào a?
Gặp cường hào, nhưng cường hào đến mức độ này, phỏng chừng trong thiên hạ tuyệt không có thứ hai, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể nào làm được! Dù sao, trên đời này mới bao nhiêu linh tham ngàn năm a?
Nhưng nhìn Chư Toàn Nhi, Tàn Dạ, lại không hề có vẻ kinh dị, thật giống như nhìn quen mắt.
Lẽ nào bọn họ thường ăn loại tiệc lớn xa xỉ này?
Đại bạch thỏ cũng giật mình, nó ăn trộm qua không ít linh dược, nhưng ra tay tất cả đều là bảo dược ngàn năm, ngay cả nó cũng có chút run sợ.
– A…
Nhưng nó lập tức kêu thảm thiết, hóa ra Hổ Nữu lại không nhịn được cắn nó một cái.
Lăng Hàn vừa nấu đồ ăn, vừa hiếu kỳ nói:
– Thỏ lưu manh, ngươi tốt xấu gì cũng là cao thủ Linh Anh Cảnh, sao như gặp cảnh khốn cùng vậy?
Điều này làm cho hắn nghĩ tới Hách Liên Tầm Tuyết, chỉ không biết hiện tại Hải Nữu kia đi nơi nào, thật có chút nhớ nàng.
– Đây là Thỏ Gia không chấp nhặt hài tử!
Đại bạch thỏ ngạo kiều nói, nhưng nhìn thấy Hổ Nữu lại lộ ra hàm răng trắng um tùm, vội sợ đến nhảy lên, trốn tới phía sau Lăng Hàn.
– Con thỏ, cùng Nữu chơi đi!
Hổ Nữu dụ dỗ.
– Chúng ta chơi trò diều hâu vồ gà con, Nữu là diều hâu, nếu ngươi bị Nữu bắt được, Nữu liền ăn ngươi!
Nàng triển khai thân hình, như ánh chớp lấp lóe, tóm tới đại bạch thỏ.
– Mẹ nó, vẫn là muốn ăn Thỏ Gia! Đại gia ngươi!
Đại bạch thỏ nhanh chân bỏ chạy.
Một người một thỏ vòng quanh đống lửa chạy trốn, tốc độ của hai người cực nhanh, nhưng lại không đuổi kịp cũng không cắt đuôi được, đánh cái hoà nhau.
Lăng Hàn thản nhiên tự đắc, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác mà nấu canh.
– Ngươi không quản sao?
Tần Liên Nguyệt không nhịn được nói.
– Không cần phải để ý đến, nháo xong rồi sẽ tự dừng lại ăn cơm.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Chuyện này… Thật là không chịu trách nhiệm, chẳng trách dạy dỗ ra cô nàng hung hãn như Hổ Nữu.
Quả nhiên, chờ trong nồi phát ra hương vị mê người, Hổ Nữu lập tức ngừng lại, đoan đoan chính chính ngồi xuống, chẳng qua là nhịn không được tha thiết mong chờ, bắt đầu chảy nước miếng.
– Cho Thỏ Gia cái mông ưng!
Đại bạch thỏ cũng ngồi xuống, nhưng cách Hổ Nữu rất xa.
– Thỏ cũng ăn mặn?
Lăng Hàn không khỏi cười hỏi.
– Tặc ưng không biết ăn bao nhiêu tiền bối hậu bối của Thỏ Gia, Thỏ Gia đây là báo thù!
Đại bạch thỏ đàng hoàng trịnh trọng nói.
– Ta nhổ vào, rõ ràng chính là thèm ăn!
Lăng Hàn mò ra cái mông ưng, lại gắp một cây linh tham, múc canh đưa cho đại bạch thỏ.
Con ưng này là trước đây không lâu đánh giết, cấp bậc Sinh Hoa Cảnh, với bọn họ chính là vật đại bổ, đáng tiếc, cũng không phải là vương giả trong yêu thú.
Mọi người cũng chia canh sâm, bắt đầu ăn, thịt ưng này màu mỡ, tinh hoa trong nhân sâm lại hòa vào nước ấm, có thể nói đại bổ nha.
Mỗi người đều ăn đến cả người phát sáng, có từng đạo từng đạo mạch văn dật động, thời điểm Lăng Hàn nấu hòa vào phương pháp luyện đan, tinh luyện nhân sâm trong tinh hoa ra, đan dệt cùng thiên địa đại đạo, tự nhiên bổ đến rối tinh rối mù.
Sau khi ăn canh xong, Lăng Hàn còn lấy ra linh đào, một người một quả, quá nhiều sẽ tiêu hóa không được.
Tất cả mọi người đả tọa, luyện hóa chỗ tốt ăn vào, nếu quá lâu, tinh hoa tự nhiên sẽ trôi đi.
Lần này lấy Lăng Hàn, Hổ Nữu và đại bạch thỏ ăn nhiều nhất.
Lăng Hàn và Hổ Nữu vốn là đại vị vương, mà đại bạch thỏ thì thứ nhất cảnh giới cao hơn, thứ hai bản thân nó cũng có chút quái thai, ăn không thua Lăng Hàn và Hổ Nữu, canh là uống một bát tiếp theo một bát, căn bản không biết cái gì gọi là ngại.
Hồi lâu sau, mọi người mới thu công đứng lên, đều lộ ra vẻ hài lòng, thu hoạch không ít.
– Có điều, Diệp Vinh phải đợi rất lâu a.
– Như vậy có chút không tiện.
– Hắn hẳn là sẽ không chú ý.
– Khà khà!
Mọi người đều không có hảo cảm với Diệp Vinh, tự nhiên cũng không ngại hắn nghĩ như thế nào.
– Đi thôi!
Bọn họ đương nhiên không dám đi Dược cốc nữa, ở trong đó là có một đoàn yêu thú Hoá Thần Cảnh, nước cực kì sâu, đi vào lung tung sẽ xảy ra đại sự.
Bọn họ tới địa điểm ước định, tuy không thích Diệp Vinh, nhưng nếu ước định cẩn thận, bọn họ đều không phải người nuốt lời.
Lăng Hàn hỏi thỏ lưu manh lai lịch của Dược cốc.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










