[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 119 : Con Rối (c591-c595)
❮ sautiếp ❯Chương 591: Con Rối
Đại Thiết Đầu hừ một tiếng nói:
– Còn không cho chúng ta vào!
– Khà khà, Thiết đại ca chờ một chút.
Tiểu Chu lại đi về phía trước, rất nhanh thì có ánh sáng kỳ dị lấp lóe, thật giống như tiến vào một không gian sền sệt, mạnh mẽ ép ra ngoài.
– Thiết đại ca mời tới.
Bốn người nói.
Ba người Lăng Hàn lên thuyền nhỏ, bốn người vùng vẫy, lại chen vào.
– Ồ, sao nữ nhân này còn mang theo một cục gạch?
Bốn người nhìn thấy đồ vật trong tay Hách Liên Tầm Tuyết, không khỏi hiếu kỳ, nàng không phải muốn dùng đồ chơi này đi đập lão đại của bọn họ chứ.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Cô nàng này thiếu hụt cảm giác an toàn, viên gạch là dùng để phòng thân.
Bốn người cười khà khà nói:
– Theo đại ca của chúng ta, nhất định sẽ có cảm giác an toàn mười phần.
Lăng Hàn không để ý tới bọn họ, khoảng cách hơn một dặm đối với cao thủ mà nói không tính là gì, Hắc Mộc Đảo này không chỉ khắp nơi mọc ra quái thụ màu đen, ngay cả đất đai cũng màu đen, đạp lên cảm giác rất cứng rắn.
– Lão đại đâu?
Đại Thiết Đầu hỏi.
– Đại ca còn ở trong hang động.
Một tên tạp Binh thuận miệng nói.
– Hang động ở đâu?
Lăng Hàn chen lời nói.
Một tên tạp Binh nhìn Lăng Hàn, đánh giá một hồi nói:
– Thiết lão đại, tiểu đệ này của ngươi có chút không hiểu quy củ, đây là sự tình hắn nên hỏi sao?
Đùng, Đại Thiết Đầu bộc lộ bộ mặt hung ác, lập tức quất tên tạp Binh kia một tát, quát lên:
– Hỏi ngươi liền nói, sao nói nhảm nhiều như vậy!
Lần này làm bốn tạp Binh đều sợ hết hồn, sao trở mặt liền trở mặt vậy? Bọn họ hai mặt nhìn nhau, có người nói:
– Thiết lão đại, đại ca đã phân phó, thời điểm hắn tiến vào địa quật, tuyệt đối không cho phép người quấy rối, nếu ngươi đã đưa mỹ nữ tới, thì mời trở về đi!
– Ca, ngươi nói làm sao?
Đại Thiết Đầu nhìn Lăng Hàn hỏi.
Lăng Hàn cười nói.
– Giải quyết bọn họ đi.
– Vâng!
Đại Thiết Đầu lập tức ra tay, đùng đùng đùng đùng, bốn chưởng đập qua, bốn người kia lập tức biến thành bốn bộ thi thể.
Lăng Hàn đưa Hổ Nữu ra, nha đầu này cực kì quỷ linh tinh, không cần lo lắng nàng sẽ gặp phải sự tình nguy hiểm đến tính mạng, còn Chư Toàn Nhi vẫn là ở lại trong Hắc Tháp đi, mặc dù nàng là một thiên tài, nhưng còn lâu mới có thể so với Hổ Nữu.
– Dẫn đường.
Lăng Hàn đá Đại Thiết Đầu một cước, đối phương còn đang khiếp sợ vì Hổ Nữu đột nhiên xuất hiện, không gian linh khí có thể chứa đựng vật còn sống, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe, tự nhiên để hắn chấn kinh rồi.
Đại Thiết Đầu dẫn đường, ba người Lăng Hàn theo ở phía sau, Hách Liên Tầm Tuyết lạ lẫm nhìn bốn phía, một bên dùng tay trái kéo góc áo của Lăng Hàn, dáng dấp như cô dâu nhỏ.
Trên đảo tự nhiên còn có rất nhiều tạp Binh, nhưng Đại Thiết Đầu mở đường, hắn tốt xấu gì cũng là cường giả Sinh Hoa Cảnh, phát hiện một cái liền giết một cái, lòng dạ độc ác, ngược lại cũng không phụ thân phận thủy tặc.
Nhưng dần dần, tự nhiên không thể diệt khẩu hết, nhất thời, trên đảo có tiếng nổ lớn.
Oành! Oành! Oành!
Chỉ nghe nổ vang truyền đến, ba con quái vật to lớn xuất hiện.
Đây thực sự là quái vật, hình người, nhưng cao tới ba trượng, cả người đều toả ra ánh kim loại màu đen, là ba bộ người sắt.
– Con rối?
Lăng Hàn kinh ngạc, trước đó rất nhiều người đều cho rằng Thạch Linh là con rối, trên thực tế ba tên to xác trước mặt này mới thật sự là con rối.
Trong lòng hắn hơi động, gọi Thạch Linh ra:
– Đánh bọn chúng!
Thạch Linh khua tay, sau đó đột nhiên xông ra ngoài, triển khai ác chiến với ba con người sắt.
Nhìn như nhân loại, nhưng song phương to lớn khác nhau, vậy thì chính là con rối, giống như Thi Binh, không có sự sống.
Nhưng Thạch Linh hoàn toàn khác, nó là thiên địa kỳ thạch súc tích ra sinh mệnh, có thể không ngừng trưởng thành, tăng lên chính mình.
Hiện nay, Thạch Linh đã đạt đến Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao, chỉ kém một bước liền đột phá Linh Anh.
Có điều, nó không phải dựa vào lĩnh ngộ bản thân đến đột phá, mà là hấp thu sức mạnh của kỳ thạch hoàn thành bước nhảy mấu chốt này.
– Đi, tìm hang động, đừng ngừng.
Lăng Hàn nói với Đại Thiết Đầu.
– Vâng, vâng.
Đại Thiết Đầu nhìn thấy Thạch Linh đại phát thần uy, hoàn toàn áp chế ba người sắt, tâm thần không khỏi run run, dưới cái nhìn của hắn, ba con rối kia chính là tồn tại vô địch trong Sinh Hoa Cảnh, đao thương bất nhập, lợi khí khó thương, hơn nữa sức mạnh cuồn cuộn vô tận.
Nhưng bây giờ thì sao, lại bị con rối của Lăng Hàn đánh cho không sức hoàn thủ, sắp biến thành ba khối sắt rồi.
– Ca, mời đi theo ta.
Hắn càng ngày càng cung kính, thiên bình trong lòng đã hoàn toàn hướng về Lăng Hàn.
Bọn họ đi tới giữa sườn núi, chỉ thấy lòng núi bị đào ra một cửa hang lớn, hiển hiện một không gian đen thẫm, có cây đuốc soi sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy một ít tình huống bên trong.
Oành oành oành oành… tiếng nổ lớn truyền đến, chỉ thấy Thạch Linh đã chạy vội tới, hiển nhiên là giết chết ba con rối kia rồi.
Lăng Hàn đi vào sơn động, phát động Chân Thị Chi Nhãn, dù trong hang núi tối tăm cũng không ảnh hưởng đến tầm mắt, hắn rõ ràng nhìn thấy không gian trong sơn động lớn kinh người, thật giống như một thị trấn nhỏ vậy, hơn nữa, đường viền ở rất nhiều nơi có vẻ quái lạ.
Trong lòng hắn hơi động nói:
– Ngân Long Thuyền mà Phùng Vĩ Kỳ đưa cho ngươi, có phải lấy ra ở đây không?
– Ồ, ngươi thực sự là thần, cái này cũng đoán được!
Đại Thiết Đầu kinh ngạc nói, lần này không phải nịnh hót, mà là thật khiếp sợ.
Cũng không phải Lăng Hàn đoán, mà hình thái huyệt động này rất quái lạ, nếu như để từng chiếc từng chiếc thuyền ở chỗ này, sẽ vừa vặn có thể bổ sung rảnh dài trên đất.
Hóa ra, Phùng Vĩ Kỳ là phát hiện một di tích cổ đại, thu được bảo vật.
Đối phương còn ở chỗ này cả ngày, hiển nhiên là đang khai quật thứ càng quý giá.
Lăng Hàn sinh hứng thú, Ngân Long Thuyền đã rất trâu bò, Nguyên tinh pháo cũng có thể tạo thành uy hiếp với Sinh Hoa Cảnh, màn ánh sáng càng đạt đến cấp bậc Linh Anh Cảnh.
Nghĩ đến, Kim Long Thuyền khẳng định càng mạnh hơn, mà Phùng Vĩ Kỳ còn ở phía dưới đào móc, có phải là có phát hiện càng thêm kinh người không?
Lăng Hàn bước nhanh, đi về nơi sâu xa trong động, chỗ này khắp nơi lưu lại dấu vết đào móc, nên khai quật không ít đồ vật nha.
Nghĩ đến, ba con rối kia cũng có thể là khai quật ở đây.
Sau khi đi mấy bước, Lăng Hàn đột nhiên có cảnh giác, lập tức đãng ra một chiêu kiếm, mà Hổ Nữu phản ứng cũng không chậm, trong tiếng rít gào, đã giết đi ra ngoài.
Oành oành!
Hai con quái vật khổng lồ màu bạc xuất hiện, đó là hai con rối, nhưng lần này không phải người sắt, mà là người bạc.
Không cứng ngắc giống như người sắt, hai người bạc này rất giống nhân loại, thân thể co dãn kinh người.
Lăng Hàn xẹt qua một chiêu kiếm, Hổ Nữu oanh qua một quyền, thân thể con rối màu bạc lập tức hãm xuống, nhưng không có phá tan, mà như sóng nước lay động, liền hóa giải công kích của hai người.
Vẫn là Sinh Hoa Cảnh, nhưng từ sức phòng ngự mà nói, lại mạnh hơn người sắt một đoạn dài.
Cứng thì dễ gãy, hai con rối này hoàn mỹ giải quyết khuyết điểm kia.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 592: Nguyên Hống
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Đây là kim loại gì, lại như thủy dịch.
Hắn chém ra mấy kiếm, bám vào kiếm khí, phốc phốc phốc… trên người hai con rối màu bạc bị chém ra rất nhiều vết thương, nhưng lập tức lấy tốc độ cực nhanh khép lại, phảng phất như nước làm thành, cắt ra, vậy khôi phục là được.
Oành, oành… hai con rối màu bạc cũng công kích bốn người Lăng Hàn, đừng xem chúng nó bị công kích thì thân thể mềm mại như nước, nhưng hai nắm đấm lại cực kỳ hung mãnh, một quyền hạ xuống, sức mạnh kinh khủng lưu chuyển, cực kỳ đáng sợ.
– Đến thử xem!
Lăng Hàn cười nói, thu hồi trường kiếm, cũng dùng song quyền nghênh đón.
Oành!
Hai nắm đấm của hắn oanh kích con rối màu bạc, nhất thời, bốn cánh tay của hai con rối đồng thời dâng lên cuộn sóng, từ nắm đấm bắt đầu lan về vai, nhưng trong quá trình này, quyền lực của Lăng Hàn cũng bị hóa giải từng bước, chờ đạt đến vai, quyền lực đã bị hóa giải sạch sẽ.
Mà Lăng Hàn không có kết cấu thân thể như vậy, chỉ có thể ngạnh kháng đòn đánh này, nhưng thể phách của hắn sánh ngang trân kim cùng cấp, ngạnh kháng cũng không có chuyện gì xảy ra, chỉ là nội phủ chấn động một chút, Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển liền khôi phục.
– Mẹ ơi!
Đại Thiết Đầu kinh ngạc thốt lên, mặt cũng tái rồi, hắn rõ ràng biết lực sát thương và sức phòng ngự của hai con rối màu bạc, ở dưới trọng quyền của Lăng Hàn không bị tổn thương, hắn hoàn toàn có thể dự liệu, nhưng Lăng Hàn ăn hai kích mà không có chuyện gì, lại để hắn cực kỳ khiếp sợ.
Dưới cái nhìn của hắn, hai con rối màu bạc kia là quái vật, nhưng Lăng Hàn so với quái vật còn muốn quái vật, chí ít hai con quái vật kia còn có gợn sóng nha.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười nói:
– Từng nghe nói có một loại kim loại kỳ dị, tên là Nguyên Hống, hình dạng thể lưu, trọng lực oanh không hỏng.
Nghĩ đến, hai con rối này đều là do Nguyên Hống tạo nên a, mới có đặc tính kỳ dị như vậy.
– Có điều, đồ chơi này sợ nhất chính là hỏa!
Hai tay của Lăng Hàn rung lên, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên nhẹ nhàng dật động, chuyển hóa toàn bộ nguyên lực thành Hỏa thuộc tính, nhất thời, trên hai tay của hắn quấn quanh hỏa diễm hừng hực.
Thân hình của hắn bắn lên, giết tới hai con rối màu bạc.
Oanh, hắn đánh lên ngực một con rối màu bạc, nắm đấm không chút hồi hộp nào oanh vào.
Có điều, chỉ cần quả đấm của hắn kéo ra, con rối màu bạc liền lập tức khôi phục vết thương.
Nhưng lần này không có dễ dàng như vậy, hỏa diễm trên nắm tay của Lăng Hàn thiêu đốt, nhiệt độ cao đáng sợ lưu chuyển, miệng vết thương không ngừng mở rộng, con rối giống như khối băng gặp phải mồi lửa, bắt đầu hòa tan.
– Tìm ra rồi!
Ở trong lồng ngực con rối, có một viên cầu màu bạc đang sáng lên lấp loá, phía trên che kín phù hiệu.
Khôi lỗi chi tâm!
Đây là đại não, trái tim, khởi nguồn động lực của con rối, không còn đồ chơi này, đây chỉ là một đống đồng nát sắt vụn!
Lăng Hàn lấy tay chộp tới trái tim, nhưng vô số kim loại màu bạc cuốn lại, ẩn giấu trái tim, muốn ngăn cản Lăng Hàn phá hoại.
– Trốn được sao?
Lăng Hàn cười nói, hỏa diễm trên tay trùng thiên, kim loại giống như tuyết đọng, dồn dập hòa tan, trái tim xuất hiện ở trước mắt hắn lần nữa.
Ầm!
Một con rối khác đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn, giơ cao song quyền, đập xuống lưng của Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng không quay đầu lại, chỉ đưa tay trái nhấn một cái, chặn đòn đánh này.
Oành!
Nhưng con rối còn chưa công kích trúng, chỉ thấy Hách Liên Tầm Tuyết lao ra, vung viên gạch nện con rối màu bạc.
Nàng bạo lực cỡ nào a, dưới một cái đập, cả người con rối màu bạc bắt đầu dập dờn, sau đó bị đánh bay, nặng nề nện ở trên vách núi.
Cách… nó như một quả trứng gà, nát bấy, biến thành một bãi chất lỏng.
Nhưng lập tức, hết thảy chất lỏng nhúc nhích, tụ về phía khôi lỗi chi tâm, hiển nhiên là muốn gây dựng thân thể lại.
Man lực của cô nàng này thực khủng bố, dưới một đòn liền đập con rối nát bét.
Tay của Lăng Hàn tìm tòi, nắm lấy khôi lỗi chi tâm, đột nhiên lôi ra, chỉ thấy con rối màu bạc kia lập tức ngã xuống, không ngừng ngọ nguậy, giống như còn muốn hóa thành hình người, nhưng không cách nào làm được.
Một bên khác, Hổ Nữu cũng kiếm ra viên khôi lỗi chi tâm thứ hai, tan rã sức chiến đấu của con rối kia.
Lăng Hàn vung tay lên, thu thân thể hai con rối màu bạc vào trong Hắc Tháp, hắn muốn nghiên cứu một chút, nói không chắc còn có thể để hai con rối khôi phục sức chiến đấu, sau này bỏ bên cha mẹ, làm bảo vệ cho bọn họ.
Mọi người tiếp tục đi xuống, đi không bao xa, lại thấy bốn con rối màu bạc xuất hiện, tiến công về phía bọn họ.
Lăng Hàn cũng lười xuất thủ, đẩy Hách Liên Tầm Tuyết ra ngoài, cô nàng này sợ đến rít gào, dùng viên gạch đập đến đập đi, đùng đùng đùng… bốn con rối màu bạc bị đập thành mảnh vụn, Lăng Hàn thong dong nhặt khôi lỗi chi tâm, ung dung hóa giải làn công kích này.
Đại Thiết Đầu nhìn mà trợn mắt ngoác mồm, tổ hợp ba người này cũng quá đáng sợ, dưới cái nhìn của hắn, phòng ngự trong hang động quả thực là nước chảy không lọt, nhưng ở trước mặt ba người Lăng Hàn, lại mỏng như giấy.
– Ca, này còn không phải con rối lợi hại nhất, lợi hại nhất là màu vàng, phải cẩn thận!
Hắn nhắc nhở, xem ra là triệt để ngã về phía Lăng Hàn.
Hết cách rồi, bị Phùng Vĩ Kỳ phát hiện hắn mang người tới nơi này, đối phương tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn, bởi vậy hắn chỉ có ký thác hi vọng ở trên người Lăng Hàn.
– Màu vàng? Lợi hại bao nhiêu?
Lăng Hàn hỏi.
– Sợ là đạt đến Linh Anh Cảnh!
Đại Thiết Đầu suy đoán nói.
– Ta cũng chỉ nghe nói có thủ vệ như vậy, nhưng căn bản chưa từng thấy.
– Linh Anh Cảnh sao?
Lăng Hàn lộ ra vẻ suy tư, Linh Anh Cảnh cũng không phải quá mức đáng sợ, chỉ cần để Hách Liên Tầm Tuyết hoặc Hổ Nữu kiềm chế, như vậy hắn hoàn thành súc lực Vạn Pháp Quy Nhất, bộc phát ra một đòn đủ để chém Linh Anh Cảnh.
– Không sợ!
Hắn cười nói.
Bọn họ tiếp tục tiến lên, trong lòng núi phỏng chừng đều đào rỗng, không gian bên trong lớn đến quá mức, đi một lúc sau, chỉ thấy phía trước đứng trang nghiêm bốn pho tượng cao to, cao tới năm trượng.
– Kỳ quái, trước chưa từng thấy có tượng đá như vậy?
Đại Thiết Đầu có chút buồn bực nói.
Trong ánh mắt Lăng Hàn lướt qua một đạo hàn mang, trực tiếp đập hôn mê Đại Thiết Đầu thu vào Hắc Tháp, lấy Ma Sinh Kiếm ra.
Hiện tại hắn có ba thanh bảo kiếm, nhưng khẳng định là Ma Sinh Kiếm mạnh nhất, đây chính là Linh khí cấp mười a.
Thẻ thẻ thẻ… bốn pho tượng hơi rung động, bụi bặm không ngừng rớt xuống, oành, bốn pho tượng đồng thời nhảy tới trước một bước, hiện ra kim quang óng ánh, khí tức đáng sợ lưu chuyển, khiến da dẻ người ta muốn xé rách.
Quả nhiên là con rối Linh Anh Cảnh!
– Hải Nữu, ngươi chống trước đi.
Lăng Hàn cười nói, liền bắt đầu súc lực, chuẩn bị phóng đại chiêu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 593: Đáy Của Hang Động
Hách Liên Tầm Tuyết đón nhận, viên gạch vung mạnh, ném tới bốn con rối màu vàng.
Man lực của nàng tuyệt đối vượt qua cấp độ của Linh Anh Cảnh, bốn con rối màu vàng kia đúng là cấp bậc Linh Anh Cảnh, nhưng ở trước mặt nàng lại như trẻ con, không ngừng bị đánh bay.
Có điều, không biết bốn con rối này dùng vật liệu gì làm thành, bị viên gạch vỗ một trận cũng không hư, mà chỉ lưu lại một lỗ thủng nhợt nhạt, đang lấy tốc độ chầm chậm khôi phục.
Điều này làm cho Lăng Hàn rất kinh ngạc, coi như Phùng Vĩ Kỳ ở đây, hắn nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ, bởi vì tuy sức chiến đấu của những con rối này chỉ bằng Linh Anh Cảnh, nhưng chất liệu bản thân tương đương Hoá Thần Cảnh, lại bị Hách Liên Tầm Tuyết đập một cái liền ra một lỗ thủng!
Trái lại viên gạch trong tay nàng không chút hư hao, có thể thấy được độ cứng rắn vượt xa trân kim cấp tám.
Đối với Lăng Hàn mà nói, súc lực chỉ là một hai hô hấp, chuyện này đang đối kháng với đại địch thế lực ngang nhau, chút thời gian ấy đủ để lấy mạng của hắn, nhưng hiện tại hắn không hề có áp lực vận chuyển kiếm thế, tự nhiên rất nhanh liền xong.
– Tránh ra!
Lăng Hàn hét lớn một tiếng, thả người lên, Ma Sinh Kiếm chém ra, một đạo Kiếm Khí to dài kích bắn, hóa thành một Thần Long, giương nanh múa vuốt, quét tới một con rối.
Bị kiếm ý của hắn khóa chặt, cộng thêm tốc độ của chiêu kiếm là căn bản không thể né tránh, huống hồ con rối căn bản không có ý nghĩ né tránh, chỉ xoay người lại đập một chưởng về phía Lăng Hàn.
Oành!
Ánh kiếm xẹt qua, con rối kia bị chặt đứt ngang eo, có điều Lăng Hàn cũng ăn một chưởng, bị đập bay ra ngoài, miệng phun máu tươi.
Linh Anh Cảnh dù sao cũng là Linh Anh Cảnh, coi như thể phách của Lăng Hàn có thể so với trân kim cấp sáu cũng vô dụng, bị một chưởng đánh cho thổ huyết.
Cũng còn tốt, trên người hắn còn mặc Lôi Đình Chiến Giáp, dù chưa kích hoạt cũng đánh tan một bộ phận sức mạnh, bằng không Lăng Hàn không phải phun một ngụm máu đơn giản như vậy.
Lăng Hàn đứng vững bước chân, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng tinh khí thần tăng vụt, tinh lực cả người sôi trào, Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, thương thế đang nhanh chóng phục hồi như cũ.
– Lăng Hàn, ngươi thật giỏi!
Hổ Nữu vỗ tay, một đại khôi lỗi đã bị Lăng Hàn chặt đứt.
– Hàn Hàn thật mạnh!
Hách Liên Tầm Tuyết cũng vỗ tay nói, nhưng đã quên còn có ba con rối đang công kích nàng, chỉ cảm thấy kình phong kéo tới, nàng sợ đến rít gào một trận, vội vàng múa tung viên gạch trong tay, đùng đùng đùng… ba con rối bị đập bay ra ngoài.
Lăng Hàn nhìn chằm chằm con rối thứ hai, Vạn Pháp Quy Nhất thực sự là trâu bò! Vừa nãy nếu như hắn sử dụng Huyền Diệu Tam Thiên, ba ngàn công kích đánh vào trân kim cấp bậc Hoá Thần Cảnh trên, lại có thể tạo được tác dụng gì?
Nhưng hiện tại, Vạn Pháp Quy Nhất phối hợp Ma Sinh Kiếm, lại có thể cắt ra trân kim cấp tám, thực sự là kinh người.
Đương nhiên, Lăng Hàn còn phụ thêm cốt văn, gia tăng uy năng của kiếm khí, bằng không tổn thương là có thể thương tổn được, nhưng có thể thắng dứt khoát như thế hay không lại rất khó nói.
Hắn bắt đầu tích trữ sức mạnh, chuẩn bị đòn thứ hai.
Đáng thương những con rối kia căn bản không có thông minh, bằng không ăn qua một lần thiệt thòi, làm sao cũng phải giết chết hắn trước, hoặc chí ít ngăn cản hắn phát động đại chiêu, nhưng bọn chúng đều dây dưa với Hách Liên Tầm Tuyết, tựa hồ quyết tâm gặm cục xương cứng này trước.
Vèo, Lăng Hàn lại chém một kiếm.
Liên tục bốn kiếm đi qua, bốn con rối đã biến thành tám đoạn, nơi đứt gãy có chất lỏng quái lạ chảy ra, bóng mỡ, cũng không biết là món đồ gì.
Lăng Hàn bất chấp, trước thu những con rối này vào Hắc Tháp, nói không chắc còn có thể lợi dụng một chút.
Hắn thả Đại Thiết Đầu ra nói:
– Tiếp tục dẫn đường đi.
– Ca, những con rối kia đâu?
Sắc mặt của Đại Thiết Đầu trắng bệch hỏi, hắn chỉ nghe nói qua những con rối này mạnh đến kinh người, bất quá chưa từng thấy tận mắt, hiện tại ba người Lăng Hàn ở đây, nhưng bốn con rối màu vàng kia lại không thấy, làm sao có thể không để hắn khiếp sợ.
– Xuân tâm quá độ, đi ân ái rồi.
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Thật sự?
Đại Thiết Đầu nghi hoặc, con rối cũng có nhu cầu phương diện kia sao?
– Liên quan gì tới ngươi, nhanh dẫn đường cho ta!
Lăng Hàn đạp ra một cước.
Đại Thiết Đầu run rẩy nói:
– Ca, nơi này quá nguy hiểm, ngươi để ta đánh trận đầu, ta sẽ không còn mạng a.
– Có tin ta để ngươi mất mạng ngay lập tức hay không?
Lăng Hàn quơ quơ Ma Sinh Kiếm.
Đại Thiết Đầu không dám hé răng, ngoan ngoãn dẫn đường.
Phía trước có thanh âm leng keng leng keng truyền đến, hẳn là đang đào móc món đồ gì, còn có ánh sáng rõ ràng truyền đến, Lăng Hàn bước nhanh đi lên, chỉ thấy phía trước xuất hiện một khối tiêm bi, nhưng chưa khai quật hết, phía dưới có rất nhiều người đang đào móc, cũng không biết còn có bao nhiêu bộ phận chôn dưới đất.
Khối tiêm bi này đen kịt, mơ hồ có ánh chớp lấp lóe, lúc ẩn lúc hiện, cho thấy khối vật liệu này không bình thường.
– Lẽ nào là Mặc Ngọc?
Lăng Hàn tự nói.
– Không đúng không đúng, Mặc Ngọc chỉ là vật liệu cấp năm, nhìn nơi này, tựa hồ Mặc Ngọc còn chưa có tư cách bày biện ở đây nha.
Hơn nữa, Mặc Ngọc rất sợ Lôi Điện, làm sao có khả năng có ánh chớp lấp lóe?
– Đi xem chẳng phải sẽ biết.
Hổ Nữu nói, tâm tư của nàng đơn thuần, tự nhiên nhìn chằm chằm phương pháp trực tiếp nhất.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Vẫn là Hổ Nữu thông minh, đi, chúng ta đi nhìn một chút.
– Ca!
Đại Thiết Đầu vội vàng kêu lên, gấp đến độ mặt tái xanh.
– Lão đại của ta ở đây!
Hắn chỉ về đằng trước, chỉ thấy một nam tử cẩm bào đang đứng trước tiêm bi, tựa hồ đang nghiên cứu thứ này.
– Vậy càng tốt, đi chào hỏi đi.
Lăng Hàn cười nói, đá ra một cước, Đại Thiết Đầu ôi một tiếng, nặng nề bay ra ngoài, té xuống đất, tứ chi mở ra, ngã chặt chẽ vững vàng.
Động tĩnh này quá lớn, nam tử cẩm bào lập tức quay người lại, mà các công nhân đang ra sức làm việc cũng ngừng tay, quay đầu nhìn lại.
– Đại Thiết Đầu?
Nam tử cẩm bào rên lên một tiếng, trên mặt lộ ra lửa giận và sát ý mãnh liệt, nơi này là cấm địa, bất luận người nào cũng không thể ra vào, bằng không hắn cũng không cần con rối trông coi.
Công nhân nơi này chắc chắn sẽ bị hắn xử tử, nên quyết không tiết lộ bí mật được, nhưng một thủ hạ của hắn lại lén lén lút lút đến nơi đây, điều này làm cho hắn vô cùng khiếp sợ, lẽ nào phòng ngự nước chảy không lọt của hắn xuất hiện sự cố?
Hắn đương nhiên chính là Phùng Vĩ Kỳ, thân hình cao lớn, mặt như đao gọt, có một luồng khí thế không giận tự uy.
– Đại Thiết Đầu, sao ngươi tới nơi này?
Hắn hỏi, rõ ràng là phòng ngự không có sơ hở nào, vì sao lại bị đột phá, hắn nhất định phải biết rõ.
– Cái này… Tiểu nhân ngưỡng mộ hào quang của lão đại, ở dưới ánh sáng của lão đại hướng dẫn, trong lúc vô tình liền đi đến nơi này.
Đại Thiết Đầu nói nhăng nói cuội, mồ hôi lạnh trên trán tầng tầng chảy xuống.
– Hừ, lời này ngươi tin sao?
Phùng Vĩ Kỳ cười lạnh nói.
– Phùng lão đại, nếu Đại Thiết Đầu ngưỡng mộ ngươi như thế, sao hai vị không kết thành thần tiên quyến lữ?
Lăng Hàn cười đi ra.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 594: Vạn La Tán
– Ca!
Đại Thiết Đầu vội bò lên, bước nhanh chạy đến phía sau Lăng Hàn, sau đó nhìn Phùng Vĩ Kỳ vô cùng phách lối nói.
– Họ Phùng, thấy đại ca của chúng ta, còn không mau mau quỳ xuống hành lễ?
Tên này cũng thật biết cáo mượn oai hùm.
Phùng Vĩ Kỳ lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ, gia hỏa vẫn quỳ liếm ở trước mặt hắn lại dám nói chuyện với hắn như thế, thực sự là lật trời rồi! Hắn quét nhìn Lăng Hàn một chút, cười lạnh nói:
– Đại Thiết Đầu, cái gân nào của ngươi bị đứt, lại đi nương nhờ một tiểu tử miệng còn hôi sữa như thế.
– Nói bậy, Lăng Hàn không hôi một chút nào!
Hổ Nữu không cam lòng, chỉ vào Phùng Vĩ Kỳ nói.
– Đúng đúng, Hàn Hàn không hôi một chút nào!
Hách Liên Tầm Tuyết cũng bất bình nói, còn hít Lăng Hàn một hơi thật dài chứng minh, rất có bộ dạng mê trai.
– Ca, tên này lại dám mắng ngươi, đánh chết hắn!
Đại Thiết Đầu hung hãn nói, dù sao hắn cũng đã phản bội, như vậy chỉ có Phùng Vĩ Kỳ chết hắn mới có thể sống, tự nhiên không ngại đâm đối phương một dao.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Tốt, ngươi lên đi!
Đại Thiết Đầu vui vẻ, nhưng nghe đến câu “ngươi lên đi” thì lộ ra vẻ cười khổ, nếu hắn có thể đi, còn đến phiên Phùng Vĩ Kỳ làm lão đại sao? Hắn vội vàng nói:
– Ca, ta không được!
– Nam nhân làm sao có thể nói không được!
Lăng Hàn nghiêm nghị nói.
– Ca, ta không phải nam nhân!
Đại Thiết Đầu không biết xấu hổ nói, hắn tình nguyện bị Lăng Hàn cắt rễ cũng không muốn giao thủ với Phùng Vĩ Kỳ, kia tuyệt đối là kết cục bị tiêu diệt.
Hiện tại khẳng định Phùng Vĩ Kỳ hận hắn đến tận xương cốt.
– Đi!
Lăng Hàn đá ra một cước, Đại Thiết Đầu bay nhào ra ngoài, đâm đến Phùng Vĩ Kỳ.
– Muốn chết!
Phùng Vĩ Kỳ hừ lạnh, hắn lấy ra một thanh đại đao đỏ như máu, chém về phía Đại Thiết Đầu một đao, có chín đạo đao khí bay múa, cho thấy thiên phú võ đạo của hắn không tầm thường.
– Cứu… mạng… a!
Đại Thiết Đầu vừa lấy binh khí ra chống đỡ, vừa hô to cứu mạng.
Hắn chỉ là Sinh Hoa tầng hai, nhưng Phùng Vĩ Kỳ là Sinh Hoa tầng chín, thậm chí đạt đến đỉnh cao, bởi vì không cách nào đột phá Linh Anh, nên hắn trui luyện ở Sinh Hoa Cảnh cực kỳ vững chắc, sức chiến đấu cao tới mười lăm tinh.
Đại Thiết Đầu lại không phải thiên tài, chỉ là sức chiến đấu của Sinh Hoa tầng hai, làm sao có thể sánh ngang? Chỉ hai chiêu mà thôi, hắn liền bị một đao đánh bay, máu tươi tung toé, rơi xuống bên chân Lăng Hàn.
– Ồ, ngươi về làm chi, không phải bảo ngươi đi chặt đầu chó tên kia sao?
Lăng Hàn cười nói, lại muốn đá ra một cước.
Đại Thiết Đầu vừa thổ huyết, vừa ôm chân Lăng Hàn thật chặt, khóc ròng nói:
– Ca, lại đánh nữa ta thật sẽ chết!
– Ôm chặt như thế, nói rõ ngươi còn sức lực, sức chiến đấu không kém đâu.
Lăng Hàn lại đá một cước, đá Đại Thiết Đầu ra ngoài.
Đừng nhìn hiện tại Đại Thiết Đầu này tội nghiệp, cực kì nghe lời, nhưng chỉ cần nghĩ tới nghề nghiệp của hắn, người như vậy lại có cái gì phải đồng tình?
Liền để hai người chó cắn chó đi.
– Lão đại, ta sai rồi! Ta sai rồi!
Đại Thiết Đầu lần thứ hai làm phản, quỳ gối ở trước mặt Phùng Vĩ Kỳ.
– Lão đại, ta cũng là không có cách nào, tiểu tử kia muốn bạo hoa cúc của ta, ta mới bất đắc dĩ nhận tặc làm cha, kỳ thực tim ta vẫn hướng về lão đại, chưa từng có một khắc muốn phản bội.
Phùng Vĩ Kỳ rùng mình một cái, gặp người vô liêm sỉ, nhưng chưa từng thấy vô liêm sỉ như thế.
Hắn cười gằn nói:
– Đã như vậy, ngươi liền đi làm thịt tiểu tử kia báo thù a.
– A…
Đại Thiết Đầu ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên, bọn ngươi không nên chơi như vậy a, đều muốn hắn làm tiên phong, nhưng hắn mới có bao nhiêu cân lượng, quá để mắt hắn rồi.
– Không đi?
Phùng Vĩ Kỳ hung quang mãnh liệt, nắm đao thật chặt.
– Đi, không đi là khốn kiếp!
Đại Thiết Đầu vội đứng lên, quay đầu đối mặt Lăng Hàn, vẻ mặt như khổ qua, nước mắt cũng chảy ra rồi.
Hắn đi đến chỗ Lăng Hàn, nhưng chưa đi mấy bước liền nói:
– Ca, lão đại, mọi người cùng nhau ngồi xuống, uống trà nói chuyện phiếm, đồng thời thảo luận võ đạo được không?
– Chết đi!
Phùng Vĩ Kỳ không nhịn được, bổ tới một đao, phốc, Đại Thiết Đầu bị chém thành hai đoạn.
Hắn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn nói:
– Nếu đến nơi này, cũng đừng nghĩ đi ra ngoài.
– Thật sao?
Lăng Hàn mỉm cười, đánh giá bốn phía.
– Nơi này là nơi nào?
– Một kẻ đã chết, cần phải biết nhiều như vậy sao?
Phùng Vĩ Kỳ lạnh lùng nói, lại lấy ra một cái tán, khéo léo linh lung, ném về phía bầu trời, cái tán này tự động mở ra, xoay vòng chuyển động, không ngừng lớn lên.
– Nếu là người chết, vậy biết nhiều một chút cũng đâu có ảnh hưởng gì?
Lăng Hàn cười nói.
– Đã nói rồi, người chết không cần biết nhiều như vậy!
Phùng Vĩ Kỳ lệ quát một tiếng, cái tán kia thả ra một luồng sức mạnh quỷ bí, phàm ở dưới không gian nó bao phủ, đều bắt đầu biến hóa quái lạ.
– Ồ?
Lăng Hàn kinh ngạc, bởi vì hắn không cảm giác được Ngũ Hành linh khí.
– Ha ha ha ha, phát hiện không thích hợp chưa?
Phùng Vĩ Kỳ cười to.
– Đây chính là Vạn La Tán từ thời kỳ thượng cổ lưu lại, có thể che kín bầu trời! Hiện tại, ta lấy Vạn La Tán che đi Ngũ Hành linh khí!
– Sở dĩ Sinh Hoa Cảnh mạnh mẽ, là bởi vì một đòn vung ra, có thể xúc động thiên địa linh khí bổ trợ, bạo phát uy năng gấp trăm lần.
Nhưng hiện tại, Ngũ Hành linh khí đều bị Vạn La Tán che đậy, ngươi mượn lực không được, so với Thần Thai Cảnh chỉ mạnh hơn một chút mà thôi.
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Cái này thật là thứ tốt.
Hắn còn kiêm tu thể thuật, nếu như che đậy cả Ngũ hành cùng Lôi linh khí, vậy lấy man lực của bản thân, ngay cả Linh Anh Cảnh cũng có thể chiến một trận a?
– Chết!
Phùng Vĩ Kỳ giết tới, một đao chém qua, có lôi đình dật động.
– Chẳng trách ngươi lựa chọn che đậy Ngũ Hành linh khí, hóa ra ngươi tu luyện Lôi hệ.
Lăng Hàn bừng tỉnh, hắn chém ra một kiếm nghênh đón đối phương, quả nhiên, Ngũ Hành linh khí bị che đậy, hắn vung ra một chiêu kiếm không được thiên địa linh khí tăng cường, uy lực giảm mạnh.
– Không tệ, đáng tiếc ngươi biết quá chậm!
Phùng Vĩ Kỳ vung vẩy Huyết Đao chém tới.
Keng… bảo kiếm chém lên Huyết Đao, bùng ra một chuỗi hỏa tinh.
– Cái gì!
Phùng Vĩ Kỳ lộ ra vẻ kinh hãi, ở dưới đòn đánh này, Lăng Hàn lại không có bị hắn đánh bay! Lẽ nào xảo như vậy, tiểu tử này cũng tu Lôi hệ, vừa vặn không bị khắc chế?
Không đúng, trên chiêu kiếm đó rõ ràng không có Lôi linh khí dật động a.
– Ngươi… sao ngươi có khả năng chặn một đao này của ta?
Hắn không nhịn được hỏi.
– Muốn biết sao?
Lăng Hàn cười ha ha.
– Dùng bí mật nơi này đến trao đổi đi!
– Đừng hòng!
Phùng Vĩ Kỳ hét lớn một tiếng, lần thứ hai múa đao chém về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn thở dài nói:
– Nói cũng không nên quá tuyệt, nếu không chút nữa sẽ lúng túng.
– Chết! Chết! Chết!
Phùng Vĩ Kỳ hét lớn, không ngừng múa đao, muốn chém giết Lăng Hàn tại chỗ.
Lăng Hàn không sợ, thể thuật của hắn tăng lên rất nhanh, cách cấp độ nguyên lực cũng không xa, để hắn ở dưới tình huống không cách nào mượn dùng thiên địa linh khí, vẫn nắm giữ sức chiến đấu khoảng mười lăm tinh.
Một khi hắn chăm chú, Phùng Vĩ Kỳ lập tức rơi vào hạ phong.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 595: Bảo Khố Của Cổ Vương Triều
Giao thủ chỉ mười mấy chiêu, Lăng Hàn đánh bay Huyết Đao của Phùng Vĩ Kỳ, gác kiếm lên cổ đối phương.
Hắn cười hì hì nói:
– Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện chưa?
– Muốn giết cứ giết!
Phùng Vĩ Kỳ lại không lộ ra vẻ sợ hãi, hắn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn.
– Có điều, rất nhanh ngươi sẽ không còn mạng nữa!
– Há, lẽ nào ngươi còn có thể nguyền rủa sao?
Lăng Hàn cười nói, nếu đối phương thật có bảo vật như chú bình, vậy hắn sẽ kiêng kỵ một chút.
– Con trai của ta, là cường giả Linh Anh Cảnh, thậm chí còn là Linh Anh Cảnh đỉnh phong!
Phùng Vĩ Kỳ cười to nói.
– Ngươi giết ta, hắn sẽ lập tức cảm ứng được, bất luận ngươi trốn đến đâu, hắn cũng có thể tìm được, giết chết ngươi!
– Ta còn cho rằng ngươi không sợ chết, làm nửa ngày, thì ra là đang uy hiếp ta, muốn ta không giết ngươi!
Lăng Hàn lắc đầu, vỗ vỗ mặt của đối phương, cười nói.
– Ai không sợ chết chứ, nếu có thể sống, đương nhiên ai cũng không muốn chết.
– Ngươi nói tình huống của nơi này cho ta một chút, dù sao chúng ta không có cừu oán gì, cũng không phải là không thể tha cho ngươi một mạng.
Phùng Vĩ Kỳ cười gằn nói:
– Đừng hòng! Ta mới vừa nói tuyệt không có nửa điểm hư ngôn, con trai của ta chính là Tuyệt Đao Tông Tiểu Đao Vương, không tin, ngươi có thể tùy tiện tìm người hỏi thăm.
Lăng Hàn sờ cằm nói:
– Thông thường, ta chỉ gặp nhị thế tổ vung vẩy cờ hiệu của cha mẹ làm dữ, không nghĩ tới lại gặp một cái ỷ vào uy danh của nhi tử hoành hành bá đạo, thật mới lạ.
Hắn đập Phùng Vĩ Kỳ hôn mê, thu vào trong Hắc Tháp, dự định cẩn thận tra khảo một chút.
– Cái dù này thật đẹp.
Mất đi Phùng Vĩ Kỳ khống chế, Vạn La Tán từ giữa bầu trời rớt xuống, bị Hách Liên Tầm Tuyết cầm ở trong tay, cô nàng này yêu thích không buông tay thưởng thức.
Lăng Hàn đi tới nhìn, không khỏi cau mày nói:
– Cái này thật giống như không phải nguyên bản, mà là hàng nhái.
Trên chuôi tán có khắc từng đạo mạch văn, hết sức phức tạp, nhưng dấu vết rất mới, không giống vật phẩm cổ xưa chút nào.
Nếu như nói Linh khí này là tân chế, như vậy không thể chỉ có một kiện, hơn nữa, những tài liệu này chỉ cấp sáu mà thôi, như vậy nếu như còn có vật liệu cấp bảy, cấp tám, có phải là có thể làm ra Vạn La Tán càng mạnh hơn không?
Phải cẩn thận thẩm vấn Phùng Vĩ Kỳ này!
Lăng Hàn và Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, Hách Liên Tầm Tuyết lại không thể làm gì khác hơn là hờn dỗi ngồi đó.
– Nói sự tình của hang động này, rõ ràng mười mươi cho ta.
Lăng Hàn nhìn Phùng Vĩ Kỳ, lấy ngữ khí bình tĩnh nói.
– Ha ha, vọng tưởng!
Phùng Vĩ Kỳ rất lưu manh, nhưng trong ánh mắt vẫn có vẻ sợ hãi, đột nhiên từ địa quật đi tới một địa phương không tên, cái này vượt qua lẽ thường, để hắn không nhịn được sản sinh hoảng sợ.
Lẽ nào hắn ngất xỉu rất nhiều ngày?
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ở đây, không ai có thể nói không với ta, ngươi cũng không ngoại lệ, ta có rất nhiều biện pháp dằn vặt ngươi, xem ngươi có thể kiên trì tới khi nào.
– Phóng ngựa đến đây đi, nếu lão tử nói một tiếng chính là tôn tử của ngươi!
Phùng Vĩ Kỳ nghểnh cổ nói.
Nửa ngày sau.
– Ta nói, ta cái gì cũng nói!
Phùng Vĩ Kỳ thảm thiết nói, nửa ngày qua hắn ăn hết các loại hình pháp không thể tưởng tượng nổi, cái gì hỏa thiêu, dìm nước, chôn hố gai… để hắn chết đi sống lại, sống lại chết đi, thực sự là sống không bằng chết, muốn chết lại chết không được.
Hiện tại hắn chỉ cầu một giải thoát.
– Ngươi thực sự là lão tử của Tiểu Đao Vương?
Lăng Hàn hỏi.
– Vâng, ta thực sự là cha của hắn.
Phùng Vĩ Kỳ thở gấp nói, ánh mắt đã không có tập trung, thật giống như choáng váng.
– Vì sao ngươi lại tới nơi này?
Lăng Hàn hỏi.
– Thời điểm con trai của ta thăm dò di tích cổ, phát hiện manh mối liên quan tới nơi này, là hắn đi tới trước, được một chút đồ cổ.
– Nhưng con trai của ta chuyên tâm tu luyện, bởi vậy, ta liền lại đây chủ trì đào móc công trình này.
– Nơi này đến cùng là nơi nào?
– Ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết cái này thuộc về một Cổ Vương Triều ở mấy chục vạn năm trước.
Phùng Vĩ Kỳ nói, nhưng kế tiếp lại để Lăng Hàn chấn động.
– Cổ Vương Triều này muốn khai thiên, để toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục phi thăng Thần giới, nhưng thất bại, nơi này chỉ là một kho báu của Cổ Vương Triều năm xưa kia.
Khai thiên, lại là khai thiên!
Lăng Hàn khiếp sợ, Cổ Vương Triều kia quyết đoán thật lớn, muốn đưa toàn bộ đại lục thăng nhập Thần giới, để phàm nhân trở thành Thần dân, ngẫm lại cũng khiến người ta tê cả da đầu.
– Nói một chút, ngươi đào ra bao nhiêu bảo vật ở đây?
Phùng Vĩ Kỳ bàn giao từng cái, Lăng Hàn càng nghe, trong lòng càng ngày càng kinh.
Nơi này nhiều nhất chính là con rối, ngoại trừ ba loại kim, ngân, thiết ra, còn có loại kim cương, nhưng chỉ có một bộ, sớm bị Tiểu Đao Vương cầm đi, mà loại con rối này nếu toàn lực phát uy, tương đương với một cường giả Hoá Thần Cảnh, càng đáng sợ chính là, nó nắm giữ trí tuệ tương đối.
Mặt khác, số lượng con rối cũng hơn xa Lăng Hàn nhìn thấy, đều bị Tiểu Đao Vương cầm đi, còn đối phương muốn làm gì, Phùng Vĩ Kỳ cũng không biết, hắn chỉ thay nhi tử khai thác di tích cổ này mà thôi.
Ngoại trừ con rối, còn có chiến thuyền mà trước kia Lăng Hàn nhìn thấy, chỉ phân hai loại màu vàng và màu đen, chiến thuyền màu đen có thể uy hiếp Sinh Hoa Cảnh, số lượng nhiều đến một trăm chiếc, chiến thuyền màu vàng có thể đánh giết Linh Anh Cảnh, số lượng chỉ có mười chiếc, nơi này chỉ có một chiếc, cái khác đều ở trong tay Tiểu Đao Vương.
Cũng may, chiến thuyền kia không ở bên người Phùng Vĩ Kỳ, bằng không Lăng Hàn sẽ không dễ dàng bắt Phùng Vĩ Kỳ như vậy, mà là bị đuổi giết.
Chiến thuyền màu vàng không chỉ uy lực lớn, hơn nữa còn là loại Bảo khí phi hành, dài không tới ba trượng, tốc độ cực nhanh, nhưng tiêu hao nguyên tinh cũng nhiều.
Hắc Mộc Đảo này vững như thành đồng vách sắt, nên Phùng Vĩ Kỳ chưa từng nghĩ tới hắn cần vận dụng Bảo khí kia.
Ngoài ra, các loại Linh khí thực dụng, tỷ như Vạn Bảo Tán, đây quả thật là hàng nhái, bởi vì chính phẩm đã hư hao, nhưng vẫn để Hoá Thần Cảnh không thể cảm ứng được linh khí, cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn không khỏi cảm thán, lúc trước Cổ Vương Triều này cường thịnh đến mức độ nào, đây chỉ là một kho báu trong đó mà thôi, nhưng các loại bảo vật đã để hắn hoảng sợ.
Có điều, trọng yếu nhất vẫn là khối tiêm bi kia, có người nói nó dính đến một môn thần thông, ba năm qua, cũng chỉ có khối tiêm bi này chưa khai quật được, sức mạnh sấm sét quá đáng sợ, ảnh hưởng tiến độ rất lớn.
Từ tư liệu mà Tiểu Đao Vương thu được đến xem, Cổ Vương Triều kia tổng cộng có bốn môn thần thông, phân biệt phong ấn ở trong bốn bảo khố, thần thông ở nơi này xưng Lôi Động Cửu Thiên, là thần thông yếu nhất trong bốn môn, thần thông mạnh mẽ nhất xưng là Cửu Sát Thiên Công, có hiệu quả nghịch loạn sinh tử.
Tiểu Đao Vương rất lưu ý môn thần thông này, cách một quãng thời gian sẽ dò hỏi tiến độ đào móc, nếu không phải thân phận của hắn đặc thù, kỳ thực là muốn tự mình tọa trấn.
– Lần này tiện nghi ta.
Lăng Hàn nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










