[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 105 : Đi Hoàng Đô (c521-c525)
❮ sautiếp ❯Chương 521: Đi Hoàng Đô
Người như Lăng Hàn, lòng hiếu kỳ là cái gì cũng không thắng được.
Hắn xác thực rất kỳ quái, người tiến vào hầm mặc kệ có tu luyện hay không, tu vi cao thấp, chỉ cần đi vào, ngày thứ hai đi ra tất nổ chết… trừ khi ngươi vẫn không ra.
Đây là một loại sức mạnh thế nào?
Mà khoáng thạch ở trong đó có tác dụng gì, để Hỏa Hoàng quý trọng như vậy? Không tiếc bức bách quốc dân chịu chết thay hắn đào móc.
Hắn quyết định đi đế đô một chuyến, lấy tu vi Sinh Hoa Cảnh hiện tại của hắn, sức chiến đấu cao tới mười ba tinh, toàn bộ Hỏa Quốc ai có thể uy hiếp hắn?
Biết được Lăng Hàn muốn đi đế đô, tỷ muội Liễu Phong Nhi tự nhiên đại hỉ, nhưng Lăng Hàn lại không mang theo thủ hạ cường lực ngày hôm qua, mà chỉ có Hổ Nữu đi theo, các nàng liền há hốc mồm.
Hai người các ngươi đi ngắm cảnh sao?
– Hàn thiếu, có phải nên mang thủ hạ theo không?
Liễu Phong Nhi đề nghị.
– Phải phải, kia là đế đô, không thiếu cường giả Thần Thai Cảnh, mà Hoàng thất càng có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn!
Liễu Như Nhi liền xông tới.
– Hừ hừ, Nữu có thể đánh mười cái!
Hổ Nữu không phục nói.
Tỷ muội Liễu Như Nhi biết Hổ Nữu có chút yêu nghiệt, nhưng tuyệt không cho rằng tiểu nha đầu này có thể so với các nàng, huống chi là giao thủ với Thần Thai, Sinh Hoa.
Các nàng khuyên Lăng Hàn, để hắn mang Chu Vô Cửu theo.
– Đã nói không cần.
Lăng Hàn cười cười nói.
– Đi thôi.
Tỷ muội Liễu Phong Nhi bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là lên đường, tin tưởng sau khi Lăng Hàn đụng cây đinh, sẽ trở về mang theo Chu Vô Cửu, cùng lắm là đi nhiều một chuyến mà thôi.
Bốn người xuất phát chạy tới đế đô.
Đối với Lăng Hàn mà nói, đây chỉ là một lữ trình nho nhỏ, bởi vậy hắn không mang đám người Lưu Vũ Đồng theo, tin tưởng chỉ mấy ngày liền có thể giải quyết sự tình.
Mấy ngày sau, bọn họ tới đế đô.
Lăng Hàn cũng muốn biết vị đại thần đương triều Chi Nhan kia, đây là một người vô cùng thần bí, nửa năm trước đột nhiên xuất hiện, sau đó liền thành người tâm phúc của Hỏa Hoàng, chủ trì sự tình khai khoáng.
Nguyên bản ai cũng không để ở trong lòng, nhưng vừa đào liền xảy ra vấn đề, hóa ra sau khi thợ mỏ ra ngoài đều sẽ nổ chết!
Lật sử liệu một chút, mới phát hiện kỳ thực cái hầm này đã từng xảy ra vấn đề, bởi vậy bị phong bế, nhưng vì Chi Nhan đề nghị mà mở ra lần nữa.
Không biết bên trong mỏ sản xuất ra khoáng thạch gì, chỉ biết là thạch đầu đỏ như máu, được đưa vào hoàng cung cuồn cuộn không ngừng.
Tuy cách mấy ngày thì có lượng lớn thợ mỏ nổ chết, dẫn tới triều thần kháng nghị liên tục, nhưng Hỏa Hoàng khư khư cố chấp, tuyệt không chịu đóng hầm, trái lại từ các nơi điều động dân chúng tiến vào khai khoáng.
Đầu tiên là tử tù, sau đó là tù phạm bình thường, hiện tại bắt được người liền đưa vào hầm, không đi vào liền lập tức xử quyết, để dân chúng xung quanh đế đô đều lòng người bàng hoàng, sống ở trong khủng bố.
– Chi Nhan này, rốt cuộc là ai, ý đồ là gì?
Lăng Hàn không khỏi hiếu kỳ, nhưng hắn quyết định trước tiên đi vào hầm nhìn xem.
– Đi, trước tiên dẫn ngươi đi gặp tình nhân cũ!
Liễu Như Nhi cầm tay Lăng Hàn, muốn dẫn hắn đi gặp Vân Sương Sương.
Vân Sương Sương sinh ra ở Tích Hoa Các, bởi vậy tới Hỏa Quốc cũng đi lên đường xưa, mua một biệt viện u nhã ở đế đô, mỗi ngày sẽ chiêu đãi một ít vương tôn quý tộc, thu lấy không ít phí dụng, nhưng đừng nghĩ nhất thân phương trạch, nàng chỉ bán nghệ không bán thân.
Nhưng thân phận của nàng liên tiếp trèo cao, vô số người đồng ý vung tiền như rác nghe nàng xướng một khúc, trả lời rõ ràng một câu châm ngôn: Không chiếm được mới là đẹp nhất.
Hiện tại, không ít thiếu gia đều dốc hết sức muốn lấy vưu vật xinh đẹp này về nhà, minh tranh ám đấu, mỗi người ra tay hào phóng, ngày hôm nay đưa nhà ngày mai đưa trang sức, hiện tại tài sản của Vân Sương Sương tuyệt đối rất kinh người.
Bốn người đi tới biệt viện của Vân Sương Sương, biệt viện này dựa hồ xây lên, hoàn cảnh vô cùng ưu mỹ.
Tuy Chi Nhan quấy nhiễu đến Hỏa Quốc lòng người bàng hoàng, nhưng đối với nhân vật cao tầng mà nói, sinh hoạt an nhàn của bọn họ không bị quấy rầy, nên ăn chơi chè chén vẫn ăn chơi chè chén.
Thế nên ngoài cửa viện rất sớm liền xếp hàng dài.
Vân Sương tiểu viện là không chấp nhận hẹn trước, muốn nghe Vân Sương Sương xướng khúc, ngươi đến sớm xếp hàng đi.
Nhưng Sương Sương cô nương lại có thói quen ngủ nướng, đến buổi chiều mới mở cửa đón khách, xâu khẩu vị của mọi người lên thật cao.
Lăng Hàn gật gù, nếu như lúc trước giao tửu lâu và Đan Vương Các cho Vân Sương Sương kinh doanh, nói không chắc chuyện làm ăn còn có thể tốt hơn vài lần.
– Các ngươi làm gì, xếp hàng, xếp hàng có hiểu hay không?
Thấy bốn người Lăng Hàn muốn đi tới cửa, tất cả mọi người đều khó chịu.
Nhưng tỷ muội Liễu Phong Nhi lại không để ý, đến trước cửa lấy ra một lệnh bài màu đen quơ quơ, lão bộc lập tức cho các nàng vào, Lăng Hàn tự nhiên cũng nắm tay của Hổ Nữu đi vào theo.
Điều này làm cho rất nhiều người không vui, càng thêm hoài nghi, một nam tử trẻ tuổi tiến vào biệt viện của Sương Sương cô nương, cô nam quả nữ, sẽ làm ra chuyện tốt đẹp gì?
Cầm thú a, còn dẫn theo một cô nương nhỏ như vậy!
– Hàn thiếu!
Lăng Hàn đi vào biệt viện không bao lâu, liền thấy Vân Sương Sương vội vã chạy ra, trên người chỉ khoác một bộ quần áo đơn bạc, tóc rối tung, hiển nhiên đúng là đang ngủ, sau khi biết Lăng Hàn đến liền lập tức chạy ra.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Đã lâu không gặp.
Vân Sương Sương vội vàng gật đầu, trong đôi mắt ngậm lấy nước mắt kích động, với nàng mà nói, Lăng Hàn là ân nhân cứu mạng, hơn nữa giúp đỡ nàng vô tư, không cầu báo lại, không giống những người khác là nhìn chằm chằm sắc đẹp của nàng.
– Đi thôi!
Hổ Nữu lắc tay Lăng Hàn, nàng chua ngoa quá lớn.
Lăng Hàn gật gù, nói với Vân Sương Sương:
– Hiện tại ngươi sinh hoạt rất tốt, sau này hảo hảo bảo trọng.
Vân Sương Sương không khỏi thất vọng nói:
– Hàn thiếu không ngồi chơi một chút sao?
– Ta có chút việc.
Lăng Hàn cười nói, hắn lại nhìn về phía tỷ muội Liễu Phong Nhi.
– Sự tình của Chi Nhan, ta tự có tính toán, các ngươi ngoan ngoãn làm chuyện cần làm đi, bằng không lại bị người đuổi giết, ta sẽ không ra tay nữa.
– Thiết, nói như rất lợi hại vậy.
Liễu Như Nhi le lưỡi một cái.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không chấp nhặt với nàng, cùng Hổ Nữu đứng dậy rời đi, thăm dò đường tới hầm mỏ, lại đi tìm Chi Nhan kia, đáng chết liền giết, nên phế liền phế, hắn không muốn lãng phí thời gian ở chỗ này.
Hai người một lớn một nhỏ đi ra, chỉ thấy những người bên ngoài kia lập tức trừng lại, vẻ mặt rất bất thiện.
– Đứng lại!
Có người trẻ tuổi nhảy ra, bộ dáng khoảng hai mươi ba hai mươi bốn, tu vi Dũng Tuyền tầng bảy, ở Bắc Hoang là cấp bậc thiên tài rồi.
Lăng Hàn thở dài, tại sao có người thích tự tìm phiền phức như vậy chứ?
– Ngươi và Sương Sương cô nương có quan hệ gì?
Người trẻ tuổi kia hỏi, trên mặt tràn đầy ngạo khí.
Nam nhân đơn độc tiến vào biệt viện của Sương Sương cô nương, Lăng Hàn là đầu tiên, tuy chỉ đi vào một lát, căn bản không thể xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn khiến những người bên ngoài ghen ghét dữ dội.
– Mắc mớ gì tới ngươi!
Lăng Hàn tức giận nói.
– Tránh qua một bên, đừng tự mình chuốc lấy cực khổ.
– Rất hung hăng nha!
Người trẻ tuổi kia cười gằn, rút trường kiếm bên hông ra, hơi run lên, hàn quang lạnh lẽo.
– Dám vô lễ với hậu duệ của Ba gia, giết không tha!
Hắn hung hãn xuất kiếm, càng mượn đại nghĩa tiết tư hận, chiêu kiếm đánh thẳng tới chỗ yếu của Lăng Hàn, hiển nhiên là muốn lấy mạng của Lăng Hàn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 522: Ba Gia Thất Thiếu
– Ha ha, kia là Ba gia thất thiếu, từ trước đến giờ lấy bá đạo xưng danh a.
– Liên tục ba ngày không gặp Sương Sương cô nương, tâm tình của Ba Vĩnh Phong vốn không tốt, tiểu tử này lại đụng vào lưỡi thương.
– Vậy thì như thế nào, Ba gia là một trong Thất đại gia tộc của đế đô, có cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, ngay cả Hoàng thất cũng phải cho mấy phần mặt mũi, giết người tính là gì.
– Thảm, tiểu tử này thảm.
Mọi người nghị luận sôi nổi, nhưng đều là cười trên sự đau khổ của người khác, bọn họ cũng khó chịu Lăng Hàn có thể đơn độc tiến vào biệt viện của Vân Sương Sương, chỉ là bọn hắn không có lá gan lớn như Ba Vĩnh Phong, dám ra tay ở trước mặt mọi người mà thôi.
Vèo, một chiêu kiếm kéo tới, hàn khí như đao cắt.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn vốn chỉ muốn cho đối phương một bài học, nhưng người này ra tay liền muốn tính mạng của hắn, hắn đương nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình, tiện tay gảy một cái, một đạo kình phong bắn ra, phốc… chiêu kiếm kia lập tức đảo ngược, đâm vào trán của Ba Vĩnh Phong, trực tiếp xuyên thấu ra sau.
Đầu bị đâm thông suốt, người khẳng định ngỏm củ tỏi.
Ba Vĩnh Phong kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, phảng phất không thể tin tưởng mình lại chết như thế, trong đôi mắt chảy ra hai hàng huyết lệ, thân thể ngã xuống, đùng, vung lên một ít bụi bậm.
Nhất thời, tất cả âm thanh đều biến mất, chỉ còn dư lại tiếng hít thở trầm trọng.
Ba Vĩnh Phong ở đế đô tuyệt đối không coi là cường giả, nhưng tu vi Dũng Tuyền tầng bảy cũng không tính thấp, hơn nữa Lăng Hàn mới bao lớn, dáng dấp mười tám mười chín tuổi, lại có thể mạnh bao nhiêu?
Nhưng một chỉ tay của hắn liền đánh giết Ba Vĩnh Phong!
Ba Vĩnh Phong a, thiên tài trong thế hệ trẻ tuổi của Ba gia, tuy thích tầm hoa vấn liễu, nhưng đối với người trẻ tuổi mà nói, cái này không phải rất bình thường sao? Ba gia ký thác kỳ vọng rất cao với tộc nhân này, tương lai rất có thể trở thành tồn tại Thần Thai Cảnh.
Nhưng hiện tại tự nhiên xong rồi.
Thật to gan, ngay cả Ba gia thiếu gia cũng dám giết, chuyện này lớn rồi, Ba gia giận dữ, toàn bộ Hoàng Đô cũng run lên ba lần a.
Trong biệt viện, trên ban công, ba nữ Vân Sương Sương đang nhìn theo Lăng Hàn, nhưng sau khi thấy cảnh này, cũng chấn kinh đến mở to miệng, tên này ra tay cũng quá ác đi, trực tiếp làm thịt người luôn.
– Tiểu tử này còn gây rắc rối hơn ta!
Liễu Như Nhi lẩm bẩm nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Còn có ai muốn chặn ta không?
Mọi người vội lắc đầu, trong thế hệ trẻ tuổi vẫn không có cao thủ Linh Hải Cảnh, ai dám là địch với Lăng Hàn chứ.
Một chiêu miểu sát Ba Vĩnh Phong, mọi người tự nhiên cho rằng Lăng Hàn là cao thủ Linh Hải Cảnh, nhìn tuổi tác của hắn, cái này đã là đánh giá cao đến không thể cao hơn rồi.
– Đi thôi.
Lăng Hàn nhìn Hổ Nữu nói.
– Ừm!
Hổ Nữu đáp ứng, đi theo phía sau Lăng Hàn.
Tất cả mọi người chỉ có thể nhìn theo, cho đến khi Lăng Hàn biến mất, bọn họ mới phát hiện trên lưng đều là mồ hôi lạnh.
Bọn họ vội vã rời đi, Ba gia thiếu gia bị giết, tự nhiên phải lập tức truyền tin tức, bằng không nếu như hung thủ chạy thoát, nói không chắc sẽ bị Ba gia hận lây.
– Tỷ, ta vừa mới phản ứng được, ta lại nhìn không thấu tu vi của tên này!
Liễu Như Nhi đột nhiên nói.
Liễu Phong Nhi cũng gật đầu:
– Ngươi và ta đều tiến vào Linh Hải, còn nhìn không thấu tu vi của Hàn thiếu, chẳng lẽ nói…
Hai tỷ muội nhìn lẫn nhau, đồng thời nói:
– Thần Thai Cảnh!
– Không thể nào, Hàn thiếu mới bao lớn, hơn nữa hai năm trước còn chỉ là Tụ Linh Cảnh, làm sao có khả năng hiện tại liền thành Thần Thai Cảnh?
Vân Sương Sương không tin nói.
– Cũng phải.
Tỷ muội Liễu Phong Nhi đều lắc đầu, đây quả thật quá khuếch đại.
– Ai nha, chúng ta phải đi rồi, Ba Vĩnh Phong chết ở chỗ này, nếu như tra đến trên đầu chúng ta, vậy thì thảm.
Tỷ muội Liễu gia cũng vội vã rời đi, các nàng là tội phạm truy nã nha.
Lăng Hàn và Hổ Nữu bước chậm mà đi, mục tiêu của bọn họ là hầm mỏ ở phía đông, cách Hoàng Đô ba mươi dặm, từ ngàn năm trước đã từng khai phá qua, có một ít kim loại khoáng thạch kỳ dị, nhưng bởi vì xảy ra sự cố chẳng lành, nên nhanh chóng phong bế, cho đến nửa năm gần đây mới mở ra lần nữa.
Rất nhanh, Lăng Hàn phát hiện có người theo sau bọn họ, có điều hắn không để ở trong lòng, Hỏa Quốc nho nhỏ căn bản không ai có thể tạo thành uy hiếp với hắn.
Ra khỏi cửa thành, hắn và Hổ Nữu tiếp tục đi về phía đông, lập tức nhìn thấy một đoàn mây mù đỏ như máu bao phủ, lấy thị lực của Lăng Hàn cũng không cách nào xuyên thấu.
– Ồ?
Lăng Hàn kinh ngạc.
– Nơi đó rất nguy hiểm, không nên đi!
Hổ Nữu lắc đầu nói, lộ ra vẻ cảnh giác.
Liền Hổ Nữu cũng nói như vậy!
Lăng Hàn càng thêm kinh ngạc, Hổ Nữu là loại không sợ trời không sợ đất, lúc trước ở trong ma khí cũng nhảy nhót tưng bừng, nhưng hiện tại lại kiêng kỵ, hiển nhiên, cái hầm mỏ kia thật rất quỷ dị.
Xem ra, hắn có chút coi thường Chi Nhan này.
Biết rõ nơi này mỗi ngày sẽ chết người, nhưng nhất định đào móc, lẽ nào trong hầm mỏ chôn bảo vật gì sao? Có điều nhìn huyết khí tràn ngập, đây không thể xem như bảo vật, mà là hung vật.
Đồ vật đại hung!
– Vậy càng phải đến xem.
Lăng Hàn gật đầu, cha mẹ người nhà đều ở nơi này, hắn sợ phát sinh sự tình tương tự như âm mưu của Thiên Thi Tông, làm cho cả Bắc Hoang biến thành tử địa, nhất định phải bài trừ mầm họa.
– Nữu Nữu, muốn tiến vào Hắc Tháp không?
Lăng Hàn nói.
Hổ Nữu cắn ngón tay nghĩ nghĩ:
– Hiện tại không cần!
Nói cách khác, chân chính tiến vào hầm, hoặc là thời gian quá lâu, ngay cả Hổ Nữu cũng không chịu được.
Lăng Hàn cảnh giác, nhưng còn tốt, người tiến vào hầm mỏ đều phải đến ngày thứ hai mới nổ chết, như vậy chỉ cần không phải thuấn sát, hắn đều có thể đi vào Hắc Tháp, thuyên chuyển lực lượng của Hắc Tháp đến đối kháng lực lượng tà dị kia.
Hắn và Hổ Nữu đi về phía hầm mỏ, nhưng người theo dõi phía sau càng ngày càng nhiều, cũng càng lúc càng to gan, tựa hồ không e ngại bị Lăng Hàn phát hiện.
Thời điểm sắp đến cửa hầm, chỉ thấy mấy chục người đuổi theo.
– Đứng lại!
Một nam tử trung niên hét lớn, mấy bước dài liền đuổi theo, vẻ mặt tái nhợt, trong ánh mắt tràn đầy sát ý.
Hắn là Ba Văn Lâm, cũng là cha đẻ của Ba Vĩnh Phong, Linh Hải tầng bảy, sau khi biết được nhi tử bị người giết, hắn liền lập tức đuổi tới.
– Giết con trai của ta, còn nhàn nhã như vậy?
Hắn cắn răng nói.
– Vậy ngươi muốn thế nào?
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Một mạng thường một mạng!
Ba Văn Lâm đằng đằng sát khí nói.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Nếu như ngươi ra tay, vậy thì phụ tử đều vong! Cho ngươi một cơ hội, hiện tại có thể rời đi, nhưng nếu ra tay với ta, vậy thì là tự tìm đường chết.
Hắn xoay người, tiếp tục đi về phía hầm mỏ.
Bị Lăng Hàn nhìn lướt qua, trong lòng Ba Văn Lâm bay lên một luồng hàn ý đáng sợ, để hắn không dám ra tay.
Hắn siết nắm đấm, nhìn theo Lăng Hàn đi xa, không khỏi cười gằn.
Ai cũng biết, tiến vào hầm đó là chắc chắn phải chết, cũng được, tuy không phải hắn tự tay báo thù, nhưng trọng yếu chính là kết quả.
Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, nhất định phải xác nhận Lăng Hàn tiến vào quáng động, mà không phải làm dáng một chút, nhân cơ hội bỏ trốn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 523: Tiến Vào Hầm
Bốn phía hầm mỏ đều bị trọng binh canh gác, nhưng không phải ngăn trở người đi vào, mà là không cho người trốn ra.
Sau khi biết đây là địa phương nào, còn có ai sẽ chủ động chạy vào? Mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều người bị áp giải tới, tạm thời ở lại, sau khi một nhóm thợ mỏ tử vong, tự nhiên có một nhóm người mới xuống.
Không xuống? Vậy lập tức trảm thủ!
Dưới áp lực mạnh, coi như chỉ có thể sống nhiều một ngày, cũng có không ít người muốn đánh cuộc vận may, nói không chắc bọn họ có thể ngoại lệ không chết thì sao?
Vì phòng ngừa thợ mỏ chưa xuống hầm đào tẩu, nơi này xây dựng một bức tường cao, dùng nham thạch dày nặng xây thành, tuyệt không phải người bình thường có thể đánh xuyên.
Cái này phảng phất như Vạn Lý Trường Thành, cao tới năm trượng, rất khó có thể nhảy qua.
Lại nói, dưới tường còn có vệ binh tuần tra, muốn chạy trốn khó như lên trời.
Đương nhiên, đây là đối với người bình thường.
Lăng Hàn và Hổ Nữu thả người nhảy một cái, đã đi tới trong tường cao.
– Các ngươi là người nào?
Vệ binh bên trong tường lập tức hỏi, bảy thanh trường mâu đồng thời chỉa tới.
– Để bọn họ đi vào.
Ba Văn Lâm xuất hiện, hắn đứng ở đằng xa, chỉ cần Lăng Hàn tiến vào hầm, hắn sẽ một đường hỗ trợ, kẻ thù muốn tự sát, hắn tự nhiên không ngại thuận nước giong thuyền.
Dù sao, hắn nhìn không thấu Lăng Hàn, cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, không muốn chính diện đối kháng với Lăng Hàn.
– Vâng, Ba đại nhân!
Đám vệ binh vội vã đáp ứng.
Chức trách của bọn họ là ngăn cản thợ mỏ chạy trốn, có người muốn đi vào? Không đáng kể a, ngược lại sau khi ra ngoài ngày thứ hai sẽ chết.
Lăng Hàn phóng tầm mắt đánh giá, phía trước là một hầm mỏ lộ thiên cỡ lớn, từng đường hầm xen kẽ như răng lược, không ngừng đào móc xuống dưới, sâu không lường được.
Mà cho dù đào sâu như thế, phía dưới cũng không có nước trào ra.
Từ nơi này xem, một thợ mỏ cũng không nhìn thấy, hiển nhiên bọn họ đã tiến vào nơi sâu xa rồi.
Từng tia khí tức đỏ như máu từ trong hầm mỏ bốc lên, cho đến khi cao tới ba bốn dặm mới ngừng lại, hình thành một mảnh hồng vân to lớn.
Hổ Nữu nhe răng nhếch miệng, lộ ra hung tướng, có vẻ hơi bất an.
Lăng Hàn không dám khinh thường, nhưng nhanh chân đi vào hầm, mà khi thấy thân ảnh của Lăng Hàn biến mất ở trong hầm, Ba Văn Lâm liền cười gằn, lần này Lăng Hàn chết chắc rồi, trừ khi hắn ở trong hầm mỏ cả đời.
Nhưng hắn có thể không ăn không uống sao?
Lăng Hàn tiến vào khu mỏ quặng, dưới chân là thổ địa mềm xốp, thổ nhưỡng màu đỏ cũng không hiếm thấy, nhưng nơi này lại đỏ có chút thái quá, phảng phất như máu nhuộm, đặc biệt còn có khí tức màu đỏ không ngừng bốc lên, cực kỳ quỷ dị.
– Ta cảm giác bất an.
Lăng Hàn nói, đây là một loại trực giác thuần túy.
– Ừm!
Hổ Nữu dùng sức gật đầu.
Hai người tiếp tục tiến lên, bọn họ có thể phi hành, nhưng không lựa chọn làm như thế, thổ nhưỡng, thạch đầu nơi này, đều cho Lăng Hàn một loại cảm giác vô cùng quái dị, hắn thu một ít thạch đầu và thổ nhưỡng vào Hắc Tháp, sau đó mang theo Hổ Nữu đồng thời đi vào.
– Tiểu Tháp, có thể nhìn ra những vật này có gì đặc biệt không?
Lăng Hàn hỏi.
Tiểu Tháp hiện thân nói:
– Thổ địa bị nguyền rủa, người mệnh cách không cứng, sau khi tiếp xúc sẽ tử vong rất nhanh.
– Nguyền rủa?
Lăng Hàn kinh ngạc, xưa nay hắn chưa từng nghe nói loại sức mạnh này, lẽ nào trù người chết không phải chỉ nói suông, mà thật có thể khiến người ta chết? Còn mệnh cách, cái này là món đồ gì?
– Chú oán, cũng là một loại sức mạnh, đại đạo diễn hóa, vô cùng vô tận, có thể thông qua các loại hình thức biểu hiện ra.
Tiểu Tháp thong thả nói.
– Vậy hiện tại ta cũng trúng nguyền rủa?
Lăng Hàn hỏi.
– Đúng, bước vào đại địa bị nguyền rủa, tự nhiên sẽ bị nguyền rủa, có điều mệnh cách của ngươi rất cứng, không chết được… chí ít chút uy lực ấy còn chưa giết được ngươi, hơn nữa, loại chú lực tầng thứ này, ta có thể ung dung hóa giải.
Tiểu Tháp nói.
– Vậy mệnh cách là món đồ gì?
Lăng Hàn lại hỏi.
Tiểu Tháp lắc lư một hồi, mới nói:
– Sao vấn đề của ngươi nhiều như vậy?
– Không hiểu liền hỏi, đây là một thói quen tốt.
Lăng Hàn cười nói.
– Mệnh cách, sinh ra đã định, ở trình độ rất lớn khống chế lấy vận mệnh của ngươi.
Tiểu Tháp nói.
– Ngươi trước sau hai đời, mệnh cách đều giống như đúc, cho nên mới có thể làm cho hai linh hồn dung hợp, mà không phải chỉ là đoạt xác đơn giản.
– Nói tường tận đi.
Đột nhiên Lăng Hàn cảm thấy hứng thú.
– Ta không có hứng thú thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi!
Tiểu Tháp lập tức ngạo kiều nói.
– Tuy trong thổ nhưỡng này ẩn chứa sức mạnh nguyền rủa không nhiều, nhưng có thể dựa vào khí tức tản ra liền đạt đến loại trình độ như vậy, chứng minh trong đại địa mai táng một Chú khí, hay an táng một nhân vật mệnh cách cực kỳ đặc thù, mới hình thành ra sức mạnh nguyền rủa.
– Vậy Hổ Nữu thì sao, có bị ảnh hưởng không?
Lăng Hàn lại hỏi.
– Mệnh cách của nha đầu này quá đặc biệt, nếu như ta không dùng tới lực lượng bổn nguyên, thì không cách nào nhìn thấu.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
Lúc này Lăng Hàn mới yên tâm, cùng Hổ Nữu đi ra Hắc Tháp, tiếp tục tiến lên.
Mưu đồ của Chi Nhan và Hỏa Hoàng, lẽ nào chính là Chú khí trong mỏ quặng? Người chết hẳn không ai thèm trộm, trừ khi là Thiên Thi Tông.
Hai người đạp lên thổ địa, một đường xuống dưới, nơi này giống như một cái bát, càng ở bên ngoài thì càng rộng rãi, và ngược lại, theo không ngừng thâm nhập, bọn họ càng ngày càng xuống dưới, bốn phía càng ngày càng tối tăm, nếu không phải thị lực của Lăng Hàn và Hổ Nữu đều khác hẳn người thường, e là sẽ không thấy gì.
Nhưng xuống chút nữa, liền thấy có ánh sáng của cây đuốc lấp lóe, nếu tối đen như mực, là không thể đào mỏ a.
Nhìn thấy dáng dấp của Lăng Hàn thong thả nhàn nhàn, bên cạnh lại còn có một tiểu cô nương lôi kéo góc áo, mấy thợ mỏ đều lộ ra vẻ mặt không thể tin tưởng, hoài nghi con mắt của mình, cái này có phải là xuất hiện ảo giác không.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, chỉ thấy những người này không có cảm xúc, sau khi tiến vào nơi này, chẳng khác nào người chết, ai còn sẽ có tinh thần?
– Ăn! Ăn!
Bọn họ nhìn thấy thịt khô trong tay Hổ Nữu, nhất thời hai mắt tỏa sáng, thật giống như người đi trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo, dồn dập lao tới, bộ dáng muốn trắng trợn cướp đoạt.
Lăng Hàn vui vẻ, mấy người bình thường muốn cướp hắn và Hổ Nữu?
Hổ Nữu là người hộ ăn nhất, lập tức lộ ra hung quang, dám cướp đồ ăn của nàng?
Lăng Hàn kéo Hổ Nữu lại, cười nói:
– Muốn ăn cũng không phải không được, trả lời ta mấy vấn đề.
Ngón tay hắn vung lên, lập tức lưu lại dấu vết sâu sắc ở trên một khối nham thạch, những thợ mỏ kia sợ đến lập tức dừng lại.
– Ngươi muốn biết cái gì?
Những người kia nhìn chằm chằm thịt khô trong tay Hổ Nữu, vừa hỏi vừa chảy nước miếng.
– Tình huống của nơi này, nói cho ta những gì các ngươi biết.
Những người kia nhìn lẫn nhau, đều gật đầu, dồn dập nói lên.
Bọn họ ở bảy ngày trước bị đưa vào, thời điểm xuống mang theo thức ăn và nước cho hai ngày, mà muốn thu được càng nhiều đồ ăn, vậy chỉ có nỗ lực đào mỏ, dùng khoáng thạch trao đổi đồ ăn, nhưng nơi này rất ít khoáng thạch, bởi vậy mỗi người bọn họ đều rất đói, người ăn thịt người cũng đã xảy ra.
Lăng Hàn kỳ quái hỏi:
– Người bên ngoài lại còn bổ sung đồ ăn cho các ngươi? Làm sao cho các ngươi?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 524: Huyết Sắc Khoáng Thạch
Những thợ đào mỏ nói rõ, Lăng Hàn cũng cho bọn hắn đồ ăn, để bọn họ bỏ đi lo lắng, nói hết những gì hắn muốn biết.
Hóa ra, rời khỏi hầm ngày thứ hai sẽ chết, cái này không sai, thế nhưng, cũng không phải nói không rời đi sẽ không phải chết.
Ở đây, có người chỉ sau ba bốn ngày liền nổ chết, có người có thể kéo trên mười ngày nửa tháng, nhưng đều không ngoại lệ, cuối cùng đều sẽ chết.
Nhưng sống sót một ngày, sẽ kéo dài hơi tàn một ngày, bọn họ phải vì lấp đầy bụng mà phấn đấu.
Quân hộ vệ không dám vào hầm, chỉ có thể cầm đồ ăn đổi lấy khoáng thạch bọn họ khai thác ra, ở nơi phân giới tiến hành trao đổi, ngươi ném cho ta, ta ném cho ngươi.
Có điều, sẽ không ai dám cất đồ ăn đổi được ở trong mỏ quặng, nếu không kết quả chính là bị người cướp sạch sẽ, bọn họ vừa cầm vào tay liền lập tức ăn, chắc chắn sẽ không lưu lại một chút xíu.
Mặc dù nơi này là một hầm mỏ, nhưng khoáng thạch lại không nhiều, bởi vậy có mấy người mệnh cứng, không bị nguyền rủa khắc chết, nhưng có thể sẽ chết đói.
Nhưng người chết ở chỗ này, sẽ không có ai muốn ăn thi thể của bọn họ, bởi vì thịt người chết đều đen, có kịch độc, ngược lại ai ăn liền chết.
Vì vậy, ngoại trừ mới đầu có mấy người ăn thịt người, sau đó thì không xảy ra nữa.
Cũng không phải mỗi người đều đang cố gắng đào móc khoáng thạch, có mấy người kéo bè kéo cánh, hoặc tự cho thực lực rất mạnh, liền làm hoạt động đánh cướp, chỉ là người nơi này bị chết quá nhanh, đoàn đội, cường giả gì đó đều sẽ tan thành mây khói rất nhanh.
Lăng Hàn nghe xong, trong lòng không biết là tư vị gì.
– Bọn họ thật đáng thương!
Hổ Nữu nói.
Không nghĩ tới nha đầu này cũng đồng tình người? Lăng Hàn xoa xoa đầu của Hổ Nữu nói:
– Nữu Nữu lớn rồi, biết quan tâm người!
– Có điều, bọn họ không thể cướp đồ ăn của Nữu!
Hổ Nữu lập tức bảo vệ chủ quyền của bản thân.
Lăng Hàn khẽ cười, nhìn những thợ mỏ kia nói:
– Các ngươi có đào được khoáng thạch hay không, bán cho ta một viên!
Hắn lại lấy ra một đống thức ăn và nước sạch.
– Ta bán cho ngươi!
– Ta cũng bán cho ngươi!
– Mua của ta!
Những thợ mỏ kia vội vã chen tới, dồn dập từ trên người lấy ra khối đá đỏ như màu máu, đều nhỏ đến đáng thương, lớn nhất chỉ cỡ ngón tay út, những người này đều sợ Lăng Hàn không hài lòng, từng cái từng cái dùng ánh mắt hi vọng nhìn hắn, chỉ sợ há mồm nói một chữ không.
Bởi vì đồ ăn Lăng Hàn đưa ra nhiều hơn thủ vệ bên ngoài rất nhiều, cũng ngon hơn rất nhiều.
Trong lòng Lăng Hàn phức tạp, chỉ là một ít đồ ăn mà thôi, lại khiến người ta ăn nói khép nép như vậy, hắn phân phát đồ ăn cho mọi người, cất đi những khoáng thạch kia, một tay cũng có thể nắm hết, số lượng cực nhỏ.
Hắn cầm khoáng thạch ở trên tay, nhất thời cảm giác được tiên hoa võ đạo trong cơ thể có vẻ tham lam mãnh liệt, muốn nuốt chửng, hấp thu những tảng đá này, nhưng xác thực mà nói, là vật chất nào đó trong tảng đá.
Đúng lúc này, chỉ thấy năm tên đại hán từ phía dưới đi ra, nhìn thấy đồ ăn trong tay mọi người, nhất thời lộ ra vẻ hừng hực, mỗi người đều lộ ra vẻ dữ tợn, quát lên:
– Giao đồ ăn ra đây cho lão tử!
– Dương ca, còn có một tiểu cô nương!
Có đại hán chỉ vào Hổ Nữu nói.
– Ồ, nữ nhân!
Dương ca nhìn thấy Hổ Nữu, nhất thời lè lưỡi liếm liếm môi.
– Lão tử thích nhất chính là loại non này, ha ha, ở đây nín chừng mười ngày, ngày hôm nay không chỉ có thể ăn ngon một bữa, còn có thể thoải mái một hồi!
Lăng Hàn thở dài, ở trong hầm mỏ này, nhân tính đáng ghê tởm bị phóng to vô hạn, qua hôm nay không chắt có ngày mai, ai không muốn thả tà ác trong lòng? Ngược lại ta không còn sống mấy ngày, sao không thích làm gì thì làm một hồi chứ?
Dương ca này hiển nhiên chính là điển hình.
Chỉ là mệnh cách của người này thật cứng nha, ở nơi này mười mấy ngày vẫn chưa chết, đây là trả lời một câu châm ngôn, người xấu sống ngàn năm a.
Nhìn thấy năm người này, những thợ đào mỏ kia đều run run, năm người này xú danh vang xa, có người nói trước kia bọn hắn ở ngoài cũng là ác bá, ông trời thực sự là không có mắt.
Bọn họ đã rơi xuống mức độ như thế, còn bị mấy tên cặn bã này bắt nạt.
– Tiểu mỹ nữ, ca ca dẫn ngươi đi chơi vui.
Dương ca nhìn chằm chằm Hổ Nữu, trong miệng sắp muốn chảy ra nước miếng rồi.
– Ông trời không thu ngươi, ta thu!
Lăng Hàn hừ nhẹ nói, điểm ra một chỉ, phốc, trên gáy của Dương ca liền có thêm một cái động, từ sau gáy xuyên ra, máu tươi tung bay, trộn lẫn với óc màu trắng.
Mọi người đầu tiên là sững sờ, tiếp theo bốn tên đại hán kia lập tức hét lên, không chính tai nghe thấy, thực sự rất khó có thể tưởng tượng bốn nam nhân lại sẽ phát sinh tiếng rít gào như thế.
Bọn họ xoay người bỏ chạy, biết đụng phải thiết bản rồi.
– Đều lưu lại đi!
Lăng Hàn đánh ra bốn đạo kiếm khí, phốc phốc phốc… bốn người kia ngã nhào, bị chết triệt để.
Đám thợ đào mỏ đều dùng ánh mắt cực kỳ kính nể nhìn Lăng Hàn, cũng tràn đầy cảm kích, bởi vì trước kia chỉ cần Lăng Hàn bày ra thực lực, bọn họ nhất định sẽ đàng hoàng trả lời, nhưng Lăng Hàn lựa chọn dùng đồ ăn trao đổi với bọn hắn, hiển nhiên coi bọn họ là người.
Hóa ra chúng ta vẫn là người!
Trong mắt những thợ mỏ kia bốc cháy lên một tia thần thái, hóa ra bọn họ không phải xác chết di động, ngồi đợi tử vong phủ xuống.
Lăng Hàn nhìn ở trong mắt, trong lòng đã quyết định chủ ý, lập tức đi “giao lưu” với Hỏa Hoàng, Chi Nhan một lát, để bọn họ bỏ đi ý nghĩ tiếp tục khai khoán, sau đó hắn sẽ thu tất cả thợ mỏ vào Hắc Tháp, tẩy sạch nguyền rủa trên người, lại để bọn họ rời đi.
Chỉ một ít người bình thường mà thôi, làm sao có khả năng phát hiện bí mật của Hắc Tháp, bọn họ chỉ sẽ cảm thấy ngủ một giấc, sau đó tất cả liền khôi phục bình thường.
Quyết định chủ ý, Lăng Hàn đi trở về.
Tiên hoa võ đạo trong cơ thể đã không thể nhẫn nại, khát vọng nuốt chửng những quáng thạch này, Lăng Hàn thử luyện hóa một khối thạch đầu nhỏ nhất trong đó, nhất thời, một luồng sức mạnh kỳ dị từ trong khoáng thạch bay ra, tiến vào đan điền của hắn, bị tiên hoa võ đạo hấp thu.
Mạch văn trên tiên hoa lóng lánh, vung lên một luồng tinh lực, hơi trưởng thành một chút.
Phạm vi nhỏ đến đáng thương, nhưng Lăng Hàn có thể khẳng định, võ đạo tiên hoa xác thực trưởng thành một chút.
Có điều, hắn cũng bay lên một luồng tâm ý thị huyết, có kích động bạo lực.
Chuyện này rất kinh người, phải biết tiên hoa võ đạo trưởng thành không thể rời lý giải đối với võ đạo, không có lĩnh ngộ võ đạo sâu sắc, tiên hoa vĩnh viễn không thể trưởng thành, cuối cùng sinh ra Anh Thai.
Lăng Hàn có kinh nghiệm võ đạo hoàn chỉnh, hắn tự nhiên không cần lĩnh ngộ võ đạo, nhưng đối với người khác mà nói, lĩnh ngộ võ đạo là chuyện quan trọng nhất sau khi tiến vào Sinh Hoa Cảnh.
Nhưng khoáng thạch này lại có thể để võ giả đi vòng qua.
Khó mà tin nổi, nếu như những quáng thạch này nhiều hơn một chút, vậy chẳng phải có thể ung dung tạo ra cường giả Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh thậm chí Phá Hư Cảnh sao?
Lăng Hàn lập tức đưa khoáng thạch còn lại vào Hắc Tháp nói:
– Tiểu Tháp, phân tích một chút, những cái này là món đồ gì?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 525: Phạm Nhân Tử Hình
– Đá bình thường, có một tia nguyên lực.
Rất nhanh, Tiểu Tháp liền truyền ra thần niện.
– Bình thường?
Lăng Hàn kinh ngạc, có thể trực tiếp tăng lên tu vi võ đạo của Sinh Hoa Cảnh, này có thể là phổ thông sao? Nếu có vô số thạch đầu “phổ thông” này, bảo đảm một con lợn cũng có thể tăng lên tới Phá Hư Cảnh, thậm chí thành Thần cũng không phải là không thể được.
Xưng là Thần thạch cũng không quá đáng, làm sao có khả năng phổ thông?
– Nguyên lực?
Lăng Hàn lắc đầu.
– Tại sao ta không có cảm giác được?
– Không phải nguyên lực, mà là lực lượng bổn nguyên.
Tiểu Tháp giải thích.
Lăng Hàn ngẩn ra nói:
– Lực lượng bổn nguyên giống Hỗn Độn Nguyên Thạch sao?
– Không sai, chỉ là quá ít, ta căn bản khinh thường lấy ra!
Tiểu Tháp vô cùng ngạo kiều nói.
Mẹ nó, đã bị thương còn kiêu ngạo!
Lăng Hàn nhe răng, ngươi cố ý đi, chọc tức hắn có đúng hay không? Hắn nói:
– Ta không ngại ngươi cho ta một chút, càng nhiều càng tốt.
Hắn không cần lĩnh ngộ võ đạo, nhưng cha mẹ hắn cần, nếu như có lượng lớn loại khoáng thạch này, tin tưởng Lăng Đông Hành và Nhạc Hồng Thường có thể thuận lợi đột phá Sinh Hoa Cảnh.
Hắn đột nhiên hiểu được, tại sao Hỏa Hoàng không tiếc đánh đổi để đạt được những quáng thạch này, bởi vì này có thể làm cho đối phương ở dưới tình huống không có công pháp, ngộ tính không đủ hoàn thành bước nhảy siêu phàm thoát tục!
Có điều, muốn khuyên Hỏa Hoàng thu tay lại, có chút khó khăn.
Bởi vì cái này dính đến vượt qua một cảnh giới lớn, còn có hai trăm năm tuổi thọ! Không vào Sinh Hoa, phàm nhân chỉ có trăm năm tuổi thọ, Hỏa Hoàng chí ít đã đi nửa đường, ngăn trở hắn tiến vào Sinh Hoa, tương đương với đoạt tính mạng của hắn, tin tưởng vị đế hoàng này tuyệt đối sẽ không dễ dàng nghe khuyên.
Không nghe khuyên, vậy đánh đến khi hắn phục mới thôi.
Lăng Hàn rất bạo lực thầm nghĩ.
– Trong những quáng thạch này còn có rất nhiều ý chí bạo lực, hấp thu quá nhiều, lấy tu vi của ngươi bây giờ là không cách nào khống chế, tính tình sẽ đại biến, biến thành một cuồng nhân chỉ biết giết chóc.
Tiểu Tháp khuyên.
Lăng Hàn vừa nghe, lập tức bỏ đi ý định cho cha mẹ dùng loại khoáng thạch này, nói:
– Ngay cả Hắc Tháp cũng không cách nào tiêu trừ loại tâm tình này sao?
– Nhân tính là đồ vật khó dự đoán nhất, trừ khi ta hoàn toàn xóa đi trí nhớ của ngươi.
Tiểu Tháp đề nghị.
– Vớ vẩn!
Lăng Hàn vội vàng lắc đầu, hắn cũng không muốn xóa đi ký ức của cha mẹ, biến thành người hoàn toàn xa lạ.
Hơn nữa, hắn có niềm tin rất lớn mau chóng đưa cha mẹ lên Sinh Hoa Cảnh, hai trăm năm, hắn có thể tiến vào Thần giới, thay cha mẹ luyện Thần đan, để bọn họ một bước lên trời.
Đối với thiên phú đan đạo của mình, Lăng Hàn tràn ngập tự tin.
Lăng Hàn quyết định trước giải quyết Chi Nhan và Hỏa Hoàng, sau đó quay đầu lại nghiên cứu cái hầm này, bên trong đến tột cùng chôn dấu món đồ gì.
Hai người ra hầm, đi tới tường thành.
– Đứng lại!
Thủ vệ quát lên, bọn họ thu được mệnh lệnh không cho phép bất cứ người nào rời nơi đây.
– Hả?
Ba Văn Lâm cũng xuất hiện, khóe miệng lộ ra cười gằn nói.
– Thiếu niên, ngươi thật là điếc không sợ súng, ngay cả cái hầm tử vong này cũng dám vào! Hiện tại, ngươi chỉ còn không tới nửa ngày sinh mệnh.
Lăng Hàn mỉm cười, mệnh cách của hắn rất cứng, trừ khi ở trong hầm mấy năm, bằng không sẽ không bị nguyền rủa, hơn nữa, coi như thật bị nguyền rủa quấn lấy, không phải còn có Hắc Tháp sao? Cái Thần vật này ở phương diện trừ tà ác, nguyền rủa là có năng lực siêu nhiên nha.
– Nếu chỉ còn sống nửa ngày, vậy ta phải đại náo một hồi mới đúng.
Hắn giả vờ điên cuồng nói.
Ba Văn Lâm nhất thời lộ ra vẻ kiêng dè, trước đó hắn không ra tay chính là cảm giác được Lăng Hàn không dễ trêu.
Mà hiện tại gia hỏa không dễ trêu kia chỉ còn sống hơn nửa ngày, vậy thì càng gay go, ai nguyện ý liều mạng với một kẻ chắc chắn phải chết chứ?
– Thiếu niên, ngươi đã là kẻ chắc chắn phải chết, ta mới chẳng muốn chấp nhặt với ngươi.
Có điều, ta sẽ theo ngươi, nhìn ngươi chết!
Hắn nói.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười xấu xa nói:
– Thật sự? Ta đi đâu ngươi cũng đi theo? Dám sao?
– Ha ha, cõi đời này có địa phương Ba Văn Lâm ta không dám đi sao?
Ba Văn Lâm cười gằn.
– Vậy thì cùng đi a.
Lăng Hàn cười nói, nhanh chân đi tới, đi về phía Hoàng Đô, mà Ba Văn Lâm cũng ngăn trở thủ vệ nơi này, bằng không những người kia sao có khả năng là đối thủ của Lăng Hàn.
Lăng Hàn đi cũng không nhanh, sau gần nửa giờ mới tiến vào Hoàng Đô.
– Nhanh đi xem, nhanh đi xem, bắt được hai nữ sát thủ, chuẩn bị chém đầu răn chúng ở đông môn!
Mới vào thành, liền nghe người qua đường bôn ba cho biết, dáng dấp rất hưng phấn.
Nữ sát thủ, còn hai cái? Sẽ không phải là tỷ muội Liễu Phong Nhi chứ.
Lăng Hàn lập tức thay đổi con đường, đi đến đông môn, sao hai nàng này lại tiết lộ thân phận cùng hành tung, lọt vào trong tay Hoàng thất?
Hắn thoáng tăng nhanh bước chân, chỉ một hai phút, hắn liền đến đông môn, chỉ thấy nơi đó có một đài cao, đang có hai nữ tử bị trói quỳ, tóc tai bù xù, cũng không thấy rõ tướng mạo thế nào.
Nhưng lấy thị lực của Lăng Hàn, có thể khẳng định chính là tỷ muội Liễu gia.
Ai, hai người này thực có tiềm chất làm sát thủ sao?
Bên cạnh có người đang lớn tiếng công bố tội của hai nữ, ám sát trọng thần đương triều Chi Nhan, mạo phạm thiên uy, hiện tại chém đầu răn chúng.
Xử quyết hai mỹ nữ ở trước mặt mọi người, hơn nữa tốc độ còn nhanh như vậy, nghĩ đến cũng là bởi vì Hỏa Hoàng mạnh mẽ đào mỏ, dẫn tới dân chúng oán than, bởi vậy cố ý hành quyết, lấy trấn áp toàn quốc, đặc biệt là tâm tình phản kháng ở Hoàng Đô.
– Ám sát Chi Nhan? Phi, hai người kia khẳng định là người tốt.
– Ông trời không mở mắt, lại không làm thịt tên đáng giết ngàn đao kia, ngược lại chết hai người tốt.
– Xuỵt, nhỏ giọng một chút, ngươi không muốn sống nữa sao?
Đoàn người nghị luận sôi nổi, đều biểu đạt đồng tình với tỷ muội Liễu Phong Nhi, mà Chi Nhan thì bị hận thấu xương.
Lăng Hàn không có lập tức xuất thủ cứu người, hắn muốn cho hai nữ một bài học, sau này không nên làm sát thủ gì nữa, các nàng căn bản không có thiên phú a!
Ba Văn Lâm tự nhiên cũng theo lại, không khỏi kinh ngạc, người sắp chết này lại còn có tâm tình xem người ta hành hình, cái này cần thần kinh thô cỡ nào a?
– Giờ đã đến, hành hình!
Một tên đao phủ đi lên đài cao, trên người để trần, trong tay cầm một thanh dao bầu khổng lồ.
Hắn uống một hớp rượu, sau đó phun xuống thân đao, giơ lên thật cao, thân đao ở dưới ánh hoàng hôn phản xạ ra sắc thái thê lương.
Hiển nhiên tu vi của tỷ muội Liễu Phong Nhi bị phong ấn, mà đối với đại bộ phận võ giả mà nói, tu vi bị phong ấn là không cách nào vận chuyển nguyên lực hộ thể, như vậy sức phòng ngự sẽ không cao hơn người bình thường bao nhiêu.
Tên đao phủ kia là tồn tại Tụ Nguyên Cảnh, một đao xuống, hai tỷ muội chắc chắn sẽ đầu lìa khỏi cổ.
Xoạt, một đao chém xuống.
Nhưng tình cảnh máu chảy đầu rơi không có xuất hiện, chỉ thấy một thiếu niên đột nhiên hiển hiện ở trên đài cao, dùng một tay nâng đỡ thân đao hạ xuống.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










