[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 102 : Nhu Tình Như Nước (c506-c510)
❮ sautiếp ❯Chương 506: Nhu Tình Như Nước
Nhìn Lăng Hàn điên cuồng thu tiền, Văn Nhất Kiếm không khỏi nói:
– Không phân cho ta sao?
– Văn sư đệ ngươi xuất thân đại tông môn ở Đông vực, làm sao sẽ để ý mấy thứ vặt vãnh này.
Hai tay của Lăng Hàn động liên tục, rất nhanh liền nhét hai mươi mấy chiếc không gian giới chỉ vào túi áo.
Dựa vào, nguyên tinh tam tinh a, ai nói hắn không có hứng thú? Chỉ là bị Lăng Hàn chụp mũ, hắn cũng không nên tóm chặt việc này, liền nghiêm mặt nói:
– Nếu ngươi cũng được tọa độ kia, sau này chúng ta nhất định sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh!
– Không nhất định nha, nói không chắc có thể liên thủ lấy bảo!
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi cảm thấy có khả năng sao?
Văn Nhất Kiếm cười gằn, Thần tàng a, ai không muốn nuốt một mình?
– Tại sao lại không chứ?
Nhìn vẻ mặt cười gian của Lăng Hàn, Văn Nhất Kiếm nhất thời bay lên một loại cảm giác không hiểu, hắn lắc đầu nói:
– Ngươi thực sự là một người quái lạ.
– Ngươi cũng rất mạnh, hi vọng tương lai có tư cách khiêu chiến ta!
Lăng Hàn nói.
Văn Nhất Kiếm khinh thường nói:
– Ta là Sinh Hoa Cảnh hàng thật đúng giá, ngươi chỉ là dựa vào đan dược tăng lên, muốn khiêu chiến cũng là ngươi khiêu chiến ta! Quên đi, ta không muốn dây dưa với ngươi, bằng không rất có khả năng bị ngươi làm tức chết!
Hắn xoay người rời đi, một bên phất phất tay nói:
– Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ ra tay toàn lực làm thịt ngươi!
Sao giống Yêu Hồi Nguyệt thế nhỉ?
– Văn sư đệ, chờ chút!
Lăng Hàn đột nhiên kêu lên.
Văn Nhất Kiếm dừng chân, quay đầu lại, trên mặt có vẻ nghi hoặc.
– Cái ốc biển kia thật không thể cho ta mượn chơi mấy ngày sao?
Lăng Hàn nhỏ nhẹ nói.
Văn Nhất Kiếm suýt chút nữa phun máu, cắn răng, nặn ra một chữ “lăn”, thân hình liền vọt lên, bay vút đi, cũng không biết hắn là về Đông vực, hãy tìm địa phương không người ẩn trốn.
Dù sao, sự tình hắn được Thiên Hạt Cung truyền thừa chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp Đông vực, nói không chắc ngay cả sư môn của hắn cũng sẽ có hứng thú với phần truyền thừa này.
Lăng Hàn cười ha ha, nhìn đám người Lưu Vũ Đồng nói:
– Chúng ta cũng đi thôi.
– Hàn thiếu, chúng ta đi đâu?
Lưu Vũ Đồng không khỏi hỏi.
– Đương nhiên là về Cực Dương Thành.
– Nhưng mà, ngươi được truyền thừa của Thập Nhị Cung, chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp thiên hạ, đến thời điểm đó mỗi người sẽ tìm đến ngươi!
Mọi người đồng thời nói.
Trong truyền thuyết, được truyền thừa của Thập Nhị Cung liền có cơ hội bước vào Phá Hư Cảnh, chỉ là mê hoặc này liền không ai có thể ngăn cản! Hơn nữa, Lăng Hàn và Văn Nhất Kiếm còn biết tăm tích của Thần tàng, vậy thì càng mê hoặc.
Ngay cả đại năng Phá Hư Cảnh ở Trung Châu cũng sẽ động lòng!
Lăng Hàn gật gù nói:
– Quả thật có chút phiền phức, e là ngay cả danh hiệu Đan sư Thiên Cấp cũng không ngăn nổi.
Có điều, Cực Dương Thành vẫn phải đi một chuyến!
Mẫu thân hắn được tiếp về nơi đó, lẽ nào hắn có thể phủi mông rời đi?
Tuy đám người Lưu Vũ Đồng lo lắng, nhưng nghĩ tới Lăng Hàn có Hắc Tháp, tự vệ hẳn không có vấn đề, chỉ có Nhạc Khai Vũ chẳng hay biết gì, thì thay Lăng Hàn lo lắng.
Nhưng kết thúc thám hiểm bí cảnh, Nhạc Khai Vũ cũng phải về Đông Nguyệt Tông, liền nói lời từ biệt, cũng hứa sẽ cố gắng khuyên đại lão trong tông che chở Lăng Hàn.
Mấy người Trì Hoa Lan, Lâm Hương Cần, Trầm Trung Thành cũng dồn dập đi tới, nói lời từ biệt với Lăng Hàn, Thiên Kiêu chiến đã kết thúc, tranh cướp bí cảnh cũng kết thúc, lần sau thời điểm bọn họ đoàn tụ, lại không biết sẽ là năm nào tháng nào.
Lăng Hàn cũng nhanh chóng dẫn người rời thung lũng, vì Hắc Tháp quán lực sắp kết thúc rồi.
Ra khỏi sơn cốc, hắn thu tất cả mọi người vào Hắc Tháp, mình cũng đi vào, dịch dung xong mới ra, đi tới một thị trấn nhỏ, thuê chiếc xe ngựa, nhàn nhã quay lại Cực Dương Thành.
Ngồi trong xe ngựa, Lăng Hàn bảo phu xe không nên tới quấy rầy mình, một ngày ba bữa cũng không cần gọi hắn, sau đó liền tiến vào Hắc Tháp.
Lần này, tất cả mọi người đều có thu hoạch không nhỏ.
Chu Vô Cửu, Quảng Nguyên không ngừng rèn luyện ở cửa thành, nghiền ép mình đến mức tận cùng, lại dùng thiên tài địa bảo tu luyện, lấy hoàn cảnh linh khí trong bí cảnh, tiến bộ của bọn họ cực kỳ nhanh chóng.
Chu Vô Cửu đã là Linh Hải tầng chín, bất cứ lúc nào cũng có thể xung kích Thần Thai Cảnh, Quảng Nguyên tới Thần Thai tầng sáu, tốc độ tiến cảnh như vậy, nếu bọn họ ở Vũ Quốc là không cách nào tưởng tượng.
Tàn Dạ và Lưu Vũ Đồng thì ở cửa ải phù thạch mài giũa ý chí, tu vi tiến bộ không rõ ràng như hai người Chu Vô Cửu, nhưng chỗ tốt của ý chí cứng cỏi sẽ chậm rãi thể hiện ra, đặc biệt là thời điểm xung kích Sinh Hoa Cảnh.
Xe ngựa tiến lên hai ngày, Lưu Vũ Đồng, Chu Vô Cửu và Tàn Dạ cùng nhau đột phá, bước vào Thần Thai, mà lúc này cách bọn họ đột phá Linh Hải chỉ hai ba tháng, quay đầu ngẫm lại, ngay cả bọn hắn cũng không thể tin tưởng.
Vết thương thần thức của Chư Toàn Nhi cũng tốt hơn rất nhiều, cái này chủ yếu là bởi vì bản thân nàng có thiên phú võ đạo mạnh mẽ, lúc đối kháng với ý chí võ đạo của Sinh Hoa Cảnh, thần thức của nàng được rèn luyện rất lớn, sau khi thương thế lành tất nhiên sẽ nghênh đón một kỳ bạo phát, tu vi tăng vụt rất nhanh.
Lăng Hàn gọi nàng qua, ném cho nàng một cái bình thuốc.
– Hàn thiếu, thương thế của Toàn Nhi đã gần như khỏi hẳn, không cần ăn đan dược nữa.
Mỹ nhân tuyệt sắc này ẩn tình đưa tình nói.
Từ khi bị Lăng Hàn vạch trần khăn che mặt, nàng liền không mang lên nữa, dung mạo tuyệt sắc làm cho Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng mê đến thần hồn điên đảo.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Cái này không phải cho ngươi, mà là cho sư phụ của ngươi.
Chư Toàn Nhi đầu tiên là ngẩn người, sau đó lộ ra vẻ kích động, run giọng nói:
– Lẽ nào, lẽ nào…
– Phục Hổ Thiên Vận Đan.
Lăng Hàn gật đầu.
– Thời điểm ta thông qua cửa ải thứ hai thu được, cũng nhờ có ngươi cản chiêu kiếm kia, bằng không nếu như ta chết liền không chiếm được phần khen thưởng này, vì lẽ đó đưa…
Hắn còn chưa nói hết, chỉ thấy Chư Toàn Nhi đã đánh tới, ôm hắn thật chặt.
Hả, hiện tại cô gái ngốc này ôm hắn nghiện rồi sao?
Có điều khoan hãy nói, dung mạo nàng tuyệt mỹ, vóc người lại hoàn mỹ, bị nàng ôm như thế, thân thể hai người không hề bảo lưu dính vào nhau, mùi thơm cơ thể truyền đến, để Lăng Hàn không khỏi có chút mơ màng.
– Cảm ơn ngươi! Cảm tạ ngươi!
Chư Toàn Nhi kích động nói, tìm kiếm linh dược cho ân sư, đây là tâm nguyện to lớn nhất của nàng.
Lăng Hàn lúng túng một hồi, mới vỗ vỗ vai đẹp của nàng nói:
– Một việc nhỏ, chờ thương thế của ngươi được rồi, thì mau mau về Bán Nguyệt Tông đi.
– Ừm!
Chư Toàn Nhi nhẹ giọng chút đầu, vô cùng dịu dàng.
– Được rồi, ngươi có thể thả ta ra, bằng không ta không dám bảo đảm tiếp sau sẽ xảy ra chuyện gì.
Lăng Hàn nói đùa.
– Hàn thiếu muốn làm gì với Toàn Nhi, Toàn Nhi đều đồng ý!
Ai ngờ trong lồng ngực chui ra một câu trả lời như thế, thấp như muỗi kêu, nhưng lấy thính lực của Lăng Hàn làm sao có khả năng nghe không rõ?
Trên đời còn có cái gì càng dụ người hơn sao?
Lăng Hàn chỉ cảm thấy huyết dịch cả người sôi trào, có loại kích động muốn đẩy ngã mỹ nhân trong lòng.
Mỹ nữ ai không thích, đặc biệt là loại đẹp đến nổi bong bóng này? Hắn một không ép buộc, hai không dụ dỗ, người ta chủ động đồng ý, hắn cũng không cần rụt rè, giả vờ quân tử a?
Nhưng không hề báo hiệu, một bóng người đột nhiên xẹt qua đầu óc của Lăng Hàn, để ý nghĩ đẹp đẽ của hắn biến mất sạch sẽ.
Lại là Thiên Phượng Thần Nữ!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 507: Sự Tình Không Làm Thỏa Đáng
Lăng Hàn đẩy Chư Toàn Nhi ra nói:
– Tổn thương của ngươi vẫn chưa lành, đi về nghỉ ngơi trước đi.
Chư Toàn Nhi vừa nói một câu làm cho nàng cũng xấu hổ đến cả người nóng lên, lúc này đang hoang mang lo sợ, nếu như Lăng Hàn nhân cơ hội đẩy nàng, vậy trải qua tiếp xúc thân mật nhất, nàng sẽ không cần rụt rè ở trước mặt Lăng Hàn nữa, nhưng hiện tại ngay cả con mắt cũng không dám mở, nhanh chân liền chạy.
– Ai, một mỹ nhân tuyệt sắc như thế đầu hoài tống bão, ta lại không có lên!
Lăng Hàn nằm ở trên cỏ, nhìn bầu trời không có Tinh Nguyệt.
– Có phải đầu óc của ta không được bình thường không, lại vào lúc ấy nghĩ đến nữ nhân dữ dằn kia!
– Tê, không phải ta thích bà tám kia chứ?
Đột nhiên Lăng Hàn ngồi thẳng lên, da mặt co giật.
– Nếu không thì, ở dưới tình huống như vậy, nam nhân nào sẽ từ chối? Ta con mẹ nó lại không có lão bà, quan hệ với nữ nhân nào cũng không đáng kể không phải sao? Tại sao bất kể là Vũ Đồng hay Tư Thiền, ta đều chưa từng có ý nghĩ chạm các nàng?
– Thảm, thảm, đã qua mười ngàn năm, ta mới đột nhiên ý thức được, mình thích hung bà nương kia!
– Làm sao có thể như vậy chứ?
– Nữ nhân kia ngoại trừ dung mạo xinh đẹp, thực lực mạnh một chút, thiên phú võ đạo cao một chút, khí chất cảm động một chút, vóc người hoàn mỹ một chút, thì thật giống như không có ưu điểm gì nha, then chốt là hung, thu phục bốn đồ đệ của ta không tính, lại thỉnh thoảng đi chỗ của ta càn quét đan dược, không hề xem mình là người ngoài, thật chưa từng thấy nữ nhân nào lưu manh như thế!
– Ồ!
Vẻ mặt của Lăng Hàn quái lạ, Thiên Phượng Thần Nữ ở chỗ của hắn biểu hiện như nữ chủ nhân, lẽ nào, chẳng lẽ…
– Ta thật ngu ngốc!
Hắn ngửa mặt lên trời hét lớn.
– Ngươi đúng là tên ngu ngốc.
Tiểu Tháp xuất hiện, nhìn hắn từ tốn nói.
– Ta chỉ thuận miệng nói một chút mà thôi, người như ta thông minh tuyệt đại, cùng ngốc chênh lệch mười vạn tám ngàn dặm!
Lăng Hàn lập tức khôi phục dáng dấp bất cần đời, hắn không muốn người khác biết tâm sự của hắn.
– Ngươi không gạt được ta, trong mười ngàn năm quá khứ, linh hồn của ngươi được ta bảo tồn, những ký ức kia của ngươi ta còn không biết sao?
Tiểu Tháp vẫn bình thản như cũ.
– Này này này, ngươi dòm ngó việc riêng tư của người khác như vậy, là việc rất thất đức có biết không?
Lăng Hàn muốn đánh người.
– Ngươi cho rằng ta muốn nhìn?
Tiểu Tháp lạnh lùng nói, nhưng ngừng một chút, lại nói.
– Rất rõ ràng, Thiên Phượng Thần Nữ yêu ngươi, nhưng tên đầu đất ngươi căn bản không có ý thức được!
Nếu đã bị Tiểu Tháp biết rồi, Lăng Hàn cũng không giả bộ, thở dài nói:
– Ai bảo hung bà nương này bá đạo như vậy, yêu ta thì cứ nói đại, không ôn nhu chút nào!
Nhưng hắn lập tức lắc đầu, Thiên Phượng Thần Nữ, kiếp trước một trong bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh, chỉ đứng sau Kiếm Đế, hồng nhan Chiến Thần, làm sao có khả năng sẽ như nữ nhân tầm thường, yểu điệu mà lấy lòng nam nhân?
Nếu thật như thế, vậy còn là Thiên Phượng Thần Nữ sao?
– Ngươi ôn nhu, ta mới thật không hiểu!
Lăng Hàn lẩm bẩm nói, Thiên Phượng Thần Nữ thỉnh thoảng chạy chỗ hắn, đông cầm tây cướp, một chút cũng không coi mình là người ngoài, kỳ thực cái này là ám chỉ rất rõ ràng.
Chỉ tiếc, lúc trước hắn quá ngạo khí, chỉ muốn bước vào Phá Hư Cảnh, trấn áp hung bà nương kia.
Nếu hắn lùi một bước, nói không chắc Thiên Phượng Thần Nữ cũng sẽ thả xuống cái giá, hai người đã đồng thời lên giường rồi.
Hiện tại, xa cách mười ngàn năm!
– Ngay cả tên khốn kiếp Giang Dược Phong kia cũng thành Thần, lấy thiên phú của Thiên Phượng Thần Nữ, tuyệt đối cũng phá Hư thành Thần, một khi thành Thần, không nói tuổi thọ vô hạn, sống mấy vạn năm là không thành vấn đề.
Lăng Hàn lập tức siết nắm đấm:
– Chờ ta phá Hư thành Thần, nhất định sẽ tìm được nàng! Nếu như hung bà nương ngươi dám gả cho nam nhân khác, vậy ta liền không để yên cho ngươi!
Xe ngựa loạng choà loạng choạng, bỏ ra bảy ngày mới trở lại Cực Dương Thành.
Lăng Hàn lập tức để Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phân biệt đi Vong Bất Liễu và Đan Vương Các, trước tiên thu hồi lại những nguyên tinh kiếm được kia, đây mới là thứ hữu dụng, kim ngân thì không đáng kể.
Hắn thì tự mình đi Bắc Đan Các một chuyến, tìm Công Dương Thái Tôn, tiếp mẫu thân về Vũ Quốc đoàn tụ với phụ thân.
Đan Sư một lòng luyện đan, ngay cả tiêu chuẩn vào Thập Nhị Thiên bí cảnh cũng không cần, tuy có một bộ phận nguyên nhân là bọn họ muốn tranh cũng không tranh nổi, nhưng quần thể này xác thực nhìn võ đạo rất nhạt, bởi vậy nên ít có cường giả.
Tỷ như trong Bắc Đan Các Đan Sư chỉ có một người đạt đến Linh Anh Cảnh, chính là Công Dương Thái Tôn.
Lăng Hàn tin tưởng Công Dương Thái Tôn tuyệt đối càng thêm kính nể Đan sư Thiên Cấp, mà sẽ không nghĩ muốn từ trên người hắn thu được truyền thừa của Thập Nhị Cung.
Đương nhiên, hắn cũng sẽ không hoàn toàn tín nhiệm một người không quá hiểu rõ, ngược lại có Hắc Tháp, tình huống xấu nhất hắn cũng có thể bình yên thoát thân.
Đi tới Bắc Đan Các, hắn lấy diện mạo thật sự gặp người.
– Bái kiến Lăng đại sư!
Một đường đi qua, hết thảy Đan Sư đều cung kính hành lễ.
Lăng Hàn đáp lại, rất nhanh thì đi tới biệt viện của Công Dương Thái Tôn, sau khi đối phương biết tin tức, cũng ngay lập tức ra đón.
– Hàn thiếu, lão hủ vô năng, không có làm thỏa đáng sự tình!
Công Dương Thái Tôn vừa thấy Lăng Hàn liền nhận tội.
Trong lòng Lăng Hàn dâng lên một cảm giác không rõ, cau mày nói:
– Làm sao?
– Đông Nguyệt Tông không chịu thả người!
Công Dương Thái Tôn tức giận nói, có một vị Đan sư Thiên Cấp tự tay viết sắc lệnh, lại thêm Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm như hắn tụ mình ra trận, lại không thể đòi người, ngay cả hắn cũng vô cùng khó chịu.
Lăng Hàn sờ sờ cằm, đây là Đông Nguyệt Tông muốn dùng mẫu thân uy hiếp hắn sao?
Đông Nguyệt Tông là tuyệt đối không thể biết quan hệ giữa Lăng Hàn và Nhạc Hồng Thường, nhưng sẽ kỳ quái, tại sao một vị Đan sư Thiên Cấp sẽ yêu cầu một tội nhân của Đông Nguyệt Tông? Càng mấu chốt nhất là, Bắc Vực không phải Trung Châu, ở đây, Đan sư Thiên Cấp và Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm không hề khác gì nhau.
Linh Anh Cảnh muốn không bán mặt mũi, ngươi có thể làm gì, mời được Hoá Thần Cảnh trấn áp sao?
Lại như ở Trung Châu, đệ tử siêu cấp tông môn như Yêu Hồi Nguyệt, kỳ thực cũng không để Đan Sư ở trong mắt.
– Ta biết rồi.
Lăng Hàn gật đầu, xem ra, hắn phải tự mình đi Đông Nguyệt Tông một chuyến.
– Hàn thiếu, lão hủ đi với ngươi.
Công Dương Thái Tôn có chút lo lắng nói, hiển nhiên hắn đã nghe nói sự tình Lăng Hàn được Thập Nhị Cung truyền thừa, sợ Đông Nguyệt Tông đánh chủ ý.
– Không sao, ta tự có đối sách.
Lăng Hàn cười nói.
Hắn rời Bắc Đan Các, trở lại nơi ở, mà bọn người Lưu Vũ Đồng cũng dồn dập trở lại, mang về tin tức xấu.
Cả hai nơi đều bị phá hỏng.
Không biết ai làm, nhưng buổi tối đóng cửa, ngày thứ hai vừa mở cổng liền phát hiện bên trong có tử thi, xác thối tràn ngập, nào còn có người đi ăn cơm hoặc mua dược?
Thiên Thi Tông.
Đường đường một đại giáo, lại dùng chiêu thuật cấp thấp như thế, thật không có nhân phẩm đến cực điểm.
– Cái này xem như cho ta chút khó chịu sao?
Lăng Hàn lẩm bẩm, cũng còn tốt, hai sản nghiệp này chỉ là kiếm cho Lăng Hàn tiền lời ổn định, còn hắn muốn phất nhanh vẫn là bán đấu giá đan dược, bởi vậy cái này không thể làm hắn thương gân động cốt.
– Trước không quan tâm những chuyện đó, hiện tại ta chiếm được truyền thừa của Thập Nhị Cung, e là gốc gác sẽ bị người đào móc ra, bởi vậy nhất định phải mau chóng cứu mẫu thân, sau đó mang phụ thân rời Vũ Quốc, không thể cho người nắm chuôi.
– Đi Đông Nguyệt Tông!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 508: Ăn Cái Sơn Môn Này
Lăng Hàn đóng cửa tửu lâu và Đan Vương Các, trong lúc này Ân Hồng đến một lần, Lăng Hàn đáp ứng sẽ ở trước cuối năm lại đây, thực hiện hứa hẹn của hắn, đại diện Bắc Vực Linh Bảo Các tham gia tỷ thí.
Sau đó, hắn lên đường xuất phát, đi tới Đông Nguyệt Tông.
Chư Toàn Nhi cũng không về Bán Nguyệt Tông, thương thế của nàng còn chưa lành hẳn, mà lấy diễm danh của nàng, nếu như để người biết nàng còn mang theo tổn thương, khó bảo toàn có người gan to bằng trời muốn nhân cơ hội bắt nàng đi kim ốc tàng kiều.
Nàng ở trong Hắc Tháp tĩnh dưỡng, theo Lăng Hàn đi tới Đông Nguyệt Tông.
Lăng Hàn thuê một chiếc xe ngựa, mỗi ngày ở bên trong khổ tu.
Lần đi Đông Nguyệt Tông này dài đến một tháng, tin tưởng thời điểm hắn đến, cũng vừa bước vào Thần Thai tầng chín.
Trong Hắc Tháp, tất cả mọi người không ngừng khổ tu, đặc biệt là Hổ Nữu, lại bắt đầu chuyên tâm tu luyện, để Lăng Hàn hô to quái đản.
Một tháng sau, xe ngựa rốt cục đi đến Đông Nguyệt Tông, Lăng Hàn thuận lý thành chươ ng bước vào Thần Thai tầng chín, mà tu luyện Cửu Long Phách Thể Quyết, hắn cũng bước vào cấp độ Linh Hải Cảnh.
Có điều, man lực tăng lên không giống cảnh giới nguyên lực, đột phá một cấp sẽ xuất hiện sức mạnh tăng vọt, man lực không có cửa ải, mà cần tháng ngày tích lũy khổ tu, quan trọng nhất vẫn là “dinh dưỡng” đầy đủ.
Chỉ có ở thời điểm thân thể thành Thần, mới xuất hiện cửa ải khó, Lăng Hàn nhìn xuống, Cửu Thể Phách Thể Quyết cần mở ra chín đạo thần quan trong thân thể, mở ra một cửa liền có thể nắm giữ lực lượng của một Chân Long, mở hết chín cửa thì có thể thân thể thành Thần.
Bằng không cho dù nắm giữ lực lượng của mấy con Chân Long, nhưng hạn chế ở cảnh giới phàm nhân, nhiều lắm chỉ là phàm nhân có lực lượng cực kỳ lớn mà thôi.
Lại như Thần Thai Cảnh, mặc kệ sức mạnh của ngươi mạnh bao nhiêu, vậy cũng không phải Sinh Hoa.
Đáng tiếc chính là, Lăng Hàn nghiên cứu cốt văn lại rơi vào bình cảnh, trước sau không thể lĩnh ngộ, phỏng chừng là cảnh giới của hắn không đủ, phải bước vào Sinh Hoa mới có thể đốn ngộ.
Bất quá hắn lại có bước tiến dài ở trên Kiếm đạo, bởi vì bình cảnh mười đạo kiếm khí mở ra, thật giống như hắn lại trở về thời điểm một đạo kiếm khí, chỉ một tháng liền tu ra thêm ba đạo!
Mười ba đạo kiếm khí, cái này đã vượt qua Yêu Hồi Nguyệt!
Có điều, khi đó Yêu Hồi Nguyệt đã đột phá mười đạo kiếm khí, mới rất nhanh nắm giữ đạo kiếm khí thứ mười một, hiện tại phỏng chừng sẽ không thấp hơn mười ba đạo.
Lăng Hàn tin tưởng thực lực của đối phương, mặt khác, Văn Nhất Kiếm từ đầu đến cuối không có ra tay toàn lực, thành tựu ở trên Kiếm đạo của tên kia phỏng chừng cũng vượt qua mười đạo rồi.
Hắn vẫy lui xe ngựa, một thân một mình, bước về sơn môn của Đông Nguyệt Tông.
Hắn quen cửa quen nẻo, không bao lâu liền đến địa phương, nhưng bị người ngăn lại, đại tông môn đương nhiên sẽ không cho người tùy tiện vào.
Kỳ thực Lăng Hàn có lệnh bài thân phận “Hàn Lâm”, nhưng hắn không lấy ra.
Hắn vốn định dùng thân phận này thầm tra tăm tích của mẫu thân, nhưng nếu hiện tại hắn đã trở lại thân phận của Đan Sư Thiên Cấp, vậy không cần phiền toái như vậy, trực tiếp đòi người là được.
– Ta chính là Lăng Hàn, bảo Tông chủ của các ngươi lăn ra đây gặp ta!
Lăng Hàn từ tốn nói.
Tông chủ, lăn ra đây?
Lời này nhất thời để mấy tên đệ tử ở sơn môn bối rối, thiếu niên này bị điên sao, lại chạy đến Đông Nguyệt Tông nói như vậy, sống thiếu kiên nhẫn?
Lăng Hàn không muốn dây dưa, trực tiếp thả ra khí tức của Thần Thai Cảnh, nhất thời áp bức đến sắc mặt của mấy người kia trắng bệch, lảo đảo chạy vào tông môn, mau mau mời cao thủ đến.
Có người xông sơn môn.
Rất nhanh thì có cao thủ xuất hiện, Linh Hải Cảnh, Thần Thai Cảnh, đương nhiên càng nhiều vẫn là đệ tử bình thường Dũng Tuyền Cảnh, tất cả mọi người rất tò mò, Đông Nguyệt Tông là một trong bốn thế lực lớn của Bắc Vực, lại còn có người dám tới quấy rối?
– Ồ, Lăng Hàn!
Có người nhận ra hắn, đó là tiểu đồng bọn ở Bắc Hoang Cửu Quốc.
Như bọn người Bạch Ngọc Tuyền, Chung Hòa Quang, Cù Thủy Vân… là thiên tài của Bắc Hoang Cửu Quốc, một năm qua tiến bộ rõ ràng, dồn dập bước vào Linh Hải Cảnh, về Bắc Hoang chính là tồn tại tinh anh của các đại gia tộc.
Nhưng bọn họ càng thêm giật mình, nghe nói Lăng Hàn trở thành Đan sư Thiên Cấp, này dưới cái nhìn của bọn họ là sự tình giống như mộng ảo, khó mà tin nổi, tuyệt đối là hai người trùng tên trùng họ.
Hiện tại, nhân vật huyền thoại của Bắc Hoang này xuất hiện ở trước mặt bọn họ, thiếu niên mười tám tuổi vẫn còn hơi chút non nớt.
– Hóa ra là Lăng đại sư!
Một vị chấp sự Thần Thai Cảnh đi ra, chắp tay nói với Lăng Hàn.
– Ngài đại giá quang lâm, xin hỏi có chuyện gì không?
Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Ngươi là thứ gì, có tư cách gì nói chuyện với ta? Tiểu nhân vật liền đứng qua một bên, để đại nhân vật đến.
Thần Thai Cảnh này không khỏi cứng lại, lộ ra vẻ tức giận.
Chỉ là thiếu niên mười tám tuổi, mình kính hắn là Đan sư Thiên Cấp mới khách khí với hắn một câu, không nghĩ tới lại bị tạt nước lạnh! Dưới cái nhìn của hắn, Đông Nguyệt Tông là một trong bốn tông môn mạnh mẽ nhất Bắc Vực, Đan Sư rất siêu nhiên, nhưng nếu bắt nạt đến cửa, ai còn cần khách khí với ngươi?
Địa vị cao cả, là bởi vì ngươi không tham gia tranh chấp, nếu như tham dự gút mắc thế tục, vậy còn siêu nhiên cái rắm?
– Đông Nguyệt Tông không hoan nghênh ngươi, xin mời rời đi!
Thần Thai Cảnh này không vui nói.
– Đã nói rồi, ngươi không có tư cách, sao thích kỷ kỷ méo mó như vậy?
Lăng Hàn thì lại không vui nói.
– Lớn mật!
Thần Thai Cảnh kia giận dữ, đánh tới Lăng Hàn một đòn, dự định cho thiếu niên này chút giáo huấn, cho hắn biết đây chính là Đông Nguyệt Tông, mà không phải Đan Sư hiệp hội.
– Thần Thai Cảnh nho nhỏ cũng dám ra tay với Đan sư Thiên Cấp?
Lăng Hàn lạnh lùng nói, thân hình lóe lên đã xuất hiện ở trước người Thần Thai Cảnh này.
Làm sao lại nhanh như vậy?
Thần Thai Cảnh này kinh hãi, nhưng còn chưa kịp ứng biến, tay của Lăng Hàn đã vung qua trước mặt hắn, sau đó hắn… ài, không còn hắn nữa rồi.
Chết!
Tê… bốn phía vang lên thanh âm hít khí lạnh, kia là chấp sự Thần Thai Cảnh a, nhưng lại bị một đòn miểu sát, khó mà tin nổi!
Lẽ nào, Lăng Hàn là tồn tại Sinh Hoa Cảnh?
Người Bắc Hoang càng kinh hãi hơn, sao Lăng Hàn có thể mạnh như vậy, mọi người đều từ Bắc Hoang đi ra, nhưng một năm không gặp, chênh lệch lại như trời và đất!
Đùng, thi thể tên Thần Thai Cảnh kia ngã xuống đất, vung lên chút tro bụi, có vẻ như rất không đáng chú ý.
Lăng Hàn thu hồi nắm đấm, lạnh nhạt nói:
– Người có thể nói chuyện, còn không chịu đi ra?
– Lăng đại sư, chạy đến Đông Nguyệt Tông ta giết người, cái này không hay lắm đâu?
Trong tiếng hừ lạnh, chỉ thấy mấy người từ sau núi bắn ra, đều đứng ngạo nghễ ở trong thiên không.
– Ta chỉ có một câu nói, giao Nhạc Hồng Thường ra đây!
Lăng Hàn điềm nhiên nói.
– Ha, giết người của Đông Nguyệt Tông ta, còn muốn bắt người sao?
Thân hình của Ngạo Phong cũng hiện ra.
– Giao truyền thừa của Thập Nhị Cung ra đây, coi như bồi thường!
– Ngươi thật biết nói đùa!
Tay phải của Lăng Hàn giương lên, mời Thạch Linh ra.
– Ăn ngọn núi này cho ta!
Thạch Linh lau mồ hôi lạnh, nó thích ăn thạch đầu, nhưng đều là dị thạch ẩn chứa năng lượng, có thể tăng lên thực lực của bản thân nó, không phải thạch đầu gì cũng có thể nuốt xuống nha.
Nhưng chủ nhân mở miệng, nó há có thể không tuân?
Tên to xác này lập tức khởi động, đầu tiên xui xẻo chính là sơn môn, bị nó đập nát, sau đó nhặt lên gặm nhấm.
Tất cả mọi người vừa sợ vừa giận, sơn môn a, kia là bộ mặt đại diện cho một tông môn a!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 509: Ra Đòn Sát Thủ
– Lăng Hàn!
Rất nhiều Sinh Hoa Cảnh đều gào thét đến, thiếu niên này quá trẻ, để bọn họ rất khó có cảm giác kính nể với một vị Đan sư Thiên Cấp.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nhưng chỉ làm như không nghe thấy.
Thạch linh rất phiền muộn, cái trụ đá này thật rất khó ăn, nó liên tiếp nhìn Lăng Hàn, hi vọng được chủ nhân ân chuẩn, không gặm những tảng đá này nữa.
– Được, ngươi muốn gặp Nhạc Hồng Thường, liền để ngươi gặp!
Ngạo Phong mở miệng nói, hắn là đời sau của Linh Anh Cảnh, tự nhiên có quyền nói chuyện hơn Sinh Hoa Cảnh bình thường, vung tay lên, lập tức có người rời đi.
Lăng Hàn hơi nhướng mày, Ngạo Phong không phải quá phẫn nộ, nơi sâu xa trong con ngươi thậm chí mang theo vẻ cười ngạo nghễ, chẳng lẽ nói, bọn họ đã đoán ra quan hệ của mình và Nhạc Hồng Thường?
Đây cũng không phải là không thể, dù sao một vị Đan sư Thiên Cấp vô duyên vô cớ yêu cầu một người xưa nay chưa từng gặp, cái này không đáng suy nghĩ sao? Lại nghĩ tuổi tác của hai người, hơn nữa Đông Nguyệt Tông mới vừa chiêu thu một nhóm đệ tử Vũ Quốc, chẳng lẽ còn không dò ra một ít tư liệu của Lăng Hàn sao?
Hiện tại làm bộ làm tịch, chỉ là vì thăm dò hắn?
Lăng Hàn cười gằn, hắn chạy tới tự nhiên không phải nhất thời xung đột, mà đồng dạng có đòn sát thủ!
Không lâu lắm, chỉ thấy hai tên Thần Thai Cảnh áp một cô gái đi tới, cô gái kia chỉ bốn mươi tuổi, trên mặt có vẻ u buồn, nhưng không che đậy nét mỹ lệ, nhìn kỹ, dáng dấp của nàng và Lăng Hàn còn giống nhau đến mấy phần.
Đây nhất định là Nhạc Hồng Thường!
Lăng Hàn cũng không cần hỏi, có loại liên hệ đến từ huyết mạch, để hắn xác định, đây chính là mẫu thân của hắn.
– Lăng đại sư, hiện tại người đã mang đến, có lời gì muốn nói không?
Ngạo Phong từ tốn nói, có vẻnhư tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Lăng Hàn đứng chắp tay nói:
– Thả người!
– Hồng Thường sư muội, ngươi không cảm thấy thiếu niên này nhìn rất quen mắt sao?
Ngạo Phong nhưng là đúng Nhạc Hồng Thường nói rằng.
Từ khi Nhạc Hồng Thường nhìn thấy Lăng Hàn, ánh mắt vẫn ngưng ở trên người hắn, trong biểu hiện có không tin và kích động, thân thể bắt đầu run rẩy.
Nàng không để ý đến Ngạo Phong, chỉ chuyên chú nhìn Lăng Hàn, phảng phất vĩnh viễn cũng xem không đủ.
– Lăng đại sư, nghe nói ngươi xuất thân từ Vũ Quốc của Bắc Hoang Cửu Quốc, đến từ một trấn nhỏ do Đại Nguyên thành quản lý, phụ thân gọi Lăng cái gì ấy nhỉ?
Ngạo Phong bị mất mặt, nhưng không để trong lòng, lại hỏi Lăng Hàn.
Nghe đến đó, biểu hiện của Nhạc Hồng Thường càng kích động, nhưng nàng lập tức khôi phục lạnh lùng nói:
– Ta không quen biết thiếu niên này, mang ta trở về thôi!
– Hồng Thường sư muội, nhìn thấy nhi tử xa cách mười tám năm, lại lãnh đạm như vậy sao?
Ngạo Phong cười gằn, hắn cuối cùng tung một quả bom nặng cân.
Oanh, nghe nói như thế, người của Đông Nguyệt Tông đều sôi trào, hóa ra mẫu thân của Lăng Hàn lại là đệ tử của Đông Nguyệt Tông! Hơn nữa, thân phận còn không phổ thông.
Chẳng trách Lăng Hàn sẽ vô duyên vô cớ yêu cầu một người, hóa ra là có nguyên nhân.
– Không biết ngươi nói hưu nói vượn gì đó.
Nhạc Hồng Thường biểu hiện tự nhiên.
Nhưng Lăng Hàn là lộ ra nụ cười nói:
– Nương, không cần ẩn giấu, ngày hôm nay con đến mang ngài trở về, đoàn tụ với phụ thân!
Nhất thời, cả ngọn núi đều ồ lên, suy đoán là một chuyện, nhưng bị chứng thực lại là chuyện khác.
Đường đường Đan sư Thiên Cấp, lại có quan hệ sâu với Đông Nguyệt Tông như thế!
Chỉ là, quan hệ của song phương thấy thế nào cũng không hòa thuận nha.
Hắn vừa gọi nương, nước mắt của Nhạc Hồng Thường liền chảy ra, nàng cố nén không nhận nhi tử, không phải là không muốn người nắm chuôi, để Đông Nguyệt Tông lấy nàng áp chế nhi tử sao? Nhưng không nghĩ tới, nhi tử lại ở trước mặt mọi người nhận nàng!
Mười tám năm không thấy con trai ruột, lúc này nghe được một tiếng nương, tâm tình của nàng hoàn toàn mất khống chế, không ngừng khóc rống, nếu không phải bị người kiềm chế, nàng thật muốn kéo Lăng Hàn vào trong lồng ngực nhìn cho đủ.
Mười tám năm, ròng rã mười tám năm!
– Ha ha ha ha!
Ngạo Phong cười to, nhưng lại cực kỳ lạnh lẽo, hắn vạn lần không ngờ, tiểu nghiệt súc lúc trước nhất thời nương tay không giết, lại trở thành Đan sư Thiên Cấp, có thể ngang hàng với chư đại tông chủ!
Hiện tại lại muốn giết Lăng Hàn đã rất khó, đặc biệt là trên người Lăng Hàn còn mang theo truyền thừa của Thập Nhị Cung, thậm chí quan hệ tới một Thần tàng, nếu như Đông Nguyệt Tông trực tiếp giết người đoạt bảo, tin tưởng toàn bộ Bắc Vực sẽ đánh cờ hiệu báo thù thay Đan sư Thiên Cấp, đến hợp công Đông Nguyệt Tông.
Thế nhưng, bức Lăng Hàn ở lại Đông Nguyệt Tông lại không có vấn đề, chỉ cần Lăng Hàn thừa nhận đồng ý ở lại chỗ này, ai có thể quản việc không đâu? Mà muốn Lăng Hàn “tự nguyện” lưu lại cũng rất đơn giản, kia chính là Nhạc Hồng Thường.
Lấy tính mạng của Nhạc Hồng Thường áp chế, không sợ Lăng Hàn không ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng bất luận làm sao, Ngạo Phong cũng không cao hứng nổi, tiểu nghiệt súc này là chỗ bẩn của cuộc đời hắn, nữ nhân nên trở thành vợ hắn lại thay nam nhân khác sinh ra một đứa con trai, chỉ cần thấy Lăng Hàn, liền để hắn cảm giác đỉnh đầu xanh mượt.
Đáng tiếc chính là, có giết Lăng Hàn hay không đã không phải hắn quyết định, đây là quyết định của cao tầng Đông Nguyệt Tông, thể hiện ý chí của chín vị Linh Anh Cảnh.
– Lăng đại sư, nếu đã nhận thân, vậy sau này liền ở lại trong tông đi, mặt khác, ta sẽ đi mời cha của ngươi tới, để một nhà các ngươi đoàn viên.
Ngạo Phong uy nghiêm đáng sợ nói, hắn sẽ tốt như vậy, không thể động nhi tử của kẻ thù không tính, còn phải mang nam tử đến cho vợ hắn ngoại tình, cả ngày lắc ở trước mắt?
Dùng để uy hiếp, một cái liền được rồi, một cái khác giết là được, vừa vặn giết gà dọa khỉ.
– Lăng đại sư, nếu chúng ta có thành ý như vậy, ngươi xem có phải cũng nên có chút biểu thị không?
Ngạo Phong cười nói.
– Nghe nói ngươi ở trong bí cảnhThập Nhị Thiên được rất nhiều bảo vật, đều lấy ra để chúng ta mở mang kiến thức một chút đi!
Lăng Hàn cũng cười, nhưng tương tự rất lạnh:
– Lỗ tai của các ngươi đều có vấn đề sao, ta nói rồi, ngày hôm nay là đến dẫn người đi!
– Lăng đại sư muốn rời đi, xin cứ tự nhiên!
Lại một tên Sinh Hoa Cảnh nói, hắn gọi Lý Bồi Nguyên, Lý gia cũng có một vị đại năng Linh Anh Cảnh.
– Có điều, Hồng Thường sư muội là người của Đông Nguyệt Tông ta, tự nhiên sẽ ở lại bản tông.
Lăng Hàn nhìn mười mấy Sinh Hoa Cảnh trước mặt, nói:
– Nếu như ta mạnh mẽ dẫn người đi thì sao?
– Ha ha ha ha!
Tất cả mọi người cười to, Ngạo Phong nói.
– Lăng đại sư, trình độ đan đạo của ngươi xác thực có một không hai, nhưng dù sao cũng chỉ là Thần Thai Cảnh mà thôi.
Hơn nữa, tuy ngươi có đan dược có thể tăng lên một cảnh giới lớn, nhưng bản tông không phải chỉ có Sinh Hoa Cảnh!
Trên thực tế, Lăng Hàn đã dùng cơ hội Hắc Tháp rót lực ở Thần Thai Cảnh, hiện tại làm sao cũng không có khả năng nắm giữ sức chiến đấu của Sinh Hoa Cảnh, có điều hắn sẽ không nói ra.
– Đánh đánh giết giết, đây là sự tình mãng phu mới làm ra.
Lăng Hàn khinh thường nói, sau đó vung tay phải lên, nơi sơn môn lập tức có thêm một cỗ hài cốt, oanh, khí tức kinh khủng tịch quyển, nhất thời, bao quát cả Ngạo Phong ở bên trong, cả đám Sinh Hoa Cảnh đều ngã xuống đất.
Thần linh di cốt!
Thật giống như pháp chỉ của Linh Anh Cảnh có thể trấn nhiếp Thần Thai Cảnh, Thần linh di cốt không phải càng thêm trâu bò sao? Nếu không phải tinh hoa Thần tính trong Thần cốt đều bị hút sạch, lấy khí huyết của Thần linh, hoàn toàn có thể trong nháy mắt chấn tất cả mọi người thành bọt máu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 510: Một Người Địch Một Tông
Mỗi người đều ngã oặt trên đất, lực uy hiếp của thần linh di cốt thực sự quá to lớn, hơn nữa nơi này không phải thần miếu, có thể áp chế khí tức của thần linh, nhất thời dật đãng về phía đỉnh núi, sợ đến những Linh Anh Cảnh kia dồn dập chạy như bay lên, lập ở trong thiên không, nhưng căn bản không dám tới gần.
Ai lại liền xui xẻo!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Xem, ta đã nói, ta không thích đánh đánh giết giết, đó là cách làm tiểu thừa.
Lời này nếu để cho đám người Lưu Vũ Đồng nghe được, nhất định sẽ khịt mũi coi thường, bởi vì rất nhiều lúc Lăng Hàn rất thích đánh đánh giết giết, sự tình rõ ràng có thể dùng danh hiệu giải quyết, nhưng hắn lại thích dùng nắm đấm.
Nhưng hiện đang không có người phản bác được hắn, dưới uy thế của Thần linh, căn bản không ai có thể mở miệng.
Lăng Hàn đi tới bên cạnh Nhạc Hồng Thường, đỡ nàng lên nói:
– Nương, những năm này ngài khổ rồi!
Nhạc Hồng Thường nói không được, chỉ không ngừng nháy mắt, nước mắt ào ào mà chảy.
Lăng Hàn đỡ mẫu thân đi tới bên cạnh ngồi xuống, nói một chút sự tình của phụ thân, một bộ dự định ở đây nói việc nhà, để người của Đông Nguyệt Tông đều im lặng, không nên chơi người như vậy a, bọn họ còn nằm ở trên đất đây này!
Nhưng hiện tại bọn hắn ngoại trừ chảy mồ hôi lạnh, thì căn bản làm không được chuyện khác.
– Nương, ta đưa ngài rời đi trước.
Lăng Hàn đỡ Nhạc Hồng Thường, đi tới sau một tảng đá lớn, hắn bảo Nhạc Hồng Thường không nên chống cự ý thức của hắn, thu mẫu thân vào trong Hắc Tháp.
Đông Nguyệt Tông tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, còn có chín vị Linh Anh Cảnh, tuy hiện tại không dám tới gần, nhưng chỉ cần Lăng Hàn thu thần linh di cốt, bọn họ nhất định sẽ lập tức giết tới.
Một mình Lăng Hàn có thể trốn vào Hắc Tháp bất cứ lúc nào, nhưng lại thêm một người, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, mà Nhạc Hồng Thường là tuyệt không thể xảy ra bất ngờ.
Hắn trở lại, đi tới trước người Ngạo Phong.
Ngạo Phong chỉ có thể ngưỡng mộ con trai của cừu nhân này, bóng ma trong lòng phóng lớn vô hạn, lúc này tất nhiên có một vạn con thảo nê cấp tốc chạy qua.
Đùng!
Lăng Hàn đạp lên mặt của hắn một cước, dùng sức ép một hồi, để Ngạo Phong phát sinh tiếng hừ hừ, hắn lại không phải Nham Thạch Thể, Thiết Bì Thể, dưới tình huống không có nguyên lực bảo vệ, phòng ngự của cơ thể cũng chỉ mạnh hơn người bình thường một chút mà thôi.
– Vốn nên lấy tính mạng của ngươi, nhưng thân là nhi tử, không nên đoạt việc xấu của phụ thân.
Vì lẽ đó, tính mạng của ngươi vẫn là để cho phụ thân ta tới lấy đi!
Lăng Hàn tàn nhẫn nhắm đan điền của Ngạo Phong đá một cước, trực tiếp phế bỏ linh căn của hắn.
Lúc trước Ngạo Phong là làm như thế với phụ thân hắn, hiện tại Lăng Hàn cũng đủ số trả lại!
Từ nay về sau, tu vi của Ngạo Phong liền đình trệ ở Sinh Hoa tầng ba, mà cảnh giới của Lăng Đông Hành sẽ đuổi kịp rất nhanh.
Chữa trị linh căn? Đùa giỡn, bị Lăng Hàn phế bỏ linh căn, phải là đan dược cấp bậc gì mới có thể chữa trị? Chí ít Thiên Cấp! Ngươi bảo Ngạo gia đi đâu tìm? Ngoan ngoãn chờ chết đi!
Ngạo Phong căn bản ngay cả kêu cũng không kêu được, chỉ có thể thống khổ hừ hừ.
Hắn là thiên tài của Đông Nguyệt Tông a, không đầy năm mươi liền đột phá Sinh Hoa, tương lai có cơ hội bước vào Linh Anh Cảnh, nhưng hiện tại linh căn bị hủy, hoàn toàn cắt đứt đường đi tới trước của hắn.
Hắn vừa giận vừa sợ, nhất thời ngất đi.
Doạ ngất một Sinh Hoa Cảnh, phỏng chừng Lăng Hàn đã sáng tạo một lịch sử rồi.
Lăng Hàn mỉm cười, ánh mắt lại quét về phía Phong Viêm, nhanh chân đi tới:
– Tuy ta chưa từng để ngươi ở trong lòng, nhưng nếu đến rồi, vậy thì giải quyết cho gọn.
Nhìn Phong Viêm nhấp môi, nỗ lực muốn nói chuyện, Lăng Hàn nha một hồi, mang Phong Viêm đi, rời xa bộ thần linh di cốt kia.
– Lăng Hàn, ngươi ỷ thế hiếp người, tính là anh hùng gì!
Phong Viêm trách mắng.
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Có phải lỗ tai của ta xảy ra vấn đề không, ngươi sẽ nói ra loại lời không có trình độ này? Lúc trước thời điểm ngươi ở Vũ Quốc, không phải ỷ có sư phụ Linh Anh Cảnh, muốn giết ta ngay trên đường sao? Cầm pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, lấy lông gà làm lệnh tiễn, rất hung hăng nha?
– Ta tốt xấu gì cũng bằng thực lực của mình, làm sao thành ỷ thế hiếp người?
– Phong Viêm, ngươi thật khiến người ta xem thường!
Phong Viêm bị hắn nói tới đỏ cả mặt, lúc trước hắn xác thực vô cùng đắc ý, thậm chí ngay cả Vũ Hoàng cũng không để vào mắt, kết quả, chính là Vũ Hoàng bị hắn không nhìn kia, lại bùng nổ ra thực lực kinh người, oanh tất cả cao thủ mà Đông Nguyệt Tông phái ra trở lại.
Nếu như lúc đó hắn điệu thấp, có thể Vũ Hoàng sẽ không nhúng tay!
Đáng tiếc, vạn sự không có nếu như.
– Lăng Hàn, có gan cho ta ba năm thời gian, đợi ta tiến vào Sinh Hoa lại tái chiến!
Phong Viêm ngang nhiên nói, hắn nắm giữ huyết mạch của Thượng Cổ Thần Thú, tốc độ tiến cảnh nhanh kinh người.
– Não khuyết!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Không bao lâu nữa ca sẽ đi Trung Châu chơi, còn chờ ngươi ba năm? Đến thời điểm đó mộ phần của ngươi đã xanh cỏ!
– Ngươi, ngươi muốn giết ta? Nơi này là Đông Nguyệt Tông!
Phong Viêm giận dữ hét.
– Ngươi quá để ý mình rồi, ta giết ngươi thì lại làm sao, bảo đảm đánh rắm không có!
Lăng Hàn vỗ vỗ mặt của Phong Viêm nói.
– Ngươi còn có di ngôn gì không? Nể tình cùng là người Vũ Quốc, ta sẽ tận lực thay ngươi hoàn thành.
– Ngươi không thể giết ta! Ta là đệ tử của Linh Anh Cảnh!
Phong Viêm đột nhiên rát cổ họng kêu lên.
– Sư phụ, cứu ta! Cứu ta!
– Gọi đi, gọi rách cổ họng cũng không có ai cứu ngươi.
Lăng Hàn cười nói.
– Lăng đại sư, có thể cho chút mặt mũi, thả tiểu đồ một con đường sống hay không?
Nhưng vào lúc này, một thanh âm từ đằng xa truyền tới, mơ hồ có thể thấy được một lão giả lông mày trắng đang lập trên không trung, thân hình cao lớn, mặc bố y màu trắng, rất có vẻ tiên phong đạo cốt.
Thạch Hà Thuận, cường giả Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông, cũng là sư phụ của Phong Viêm.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Tại sao phải cho ngươi mặt mũi, ngươi là món đồ gì?
Tê… lại dám nói chuyện với cường giả Linh Anh Cảnh như vậy?
Mọi người đầu tiên là cả kinh, nhưng tỉ mỉ nghĩ, Lăng Hàn thật có tư cách như vậy!
Nếu không phải nơi này là Bắc Vực, cấp độ võ đạo không giống, đổi đến Trung Châu, Linh Anh Cảnh chỉ có thể quỳ liếm giày cho Đan sư Thiên Cấp, có thể có “mặt mũi” gì? Có điều, dù sao nơi này cũng là Bắc Vực, Linh Anh Cảnh là tồn tại chí cao chí thượng, chống đối một vị Linh Anh Cảnh như vậy, thật không tốt lắm đâu.
Thạch Hà Thuận tức giận đến da mặt co rúm, vẻ tiên phong đạo cốt trong nháy mắt tiêu tan, hắn uy nghiêm đáng sợ chỉ vào Lăng Hàn nói:
– Tiểu bối, ngươi dám động đồ nhi của lão phu một cọng lông, lão phu liền giết ngươi!
– Có phải ta nên làm ra bộ dáng sợ sệt đến phối hợp ngươi không?
Lăng Hàn xì mũi nói.
– Đáng tiếc, tuy ngươi sống cao tuổi rồi, nhưng căn bản không đáng kính, vì lẽ đó qua chỗ nào mát mẽ đợi đi, muốn cứu người thì đến, ta liền làm thịt con chó già ngươi luôn!
Thạch Hà Thuận phẫn nộ đến ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng có thần linh di cốt trấn áp, hắn căn bản không dám tới gần, bằng không hắn khẳng định cũng sẽ như những người khác, bị cỗ khí tức chí cao kia trấn áp đến không thể động đậy.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói với Phong Viêm:
– Ngươi xem, ngay cả sư phụ của ngươi cũng không có biện pháp, ngươi vẫn là ngoan ngoãn nhận mệnh đi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










