- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 97 : Mượn Đề Tài Để Nói Chuyện Của Mình, Thuận Thế Phản Kích (2) (c961-c970)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 97 : Mượn Đề Tài Để Nói Chuyện Của Mình, Thuận Thế Phản Kích (2) (c961-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 961: Mượn Đề Tài Để Nói Chuyện Của Mình, Thuận Thế Phản Kích (2)
– Từ nay về sau, bất kể là hai vị, hay là bất luận kẻ nào hỏi ta vấn đề này, ta cũng chỉ có một đáp án như vậy!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia ngạo nghễ, nhẹ nhàng phất tay áo, hờ hững mở miệng nói:
– Bạch Nhạc nói đến thế thôi, xin hai vị trưởng lão… trở về đi!
Đối mặt với việc Bạch Nhạc trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương cũng chỉ biết cười khổ cáo từ.
Bất kể là Mộng Thiên Thu hay là Chu Mộng Dương bây giờ đều không khỏi có một loại cảm giác bê đá đập chân mình, cho dù đã đi ra khỏi Bạch phủ, thì loại lúng túng và bất đắc dĩ kia, cũng vẫn thật khó có thể tán đi.
Tệ hơn chính là, còn không chờ bọn hắn rời khỏi Thanh Châu Thành, toàn bộ Thanh Châu Phủ cũng đã làm ra phản ứng.
Rất hiển nhiên, chuyện giả trang Bạch Nhạc lừa dối Bạch Thanh Nhã, đã chạm vào nghịch lân của Bạch Nhạc!
Bình thường, Bạch Nhạc hầu như không để ý đến cái gì, nhưng vào lúc này, hắn lập tức cho thấy năng lực kinh khủng của phủ chủ Thanh Châu, toàn bộ Thanh Châu Phủ bị giới nghiêm, đuổi tất cả đệ tử Thất Tinh Tông và Hàn Sơn ra ngoài.
Ba nghìn Thanh Vân Kỵ tuần tra toàn bộ xung quanh Thanh Châu Thành, uy thế ngập trời!
Bất kể trước đó Bạch Nhạc biểu hiện ôn hòa như nào, nhưng khi chạm vào nghịch lân của hắn, hắn sẽ lập tức hiển lộ ra phong mang của mình, thể hiện năng lực của vị phủ chủ Thanh Châu này.
Bạch Nhạc và Tô Nhan là hai cường giả Tinh Cung Cảnh, cộng thêm ba nghìn Thanh Vân Kỵ!
Nếu như không tính đến cường giả Tinh Hải Cảnh như Tinh Hà lão tổ, thì cỗ lực lượng này đã đủ để lay động tất cả tông môn ở Thanh Châu, một khi lộ ra phong mang, bất luận kẻ nào cũng không dám khinh thường vị phủ chủ Thanh Châu này.
Tiền Thụy một đường theo Bạch Nhạc tới Thanh Châu Thành, còn chưa tìm được cớ bái phỏng Bạch Nhạc, đã trực tiếp gặp tai bay vạ gió, bị đuổi ra khỏi Thanh Châu Thành.
– Công tử, chúng ta làm như thế, có phải hơi quá khích hay không?
Sau khi sắp xếp hết tất cả mọi chuyện, lúc này Tô Nhan mới trở lại bên người Bạch Nhạc, có chút lo lắng mở miệng hỏi.
Người khác không biết hư thực, nhưng Tô Nhan lại có chút chột dạ, bây giờ làm như thế, luôn khiến cho nàng có một loại cảm giác không đánh đã khai.
– Quá khích sao?
Bạch Nhạc lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Ta không cho là như vậy, thậm chí còn ngược lại, bây giờ ta phản ứng càng mãnh liệt, bọn hắn càng đắn đo khó định, nếu như nhẹ nhàng buông xuống, sợ là mới khiến bọn hắn cảm thấy ta chột dạ.
Từ Thất Tinh Tông trở về, Bạch Nhạc cũng đã suy tư, làm như thế nào hóa giải phiền phức trước mắt.
Hiển nhiên trực tiếp động thủ với Vệ Phạn Dạ không thực tế, nhưng nếu để đối phương tùy ý điều tra như vậy, sẽ khó tránh khỏi chọc ra càng nhiều phiền phức hơn, cũng khiến mình càng thêm phiền lòng.
Vừa hay lúc này, Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương giả trang hắn tới lừa dối Bạch Thanh Nhã.
Sau vài giây tức giận ngắn ngủi, rất nhanh Bạch Nhạc đã tỉnh táo lại, trong lúc tâm niệm thay đổi, cũng đã định ra kế hoạch, thuận thế phản kích.
Đương nhiên, kể từ đó, đối với Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương mà nói, cũng sẽ tạo thành một chút phiền toái, nhưng cuối cùng cũng chỉ là phiền toái nhỏ mà thôi, tạm thời khiến bọn hắn cho rằng mình tới lừa dối Bạch Thanh Nhã mà phải trả giá thật lớn.
Vệ Phạn Dạ hung hăng, nhưng dù sao nơi này cũng không phải là Duyện Châu, mà là Thanh Châu!
Nếu ở trên địa bàn của mình, còn bị chịu thiệt, vậy cái phủ chủ Thanh Châu này cũng không khỏi quá uất ức đi.
Bây giờ Bạch Nhạc muốn tuyên bố tất cả mọi người, các ngươi có thể hoài nghi, có thể suy đoán, thế nhưng nếu như ai dám ra tay, ta dám chặt tay ngươi!
Đối mặt với hai vị tiền bối Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương mà mình quen thuộc, hắn còn có thể lưu lại vài phần mặt mũi, nhưng nếu Vệ Phạn Dạ ngươi dám ra tay, hắn sẽ không khách khí như vậy, ba nghìn Thanh Vân Kỵ tuần tra xung quanh Thanh Châu Thành, chính là cảnh cáo rõ ràng nhất.
– Tiểu Nhạc!
Bạch Nhạc và Tô Nhan đang nói chuyện, Bạch Thanh Nhã liền trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Hiện tại ở Bạch phủ, người dám tùy ý quấy rối Bạch Nhạc như thế, cũng chỉ có Bạch Thanh Nhã, người khác, cho dù là Tô Nhan, cũng phải gõ cửa hỏi thăm một chút trước.
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch Giao cũng chui vào theo, nhưng sự tình hôm nay đã khiến nó có chút chột dạ, nên không dám lập tức bay đến trên người Bạch Nhạc, mà cẩn thận từng li từng tí trốn trên vai Bạch Thanh Nhã, thò đầu ra nhìn Bạch Nhạc một chút.
Nhìn bộ dáng đáng yêu của tiểu tử kia, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút bất đắc dĩ.
– Thanh Nhã tỷ, thật xin lỗi, vì ta buông lỏng, nên hôm nay khiến ngươi kinh sợ.
Bạch Nhạc đi tới đỡ lấy Bạch Thanh Nhã, nhẹ giọng giải thích.
– Không sao, nói những lời này với tỷ tỷ làm gì.
Bạch Thanh Nhã lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Cũng may, hôm nay ta cảm giác được có chút không đúng, nên thăm dò một chút, bằng không… Dưới tình huống không biết, thật sự lỡ miệng, mới là phiền phức.
Nhắc tới chuyện này, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút thổn thức.
Chương 962: Mượn Đề Tài Để Nói Chuyện Của Mình, Thuận Thế Phản Kích (3)
Lúc trước hắn thi triển Thiên Cơ Biến trêu đùa Bạch Thanh Nhã bị mắng, hắn còn cảm thấy Bạch Thanh Nhã có chút chuyện bé xé ra to, cứ nhất định phải dùng một cái ám hiệu xác định thân phận, nhưng hôm nay nghĩ lại, Thanh Nhã tỷ thật sự biết dự đoán trước.
Nếu không có chuẩn bị, thật sự bị Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương bắt được nhược điểm, cục diện bây giờ sẽ rất bị động.
Chỉ là Bạch Nhạc không muốn để Bạch Thanh Nhã lo lắng về chuyện này, nên cười khẽ một chút, mở miệng nói:
– Vẫn là Thanh Nhã tỷ thông minh, ta cam bái hạ phong còn không được sao?
Bạch Nhạc dừng một chút, tiếp tục nói:
– Thế nhưng, Thanh Nhã tỷ cũng không cần quá lo lắng, bây giờ ta đã không phải là Tiểu Nhạc trước đây nữa rồi, cho dù đến cục diện xấu nhất, cũng có năng lực tự vệ.
Nói đến đây, Bạch Nhạc lại liếc mắt nhìn Tiểu Bạch Giao, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Ngươi nói có đúng không, Tiểu Bạch?
– Ngao!
Thấy Bạch Nhạc không có ý tứ tức giận, hơn nữa lại nhắc tới mình, Tiểu Bạch Giao nhất thời đắc ý, rống to một tiếng, sau đó bay lên, dáng vẻ như vạn sự có nó lo.
Chứng kiến cảnh này, Bạch Thanh Nhã không khỏi cười rộ lên.
– Tiểu gia hỏa ngươi làm loạn cái gì, cẩn thận bị biến thành một nồi canh rắn cách thủy!
– Gào!
Tiểu Bạch Giao đang dương nanh múa vuốt trên không trung, lập tức lộ ra vẻ coi thường.
Tự nhiên Bạch Thanh Nhã không biết, tiểu gia hỏa này thật sự không có khoác lác, chỉ cần không gặp phải cường giả Tinh Hải Cảnh cao cấp như Đạp Thiên Ma Quân hoặc là Nguyệt Lâm Tiên, cho dù là lão tổ Tinh Hải Cảnh bình thường, ở trước mặt tiểu tử kia cũng không chiếm được bất cứ lợi thế gì.
Cho dù bây giờ cục diện Thanh Châu thật sự đến tình cảnh xấu nhất, có Tiểu Bạch Giao ở đây, Bạch Nhạc cũng có nắm chặt toàn thân trở ra.
Ngay tại thời điểm đám người Bạch Nhạc thương nghị, tin tức cũng đã truyền về Thất Tinh Tông.
Hết cách rồi, động tĩnh Bạch Nhạc gây ra thực sự quá lớn, cho dù đám người Mộng Thiên Thu muốn giấu diếm, cũng không giấu được.
Tông chủ Thất Tinh Tông đã hạ pháp chỉ, bắt Mộng Thiên Thu lập tức trở về tông giải thích.
Về phần Vệ Phạn Dạ, hắn cũng từ trong miệng Tiền Thụy biết được tin tức, bây giờ càng là có chút dở khóc dở cười.
– Cái gì mà Thiên Thu đại sư chứ, quả thực là thành sự không có bại sự có thừa!
Hắn để Trần Kiếm Phong đi tìm Mộng Thiên Thu, vốn chỉ muốn thăm dò một chút, cũng không nghĩ đến, Mộng Thiên Thu lại hùa theo hắn, vậy mà tự mình xuất thủ thăm dò Bạch Nhạc.
Quan trọng nhất là, chẳng những không đạt được bất cứ manh mối hữu dụng gì, ngược lại còn bị Bạch Nhạc nhận ra, vừa lúc tìm được cơ hội phản kích.
Nhưng hôm nay, hắn tạm trú ở Thất Tinh Tông, ngoại trừ oán giận mắng một tiếng ra, cũng không có biện pháp gì.
Quan trọng hơn là, náo tới mức này, chỉ sợ thật sự sẽ kinh động tới Tinh Hà lão tổ.
Vị lão tổ này có phản ứng gì, mới là vấn đề mấu chốt nhất.
Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương vừa trở lại Thất Tinh Tông, toàn bộ Thất Tinh Tông đã nhao nhao cả lên.
Ban đầu Vệ Phạn Dạ chỉ âm thầm điều tra thân phận Bạch Nhạc, trên thực tế, đệ tử Thất Tinh Tông cũng không biết chuyện này, nhưng hôm nay Bạch Nhạc lấy tư thế cường ngạnh như vậy phản kích, đã khiến chuyện này trực tiếp lộ ra ánh sáng, sôi sùng sục.
Đương nhiên, bọn hắn biết, Bạch Nhạc không phải là Yến Bắc Thần, mà là Bạch Nhạc có thể có liên hệ với Yến Bắc Thần.
Dọc theo con đường này, Mộng Thiên Thu gần như không đếm hết mình nhận được bao nhiêu Truyền Tấn Phù, thậm chí đến cuối cùng không cách nào xem hết.
Mộng Thiên Thu không liên lạc với bất luận kẻ nào, trực tiếp đi đến cung điện của Tinh Hà lão tổ.
Chuyện tới mức này, đúng là hắn cần có một câu trả lời thỏa đáng, nhưng chuyện này đã không phải là tông chủ Thất Tinh Tông có tư cách quyết định.
– Bái kiến lão tổ!
Mộng Thiên Thu hơi khom người, vừa bước vào cửa điện lập lợi tức cung kính hành lễ, mặc dù không quỳ lạy, thế nhưng tư thế đã nói rõ tất cả.
– Đứng lên đi!
Tinh Hà lão tổ ngẩng đầu, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Thiên Thu, ngươi nói một chút cái nhìn của ngươi đi.
Trước khi Mộng Thiên Thu trở về, Tinh Hà lão tổ đã xem qua tình huống một lần, đương nhiên bây giờ sẽ không hỏi lại lần nữa, hơn nữa, cũng không nổi trận lôi đình giống như trong dự đoán của mọi người, mà chỉ nhàn nhạt hỏi một câu như vậy.
Thứ nhất, chuyện này cũng không thể trách Mộng Thiên Thu được, Mộng Thiên Thu vốn có ý tốt, cũng vì tông môn mà suy nghĩ, chỉ là không nghĩ tới chuyện lại trùng hợp như vậy, bị Bạch Nhạc đánh vỡ mà thôi.
Mặt khác, địa vị Mộng Thiên Thu bên trong Thất Tinh Tông cũng cao hơn nhiều so với trong tưởng tượng của người khác.
Giá trị một vị huyễn thuật đại sư cực cao, huống hồ, bây giờ Mộng Thiên Thu ở trên huyễn thuật chi đạo lại đột phá lần nữa, khoảng cách đến đột phá Tinh Hải Cảnh cũng không còn xa, những nội tình này KtuUḗ xQSDOdzTIề nhân không biết, nhưng Tinh Hà lão tổ lại biết rõ.
Mộng Thiên Thu cười khổ một tiếng, đầu tiên là kể lại chuyện hắn và Chu Mộng Dương gặp Bạch Thanh Nhã ngắn gọn một lần, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói:
– Chuyện này, vốn là chúng ta làm hơi quá, Bạch Nhạc để ý cũng là phải, thế nhưng ta cho rằng, chuyện quan trọng hơn là… Từ phản ứng của Bạch Thanh Nhã đến xem, khả năng hắn chính là Yến Bắc Thần cực thấp.
Chương 963: Dương Bằng Trưởng Thành
– Ồ?
Tinh Hà lão tổ thản nhiên nhìn Mộng Thiên Thu, chậm rãi nói:
– Làm sao biết?
– Lão tổ, chuyện ta ta quan tâm Bạch Nhạc, quan tâm Bạch gia cũng không phải một hai ngày! Trước đây, ta một mực thưởng thức Bạch Nhạc, muốn thu hắn làm môn hạ, đáng tiếc không có kết quả… Đương nhiên, bây giờ sự thực cũng chứng minh, hắn đã lựa chọn đúng.
– Bạch Nhạc không có tình cảm quá sâu đối với Bạch gia, nhưng đối với vị tỷ tỷ Bạch Thanh Nhã này lại vô cùng tốt, đúng như lời hắn nói, đây là người thân duy nhất trên đời này của hắn! Trước đây Yến Bắc Thần đến Bạch phủ, gây chuyện nhốn nháo, giả sử Bạch Nhạc chính là Yến Bắc Thần, ta cho rằng hắn không giấu diếm được Bạch Thanh Nhã chuyện này!
Mộng Thiên Thu dừng một chút, tiếp tục nói:
– Về phần huyễn thuật của ta, ta càng có lòng tin, nói một câu khinh thường, đừng nói Bạch Thanh Nhã chỉ là một người bình thường, coi như là lão tổ, sợ rằng cũng không nhìn thấu.
Lời này Mộng Thiên Thu cực kỳ tự phụ, nhưng sự thực lại chính là như vậy, bất kể là dung mạo, khí tức, thậm chí giọng nói, động tác, khí chất, hắn đều có thể biến ảo giống như đúc, căn bản không có bất kỳ sơ hở nào.
Cho dù là lão tổ Tinh Hải Cảnh, cũng tuyệt đối không nhận ra được dị dạng gì.
Đây là năng lực và lòng tin của một vị huyễn thuật đại sư, không thể nghi ngờ.
Tinh Hà lão tổ lẳng lặng nghe Mộng Thiên Thu nói, từ chối cho ý kiến, chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
– Tốt, ta biết rồi, ngươi đi đi!
– Vâng!
Chờ đến Mộng Thiên Thu lui xuống, Dương Bằng mới từ phía sau màn đi ra:
– Ta đã nói rồi, làm sao Bạch huynh đệ có thể là Yến Bắc Thần.
– Ngươi thật sự cho rằng như thế?
Tinh Hà lão tổ liếc mắt nhìn Dương Bằng, nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Dương Bằng nghe thế, không khỏi bật cười lớn:
– Lão nhân, ngươi lại thử ta.
Dương Bằng lắc đầu, tiếp tục nói:
– Thật ra, Bạch Nhạc có phải Yến Bắc Thần hay không, căn bản không quan trọng, chỉ cần Bắc Đẩu Tinh Cung không đưa ra được chứng cứ, coi như là chúng ta cũng có thể làm như không biết.
– Ồ?
Tinh Hà lão tổ nghe thế, rốt cục cũng mở mắt.
– Đến cấp độ tông môn, đúng sai đã không có ý nghĩa, quyền lợi mới là then chốt.
Dương Bằng sửa sang lại suy nghĩ một chút, tiếp tục nói:
– Chuyện này và kết giao bằng hữu là một cái đạo lý, cần gì quan tâm hắn là đệ tử Huyền Môn, hay là người trong ma đạo, nếu không có ý xấu với ta, thậm chí còn có thể mang đến trợ giúp cho ta, thật tình thâm giao, cho dù là ma tu, ta cũng nhận thức người bạn này! Ngược lại, nếu như là một phế vật, cho dù hắn là đệ tử Huyền Môn, ta cần lấy lễ tương giao sao?
Trên mặt Dương Bằng lộ ra một tia đắc ý, thẳng thắng nói:
– Bạch Nhạc là khách khanh của bổn tông, không lâu sau, sẽ có thể đại biểu bổn tông tham gia đại hội Đạo Môn, đối với bổn tông mà nói, đây chính là giá trị của hắn! Dưới sự so sánh, tên họ Vệ và Bắc Đẩu Tinh Cung kia có chút quan hệ nào với chúng ta sao?
Bắc Đẩu lão tổ nghe thế, dường như cũng nhấc lên vài phần tinh thần, tiếp tục hỏi:
– Giả sử hắn thực sự là Yến Bắc Thần, hơn nữa ngày sau, hoặc là trên đại hội Đạo Môn bị người điều tra ra thì sao?
– Thì sao ư?
Dương Bằng phẩy tay, không quan tâm nói:
– Mắc mớ gì đến chúng ta, chúng ta cũng bị lừa gạt, cũng là người bị hại mà!
Dừng một chút, Dương Bằng tiếp tục nói:
– Đầu tiên Bạch Nhạc là phủ chủ Thanh Châu, sau đó mới là khách khanh của bổn tông! Có cái gì không đúng sao? Huống chi, không phải chúng ta cũng đã điều tra sao, thậm chí Thiên Thu đại sư đều không tiếc lấy phương thức này tự mình điều tra, nhưng không có điều tra ra vấn đề…
– Nếu có người không nói đạo lý, dám nói chuyện này có dính líu bổn tông đến thì sao?
Tinh Hà lão tổ tiếp tục hỏi.
– Vậy chính là muốn làm địch với bổn tông! Quản hắn là ai, chúng ta đánh lại là được, thế giới này không chỉ cần nói đạo lý, còn có thực lực.
Dương Bằng cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói:
– Chỉ cần thực lực bổn tông mạnh mẽ, sẽ không người nào dám chụp mũ như vậy, ngược lại, cho dù bây giờ chúng ta chặt đứt liên hệ với Bạch Nhạc, đến lúc đó, cũng sẽ có tội danh đổ lên trên đầu bổn tông.
Tinh Hà lão tổ nghe thế, rốt cục trên mặt cũng lộ ra vẻ hài lòng:
– Cuối cùng Bằng Nhi của ta cũng trưởng thành rồi!
Nhiều năm trôi qua, nhưng Tinh Hà lão tổ chưa từng khích lệ Dương Bằng lần nào, câu nói này nhất thời để Dương Bằng hưng phấn đến đỏ mặt.
– Ha ha, ngươi đã suy nghĩ rõ ràng như vậy, vậy chuyện tiếp theo, sẽ giao cho ngươi tới xử lý! Muốn làm gì, cứ thả tay mà làm, nếu có người nào bất mãn… Ngươi cứ nói là ý tứ của ta!
Tinh Hà lão tổ bật cười, thuận miệng dặn dò.
Câu nói này, chính là cho Dương Bằng quyền lực lớn nhất, cũng có nghĩa là, từ giờ khắc này, Dương Bằng không còn là quần là áo lụa không có quyền lực gì nữa, mà thực sự trở thành nhân vật thực quyền có tư cách quyết định hướng đi tương lai của Thất Tinh Tông.
Chương 964: Hai Loại Thanh Âm, Một Loại Vô Lại
Thời điểm Mộng Thiên Thu đi tìm Tinh Hà lão tổ, đại điện Thất Tinh Tông cũng đã ầm ĩ cả lên, Mộng Thiên Thu trở về, nhưng Tinh Hà lão tổ lị không tỏ thái độ, chuyện này càng khiến mọi người bất mãn, gây ra ầm ĩ không thể vãn hồi.
Nhìn từ bề ngoài, dường như Bạch Nhạc rất được các đệ tử Thất Tinh Tông ủng hộ, có một loại cảm giác giống như thần tượng toàn dân, nhưng trên thực tế, đâu có đơn giản như vậy.
Lúc trước Bạch Nhạc ở Thất Tinh Tông, đã gặp phải không ít phiền phức, bởi vì Hà Tương Tư, mà kết thành thù hận với Mạc Vân Tô, về sau hắn càng chém giết Mạc Vân Tô ở trước mặt mọi người, mà đắc tội không biết bao nhiêu người.
Chấp pháp trưởng lão Thích Hướng Kính, sư phụ Mạc Vân Tô Bùi Hải, cộng thêm một số đệ tử quen biết với Mạc Vân Tô trước đây, đều tràn ngập địch ý với Bạch Nhạc.
Thời điểm Bạch Nhạc đắc thế, tự nhiên không ai dám nhảy ra, nhưng khi ngửi được biến hóa, đương nhiên không thiếu người đi ra hô phong hoán vũ.
– Thiên Thu trưởng lão, không phải ta nghi vấn thực lực của ngươi, nhưng tên Bạch Nhạc này cực kỳ gian xảo, người trong ma đạo tuyệt tình tuyệt tính, căn bản không thể dùng lẽ thường để đo lường được, hắn không nói thật với thân nhân cũng là bình thường.
Mộng Thiên Thu vừa trở về, Bùi Hải liền là người thứ nhất nhảy ra.
– Chỉ dựa vào mấy câu nói của Bạch Thanh Nhã, đã kết luận hắn không có quan hệ với Yến Bắc Thần, bản thân chuyện này cũng quá khôi hài đi.
– Chư vị đừng quên, trước đây vừa mới từ Thất Tinh Tháp đi ra, người này đã hạ sát thủ với Vân Tô, tính khí ác độc bực này không phải giống với cách làm việc của người trong ma đạo sao?
Thích Hướng Kính cười lạnh một tiếng, chen lời nói:
– Tất nhiên, không phải ta muốn lôi chuyện cũ ra, mà là đang nhắc nhở mọi người, người này không phải người lương thiện!
– Thích trưởng lão, Bùi trưởng lão, không có bất cứ chứng cớ nào, đã hoài nghi khách khanh của bổn tông như vậy, có phải quá mạo phạm hay không? Lão phu đã tự mình điều tra, nhưng không tra được kết quả gì, bản thân chuyện này còn không đủ để chứng minh vấn đề sao?
Mộng Thiên Thu hờ hững mở miệng nói:
– Chỉ với chút tội danh không rõ ấy, đã tùy tiện chặt đứt quan hệ của Bạch Nhạc với bổn tông, thậm chí trở mặt thành thù, cũng không khỏi quá qua loa đi?
Mặc dù bình thường Mộng Thiên Thu không tham dự vào trong sự vụ tông môn, nhưng uy vọng lại không hề thấp chút nào, hắn vừa mở miệng, cũng đạt được không ít người hưởng ứng.
Toàn bộ trưởng lão Thất Tinh Tông gần như chia thành hai phái, hai loại giọng điệu, tranh chấp lẫn nhau, không ai chịu nhường ai.
– Tông chủ, Vệ Phạn Dạ xin gặp!
Gần như cùng lúc đó, có đệ tử vào điện bẩm báo.
Vệ Phạn Dạ!
mọi người nghe thấy cái tên này, không khỏi nao nao.
Tông chủ Thất Tinh Tông hơi trầm ngâm một chút, lúc này mới mở miệng nói:
– Nói vậy Vệ Phạn Dạ cũng vì việc này mà đến, ban đầu Bạch Nhạc ở Duyện Châu cũng từng có tiếp xúc với Bắc Đẩu Tinh Cung, nếu bây giờ chúng ta tranh cãi không xong, chẳng bằng nghe ý kiến của Bắc Đẩu Tinh Cung một chút.
Bản thân chuyện này là bởi vì Vệ Phạn Dạ đến thăm dựng lên, bây giờ Thất Tinh Tông lại tranh chấp không thôi, để Vệ Phạn Dạ đến nói một chút quan điểm, cũng không coi là quá phận.
Tông chủ Thất Tinh Tông vừa mở miệng, mọi người lập tức đồng ý.
Chỉ trong chốc lát, Vệ Phạn Dạ và Trần Kiếm Phong đã cùng bước vào đại điện.
Vệ Phạn Dạ hơi ôm quyền, nhẹ giọng nói:
– Xin lỗi, đã quấy rối chư vị trưởng lão! Chuyện về Bạch Nhạc, vốn là việc riêng của Thất Tinh Tông, ta không nên mở miệng, chỉ là… Ta cũng muốn nhắc nhở chư vị một chút, chuyện này không chỉ liên lụy đến Bạch Nhạc, mà còn liên lụy đến Yến Bắc Thần.
– Nên xử trí Bạch Nhạc như thế nào, ta không có quyền mở miệng, nhưng khi liên quan đến truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần, vậy nó tuyệt không phải là việc riêng của quý tông, mà là đại sự liên quan đến toàn bộ chính đạo.
Lông mày Vệ Phạn Dạ nhíu lại, thẳng thắng nói:
– Ta cũng không gạt chư vị, lần này ta từ Duyện Châu đến đây, chính là để kiểm chứng giữa Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc có quan hệ hay không!
– Đại hội Đạo Môn sắp tới, mà Bạch Nhạc lại ở dưới tình huống mang theo đầy đủ hiềm nghi, vẫn đại biểu Thất Tinh Tông tham gia đại hội Đạo Môn thì… Giả sử hắn ở trong đại hội Đạo Môn bị điều tra ra, mình chính là Yến Bắc Thần, xin hỏi chư vị trưởng lão, đến lúc chư vị dùng cái gì giải thích với Đạo Lăng Thiên Tông, giải thích với chính đạo thiên hạ?
Có thể nói những lời này của Vệ Phạn Dạ rất có khí phách, trong nháy mắt đã khiến cho mọi người không tự giác được trầm mặc xuống.
Vệ Phạn Dạ hơi ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói:
– Thiên Thu trưởng lão tự mình đến Bạch phủ kiểm chứng, theo ta thấy, đây là chuyện tốt, cho dù Bạch Nhạc biết, thì cũng phải hiểu mới đúng! Nhưng hắn chẳng những không hiểu, ngược lại hạ lệnh đuổi tất cả đệ tử Thất Tinh Tông đi, vô lễ ngang ngược! Làm như thế, chẳng phải là có tật giật mình hay sao?
– Ta cho rằng, tông chủ có thể hạ lệnh, mời hắn trở về tông giải thích việc này! Nếu như hắn thật sự trong sạch, sẽ thoải mái trở về, nếu như không dám… Đó chính là có tật giật mình!
Chương 965: Hai Loại Thanh Âm, Một Loại Vô Lại (2)
Không nói đến những lời này của Vệ Phạn Dạ có đạo lý hay không, nhưng ít nhất nó phù hợp với tâm tư phần lớn mọi người, cũng có thể thỏa mãn lòng hư vinh của họ, tự nhiên đạt được rất nhiều người tán thành.
Trong lúc nhất thời, cục diện đã âm thầm phát triển về phương hướng Vệ Phạn Dạ muốn thấy được.
Nhưng mà, gần như cùng lúc đó, một tiếng cười lạnh từ ngoài điện chợt vang lên, tiếp theo một giọng nói tràn đầy vẻ châm biếm lập tức truyền vào.
– Không trở lại giải thích chính là có tật giật mình, thật mới mẻ nha!
Dương Bằng cười lạnh bước vào đại điện, khinh thường nói:
– Hôm qua ta nằm mơ, mơ thấy Vệ sư huynh trộm bảo vật của ta, không biết Vệ sư huynh có thể giao nhẫn trữ vật ra đây, để cho ta kiểm tra hay không? Ah, không chỉ có ngươi, vì phòng ngừa ngươi cất giấu tài vật, không bằng lấy tất cả nhẫn trữ vật của những người Bắc Đẩu Tinh Cung đến bổn tông lần này đều giao ra đây, kiểm tra thực hư từng cái!
– Nếu như Vệ sư huynh thật sự trong sạch, tự nhiên sẽ không sợ kiểm tra thực hư, nếu như không chịu… Tự nhiên chính là có tật giật mình!
“…”
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện hoàn toàn yên tĩnh lại!
Chẳng ai nghĩ tới, Dương Bằng vừa mở miệng chính là đối chọi gay gắt như vậy, nửa điểm mặt mũi cũng không cho Vệ Phạn Dạ, nghiễm nhiên bày ra bộ mặt vô lại.
Trong mắt Vệ Phạn Dạ lộ ra một đạo tinh mang, nhìn chằm chằm vào Dương Bằng, lạnh giọng nói:
– Vị sư đệ này là ai? Nói lời quyết tuyệt như vậy, là đang nhục mạn Bắc Đẩu Tinh Cung ta sao?
Dương Bằng không có chút ý tứ lùi bước nào, chế giễu ngược lại:
– Vệ sư huynh nói lời như vậy, chẳng lẽ không phải là đang nhục mạ Thất Tinh Tông ta sao?
– Xin hỏi tông chủ, hắn nói chuyện, có thể đại biểu Thất Tinh Tông không?
Vệ Phạn Dạ lạnh lùng hỏi tông chủ Thất Tinh Tông.
Dương Bằng trừng mắt một cái, khinh thường nói:
– Ngươi không cần chơi trò này với ta, ngay cả tông chủ bổn tông cũng không quản được ta! Ngươi hỏi ta là ai, hắc hắc, vậy ta sẽ nói rõ ràng với ngươi, ta tên Dương Bằng, Tinh Hà lão tổ là lão đầu tử nhà ta! Ta không có bất cứ bản lãnh gì, chỉ là một đệ tử hoàn khố, nhưng ở bên trong Thất Tinh Tông, ta thật sự có thể đại biểu Thất Tinh Tông, nếu ai không phục, có thể đi tìm lão đầu tử nhà ta tố cáo! Nhưng trước đó… Ta thích làm sao thì làm, ngươi có ý kiến gì không?
Đối mặt với Vệ Phạn Dạ, Dương Bằng căn bản không có nửa điểm ý tứ giảng đạo lý, sử dụng chính là một bộ thủ đoạn vô lại, hơn nữa hắn bày ra tư thế quần là áo lụa mà đến, đã nói rõ muốn ỷ vào thân phận này để chơi xấu.
Nhưng cũng chính vì vậy, mà mặc cho miệng lưỡi Vệ Phạn Dạ sắc bén như thế nào, mình đầy đạo lý như nào, cũng bị Dương Bằng làm cho tức giận không nói nên nửa lời.
Đạo lý sao?
Ngươi có thể giảng đạo lý gì với loại quần là áo lụa này?
Tất cả tranh luận đều tiêu tán trước vẻ mặt vô lại này của Dương Bằng.
Có đôi khi, thủ đoạn vô lại này, lại là phương thức giải quyết vấn đề nhanh nhất.
Thất Tinh Tông đã lấy phương thức này, bảo vệ Bạch Nhạc.
Cho dù Vệ Phạn Dạ không cam lòng như thế nào, cũng chỉ có thể tạm thời dừng tay, đồng thời sau trận xung đột này, Vệ Phạn Dạ cũng lập tức rời khỏi Thất Tinh Tông.
Đương nhiên, chuyện này không có nghĩa là, Vệ Phạn Dạ sẽ dừng tay về phủ!
Chỉ là, dự định của Vệ Phạn Dạ không còn dựa vào Thất Tinh Tông, mà là dựa vào năng lực mình, ép Bạch Nhạc lộ ra cái đuôi.
…
– Mọi việc đều có mục dích, ngươi cho rằng Vệ Phạn Dạ nhằm vào Bạch Nhạc như thế, là có mục đích gì?
Dương Hàn nghe hạ nhân hồi báo xong, chậm rãi mở miệng hỏi.
Hiện tại Thanh Châu, bởi vì Huyết Ảnh lão tổ tồn tại, nên trong lúc tranh đấu đã xuất hiện quyền lợi, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, càng dùng mọi cách thẩm thấu vào Thanh Châu, tuy không rõ ràng như Mộng Thiên Thu tự mình đến xem, nhưng phương hướng sẽ không sai.
Huyết Ảnh lão tổ không lộ diện, phần lớn sự tình của Huyết Ảnh Ma Tông, đều do một tay Dương Hàn quyết định.
Đối với Bạch Nhạc, càng là chú ý hơn trước khi hắn rời khỏi Thanh Châu.
Nhìn từ bề ngoài, dường như chuyện này chỉ là việc Bạch Nhạc cấu kết cùng Yến Bắc Thần, do lộ ra chân tướng ở Duyện Châu, nên lúc này mới dẫn tới Bắc Đẩu Tinh Cung hoài nghi, phái Vệ Phạn Dạ ra điều tra.
Nhưng nếu như chỉ nhìn thấy một chút bề ngoài như vậy, vậy cũng không khỏi quá nông cạn đi.
Ngay cả loại quần là áo lụa như Dương Bằng cũng hiểu, vậy thì lên đến cấp độ tông môn, đúng sai càng không quan trọng, quyền lợi mới là mấu chốt quyết định tất cả, làm sao Vệ Phạn Dạ hoặc là Dương Hàn có thể không hiểu?
– Chuyện này có gì đó không rõ ràng?
Một thanh niên bên cạnh cười lạnh, không mặn không nhạt nói:
– Sau trận chiến ở Đông Hải, Nguyệt Lâm Tiên bỏ mình, Đông Hải Tiên Đảo huỷ diệt, tự nhiên Bắc Đẩu Tinh Cung có thể thuận thế đứng lên, triệt để khống chế Duyện Châu!
– Nhưng tình thế Đông Hải phức tạp, cộng thêm sự tình Quảng Hàn Thiên Cung, nên có thể nói là cục diện bây giờ ở Duyện Châu, rắc rối phức tạp, cho dù là Bắc Đẩu Tinh Cung, cũng không cách nào dễ dàng làm những chuyện này!
Chương 966: Khắp Nơi Phản Ứng
Thanh niên đặt đao ở trên đùi, trong mắt lộ ra một đạo hàn mang tiếp tục nói:
– Tất nhiên Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần có liên hệ, đây cũng là sự tình trước đây chúng ta đã đoán được! Người Bắc Đẩu Tinh Cung có thể xem thấu cũng không cái gì lạ, làm nhiều lỗi nhiều, trên đời này vốn không có bức tường nào không lọt gió.
– Trong tay Yến Bắc Thần có Quảng Hàn Thiên Cung, ai có thể đoạt được, là có thể đứng ở thế bất bại tại Đông Hải, chỉ dựa vào điểm này, đã có đủ lý do, để cho Bắc Đẩu Tinh Cung cắn chặt không buông!
– Dương Đào, trước đây ngươi cũng từng có giao thủ với Bạch Nhạc, ngươi nói một chút quan điểm về hắn đi.
Dương Hàn xoay đầu lại, hỏi.
Yêu Đao Dương Đào!
Lúc trước, trước khi Bạch Nhạc rời khỏi Thanh Châu, trận chiến cuối cùng, chính là đánh với Dương Đào.
Cũng chính sau trận chiến ấy, Bạch Nhạc mới hoàn toàn ổn định địa vị phủ chủ Thanh Châu, có thể nói, trận chiến kia, Dương Đào thua một bậc! Đương nhiên, tình huống lúc đó rất phức tạp, chẳng những có Lam tiên sinh ở đó, hơn nữa còn có Dạ Thần Hi nhúng tay, dưới tình huống nhiều nhân tố ảnh hưởng, mới tạo thành kết quả như vậy.
– Tất nhiên trên người Bạch Nhạc có bí mật.
Dương Đào ngẩng đầu, trầm giọng nói:
– Chắc chắn đào bới từ trên người hắn, sẽ có thể tìm được manh mối về Yến Bắc Thần… Vấn đề là, chúng ta có nên nhúng tay hay không.
– Trên người Yến Bắc Thần chẳng những có thần kiếm Côn Ngô, hơn nữa, lần này có người nói hắn đã luyện hóa được Quảng Hàn Thiên Cung, giá trị to lớn, quả thực khó có thể đánh giá!
Dương Đào dừng một chút, tiếp tục nói:
– Vấn đề duy nhất ở chỗ, đến cùng vị Thông Thiên Ma Quân kia, còn sống thật hay không!
Dương Hàn nghe thế, cũng không khỏi trầm mặc xuống.
Vấn đề này, đừng nói là bọn hắn, coi như là Bắc Đẩu lão tổ, thậm chí ngay cả Đạp Thiên Ma Quân tham dự vào, cũng chưa chắc có thể tìm hiểu được.
Bằng không, cục diện bây giờ sẽ náo nhiệt hơn nhiều.
Bây giờ, người thực sự có khả năng biết rõ điểm này, trừ bản thân Yến Bắc Thần ra, cũng chỉ có Bạch Cốt phu nhân và Vân Mộng Chân!
Bạch Cốt phu nhân là Tinh Hải lão tổ, thủ hạ lại có Bạch Cốt Thần Giáo, dù là ai cũng khó có thể từ trong miệng nàng hỏi ra cái gì, huống chi, nàng nói, ngươi dám tin sao?
Cho nên, bây giờ, người có khả năng biết chân tướng, chỉ còn lại một mình Vân Mộng Chân!
Nhưng hôm nay, Vân Mộng Chân đã về Đạo Lăng Thiên Tông!
Cho dù người bên ngoài có năng lực bằng trời, cũng dám đi Đạo Lăng Thiên Tông ép Vân Mộng Chân mở miệng sao?
Nói cách khác, đối với những người còn lại mà nói, đây gần như là một vấn đề khó giải, mà manh mối cuối cùng… Có thể chính là vị Bạch Nhạc có thể có quan hệ với Yến Bắc Thần này!
Chúng ta nên nhúng tay hay không?
Câu nói này, cũng làm khó Dương Hàn.
…
– Công tử, số nhẫn trữ vật ngươi cho ta, đều đã kiểm đếm lại, có tổng cộng một nghìn một trăm hai nươi ba vạn linh thạch! Mấy ngàn gốc linh dược đê giai, sáu mươi ba kiện Linh Khí.
Sau khi báo ra mấy con số này, ngay cả Tô Nhan cũng không khỏi có một loại cảm giác miệng lưỡi khô khốc.
Dù hiện tại nàng thay mặt Bạch Nhạc khống chế Thanh Châu, nhưng khi đối mặt với một những chữ số khổng lồ như vậy, vẫn khiến nàng có một loại cảm giác trợn mắt há hốc mồm như cũ.
– Công tử, đây là ngươi đánh cướp một cái tông môn sao?
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, bản thân hắn không quá để ý chuyện này!
Những người hắn đánh cướp bên trong Quảng Hàn Thiên Cung, đều là nhân vật thiên kiêu của các tông môn, có thể nói, toàn bộ thiên tài Duyện Châu, đều bị hắn đánh cướp một lần, thu hoạch không phong phú mới là lạ.
Chỉ là đến hiện tại, Bạch Nhạc cũng không cẩn thận đi coi những thứ này, lần này trở về liền đưa toàn bộ cho Tô Nhan xử lý.
– Tông môn tầm thường cũng không giàu có như thế.
Bạch Nhạc bật cười, thuận miệng nói:
– Linh thạch và linh dược, ngươi tự xử lý, nhưng tận mọi khả năng bồi dưỡng thực lực Thanh Vân Kỵ, bây giờ chúng ta không thiếu những thứ này, chuyển hóa thành thực lực, mới là chuyện quan trọng nhất.
– Còn những Linh Khí kia, cũng không nên vội lấy ra, mặc dù nơi đây không phải Duyện Châu, nhưng nếu tùy tiện lấy ra, lại rơi vào trong mắt người hữu tâm, cũng gần như là phiền phức.
– Vâng!
Tô Nhan gật đầu, hồi đáp nói.
– Đúng rồi, công tử, Huyết Ảnh Ma Tông phái người đến, nói muốn gặp công tử một chút.
Tô Nhan thoáng do dự một chút, rồi lại mở miệng lần nữa.
Ngày xưa Tô Nhan xuất thân từ Huyết Ảnh Ma Tông, mặc dù phản bội tông môn rời đi, lại bất đồng, nhưng cũng không có ai cắn chặt điểm này không tha, thậm chí Huyết Ảnh Ma Tông còn lợi dụng tầng quan hệ này tới lôi kéo làm quen, thử thăm dò mượn hơi Tô Nhan.
– Ồ?
Lông mày Bạch Nhạc hơi nhíu lại, lập tức hiểu ra, khóe miệng hắn hiện lên vẻ tươi cười:
– Xem ra, Vệ Phạn Dạ gây chuyện như thế, cũng khiến cho Huyết Ảnh Ma Tông có chút đứng ngồi không yên!
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, lúc này mới mở miệng nói:
– Gặp thì không cần, nhưng ngươi có thể chuyển cáo cho người của Huyết Ảnh Ma Tông biết, tuy ta là phủ chủ Thanh Châu, nhưng không có thành kiến đối với ma đạo! Chỉ cần bọn hắn không làm mấy việc như huyết tế… Ta sẽ đối xử bình đẳng với bọn họ như đệ tử chính đạo!
Chương 967: Khắp Nơi Phản Ứng (2)
Nếu lấy thân phận phủ chủ Thanh Châu tới giải quyết phiền phức bây giờ, dĩ nhiên phải bắt đầu từ cái thân phận này, chắc chắn phải xử lý công bằng mọi chuyện.
Trên đời này, vốn không có địch nhân vĩnh viễn!
Mặc dù Bạch Nhạc chán ghét việc làm của Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng những trận giết chóc kia, cũng đã tiêu hao gần hết sự tức giận trong lồng ngực đi, chỉ cần Huyết Ảnh Ma Tông không làm những chuyện như huyết tế nữa, tự nhiên hắn sẽ không ăn thua đủ cùng Huyết Ảnh Ma Tông.
Đến tột cùng sau này là địch hay bạn, vậy phải phân tình huống thảo luận mới được.
Huống chi, trước đó Bạch Nhạc đã từng nói với Bạch Cốt phu nhân, cuối cùng sẽ có một ngày, để cho thế giới biết ta là ai!
Lời này cũng không phải là tùy tiện nói ra, muốn làm được điểm này, không chỉ tăng thực lực của mình lên, mà còn phải có thế lực cường đại mới được.
Bạch Nhạc cũng không quyết ý bỏ qua cái thân phận Yến Bắc Thần này!
Từ đó, lúc cần thiết, chỉnh đốn ma đạo một lần nữa, cũng không phải không thể!
Bạch Nhạc từng nói, tu ma là vì nói cho thế nhân, cái gì gọi là ma!
Như vậy đối với hắn mà nói, thanh tẩy Ma Đạo, để mình quy định tiêu chuẩn và quy tắc ma tu một lần nữa, mới là biện pháp chân chính thực hiện lời hứa hẹn này.
Bất kể là liên hệ cùng Bạch Cốt phu nhân, hay là bây giờ đối mặt Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Nhạc cũng đều ôm tâm tư này.
Chỉ là, những chuyện này đều là sự tình về sau, hiện tại nói, cũng chỉ là giai đoạn chuẩn bị.
Nếu như nói đến tổng thể, như vậy những cử động hiện tại, cũng chỉ là đặt một … hai … quân cờ mà thôi.
Đối với Bạch Nhạc, hảo hảo bồi dưỡng Thanh Vân Kỵ, phát triển nội tình Thanh Châu, mới là chuyện quan trọng nhất.
– Công tử yên tâm, ta biết nên làm như thế nào.
Tô Nhan gật đầu, đáp ứng nói.
Tô Nhan theo Bạch Nhạc lâu như vậy, không dám nói hiểu toàn bộ tâm tư Bạch Nhạc, nhưng ít nhất cũng có thể lý giải bảy tám phần, thực tiễn, tự nhiên không có nghi vấn gì.
– Đúng rồi, Vệ Phạn Dạ đã rời khỏi Thất Tinh Tông, chúng ta có cần… hay không.
Tô Nhan tự tay làm một động tác cắt cổ, trong mắt hiện lên một tia sát khí, lạnh lùng hỏi.
Mặc dù Vệ Phạn Dạ mạnh, nhưng cuối cùng cũng chỉ là Tinh Cung Cảnh mà thôi, chỉ có mấy người như vậy, lấy lực lượng bây giờ của Bạch Nhạc tại Thanh Châu, tự nhiên có cơ hội xuất thủ loại bỏ.
Phải biết rằng, nếu thật sự động thủ, họ còn có một Tiểu Bạch Giao đủ để lay động Tinh Hải lão tổ!
Mặc dù Tô Nhan chưa từng thấy tận mắt Tiểu Bạch Giao xuất thủ, nhưng trong lòng nàng biết rõ chuyện này.
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Chỉ sợ Vệ Phạn Dạ đang chờ ta xuất thủ!
Đối với điểm này, Bạch Nhạc nhìn vô cùng rõ ràng:
– Vệ Phạn Dạ đã chết qua một lần, sẽ không bất cẩn như vậy, nếu như không có chuẩn bị vẹn toàn, hắn sẽ không dễ dàng đến Thanh Châu khiêu khích, hiện tại xuất thủ… Sẽ chỉ là không duyên cớ bại lộ thân phận mà thôi!
– Động không bằng tĩnh, bây giờ đến lượt hắn vội vàng! Chúng ta chờ hắn ra chiêu là được.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia bình tĩnh, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Hiện tại thứ khiến ta thực sự lo lắng… Là Đạo Lăng Sơn!
Chuyến đi Đông Hải, cuối cùng Vân Mộng Chân phối hợp mình diễn cảnh như vậy, rốt cục đã lừa gạt tất cả mọi người, gieo xuống lừa dối to lớn! Đối với người khác, Vân Mộng Chân không cần giải thích cái gì, nhưng khi nàng trở lại Đạo Lăng Thiên Tông, vẫn có thể ngậm miệng không nói sao?
Cho dù mình đi rồi, thì đối với Vân Mộng Chân mà nói, cục diện rối rắm này cũng đồng nghĩa với vô cùng vô tận phiền phức!
– Đại nhân, có người của Càn Khôn Thương Hội, tự xưng là bạn cũ của ngài, đến đây cầu kiến!
Bạch Nhạc đang nói chuyện cùng Tô Nhan, liền có người tới trước Thanh Châu Phủ hồi bẩm.
Càn Khôn Thương Hội?
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, liền phản ứng lại, trước đây ở thời điểm then chốt, hắn đã lấy một viên Uẩn Tinh Đan từ Càn Khôn Thương Hội, lúc này mới thuận thế đột phá.
Lúc trước Bạch Nhạc đã từng đáp ứng, cho Càn Khôn Thương Hội di chuyển đến Thanh Châu.
Chỉ sợ hiện tại đối phương cũng vì thế mà tìm tới cửa.
Đương nhiên, sẽ không đơn giản như vậy.
Phía sau Càn Khôn Thương Hội có bóng dáng của hoàng tử Đại Càn Vương Triều, nếu như ai cho rằng đây chỉ là một cái thương hội đơn thuần, vậy cũng quá ngây thơ rồi.
Bây giờ khắp nơi tràn ngập lời đồn, nếu Càn Khôn Thương Hội không thu được chút gì, sợ là sẽ không ai tin tưởng.
Như vậy, dưới tình huống này tới gặp mình, có thể là ẩn chứa thâm ý.
Nghĩ vậy, khóe miệng Bạch Nhạc không khỏi hiện lên vẻ tươi cười:
– Có ý tứ, hiện tại cái Thanh Châu Phủ này của ta, càng ngày càng náo nhiệt, cũng tốt… thế nhưng, không cần dẫn người tới đây, để hắn chờ ở phủ thành chủ đi.
Bạch phủ là nơi riêng tư, xưa nay Bạch Nhạc không muốn dẫn những người tạp nham tới Bạch phủ, ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của Bạch Thanh Nhã.
Bạch Nhạc dẫn theo Tô Nhan, rất nhanh đã đi đến phủ thành chủ, nhìn thấy dáng người quen thuộc của Kim Tam Bàn.
Mặc dù đã đợi gần một canh giờ, nhưng khi nhìn thấy Bạch Nhạc, Kim Tam Bàn vẫn lập tức nhảy dựng lên, mặt đầy nụ cười hành lễ nói:
– Bạch phủ chủ, mạo phạm quấy rầy, xin ngài đừng trách.
Chương 968: Càn Khôn Thương Hội
– Kim tam gia, ngài là thần tài, ai dám trách móc?
Khóe miệng Bạch Nhạc lộ ra vẻ tươi cười, tùy ý trêu ghẹo nói.
– Haiz, không dám, Bạch phủ chủ, ngài mà cứ gọi như thế, ta sẽ lập tức đi ra ngoài! Ngài cứ gọi ta là Tam Bàn là được.
Cái đầu Kim Tam Bàn rung như trống lắc, vội vàng xua tay nói.
Bạch Nhạc mỉm cười, không trêu cợt hắn nữa, tùy ý ngồi ở bên cạnh:
– Ngồi đi, ngươi từ xa chạy tới, dù thế nào ta cũng nên tận tình nghĩa chủ nhà một chút, tình cảm trước đây, ta còn nhớ rất rõ đây này.
Trước đó ở trên đấu giá hội, bất kể Kim Tam Bàn có tính toán gì, nhưng khi người của Bạch Cốt Thần Giáo xuất thủ với hắn, Kim Tam Bàn đã đứng ra ngăn cản đối phương!
Chỉ bằng điểm này, Bạch Nhạc đã nợ hắn một phần tình cảm.
– Không dám, bảo vệ khách nhân ở đấu giá hội an toàn, là việc chúng ta phải làm.
Kim Tam Bàn xua tay, lập tức mở miệng nói:
– Bạch phủ chủ, ta không vòng vèo nữa, lần này ta đến, là muốn dời Càn Khôn Thương Hội đến Thanh Châu, người xem?
Đây là chuyện lúc trước Bạch Nhạc đã đáp ứng qua, nhưng Kim Tam Bàn lại không nói chữ nào, phần tâm tư này, thật làm người ta cảm thán.
Thế nhưng, Bạch Nhạc vốn không có ý tứ làm khó hắn, thuận miệng liền đáp ứng:
– Ngươi yên tâm, chuyện ta đã đồng ý, ta sẽ không đổi ý! Huống chi, dời thương hội đến Thanh Châu, đối với Thanh Châu mà nói, cũng là chuyện tốt, ta có lý do gì cự tuyệt.
– Đa tạ Bạch phủ chủ!
Nghe thấy Bạch Nhạc đồng ý, Kim Tam Bàn nhất thời vui mừng.
– Đây là Tô Nhan, chắc ngươi cũng đã nghe nói qua, bình thường tất cả sự vụ Thanh Châu, đều do nàng phụ trách, chuyện này ngươi liên hệ với nàng là được.
Bạch Nhạc chỉ chỉ Tô Nhan, nhẹ giọng nói.
– Bái kiến Tô cô nương!
Kim Tam Bàn khẽ khom người, hành lễ với Tô Nhan lần nữa, thái độ vô cùng cung kính.
Chứng kiến cảnh này, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút buồn cười, hiện tại Bạch Nhạc vẫn nhớ, trước đây Lục Yên Nhiên và hắn gặp Kim Tam Bàn lần đầu tiên, Lục Yên Nhiên đã nói qua, con mắt gia hỏa này không thành thật, nhưng hôm nay đối mặt Tô Nhan, nào có thể nhìn ra nửa điểm manh mối.
– Kim lão bản không cần đa lễ như vậy, sự tình công tử phân phó, tự nhiên ta sẽ dụng tâm đi làm.
Tô Nhan nhẹ nhàng đáp một câu.
– Tốt rồi, lời khách sáo đã nói xong, chúng ta nói chính sự đi.
Bạch Nhạc khoát tay, lập tức nhìn chằm chằm Kim Tam Bàn, nhếch miệng nở một nụ cười, nhẹ giọng nói:
– Tam Bàn, ngươi lựa chọn thời điểm tràn ngập lời nói bóng gió như vậy đến Thanh Châu tìm ta, chỉ sợ không đơn giản là dời thương hội tới như vậy đi?
Cái gì mà muốn dời Càn Khôn Thương Hội tới, nghe quang minh chính đại, giống như là chính sự, nhưng trên thực tế, trong lòng Bạch Nhạc lại vô cùng rõ ràng, chuyện đó chỉ là một cái cớ mà thôi, tối đa xem như là lời khách sáo.
Nghe Bạch Nhạc nói xong, sắc mặt Kim Tam Bàn hơi rùng mình, nhưng cũng không tiếp tục dấu giếm, mà tự mở miệng nói:
– Bạch phủ chủ minh giám, lần này ta đến, xác thực là còn một việc, muốn đàm luận cùng ngài.
Không đợi Bạch Nhạc đặt câu hỏi, Kim Tam Bàn đã nhẹ giọng nói:
– Thất hoàng tử Đại Càn Hoàng Triều, vấn an ngài!
Ngô Uyên!
Con ngươi Bạch Nhạc chợt co rụt lại, lúc này mới hiểu ra.
Sau khi Chu Đông Dương chết, người đến Duyện Châu tiếp nhận vị trí phủ chủ này chính là Thất hoàng tử Ngô Uyên, hơn nữa cũng coi như có duyên gặp mặt mình một lần, đương nhiên, khi đó mình lấy thân phận Yến Bắc Thần xuất hiện.
Ban đầu chỉ nghe nói phía sau Càn Khôn Thương Hội có hoàng tử Đại Càn Vương Triều chống đỡ, bây giờ xem ra, người sau lưng, chính là vị Ngô Uyên này.
Hơn nữa, trước đây mình từng lấy thân phận Yến Bắc Thần, đánh qua một trận với hắn.
Bây giờ nghe đồn mình chính là Yến Bắc Thần, Ngô Uyên mượn cơ hội thăm dò, hoặc là mượn hơi, chỉ sợ không thể coi là bất ngờ.
Bạch Nhạc liếc mắt nhìn Kim Tam Bàn, thong thả mở miệng nói:
– Bây giờ có lời đồn nói, ta có quan hệ cùng Yến Bắc Thần, Thất hoàng tử kết giao với ta ở thời điểm này, không sợ tình ngay lý gian sao?
– Bạch phủ chủ nói giỡn.
Hiển nhiên Kim Tam Bàn đã sớm chuẩn bị vấn đề này, tự nhiên nói:
– Không nói đến lời đồn có phải thật hay không, Bạch phủ chủ đừng quên, Đại Càn Vương Triều chúng ta không cấm ma tu, buổi đấu giá của chúng ta cũng không nhằm vào ma tu, chỉ cần là tu hành giả, đều được đối xử bình đẳng.
Bản thân lời này có ý tứ.
Ý vị này là, chẳng những Ngô Uyên biết lời đồn, hơn nữa, càng hy vọng lời đồn là thật, hiện tại loại lấy lòng này, có một bộ phận rất lớn, là lấy lòng Yến Bắc Thần.
Đương nhiên, Bạch Nhạc hiểu ý tứ trong đó, nhưng không thể thừa nhận chuyện này.
– Tam Bàn nói giỡn, lời đồn cũng chỉ là lời đồn mà thôi, chưa đủ để tin!
Bạch Nhạc dừng một chút, tiếp tục nói:
– Bạch mỗ thân là phủ chủ Thanh Châu, tự nhiên nghe theo luật pháp Đại Càn Vương Triều, đối xử bình đẳng với tu hành giả, sẽ không kỳ thị ma tu.
– Bạch phủ chủ nói phải!
Kim Tam Bàn nghe thế, con mắt hơi sáng ngời, lúc này nói theo.
Những lời này, nghe lên không có gì, nhưng trên thực tế, đã lộ ra rất nhiều ý tứ.
Chương 969: Chỗ Tốt Cùng Thăm Dò
Đầu tiên, mặc dù Bạch Nhạc phủ nhận có quan hệ cùng Yến Bắc Thần, nhưng ngoài mặt lại nói không có ác ý với ma tu, đây cũng có nghĩa là, coi như hắn thật sự có quan hệ cùng Yến Bắc Thần, cũng không tính là sự tình gì lớn.
Còn cái gọi là tuân thủ luật pháp Đại Càn Vương Triều, thực ra là một loại hồi đáp với lời vấn an của Ngô Uyên!
Ngô Uyên là Thất hoàng tử Đại Càn Vương Triều, như vậy, Bạch Nhạc tuân thủ luật pháp Đại Càn Vương Triều, liền là tôn trọng thân phận và ý kiến của Ngô Uyên, bản thân chuyện này là cho thấy một loại thái độ.
– Nghe danh Thanh Vân Kỵ đã lâu, lần này cũng có phúc phận tận mắt thấy phong thái Thanh Vân thiết kỵ, chỉ là có đôi lời không biết có nên nói hay không?
Kim Tam Bàn hơi ôm quyền, lập tức mở miệng nói.
– Ồ? Xin lắng nghe!
Chân mày Bạch Nhạc hơi nhíu lại, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Cái gọi là muốn làm việc tốt trước phải có công cụ tốt! Tuy Thanh Vân Kỵ xuất sắc, nhưng khôi giáp, binh khí của bọn họ thực sự có chút kém!
Kim Tam Bàn lắc đầu, vẻ mặt tiếc hận nói:
– Không dối gạt Bạch phủ chủ, ta từng có may mắn gặp Ngự Lâm Quân ở Ung Châu, nếu bàn về quân dung, chưa chắc đã mạnh hơn so với Thanh Vân Kỵ, nhưng nếu đánh nhau, ta dám nói, Thanh Vân Kỵ có gấp năm lần binh lực cũng chưa chắc có thể thắng.
Nói một vòng, đến đây, Kim Tam Bàn mới trở lại vấn đề chính:
– Thất hoàng tử nói, vài ngày trước, luyện khí đại sư chuyên môn chế tạo khôi giáp binh khí cho Ngự Lâm Quân đã nói chuyện rất vui vẻ với hắn, không biết Bạch phủ chủ có hứng thú, chọn mua một nhóm khôi giáp và binh khí cho Thanh Vân Kỵ hay không?
Nghe thế, tinh thần Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên rung lên.
Có đi có lại, coi như mình có thiện ý hồi báo với Ngô Văn Uyên và Đại Càn Vương Triều, đối phương cũng tung táo ngọt với mình.
Bây giờ Thanh Vân Kỵ đã rất mạnh, giả sử có thể thay một nhóm khôi giáp và binh khí như thế, tất nhiên chiến lực sẽ có thể tăng lên gấp đôi, đến lúc đó, Thanh Vân Kỵ được trang bị đến tận răng, mới có thể bộc phát ra chiến lực khiến thiên hạ chấn kinh.
– Có hứng thú, đương nhiên là có hứng thú, chỉ không biết…Bản phủ có mua nổi thứ tốt như thế hay không!
Chân mày Bạch Nhạc hơi nhếch lên, thong thả mở miệng nói.
– Nghe nói Thanh Vân Kỵ có ba ngàn người, như vậy coi như là chín trăm vạn linh thạch đi.
Ban đầu Bạch Nhạc cho rằng đối phương sẽ nhượng bộ trên phương diện này, nhưng không ngờ, Kim Tam Bàn chỉ cười tủm tỉm nói:
– Đương nhiên, quý thì sẽ đắt tiền một chút, nhưng tuyệt đối có giá trị của nó! Bạch phủ chủ, cơ hội như này khó có được, nếu như bỏ qua… Không biết lần tiếp theo sẽ là lúc nào, lấy thân phận của Bạch phủ chủ, muốn kiếm chút linh thạch, chắc chắn sẽ có biện pháp mà.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc hơi động, rốt cuộc lúc này mới hiểu ý tứ của đối phương.
Nếu như so với tưởng tượng của mình, tâm tư của Ngô Văn Uyên càng thâm trầm hơn!
Bán cho mình một nhóm khôi giáp như thế, tự nhiên là lấy lòng, cũng là thăm dò.
Chỉ dựa vào tài lực của một vị phủ chủ Thanh Châu, tự nhiên không mua nổi khôi giáp và binh khí Ngự Lâm Quân mới trang bị, thế nhưng nếu là Yến Bắc Thần vừa mới cướp đoạt hơn phân nửa thiên kiêu Duyện Châu, khả năng sẽ chống đỡ được.
Chỗ tốt như vậy đặt trước mặt, có muốn hay không, cũng chỉ là một ý niệm!
Chỉ cần mua nhóm khôi giáp và binh khí này, là gần như Ngô Văn Uyên có thể xác định, mình có quan hệ cùng Yến Bắc Thần.
Trên thực tế, người Ngô Văn Uyên muốn lấy lòng, cũng chỉ là Yến Bắc Thần, mà không phải là phủ chủ Thanh Châu như mình.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc liền hiểu ra, ánh mắt hơi ngưng lại, lập tức mở miệng nói:
– Việc này, để ta suy tính một chút.
– Chuyện này hiển nhiên!
Kim Tam Bàn gật đầu, giống như không có cân nhắc qua những thứ này, tùy ý hồi đáp, trên mặt luôn tràn đầy nụ cười.
Nói xong chuyện, Kim Tam Bàn cũng rất thức thời, nhanh chóng cáo từ rời đi.
– Chín trăm vạn linh thạch, mập mạp chết bầm này cũng thực có can đảm há mồm!
Chờ Kim Tam Bàn rời đi, lúc này Tô Nhan mới căm giận mắng.
Bạch Nhạc khoát tay, nhẹ giọng nói:
– Chín trăm vạn linh thạch, ba nghìn bộ, chia đều xuống, cũng không quá nhiều! Huống chi, mục đích chân chính của hắn, chỉ là thăm dò giữa ta và Yến Bắc Thần, đến tột cùng có quan hệ hay không mà thôi.
Không phải Bạch Nhạc không thanh toán được chín trăm vạn linh thạch, mà là nếu trả, vậy chẳng khác gì âm thầm thừa nhận thân phận, được mất trong này, vẫn cần hắn cẩn thận cân nhắc một chút.
– Vậy thì trực tiếp cự tuyệt hắn!
Lúc này Tô Nhan mở miệng nói.
– Không vội!
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Trước tiên ngươi kéo dài thời gian với hắn, chúng ta nhìn thế cục một chút lại nói.
Đột nhiên muốn bán cho mình nhiều khôi giáp và binh khí như vậy, có lẽ Ngô Văn Uyên sẽ không giả bộ, thậm chí có thể cam đoan mình sẽ mua, bản thân chuyện này liền không đơn giản, Bạch Nhạc tin tưởng, rất nhanh Ngô Văn Uyên sẽ có hậu chiêu.
Đến lúc ấy, mới thật sự là thời điểm quyết định có muốn ngầm thừa nhận thân phận hay không.
Chỉ là, chờ bị động như vậy cũng không phải là chuyện tốt.
Chương 970: Chỗ Tốt Cùng Thăm Dò (2)
Trong lúc nhất thời, đột nhiên ánh mắt Bạch Nhạc hiện lên một đạo tinh mang.
Sau khi đi ra khỏi phủ thành chủ, dường như Kim Tam Bàn đã quên chuyện này, trong mấy ngày kế tiếp, cũng không có đề cập qua nữa.
Muốn tạo thanh thế lớn tại Thanh Châu cần cử hành các buổi đấu giá cỡ lớn, hơn nữa, ở trên đấu giá hội bất kể là đệ tử Huyền Môn, hay là ma tu đều phải đối xử bình đẳng, chỉ nhìn ai ra giá cao hơn.
Trng mấy ngày ngắn ngủi, chuyện Càn Khôn Thương Hội tiến nhập Thanh Châu, cũng đã sôi sùng sục, đặc biệt là cái quy tắc không giới hạn ma tu của Càn Khôn Thương Hội kia, càng làm cho toàn bộ Thanh Châu rung động.
Ai cũng biết loại chuyện như vậy, tất nhiên là phải được vị phủ chủ Thanh Châu này cho phép.
Nhưng Bạch Nhạc vốn xuất thân Huyền Môn, lại là khách khanh Thất Tinh Tông, dưới loại tình huống này, còn bằng lòng điều kiện như thế, thái độ cũng rất đáng giá để nghiền ngẫm.
– Đầu tháng bảy, chính là thời gian cử hành buổi đấu giá, cách hôm nay cũng chỉ còn nửa tháng!
Trần Kiếm Phong chậm rãi mở miệng nói.
Ban đầu chuyện này, vốn không có quan hệ với bọn họ, nhưng hôm nay, đối với Vệ Phạn Dạ mà nói, hiển nhiên là một cơ hội.
– Hay cho một Ngô Văn Uyên!
Vệ Phạn Dạ cười lạnh một tiếng, hờ hững mở miệng nói:
– Nếu hắn muốn đổ thêm dầu vào lửa, chúng ta sẽ thành toàn hắn, sẽ động thủ cùng ngày đấu giá!
– Phàn Dạ, nghĩ lại!
Nghe Vệ Phạn Dạ nói vậy, Trần Kiếm Phong có chút bất an khuyên lơn.
– Trần trưởng lão, chúng ta đã không có đường lui!
Trong mắt Vệ Phạn Dạ lộ ra một đạo tinh mang, trầm giọng nói:
– Bất kể như thế nào, lần này ta cũng phải vạch trần khuôn mặt thật của Bạch Nhạc, trước khi đại hội Đạo Môn bắt đầu, phải đoạt lại Côn Ngô Kiếm, đưa lên Đạo Lăng Sơn!
Trần Kiếm Phong yên lặng trong chốc lát, nhìn thấy Vệ Phạn Dạ kiên quyết như thế, cuối cùng cũng vô pháp ngăn lại.
Lấy sự kiêu ngạo của Vệ Phạn Dạ, lần thất bại tại Quảng Hàn Thiên Cung, có thể nói tâm ma, chỉ có tự tay tìm ra Yến Bắc Thần, thậm chí tự tay bóp chết đối phương, mới có thể khiến cho hắn trừ bỏ cái tâm ma này!
Hơn nữa, trừ cái đó ra, chém giết Yến Bắc Thần mang đến chỗ tốt, cũng đủ làm cho bất luận kẻ nào mạo hiểm.
Huống chi, lần thất bại trước đó, cũng làm cho Vệ Phạn Dạ thân bại danh liệt, bây giờ, Vệ Phạn Dạ cần một trận đại thắng để vãn hồi danh dự của chính mình!
Hiện tại đến Thanh Châu như là tên đã lên dây, không bắn không được.
Chỉ là, đến tột cùng trận chiến này có thể nắm chắc được bao nhiêu phần, bây giờ, cho dù là hắn cũng có chút không rõ.
Đến tột cùng trong tay Vệ Phạn Dạ còn nắm bài gì, hắn căn bản không biết gì cả.
Chuyện duy nhất có thể làm hiện tại, chính là theo Vệ Phạn Dạ, dùng hết khả năng tính toán, gắng giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất.
Chỉ là, cục diện hiện tại của Thanh Châu càng ngày càng phức tạp, không đến một khắc cuối cùng, sợ là không ai có thể đoán được kết cục.
Bóng đêm yên tĩnh phủ xuống!
Ban đêm ở Huyết Ảnh Ma Tông vẫn có vẻ hơi huyên náo, trên thực tế, sau khi mở lại sơn môn, ngoài thân phận ma tu ra, Huyết Ảnh Ma Tông ở Thanh Châu, cũng đã không khác các tông môn khác quá nhiều.
Hơn nữa, so với đệ tử chính đạo, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông càng có vẻ tự do hơn.
– Mộ Dung, tiểu tử ngươi được lắm! Cũng chỉ có ngươi mới tìm được loại mỹ nữ này, thế nhưng nghe nói, ngươi có va chạm với vị phủ chủ Thanh Châu kia!
Một đám người ngồi uống rượu quanh đống lửa, bên cạnh còn có mấy nữ tử, cẩn thận tiếp rượu.
Dưới ánh lửa, sắc mặt những nữ nhân này có vẻ hơi tái nhợt, nhưng vẫn có thể nhìn ra được phần xinh đẹp kia.
Mặc dù không dám nói là khuynh quốc khuynh thành, nhưng những người này đều được xem là mỹ nữ khó tìm.
Mộ Dung Thiên Kiếm bưng bầu rượu, đắc ý nói:
– Không phải ta nói khoác với các ngươi, nhưng chút chuyện nhỏ này tính là gì? Cho dù Mộ Dung gia không ở đây, Mộ Dung Thiên Kiếm ta cũng vẫn thoải mái, riêng về mặt sống phóng túng, mọi người cứ việc tìm ta là được.
Mộ Dung Thiên Kiếm dừng một chút, tiếp tục nói:
– Về phần Bạch Nhạc, cho dù hắn có năng lực lớn hơn nữa, chẳng lẽ còn có thể đến tông môn chúng ta, bắt ta đi hay sao? Cùng lắm cũng chỉ có vài phần dáng vẻ nhóc con miệng còn hôi sữa mà thôi.
– Quả nhiên là người tốt không sống lâu, tai họa để lại ngàn năm!
Ngay tại thời điểm Mộ Dung Thiên Kiếm vừa nói xong, phía sau lập tức xuất hiện một thân ảnh mặc thanh y, khóe miệng lộ ra một tia đùa cợt, cứ như vậy xuất hiện ở nơi này, dưới ánh lửa, nụ cười này càng có vẻ băng lãnh.
Oanh!
Trong nháy mắt nghe được thanh âm này, đầu Mộ Dung Thiên Kiếm giống như lập tức nổ tung, từng giọt mồ hôi lạnh trên trán không ngừng rơi xuống, thậm chí khiến cho hắn có một loại cảm giác tuyệt vọng khủng bố!
Mặc dù lâu rồi chưa thấy đối phương, nhưng chỉ dựa vào thanh âm này, hắn cũng có thể đoán được thân phận đối phương!
Yến Bắc Thần!
Lúc trước hắn tràn ngập sợ hãi Yến Bắc Thần, bây giờ Yến Bắc Thần danh chấn thiên hạ, áp lực mang đến càng không cần phải nói.
Vù vù!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










