- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 92 : Lần này đến, chỉ vì giết người (c911-c920)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 92 : Lần này đến, chỉ vì giết người (c911-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Lần này đến, chỉ vì giết người
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 912: Hai con đường, tự ngươi chọn
Một trảo vừa rồi, trên người Ẩn Tâm cũng đã bị lợi trảo Tiểu Bạch Giao của cào ra không ít vết thương.
Bây giờ bị ném xuống, đối mặt với Vân Mộng Chân đã kịp chuẩn bị, dĩ nhiên nàng càng không có chỗ để phản kháng.
Tự tay lau sạch một chút vết máu trên khóe môi, Ẩn Tâm cười nhạt, không nói một lời.
– Giao giải dược ra, ta tha cho ngươi một mạng!
Trong mắt lộ ra ánh sáng lạnh, Vân Mộng Chân lành lạnh mở miệng nói.
– Vân Mộng Chân, ngươi nghe nói sát thủ dùng độc còn giải dược theo người lúc nào thế?
Khinh thường nhìn Vân Mộng Chân, Ẩn Tâm ngạo nghễ mở miệng.
Nàng là sát thủ, hơn nữa còn là Sát Thủ cấp cao nhất, ám sát là mục tiêu duy nhất của nàng, còn cứu người… Loại chuyện này, xưa nay không ở trong phạm vi suy nghĩ của nàng.
Mặc dù lần này ra tay đá phải tấm sắt, không thể giết chết Vân Mộng Chân.
Nhưng trong mắt nàng, tất nhiên Yến Bắc Thần dám dùng mạng cứu Vân Mộng Chân, vậy thì chết đi thôi.
Nàng không có chút thương hại nào.
– Grào!
Nghe được Ẩn Tâm trả lời, Tiểu Bạch Giao lập tức giận dữ, lần nữa gầm thét uy hiếp.
Nhưng với uy hiếp này, Ẩn Tâm cũng không nhúc nhích chút nào:
– Không cần uổng phí sức lực, ngươi từng thấy sát thủ sợ chết à? Tất nhiên dám ra tay với ngươi, ta đã không định còn sống rời đi.
Trong mắt lộ ra khinh thường, Ẩn Tâm nói những lời này chắc như đinh đóng cột!
Làm một sát thủ, nàng đã sớm không để sinh tử ở trong lòng, càng sẽ không chịu bất kỳ uy hiếp gì.
Đối mặt với sự cứng rắn của Ẩn Tâm, đổi lại người khác có thể đã tuyệt vọng.
Nhưng người hiện tại nàng đối mặt lại là Vân Mộng Chân.
– Sát thủ chưa chắc sẽ mang giải dược bên người nhưng rõ ràng biết hạ độc gì, có biện pháp nào có thể giải độc.
Nhìn chằm chằm Ẩn Tâm, Vân Mộng Chân bình tĩnh mở miệng:
– Ta biết ngươi nhất định có cách giải độc, hoặc là ít nhất là… áp chế độc tính! Cho nên vấn đề chỉ là làm thế nào cạy miệng ngươi ra mà thôi.
– Ngươi có thể thử xem!
Cười lạnh một tiếng, Ẩn Tâm chưa phủ định lời của Vân Mộng Chân nhưng lại vẫn xem thường như cũ.
Thân là sát thủ, từ ngày bước vào chuyến đi này, đầu tiên nàng phải học làm thế nào thừa nhận đủ loại áp lực, thậm chí là dằn vặt.
Đến lúc cần, nàng nhất định phải ngậm chặt miệng, dù là một chữ cũng không thể tiết lộ.
Cho dù là cái chết hay là đủ loại cực hình, nàng chắc chắn có thể thản nhiên thừa nhận.
Cho nên tất nhiên nàng không sợ Vân Mộng Chân uy hiếp.
– Ngươi nói ngươi là sát thủ, nhưng sát thủ giết người chỉ vì quyền lợi.
Vân Mộng Chân hơi nhíu mày tiếp tục nói:
– Cho dù thế lực hoặc người sau lưng ngươi là ai, giết chết Yến Bắc Thần đối với các ngươi đều không có bất kỳ ý nghĩa gì! Thậm chí có thể sẽ mang đến tai họa ngập đầu.
– Thánh nữ muốn uy hiếp chúng ta à?
Khinh miệt nhìn Vân Mộng Chân, Ẩn Tâm thản nhiên mở miệng:
– Dù Đạo Lăng Thiên Tông cường đại nhưng cũng không phải không gì không làm được.
Huống chi hiện tại Đạo Lăng Thiên Tông… Nếu thánh nữ đã không phục, có thể thử ra tay một lần.
Tổ chức sát thủ lợi hại chân chính đều tự có phương thức sinh tồn và đất đai của mình, vĩnh viễn tồn tại ở trong âm u.
Cho dù là Đạo Lăng Thiên Tông ở thời kỳ đỉnh phong trước đây căn bản cũng không có khả năng hoàn toàn diệt trừ đối phương, chứ đừng nói là hiện tại.
– Có thể Đạo Lăng Thiên Tông không làm được nhưng không có nghĩa là sẽ không có người khác có thể làm được.
Đối mặt với lời trào phúng của Ẩn Tâm, Vân Mộng Chân vẫn có vẻ vô cùng bình tĩnh, nhàn nhạt mở miệng nói.
Ẩn Tâm hơi khựng lại, lời này để cho nàng sợ hãi kinh sợ trong lòng!
Dường như lời này của Vân Mộng Chân có ý riêng!
Có khả năng nhất là đã chạm tới cấm kỵ không ai dám đụng vào… Thông Thiên Ma Quân!
Trong lúc nhất thời, trong lòng Ẩn Tâm sinh ra vô số ý niệm trong đầu.
Rõ ràng Yến Bắc Thần là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, nhưng hôm nay chẳng những Vân Mộng Chân không giết hắn, ngược lại còn cứu hắn.
Bản thân nàng cũng rất kỳ quái.
Phải biết rằng, trước đó nếu như không phải Bạch Nhạc liều mình cứu giúp, bây giờ người ngã xuống sẽ là Vân Mộng Chân.
Quan hệ giữa hai người có vấn đề rất lớn.
Trừ khi…
Không đợi Ẩn Tâm tiếp tục suy nghĩ, Vân Mộng Chân đã tiếp tục nói:
– Nếu như Yến Bắc Thần chết, ta cam đoan ngươi cũng sẽ chết.
Hơn nữa chết đến một chút vết tích cũng sẽ không lưu lại.
Lúc rời khỏi nơi này, ta sẽ truyền ra tin tức nói là ngươi đánh lén giết chết Yến Bắc Thần, đồng thời cướp đi Côn Ngô Kiếm!
– Tin tưởng ta! Cho dù sau lưng ngươi là thế lực nào bọn họ cũng không phải Thông Thiên Ma Quân, càng không gánh nổi Côn Ngô Kiếm!
– …
Nhìn Vân Mộng Chân, Ẩn Tâm rất rõ ràng đối phương nói thật.
Mà lại nói nghiêm túc không gì sánh được, không phải có lẽ mà là nhất định sẽ làm như vậy.
– Người mà các ngươi muốn giết là ta.
Chỉ cần giết chết ta, các ngươi không sợ trả bất cứ giá nào! Bởi vì toàn bộ thế giới Địa Hạ đều sẽ vì vậy mà sôi trào.
Các ngươi không sợ đối mặt với Đạo Lăng Thiên Tông đuổi giết, giết chết ta đồng nghĩa với lợi ích to lớn.
– Nhưng giết chết Yến Bắc Thần lại khác!
Chương 913: Hai con đường, tự ngươi chọn (2)
Vân Mộng Chân bình tĩnh nói:
– Giết chết hắn, các ngươi không được bất kỳ chỗ tốt gì, thậm chí còn có thể phải trả cái giá thật lớn… Mà chỗ ngươi có thể có được chẳng qua chỉ là một hơi thở mà thôi.
– Ngươi là sát thủ.
Từ trước tới giờ sát thủ không làm việc theo cảm tính, chỉ biết cân nhắc quyền lợi!
Chậm rãi thở ra một hơi, Vân Mộng Chân bình tĩnh nhìn Ẩn Tâm, cuối cùng nói rằng:
– Cứu sống hắn! Ta có thể bảo đảm thả ngươi an toàn rời đi, coi là chưa từng xảy ra chuyện gì! Ngươi còn có thể lại tiếp tục tìm cơ hội ra tay với ta.
Chuyện này với các ngươi mà nói, không có bất kỳ tổn thất nào!
– Đương nhiên, ngươi cũng có thể từ chối! Thử xem, chuyện ta vừa nói có thể biến thành sự thật không!
– Hai con đường, đều mở ở trước mặt ngươi… Tự ngươi chọn đi.
Trên Đông Hải.
Sắc mặt Nguyệt Lâm Tiên vô cùng khó coi.
Một luồng thần hồn kia bị chém rụng cũng có nghĩa là cắt đứt hy vọng hắn bằng cách này khống chế Quảng Hàn Thiên Cung để phá cục.
Chỉ bằng vào bản thân hắn, cho dù thế nào cũng không có khả năng chiến thắng ba vị cường giả Tinh Hải Cảnh.
Hơn nữa, trong này thật sự tồn tại thực lực cũng không kém Đạp Thiên Ma Quân hắn.
Một nước đi nhầm, cả bàn đều thua!
Hai người Yến Bắc Thần và Vân Mộng Chân đều quá nhiều biến số!
Vạn vật dễ tính, lòng người khó dò.
Cho dù tới bây giờ, Nguyệt Lâm Tiên cũng vẫn khó có thể tin nổi hai người Vân Mộng Chân và Yến Bắc Thần làm sao lại liên thủ.
Điều này quả thực làm cho không ai có thể tưởng tượng ra.
Từ góc độ đại thế mà nói, lần này, hắn thực sự đã thua.
Nhưng nói cả bàn đều thua thì cũng chưa hẳn.
Nguyệt Lâm Tiên làm việc cho tới bây giờ đều suy nghĩ chu toàn.
Hắn không phải dân cờ bạc, cũng sẽ không đánh bạc toàn bộ tài sản tính mệnh được ăn cả ngã về không.
Chém giết Yến Bắc Thần, luyện hóa thành Bạch Cốt Hóa Thân, bản thân ở trạng thái lý tưởng nhất.
Dù có thể thất bại, cũng không có nghĩa là Nguyệt Lâm Tiên đã thật sự thất bại thảm hại.
Nhưng… Kể từ đó, trên thời gian, sẽ càng có vẻ gấp gáp.
Hải Thần Kích trong tay hắn đột nhiên nhoáng lên, thân hình Nguyệt Lâm Tiên chợt lui.
Trong mấy hơi thở, vậy mà mạnh mẽ tránh thoát ba người vây quanh.
– Các ngươi đều muốn Quảng Hàn Thiên Cung.
Vậy ta tặng cho các ngươi thì thế nào? Các ngươi ai có bản lĩnh thì cứ việc lấy đi.
Trong lúc nói chuyện, trên biển nổi lên sóng thần, Nguyệt Lâm Tiên ẩn thân trong sóng lớn, đột nhiên bỏ chạy về vị trí nguyện lực của Quảng Hàn Thiên Cung.
Tuy không có khả năng đánh bại đối phương, nhưng ở trên Đông Hải này, Nguyệt Lâm Tiên muốn đi thì không ai có thể ngăn lại.
Nói một câu Đông Hải vô địch, với Nguyệt Lâm Tiên mà nói cũng không quá khoa trương.
– Đuổi theo!
Trong mắt lộ ra sát cơ, Bạch Cốt phu nhân lành lạnh mở miệng nói.
Nhưng lần này, cũng không ai trả lời nàng, Đạp Thiên Ma Quân đến mắt cũng không nháy một cái trực tiếp đáp xuống Quảng Hàn Thiên Cung, hoàn toàn không có ý đuổi theo Nguyệt Lâm Tiên.
Đối với hắn mà nói, hắn đây nơi này là vì quyền lợi!
Đồng ý chỗ tốt của Thu Âm Phong lão tổ và Bạch Cốt phu nhân cũng vẻn vẹn chỉ đồng loạt ra tay đánh bại Nguyệt Lâm Tiên, cũng không bao gồm tiếp tục đuổi giết Nguyệt Lâm Tiên.
Trên thực tế cho dù hắn nguyện ý thì trên Đông Hải này muốn thật sự chém giết Nguyệt Lâm Tiên cũng quá trắc trở.
Ngược lại, chiếm giữ vị trí ở Quảng Hàn Thiên Cung, nghĩ cách khống chế Quảng Hàn Thiên Cung mới càng mê người.
Huống chi, dù không nói đến tất cả những thứ này, chỉ bằng Thánh nữ Đạo Lăng và truyền nhân Ma Quân đều ở trong này cũng đủ làm cho chuyến đi này của hắn không tệ.
Không chỉ Đạp Thiên Ma Quân, trên thực tế Âm Phong lão tổ cũng đồng dạng không nhúc nhích chút nào.
Mí mắt giật giật, Bạch Cốt phu nhân cũng hiểu được, chỉ bằng một mình nàng thì cũng không dám đuổi theo Nguyệt Lâm Tiên.
Nhưng dù ép lui Nguyệt Lâm Tiên hết giận, thế nhưng… tiếp đó, liên minh của ba người bọn họ cũng theo đó tan rã.
Thật sự muốn chia một chén canh từ đó, chỉ sợ cũng vô cùng gian nan.
Hồ Hàn Đàm!
Một điểm sáng vọt vào hồ, trong chốc lát, chỗ thi thể Nhậm Bách Đào trong hồ có một bộ xương trắng chậm rãi bò lên!
Trong chốc lát, bộ xương trắng từ hồ bơi ra.
Dưới ánh trăng, xương trắng trong suốt thoạt nhìn cực kỳ chói mắt.
Khói đen che phủ, qua chừng một nén nhang, phía trên bộ xương trắng kia một lần nữa mọc ra máu thịt.
Nhưng có vẻ vô cùng âm u, bất ngờ lại là dáng dấp của Nhậm Bách Đào.
Nếu như quan sát chi tiết thì sẽ phát hiện, trong mắt Nhậm Bách Đào bây giờ lộ ra ánh sáng tối tăm, khí tức cũng đại biến hiển nhiên đã không phải là Nhậm Bách Đào.
Ngẩng đầu liếc nhìn mặt hồ trong vắt, trong mắt Nhậm Bách Đào lộ ra vẻ lạnh như băng.
Hắn bước ra một bước cũng làm trái cấm chế không thể phi hành ở nơi đây, bay thẳng qua mặt hồ, một đường thẳng đến Quảng Hàn Thiên Cung.
…
– Trên thân kiếm tôi luyện máu Minh Linh, độc tính lan tràn cực nhanh, Kiến Huyết Phong Hầu.
Nếu như không phải hắn luyện thể cực mạnh, bây giờ đã sớm chết rồi! Muốn giải độc, nhất định phải trước khi độc tố xâm nhập vào trái tim của hắn, cắt đứt tâm mạch thay máu.
Cho đến khi hoàn toàn loại bỏ máu độc, huyết dịch hóa thành màu đỏ tươi mới thôi.
Chịu đựng được thì sống, không chịu đựng được thì chết!
Chương 914: Thay máu
Đối mặt Vân Mộng Chân mạnh mẽ, cuối cùng Ẩn Tâm vẫn phải thỏa hiệp.
Đúng như Vân Mộng Chân nói nàng là một sát thủ! Sát thủ sẽ không xử trí theo cảm tính, chỉ biết cân nhắc lợi hại.
Không hề nghi ngờ, nàng chọn cách nào.
Vân Mộng Chân thật sự túm được chỗ yếu của nàng.
Gần như trong nháy mắt nghe được lời này của Ẩn Tâm, Vân Mộng Chân lấy chỉ làm kiếm, lấy kiếm ý phong bế huyết mạch Bạch Nhạc.
Sau đó rạch một đường trên cổ tay Bạch Nhạc, mặc cho máu độc từ cổ tay chảy ra.
Ẩn Tâm nói đơn giản, nhưng trên thực tế, hung hiểm trong đó hiển nhiên khó có thể đánh giá.
Đây cũng là người tu hành thì mới có thể có một chút hi vọng sống.
Nếu không, đổi người thường, lượng máu mất đi lớn như vậy thì đã sớm đã chết rồi.
– Đơn thuần lấy máu không được.
Cho dù thân thể hắn mạnh mẽ bao nhiêu, tốc độ tạo máu cũng kém tốc độ máu chảy… Ta nói là thay máu, ngươi có hiểu không?
Nhìn Vân Mộng Chân, Ẩn Tâm thản nhiên mở miệng nói.
– Tiểu Bạch Long coi chừng nàng!
Nhẹ giọng dặn dò một câu, ngón tay Vân Mộng Chân nhẹ nhàng rạch một cái, máu tươi từ cổ tay nàng tuôn ra.
Nàng kề cổ tay vào miệng Bạch Nhạc, lấy linh lực thúc giục máu tươi trong cơ thể chảy vào miệng của Bạch Nhạc.
Thấy vậy, Ẩn Tâm cũng không khỏi xúc động.
Nàng vốn cho là Vân Mộng Chân chỉ vì một vài nguyên nhân đặc biệt mới không muốn để cho Yến Bắc Thần chết đi.
Nhưng hôm nay xem ra, chuyện dây dưa sâu hơn cả nàng tưởng tượng.
Ý thức Bạch Nhạc đã mờ nhạt, thần hồn bị thương, lại trúng kịch độc.
Cho dù hắn mạnh mẽ hơn nữa, tới mức này cũng đã có chút không chống đỡ nổi rồi.
Hắn vô thức nuốt máu của Vân Mộng Chân, những huyết dịch tràn ngập linh khí này một khi đi vào trong cơ thể sẽ lập tức hóa thành một cỗ sinh cơ đậm đắc khuếch tán ra.
Đương nhiên, trên thực tế, Vân Mộng Chân cũng không biết cái gọi là thay máu này, thật ra căn bản không có ý nghĩa quá lớn.
Những máu tươi bị Bạch Nhạc nuốt vào này, trừ có thể chuyển hóa thành một phần sinh cơ ra thì căn bản không có được hiệu quả thay máu.
Trên thực tế, cũng không chỉ là Vân Mộng Chân, ngay cả bản thân Ẩn Tâm cũng không biết.
Cho nên nàng mới có thể nói ra, chịu được thì sống, không chịu được thì chết.
Trên thực tế, bên trong độc Minh Linh lấy loại phương pháp này có thể cứu người, căn bản không phải mười không còn một, mà là trăm không còn một!
Nhưng rốt cuộc Bạch Nhạc lại khác với người khác!
Trình độ mạnh mẽ của thông thiên ma thể cũng vượt xa tưởng tượng của Ẩn Tâm và Vân Mộng Chân.
Ngay lúc máu độc, trong cơ thể Bạch Nhạc đồng thời bắt đầu tạo mới máu, hơn nữa tốc độ cực nhanh.
Mặc dù không dám nói có thể so với tốc độ máu chảy nhưng chí ít có thể duy trì sinh cơ là đủ rồi.
Hắn còn nuốt vào máu tươi của Vân Mộng Chân, lại chuyển hóa một phần sinh cơ.
Chỉ qua một lúc, Bạch Nhạc đã lần nữa tỉnh lại.
Mở mắt, trong nháy mắt Bạch Nhạc cảm nhận trong miệng mình ngai ngái!
Trong lòng đột nhiên nhảy lên, Bạch Nhạc đưa tay ra túm lấy cổ tay Vân Mộng Chân, mạnh mẽ ngăn cản vết thương đang chảy máu.
– Ngươi làm cái gì đấy?
Giọng nói có chút suy yếu, Bạch Nhạc nhìn khuôn mặt Vân Mộng Chân vì mất máu nên có vẻ hơi tái nhợt, nhỏ giọng hỏi.
– Ta sẽ không nhìn ngươi chết!
Nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nghiêm túc nói.
Trong nháy mắt, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi tê rần.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc kiên quyết lắc đầu:
– Ta không đảm đương nổi.
Ta đã nói thánh nữ nhận lầm người rồi…
Mặc dù cảm động, nhưng cho đến giờ phút này, Bạch Nhạc cũng vẫn không muốn thừa nhận chân tướng với Vân Mộng Chân.
Khúc mắc khó giải!
Đối với Bạch Nhạc mà nói một cái rãnh này, hắn còn không bước qua được.
NHưng Vân Mộng Chân cũng không để ý.
Nếu như trước đó câu này của Bạch Nhạc còn có thể lừa gạt nàng thì trước khi Bạch Nhạc hôn mê, lúc hắn tự tay lau đi nước mắt giúp nàng, nhẹ nói ra một câu kia ‘đừng khóc, khóc thật xấu’.
Nàng cũng đã hoàn toàn xác nhận thân phận của Bạch Nhạc, cho dù bản thân Bạch Nhạc không muốn thừa nhận.
– Được rồi, mạng của hắn xem như đã được cứu về.
Đứng bên cạnh, Ẩn Tâm chứng kiến máu của Bạch Nhạc chảy ra đã biến thành màu đỏ tươi, lúc này mở miệng nói.
– Grào!
Nhìn thấy Bạch Nhạc tỉnh lại, Tiểu Bạch Long cũng hưng phấn rống một tiếng.
Nó thu nhỏ thân hình, một lần nữa rơi vào trên vai Bạch Nhạc.
– Yên tâm, mạng ta cứng rắn lắm, không dễ chết như vậy đâu!
Tự tay sờ đâu Tiểu Bạch Giao, Bạch Nhạc mở miệng nói.
Vừa nói, Bạch Nhạc lại vừa đưa mắt nhìn sang Ẩn Tâm.
– Chuyện đồng ý với ngươi, ta đã làm được.
Nếu như ngươi không muốn ra tay, hiện tại ta sẽ đi.
Cũng không để ý gì đến Bạch Nhạc, Ẩn Tâm lạnh lùng nhìn Vân Mộng Chân nói.
– Ta nói lời giữ lời, ngươi có thể đi! Lúc nào muốn giết ta, ngươi có thể tiếp tục ra tay.
Nhưng mà… lần sau gặp lại, ta cũng sẽ không nương tay.
Liếc nhìn Ẩn Tâm, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói.
Ẩn Tâm không trả lời, đầu cũng không quay lại, đi thẳng ra ngoài Quảng Hàn Thiên Cung.
Nàng tới nơi này, vốn là vì tìm cơ hội giết chết Vân Mộng Chân.
Bây giờ nếu đã bại lộ, nàng ở lại chỗ này tất nhiên không có chút ý nghĩa nào.
Chương 915: Ngươi có thể đoán nhưng ta không thể nhận
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 916: Ngươi có thể đoán nhưng ta không thể nhận (2)
Trước đó Bạch Nhạc chỉ chém đi một luồng thần hồn của Nguyệt Lâm mà thôi, căn bản sẽ không làm Nguyệt Lâm Tiên bị thương gân động cốt.
Nhưng đợi đến lần tiếp theo Nguyệt Lâm Tiên ra tay, có lẽ tuyệt đối không thể đối phó dễ như vậy.
Bây giờ, đối với bọn họ mà nói cách phá cục duy nhất là trước một bước thu được cơ duyên bên trong Quảng Hàn Thiên Cung, hoàn toàn cắt đứt ý tưởng của Nguyệt Lâm Tiên, cũng có thể dùng cái này tự bảo vệ mình.
– Được!
Thoáng suy tư một chút, Bạch Nhạc cũng không từ chối.
Lần này hắn bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, trên thực tế là vì Vân Mộng Chân mà đến.
Hơn nữa, bản thân hắn cũng đã đạt được quá nhiều chỗ tốt bên trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Tất nhiên Vân Mộng Chân từ chối Côn Ngô Kiếm, như vậy Bạch Nhạc tất nhiên cũng muốn trợ giúp Vân Mộng Chân thu được bảo vật và cơ duyên bên trong Quảng Hàn Thiên Cung!
Kể từ đó, cũng có thể tương ứng hóa giải một chút áp lực trên người Vân Mộng Chân.
Huống chi, mặc dù bỏ qua những thứ này không đề cập tới, hắn cũng thật không nỡ nhanh như vậy đã phải tách ra với Vân Mộng Chân.
Dù không thể quen biết nhau, vẻn vẹn chỉ đơn giản đồng hành như vậy, cũng đã đủ để Bạch Nhạc vô cùng hài lòng.
Hai người vẫn duy trì khoảng cách nhất định, cứ như vậy cùng bước vào bên trong điện!
So với việc khảo nghiệm ở ngoại điện này, chỉ có chân chính bước vào bên trong điện, mới xem như chân chính bước vào trung tâm của Quảng Hàn Thiên Cung.
…
Trước ngọn núi vẫn còn có rất nhiều người kẹt ở chỗ này, không thể vượt qua ngọn núi.
Nhưng mà giờ phút này, những người này lại đột nhiên phát hiện một cái bóng dáng quen thuộc!
Hơn nữa, đối phương vậy mà không nhìn quy tắc nơi đây trực tiếp phá không phi hành đến.
– Nhậm Bách Đào?
Trong nháy mắt, có người nhận ra thân phận của người kia.
Nhưng cũng chính là như vậy mới càng có vẻ kinh người!
Mặc dù không tận mắt nhìn thấy, nhưng mọi người hầu như đều từng nghe.
Ban đầu ở bên trên hồ Hàn Đàm, Yến Bắc Thần lực áp Nhậm Bách Đào mạnh mẽ đánh chết đối phương ở trong hồ nước, đến thi thể đều chìm vào hồ.
Điều này tuyệt đối không giả!
Nhưng… Bây giờ người này đột nhiên chạy tới, thật sự là Nhậm Bách Đào không nhầm đi đâu được!
Ánh mắt lạnh lùng quét ở trên những người này, trong mắt Nhậm Bách Đào lộ ra vẻ tà mị, khóe miệng nhếch lên cười nhạt:
– Nếu đụng phải còn nhận ra ta… Vậy coi như các ngươi đen đủi rồi!
Trong lúc nói chuyện, trên người Nhậm Bách Đào đột nhiên lộ ra một cỗ khí tức kinh khủng.
Hắn dùng tay trảo một cái, lập tức có một người trực tiếp bị hắn nắm vào bàn tay!
Trên bàn tay hắn lộ ra sương mù, gần như là trong nháy mắt, người kia hét thảm một tiếng, máu thịt trên người không ngừng bong ra từng mảng.
Trong khoảnh khắc hóa thành một bộ xương trắng!
Nhưng cho dù như thế, Nhậm Bách Đào cũng vẫn không buông tha hắn.
Bàn tay nắm chặt vào bên trong xương cốt đối phương, rất nhanh đến xương trắng cũng dần dần u ám, hóa thành bột phấn!
Cắn nuốt lực lượng xương trắng của đối phương, khí tức trên người Nhậm Bách Đào lại có vẻ càng ngưng tụ thật hơn vài phần.
Khóe miệng hắn lộ một nụ cười quỷ mị như ác ma từ địa ngục bò ra ngoài!
– Trốn đi! Hắn không phải Nhậm Bách Đào! Hắn là cao thủ Bạch Cốt Thần Giáo!
Có người phản ứng nhanh, lúc này nhận thấy khác thường, vội hô lớn.
– Trốn? Ở chỗ này, các ngươi có thể chạy trốn chỗ nào?
Trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt, Nhậm Bách Đào không có chút sốt ruột nào.
Hắn cứ như vậy chậm rãi đánh về phía người tiếp theo, mặc cho người khác kêu gọi chạy trốn thế nào cũng không thèm quan tâm!
Những người này không trèo qua núi được, thậm chí cũng không có bản lĩnh vượt qua hồ Hàn Đàm lui về Hoang Nguyên.
Ở chỗ này… có thể chạy trốn đến đây chứ?
Điên cuồng giết chóc!
Hơn ba mươi người bị vây ở núi bên này, chỉ trong ngắn ngủi một nén nhang đã bị giết sạch!
Cách mỗi người chết đều giống nhau, đầu tiên bong ra từng mảng máu thịt toàn thân tiếp theo bị hút hết lực lượng bên trong xương trắng, từ thân thể đến thần hồn.
Cắn nuốt sạch sẽ từng chút lực lượng, thần hồn đều diệt không để lại chút vết tích nào.
Làm xong tất cả, khí tức của Nhậm Bách Đào cũng một đường tăng cao, mạnh mẽ đạt được trình độ Tinh Cung đỉnh phong.
Thoả mãn nhìn bàn tay mình, khóe miệng Nhậm Bách Đào lộ ra nụ cười lạnh lùng:
– Vân Mộng Chân! Mọi người đều nói ngươi vô địch cùng cấp.
Lần này, ta muốn nhìn xem ngươi còn có thể tiếp tục vô địch nữa hay không!
Vừa nói, Nhậm Bách Đào vừa bước ra một bước, thân hình chợt xuất hiện trên ngọn núi cao cách đó hơn mười trượng.
Mỗi bước Nhậm Bách Đào bước ra đều là khoảng cách ít nhất ba đến năm trượng.
Ngọn núi hơn một ngàn mét, dường như hắn không gặp được bất kỳ trở ngại nào.
Trong chốc lát, hắn bước thẳng qua.
Loại tốc độ này, thậm chí còn nhanh hơn so với Bạch Nhạc trèo núi trong trăm hơi thở nhiều.
Càng đáng sợ hơn là loại này giết chóc vẫn chưa đến kết thúc ở đây!
Sau khi bước qua ngọn núi, loại giết chóc này vẫn còn tiếp tục.
Trên đường đi, cho dù là yêu thú hay là người tu hành, không phân đạo ma, chỉ cần gặp phải thì đều sẽ bị tập kích, tử trạng vô cùng thê thảm!
Chương 917: Ánh trăng khủng bố
Từ lúc đầu Quảng Hàn Thiên Cung mở ra tới nay, mặc dù cũng có chém giết nhau nhưng lại chưa bao giờ có giết chóc tàn khốc như vậy!
Cho dù là Bạch Nhạc, trước đây cũng chỉ là cướp đoạt tài vật của đối phương vẫn chưa ra tay giết người.
Đương nhiên, giết nhiều người chung quy khó tránh khỏi có vài người may mắn tránh được một kiếp.
Nhưng Nhậm Bách Đào căn bản không thèm quan tâm điều này.
Hắn càng không có ý đi diệt khẩu, cứ nghiền ép một đường như vậy, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về Quảng Hàn Thiên Cung.
…
Từng bước từng bước vào bên trong điện, thì có một đạo ánh trăng rơi xuống.
Ánh trăng có vẻ cực kỳ ung dung, rơi lên trên người tựa như có một cỗ sinh cơ nồng nặc chậm rãi dũng mãnh đi vào trong cơ thể.
Bạch Nhạc vốn bị thương không nhẹ, ở dưới ánh trăng này thế mà tựa như giảm bớt đi rất nhiều.
Khác với Bạch Nhạc, trong nháy mắt bước vào, Vân Mộng Chân cảm nhận được lại là sát cơ lạnh như băng.
Trong tích tắc, Vân Mộng Chân thậm chí rút kiếm ngăn cản.
Nhưng lúc ánh trăng gần rơi vào trên người nàng, lệnh bài trên người theo đó mà lộ ra một ánh sáng dìu dịu bao lấy nàng, nhờ vậy nàng mới không bị ánh trăng công kích.
Loại đãi ngộ hoàn toàn khác biệt này để cho hai người hơi chậm lại, ý niệm vừa chuyển cũng phản ứng lại.
Trước đó, bên ngoài điện, những lời bóng dáng Quảng Hàn Tiên Tử để lại lần nữa hiện lên trong đầu.
– Người nửa tháng khai ngộ, có thể làm môn hạ của ta.
Người bảy ngày khai ngộ, được truyền thừa của ta.
Người ba ngày khai ngộ, có hi vọng đại đạo!
Trước đó dưới sự dồn ép của Nguyệt Lâm Tiên, Bạch Nhạc đã cảm ngộ Quảng Hàn Kiếm Ảnh, hơn nữa vẻn vẹn chỉ tốn ba ngày.
Tiêu chuẩn này, tất nhiên đã sớm đạt được tiêu chuẩn có thể vào làm môn hạ.
Dựa theo quy củ của Quảng Hàn Tiên Tử, Bạch Nhạc ngộ ra Quảng Hàn Kiếm Ảnh, bây giờ đã xem như là môn hạ nhập môn, xem như là đệ tử của Quảng Hàn Thiên Cung.
Kể từ đó, ánh trăng nơi đây với Bạch Nhạc mà nói tất nhiên chỉ có chỗ tốt không có uy hiếp.
Mà Vân Mộng Chân bởi vì Nguyệt Lâm Tiên công kích, căn bản không thể tìm hiểu Quảng Hàn Kiếm Ảnh, tất nhiên bị coi là kẻ xông vào bị ánh trăng công kích.
Nhưng trên người nàng còn có lệnh bài thân phận đệ tử của Quảng Hàn Thiên Cung, vì vậy phóng ra cấm chế bên trong lệnh bài, mặc dù bảo vệ nàng nhưng không cách nào từ đó đạt được chỗ tốt.
– Khá lắm Quảng Hàn Tiên Tử! Không tầm thường!
Nghĩ rõ ràng những thứ này, Vân Mộng Chân thở dài nói.
Những thứ này nghe như dễ dàng nhưng cần phải biết rằng, nơi này là di tích thời thượng cổ.
Quảng Hàn Tiên Tử đã từ lâu không còn, vẫn có thể chuẩn xác dựa theo quy tắc nàng định ra trước đây vận chuyển, dạng thủ đoạn này đúng là có thể đảm nhận được ba chữ ‘Không tầm thường’.
– Là rất không tầm thường! Ngươi có muốn quay về tìm hiểu trước một chút rồi lại quay lại không?
Khóe miệng tràn ra nụ cười, Bạch Nhạc trêu ghẹo nói.
– Ngươi rất đắc ý đấy.
Liếc Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói:
– Có muốn thử xem ta có thể đánh ngươi trước không?
– …
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc lập tức im bặt.
Bị nhận ra cũng có chỗ hỏng của bị nhận ra.
Đánh không lại người ta thì thực sự không trêu được.
– Grào!
Từ trên vai Bạch Nhạc nhảy dựng lên, Tiểu Bạch Giao giương nanh múa vuốt uy hiếp.
– Phì!
Chứng kiến phản ứng của Tiểu Bạch Giao, Vân Mộng Chân không nhịn được cười thành tiếng.
– Ta quên đấy, ngươi còn có một con thú bất bình giùm ngươi.
Xem ra ta không nên đưa Côn Ngô Kiếm cho ngươi.
– …
– Nơi đây chắc là một trận pháp, càng đi vào trung tâm, ánh trăng càng mạnh.
Ngươi cẩn thận một chút, chúng ta vào sâu nhìn xem.
Làm như không nghe thấy, Bạch Nhạc sáng suốt chọn nói sang chuyện khác.
– Sợ rằng không dễ dàng như vậy!
Lắc đầu, Vân Mộng Chân nhẹ giọng nói:
– Không được liều lĩnh! Nếu ta không đoán sai, nơi đây ắt sẽ có khảo nghiệm mới đúng.
Phía dưới ánh trăng bao phủ, tầm nhìn cực thấp, hơn nữa càng vào sâu thì càng không nhìn rõ cảnh vật chung quanh.
Loại cục diện này, sợ rằng tuyệt đối không phải qua được khảo nghiệm trước đó là có thể lấy được truyền thừa.
Như xác minh suy đoán của Vân Mộng Chân, đi vào càng sâu, cho dù là Bạch Nhạc cũng cảm nhận được một tia áp lực.
Dường như một khi đi vào sâu hơn nữa, ánh trăng xung quanh mang đến không còn là có ích mà là áp lực.
Trong một hơi thở, Bạch Nhạc chợt tế Tinh Cung ra.
Lần này, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục ẩn dấu, trực tiếp tế Tinh Cung ra hoàn chỉnh!
Trong nháy mắt nhìn rõ Tinh Cung của Bạch Nhạc, dù là lấy tầm mắt của Vân Mộng Chân, cũng không khỏi hơi co con ngươi lại.
Hoàn mỹ!
Dường như chỉ có hai chữ này mới có thể hình dung sự cường đại của Tinh Cung trước mắt này!
Đạo Ma song tu, cho tới nay cũng chỉ là một truyền thuyết, cũng chưa từng nghe nói có ai có thể làm được.
Có thể bởi vì vậy, đến lúc rốt cuộc có người có thể làm được thì mới có thể có vẻ chấn động như vậy.
Từ khi Vân Mộng Chân tu hành tới nay, trong cùng cảnh giới, nàng mãi mãi là vô địch.
Cho dù là trước đó ở trong Linh Tê Kiếm Tông thua Dạ Nhận, cũng không phải do thực lực nàng không đủ mà là thua bởi binh khí.
Hơn nữa loại thất bại kia, ở mức độ rất lớn cũng là vì nàng vừa đánh mất Côn Ngô Kiếm, còn chưa quen được.
Chương 918: Vân Mộng Chân, đã lâu không gặp
Trừ điều đó ra, Vân Mộng Chân có thể nói chưa từng thua.
Nàng cũng tự tin tuyệt đối sẽ không thua bởi bất kỳ kẻ nào.
Nhưng hôm nay, nhìn Tinh Cung hoàn mỹ này của Bạch Nhạc, cho dù là Vân Mộng Chân không thừa nhận cũng không được.
Nếu như cùng cảnh giới đổ xuống, nàng chưa chắc có thể thắng được Bạch Nhạc.
Cho dù là đứng ở trên lập trường đối địch, nàng không thừa nhận cũng không được.
Thông Thiên Ma Quân thực sự quá mạnh mẽ.
Nếu không phải hắn vô cùng tự phụ, quá sớm lấy sức một mình khiêu chiến Đạo Lăng Thiên Tông.
Có lẽ hắn sẽ là người thứ nhất chân chính có khả năng phá vỡ tồn tại cảnh giới Hóa Hư trên thế gian này.
Còn như Bạch Nhạc… nhận được truyền thừa Thông Thiên Ma Công, lại kiêm tu công pháp Huyền Môn.
Tương lai hắn có thể đi tới một bước kia, cũng thật sự để cho người ta khó có thể phỏng đoán.
Giờ phút này, nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân mới chính thức cảm thấy có lẽ có một ngày, Bạch Nhạc thật sự có thể hoàn thành hứa hẹn của hắn.
Rất khó tưởng tượng nhân vật như vậy ba năm trước đó lại vẫn vẻn vẹn chỉ là một tạp dịch nho nhỏ trong Linh Tê Kiếm Tông, thậm chí ngay cả một tia linh khí cũng không thể tu ra.
Trước đó ở đáy hồ, Bạch Nhạc luyện hóa Cực Hàn Băng Hoa, mạnh mẽ tăng thực lực đến Tinh Cung trung kỳ nhưng cảnh giới lại vẫn không ổn định.
Mà giờ phút này, dưới ánh trăng, vô số tinh hoa của ánh trăng dũng mãnh vào trong Tinh Cung tựa như cùng lại một lần nữa trui luyện Tinh Cung.
Bản thân điều này đã là một lần đại cơ duyên.
Nhìn Bạch Nhạc không ngừng đi sâu vào bên trong, thậm chí ngay cả Tinh Cung đều bị ánh trăng che khuất không nhìn rõ, trong lòng Vân Mộng Chân cũng không khỏi sinh ra vui sướng.
Dường như nàng nhìn thực lực Bạch Nhạc tăng lên thì còn vui vẻ hơn so với nàng đạt được chỗ tốt.
Về phần Vân Mộng Chân, hắn cũng dừng bước lại, lẳng lặng ngồi xuống.
Chỉ bằng lực lượng lệnh bài căn bản không có cách nào đi sâu vào bên trong.
Ráng chống đỡ chẳng bằng dừng lại ở chỗ này, thử mượn ánh trăng xung quanh tìm hiểu, hấp thu tinh hoa ánh trăng!
Phải biết rằng, trước đó Vân Mộng Chân đã cảm ngộ thần thông Huyền Nguyệt Biến.
Trước kia hắn từ chỗ Bạch Long biết được, đó là thần thông của Quảng Hàn Thiên Cung, Hàn Nguyệt Tinh Biến!
Trước đó Vân Mộng Chân cảm ngộ môn thần thông này thì vẫn tồn tại một ít tỳ vết.
Mà bây giờ ánh trăng tinh túy này, không thể nghi ngờ cũng là thời cơ tốt nhất hỗ trợ hắn cảm ngộ.
Mười chim trong rừng không bằng một chim nơi tay!
Đối với Vân Mộng Chân mà nói nếu như có thể hoàn toàn hiểu thấu đáo thần thông Hàn Nguyệt Tinh Biến thì chuyến đi Quảng Hàn Thiên Cung lần này cũng không coi là quá tệ.
Thời gian chậm rãi trôi qua!
Ngay lúc đó, Nhậm Bách Đào cũng đã bước đến trước biển mây.
Đêm đã qua hơn nửa, ánh trăng trong mây cũng đã tan đi hơn nửa.
Dưới tình huống như vậy, bây giờ hắn đã căn bản không có cách nào đi qua được cây cầu ánh trăng nữa.
Nhưng, những thứ này đối với Nhậm Bách Đào mà nói lại tựa như không có bất kỳ ảnh hưởng gì.
Bước ra một bước, dưới chân Nhậm Bách Đào tựa như sinh ra ánh trăng.
Hắn thản nhiên bước lên cây cầu ánh trăng!
Cho dù là trên cầu không ngừng có ánh kiếm đánh tới nhưng dường như tất cả đều lách qua bên cạnh hắn, căn bản không có cách nào ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.
Trong chốc lát, Nhậm Bách Đào cũng đã bước vào bên trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Nhưng Nhậm Bách Đào căn bản cũng không bị bóng dáng Quảng Hàn Tiên Tử làm ảnh hưởng.
Trong nháy mắt hắn đã tỉnh lại, mắt lạnh liếc xung quanh một vòng nhìn đoàn người tìm hiểu kiếm ảnh, cứ như vậy đi lướt qua những người này.
Nhậm Bách Đào không phải không muốn giết hết những người này, chẳng qua đã đến nơi đây thì đã không còn ý nghĩa lớn gì nữa.
Đoạn đường này hắn đã giết quá nhiều người, lực lượng Bạch Cốt Hóa Thân đã đạt được Tinh Cung đỉnh phong, không thể tiếp tục tăng lên nữa, có giết tiếp cũng vô nghĩa.
Hơn nữa, hắn thấy những người bây giờ còn ở nơi này tìm hiểu kiếm ảnh này trên thực tế đã mất đi cơ hội.
Đối thủ chân chính của hắn chỉ là Vân Mộng Chân và Yến Bắc Thần!
Nhậm Bách Đào trực tiếp bước vào trong nội điện.
Ầm!
Ánh trăng khủng bố chiếu lên trên người Nhậm Bách Đào.
Trong nháy mắt quanh người hắn có một đám sương đen nổi lên nhưng mặc cho ánh trăng khủng bố thế nào cũng không thể xâm nhập đám sương đen mảy may.
Trong khoảnh khắc, Vân Mộng Chân đang ngồi nhắm mắt tu hành dưới đất chợt bị thức tỉnh.
Ma khí ngập trời kia, dù cho là nàng cũng không khỏi có chút kinh hãi.
Nhất là khi nàng thấy rõ dung mạo đối phương, trong lòng càng sợ hãi kinh ngạc!
Trận chiến ở hồ Hàn Đàm kia, nàng tận mắt chứng kiến.
Nàng cũng có thể khẳng định Nhậm Bách Đào tuyệt đối đã chết.
Hơn nữa, Nhậm Bách Đào thân là đệ tử Tiên Đảo Đông Hải cũng tuyệt đối không có ma khí nồng đậm như vậy.
Lúc Vân Mộng Chân nhìn thấy Nhậm Bách Đào, Nhậm Bách Đào cũng đồng thời nhìn thấy Vân Mộng Chân.
Trong nháy mắt, trên mặt Nhậm Bách Đào lộ một nụ cười rực rỡ.
– Vân Mộng Chân, chúng ta lại gặp mặt… Đã lâu không gặp!
…. …
Tinh hoa ánh trăng không ngừng dũng mãnh tràn vào bên trong Tinh Cung, Bạch Nhạc cứ như vậy từng bước đi vào bên trong điện!
Chương 919: Vân Mộng Chân, đã lâu không gặp (2)
Đến gần, lúc này Bạch Nhạc mới phát hiện ở trung ương nội điện có một vầng trăng sáng lơ lửng.
Tất cả ánh trăng đều do một vầng trăng sáng này phát ra ngoài.
Phía dưới vầng trăng sáng này có một cái cung điện thu nhỏ cũng lơ lửng trong không trung.
Nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện cung điện thu nhỏ này đương nhiên là hình ảnh thu nhỏ của toàn bộ Quảng Hàn Thiên Cung.
Chỉ mới liếc nhìn Bạch Nhạc rõ ràng cảm nhận được chỉ sợ cái này là khu khống chế toàn bộ Quảng Hàn Thiên Cung.
Chỉ cần luyện hóa cung điện thu nhỏ này thì sẽ có thể khống chế toàn bộ Quảng Hàn Thiên Cung.
Nhưng đừng xem đã gần ngay trước mắt, chân chính muốn đi tới lại cực kỳ gian nan.
Dù bây giờ Bạch Nhạc đã tế xuất Tinh Cung hoàn chỉnh, trước đó tìm hiểu Quảng Hàn Kiếm Ảnh cũng đạt được tán thành của Quảng Hàn Tiên Tử nhưng lúc đi đến nơi đây hắn vẫn có một loại cảm giác đè nén nửa bước khó đi.
Tới mức này, Bạch Nhạc tất nhiên cũng không khả năng buông tha.
Trong mắt hắn lóe lên tinh mang, Thông Thiên Ma Công toàn lực phát ra.
– Thôn thiên!
Thôn Thiên Quyết!
Bạch Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng nếu như chỉ dựa vào thực lực bản thân hắn chỉ sợ hắn là rất khó bước ra được mấy bước cuối cùng này.
Bây giờ biện pháp duy nhất là bằng vào sự bá đạo của Thông Thiên Ma Công, mạnh mẽ bước ra mấy bước cuối cùng này một lần hành động luyện hóa.
Nhưng Bạch Nhạc lại cũng không biết ngay vào lúc hắn thử tiếp cận thiên cung thu nhỏ này thì Vân Mộng Chân đã lần nữa gặp nguy hiểm.
….
– Ngươi không phải Nhậm Bách Đào… Rốt cuộc ngươi là ai?
Trường kiếm tới tay, trên người Vân Mộng Chân tỏa ra sát khí lạnh lùng, chỉ Nhậm Bách ở phía xa Đào lành lạnh nói.
– Ta là ai không quan trọng, quan quan trọng… Ngươi không ngăn được ta!
Trên mặt lộ ra một nụ cười rực rỡ, Nhậm Bách Đào hời hợt mở miệng nói.
– Giả thần giả quỷ!
Giờ phút này Vân Mộng Chân không chút do dự nào.
Nàng nâng kiếm chém về phía Nhậm Bách Đào.
Rầm!
Nhậm Bách Đào đột nhiên đưa tay trái ra, nhưng không tránh không né, trực tiếp nắm lấy mũi kiếm của Vân Mộng Chân.
Tinh một tiếng!
Kiếm phong chém lên trên lòng bàn tay đối phương nhưng không có cảm giác vào thịt, ngược lại như là chém lên trên đá.
Ngay sau đó, Vân Mộng Chân rõ ràng nhận thấy được máu thịt trên thân thể đối phương căn bản là giả, sương đen tản đi xương cốt lộ ra chỉ như bạch ngọc.
Vẻn vẹn một kích, Vân Mộng Chân đã kịp phản ứng đối phương căn bản không phải Nhậm Bách Đào gì cả mà là một Bạch Cốt Hóa Thân bị luyện hóa.
Hơn nữa, thực lực Bạch Cốt Hóa Thân này cực mạnh đã đạt được cảnh giới Tinh Cung đỉnh phong đủ để mạnh mẽ chặn mũi kiếm.
Quan trọng hơn là từ khi đối phương ra tay, Vân Mộng Chân cảm nhận được một loại lực lượng cực kỳ huyền diệu.
Lực lượng này tuyệt đối không phải cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường có khả năng sở hữu.
Có thể có được phần thực lực này chí ít cũng phải là cường giả Tinh Hải Cảnh!
Trong Bạch Cốt Thần Giáo, cho dù là vị Bạch Cốt phu nhân kia e rằng cũng không có phần thực lực này.
– Vân Mộng Chân, chúng ta lại gặp mặt… Đã lâu không gặp!
Trong tích tắc, suy nghĩ của nàng thay đổi thật nhanh, lời đối phương vừa nói lần nữa hiện lên trong đầu Vân Mộng Chân.
– Nguyệt Lâm Tiên! Ngươi là Nguyệt Lâm Tiên!
– Quả nhiên không hổ là Thánh nữ Đạo Lăng, tâm tư cẩn thận, đáng tiếc… Số của ngươi không tốt!
Khóe miệng khẽ nhếch, Nguyệt Lâm Tiên thong thả nói.
Số không tốt!
Đúng! Đây chính là lời thật lòng của hắn.
Thật sự hắn cũng không muốn ra tay với Vân Mộng Chân.
Bởi vì xử lý không tốt một cái thì sẽ gặp phải hậu hoạn vô cùng.
Nhưng hết lần này tới lần khác, từng bước đưa cục diện đến loại tình huống này, hắn đã không thể không ra tay.
Trước đó nỗ lực đoạt xá, hắn cũng đã đắc tội với Vân Mộng Chân.
Đã ra tay một lần rồi thì có ra tay hai lần rồi cũng chẳng khác gì.
Ngược lại, nguyên tắc Nguyệt Lâm Tiên luôn luôn thờ phụng là hoặc không làm hoặc làm đến cùng!
Cùng đắc tội vị Thánh nữ Đạo Lăng này, chẳng bằng nhổ cỏ tận gốc, giết người diệt khẩu.
– Nguyệt Lâm Tiên, ngươi cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo, tu hành tà công.
Thậm chí không tiếc giết chết đệ tử của mình… Một khi tin tức truyền đi, ngươi không sợ thân bại danh liệt à?
Trong mắt lộ ra hàn mang, Vân Mộng Chân lạnh lùng chất vấn.
Khẽ lắc đầu, Nguyệt Lâm Tiên thản nhiên nói:
– Vân Mộng Chân, ngươi và ta đều biết thời đại thuộc về Đạo Lăng Thiên Tông đã sắp kết thúc.
Cái gì mà đạo ma, cái gì mà chính tà ở trước thực lực tuyệt đối căn bản đều không có bất kỳ ý nghĩa gì! Chỉ cần có thể chứng được Đại Đạo, mặc dù cả thế gian đều là kẻ địch thì đã sao chứ?
– Cả thế gian đều là kẻ địch?
Cười lạnh một tiếng, trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra vẻ trào phúng.
Nàng lạnh nhạt nói:
– Nguyệt Lâm Tiên, ngươi cho rằng ngươi là Thông Thiên Ma Quân à?
– Vì sao lại không thể?
Không chút phật lòng, Nguyệt Lâm Tiên bình tĩnh nói:
– Không phải Thông Thiên Ma Quân cũng chỉ là con người à? Chỉ cần ta có thể khống chế Quảng Hàn Thiên Cung thì sẽ có thể hoàn toàn khống chế Đông Hải.
Đến lúc đó, cho dù là cường giả Hóa Hư đến Đông Hải, cũng không làm khó dễ được ta! Chỉ cần cho ta thời gian, ta cũng có thể quân lâm thiên hạ trở thành Thông Thiên Ma Quân thứ hai!
Chương 920: Người si nói mộng
– Người si nói mộng!
Khinh miệt phun ra bốn chữ này, Vân Mộng Chân không chút lưu tình đả kích.
Mặc dù Nguyệt Lâm Tiên cường đại nhưng cũng chỉ giới hạn ở Đông Hải mà thôi.
Đừng nói là Thông Thiên Ma Quân, trên đời này cao thủ có thể đơn giản chém giết Nguyệt Lâm Tiên ít nhất cũng có hơn mười vị.
Đây là còn chưa tính một ít tồn tại lánh đời không ra.
Nguyệt Lâm Tiên này muốn đánh đồng với Thông Thiên Ma Quân, đúng là không khác nào người si nói mộng.
Trên thực tế, bất kỳ một tồn tại nào trước đây có tư cách đối mặt với Thông Thiên Ma Quân, đều sẽ cho ra ra kết luận này.
Không phải Nguyệt Lâm Tiên quá yếu, mà là vị Thông Thiên Ma Quân kia thực sự quá mạnh mẽ.
Bị Vân Mộng Chân khinh thị như vậy đã hoàn toàn chọc giận Nguyệt Lâm Tiên:
– Vân Mộng Chân! Ngươi thật sự cho rằng ngươi là Thánh nữ Đạo Lăng bất bại kia à? Hiện tại ngươi, còn không có tư cách để dạy dỗ ta.
Thân hình hơi lắc một cái, bàn tay Vân Mộng Chân đột nhiên mở ra hóa thành một đạo tàn ảnh bắn thẳng đến trước mặt nàng.
Đồng dạng đều là Bạch Cốt Hóa Thân, nhưng dưới sự thao túng của Nguyệt Lâm Tiên, uy lực đã có cách biệt một trời.
Cho dù Nguyệt Lâm Tiên thật sự không có tư cách đánh đồng với Thông Thiên Ma Quân.
Nhưng hôm nay Vân Mộng Chân muốn đánh với Nguyệt Lâm Tiên thì đúng là vẫn còn có vẻ quá non nớt.
Nhất là dưới tình huống không có Côn Ngô Kiếm.
Mặc dù thực lực Nguyệt Lâm Tiên cũng vẻn vẹn chỉ là Tinh Cung Cảnh nhưng đối với khống chế đạo, đối với khống chế lực lượng cũng không nghi ngờ là đã vượt qua Vân Mộng Chân một tầng.
Kiếm trảm Tinh Hải của Vân Mộng Chân tuyệt đối không bao gồm cường giả bực này.
Cái này cũng không phải là tỷ thí gì cả mà là chân chính liều mạng tranh đấu!
Trên Đông Hải!
Đạp Thiên Ma Quân đã canh giữ ở Quảng Hàn Thiên Cung hơn hai canh giờ trước.
Bây giờ trời đã sắp sáng, nhưng hắn vẫn không tìm được bất kỳ biện pháp nào khống chế hoặc là đi vào Quảng Hàn Thiên Cung.
Quảng Hàn Thiên Cung ở chỗ này, lại nhận lực lượng từ hư không.
Không biết huyền cơ bên trong, mặc cho thực lực của hắn ngập trời cũng căn bản không thể lay động chút nào.
Di tích đại phái thượng cổ bực này dường như đã vượt qua thời đại này, căn bản không phải hắn có thể cậy mạnh mà phá giải.
So với Nguyệt Lâm Tiên, hắn thực sự hiểu biết quá ít về Quảng Hàn Thiên Cung.
Bạch Cốt phu nhân và Âm Phong lão tổ thì càng không tốt.
Thậm chí ngay cả tới gần đều không làm được.
– Đạp Thiên Ma Quân, bằng sự hiểu biết của ta về Nguyệt Lâm Tiên thì sợ rằng hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.
Chúng ta thủ ở chỗ này, căn bản không phải cách hay.
Do dự mãi, rốt cục Bạch Cốt phu nhân mới lên tiếng:
– Chúng ta nhất định phải ép Nguyệt Lâm Tiên hiện thân.
Như vậy mới có thể biết rõ bí mật về Quảng Hàn Thiên Cung!
Ánh mắt Đạp Thiên Ma Quân lấp lóe, tới mức này, hắn không thừa nhận Bạch Cốt phu nhân nói có lý cũng không được.
Trước đó đơn giản để cho Nguyệt Lâm Tiên chạy mất cũng đã là thất sách.
– Nguyệt Lâm Tiên đã trốn.
Đông Hải mịt mờ.
Bây giờ chúng ta đi đâu tìm hắn?
– Cái này đơn giản!
Cười lạnh một tiếng, Âm Phong lão tổ tiếp lời:
– Hòa thượng chạy được miếu chạy không được.
Không phải Tiên Đảo Đông Hải của hắn vẫn còn ở đó à? Ngươi thủ ở chỗ này.Ta và Bạch Cốt phu nhân đồng thời ra tay, đưa nhổ tận gốc Tiên Đảo Đông Hải của hắn, giết sạch đồ tử đồ tôn của Nguyệt Lâm Tiên.
Ta muốn xem rốt cuộc hắn có thể nhịn tới khi nào.
Câu này vừa ra, dù là những đệ tử các tông ở xung quanh cũng không khỏi biến sắc.
Trước đó mặc dù bọn họ tức giận Nguyệt Lâm Tiên nhưng dù nói như thế nào, Tiên Đảo Đông Hải cũng là hai đại tông môn địa cấp của Duyện Châu, đệ tử môn đồ vô số.
Nếu cứ như vậy giết vào, thật sự là cũng bị giết đến máu nhuộm Đông Hải.
Lúc Nguyệt Lâm Tiên ở đó thì Tiên Đảo Đông Hải không việc gì.
Chỉ khi nào Nguyệt Lâm Tiên không ở đó, đối mặt với hai vị thậm chí là ba vị lão tổ Tinh Hải Cảnh tàn sát, Tiên Đảo Đông Hải căn bản không có bất kỳ chỗ trống nào để phản kháng.
Mí mắt hơi hơi giật, rốt cuộc Bạch Cốt phu nhân vẫn gật đầu:
– Được! Cứ làm như vậy đi!
Nguyệt Lâm Tiên tỏ vẻ hợp tác với nàng, thậm chí từ trong tay nàng lừa gạt Bạch Cốt Thần Quyết.
Nhưng đến cuối cùng, hắn nói trở mặt là trở mặt.
Chẳng những để cho đệ tử trắng trợn truy sát đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo, hơn nữa còn tự mình ra tay truy sát nàng, suýt nữa để nàng ở lại Đông Hải.
Mối thù này, nàng tất nhiên ghi sâu tận đáy lòng.
Bây giờ Đạp Thiên Ma Quân và Âm Phong lão tổ muốn tàn sát Tiên Đảo Đông Hải, nàng tất nhiên cũng không có ý kiến gì.
Phải biết, số lượng đệ tử trong Tiên Đảo Đông Hải học Bạch Cốt Thần Quyết cũng không ít.
Bây giờ là lúc để bọn họ biết hậu quả của việc phản bội.
– Khà khà, lão tổ ta đã lâu không giết người sảng khoái như vậy! Con rùa đen rúc đầu Nguyệt Lâm Tiên này tốt nhất núp lâu một chút, để cho lão tổ ta giết sướng tay!
Trong lúc nói chuyện, trên mặt biển nổi lên âm phong, bay thẳng về phía Tiên Đảo Đông Hải.
Hừ lạnh một tiếng, Bạch Cốt phu nhân cũng nhảy lên Bạch Cốt Thuyền cùng bay đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện [Dịch] Siêu Cấp Phản Diện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Sieu-Cap-Phan-Dien-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới [Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Ba-Nghin-Kiem-Gioi-Audio-Truyen.jpg)
