- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 90 : Vân Hải Tiên Kiều (c891-c900)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 90 : Vân Hải Tiên Kiều (c891-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 891: Vân Hải Tiên Kiều
Tại đáy lòng Vân Mộng Chân, giống như xuất hiện hình bóng một người, chỉ là kết quả này, đến nay nàng vẫn không dám tin tưởng, cũng không muốn đi tin tưởng.
Rất nhiều manh mối, căn bản không liên quan gì đến nhau, nhưng lúc này lại như hòa làm một, hình thành một cái phương hướng rõ ràng!
Vân Mộng Chân cứ như vậy, lẳng lặng đứng ở trước mặt Yến Bắc Thần, chăm chú nhìn ánh mắt đối phương, giống như muốn từ đó tính ra một đáp án.
Giờ khắc này, nhìn ánh mắt Vân Mộng Chân, tâm Bạch Nhạc giống như muốn hòa tan.
Trong chớp mắt này, hắn thật sự có một loại kích động muốn nói cho Vân Mộng Chân tất cả.
Nhưng tất cả những thứ này, vẫn bị hắn mạnh mẽ đè xuống.
Vân Mộng Chân có thể suy đoán, nhưng hắn không thể thừa nhận.
Bởi vì kết quả kia, quá mức nặng nề… Đối với Vân Mộng Chân cũng quá tàn nhẫn.
Nói cho nàng biết mình chính là Bạch Nhạc, tới nơi này chính là vì cứu nàng sao?
Lời này dễ dàng, tuy nhiên lại có nghĩa là muốn vứt cho Vân Mộng Chân một vấn đề khó khăn không nhỏ?
Quan hệ giữa Đạo Lăng Thánh Nữ và truyền nhân Ma Quân, vốn là thù địch không chết không thôi, đây không phải là chuyện một người có khả năng thay đổi, một khi phá tầng cửa sổ này, chính là đang ép Vân Mộng Chân làm ra lựa chọn!
Đưa ra lựa chọn giữa hắn và Đạo Lăng Thiên Tông, lựa chọn giữa ái tình và tín ngưỡng.
Bạch Nhạc không đành lòng để Vân Mộng Chân làm lựa chọn như này.
Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày, tầng cửa sổ này nhất định sẽ bị phá, có điều không phải là hiện tại… Không phải là thời điểm hắn chưa có năng lực bảo vệ nàng, thay nàng gánh chịu phần thống khổ này.
– Nếu như ngươi không muốn giết ta, vậy thì tránh đường ra đi.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, sắc mặt đã khôi phục lại bình tĩnh, hời hợt mở miệng nói:
– Ta là ai, với ngươi không quan trọng! Cứu ngươi, tự nhiên có nguyên nhân, nhưng ngươi không cần biết.
“…”
Nhìn dáng vẻ hờ hững của Yến Bắc Thần, Vân Mộng Chân vốn muốn nói, nhưng cuối cùng lại giấu ở đáy lòng lần nữa.
Bạch Nhạc ngẩng đầu lên, nhưng không có ý tứ tiếp tục nói chuyện với Vân Mộng Chân nữa, mà bình tĩnh đi qua bên người nàng.
– Yến Bắc Thần… Ngươi cứu ta một lần, ta tha cho ngươi một mạng, chúng ta huề nhau! Sau này lại gặp nhau, chính là cừu địch… Ta sẽ không hạ thủ lưu tình với ngươi nữa!
Vân Mộng Chân nhìn bóng lưng Yến Bắc Thần rời đi, cắn chặt môi, lạnh giọng nói.
Bước chân Bạch Nhạc hơi chậm lại, yên lặng trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu.
Bước chân Bạch Nhạc có chút nặng nề, chính hắn cũng không nói ra được tâm tình lúc này của mình là thế nào.
Lúc rời đi, Bạch Nhạc mang theo Côn Ngô Kiếm, không phải là hắn không nỡ, mà là thực sự không tìm được một cái lý do thích hợp.
Quả thật, hắn có thể cảm giác được, trong lòng Vân Mộng Chân có một chút suy đoán, nhưng cũng chính vì như vậy, hắn mới càng phát không thể làm ra bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn, bằng không chẳng khác gì không đánh đã khai rồi.
Chỉ là, lần này gặp lại, giống như đã cởi ra một ít khúc mắc của Bạch Nhạc.
Trước đó, chuyện bị Vân Mộng Chân phát hiện thân phận, vẫn luôn là tâm ma của hắn.
Nhưng hôm nay nhìn lại, lại phát hiện, cũng không hỏng bét như trong tưởng tượng.
Tương lai… tất cả sẽ tốt lên.
Bắc Đẩu Sơn.
Có một luồng thần hồn chậm rãi bay ra từ giữa Vân Hải, rơi vào trước mặt lão giả, sau khi thân hình dần dần trở nên rõ ràng, lập tức quỳ gối trước mặt lão giả, lễ phép dập đầu ba cái.
Bắc Đẩu lão tổ nhìn thân ảnh dần dần trở nên rõ ràng của Vệ Phạn Dạ, thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói:
– Đứa ngốc, đứng lên đi!
– Đa tạ ơn cứu giúp của lão tổ, đệ tử suốt đời khó quên!
Vệ Phạn Dạ chậm rãi đứng dậy, lần nữa khấu tạ nói.
– Mặc dù Thất Tinh Tỏa Hồn Trận bảo vệ được thần hồn của ngươi, nhưng thân thể ngươi đã bị hủy! Kể từ hôm nay, ta sẽ đưa ngươi vào Vân Hải, dùng Thất Thải Tiên Liên, tái tạo thân thể cho ngươi! Trong thời gian này, bất kể có đau khổ như nào, ngươi cũng phải cam đoan thần niệm không tiêu tan, bằng không cho dù tiên phật hàng thế, cũng không cứu được ngươi.
Bắc Đẩu lão tổ nhìn Vệ Phạn Dạ, chậm rãi dặn dò.
Bản thân Thất Thải Tiên Liên là chí bảo, sinh trưởng mấy nghìn năm trong Vân Hải, toàn bộ Bắc Đẩu Tinh Cung chỉ có một gốc này!
Cũng chỉ có chí bảo bực này, mới có năng lực tái tạo thân thể Vệ Phạn Dạ, cho hắn một cuộc sống mới.
Có thể nói phần ân tình này là ân trọng như núi.
Vệ Phạn Dạ khom người bái lạy, sau đó vội vàng gật đầu đồng ý.
– Còn nữa, ngươi có nhớ, bên trong Quảng Hàn Thiên Cung đã xảy ra chuyện gì không, là ai giết ngươi?
Lông mày Bắc Đẩu lão tổ hơi nhíu lại, lần nữa trầm giọng hỏi.
-… Là Yến Bắc Thần, không đúng… Dường như không đúng, là Bạch… Không, chính là Yến Bắc Thần!
Vệ Phạn Dạ bị hỏi đến vấn đề này, nhất thời hỗn loạn tưng bừng, có chút nói năng lộn xộn.
Thân thể bị hủy, nên ký ức về Quảng Hàn Thiên Cung, giống như cũng bị đánh thành mảnh vụn, căn bản không nhớ rõ.
Hắn mơ hồ nhớ dường như là Yến Bắc Thần, nhưng lại có chút không đúng, rốt cuộc nơi nào xảy ra vấn đề, bây giờ hắn căn bản không nghĩ ra, chỉ cần nghĩ nhiều, thần hồn sẽ đau đớn kịch liệt.
Chương 892: Vân Hải Tiên Kiều (2)
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 893: Đàm Băng Hoa
Thực ra đến hiện tại bên trong thung lũng, vẫn có rất nhiều yêu thú, nhưng xung quanh thủy đàm, lại căn bản không có bóng dáng nửa con yêu thú.
Thế nhưng, suy nghĩ chút là có thể hiểu, địa phương có Giao Long lui tới, yêu thú nào dám có gan đặt chân.
Bạch Nhạc cúi người, đưa tay thò vào trong nước thử một chút, đàm thủy rất lạnh, giống như có chút tương tự với Hàn Đàm trước đó.
Hắn hơi do dự một chút, liền trực tiếp thả người nhảy vào trong đầm nước.
Mặc dù đàm thủy rất lạnh, nhưng đã có kinh nghiệm trước đó, nên Bạch Nhạc cũng không quá sợ hãi, bây giờ lại là ban ngày, Bạch Nhạc tự tin cho dù thật sự chuyện gì bất ngờ, dựa vào Côn Ngô Kiếm, cũng có thể ung dung thoát thân.
Dù sao, Chân Long Chi Hồn cũng không có khả năng luôn thức tỉnh, chỉ dựa vào uy hiếp do con Bạch Giao kia mang đến, còn xa chưa tới mức để Bạch Nhạc không dám đụng vào.
Bạch Nhạc nhảy vào trong đầm, một đường đi xuống dưới, chân chính lặn vào bên trong, mới phát hiện, mặc dù miệng đầm rất nhỏ, nhưng diện tích dưới nước lại rất lớn, hơn nữa càng sâu hơn so với trong dự tính trước đó.
Cho dù thiên về phỏng đoán, thì đoạn đường này Bạch Nhạc cũng lặn xuống ít nhất bảy, tám trăm mét, mới rốt cục chạm đến đáy.
Từ xa, Bạch Nhạc đã thấy thân thể Bạch Giao cuộn lại tại đáy đầm.
Chỉ là bây giờ Bạch Giao đang ngủ say, cho dù Bạch Nhạc đến, cũng không khiến Bạch Giao thức tỉnh.
Đáy nước sâu như vậy, ánh sáng rất tối, cho dù là lấy năng lực của Bạch Nhạc, cũng chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy mọi vật.
Bạch Nhạc cẩn thận đi về phía Bạch Giao nằm, lúc này mới nhìn thấy, ngay dưới thân thể Bạch Giao, có một đóa băng hoa, cho dù là dưới đáy hồ đen tối, cũng vẫn rất dễ thấy.
Mặc dù còn cách một khoảng cách, nhưng Bạch Nhạc lại có thể cảm nhận được phía trên đóa băng hoa kia ẩn chứa linh vận, giống như chỉ cần ở xung quanh băng hoa, tốc độ linh lực vận hành trong cơ thể sẽ nhanh lên.
Hơn nữa, Bạch Nhạc có một loại cảm giác, sở dĩ đầm nước này lạnh như vậy, chính là vì đóa băng hoa này.
Nếu nói đến bảo bối, sợ rằng đóa băng hoa này mới là bảo bối quý giá nhất.
Bạch Giao một mực ở lại chỗ này, trừ phụ trách thủ hộ đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung tham gia khảo nghiệm ra, chỉ sợ cũng là đang thủ hộ đóa băng hoa này.
Ý niệm trong đầu hơi chuyển, Bạch Nhạc liền ý thức được, sợ rằng đóa băng hoa này mới là phần thưởng dành cho đệ tử nơi đây.
Đương nhiên, muốn lấy được đóa băng hoa này, tất nhiên sẽ vô cùng nguy hiểm.
Dù sao, ở bên trong thung lũng, chỉ cần tránh né đêm trăng tròn, thật ra cũng rất khó gặp phải Bạch Giao, nếu như chỉ vì đi qua thung lũng, thì chỉ cần đối mặt với những yêu thú bình thường bên ngoài là đủ.
Nhưng giả sử muốn có được đóa băng hoa này, nhất định phải đối mặt với Bạch Giao công kích.
Mặc dù đóa băng hoa này mê người, nhưng muốn có được thì cũng phải đối mặt với nguy hiểm cực kỳ đáng sợ.
Cho dù không đề cập tới Chân Long Chi Hồn ẩn giấu trong đầm nước, chỉ là bản thân Bạch Giao, cũng đã có thực lực Tinh Hải Cảnh, ngay cả Vân Mộng Chân, dưới tình huống không có Côn Ngô Kiếm, cũng bị thiệt thòi trên người Bạch Giao, chớ đừng nói chi là người khác.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc không khỏi nghĩ đến khối lệnh bài thân phận Quảng Hàn Thiên Cung kia.
Dựa theo quy tắc Chân Long Chi Hồn nói tới, nếu có lệnh bài trong tay, sẽ ung dung hơn nhiều.
Chỉ tiếc, trước đây đối mặt Chân Long Chi Hồn uy hiếp, Bạch Nhạc đã ném lệnh bài thân phận cho Vân Mộng Chân, cuối cùng Vân Mộng cũng không có ý tứ trả lại nó.
Kể từ đó, Bạch Nhạc liền có chút do dự.
Bạch Nhạc đứng tại chỗ quan sát tỉ mỉ một hồi, nhưng vẫn không nhịn được sự mê hoặc của băng hoa, bèn cẩn thận đi về phía băng hoa.
Nhưng mà, tại khoảng cách Bạch Nhạc đưa tay là có thể chạm đến băng hoa, Bạch Giao vốn một mực ngủ say giống như cảm thụ được cái gì, đột nhiên mở mắt.
Trong tích tắc, một luồng áp lực khủng bố nghiền ép về phía Bạch Nhạc.
Tới mức này, trong lòng Bạch Nhạc cũng liều một cái, căn bản không để ý tới Bạch Giao uy hiếp, đưa tay ra trực tiếp bắt lấy băng hoa.
Nhưng mà, chuyện khiến cho Bạch Nhạc vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới là, gần như trong nháy mắt tay hắn đụng tới băng hoa, đóa băng hoa kia cũng chợt nở rộ, lộ ra một cỗ hàn ý khủng bố, lấy một loại tốc độ kinh khủng, lan tràn ra xung quanh!
Trong tích tắc ngắn ngủi, toàn bộ hồ nước giống như đều bị đóa băng hoa nở rộ này chiếm giữ, hơn nữa, cái băng hoa này cũng không chỉ giam giữ hắn, mà kể cả Bạch Giao cũng bị bao phủ lên, trực tiếp vây ở bên trong đóa băng hoa này.
Rống!
Bạch Giao nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, đột nhiên phát ra một tiếng rống giận rung trời, trong nháy mắt đàm thủy xung quanh hóa thành một mạch nước ngầm, đánh thẳng tới chỗ Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc căn bản không kịp nghĩ nhiều, gần như là trong nháy mắt, đã trực tiếp lấy ra Côn Ngô Kiếm!
Bạch Giao vốn dự định đánh về phía Bạch Nhạc, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Côn Ngô Kiếm, đột nhiên thân thể co rụt lại, mạnh mẽ thu móng vuốt đã vươn ra về sau.
Thanh kiếm này, lưu lại cho nó bóng ma cực đại trong lòng!
Chương 894: Chúng Sinh Đều Có Linh
Ban đầu nó đối mặt với Vân Mộng Chân, vốn rất nhẹ nhàng, thậm chí còn có một loại khoái ý mèo vờn chuột, nhưng chính thanh kiếm này, đã khiến tình thế đảo ngược, cho dù là lân phiến cứng cỏi trên người nó, cũng không đỡ được sự sắc bén của kiếm phong.
Đương nhiên, hình như thực lực người trước mặt này, kém xa nữ nhân kia.
Nhưng dưới cái nhìn của Bạch Giao, hai người kia vốn là một người, nếu tiểu tử này đến, vậy nói không chừng nữ nhân khủng bố kia cũng ở ngay xung quanh.
Nghĩ vậy, Bạch Giao nhất thời cảnh giác lên, cẩn thận quan sát xung quanh một chút, sau khi không thấy cái bóng của Vân Mộng Chân, lúc này mới thoáng yên tâm một ít.
– Gào!
Bạch Giao trợn mắt với Bạch Nhạc, trong miệng gầm lên giận dữ lần nữa, ý tứ uy hiếp, rõ ràng.
Chứng kiến Bạch Giao không có lập tức nhào tới, Bạch Nhạc cũng thở phào một hơi, đừng nhìn hắn có Côn Ngô Kiếm nơi tay, dưới tình huống bị băng hoa vây khốn, nếu như Bạch Giao thật nhào tới, hắn cũng không đỡ được.
– Ta… Ngô!
Bạch Nhạc muốn nói chút gì đó với Bạch Giao, chỉ là vừa mới mở miệng, đàm thủy đã trực tiếp chui vào, không thể nói ra được cái gì, liền nuốt một ngụm nước lớn, hơn nữa đầm nước này vô cùng lạnh, chui vào trong bụng, nhất thời khiến cho đáy lòng Bạch Nhạc sinh ra một loại cảm giác băng hàn.
Thấy Bạch Nhạc bị sặc nước, Bạch Giao nhất thời hài lòng lắc lư cái đuôi, dáng vẻ giống như cười trên nỗi đau của người khác, há miệng rống lên một tiếng.
“…”
Mặc dù Bạch Nhạc nghe không hiểu tiếng kêu của Bạch Giao, nhưng cũng có thể nhìn ra được, hiển nhiên là mình bị Bạch Giao cười nhạo, quả thực có một loại cảm giác phiền muộn bị chửi nhưng không thể chửi lại.
Chỉ là, như vậy cũng nhìn ra được, linh trí con Bạch Giao này cũng không tính là rất cao, hơn nữa, bởi vì một mực vây ở chỗ này, nên có vẻ hơi ngây thơ, giống như là một đứa trẻ bảy tám tuổi.
Băng hoa vẫn đang không ngừng nở rộ ra xung quanh, toàn bộ không gian đầm nước đều đã bị phong kín, coi như bây giờ Bạch Nhạc muốn trốn cũng đã không trốn thoát.
Thế nhưng, nước xung quanh cũng bị đông lại, chẳng mấy chốc, sẽ hình thành một cái không gian, mặc dù nước xung quanh vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng cũng đã không ảnh hưởng quá lớn.
– Bạch Long, ngươi xem, ta không có dẫn nữ nhân hung hãn kia đi cùng, không có ác ý gì với ngươi.
Bạch Nhạc xòe tay ra, vừa mở miệng liền bán Vân Mộng Chân đi, dáng vẻ muốn phân rõ giới hạn với Vân Mộng Chân.
Thế nhưng, nữ nhân hung hãn… Nếu như cách xưng bô này bị Vân Mộng Chân nghe được, sợ là sẽ xé miệng của hắn cũng chừng.
– Gào!
Bạch Giao rống lên một tiếng, thân thể lắc lư theo, trong mắt lộ ra một tia khinh thường, giống như nó căn bản không sợ nữ nhân hung hãn kia.
Có điều, nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Giao, trong lòng Bạch Nhạc cũng thở phào một cái.
Hắn sợ nhất chính là đối phương trực tiếp nhào tới công kích, đối với loại tồn tại đã có linh trí này, chỉ cần nguyện ý giao lưu, như vậy sự tình sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
– Ta đương nhiên biết ngươi không sợ nàng, ngươi xem, bây giờ thanh kiếm này ở trên tay ta, coi như gặp lại, nữ nhân hung hãn kia không có nó, sẽ không đánh lại ngươi có đúng hay không?
Bạch Nhạc chỉ mình Côn Ngô Kiếm trong trong tay mình mở miệng nói lần nữa.
– Gào!
Bạch Giao đắc ý rống to một tiếng, gật đầu ý bảo không sai.
– Ngươi canh giữ ở chỗ này, là vì thủ hộ đóa băng hoa kia sao?
Đi một vòng, rốt cục Bạch Nhạc cũng vòng trở về, dò hỏi.
Nhắc tới băng hoa, Bạch Giao liền có chút suy nghĩ, phất phất móng vuốt về phía Bạch Nhạc, tỏ vẻ uy hiếp.
– Đóa băng hoa này, là để cho đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung đi qua khảo nghiệm phải không? Mặc dù ngươi canh giữ ở đây, nhưng cũng không thể nuốt trọn nó.
Bạch Nhạc chỉ chỉ xung quanh, hỏi lần nữa.
– Gào!
Đối với điểm này, Bạch Giao cũng không có giấu giếm, trên thực tế, gia hỏa này căn bản không biết nói dối.
– Đúng rồi, ta chính là đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung, hơn nữa đã đi qua khảo nghiệm, không phải ít ngày trước ngươi cũng tận mắt thấy sao?
Bạch Nhạc mở miệng nói lần nữa.
Bạch Giao duỗi duỗi móng vuốt, coi thường lắc đầu.
– Ngươi nói là lệnh bài thân phận sao? Ngươi cũng nhìn thấy rồi, mặc dù ta cho nữ nhân hung hãn kia, nhưng nó vốn là của ta mà, có đúng hay không?
Bạch Giao nghe thế, không khỏi hơi nghiêng đầu, lộ ra một tia chần chờ.
Chuyện khi trước, nó tận mắt nhìn thấy, cái lệnh bài Quảng Hàn Thiên Cung kia, thật sự là của Bạch Nhạc!
Đương nhiên, dựa theo quy củ của Quảng Hàn Thiên Cung, chỉ có người nắm giữ lệnh bài mới xem như là đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng trong này vẫn có sơ hở, lệnh bài là của Bạch Nhạc, cho dù đã đưa cho người khác, nhưng chỉ cần nó nguyện ý, tự nhiên cũng có thể coi Bạch Nhạc là đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung.
Bạch Nhạc nhìn ra Bạch Giao đang do dự, nên lần nữa lấy cớ đầu độc nói:
– Bạch Long, lẽ nào ngươi không muốn đi xem một chút sao? Chỉ cần ta lấy đi băng hoa, sứ mệnh của ngươi cũng liền hoàn thành, không cần một mực ở lại chỗ này nữa.
– Ta có thể mang ngươi rời đi nơi đây, đi ra thế giới bên ngoài chơi.
– Gào!
Bạch Giao nghe thế, rốt cục cũng động tâm.
Chương 895: Chúng Sinh Đều Có Linh (2)
Một khi có linh trí, tự nhiên sẽ sinh ra sự hiếu kỳ mãnh liệt, càng không chịu cô đơn!
Cố thủ trong một cái đầm nước, thực sự quá buồn chán.
Bạch Nhạc dẫn nó đi ra ngoài chơi, nhất thời liền để nó động tâm.
Bạch Giao do dự một chút, giống như nghĩ đến cái gì, có chút sợ hãi, yếu ớt rống một tiếng.
Bạch Nhạc thoáng suy tư, liền hiểu được, hỏi dò:
-Ý ngươi là… Chân Long Chi Hồn xuất hiện đêm hôm đó?
Bạch Giao gật đầu, phất phất móng vuốt, mặc dù nhìn rối loạn hỗn độn, nhưng Bạch Nhạc vẫn hiểu ý tứ của nó.
Bạch Giao thủ tại chỗ này, muốn rời khỏi, nhất định phải được Chân Long Chi Hồn đồng ý, bằng không nó căn bản không dám rời đi.
– Ta làm như thế nào mới đánh thức được nó?
Ngẫm lại, Bạch Nhạc hỏi lần nữa.
Mặc dù đánh thức Chân Long Chi Hồn sẽ rất nguy hiểm, nhưng hiển nhiên nguy hiểm và thu hoạch có quan hệ trực tiếp, nếu có thể thật sự dẫn Bạch Giao ra khỏi Quảng Hàn Thiên Cung, cho dù mạo hiểm một lần, đối với Bạch Nhạc cũng tuyệt đối là đáng giá.
– Không cần, bản tôn ở nơi này!
Gần như cùng lúc Bạch Nhạc mở miệng, bên cạnh băng hoa, liền nhất thời hiện ra hư ảnh Bạch Long.
Ở chỗ này, Bạch Nhạc coi như rõ ràng, Bạch Long thật sự lấy trạng thái thần hồn mà sống sót.
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến tiền bối!
Bạch Nhạc hơi khom người, trầm giọng nói.
– Tiểu tử, ngươi vẫn dám tới nơi này, ngươi thật không sợ chết sao?
Bạch Long nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, lạnh lùng mở miệng nói.
– Sợ, đương nhiên là sợ!
Bạch Nhạc không có bị Bạch Long hù doạ, bình tĩnh mở miệng nói:
– Chúng sinh đều có linh, nào có chuyện không sợ chết? Tu hành, không phải là tranh đấu giành một đường cơ duyên sao? Ta không muốn tình nguyện bình thường, tự nhiên chỉ có thể mạo hiểm tới tranh cái cơ duyên này.
– Chúng sinh có linh!
Bạch Long lặp lại bốn chữ này, không khỏi có chút thổn thức.
Tính từ thời đại thượng cổ, không biết nó đã sống sót bao lâu, tu hành giả nhân loại, càng là đếm không hết.
Nhưng khi đó, nó ở lại Quảng Hàn Thiên Cung, cũng là bởi vì một câu nói kia của Quảng Hàn Tiên Tử, chúng sinh đều có linh, đều có thể tu hành, chúng sinh bình đẳng.
Quảng Hàn Tiên Tử cũng không có bởi vì nó không phải nhân loại, mà kỳ thị nó, ngược lại ở một mức độ nào đó, trợ giúp nó tu hành, đối với nó mà nói, cùng với việc nói nó là thần thú thủ hộ Quảng Hàn Thiên Cung, chẳng bằng nói nó là thần thú thủ hộ của Quảng Hàn Tiên Tử.
Chỉ tiếc, nó thiên tư hữu hạn, cuối cùng không thể nào đuổi theo bước chân của Quảng Hàn Tiên Tử, bị ép ở lại chỗ này, theo tuế nguyệt trôi qua, rốt cục chỉ còn lại một luồng tàn hồn, dựa vào hàn đàm mà sinh tồn.
Tuế nguyệt dài dằng dặc, thế cho nên nó đã gần như không có tình cảm!
Thứ có thể khiến nó động dung, cũng chỉ còn hậu duệ Bạch Giao này của nó.
Mà giờ khắc này, nhìn Bạch Nhạc, dường như nó lại nghĩ tới những năm tháng nó đi theo Quảng Hàn Tiên Tử.
Trên thực tế, vừa rồi Bạch Nhạc lung lay Bạch Giao, nó cũng nghe được… Đương nhiên, nó không dễ lừa như Bạch Giao, cũng không tin Bạch Nhạc thật sự không có quan hệ cùng Vân Mộng Chân, thế nhưng nó lại có thể phân biệt được, Bạch Nhạc tới xác thực không có ác ý.
Quan trọng hơn là, câu nói kia của Bạch Nhạc cũng đã đả động nó.
Nó đã chỉ còn một luồng tàn hồn, chỉ có thể ở lại chỗ này, Bạch Giao ở trong mắt nó, vẫn chỉ là một đứa bé, không thể một mực ở lại trong cái hàn đàm này?
Mặc dù nó không thích Vân Mộng Chân, nhưng trong lòng nó cũng mơ hồ hiểu ra, sợ rằng Vân Mộng Chân không có lừa nó, Quảng Hàn Thiên Cung ngày xưa, đã thật sự không còn tồn tại.
Kể từ đó, càng không có đạo lý để Bạch Giao tiếp tục lưu lại nơi đây.
Đối với Bạch Giao mà nói, theo tiểu tử trước mắt đi ra ngoài, nhìn thế giới bên ngoài một chút, mới là lựa chọn tốt hơn.
Còn nó sẽ theo cái Quảng Hàn Thiên Cung này mai một đi.
– Ngươi muốn lấy băng hoa, muốn dẫn nó đi, đều có thể, nhưng đầu tiên ngươi phải chứng minh được, ngươi có tư cách này.
Bạch Long nhìn Bạch Nhạc, chậm rãi mở miệng nói:
– Vật ấy tên là Cực Hàn Băng Hoa, kỳ hàn không gì sánh được, ta không cho phép ngươi lấy, chỉ có thể luyện hóa ngay tại đây… Luyện hóa được, ngươi có thể lấy đi, bằng không, không cần nhắc lại.
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc biết tên loại băng hoa này, ngay cả trong truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân, cũng không có ghi chép về Cực Hàn Băng Hoa, hiển nhiên linh chủng bực này, chỉ Quảng Hàn Thiên Cung mới có, ngoại giới đã sớm diệt tuyệt.
Linh dược trân quý bực này, quả thực khó có thể đánh giá.
Nếu thu, Bạch Nhạc còn có mấy phần lòng tin, nhưng muốn hắn luyện hóa tại chỗ, lại là một chuyện khác.
Bạch Nhạc không nỗ lực cò kè mặc cả với Bạch Long, trên thực tế, hắn cũng hiểu, sợ rằng bản thân chuyện này là quy tắc thu băng hoa, chứ không phải là Bạch Long cố ý làm khó dễ hắn.
– Được!
Bạch Nhạc gật đầu đồng ý.
– Vậy thì bắt đầu đi… Những điều kiện khác, chờ ngươi luyện hóa xong băng hoa cũng không chậm!
Bạch Long hờ hững liếc nhìn Bạch Nhạc, thản nhiên nói.
Bạch Nhạc cũng không do dự, thân hình thoắt một cái, đi tới vị trí của Cực Hàn Băng Hoa.
Chương 896: Cực Hàn Băng Hoa
Xung quanh đã bị băng hoa đông lại, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy vị trí bản thể của Cực Hàn Băng Hoa, chỉ là khoảng cách đến xúc tua vừa rồi, cũng đã thay đổi thành rất xa, trên đường đi có vô số băng hoa ngăn cản, mặc dù không có Bạch Long ngăn cản, muốn đi tới cũng không phải dễ dàng.
Tâm niệm hơi động, đột nhiên trên người Bạch Nhạc lộ ra một đạo kiếm ý, lấy kiếm ý tới đối kháng hàn ý xung quanh, chém băng hoa cản đường trước mặt, thẳng đến bụi Cực Hàn Băng Hoa kia mà đi!
Lúc chân chính tới gần, Bạch Nhạc mới phát hiện, chuyện này so với trong tưởng tượng càng khó hơn nhiều.
Mỗi khi tiếp cận một bước, hàn ý xung quanh sẽ càng đề thăng kịch liệt, cho dù Thông Thiên Ma Thể mạnh mẽ, thì huyết dịch toàn thân cũng giống như sứp bị đông cứng, đây là kết quả dưới tình huống hắn vẫn luôn dùng kiếm ý hộ thể, nếu không, chỉ sợ còn chưa đi được đến bên cạnh Cực Hàn Băng Hoa, cả người đã trực tiếp bị đông thành tượng đá.
Xa xa, Bạch Giao hiếu kỳ nhìn Bạch Nhạc, từ từ lắc lư cái đuôi, giống như không biết rõ, vì sao Bạch Nhạc lại đi cẩn thận như vậy.
Ngược lại trong mắt Bạch Long lộ ra vài phần tán thưởng.
Bạch Giao không rõ, thế nhưng nó lại biết, lấy thực lực Tinh Cung sơ kỳ, muốn chân chính tới gần Cực Hàn Băng Hoa đang nở rộ là một chuyện khó khăn bực nào.
Từ thân thể, đến thần hồn, thậm chí nội tình Tinh Cung, đều có yêu cầu cực cao đối với lý giải về đạo.
Trên thực tế, đóa Cực Hàn Băng Hoa này, không phải dành cho người Tinh Cung sơ kỳ, mà là chuẩn bị cho những đệ tử gần trùng kích Tinh Hải kia, một khi luyện hóa được Cực Hàn Băng Hoa, sau này lúc thành tựu Tinh Hải, có khả năng sẽ đạt được chỗ tốt, khó có thể đánh giá.
Yêu cầu Bạch Nhạc lấy thực lực Tinh Cung sơ kỳ luyện hóa Cực Hàn Băng Hoa, thật ra cũng có chút ép buộc.
Thế nhưng, nếu Bạch Nhạc muốn mang Bạch Giao đi, vậy yêu cầu của nó đối với Bạch Nhạc dĩ nhiên phải cao hơn, bằng không, nếu để Bạch Giao đi cùng một tên phế vật, rời khỏi nơi này ngược lại sẽ là hại Bạch Giao.
Ở trong lòng Bạch Long, nếu Bạch Nhạc muốn Bạch Giao đi theo, thì hắn phải sở hữu hiên phú và tài hoa sánh ngang Quảng Hàn Tiên Tử trước đây mới được.
Đoạn đường này Bạch Nhạc đi rất chậm, chỉ có hơn mười mét lộ trình ngắn ngủi, lại mạnh mẽ đi trong một khắc đồng hồ thời gian, rốt cục lúc này mới đi tới trước Cực Hàn Băng Hoa.
Nhưng mà, đối với Bạch Nhạc mà nói, khảo nghiệm chân chính cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
– Oanh!
Gần như trong nháy mắt ngón tay Bạch Nhạc chạm tới Cực Hàn Băng Hoa, không gian xung quanh giống như rung động một hồi, hàn triều khủng bố lập tức bùng nổ, hóa thành một cái vòng xoáy to lớn, trực tiếp bao vây Bạch Nhạc lại.
Trong chớp nhoáng này, Bạch Nhạc thật sự ngửi được nguy cơ tử vong.
Hắn không dám có nửa điểm chậm trễ, trong tích tắc, Tinh Cung xuất hiện, hơn nữa, không còn là nửa toà Tinh Cung, mà là Tinh Cung chân chính hoàn mỹ.
Dưới Tinh Cung bao phủ, Bạch Nhạc mới miễn cưỡng ổn định thân hình, không có bị hàn triều triệt để bao phủ.
Nhưng cho dù như thế, trên lông mi, trên tóc Bạch Nhạc cũng vẫn xuất hiện vô số vụn băng, như là phủ lên một tầng sương lạnh.
Hàn ý đến xương, thậm chí trực tiếp rót vào thần hồn.
Lúc này mới chỉ vừa mới va chạm vào Cực Hàn Băng Hoa mà thôi, muốn luyện hóa, thì càng trắc trở hơn, quả thực đây là sự tình không cách nào tưởng tượng.
Nếu như dưới tình huống bình thường, căn bản không có khả năng hoàn thành chuyện này.
Bất kể là Vệ Phạn Dạ, hay là Mâu Kình Thần, hoặc là bất luận thiên tài Tinh Cung sơ kỳ gì, gặp phải loại tình huống này, chỉ sợ chuyện duy nhất có thể làm, cũng chỉ là buông tha.
Nhưng Bạch Nhạc lại khác!
Thông Thiên Ma Công bá đạo, khiến cho hắn và người thường căn bản không giống nhau.
Thời điểm Bạch Nhạc cảm thụ loại hàn ý khó có thể chịu đựng này, thứ hắn nghĩ đến không phải là buông tha, mà là thôn phệ!
Trực tiếp lấy Thông Thiên Ma Công tới thôn phệ cỗ lực lượng này.
– Thôn Thiên!
Đột nhiên phía sau Bạch Nhạc xuất hiện một tôn thân ngoại hóa thân, điên cuồng thôn phệ hàn ý xung quanh đi vào, cùng lúc đó, trong mắt Bạch Nhạc lóe lên một tia tinh mang, vậy mà trực tiếp cầm Cực Hàn Băng Hoa lên nuốt vào.
Ùng ùng!
Trong nháy mắt này, xung quanh băng hoa chợt sôi trào, trên thân thể Bạch Nhạc, thậm chí bên trên Tinh Cung, đều trực tiếp xuất hiện một tầng băng thật dầy, rất nhanh sau đó hóa thành băng hoa nở rộ.
Cảnh tượng này xảy ra thực sự quá nhanh, ngay cả Bạch Long cũng không kịp ngăn cản!
Trên thực tế, nó cũng không phải thật sự muốn Bạch Nhạc luyện hóa Cực Hàn Băng Hoa, chỉ cần Bạch Nhạc có thể ở trong quá trình này, cho nó thấy đủ thực lực và tín niệm, là đã coi như Bạch Nhạc qua cửa.
Nhưng nó không nghĩ rằng, Bạch Nhạc lại không suy nghĩ nhiều như vậy, điên cuồng nuốt Cực Hàn Băng Hoa vào.
Lần này, coi như nó muốn ngăn cản cũng không kịp.
Ngay cả Bạch Giao cũng bị chuyện này làm cho sợ nhảy lên, mặc dù nó tiếp cận Cực Hàn Băng Hoa không khó, nhưng trên thực tế, coi như là nó, sợ là cũng không dám trực tiếp nuốt Cực Hàn Băng Hoa vào.
Chương 897: Đột Phá, Tinh Cung Trung Kỳ
Nhưng mà, ngay sau đó, Bạch Giao và Bạch Long lại hoảng sợ phát hiện, cho dù Bạch Nhạc giống như lung lay sắp đổ, nhưng từ đầu đến cuối khí tức không có đoạn tuyệt, dù tòa Tinh Cung huyễn lệ kia bị băng hoa bọc lại, nhưng không có tan vỡ.
Giờ khắc này, ngay cả Bạch Long, cũng không khỏi lộ ra một tia hoảng sợ.
Lấy ánh mắt của hắn, tự nhiên nhìn ra, hiện tại lực lượng của đóa Cực Hàn Băng Hoa, đang bị Bạch Nhạc không ngừng luyện hóa, lực lượng tòa Tinh Cung, đang không ngừng đề thăng.
Nếu như tỉ mỉ quan sát, sẽ phát hiện, lúc này tôn hư ảnh hình người bên trong Tinh Cung, đang ngưng thật hơn rất nhiều, hơn nữa, cũng đang không ngừng thôn phệ lực lượng Cực Hàn Băng Hoa như thân ngoại hóa thân.
Công pháp bá đạo kinh khủng như vậy, cho dù là sau thời kỳ thượng cổ, cũng chưa từng nghe qua.
Rốt cuộc thằng nhóc này đạt được, công pháp truyền thừa gì vậy? !
Thông Thiên Ma Quân được xưng là thế gian đệ nhất ma
Hơn nữa là loại nhân vật vô địch chân chính hoành áp một đời kia, bất kể là thiên phú tài hoa, hay là thực lực, đều có thể gọi là quân tuyệt thiên hạ.
Cho dù so sánh với những cường giả đứng đầu thời kỳ thượng cổ, chỉ sợ cũng không hơn bao nhiêu, đặc biệt Thông Thiên Ma Công, lại còn là bất thế tuyệt học do Thông Thiên Ma Quân tự nghĩ ra, có thể nói là Chấn Thước Cổ Kim.
Chỉ sợ đến hiện tại Bạch Nhạc cũng không thật sự hiểu hết giá trị trong này, thậm chí đương đại, người có thể chân chính hiểu hết được điểm này, cũng không coi là nhiều.
Nhưng Bạch Long lại là tồn tại từ thời thượng cổ đến nay, tầm nhìn, vượt xa ngoại nhân có thể tưởng tượng.
Chỉ dựa vào phần công pháp truyền thừa này, hắn đã có thể biết tiền đồ tương lai của Bạch Nhạc là không thể hạn định.
Nếu nói trước đó còn cần khảo nghiệm Bạch Nhạc, như vậy từ giờ khắc này, khảo nghiệm cũng đã kết thúc.
Chuyện duy nhất cần lo lắng, chính là bây giờ Bạch Nhạc liều lĩnh nuốt Cực Hàn Băng Hoa như thế có thể bị nguy hiểm hay không.
Đương nhiên, bây giờ Bạch Nhạc cũng không biết những chuyện này.
Đối với hắn mà nói, dường như luyện hóa Cực Hàn Băng Hoa có vẻ hơi gian nan, nhưng còn lâu mới đến được cấp độ khiến cho hắn không dám thử.
Càng tu hành, hiểu biết của Bạch Nhạc về Thông Thiên Ma Công càng sâu, cũng càng tin tưởng Thông Thiên Ma Công cường đại.
Vô số hàn ý dũng mãnh tràn vào trong cơ thể, mặc dù có Thông Thiên Ma Công không ngừng thôn phệ luyện hóa, nhưng vẫn khiến cho Bạch Nhạc có một loại cảm giác cả người đều muốn nổ tung ra.
Côn Ngô Kiếm đã sớm bay về trong đầu, giúp đỡ Bạch Nhạc trấn thủ thần hồn, bằng không dưới loại trùng kích này, sợ là thần hồn đã sớm không nhịn được nổ tung ra.
Cho tới bây giờ cái gọi là thiên tài, không phải là một lần là xong, con đường tu hành, trừ thiên phú ra, vận khí và cơ duyên, cũng rất quan trọng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, lực lượng Cực Hàn Băng Hoa, cũng bị luyện hóa từng chút một!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây chính là một trận chiến ý chí.
Vốn sau khi bước vào Tinh Cung, mỗi lần đột phá, đều cần ít nhất mấy năm thời gian, nhưng dưới sự luyện hóa điên cuồng như vậy, lực lượng Cực Hàn Băng Hoa, lại mạnh mẽ thúc đẩy thực lực Bạch Nhạc điên cuồng tăng lên.
Hơn nữa, lực lượng Cực Hàn Băng Hoa không chỉ khiến lực lượng Tinh Cung đề thăng, mà là một loại tăng lên trên mọi phương diện.
Cơ duyên dạng này, cho dù là những thiên kiêu bên trong thiên tông kia, sợ là cũng rất khó sở hữu.
Thời điểm Bạch Nhạc luyện hóa Cực Hàn Băng Hoa tại Hàn Đàm, Vân Mộng Chân bị ngăn lại ở trước cây cầu bên trong hải vân hồi lâu.
Cho dù ở chỗ này, cũng vẫn không thể phi hành như cũ, cây cầu bên trong hải vân, như ảo như thật, ẩn giữa chân thực và hư huyễn, căn bản không thể đi qua như một cách bình thường.
Vân Mộng Chân cũng đã thử trực tiếp bước lên cầu, nhưng vừa đạp lên là trực tiếp thất bại, nếu như Vân Mộng Chân không phản ứng nhanh, thậm chí có khả năng trực tiếp ngã xuống hải vân.
Vân Mộng Chân không biết phía dưới mảnh hải vân này là cái gì, nếu như thất bại sẽ rơi vào địa phương nào, có thể bị nguy hiểm hay không, nhưng trong lòng nàng biết rõ, một khi rơi xuống, sợ là lần khảo nghiệm này, coi như thất bại.
Côn Ngô Kiếm đến rồi lại mất, nỗ lực chém giết Giao Long cũng không thể thành công, đối với Vân Mộng Chân mà nói, chuyến đi Quảng Hàn Thiên Cung lần này, thu hoạch thực sự có hạn.
Dưới tình huống này, tự nhiên nàng không có khả năng buông tha cơ duyên cuối cùng.
Nếu như nói trước đó đều là khảo nghiệm, như vậy, Thiên Cung trước mặt, chính là nơi thu hoạch cơ duyên cuối cùng.
Hơn nữa, bây giờ lệnh bài đệ tử Quảng Hàn Thiên Cung, cũng ở ngay trong tay nàng, có thể nói là thiên thời địa lợi đều đã chiếm được toàn bộ, nếu như này vẫn không thể thành công, vậy cũng thực sự quá mất mặt rồi.
Vân Mộng Chân suy tư hồi lâu, trong lòng liền mơ hồ hiện ra một cái ý niệm.
Đêm trăng tròn!
Dựa theo kinh nghiệm trước đó mà nói, đêm trăng tròn, đều sinh ra một ít biến hóa đặc thù, có nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội tốt nhất đi qua khảo nghiệm.
Bây giờ nàng đối mặt với cây cầu bên trong hải vân hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp nào, như vậy cũng chỉ có thể đợi đến đêm trăng tròn, xem có thể có cơ hội hay không.
Chương 898: Đột Phá, Tinh Cung Trung Kỳ (2)
Trong chớp mắt, đã bảy ngày trôi qua!
Bảy ngày này, Bạch Nhạc một mực bị vây ở bên trong băng hoa, cả người như tượng đá, không nhúc nhích, nhưng mà, mỗi thời mỗi khắc thực lực đều đang tăng lên.
Theo thời gian trôi qua, rốt cục lực lượng Cực Hàn Băng Hoa cũng bị Bạch Nhạc luyện hóa hết, dường như trong mơ hồ, vang lên một tiếng rạn nứt giòn vang.
Đột nhiên băng hoa bao ở bên ngoài cơ thể Bạch Nhạc xuất hiện một tia rạn nứt!
Mấy ngày nay Bạch Long và tiểu Bạch Giao, vẫn luôn ở bên cạnh chờ đợi kết quả, tự nhiên liếc mắt liền nhận ra được biến hóa.
Tiểu Bạch Giao vung móng vuốt, lập tức bay lên, giống như muốn xông qua xem rõ ngọn ngành, lại bị Bạch Long trừng mắt, sau đó ủy ủy khuất khuất lui về, chỉ là đôi mắt to tròn kia vẫn luôn chớp chớp, hiếu kỳ đánh giá Bạch Nhạc.
– Tiểu tử, chỉ sợ lần này ngươi thật sự tìm được một đồng bọn không tầm thường rồi!
Bạch Long nhìn chằm chằm băng hoa đang chậm rãi văng tung tóe, thở dài một tiếng, mở miệng nói.
– Ngao ô!
Tiểu Bạch Giao lập tức phát ra một tiếng khẽ kêu, thân thể chà xát bên người Bạch Long, giống như có chút không nỡ.
Bạch Long giơ móng vuốt, sờ sờ đầu tiểu Bạch Giao, nhẹ giọng thở dài nói:
– Đừng ngốc thế, ta đã sắp sửa là gỗ mục rồi, ngươi ở lại chỗ này làm cái gì? Ta cũng không cần ngươi ở đây.
– Nhưng tiểu tử ngươi phải nhớ kỹ! Bất kể tương lai hắn cường đại như thế nào, ngươi cũng chỉ là đồng bạn của hắn, nhận hắn làm chủ, hiểu chưa?
Bạch Long nhìn tiểu Bạch Giao, nghiêm túc mở miệng dặn dò.
Cuối cùng nhân loại sẽ không tự chủ được đặt mình ở một cái địa vị càng cao hơn, dường như chủng tộc của nó cũng chỉ có thể phụ thuộc bọn hắn, thậm chí là sủng vật.
Đây là chỗ Bạch Long vẫn luôn khinh thường.
Long tộc kiêu ngạo, không cần nhận bất kỳ kẻ nào làm chủ, cũng vĩnh viễn không có quan hệ chính và phụ, điểm này, khắc sâu vào trong từng huyết mạch long tộc chân chính.
Tiểu Bạch Giao không hiểu chuyện, nó nhất định phải dạy bảo tốt, chuyện này, không có nửa điểm để thương lượng.
Nếu như tiểu tử nhân loại kia, không làm được điểm này, nó thà rằng để tiểu Bạch Giao tiếp tục ở lại nơi đây.
Oanh!
Trong tích tắc, băng hoa bên ngoài thân thể Bạch Nhạc chợt nổ tung lên, vụn băng bắn ra tứ phía, giống như mưa đá.
Cùng lúc đó, bên trên Tinh Cung của Bạch Nhạc, đột nhiên lộ ra một đạo quang mang huyễn lệ, bất kể là linh lực hay là ma khí đều đồng loạt son đột phá.
Trong nháy mắt Tinh Cung giống như hoàn toàn ngưng tụ, hóa thành tồn tại chân thật, tất cả đều có vẻ cực kỳ rõ ràng, trông rất sống động.
Trong bảy ngày ngắn ngủi, Bạch Nhạc với sự trợ giúp của Cực Hàn Băng Hoa, liền mạnh mẽ đột phá một cảnh giới nhỏ, tốc độ đề thăng như vậy, quả thực là nghe rợn cả người.
Quan trọng nhất là, nếu như quan sát tỉ mỉ, sẽ phát hiện bây giờ bên trong Tinh Cung của Bạch Nhạc, cũng lưu lại một đóa băng hoa thuần trắng, rơi vào trên tay tôn nhân hình hóa thân kia.
Đây không phải là hư huyễn, mà là Cực Hàn Băng Hoa chân thực.
Cực Hàn Băng Hoa trợ giúp Bạch Nhạc đột phá một cảnh giới, cũng chỉ tiêu hao một phần lực lượng bên ngoài mà thôi, lấy thực lực hiện tại của Bạch Nhạc, căn bản không có cách xúc động lực lượng hạch tâm.
Xoạt!
Băng hoa bên ngoài cơ thể vỡ nát, đàm thủy xung quanh tràn lên lần nữa, trong nháy mắt bao phủ Bạch Nhạc.
Chỉ là, bây giờ Cực Hàn Băng Hoa bị luyện hóa, khiến nhiệt độ xung quanh đàm thủy đã thay đổi, không còn loại cảm giác cực hàn kia nữa.
Bạch Nhạc có một loại cảm giác mơ hồ, không có đóa Cực Hàn Băng Hoa này, chỉ sợ Bạch Long cũng rất khó tiếp tục sinh tồn.
Oanh!
Tại thời điểm trong đầu Bạch Nhạc hiện lên cái ý niệm này, một dòng sông chợt xoắn tới, trực tiếp nâng Bạch Nhạc bay lên, trong chốc lát, đã trực tiếp bay ra thủy đàm.
Cùng lúc đó, Bạch Giao cũng bay ra ngoài theo, uốn lượn ở phía trên thủy đàm, giống như chưa thích ứng được cái đàm thủy này không còn băng hàn, nó đưa móng vuốt ra khuấy động đầm nước một chút, sau đó lại bay vào không trung.
Từ trong đầm nước bay ra ngoài, cũng đã là đêm muộn, ánh trăng hạ xuống, có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Dưới ánh trăng, thân ảnh Bạch Long cũng chậm rãi nổi lên, nhưng rõ ràng thân hình đã mờ nhạt đi rất nhiều.
– Tiền bối…
Bạch Nhạc nhìn Bạch Long, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Cực Hàn Băng Hoa ngươi đã lấy, nếu như không có sự tình khác, hiện tại cũng nên đi đi.
Vẻ mặt Bạch Long có vẻ hơi đạm mạc, bình thản nói.
Bạch Nhạc nhìn tiểu Bạch Giao, nhẹ giọng nói:
– Lúc trước đó ta đã nói qua, muốn dẫn Bạch Giao cùng đi ra ngoài, nhìn thế giới bên ngoài một chút! Xin tiền bối nhận lời.
Tự nhiên Bạch Nhạc không quên lời nói trước đó, nên lúc này giải thích.
Bạch Long liếc nhìn Bạch Nhạc một cái thật sâu, trầm giọng nói:
– Ngươi muốn nó làm sủng vật của ngươi sao?
– Không, là bằng hữu!
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
– Chúng sinh đều có linh, Bạch Giao cũng giống vậy, ta sẽ dẫn hắn cùng rời khỏi Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng sẽ không ước thúc tự do của hắn, bất kể hắn lựa chọn theo ta, hay là một mình rời đi, đều là do hắn.
Chương 899: Tiểu Bạch Long
Trước đó Bạch Nhạc không nghe thấy chuyện Bạch Long dặn dò Bạch Giao, nên từ tâm mà nói, Bạch Nhạc thực sự không muốn coi Bạch Giao như sủng vật.
Bạch Giao sở hữu linh trí, mặc dù bây giờ, ngây thơ giống như một đứa trẻ vài tuổi, nhưng theo thời gian, sẽ tiếp xúc càng ngày càng nhiều người, theo thực lực đề thăng, tất cả đều sẽ thay đổi.
Nên sẽ có một ngày, Bạch Giao cũng có thể mở miệng nói tiếng người giao lưu cùng mình như Bạch Long, ai sẽ cho rằng nó chỉ là một sủng vật chứ?
– Bằng hữu!
Nghe được hai chữ này, bất kể là Bạch Giao hay là Bạch Long, đều cũng có chút bất ngờ.
Bạch Giao nhe răng vung vẩy móng vuốt bay lượn, có vẻ rất đắc ý, còn Bạch Long thì lại yên lặng hồi lâu.
– Bạch Nhạc, đã như vậy, ngươi có nguyện ý ký kết khế ước thần hồn với nó không?
Bạch Long chăm chú nhìn Bạch Nhạc, trầm giọng hỏi.
– Đương nhiên có thể!
Bạch Nhạc không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đồng ý.
Hắn vốn chưa từng nghĩ tới lừa dối Bạch Long, tự nhiên không có gì để do dự cả.
Hiển nhiên, câu trả lời này cũng làm cho Bạch Long rất hài lòng.
Dưới sự dẫn dắt của Bạch Long, rất nhanh Bạch Nhạc đã ký kết khế ước thần hồn với Bạch Giao, loại khế ước thần hồn hoàn toàn bình đẳng kia.
– Ngao ô!
Hoàn thành những chuyện này, Bạch Giao cũng hiểu, mình phải rời đi rồi, nó lưu luyến không rời bay lượn bên người Bạch Long.
– Đi thôi!
Bạch Long giơ móng vuốt sờ sờ đầu Bạch Giao, nhẹ giọng nói.
Nơi xa, Ẩn Tâm, Bách Sự Thông và mấy người đang đi tới trung tâm thung lũng, đột nhiên nghe được một tiếng long ngâm, mấy người không khỏi lập tức biến sắc!
Lần trước Bạch Nhạc leo núi, đã một lời vạch trần huyền cơ, người khác còn tưởng có chỉ dẫn này vượt qua núi, sẽ không quá khó khăn.
Mấy ngày nay, có không ít người đã trèo qua núi, chỉ là đối với bọn hắn mà nói, ứng phó yêu thú bên trong thung lũng không hề dễ dàng.
Đám người Ẩn Tâm và Bách Sự Thông xem như là nhóm đi nhanh nhất, bây giờ đã tới gần trung tâm thung lũng.
Hiện tại vẫn chưa tới đêm trăng tròn, trong lòng mấy người vốn có một ít nắm chặt, nhưng tiếng long ngâm này, lại thực sự hù dọa tất cả mọi người.
Yêu thú là yêu thú, nhưng có long sẽ là một chuyện khác.
Cho dù chỉ là Giao Long, cũng đủ để nghiền ép tất cả mọi người.
Thời điểm mọi người do dự xem có nên tiếp tục đi về phía trước hay không, lại có một tiếng long ngâm vang lên, dưới ánh trăng, đột nhiên xuất hiện một đạo bóng trắng, thậm chí lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, một con bạch sắc Giao Long chợt xé rách trời cao, trực tiếp xông về phía mấy người.
– Gào!
Vừa há miệng, nhất thời có một cột nước rơi xuống, dưới tình huống vội vàng không kịp chuẩn bị, mấy người đều bị vẩy đầy mặt mũi, bộ dạng ướt sũng.
Nhưng mà, so với dáng vẻ chật vật này, sự sợ hãi trong lòng mấy người còn đáng sợ hơn.
Chỉ dựa vào khí tức lộ ra trên người con Giao Long kia, đã đủ khiến mấy người gần như không nhấc lên được dũng khí giao thủ, cái khí tức kia nghiễm nhiên là Tinh Hải Cảnh.
Phải biết rằng, bản thân bọn hắn vượt qua núi đã có chút miễn cưỡng, thực lực thua xa Vệ Phạn Dạ, thì càng không cần so sánh với Vân Mộng Chân, chút thực lực ấy đối mặt với Giao Long, quả thực không có nửa điểm tác dụng.
Chỉ là, so với người khác, cảm giác của Ẩn Tâm nhạy bén hơn một ít.
Mặc dù khí tức của con Giao Long này rất khủng bố, hơn nữa còn uốn lượn ngay trước mặt mấy người, dường như lúc nào cũng có thể phát động công kích, nhưng trên thực tế, nàng lại cảm thụ được, hình như đối phương không có nửa điểm ác ý.
Ngụm nước kia, càng giống như là một trò đùa mà thôi.
– Bạch Giao, không được nghịch ngợm!
Thời điểm mọi người đang kinh sợ, Bạch Nhạc nhất thời hiện thân, cười khổ nói.
– Gào!
Bạch Giao bất mãn xoay người lại, phun một ngụm nước về phía Bạch Nhạc.
Hiển nhiên là Bạch Giao rất bất mãn với lời xưng hô này.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc liền được hưởng đãi ngộ giống người khác, trên trán lập tức hiện ra một hàng hắc tuyến.
– Bạch Long!
Có khế ước thần hồn, nên Bạch Nhạc dễ dàng hiểu ý của Bạch Giao hơn rất nhiều, hắn lập tức hiểu ra, đây là nó bất mãn vì bị gọi là Bạch Giao.
Dù sao, trước đó Bạch Nhạc cũng gọi nó là Bạch Long.
Mặc dù bây giờ nó vẫn chưa chân chính hoàn thành Long Biến, chỉ là Giao Long, nhưng cũng không muốn bị gọi là Bạch Giao.
Bạch Giao nghe thấy Bạch Nhạc thay đổi cách gọi, nhất thời uốn lượn trên không trung, phất phất móng vuốt, dương dương đắc ý nhìn Bạch Nhạc.
So với việc Bạch Nhạc bất lực, thì những người khác đã sớm ngây ngốc.
– Yến Bắc Thần? !
Gặp Yến Bắc Thần ở nơi này đã rất kỳ lạ rồi, bây giờ Yến Bắc Thần còn có quan hệ với con Giao Long này, chuyện này không khỏi quá vô lý đi?
Bạch Nhạc nhìn lướt qua, nhất thời đưa mắt tập trung lên người Trần Minh Dương.
Bất kể như thế nào, Bạch Nhạc nhìn thấy Trần Minh Dương, cũng có chút chột dạ, trước đó hắn lừa Vân Mộng Chân, đã dùng thân phận này, mặc dù cuối cùng bị Vân Mộng Chân nhìn thấu, nhưng hôm nay đụng phải chính chủ, cũng khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng.
– Tốc độ của các ngươi cũng rất nhanh đó.
Chương 900: Tên Này Không Cát Tường
Bạch Nhạc liếc nhìn mọi người, giống như nghĩ đến cái gì, tiếp tục nói:
– Nếu đã gặp nhau, có phải nên giao ra chút tiền mãi lộ hay không?
“…”
Câu nói này vừa ra, nhất thời khiến cho tất cả mọi người tối sầm mặt lại, suýt chút nữa mắng thành tiếng.
Hiện tại có một số người ở đây Bạch Nhạc không biết tên, nhưng có ai không bị hắn cướp chứ?
Lần này mới qua bao lâu, chẳng lẽ tên khốn này lại muốn cướp đoạt một lần nữa hay sao?
Quan trọng nhất là, lần này còn có một con Bạch Giao ở bên cạnh nhìn chằm chằm, khiến cho người ta càng không sinh ra nổi dũng khí phản kháng.
– Dù sao cũng đã không còn cái gì, ngươi muốn thì cầm hết đi.
Trần Minh Dương trợn mắt một cái, hùng hồn mở miệng nói, không ngờ lại là dáng vẻ lợn chết không sợ nước sôi.
So với người khác, Trần Minh Dương thật sự không sợ Yến Bắc Thần, thậm chí hắn đã từng tiếp xúc qua với Yến Bắc Thần, hắn có thể cảm giác được, Yến Bắc Thần không giống những ma đầu
Trước đó, hắn còn một mực lo lắng, có phải Yến Bắc Thần đã chết dưới cạm bẫy của Vệ Phạn Dạ hay không, bây giờ gặp lại Yến Bắc Thần, ngược lại trong lòng có chút mừng rỡ.
Bạch Nhạc nhìn Trần Minh Dương, cũng không khỏi có chút buồn cười, lắc đầu, thong thả mở miệng nói:
– Đừng khẩn trương, chỉ là đùa một chút mà thôi.
Dường như Bạch Nhạc nhớ tới cái gì, nhếch miệng lên lộ ra một nụ cười rực rỡ, nhìn Trần Minh Dương nói:
– Còn nữa, ta cảm thấy tên ngươi không may mắn, hay là ngươi suy nghĩ đổi tên đi?
– Hả?
Trần Minh Dương nghe Bạch Nhạc nói vậy, nhất thời có chút ngơ ngác, không biết vì sao Bạch Nhạc lại nói thế.
Chỉ là, lúc này Bạch Nhạc không có hứng thú giải thích với hắn.
– Tiểu Bạch Long, chúng ta đi!
Bạch Nhạc nói chuyện với Tiểu Bạch Giao một chút, sau đó vội vã đi về phía trước.
– Gào!
Tiểu Bạch Giao hưng phấn rống lên một tiếng, nhất thời đuổi theo Bạch Nhạc về phía trước, tốc độ còn nhanh hơn nhiều so Bạch Nhạc, thỉnh thoảng còn uốn lượn trên không trung một hồi, chờ Bạch Nhạc chạy tới.
Nhìn bóng lưng Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Giao, tất cả mọi người không khỏi hít vào một hơi lãnh khí.
Nếu như nói, trước đó còn có chút không quá khẳng định, như vậy đến bây giờ, bọn hắn đã có thể xác định quan hệ giữa Bạch Giao và Yến Bắc Thần.
Nhưng… Điều này sao có thể?
Mặc dù thực lực Yến Bắc Thần rất mạnh, nhưng so sánh với con Bạch Giao này, vẫn chênh lệch cực xa mới đúng, làm sao có thể khiến cho Bạch Giao nhận chủ?
Phải biết rằng, từ trước tới nay, cũng chỉ có những thiên tông kia, mới có thể sở hữu loại thần thú thủ hộ cấp bậc này!
Hơn nữa, bình thường những thần thú này cũng chỉ thủ hộ tông môn, căn bản sẽ không nghe theo người kia điều khiển.
Hiển nhiên con Bạch Giao này là người bảo vệ bên trong thung lũng, nhưng sao Yến Bắc Thần làm được?
Đương nhiên Bạch Nhạc không biết ý nghĩ của những người này, cũng căn bản không thèm quan tâm.
Một đường đi về phía trước, chỉ hơn nửa canh giờ, Bạch Nhạc đã nhìn thấy mảnh hải vân nhỏ kia, cùng với Vân Mộng Chân đang ngồi ở biên giới hải vân!
– Gào!
Trên thực tế, nói Bạch Nhạc nhìn thấy Vân Mộng Chân, chẳng bằng nói Tiểu Bạch Giao phát hiện Vân Mộng Chân.
Trước đó Tiểu Bạch Giao bị nhiều thua thiệt trong tay Vân Mộng Chân, vừa nhìn thấy Vân Mộng Chân nhất thời nổi giận, phát ra một tiếng gầm lớn, dương nanh múa vuốt trực tiếp nhào về phía Vân Mộng Chân.
Tiểu Bạch Giao nhớ rất rõ, trước đó Vân Mộng Chân có thể gây tổn thương cho nó, là bởi vì thanh kiếm kia!
Nhưng hôm nay kiếm đã ở trên người Bạch Nhạc, hiển nhiên bây giờ trong lòng nó nghĩ Bạch Nhạc là người bên nó, nên dĩ nhiên sẽ không sợ hãi nữ nhân hung ác này.
Sự tình phát sinh quá nhanh, ngay cả Bạch Nhạc muốn ngăn cản cũng không thể tới được.
– Vù vù!
Trong nháy mắt, Vân Mộng Chân cũng phát hiện Bạch Giao, trong lòng đột nhiên cả kinh!
Trước đó nàng từng giao thủ với Tiểu Bạch Giao, tự nhiên biết, con Tiểu Bạch Giao này phải bảo vệ cái Hàn Đàm kia, bình thường không thể rời đi, càng không thể nào đuổi ra xa như vậy.
Chỉ là dưới loại tình huống này, Vân Mộng Chân không thể để ý được nhiều như vậy, kiếm trong tay nhoáng lên, lập tức chém giết về phía Tiểu Bạch Giao.
Bạch Nhạc đứng từ xa nhìn Tiểu Bạch Giao và Vân Mộng Chân đánh nhau, khóe miệng không khỏi có chút co lại.
Còn may, thực lực Vân Mộng Chân đủ mạnh, mặc dù không có Côn Ngô Kiếm, nhưng vẫn không ăn thiệt thòi gì.
Thừa dịp khe hở này, Bạch Nhạc ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Thiên Cung đối diện hải vân, cùng với cây cầu trong mây kia.
Dưới ánh trăng, tòa Thiên Cung kia có vẻ cực kỳ xinh đẹp.
Cho dù là ban đêm, cũng không che giấu được ánh sáng của Thiên Cung.
Bạch Nhạc thu hồi ánh mắt, rơi vào trên cây cầu kia, chỉ liếc một cái, đã đoán được nguyên nhân Vân Mộng Chân còn bị vây ở chỗ này.
Bản thân cây cầu này có vấn đề, hiện tại ngay cả Vân Mộng Chân cũng không có cách đạp lên, mà phải chờ ở nơi này đến đêm trăng tròn.
Bạch Nhạc liếc mắt nhìn ánh trăng trên bầu trời, tính toán thời gian một chút, liền hiểu ra, còn khoảng ba bốn ngày nữa, sẽ là lần đầy tháng tiếp theo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn [Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-Lay-Than-Minh-Lam-Thuc-An-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh [Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Vi-Phu-Chi-Muon-Lang-Lang-Nhin-Xem-Nguoi-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)

