- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 9 : Vân Mộng Chân quyết đoán (c81-c90)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 9 : Vân Mộng Chân quyết đoán (c81-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Vân Mộng Chân quyết đoán
Bản thân Linh Tê Kiếm Tông chỉ là một tiểu môn phái cấp Huyền, lúc ở Dẫn Linh Cảnh còn không cảm giác được, chỉ khi bước vào Linh Phủ Cảnh mới sẽ cảm thấy tài nguyên xa xa không đủ dùng.
Cái gọi là đệ tử chân truyền, kỳ thật chính là thiên tài được tông môn phán định có tiềm lực cực lớn để xung kích Tinh Cung.
Giữa đệ tử chân truyền với nhau cũng có cạnh tranh, hiện tại hắn và Khổng Từ đây đó vô luận là thiên phú hay thực lực đều tương đương, bởi thế mới tạm thời bảo trì bình an vô sự.
Nhưng mà, một khi nhiều thêm Bạch Nhạc, rất có thể sẽ dẫn tới đại lượng tài nguyên tông môn nghiêng lệch về phía Bạch Nhạc.
Ngươi đừng tưởng đây chỉ là dọa suông, riêng từ thái độ của tông môn đối với Bạch Nhạc hiện giờ, chẳng phải đã có thể nhìn ra chút manh mối?
Thiên Tâm Phong a!
Đệ tử bình thường không quá rõ ràng, nhưng bọn hắn lại hiểu được, đó chính là đạo tràng tu hành xưa kia của Linh Tê Kiếm Tổ, giờ Bạch Nhạc mới chỉ Dẫn Linh Cảnh, liền trực tiếp để cho hắn nhập chủ Thiên Tâm Phong, bản thân điều này đã đủ chứng minh rất nhiều vấn đề.
Một tên tiểu tạp dịch có thể trong vòng một tháng, từ không tu ra linh lực đến đột phá Dẫn Linh thất trọng, riêng phần thiên phú này đã rất khủng bố, huống hồ, trừ cái đó ra, nếu còn có tâm cơ thủ đoạn, giành lấy được sự coi trọng của tông môn…!
Tồn tại như thế, dù cho bây giờ thực lực còn rất yếu, nhưng không nghi ngờ đã đủ để cấu thành uy hiếp cực lớn.
Nghĩ tới đó, ánh mắt Lý Tử Vân hơi chút chuyển lạnh, hờ hững phân phó nói:
– Truyền lời của ta, để Đậu Nghị tới gặp.
Cùng lúc, Bạch Nhạc cũng đã đến bên ngoài thiền điện nơi Vân Mộng Chân cư trú.
Từ lúc đi ra Thiên Tâm Phong đến đánh mặt Đậu Nghị, mặc dù đa phần đều là nói hưu nói vượn, nhưng có một điểm hắn không nói bậy, đó là muốn đến tìm Vân Mộng Chân thương lượng đối phó đám người trong ma đạo.
Trước tuy bức lui Dạ Nhận, nhưng ngươi phải hiểu rõ, trên thực tế không phải bọn Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc đã thắng, mà chỉ là kéo đến khi người Linh Tê Kiếm Tông tới viện, khiến cho Dạ Nhận phải tạm thời rút đi.
Gần một tháng qua, Bạch Nhạc một mực tu luyện trong Thiên Tâm Phong, có thể đoán được phía Dạ Nhận e rằng cũng không nhàn rỗi.
Mặc dù Dạ Nhận có lật tung hậu sơn cũng không khả năng tìm được Thông Thiên Ma Quân và Côn Ngô Kiếm, nhưng rốt cục chuyện này vẫn phải kết thúc mới được.
Mà theo như Bạch Nhạc thấy, người có thể kết liễu chuyện này tuyệt đối không phải trưởng lão hay tông chủ Linh Tê Kiếm Tông, mà là Vân Mộng Chân.
– Vào đi.
Bạch Nhạc đứng ngoài điện chừng gần nửa canh giờ mới nghe được tiếng kêu của Vân Mộng Chân.
Trên thực tế, ngay từ khi Bạch Nhạc mới đến, Vân Mộng Chân liền đã biết được, chỉ là trong lòng nàng một mực vô cùng phức tạp, căn bản không muốn đối mặt Bạch Nhạc.
Thế nên mới kéo lâu đến vậy, tưởng muốn để cho Bạch Nhạc tự động rời đi.
Đáng tiếc, hỗn đản Bạch Nhạc kia tựa hồ rất cố chấp, đợi nửa ngày mà vẫn không có ý bỏ đi.
Đẩy ra cửa điện tiến vào, tất cả người trong thiên điện sớm đã lui ra, Vân Mộng Chân lẳng lặng đứng đó, đưa lưng về phía Bạch Nhạc, lại không có ý cất tiếng.
Nhìn vào bóng lưng Vân Mộng Chân, trong lòng Bạch Nhạc thật ra cũng có chút phức tạp.
Chỉ là, rất nhanh tâm tình đó bị Bạch Nhạc đè ép xuống.
– Vân Mộng Chân, ngươi không thể đổi một bộ quần áo khác được à, lúc nào cũng một màu trắng tinh, âm u tử khí.
Nháy mắt, cả người Vân Mộng Chân hơi khẽ cứng đờ.
Nàng nghĩ tới rất nhiều lời mà Bạch Nhạc có thể sẽ nói, nhưng làm sao cũng không ngờ được, mới vừa thấy mặt, Bạch Nhạc lại ném ra câu nói vô sỉ như vậy.
– Miệng chó không mọc được ngà voi!
Vân Mộng Chân hơi giận, xoay người lại, mặt lạnh mắng.
– Ngươi mọc được, ngươi nhổ ra một đoạn ta xem.
Cười dài nhìn Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc thuận miệng trêu đùa.
– …
Rõ ràng là vô liêm sỉ, nhưng thấy được ý cười trên mặt Bạch Nhạc, trong lòng Vân Mộng Chân bất giác hơi chút mềm nhũn.
Nàng vốn thông tuệ hơn người, tự nhiên biết Bạch Nhạc cố ý nói mấy lời vô liêm sỉ này để trêu tức nàng.
Bạch Nhạc chính là muốn cãi nhau với nàng, chính là muốn lấy phương thức này để khôi phục quan hệ hai người như lúc trước.
Bạch Nhạc muốn nói cho nàng biết, trong mắt hắn, nàng không phải Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tôn cao cao tại thượng mà chỉ là Vân Mộng Chân thường hay đấu miệng với hắn.
Chỉ hai câu đơn giản, tình tự cất chứa trong đó lại vô cùng phức tạp.
Rất nhiều lời không tiện nói ra, kỳ thật đều giấu ở bên trong.
Tỷ như… Trước đây đối mặt Dạ Nhận, lúc tưởng rằng hẳn phải chết, Bạch Nhạc bày tỏ với nàng.
Những lời đó, giờ sống sót, tự nhiên không thể nhắc lại, bằng không vô luận trong lòng nàng nghĩ thế nào, sau cùng chỉ có thể trở mặt.
Nhưng nếu nàng không phải Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông mà chỉ là Vân Mộng Chân, vậy liền không có nhiều cố kỵ đến thế.
Vân Mộng Chân rất rõ ràng ý tứ của Bạch Nhạc, nhưng trầm mặc lâu, rốt cuộc chỉ đành nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
– Nghe nói ngươi trở thành đệ tử chân truyền Linh Tê Kiếm Tông.
Ý cười trên mặt dần thu lại, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Ừ!
Lời editor: Tặng Code giảm giá 30% khi mua từ 1000c trở lên: 15427710, tặng Code giảm giá 35% khi đăng nhập YY bằng trình duyệt (như chrome), nhắn tin trực tiếp cho vânkhinh
Chương 82: Vân Mộng Chân quyết đoán (2)
– Nói như vậy, ngươi đã quyết định lưu lại Linh Tê Kiếm Tông?
Vân Mộng Chân lần nữa mở miệng hỏi.
– Linh Tê Kiếm Tông đối xử với ta không sai, ta tự nhiên không có lý do gì vứt bỏ mà đi.
Lắc đầu, Bạch Nhạc giải thích nói:
– Huống hồ, dù ta cự tuyệt, ngươi có thể mang ta về Đạo Lăng Thiên Tông được ư?
– Nếu ta có thể tìm về Côn Ngô Kiếm, ngươi liền có thể theo ta đi về.
Ngẩng đầu, Vân Mộng Chân bình tĩnh đáp.
Trước kia đánh cuộc với Bạch Nhạc, tuy thực tế nàng chưa từng nghĩ tới Bạch Nhạc có thể thắng, nhưng kỳ thật lại cũng ẩn hàm tầng ý tứ này, nếu Bạch Nhạc thật có thể làm được, vậy liền tính là thông qua khảo nghiệm của nàng! Dù mang Bạch Nhạc về lại Đạo Lăng Thiên Tông cũng có thể khiến hắn tan vào trong đó.
Hiện tại Bạch Nhạc đã triển hiện ra đầy đủ thiên phú, tuy chưa hẳn có thể khai mở Linh Phủ trong một tháng sau cùng này, nhưng chỉ bằng phần thiên phú kiếm đạo kia, mặc dù đặt ở Đạo Lăng Thiên Tông cũng vẫn hơn hẳn thường nhân.
Chỉ là, đối với nàng mà nói, cục diện lại đã phát sinh biến hóa.
Nếu không tìm về được Côn Ngô Kiếm, dù nàng trở lại Đạo Lăng Thiên Tông cũng sẽ phải đối mặt với phiền toái vô cùng vô tận, ốc còn không mang nổi mình ốc, làm gì còn dư lực quan tâm Bạch Nhạc.
– Không cần!
Khẽ cười một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Linh Tê Kiếm Tông tuy nhỏ, nhưng đối với ta mà nói, lại đã rất tốt! Nếu thật đến Đạo Lăng Thiên Tông, ngược lại chưa chắc là chuyện tốt! Huống hồ, ta không muốn sống dưới cái bóng của ngươi.
– Đợi chuyện này kết thúc rồi nói sau.
Hiển nhiên hiện tại Vân Mộng Chân không muốn tranh cãi chuyện này với Bạch Nhạc, trực tiếp đổi đề tài nói:
– Mấy ngày nữa thôi, người bản tông hẳn nên sẽ đến.
Chân mày đột nhiên hơi nhảy, Bạch Nhạc rõ ràng, bản tông trong miệng Vân Mộng Chân tuyệt đối không phải Linh Tê Kiếm Tông, mà là Đạo Lăng Thiên Tông.
Trước kia Vân Mộng Chân không truyền tin về là bởi nàng không muốn có người khác cuốn vào trong chuyện này.
Nhưng trận chiến với Dạ Nhận lại khiến nàng thanh tỉnh nhận thức được, chuyện này đã phát triển vượt ngoài tầm khống chế của nàng, với tình hình bây giờ, vô luận nàng làm thế nào đều không khả năng đơn phương giải quyết được nữa.
Như thế so ra, không bằng cầu viện tông môn, mặc dù làm vậy sẽ chôn xuống một ít hoạ ngầm, nhưng chỉ cần tìm về được Côn Ngô Kiếm, nàng tự tin có thể giải quyết những phiền toái này.
– Nếu không tìm về được Côn Ngô Kiếm thì sao?
Nghĩ đến Côn Ngô Kiếm, Bạch Nhạc khó tránh khỏi có chút chột dạ, nhịn không được mở miệng hỏi.
Liếc nhìn Bạch Nhạc một cái, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói:
– Vậy liền giết sạch tất cả người ma đạo ở đây, phong cấm toàn bộ hậu sơn, vĩnh viễn liệt làm cấm địa, cấm chỉ bất cứ kẻ nào ra vào!
…
– Lý sư huynh!
Bước vào động phủ Lý Tử Vân, trên mặt Đậu Nghị chớp qua một tia lúng túng, cúi đầu hành lễ nói.
– Làm sao, cảm thấy mất mặt?
Ngồi ở trước bàn, Lý Tử Vân không hề có ý che đậy giúp Đậu Nghị, thong thả mở miệng nói.
Sắc mặt đỏ lên, Đậu Nghị nửa ngày không nói được nên lời.
Nào chỉ là mất mặt, lúc này chuyện hắn tranh chấp với Bạch Nhạc ở Thiên Tâm Phong đã truyền khắp toàn bộ tông môn, quả thực đã thành trò cười cho tất cả mọi người.
Rõ ràng chiếm lấy ưu thế tuyệt đối, nhưng chỉ với hai câu ba lời lại bị Bạch Nhạc đánh mặt đến độ khí thế mất sạch, như thể hắn đi Thiên Tâm Phong chính là để nghe mắng vậy.
– Biết mất mặt là chuyện tốt.
Lý Tử Vân khẽ lắc đầu, hờ hững mở miệng nói:
– Huống hồ, chuyện này không cái gì phải khó xử cả, Bạch Nhạc chẳng qua xuất thân tiểu tạp dịch, qua nhiều năm vậy rồi, một mực giãy dụa ở tầng đáy ngoại môn, thứ học được cũng chỉ là cái giảo hoạt của đám tiểu nhân vật.
– Hắn dùng miệng lưỡi khinh thường ngươi, nhìn như ngươi chịu thiệt, thực tế lại càng lộ rõ hắn khiếp đảm và vô năng.
Nhìn vào Đậu Nghị, Lý Tử Vân thẳng thắng nói:
– Nhất thời mất mặt không đáng sợ, đáng sợ là, ngươi ngay cả dũng khí tìm về mặt mũi đều không có.
Nét mặt đỏ gay, Đậu Nghị lập tức khom lưng cúi đầu:
– Mong Lý sư huynh dạy ta!
Từ lúc đi xuống Thiên Tâm Phong tới bây giờ, Đậu Nghị lúc nào cũng cảm thấy ánh mắt đệ tử xung quanh nhìn mình chất đầy giễu cợt, cảm giác nhục nhã đó thực sự khó mà diễn tả bằng lời, khăng khăng hắn lại không làm gì được, hệt như có một thân khí lực, lại căn bản không chỗ để dùng.
Hắn so ai đều tưởng muốn báo thù, muốn đánh trả lại bạt tai kia, đáng tiếc lại không tìm ra được cách gì hay.
Nâng dậy Đậu Nghị, Lý Tử Vân chậm rãi mở miệng nói:
– Ngươi đúng là, bị cái bộ ngôn từ nhìn như quang minh chính đại của hắn lừa gạt mà thôi! Thân phận đệ tử chân truyền là do tông chủ khâm tứ, ngươi muốn chấn vấn thân phận hắn, vậy chính là chất vấn tông chủ, chất vấn quy củ bản tông! Tự nhiên sẽ bị hắn nắm chặt đằng chuôi, tiến thối lưỡng nan.
Dừng một lát, Lý Tử Vân nói tiếp:
– Thực ra ngươi có thể nghĩ theo chiều ngược lại! Chẳng phải Bạch Nhạc muốn bãi tư cách đệ tử chân truyền ư? Chẳng phải muốn làm bộ sư huynh ư? Được, ngươi cứ thừa nhận thân phận đệ tử chân truyền của hắn, gọi hắn một tiếng sư huynh lại đã có sao?
Chương 83: Luận kiếm, ta sẽ không thua
– Bản tông lấy kiếm lập phái, Thiên Tâm Phong càng là hạch tâm kiếm đạo truyền thừa, ngươi muốn khiêu chiến, hắn có thể không tiếp thụ! Nhưng nếu cầu dạy, cầu luận kiếm với hắn thì sao?
Nói đến đây, khóe miệng Lý Tử Vân nhếch lên ý cười nhàn nhạt:
– Thiên Tâm Phong là nơi nào, muốn nhập chủ Thiên Tâm Phong, nào có dễ dàng như vậy!
– Muốn nhập chủ Thiên Tâm Phong, muốn cho chúng nhân thừa nhận địa vị ngươi! Vậy ngươi nhất định phải lấy kiếm luận đạo, kiếm áp quần hùng, bằng không… Ngươi dựa vào cái gì nhập chủ Thiên Tâm Phong?
Nghe đến đó, Đậu Nghị lập tức tim đập thình thịch.
Lấy kiếm luận đạo, đây là khái niệm mà trước kia hắn chưa từng nghĩ qua.
Hơn nữa, tuyệt đối hữu hiệu.
Cách này so với đơn thuần đi khiêu chiến địa vị Bạch Nhạc thì thông minh hơn nhiều lắm, quan trọng hơn là, lời này của Lý Tử Vân khiến hắn thanh tỉnh ý thức được, vị đệ tử chân truyền Lý Tử Vân này vô cùng bất mãn với chuyện Bạch Nhạc nhập chủ Thiên Tâm Phong! Thậm chí, tùy theo sự thể khuếch đại, hắn rất có thể sẽ đích thân can dự.
Có Lý Tử Vân chống đỡ, rất nhiều chuyện có thể yên tâm lớn mật đi làm.
Hơn nữa, một khi giúp Lý Tử Vân xử lý xong chuyện này, tự nhiên không thiếu được lợi ích giành cho hắn.
Nghĩ vậy, Đậu Nghị tức tốc đưa ra quyết định:
– Đa tạ Lý sư huynh chỉ điểm, Đậu Nghị hiểu rồi!
Hai ngày ngắn ngủi, có một tin tức dần lan truyền trong đệ tử Linh Tê Kiếm Tông.
Vốn rất nhiều đệ tử còn xa lạ đối với Thiên Tâm Phong, lại đột nhiên nghe nói, xưa kia Thiên Tâm Phong vốn từng là đạo tràng của Linh Tê Kiếm Tổ, đại biểu cho truyền thừa kiếm đạo cường đại nhất của Linh Tê Kiếm Tông.
Thế là, chuyện Bạch Nhạc trở thành đệ tử chân truyền, nhập chủ Thiên Tâm Phong liền nhiều thêm một cách hiểu khác.
Trước đây bởi vì mấy câu nói kia của Bạch Nhạc khiến cho chúng nhân tạm thời không tìm được cớ để khiêu chiến Bạch Nhạc, nhưng giờ tình hình đã khác.
Rất nhanh, lại có đệ tử đề ra ý kiến lên Thiên Tâm Phong luận kiếm.
Muốn khiêu chiến, ngươi có thể bãi ra tư cách đệ tử chân truyền, kể ra phong công vĩ tích đối kháng yêu nhân ma đạo, nhưng mà, giờ chúng ta muốn lên Thiên Tâm Phong luận kiếm, ngươi còn lý do nào để cự tuyệt?
Luận kiếm mà, đây là điều có trợ giúp chúng nhân tu hành, là quá trình đề thăng lẫn nhau, là chuyện tốt giúp Thiên Tâm Phong tái hiện huy hoàng.
Một khi có đệ tử dẫn đầu, đăng báo chuyện này lên tông môn, dù là Chấp Pháp Điện cũng không cách nào ngăn cản.
Ngay trước khi đám đệ tử này lên Thiên Tâm Phong, Dương Nghiên và Liễu Như Tân nhận được tin tức, vội trước một bước chạy tới Thiên Tâm Phong báo tin.
Với người khác, Bạch Nhạc có thể không thấy, nhưng mà với người quen như Dương Nghiên và Liễu Như Tân, hắn lại nhất định phải gặp.
Sau một hồi hàn huyên, rất nhanh Dương Nghiên tiến thẳng vào chính đề, nói qua tình hình hiện tại cho Bạch Nhạc.
– Luận kiếm?
– Luận kiếm cái gì, đây chẳng qua là mượn cớ thôi, bản chất vẫn là muốn khiêu chiến ngươi! Bạch sư đệ… Không, Bạch sư huynh, ngàn vạn đừng nên kích động, giờ thực lực ngươi còn rất yếu! Vô luận dùng cách gì, trước cứ kéo lại chuyện này, đợi ngày sau ngươi bước vào Linh Phủ Cảnh, món nợ lần này liền có thể đòi về.
Dương Nghiên lắc đầu giải thích.
– Đúng vậy Bạch sư huynh! Từ trưởng lão đối với ngươi không tệ, không bằng ngươi trước đi tìm Từ trưởng lão, mời hắn áp trường luận kiếm đến sau khi ngươi bước vào Linh Phủ.
Liễu Như Tân cũng khuyên nhủ.
Không phải bọn hắn không tín nhiệm Bạch Nhạc, thật sự là chênh lệch quá lớn.
Phải biết, cái cái gọi là luận kiếm, không phải chỉ riêng mỗi đệ tử ngoại môn, mà cả những đệ tử nội môn đã bước vào Linh Phủ Cảnh cũng sẽ ra tay.
Không thể không nói, dù là Bạch Nhạc, sau khi nghe được tin tức đều không khỏi có chút đau đầu.
Thật không dễ dàng mới mượn Đậu Nghị lập uy, lập quy củ cho Thiên Tâm Phong, giờ mới yên tĩnh chưa được hai ngày, không ngờ lại đã náo ra chuyện khác, đúng là không cho hắn được sống yên.
Còn về đi tìm Từ trưởng lão xin giúp đỡ… Bạch Nhạc nhất thời không nhịn được cười khổ.
Kết quả này, Từ Phong chắc sớm đã liệu tới! Trước đây lúc để mình nhập chủ Thiên Tâm Phong liền đã từng nói qua, tất sẽ có một chút phiền hà, tính là ma luyện, bản thân hắn cũng hứa hẹn, nói sẽ ứng phó được những phiền toái này.
Giờ mà đi tìm Từ Phong xin giúp đỡ, chẳng phải thành trò cười.
Hiện tại xem ra, chính như Từ Phong nói, nhập chủ Thiên Tâm Phong quả nhiên không phải chuyện đơn giản.
Hơn nữa, đây há chỉ là chút phiền phức, nhất thời ứng phó không tốt, kết cục sẽ là thân bại danh liệt, bị quét ra Thiên Tâm Phong.
Nhưng mà, tính cách Bạch Nhạc xưa nay luôn rất kiêu ngạo, há sẽ dễ dàng nhận thua.
Trước đó tùy tiện tìm cái cớ đuổi đi Đậu Nghị, nhìn qua giống như tránh chiến, nhưng trên thực tế, chẳng qua là Bạch Nhạc ngại lắm chuyện, không muốn tốn hao tinh lực vào mấy chuyện vô vị mà thôi, hoàn toàn không phải hắn thật sợ đám người này khiêu chiến.
Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc đột nhiên ý thức được, luận kiếm kiểu này, đối với hắn mà nói chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Chương 84: Linh Tê Nghênh Khách, kiếm kinh tứ bề
Trong một tháng ngắn ngủi trước đó, Bạch Nhạc có thể từ vừa mới tu ra linh lực, một hơi đột phá đến Dẫn Linh thất trọng, trừ Thông Thiên Ma Công trợ giúp ra, một phần rất lớn còn là bởi trước đây hắn một mực đặt mình trong nguy hiểm, không thể không uốn lượn chu toàn với đám cao thủ ma đạo Âm Dương Quỷ Đồng, Dạ Nhận anh.
Tử tế hồi tưởng một phen, minh ngộ chân ý kiếm đạo nguyên là đến từ trận chiến với Phong Thần.
Sau đó lần nữa đột phá cũng là lúc bị đám Quỷ Đồng kia đẩy vào tuyệt cảnh, linh quang chợt hiện, nhờ đó mới có kỳ tích thập tức phá cảnh, kiếm kinh tứ phương.
Người khác thế nào Bạch Nhạc không rõ ràng, nhưng đối với hắn mà nói, chiến đấu lại là phương thức đột phá tốt nhất.
Hiện tại Bạch Nhạc chính đang kẹt ở thức thứ chín Linh Tê Kiếm Quyết, khổ tu đã không có tác dụng, vậy thì… Tại sao phải cự tuyệt lần luận kiếm này?
Đối với hắn mà nói, lần luận kiếm này đúng là nguy cơ và khiêu chiến, nhưng cũng chưa hẳn không phải là một lần cơ hội!
Bước lên con đường tu hành, sao mà tránh miễn đối mặt với đủ loại khiêu chiến?!
Trừ phi nguyện ý làm thường nhân, bằng không, nhất định phải chủ động nghênh tiếp khiêu chiến để đề thăng chính mình.
Chính như Từ Phong nói, Thiên Tâm Phong nhất mạch trước nay đều dựa vào kiếm để nói chuyện! Tài trí bình thường, há xứng nhập chủ Thiên Tâm Phong.
Nếu ngay cả chút phiền toái nho nhỏ trước mắt đều ứng phó không được, vậy lại dựa vào cái gì để đuổi theo bước chân Vân Mộng Chân?
Nghĩ tới đó, trong lòng Bạch Nhạc tức thì có quyết định.
– Không cần! Nếu bọn hắn đã muốn luận kiếm, vậy thì cứ tới là được, ta chờ bọn hắn ngay trên Thiên Tâm Phong.
Ngẩng đầu lên, Bạch Nhạc trầm giọng nói.
– Bạch sư huynh, ngươi…
Nhất thời, Liễu Như Tân không khỏi có chút chán nản, có lòng muốn nói thêm, chỉ là còn chưa nói xong liền đã bị Bạch Nhạc ngắt lời.
– Liễu sư tỷ, ngươi yên tâm, ta không phải hành động theo cảm tính!
Khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta nếu đã nhập chủ Thiên Tâm Phong, tự nhiên phải đại biểu cho gương mặt Thiên Tâm Phong! Lời đồn không sai, Thiên Tâm Phong vốn là nơi kiếm tổ tu hành, Từ trưởng lão để ta nhập chủ Thiên Tâm Phong, chính là tin tưởng ta có thể khiến Thiên Tâm Phong tái hiện huy hoàng!
– Bọn hắn muốn luận kiếm, được thôi! Nhưng quy củ luận kiếm lại nhất định phải do ta định ra!
Nói tới đây, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra thần thái tự tin, nói:
– Luận kiếm, ta sẽ không thua!
…
Bọn Dương Nghiên còn chưa rời đi, người Chấp Pháp Điện đã chạy tới Thiên Tâm Phong, đề ra chuyện luận kiếm.
Đối với chuyện này, Bạch Nhạc hoàn toàn không hề có ý cự tuyệt, chỉ nói hi vọng trong quá trình luận kiếm, Chấp Pháp Điện có thể ở lại Thiên Tâm Phong, đảm bảo tính công bình cho luận kiếm.
– Bạch sư huynh yên tâm, Chấp Pháp Điện tất sẽ công bình nghiêm chính, không chỉ sẽ có đệ tử Chấp Pháp Điện trú đóng Thiên Tâm Phong, Từ trưởng lão cũng truyền lời, nói sẽ tới trường theo dõi.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, đệ tử Chấp Pháp Điện tức thì đưa ra hứa hẹn.
Nhắc tới Từ Phong cũng sẽ có mặt, Bạch Nhạc không khỏi hơi ngớ, song lập tức liền cũng thoải mái.
Để hắn nhập chủ Thiên Tâm Phong vốn là ý của Từ Phong, Từ Phong tự nhiên đoán được hắn sẽ không cự tuyệt luận kiếm! Huống hồ, kết quả luận kiếm lần này không chỉ là mỗi thắng bại của riêng Bạch Nhạc, mà còn sẽ có ảnh hưởng nhất định đối với danh vọng của Từ Phong.
Lại thêm, Bạch Nhạc rõ ràng, Từ Phong có cảm tình rất sâu sắc đối với Thiên Tâm Phong! Có lẽ, Từ Phong cũng muốn mượn lần luận kiếm này để cho truyền thừa của mạch Thiên Tâm Phong thực sự được đến thừa nhận từ các đệ tử.
Như thế, đối với trường luận kiếm này, tông môn sẽ không có bất kỳ ngăn cản nào, thậm chí còn có ý thúc đẩy.
Ngày thứ hai liền trực tiếp phóng mở Thiên Tâm Phong, mặc cho vô số đệ tử đi lên.
Đây không phải đơn giản chỉ là xem náo nhiệt.
Phải biết, cái tên đệ tử chân truyền lại chỉ có cảnh giới Dẫn Linh Cảnh Bạch Nhạc này, quả thực hệt như một phiến đá kê chân mà ai cũng có thể giẫm đạp.
Đặc biệt là với đệ tử ngoại môn, đa phần bọn hắn vốn đều tư chất bình thường, bước vào Linh Phủ Cảnh chỉ là hi vọng xa vời, căn bản không có bất kỳ đường lối nào để dẫn lên tông môn coi trọng.
Nhưng giờ thì hay rồi, có bia ngắm Bạch Nhạc đặt ở đây, chỉ cần mượn cơ hội luận kiếm đánh bại Bạch Nhạc, lập tức liền có thể đạp lên Bạch Nhạc thượng vị, không dám nói có thể thay thế địa vị đệ tử chân truyền của Bạch Nhạc hay không, chí ít cũng phải được tông môn coi trọng chứ?
Ôm theo ý niệm như thế, đệ tử ngoại môn liền là thành phần tích cực nhất muốn tham gia luận kiếm.
Đợi trời triệt để sáng hẳn, đến thời gian ước định, Bạch Nhạc đặc ý đổi một bộ trang phục đệ tử hết sức bình thường, bên hông treo lên bội kiếm, từ trong động phủ đi ra.
Cách đó không xa, thấy được thân ảnh Bạch Nhạc, trên mặt Đậu Nghị lần nữa lộ ra vẻ giễu cợt.
Trường luận kiếm này là do hắn một tay thúc đẩy, nhưng trên thực tế, đến lúc này, hắn lại không nguyện ý xuất trường ngay từ đầu.
Chương 85: Linh Tê Nghênh Khách, kiếm kinh tứ bề (2)
Dù khinh thường Bạch Nhạc từ tận đáy lòng, nhưng Đậu Nghị cũng hiểu, đám đệ tử ngoại môn muốn chiếm tiện nghi kia rất khó uy hiếp được Bạch Nhạc, ngược lại, có thể mượn cơ hội để làm rõ cũng như quen thuộc kiếm chiêu của Bạch Nhạc.
Mặc dù danh tiếng Linh Tê Kiếm Quyết rất lớn, nhưng thực ra, số đệ tử thực sự hiểu được, thậm chí tham ngộ ra lại không quá nhiều.
Ngay trên Thiên Tâm Phong đã có luận kiếm đài, đây là truyền thống lưu lại từ thời Linh Tê Kiếm Tổ, chỉ là mấy năm gần đây Linh Tê Kiếm Tông dần sa sút, Linh Tê Kiếm Quyết đứt đoạn truyền thừa mới khiến luận kiếm đài không người hỏi thăm.
Toàn bộ luận kiếm đài chính là một thạch đài dài chừng hơn mười mét, cao chỉ ba mét, vừa khéo có thể để cho người theo dõi thấy rõ tình hình trên đài.
Ở mặt đông luận kiếm đài sớm đã được đệ tử Chấp Pháp Điện chuẩn bị sẵn một hàng ghế ngồi, đây không phải dành cho đệ tử quan chiến, mà là dành chuẩn bị cho Từ Phong và một ít trưởng lão tông môn khả năng đến dự.
Thực tế cũng chứng minh, chuẩn bị như thế hoàn toàn không dư thừa!
Quan tâm tới trường luận kiếm này không phải chỉ có riêng mỗi Từ Phong, thậm chí tỷ thí còn chưa bắt đầu đã có bốn vị trưởng lão chạy tới trước luận kiếm đài.
Sau khi mấy vị trưởng lão yên vị, Bạch Nhạc cũng theo đó nhảy lên luận kiếm đài.
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc sảng giọng cất tiếng:
– Linh Tê Kiếm Tông ta lấy kiếm lập tông, Thiên Tâm Phong càng là nơi trước kia kiếm tổ tu hành, Bạch Nhạc tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, lại may mắn lập chút công lao nhỏ bé, được tông chủ và chư vị trưởng lão ưu ái, nhập chủ Thiên Tâm Phong.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc mới nói tiếp:
– Nói nhập chủ, thật ra cũng là vọng ngôn, chẳng qua, nếu đã đến Thiên Tâm Phong, liền tất phải gánh vài phần trách nhiệm! Hôm nay luận kiếm, Bạch Nhạc lấy Linh Tê Kiếm Quyết cắt mài với chư vị sư huynh đệ.
Vô luận là ngoại môn, nội môn, thậm chí là sư huynh chân truyền đều có thể lên đài luận kiếm, chẳng qua, có một điều…
Ánh mắt quét nhìn toàn trường, Bạch Nhạc bình tĩnh nói tiếp:
– Nếu đã là luận kiếm, vậy liền nên có phong thái của luận kiếm! Bất luận tu vi cao thấp, chỉ lấy kiếm đạo thủ thắng, nếu người nào lấy lực thủ thắng, như vậy dù thắng, ở trên luận kiếm đài này cũng là bại! Điểm ấy, còn mong chư vị đệ tử Chấp Pháp Điện hiệp trợ, bảo trì công chứng.
Nghe thế, đệ tử chung quanh không khỏi ồ lên.
Trường luận kiếm này, đại đa số chúng nhân chỉ xem là một phương thức khiêu chiến khác mà thôi, lại không ngờ, Bạch Nhạc vừa mở miệng liền khoanh chết quy củ đặt ở kiếm đạo, điều này nhiều ít khiến cho một phần chúng đệ tử đánh trống lui đường.
Đặc biệt là đệ tử ngoại môn, đa phần đều đặt hết tâm tư vào đề thăng tu vi, số thực sự nguyện nghiên cứu kiếm đạo lại chỉ là số ít.
Nhưng mà, đệ tử nội môn lại không khỏi cười lạnh trong lòng.
Luận thực lực, trừ một ít thiên tài bởi vì thiên phú vô cùng tốt mà được phá lệ thu vào nội môn, còn thì tất cả đệ tử nội môn khác đều đã mở ra Linh Phủ, thực lực vượt xa Bạch Nhạc, đặt ra quy củ luận kiếm như thế, hiển nhiên là thủ đoạn Bạch Nhạc dùng để hạn chế bọn hắn.
Nhưng mà, thực ra đám đệ tử nội môn này cũng không quá để ở trong lòng.
Theo như bọn hắn thấy, sai lệch về cảnh giới mới là quan trọng nhất, đứng ở cảnh giới càng cao, quay đầu đi nhìn Dẫn Linh Cảnh tranh đấu, quả thực giống như trò đùa trẻ nít, căn bản không đáng nhắc tới.
Chẳng qua, hiển nhiên Bạch Nhạc không có ý cố kỵ tâm tư người khác, vừa dứt lời liền thuận thế rút ra bội kiếm bên hông, bất thần dậm chân, tùy ý nhảy lên luận kiếm đài, triển khai thức mở đầu của Linh Tê Kiếm Quyết.
– Bạch sư huynh, ta tới thử xem!
Sau thoáng trầm mặc ngắn ngủi, lập tức liền có một tên đệ tử ngoại môn nhịn không được nhảy lên đài khiêu chiến.
Luận thực lực, tên đệ tử ngoại môn này thậm chí mới chỉ là Dẫn Linh ngũ trọng, so với Bạch Nhạc còn không bằng, nhưng trước nay vẫn luôn dành thời gian nghiên cứu kiếm thuật, trước khi bái nhập Linh Tê Kiếm Tông, trong giới phàm tục cũng là một vị cao thủ dùng kiếm.
Nháy mắt khi nhảy lên đài, kiếm trong tay liền đã đâm ra, thậm chí mượn nhờ thế nhảy lên, càng khiến uy lực một kiếm này mạnh thêm vài phần.
Kiếm như thế, lực lượng tuy không mạnh, lại khiến người không khỏi hai mắt tỏa sáng.
Nếu không thể lấy thực lực nghiền ép, một kiếm này tuyệt đối không dễ phá.
Nhưng mà, Bạch Nhạc đứng trên đài lại chẳng hề biến sắc, thậm chí thân hình đều không động.
Khăng khăng chính cái cách nhìn như không chút phản ứng đó, lại phong kín hết thảy công kích từ một kiếm kia.
Cơ hồ ngay khi đệ tử đó nhảy lên luận kiếm đài, kiếm trong tay Bạch Nhạc cũng nhẹ nhàng điểm tới, thậm chí dường như không dùng lực, lại dễ dàng hóa giải một kiếm này.
Thậm chí còn khiến thân hình đệ tử kia bị một kiếm này mang lệch, dưới chân mất thăng bằng, mới vừa nhảy lên đài lại đứng đều không đứng vững, trực tiếp ngã sang một bên.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, thậm chí rất nhiều đệ tử đều chưa kịp nhìn thì đã kết thúc, hệt như tên đệ tử kia chỉ là một gã hề.
Chương 86: Linh Tê Nghênh Khách, kiếm kinh tứ bề (3)
Nhưng mà, số đệ tử thực sự xem hiểu một kiếm này lại không khỏi co rụt tròng mắt lại, sắc mặt bất giác hiện vẻ ngưng trọng.
– Linh Tê Nghênh Khách!
Chứng kiến một kiếm đó, trên mặt Từ Phong không giấu được ý cười sướng khoái.
Tuy chưa thể tu thành Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng Từ Phong lại hết sức quen thuộc đối với Linh Tê Kiếm Quyết, tự nhiên phân biệt ra được, lúc này thế tấn Bạch Nhạc triển khai chính là thức mở đầu của Linh Tê Kiếm Quyết, Linh Tê Nghênh Khách.
Một kiếm này vốn là thức kiếm pháp phòng ngự cơ bản nhất!
Bình thường mà luận, có thể lấy một kiếm này ngăn trở đối phương công kích liền đã tính là rất không sai, nhưng lúc này, thức kiếm pháp nhìn như đơn giản đó, ở trong tay Bạch Nhạc lại toát ra quang thải dị dạng!
Lấy thủ thay công!
Trong lúc phòng thủ, đồng thời mượn lực công của đối phương, thuận thế phản kích, ngươi dùng ra bao nhiêu lực đạo, lúc phản kích liền sẽ có bấy nhiêu lực đạo, một phần không nhiều, một phần không ít.
Nhìn như Bạch Nhạc chỉ khẽ vung lên mũi kiếm, nhưng trên thực tế, lại nhẹ nhàng lợi dụng một cách hoàn mỹ lực đạo kiếm công tới của đối phương, có thể nói, hắn bị lực lượng của chính mình đánh rớt xuống đài.
Chỉ bằng một kiếm này liền đủ để thấy được, Bạch Nhạc thật đã bước vào cánh cửa kiếm đạo.
Đương nhiên, đệ tử bình thường, thậm chí ngay cả một ít đệ tử nội môn có thể xem hiểu phần nào, lại cũng xem không quá thấu triệt, song dù là thế cũng đủ khiến bọn hắn thu lại tâm tư khinh thường đối với Bạch Nhạc.
– Chiêu này tên Linh Tê Nghênh Khách, chính là thức mở đầu của Linh Tê Kiếm Quyết! Trong đệ tử ngoại môn, nếu ai có thể buộc ta biến chiêu, vậy liền tính thắng!
Ánh mắt như nước, Bạch Nhạc đứng trên luận kiếm đài, bình tĩnh mở miệng nói.
Vừa dứt lời, dưới đài lần nữa xôn xao.
Dù là tên đệ tử ngoại môn mới bại vừa rồi, trong lòng thực ra cũng có chút không phục, cho rằng mình chỉ sơ suất mà thôi, vẫn cứ ảo não không thôi! Nhưng ai có thể ngờ, ngay sau đó, Bạch Nhạc lại lớn lối nói ra câu này.
Ngươi cũng quá khinh thường người rồi đấy?
Dù Bạch Nhạc ngươi thiên phú hơn người, đứng hàng chân truyền, nhưng nếu nói trong toàn bộ ngoại môn không ai có thể buộc ngươi biến chiêu, vậy có phải hơi quá rồi không?
Nhất thời, đám đệ tử ngoại môn dưới đài quần tình kích phẫn, thoáng chốc, liên tiếp có bốn năm tên đệ tử nhảy lên, lấy đủ loại phương thức tấn công, nỗ lực đánh phá phòng ngự của Bạch Nhạc.
Nhưng mà, khắc sau, kết quả khiến ai nấy đều trợn mắt há mồm diễn ra.
Vô luận những đệ tử ngoại môn kia công kích thế nào, kiếm chiêu trong tay Bạch Nhạc đều không có nửa điểm biến hóa, thậm chí bước chân đều không di động nửa phần, cứ thế nhẹ nhàng ngăn lại hết thảy công kích!
Thậm chí đám đệ tử này còn chưa kịp dùng đến chiêu thứ hai thứ ba thì đã bị Bạch Nhạc đánh rớt xuống luận kiếm đài.
Thẳng đến lúc này, đám đệ tử ngoại môn rốt cục mới ý thức được, tên đệ tử khi trước vừa ra tay liền bị đánh ngã xuống đài không phải là mắc sai lầm, mà là ngay từ đầu liền bị Bạch Nhạc nghiền ép.
Linh Tê Nghênh Khách!
Khắc này, chúng đệ tử không khỏi nhớ kỹ tên gọi kiếm chiêu kia!
Linh Tê Kiếm Quyết mà chúng nhân vẫn luôn xem thường, giờ đây rốt cục trán phóng ra quang mang xán lạn trong tay Bạch Nhạc!
Linh Tê Nghênh Khách, kiếm kinh tứ bề!
…
Nếu nói, mới đầu đa phần đám đệ tử ngoại môn đều ôm theo tâm tư chiếm tiện nghi, đụng vận khí tới khiêu chiến Bạch Nhạc, như vậy giờ đây, tùy theo vô số đệ tử không ngừng thất bại, rốt cục cũng khiến bọn hắn nhận rõ hiện thực.
Trên đời này làm gì có nhiều may mắn như vậy, muốn được đến tông môn thừa nhận, muốn trở thành đệ tử chân truyền, há là hai chữ may mắn liền có thể giải thích?
Đó là chênh lệch tuyệt đối từ trên cảnh giới, đối với đám đệ tử ngoại môn này mà nói thì cũng là một đạo lạch trời khó có thể vượt qua.
Vô luận trước đó đánh giá Bạch Nhạc thế nào, hiện tại ngươi tất phải thừa nhận, trên cái thế giới này thật sự có thiên tài tồn tại.
Sau khi liên tục hơn mười tên đệ tử ngoại môn thất bại, trên luận kiếm đài lần nữa im tiếng.
Đây đã không phải là vấn đề có dám hay không, mà đã thành căn bản không thấy được dù chỉ một tia hi vọng.
Như là đệ tử ngoại môn tuyệt đối sẽ không dám đi khiêu chiến đệ tử nội môn vậy.
Nào sợ chỉ cần bức Bạch Nhạc biến chiêu liền có thể thắng, nhưng lại không ai có thể làm được.
Trầm mặc ước chừng nửa khắc, Dương Nghiên đột nhiên nhảy lên luận kiếm đài.
– Bạch sư huynh…
Hơi nhấp hé miệng, Dương Nghiên muốn giải thích gì đó, lại không biết nên giải thích thế nào cho phải.
Lấy quan hệ giữa hắn và Bạch Nhạc, vốn làm sao cũng không nên bước lên luận kiếm đài, nhưng mà, chuyện trên đời này vốn phức tạp dị thường, há có thể chỉ bằng một câu đôi lời liền giải thích hết được.
Ở trong hàng ngũ đệ tử ngoại môn, thực lực Dương Nghiên tính là thuộc loại đỉnh cấp, trải qua giao thủ ma luyện với người ma đạo trong hậu sơn lại càng tiến thêm một bước, chỉ thiếu chút nữa liền có thể đột phá Linh Phủ Cảnh.
Không khoa trương mà nói, hiện tại trong toàn bộ ngoại môn, thực lực Dương Nghiên hẳn đã xếp thứ nhất.
Hơn nữa, đây gần như là điều đã được đệ tử ngoại môn tại trường công nhận.
Chương 87: Lòng ngực bằng phẳng
Lần luận kiếm này, nhiều đệ tử ngoại môn như vậy lên đài, lại đều bại sạch, có thể nói là ném hết mặt mũi đệ tử ngoại môn, trong tình cảnh như thế, đã có không biết bao nhiêu đệ tử ngoại môn đổ dồn ánh mắt và hi vọng lên thân Dương Nghiên.
Bất luận thành bại, ngươi luôn phải thử một chút chứ!
Nếu trong tình cảnh đó, Dương Nghiên còn cự tuyệt lấy lại mặt mũi cho đệ tử ngoại môn, e rằng sẽ bị chúng nhân phỉ nhổ.
Huống hồ, mặc dù không nhắc tới những điều này, bản thân Dương Nghiên há lại không muốn thử?
Phải biết, đương sơ lúc hắn quen biết Bạch Nhạc, Bạch Nhạc thật mới chỉ vừa tu ra linh lực mà thôi, nhưng sao chỉ chớp mắt lại đã đứng hàng chân truyền, xa xa vượt qua hắn.
Quả thật, Bạch Nhạc với hắn có thể nói là sinh tử chí giao, quan hệ không tầm thường, nhưng càng là vậy, hắn mới càng không cam tâm bị bỏ lại.
Giờ đây, chứng kiến Bạch Nhạc đứng trên luận kiếm đài kiếm kinh tứ bề, trong lòng hắn như bị bách trảo cào tâm, khó mà đè nén dục vọng muốn lên đài đánh một trận với Bạch Nhạc.
Nhìn vào Dương Nghiên, trên mặt Bạch Nhạc đột nhiên hiện ra ý cười tươi rói:
– Dương sư huynh, ta còn tưởng rằng ngươi thật nhịn được chứ.
Mặc dù hiện nay Bạch Nhạc đã đứng hàng chân truyền, nhưng xưng hô lại vẫn không hề thay đổi, bản thân điều này đã đủ để chứng minh cảm tình giữa hắn và Dương Nghiên.
– Ta…
Mặt hơi có chút nóng lên, Dương Nghiên thực sự không biết nên nói gì cho phải.
– Dương sư huynh, giữa chúng ta không cần khách sáo, nếu ta đã dám lên luận kiếm đài, liền không e sợ bất luận người nào khiêu chiến cả! Tới đi, thật ra, ta trước giờ vẫn luôn muốn tỷ thí một lần với ngươi, nhân cơ hội hôm nay… Vừa khéo.
Khẽ cười một tiếng, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Luận kiếm, vốn là cơ hội ấn chứng kiếm đạo với nhau, đối với ta mà nói, nghênh tiếp càng nhiều khiêu chiến, cũng là cơ hội để đề thăng thực lực bản thân!
– Tới đi, thắng thua thế nào không quan trọng, quan trọng là, từ trường luận kiếm này sẽ giành được thu hoạch gì.
Nghe được lời đó của Bạch Nhạc, Dương Nghiên lập tức thở phào một cái, trước đó hắn sợ Bạch Nhạc có điều hiểu lầm, nhưng giờ xem ra, là hắn quá coi thường lòng dạ Bạch Nhạc.
Kỳ thực, nói cho cùng vẫn là tâm thái hắn chưa thể chuyển biến qua được.
Tỷ như lúc xưng hô, hắn vẫn cứ gọi sai theo thói quen, xưng Bạch Nhạc là Bạch sư đệ, từ sâu trong thâm tâm, hắn vẫn chưa thể thích ứng với chuyện Bạch Nhạc đã trở thành đệ tử chân truyền.
Nhưng giờ đây, nghe được lời này của Bạch Nhạc, lại khiến hắn thực sự buông ra khúc mắc trong lòng.
– Bạch sư huynh, cẩn thận!
Cầm kiếm nơi tay, Dương Nghiên nhắc nhở một tiếng, cả người theo đó liền động.
Kiếm như kinh lôi!
Dương Nghiên tu hành một môn kiếm kỹ tên là Kinh Lôi, kết hợp với tu vị Dẫn Linh đỉnh phong, thực lực so với đám đệ tử ngoại môn trước đó thì mạnh hơn quá nhiều.
Thời gian vừa qua, thực lực Bạch Nhạc không ngừng đề thăng, thậm chí trong giao thủ với Âm Dương Quỷ Đồng từng chém giết đám Quỷ Đồng được xưng vô địch dưới Linh Phủ, nhưng trên thực tế, đối với thực lực bản thân, Bạch Nhạc vẫn thiếu nhận thức thực sự rõ ràng.
Đối với hắn mà nói, giao thủ cùng Dương Nghiên là một cơ hội không sai để ấn chứng thực lực bản thân.
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang, Bạch Nhạc vẫn chọn dùng Linh Tê Nghênh Khách ứng đối công kích từ Dương Nghiên.
Thế công từ Dương Nghiên rất mãnh liệt, ở chiều ngược lại, thế phòng thủ của Bạch Nhạc cũng rất xảo diệu.
Khác với những lần giao thủ trước kia, lần này đối mặt với công kích từ Dương Nghiên, Bạch Nhạc mới chính thức triệt để phơi bày hết sự tinh diệu của Linh Tê Nghênh Khách, hơn nữa còn khiến cho ai nấy đều thấy được rõ ràng.
Một chiêu Linh Tê Nghênh Khách vô cùng đơn giản, lại liên tục thi triển tới lui như thế, chỉ cần không phải ngộ tính quá kém, gần như ai nấy đều đã nhớ kỹ được, khăng khăng chính cái chiêu thức nhìn như đơn giản này, mỗi lần được tung ra dưới tay Bạch Nhạc lại trán phóng ra quang thải dị dạng.
Giao phong như thế, ở trong mắt chúng đệ tử ngoại môn tại trường lại càng thêm phần kinh tâm động phách.
Đây là lần đầu tiên bọn hắn biết được, thì ra kiếm chiêu đơn giản cũng có thể dùng đến cảnh giới xuất thần nhập hóa như vậy, mặc dù không khả năng từ đó cảm ngộ ra kiếm đạo, song cũng có thể từ đó ẩn ẩn ý thức được ý nghĩa kiếm đạo.
Trong ngắn hạn mà nói, loại trợ giúp này gần như không đưa tới biến hóa gì, nhưng thực tế lại khiến kiến thức về mặt kiếm đạo của bọn hắn tiến một bước dài, tùy theo thực lực đề thăng, trợ giúp này sẽ nảy đến tác dụng càng lúc càng lớn!
Ném ra mấy thứ này không nói, trong giao phong như thế, đối với Dương Nghiên cũng là một loại thể nghiệm khó có được!
Hắn vốn đang kẹt ở bậc cửa đột phá Linh Phủ Cảnh, hồi lâu mà chưa thể đột phá, nhưng qua trận chiến với Bạch Nhạc, lại phảng phất khiến hắn thấy được một mảnh thiên địa càng rộng lớn.
Oanh!
Càng đánh càng nhanh, Dương Nghiên thậm chí đã dần dần quên mất đây chỉ là một trường luận kiếm, không dừng ở mỗi kiếm chiêu, linh lực trong cơ thể theo đó bạo phát ra, điên cuồng áp chế về phía Bạch Nhạc.
Theo như quy củ luận kiếm, trận chiến này, thực tế Dương Nghiên đã bại.
Chương 88: Lòng ngực bằng phẳng (2)
Chỉ là, giờ đây, ai cũng nhìn ra, Dương Nghiên đã tiến nhập cảnh giới vong ngã, cực có khả năng đã bước đến cửa quan trọng nhất trong lúc đột phá Linh Phủ, lúc này, đương nhiên sẽ không ai đi quấy rầy hắn cả.
Còn về Bạch Nhạc, bản thân hắn vốn có ý thành toàn Dương Nghiên, tự nhiên càng không đề ra dị nghị!
Linh lực trong cơ thể lưu chuyển, sắc mặt Bạch Nhạc theo đó không giấu được vẻ ngưng trọng, nương theo Dương Nghiên bạo phát linh lực, chỉ dựa vào Linh Tê Nghênh Khách, Bạch Nhạc đã có chút không thủ được!
Nếu là giao thủ bình thường, đến cái lúc này, Bạch Nhạc đương nhiên sẽ không câu nệ mỗi thủ thế, chỉ cần thuận thế biến chiêu, mặc cho Dương Nghiên bộc phát ra toàn bộ thực lực, Bạch Nhạc vẫn tự tin ứng phó được.
Nhưng vấn đề ở chỗ, Bạch Nhạc cũng nhìn ra, Dương Nghiên đã đến thời khắc then chốt để đối phá.
Lúc này, đành phải mặc cho Dương Nghiên tận tình phóng thích công kích, chỉ như vậy mới có thể giúp hắn thuận lợi đột phá, bước vào Linh Phủ Cảnh.
Một khi hắn biến chiêu, liền sẽ rất dễ cắt đứt Dương Nghiên cảm ngộ, thế nên, mặc dù gian nan, song Bạch Nhạc vẫn nỗ lực kiên trì, thoáng chốc, trên thân Bạch Nhạc đã xuất hiện hai đạo vết thương.
Vù vù!
Mắt thấy Bạch Nhạc bị thương, dưới đài không khỏi ồ lên tiếng xôn xao.
Bọn hắn tự nhiên nhìn ra được Dương Nghiên đã phạm quy, nhưng trong tình cảnh như thế, Bạch Nhạc vì trợ giúp Dương Nghiên cảm ngộ, lại vẫn kiên trì thủ vững, chỉ dùng mỗi chiêu Linh Tê Nghênh Khách để chống đỡ, đây tuyệt đối không phải là vì mặt mũi, mà là chân tâm thật ý muốn trợ giúp Dương Nghiên đột phá.
Vì thế mà ngay cả bản thân bị thương đều không để ý, phần khí độ đó, liền đã đủ để thắng được tôn trọng từ tất cả đệ tử.
Địch ý và khinh miệt đối với Bạch Nhạc trước kia, giờ đây đều đã tan thành mây khói.
– Không tầm thường!
Chứng kiến cảnh này, mấy vị trưởng lão ngồi trên ghế cũng không nhịn được tán thán.
Câu không tầm thường này không chỉ là nói Dương Nghiên lâm chiến đột phá, càng là để nói lòng dạ toàn lực tương trợ của Bạch Nhạc.
Một tên đệ tử chân truyền, bản thân thiên phú hơn người không tính là gì, nhưng nếu còn có được lòng dạ cam tâm tình nguyện trợ giúp đệ tử khác tu hành, đối với tông môn mà nói, vậy lại khó được.
Thành thật mà luận, vốn bọn hắn cũng có chút không hài lòng với chuyện Hà Diêu và Từ Phong cường hành cất nhắc Bạch Nhạc làm đệ tử chân truyện, thế nên mới chạy tới Thiên Tâm Phong để xem xem rốt cục Bạch Nhạc có mấy phần bản lĩnh, nhưng hôm nay chứng kiến cảnh này, lại khiến chút bất mãn trong lòng bọn họ theo đó tan thành mây khói.
Có lẽ, luận thực lực, hiện tại Bạch Nhạc còn cách đệ tử chân truyền một khoảng không nhỏ, nhưng, có thiên phú kiếm đạo như thế, lại thêm phần lòng dạ này, giả lấ ngày giờ, vị trí đệ tử chân truyền dành cho hắn là điều hoàn toàn xứng đáng.
Có một vị đệ tử chân truyền như thế nhập chủ Thiên Tâm Phong, có thể truyền thừa Thiên Tâm Phong thật có thể tái hiện huy hoàng.
Oanh!
Một tiếng rền vang, kiếm trong tay Dương Nghiên rốt cục ngừng lại, nhưng ngay lúc này, một cổ linh lực cường đại chợt tóe bắn ra từ trên thân Dương Nghiên, hóa thành hấp lực đáng sợ, linh lực xung quanh theo đó bất ngờ trút vào trong cơ thể Dương Nghiên.
Gần như đồng thời, Từ Phong chợt bay lên, trực tiếp hạ xuống trên luận kiếm đài, tay áo khẽ phất, một cỗ linh lực nhu hòa tuôn ra bảo hộ Dương Nghiên, trực tiếp đưa Dương Nghiên đi xuống luận kiếm đài!
Khai mở Linh Phủ!
Được đến đột phá trên luận kiếm đài, Dương Nghiên bắt đầu khai mở Linh Phủ, Từ Phong đã có mặt ở đây, tự nhiên liền phải ra tay bảo hộ, trợ giúp Dương Nghiên hoàn thành đột phá.
Nhìn theo Dương Nghiên rơi xuống luận kiếm đài, Bạch Nhạc không khỏi thở phào một hơi, đến thời khắc sau cùng, lực lượng Dương Nghiên thi triển ra không nghi ngờ đã siêu việt Dẫn Linh Cảnh, hắn còn muốn dùng Linh Tê Nghênh Khách cường hành ngăn đỡ, tự nhiên khó mà làm được.
Thế nên chỉ thoáng chốc, trên thân Bạch Nhạc đã xuất hiện sáu bảy đạo vết thương, máu tươi nhuộm đỏ áo lót, bộ dạng hơi có chút nhếch nhác.
Nhưng mà lúc này, bộ dạng chật vật đó rơi vào trong mắt người khác lại đều hóa thành tôn kính.
Cũng không biết là ai khởi đầu, giờ này khắc này, toàn bộ đệ tử ngoại môn tại trường đều bất giác đồng loạt khom lưng cúi đầu hướng về phía Bạch Nhạc trên luận kiếm đài!
Cái cúi đầu này không phải để vái thực lực kiếm đạo siêu phàm của Bạch Nhạc, mà là vái phần lòng ngực bằng phẳng, thà rằng bị thương chịu thua cũng phải kiên trì trợ giúp Dương Nghiên đột phá.
…
– Giả vờ cái mà giả vờ, không phải là cái trò thu mua lòng người thôi à? Ai mà không biết.
Nhìn nhiều đệ tử ngoại môn ở đây hành lễ với Bạch Nhạc như vậy, trong lòng Đậu Nghị lập tức cảm thấy ghen tị, không nhịn được thấp giọng châm chọc.
Vốn Đậu Nghị cho rằng đã hạ giọng rất thấp, nhưng lại vẫn bị mấy đệ tử ngoại môn bên cạnh nghe thấy, lập tức liền có đệ tử cười lạnh nói,
– Nói thì hay lắm, nhưng khi thật sự có chuyện tới trước mắt… Để tay lên ngực tự hỏi, ngươi làm được không?
Chương 89: Nghênh chiến Đậu Nghị
– Đậu sư huynh ngươi thiên tư hơn người, đối với ngươi mà nói bước vào Linh phủ thì không tính là gì! Nhưng đối với những đệ tử ngoại môn chúng ta mà nói, có lẽ cả đời cũng chỉ có được một lần cơ hội như vậy! Suy bụng ta ra bụng người, tình cảnh như vậy, chúng ta đều cảm động lây, cái vái này không phải nói lời cảm tạ thay Dương sư huynh, mà là nói lời cảm tạ cho tất cả đệ tử ngoại môn chúng ta.
– …
Lập tức, Đậu Nghị bị nói cho sắc mặt xanh mét.
Nếu là thường ngày, đệ tử ngoại môn dám chống đối hắn, hắn sớm đã một chưởng đánh tới rồi, giáo huấn một phen.
Nhưng dưới tình huống hiện tại, cho dù hắn có ngu tới mấy cũng không dám làm như vậy! Đây là chuyện khiến nhiều người tức giận, còn có trưởng lão tông môn ở bên cạnh đang nhìn, hắn mà dám động thủ, chỉ sợ sẽ lập tức bị bắt đến Chấp Pháp Điện.
Ngoài miệng không dám nói, nhưng trong lòng Đậu Nghị lại càng lúc càng khó chịu.
Dựa vào cái gì? Bởi vì hắn không cắt ngang quá trình đột phá của một đệ tử ngoại môn, lập tức có được nhiều đệ tử ngoại môn như vậy tán thành à?
Nghĩ tới đây, Đậu Nghị tung người nhảy lên, trực tiếp lên đài luận kiếm,
– Bạch sư huynh, để ta lĩnh giáo một chút Linh Tê Kiếm Quyết đi.
Bên này vết thương của Bạch Nhạc còn chưa xử lý xong, Đậu Nghị đã lên đài khiêu khích, lập tức dẫn tới một mảng tiếng huýt sáo.
Cho dù Đậu Nghị là đệ tử nội môn, hơn nữa cũng coi như là thực lực không tồi trong nội môn, nhưng ở dưới loại tình huống này, vẫn không có ai cho hắn mặt mũi.
Sắc mặt có chút khó coi, nhưng Đậu Nghị lại vẫn bất vi sở động.
Lúc này lên đài luận kiếm, tất nhiên sẽ khiến một số đệ tử bất mãn, nhưng hắn không bận tâm, chỉ cần có thể đánh bại Bạch Nhạc, hung hăng giẫm Bạch Nhạc ở dưới chân, phần lớn mọi người sẽ chỉ nhớ tới hắn đánh bại vị đệ tử chân truyền này, chứ không phải Bạch Nhạc.
Thế giới này vốn là rất thực tế, sẽ chỉ nhớ người thắng!
Mày hơi nhíu lại, ánh mắt nhìn Đậu Nghị, trong lòng Bạch Nhạc cũng biết, khảo nghiệm chân chính cuối cùng cũng tới rồi.
Lúc trước khi xuất quan, Bạch Nhạc từng gặp Đậu Nghị, lúc đó Đậu Nghị muốn khiêu chiến, lại bị hắn tìm cớ, nói đùa vài ba câu cho qua, nhưng hiện giờ mượn cơ hội đài luận kiếm, Đậu Nghị lại khiêu chiến, khiến hắn muốn tránh cũng không thể tránh.
Mấy ngày nay, Ngô Trì kỳ thật cũng từng lét lút hỏi thăm một số tin tức nội môn, tất nhiên biết thực lực của Đậu Nghị.
Luận thực lực, cho dù là với Âm Dương Quỷ Đồng, e rằng Đậu Nghị cũng có sức đánh một trận, không dám nói là thắng, nhưng ít ra chênh lệch sẽ không quá nhiều.
Thực lực cường đại như vậy, đối với Bạch Nhạc mà nói, áp lực cũng cực lớn.
Nhưng không phải hoàn toàn không có lợi ích.
Nếu nói trận chiến với Dương Nghiên, Bạch Nhạc đã đánh tan địch ý của đệ tử ngoại môn đối với hắn, như vậy chỉ cần hắn lại có thể thắng được Đậu Nghị, đệ tử nội môn hơn phân nửa sẽ không có ai tùy tiện xuất thủ nữa.
Có thể nói, chỉ cần thắng được trận này, lần luận kiếm này, cơ bản có thể xem như đã kết thúc.
– Đậu sư đệ, đây cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt.
Ngẩng đầu, nhìn Đậu Nghị, Bạch Nhạc thản nhiên mở miệng nói.
Khi đối mặt với Dương Nghiên, cho dù Dương Nghiên chỉ là đệ tử ngoại môn, Bạch Nhạc cũng gọi sư huynh, nhưng đến chỗ Đậu Nghị, lại gọi thẳng Đậu sư đệ, chỉ một xưng hô này đã nhìn ra được sự bất mãn trong lòng Bạch Nhạc.
– Lần trước Bạch sư huynh cự tuyệt khiêu chiến, hôm nay chắc sẽ không cự tuyệt luận kiếm nữa chứ?
Trong mắt mang theo mấy phần ý giễu cợt, Đậu Nghị cố ý cắn chết hai chữ luận kiếm này, dụng ý tất nhiên là không cần nói cũng biết.
– Đậu sư đệ nói đùa rồi, tu vi của Bạch Nhạc thô thiển, hiện giờ cũng chỉ có Dẫn Linh bát trọng mà thôi! Đậu sư đệ lại sớm đã là cường giả Linh Phủ cảnh, nói gì tới khiêu chiến ta, nghĩ chắc chỉ là trò cười mà thôi.
Bất động thanh sắc, Bạch Nhạc vừa mở miệng, lạnh lùng trào phúng lại.
Một đệ tử Linh Phủ cảnh như ngươi đến khiêu chiến một Dẫn Linh cảnh, còn chỉ trích ta cự tuyệt khiêu chiến, quả thực chính là chuyện cười.
Đương nhiên, trên người Bạch Nhạc còn có một quang hoàn đệ tử chân truyền, có điều, hiện giờ tất nhiên lại trực tiếp bị Bạch Nhạc cố ý bỏ qua.
Cùng một lời nói, cùng một chuyện, đứng ở lập trường khác nhau, kết luận đưa ra tất nhiên cũng hoàn toàn khác nhau.
Lúc trước, đệ tử ngoại môn bực tức thực lực của Bạch Nhạc cũng giống như bọn họ, lại có thể đứng vào hàng chân truyền, tất nhiên ra sức giễu cợt, chỉ muốn khiến Bạch Nhạc mất mặt! Nhưng hiện giờ, Bạch Nhạc ở trên đài luận kiếm, chỉ dựa vào một chiêu Linh Tê Nghênh Khách, lại đánh cho những đệ tử ngoại môn này tâm phục khẩu phục.
Lại thêm khi Bạch Nhạc đối mặt với Dương Nghiên, lòng dạ biểu hiện ra, lập tức giành được sự công nhận của các đệ tử ngoại môn.
Đạo lý này rất đơn giản, mọi người cảnh giới tương đương, thân phận vốn cũng tương đương, ngươi đột nhiên một bước lên trời, tất nhiên sẽ dẫn tới bất mãn, nhưng khi bọn họ phát hiện, chênh lệch thực lực giữa hai bên đã lớn đến mức không hề có hy vọng đuổi kịp, tâm thái tất nhiên cũng sẽ có biến hóa theo.
Chương 90: Nghênh chiến Đậu Nghị (2)
Ở trong tông môn, kỳ thật đệ tử nội môn xưa nay luôn xem thường những đệ tử ngoại môn này, ở trong mắt bọn họ, có lẽ đệ tử ngoại môn cũng chẳng khác gì tạp dịch.
Nhưng thiên tài Bạch Nhạc xuất thân thấp hèn, từ tạp dịch từng bước quật khởi này, chẳng những có thiên phú và thực lực vượt xa bọn họ, hơn nữa, còn thủy chung đối đãi ngang hàng với bọn họ, không hề kỳ thị, tất nhiên chỉ chớp mắt đã được coi là đồng bạn giúp bọn họ giáo huấn đệ tử nội môn.
Trong một vào một ra này, khác biệt tất nhiên lộ rõ.
Trong nhất thời, trong sân đầy tiếng cười vang, chỉ thiếu mỗi nước chỉ vào mũi Đậu Nghị mà mắng.
Xua tay, chờ sau khi mọi người bình tình lại, lúc này Bạch Nhạc mới tiếp tục nói,
– Bạch Nhạc chỉ là Dẫn Linh cảnh, chiếm đoạt vị trí chân truyền, trong lòng cũng có chút bất an! Đậu sư đệ không phục, ta tất nhiên có thể lý giải, nếu nói khiêu chiến, đợi ngày ta bước vào Linh Phủ, tất nhiên ai đến cũng không cự tuyệt.
Nếu khi đó vẫn không bằng Đậu sư đệ, tất nhiên không cần Đậu sư đệ nói, tự ta sẽ xin tông môn hủy bỏ vị trí chân truyền này.
Một phen nói năng này, nghe thì dường như đang khách khí khiêm tốn, nhưng trên thực tế, từ bên trong lại lộ ra ý tứ cực kỳ kiêu ngạo.
Hiện giờ thời gian tu hành của ta ngắn ngủi, chỉ có Dẫn Linh cảnh, tất nhiên không phải đối thủ của ngươi, nhưng chỉ cần để ta bước vào Linh Phủ, khi mọi người cùng cảnh giới, đệ tử nội môn Đậu Nghị gì đó, ở trong mắt ta là không đáng nhắc tới!
Nghe ra ý tứ trong lời nói của Bạch Nhạc, Đậu Nghị vừa muốn phản bác, lại bị Bạch Nhạc trực tiếp cắt ngang.
– Đậu sư đệ yên tâm, hôm nay đã dựng đài luận kiếm, ta sẽ không lùi bước!
Nhìn thẳng vào mắt Đậu Nghị, Bạch Nhạc tự tin mở miệng nói,
– Trên thực lực, ta tạm thời vẫn không bằng Đậu sư đệ, nhưng chỉ nói về kiếm đạo, nghĩ chắc vẫn đủ để chỉ điểm Đậu sư đệ rồi.
Một câu này vừa được nói ra, trong sân lại là một mảng xôn xao.
Tuy Bạch Nhạc lúc trước trong giao thủ với đệ tử ngoại môn, đã biểu hiện ra thực lực kiếm đạo đủ cường đại, nhưng một khi đối mặt với loại cao thủ Linh Phủ cảnh như Đậu Nghị, vậy chính là chuyện khác.
Lúc trước Bạch Nhạc nói nhiều như vậy, không ít người đều theo bản năng cho rằng, Bạch Nhạc là để dự phòng thất bại, biện giải cho mình trước.
Tuy nói năng có lý, nhưng lại không tránh khỏi có chút hiềm nghi mưu lợi, tự làm yếu đi khí thế.
Nhưng mà, không ai ngờ rằng, Bạch Nhạc lại nói ra những lời vả thẳng vào mặt như vậy, quả thực là muốn đánh cho Đậu Nghị sưng vù mặt, còn đè xuống đất mà giẫm hai cái.
– Bạch sư huynh, làm người vẫn phải khiêm tốn một chút, cẩn thận không lại gió to cắt mất đầu lưỡi đó.
Cười lạnh một tiếng, Đậu Nghị không giận mà cười, lạnh lùng lên tiếng.
Cười khẩy một cái, Bạch Nhạc lại dứt khoát không cãi lại, lật cổ tay, trường kiếm đột nhiên vào tay, vẫn là thức mở đầu của Linh Tê Nghênh Khách.
– Sinh miệng lưỡi vô ích, Đậu sư đệ, mời!
Nhìn Bạch Nhạc xuất kiếm dứt khoát như vậy, Đậu Nghị lại thiếu chút nữa tức tới hộc máu.
Loại người gười gì thế!
Lúc trước ngươi nói một hồi, còn thiếu mỗi nước chỉ vào mũi ta mà mắng, lúc này ta mới đốp lại một câu, lại thành sính miệng lưỡi, ngươi còn trực tiếp rút kiếm, bày ra bộ dạng khinh thường không thèm tranh cãi với ta, có kiểu chơi như ngươi không?
Quan trọng nhất là, biết rõ Bạch Nhạc là cố ý, nhưng hắn lại không có bất kỳ biện pháp nào.
Người ta đã rút kiếm rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn tiếp tục mở miệng trào phúng, vậy không phải thực sự sẽ thành sính miệng lưỡi à?
Cho dù có tức giận tới mấy, Đậu Nghị cũng biết, hiện giờ muốn vãn hồi thể diện, cũng chỉ có dùng thế lôi đình, triệt để đánh tan Bạch Nhạc, dùng một hồi thắng lợi gọn gàng lưu loát để chính danh cho mình! Đến lúc đó, sẽ chụp lại cái mũ thích sính miệng lưỡi này lên trên đầu Bạch Nhạc, khiến Bạch Nhạc triệt để mất hết danh dự.
Keng một tiếng, trường kiếm đột nhiên ra khỏi vỏ, mặt âm trầm, Đậu Nghị đã đánh ra một kiếm đầu tiên, nhắm thẳng tới cổ họng của Bạch Nhạc.
Từ rút kiếm đến đâm ra một kiếm này tới trước mắt Bạch Nhạc, toàn bộ quá trình thậm chí không đến thời gian một hơi thở, kiếm quang như điện!
Hơn nữa bất luận nhân phẩm của Đậu Nghị thế nào, chỉ từ trên thực lực mà nói, đích xác là vô cùng đáng sợ.
Cho dù giới hạn trong quy tắc luận kiếm, không thể sử dụng lực lượng của Linh Phủ, nhưng một kiếm này, cũng hơn xa đệ tử ngoại môn có khả năng sánh được.
Nói một cách không hề khoa trương thì một kiếm này, đổi lại là bất kỳ đệ tử ngoại môn nào, tuyệt đối đều không thể đỡ được.
Chênh lệch một cảnh giới lớn, tuyệt đối không đơn giản chỉ là linh lực mạnh hơn một chút.
Đồng tử đột nhiên co rút lại, chỉ dựa vào một kiếm này, Bạch Nhạc biết rằng, trận chiến này thế tất cực kỳ gian nan!
Đừng nhìn hắn lúc trước nói năng thoải mái, nhưng muốn thắng được cường giả Linh Phủ cảnh như Đậu Nghị là có bao nhiêu khó khăn, Bạch Nhạc biết rõ hơn bất kỳ ai khác, phải biết rằng, hắn đã chân chính kiến thức loại cao thủ Linh Phủ cảnh như Âm Dương Quỷ Đồng và Ba Sơn Lục Ma xuất thủ.
– Keng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










