- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 79 : Quý Lương Xuyên (c781-c790)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 79 : Quý Lương Xuyên (c781-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Quý Lương Xuyên
Linh Tê Kiếm Tông như vậy mới đáng để công tử tôn trọng, mới đáng để công tử mạo hiểm vì họ.
Tô Nhan nghĩ tới đây, lúc này mới chậm rãi đi tới trước mặt Tiêu Hành Nhất, sau đó lấy một số đan dược từ trong người ra để mọi người cho Tiêu Hành Nhất uống.
– Các ngươi cũng đừng bi quan như vậy, đứt một cánh tay cũng chưa chắc cắt đứt con đường tu hành.
Hà Diêu hơi ôm quyền, trầm giọng đáp:
– Cảm ơn Tô cô nương!
Tuy rằng Tô Nhan là Ma Tu, nhưng dù sao nàng ta cũng là người đi theo Bạch Nhạc, hơn nữa thực lực đều đặt ở đây, không ai dám khinh thường.
– Không cần phải cảm ơn ta.
Ta chẳng qua chỉ làm theo lời dặn của công tử, quan tâm các ngươi một chút mà thôi.
Tô Nhan nhẹ nhàng trả lời một câu rồi tiếp tục nói:
– Làm tốt chuyện của các ngươi là được, còn về công tử…. chỉ là tạm thời gặp phải một chút phiền phức mà thôi, chưa chắc thật sự không trở lại được.
Có rất nhiều chuyện mà người khác không biết, nhưng Tô Nhan lại biết rất rõ ràng.
Bạch Nhạc không chỉ có thực lực ở bề ngoài, trong biển máu khi đó cũng không để lộ thân phận, vậy có nghĩa là cục diện đó không có nguy hiểm đến mức xấu nhất.
Trong tình huống này, sao Bạch Nhạc có thể dễ dàng ngã xuống như vậy?!
Một khi hắn bại lộ thân phận, Tinh Cung hoàn mỹ của song tu Ma Đạo và thêm cả Côn Ngô Kiếm, chưa chắc sẽ gặp bất lợi khi đối đầu với giáo chủ Bạch Cốt đã bị thương.
Chỉ là Tô Nhan hoàn toàn không nói ra được những lời này.
– Tô cô nương lạc quan quá nhỉ?!
Trong lúc nói chuyện, một tiếng cười lạnh đột nhiên vang lên bên tai.
Nhậm Bách Đào.
Thậm chí không cần quay đầu nhìn lại Tô Nhan cũng đã đoán được thân phận của đối phương, sắc mặt nàng ta lạnh xuống:
– Chuyện của ta còn chưa tới phiên người của Đông Hải Tiên Đảo các ngươi tới quan tâm.
Nhậm Bách Đào cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Thật sao? Tô cô nương, cô nên lo lắng cho bản thân mình trước đi! Một Ma Tu mà dám nghênh ngang tới trước mặt Đông Hải Tiên Đảo ta, đúng là quá càn rỡ.
Tô Nhan liếc nhìn Nhậm Bách Đào, nhẹ giọng nói:
– Ở Đại Càn vương triều, ta chỉ nhận mệnh lệnh của phủ Thanh Châu.
Cho dù là Ma Tu, e rằng cũng không đến lượt Đông Hải Tiên Đảo các ngươi quản.
Nhậm Bách Đào cười lạnh, nói với vẻ âm hiểm:
– Thật sao? Ai có thể chứng minh cho ngươi?
Nói đến đây, trong mắt Nhậm Bách Đào đột nhiên lộ ra sát ý lạnh như băng:
– Tô cô nương, Bạch Nhạc đã chết rồi, tốt nhất cô nên nhìn rõ hiện thực thì tốt hơn.
Chỉ có những người thức thời mới có thể sống lâu được.
Nói tới đây, trong mắt Nhậm Bách Đào cũng không khỏi lóe lên một tia ham muốn khó mà nhận ra.
Cho dù Tô Nhan có thân phận gì, nhưng sự phong tình quyến rũ lộ ra từ trong xương cốt lại thực sự khiến người ra mê hoặc đến điên cuồng, ông ta cũng không ngoại lệ.
Trước đây khi Bạch Nhạc còn sống, hắn ta không dám làm gì, cũng không làm được gì.
Nhưng bây giờ Bạch Nhạc đã chết, đương nhiên hắn ta cũng có phần không kìm nén được lửa nóng hừng hực trong lòng.
– Ha ha, người ta sợ lắm, nhưng nên tìm kiếm sự che chở giống ai đây? Ối chao, ta nghe nói Mâu Kình Thần mới là đệ nhất thiên kiêu ở Đông Hải, không biết vị công tử này có thể giới thiệu cho người ta không?
Sóng mắt Tô Nhan lưu chuyển, giọng nói nhẹ nhàng khoan thai vang lên, nhưng trong giọng điệu lại lộ ra sự giễu cợt không hề che giấu.
Sắc mặt Nhậm Bách Đào hơi khó coi, hắn ta lập tức hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Nhậm Bách Đào, trong mắt Tô Nhan đầy vẻ khinh thường.
Không còn nhiều thời gian để Linh Tê Kiếm Tông nghỉ ngơi, ngay sau đó đã tới lúc Lý Tử Vân và Khổng Từ lên đài.
So với Tiêu Hành Nhất, thực lực của Lý Tử Vân và Khổng Từ mạnh hơn rất nhiều, nếu dựa theo tình huống bình thường thì ít nhất cũng vượt qua được một vòng, tiến vào hàng ngũ mười sáu người mạnh nhất cũng không có gì khó.
Tuy nhiên theo kết quả bốc thăm, đối thủ hai người phải đối mặt đều cực kỳ mạnh, hiển nhiên là những ứng cử viên sáng giá để giành chức vô địch.
Nếu nói trong đó không có người nào gian lận, e rằng cũng không ai tin.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, trong thời điểm như thế này căn bản sẽ không có ai bất bình thay cho Linh Tê Kiếm Tông, bản thân Linh Tê Kiếm Tông cũng biết rất rõ, bọn họ hoàn toàn không có tư cách phản kháng.
Chỉ có thể im lặng chấp nhận sự sắp xếp này.
Đối thủ của Lý Tử Vân tên là Hàng Nhuệ, là đệ tử chân truyền của Thủy Vân Trai, bản thân có thực lực của Linh Phủ đỉnh phong cực kỳ mạnh, hơn nữa bản thân Thủy Vân Trai chính là Huyền cấp tông môn trong khu vực Đông Hải, hiển nhiên trước khi động thủ đã nhận được mệnh lệnh, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Ngay từ khi bắt đầu đã đánh tới áp chế Lý Tử Vân, mặc dù Lý Tử Vân đã cố gắng hết sức, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào bù được khoảng cách về mặt thực lực, hắn kiên trì được một khắc, trên người phải chịu hàng chục vết kiếm chém, gắng gượng chiến đầu đến sức cùng lực kiệt, lúc này mới thua.
Nhưng cho dù như vậy, Hàng Nhuệ cũng phải chịu chút bù đắp, trên người hắn cũng bị thương.
Chương 782: Thắng ngươi một viên Uẩn Tinh đan
Giống như bản thân Lý Tử Vân đã nói, cho dù thắng hay thua thì ít nhất hắn cũng đã cố gắng hết sức.
Ai cũng biết rõ, nếu không phải lần bốc thăm này có vấn đề thì với thực lực của Lý Tử Vân, hắn hoàn toàn có đủ tư cách để tranh suất vào hàng tám người mạnh nhất.
Cho dù là những người trước đây coi thường Linh Tê Kiếm Tông, bây giờ đối mặt với Lý Tử Vân và Linh Tê Kiếm Tông cũng không khỏi lộ ra mấy phần tôn trọng.
Lòng dũng cảm và quyết đoán đó, có tư cách nhận được sự tôn trọng của mọi người.
Đối thủ mà Khổng Từ phải đối mặt tên là Quý Lương Xuyên, hắn là đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông, cũng là Linh Phủ đỉnh phong, hơn nữa thực lực của hắn còn mạnh hơn cả Hàng Nhuệ.
Trên võ đài, Quý Lương Xuyên thản nhiên nói:
– Khổng sư huynh, ta đã từng nghe tới tên của huynh.
Thành thật mà nói, thực ra ta không nên xuất hiện trong cuộc khảo hạch Tông môn này, chỉ là ngoài ta ra, môn phái của ta không có ai đủ tự tin để loại bỏ được huynh.
Nhận thua đi, nếu không huynh không những không thắng được mà còn thua rất thảm hại, còn thảm hơn cả Tiêu sư đệ đó đấy!
– Quý Lương Xuyên? Sao hắn còn lấy danh nghĩa của Lương Sơn Kiếm Tông để xuất chiến?
Khi Quý Lương Xuyên lên trên đài đấu võ, ngay lập tức người biết được nội tình không khỏi kinh hãi hô lên.
Tuy rằng tên Quý Lương Xuyên này đã từng là người của Lương Sơn Kiếm Tông, nhưng trên thực tế, hai năm trước hắn đã sớm bái nhập Đông Hải Tiên Đảo, hơn nữa chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể bước vào Tinh Cung Cảnh, trong danh sách của Lương Sơn Kiếm Tông ban đầu cũng hoàn toàn không có tên của hắn, rõ ràng là được tạm thêm vào.
Rất rõ ràng, lần này để triệt để chặn đứng đường đi của Linh Tê Kiếm Tông, Đông Hải tiên đảo đã không thèm giữ thể diện nữa.
Ánh sáng vàng kim lóe lên, trên Thiên Diệp Kiếm hiện ra tia sáng rực rỡ, đối với Khổng Từ, đây chính là câu trả lời của hắn.
So với Lý Tử Vân và Bạch Nhạc thì tính cách của Khổng Từ vô cùng ôn hòa, nhưng ôn hòa không có nghĩa là không nóng nảy và kiên trì, thậm chí ở một phương diện nào đó, thậm chí Khổng Từ còn cố chấp hơn người khác rất nhiều.
Trong những năm qua, cho dù là ở trong Linh Tê Kiếm Tông, Khổng Từ cũng luôn bế quan, không ra tay với bất kỳ ai, ngay cả người của Linh Tê Kiếm Tông cũng không biết rõ rốt cuộc Khổng Từ mạnh đến mức nào, càng đừng nói là người ngoài.
Thanh kiếm lóe ánh sáng của Khổng Từ lúc này lại thực sự khiến trái tim của tất mọi người đập bình bịch như điên.
Kiếm vốn là hung binh, nhưng trong tay Khổng Từ lại có thể phóng ra khí tức từ bi an lành.
Điều quan trọng nhất là khí tức từ bi này trái lại có thể mang đến cho người khác một loại sức mạnh khiến người ta rung động.
– Phật tính.
Ánh mắt Trần Kiếm Phong nhìn về phía Khổng Từ mang theo sự xúc động.
Ý gì đây?
Tiền Thụy nhìn Khổng Từ, hơi mơ hồ hỏi.
Mặc dù bản thân Tiền Thụy cũng có tu vi Tinh Cung Cảnh, nhưng dù sao kiến thức của hắn có hạn, còn kém xa mới có thể so được với Trần Kiếm Phong, dù rằng bản năng cảm nhận được trạng thái bây giờ của Khổng Từ có hơi kỳ lạ, nhưng lại vẫn không cách nào nhìn rõ được.
– Cao thủ Phật Đạo đã lâu không hiện thế, ngươi không biết cũng chuyện bình thường.
Trần Kiếm Phong lắc đầu, nhẹ nhàng giải thích.
– Hàng nghìn năm trước, ba đạo Đạo, Ma, Phật tồn tại cùng lúc, không phân biệt cao thấp.
Nhưng sau này, Đạo Lăng Thiên Tông đột nhiên xuất hiện càn quét thiên hạ, không chỉ áp chế Ma Đạo không dám ngẩng đầu, ngay cả Phật Đạo cũng trốn vào Tây Vực, không dám bước chân vào Cửu Châu trung nguyên.
Trước thân phận của Mâu Kình Thần, Mai Vĩnh Giang nhẹ nhàng giải thích:
– Chỉ là, so với Ma Đạo, Phật Đạo lúc đó là chủ động rút ra khỏi Trung Nguyên, cho nên quan hệ với Đạo môn cũng không tính là tệ.
Tuy nhiên cao nhân chân chính của Phật Đạo cũng đã lâu không xuất hiện rồi.
– Trong bầu không khí từ bi này có Phật tính thuần khiết.
Hầu như có thể chắc chắn, vị Khổng Từ này đã được các cao nhân Phật đạo chỉ dạy, thậm chí bản thân hắn có lẽ cũng kế thừa Phật đạo.
Trình độ này, một Linh Tê Kiếm Tông nhỏ nhoi vốn không thể nào làm được.
– Truyền thừa Phật Đạo à?
Mâu Kình Thần khẽ gật đầu, trong mắt hắn ta cũng không khỏi lộ ra một tia hứng thú, thản nhiên nói:
– Không ngờ, ta thật sự đánh giá thấp nó rồi, nhưng cũng tốt, như vậy mới đủ thú vị.
Cho dù là sự kiên trì của Tiêu Hành Nhất và Lý Tử Vân, hay là Phật tính trên người Khổng Từ thì đối với Mâu Kình Thần, đó cũng chỉ là cúi đầu nhìn một cái, nói một câu thú vị mà thôi.
Không phải hắn ta tự cho rằng mình thanh cao, mà là khoảng cách sức mạnh thực sự quá lớn, căn bản khiến hắn ta không hề có hứng thú xuất chiêu.
Mai Vĩnh Giang bật cười, khẽ nói:
– Nếu nói thú vị, thực ra ngươi muốn đấu một trận với Bạch Nhạc đúng không? Đáng tiếc…
Mâu Kình Thần lắc đầu, thản nhiên nói:
– Không có gì đáng tiếc.
Nếu hắn đã chết, vậy chỉ có thể nói là hắn quá ngu ngốc, người như vậy cũng không đủ tư cách làm đối thủ của ta.
– Ý của ngươi là… hắn có khả năng vẫn chưa chết?
Chương 783: Thắng ngươi một viên Uẩn Tinh đan (2)
Mai Vĩnh Giang ngay lập tức bắt được điểm mấu chốt, không kìm được truy hỏi.
– Nếu thực sự có khả năng đó, vậy bây giờ chuyện nhắm vào Linh Tê Kiếm Tông…
Mâu Kình Thần lắc đầu, khẽ nói:
– Không cần thiết.
Nếu hắn chưa chết, lại có thể làm gì? Ta có thể giết được Từ Phong ngay trước mặt hắn, ta không quan tâm hắn nghĩ thế nào, nếu hắn trở về, ta đổi tay là có thể trấn áp hắn, tại sao phải lo lắng?
Thiên Diệp Từ Bi kiếm.
Ba năm trước, trong cuộc thi của Linh Tê Kiếm Tông, Khổng Từ và Bạch Nhạc so kiếm với nhau, Thiên Diệp Từ Bi kiếm đã từng thua Bạch Nhạc một lần.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Thiên Diệp Từ Bi Kiếm yếu, mà là cảm ngộ của Khổng Từ đối với Thiên Diệp Từ Bi Kiếm vào lúc đó vẫn chưa đủ mạnh.
Bản thân Thiên Diệp Từ Bi Kiếm được Khổng Từ tạo ra, cùng với sự tăng cao của thực lực, sự hiểu biết về Phật tính và kiếm đạo ngày càng sâu sắc, uy lực sẽ càng ngày càng mạnh.
Lúc này cho dù là đối mặt với Bạch Nhạc, chỉ riêng so tài về kiếm đạo, Khổng Từ cũng có tự tin đánh một trận.
Đương nhiên trong lần xuất quan này, Bạch Nhạc đã tiến vào Tinh Cung, hơn nữa khảo hạch Tông môn cũng sắp diễn ra, dù sao thì Khổng Từ không phải là Lý Tử Vân, khát vọng chiến thắng cũng không mạnh như vậy, nên mới không đề cập với Bạch Nhạc.
Nhưng bây giờ hắn đã thi triển ra trong cuộc khảo hạch Tông môn này, có thể nói là vô cùng kinh diễm.
Sự dung hợp giữa Phật tính và kiếm đạo mang đến một loại sức mạnh sáng tạo giống như thiên kiêu.
Chỉ dựa vào điểm này, Khổng Từ đủ để chiếm một vị trí trong các thiên tài ở Duyễn Châu.
Thậm chí, nếu Khổng Từ không ở Linh Tê Kiếm Tông, mà là ở trong Địa Cấp tông môn như Bắc Đẩu Tinh Cung hoặc Đông Hải Tiên Đảo, có thể có được đủ tài nguyên, có lẽ lúc đó hắn đã có thể có thành tựu Tử Phủ, một khi tiến vào Tinh Cung sẽ là một nhân vật thiên kiêu.
Đáng tiếc, tài nguyên của Linh Tê Kiếm Tông không đủ để giúp hắn trở thành một vị thiên kiêu.
Thậm chí tới bây giờ, rõ ràng Khổng Từ đã bước lên Linh Phủ đỉnh phong, có thể đột phá bất cứ lúc nào, nhưng hắn vẫn chưa thể lấy được đan dược thích hợp để đột phá.
Chỉ trong một nén hương, Khổng Từ đã chiếm được đủ lợi thế.
Ngay cả khi đối phương là Quý Lương Xuyên – kẻ đã bái nhập Đông Hải Kiếm Tông.
Tuy nhiên, đúng lúc mọi người cho rằng Khổng Từ sẽ thắng trận chiến này thì trong tay Quý Lương Xuyên đột nhiên xuất hiện một bình ngọc, ngón tay hắn ta khẽ dùng lực, đột nhiên bóp nát bình ngọc để lộ ra viên đan dược ở bên trong.
Trong phút chốc, linh khí dày đặc lập tức tỏa ra ngoài khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.
– Uẩn Tinh đan?
Vô số người đều kinh hãi hô lên, họ cũng đã đoán được ý đồ của Quý Lương Xuyên.
Đột phá ngay khi bắt đầu trận chiến.
Hắn đã không thể đánh bại được Khổng Từ với thực lực của Linh Phủ Cảnh, vì thế hắn chọn cách trực tiếp đột phá Tinh Cung ngay trong trận chiến này, như vậy có thể vững vàng trấn áp Khổng Từ, giành lấy phần thắng.
Đương nhiên, dù sao thì hắn cũng không phải là thiên tài như Mâu Kình Thần, việc cưỡng chế đột phá trong trận chiến như vậy chắc chắn sẽ không có sự chuẩn bị đầy đủ, cũng sẽ gây ra một số ảnh hưởng đến thực lực sau này của hắn, nhưng tổn thất như vậy lại là điều hắn hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Lần này, sở dĩ hắn muốn tham gia khảo hạch Tông môn với thân phận là đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông chính là để chặn đứng tất cả mọi đường của Linh Tê Kiếm Tông, rồi loại bỏ Linh Tê Kiếm Tông khỏi Huyền Cấp tông môn.
Cho nên, ngay từ lúc bắt đầu hắn chọn ra tay, trên thực tế đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.
Cho dù thực lực của Khổng Từ quả thực vượt quá dự liệu của hắn, thì dựa vào Uẩn Tinh đan này hắn cũng có thể chuyển bại thành thắng.
Quý Lương Xuyên nhìn Uẩn Tinh đan trong tay, trên mặt hắn lập tức lộ ra nụ cười giễu cợt, khinh thường nói:
– Khổng Từ, ta thừa nhận ngươi rất mạnh.
Nhưng thế thì sao chứ? Đây là khảo hạch Tông môn, thứ đại diện cho chúng ta chính là thực lực và nội tình của từng môn phái đó.
– Có lẽ ngươi thắng ta về thiên phú và thực lực, nhưng ta thì thắng ngươi viên Uẩn Tinh đan này.
Ha ha ha ha!!!
Câu mỉa mai này Quý Lương Xuyên như một cái búa tạ, mạnh mẽ đập vào lòng Hà Diêu.
Hà Diêu trơ mắt nhìn Quý Lương Xuyên nuốt viên Uẩn Tinh Đan này vào bụng, khí huyết nghịch chuyển, ông không kiềm nổi mà trực tiếp phun ra một búng máu tươi.
– Tông chủ!
Mắt thấy Hà Diêu tức giận đến hộc máu, trong mắt của đệ tử Linh Tê Kiếm Tông xung quanh cũng không khỏi lộ ra vẻ đau thương.
Mặc dù Quý Lương Xuyên phách lối, nhưng lời nói của hắn ta thật sự đánh vào điểm yếu của Linh Tê Kiếm Tông.
Thực lực của tông môn yếu sẽ rất khó để bồi dưỡng được thiên tài thật sự, không phải là do những đệ tử này không đủ cố gắng, mà là tông môn vốn không thể nào cho bọn họ được tài nguyên cần thiết, chậm một bước chính là chậm nhiều bước, cuối cùng có thể sẽ bị người ta bỏ rơi đến mức không thấy bóng người.
Biểu hiện của Khổng Từ đã đủ kinh diễm, nhưng cuối cùng vẫn phải thua dưới viên Uẩn Tinh Đan này, đây là nỗi tuyệt vọng và bất lực cỡ nào?!
Chương 784: Dùng một cái mạng, cắt đứt con đường tu hành của ngươi
Lần thất bại này, gần như cắt đứt tất cả hy vọng của Linh Tê Kiếm Tông.
Tất nhiên những đệ tử này đều rất xuất sắc, cho dù là thật sự không gánh nổi tư cách Huyền Cấp tông môn, cũng sẽ không có ai tức giận, nhưng mà… Điều này không có nghĩa là không có ảnh hưởng.
Linh Tê Kiếm Tông ngay cả Huyền Cấp tông môn cũng không phải, tài nguyên có thể cướp được cũng sẽ càng ngày càng ít đi, nguy hiểm phải đối mặt sẽ càng lúc càng nhiều thêm.
Dưới tình huống như vậy, cho dù là đệ tử trong môn có xuất sắc bao nhiêu cũng sẽ không khác gì người thường, vì tài nguyên không đủ.
Giống như bây giờ vậy, Quý Lương Xuyên thắng Khổng Từ chỉ vì một viên Uẩn Tinh Đan này.
Thất bại như thế… Ai có thể cam lòng cho được?
…
Ầm!
Uẩn Tinh Đan vào miệng, linh lực kinh khủng bỗng nhiên điên cuồng lan ra ngoài, tản vào mỗi một bộ phận trên cơ thể Quý Lương Xuyên, sức mạnh đầy tính bùng nổ.
Linh Phủ trong cơ thể cũng hiển hiện ra theo, đồng thời nó cũng chậm rãi bắt đầu vỡ nát, diễn hóa về hướng Tinh Cung.
Dù chưa hoàn thành đột phá, nhưng sức mạnh tuôn ra trong nháy mắt cũng đã khiến người khác phải rung động rồi.
Giờ khắc này, dù cho là Khổng Từ, trong nháy mắt cũng không khỏi lóe lên vẻ do dự.
Quý Lương Xuyên đã bắt đầu đột phá, dưới tình huống bình thường, hắn đã thua hoàn toàn, phải nên thừa dịp trước khi đối phương chưa hoàn toàn đột phá để chủ động nhận thua mới đúng.
Nhưng nhận thua dưới tình huống như vậy… Dù là bản thân Khổng Từ hay là Linh Tê Kiếm Tông, sao không thể cam lòng đây?
Khổng Từ hít sâu một hơi, trong mắt bỗng nhiên lộ ra vẻ kiên quyết.
Ke…e…eng!!!
Một tiếng kiếm reo vang lên, Khổng Từ chẳng những không nhận thua mà ngược lại bất thình lình bước ra một bước, đưa tay vung kiếm lên, đột ngột chém về phía Quý Lương Xuyên.
Cảnh tượng này lại khiến tất cả mọi người ở đây rung động.
Đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ điên thật hay sao?
– Khổng Từ, ngươi điên rồi sao?!
Gần như đồng thời khi Quý Lương Xuyên nhận thấy được luồng sát khí kia, hắn ta cũng biến sắc, hỏi ra câu hỏi trong lòng.
– Điên sao? Vậy thì cứ coi như ta điên rồi đi!
Trong mắt Khổng Từ lộ ra vẻ bình tĩnh, hờ hững nói:
– Ngươi vừa mới nói, thắng ta một viên Uẩn Tinh Đan.
Đúng vậy, ta đúng là không thể lấy ra nổi Uẩn Tinh Đan để đột phá, nhưng mà, nếu ngươi đã dám lựa chọn đột phá trong cuộc chiến này rồi, vậy thì đối với ta, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc!
Mắt Khổng Từ lộ sát ý lạnh lẽo, hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi dám dùng Uẩn Tinh Đan để cắt đứt con đường của Linh Tê Kiếm Tông, thì ta dám dùng cái mạng này để cắt đứt con đường tu hành của ngươi.
Nói tới đây, những người khác cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh ra.
Nhưng chính là bởi vì như thế, ánh mắt nhìn về phía Khổng Từ mới càng thêm kiêng dè.
Đồ điên!!!
Người của Linh Tê Kiếm Tông đều là đồ điên!!!
Bắt đầu từ Tiêu Hành Nhất, đã không tiếc lấy việc cụt tay là cái giá để cưỡng ép cầu thắng.
Lý Tử Vân cũng gần như là dùng hết sức lực cuối cùng trên đài diễn võ, thua trong kiệt sức.
Bây giờ, Khổng Từ lại càng quá đáng hơn, hắn muốn dùng mạng sống của mình để ngăn chặn con đường tu hành của Quý Lương Xuyên.
Quả thật Khổng Từ tuyệt đối không phải là đối thủ của Quý Lương Xuyên, dù đối phương còn chưa hoàn thành đột phá, nhưng thực lực cũng sẽ tăng vọt theo, trong tình huống này, tiếp tục đấu thì Khổng Từ sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng mà cũng như hắn, Quý Lương Xuyên đột phá trong cuộc chiến, chuẩn bị không đầy đủ, một khi hắn ta bị Khổng Từ quấy nhiễu, đột phá đương nhiên sẽ không còn thuận lợi nữa.
Quan trọng hơn là… Ngưng tụ Tinh Cung sẽ dẫn tới đạo kiếp đấy!!!
Dưới đạo kiếp, nếu Khổng Từ không lùi bước thì sẽ bị phán là giúp Quý Lương Xuyên độ kiếp, như vậy thì uy lực của đạo kiếp sẽ lập tức tăng lên gấp đôi.
Đến lúc đó, mặc dù kẻ quấy phá cục diện là Khổng Từ sẽ chết dưới đạo kiếp, nhưng cho dù là Khổng Từ đã chết, uy lực của đạo kiếp cũng sẽ không yếu bớt đi, đến lúc đó, Quý Lương Xuyên không chống đỡ được đạo kiếp, mặc dù chưa chắc sẽ chết, nhưng tất nhiên sẽ bị hủy hoại Tinh Cung, phế bỏ tu vi, từ đó cắt đứt con đường tu hành.
Đây mới thật sự là hai bên cùng bại.
Dùng một cái mạng để cắt đứt con đường tu hành của đối phương là phản kích duy nhất mà Khổng Từ, hoặc có thể nói là Linh Tê Kiếm Tông có thể làm được vào giây phút này.
Đó là một sự điên cuồng trong tuyệt cảnh, sự quả quyết và nỗi thảm thiết muốn đập nồi dìm thuyền, không tiếc bất cứ giá nào.
Ầm ầm!
Trong không trung, mây kiếp dày đặc, mắt thấy đạo kiếp cũng đã phải ngưng tụ thành hình rồi, Quý Lương Xuyên vào giờ khắc này sao không phải như sắp điên chứ?!
Gần như là theo bản năng, Quý Lương Xuyên muốn nhận thua rồi nhảy xuống võ đài.
Khổng Từ điên rồi, nhưng hắn ta còn chưa điên, hắn ta thà rằng nhận thua cuộc trận tỷ thí này, chứ hắn ta không muốn cắt đứt con đường tu hành của mình.
Nhưng mà, trong nháy mắt khi Quý Lương Xuyên muốn nhận thua, hắn ta đột nhiên liếc thấy ánh mắt lạnh như băng của Nhậm Bách Đào dưới đài.
Chỉ vỏn vẹn một ánh mắt, Quý Lương Xuyên đã thấy rõ sát khí lạnh như băng trong đó, hắn ta như bị một thùng nước đá giội xuống đầu trong ngày tháng chạp, lạnh lẽo đến thấu xương.
Chương 785: Cường thế trở về
Bản thân viên Uẩn Tinh Đan này cũng không phải là thứ mà hắn ta hay là Lương Sơn Kiếm Tông có thể lấy ra được, mà là Nhậm Bách Đào cho.
Đây là khen thưởng dành cho hắn ta, cũng là lời bảo đảm cuối cùng để dẹp yên Linh Tê Kiếm Tông.
Trận chiến này căn bản không cho hắn khả năng thất bại.
Quý Lương Xuyên vô cùng rõ tính khí của Nhậm Bách Đào, nếu hắn ta thật sự dám chịu thua, như vậy thì cho dù là xuống võ đài, thậm chí là thuận lợi bước vào Tinh Cung Cảnh rồi, hắn ta cũng chắc chắn phải chết.
Nhậm Bách Đào muốn giết hắn ta, không ai có thể bảo vệ hắn ta được, cũng không có ai dám đảm bảo.
Đối với hắn ta, lúc này cũng đã gần như là tuyệt cảnh rồi, căn bản không có một chút khả năng lùi bước nào.
Liều một phen thì hắn ta còn có thể có khả năng giết chết Khổng Từ, bình yên vượt qua đạo kiếp, nhưng nếu lùi bước, thì hắn ta chắc chắn phải chết.
Dưới tình huống như vậy, nên lựa chọn thế nào, căn bản không có bất cứ nghi ngờ nào nữa.
Trong nháy mắt, hai mắt Quý Lương Xuyên lập tức biến thành đỏ như máu:
– A a a! Khổng Từ, đây là ngươi ép ta.
Nếu ngươi đã không muốn sống nữa, vậy thì tới đây đi!
Kiếm trong tay hắn ta lập tức hóa thành một đường cầu vồng, hung hăng chém về phía Khổng Từ.
Giờ khắc này, cho dù là mây kiếp trên đầu, Quý Lương Xuyên cũng căn bản không để ý tới nó, đối với hắn ta, giết chết Khổng Từ chính là suy nghĩ duy nhất trong đầu.
Rõ ràng chỉ cần lùi một bước rồi chịu thua là được, nhưng hết lần này đến lần khác, tên điên này lại không chịu.
Vậy thì đi chết đi!!!
Trên Đông Hải.
Bạch Nhạc lăng không phi hành một đường, trong khoảng thời gian này, hắn gần như chưa từng nghỉ ngơi, tuy là có mất phương hướng mấy lần, nhưng cuối cùng hắn vẫn bằng thực lực mà mạnh mẽ vượt qua, tìm được con đường chính xác, cứng rắn chạm tới phạm vi của Đông Hải Tiên Đảo.
Nói là Đông Hải Tiên Đảo, nhưng trên thực tế thì cái ngọn đảo này nhỏ hơn rất nhiều, căn bản là một cái quần đảo.
Muốn tìm được vị trí khảo hạch Tông môn trong số những quần đảo này cũng không dễ dàng.
Nhưng mà, ngay khi Bạch Nhạc hơi chán nản, lại chợt thấy trong bầu trời ngưng tụ một vầng mây kiếp.
Gần như trong nháy mắt, nó đã chỉ rõ phương hướng cho Bạch Nhạc.
Bản thân Bạch Nhạc đã trải qua sự thanh tẩy của đạo kiếp, dĩ nhiên hết sức quen thuộc.
Bây giờ trên Đông Hải Tiên Đảo đang cử hành khảo hạch Tông môn, dưới tình huống như vậy, chẳng ai rảnh rỗi mà chọn đi đột phá, như vậy thì chỉ cần hơi xoay chuyển đầu óc một chút là đương nhiên có thể đoán được, tất nhiên là có người đột phá trước cuộc chiến rồi.
Bạch Nhạc cũng không rõ bây giờ người đang đột phá là ai, nhưng cũng có thể đoán được, không có mình ở đó, Linh Tê Kiếm Tông sẽ không dễ dàng vượt qua, hắn đương nhiên là không dám dây dưa, trong một chớp mắt liền đẩy tốc độ đến mức tối đa, hóa thành một ánh kiếm rồi bay đến vị trí của mây kiếp.
Ầm!
Một tia sấm đột nhiên đánh xuống, đồng thời đánh vào trên người Quý Lương Xuyên và Khổng Từ.
Quý Lương Xuyên thì cũng thôi, đạo kiếp thật ra không đánh vào người mà chỉ đánh vào hư ảnh Tinh Cung mà hắn ta vừa mới ngưng tụ ra, mặc dù đánh đến mức Tinh Cung lay động, nhưng bản thân hắn cũng không bị vết thương gì chí mạng.
Nhưng Khổng Từ thì không giống vậy.
Khổng Từ cưỡng ép chen vào đạo kiếp, lập tức bị đạo kiếp coi như là khiêu kích, sấm sét thực sự trực tiếp đánh vào người hắn như là trời phạt.
Chỉ trong nháy mắt, Khổng Từ đã bị đánh đến mức hộc máu, linh khí cả người gần như tán loạn.
Ngay cả thực lực Tinh Cung Cảnh cũng không dám cưỡng ép chen vào đạo kiếp, đối với Khổng Từ, bản thân chuyện này đã là tử kiếp rồi.
Trên thực tế, ý định ban đầu của Khổng Từ cũng chỉ là dùng cách này để ép lui Quý Lương Xuyên mà thôi, nhưng cỡ nào hắn cũng không nghĩ đến, Quý Lương Xuyên cũng điên cuồng như vậy, thà rằng mạo hiểm việc độ kiếp thất bại, không thể nào bước vào Tinh Cung, trở thành phế nhân, cũng vẫn lựa chọn cứng rắn đến cùng với hắn.
Đến loại cấp độ này rồi, Khổng Từ cũng không còn bất cứ sự lựa chọn nào nữa, hắn chỉ có thể dùng mạng sống để thực hiện lời hứa hẹn trước đó.
Lấy cái chết của mình để cắt đứt con đường tu hành của Quý Lương Xuyên.
Vù vù!
Trong mắt Khổng Từ lộ vẻ bình tĩnh, hắn vung kiếm trong tay lên lần nữa, ngang nhiên chém về phía Quý Lương Xuyên, về phần đạo kiếp, ngay cả nhìn hắn cũng không có chút hứng thú để nhìn.
Hắn vốn không phải ngăn cản đạo kiếp, mà hắn chỉ muốn ảnh hưởng đến Quý Lương Xuyên, làm cho đối phương không thể nào thuận lợi đột phá.
Ầm!
Khi tia chớp thứ hai giáng xuống, nó gần như đã có thể tuyên bố cái chết của Khổng Từ.
Nhưng mà, trong nháy mắt khi tia chớp này giáng xuống, một ánh kiếm kinh khủng đột phá xé gió lao tới, ngang nhiên chém về tia chớp này trước khi nó đánh xuống.
– Kẻ nào?
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đồng thời bị kinh động, trưởng lão phụ trách trông chừng cuộc tỷ thí ở Đông Hải Tiên Đảo trực tiếp gầm ra tiếng.
Chỉ có mấy người Nguyệt Lâm Tiên, Vân Mộng Chân và Mâu Kình Thần là nhận ra thân phận của đối phương trước nhất.
Chương 786: Cường thế trở về (2)
Trong khoảnh khắc, bóng dáng của Bạch Nhạc bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt tất cả mọi người.
Áo trắng như tuyết.
– Bạch Nhạc?!!!
Trong nháy mắt khi tất cả mọi người thấy rõ Bạch Nhạc thì tất cả không khỏi đồng thời biến sắc, không khỏi thất thanh hô lên.
– Bạch sư huynh! Là Bạch sư huynh!!!
Gần như là đồng thời, những đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông kia lập tức kích động đến mức lệ nóng tràn mi, đồng thời kêu lên.
Bạch Nhạc rơi vào không trung bên cạnh võ đài, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía Khổng Từ, trầm giọng nói:
– Khổng sư huynh, huynh đang làm gì vậy? Còn không mau xuống đi!
Trưởng lão Đông Hải Tiên Đảo bên cạnh lập tức cao giọng quát lên:
– Bạch Nhạc, dù ngươi không chết, nhưng cũng không thể quấy nhiễu tỷ thí!
– Cút!
Dù Bạch Nhạc vẫn không rõ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn đến cảnh Khổng Từ thà rằng liều chết cũng muốn ở lại võ đài, chuyện này cũng đã đủ để hắn đoán được bảy tám phần rồi, trong tình huống thế này, sao Bạch Nhạc còn cho đối phương mặt mũi nữa chứ.
Ầm!
Mắt thấy tia chớp thứ ba cũng sắp giáng xuống, Bạch Nhạc không đoái hoài đến chuyện hỏi han nữa, thân hình hắn thoắt lên một cái, trực tiếp nhảy lên trên võ đài, tay bắt Khổng Từ lại, ném xuống dưới đài.
Ngay sau đó, Thu Hoằng Kiếm bất ngờ tuốt vỏ, bay lên không trung, trực tiếp chém về phía tia chớp thứ ba.
Bạch Nhạc nhúng tay, trong nháy mắt đã chọc giận đạo kiếp, trong tích tắc, mây kiếp trong không trung không ngừng tụ lại, chỉ riêng phần áp lực kia thôi đã có thể khiến người ta cảm nhận rõ ràng rằng uy lực của đạo kiếp đã tăng lên không chỉ gấp mười lần.
Quý Lương Xuyên ngẩng đầu lên, hắn ta nhìn mây kiếp kinh khủng trên bầu trời, lần này mới chính thức tuyệt vọng.
– Bạch Nhạc!!!
Khóe mắt Bạch Nhạc liếc đối phương, lông mày chau lại, hời hợt nói:
– Trận này, chúng ta nhận thua.
Trên thực tế không cần Bạch Nhạc nói, Khổng Từ bị hắn cứu đi thì cũng đã là cưỡng chế cắt đứt cuộc tỷ thí này từ bên trong rồi, đương nhiên là Quý Lương Xuyên thắng.
Nhưng mà… Trong loại tình huống như bây giờ, ai mà còn quan tâm đến chuyện này nữa chứ?
Trước võ đài, trong mắt Nghiêm Chính lộ ra sự tàn khốc, ông ta lạnh lùng quát mắng:
– Bạch Nhạc, ngươi dám nhúng tay vào tỷ thí?
– Ông không thấy ta đang cứu người hay sao?
Mí mắt Bạch Nhạc nâng lên, hắn lạnh lùng nói:
– Ta nhớ quy tắc của khảo hạch Tông môn hình như không được để án mạng xảy ra nhỉ?!
Nghiêm Chính lập tức nổi giận mắng:
– Đó là hắn ta gieo gió gặt bão.
Trong lúc đối phương đột phá, cưỡng chế ra tay, chen vào đạo kiếp, hắn kêu người bên ngoài phải cứu thế nào đây? Một khi ra tay chen vào đạo kiếp, chẳng phải sẽ hại ngược lại Quý Lương Xuyên hay sao?
– Ồ!
Bạch Nhạc lạnh lùng đáp lại một câu, hời hợt nói:
– Thì sao nào?
– …
Câu nói này bỗng khiến Nghiêm Chính nghẹn họng.
Ầm ầm!
Tia chớp thứ tư giáng xuống, cho dù là cường giả Tinh Cung Cảnh, cũng thấy hoảng hốt run sợ với uy thế kinh khủng kia.
Nói không chút khoa trương, nếu là kẻ Tinh Cung Cảnh bình thường, chỉ sợ đã bị tia chớp này đánh vào cho chín chết một sống rồi.
Loại đạo kiếp trình độ này sao có thể là loại mà Quý Lương Xuyên có thể chịu được, trong nháy mắt khi tia chớp giáng xuống, Tinh Cung vất vả lắm mới ngưng tụ ra được bị lập tức đánh tan hoàn toàn, hắn ta phun ra một búng máu, cả người trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Ngay tại lúc đó, Bạch Nhạc một tay cầm kiếm, cũng chém ra một kiếm, cứng rắn tiếp lấy tia chớp này.
Tia chớp kinh khủng kia bị Bạch Nhạc dùng một kiếm đánh tan, cho dù có một ít tiêu tán lên trên người, nhưng so với cơ thể mạnh mẽ kia của Bạch Nhạc thì căn bản vẫn không có bất cứ uy hiếp gì.
Hơn nữa, theo việc Quý Lương Xuyên độ kiếp thất bại, đạo kiếp cũng chậm rãi tiêu tan theo.
Đối với đạo kiếp, mặc kệ người nhúng tay là địch hay bạn, tất cả đều sẽ bị phán là trợ giúp đối phương độ kiếp, chỉ cần đánh tan chính chủ, đạt đến mục đích là được rồi.
– Bạch Nhạc!!!
Tông chủ và trưởng lão của Lương Sơn Kiếm Tông mắt thấy cảnh tượng thảm thiết của Quý Lương Xuyên thì đồng thời bay ra, trong mắt đầy vẻ hận thù, tập trung nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc
Ngay lúc đó, Nghiêm Chính cũng đột ngột xuất kiếm, chỉ về Bạch Nhạc phía xa.
– Bạch Nhạc, ngươi chắc chắn phải trả giá đắt vì chuyện này!!!
Bản thân thực lực của Lương Sơn Kiếm Tông không yếu, có được ba vị cường giả Tinh Cung Cảnh, lại cộng thêm Nghiêm Chính thì chính là bốn vị cường giả Tinh Cung Cảnh, tất cả trực tiếp vây quanh Bạch Nhạc, dù cho không ra tay, nhưng chỉ bằng vào phần áp lực này thôi đã đủ để khiến người khác biến sắc mặt rồi, chớ nói chi là bây giờ nhiều người như vậy cùng nhau liên thủ tạo áp lực cho Bạch Nhạc.
– Các ngươi muốn làm gì?
Mắt thấy Bạch Nhạc bị vây lại, Hà Diêu cũng lập tức biến sắc, dù cho biết rõ thực lực không đủ, ông cũng trực tiếp đứng ra không một chút do dự.
Bạch Nhạc khoát tay áo, ra hiệu Hà Diêu không nên nhúng tay vào, lúc này mới chậm rãi nói:
– Các ngươi muốn ta trả cái giá gì?
– Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền.
Chương 787: Một người chống lại một tông
Tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, nghiêm nghị quát:
– Ngươi vô cớ nhúng tay tỷ thí, dẫn đến việc đệ tử của bản tông độ kiếp thất bại, mất hết tu vi, một thù thì trả bằng một thù, hôm nay ta phế bỏ tu vi của ngươi.
– Hoang đường! Quý Lương Xuyên dám lựa chọn đột phá giữa cuộc chiến, đương nhiên là phải gánh chịu mạo hiểm tương ứng, Tinh Cung bị hủy là hắn ta gieo gió gặt bão.
Hà Diêu hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
– Nếu dựa theo cách nói của các ngươi, như vậy tay của Tiêu Hành Nhất – đệ tử bản tông bị cụt, có phải cũng phải tính toán hay không? Lúc trước cũng là Nghiêm trưởng lão cưỡng chế nhúng tay vào.
– Cmn, lão phu thân là trưởng lão quản lí chuyện tỷ thí, duy trì sự công chính của tỷ thí là trách nhiệm của lão phu.
Chuyện của Tiêu Hành Nhất là lão phu hoàn toàn làm theo quy tắc, nhưng Bạch Nhạc hắn dựa vào cái gì mà nhúng tay?
Nghiêm Chính nhìn Hà Diêu, lạnh lùng quát mắng.
Bạch Nhạc nhíu lông mày lại, phản kích không khoan nhượng:
– Quy tắc của sát hạch tông môn là không thể chết người, vừa rồi mạng sống của Khổng sư huynh đã bị uy hiếp, ông không ra tay, vốn nên mất chức, ta cứu người thay ông, ông không cảm ơn ta mà còn trách ngược lại ta… Món nợ này, ông tính như thế nào?
Trong mắt Nghiêm Chính lộ ra sát khí lạnh như băng, lạnh lùng nói:
– Miệng lưỡi không xương! Bạch Nhạc, hôm nay mặc cho ngươi dẻo mồm dẻo miệng như thế nào, ngươi nhất định cũng phải trả giá đắt!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra ánh sáng sắc bén, lạnh lùng hỏi lại:
– Lời này của ông là đang đại diện cho suy nghĩ của Đông Hải Tiên Đảo à?
Câu hỏi này lại khiến Nghiêm Chính khựng lại.
Lúc này, ông ta mới đột nhiên nhớ ra Bạch Nhạc không chỉ là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông, mà còn là phủ chủ Thanh Châu, chỉ bằng cái thân phận này là đã không phải người mà ông ta VxAjạ thể tùy tiện chất vấn.
Bạch Nhạc dám đại diện cho Linh Tê Kiếm Tông, thậm chí là Thanh Châu để tỏ thái độ, nhưng lấy thân phận của ông ta, lại nào dám làm chủ thay cho Đông Hải Tiên Đảo.
– Bạch Nhạc, dù cho ngươi là phủ chủ Thanh Châu thì thế nào? Nếu việc này ngươi không cho ta một câu trả lời thỏa đáng, Lương Sơn Kiếm Tông ta không chết không ngừng với ngươi.
Không đợi Nghiêm Chính trả lời, tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông đã chen miệng vào nói.
Ông ta biết nội tình của toàn bộ sự việc, cho nên cũng rõ ràng có một số chuyện có thể nói và một số chuyện không thể nói.
Đông Hải Tiên Đảo có thể thiên vị Lương Sơn Kiếm Tông để nhằm vào Linh Tê Kiếm Tông, nhưng lời này tuyệt đối không thể khơi khơi nói ra được.
Câu nói này ngăn lại câu chuyện, biến câu chuyện này thành xung đột giữa hai tông môn là Linh Tê Kiếm Tông và Lương Sơn Kiếm Tông, mọi chuyện đương nhiên sẽ đơn giản hơn nhiều.
Không liên quan đến ai đúng ai sai, điều đó không quan trọng, quan trọng là thực lực của ai mạnh hơn.
Bây giờ, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông chẳng qua cũng chỉ có hai cường giả Tinh Cung cảnh là Hà Diêu và Bạch Nhạc mà thôi, hơn nữa thực lực của Hà Diêu cũng không mạnh, người bọn họ thật sự muốn đối phó chẳng qua chỉ là một tên Bạch Nhạc, Lương Sơn Kiếm Tông đương nhiên tràn đầy tự tin.
– Cuối cùng cũng có chút thú vị rồi!
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên nụ cười lạnh lẽo, hắn khoan thai nói:
– Không chết không ngừng đúng không? Ta tiếp.
Câu kia nói ra, toàn trường lập tức chấn động.
– Bạch Nhạc!
Mắt thấy Bạch Nhạc đồng ý lỗ mãng như thế, cho dù là Hà Diêu cũng không khỏi hơi biến sắc.
– Tông chủ, chuyện này ngài không cần nhúng tay!
Bạch Nhạc khoát tay áo, hờ hững mở miệng:
– Người ta muốn không chết không ngừng với đệ tử, thì đệ tử thành toàn bọn họ.
Không cần bất cứ một ai hỗ trợ, một mình đệ tử… chống cả Lương Sơn Kiếm Tông của bọn họ.
Ầm!
Trong nháy mắt, toàn trường một mảnh xôn xao, Bạch Nhạc tăng âm điệu câu nói này lên mấy phần, khiến tất cả mọi người ở đây đều nghe rõ ràng.
Trước đó chỉ nghe đồn Bạch Nhạc chết trong biển máu, bây giờ chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, Bạch Nhạc đã bình yên vô sự trở về rồi.
Vừa về đến là hắn trực tiếp mạnh mẽ ra tay cứu Khổng Từ, mượn bàn tay của đạo kiếp phế bỏ Quý Lương Xuyên, bản thân chuyện này đã rất kinh khủng rồi.
Nhưng ai mà ngờ rằng Bạch Nhạc thế mà điên cuồng như vậy chứ?!
Một người chống cả một tông, đây là sự tự tin và bá đạo cỡ nào?!
Phải biết thứ mà bây giờ hắn muốn khiêu chiến không phải là đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông, mà là toàn bộ Lương Sơn Kiếm Tông, thậm chí còn là loại không chết không ngừng kia, chuyện này không khỏi quá điên cuồng, đúng không?!
– Tốt tốt tốt!
Tông chủ Lương Sơn Kiếm Tông giận quá hóa cười, ông ta cười lạnh nói:
– Bạch phủ chủ đây là xem thường Lương Sơn Kiếm Tông ta rồi, tốt lắm, nếu Bạch phủ chủ đã tự tin như vậy, Lương Sơn Kiếm Tông ta đương nhiên phải thành toàn.
Tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông đột nhiên khoát tay một cái, lạnh lùng lên tiếng:
– Nghiêm trưởng lão, xin cho mượn võ đài dùng một chút, Lương Sơn Kiếm Tông ta muốn lĩnh giáo cao chiêu của Bạch phủ chủ.
Trong lúc nói chuyện, tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông lập tức một bước nhảy lên võ đài, ngay tại lúc đó, hai trưởng lão Tinh Cung Cảnh của Lương Sơn Kiếm Tông cũng lên theo.
Chương 788: Khinh thường ngươi đấy, thì làm sao?
– Bạch sư huynh!
Mắt thấy cục diện đã đi về phương hướng không thể nghịch chuyển nữa, đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông cũng lập tức vây quanh, lo lắng nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Bạch sư huynh, nếu đã muốn chiến rồi thì cũng nên là Linh Tê Kiếm Tông chúng ta phân sống chết với bọn họ, có lý nào lại để một mình huynh đối mặt được chứ?
– Không sao cả!
Bạch Nhạc khoát tay áo, ánh mắt chậm rãi đảo qua người tất cả mọi người, lập tức rơi xuống trên người Tiêu Hành Nhất, hắn nhìn tay áo trống rỗng bên cánh tay trái của Tiêu Hành Nhất, con ngươi không khỏi co rụt lại, bỗng hắn bước đến bên người Tiêu Hành Nhất, khẽ nói:
– Tiêu sư đệ, người tổn thương đệ cũng là đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông à?
– Vâng!
Tiêu Hành Nhất gật đầu, khẽ đáp:
– Bạch sư huynh, huynh không cần phải mạo hiểm, mối thù của đệ, tự đệ có thể báo.
– Mạo hiểm? Ha ha…
Bạch Nhạc nghe được lời của Tiêu Hành Nhất, không khỏi bật cười:
– Tiêu sư đệ, đệ không khỏi quá coi trọng bọn họ rồi, chỉ bằng đám rác rưởi này mà cũng có thể uy hiếp được ta sao?
Ánh mắt Bạch Nhạc chậm rãi đảo qua từ trên người của đệ tử Linh Tê Kiếm Tông có mặt, hắn nói rất nghiêm túc:
– Ta biết rằng mấy ngày nay ta không ở đây, các đệ đều bị không ít uất ức.
Không sao, bây giờ ta đã trở về, uất ức mà các đệ phải chịu, ta đòi lại từng cái giúp các đệ!
Sự lạnh lẽo trong đôi mắt Bạch Nhạc càng tăng lên, hắn hờ hững nói:
– Chư vị sư đệ, xin mượn kiếm dùng một lát.
Hôm nay, ta dùng kiếm của các đệ để giúp các đệ lấy lại cái công bằng này.
– Yên tâm, kể từ hôm nay, ta cam đoan sẽ không còn ai xem thường Linh Tê Kiếm Tông của chúng ta nữa!
– Quá ngông cuồng, thế thì còn ra thể thống gì nữa?
– Đúng vậy, hắn cho rằng hắn là ai, còn một mình chống lại một tông cơ, quả thật là không biết mùi đời!
– Tuổi trẻ ngông cuồng, loại người này nên ngã mạnh mấy lần mới biết trời cao đất rộng!!!
– …
Nhất thời, cả trường đấu lập tức bàn tán ầm ĩ, hầu như khắp nơi đều tràn ngập âm thanh mỉa mai và chửi rủa Bạch Nhạc.
Dù cho là có một vài người hơi đồng tình với Linh Tê Kiếm Tông, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Bạch Nhạc, vào giờ phút này cũng có phần khó chịu, bọn họ nhíu mày lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, như là đang chờ trò hay.
Cũng không phải là bản thân những người này có thù hận và địch ý với Bạch Nhạc, mà là hành động ngông cuồng như thế của Bạch Nhạc quả thực đã có chút kích thích đến cái thần kinh nhạy cảm của bọn họ!!!
Phải biết Lương Sơn Kiếm Tông không phải là tông môn bình thường, mà thật sự là một trong số những Huyền cấp tông môn vô cùng nổi danh ở Duyễn Châu, bàn về thực lực, nó đã có thể tính là chốn kiệt xuất trong Huyền cấp tông môn rồi.
Đây cũng không phải là nói quá, nếu như Bạch Nhạc có thể lấy sức một mình đánh tan được Lương Sơn Kiếm Tông, thì cũng đồng nghĩa rằng hắn có thể bằng sức của một mình đánh bại bất cứ Huyền cấp tông môn nào ở đây.
Mặc dù Bạch Nhạc là phủ chủ Thanh Châu, nhưng cũng không đến mức khoa trương như vậy đúng không?
Nếu thừa nhận Bạch Nhạc có thể đánh tan Lương Sơn Kiếm Tông, chẳng phải không khác gì họ đang thừa nhận Bạch Nhạc có thể đánh tan bọn họ hay sao?!
Tình hình này mà có người có thể xem trọng Bạch Nhạc thì mới là chuyện lạ đấy!!!
Chỉ là Bạch Nhạc rõ ràng không đặt thái độ của những người này vào trong mắt.
Thậm chí có thể nói, Bạch Nhạc căn bản không quan tâm đến cảm nhận của những người khác.
Bên trong âm thanh mỉa mai và chửi rủa này, Bạch Nhạc nhẹ nhàng nhảy lên, hắn bước lên võ đài, cùng lên với Bạch Nhạc còn có bảy thanh kiếm, bảy thanh bội kiếm của đệ tử Linh Tê Kiếm Tông.
– Bạch Nhạc, đây là tự bản thân ngươi muốn chết!
Tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông nhìn thấy Bạch Nhạc thế mà thật sự dám bước lên, lập tức tức giận đến mức run cả người.
– Chỉ có ba người các người à? Nhiêu đây thì không đủ đâu.
Bạch Nhạc liếc nhìn đối phương, hờ hững nói:
– Ta nói là muốn lấy một người chống lại cả Lương Sơn Kiếm Tông các ngươi.
Kêu tất cả trưởng lão, đệ tử của các ngươi lên đây hết đi, có một người thì tính một người.
Ngông cuồng sao? Vậy thì ngông cuồng thêm một chút đi!
Dù cho Bạch Nhạc không biết rốt cuộc trước đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ sau khi hắn trở về, những thứ mà hắn thấy được đã đủ đến hắn đoán được bảy tám phần, tình hình thế này, Bạch Nhạc đã sớm không còn nhẫn nại, cũng sẽ không thong thả tham gia khảo hạch Tông môn gì đó nữa.
Muốn ra tay thì nhất định phải lập uy, làm cho tất cả mọi người sinh lòng e ngại, khi nghĩ đến cảnh làm kẻ địch với Linh Tê Kiếm Tông thì run rẩy trong lòng.
Chết hay không chết cũng mặc, nếu Lương Sơn Kiếm Tông đã dám nhảy ra, vậy thì coi như hắn không may.
Đương nhiên, thực tế thì việc Tiêu Hành Nhất cụt tay hay việc trưởng lão của Đông Hải Tiên Đảo thiên vị cũng đã đủ khiến Bạch Nhạc nhận ra, lấy Lương Sơn Kiếm Tông khai đao là tuyệt đối không sai.
Đã muốn giẫm thì phải giẫm hoàn toàn, giẫm nát tất cả mặt mũi và tôn nghiêm của bọn họ xuống, chà đạp nó dưới bàn chân.
– Bạch Nhạc, ngươi đừng khinh người quá đáng!
Chương 789: Khinh thường ngươi đấy, thì làm sao? (2)
Nghe thấy lời mà Bạch Nhạc nói, lập tức có một vị trưởng lão của Lương Sơn Kiếm Tông bị tức đến mặt đỏ bừng, ông ta nhịn không được xuất kiếm trước tiên, trực tiếp chém về phía Bạch Nhạc.
Ông ta nhanh, nhưng kiếm của Bạch Nhạc còn nhanh hơn!
Thân hình Bạch Nhạc thoắt một cái, gần như là vừa đối mặt thì kiếm của hắn đã chém ra, một kiếm chặt đứt búi tóc của trưởng lão kia, trong mắt hắn lộ ra sự khinh thường, ngạo nghễ nói:
– Khinh thường ngươi đấy, thì làm sao?
Ngu Kiếm.
Trước đó khi Tiêu Hành Nhất tỷ thí với đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông thì đã từng dùng Ngu Kiếm, mặc dù tay của Tiêu Hành Nhất bị cụt, nhưng ấn tượng mà trận chiến kia để lại cho những người khác cũng vô cùng sâu sắc, bây giờ Bạch Nhạc vừa mới thi triển nó thì lập tức đã có người nhận ra.
Quá là nhanh!
Ngu Kiếm trong tay Tiêu Hành Nhất đã nhanh lắm rồi, nhưng so với Bạch Nhạc trong giờ khắc này thì lại kém hơn nhiều.
Không phải là vì lý giải và cảm ngộ của Bạch Nhạc đối với Ngu Kiếm sâu sắc hơn Tiêu Hành Nhất, mà là bởi vì thực lực của Bạch Nhạc mạnh hơn.
Dù là đối phương cũng cùng là trưởng lão Tinh Cung Cảnh, nhưng khi đột ngột không đề phòng thì vốn không thể phản ứng kịp, đợi đến khi ông ta tỉnh ra thì búi tóc đã bị cắt đứt, tóc tản ra ngoài, chật vật không chịu nổi.
Chỉ bằng một kiếm này đã lập tức khiến đám người phải thay đổi biểu cảm.
Tiếng châm biếm và chửi rủa kia dường như cũng yên tĩnh đi không ít.
Kẻ hơi mạnh hơn một chút lập tức nhận ra sự khác biệt trong đó, mơ mơ hồ hồ như đã ngửi được một chút hơi thở không bình thường.
Trước đó, mặc dù bọn họ cũng từng nghe cái tên của Bạch Nhạc, nhưng cuối cùng vẫn chưa thật sự thấy Bạch Nhạc ra tay, mà giờ khắc này, chỉ bằng một kiếm thôi đã khiến bọn họ rõ ràng nhận ra thực lực của Bạch Nhạc đã sớm đủ nghiền ép cường giả Tinh Cung sơ kỳ bình thường.
Không phải do đối phương quá yếu, mà thật sự là Bạch Nhạc quá mạnh!!!
– A a a!
Trưởng lão của Lương Sơn Kiếm Tông kia trước mặt nhiều người mà bị bẽ mặt tới như vậy, lập tức xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, ông ta tế Tinh Cung ra, đánh về phía Bạch Nhạc như điên.
– Cùng lên đi!!! Chỉ bằng một mình ông ta, sợ là ngay cả tư cách để ta ra kiếm lần thứ hai cũng không có.
Trong đôi mắt Bạch Nhạc lộ vẻ khinh miệt, lạnh lùng nói.
..
– Nhậm sư huynh, huynh thấy thế nào?
Đệ tử Đông Hải Tiên Đảo chung quanh nhìn tình cảnh trên võ đài, không khỏi quay sang hỏi Nhậm Bách Đào.
Vốn dĩ bọn họ đều chờ nhìn trò hay của Bạch Nhạc, nhưng bây giờ, sâu trong nội tâm bọn họ cũng đã hơi dao động.
– Chẳng lẽ hắn thật sự có thể một mình đánh cả Lương Sơn Kiếm Tông hay sao? Dù là những đệ tử và trưởng lão khác không lên đài, nhưng đây cũng là ba vị cao thủ Tinh Cung cảnh mà!
Nếu là trước đó, Nhậm Bách Đào đương nhiên sẽ xem thường, trong ấn tượng của đại đa số người, chiến tích xuất sắc nhất của Bạch Nhạc chẳng qua cũng chỉ là chém một vị trưởng lão Tinh Cung trung kỳ của Bạch Cốt Thần Giáo mà thôi, hơn nữa, lời đồn cũng chẳng thể nào tin hết được.
Trong tình huống như vậy, có lẽ Bạch Nhạc đối đầu với một mình tông chủ Lương Sơn Kiếm Tông cũng chưa chắc có thể thắng, chứ đừng nói chi là một mình chống lại một tông gì đó.
Dù cho lúc này, Bạch Nhạc một kiếm chặt đứt búi tóc của một vị trưởng lão, nhưng nó cũng chỉ vì Ngu Kiếm ra tay quá nhanh, đánh đối phương trong bất ngờ mà thôi, chuyện này cũng không thể nói ra được cái gì.
Một khi đối phương liên thủ lại, tình hình dĩ nhiên sẽ hoàn toàn khác biệt.
Chí ít thì cho dù là bản thân Nhậm Bách Đào, chỉ sợ cũng không dám khiêu chiến giống như Bạch Nhạc, ba vị cường giả Tinh Cung Cảnh đã đủ để hắn phải thất bại tan tác trở về rồi.
Huống chi, Bạch Nhạc còn ngại không đủ, muốn cho những đệ tử và trưởng lão khác của Lương Sơn Kiếm Tông cùng tiến lên.
Phải biết dù chỉ là đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông tới đây thôi cũng đã mười mấy người rồi, lại thêm hai trưởng lão khác nữa, dù họ cũng chưa tới Tinh Cung Cảnh, nhưng trong đó cũng không thiếu người có tu vi Linh Phủ đỉnh phong, một khi bọn họ phối hợp lại, uy lực cũng không thể khinh thường được.
Nhìn kiểu gì thì Bạch Nhạc dường như cũng không thể tìm thấy được chút hi vọng nào.
Nhưng hết lần này đến lần khác, chỉ cần nghĩ đến Bạch Nhạc, là Nhậm Bách Đào lại có một loại cảm giác khó mà nắm lấy.
Trước đó, bên trong biển máu, khi đối mặt với cường giả Tinh Hải Cảnh, Bạch Nhạc vậy mà dám đưa bảo vật hộ thân cho Vân Mộng Chân, dưới tình huống bị Bạch Cốt phu nhân cưỡng ép mà còn có thể toàn thân trở ra, tất cả chuyện này đều có phần không thể tưởng tượng.
Huống chi, khi Bạch Nhạc lên đài còn mang theo bảy thanh kiếm.
Có lẽ những người khác chưa chắc đã biết chuyện này có ý nghĩa thế nào, nhưng hắn ta lại mơ mơ hồ hồ có thể đoán được.
Phải biết lần đầu tiên khi hắn ta ra tay với Bạch Nhạc, chính là bị ép lui vì nó.
Nếu Bạch Nhạc thật sự có thể bày ra Bắc Đẩu Kiếm Trận… vậy thắng bại thật sự hơi khó nói.
Người cùng đoán ra được dụng ý của Bạch Nhạc đương nhiên là còn có Trần Kiếm Phong.
Chương 790: Khinh thường ngươi đấy, thì làm sao? (3)
Bản thân Bắc Đẩu Kiếm Trận là ông ta truyền cho Bạch Nhạc, khi đối mặt với Bạch Cốt Hóa Thân, ông ta cũng thật sự nhìn thấy Bạch Nhạc thi triển nó, uy lực kinh người.
Dù cho Bạch Nhạc bây giờ e vẫn chưa quen tay với nó, nhưng chỉ cần hắn có thể bày ra thì cũng đã rất kinh khủng rồi.
Mặc dù số lần Trần Kiếm Phong gặp mặt Bạch Nhạc không nhiều, nhưng ông ta có thể cảm giác được, thật ra Bạch Nhạc rất ít khi làm loại chuyện không có nắm chắc kia, nhất là dưới loại tình huống này.
Nếu nói Bạch Nhạc không có mấy phần nắm chắc, sợ là ngay cả ông ta cũng không tin.
Chỉ là… nếu Bạch Nhạc thật sự thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận ngay trước mặt mọi người, chỉ sợ sẽ tạo thành chút liên lụy không tách ra được với Bắc Đẩu Tinh Cung.
Nghĩ vậy, trong lòng Trần Kiếm Phong không khỏi cười khổ một tiếng.
– Có chút thú vị!!!
Nguyệt Lâm Tiên đứng từ xa xa nhìn Bạch Nhạc, trong mắt ông ta cũng không khỏi lộ ra chút kinh ngạc.
Bạch Nhạc có thể trở về, bản thân ông ta cũng hơi bất ngờ, có thể nói trong những năm gần đây, loại chuyện nằm ngoài phán đoán của ông ta cực kỳ ít xảy ra.
Nguyệt Lâm Tiên chú ý tới, sắc mặt Vân Mộng Chân cũng có chút thay đổi khi nhìn thấy Bạch Nhạc trở về, rõ ràng nàng cũng không nhẹ nhàng bâng quơ như vẻ bề ngoài.
Chỉ là, Vân Mộng Chân vẫn luôn không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Bắt đầu từ lúc Bạch Nhạc ra tay cứu Khổng Từ, Nguyệt Lâm Tiên vẫn luôn quan sát Bạch Nhạc, lấy ánh mắt của ông ta, tuy thực lực của Bạch Nhạc không tệ, nhưng nếu nói là có thể thoát thân từ trong tay Bạch Cốt phu nhân thì không khỏi quá miễn cưỡng.
Bây giờ Bạch Nhạc nổi xung đột với Lương Sơn Kiếm Tông, tuyên bố muốn một người đánh lại cả một tông, chuyện này rất hợp với ý của ông ta.
Cũng chỉ khi tận mắt thấy được Bạch Nhạc ra tay, ông ta mới có thể suy đoán Bạch Nhạc chạy trốn khỏi tay Bạch Cốt phu nhân như thế nào, hoặc có thể nói, có phải trong đó có một vài chuyện ẩn giấu hay không.
Có rất nhiều chuyện, chỉ đơn thuần hỏi thì rất khó để có được kết quả.
Ngược lại, việc chú ý hành động và lời nói của đối phương chính là cách dễ cho ra kết luận nhất.
Vân Mộng Chân lẳng lặng nhìn mọi chuyện, nàng vẫn không nhúc nhích tí nào, như là tất cả chuyện này không có chút liên quan gì tới nàng.
Dù là Nguyệt Lâm Tiên thăm dò thế nào cũng đừng hòng biết được bất cứ manh mối gì từ trên người nàng.
Chỉ là, trong đáy lòng Vân Mộng Chân cũng đã sớm dự định xong xuôi rồi, nếu như Bạch Nhạc có thể thắng thì thôi, nhưng nếu không thể… Cho dù là có thể sẽ khiến người ta hoài nghi quan hệ giữa nàng và Bạch Nhạc, nàng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Tuy Linh Tê Kiếm Tông không có quan hệ gì với nàng, nhưng Bạch Nhạc đã trở về rồi, đương nhiên việc này sẽ khác biệt.
Hơn nữa, trong lòng Vân Mộng Chân mơ hồ cũng có chút chờ mong.
Lúc ở biển máu, Bạch Nhạc đã khiến nàng kinh hỉ một lần, như vậy, Bạch Nhạc cường thế trở về có phải sẽ còn có thể khiến nàng kinh hỉ lần thứ hai hay không?
Bạch Nhạc vẫn luôn cố gắng đuổi theo bước chân của nàng, nàng có thể cảm nhận rõ chuyện này, cũng vì vậy mà nàng mới càng thêm cảm động.
Vù vù!
Như là để xác minh ý tưởng của Nhậm Bách Đào và Trần Kiếm Phong, một khắc ngay sau đó, bảy chuôi kiếm trước mặt Bạch Nhạc đã bay thẳng ra, hơn nữa trực tiếp hóa thành phương vị của bảy ngôi sao Bắc Đẩu, lơ lửng ngay ngắn ở trước người Bạch Nhạc.
– Bắc Đẩu Kiếm Trận?!
Chỉ là vừa đối mặt, tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông đã nhận ra, ông ta không khỏi la hoảng.
Sau một khắc, toàn bộ trường đấu dường như cũng sôi trào lên, ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc một lần nữa đã hoàn toàn thay đổi.
Cùng là tông môn ở Duyễn Châu, ai mà không nhận ra được Bắc Đẩu Kiếm Trận chứ, nhưng mà, Bắc Đẩu Kiếm Trận là thứ mà một người có thể bày ra được sao?
Chuyện này không khỏi quá khoa trương rồi!!!
– Làm sao có thể? Không phải Linh Tê Kiếm Tông có thù lâu năm với Bắc Đẩu Tinh Cung hay sao?
Mắt thấy Bạch Nhạc thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận ra ngoài, đám người lập tức loạn lên, có người biết chuyện cũ giữa Bắc Đẩu Tinh Cung và Linh Tê Kiếm Tông thì càng mở to hai mắt ra nhìn, không thể tưởng tượng nhìn mọi thứ.
– Không đúng, trước đó khi Bạch Nhạc không trở về, trưởng lão Trần Kiếm Phong không phải đã từng nói chuyện giúp Linh Tê Kiếm Tông hay sao?
– Ngươi nói thế này, ta cũng nhớ ra… Trời ạ, không phải là Bạch Nhạc đã bái nhập Bắc Đẩu Tinh Cung rồi đấy chứ?
– …
Trong lúc nhất thời, tiếng bàn tán ầm ĩ, đủ thứ đồn đãi không dứt bên tai.
Giờ khắc này, cho dù là tông chủ của Lương Sơn Kiếm Tông cũng không khỏi lần nữa chần chờ.
Lúc trước, sở dĩ ông ta dám đối phó với Linh Tê Kiếm Tông không chút kiêng kỵ như vậy cũng là vì sau lưng ông ta có Đông Hải Tiên Đảo ủng hộ.
Nhưng nếu là Bạch Nhạc đã âm thầm đạt thành hiệp nghị với Bắc Đẩu Tinh Cung, như vậy thì tính chất câu chuyện xem như đã thay đổi.
Một khi mình biến thành quân cờ đấu của hai đại Địa cấp tông môn này thì sẽ gặp nguy hiểm thật sự.
Bết bát nhất chính là, bây giờ ông ta cũng đã bị ép cho đâm lao phải theo lao rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










