- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 60 : Đến cửa báo thù (2) (c591-c600)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 60 : Đến cửa báo thù (2) (c591-c600)
❮ sautiếp ❯Chương 591: Đến cửa báo thù (2)
Chỉ trong bảy ngày, Bạch Nhạc đã cảm thấy sự nắm chắc đột phá Tinh Cung cảnh của mình tăng thêm hai phần.
Sáng sớm bảy ngày sau, Bạch Nhạc đưa tỷ muội Lục gia và Tiêu Hành Nhất rời khỏi môn phái.
Mặc dù Linh Tê kiếm tông là một môn phái ở Duyễn Châu, nhưng thực tế Bạch Nhạc thực sự lại không biết nhiều về nơi này.
Lần này đi xuống núi với tỷ muội Lục gia và Tiêu Hành Nhất, hắn mới biết nơi đây không giống như Thanh Châu, tình hình ở Duyễn Châu này phức tạp hơn, các môn phái lớn nhỏ mọc lên như nấm, chỉ riêng Huyền Cấp tông môn đã có mười môn phái, Địa Cấp tông môn cũng có hai môn phái, lần lượt là Đông Hải Tiên Đảo và Bắc Đẩu Tinh Cung.
Đông Hải Tiên Đảo nằm ở một hòn đảo trên biển, kiểm soát khu vực gần biển, mà Bắc Đẩu Tinh Cung nằm phía trên núi Bắc Đẩu, chiếm một vùng đất lành, có ảnh hưởng rất lớn đối với Duyễn Châu.
Cũng chính vì có hai Địa Cấp tông môn nên trên thực tế Duyễn Châu có tới hai trung tâm, một là Bồng Lai ở gần biển, hai là thành Duyễn Châu ở đất liền.
Mà Lục gia chính là gia tộc ở thành Duyễn Châu.
Lần này cóTiêu Hành Nhất giúp Lục Yên Nhiên đi đường, tốc độ đương nhiên nhanh hơn rất nhiều, chỉ vẻn vẹn năm ngày, mấy người họ đã đi tới thành Duyễn Châu.
Cho dù là Bạch Nhạc hay Tiêu Hành Nhất cũng đều không biết nhiều về Duyễn Châu hiện giờ, hơn nữa thời gian khảo hạch môn phái đang đến gần, cũng không có thời gian để lãng phí, nên ngay từ đầu họ liền chọn cách thô bạo đơn giản nhất, trực tiếp giết đến Mã gia để báo thù.
Lục gia diệt vong chính là do bàn tay của Mã gia, cho dù Mã Văn Cử đã chết, nhưng Mã gia vẫn còn, Tiêu Hành Nhất đưa tỷ muội Lục gia quay lại báo thù cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Về phần Bạch Nhạc, vốn dĩ hắn cũng không quen biết ai, giờ chỉ việc thu lại khí tức, giả làm người hầu là được.
– Xoẹt…
Một nhát kiếm chém ra, cánh cổng Mã phủ đột nhiên đổ ập xuống, nháy mắt cả Mã phủ trở nên hỗn loạn.
Người của Mã gia không biết Bạch Nhạc, thậm chí ngay cả Tiêu Hành Nhất cũng chưa chắc có ai nhận ra, nhưng tỷ muội Lục gia thì họ lại biết, động não suy nghĩ cũng có thể đoán được tại sao đối phương lại tới đây.
Mặc dù Mã gia cũng có rất nhiều hộ vệ, nhưng chỉ với một nhát kiếm vừa rồi, bọn họ đã có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của Tiêu Hành Nhất, đám người hầu trước cửa Mã gia lập tức hét toáng lên rồi bỏ chạy.
Bạch Nhạc lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, trong lòng không khỏi thầm lắc đầu.
Lúc hắn ở Thanh Châu đã thấy cho dù là Bạch gia hay Mộ Dung gia, khi gặp nạn cũng chưa từng hỗn loạn như vậy, chỉ cần dựa vào phản ứng của đám người hầu này thì đã hiểu, Mã gia thực sự không có gì đáng để vào mắt.
Nếu không phải có sự hỗ trợ của của Ma Tu đằng sau thì sao có thể tính vào gia tộc lớn được.
– Gia chủ, chuyện lớn không xong rồi! Tỷ muội Lục gia đưa Tiêu Hành Nhất trở về báo thù.
Tên người hầu lăn lộn bò vào trong nội viện, vội vàng bẩm báo.
Vẻ mặt gia chủ Mã gia lập tức lộ ra vẻ hoảng hốt, lo lắng hỏi lại:
– Ngươi nói cái gì? Tiêu Hành Nhất? Ngươi có chắc chắn là Tiêu Hành Nhất không?
Tên người hầu hoảng sợ trả lời:
– Gia chủ, một nhát kiếm của đối phương đã chém vỡ cổng đấy, nếu không phải là tu hành giả lợi hại, làm sao có bản lĩnh này.
Lục gia đã sớm bị diệt vong, người tỷ muội Lục gia có thể mời được không phải Tiêu Hành Nhất thì còn ai vào đây nữa?
Gia chủ Mã gia lập tức quay phắt người lại, cầu cứu thanh niên bên cạnh:
– Vân Đào tiên sinh, Tiêu Hành Nhất thực sự đã đánh tới cửa rồi, phải làm sao bây giờ? Văn Cử không có đây, ngài cũng không thể không quan tâm được.
– Ngươi vội cái gì chứ?
Gã thanh niên nọ lạnh lùng liếc nhìn gia chủ Mã gia, trầm giọng nói:
– Đồ vô dụng, nếu ta dám để ngươi ra tay với Lục gia thì sẽ không sợ Tiêu Hành Nhất trả thù.
Một tên đệ tử của Linh Tê kiếm tông là cái thá gì chứ?
– Vâng, vâng, vâng!!!
Gia chủ Mã gia gật đầu đồng ý, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm.
Chỉ cần đối phương chịu lộ diện, mọi chuyện đương nhiên sẽ dễ dàng xử lý rồi.
Mấy người đi theo sau thiếu niên nọ nhíu mày, khẽ hỏi:
– Công tử, bây giờ chúng ta chạm mặt với người của Linh Tê kiếm tông sẽ không đánh rắn động cỏ chứ?
– Kỳ hạn của Đại hội môn phái đã đến gần, chúng ta rồi cũng phải chạm mặt với Linh Tê kiếm tông.
Nghe nói tên Tiêu Hành Nhất này nằm trong số đệ tử đời thứ nhất của Linh Tê kiếm tông, cũng coi như có tiếng, cũng đúng lúc chúng ta cần thăm dò lại lịch của hắn.
Người thanh niên đó từ từ đứng dậy, hờ hững nói:
– Nếu hắn thức thời, không ngại lợi dụng một chút, nếu không thì… cứ giết hắn đi là được.
Nói là báo thù, nhưng thực tế Tiêu Hành Nhất còn xa mới có thể ra tay tàn nhẫn được như Mã Văn Cử, một đường xông tới, hắn gần như không giết bất kỳ kẻ nào, chỉ cần đối phương chạy trốn được thì sẽ không truy sát nữa, chỉ một đường đi về phía chủ trạch của Mã gia.
Chương 592: Đến từ Đông Hải
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng hắn rất rõ nguyên nhân thật sự không phải do Tiêu Hành Nhất có bao nhiêu nhân từ.
Lục gia bị diệt, nhưng Tiêu Hành Nhất không có mối thù khắc cốt ghi tâm như vậy, mà đa phần là hắn đang e dè sự tồn tại của mình.
Dù sao đối với đệ tử chính đạo, giết ma tu đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng nếu lạm sát người bình thường thì lại là một mối e dè rất lớn.
Đương nhiên nếu ngay từ đầu Tiêu Hành Nhất biết được thủ đoạn của Bạch Nhạc ở thành Thanh Châu thì có lẽ hắn sẽ không cẩn thận kĩ càng như vậy.
– Mã Chấn Hùng, mau cút ra đây! Nợ máu phải trả bằng máu! Ngươi gây nợ máu ở Lục gia, hôm nay Tiêu mỗ ta tới Mã gia ngươi đòi công bằng!
Tiêu Hành Nhất đến trước chủ trạch, lạnh lùng quát lên một tiếng.
Trong lúc nói chuyện, một thanh niên mặc áo lam chậm rãi bước ra khỏi chủ trạch, hắn ta bễ nghễ nhìn Tiêu Hành Nhất, hỏi:
– Ngươi chính là Tiêu Hành Nhất?!
Trong mắt Tiêu Hành Nhất lộ ra sát ý, lạnh lùng nói:
– Ngươi là ai?
– Ngươi không có tư cách để biết.
Gã thanh niên hừ lạnh một tiếng, hơi vung tay:
– Bắt hắn lại cho ta!
Câu nói này vừa dứt, mấy kẻ sau lưng gã thanh niên đã lập tức nhảy ra, trực tiếp tấn công về phía Tiêu Hành Nhất.
– Tự tìm cái chết!
Trước đó, đối với những người bình thường kia, Tiêu Hành Nhất không tiện ra tay giết hại, nhưng đối với những người này thì không còn phải khách sáo, thân hình hắn thoắt lên, kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, nhanh chóng giết ngược lại đối phương.
Ngu Kiếm.
Ba năm qua, đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc nhìn thấy Tiêu Hành Nhất lần nữa dùng Ngu Kiếm.
Kiếm của Tiêu Hành Nhất so với ba năm trước đã nhanh hơn rất nhiều, lúc ra tay cũng đã nắm giữ được mấy phần thần vận của Ngu Kiếm, chỉ tiếc là phẩm chất Linh Phủ của bản thân hắn hơi kém, đến bây giờ vẫn chưa bước vào Linh Phủ trung kỳ.
Nếu không, với sự hiểu biết của Tiêu Hành Nhất đối với Ngu Kiếm, thực lực của hắn chưa chắc đã kém hơn đệ tử chân truyền của Thất Tinh Tông.
Nghiêm túc mà nói, bên trong Linh Tê Kiếm Tông, ngoại trừ Khổng Từ ra thì Tiêu Hành Nhất chính là người mà Bạch Nhạc xem trọng nhất, nếu như có thể bù đắp khuyết điểm về Linh Phủ, sau này chưa chắc không đạt được thành tựu.
Trong nháy mắt, Tiêu Hành Nhất đã giao thủ với đối phương.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Bạch Nhạc đã biết Tiêu Hành Nhất tuyệt đối có thể ứng phó được, mặc dù thực lực của những người kia cũng đều là Linh Phủ cảnh, nhưng lại rất giống với Mã Văn Cử, toàn bộ đều là dùng phương thức đặc thù để cưỡng ép đột phá, đối phó với Linh Phủ cảnh bình thường có lẽ còn có thể lấy nhiều mà thắng, nhưng đối mặt với Khoái Kiếm của Tiêu Hành Nhất thì lại không có ưu thế.
So với đám người này, Bạch Nhạc càng chú ý tới người thanh niên vừa mới nói chuyện kia, rất hiển nhiên, ở đây, đối phương mới thật sự là người chủ đạo.
Nhưng mà ngay lúc ánh mắt Bạch Nhạc nhìn vào người đối phương, con ngươi hắn lại không khỏi co rụt lại.
Không phải ma tu.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng Bạch Nhạc cũng có thể nhìn ra được, trên người đối phương lộ ra linh lực thuần tuý, không có một chút ma khí nào, nói cách khác, thanh niên không rõ lai lịch này căn bản không phải là ma tu.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn ta lại trà trộn cùng với đám ma tu này, thậm chí còn có thể chỉ huy đám ma tu này, chuyện này không khỏi quá kỳ lạ.
Bạch Nhạc đương nhiên không thèm quan tâm tới thực lực của đối phương, nhưng vào giờ khắc này, Bạch Nhạc theo bản năng lại cảm nhận được một nguy cơ rất lớn.
Bạch Nhạc đang quan sát đối phương, trên thực tế đối phương cũng chú ý tới Bạch Nhạc.
Chỉ là, Bạch Nhạc thu lại hơi thở thực sự quá tốt, nhìn từ bên ngoài, hắn giống như mới chỉ vừa mới bước vào Linh Phủ mà thôi, hơn nữa, tuổi tác Bạch Nhạc lại nhỏ, chỉ thoáng nhìn lướt qua, thanh niên kia đã trực tiếp bỏ qua Bạch Nhạc.
Rất nhanh sau đó, sự chú ý của đối phương lại tập trung vào Tiêu Hành Nhất.
Một tay Tiêu Hành Nhất thi triển Ngu Kiếm, càng đánh càng mạnh, ban đầu hắn còn có hơi không quen khi giao thủ với đám ma tu, nhưng sau khi dần dần quen thuộc với động tác của đối phương, Tiêu Hành Nhất có thể nói là vẫn luôn áp đánh đối phương.
Bản thân đặc tính của Ngu Kiếm là tích thế, thời gian đánh càng dài, kiếm thế càng tích lũy mạnh mẽ.
Kiếm thế tích lũy đến cực hạn thì bỗng nổ ầm một tiếng, chỉ một kiếm mà mấy kẻ đang vây đánh Tiêu Hành Nhất lập tức bị trọng thương.
– Không hổ là Khoái Kiếm Tiêu Hành Nhất, quả là danh bất hư truyền!
Trong mắt gã thanh niên lộ ra vẻ lạnh lẽo, chỉ bằng một bước, hắn đã xuất hiện ở trước mặt Tiêu Hành Nhất, khoát tay bảo:
– Các ngươi lui ra đi!
– Ngươi không phải là ma tu?
Khi đối phương xuất hiện trước mặt, cuối cùng Tiêu Hành Nhất cũng cảm nhận được, con ngươi hắn lộ ra nét lạnh lùng, trầm giọng hỏi:
– Rốt cuộc ngươi là ai?
– Có mấy phần thực lực, ngươi có tư cách biết tên của ta!
Gã thanh niêm lườm Tiêu Hành Nhất một cái hờ hững đáp:
– Ta là Bích Vân Đào, đến từ Đông Hải.
Đông Hải.
Hai chữ này khiến trong lòng Bạch Nhạc giật nảy.
Trong hai Địa cấp tông môn lớn ở Duyễn Châu, có Đông Hải tiên đảo.
Chương 593: Thủy Trạch Quốc Độ
Trong mắt Tiêu Hành Nhất lóe lên vẻ kinh ngạc, khó tin hỏi:
– Ngươi là người của Đông Hải tiên đảo?
Bích Vân Đào nhíu mày, hờ hững đáp:
– Ta chỉ nói là Đông Hải, chứ không nói là Đông Hải tiên đảo.
Sắc mặt Tiêu Hành Nhất có chút khó coi, hắn hỏi một lần nữa.
– Lục gia có thù oán gì với ngươi?
– Không oán không thù.
Bích Vân Đào khinh thường nói:
– Ta diệt Lục gia là bởi vì bọn chúng không nghe lời.
– …
Nghe nói như thế, toàn thân Lục Yên Nhiên lập tức tức giận đến phát run:
– Súc sinh, ngươi đáng chết!
– Vị này chắc hẳn là Lục đại tiểu thư, quả nhiên khiến ta thấy mà yêu!
Bích Vân Đào liếc nhìn Lục Yên Nhiên, trong mắt đầy vẻ ngả ngớn:
– Ồ, còn có một vị tiểu mỹ nhân nữa.
Nếu Lục gia sớm giao ra tỷ muội các ngươi, nói không chừng thứ bị tiêu diệt đã là Mã gia rồi.
– …
Bị sỉ nhục thẳng thừng như thế, cả khuôn mặt của Lục Yên Nhiên đỏ bừng lên vì tức giận, hận không thể tự tay giết chết hắn ta.
– Người xấu, không cho phép ức hiếp tỷ tỷ của ta!
Thấy tỷ tỷ bị chọc tức đến bật khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Hi Nhi lập tức đỏ bừng, cô bé rút kiếm trên tay, chém thẳng về phía Bích Vân Đào.
Cô Vân Xuất Tụ.
Những ngày qua, Lục Hi Nhi đã học được thức thứ hai của Linh Tê kiếm quyết, mặc dù thực lực thấp, nhưng một nhát kiếm này lại cực kỳ tinh diệu.
– Ồ!
Cảm nhận được một kiếm này, mắt Bích Vân Đào lập tức sáng lên, hắn khoát tay, trực tiếp nắm lấy mũi kiếm, ánh mắt nhìn Lục Hi Nhi đầy thiết tha:
– Thật là một tiểu nha đầu lợi hại, ngươi tên là gì? Ta sẽ dẫn ngươi về Đông Hải, dạy ngươi tu hành, thế nào?
– Ta không thèm theo ngươi học, người xấu, ngươi tránh ra!
Lục Hi Nhi thở phì phò mắng, cô bé dùng sức muốn rút thanh kiếm trở về, nhưng không tài nào làm được.
– Chuyện này không phải do ngươi quyết!!!
Trong mắt Bích Vân Đào lộ ra vẻ đùa cợt, đắc ý nói:
– Thiên phú tốt như vậy, ở lại loại tông môn rác rưởi như Linh Tê Kiếm Tông cũng quá lãng phí, đi theo ta đi! Không chỉ là ngươi, còn cả tỷ tỷ ngươi nữa, yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với tỷ muội các ngươi, ha ha ha ha!!!
– Cút!
Trong mắt Tiêu Hành Nhất lộ ra sát khí đáng sợ, hắn trở tay, chém một kiếm về hướng Bích Vân Đào.
Khoan nói việc Lục Hi Nhi là đồ đệ của Bạch Nhạc, chỉ bằng chuyện tỷ muội Lục gia là biểu muội của hắn, hắn cũng không thể nào dễ dàng tha thứ cho kẻ đã ngả ngớn nhục nhã các muội ấy như vậy.
– Tự tìm cái chết!
Bích Vân Đào hừ lạnh một tiếng, cổ tay khẽ đảo, hắn không tránh không né mà tung một chưởng đánh thẳng về phía Tiêu Hành Nhất.
Trong lúc ra tay, một nguồn linh lực kinh khủng đột ngột bộc phát, hóa thành một bàn tay xanh thẳm trực tiếp đập vào trên mũi kiếm.
Thực lực bản thân Bích Vân Đào đã là Linh Phủ hậu kỳ, cho dù chỉ tùy ý tung ra một chưởng cũng có uy thế kinh người, căn bản không cần nói kỹ xảo gì với ngươi mà trực tiếp dùng thực lực mạnh mẽ để nghiền ép Tiêu Hành Nhất.
Cho dù Ngu Kiếm có tinh diệu cỡ nào, thực lực của bản thân Tiêu Hành Nhất có không kém ra sao, nhưng những thứ được hắn thể hiện ra lúc này vốn chỉ là thực lực Linh Phủ sơ kỳ, lại còn là Linh Phủ lam tạp sắc.
Thực lực hai bên vốn không cùng một cấp bậc, cho dù kiếm pháp có tinh diệu thì cũng bằng không.
– Phụt!
Chỉ một chưởng mà Tiêu Hành Nhất đã bị đánh bay ra ngoài, rồi phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn liên tiếp lùi về sau hơn mười bước, lúc này mới ổn định lại thân thể.
Song song với việc đánh lui Tiêu Hành Nhất, cổ tay Bích Vân Đào hơi xoay, nhanh chóng tóm lấy Lục Hi Nhi.
– Sư phụ, cứu mạng!
Mắt thấy bàn tay của Bích Vân Đào đã đến trước mặt, Lục Hi Nhi lập tức bị dọa đến nhắm mắt lại, uất ức kêu cứu.
Bích Vân Đào còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một âm thanh xé gió.
Cảm giác nguy hiểm chí mạng bỗng vọt lên đầu, Bích Vân Đào mạnh mẽ quay người lại theo bản năng, tung ra một chưởng.
– Ầm!
Bích Vân Đào quay đầu lại mới phát hiện một chưởng này của mình đã đập trúng bên trên của một thanh kiếm, quan trọng hơn là, kiếm của đối phương thậm chí còn chưa tuốt khỏi vỏ.
Bạch Nhạc dùng một kiếm ép lui Bích Vân Đào, hắn thậm chí còn chẳng có chút hứng thú quay đầu nhìn đối phương mà liền đáp xuống bên cạnh Lục Hi Nhi, nhẹ nhàng vuốt đầu cô bé, khóe miệng mỉm cười:
– Đánh không lại là hô cứu mạng, Tiểu Hi Nhi, con thật là thông minh!
Lục Hi Nhi thè lưỡi, nhưng không có chút ngượng ngùng nào:
– Tỷ tỷ dạy con đó, hồi nhỏ khi mẹ muốn đánh con, con sẽ gọi cha đến cứu mạng.
Nói được nửa câu, Lục Hi Nhi nghĩ đến cha mẹ đã không còn nữa, hốc mắt đã ửng hồng.
Nhìn thấy tiểu nha đầu sắp khóc, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút đau lòng, hắn vuốt đầu Lục Hi Nhi, khẽ nói:
– Không sợ, Tiểu Hi Nhi còn có sư phụ! Sư phụ giúp con báo thù!
Bị Bạch Nhạc một kiếm bức lui, trong mắt Bích Vân Đào cũng lộ ra vẻ nghiêm túc, hắn trầm giọng hỏi:
– Ngươi là ai?
Hắn không quan tâm đến Tiêu Hành Nhất, thế nhưng sự xuất hiện của Bạch Nhạc quả thực có chút nằm ngoài dự liệu, đáng sợ nhất là rõ ràng đã giao thủ một lần, nhưng hắn thậm chí ngay cả thực lực của đối phương cũng không đoán được.
Chương 594: Thủy Trạch Quốc Độ (2)
Phải biết rằng một kiếm mới vừa nãy kia, đối phương là đâm cả vỏ kiếm qua, nếu không e là không phải ép lùi hắn thôi đâu.
– Cái loại xuất thân từ tông môn rác rươi như ta, là ai có quan trọng không?
Bạch Nhạc ngẩng đầu lên nhìn Bích Vân Đào, hờ hững nói:
– Ngược lại là ngươi, thân là đệ tử chính đạo, lại cấu kết với ma tu, tàn sát kẻ vô tội.
Ta cũng muốn biết, thân phận của ngươi rốt cuộc là gì.
– Linh Tê Kiếm Tông?
Bích Vân Đào nhìn Bạch Nhạc đăm đăm, hắn có chút khó tin, ánh mắt lấp lóe, sau khi im lặng trong phút chốc, hắn mới lên tiếng:
– Trước đó là ta nói năng vô lễ, nếu Linh Tê Kiếm Tông đã nhúng tay, dù thế nào ta cũng phải nể mặt, chuyện này dừng lại ở đây, ta sẽ đi ngay.
Cần dứt thì dứt ngay, tới mức này rồi, Bích Vân Đào không có chút suy nghĩ muốn bảo vệ Mã gia nữa, hắn lập tức lựa chọn bỏ đi.
– Nể mặt Linh Tê Kiếm Tông ta à?
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên một nụ cười lạnh lùng, hắn hờ hững nói:
– Vậy có phải ta nên đa tạ ngươi không?
Nghe thấy Bạch Nhạc nói vậy, sắc mặt Bích Vân Đào lập tức đanh lại:
– Tiểu tử, ta với Linh Tê Kiếm Tông ngươi không oán không thù, khuyên ngươi một câu, chớ có gây họa vì Linh Tê Kiếm Tông của ngươi.
Bạch Nhạc không có chút ý tứ nhượng bộ nào, thản nhiên nói:
– Linh Tê Kiếm Tông tuy chỉ là tông nhỏ, nhưng cũng không bị người ta uy hiếp.
– Oan có đầu, nợ có chủ.
Nợ máu của Lục gia, chỉ bằng một Mã gia sợ là không đủ để bồi thường.
Trong nháy mắt, mắt Bạch Nhạc chợt lóe lên sát khí lạnh như băng, hắn lạnh lùng nói:
– Nếu ngươi đã muốn tìm chết, ta thành toàn ngươi!
Nghe Bạch Nhạc nói vậy là Bích Vân Đào hiểu ngay, chuyện này dù thế nào cũng không thể bỏ qua, ánh mắt hắn xẹt qua chút sát ý, sau đó lật tay lấy ra một cây đinh ba, linh lực trong cơ thể bộc phát, cả trên thân người lộ ra một vòng hào quang màu xanh thẳm.
Thủy linh lực dày đặc sôi trào tuôn ra trong yên lặng, tựa như nháy mắt chúng đã tạo ra một đầm nước bao xung quanh Bích Vân Đào.
– Thủy Trạch Quốc Độ!!! Ngươi là người của Đông Hải tiên đảo!
Nhìn thấy đầm nước này, Tiêu Hành Nhất liền biến sắc, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.
Trước đó khi Bích Vân Đào nói đến từ Đông Hải, hắn đã có chút bất an, bây giờ khi nhìn thấy đầm nước này, Tiêu Hành Nhất mới hoàn toàn hiểu ra.
Ai mà ngờ rằng, sau lưng đám ma tu này lại là người của Đông Hải tiên đảo!!!
– Tiểu tử, đây là ngươi ép ta, toàn bộ chết hết đi cho ta!
Bích Vân Đào lộ ra sát ý kinh người, giờ khắc này hắn mới chính thức bộc phát ra toàn bộ thực lực của mình.
Bản thân hắn chính là đệ tử chân truyền của Đông Hải tiên đảo, thực lực cũng không phải chỉ là Linh Phủ hậu kỳ, mà thực sự là Linh Phủ đỉnh phong, trước đó vì bảo đảm không muốn làm bại lộ công phu của bản môn, hắn chỉ có thể phát huy tối đa ba phần thực lực.
Nhưng hôm nay khi đối mặt với sự dồn ép của Bạch Nhạc, rốt cuộc sát khí trong lòng hắn cũng bị khơi dậy.
Bố cục nhằm vào Linh Tê Kiếm Tông lần này rất quan trọng, một khi bại lộ thân phận, hắn nhất định phải ra tay diệt khẩu toàn bộ người biết chuyện, cho dù là Mã gia đã bị khống chế cũng như vậy.
– Giết!
Một chữ ‘giết’ vừa phát ra, những ma tu theo Bích Vân Đào đến cũng đồng thời ra tay, chém giết về phía Tiêu Hành Nhất.
Nhìn thấy Bích Vân Đào dốc toàn lực ra tay, cuối cùng Bạch Nhạc cũng nhíu mày, bàn tay ấn vào trên chuôi kiếm.
Loại cảm giác bất an lúc trước của hắn đã hoàn toàn trở thành sự thật, sau khi xác nhận được thân phận của đối phương.
Đông Hải tiên đảo, chẳng trách tên này không đặt Linh Tê Kiếm Tông vào mắt, trước mặt Địa cấp tông môn, Linh Tê Kiếm Tông quả thật không có đường giãy dụa.
Thậm chí có thể là bên trong bố cục của đối phương, chuyện tiêu diệt Linh Tê Kiếm Tông chẳng qua chỉ là thuận tay làm, chứ vốn không phải là mục đích thật sự.
Đây là một cái lưới lớn đủ để khiến người ta ngạt thở, một cái lưới thậm chí không có chỗ để mà giãy dụa.
Bạch Nhạc chậm rãi ngẩng đầu, khẽ nói:
– Đông Hải tiên đảo à? Kế hoạch rất hoàn mỹ, chỉ tiếc là các ngươi chọn sai thời điểm rồi.
Nếu các ngươi ra tay sớm hơn một chút, có lẽ thật sự có thể thành, nhưng bây giờ thì ta đã trở về!
Trong mắt Bạch Nhạc lướt qua một tia thương hại, kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ.
Mày nhướn, kiếm xuất.
Từ sau khi trở về từ Thanh Châu, Bạch Nhạc vẫn không thật sự ra tay, nhưng giờ khắc này khi đối mặt với Bích Vân Đào, hắn lại khiến Bạch Nhạc một lần nữa cảm thấy có hơi áp lực.
Đông Hải tiên đảo là tông môn Địa cấp của Duyễn Châu, mà Bích Vân Đào có thể phụ trách chuyện bí mật bực này, đương nhiên hắn cũng là một trong những thiên kiêu xuất sắc nhất của Đông Hải tiên đảo, cho dù là Bạch Nhạc, khi đối mặt với loại tồn tại này cũng không dám quá mức khinh thường.
Rút Kiếm Thức.
Cùng là Ngu Kiếm, nhưng khi được thi triển trong tay Bạch Nhạc, uy lực lại kinh khủng vượt xa Tiêu Hành Nhất nhiều.
Cả thực lực của Tiêu Hành Nhất mà thậm chí còn không nhìn rõ dấu vết của một kiếm này.
Tựa như trong nháy mắt khi Bạch Nhạc ra tay, mũi kiếm cũng đã rơi xuống trước mặt Bích Vân Đào.
Chương 595: Thủy Trạch Quốc Độ (3)
– Thủy Trạch.
Kiếm của Bạch Nhạc rất nhanh, thậm chí cho dù là Bích Vân Đào cũng có phần không phản ứng kịp, trong nháy mắt khi ánh kiếm xuất hiện ở trước mắt đã khiến hắn giật mình.
Chỉ là Bích Vân Đào âu cũng không phải là kẻ mà những Linh Phủ cảnh bình thường có thể sánh bằng.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Bích Vân Đào đã lập tức phản đòn lại, thủy linh lực ngập tràn bên người bỗng chốc bộc phát, một phần sóng triều cuồn cuộn quét ra, trực tiếp cắn nuốt vòng ánh kiếm này vào.
Có bước giảm xóc này, Bích Vân Đào lập tức kéo dài khoảng cách với Bạch Nhạc, đinh ba trong tay chặn lại kiếm, từng đợt lại từng đợt sóng triều không ngừng đánh về phía Bạch Nhạc.
Đây không phải là lần đầu Bạch Nhạc nhìn thấy pháp tu, thế nhưng khi thấy cách Bích Vân Đào thể hiện, quả thực khiến Bạch Nhạc có hơi kinh hãi.
Thần thông đạo pháp.
Hơn nữa, e rằng nó còn là một trong những thần thông đạo pháp cao cấp nhất, bây giờ Bích Vân Đào chẳng qua chỉ cho thấy một thức mở đầu của thần thông đạo pháp này, mà đã khiến Bạch Nhạc cảm thấy rất áp lực rồi.
Bạch Nhạc không còn dám do dự, trong nháy mắt sức mạnh tử phủ trong cơ thể hắn đồng thời bộc phát.
Phút chốc trước người Bạch Nhạc đã xuất hiện một vầng ánh kiếm tươi đẹp
Kiếm Linh Vũ.
Đối mặt với thần thông cũng chỉ có thần thông mới là cách đối chọi tốt nhất.
Trong nháy mắt, một trận mưa kiếm rơi xuống, mỗi một ánh kiếm đều mang theo kiếm khí kinh khủng, mạnh mẽ chém lên Thủy Trạch, cứ thế bổ ra một con đường lớn cho Bạch Nhạc.
Lúc đó, người theo kiếm đi, kiếm trong tay Bạch Nhạc cũng xen lẫn vào trong mảnh mưa kiếm này, hung hãn chém tới Bích Vân Đào.
Thần thông của Kiếm Linh Vũ nằm ở chỗ mặc dù mưa kiếm kia trông tươi đẹp, nhưng trên thực tế, sát chiêu thật sự lại không phải là trận mưa kiếm kia, mà là bản thân kiếm.
Ầm!!!
Trong tích tắc, Thủy Trạch bao phủ trước người Bích Vân Đào bỗng chốc bị chém ra, cho dù hắn dùng hết toàn lực cũng chỉ có thể cản trở lại mưa kiếm đầy trời, chứ vốn không có cách nào ứng phó với kiếm này của Bạch Nhạc.
– Keng…
Bích Vân Đào gấp quá, chỉ kịp dùng đinh ba trong tay chắn ngang người.
Mũi kiếm chém vào đinh ba tạo ra một tiếng keng trong trẻo, gan bàn tay Bích Vân Đào bị một kiếm này chấn đến tê rần, gần như không nắm chặt được đinh ba.
Thần thông đạo pháp Thủy Trạch Quốc Độ mà hắn miễn cưỡng thi triển cũng không thể tiếp tục duy trì, thủy linh lực ngập trời vỡ vụn.
– Thần thông, không thể nào! Linh Tê Kiếm Tông ở đâu ra truyền thừa thần thông?!
Mặt mày Bích Vân Đào tái mét, thảng thốt la lên.
Trước đó, mặc dù hắn cảm giác được thực lực của Bạch Nhạc rất mạnh, nhưng vẫn không coi Bạch Nhạc ra gì, bởi vì Bạch Nhạc là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông, dù kiếm của Bạch Nhạc có nhanh cỡ nào, hắn cũng có thừa tự tin là đánh lại được.
Lý do thì cũng rất đơn giản, truyền thừa của Linh Tê Kiếm Tông đã cắt đứt, ngay cả cường giả Tinh Cung cảnh cũng chỉ còn có mỗi vị tông chủ kia.
Hơn nữa, vị tông chủ đó vốn lại không biết thần thông gì, thực lực trong Tinh Cung cảnh cũng là loại yếu nhất.
Nói là Huyền cấp tông môn, nhưng trên thực tế, thứ dựa vào cũng chỉ là tăm tiếng của tổ tiên mà thôi.
Linh Tê Kiếm Tông bây giờ là thế hệ sau không bằng thế hệ trước, áng chừng đã sắp tuột khỏi hàng ‘Huyền cấp tông môn’.
Tông môn thế này, cho dù ngẫu nhiên xuất hiện một hai thiên tài thì cũng chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, vốn không thể mở rộng.
Thân có thần thông Thủy Trạch Quốc Độ, Bích Vân Đào có sự tự tin tuyệt đối, trừ khi gặp phải vị tông chủ của Linh Tê Kiếm Tông, nếu không thì dù là ai cũng không thể nào ngăn nổi một kích toàn lực của hắn.
Chính là bởi vì sự tự tin này, nên khi Bạch Nhạc tỏ địch ý không chịu dừng tay, điều mà Bích Vân Đào nghĩ không phải là làm sao che giấu tung tích, thoát thân ra ngoài, mà là dùng toàn lực ra tay, diệt khẩu sạch đám Bạch Nhạc.
Nhưng hắn lại không ngờ, một ý nghĩ sai lầm thì hỏng hết cả chuyện, lại ủ thành hậu quả xấu, bây giờ, nó cứ thế đẩy hắn vào tuyệt cảnh.
Nếu không bại lộ thân phận, hắn đương nhiên có thể đi ngay, nhưng bây giờ đã không thể.
Một khi Bạch Nhạc truyền tin tức đi, ngay lập tức sẽ dẫn sóng to gió lớn tới!
Phải biết rằng khu vực khống chế của Đông Hải tiên đảo là ở vùng duyên hải, mà thành Duyễn Châu lại là đất liền, thuộc về phạm vi thống trị của Bắc Đẩu Tinh Cung.
Tuy một Linh Tê Kiếm Tông không tính là gì, nhưng nếu kinh động đến Bắc Đẩu Tinh Cung thì phiền phức to.
Tông môn xử lý được không hắn không biết, nhưng một khi xảy ra chuyện, hắn sẽ khó tránh đường chết.
Giờ khắc này, thậm chí trong đầu Bích Vân Đào đã hiện ra kết quả xấu nhất.
Linh Tê Kiếm Tông vốn không thể có cao thủ lợi hại như vậy.
Cho nên, khả năng duy nhất có lẽ là đối phương cố ý lấy thân phận đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông để điều tra sự thật.
Toàn bộ Duyễn Châu, nơi có thể có thiên kiêu thế này, sợ rằng trừ Đông Hải tiên đảo ra thì cũng chỉ có Bắc Đẩu Tinh Cung.
Bạch Nhạc không chút để ý tới suy nghĩ của Bích Vân Đào, trong mắt hắn lộ sát ý, hờ hững mở miệng:
– Chỉ có nửa thức thần thông thôi à? Thật đúng là làm người ta thất vọng!!!
Chương 596: Thủy Trạch Quốc Độ (4)
Mặc dù Bạch Nhạc chưa từng thấy thần thông Thủy Trạch Quốc Độ, nhưng hắn lại cảm nhận được, thần thông của một thức này còn lâu mới đơn giản như thế.
Một kiếm chém ra lúc nãy, thực tế Bạch Nhạc vẫn âm thầm giữ lại ba phần sức mạnh nhằm chờ đợi ứng biến.
Thế nhưng mãi đến khi Thủy Trạch đã tán loạn mà Bích Vân Đào cũng không thi triển ra biến hóa phía sau, điều này khiến Bạch Nhạc hoàn toàn thở phào.
Đối phương rõ ràng chỉ biết nửa thức thần thông này thôi, hoặc có lẽ là, lấy thực lực của đối phương, bây giờ chỉ có có thể thi triển vỏn vẹn được nửa thức.
Bạch Nhạc có thể cảm nhận được sự kinh khủng của một thức thần thông kia, nếu đối phương thật sự triệt để thi triển nó, sợ rằng nếu không thi triển Thông Thiên Ma Công, hắn thật sự chưa chắc có thể ngăn cản được, nhưng nếu đối phương không thi triển được thì đừng bàn đến chuyện uy hiếp hắn.
Bạch Nhạc vung kiếm trong tay, trong mắt lộ ra sát ý, một chiêu Kiếm Linh Vũ giống y lúc nãy được thi triển.
Vốn dĩ trong lòng Bích Vân Đào còn ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng khi hắn chứng kiến Bạch Nhạc lại lần nữa thi triển một kiếm này, trong lòng lập tức dâng lên nỗi tuyệt vọng sâu đậm.
– Không! Không thể nào, sao ngươi có thể liên tục thi triển thần thông được?!
Theo lý mà nói, chỉ sau khi bản thân bước vào Tinh Cung cảnh thì mới có thể thật sự khống chế thần thông, lấy thực lực Linh Phủ cảnh mà cưỡng chế thi triển thần thông thì sẽ cực kỳ gian nan, chỉ có thiên kiêu chân chính mới có thể làm được.
Nhưng dù là như thế, bằng thực lực của Linh Phủ cảnh cũng vốn không thể nào chống đỡ được sự mất sức khi liên tục thi triển thần thông, đây gần như là nhận thức chung của tất cả thiên tài Linh Phủ cảnh.
Thành tựu của bản thân Bích Vân Đào cũng là tử phủ, nhưng dù là như thế, lấy linh lực của hắn cũng vốn không thể thật sự khống chế Thủy Trạch Quốc Độ, chỉ có thể thi triển được nửa thức thôi.
Nhưng sao tên tiểu tử Linh Tê Kiếm Tông này có thể liên tục thi triển thần thông được?
Đây quả thực đã hoàn toàn khiến nhận thức của hắn sụp đổ.
Chỉ là, Bích Vân Đào không biết, thành tựu bản thân của Bạch Nhạc chính là tử phủ hoàn mỹ nhất, hơn nữa hắn còn nắm cảnh giới nhập vi trong tay, sự khống chế sức mạnh trong cơ thể gần như là hoàn mỹ, cho nên chuyện liên tục thi triển Kiếm Linh Vũ đương nhiên cũng không phải là chuyện khó hiểu.
Chỉ đảo mắt, lại là một trận mưa kiếm tươi đẹp rơi xuống.
Chỉ là lần này không còn Thủy Trạch ngăn cản, mà Bạch Nhạc cũng không chỉ công kích Bích Vân Đào, hắn còn cuốn cả những ma tu kia vào.
– Rắc rắc…
Bích Vân Đào gắng gượng lấy đinh ba trong tay cứng rắn chống đỡ một lần nữa, nhưng giờ hắn đã là nỏ mạnh hết đà, sao còn chống được một kích dồn sức này của Bạch Nhạc nữa?!
Đinh ba trong tay miễn cưỡng ngăn cản mũi kiếm, nhưng lại bị một kiếm này dội mạnh lại, xương sườn trước ngực Bích Vân Đào nháy mắt dội nát hết mấy cái, tiếng xương gãy vang lên từng hồi.
Bích Vân Đào còn như vậy, người khác càng khỏi cần nói.
Bản thân đám ma tu cưỡng chế đột phá kia đã không bằng cường giả Linh Phủ cảnh bình thường, sao có thể chống đỡ được mưa kiếm đầy trời này được, chỉ mấy hơi thở, đám ma tu theo Bích Vân Đào đã chết sạch dưới cơn mưa kiếm.
Đừng nói là Bích Vân Đào, cho dù là Tiêu Hành Nhất, giờ khắc này cũng đã nhìn tới mức sững người.
Mặc dù hắn vẫn luôn biết Bạch Nhạc rất mạnh, nhưng cũng không ngờ Bạch Nhạc lại mạnh đến mức độ này, đây đâu phải là sức mạnh mà Linh Phủ cảnh có thể đạt được?!
– Phụt!!!
Bản thân Bích Vân Đào dưới một kiếm này đã bị thương nặng, bây giờ lại nhìn thấy ma tu của mình chết thảm, tức thời tức giận dồn lên não, khí huyết chảy ngược, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Mũi kiếm của Bạch Nhạc chỉ về phía xa, khuôn mặt vẫn lộ ra vài phần thản nhiên như cũ:
– Nói đi, rốt cuộc thân phận của ngươi là gì, đến thành Duyễn Châu để làm gì?
– Không thể nào, ngươi không phải là người của Linh Tê Kiếm Tông.
Ngươi không thể nào là người của Linh Tê Kiếm Tông!!!
Bích Vân Đào nhìn Bạch Nhạc đăm đăm, trong mắt hắn đầy vẻ tuyệt vọng, không ngừng quát lên:
– Nói cho ta biết! Để ta chết cho rõ ràng, ngươi rốt cuộc là ai?!
Trong mắt Bạch Nhạc lướt qua một sự thương hại, hắn hờ hững nói.
– Đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc.
– Bạch Nhạc… Là ngươi! Ngươi chính là kẻ từng có được sự chỉ điểm của thánh nữ Đạo Lăng, Bạch Nhạc sao?!
Ngày xưa chuyện thánh nữ Đạo Lăng giá lâm Linh Tê Kiếm Tông cũng không phải là bí mật gì ở Duyễn Châu, Bạch Nhạc vừa nói ra tên, Bích Vân Đào đã lập tức hiểu ra, trong mắt hắn cuối cùng hiện lên sự sáng tỏ.
Đúng rồi, trong Linh Tê Kiếm Tông không có truyền thừa thần thông, nhưng thánh nữ Đạo Lăng thì có.
Ngẫm lại, tất nhiên là thánh nữ Đạo Lăng trước đây đã để lại truyền thừa thần thông cho Bạch Nhạc, chỉ là những năm gần đây, hình như Bạch Nhạc đã rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông, nhạt đi khỏi tầm mắt tất cả mọi người.
Lúc này Bích Vân Đào mới thật sự hiểu, câu nói ‘ta trở về’ trước đó của Bạch Nhạc là có ý gì.
Hóa ra, Bạch Nhạc mới là lá bài thật sự mà Linh Tê Kiếm Tông cất giấu.
Chương 597: Sự thật chẳng ai cần
Cũng là nguyên nhân gốc gác khiến Linh Tê Kiếm Tông có lòng tin tham gia sát hạch tông môn!
Chỉ tiếc là, Bích Vân Đào hắn biết quá muộn.
Một giây sau, trong mắt Bích Vân Đào lóe lên sự tuyệt vọng, hắn dứt khoát tự bạo linh phủ, trong nháy mắt, tâm mạch cắt đứt, lập tức tại chỗ đứt hơi.
– Bạch sư huynh.
Thấy Bích Vân Đào đã đứt hơi, lúc này Tiêu Hành Nhất rốt cuộc cũng sực tỉnh táo lại, hắn đè nén sự rung động và nỗi sợ hãi trong lòng, bước tới bên người Bạch Nhạc, thấp giọng hỏi:
– Bây giờ chúng ta làm sao đây?
Bạch Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía gia chủ Cao gia đã bị dọa đến tê liệt trước nhà chính:
– Dẫn người qua cho ta.
Nghe thấy lời của Bạch Nhạc, Tiêu Hành Nhất hơi ngẩn người, sau đó mới hiểu ra, hắn cười khổ:
– Giờ nào rồi mà huynh còn nhớ chuyện này?
Mặc dù lần này đến đây dùng danh nghĩa báo thù chuyện Cao gia giết người, nhưng thực tế ai cũng rõ điều đó chỉ là một cái cớ, mục đích thật sự là điều tra ra được kẻ chủ mưu của Cao gia.
Bây giờ ngay cả Bích Vân Đào cũng đã bị Bạch Nhạc giết, ai mà còn lo đến gia chủ Cao gia nữa.
Chỉ là, Bạch Nhạc đã lên tiếng, Tiêu Hành Nhất đương nhiên không dám trái lời, lúc này hắn xoay người bắt
– Tha mạng, thượng tiên tha mạng! Mấy chuyện này không liên quan gì tới ta, tất cả đều là Bích Vân Đào bảo ta làm, là thật cả, chuyện này chẳng liên quan gì tới ta, xin ngài tha cho ta.
Gia chủ Cao gia bị Tiêu Hành Nhất kéo qua, mặt đầy lão đầy vẻ sợ hãi, quỳ sụp xuống đất cuống quít dập đầu, khóc đến mức nước mũi nước mắt chảy ròng.
Tiếc rằng Bạch Nhạc cũng không hề có ý định muốn trả lời lão, mà là vẫy tay gọi Lục Hi Nhi đến:
– Hi Nhi, ta nói rồi, mối thù của Lục gia con, ta sẽ báo giúp.
Đám cầm đầu kia, ta đã giết giúp con rồi, còn thừa lại một tên, ta giao cho con.
Muốn báo thì thì tự mình giết ông ta đi!
Nghe thấy lời Bạch Nhạc nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Hi Nhi lập tức trắng bệch, tay cầm kiếm cũng run rẩy khó khống chế.
Hận không?
Đương nhiên là hận, cả nhà Lục gia đều bị diệt trong tay Cao gia, ngoại trừ tỷ tỷ ra, tất cả người thân đều đã chết, chỉ cần nghĩ như vậy thôi là Lục Hi Nhi đã muốn báo thù.
Nhưng dù sao cô bé chỉ là một tiểu cô nương mười hai tuổi, mặc dù bước lên con đường tu hành nhưng cũng chưa bao giờ giết người, khi thật sự đến thời khắc này, cô bé vốn không có gan ra tay.
– Sư phụ, con sợ!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Hi Nhi trắng bệch, cô bé cúi đầu, tủi thân nói.
– Bạch công tử, để ta làm đi, Hi Nhi còn nhỏ.
Lục Yên Nhiên cắn mạnh môi, đột nhiên ra mặt, tay cũng muốn cướp lấy kiếm trong tay Lục Hi Nhi.
Nhưng mà cũng ngay lúc đó, Lục Yên Nhiên lại bị Bạch Nhạc lạnh lùng liếc một cái.
Chỉ vỏn vẹn một cái liếc mắt mà đã như nước đá tháng chạp, như muốn đóng băng cả người nàng, sự lạnh lẽo thấu xương kia khiến lòng nàng sinh ra một nỗi sợ hãi, cả người cũng cứng đờ.
– Lục cô nương, nếu cô muốn giết lão để báo thù, đương nhiên không thành vấn đề.
Ta có thể để Hi Nhi và cô cùng ra tay.
Nhưng bây giờ, ta đang dạy đệ tử của ta, cô hiểu không?
Giọng điệu Bạch Nhạc rất nhẹ nhàng, như là chỉ tùy ý nói mấy câu.
Nhưng chỉ mấy câu nói đó thôi lại khiến Lục Yên Nhiên nảy sinh ý sợ hãi từ tận đáy lòng.
Vào giờ khắc này, nàng mới thật sự nhận ra Bạch Nhạc không phải là vị thư sinh hiền hòa kia, hắn là cao thủ một kiếm chém giết Bích Vân Đào và nhiều kẻ như vậy, ở trước mặt Bạch Nhạc, nàng vốn không có tư cách nói ‘không’.
Lục Hi Nhi nghe thấy lời Bạch Nhạc nói thì lập tức căng thẳng, cô bé níu cánh tay Bạch Nhạc, nói:
– Sư phụ, người đừng mắng tỷ tỷ, Hi Nhi sẽ giết lão ngay!!!
Bạch Nhạc nhìn Lục Hi Nhi, hắn khẽ lắc đầu, bình tĩnh bảo:
– Hi Nhi, lần này trước khi ra ngoài, ta đã từng hỏi con, ‘có dám giết người hay không’, lúc đó con trả lời ta thế nào?
Lục Hi Nhi cúi đầu, nhỏ giọng đáp:
– Sư phụ, Hi Nhi sai rồi.
Người đừng tức giận có được không?!
– Lục Hi Nhi, con nhất định phải hiểu rõ một việc! Bắt đầu từ khi con quyết định bước lên con đường tu hành, con đã không còn là tiểu cô nương của quá khứ nữa.
Bạch Nhạc nhìn Lục Hi Nhi, nghiêm túc nói:
– Tiểu cô nương của Lục gia kia có thể sợ, nhưng đệ tử của Bạch Nhạc ta thì không thể.
– Nếu ngay cả chút can đảm này mà con cũng không có, thì từ giờ trở đi, tốt nhất con nên cắt đứt ý niệm tu hành trong đầu.
Từ nay về sau, ta đảm bảo con một đời bình an, an an phận phận làm một người bình thường.
– Con đường tu hành xưa nay không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một lối nhỏ gập ghềnh khó đi.
Bước lên con đường này rồi, con nhất định phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm và khó khăn nào.
Sư phụ có thể bảo vệ con một lúc, nhưng không thể nào bảo vệ con một đời.
– Đường đi, cuối cùng thì cũng phải do chính con đi.
Chương 598: Sự thật chẳng ai cần (2)
Nói đến đây, giọng điệu của Bạch Nhạc cũng dịu đi mấy phần:
– Bước vào con đường này rồi, con nhất định phải giết người.
Bởi vì con có thể không giết người, nhưng người khác cũng sẽ không thương hại con, ta muốn con hiểu một đạo lý, muốn bảo vệ mình, bảo vệ người bên cạnh, thì lòng dạ con nhất định phải cứng rắn lên!
– Bốn chữ ân oán rõ ràng này, ta muốn con vĩnh viễn nhớ kỹ trong lòng!
– Vâng!
Có mấy lời, Lục Hi Nhi bây giờ còn chưa hiểu rõ, nhưng khi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Nhạc, cô bé lại ép mình phải ghi khắc mỗi một chữ trong những lời lẽ đấy vào lòng.
Đáp câu này xong, Lục Hi Nhi lập tức lấy can đảm, mặc dù sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng bàn tay cầm kiếm lại càng ngày càng vững vàng.
– Tha cho ta đi, xin ngài, Lục tiểu thư, xin ngài tha cho ta đi, chuyện này thật sự không liên quan gì tới ta, ta bị ép mà!!!
Gia chủ Cao gia quỳ phịch xuống đất dập đầu, đầu lão dập đến nát đi, cơ thể không ngừng run rẩy.
– Cầu xin ngài, tha cho ta, tha… ta…!!!
Lời xin tha còn chưa nói xong đã nghe phụt một tiếng, Lục Hi Nhi đã mạnh mẽ đâm kiếm vào lồng ngực gia chủ Cao gia.
Chỉ là dù sao Lục Hi Nhi cũng chưa từng giết người, kiếm này đâm xuống, mặc dù đã làm đối phương bị thương nhưng lại chưa đâm vào tim, nên chẳng những không thể lập tức giết chết đối phương, mà ngược lại còn khiến vị gia chủ Cao gia này rú thảm lên lần nữa.
Bạch Nhạc bèn nắm chặt tay của Hi Nhi, một lần nữa nhắm mũi kiếm vào lồng ngực gia chủ Cao gia, hờ hững mở miệng:
– Nhìn cho chuẩn, trái tim ở đây này! Nghĩ lại món nợ máu của cha mẹ con, đừng do dự, mạnh mẽ đâm xuống đi!
Thấy cảnh tượng này, đừng nói là Lục Yên Nhiên, cho dù là Tiêu Hành Nhất, trong đôi mắt cũng không khỏi hiện lên chút không đành lòng.
Nói cho cùng Lục Hi Nhi chẳng qua cũng chỉ là một tiểu cô nương mà thôi, đối với cô bé, chuyện này dường như quá mức tàn nhẫn.
Chỉ là, đừng nói đầu tiên là Bạch Nhạc đang báo thù giúp Lục gia, chỉ bằng chuyện Bạch Nhạc là sư phụ của Lục Hi Nhi là hắn đã không thể chen lời rồi! Có một số việc, Lục Yên Nhiên không rõ, nhưng hắn lại rất rõ ràng.
Lục Hi Nhi là đệ tử từng dập đầu, dâng trà với Bạch Nhạc.
Đừng nói là hắn, cho dù là tông chủ Linh Tê Kiếm Tông ở đây cũng không thể ngăn cản Bạch Nhạc dạy dỗ đệ tử của mình, đây là luật sắt của giới tu hành.
Phụt…
Lại là một kiếm mạnh mẽ đâm xuống, lần này Lục Hi Nhi mới chính thức giết chết gia chủ Cao gia.
Chỉ là, trong nháy mắt khi giết chết đối phương, cuối cùng thì Lục Hi Nhi cũng không kiềm nổi mà nhào vào lòng Bạch Nhạc, khóc to lên.
Bạch Nhạc nhẹ nhàng ôm lấy Lục Hi Nhi, vỗ nhẹ tấm lưng cô bé, mặc cho tiểu nha đầu cọ nước mắt nước mũi lên trên người mình, nhưng không nói gì cả.
Tàn khốc à?
Có lẽ có một chút, nhưng mà, mình thật sự chẳng có bao nhiêu thời gian nữa.
Lần này sau khi sát hạch tông môn, mình nhất định phải trở về Thanh Châu, mà Lục Hi Nhi nhất định phải ở lại Linh Tê Kiếm Tông, thời gian mà mình thật sự có thể dạy cô bé đã không còn nhiều nữa.
Giới tu hành vô cùng tàn khốc, đối với một cô bé lại càng như thế.
So với chuyện sau này bị chịu thiệt thòi mới hiểu ra, chẳng bằng bây giờ thừa dịp mình còn ở đây dạy hết thảy cho cô bé.
Giống như ban đầu ở sau núi Linh Tê Kiếm Tông, mình chính tay giết tên mập đáng chết kia, đây là con đường duy nhất bước lên con đường tu hành.
Để tay lên ngực tự hỏi, nếu không trải qua sự chuyển biến tâm lý khi giết người lần đó, có lẽ sau này khi gặp Âm Dương Quỷ Đồng, mình cũng đã chết rồi, chứ vốn không thể nào sống tới bây giờ.
Nhìn từ trước mắt, mình đúng thật là có chút khắc nghiệt, tàn khốc, nhưng mà… Đối với Lục Hi Nhi, cảnh tượng ngày hôm nay rất có thể sẽ cứu mạng cô bé sau này.
Đạo lý này, sau này cô bé sẽ tự hiểu.
Đương nhiên, thật ra bản thân Bạch Nhạc cũng có nhận ra cách làm việc của hắn đã có chút ngả về phong cách làm việc của ma đạo rồi.
Mặc dù bây giờ vẫn sống bằng thân phận đệ tử chính đạo, nhưng trên thực tế, trong cốt cách Bạch Nhạc quả thực đã khác hẳn với những đệ tử chính đạo.
Hắn để Lục Hi Nhi khóc một hồi, sau khi đợi cô bé bình tĩnh lại, lúc này Bạch Nhạc mới buông cô bé ra, chậm rãi bước đến thi thể của Bích Vân Đào.
Bạch Nhạc thoáng suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn vẫn lấy chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay Bích Vân Đào xuống.
– Bạch sư huynh!!!
Chứng kiến hành động của Bạch Nhạc, trong lòng Tiêu Hành Nhất bỗng giật thót, hắn không khỏi lên tiếng nhắc nhở:
– Đó là người của Đông Hải tiên đảo, lấy đồ của hắn sợ là sẽ rước lấy phiền phức.
Bạch Nhạc không thèm quay đầu, chỉ hờ hững hỏi lại:
– Ở đâu có người của Đông Hải tiên đảo?
Tiêu Hành Nhất vẫn có hơi không theo kịp suy nghĩ của Bạch Nhạc, bèn nói:
– Bạch sư huynh, huynh nói hắn là giả mạo à? Không, không thể nào, đó là Thủy Trạch Quốc Độ, trong thiên hạ này, chỉ có người của Đông Hải tiên đảo mới có thể làm được thôi.
Chương 599: Thế cục kỳ lạ
Thu nhẫn trữ vật của Bích Vân Đào vào ngực xong, lúc này Bạch Nhạc mới ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Hành Nhất, bình tĩnh nói:
– Ta chưa từng thấy Thủy Trạch Quốc Độ gì cả, người chúng ta giết chết là ma tu không rõ lai lịch.
Trừ ma vệ đạo chính là nghĩa vụ của đệ tử chính đạo ta, chúng ta, không thể rũ bỏ trách nhiệm!!!
– …
Nghe thế, lúc này Tiêu Hành Nhất mới đột nhiên ngộ ra, trong mắt lộ vẻ hiểu rõ.
Vừa nãy hắn hỏi Bạch Nhạc bây giờ nên làm sao đây, hoặc có thể nói là, tiếp theo thì chuyện này nên xử lý như thế nào.
Bạch Nhạc không trả lời hắn, nhưng hành động hôm nay, không thể nghi ngờ là câu trả lời tốt nhất.
Âm thầm khống chế Cao gia lạm sát người vô tội, ý đồ làm loạn với Linh Tê Kiếm Tông, nhất định phải là ma tu, cũng chỉ có thể là ma tu.
Cho tới bây giờ vẫn chưa có người của Đông Hải tiên đảo xuất hiện, đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông càng không thể nào xảy ra xung đột với người của Đông Hải tiên đảo.
Đây chính là đáp án duy nhất.
Dù sau này chuyện này bị ai hỏi tới, đây cũng nhất định phải là đáp án duy nhất.
So với sự thật, sống sót mới là chuyện quan trọng hơn.
Hơn nữa căn bản sẽ không có ai yêu cần sự thật.
Chí ít… Không ai cần sự thật trước khi Linh Tê Kiếm Tông có tư cách chống lại sự phản kích của Đông Hải tiên đảo.
– Kẻ nào?
Gây ra động tĩnh lớn như vậy đương nhiên không gạt được mọi người, chỉ nháy mắt, vệ binh của phủ Duyễn Châu đã chạy tới.
– Đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông, Tiêu Hành Nhất.
Tiêu Hành Nhất bước ra, hắn hơi chắp tay, trầm giọng đáp.
Nghe thấy Tiêu Hành Nhất tự giới thiệu, vị vệ binh này lập tức cẩn thận hơn:
– Đã là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông, tại sao lại lạm sát kẻ vô tội?
– Cao gia cấu kết ma tu, giết hại cả nhà Lục thị, hôm nay Tiêu mỗ đến đây vì báo thù, kẻ giết chết đều là yêu nhân ma đạo, vẫn chưa tổn thương đến người vô tội.
Những lời này Tiêu Hành Nhất nói rất chí khí hùng hồn, mặc dù theo lý mà nói, cho dù hắn có diệt cả nhà Cao gia cũng không ai có thể nói gì, nhưng hắn vẫn chỉ giết kẻ ác, vẫn chưa giết chết bất cứ hạ nhân nào của Cao gia, kết quả thế này đương nhiên có thể nói là không tổn thương đến người vô tội rồi.
Vệ binh cầm đầu lại lần nữa lên tiếng:
– Đã như vậy, xin Tiêu công tử đi theo chúng ta một chuyến, giải thích rõ ràng chuyện này!
– Không cần!
Lần này, không đợi Tiêu Hành Nhất nói chuyện, Bạch Nhạc đã thản nhiên trả lời:
– Chúng ta ở ngay Lục gia, có chuyện gì thì cứ đến Lục gia tìm chúng ta là được.
Bạch Nhạc vừa nói vừa xoay người bỏ đi.
Lời của đối phương nghe như khách sáo, nhưng Bạch Nhạc lại có thể nghe được đối phương thực tế chẳng đặt Linh Tê Kiếm Tông vào trong lòng.
Đám vệ binh này phần lớn chỉ là người thường, người cầm đầu cũng chỉ là Dẫn Linh cảnh mà thôi, nhưng dù là như thế, đối phương cũng dám không quan tâm tới Linh Tê Kiếm Tông, nói rõ chuyện mấy năm nay Linh Tê Kiếm Tông suy yếu lâu ngày đã không phải là chuyện gì mới lạ.
Quá khứ thế nào, Bạch Nhạc mặc kệ, nhưng lúc này, hắn trở về vốn là vì lập uy.
Lần này báo thù vì Lục gia, cũng vừa lúc mượn cơ hội này để cho thấy một phần cứng rắn của Linh Tê Kiếm Tông, chuẩn bị cho sát hạch tông môn sắp đến.
Bạch Nhạc đã lên tiếng rồi, Tiêu Hành Nhất đương nhiên sẽ không để ý tới đối phương nữa, bèn đi theo Bạch Nhạc.
Một khi đám người Bạch Nhạc thể hiện thái độ cứng rắn, đám vệ binh cũng không dám ngăn cản.
Phủ thành chủ.
– Linh Tê Kiếm Tông?
Chu Đông Dương hơi nhíu mày, bất ngờ hỏi:
– Ta nhớ có lời đồn nói sau lưng Cao gia có yêu nhân ma đạo làm chỗ dựa, đúng không? Tên Tiêu Hành Nhất này ta từng nghe, thực lực đúng là hơi khá, nhưng nếu nói có thể giết chết toàn bộ đám người ma đạo đứng sau Cao gia… E là chuyện không thể mà?
– Lần này người cùng trở về với Tiêu Hành Nhất còn có một thanh niên tuổi không lớn lắm, mặc dù ngoài mặt là Tiêu Hành Nhất trở về báo thù giúp tỷ muội Lục gia, nhưng thực tế dường như lại xem thanh niên đó làm chủ.
– Cũng là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông à? Là Lý Tử Vân hay Khổng Từ?
Chu Đông Dương lại hỏi một lần nữa.
– Còn chưa rõ lắm.
Thống lĩnh vệ binh lắc đầu, trầm giọng đáp:
– Người của chúng ta đã cẩn thận điều tra, những người khác đúng là ma tu, nhưng có một người…
Chu Đông Dương nhướn mày, trầm giọng trách mắng:
– Có lời gì cứ nói, ấp a ấp úng ra cái thể thống gì!
– Vâng!
Thống lĩnh vệ binh đáp lại, lúc này mới tiếp tục nói:
– Trong những người thiệt mạng có một kẻ trông hơi giống đệ tử bị ruồng bỏ của Đông Hải tiên đảo, Bích Vân Đào.
– Ngươi nói cái gì?
Trong mắt Chu Đông Dương bỗng chốc hiện lên vẻ kinh hoàng.
– Bây giờ vẫn không thể xác nhận, trên người đối phương không có thứ gì có thể chứng minh thân phận, nhưng đinh ba nắm trong tay rõ ràng là binh khí độc môn mà chỉ đệ tử Đông Hải tiên đảo mới có thể sử dụng.
– Chuyện này không thể nào!
Chu Đông Dương lắc đầu khó tin, nói:
– Giả sử nếu thật sự là Bích Vân Đào, người chết nên là người của Linh Tê Kiếm Tông mới đúng.
Hơn nữa, sao Bích Vân Đào lại xuất hiện ở thành Duyễn Châu?
Chương 600: Thế cục kỳ lạ (2)
Thống lĩnh vệ binh do dự một chút, lại hỏi:
– Đại nhân, chuyện này… có cần báo cho Bắc Đẩu Tinh Cung hay không?
Nghe thấy thế, Chu Đông Dương không khỏi lưỡng lự một chút, rồi lập tức lắc đầu:
– Tạm thời không cần.
Đông Hải tiên đảo nổi danh bao che khuyết điểm, dù Bích Vân Đào đã bị trục xuất khỏi tông môn, nhưng e là họ sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.
Sát hạch tông môn lần này sắp tới rồi, trong thời điểm này, chúng ta không cần thiết phải đắc tội với Đông Hải tiên đảo.
Căn dặn xuống đi, chuyện này không cần tiếp tục điều tra nữa!
– Vâng.
Chu Đông Dương như nghĩ đến điều gì, lại trầm giọng hỏi một lần nữa:
– Người của Linh Tê Kiếm Tông giờ ở đâu?
– Nói là sẽ ở Lục gia.
Bây giờ tỷ muội Lục gia trở về, Lục gia tất nhiên phải cướp về lại rồi.
– Lục gia à…?! Hơi thú vị rồi đây, căn dặn, mời người của Linh Tê Kiếm Tông tới gặp ta!
– Vâng!
– Kẻ thực sự khống chế Duyễn Châu là Bắc Đẩu Tinh Cung và Đông Hải tiên đảo, về phần vị phủ chủ Duyễn Châu này thì rất là ‘một lời khó nói hết’.
Thu được thiệp mời của phủ chủ Duyễn Châu, Tiêu Hành Nhất lúc này mới giải thích với Bạch Nhạc:
– Một phần là vị phủ chủ đại nhân này đều có đôi chút tình cảm qua lại với hầu hết các tông môn Duyễn Châu, một phần khác là, nếu như tiếp tục điều tra sâu thêm, trên thực tế ông ta lại chẳng có quan hệ trực tiếp với bất cứ tông môn nào.
– Chu Đông Dương làm phủ chủ Duyễn Châu này đã hơn hai mươi năm rồi, nhưng chuyện rốt cuộc ông ta xuất thân từ đâu lại không một ai biết.
Bản thân ông ta là cao thủ Tinh Cung cảnh, cũng không có ai dám khinh thường ông ta.
– Chờ một chút, đệ vừa mới nói, vị phủ chủ Duyễn Châu này tên là gì ấy nhỉ?
Bạch Nhạc ngẩn người, không khỏi mở miệng ngắt lời.
– Chu Đông Dương ấy, sao vậy?
Tiêu Hành Nhất hỏi vẻ không hiểu.
– Chu Đông Dương?
Mí mắt Bạch Nhạc hơi giật giật, hắn không kìm được mà nhớ tới Chu Mộng Dương.
Ban đầu khi mình mới đến Thanh Châu, là Chu Mộng Dương đã trợ giúp cho mình rất nhiều.
Chỉ là, Chu Mộng Dương, Chu Đông Dương, chỉ kém vỏn vẹn một chữ, nhưng rốt cuộc là trùng hợp hay là thật sự có mối liên hệ gì?
– Có vấn đề gì không?
– Không có.
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
– Đệ nói tiếp đi.
Tiêu Hành Nhất cũng không suy nghĩ nhiều, tiếp tục giải thích:
– Vị phủ chủ đại nhân này thật ra vốn có quan hệ không tệ với bản tông.
Trước đây, sau khi huynh rời khỏi còn từng phái người đến, chỉ là trong khoảng thời gian gần đây, hình như ông ta lại đột nhiên lạnh nhạt với bản tông.
Điều này là điều mà Tiêu Hành Nhất không hiểu, nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại rất rõ ràng, rõ là thái độ của Chu Đông Dương có liên quan tới sát hạch tông môn sắp đến.
Hơn nữa, loại thái độ đột nhiên chuyển biến khó tả thế này e rằng khả năng cao là Chu Đông Dương có được tin tức gì đó.
Đối với Linh Tê Kiếm Tông, cục diện của sát hạch tông môn lần này sợ là sẽ gian nan hơn trong dự đoán rất nhiều.
Mặc dù Bích Vân Đào đã chết rồi, nhưng Bạch Nhạc hiểu rõ, chuyện này vẫn còn chưa kết thúc đâu.
Lúc này, đi gặp vị phủ chủ Duyễn Châu này một lần, có lẽ cũng có thể có được một chút manh mối ngoài ý muốn.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Nhạc đã lập tức có quyết định:
– Lát nữa ta với đệ cùng đến phủ thành chủ một chuyến.
– Được!
Nghe thấy lời của Bạch Nhạc, Tiêu Hành Nhất lập tức vui mừng, nếu thật sự để một mình hắn đối mặt với vị phủ chủ đại nhân kia, hắn vẫn có hơi không yên lòng, đối với hắn, ảnh hưởng về chuyện của Đông Hải tiên đảo thực sự quá lớn, đến bây giờ khi hắn nhớ tới, sau lưng vẫn còn đổ mồ hôi lạnh.
– Linh Tê Kiếm Tông Tiêu Hành Nhất, bái kiến Phủ chủ đại nhân!
– Linh Tê Kiếm Tông Bạch Nhạc, diện kiến Phủ chủ đại nhân!
Bước vào phủ thành chủ, Bạch Nhạc và Tiêu Hành Nhất cùng nhau cúi người hành lễ, hai người hai câu nói, nhưng chỉ khác nhau mỗi một chữ, nếu như không để ý đến thì căn bản không biết nó khác nhau ở đâu cả.
Nhưng Chu Đông Dương luôn chú ý quan sát Bạch Nhạc, đương nhiên là biết rất rõ.
Ánh mắt ông ta chăm chú nhìn vào hai người họ, khác biệt đương nhiên càng dễ dàng nhìn ra được.
Tuy Tiêu Hành Nhất đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cả người cứ toát lên sự kiêng dè thẩn trọng, đây mới là phản ứng của một đệ tử Linh Tê Kiếm Tông nên có khi gặp ông ta.
Nhưng còn chàng trai trẻ đi cùng với hắn, tuy cũng cúi đầu hành lễ với Chu Đông Dương, nhưng thần sắc lại cực kỳ ung dung chứ đừng nói là sợ sệt, đến một chút bất an cũng không có.
Đây mới là chuyện lạ nhất.
Thông thường mà nói, những đề tử xuất thân Tông môn nhỏ thường sẽ có cảm giác tự ti, đối diện với người có địa vị cao hơn sẽ rất dễ lúng túng.
Trên thực tế, ngày xưa cứ cho là lúc trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông gặp ông ta thì cũng sẽ có chút cẩn trọng, nhưng những điều này hoàn toàn không có trên người của chàng trai trẻ trước mặt này.
Khoan đã, Bạch Nhạc, cái tên này, hình như đã từng nghe qua ở đâu rồi thì phải?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









