- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 5 : Lời đồn nổi lên bốn phía (3) (c41-c50)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 5 : Lời đồn nổi lên bốn phía (3) (c41-c50)
❮ sautiếp ❯Chương 41: Lời đồn nổi lên bốn phía (3)
Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, thân phận này thực quá dọa người, nếu như thật xảy ra chuyện ở địa bàn Linh Tê Kiếm Tông, hắn tuyệt đối không đảm đương nổi.
– Gà đất chó sành, bằng bọn hắn cũng có thể làm tổn thương được ta sao?
Vân Mộng Chân hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.
Đến loại tình trạng này, đối với Vân Mộng Chân mà nói, biện pháp duy nhất là lấy lực phá cục.
Không quan tâm tin tức này là ai truyền tới, không quan tâm đối phương có mục đích gì, chỉ cần nàng dám vào núi, tự tay chém giết hết thảy cao thủ ma đạo dám xuất hiện ở trước mặt, cũng đủ để lắng lại hết thảy lời đồn.
Về phần nguy hiểm… Ngoại trừ Thông Thiên Ma Quân, những cái gọi là cao thủ ma đạo khác, còn không có bị Vân Mộng Chân để vào mắt.
… … ….. …
– Còn không có tin tức của Bạch sư đệ sao?
Trong hậu sơn hỗn loạn tưng bừng, bất đắc dĩ, Dương Nghiên và Liễu Như Tân cũng chỉ có thể quay trở về tông môn.
Tin tức Từ Phong trưởng lão tự mình xuất hiện đi tìm Âm Dương Quỷ Đồng và Bạch Nhạc, tự nhiên cũng truyền đến trong tai của bọn hắn, đáng tiếc là, Âm Dương Quỷ Đồng kia tựa như đột nhiên biến mất, mặc cho Từ Phong tìm như thế nào, cũng không thể tìm được manh mối.
– Dương sư huynh, ngươi không nên gấp gáp, Bạch sư đệ người hiền tự có thiên tướng, không có việc gì đâu.
Liễu Như Tân lắc đầu, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Bạch sư đệ gì chứ, ta nhìn cũng là hạng tham sống sợ chết, bây giờ lời đồn này, nói không chừng là hắn truyền ra.
Phong Thần nhếch miệng, lạnh lùng nói.
– Nếu như hắn thật không chịu khuất phục, Âm Dương Quỷ Đồng đã sớm giết chết hắn, ta thấy, hơn phân nửa là chúng ta vừa quay đầu, hắn liền đầu nhập vào Âm Dương Quỷ Đồng.
– Đánh rắm!
Nghe Phong Thần nói, Dương Nghiên giận tím mặt, âm vang một tiếng, trực tiếp rút kiếm ra, chỉ vào Phong Thần mắng.
– Họ Phong, ngươi đừng quên, cái cẩu mệnh của ngươi là Bạch sư đệ cứu! Ngươi không có ơn tất báo thì cũng thôi, còn dám ở nơi này phát ngôn bừa bãi nói xấu trong sạch của Bạch sư đệ, thật không bằng súc sinh.
– Như thế nào, muốn động thủ sao?
Đối mặt Dương Nghiên, Phong Thần cũng không hề sợ hãi.
– Bạch Nhạc bất quá là muốn đẩy chúng ta ra, mới có thể tiện đầu nhập vào Âm Dương Quỷ Đồng, cũng chỉ có người ngu như ngươi, mới coi hắn là người tốt!
– Vàng thật không sợ lửa, nếu như Bạch Nhạc hắn là hán tử, sau khi trở về, có thể thông qua Chấp Pháp điện kiểm nghiệm, Phong Thần ta dập đầu bồi tội cho hắn lại như thế nào?
Nghe nói như thế, Dương Nghiên tức đến toàn thân run rẩy.
Rơi vào trong tay Âm Dương Quỷ Đồng, Bạch Nhạc sớm đã là cửu tử nhất sinh, loại thời điểm này, còn muốn giội nước bẩn lên người Bạch Nhạc, nói cái gì nếu như Bạch Nhạc vô tội liền dập đầu bồi tội, quả thực là tâm kia đáng chết.
Đây là để Bạch Nhạc cho dù chết, trên lưng cũng gánh ô danh!
– Đủ rồi!
Thấy Dương Nghiên có dấu hiệu xuất thủ với Phong Thần, Liễu Như Tân vội vàng mở miệng ngăn cản.
– Đúng sai tự có công luận, Phong sư đệ, lời này của ngươi quá mức rồi.
Nghe Liễu Như Tân nói, Phong Thần nhếch miệng.
– Liễu sư tỷ, ta là không muốn ngươi bị Bạch Nhạc kia lừa! Những ngày này, chúng ta không phải đã hỏi thăm rõ ràng sao? Bối cảnh gì, ta nhổ vào, bất quá là một tạp dịch đi vận khí cứt chó mà thôi, lại còn coi hắn là anh hùng.
Xảy ra chuyện lúc trước, đám người Phong Thần dụng tâm nghe ngóng, tự nhiên không khó tra ra Bạch Nhạc xuất thân tạp dịch, lại thêm những ngày này đi theo Từ Phong tìm kiếm Bạch Nhạc cùng Âm Dương Quỷ Đồng, nói bóng nói gió, tự nhiên cũng từ trong miệng Từ Phong ấn chứng điểm này.
Kể từ đó, Phong Thần càng xem thường Bạch Nhạc, huống chi mặt mũi đã xé toang, thì càng không kiêng nể gì cả, không có bất kỳ cố kỵ nào.
Vũng nước đục có thể mò cá, nhưng cũng có khả năng bị người khác coi là cá bắt mất.
Kế hoạch tự nhiên không có vấn đề, chấp hành cũng rất tốt, nhưng Âm Dương Quỷ Đồng lại quên điểm trọng yếu nhất, là so với những cao thủ ma đạo khác, hắn không có năng lực Lã Vọng buông cần.
So với tông môn chính đạo, ma đạo cạnh tranh tàn khốc hơn rất nhiều.
Trên đời này mặc dù người thông minh không nhiều, nhưng vẫn phải có, hơn nữa thường thường còn thông minh hơn tưởng tượng của ngươi.
Truyền bá một tin đồn, dù thủ đoạn của ngươi cao minh đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ lưu lại một chút dấu vết, huống chi thủ đoạn của Âm Dương Quỷ Đồng, chỉ sợ còn không tính cao minh.
Đối với cao thủ của Linh Tê Kiếm Tông, bởi vì lập trường đối lập, muốn tìm được manh mối rất khó, nhưng đối với cao thủ ma đạo, lại không có khó khăn như vậy.
Chỉ dùng hai ngày, liền trực tiếp khóa chặt thân phận của Âm Dương Quỷ Đồng, hơn nữa tìm được tung tích của Âm Dương Quỷ Đồng dễ như trở bàn tay.
Một thanh đao như mực xé rách ánh trăng lạnh lẽo, quỷ đồng tuần hành ở chung quanh, thậm chí ngay cả báo hiệu cũng không kịp liền bị một đao chém giết, không chỉ thân thể vỡ nát, ngay cả hồn phách cũng tán loạn, chết triệt triệt để để.
– Ai?
Những quỷ đồng này cùng Âm Dương Quỷ Đồng tâm huyết tương liên, một khi bị chém giết, thần hồn của Âm Dương Quỷ Đồng đột nhiên đau xót, vội vàng từ trên cây rơi xuống, toàn thân lộ ra sát cơ kinh khủng.
Chương 42: Dạ Nhận
– Ngươi có thể không biết ta, nhưng không nên không biết cây đao này nha.
Trong bóng đêm, một thanh niên chậm rãi hiện ra thân hình, mặc hoa phục màu tím đen, bên hông phối một viên ngọc bội, khuôn mặt tuấn mỹ, nở nang như ngọc, cả người lộ ra khí tức cao quý, giống như một công tử phú gia.
Nhưng thanh dao găm như mực trong tay kia, lại lộ ra sát ý âm lãnh, khiến người không rét mà run.
Lưỡi đao dài sáu tấc, chuôi đao khắc một con rồng, toàn thân như mực, giống như không có mũi dao, lại sắc bén vô song!
Dạng dao găm này, trong thiên hạ chỉ có một thanh, tên là Dạ Nhận!
– Dạ Nhận! ! !
Trong nháy mắt, Âm Dương Quỷ Đồng biến sắc, cơ hồ không chút suy nghĩ, đồng thời phái mấy quỷ đồng còn lại ra ngoài, cả người hóa thành một tơ máu, vội vàng lao đi.
– Ngươi nghe nói qua, có người ở dưới Dạ Nhận chạy trốn được sao?
Cơ hồ là trong nháy mắt thoại âm rơi xuống, thanh niên kia đã biến mất ngay tại chỗ, phảng phất như trong nháy mắt kéo ra một tàn ảnh, dao găm như mực trong khoảnh khắc đâm xuyên qua xương bả vai của Âm Dương Quỷ Đồng, lẳng lặng chỉ vào cổ họng của hắn.
Sắc mặt của Âm Dương Quỷ Đồng trong nháy mắt trắng bệch, thậm chí ngay cả hô hấp cũng đình chỉ, cả người cứng ngắc đứng tại chỗ không nhúc nhích, phảng phất như một bức tượng.
Nhẹ nhàng thu đao, thanh niên hiển nhiên không lo lắng Âm Dương Quỷ Đồng dám phản kháng, ánh mắt rơi xuống trên người Bạch Nhạc.
– Thế mà còn có một đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, tiểu tử, ngươi và hắn là quan hệ như thế nào?
– Ta bị hắn bắt tới.
Nhìn thấy đối phương bắt Âm Dương Quỷ Đồng như bắt con gà trở về, Bạch Nhạc tự nhiên không dám chạy trốn, thành thành thật thật đi tới.
– Chủ ý rải lời đồn, cũng là ngươi cho hắn?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, thanh niên rất hứng thú truy vấn.
Bạch Nhạc trầm mặc trong nháy mắt, chậm rãi nhẹ gật đầu.
– Phải!
– Có ý tứ!
Thanh niên thu dao găm vào trong tay áo, khoan thai mở miệng nói.
– Ta thích người thông minh, đầu của ngươi tạm thời lưu thêm một thời gian.
Nghe đối phương nói, Bạch Nhạc cũng kinh ra một thân mồ hôi lạnh.
Rất hiển nhiên, nếu vừa rồi hắn không trực tiếp thừa nhận mà chống chế, bây giờ đầu đã bị thanh niên kia chém xuống, loại cảm giác sợ hãi khi đi ở bên bờ sinh tử kia, để Bạch Nhạc vẫn sợ không thôi.
Kỳ thật Bạch Nhạc cũng không phải không có nghĩ tới chống chế, chỉ là những ngày này ở chung với Âm Dương Quỷ Đồng, để hắn hiểu được một đạo lý, những người trong ma đạo thường thường rất đơn giản trực tiếp, so với cái gọi là thân phận gì đó, bọn hắn càng để ý lợi ích.
Muốn từ trên tay bọn họ giữ được tính mạng, biện pháp duy nhất là chứng minh giá trị của mình.
Tu vi của Bạch Nhạc tự nhiên không đáng giá nhắc tới, nhưng có thể trợ giúp Âm Dương Quỷ Đồng nghĩ ra biện pháp rải lời đồn, tự nhiên là có giá trị.
Trong nháy mắt này, Âm Dương Quỷ Đồng cũng bình tĩnh lại, tâm lý không dám có chút may mắn, nhìn thanh niên quỳ xuống.
– Bái kiến Dạ Nhận!
Dạ Nhận, cái này đã là danh tự của thanh dao găm kia, đồng thời cũng là tên của đối phương.
Dạ Nhận không chỉ là một thanh dao găm, còn là một loại truyền thừa, chỉ có chủ nhân đời trước của Dạ Nhận vẫn lạc, mới có thể giao Dạ Nhận đến trong tay người kế nhiệm.
Mỗi một đời Dạ Nhận, đều là thích khách đáng sợ nhất thế gian này.
– Biết rõ quy củ của Dạ Nhận, còn dám đào tẩu… Xem ra ngươi là khi dễ ta còn trẻ.
Ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo, Dạ Nhận âm u mở miệng nói.
– Không dám!
Trong nháy mắt, trên đầu Âm Dương Quỷ Đồng chảy ra mồ hôi lạnh.
Mặc dù không dám thừa nhận, nhưng trên thực tế là như thế!
Dạ Nhận lâu không hiện thế, nhìn thấy người nắm giữ chỉ là thanh niên chừng hai mươi tuổi, hiển nhiên thu hoạch được truyền thừa không bao lâu, lúc này hắn mới dám ôm lòng cầu may, ý đồ đào thoát.
Đáng tiếc, thực lực của đối phương lại vượt xa hắn đoán trước.
– Nói đi, Thông Thiên Ma Quân và Côn Ngô Kiếm ở đâu?
Liếc Âm Dương Quỷ Đồng một cái, Dạ Nhận nhàn nhạt mở miệng nói.
Đừng nhìn đối phương tùy ý hỏi, nhưng vô luận là Âm Dương Quỷ Đồng hay Bạch Nhạc đều rất rõ ràng, chỉ cần nói sai một câu, đối phương sẽ không chút lưu tình hạ sát thủ.
– Hắn gặp qua Thông Thiên Ma Quân, cho nên mới có thể biên ra lời nói dối như vậy.
Mồ hôi lạnh chảy ròng, Âm Dương Quỷ Đồng vội vàng nói.
– Ta nguyện lập xuống huyết thệ, toàn lực trợ giúp các hạ cướp đoạt Côn Ngô Kiếm cùng ma công truyền thừa!
Nói xong cũng không đợi thanh niên đáp lời, Âm Dương Quỷ Đồng cắn chót lưỡi, phát huyết thệ!
Hiển nhiên rất hài lòng thái độ thức thời của Âm Dương Quỷ Đồng, Dạ Nhận gật đầu, chuyển qua Bạch Nhạc.
– Thời điểm quyết định đầu ngươi còn có thể lưu lại hay không đã đến, nói một chút đi.
– Ta không biết tung tích của Thông Thiên Ma Quân cùng Côn Ngô Kiếm, nhưng ta nghĩ, tôn giá cũng không phải vì thế mà đến a?
Tâm niệm thay đổi thật nhanh, Bạch Nhạc ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của Dạ Nhận, chậm rãi mở miệng nói.
Một câu nói kia, lại dọa Âm Dương Quỷ Đồng mặt không còn chút máu, nếu không phải Dạ Nhận ở bên cạnh, hắn quả thực hận không thể lăng trì Bạch Nhạc.
Ngươi không muốn sống, cũng không cần kéo ta cùng chết a!
Chương 43: Cầu phú quý trong nguy hiểm
Nếu như Bạch Nhạc không có giá trị lợi dụng, vậy hắn tự nhiên cũng không có giá trị, sẽ bị đối phương tiện tay giết chết.
Nhưng Âm Dương Quỷ Đồng lại làm sao cũng không nghĩ tới, nghe được lời này của Bạch Nhạc, trên mặt Dạ Nhận lại đột nhiên lộ ra nụ cười xán lạn.
– Côn Ngô Kiếm chính là chí bảo của Đạo Lăng Thiên Tông, Thông Thiên Ma Công càng là truyền thừa ma đạo tốt nhất thế gian, sao ngươi biết ta không có hứng thú?
– Bởi vì đao trên tay ngươi!
Nhìn Dạ Nhận, Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói.
– Đối với ngươi mà nói, không có vũ khí nào tốt hơn nó, cũng không có truyền thừa nào càng thích hợp hơn nó! Vô luận là vũ khí hay truyền thừa, không có gì là mạnh nhất, chỉ có thích hợp nhất.
– Ngươi tên gì?
Dạ Nhận nao nao, trong mắt lộ ra thần thái khác thường, nhàn nhạt hỏi.
– Bạch Nhạc!
Trong lòng đại định, Bạch Nhạc cũng minh bạch, lần này mình cược đúng rồi.
Nhiều khi, cơ hội sẽ giấu ở trong những chi tiết không đáng chú ý kia.
Ngươi thấy, ngươi nghe được chưa chắc phải nhất định là chân tướng.
So với tư duy quán tính, Bạch Nhạc càng tin tưởng phán đoán của mình, cũng dám kiên trì phán đoán của mình.
Bạch Nhạc không biết lai lịch của Dạ Nhận, nhưng trước đó Âm Dương Quỷ Đồng và Dạ Nhận đối thoại, mỗi một chữ, Bạch Nhạc đều nghe rõ ràng, đồng thời rất nhanh từ đó đọc lên hàm nghĩa khác nhau.
Mà đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa Bạch Nhạc và khác người.
– Không tệ, mặc dù tư chất kém một chút, nhưng chỉ dựa vào phần nhãn lực và can đảm này, thì mạnh hơn hắn rất nhiều.
Trong mắt Dạ Nhận lộ ra vẻ châm chọc, không che giấu mình khinh thường Âm Dương Quỷ Đồng chút nào.
Tàn nhẫn thị sát, lãnh khốc vô tình, thậm chí còn có chút tố chất thần kinh biến thái, nhưng cái này y nguyên không thể để cho hắn nhìn cao một chút.
Không chút khách khí mà nói, loại người giống như Âm Dương Quỷ Đồng này, tiềm lực sớm đã hao hết, cho dù để hắn được Côn Ngô Kiếm hay Thông Thiên Ma Công, ngày sau thành tựu cũng sẽ có hạn.
Tương phản, mặc dù thực lực của Bạch Nhạc cực thấp, nhưng loại khí chất kia, không thể nghi ngờ chính là tồn tại siêu quần bạt tụy!
Vô luận là Thông Thiên Ma Quân hay Dạ Nhận, đều từ trên người Bạch Nhạc nhìn ra loại khác biệt này.
Chỉ là không giống Thông Thiên Ma Quân, mặc dù Dạ Nhận có chút thưởng thức Bạch Nhạc, nhưng không che giấu sát ý của hắn đối với Bạch Nhạc chút nào.
– Côn Ngô Kiếm và Thông Thiên Ma Công đối với ta không có tác dụng gì, nhưng cái này cũng không có nghĩa là, ta sẽ từ bỏ cơ hội thuận tay đạt được bọn nó.
Dạ Nhận dừng một chút, nhàn nhạt mở miệng nói.
– Trọng yếu nhất là, cái này không thể trở thành lý do ta không giết ngươi.
– Ngươi vì Vân Mộng Chân mà đến, mà ta… vừa lúc rất quen thuộc nàng.
Lông mày đột nhiên nhảy một cái, Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói.
Linh Tê Kiếm Tông bất quá chỉ là một tông môn Huyền cấp, căn bản không có đồ vật gì có thể hấp dẫn những cao thủ ma đạo này, nếu như Dạ Nhận thật không phải vì Côn Ngô Kiếm và Thông Thiên Ma Công mà đến, như vậy thứ duy nhất có thể hấp dẫn hắn, không thể nghi ngờ chính là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông Vân Mộng Chân, cái này không khó đoán.
– Ồ?
Dạ Nhận nhìn chằm chằm Bạch Nhạc một chút, bình tĩnh mở miệng nói.
– Nói nghe một chút.
Sửa lại mạch suy nghĩ một chút, Bạch Nhạc nói lại sự tình trước đó từng nói với Âm Dương Quỷ Đồng lần nữa.
Lí do này có thể lừa qua Âm Dương Quỷ Đồng, tự nhiên cũng có thể lừa qua Dạ Nhận, bởi vì manh mối Dạ Nhận biết, kỳ thật cũng không hơn Âm Dương Quỷ Đồng bao nhiêu.
– Coi như ngươi đã cứu Vân Mộng Chân, nhưng ngươi sẽ không ngây thơ cho rằng, nàng sẽ quan tâm ngươi chứ?
Trong mắt Dạ Nhận lộ ra vẻ đùa cợt, nhàn nhạt hỏi ngược lại.
– Sinh tử của ta tự nhiên không trọng yếu, thế nhưng tung tích của Côn Ngô Kiếm nhất định là rất trọng yếu.
Bạch Nhạc lắc đầu, trầm giọng nói.
– Nếu lấy ta làm dẫn, lấy Côn Ngô Kiếm làm mồi nhử, cho dù biết rõ gặp nguy hiểm, nàng cũng sẽ mắc câu.
Bạch Nhạc dừng một chút, nhìn Dạ Nhận chậm rãi nói.
– Hiện tại vấn đề duy nhất là, ngươi thật sự có nắm chắc đối phó Vân Mộng Chân sao?
Dạng đối thoại này, rơi vào trong tai Âm Dương Quỷ Đồng, lại để da đầu hắn tê dại.
Bạch Nhạc thời khắc này và Bạch Nhạc có chút khôn vặt lúc trước ở trong ấn tượng của hắn đã hoàn toàn khác biệt.
Giờ khắc này, thậm chí Âm Dương Quỷ Đồng có chút hoài nghi, nếu Dạ Nhận không xuất hiện, cuối cùng mình có thể bị tiểu tử nhìn như vô hại kia hố chết hay không.
– Ta dựa vào cái gì tin tưởng ngươi?
Dạ Nhận lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, nhàn nhạt hỏi.
– Vì cái gì không tin ta?
Đón ánh mắt của Dạ Nhận, Bạch Nhạc bình tĩnh hỏi ngược lại.
– Ta chỉ là một tiểu nhân vật, cho nên, ta quan tâm chỉ là lợi ích ta có thể nhìn thấy… Tỉ như ta có thể sống sót hay không, giống như ngươi không quá quan tâm Côn Ngô Kiếm và Thông Thiên Ma Công vậy!
Mí mắt của Dạ Nhận nhảy một cái, nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trầm mặc mấy tức, lúc này trên mặt mới lộ ra nụ cười xán lạn.
– Lá gan cũng không nhỏ!
Chương 44: Cầu phú quý trong nguy hiểm (2)
Lườm Bạch Nhạc một cái, Dạ Nhận chậm rãi quay người.
– Lòng tham không đáy, cẩn thận, không nên để ngươi căng hết cỡ.
– Cầu phú quý trong nguy hiểm, dù sao ta chỉ có một cái mạng, đã có cơ hội một bước lên trời, dựa vào cái gì không đọ sức một lần?
Bạch Nhạc nhún vai, không để ý hồi đáp.
… … … …
Hôm sau trời vừa sáng, Vân Mộng Chân tự mình dẫn đệ tử Linh Tê Kiếm Tông vào núi.
Mũi kiếm chỉ tới đâu, tồi khô lạp hủ, vô luận là Yêu thú hay người trong ma đạo, căn bản không người có thể ngăn cản một chiêu của Vân Mộng Chân.
Trước đó người trong ma đạo còn hoành hành ở hậu sơn, phảng phất như trong nháy mắt liền tịt ngòi, đừng nói chủ động ra tay với Vân Mộng Chân, quả thực là hận mình sao lại tới đây, trong nháy mắt liền thành chim thú tán, vội vàng chạy khỏi hậu sơn.
Một ngày này, đệ tử Linh Tê Kiếm Tông mới chính thức thấy được một mặt cường thế của vị Thánh nữ Đạo Lăng Thiên Tông này.
Trên thực tế, đừng nói những đệ tử này, cho dù là Hà Diêu cùng các trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông, cũng cười khổ không thôi!
Nói ra, niên kỷ của Vân Mộng Chân chỉ có thể coi là vãn bối của bọn hắn, thế nhưng phóng nhãn toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông… Bao quát tông chủ ở bên trong, lại có ai là đối thủ của Vân Mộng Chân?
Đây mới là nội tình và thực lực của Đạo Lăng Thiên Tông.
Đương nhiên, không giống với những người khác, trong lòng Vân Mộng Chân lại không tự chủ được có chút bất an.
Bây giờ nàng xem như uy phong, nhưng trên thực tế, nàng rõ ràng hơn ai hết, cao thủ ma đạo lợi hại chân chính căn bản không có hiện thân.
Hơn nữa, Bạch Nhạc bị Âm Dương Quỷ Đồng bắt, cũng đồng dạng không có tin tức gì.
Cái này căn bản không hợp với lẽ thường!
Bạch Nhạc cuối cùng chỉ là một tiểu nhân vật, vô luận là lựa chọn liều chết cái gì cũng không nói, hay nói hết tin tức mình biết để cầu sinh, lấy tính tình của những người trong ma đạo kia, đều sẽ không buông tha Bạch Nhạc mới đúng.
Nhưng hết lần này tới lần khác, cho đến bây giờ, Bạch Nhạc sống không thấy người, chết không thấy xác!
Cái này không khỏi để nàng khó mà khống chế nghĩ tới chỗ xấu nhất… Nếu Bạch Nhạc tiết lộ quan hệ với nàng ra ngoài, hơn nữa bị cự đầu ma đạo nào đó khống chế, chuẩn bị thủ đoạn đả kích nàng, thậm chí nhục nhã Đạo Lăng Thiên Tông, kết quả kia quả thực khó mà tưởng nổi.
Giờ khắc này, Vân Mộng Chân rất hối hận lúc trước mình không có kiên quyết một chút, không để ý tới bất luận hậu quả gì trực tiếp giết chết Bạch Nhạc diệt khẩu.
Hơn nữa, cái này còn không tính là kết quả xấu nhất.
Bởi vì Bạch Nhạc dù sao chỉ là một tiểu nhân vật, cho dù nói cái gì, cũng chưa chắc có thể làm cho người tin tưởng.
Chân chính để Vân Mộng Chân e ngại, là lời đồn kia.
Nàng tự nhiên không sợ có người tới giết nàng đổi lấy chỗ tốt, mà e ngại một loại khả năng… chính là Thông Thiên Ma Quân có thể còn sống!
Nếu Thông Thiên Ma Quân thật còn sống, hơn nữa Bạch Nhạc vừa vặn đã rơi vào trong tay Thông Thiên Ma Quân, kia mới thật sự là triệt để đẩy nàng vào trong vực sâu không đáy.
Bết bát nhất là, đối với sự tình này, nàng căn bản thúc thủ vô sách.
Nàng duy nhất có thể làm, là tiếp tục lục soát núi, thẳng đến tìm được Bạch Nhạc, hoặc là thanh Côn Ngô Kiếm bị Thông Thiên Ma Quân cướp đi kia!
Bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể chứng minh Thông Thiên Ma Quân thật đã chết rồi.
Về phần những nguy hiểm có khả năng tồn tại khác, căn bản bị Vân Mộng Chân bỏ qua.
– Âm Dương Quỷ Đồng, ngươi muốn qua sông đoạn cầu?
Trong rừng cây cách đó không xa, đột nhiên truyền đến tiếng gào thét phẫn nộ, cơ hồ là trong nháy mắt, liền kéo lực chú ý của đám người Dương Nghiên qua.
– Xuỵt!
Con ngươi của Dương Nghiên co rụt lại, cổ tay đè ép xuống, cẩn thận đi về phương hướng âm thanh truyền tới.
Mặc dù cách có chút xa, nhưng bốn chữ Âm Dương Quỷ Đồng này, hắn lại nghe rõ ràng, với hắn mà nói, không có gì mẫn cảm hơn cái tên này.
Phải biết, những ngày này, toàn bộ đệ tử Linh Tê Kiếm Tông đều đang tìm kiếm Âm Dương Quỷ Đồng.
Trong khoảnh khắc, đám người Dương Nghiên và Liễu Như Tân liền xuyên thấu qua rừng cây, thấy được vị trí thanh âm truyền đến.
– Qua sông đoạn cầu? Hắc, tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi tính là thứ gì?
Âm Dương Quỷ Đồng cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Bạch Nhạc mở miệng nói.
– Giá trị tồn tại duy nhất của ngươi là giúp chúng ta tìm được Côn Ngô Kiếm, bây giờ đã tìm được kiếm… Ngươi thật sự cho rằng, sẽ để cho ngươi còn sống rời đi sao?
Trong lúc nói chuyện, quỷ đồng bên người đã hung hăng nhào tới trên người Bạch Nhạc, dù Bạch Nhạc liều chết chống cự, nhưng sao có thể đỡ nổi nhiều quỷ đồng như vậy vây công, trong nháy mắt đã bị quỷ đồng cắn máu me đầm đìa.
– Hèn hạ! Ma đầu, ngươi chết không yên lành!
Tròng mắt Bạch Nhạc muốn nứt, căm hận nguyền rủa nói.
Chỉ là ở dưới tuyệt cảnh như vậy, dạng uy hiếp này tự nhiên lộ ra rất bất lực.
– Ta có chết không yên lành hay không, ngươi là không thấy được, bất quá ta cam đoan, ngươi tuyệt đối sẽ chết không yên lành.
Chương 45: Mạng sống như treo trên sợi tóc
Âm Dương Quỷ Đồng khinh thường nhìn Bạch Nhạc, sâm nhiên mở miệng nói.
– Nếu không cắn từng khối từng khối thịt trên người ngươi xuống, ta sao xứng hai chữ ma đầu mà ngươi mắng.
Nhưng ngay thời điểm Âm Dương Quỷ Đồng tra tấn Bạch Nhạc, lông mày không khỏi vẩy một cái, đột nhiên xoay người lại, quát lạnh nói.
– Ai?
Dù đám người Dương Nghiên đã rất cẩn thận, thế nhưng một khi tiếp cận lại há có thể giấu giếm được Âm Dương Quỷ Đồng cảm giác, cơ hồ là trong nháy mắt liền bị phát hiện, một con quỷ đồng bay ra, lao đến vị trí đám người Dương Nghiên ẩn thân.
– Ầm!
Cơ hồ là trong nháy mắt, một vòng khói lửa xinh đẹp phóng lên tận trời.
Trước đó nếm qua một lần thua thiệt, lần này Dương Nghiên đâu dám có lòng cầu may, trong nháy mắt xác định thân phận của Âm Dương Quỷ Đồng, liền phát ra tín phù.
Khói lửa đưa tin nổ tung, nhất nhiều mấy phút, tất nhiên sẽ có cao thủ của Linh Tê Kiếm Tông chạy đến.
– Cứu người!
Sau khi phát ra tín phù, Dương Nghiên trầm giọng quát, cổ tay khẽ đảo, trường kiếm xuất hiện, đã dẫn đầu giết về phía Âm Dương Quỷ Đồng.
Dương Nghiên khẽ động, đám người Liễu Như Tân và Đinh Tuấn không thể không xuất thủ, bất luận có phải thật muốn cứu người hay không, loại tình huống này, giống như tên đã lên dây không thể không bắn, nếu không Dương Nghiên chết, bọn hắn cũng trốn không thoát, sẽ bị tiêu diệt từng bộ phận.
Huống chi tín phù đã ra, không bao lâu sẽ có cao thủ tông môn chạy đến, loại thời điểm này nếu không lên, lưng cõng tội danh tham sống sợ chết, hãm hại đồng môn, kết cục chỉ sẽ thảm hại hơn.
– Nguyên lai là đám rác rưởi các ngươi!
Âm Dương Quỷ Đồng quay đầu, nhìn thấy đám người Dương Nghiên, lập tức cười lạnh một tiếng, thân hình thoắt một cái, bàn tay nho nhỏ lật qua lật lại, bỗng nhiên hóa thành một bàn tay lớn màu đen, hung hăng đánh về phía Dương Nghiên.
– Phốc!
Cơ hồ căn bản không có bất luận sức hoàn thủ gì, chỉ một kích, Dương Nghiên liền bị một chưởng này đánh bay, phun ra một ngụm máu.
Nếu chỉ có Dương Nghiên, chỉ sợ một chưởng này đã đủ để trí mạng.
Cũng may, ngay lúc này Liễu Như Tân, Đinh Tuấn, Phong Thần đã đuổi tới.
Ba người liên thủ ra tay, ngạnh sanh lấy kiếm khí phá hết một chưởng này, cứu lại Dương Nghiên.
– Không biết sống chết!
Âm Dương Quỷ Đồng cười lạnh một tiếng, ngón tay đột nhiên điểm ra, mấy quỷ đồng nguyên bản vây quanh Bạch Nhạc bỗng nhiên rút ra, trực tiếp nhào về phía đám người Dương Nghiên.
Đối với Âm Dương Quỷ Đồng mà nói, những quỷ đồng này mới là sát chiêu chân chính của hắn.
Trong nháy mắt, đám người Dương Nghiên lại cùng những quỷ đồng này dây dưa chung một chỗ.
Trong lúc nhất thời, tình thế bỗng nhiên chuyển tiếp đột ngột, bất quá trong chốc lát, mấy người liền bị đánh không có sức hoàn thủ.
Nhưng đạt được đám người Dương Nghiên trợ giúp, Bạch Nhạc rốt cục rảnh tay, ổn định thân hình.
Mấy quỷ đồng liên thủ, Bạch Nhạc khó có thể ứng phó, nhưng nếu chỉ có một con, uy hiếp liền không lớn như vậy.
Bạch Nhạc có thể thi triển y nguyên chỉ có một chiêu Linh Tê Nghênh Khách, nhưng mà dùng cái phòng thủ là đủ rồi.
Ông!
Đột nhiên, thanh âm phi kiếm phá không vang lên, cho dù đạo thanh quang kia ở trong rừng cây, nhưng có thể thấy rõ ràng.
Trong nháy mắt, sắc mặt của Âm Dương Quỷ Đồng đại biến.
Mặc dù biết đối phương phát ra tín phù, nhưng hắn không nghĩ tới, người của Linh Tê Kiếm Tông sẽ tới nhanh như vậy!
Hắn muốn giết mấy người này dễ dàng, nhưng một khi bị ngăn chặn, chờ cao thủ của Linh Tê Kiếm Tông chạy đến, lại muốn đi đã không còn kịp rồi.
Trong điện quang hỏa thạch, trong mắt Âm Dương Quỷ Đồng lộ ra sát cơ ác liệt, lại bỗng nhiên bỏ qua đám người Dương Nghiên, lao về phía Bạch Nhạc.
Rất hiển nhiên, so với mấy tiểu nhân vật này sinh tử, giết Bạch Nhạc diệt khẩu mới là chuyện trọng yếu hơn.
Âm Dương Quỷ Đồng khẽ động, quả thực là nhanh như quỷ mị!
Đám người Dương Nghiên ở dưới Âm Dương Quỷ Đồng công kích, chèo chống cũng đã không dễ dàng, cho dù đoán được mục đích của Âm Dương Quỷ Đồng, cũng không kịp cứu viện.
Nói thì chậm, khi đó thì nhanh.
Cơ hồ là trong nháy mắt, Âm Dương Quỷ Đồng đã xuất hiện ở trước người Bạch Nhạc, ngón tay như móc câu, hung hăng chụp vào cổ họng Bạch Nhạc.
Nếu một trảo này chộp trúng, cổ của Bạch Nhạc trong nháy mắt sẽ bị vặn xuống.
Thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc cũng cảm nhận được nguy cơ to lớn, cơ hồ là bản năng, mũi kiếm hất lên, một tia kiếm ý bén nhọn bạo phát ra, trong nháy mắt chuyển thủ thành công.
Cô Vân Xuất Tụ!
Linh Tê Kiếm Quyết thức thứ hai, chuyển thủ thành công!
Một kiếm này, như linh dương móc sừng, không có dấu vết mà tìm kiếm, từ thủ chuyển công, chuyển hóa vô cùng tự nhiên, thật giống như vốn nên như vậy.
Đương nhiên, nếu dưới tình huống bình thường, cho dù Bạch Nhạc học xong một kiếm này, cũng không có cách nào uy hiếp Âm Dương Quỷ Đồng.
Nhưng vấn đề ở chỗ, một kiếm này ra thực quá đột nhiên.
Âm Dương Quỷ Đồng căn bản không nghĩ tới Bạch Nhạc lại còn có thể phản kích, vội vàng không kịp chuẩn bị, lại muốn biến chiêu đã không còn kịp rồi.
Càng quan trọng hơn là, kiếm khí ở nơi xa đã tới gần, Âm Dương Quỷ Đồng thậm chí có thể cảm nhận được khí tức của đối phương.
Chương 46: Lấy thân làm mồi
Nếu như một trảo này tiếp tục, Bạch Nhạc tự nhiên hẳn phải chết không nghi ngờ, nhưng hắn cũng sẽ bị một kiếm này kiềm chế lại, kể từ đó, tiếp xuống sẽ không cách nào thoát thân.
Giết Bạch Nhạc diệt khẩu tự nhiên là trọng yếu, nhưng làm thế nào cũng không có khả năng để hắn dùng mạng đi đổi.
Cơ hồ là bản năng, thân thể Âm Dương Quỷ Đồng vặn một cái, ngạnh sanh dừng tay, như quỷ mị sát qua bên người Bạch Nhạc, trực tiếp trốn vào rừng cây.
– Hô!
Bạch Nhạc thở phào một cái, cả người cơ hồ hư thoát, đặt mông ngã ngồi ở trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, lại không có một chút khí lực.
Ngay lúc đó, Từ Phong rốt cục thu hồi kiếm quang, rơi xuống ở bên người Bạch Nhạc.
Vừa rồi hết thảy, Từ Phong cũng nhìn ở trong mắt!
Lần này thật là mạng sống như treo trên sợi tóc, nếu không phải Bạch Nhạc lâm trận đột phá, thay đổi kiếm chiêu, chỉ sợ bây giờ đã bị giết, cho dù là hắn cũng không kịp cứu viện.
– Đa tạ ân cứu mạng của Từ trưởng lão và chư vị sư huynh!
Bạch Nhạc thở phào một hơi, vội vàng từ dưới đất bò dậy, khom mình hành lễ.
Từ Phong hơi gật đầu, chậm rãi mở miệng nói.
– Khó khăn cho ngươi rồi, trước theo lão phu về tông, có chuyện gì, trở về rồi hãy nói.
Bị Âm Dương Quỷ Đồng bắt đi nhiều ngày như vậy, trong âm thầm, kỳ thật vô luận là Từ Phong hay các trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông, đều cho rằng Bạch Nhạc đã chết, nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc ở dưới tình huống ác liệt như vậy, còn nhiều lần thoát chết, cũng nên cho người một lời giải thích.
– Chỉ sợ không được!
Trên mặt Bạch Nhạc lộ ra một tia xấu hổ, gấp giọng nói.
– Thỉnh cầu Từ trưởng lão mau chóng thông tri Vân tiên tử, Côn Ngô Kiếm đã rơi vào trong tay những ma đầu kia!
Một câu kia rơi vào trong tai Từ Phong, quả thực là long trời lở đất!
– Ngươi nói cái gì?
Trong nháy mắt, sắc mặt Từ Phong đại biến, bắt lại cổ tay của Bạch Nhạc, gấp giọng truy vấn.
– Đệ tử vô năng!
Khom người cúi đầu, mặt mũi Bạch Nhạc tràn đầy vẻ xấu hổ.
– Trước đó đệ tử rơi vào trong tay ma đầu kia, nhận hết tra tấn, dưới sự bất đắc dĩ, đành phải nói ra sự tình đệ tử từng gặp Côn Ngô Kiếm, hơn nữa trước đây không lâu, ở trong sơn cốc phía trước tìm được Côn Ngô Kiếm.
Bạch Nhạc nói đơn giản, nhưng Từ Phong lại nghe hãi hùng khiếp vía, sắc mặt trong nháy mắt biến thành xanh xám.
– Ngươi…
Có lòng muốn mắng Bạch Nhạc vài câu, nhưng trong lòng Từ Phong rõ ràng, bây giờ căn bản không phải thời điểm mắng Bạch Nhạc, chỉ có mau chóng truyền tin tức cho Vân Mộng Chân, trợ giúp Vân Mộng Chân đoạt lại Côn Ngô Kiếm từ trong tay những ma đầu kia mới có thể miễn họa.
Đưa tay lên, Từ Phong trực tiếp phát ra tín phù liên hệ Vân Mộng Chân.
Không giống những đệ tử khác, Từ Phong lại có thể trực tiếp liên hệ với Vân Mộng Chân.
– Sơn cốc nào, ở đâu?
Nắm lấy cổ tay Bạch Nhạc, Từ Phong trầm giọng hỏi.
– Nhanh mang ta đi!
Trên mặt lộ ra một tia do dự, Bạch Nhạc cười khổ nói.
– Từ trưởng lão, không phải đệ tử sợ chết, chỉ là… Đối phương không chỉ có một mình Âm Dương Quỷ Đồng, nếu chúng ta trực tiếp xông vào, chỉ sợ ai cũng trốn không thoát.
Nghe đến đây, Từ Phong rốt cục bình tĩnh lại.
Trước đó hắn chỉ muốn mau chóng đoạt lại Côn Ngô Kiếm, nhưng lại quên, nhiều cao thủ ma đạo như vậy xông vào núi, có thể đoạt được Côn Ngô Kiếm, tuyệt đối không thể nào là tiểu nhân vật như Âm Dương Quỷ Đồng.
– Là ai đạt được Côn Ngô Kiếm?
– Đệ tử cũng không rõ ràng.
Bạch Nhạc lắc đầu, giải thích nói.
– Là một thanh niên, Âm Dương Quỷ Đồng ở trong tay hắn, thậm chí không đỡ nổi một chiêu!
– …
Trong lòng đột nhiên nhảy một cái, Từ Phong cũng không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.
Một cái Âm Dương Quỷ Đồng hắn tự nhiên không quan tâm, nhưng muốn nói một chiêu đánh bại Âm Dương Quỷ Đồng, chí ít hắn còn không làm được, hơn nữa nghe khẩu khí của Bạch Nhạc, chỉ sợ đối phương chỉ là tiện tay công kích mà thôi, thực lực như vậy, đừng nói hắn, chỉ sợ toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông cũng khó có người dám nói chiến thắng.
Mấu chốt nhất là, đối phương chỉ là một thanh niên, đã chứng minh, phía sau rất có thể có một vị cự đầu ma đạo.
Dù sao cái này cũng là sự tình của Đạo Lăng Thiên Tông, Linh Tê Kiếm Tông chỉ là một tông môn Huyền cấp, đâu chọc nổi loại cao thủ ma đạo này, tùy tiện tham gia vào, chỉ có thể chọc tai hoạ cho Linh Tê Kiếm Tông.
– Ta đã truyền tin tức cho Vân tiên tử, nhiều nhất một nén nhang thời gian, Vân tiên tử sẽ đuổi tới! Đến cùng xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ ràng cho lão phu.
Sắc mặt Từ Phong chìm xuống, trầm giọng hỏi.
– Vâng!
Bạch Nhạc nhẹ gật đầu, lúc này mới giải thích nói.
– Ngày đó vì cứu đám người Dương sư huynh, cũng vì tự vệ, ta bị ép nói cho Âm Dương Quỷ Đồng sự tình liên quan tới Côn Ngô Kiếm, về sau ta định lấy cái chết tạ tội, nhưng thủ đoạn của ma đầu kia cực kì ác độc, đệ tử ngay cả cơ hội tự sát cũng không có.
– Ở dưới cực hình, đệ tử đành phải nói chân tướng cho hắn, hơn nữa bị ép đáp ứng, giúp hắn tìm kiếm Côn Ngô Kiếm!
– Những ngày đó, chỉ cần tìm không thấy manh mối, mỗi ngày ma đầu kia đều sẽ lấy cực hình tra tấn đệ tử!
Chương 47: Lấy thân làm mồi (2)
– Nhưng ở mấy ngày trước, đột nhiên có một lời đồn, nói Thông Thiên Ma Quân còn chưa chết, hơn nữa ở trong thung lũng kia…
Những lời này, trước đó Bạch Nhạc đã chuẩn bị qua, tự nhiên không có chút sơ hở nào.
Trọng yếu nhất là, Bạch Nhạc rõ ràng hơn ai hết, giờ phút này Dạ Nhận giấu ở phụ cận, chỉ là lấy thực lực của Từ Phong, căn bản không có cách phát giác Dạ Nhận tồn tại mà thôi.
Lúc này, chỉ cần mình dám có một chữ không theo kịch bản lúc trước, sẽ ngay lập tức lọt vào công kích của Dạ Nhận!
Đến lúc đó, không những mình sẽ chết, xem như Từ Phong cùng đám người Dương Nghiên, cũng khó thoát khỏi cái chết!
Người dám đánh chủ ý với Vân Mộng Chân, tuyệt đối không phải trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông có thể đối kháng.
– Về sau, đệ tử liền theo Âm Dương Quỷ Đồng chạy tới vùng thung lũng kia! Chỉ là mới đi vào không lâu, Âm Dương Quỷ Đồng liền bị ma đầu khác vây công, Âm Dương Quỷ Đồng không địch lại đối phương, sống chết trước mắt khai ra sự tình ta biết Côn Ngô Kiếm… Cứ như vậy, đệ tử liền rơi vào trong tay những ma đầu kia! Hơn nữa giúp bọn hắn ở trong sơn cốc tìm kiếm Côn Ngô Kiếm.
– Bọn hắn cũng đáp ứng, chỉ cần có thể tìm được Côn Ngô Kiếm, liền thả ta trở về.
Bạch Nhạc cười khổ một cái, tiếp tục nói.
– Đệ tử vốn cho rằng Thông Thiên Ma Quân đã chết, làm sao cũng không có khả năng tìm được, thật không nghĩ đến… Ngay vừa rồi, vậy mà thực ở trong vùng thung lũng kia tìm được Côn Ngô Kiếm!
– Chỉ là, sau khi phát hiện Côn Ngô Kiếm, những ma đầu kia vì tranh đoạt Côn Ngô Kiếm lại lâm vào nội đấu, lúc này đệ tử mới thừa cơ chạy ra! Chỉ là không nghĩ tới, Âm Dương Quỷ Đồng lại đuổi theo, muốn giết đệ tử diệt khẩu.
Giải thích đến nơi này, sự tình phía sau tự nhiên không cần nói.
Những lời này, kỳ thật trong đó cũng có một ít sơ hở, nếu cẩn thận cân nhắc, không khó phát hiện vấn đề.
Chỉ là ở loại tình huống này, Từ Phong nơi nào có tâm tư đi suy nghĩ.
Phải biết, Bạch Nhạc nói vốn mơ mơ hồ hồ, rất nhiều nơi không rõ ràng, hơn nữa bản thân Bạch Nhạc xuất thân tạp dịch, vô luận là kiến thức hay thực lực đều cực kém, loại tình huống này, cho dù nói không rõ ràng, hoặc nói sai một chút nội dung, cũng là sự tình bình thường! Từ Phong căn bản không có nghĩ sâu hơn.
Tương phản, Từ Phong chỉ tóm lấy một điểm mấu chốt nhất.
– Thông Thiên Ma Quân đâu? Ở phụ cận Côn Ngô Kiếm, ngươi có thấy Thông Thiên Ma Quân không?
– Không có!
Bạch Nhạc lắc đầu, giải thích nói.
– Côn Ngô Kiếm thất lạc ở trong một sơn động, nhưng không có vết tích của Thông Thiên Ma Quân.
– Đi! Mang ta đi!
Nghĩ đến những cao thủ ma đạo kia còn nội đấu, Từ Phong cắn răng một cái, trầm giọng mở miệng nói.
Cũng không đợi Bạch Nhạc trả lời, liền phân phó.
– Dương Nghiên, các ngươi lưu lại, lát nữa Vân tiên tử tới, ngươi nói cho Vân tiên tử hướng đi của chúng ta!
– Vâng!
Nghe Từ Phong nói, đám người Dương Nghiên vội vàng đáp ứng.
– Chờ một chút!
Bạch Nhạc lắc đầu, nói với Dương Nghiên.
– Dương sư huynh, đa tạ ân cứu mạng! Chuyến này hung hiểm, nếu ta không thể trở về, ngày sau tìm được thi thể của ta, thì an táng ta ở hậu sơn! Nơi đó là địa phương ta vui sướng nhất trong đời này… nếu thời gian có thể quay lại, ta thà rằng cả đời đều ở hậu sơn làm một tạp dịch nho nhỏ.
– Nói hươu nói vượn cái gì đó, chúng ta là người tu hành, há có thể tham sống sợ chết!
Nghe được Bạch Nhạc nói, sắc mặt Từ Phong trầm xuống, nghiêm nghị quát lớn.
– Không nên lề mề chậm chạp, mau mau dẫn đường!
– Vâng! Đệ tử tuân mệnh!
Mang theo Bạch Nhạc, tốc độ của Từ Phong cũng không dám quá nhanh, thậm chí có thể nói mỗi một bước đều đi cực kỳ cẩn thận.
Mặc dù muốn đoạt lại Côn Ngô Kiếm, nhưng trên thực tế, Từ Phong vô cùng rõ ràng, so với những ma đầu chân chính kia, thực lực của hắn vẫn không đáng chú ý, chỉ cần có thể tiếp cận đối phương, bảo đảm trước khi Vân Mộng Chân đuổi đến, đối phương không có đào tẩu cũng đã là một công lớn.
Ước chừng đi một khắc đồng hồ, Từ Phong liền gặp được sơn cốc mà Bạch Nhạc nói.
Nói là sơn cốc, nhưng trên thực tế căn bản không lớn, phạm vi tối đa chỉ mấy trăm mét, nếu không phải cây cối mọc thành bụi, thậm chí nhìn qua là có thể thấy hết.
– Ở đằng kia.
Chỉ vào một sơn động mơ hồ lộ ra trong đó, Bạch Nhạc nhỏ giọng giải thích.
Sắc mặt ngưng trọng thêm mấy phần, Từ Phong khoát tay áo.
– Ngươi ở nơi này, đừng lộn xộn.
Đến nơi này, trên thực tế đã vô cùng nguy hiểm, thực lực của Bạch Nhạc quá kém, lại tới gần, tất sẽ bị đối phương phát hiện, lại muốn tra xét rõ ràng, cũng chỉ có thể do Từ Phong một mình tiến đến.
– Từ trưởng lão… Cẩn thận!
Nhìn Từ Phong, trong lòng Bạch Nhạc có chút phức tạp, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Yên tâm đi, tính toán thời gian, Vân tiên tử đã sắp chạy tới… Cho dù không địch lại, trong thời gian ngắn bảo mệnh lão phu vẫn làm được.
Trên mặt lộ ra tiếu dung, đưa thay sờ sờ đầu Bạch Nhạc, Từ Phong mở miệng nói.
Sau một khắc, Từ Phong liền lặng lẽ nhảy ra, tới gần vị trí sơn động.
– Ai?
Chương 48: Nguy cơ bộc phát
Từ Phong mới vừa đi tới trước sơn động, thậm chí còn chưa kịp nhìn một chút, liền nghe được một tiếng gầm thét, liên tiếp mấy đạo ma khí đánh tới.
Phản ứng của đối phương nhanh hơn Từ Phong dự tính rất nhiều.
Tâm niệm xoay chuyển, Từ Phong không dám có một chút do dự, trường kiếm bỗng nhiên xuất hiện ở trong tay, hóa thành một mảnh kiếm quang hoa mỹ chém tới sơn động.
Nơi xa, nhìn thấy kiếm quang nở rộ, trong lòng Bạch Nhạc căng thẳng, đồng thời nhanh chóng bỏ chạy ra ngoài sơn cốc.
Tự mình tham dự kế hoạch lần này, Bạch Nhạc tự nhiên rất rõ ràng, nơi này vốn là địa phương một đám cao thủ ma đạo ẩn thân, mặc dù không có Côn Ngô Kiếm, nhưng một khi bị người Linh Tê Kiếm Tông phát hiện, phản ứng đầu tiên của đối phương chính là diệt khẩu.
Tập sát Từ Phong là một mặt, tất nhiên cũng sẽ có người lục soát chung quanh, truy sát mình.
Đối với Từ Phong mà nói rất nguy hiểm, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, cũng đâu có dễ dàng.
Đừng nhìn Dạ Nhận muốn lợi dụng hắn, nhưng trên thực tế, vì có thể để cho Vân Mộng Chân mắc lừa, tất cả các khâu đều phải truy cầu chân thực tuyệt đối, nói cách khác, Bạch Nhạc muốn sống, cũng chỉ có thể theo dựa vào mình liều mạng.
Đừng nói những cao thủ ma đạo này, xem như trước đó Âm Dương Quỷ Đồng xuất thủ, trên thực tế cũng không có lưu tình.
Bạch Nhạc thậm chí cảm thụ được, Âm Dương Quỷ Đồng là thật muốn giết mình, nếu không phải tu thành Linh Tê Kiếm Quyết thức thứ hai, không ngăn được một trảo kia của Âm Dương Quỷ Đồng, chỉ sợ mình thật sẽ chết ở trong tay đối phương.
Dù bởi vậy sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của Dạ Nhận, nhưng Dạ Nhận không thèm quan tâm.
Bởi vì muốn dẫn loại người như Vân Mộng Chân mắc câu, thì tuyệt đối không thể lưu lại một chút sơ hở, mà đây chính là tác dụng của Bạch Nhạc, nếu không làm được, tự nhiên chết chưa hết tội.
Quả nhiên, Bạch Nhạc mới vừa chạy trốn, liền cảm nhận được sát ý kinh khủng bắn ra, hiển nhiên đã có người đuổi theo.
… … …..
– Côn Ngô Kiếm ở trong sơn cốc phía trước?
Nhìn chằm chằm đám người Dương Nghiên, Vân Mộng Chân nhíu mày, dù chỉ là lặp lại câu nói đơn giản, nhưng thấu ra áp lực, lại để đám người Dương Nghiên không thở nổi.
– Vâng!
Dương Nghiên kiên trì nhẹ gật đầu, vội vàng nói sự tình mà Bạch Nhạc giải thích với Từ Phong.
– Bạch Nhạc còn nói cái gì? Một chữ cũng không cho phép để lọt!
Mí mắt nhảy một cái, Vân Mộng Chân trầm giọng truy vấn.
Trước đó giải thích, mặc dù nhìn như hợp tình hợp lý, thế nhưng bản năng, nàng y nguyên cảm nhận được một tia dị dạng.
Sự tình có vẻ hơi quá thuận lợi.
Mặc dù trước đó nàng cũng gửi hi vọng ở Bạch Nhạc, thế nhưng Bạch Nhạc cuối cùng chỉ là một tiểu nhân vật, rơi vào tay ma đầu như Âm Dương Quỷ Đồng, có thể sống sót đã rất không dễ, làm sao lại dễ dàng tìm được Côn Ngô Kiếm? Chẳng lẽ Bạch Nhạc thật sự là người được thiên địa ưu ái sao?
Cảm nhận được Vân Mộng Chân nghiêm túc, Dương Nghiên cũng giật nảy mình, cẩn thận suy nghĩ một chút, xác nhận mình tuyệt đối không có nhớ lầm, lúc này mới gật đầu nói.
– Là những lời này, đệ tử cam đoan, tuyệt đối không có nhớ lầm dù chỉ một chữ.
– Vân tiên tử, cứu người như cứu hỏa! Dựa theo Bạch Nhạc nói, thực lực của những ma đầu kia cực mạnh, xem như Từ trưởng lão chỉ sợ cũng sẽ có nguy hiểm, không trì hoãn được a.
Nghĩ đến đám người Bạch Nhạc có khả năng gặp phải nguy hiểm, Dương Nghiên lo lắng thúc giục.
– Dương sư huynh, không nên nói lung tung, Vân tiên tử tự nhiên có phán đoán của mình!
Nghe Dương Nghiên nói, Phong Thần lập tức mở miệng quát.
– Hơn nữa, ta thấy Bạch Nhạc là loại tham sống sợ chết, cho dù có ma đạo yêu nhân, Từ trưởng lão cũng sẽ tận nhưng ứng phó.
Tham sống sợ chết.
Nghĩ đến cái đánh giá này, trong lòng Vân Mộng Chân có chút đồng ý.
– Đúng rồi, thời điểm Bạch sư đệ đi còn để lại một câu.
Nghe Phong Thần nói cái gì tham sống sợ chết, ngược lại nhắc nhở Dương Nghiên, dù lời này hẳn không có tác dụng gì, nhưng thời khắc này nhìn thấy Vân Mộng Chân ngưng trọng, Dương Nghiên vẫn thành thành thật thật nói.
– Lời gì?
Bản năng phát giác được một tia dị thường, Vân Mộng Chân xoay người lại truy vấn.
– Chuyến này hung hiểm, nếu ta không thể trở về, ngày sau tìm được thi thể ta, xin an táng ta ở hậu sơn! Nơi đó là địa phương vui sướng nhất của ta đời này… nếu thời gian có thể quay lại, ta thà rằng cả đời ở hậu sơn làm một tạp dịch nho nhỏ.
Nhớ lại ngữ khí của Bạch Nhạc, Dương Nghiên cẩn thận lặp lại một lần, ngay cả ngữ khí cũng giống ba phần.
Nhưng câu nói nhìn như không có bất kỳ ý nghĩa gì kia, lại đột nhiên để trong lòng Vân Mộng Chân phát lạnh.
Không đúng!
Cơ hồ là trong nháy mắt, Vân Mộng Chân đã nhận ra huyền cơ trong đó.
Hậu sơn đối với những người khác mà nói, không có bất kỳ ý nghĩa gì, nhưng đối Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân mà nói, lại không giống.
Cái gì là địa phương vui sướng nhất trong cuộc đời, căn bản là tận lực nhắc nhở Vân Mộng Chân, sự tình này cực kỳ nguy hiểm giống như ở hậu sơn!
Chương 49: Thôn phệ
Phải biết, trong sạch của Vân Mộng Chân, chính là bị Bạch Nhạc làm bẩn ở nơi đó, trừ khi Bạch Nhạc thật chán sống, nếu không tuyệt đối sẽ không nói loại lời này lung tung! Như vậy giải thích duy nhất là, Bạch Nhạc đang cố ý lấy loại phương thức này tới nhắc nhở Vân Mộng Chân… rất nguy hiểm!
Lại cẩn thận hồi tưởng câu nói kia, sơ hở còn không chỉ có chỗ này.
Tính tình của Bạch Nhạc, nàng rất quen thuộc, nói Bạch Nhạc sợ chết không có vấn đề, thế nhưng Bạch Nhạc tuyệt đối không phải loại thích an nhàn làm người tầm thường, huống chi, lúc trước Bạch Nhạc còn bị mập mạp khi dễ tra tấn, muốn nói Bạch Nhạc sẽ cảm thán tình nguyện cả một đời làm tạp dịch, thuần túy là nói hươu nói vượn.
Khi hết thảy liên hệ lại với nhau, manh mối liền cực kỳ rõ ràng.
Bạch Nhạc dài dòng nói nhiều như vậy, căn bản là đang nhắc nhở nàng, trong sơn cốc kia có nguy hiểm cực lớn!
Có nguy hiểm, hơn nữa Bạch Nhạc ngay cả nói thẳng ra cũng không dám, mà phải dùng loại phương thức mịt mờ này nhắc nhở, như vậy chỉ có một khả năng, cho tới giờ khắc này, kỳ thật Bạch Nhạc còn ở trong khống chế của đối phương.
Kết quả như vậy không thể nghi ngờ là cực kỳ dọa người.
Bởi vì cái này trực tiếp xúc động thần kinh yếu ớt nhất của Vân Mộng Chân… Thông Thiên Ma Quân!
Nếu như Thông Thiên Ma Quân còn sống, nếu như bây giờ Bạch Nhạc bị Thông Thiên Ma Quân khống chế… Kết quả như vậy, không thể nghi ngờ khiến người phát lạnh.
Chỉ là ý nghĩ như vậy, vừa mới hiện lên ở trong đầu Vân Mộng Chân, liền bị bác bỏ.
Đạo lý rất đơn giản, thiết kế như vậy quá phức tạp.
Vô luận mục đích của đối phương là gì, lấy Bạch Nhạc làm dẫn, dùng tin tức Côn Ngô Kiếm dẫn dụ nàng mắc câu, thủ đoạn như vậy đều quá tận lực.
Đặt ở góc độ bình thường, thủ đoạn như vậy tự nhiên không có vấn đề gì cả, nhưng nếu đối phương là Thông Thiên Ma Quân, thủ đoạn như vậy lại lộ ra quá trò đùa.
Vân Mộng Chân hiểu rất rõ Thông Thiên Ma Quân.
Có can đảm một mình lên Đạo Lăng Sơn, lấy sức một mình, ép Đạo Lăng Thiên Tông không ngẩng đầu được lên, nhân vật như vậy, cho dù bị thương nặng hơn nữa, cũng tự có ngạo khí, khinh thường dùng loại thủ đoạn cấp thấp này.
Suy nghĩ minh bạch những sự tình này, Vân Mộng Chân thở dài một hơi.
Chỉ cần không phải Thông Thiên Ma Quân, những người khác nàng thật đúng là không có để ở trong lòng.
Phải biết, trận chiến ở Đạo Lăng Sơn kia, Đạo Lăng Thiên Tông bị thiệt lớn, ngoại trừ truy sát Thông Thiên Ma Quân, trọng yếu nhất là không để lại dư lực lần nữa đả kích cự đầu ma đạo, bảo trì lực thống trị của Đạo Lăng Thiên Tông.
Bây giờ cao thủ chân chính của Đạo Lăng Thiên Tông, đã sớm đi giám thị những cự đầu ma đạo chân chính, cường giả ma đạo có thể tới Linh Tê Kiếm Tông, vô luận thổi lợi hại như thế nào, kỳ thật cũng chỉ là một chút tiểu nhân vật mà thôi.
Cũng chính bởi vì vậy, Vân Mộng Chân mới có tự tin lực áp quần ma, thậm chí căn bản không có đưa tin cầu viện Đạo Lăng Thiên Tông.
Dù sao một mình tìm về Côn Ngô Kiếm, cùng cầu viện mang về Côn Ngô Kiếm, đối với nàng mà nói, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
– Ta ngược lại muốn xem xem, là ai giả thần giả quỷ!
Vân Mộng Chân hừ lạnh một tiếng, thân hình hơi chao đảo một cái, dọc theo phương hướng đám người Dương Nghiên chỉ, gấp vút bay đi.
Cơ hồ là thời điểm Vân Mộng Chân khởi hành, trong sơn cốc, Từ Phong cũng đã cùng những cao thủ ma đạo kia chiến đấu, không có bất kỳ ước thúc gì toàn lực chém giết, khí tức trong nháy mắt tiết ra ngoài, cho dù ở ngoài mấy dặm, Vân Mộng Chân cũng có thể rõ ràng cảm nhận được.
Kể từ đó, ngay cả phân biệt phương hướng cũng bớt đi, lao thẳng đến vị trí kịch chiến.
… … … .
– Chạy, ngươi muốn chạy chỗ nào?
Từ trong sơn cốc đuổi theo ra, Ba Chí Viễn nhìn chằm chằm Bạch Nhạc cười lạnh nói.
Ma đầu giấu kín ở trong sơn cốc, được xưng là Ba Sơn Lục Ma, mặc dù thực lực của Từ Phong mạnh, thế nhưng sáu ma liên thủ là nắm vững thắng lợi, duy nhất phải cố kỵ, là tin tức tiết ra ngoài, hấp dẫn cao thủ Linh Tê Kiếm Tông chạy đến.
Ba Chí Viễn vốn là đệ tử của Ba Sơn Lục Ma, sắp mở Linh Phủ, dùng để truy sát đệ tử Linh Tê Kiếm Tông bình thường, tự nhiên không có vấn đề gì cả.
Mới chạy ra hơn trăm mét, Bạch Nhạc đã bị đuổi kịp.
Luận thực lực, hắn kém Ba Chí Viễn thực sự quá lớn, một khi bị để mắt tới, căn bản không có khả năng thoát thân.
Yên lặng tính toán khoảng cách, trong lòng Bạch Nhạc quyết tâm, đưa tay rút ra bội kiếm tùy thân, bỗng nhiên quay lại phản kích.
Chạy không thoát, tự nhiên là chỉ có liều mạng.
Cô Vân Xuất Tụ!
Linh Tê Kiếm Quyết thức thứ hai!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây là thủ đoạn công kích duy nhất của hắn bây giờ, vô luận là có tác dụng hay không, đây cũng là lựa chọn duy nhất của hắn.
Không thể không nói, Bạch Nhạc phản kích cực kì quả quyết, đột nhiên đánh trả, cho dù là Ba Chí Viễn cũng không có nghĩ đến, chờ thời điểm phát giác, lại muốn biến chiêu đã chậm một nhịp.
– Phốc!
Một kiếm này đâm trúng lồng ngực của Ba Chí Viễn, trong nháy mắt tóe lên huyết sắc.
Chương 50: Thôn phệ (2)
Nhưng cơ hồ là đồng thời, một vòng linh lực kinh khủng bỗng nhiên từ trong ngực Ba Chí Viễn tuôn ra, kiếm vào thịt ba phân, lại bị ngăn cản, không cách nào tiến thêm.
Bản thân Ma tu vốn chú trọng tôi thể, truyền thừa của Ba Sơn Lục Ma càng là người nổi bật trong đó, nếu không phải truy cầu tôi thể cực hạn, Ba Chí Viễn sớm đã có thể mở Linh Phủ.
Giờ phút này, cũng nhờ có thể phách kinh khủng kia mới cứu được Ba Chí Viễn một mạng.
– Ba!
Cơ hồ là trong nháy mắt, tay Ba Chí Viễn bắt lấy mũi kiếm, trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng, quát chói tai nói.
– Tiểu súc sinh, chưa ăn cơm sao? Chút khí lực như thế cũng muốn giết lão tử?
Vì khinh địch, suýt nữa lật thuyền trong mương, cũng triệt để khơi dậy hung tính của Ba Chí Viễn.
Tranh một tiếng, mũi kiếm bị nắm trong tay, lại bị Ba Chí Viễn ngạnh sanh tách ra thành hai đoạn.
Ba Chí Viễn đã là Dẫn Linh đỉnh phong, quả thực mạnh hơn Bạch Nhạc nhiều lắm, một khi đánh lén không thành, trở lại chính diện giao phong, Bạch Nhạc căn bản không có sức hoàn thủ.
– Phốc!
Mũi kiếm bị bẻ gãy, bay ngược mà ra, hung hăng đâm vào lồng ngực Bạch Nhạc, máu tươi tung tóe.
Trong khoảnh khắc, Bạch Nhạc đã bị Ba Chí Viễn đánh ngã xuống đất, đại thủ càng trực tiếp nắm cổ họng của Bạch Nhạc.
Rút mũi kiếm ra, Ba Chí Viễn âm u mở miệng nói.
– Yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi chết thống khoái như vậy, nhìn cho kỹ, Ba gia sẽ moi tim của ngươi ra làm đồ nhắm uống rượu!
Thời điểm nói chuyện, Ba Chí Viễn lắc cổ tay, lần nữa lấy mũi kiếm mở ra da thịt ở ngực Bạch Nhạc, phảng phất như vì để Bạch Nhạc gia tăng cảm giác sợ hãi, Ba Chí Viễn hạ thủ tốc độ cực chậm, tựa hồ muốn để Bạch Nhạc thấy rõ mỗi một động tác của hắn.
Kiếm trong tay bị bẻ gãy, thậm chí cổ họng còn bị đối phương nắm lấy, loại áp lực hít thở không thông kia đập vào mặt, để Bạch Nhạc từ trong thực chất lộ ra cảm giác sợ hãi.
Đến tình cảnh trước mắt, Bạch Nhạc nào còn nhớ được che giấu thực lực của mình, cơ hồ là theo bản năng vận chuyển Thông Thiên Ma Công, hóa thành một cỗ lực lượng thôn phệ bàng bạc, thôn phệ về phía Ba Chí Viễn!
Thời khắc sinh tử, đặc tính bá đạo của Thông Thiên Ma Công rốt cục thể hiện ra.
Thôn phệ!
Đối với Thông Thiên Ma Công mà nói, tu hành là một quá trình thôn phệ cướp đoạt linh lực, vô luận là linh lực giữa thiên địa, hay linh lực trong cơ thể những người khác, tự nhiên đều ở trong phạm trù có thể thôn phệ.
Nếu Ba Chí Viễn ở cách xa một chút, hoặc ra tay dứt khoát một chút, Bạch Nhạc tự nhiên không có chỗ trống phản kháng, nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương muốn tra tấn Bạch Nhạc, cả người dán ở trên người Bạch Nhạc, cái này cho hắn cơ hội lật bàn.
Cơ hồ là trong nháy mắt, Thông Thiên Ma Công vận chuyển lên, lực lượng trong cơ thể Ba Chí Viễn điên cuồng tiết ra ngoài, dũng mãnh lao vào trong cơ thể Bạch Nhạc.
Biến cố quỷ dị này, trong nháy mắt dọa Ba Chí Viễn không nhẹ, khí lực cả người bạo tuôn, điên muốn đẩy Bạch Nhạc ra, chỉ là ở sống chết trước mắt, Bạch Nhạc há có thể cho hắn toại nguyện.
Bạch Nhạc rõ ràng, mình bất quá chỉ là đánh Ba Chí Viễn trở tay không kịp mà thôi, nếu để cho hắn chạy ra, lấy lại tinh thần, mình sẽ khó thoát khỏi cái chết!
Loại tình huống này, cho dù chết, Bạch Nhạc cũng phải kéo đối phương chung một chỗ, sao còn có thể buông tay, trong nháy mắt, hai mắt hắn trừng huyết hồng, cánh tay gắt gao ôm lấy thân thể Ba Chí Viễn, thậm chí ngay cả một nửa mũi kiếm đâm vào ngực cũng không để ý tới.
Thời khắc này Bạch Nhạc tựa như một dã thú đã đến tuyệt cảnh, hung lệ và điên cuồng trong xương triệt để phóng thích ra.
Dẫn Linh cửu trọng, nhìn như phân chia rất nhỏ, nhưng trên thực tế, từ trên bản chất mà nói, kỳ thật đều là Dẫn Linh cảnh!
Càng là thiên tài, loại khác nhau này càng không có ý nghĩa quá lớn.
Bởi vì ở trên toàn bộ con đường tu hành, dẫn linh trên thực tế là một quá trình đặt nền móng, trên bản chất, kỳ thật không khác người bình thường quá lớn.
Loại thiên tài như Vân Mộng Chân, càng có thể ở trong ba tháng dẫn linh, mở Linh Phủ!
Nếu bàn về thiên phú, Bạch Nhạc tự nhiên không cách nào so sánh với Vân Mộng Chân, nhưng vấn đề ở chỗ… Hắn tu hành lại là Thông Thiên Ma Công.
Bất kỳ loại pháp môn Huyền Môn nào, nếu bàn về tốc độ tu hành, cũng không cách nào so sánh với Thông Thiên Ma Công.
Bản thân Bạch Nhạc đã có thực lực Dẫn Linh ngũ trọng, lại thêm Thông Thiên Ma Công bá đạo, ở một mức độ nào đó đã thu nhỏ chênh lệch với Ba Chí Viễn, lại thêm bất ngờ, Ba Chí Viễn căn bản không có phòng bị, dưới tình huống chiếm cứ tiên cơ, sinh tử tương bác, lập tức san bằng cán cân thắng lợi.
Đương nhiên trên thực tế, nếu chỉ vẻn vẹn như thế, liều mạng đến cuối cùng, người chết y nguyên vẫn là Bạch Nhạc.
Nhưng chỗ chết người là, Ba Chí Viễn là đệ tử của Ba Sơn Lục Ma, tầm mắt cực cao, huống chi lần này đến Linh Tê Kiếm Tông, bản thân là vì tìm kiếm Côn Ngô Kiếm và Thông Thiên Ma Quân truyền thừa, sau khi kinh hãi ngắn ngủi, Ba Chí Viễn lại nhận ra Thông Thiên Ma Công!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










