- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 45 : Không phải do hắn (c441-c450)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 45 : Không phải do hắn (c441-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Không phải do hắn
– …
Sắc mặt thoáng trắng bệch, Bạch Thanh Nhã vô thức giật lùi ra sau một bước, lại không nói được nên lời.
Trên thực tế, nàng cũng bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ.
Trưởng lão Hàn Sơn đích thân ra tay, lại không làm gì được gia hỏa này, ngược lại bồi một khoản linh thạch không nhỏ, nàng còn có thể làm sao?
Thậm chí, giờ đây nàng càng không hy vọng Bạch Nhạc đi về, dù cho bởi vậy mà Bạch gia sẽ bại lạc, thậm chí bản thân nàng rơi vào trong nguy hiểm, nàng cũng không muốn Bạch Nhạc đi về đối mặt với tên Yến Bắc Thần đáng sợ này.
– Ta muốn tắm rửa thay đồ, nếu Bạch tiểu thư không muốn tự tay giúp, vậy thì mời đi cho.
Xoay người lại, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói.
Tuy vừa mới ngăn trở công kích từ Chu Mộng Dương, nhưng đồ áo trên người lại đã bị gai băng đâm cho rách tả tơi, hơn nữa vừa nãy Bạch Nhạc chìm xuống hồ, cả người cũng ướt đẫm, giờ an toàn rồi, bộ dạng lại vẫn tương đối nhếch nhác.
Âm thầm “phi” một tiếng, Bạch Thanh Nhã có chút tức tối xoay người bỏ đi, cùng theo nàng rời đi tự nhiên còn cả Bạch Mộc vừa mới đi về.
Chỉ là với tình hình này, mặc ai cũng không dám trêu chọc Bạch Nhạc thêm nữa.
…
Chu Mộng Dương rời đi, Bạch phủ lần nữa khôi phục bình tĩnh.
Trên đời này không có tường nào không lọt gió, rất nhanh tin tức Chu Mộng Dương thất bại mà về triệt để lan truyền ra, chuyện này càng khiến cái tên Yến Bắc Thần theo đó nổi danh.
Như thế, vô luận là Mộ Dung Thiên Kiếm hay Mạc Vô Tình tự nhiên đều càng thêm tích cực, gần như mỗi ngày Mộ Dung Thiên Kiếm đều sẽ sai người đưa tới một ít linh dược, mặc dù mấy thứ chủ dược quan trọng nhất vẫn chưa có tin tức, nhưng chỉ riêng những linh dược được đưa tới cũng đã có giá trị không mọn.
Mấy vị linh dược trân quý nhất không tới, nhưng Bạch Nhạc tu luyện lại vẫn không ngừng.
Được Bạch Nhạc trao ý, Mộ Dung Tử Yên thêm lớn lượng dùng của một ít dược liệu bình thường, những dược liệu này không tính quá trân quý, Mộ Dung Thiên Kiếm tự nhiên không chút khốn khó lập tức đưa tới.
Có được số này, tái phối hợp với một ít linh dược, tiêu hao thêm ít linh thạch, rất nhanh Bạch Nhạc liền lần nữa tu luyện.
Mỗi ngày một lần tắm thuốc, dùng toàn là nước sôi trào, có thể nói, mỗi ngày đều lấy phương thức tàn khốc nhất để tôi luyện thân thể, tùy theo không ngừng hấp thu lực lượng linh dược, mấy ngày sau, nước thuốc Bạch Nhạc ngâm tẩm đột nhiên chuyển màu đỏ thẫm!
Ngày đó, Bạch Nhạc đau đến sức cùng lực kiệt, thậm chí không thể không gọi tới Tô Nhan, nhờ Tô Nhan trợ giúp mới gian nan bò được ra ngoài thùng nước tắm.
Da thịt trên dưới toàn thân Bạch Nhạc chuyển màu tái nhợt như người bệnh, nhìn không ra nửa điểm huyết sắc.
– Công tử, ngươi đây là làm sao?
Đỡ Bạch Nhạc lên giường, thay đồ áo sạch sẽ, Tô Nhan vẫn chưa hết sợ hãi, nhịn không được nhẹ giọng hỏi.
Hiện tại trong phòng tràn đầy mùi máu tươi gắt mũi, nước trong thùng nước tắm sớm đã chuyển màu đỏ thẫm, hệt như máu bị pha loãng vậy.
Khác với vẻ lo lắng của Tô Nhan, trên mặt Bạch Nhạc hiện đầy hớn hở:
– Yên tâm, là chuyện tốt! Tiểu Nhan, ngươi phân phó Tử Yên, nói những dược liệu bình thường kia không cần phải nhiều như trước, bảo nàng thúc giục Mộ Dung Thiên Kiếm, sớm đưa mấy vị chủ dược kia tới cho ta.
– Công tử, ngươi đây là?
Nhìn bộ dạng vui vẻ của Bạch Nhạc, Tô Nhan rốt cục thở phào một hơi, song vẫn khó miễn ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi.
Tâm tình hiển nhiên đang rất tốt, Bạch Nhạc cũng không có ý giấu diếm, nhẹ giọng giải thích nói:
– Đây là quá trình luyện thể, xưng là… hoán huyết!
Tu luyện Thông Thiên Ma Thể chia làm năm giai đoạn, bao gồm phạt mao, tẩy cân, hoán huyết, thối cốt, luyện hồn!
Trước đó Bạch Nhạc vẫn đang trong giai đoạn tẩy cân, mấy ngày nay tùy theo không ngừng tắm thuốc, không ngừng hấp thu dược lực, trong tình huống thiếu mấy vị chủ dược, bất ngờ bước đến cảnh giới hoán huyết!
Theo lý mà nói, đây cơ hồ là chuyện không khả năng, nhưng trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, chuyện này ắt có liên quan đến việc hắn mượn linh khí tôi thể ở Tu Pháp Điện!
Đạo ma song tu, để uẩn hắn tích góp được vô cùng thâm hậu, chỉ cần được đến trợ giúp hướng dẫn, liền có thể trực tiếp đột phá.
Đương nhiên, bởi vì thiếu khuyết dược hiệu chủ dược, thân thể tổn hao rất lớn, khôi phục cũng rất hậm, theo như bản thân Bạch Nhạc tính toán, sợ rằng tối thiểu phải mất khoảng mười ngày mới có thể lần nữa tiến hành hoán huyết luyện thể.
Quá trình này rất thống khổ, tiến cảnh lại chậm, nhưng Bạch Nhạc ẩn ẩn có cảm giác hiểu ra, thối thể như vậy mới sẽ càng hoàn mỹ.
Chỉ cần mình tiếp tục kiên trì, đợi đến khi thu thập được những chủ dược kia, liền gần như chắc chắn không gặp trở lại, một hơi trực tiếp hoàn thành cảnh giới hoán huyết.
Tu vi ngày càng cao thâm, Bạch Nhạc càng hiểu được sự cường đại của Tinh Cung Cảnh.
Muốn vượt cấp khiêu chiến cường giả Tinh Cung Cảnh, thậm chí đánh chết đối phương, ở mỗi phương diện nhất định đều phải đạt tới trạng thái hoàn mỹ.
Thông Thiên Ma Thể cường hãn hiển nhiên chính là một trong phương thức hữu hiệu nhất để đối kháng cường giả Tinh Cung Cảnh.
Tốc độ tu luyện Thông Thiên Ma Công vốn đã tương đối nhanh, giờ lại có nhiều linh thạch như vậy để chống đỡ, Bạch Nhạc tự tin, không bao lâu hắn liền có thể bước vào Linh Phủ hậu kỳ.
Chương 442: Không phải do hắn (2)
Chỉ cần tiếp tục hoàn thành tôi luyện hoán huyết, như vậy tuy không sử dụng Côn Ngô Kiếm, cũng không bạo lộ công pháp huyền môn, Bạch Nhạc vẫn tự tin đủ sức đánh một trận với cường giả Tinh Cung Cảnh.
Mấy ngày này bị đám cường giả Tinh Cung kia bức cho không dám lộ mặt, món nợ này, sau cùng tất phải tính sổ.
Hơn nữa ngày đó… Sẽ không quá xa!
– Vẫn chưa có tin tức Bạch Nhạc?
Trong Huyết Ảnh Ma Tông, Mạc Vô Tình đã không giấu được nôn nóng.
Trọn vẹn hai tháng, Yến Bắc Thần một mực khống chế Bạch phủ, khăng khăng mãi vẫn không thấy Bạch Nhạc có nửa điểm phản ứng, tựa hồ đứa này đã vứt bỏ Bạch gia, đừng nói ra tay cứu người, căn bản đến cả nửa điểm tin tức đều không thấy, cứ như thể bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Hai tháng qua, chỉ riêng giúp Yến Bắc Thần thu thập linh dược tôi luyện đã tiêu tốn mấy ngàn linh thạch, nhưng mà, Yến Bắc Thần vẫn đang không ngừng thúc giục, muốn hắn cung cấp đống chủ dược trân quý kia, cảnh này khiến Mạc Vô Tình không khỏi càng thêm sốt ruột.
Những chủ dược kia, thực ra hắn đã sớm tới tay, chỉ là giá trị thực sự quá cao, vô duyên vô cớ, hắn căn bản không nỡ đưa đi.
Theo như dự tưởng trong lòng Mạc Vô Tình, trừ phi Yến Bắc Thần lấy được Huyết Ảnh Ngoa trong tay Bạch Nhạc để làm trao đổi, bằng không, những chủ dược trân quý này, hắn tuyệt đối sẽ không cầm ra.
Chuyện đến nước này, Mạc Vô Tình đã mất đi nhẫn nại.
– Mạc sư huynh, liệu có khả năng Bạch Nhạc đã trốn ra Thanh Châu Phủ?
– Không thể nào!
Lắc đầu, Mạc Vô Tình lạnh lùng nói:
– Bạch Nhạc nhất định còn ở Thanh châu… Hắn trốn không thoát!
Trong mắt lộ rõ vẻ nôn nóng, Mạc Vô Tình đi tới đi lui trong phòng, lát sau mới trầm giọng nói:
– Không thể chờ, nhất định phải lập tức bức hắn đi ra! Ngươi đi nói cho Yến Bắc Thần, bảo hắn thả ra tin tức, nói muốn ra tay với Bạch Thanh Nhã… Ta không tin, Bạch Nhạc còn có thể tiếp tục nhịn được!
– Trước đó Yến Bắc Thần từng nói qua, trước khi Bạch Nhạc lộ diện, không được thương tổn bất cứ người Bạch gia nào, nghe nói, đương sơ hắn còn từng đánh cược với Chu Mộng Dương, chỉ sợ hắn không chịu ra tay?
– Không phải do hắn!
Trong mắt chớp qua sát khí lạnh như băng, Mạc Vô Tình gằn giọng nói:
– Sai Mộ Dung Thiên Kiếm nói cho hắn biết, ta đã thu thập xong toàn bộ linh dược, bảo hắn cầm Huyết Ảnh Ngoa ra để đổi!
Thoáng ngừng một lát, Mạc Vô Tình nói tiếp:
– Còn có, nói cho Yến Bắc Thần… Nếu hắn không chịu động thủ, vậy chính là đối địch với ta! Tiện nghi của Huyết Ảnh Ma Tông ta không dễ chiếm vậy đâu!
– Vâng!
Nghe vậy lời này, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cạnh đó không khỏi rùng mình, vội trầm giọng ứng tiếng.
Đám người đi theo bên cạnh này đã quá quen thuộc với tính cách Mạc Vô Tình, ngày thường có lẽ rất dễ nói chuyện, nhưng một khi nổi giận, liền cực kỳ lãnh khốc vô tình! Dù là người quen cũng sẽ không chút mềm tay.
Mấy ngày nay, chỗ tốt Yến Bắc Thần được đến từ trên thân Mạc Vô Tình đã quá nhiều, nếu còn không cách nào thỏa mãn yêu cầu của hắn, liền tất phải hứng chịu trả thù điên cuồng từ Mạc Vô Tình.
Thậm chí liên đới theo tất cả những người từng tiếp xúc qua với Yến Bắc Thần đều sẽ bị liên lụy.
Chuyện này, không có dư địa để thương lượng.
…
– Yến huynh, không phải ta nói ngươi, ngươi thực sự quá nhân từ với Bạch gia rồi, cứ tiếp tục thế này, Bạch Nhạc việc gì phải gấp gáp!
Mượn lấy cơ hội đưa linh dược, Mộ Dung Thiên Kiếm đích thân tới Thính Hương Thủy Tạ gặp mặt Bạch Nhạc, sau vài câu hàn huyên, liền nghiễm nhiên bày ra bộ dạng chân thành, mở miệng khuyên nhủ nói.
– Hả?
Khẽ nhíu mày, tiện tay tiếp lấy ly trà Tô Nhan dâng tới, vân vê nắp ly, nhẹ nhàng thổi thổi, thong thả hỏi:
– Thế theo ý ngươi thì sao?
– Giết!
Trong mắt chớp qua hàn ý, Mộ Dung Thiên Kiếm không đáng nói:
– Không dùng thủ đoạn thiết huyết, làm sao giết phục những người này? Chỉ có khiến cho bọn hắn sợ hãi, bọn hắn mới sẽ ngoan ngoãn phục tùng!
– Còn gì nữa không?
Nhìn vào Mộ Dung Thiên Kiếm, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói.
– Bạch Thanh Nhã!
Mộ Dung Thiên Kiếm gằn giọng nói:
– Mấy ngày qua ta đã sai người tử tế thăm dò qua chuyện về Bạch Nhạc sau khi hắn trở về Bạch gia.
Trong toàn bộ Bạch gia, người hắn coi trọng nhất, quan tâm nhất chính là Bạch Thanh Nhã! Chỉ cần nắm được nữ nhân này, chính là bắt được mệnh môn của Bạch Nhạc, không sợ hắn không lộ diện.
– Làm sao ngươi biết?
Tay bưng ly trà thoáng ngưng trệ, trong lòng Bạch Nhạc đã dâng lên sát khí, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ thản nhiên như không, thuận miệng hỏi.
– Ta tử tế tra qua, tuy Bạch Thanh Nhã tựa hồ chỉ xuất thân bàng chi Bạch gia, nhưng từ nhỏ được phụ mẫu Bạch Nhạc thu dưỡng, như chị em ruột, hơn nữa, có người nói, trước đây phụ mẫu Bạch Nhạc muốn hứa gả Bạch Thanh Nhã cho Bạch Nhạc, quan hệ vô cùng thân mật.
Nói đến đây, Mộ Dung Thiên Kiếm không khỏi có chút hưng phấn:
– Phụ mẫu Bạch Nhạc sớm đã chết, đối với hắn mà nói, hiện tại Bạch Thanh Nhã có thể nói là thân nhân duy nhất của hắn!
Chương 443: Tự tìm đường chết
– Hơn nữa, từ hành vi của Bạch Nhạc sau khi trở lại Thanh Châu thì thấy, người này cực trọng tình nghĩa, thậm chí có thể nói là hơi có chút thiện tâm tràn lan, một khi nghe tin Bạch Thanh Nhã gặp nguy hiểm, dù biết rõ cửu tử nhất sinh, cũng tất sẽ không lùi bước!
Nhìn Mộ Dung Thiên Kiếm một cái thật sâu, Bạch Nhạc trầm mặc, mãi lúc sau mới mở miệng nói:
– Mộ Dung huynh thật bản lĩnh!
– Không dám, không dám!
Ngoài miệng tuy khiêm tốn, nhưng vẻ đắc ý nơi khóe miệng Mộ Dung Thiên Kiếm thì dù là ai cũng đều nhìn ra được.
Đầu bên kia, Tô Nhan ngẩng đầu liếc nhìn Mộ Dung Thiên Kiếm, trong mắt tràn đầy thương hại.
Bằng tâm mà luận, không nhắc đến nhân phẩm, năng lực tên Mộ Dung Thiên Kiếm này đúng là rất mạnh, tuy tư chất bình thường, nhưng xử lý sự tình lại chính là kỳ tài trời sinh, nếu không như thế, không khả năng rõ ràng với hành vi khiến người chán ghét như thế, lại vẫn có thể được đến Mạc Vô Tình tín nhiệm, thậm chí được tuyệt đại đa số đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông chống đỡ.
Mộ Dung Thiên Kiếm đúng thật đã nhìn ra tử huyết của Bạch Nhạc, lấy cảm tình giữa Bạch Nhạc và Bạch Thanh Nhã, chỉ cần khống chế Bạch Thanh Nhã, quả thực có thể bức Bạch Nhạc vào tròng, điểm này không cần phải nghi ngờ.
Đáng tiếc… Mộ Dung Thiên Kiếm nghìn tính vạn tính, lại căn bản không tính ra được hắn đang nói chuyện với người nào.
Xúi giục Bạch Nhạc đi đối phó Bạch Thanh Nhã, đây khác gì tự tìm đường chết, khăng khăng gia hỏa đáng thương này cái gì đều không biết, còn GjQuafỵ bộ tiểu nhân đắc chí, thật khiến người thương hại.
Nhưng mà, Mộ Dung Thiên Kiếm không biết những tâm tư này của Tô Nhan, vẫn càng lúc càng đi xa trên con đường tìm chết.
– Yến huynh, ta biết ngươi không đáng với loại chuyện dơ bẩn như thế, chỉ cần một câu nói của ngươi, ta tới giúp ngươi xử lý Bạch gia, cam đoan làm ổn thỏa, tuyệt đối bức được Bạch Nhạc đi ra, thế nào?
Nhìn thần tình trên mặt Yến Bắc Thần, Mộ Dung Thiên Kiếm lần nữa dò xét nói.
– Những lời này là Mạc Vô Tình bảo ngươi tới nói với ta?
Nhìn chằm chằm Mộ Dung Thiên Kiếm, Bạch Nhạc lạnh lùng hỏi.
Tiếp xúc một thời gian, hắn biết rõ Mộ Dung Thiên Kiếm là dạng người thế nào, trong tình thế đã được mình cảnh cáo từ trước, Mộ Dung Thiên Kiếm không lớn gan đến độ dám vô duyên vô cớ tới nói những lời này với mình.
Trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng, chẳng qua, Mộ Dung Thiên Kiếm thật không dám có ý giấu giếm, nhẹ giọng đáp:
– Vâng! Mạc sư huynh nói, mấy vị chủ dược ngươi muốn hắn đều đã tìm đủ, chỉ là, tông môn tự có quy củ của tông môn, ngài phải lập được đại công trước thì mới tiện cầm đi.
Tức thì, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một luồng tinh mang, nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Thiên Kiếm, trầm giọng hỏi:
– Lời ấy là thật?
– Đương nhiên là thật!
Mộ Dung Thiên Kiếm vỗ ngực bảo đảm:
– Chỉ cần ngươi làm theo lời ta nói, trong vòng ba ngày, ta tất bức ra Bạch Nhạc, khi ấy, chỉ cần giết chết Bạch Nhạc, được đến Huyết Ảnh Ngoa, liền nhất định có thể đổi lấy những linh dược kia, để Yến huynh ngươi một hơi đột phá.
– Tốt!
Trong lòng thoáng kinh hỉ, Bạch Nhạc lập tức bật cười ha hả:
– Không ngờ Mạc huynh lại thu thập đủ linh dược nhanh như vậy, đúng là quá tốt!
Thấy Bạch Nhạc cười lớn, Mộ Dung Thiên Kiếm cũng phụ họa theo:
– Thế … chuyện Bạch gia…
Tâm tư điện chuyển, trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, tới nước này, trừ phi hắn lập tức trở mặt với Huyết Ảnh Ma Tông, bằng không không cách nào câu kéo tiếp được nữa.
Thoáng trầm tư một lúc, khóe môi Bạch Nhạc chợt nhếch lên cười, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Người Bạch gia khác ta không quản, nhưng không dối gạt Mộ Dung huynh, Bạch Thanh Nhã này… Ta nhìn trúng nàng! Ngươi nói nàng còn là tỷ tỷ Bạch Nhạc, vậy thì quá tốt, ta liền tới nếm thử tư vị của tỷ tỷ Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu xem như thế nào.
Nói đến đây, trên mặt Bạch Nhạc lập tức hiện ra vẻ ái muội.
Tức thì, Mộ Dung Thiên Kiếm bừng tỉnh đại ngộ!
Suy bụng ta ra bụng người, hắn tự nhiên dễ dàng tin tưởng lời này của Bạch Nhạc, trong lòng theo đó thở phào một hơi.
Bản thân Bạch Thanh Nhã kia vốn mỹ nhân, trong lòng hắn tự nhiên cũng rõ ràng, trên thực tế, vốn hắn chủ động thỉnh cầu đi làm chuyện này, chưa hẳn không mang theo vài phần tâm tư nhân cơ hội tiết ngoạn, nhưng vừa nghe nói thế, lập tức liền kịp hồi thần.
– Trách ta, là ta suy nghĩ không chu đáo!
Tự tát nhẹ lên miệng một cái, Mộ Dung Thiên Kiếm thoáng trầm tư, sau đó mở miệng nói:
– Thế này đi, chúng ta phóng ra tin tức, nói ngươi muốn nạp Bạch Thanh Nhã làm thiếp, thời gian định ở ba ngày sau… Như thế, không sợ Bạch Nhạc kia không hiện thân!
Lông mày đột nhiên nhướng lên, sát khí trong lòng Bạch Nhạc càng thịnh, nhưng sau cùng lại không cự tuyệt mà khẽ gật đầu nói:
– Như thế cũng được, ngươi đi an bài, đến khi ấy, nếu Bạch Nhạc dám tới, ta liền giết hắn trước, nếu không dám tới, vậy liền nếm thử tư vị mỹ nhân kia.
– Chính là như thế!
Vỗ tay cười lớn, Mộ Dung Thiên Kiếm rung đùi đắc ý nói:
– Hơn nữa, dù Bạch Nhạc dám đến, đợi giết hắn xong, ngươi vẫn có thể thu lấy mỹ nhân này, sách sách, ngay trước mặt nàng, giết đi đệ đệ nàng, sau đó cưỡng bức nàng, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy hưng phấn rồi!
Chương 444: Tự tìm đường chết (2)
Khẽ nhắm mắt lại, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Được rồi, ngươi đi xuống đi, đợi chuyện này làm xong, tự nhiên không thiếu chỗ tốt cho ngươi.
Không phải Bạch Nhạc muốn nhắm mắt lại, mà là sợ nếu còn không nhắm mắt, hắn khó mà khống chế sát ý trong lòng!
– Được, ngài yên tâm đi!
Được đến hồi đáp thỏa đáng từ Bạch Nhạc, Mộ Dung Thiên Kiếm liền lui ra ngoài.
Răng rắc!
Gần như ngay nháy mắt Mộ Dung Thiên Kiếm vừa rời đi, chiếc bàn trước mặt Bạch Nhạc đột nhiên bị hắn vung chưởng nện thành phấn vụn.
Mở mắt ra, sát cơ ngập trời, muốn che cũng không che được.
– Công tử!
Thấy biểu hiện đó của Bạch Nhạc, Tô Nhan nhẹ giọng nói:
– Có cần ta đi thịt súc sinh kia ngay hôm nay?
– Không cần!
Trong mắt chớp qua một tia hờ hững, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Vẫn chưa tới lúc giết hắn, thời gian qua lâu vậy rồi, chuẩn bị cũng đã gần đủ… Nếu Mạc Vô Tình hắn đã muốn chơi, vậy ta bồi hắn chơi một phen!
– Mạng tên Mộ Dung Thiên Kiếm này, ta sẽ tự thân đi lấy!
Trong mắt lộ ra hàn ý, Bạch Nhạc trầm giọng nói.
Dù là Tô Nhan, khắc này trong lòng đều không khỏi phát lạnh, ngấm ngầm mặc niệm cho Mộ Dung Thiên Kiếm.
Tựa hồ nhớ ra điều gì, Tô Nhan có chút lo lắng nói:
– Chỉ là, nếu để Mộ Dung Thiên Kiếm đi chuẩn bị, sợ rằng rất nhanh Thanh Nhã tỷ sẽ được đến tin tức… Ta sợ nàng nghĩ không ra.
– Từ giờ trở đi, ngươi thời thời khắc khắc đứng ở bên cạnh Thanh Nhã tỷ, giúp ta trông chừng nàng…
Suy nghĩ một lát, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Tìm cái cớ, tốt nhất cắt đứt liên hệ giữa nàng với bên ngoài… Đợi khoảng ba ngày, ta liền sẽ tự tay giải quyết chuyện này.
– Vâng!
Tô Nhan gật đầu đáp ứng, không quên dặn dò nói:
– Súc sinh Mộ Dung Thiên Kiếm kia không tính là gì, nhưng Mạc Vô Tình lại khó mà đối phó, hơn nữa… Một khi động thủ, rất có thể sẽ còn chọc ra cao thủ Tinh Cung Cảnh nấp ở trong tối, công tử ắt phải hành sự cẩn thận.
– Yên tâm, ta tự có chừng mực!
Gật đầu, Bạch Nhạc bình tĩnh nói.
Yên ắng hai tháng, cũng nên đến lúc náo một trận, bằng không Thanh Châu này chẳng phải quá bình tĩnh.
……
Năng lực chấp hành của Mộ Dung Thiên Kiếm cực mạnh, ngay sau khi đi ra từ Bạch phủ, chỉ không đến nửa ngày ngắn ngủi, chuyện Yến Bắc Thần cường hành muốn nạp Bạch Thanh Nhã làm thiếp đã truyền khắp toàn bộ Thanh Châu Thành.
Trừ số ít người phổ thông không biết tình hình ra, chúng tu hành giả tự nhiên đều biết ám muội cất chứa trong đó.
Nháy mắt, trọn cả Thanh Châu Thành bất giác cuộn lên sóng ngầm, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch phủ, chờ xem Bạch Nhạc liệu có hiện thân.
Cùng lúc, tin tức cũng truyền đến phủ chủ Thanh Châu Phủ.
Nghe vậy, Ngô Tuyết Tùng lại không khỏi cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói:
– Lâu vậy không ra tay, xem ra Huyết Ảnh Ma Tông đã không để ta vào trong mắt, truyền lệnh đi xuống, ba ngày sau, không quản Bạch Nhạc có hiện thân hay không… Thanh Vân Kỵ đều phải san bằng Mộ Dung thế gia cho ta!
Cảm giác được sát khí trong lời Ngô Tuyết Tùng, trung niên kia hơi lạnh, vội khom lưng ứng nói.
– Phủ chủ, giả như Bạch Nhạc thật hiện thân, chúng ta có cần nhúng tay nữa không?
Liếc nhìn trung niên một cái, Ngô Tuyết Tùng hờ hững nói:
– Tại sao phải nhúng tay? Bạch Nhạc sống hay chết, liên quan gì đến ta?
– …
– Ta ra tay với Huyết Ảnh Ma Tông là vì bọn hắn không để ta vào trong mắt, chứ không liên quan gì đến Bạch Nhạc cả! Nếu Bạch Nhạc có thể còn sống, ta đưa tặng hắn một trường cơ duyên, còn nếu chết ở trong tay đối phương, vậy thì là hắn bản lĩnh không bằng người, chết cũng là đáng đời!
Trong mắt lộ ra vẻ thản nhiên, Ngô Tuyết Tùng lạnh lùng nói.
Nghe thế, trung niên kia triệt để hiểu được.
Ngô Tuyết Tùng không phải thật quá xem trọng Bạch Nhạc, càng sẽ không vì Bạch Nhạc mà đi đối phó đám cao thủ kia, ở trong mắt hắn, Bạch Nhạc chẳng qua là một quân cờ tương đối hữu dụng, chỉ khi thông qua khảo nghiệm lần này mới thực sự có tư cách được hắn để vào trong mắt! Còn không, hết thảy tự nhiên không cần nhắc đến nữa.
Thế giới này, kẻ yếu, vốn không có tư cách để nói điều kiện.
…
– Tiểu Nhan, bọn hắn đang làm gì?
Mấy ngày nay, Bạch Thanh Nhã vốn ở trong trạng thái nửa giam lỏng, có bài học trưởng lão Hàn Sơn Chu Mộng Dương lần trước, nàng càng là tránh xa Thính Hương Thủy Tạ, giờ có Tô Nhan bồi cùng, nhất thời không phát hiện ra được dị thường.
Nhưng hôm nay lại rõ ràng có chút khác biệt, cách qua cửa sổ, Bạch Thanh Nhã thấy được trọn cả Bạch phủ giăng đèn kết hoa, phảng phất như có chuyện vui nào đó, quả thực không khác gì đón Tết.
– Ai biết được, có lẽ là tên Mộ Dung Thiên Kiếm kia lại muốn giở trò.
Thanh Nhã tỷ, chúng ta đừng để ý hắn làm gì.
Tô Nhan thản nhiên như không nói.
– Không đúng, ta cứ cảm thấy trong lòng có chút bất an, tiểu Nhan, ta đi ra xem xem.
Thả xuống kim chỉ trong tay, Bạch Thanh Nhã lập tức cất bước đi ra.
– Thanh Nhã tỷ!
Thấy Bạch Thanh Nhã muốn đi ra, Tô Nhan vội đứng dậy cản lại:
– Bây giờ địa vị chúng ta trong phủ đang rất lúng túng, không quản bọn hắn muốn làm cái gì, tốt nhất đừng nên can dự thì hơn, bằng không, rất có thể sẽ bị liên lụy.
Chương 445: Lấy cái chết ra kháng cự
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Thanh Nhã nhìn chằm chằm vào mắt Tô Nhan, thần tình dần chuyển lạnh:
– Tô Nhan, ngươi đến cùng có chuyện gì gạt ta? Tuy ta chỉ là người thường, nhưng không phải đứa ngu!
– …
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Bạch Thanh Nhã, trong lòng Tô Nhan không khỏi cười khổ.
Bạch Nhạc chỉ nói muốn nàng chiếu cố Bạch Thanh Nhã, nhưng Mộ Dung Thiên Kiếm lại cố ý rêu rao, chuyện lớn như vậy, trừ phi thật giam lại Bạch Thanh Nhã, bằng không làm sao có thể triệt để che mắt nàng.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi đừng hỏi được không, qua mấy ngày, hết thảy tự nhiên sẽ rõ ràng.
Lắc đầu, Tô Nhan nhẹ giọng hồi đáp.
Chuyện này, trừ phi nói cho Bạch Thanh Nhã biết Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc, bằng không, căn bản không cách nào giải thích, càng không khả năng giải thích rõ.
– Tránh ra!
Mặt trầm như nước, Bạch Thanh Nhã lạnh giọng nói.
Tới nước này, Tô Nhan lại ngay cả một lời giải thích đều không có, nàng làm sao có thể không bận tâm!
Theo như nàng thấy, Tô Nhan sẽ không giải thích cho nàng, như vậy, nàng chỉ còn nước ra ngoài nhìn cho rõ ràng.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi tin tưởng ta không?
Vẫn chắn trước mặt Bạch Thanh Nhã, Tô Nhan trầm giọng hỏi.
Nhìn vào Tô Nhan, Bạch Thanh Nhã trầm ngâm một lúc, sau đó mới chậm rãi nói:
– Trừ tiểu Nhạc, trên đời này, không ai có thể khiến ta tin tưởng mà không cần lý do! Tô cô nương, ta biết ngươi và tiểu Nhạc có quan hệ không cạn, nhưng đấy vẫn chưa thể trở thành lý do khiến ta vô điều kiện tin tưởng ngươi.
Bạch Thanh Nhã chỉ là người phổ thông không chút tu vi, có lẽ nàng cũng không quá thông minh, nhưng tuyệt đối không ngốc!
Nàng không cần phải suy xét những chuyện quá phức tạp, chỉ cần làm ra lựa chọn theo sơ tâm là được.
Chính như lời vừa rồi, trên đời này, có thể khiến nàng tín nhiệm vô điều kiện, dù chết cũng không hối hận, vậy thì chỉ có mỗi mình Bạch Nhạc!
Những người Bạch gia khác không được, Tô Nhan tự nhiên cũng không được.
– Xin lỗi, Thanh Nhã tỷ, ta sẽ không để ngươi đi ra.
Thở dài một tiếng, Tô Nhan nhẹ giọng nói:
– Chỉ một ngày nữa thôi, đến lúc đó, vô luận ngươi muốn đi đâu, dù là rời khỏi Bạch phủ cũng đều được! Nhưng giờ… Không được!”
Nghe lời này của Tô Nhan, Bạch Thanh Nhã trầm mặc khoảnh khắc, lát sau mới xoay người về lại bên giường.
Thấy phản ứng đó của Bạch Thanh Nhã, Tô Nhan mới không khỏi thở phào một hơi, nhưng mà, ngay khi nàng còn chưa kịp hoãn thần, lại đã thấy Bạch Thanh Nhã về lại bên giường, vươn tay nắm lấy cây kéo, chỉ thẳng hướng yết hầu chính mình.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi đây là muốn làm gì?
Trong lòng cả kinh, Tô Nhan nhịn không được kinh hô thành tiếng.
– Nếu ngươi đã không chịu nói, vậy ta cũng không hỏi! Nhưng bọn họ khống chế Bạch gia, giam lỏng ta, không phải là muốn uy hiếp tiểu Nhạc ư?
Nhìn vào Tô Nhan, Bạch Thanh Nhã bình tĩnh nói:
– Chỉ cần ta chết, hết thảy âm mưu của bọn hắn tất sẽ thất bại.
Khắc này Bạch Thanh Nhã có vẻ cực kỳ bình tĩnh, nhưng chính bởi sự bình tĩnh đó mới càng kinh người.
Tô Nhan không chút nghi ngờ, lúc này Bạch Thanh Nhã thật có tâm tư tìm chết.
Trên đời này không ai là không sợ chết, Bạch Thanh Nhã tự nhiên cũng không ngoại lệ, bằng không, mấy ngày qua, nàng đã không cố gắng nén giận khi thấy người Mộ Dung gia khống chế Bạch gia.
Nhưng giờ này khắc này, nàng ý thức được, đối phương muốn dùng mình để uy hiếp Bạch Nhạc, hơn nữa, sợ rằng đã đến lúc nguy cấp, nàng liền không chút do dự chọn lấy cái chết để kháng cự!
Đúng vậy, nàng chỉ là một người bình thường, không có tí xíu linh lực nào, đừng nói cao thủ ma đạo như Yến Bắc Thần, dù là đám hộ vệ phổ thông kia cũng đủ khiến nàng bó tay hết cách!
Nhưng nàng còn có quyền lựa chọn tử vong!
– Thanh Nhã tỷ, không phải như ngươi nghĩ đâu, ta cam đoan với ngươi, Bạch Nhạc không gặp nguy hiểm, được không?
Nhìn chiếc kéo trên tay Bạch Thanh Nhã, Tô Nhan đành chịu, lần nữa giải thích nói.
– Ta không tin được ngươi!
Bình tĩnh nhìn Tô Nhan, Bạch Thanh Nhã trầm giọng nói:
– Thật ra ngươi sớm đã nhận thức tên Yến Bắc Thần kia, đúng không? Mặc dù ta không thông minh, nhưng cũng không ngốc!
– …
Khắc này, Tô Nhan thật sự có cảm giác không biết phải biện minh thế nào.
Trừ lúc mới gặp mặt, nàng còn chưa biết thân phận Yến Bắc Thần ra, những lúc khác, nàng tự nhiên khó tránh khỏi lộ ra chút sơ hở, đây cũng là điều bất đắc dĩ! Chỉ là nàng không ngờ, Bạch Thanh Nhã một mực im hơi lặng tiếng, lại sớm đã nhìn ra dị thường.
Khó trách Bạch Thanh Nhã không chịu tin tưởng mình, thì ra căn nguyên ở chỗ này.
Nhưng mà… Nàng phải làm sao mới giải thích được đây?
– Tô cô nương, hoặc là ngươi nói hết thảy cho ta biết, hoặc là… Ta chết ngay bây giờ, thế là xong hết mọi chuyện!
Nhìn Tô Nhan, Bạch Thanh Nhã lạnh lùng nói.
Há hốc mồm, nhất thời Tô Nhan không biết nên làm gì cho phải.
Đương nhiên, trên thực tế, lấy thực lực nàng bây giờ, trong tình huống có chuẩn bị, dù Bạch Thanh Nhã muốn tự sát cũng không làm được.
Nhưng vấn đề không phải ở chỗ lần này nàng có thể ngăn cản Bạch Thanh Nhã hay không, mà là ở thái độ của Bạch Thanh Nhã.
Nàng có thể ngăn tự sát một lần, nhưng có thể một mực ngăn cản được không? Hay là, nàng trực tiếp trói Bạch Thanh Nhã lại, không cho nàng cơ hội tự sát?
Chương 446: Lấy cái chết ra kháng cự (2)
Nếu nàng dám cả gan làm vậy, không chút nghi ngờ, một khi Bạch Nhạc nhận được tin, hành động đầu tiên tất sẽ là vung tát vỗ chết nàng.
Ở trong lòng Bạch Nhạc, địa vị của Bạch Thanh Nhã cao hơn nàng quá nhiều, căn bản không cách nào cầm ra so sánh.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi buông kéo xuống, ta nói với ngươi là được chứ gì.
Rơi vào đường cùng, Tô Nhan đành phải làm ra thỏa hiệp.
– Ta không tin ngươi!
Vẫn là câu nói lạnh băng băng đó, Bạch Thanh Nhã không nhúc nhích chút nào.
– …
Nháy mắt, tay chợt dùng sức, trên cổ ngọc trơn bóng của Bạch Thanh Nhã đã hiện ra một đạo vết máu.
– Đừng!
Nháy mắt khi phát giác được dụng ý của Bạch Thanh Nhã, Tô Nhan không khỏi căng thẳng, thân hình hơi lắc, trực tiếp xuất hiện bên người Bạch Thanh Nhã, vươn tay đoạt lấy chiếc kéo.
– Yến Bắc Thần hắn…
Tô Nhan mới vừa định nói gì đó, lại chợt nghe được tiếng đẩy cửa kẽo kẹt, nửa câu sau lập tức bị nàng nuốt lại.
– Bạch tiểu thư, sao thế?
Đẩy cửa ra, Mộ Dung Tử Yên thấy được vết máu trên cổ Bạch Thanh Nhã, không khỏi bị dọa nhảy dựng.
– Ngươi biết rồi?
Mộ Dung Tử Yên vốn nghe được động tĩnh trong phòng nên mới đi qua, giờ thấy phản ứng của Bạch Thanh Nhã, nhất thời liền hiểu sai, chỉ là, đối với Bạch Thanh Nhã nàng nhiều ít có chút thương hại, hệt như thấy được chính mình trước kia vậy.
Thở dài một tiếng, nàng nhịn không được khuyên nhủ nói:
– Bạch tiểu thư, chuyện thật ra không tệ hại như ngươi tưởng đâu.
Chúng ta thân là nữ nhân, sớm muộn cũng phải gả người, đúng không nào? Con người Yến công tử thật sự rất tốt, gả cho hắn, dù làm thiếp, chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Nháy mắt khi Mộ Dung Tử Yên cất tiếng, Tô Nhan liền biết đi đứt, chỉ như với tình hình thế này, nàng làm sao còn kịp ngăn cản đối phương.
Tức thì, cả người Bạch Thanh Nhã như bị sét đánh, run rẩy thốt lên:
– Ngươi nói cái gì?
– Yến công tử muốn nạp ngươi làm thiếp, ngày mai chính là hôn kỳ… Chẳng lẽ ngươi còn không biết?
Thấy phản ứng của Bạch Thanh Nhã, Mộ Dung Tử Yên không khỏi ngạc nhiên, bèn thuận miệng giải thích.
Phốc!
Nghe được lời này, lại liên tưởng lên đến quang cảnh Bạch phủ giăng đèn kết hoa, Bạch Thanh Nhã bỗng chợt phun ra hai búng máu tươi, hai mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất đi.
– Thanh Nhã tỷ!
Thấy Bạch Thanh Nhã thổ huyết, Tô Nhan cả kinh, vội vã ôm lấy Bạch Thanh Nhã.
– Bạch tiểu thư, nàng không sao chứ?
Cảnh này cũng dọa cho Mộ Dung Tử Yên hơi nhảy, luống cuống lại gần hỏi.
Ba!
Gần như đồng thời, Tô Nhan giơ tay quất một tát, trực tiếp đánh cho Mộ Dung Tử Yên lảo đảo, ngã xuống bên giường!
Khắc này, Mộ Dung Tử Yên lần đầu tiên thấy được sát khí lạnh như băng trong mắt Tô Nhan!
Thoáng chốc đó, trong lòng Mộ Dung Tử Yên không khỏi dâng lên cảm giác sợ hãi.
Trước kia Tô Nhan luôn một mực khách khí, thậm chí khiến nàng quên mất, bản thân Tô Nhan cũng là một vị cao thủ Linh Phủ Cảnh.
– Mộ Dung Tử Yên, ai cho ngươi nói lung tung? Ta nói cho ngươi biết, nếu Thanh Nhã tỷ có gì không may, ta róc thịt lột da ngươi!
Nhìn vào Mộ Dung Tử Yên, trong lòng Tô Nhan ngập tràn phẫn nộ, hơn nữa, trong phẫn nộ còn xen lẫn vài phần sợ hãi.
Nếu như Bạch Thanh Nhã thật có gì ngoài ý, đừng nói Mộ Dung Tử Yên, dù là nàng, sợ rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nàng không dám làm gì Bạch Thanh Nhã, nhưng với Mộ Dung Tử Yên, nàng há lại để vào trong mắt.
Cũng may, rất nhanh Tô Nhan liền phát hiện, Bạch Thanh Nhã chỉ là lửa giận công tâm, nhất thời ngất đi chứ không có gì đại ngại, lúc này mới thở phào một hơi.
Lúc này, nàng cũng mặc kệ phản ứng của Mộ Dung Tử Yên, ôm lấy Bạch Thanh Nhã chạy thẳng đến Thính Hương Thủy Tạ.
Chuyện tới nước này, nàng dù lớn gan đến mấy cũng không dám tự tiện làm chủ.
Chỉ là, cảnh này rơi vào trong mắt người Bạch phủ, rất nhanh liền truyền ra, nói Bạch Thanh Nhã không chịu gả cho Yến Bắc Thần, lấy cái chết để kháng cự.
Đám hạ nhân Bạch phủ này, ai nấy đều giận không thể át, chỉ là, dưới sự chế áp của Mộ Dung gia, chút tiếng nói bất mãn rất nhanh liền bị ép xuống.
Tin tức truyền đến trong tai Mộ Dung Thiên Kiếm, phản ứng của hắn gần gần chỉ là cười lạnh một tiếng mà thôi.
Một nữ nhân, dù tìm sống tìm chết thế nào, căn bản cũng không thay đổi được kết quả, thậm chí ngược lại, cảnh này càng có lợi đối với kế hoạch của hắn.
Thế là được Mộ Dung Thiên Kiếm trao ý, tin tức truyền đi càng nhanh.
…
Không biết qua bao lâu, Bạch Thanh Nhã mới dần từ từ tỉnh lại!
Nhưng vừa tỉnh lại, Bạch Thanh Nhã đột nhiên phát hiện mình đang tựa ở trong lòng Yến Bắc Thần, lập tức không khỏi cả kinh, nàng liều mạng giãy dụa, tức tốc đẩy ra đối phương, sắc mặt trắng bệch hét lên:
– Cút ngay, dù chết ta cũng không gả cho ngươi!
Thấy Bạch Thanh Nhã tỉnh lại, Bạch Nhạc thở phào một hơi, còn về cảm xúc Bạch Thanh Nhã có chút kích động, Bạch Nhạc lại không quá lo lắng, chỉ là hơi có chút đau lòng.
Ngồi dậy, Bạch Thanh Nhã ôm chăn tựa trong góc tường, lúc này mới phát hiện, Tô Nhan cũng đang quỳ gối trước giường.
– Ngươi đứng lên đi.
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Chương 447: Phối hợp trong vô tình
Thấy Bạch Thanh Nhã tỉnh lại, tình tự Bạch Nhạc rất nhanh cũng ổn định, từ tốn nói.
– Là ta làm việc không tốt, khiến Thanh Nhã tỷ bị thương, nguyện chịu công tử trách phạt.
Dù nghe được Bạch Nhạc phân phó, song Tô Nhan vẫn không dám đứng lên, nhẹ giọng đáp.
Mặc dù thần sắc Bạch Nhạc lúc này nhìn có vẻ rất ôn hoà, nhưng nàng há có thể quên, vừa nãy khi nàng ôm Bạch Thanh Nhã đi vào, thấy được vết máu nơi khóe miệng và trên cổ Bạch Thanh Nhã, trên người Bạch Nhạc lộ ra sát khí khủng bố cỡ nào.
Nháy mắt đó, Tô Nhan thực sự cảm thấy huyết dịch toàn thân như bị sát ý làm cho đóng băng.
Nàng không chút nghi ngờ, nếu Bạch Thanh Nhã có gì ngoài ý, Bạch Nhạc tuyệt đối sẽ không chút do dự vặn gãy cổ nàng.
– Được rồi, là ta trách oan ngươi? Ta xin lỗi.
Nghe ra được ủy khuất và u oán trong lời Tô Nhan, Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, đích thân đứng lên đỡ dậy Tô Nhan, bồi tội nói.
Bây giờ hồi thần lại, Bạch Nhạc tự nhiên biết được, vừa nãy mình phát hỏa hoàn toàn không chút đạo lý.
Muốn dấu diếm Bạch Thanh Nhã là chính hắn yêu cầu, nhưng căn bản chưa từng nghĩ qua, làm thế rốt cuộc khó đến đâu, bởi vậy mà trách tội Tô Nhan thực sự có chút không nói đạo lý.
Tô Nhan cũng không thật tức giận, giờ thấy Bạch Nhạc nguyện ý bồi tội, lập tức nguôi ngoai, thuận thế đứng lên nói:
– Công tử, Thanh Nhã tỷ đã không tín nhiệm ta, ta thực sự hết cách, giờ nên làm thế nào, chính ngươi tự cầm chủ ý thôi.
Đối thoại giữa Bạch Nhạc và Tô Nhan khiến Bạch Thanh Nhã nghe mà không khỏi mơ hồ!
Chính như nàng suy đoán, Tô Nhan quả nhiên nhận thức Yến Bắc Thần, hơn nữa quan hệ còn có vẻ cực kỳ thân mật, nhưng mà… thái độ đối phương với nàng, tựa hồ rất kỳ quái?
Thế này là thế nào?
Nghe được lời này của Tô Nhan, Bạch Nhạc thoáng do dự, lát sau mới khẽ thở dài một hơi, thuận thế ngồi xuống bên giường.
– Ngươi muốn làm gì?
Cảnh giác nhìn Yến Bắc Thần, Bạch Thanh Nhã căng thẳng nói.
Nhìn Bạch Thanh Nhã khẩn trương đến đổ cả mồ hôi, trong lòng Bạch Nhạc thoáng ê ẩm, làm gì còn tâm tư tiếp tục lừa gạt, tâm niệm khẽ động, huyễn thuật trên mặt chợt bỗng tiêu tán, chớp mắt liền lộ ra tướng mạo sẵn có:
– Thanh Nhã tỷ, đừng sợ, là ta, tiểu Nhạc!
– Tiểu Nhạc?
Tức thì, Bạch Thanh Nhã sửng sốt ngây dại, trong mắt lộ ra vẻ kinh hỉ khó mà tin tưởng, đột nhiên bắt lấy tay Bạch Nhạc:
– Tiểu Nhạc, ngươi thực sự là tiểu Nhạc?
– Xin lỗi, Thanh Nhã tỷ! Chuyện này rất phức tạp, nhất thời ta khó mà giải thích rõ ràng cho ngươi được, nhưng ta có nỗi khổ tâm riêng, tạm thời chưa thể lấy dung mạo này gặp người.
Cầm tay Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
Đưa tay sờ lên mặt Bạch Nhạc, trong lòng Bạch Thanh Nhã vẫn có chút không dám tin tưởng:
– Tiểu Nhạc, ngươi còn nhớ chuyện lúc bé từng đáp ứng ta?
Trong lòng hơi nhảy, Bạch Nhạc lại không trả lời ngay mà nhẹ giọng phân phó nói:
– Tiểu Nhan, ngươi lui ra trước, ta có chút chuyện muốn nói với Thanh Nhã tỷ.
– Vâng!
Tô Nhan không có gì nghi ngờ, chỉ tưởng có mấy lời Bạch Nhạc không muốn nói trước mặt nàng, thế là bèn lui ra ngoài.
– Còn nữa, phía Tử Yên, ngươi cũng đi an ủi một tiếng! Việc này, nói cho cùng không phải nàng sai.
Gật đầu, Bạch Nhạc nói tiếp.
Đợi Tô Nhan đi rồi, lúc này Bạch Nhạc mới quay sang Bạch Thanh Nhã, nhẹ giọng đáp:
– Ta không đáp ứng ngươi bất cứ chuyện gì!
Nghe nói thế, Bạch Thanh Nhã lập tức nhịn không được bật khóc ra tiếng, ôm chặt lấy Bạch Nhạc.
Thẳng đến lúc này, nàng mới dám thật sự xác định, người trước mặt chính là Bạch Nhạc.
… … … ..
Bạch Thanh Nhã tự sát không thành, nhưng hôn lễ chuẩn eUIzXJPUrOỔ lại không bởi thế mà dây dưa.
Vô luận Mộ Dung Thiên Kiếm hay Yến Bắc Thần, tựa hồ đều không mấy để ý tới chuyện này.
Tô Nhan đi ra từ Thính Hương Thủy Tạ, lại không nói qua nửa lời về Bạch Thanh Nhã, đối mặt với truy vấn của Mộ Dung Tử Yên cũng chỉ đáp một câu, nói hết thảy như thường.
Tuy người Bạch gia không cam tâm, lại đều không làm gì được.
Tình hình cụ thể, Tô Nhan đương nhiên sẽ không nói cho Mộ Dung Tử Yên, chỉ nói, từ giờ trở đi, Bạch Thanh Nhã sẽ ở lại nghỉ ngơi trong Thính Hương Thủy Tạ, cấm chỉ bất cứ người nào đến Thính Hương Thủy Tạ.
Nghe thế, Mộ Dung Tử Yên không khỏi có chút buồn bã.
Dù nàng rất muốn cầu tình cho Bạch Thanh Nhã, nhưng một tát vừa nãy của Tô Nhan khiến nàng rõ ràng ý thức được, nàng căn bản không có tư cách cầu tình giúp người khác, thậm chí dù là chính nàng, sống hay chết đều chẳng qua nằm ở ý niệm của đối phương mà thôi.
Nhưng mà, khiến Mộ Dung Tử Yên không hiểu chính là, tại sao Yến Bắc Thần rõ ràng ngay cả nàng đều không đụng, lại nhất định phải bức bách Bạch Thanh Nhã.
Bạch Thanh Nhã tuy xinh đẹp, nhưng Mộ Dung Tử Yên tự tin, bản thân tuyệt đối không kém thua đối phương.
Đáng tiếc, những nghi vấn này, nàng chỉ có thể để ở trong lòng, căn bản không dám hỏi ra.
… … … ..
– Vậy nên… Ngươi muốn giết cái tên Mộ Dung Thiên Kiếm kia?
Yên ắng nghe xong Bạch Nhạc nói rõ ràng hết thảy tình hình hiện tại, Bạch Thanh Nhã khẽ nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.
– Chỉ riêng Mộ Dung Thiên Kiếm căn bản không tính là gì, người ta muốn giết là Huyết Ảnh Ma Tông Mạc Vô Tình.
Chương 448: Đêm khuya kinh biến
Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Tối hôm nay ta sẽ động thủ, đến lúc đó, có thể sẽ cần ngươi và Tô Nhan phối hợp.
– Tiểu Nhạc, ngươi đáp ứng ta, một khi gặp nguy hiểm, nhất định phải bảo toàn chính ngươi trước! Bằng không, dù chết, ta cũng không mặt mũi nào đi gặp cha mẹ.
Nắm lấy tay Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã nghiêm túc nói.
– Yên tâm đi!
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Thanh Nhã tỷ, tin tưởng ta, bây giờ tiểu Nhạc rất lợi hại, cái bẫy này là do ta chính tay bố ra, sẽ không có nguy hiểm.
Ngước mắt nhìn lên, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra tự tin:
– Thanh Nhã tỷ, ta nói rồi, tuyệt sẽ không khiến ngươi chịu khổ, tin tưởng ta! Sau trận chiến này, trọn cả Thanh Châu, sẽ không còn ai dám động tới Bạch gia chúng ta!
Nhìn bộ dạng tự tin đó của Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã rốt cục bị đánh động:
– Nói đi, ngươi muốn tỷ tỷ phối hợp thế nào?
Khóe miệng nhếch lên ý cười, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Rất đơn giản, chỉ một chữ thôi… Khóc!
– Khóc?
Tức thì, Bạch Thanh Nhã không khỏi trợn mắt há mồm!
Khóc, thế mà cũng tính là phối hợp?
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc bình tĩnh nói:
– Vốn chỉ đơn giản vậy thôi! Thực ra, vừa rồi ngươi náo như thế, tính ra cũng đã rất phối hợp… Hơn nữa, đây còn là phối hợp trong vô tình, hiệu quả càng tốt hơn so với trong tưởng tượng!
…
Ùng ùng!
Canh ba, người trong Bạch phủ cơ bản đều đang ngủ, lại đột nhiên bị tiếng rền vang như sét đánh làm cho thức giấc.
Nhất thời, hạ nhân trong phủ và đám hộ vệ Mộ Dung gia được phái tới trông chừng Bạch gia đều nghe tiếng chạy tới.
Rất nhanh chúng nhân liền phát hiện, tiếng rền vang này đến từ Thính Hương Thủy Tạ, đợi lúc có người chạy tới bên hồ, toàn bộ Thính Hương Thủy Tạ gần như đã bị phá huỷ hơn phân nửa, trong hắc ám, cách qua hồ nước, rất khó thấy được rõ ràng, nhưng kiếm quang lóe lên trong bóng tối lại có vẻ cực kỳ chói mắt.
– Ha ha ha, Bạch Nhạc, Yến mỗ chờ ngươi đã lâu!
Trong bóng tối, giọng Yến Bắc Thần đột nhiên vang lên, ngữ khí tràn đầy bá đạo.
– Súc sinh, ngươi dám lừa ta?
Một tiếng bạo quát vang lên, kiếm quang tóe bắn ra khắp bốn phía, đâm thẳng tới trong Thính Hương Thủy Tạ.
Cùng lúc, trong phòng đồng thời tuôn ra một luồng ma khí khủng bố, hung hãn đón lấy kiếm quang kia.
Hiện tại người chạy tới đa phần là một ít hộ vệ Mộ Dung gia, thanh thế cỡ này sớm đã dọa sợ bọn hắn, nơi nào còn dám vượt qua hồ nước đi vào, nói câu không dễ nghe, một khi bị liên lụy, chỉ riêng dư ba từ chiến đấu kia thôi, sợ rằng cũng đủ lấy mạng bọn hắn.
Không đến trăm nhịp thở liền nghe được tiếng gầm giận dữ.
– Súc sinh, buông Thanh Nhã tỷ ra!
– Phi! Bạch Nhạc, muốn nàng sống thì cầm Linh Khư Quả và Huyết Ảnh Ngoa ra đổi!
Ngay sau đó lại là một hồi giao thủ kịch liệt, trọn cả Thính Hương Thủy Tạ có vẻ đã bị đánh nát, trong mơ hồ, ẩn ẩn nghe được tiếng khóc của Bạch Thanh Nhã.
– Yến Bắc Thần, Linh Khư Quả ta đã ăn rồi, buông Thanh Nhã tỷ ra, ta cho ngươi Huyết Ảnh Ngoa, bằng không, hôm nay dù liều mạng ở đây, ta cũng phải chém giết ngươi!
Một tiếng quát chói tai vang lên, kiếm quang trong tay Bạch Nhạc sáng rực thêm ba phần.
– Vọng tưởng! Không có Linh Khư Quả, ngươi chờ nhặt xác nàng đi!
– Yến Bắc Thần, đây là ngươi bức ta!
Nháy mắt, một mảnh kiếm quang huyễn lệ sáng bừng lên, chiếu rọi cả mặt hồ!
Mượn lấy mảnh kiếm quang này, chúng nhân mới thấy được rõ ràng, Bạch Nhạc một thân áo trắng, đạp trên mặt hồ, vung kiếm chém ra!
Sát na đó, mưa kiếm huyễn lệ trút xuống, như một mảnh lưu tinh trong đêm tối!
Kiếm Linh Vũ!
– Khục khục, Bạch Nhạc, ngươi thật không để ý nàng chết sống?
– Đồ vật ta đã cho ngươi, thả người! Bằng không, chúng ta cùng chết!
Trong bóng tối, tựa hồ có thể thấy được Bạch Nhạc ném qua một đôi giày màu máu, lạnh lùng nói.
Gần như đồng thời, phía chân trời, đột nhiên xẹt qua mấy đạo lưu quang bay thẳng về phía Bạch phủ.
– Bạch Nhạc, xem như ngươi lợi hại!
Hừ lạnh một tiếng, tiếp sau đó, chỉ thấy một đạo nhân ảnh chợt bay ra từ trong Thính Hương Thủy Tạ nay đã gần như trở thành phế tích, sau mấy hồi lên lên xuống xuống liền cứ thế tan biến trong bóng đêm!
Cùng lúc, kiếm quang thu lại, Bạch Nhạc cũng hóa thành một đạo tàn ảnh đào tẩu về nơi xa.
Trọn cả Thính Hương Thủy Tạ, chỉ còn nghe được mỗi tiếng khóc nức nở của Bạch Thanh Nhã.
Oanh!
Thoáng chốc, mấy bóng người đồng thời rơi xuống trên mặt hồ.
– Người đâu?
Chu Mộng Dương đạp bước tiến vào Thính Hương Thủy Tạ nay đã thành một mảnh đổ nát, liếc mắt liền thấy được Bạch Thanh Nhã co mình nép trong góc giường, trên mặt treo đầy lệ ngân.
Chỉ là lúc này Bạch Thanh Nhã làm gì còn nói được ra lời, chỉ khóc không ngưng, cả người theo đó khẽ run lên.
– Kiếm Linh Vũ! Quả nhiên là Bạch Nhạc!
Trên bờ, sớm có người từ trong miệng đám hạ nhân hỏi ra được tin tức, cười lạnh một tiếng, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, đuổi theo hướng đám hạ nhân vừa chỉ.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi thế nào rồi?
Trong lúc nói chuyện, Tô Nhan hoảng hốt bay vào Thính Hương Thủy Tạ, ôm lấy Bạch Thanh Nhã, thân thiết hỏi.
Liếc mắt thấy là Tô Nhan, lúc này Chu Mộng Dương mới mở miệng hỏi:
– Tô Nhan, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Chương 449: Đêm khuya kinh biến (2)
– Là Bạch Nhạc đi về!
Thấy Bạch Thanh Nhã vô sự, Tô Nhan mới thở phào một hơi, quay sang Chu Mộng Dương thi lễ, sau đó nhẹ giọng đáp.
Thoáng chốc, lại có mấy người rơi xuống, cùng lúc nhìn xem Tô Nhan, chờ đợi Tô Nhan giải thích.
– Yến Bắc Thần cường hành muốn nạp Thanh Nhã tỷ làm thiếp, Thanh Nhã tỷ liều chết không theo… Bị Yến Bắc Thần giam lỏng ở chỗ này, vừa nãy là Bạch Nhạc nhận được tin trở về, đánh một trận với Yến Bắc Thần, lại không ngờ, tên Yến Bắc Thần lấy Thanh Nhã tỷ làm uy hiếp, bức Bạch Nhạc giao ra Huyết Ảnh Ngoa.
Tô Nhan nhẹ giọng đáp:
– Vừa nãy ta cũng ở phụ cận, chỉ là Yến Bắc Thần thực sự quá mạnh, ta không dám nhúng tay can thiệp.
Phen lời này vừa khéo phù hợp với tin tức bọn hắn hỏi được từ đám hạ nhân Bạch phủ, không khỏi khiến chúng nhân tin tưởng vài phần.
Chỉ là, một tên trung niên gần đó đột nhiên lạnh lùng hỏi:
– Ma nữ ngươi sao lại ở trong Bạch phủ?
Nghe vậy, Tô Nhan hiển nhiên có chút sợ hãi, cúi đầu không dám lên tiếng.
– Bùi Văn Hải, việc này có ẩn tình khác, lão phu có thể bảo đảm cho nàng.
Nhìn vào Tô Nhan, Chu Mộng Dương trầm giọng đáp.
Đương sơ Bạch Nhạc và Tô Nhan tập sát Cổ Hiên, lại đụng đến truyền nhân Ma Quân giết Phá Nam Phi, chuyện này một mực là bí mật, chỉ giới hạn mấy người biết được, Bùi Văn Hải tuy thân là trưởng lão Thất Tinh Tông, nhưng hiển nhiên chưa đủ tư cách để biết.
Có Chu Mộng Dương đứng ra bảo đảm, Bùi Văn Hải tự nhiên không tiện nói gì thêm, rốt cuộc thân phận Chu Mộng Dương đặt ở kia, khoan nói quan hệ giữa Hàn Sơn và Thất Tinh Tông, riêng luận thực lực, Chu Mộng Dương đã vượt xa hắn.
Hàn Sơn Chu Mộng Dương, cái tên này, ở Thanh Châu liền đồng nghĩa với uy tín.
– Kết giao ma tu, hắc, hay cho Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu!
Cười lạnh một tiếng, Bùi Văn Hải đạp bước theo sát hướng Bạch Nhạc vừa rời đi.
– Thiên Thu huynh!
Lắc lắc đầu, Chu Mộng Dương lập tức quay sang Mộng Thiên Thu ở bên cạnh, mở miệng nói.
Thở dài một tiếng, Mộng Thiên Thu lắc đầu nói:
– Vô luận thế nào, Bạch Nhạc cũng là khách khanh của Thất Tinh Tông chúng ta, xảy ra loại chuyện này, chúng ta cũng có trách nhiệm! Thôi, từ hôm nay, lão phu tạm thời ở lại Bạch phủ, đợi chuyện này kết thúc rồi tính.
Nghe được vì cứu Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc thậm chí không tiếc buông bỏ Huyết Ảnh Ngoa, Mộng Thiên Thu liền rõ ràng, sợ rằng còn sẽ có người đánh chủ ý lên đầu Bạch Thanh Nhã, sau một thoáng do dự liền quyết ý nhúng tay việc này.
Lấy thân phận của hắn, ở lại Bạch gia, bằng với chủ động đứng ra che chở cho Bạch gia, nếu ai còn dám động tới Bạch gia, vậy chính là đối địch với Mộng Thiên Thu.
Trước kia, Bạch Nhạc không lộ diện, Mộng Thiên Thu không cần nhúng tay, rốt cuộc, muốn phạt Bạch Nhạc là ý của tông chủ Thất Tinh Tông, hắn không thể không nể mặt tông chủ, cường hành ra tay che chở Bạch Nhạc! Nhưng hôm nay, Bạch Nhạc lộ diện, những người kia cũng đều đã đi truy sát Bạch Nhạc, hắn gần gần chỉ che chở mỗi Bạch gia, không việc gì phải quá mức kiêng dè.
– Đa tạ Thiên Thu huynh, ta thay mặt Bạch Mộc cám ơn!
Chu Mộng Dương khẽ chắp tay, nhẹ giọng nói.
Hắn đại biểu cho Hàn Sơn, tự nhiên không tiện nhắc tới Bạch Nhạc, đành phải cầm Bạch Mộc ra nói chuyện, thuận thế cùng theo Mộng Thiên Thu lưu lại chỗ này.
Chứng kiến cảnh đó, trong lòng Tô Nhan triệt để thở phào một hơi.
Trước là giả bộ Yến Bắc Thần phóng thích ma khí phối hợp Bạch Nhạc diễn kịch, giờ lại mạo hiểm xuất hiện ở chỗ này, lộ diện trước mặt cao thủ chính đạo.
Tô Nhan há lại không sợ, chỉ là đang cắn răng gượng chống mà thôi, giờ quả nhiên đúng như Bạch Nhạc dự tính, Chu Mộng Dương nguyện ý đảm bảo cho nàng, đồng nghĩa với nguy hiểm lần này đã triệt để vượt qua.
Có hai vị này tọa trấn Bạch gia, một ít hậu thủ Bạch Nhạc chuẩn bị cho nàng, giờ ngược lại không cần dùng đến.
Hiện tại, chỉ phải xem Bạch Nhạc có thuận lợi thoát hiểm hay không!
…
Từ Bạch phủ đi ra, Bạch Nhạc gần như chân không xuống đất, một đường chạy thẳng ra ngoài Thanh Châu Thành.
Vừa nãy phối hợp với Tô Nhan diễn một tuồng kịch, để càng thêm thật, Bạch Nhạc cố ý đợi đến có người chạy tới phụ cận Bạch phủ mới vội vã thoát đi, kịch diễn rất thật, nhưng nguy hiểm theo tới liền cũng khó mà tránh khỏi.
Chuyện này vốn khó mà lưỡng toàn.
Từ vừa rời đi, Bạch Nhạc liền lần nữa biến ảo thành thân phận Yến Bắc Thần, không che giấu khí tức chút nào, cứ thế một đường cuồng chạy.
Cũng chính bởi vậy, Bạch Nhạc mới có thể đề thăng tốc độ tới cực hạn.
Đương nhiên, từ góc độ chạy trốn mà nói, đây thật ra không phải lựa chọn tốt nhất, rốt cuộc, không thu liễm khí tức, liền đồng nghĩa rất dễ bị người đuổi theo, có đôi khi, tốc độ nhanh thật ra chưa hẳn đã có tác dụng!
Bởi vì hiện tại đối thủ Bạch Nhạc phải đối mặt chính là cường giả Tinh Cung Cảnh.
Nhưng mà, chính bởi vì thân phận Bạch Nhạc, hắn mới dám đào tẩu không chút kiêng dè như thế.
Mặc dù trên lý thuyết Linh Khư Quả và Huyết Ảnh Ngoa có giá trị tương đương, nhưng trên thực tế, đối với đám cao thủ Tinh Cung Cảnh kia mà nói, vô luận chính ma, bọn hắn đều càng khuynh hướng ở cướp đoạt Linh Khư Quả.
Chương 450: Là ai tự tác thông minh?
Đạo lý rất đơn giản, Linh Khư Quả là tiêu hao phẩm, đắc thủ rất dễ xử lý!
Nhưng Huyết Ảnh Ngoa thì khác, vô luận là ai, có gan công khai sử dụng Huyết Ảnh Ngoa, sợ rằng phải cân nhắc đến trả thù từ Huyết Ảnh Ma Tông!
Như vậy tính ra, chúng nhân tự nhiên càng nguyện ý đuổi theo Bạch Nhạc, người đang cầm Linh Khư Quả.
Như thế, Bạch Nhạc cố ý phóng ra ma khí bạo lộ khí tức, ngược lại sẽ khiến đám cường giả Tinh Cung Cảnh kia vô thức bỏ qua hắn, quay sang truy tra tung tích Bạch Nhạc.
Hết thảy đều sớm được Bạch Nhạc tính toán sẵn.
Bằng không, thật phải đối mặt nhiều cường giả Tinh Cung Cảnh như vậy, hắn làm sao thoát thân ra được khỏi Thanh Châu Thành.
Đứng ở dưới đèn thì tối, đạo lý này vốn rất đơn giản, nhưng thực sự dám làm như vậy, lại có mấy người?
– Thành chủ, Bạch Nhạc lộ diện ở Bạch gia, chỉ là tốc độ đào tẩu cực nhanh, hiện tại không ít cao thủ đều đang truy sát hắn, tạm thời còn chưa thu được tin tức, chúng ta có cần nhúng tay không?
Bước nhanh đến trước cửa phòng Ngô Tuyết Tùng, vừa khéo thấy được Ngô Tuyết Tùng từ trong phòng đi ra, trung niên kia lập tức mở miệng hỏi.
– Tên Yến Bắc Thần kia đâu?
– Cũng trốn, bây giờ sợ rằng đã sắp ra khỏi Thanh Châu Thành.
– Phân ra một đội Thanh Vân Kỵ truy đuổi, dám động thủ ở Thanh Châu Thành, há có thể để hắn nhẹ nhàng rời đi vậy được.
Lạnh lùng quát hỏi, Ngô Tuyết Tùng hờ hững nói.
– Vâng!
– Còn cả Mộ Dung gia kia nữa!
Ánh mắt chuyển lạnh, Ngô Tuyết Tùng nhàn nhạt phân phó nói:
– Bắt đầu từ ngày mai, ta muốn Mộ Dung gia triệt để trở thành lịch sử.
Trước đó Ngô Tuyết Tùng cũng đã nói, ba ngày sau san bằng Mộ Dung gia, giờ tuy Bạch Nhạc ra tay sớm một ngày, nhưng với chuyện xử lý Mộ Dung gia, Ngô Tuyết Tùng lại vẫn không nửa điểm mềm tay!
Từ thời điểm Huyết Ảnh Ma Tông dám làm trái ý hắn, để cho Yến Bắc Thần cường hành nạp Bạch Thanh Nhã làm thiếp, liền đồng nghĩa Huyết Ảnh Ma Tông tất phải gánh vác hậu quả khi chọc giận hắn.
Xử lý Mộ Dung gia, chẳng qua chỉ là bước đầu tiên mà thôi.
Đối với Ngô Tuyết Tùng mà nói, đấy là một câu phân phó hết sức nhẹ nhàng, nhưng đối với Mộ Dung gia, đấy lại là tai họa ngập đầu!
Mấy ngày qua, Mộ Dung Thiên Kiếm lao tâm lao lực nghĩ cách chiếm đoạt Bạch gia, thật không dễ dàng mới nhìn thấy chút thành quả, còn chưa kịp chúc mừng, lại đã triệt để tan thành mây khói dưới gót sắt của Thanh Vân Kỵ!
Cái gọi là thế gia đại tộc, ở trước mặt loại tồn tại như phủ chủ Thanh Châu Phủ đều yếu đuối như giấy, không hề có chút phản kháng nào.
Đêm nay, trọn cả Mộ Dung gia máu chảy thành sông!
Khác với phản loạn lần trước do Huyết Ảnh Ma Tông chủ đạo, lần này đối tượng bị Thanh Vân Kỵ kích giết đều là đích hệ do Mộ Dung Thiên Kiếm tự tay bồi dưỡng ra, hơn nữa, căn bản không có cái gọi là chọn phe trở giáo!
Vô luận là tiểu nhân cùng theo Mộ Dung Thiên Kiếm nương nhờ Huyết Ảnh Ma Tông, hay hạ nhân thấy lợi quên nghĩa, hoặc là lão nhân bị ép đành chịu, chỉ có thể cùng theo Mộ Dung Thiên Kiếm một đường đi đến cùng, hoặc là nữ nhân vô tội bị Mộ Dung Thiên Kiếm cưỡng bách.
Dưới gót sắt Thanh Vân Kỵ, tất thảy đều không có gì khác biệt!
Bởi vì một câu nói của Ngô Tuyết Tùng, tất cả bọn họ đều không còn là người, mà là phù hiệu, là chướng ngại cần phải triệt để diệt sát không chút lưu tình!
Trong hoảng loạn, chỉ có mỗi mình Mộ Dung Thiên Kiếm bằng vào thực lực Linh Phủ Cảnh, vừa thấy thời cơ không đúng liền sơm sớm trốn được đi ra.
À, không, có lẽ còn phải kể thêm một người ở lại trong Bạch gia, Mộ Dung Tử Yên!
Mộ Dung gia lớn như vậy, nhưng chỉ trong một đêm liền triệt để hóa thành tro bụi.
Đợi khi tin tức truyền đến Bạch gia, truyền đến trong tai Mộ Dung Tử Yên, Mộ Dung Tử Yên phảng phất như người mất hồn, cứ vậy quỳ trên đất, mặt hướng về phía Mộ Dung gia, trừ rơi lệ, không biết nói gì nữa cả.
Trước kia nàng so muốn giết chết Mộ Dung Thiên Kiếm, giết chết đám tiểu nhân phản bội gia tộc kia hơn bất kỳ ai, nhưng đến khi thời khắc ấy thực sự tới, kéo theo cơ nghiệp trăm năm của Mộ Dung gia cùng lúc tiêu vong, cảm giác đau khổ mà mê mang lại như rắn độc, hung hăng cắn xé trái tim nàng.
Một đường cuồng chạy, đuổi đến trước hừng phục, Bạch Nhạc rốt cục chạy tới sơn môn Huyết Ảnh Ma Tông.
Mạc Vô Tình nghe tin chạy tới, nhìn thấy đôi giày màu máu trên tay Bạch Nhạc, tròng mắt lập tức sáng lên, dù lúc này hắn sớm đã thu được tin tức, biết được toàn bộ Mộ Dung gia tộc bị Thanh Vân Kỵ nhổ tận gốc, song không có vẻ gì là thương hại, ngược lại trên mặt hiện đầy vẻ cuồng hỉ!
– Ha ha ha ha, Yến huynh, không sai! Lần này ngươi vì Huyết Ảnh Ma Tông ta lập được đại công, ta tất không quên thỉnh công cho ngươi!
Cười lớn đi tới, Mạc Vô Tình liền định tiếp lấy Huyết Ảnh Ngoa.
Nhưng đến khắc này, cổ tay Bạch Nhạc đột nhiên khẽ lật, thu Huyết Ảnh Ngoa ra sau lưng.
– Yến huynh, ngươi đây là muốn làm gì?
Sắc mặt trầm xuống, Mạc Vô Tình lạnh giọng nói.
Phi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










