- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 43 : Danh sách dọa người (c421-c430)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 43 : Danh sách dọa người (c421-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 421: Danh sách dọa người
Trong lòng cả kinh, ngoài mặt Bạch Nhạc lại vẫn bất động thanh sắc, thản nhiên nói:
– Tuy ta rời nhà từ nhỏ, nhưng nói thế nào cũng là người Thanh Châu, biết Mộ Dung gia thì có gì kỳ lạ.
Nghe vậy, ánh mắt Mộ Dung Tử Yên lập tức ảm đạm mấy phần, không nhắc tới chủ đề này nữa, nhẹ giọng nói:
– Để tỳ tử hầu hạ công tử thay y phục.
Gật đầu, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục cự tuyệt.
Mặc dù Mộ Dung Tử Yên không chính diện hồi đáp, nhưng Bạch Nhạc gần như đã có thể khẳng định, đối phương tất là người Mộ Dung gia.
Tương tự Bạch gia, Mộ Dung gia cũng là một trong những vọng tộc tại Thanh Châu.
Đáng tiếc, ở cái thời đại này, trong gia tộc không có được tu hành giả lợi hại, vọng tộc chẳng qua chỉ là sương khói mà thôi.
Mộ Dung Tử Yên chắc vốn là tiểu thư Mộ Dung gia, không ngờ lại luân lạc tới bước này.
Nghĩ tới đó, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút sau sợ, nếu không phải mình đi về, Bạch gia chắc gì đã đỡ hơn Mộ Dung gia?
Nghĩ đến Thanh Nhã tỷ cũng có khả năng luân lạc tới cảnh ngộ bi thảm như vậy, hận ý đối với Huyết Ảnh Ma Tông trong lòng Bạch Nhạc lại sâu thêm mấy phần, đối với Mộ Dung Tử Yên cũng nhiều thêm mấy phần thương hại.
Trong đầu còn đang nghĩ tới việc này, Mộ Dung Tử Yên đã giúp Bạch Nhạc thay xong quần áo, thối lui sang một bên.
– Yến huynh, tối qua nghỉ ngơi thế nào?
Bên này Bạch Nhạc vừa rửa mặt xong, mới bước ra cửa phòng, Mạc Vô Tình đã chạy tới, cười lớn nói.
– Đã lâu không được uống thống khoái như vậy, đa tạ Mạc huynh.
Khẽ bật cười, Bạch Nhạc thuận miệng đáp.
– Tử Yên bái kiến Mạc công tử.
Cùng theo Bạch Nhạc đi ra, Mộ Dung Tử Yên vội vàng khom lưng hành lễ.
Liếc nhìn Mộ Dung Tử Yên một cái, Mạc Vô Tình hơi nhướng mày, lạnh giọng nói:
– Người là do ai bố trí? Một chút tu vi đều không có, làm sao có thể hầu hạ khách quý như Yến huynh?
– Ai, là ta sơ sót, Mạc sư huynh, việc này trách ta, ta đi đổi người ngay!
Một thanh niên bên cạnh vội vã đi ra nhận lầm, trong lúc nói chuyện, còn vươn tay tự tát hai cái, mặc dù đánh không nặng, nhưng thái độ lại đã biểu hiện ra hết.
Nháy mắt, sắc mặt Mộ Dung Tử Yên chợt trắng bệch, trực tiếp quỳ xuống, song vẫn không dám thốt nửa lời.
– Không cần.
Lười nhác khoát khoát tay, Bạch Nhạc thuận miệng nói:
– Chẳng qua là vật chơi, xinh đẹp là được, có hay không tu vi đâu quan trọng! Ta thấy thế này được rồi, đáng tiếc tối qua uống nhiều, còn chưa thể thưởng thức trọn vẹn.
– Yến huynh nói chí phải.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, thanh niên kia lập tức cười bồi tiếp lời:
– Yến huynh đừng thấy nữ nhân này không có tu vi, nhưng mà thân phận lại không thấp, là tiểu thư đích hệ vọng tộc.
Không dối gạt Yến huynh, kể ra, nữ nhân này còn là đường muội của ta, đương sơ người đến cầu thân nhiều đến đạp phá bậc cửa.
Nghe thế, Bạch Nhạc khẽ nhíu mày, trong lòng bất giác thăng lên một tia chán ghét, chỉ là ngoài mặt lại vẫn tươi cười:
– Không biết vị huynh đệ này là?
– Mộ Dung Thiên Kiếm, tối hôm qua ta cũng kính rượu qua Yến huynh.
Thấy Bạch Nhạc hỏi tới mình, Mộ Dung Thiên Kiếm lập tức cười tủm tỉm khom lưng hành lễ, lần nữa tự giới thiệu.
– Mộ Dung Thiên Kiếm, hắc, ta thấy ngươi đúng thật đê tiện, đường muội của mình đều có thể cầm ra tặng người.
Tròng mắt hơi nheo lại, Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, không chút che giấu khinh thường đối với Mộ Dung Thiên Kiếm.
Bị Bạch Nhạc ngay mặt mắng chửi, Mộ Dung Thiên Kiếm thoáng hiện vẻ lúng túng, chẳng qua được cái đi theo Huyết Ảnh Ma Tông nhiều năm, da mặt hắn sớm đã dày đến vô biên, bằng không, làm sao lăn lộn được đến bên người Mạc Vô Tình.
– Yến huynh có điều không biết, nói là đường muội, nhưng thực ra, người ta là đích hệ, ta chẳng qua chỉ là bàng hệ, ngày thường, người ta không thèm liếc mắt nhìn ta lấy một lần! Huống hồ, Tử Yên nàng có thể được Yến huynh sủng hạnh, đó là phúc phận của nàng, đúng không nào? Không giấu Yến huynh, vị đường muội này của ta không chỉ xinh đẹp, hơn nữa tuyệt đối còn là xử tử! Trừ không có tu vi, các phương diện khác đều vô cùng hoàn mỹ, bằng không, ta nào dám tùy tiện hiến cho Yến huynh.
Nghe được lời này của Mộ Dung Thiên Kiếm, Mộ Dung Tử Yên quỳ dưới đất tức đến toàn thân phát run, khăng khăng lại không dám thốt nửa lời, chỉ biết gắt gao cắn môi, đến cả chảy máu đều hồn nhiên bất giác.
– Được rồi, đừng ở chỗ này khoe khoang, biết ngươi trung thành với bản tông rồi.
Khoát tay, Mạc Vô Tình thuận miệng ngắt lời.
Bằng tâm mà nói, thực ra hắn cũng xem thường nhân phẩm Mộ Dung Thiên Kiếm, nhưng vấn đề ở chỗ, hiện tại Huyết Ảnh Ma Tông quả thực cần có loại tiểu nhân như vậy, hơn nữa, loại tiểu nhân này tuy nhân phẩm đê tiện, nhưng dùng lại vô cùng thuận tay, tâm tư linh xảo, thường thường có thể làm chuyện khiến hắn vô cùng mãn ý.
Lại thêm, thiên phú Mộ Dung Thiên Kiếm tính là tương đối tốt, sau khi được đến ma công từ Huyết Ảnh Ma Tông, tốc độ tu hành rất nhanh, giờ đây đã miễn cưỡng bước đến bậc cửa Linh Phủ Cảnh.
Chương 422: Danh sách dọa người (2)
– Yến huynh, ngươi cũng đừng coi thường gia hỏa này, mặc dù tiện chút, nhưng năng lực làm việc lại rất không sai! Hôm qua ngươi nhắc chuyện tu hành cần linh dược, không phải sao, ta liền lập tức gọi hắn tới, cần gì, ngươi cứ nói với hắn.
Nhìn ra Bạch Nhạc không ưa Mộ Dung Thiên Kiếm, Mạc Vô Tình lập tức lảng sang chuyện khác.
Nhắc đến cái này, Bạch Nhạc không khỏi phấn chấn tinh thần:
– Thật chứ?
– Yến huynh nói gì đấy, chẳng lẽ Mạc mỗ trong mắt ngươi là loại tiểu nhân nói không giữ lời?
– Ý ta không phải ta, ha ha, Mạc huynh ngươi hiểu mà.
Đa tạ, việc này nếu có thể thành, ngày sau Yến mỗ tất có hậu báo!
Nhìn ra Mạc Vô Tình đang nói đùa, Bạch Nhạc lập tức cười đáp.
– Yến huynh, đây là giấy bút, chúng ta vào nhà, cần gì, ngươi cứ viết ra, chỉ cần ở Thanh Châu này có, ta liền nhất định nghĩ cách lấy được cho ngươi.
Dù vừa nãy mới bị Bạch Nhạc mắng qua, Mộ Dung Thiên Kiếm lại không chút phật lòng, vỗ ngực cam đoan nói.
Trên đời này người xem thường hắn nhiều lắm, nhưng chỉ cần đối phương thật có thực lực, hắn liền có thể chịu nhục, liều mạng nịnh bợ, từ đó biểu hiện giá trị bản thân!
Như thế, mặc dù đối phương coi thường hắn ra sao, lâu dần liền sẽ bị hắn kéo lên quan hệ.
Trên đời này, chỉ cần ngươi có giá trị lợi dụng, liền nhất định có thể được đến đối phương coi trọng, ở trong ma đạo càng là như thế.
Đương nhiên, nếu là những kẻ bản thân không có thực lực, lại dám khinh thường hắn, Mộ Dung Thiên Kiếm liền ác hơn bất cứ ai, nhất định sẽ dùng phương thức ác độc nhất tàn nhẫn nhất để trả thù!
Rất hiển nhiên, hiện tại Bạch Nhạc trong mắt hắn chính là đối tượng đáng để nịnh bợ không tiếc đại giá, vậy nên, Mộ Dung Thiên Kiếm mới vỗ ngực cam đoan giúp đối phương làm tốt chuyện này.
– Vậy là được.
Rất hài lòng với thái độ của Mộ Dung Thiên Kiếm, lúc Bạch Nhạc quay sang nhìn hắn, trong mắt đã ít đi mấy phần khinh bỉ.
Chúng nhân về lại trong phòng, Mộ Dung Tử Yên cũng từ dưới đất đứng dậy, như là tỳ nữ, bày biện giấy bút lên bàn, sau đó giúp Bạch Nhạc mài mực.
Trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc tùy ý cầm bút lên, tiện tay viết ra tài liệu cần cho tu luyện Thông Thiên Ma Công, đương nhiên, trong đó Bạch Nhạc còn trộn lẫn rất nhiều hàng lậu, đan xen với nhau, dù có là đại sư luyện dược cũng khó mà nhìn ra được manh mối gì từ trong đống linh dược này.
Hơn nữa, lúc viết, Bạch Nhạc còn cố ý viết ngoáy, mỗi bút mỗi hoạ đều cực kỳ dùng sức, lộ ra cảm giác mạnh mẽ, nhưng vừa nhìn liền biết không phải là do người học qua thư pháp chính thống viết ra.
– Chữ tốt, Yến huynh, chữ như người a!
Nhìn chữ Bạch Nhạc, Mạc Vô Tình khẽ cười thở dài nói.
– Thật ư? Đây còn là lần đầu tiên có người khen ta chữ tốt.
Nghe được lời này của Mạc Vô Tình, Bạch Nhạc có vẻ khá là cao hứng, dương dương đắc ý nói.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc cũng viết xong danh sách, trực tiếp giao cho Mộ Dung Thiên Kiếm.
Chỉ là vừa liếc mắt nhìn qua linh dược trên danh sách, da đầu Mộ Dung Thiên Kiếm không khỏi tê rần.
Thế này, có phải trân quý quá rồi không?
Trọn cả tờ danh sách, gần như không có dược liệu tầm thường, tuy một số tương đối phổ biến, lại yêu cầu niên phần cực cao, có thể nói, không thứ nào là có thể dùng tiền mua được, tất cả đều nhất định phải thanh toán bằng linh thạch thì mới có thể thu được.
Hơn nữa, đấy còn là linh dược tương đối bình thường, có mấy vị linh dược, mặc dù lấy kiến thức của hắn đều chưa từng nghe qua.
…
– Ta biết những thứ này rất trân quý, linh thạch ta vẫn còn một ít…
Thấy sắc mặt Mộ Dung Thiên Kiếm, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói.
– Yến huynh nói đi đâu đấy, chút việc nhỏ, nếu còn cần Yến huynh tự mình ra linh thạch, chẳng phải khiến người chê cười Huyết Ảnh Ma Tông vô năng.
Vung tay lên, Mạc Vô Tình nói thẳng:
– Thiên Kiếm, ngươi cứ yên tâm đi sưu tập linh dược cho Yến huynh, linh thạch cần đều do ta chi trả.
Đây không phải lần đầu tiên Mộ Dung Thiên Kiếm tiếp xúc với Mạc Vô Tình, tự nhiên ngầm hiểu được:
– Yến huynh hiểu lầm, những thứ có thể dùng linh thạch giải quyết, vậy liền không thành vấn đề! Chỉ là, có mấy vị linh dược, ta ngay cả nghe đều chưa từng nghe qua, sợ rằng đào khắp Thanh Châu Phủ chưa hẳn đã có.
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Tu hành giả Thanh Châu vốn đã suy vi, đưa mắt khắp cửu châu, căn bản bé không đáng kể, có thể thu thập được bao nhiêu liền thu thập bấy nhiêu, nếu thực sự không được, vậy ta đi về cầu sư tôn là được.
Phen lời này của Bạch Nhạc có vẻ nhẹ nhàng hời hợt, nhưng rơi vào tai Mạc Vô Tình và Mộ Dung Thiên Kiếm lại khiến trong lòng hai người bất giác hơi nhảy.
– Yến huynh yên tâm, mấy thứ này trước cứ giao cho Thiên Kiếm đi làm, một ít linh dược trân quý, nếu thực sự không thu thập được… Vậy thì, ta đi cầu sư tôn giúp Yến huynh.
Nói đến đây, trong mắt Mạc Vô Tình chớp qua một tia ngạo nghễ.
Sau lưng Yến Bắc Thần ngươi có ma đạo cự kình, chẳng lẽ ta liền không có?
– Vậy đa tạ Mạc huynh, nếu có chỗ nào cần đến tiểu đệ, Mạc huynh cứ việc phân phó.
Đối phương đáp ứng giúp hắn thu thập linh dược, có đi có lại, Bạch Nhạc tự nhiên phải có điều hứa hẹn.
Chương 423: Yến huynh, ngươi có nguyện đi Thanh Châu Thành một chuyến
Gật đầu mãn ý, Mạc Vô Tình thuận miệng nói:
– Những linh dược này không phải trong thời gian ngắn là có thể thu thập được, kể ra, ta thật có chút chuyện cần Yến huynh ra tay tương trợ.
– Mạc huynh mời nói!
Ra dấu tay mời nói, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
– Yến huynh vừa tới Thanh châu, không biết có từng nghe qua… Bạch Nhạc!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Mạc Vô Tình trầm giọng hỏi.
– Ngươi nói cái tên Bạch Nhạc mới vừa thông qua khảo hạch Thất Tinh Tháp kia?
Bất động thanh sắc nhướng mày một cái, Bạch Nhạc hỏi ngược lại.
– Không sai, chính là người này!
Gật đầu, Mạc Vô Tình chậm rãi nói:
– Yến huynh vừa tới Thanh châu, có lẽ còn chưa quá rõ ràng, lúc Thất Tinh Tháp khảo nghiệm sư tôn ta từng đánh cuộc với Tử Dương Chân Nhân, tiền cược là Huyết Ảnh Ngoa do đích thân sư tôn tự tay luyện chế, ngoài ra còn có một trái Linh Khư Quả… Thượng phẩm!
Tức thì, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ hưng phấn:
– Ý Mạc huynh là, mấy thứ này giờ đang ở trong tay tên Bạch Nhạc kia?
– Đúng vậy!
Gật đầu, Mạc Vô Tình trầm giọng đáp:
– Bạch Nhạc vừa đi ra Thất Tinh Tháp liền giết một tên đệ tử chân truyền Thất Tinh Tông vốn có thù với hắn, thế là liền bị tông chủ Thất Tinh Tông trục xuất khỏi Thất Tinh Tông.
Thoáng ngừng một lát, Mạc Vô Tình nói tiếp:
– Ta cũng không giấu ngươi, từ Bạch Nhạc ly khai Thất Tinh Tháp đến nay đã qua bốn ngày, không biết cao bao nhiêu cao thủ chính ma lưỡng đạo ven đường chặn giết, nỗ lực đoạt bảo, chỉ là, thẳng tới nay… vẫn chưa ai có thể tìm được Bạch Nhạc.
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc có chút bất mãn nói:
– Mạc huynh, ngươi nói mấy cái đó thì ích gì, cao thủ khác tìm bốn ngày đều không thấy được, Yến mỗ lại không thể biết trước tương lai, biết đi đâu tìm hắn bây giờ?
– Yến huynh hiểu lầm!
Lắc đầu, Mạc Vô Tình nhẹ giọng nói:
– Ta tự có cách bức hắn hiện thân, chỉ là… Ngươi hẳn nên cũng biết, trước đây không lâu bản tông từng huyết tế Thanh Châu, đáng tiếc sắp thành lại bại! Từ đó về sau phủ chủ Thanh Châu Phủ liền hạ nghiêm lệnh, người Huyết Ảnh Ma Tông chỉ cần bước vào Thanh Châu Thành một bước liền giết không tha!
– Hiện tại, người thực lực thấp nhỏ của bản tông miễn cưỡng còn có thể lẫn vào trong, nhưng mà, vi huynh nói thế nào đều không dám tùy tiện bước vào Thanh Châu Thành.
Thở dài một tiếng, Mạc Vô Tình có chút đành chịu nói.
Nghe thế, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi hơi ngớ, hắn không biết, phủ chủ Thanh Châu Phủ còn từng nói ra lời như vậy.
– Vị phủ chủ Thanh Châu Phủ này là ai, sao khẩu khí lớn vậy? Chẳng lẽ Huyết Ảnh Ma Quân đều không quản?
– Yến huynh có điều không biết, phủ chủ Thanh Châu Phủ kia tên là Ngô Tuyết Tùng, bản thân hắn tuy là cường giả Tinh Cung Cảnh, nhưng vậy cũng không tính là gì, vấn đề nằm ở thân phận của hắn! Người này xuất thân Tiên Du Kiếm Cung!
Mạc Vô Tình nghiêm túc nói:
– Ý sư tôn là, hiện tại Tử Dương Chân Nhân đã đến Thanh châu, trong tình hình như thế, chỉ cần đối phương không quá phận, hắn cũng không muốn trêu chọc thêm Tiên Du Kiếm Cung.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc mới triệt để hiểu ra.
Tử Dương Chân Nhân đến, trên thực tế đã mang tới áp lực không nhỏ cho Huyết Ảnh Ma Quân, bây giờ Tử Dương Chân Nhân e rằng chính đang chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay, một hơi diệt đi Huyết Ảnh Ma Tông.
Với tình hình đó, Huyết Ảnh Ma Quân tự nhiên không muốn trêu chọc thêm Tiên Du Kiếm Cung, rốt cuộc chẳng qua chỉ là không cho phép người Huyết Ảnh Ma Tông tiến vào Thanh Châu Thành mà thôi, không có gì to tát cả.
Tâm niệm xoay chuyển, Bạch Nhạc thuận miệng nói:
– Ý Mạc huynh là, Bạch Nhạc sẽ đi Thanh Châu Thành?
– Không sai!
Gật đầu, Mạc Vô Tình giải thích:
– Bạch Nhạc vốn là người Bạch gia Thanh châu, hơn nữa còn có một tỷ tỷ đang ở ngay trong Bạch gia, chỉ cần nắm chặt Bạch gia, khống chế tỷ tỷ hắn trong tay, còn sợ Bạch Nhạc không tự chui đầu vào lưới.
– …
Chớp mắt, trong lòng Bạch Nhạc cuộn lên sát khí ngất trời.
Chỉ bằng câu nói này, Bạch Nhạc đã phán định Mạc Vô Tình tử hình, vô luận trả giá thế nào, hắn cũng nhất định phải chém giết Mạc Vô Tình!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, tỷ tỷ Bạch Thanh Nhã chính là hắn thân nhân duy nhất còn lại trên đời, ai dám mưu đồ bất chính với Bạch Thanh Nhã, vậy chính là tử địch của hắn, không chút dư địa để thương lượng.
Mạc Vô Tình không biết ý niệm trong lòng Bạch Nhạc, tiếp tục nói:
– Yến huynh thực lực cao cường, lại không phải người trong Huyết Ảnh Ma Tông chúng ta, như vậy phủ chủ Thanh Châu Phủ kia sẽ không để ý đến ngươi! Chỉ cần ngươi nhân cơ hội lẻn vào Bạch gia, trong tối khống chế Bạch gia và tỷ tỷ kia của hắn, liền tất có thể bức Bạch Nhạc vào tròng.
– Đến lúc đó, giết chết Bạch Nhạc… Linh Khư Quả tự nhiên là của Yến huynh, nếu Yến huynh nguyện ý đưa Huyết Ảnh Ngoa cho ta, ta nhất định đích thân đi cầu sư tôn, triệt để góp đủ số linh dược mà Yến huynh cần!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Mạc Vô Tình nghiêm túc nói.
Linh Khư Quả tuy trân quý, nhưng Mạc Vô Tình rất rõ ràng, một là, người tranh đoạt thứ này rất nhiều, khó mà đoạt đến được, hai là, bản thân hắn vốn là đệ tử Huyết Ảnh Ma Quân, Huyết Ảnh Ngoa tự nhiên sẽ có trợ giúp càng lớn.
Chương 424: Thế nào là ma
Hơn nữa, lấy thân phận hắn, một khi Huyết Ảnh Ngoa rơi vào tay, khả năng cao liền không còn ai dám cướp đoạt.
Trầm mặc nửa ngày, tựa hồ do dự rất lâu, cuối cùng Bạch Nhạc mới chậm rãi gật đầu:
– Mạc huynh nhớ kỹ lời ngươi nói đấy.
Nghe vậy, trong lòng Mạc Vô Tình tức thì đại hỉ:
– Yến huynh yên tâm, Mạc Vô Tình ta nói được làm được!
– Đợi chút!
Nhìn vào Mạc Vô Tình, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói:
– Những điều này chỉ là suy đoán của cá nhân ngươi, nếu như Bạch Nhạc kia một mực không về Bạch gia thì sao?
Hơi ngớ, mãi một lúc Mạc Vô Tình mới hiểu ra ý của Bạch Nhạc, trầm giọng giải thích nói:
– Yến huynh yên tâm, chỉ cần ngươi có thể khống chế Bạch gia, khống chế tỷ tỷ Bạch Nhạc, Mạc mỗ tất báo đáp đủ thịnh tình! Sau khi thu xong linh dược, Thiên Kiếm sẽ lập tức đưa đến Bạch gia!
– Vậy là tốt nhất!
Được đến kết quả mình muốn, Bạch Nhạc lập tức mãn ý gật đầu:
– Khi nào lên đường?
– Việc này không nên chậm trễ, càng nhanh càng tốt!
…
Tuy nói càng nhanh càng tốt, nhưng trên thực tế, thời điểm Bạch Nhạc lên đường lại được định ở một ngày sau.
Bạch Nhạc có vẻ vô cùng cẩn thận, chẳng những truy hỏi cặn kẽ hết thảy chi tiết liên quan đến mình, còn nghe ngóng rất nhiều tin tức về Bạch gia.
Theo như Mạc Vô Tình thấy, loại phong cách hành sự cẩn thận này tuy hơi có vẻ dong dài, nhưng cũng vừa khéo chứng tỏ Yến Bắc Thần dụng tâm muốn hoàn thành nhiệm vụ, chứng minh đối phó không phải kẻ hữu dũng vô mưu, người tính trước rồi mới hành động như thế, thường thường sẽ làm việc càng nghiêm túc, khả năng thành công cũng càng cao.
Bởi thế, Mạc Vô Tình không phân lớn nhỏ, giải thích kỹ càng một lượt cho đối phương, ngay cả một ít chi tiết hắn không rõ lắm, cũng sẽ đặc ý tìm đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông từng tiếp xúc qua với Bạch gia để giải đáp.
Bạch Nhạc nghe rất chăm chú, không giống chỉ đang giả vờ giả vịt, đồng thời cũng muốn dùng phương thức này để xò xét, đối phương rốt cuộc hiểu rõ chính mình, hiểu rõ Bạch gia tới cỡ nào.
Cũng may rất nhanh Bạch Nhạc liền ý thức được, hiểu biết của đám người Huyết Ảnh Ma Tông này đối với mình mới chỉ dừng ở ngoài mặt, còn về Bạch gia, bởi vì lúc trước trong trận chiến Thanh Châu Thành, Tô Nhan nhân cơ hội thanh trừ hết thảy thám tử trong Bạch gia, hai tên Cổ Hiên và Phá Nam Phi đương sơ phụ trách khống chế người Bạch gia cũng đều đã chết, hiểu biết của bọn hắn rõ ràng ít đến thương cảm.
Đại khái chỉ biết được, mình rời nhà nhiều năm, trong nhà có một tỷ tỷ rất thân cận, thậm chí ngay cả tên đều không biết.
Chẳng qua, điều này không khó để giải thích, rốt cuộc Bạch Thanh Nhã chỉ là người thường mà thôi, người Huyết Ảnh Ma Tông há sẽ để ý trong lòng, một khi người phụ trách Bạch gia chết sạch rồi, manh mối tự nhiên đứt đoạn.
Đương nhiên, sau khi biết rõ hết thảy, Bạch Nhạc liền triệt để yên tâm.
Ngẫm nghĩ một lúc, Bạch Nhạc không quá yên tâm khi để Mộ Dung Tử Yên ở lại chỗ này, liền nói ra yêu cầu, muốn Mộ Dung Tử Yên cùng theo mình đi Thanh Châu thành!
Lý do rất đơn giản, Mộ Dung Tử Yên là người Mộ Dung gia, rất quen thuộc đối với Thanh Châu Thành, có thể giúp mình mau chóng làm quen hoàn cảnh, sau khi hắn khống chế Bạch gia cũng có thể để cho Mộ Dung Tử Yên đứng ra xử lý việc vặt.
Dù trong lòng Mạc Vô Tình rõ ràng đây chỉ là cái cớ của Bạch Nhạc, song cũng chỉ tưởng Bạch Nhạc không nỡ rời xa nữ nhân này mà thôi, tự nhiên không để ở trong lòng, lập tức liền đáp ứng.
Ngược lại là Mộ Dung Thiên Kiếm tựa hồ nhìn ra chút manh mối, cho rằng Bạch Nhạc thật thích vị đường muội này, không khỏi càng thêm ân cần với Mộ Dung Tử Yên, quả thực hận không thể lệ nóng doanh tròng khóc tố nói trước đây hắn cũng là bị bức đành chịu.
Nếu không rõ ràng nội tình trong đó, sợ rằng còn tưởng đây là huynh muội ruột thịt.
Đuổi đi Mộ Dung Thiên Kiếm, Bạch Nhạc về lại trong phòng, đang định dựa lưng lên ghế nghỉ ngơi, Mộ Dung Tử Yên xoay người đi về, bỗng chợt quỳ gối xuống ngay trước mặt Bạch Nhạc.
– Mộ Dung cô nương, ngươi làm cái gì vậy?
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc nhàn nhạt hỏi.
Khóe mắt chảy xuống hai hàng thanh lệ, Mộ Dung Tử Yên cắn môi nói:
– Tử Yên biết không tư cách xin công tử vì ta làm cái gì, chỉ là… Ta hận Mộ Dung Thiên Kiếm kia tận xương tủy, cầu công tử giúp ta giết hắn, Tử Yên nguyện cả đời làm nô tỳ hầu hạ công tử, trăm kiếp không hối hận.
Nhìn vào Mộ Dung Tử Yên, ánh mắt Bạch Nhạc có chút thâm thúy, lại không lập tức đáp ứng, nhàn nhạt hỏi:
– Mộ Dung Thiên Kiếm kia không phải đường huynh của ngươi ư? Sao ngươi lại hận hắn như vậy?
– Đó là súc sinh khoác da người!
Trong mắt đẫm lệ, Mộ Dung Tử Yên nghẹn ngào nói:
– Mộ Dung gia chúng ta tuy không thể đương đầu với Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng không phải là không có nửa điểm cơ hội phản kháng, chính súc sinh này là kẻ đầu tiên cấu kết Huyết Ảnh Ma Tông, bố cục hại chết toàn bộ tộc lão Mộ Dung gia! Giết người thì cũng thôi, súc sinh này còn không chịu để yên, thấy mẫu thân ta mỹ mạo, liền cưỡng bức mẫu thân ta đến chết… Tỷ muội trong nhà, chỉ cần có chút tư sắc thì đều bị hắn bán cho đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông làm nô!
Chương 425: Thế nào là ma (2)
– Nếu không phải thấy ta mỹ mạo lại còn thân xử nữ, hắn có tâm đợi giá mà bán, sợ rằng ta đã khó thoát độc thủ, huyết hải thâm thù, ta hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn! Chỉ cần giết hắn, ta nguyện trả ra bất cứ giá nào, còn mong công tử thành toàn.
Lẳng lặng nghe xong Mộ Dung Tử Yên nói hết, dù đứng ở góc độ người ngoài, trong lòng Bạch Nhạc vẫn không khỏi dâng lên sát cơ!
Trên đời này không ngờ thật có súc sinh ác độc như vậy, dùng cặn bã e là còn chưa đủ để hình dung.
Nhìn Mộ Dung Tử Yên quỳ gối dưới chân, Bạch Nhạc thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:
– Ta có thể đáp ứng ngươi giết hắn, chẳng qua… Không phải bây giờ!
Mặc dù không thân không quen Mộ Dung Tử Yên, nhưng chỉ cần là người thì đều có lòng trắc ẩn, Bạch Nhạc vốn cũng không phải hạng ý chí sắt đá, tự nhiên không nhẫn tâm cự tuyệt.
Huống hồ, chỉ cần lời Mộ Dung Tử Yên nói là thật, như vậy dù có giết Mộ Dung Thiên Kiếm mười lần, trăm lần cũng không oan.
Nhìn vào Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc càng hiểu rõ tâm niệm trong lòng.
Tu ma giả, cầu chính là khoái ý ân cừu, ngang tàng tùy ý.
Chỉ cần trong lòng cảm thấy đáng chết, vậy liền không việc gì phải do dự, càng không cần bất kỳ lý do nào cả.
Thế nhân đều nói, ma tu chỉ nhìn lợi ích, không chút lễ nghĩa liêm sỉ!
Tựa hồ ma nên là loại như Âm Dương Đồng Tử, Phá Nam Phi, thậm chí là Mộ Dung Thiên Kiếm.
Nhưng ở trong mắt Bạch Nhạc, cặn bã như thế, đâu liên quan gì đến ma.
Nếu ma chính là loại cặn bã này, vậy Bạch Nhạc thà chết cũng tuyệt không tu ma.
Theo như Bạch Nhạc thấy, Thông Thiên Ma Quân ngang tàng tùy ý, hành sự chỉ bằng bản thân yêu ghét, kiêu ngạo tự phụ, kiệt ngạo hào hiệp mới thực sự xứng với một tiếng “Ma”.
Đây là ma đầu tiên mà Bạch Nhạc gặp được, cũng là sư tôn mở ra con đường tu hành cho hắn.
Lúc Bạch Nhạc hiểu được dụng ý của Thông Thiên Ma Quân, ngửa mặt lên trời mà vái, nhận người này làm sư tôn, hắn liền đã tự nói với chính mình, mặc dù làm ma, hắn cũng sẽ chỉ làm ma như Thông Thiên Ma Quân, chứ không phải đám cặn bã không chuyện ác nào không làm, coi mạng người như cỏ rác mà người huyền môn chính đạo vẫn nói.
Khắc này, trong lòng Bạch Nhạc càng thêm thấu triệt.
Nếu thế nhân căn bản không biết cái gì mới là ma, như vậy, liền để ta làm cho các ngươi xem.
Tu ma, không chỉ vì chính danh cho ma, mà còn vì nói cho thiên hạ biết, thế nào mới là ma!
– Đa tạ công tử!
Nghe được Bạch Nhạc hồi đáp, Mộ Dung Tử Yên lập tức dập đầu vái Bạch Nhạc ba vái.
Yên ắng nhìn Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc lại không ngăn nàng.
Bạch Nhạc và nàng vốn không thân không quen, thay nàng giết Mộ Dung Thiên Kiếm, chính là báo thù giúp nàng, giúp Mộ Dung gia! Hơn nữa, trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, hắn phải đối phó, xa không chỉ mỗi Mộ Dung Thiên Kiếm, mà là toàn bộ Huyết Ảnh Ma Tông.
Thực ra, Bạch Nhạc không có tâm tư khiến nàng làm nô tỳ cho mình, càng sẽ không khiến nàng cầm thân thể ra trao đổi, như thế, cái vái này Bạch Nhạc tự nhiên an tâm hưởng dụng.
Đồng thời, Bạch Nhạc cũng muốn dùng phương thức này nhức nhở mình, thụ hưởng vái này, chính là hứa hẹn không lời với Mộ Dung Tử Yên.
Quân tử hứa một lời, trăm chết không hối hận!
– Đứng lên đi, thu dọn đồ đạc, sáng sớm ngày mai theo ta đi Thanh Châu Thành! Nhớ kỹ, trên đường, nói ít nghe nhiều, cái gì đều đừng hỏi, an tâm theo ta là được, hiểu chưa?
Nhìn vào Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc nhàn nhạt phân phó nói.
– Tử Yên hiểu!
– Còn nữa, lúc nào giết Mộ Dung Thiên Kiếm, ta tự có cân nhắc, đoạn thời gian này vô luận ta làm gì, ngươi đều không được xen lời, càng không được tự tìm cơ hội ra tay với hắn, hiểu không?
Nhìn vào Mộ Dung Tử Yên, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một tia hàn ý, trầm giọng nói.
– Vâng!
Chỉ cần Bạch Nhạc nguyện ý bằng lòng giúp nàng giết chết Mộ Dung Thiên Kiếm, nàng đã nhịn nhục lâu vậy rồi, há sẽ để ý phải chờ thêm một đoạn thời gian?
Nữ nhân, một khi đã quyết định phải báo thù, phần ngoan kình trong đó thường thường ngay cả nam nhân đều không cách nào sánh bằng.
…
– Công tử, nơi này chính là Thanh Châu Thành.
Xe ngựa chậm rãi chạy vào Thanh Châu Thành, Mộ Dung Tử Yên vén rèm xe lên liếc nhìn một cái, nhẹ giọng mở miệng nói.
Dựa lưng trên nệm êm trong xe ngựa, Bạch Nhạc biếng nhác liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thuận miệng nói:
– Nhiều năm không về, Thanh Châu Thành có vẻ biến hóa không nhỏ nhỉ.
– Vâng!
Gật đầu, Mộ Dung Tử Yên nhẹ giọng hỏi:
– Công tử, giờ chúng ta đi Bạch gia ngay à?
– Không vội, trước phải tìm nơi đặt chân cái đã.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc trầm tư một lát, sau đó nhàn nhạt nói:
– Đi thôi, trước về Mộ Dung gia các ngươi xem xem.
Nghe thế, cả người Mộ Dung Tử Yên chợt khẽ run lên, khó mà tin tưởng nhìn Bạch Nhạc.
– Làm sao, ngươi không muốn đi về?
Nhướng mày, Bạch Nhạc hờ hững hỏi.
– Không phải!
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Mộ Dung Tử Yên lập tức có chút căng thẳng đáp:
– Là tỳ tử không nghĩ tới còn có thể trở về… Hiện tại Mộ Dung gia sớm đã bị Mộ Dung Thiên Kiếm khống chế, từ trên xuống dưới đều là người khác, tỳ tử sợ…
Chương 426: Mộ Dung thế gia
Lời này không cần nàng nói Bạch Nhạc cũng có thể đoán được, người Mộ Dung gia tất sớm đã bị Mộ Dung Thiên Kiếm giết chết hoặc trục xuất đi, như vậy hắn mới có thể triệt để khống chế Mộ Dung gia.
Chỉ là… Bạch Nhạc hơi đâu quan tâm mấy chuyện này.
– Không việc gì phải sợ, có cho Mộ Dung Thiên Kiếm mười lá gan, hắn cũng không dám uy hiếp ta.
Thản nhiên khoát khoát tay, Bạch Nhạc lạnh nhạt nói:
– Dẫn đường đi, lấy thân phận người Mộ Dung gia đi bái phỏng Bạch phủ, như thế sẽ tự nhiên hơn chút.
– Vâng! Tỳ tử đa tạ công tử.
Nghe Bạch Nhạc nói thế, Mộ Dung Tử Yên lập tức nhịn không được mạt lau nước mắt.
Mấy ngày nay, nàng nằm mộng cũng muốn trở về xem xem, tế điện phụ mẫu đã chết, chỉ là, lấy thân phận nàng, làm sao đi về được.
Bạch Nhạc nói rất tự nhiên, nhưng thực ra, trong lòng nàng cũng hiểu, sở dĩ muốn về Mộ Dung gia, mượn Mộ Dung gia để che lấp thân phận, điều này tuy không giả, song càng nhiều hẳn vẫn là thương cảm số phận nàng, chính điều này khiến trong lòng nàng càng thêm cảm kích.
– Ngươi nói thế nào cũng là tiểu thư Mộ Dung gia, không cần phải xưng tỳ tử gì cả, Tử Yên cũng rất dễ nghe.
Dựa lên nệm êm, điều chỉnh tư thế ngồi một phen, Bạch Nhạc lười nhác nói.
– Đa tạ công tử!
Lần nữa tạ ơn, tùy theo Mộ Dung Tử Yên chỉ dẫn, không lâu sau, xe ngựa đã chạy đến trước cửa Mộ Dung gia.
Mộ Dung Tử Yên xuống xe ngựa trước, sau đó mới cung kính đỡ Bạch Nhạc đi xuống.
– Người nào?
Thấy xe ngựa đứng trước cửa nhà mình, lập tức liền có hạ nhân Mộ Dung gia đi ra nghênh đón.
Chỉ là vừa thốt lời liền nhận ra Mộ Dung Tử Yên.
– Ta tưởng là ai, hóa ra là đại tiểu thư đi về, hắc, đại tiểu thư, ngài càng lúc càng xinh đẹp.
Thấy Mộ Dung Tử Yên, đám hạ nhân này lại không hề có nửa điểm tôn kính, ngược lại ngôn từ ngả ngớn, rõ ràng có ý trêu ghẹo.
Tức thì, nét mặt Mộ Dung Tử Yên đỏ hồng, bị nhục nhã như thế, phảng phất như khiến nàng về lại cái ngày Mộ Dung gia gặp nạn, toàn thân theo đó run lên.
Gần như cùng lúc, Mộ Dung Tử Yên bỗng chợt cảm thấy mình bị người ôm vào trong ngực, tựa lên cánh tay đối phương, phảng phất như chỉ nháy mắt, mọi sợ hãi và bất an đều tan thành mây khói.
– Công tử!
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc chỉ thoáng liếc nhìn hạ nhân kia một cái, lại tựa hồ có một luồng áp lực khủng bố đập mặt mà đến, nháy mắt, hạ nhân kia bị dọa cho trực tiếp xụi lơ trên đất.
– Gọi Mộ Dung Thiên Kiếm lăn ra đây, ta lại muốn xem xem, hắn dạy dỗ hạ nhân thế nào.
Ánh mắt lướt qua trên thân đám hạ nhân còn lại, Bạch Nhạc lạnh lùng nói.
Tức thì, đám hạ nhân trước cửa không khỏi sợ hãi cả kinh, vội hớt hải chạy về trong phủ báo tin.
Ôm lấy Mộ Dung Tử Yên lửng thững đi vào trong phủ, tiếng nói hờ hững của Bạch Nhạc lần nữa vang lên:
– Vả miệng, ta chưa cho ngừng, liền không được ngừng!
Dù Bạch Nhạc tựa hồ chỉ tùy tiện phân phó một câu, thậm chí không nói nếu không vả miệng sẽ có hậu quả gì, nhưng lúc đi qua bên thân, hạ nhân kia bỗng tuôn lên cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.
Gần như chỉ bằng bản năng, trong cơn hoảng loạn, hắn giơ tay tự tát lên mặt, vừa nhanh vừa nặng.
Trong tiếng tát vang thanh thúy, Bạch Nhạc nhàn nhã bước vào Mộ Dung gia.
Thoáng chốc, Mộ Dung Thiên Kiếm nhận được tin báo liền vội vàng từ trong phủ đi ra nghênh đón, hạ nhân vừa báo tin, hắn liền biết rắc rối to, dẫn theo Mộ Dung Tử Yên đi về, còn dám bá đạo như vậy, trừ vị Yến Bắc Thần kia thì còn là ai.
Hắn đuổi trước một bước đi về Thanh Châu Thành, không phải là vì muốn tự thân thu thập đống linh dược kia để lấy lòng đối phương ư, giờ đối phương tới cửa, nơi nào còn dám có nửa điểm khinh mạn.
– Yến huynh tới sao không nói trước một tiếng, để ta sai người chuẩn bị! Hạ nhân không hiểu chuyện, mạo phạm Yến huynh, còn mong Yến huynh thứ lỗi, ta đích thân bồi tội với Yến huynh.
Thái độ đó của Mộ Dung Thiên Kiếm khiến đám hạ nhân xung quanh không khỏi kinh hãi.
Phải biết, từ sau đêm đại thanh tẩy Mộ Dung gia, ở Mộ Dung gia, Mộ Dung Thiên Kiếm nghiễm nhiên chính là Thiên Vương lão tử, quyền sinh quyền sát nắm hết trong tay, chưa từng thấy qua hắn cung kính với ai như vậy bao giờ.
Trong lúc nói chuyện, Mộ Dung Thiên Kiếm đã quay sang quản gia bên người phân phó nói:
– Đi, lôi đứa ngu mạo phạm Yến huynh ra hung hăng đánh một trận cho ta!
– Vâng!
Chứng kiến hết thảy, Bạch Nhạc lại vẫn thản nhiên như không, nhàn nhạt nhìn Mộ Dung Thiên Kiếm nói:
– Mộ Dung Thiên Kiếm, trước kia thế nào ta không quản, nhưng nàng đã theo ta, vậy chính là người của ta! Mộ Dung gia nếu có bất kỳ ai dám bất kính với nàng, trách nhiệm này, ta tính hết lên đầu ngươi!
Trong lòng kinh hoảng, Mộ Dung Thiên Kiếm không khỏi thầm mắng một câu, ngu thật.
Trước đó đã nhìn ra Yến Bắc Thần này đối tốt với Mộ Dung Tử Yên, lần này đi về sao lại quên phân phó hạ nhân.
– Yến huynh yên tâm, bản thân Tử Yên vốn là đại tiểu thư Mộ Dung gia chúng ta, ta vừa đi về liền đã phân phó, không ngờ vẫn có đứa ngu không nhớ được! Nếu tiếp diễn loại chuyện này, không cần Yến huynh lên tiếch, ta sẽ tự tát tai trừng phạt.
Chương 427: Mộ Dung thế gia (2)
Vừa mở miệng liền trực tiếp đẩy hết trách nhiệm lên thân hạ nhân, Mộ Dung Thiên Kiếm không chút lúng túng, trực tiếp làm dấu tay thỉnh mời, cười nói:
– Yến huynh thật không dễ dàng mới tới một chuyến, là khách quý của Mộ Dung gia ta, mời tới, ta sai người bố trí tiệc rượu đón gió tẩy trần cho Yến huynh.
Nói đến đây, Mộ Dung Thiên Kiếm lập tức quay sang hạ nhân, lạnh lùng nói:
– Điếc hết rồi à, còn không gọi người?
Nháy mắt, hạ nhân kịp có phản ứng, vội cướp trước một bước mở miệng nói:
– Cung nghênh Yến công tử, cung nghênh đại tiểu thư!
Nhìn bộ dạng cung kính nịnh nọt của đám hạ nhân, trong lòng Mộ Dung Tử Yên bất giác dâng lên chua xót, không lâu trước đây, lúc nàng ở trong nhà, đám hạ nhân này cũng cung kính như thế.
Mà giờ, nàng rất rõ ràng, phần cung kính này không phải bởi vì thân phận đại tiểu thư Mộ Dung gia của nàng, mà là bởi vì nam nhân bên người.
– Công tử, chúng ta đi vào thôi.
Kéo lấy Bạch Nhạc, Mộ Dung Tử Yên nhẹ giọng nói.
… … … …
Được Mộ Dung Thiên Kiếm tận lực nịnh hót, bữa cơm này chủ và khách đều tận hứng.
Kể cả Mộ Dung Tử Yên ngồi ở bên người Bạch Nhạc, phảng phất như cũng lần nữa về lại thành đại tiểu thư Mộ Dung gia cao cao tại thượng khi trước.
Bên này tiệc rượu vừa kết thúc, lập tức liền đã có hạ nhân dọn phòng sẵn, dẫn Bạch Nhạc và Mộ Dung Tử Yên đi về nghỉ ngơi.
Phòng được an bài chính là khuê phòng trước đây của Mộ Dung Tử Yên, đương nhiên, là ở chung một chỗ với Bạch Nhạc.
Nhân phẩm Mộ Dung Thiên Kiếm tuy đáng khinh, nhưng năng lực làm việc lại tuyệt đối không thể nghi ngờ.
Chỉ ăn một bữa cơm ngắn ngủi, hạ nhân liền đã bố trí khuê phòng Mộ Dung Tử Yên trở lại diện mạo như trước, không chút lầm lẫn.
Sau khi về phòng, Mộ Dung Tử Yên cáo lỗi với Bạch Nhạc, tự hành đi ra tế điện phụ mẫu.
Lần này Bạch Nhạc không cùng theo, Mộ Dung gia không có quan hệ gì với hắn, đối với Mộ Dung Tử Yên chẳng qua chỉ là thương hại mà thôi, tự nhiên sẽ không nhàm chán đến mức cùng theo tế điện.
Đương nhiên, cảnh này rơi vào trong mắt hạ nhân, lại báo cáo vào tai Mộ Dung Thiên Kiếm, trong lòng Mộ Dung Thiên Kiếm mới ngấm ngầm thở phào một hơi.
Mộ Dung Tử Yên hận hắn cỡ nào, chính hắn lòng dạ biết rõ.
Hắn thật hơi sợ Mộ Dung Tử Yên thổi gió bên gối Yến Bắc Thần.
Nhưng giờ xem ra, là hắn lo xa.
Không cùng lúc tế bái với Mộ Dung Tử Yên, điều này thật ra đã nói rõ thái độ, Yến Bắc Thần chẳng qua chỉ coi Mộ Dung Tử Yên là vật chơi thôi, giờ tuy yêu thích, nhưng yêu thích này rất khó duy trì trong thời gian dài, càng sẽ không bởi vì Mộ Dung Tử Yên mà không màng lợi ích bản thân đi đối phó hắn.
Cũng đúng, đối với hắn mà nói, nữ nhân đã không thành vấn đề, huống hồ là đại nhân vật như Yến Bắc Thần.
Trước đó tặng nữ nhân cho đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông mà hắn muốn lôi kéo, có ai mà không hận hắn tận xương, nhưng kết quả thì sao? Lại có tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông nào vì vậy mà quay sang đối phó hắn? Đám đệ tử kia sẽ chỉ nhớ kỹ hắn đưa lên mỹ sắc mà thôi!
Còn về những nữ nhân kia, vô luận các nàng dùng hết thủ đoạn, căn bản cũng khó mà ảnh hưởng đối phương mảy may.
Hiện tại Yến Bắc Thần cũng tương tự!
Chỉ cần làm tốt chuyện giúp hắn sưu tập linh dược cần thiết cho tu luyện, dù có mười Mộ Dung Tử Yên cũng không lay động được địa vị của mình trong lòng đối phương!
Nghĩ thấu đáo điểm này, Mộ Dung Thiên Kiếm tự nhiên triệt để yên tâm.
Không phải là làm chút hình thức ngoài mặt thôi ư, chỉ cần tạm thời phỉnh người xong là được rồi.
Nghĩ vậy, khóe miệng Mộ Dung Thiên Kiếm nhếch lên ý cười lạnh lùng, nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Tiểu tiện nhân, còn thật tưởng mình leo được cành cao! Chẳng qua là vật chơi thôi, đợi một khi bị chơi ngán, đến lúc đó ta sẽ khiến ngươi hiểu, ngươi vĩnh viễn chỉ là tiểu tiện nhân, giống hệt mẹ ngươi.
Nghĩ vậy, trong lòng Mộ Dung Thiên Kiếm bất giác dâng lên dục vọng, tức tốc xoay người đi ra sau hậu viện.
Giờ hắn tự nhiên không dám đụng vào Mộ Dung Tử Yên, nhưng nữ nhân Mộ Dung gia lại không chỉ mỗi mình nàng, trừ số ít tặng người ra, chính hắn cũng lưu lại không ít!
Đám nữ nhân này, trước đây ai nấy đều cao cao tại thượng, khiến kẻ bàng hệ như hắn đến cả ngẩng đầu lên nhìn cũng không dám, nhưng giờ thì sao, còn không phải mặc hắn tiết ngoạn?
Mộ Dung Tử Yên kia cũng vậy!
Đợi khi mất đi giá trị lợi dụng, lập tức sẽ như đám nữ nhân kia, sớm muộn có một ngày sẽ rên rỉ dưới thân hắn!
– Không chỉ Mộ Dung gia, sau cùng Thanh Châu này tất có một vị trí cho Mộ Dung Thiên Kiếm ta!
…
Mộ Dung Tử Yên rất muốn báo đáp Bạch Nhạc, nàng cũng biết, hiện nay lễ vật duy nhất nàng có thể cầm được đi ra, chính là bản thân mình!
Trên thực tế, nàng cũng cho rằng, nàng hẳn nên báo đáp như thế, hơn nữa, đối phương cũng yêu thích thân thể nàng.
Kể từ khi bắt đầu hiểu chuyện, nàng chính là viên ngọc quý trên tay Mộ Dung gia, lớn dần, càng là trở thành mỹ nữ xa gần nghe danh, trong lòng Mộ Dung Tử Yên rất rõ ràng, dù đưa mắt khắp toàn Thanh Châu, nàng cũng là mỹ nữ hiếm thấy.
Chương 428: Báo ân và … bái phỏng Bạch phủ
Nếu không phải vậy, Mộ Dung Thiên Kiếm há sẽ chậm chạp không xuống tay với nàng, mà có ý đợi giá, đưa nàng bán đi ra.
Dù là Yến Bắc Thần, nàng vẫn nhớ được đêm hôm đó, lúc say rượu trở về ánh mắt đối phương nhìn mình, nhớ được vẻ dục vọng khi đối phương nhào tới trên người nàng.
Khắc ấy, nàng đã chấp nhận số mệnh.
Chỉ là nàng làm sao cũng không ngờ, ngày đó đối phương uống quá chén, cứ thế ôm nàng ngủ thiếp đi.
Quan trọng nhất là, đối phương thật đáp ứng giúp nàng giết Mộ Dung Thiên Kiếm báo thù.
Hôm nay về lại Mộ Dung gia, thấy được đối phương chính danh cho mình, trong lòng Mộ Dung Tử Yên không khỏi xúc động, nàng nguyện ý hiến thân mình cho nam nhân trước mặt này, nào sợ chỉ làm vật chơi của đối phương.
Từ bên ngoài tế bái trở về, Mộ Dung Tử Yên liền chui vào trong chăn Bạch Nhạc, cả người dính sát vào đối phương.
Mộ Dung Tử Yên rất rõ ràng thân thể mình có sức dụ hoặc thế nào đối với nam nhân, mặc dù thực ra nàng không hiểu được câu dẫn, tuy muốn dâng ra thân thể mình, lại chỉ biết làm mỗi dính sát vào người đối phương mà thôi.
Mộ Dung Tử Yên đã rất chủ động, thậm chí trong lòng có chút hoảng sợ, sợ đối phương nhào tới xé bỏ quần áo, tùy ý khinh bạc mình.
Nhưng mà, qua một lúc lâu, vẫn không thấy có bất kỳ phản ứng nào.
Rõ ràng thân thể hai người dính chặt vào nhau, nhưng đối phương tựa hồ như đang ngủ, không hề nhúc nhích, thậm chí ngay cả xoay người lại nhìn nàng đều không hứng thú.
Mộ Dung Tử Yên không biết làm sao.
Thậm chí nàng hoài nghi đối phương ngủ thật, nhưng trực giác nói cho nàng biết, đối phương nhất định đang tỉnh.
Ngón tay khẽ run rẩy, Mộ Dung Tử Yên cắn răng vươn tay ôm lấy Bạch Nhạc.
Khắc này, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể Mộ Dung Tử Yên đang nóng dần lên.
Trong lòng khẽ thở dài một tiếng, Bạch Nhạc đành bắt lấy tay Mộ Dung Tử Yên, nhẹ giọng:
– Được rồi, không cần phải vậy đâu, ta đáp ứng ngươi không phải vì cái này, yên tâm nghỉ ngơi đi.
– Công tử, ngươi muốn ta đi, đây là thứ duy nhất ta có thể báo đáp ngài.
Ôm chặt Bạch Nhạc, Mộ Dung Tử Yên vẫn không buông tay, giọng nói thoáng khẽ run rẩy.
Xoay người lại, Bạch Nhạc bình tĩnh nhìn Mộ Dung Tử Yên.
Dưới ánh nến, Bạch Nhạc có thể thấy được rõ ràng khuôn mặt tinh xảo gần trong gang tấc, cũng ngửi được mùi thơm nhàn nhạt trên người đối phương, gáy ngọc trắng nõn thoáng điểm hồng, nhìn vô cùng mê người.
Bạch Nhạc tất phải thừa nhận, Mộ Dung Tử Yên là mỹ nữ hiếm gặp, thậm chí dù so với Tô Nhan, Hà Tương Tư cũng không chút nào thua kém, cái đẹp của loại tiểu gia ngọc bích (con gái nhà lành), đủ khiến bất kỳ nam nhân nào đều phải mê say.
Nhưng khắc này, trong mắt Bạch Nhạc nhìn Mộ Dung Tử Yên lại không có nửa điểm dục vọng.
Không phải Mộ Dung Tử Yên không đủ xinh đẹp, mà là bởi vì trong lòng hắn sớm đẫ có người khác.
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Mộ Dung cô nương, ta hiểu được tâm tư của ngươi, nhưng ta thật sự không cần ngươi dùng phương thức này để báo ân! Ta có người mình thích, cũng từng đáp ứng nàng, lấy hết toàn lực theo đuổi bước chân nàng!
– Đời này, không phải nàng, ta không cưới!
– Công tử, ta không cần ngươi cưới ta… Tử Yên không dám xa vọng bản thân có được phúc phận ấy, chỉ cần có thể được đến công tử sủng ái, dù chỉ vài ngày, Tử Yên cũng đã vừa lòng thỏa ý.
Khẽ cắn môi, Mộ Dung Tử Yên nhẹ giọng nói.
Nhìn bộ dạng Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc không khỏi cười khổ.
Nữ tử đẹp như vậy tựa ở trong lòng, lại dán thân thể lên người ngươi, còn nói ra lời nói mê người như thế, ai mà không động tâm?
Bạch Nhạc cũng là người bình thường, tự nhiên không thể ngoại lệ.
Chỉ là… Người cuối cùng phải có giới tuyến cần thủ vững!
Khẽ nhắm mắt lại, Bạch Nhạc chậm rãi đẩy ra Mộ Dung Tử Yên, lần nữa xoay người sang chỗ khác, nhàn nhạt nói:
– Ngủ đi, giấu được ai, cũng không giấu qua được chính mình, ta không cần phương thức báo ân này, đấy cũng không nên là vận mệnh của ngươi.
Ngón tay nhẹ nhàng vẩy lên, một đạo chỉ phong đánh ra, nháy mắt liền dập tắt ánh nến.
Tùy theo chung quanh triệt để rơi vào bóng tôi, Mộ Dung Tử Yên nhìn nam nhân đưa lưng về phía mình, tâm tình bất giác có chút phức tạp.
Có may mắn, cũng tựa hồ có chút thất lạc.
Không thể không nói, câu nói sau cùng kia của Bạch Nhạc mang đến cho nàng xúc động rất lớn.
– Ta không cần phương thức báo ân này, đấy cũng không nên là vận mệnh của ngươi!
Trong lòng yên ắng lặp lại câu này, Mộ Dung Tử Yên không khỏi có chút ngây dại.
Nếu đấy không nên là vận mệnh của ta, như vậy… Vận mệnh của ta nên là thế nào?
Vận mệnh a!
Từ đêm hôm ấy, chứng kiến thân nhân chết thảm, tận mắt thấy mẫu thân bị súc sinh kia cưỡng bức mà chết, nhìn những tỷ muội, tẩu tử, di nương thân quen bị tặng người làm nô, trái tim nàng đã chết, cũng đã triệt để chấp nhận số phận.
Đối với nàng mà nói, tựa hồ ý nghĩa duy nhất khiến nàng còn sống chính là báo thù!
Báo thù không tiếc bất cứ giá nào!
Nhưng mà… Vận mệnh!
Một nữ tử yếu đuối đáng thương như ta, thật còn có gì là vận mệnh để nói nữa đâu?
Đêm đó, Mộ Dung Tử Yên trằn trọc không ngủ.
Chương 429: Báo ân và … bái phỏng Bạch phủ (2)
Cùng là ma tu, nhưng ở trước mặt nam nhân này, cảm giác mang đến cho nàng lại tựa hồ khác hẳn những ma tu khác.
..
Sáng sớm hôm sau, nhận thấy Bạch Nhạc tỉnh lại, Mộ Dung Tử Yên lập tức cũng xuống giường, như là tỳ nữ hầu hạ Bạch Nhạc rửa mặt, thay đồ, dù chút chuyện nhỏ nhặt này tựa hồ bé không đáng kể, nhưng lại khiến nàng bất giác an lòng, phảng phất như chỉ những giờ khắc thế này, nàng mới cảm nhận được, mình vẫn còn sống.
Đẩy cửa ra, trong sân viện ngoài cửa, tên hạ nhân hôm qua mở miệng đùa giỡn nàng chính đang quỳ gối trên đất, không ngừng tự tát tai.
Cả khuôn mặt sớm đã bị đánh thành đầu heo, bây giờ mỗi tát đánh xuống, thậm chí sẽ tràn ra máu tươi, nhưng hắn vẫn một tát tiếp một tát quất đánh không ngừng, phảng phất như hóa điên.
Thẳng đến khắc này, Mộ Dung Tử Yên mới nhớ ra, hôm qua lúc vào cửa, Yến Bắc Thần từng nói qua để hắn tự vả miệng, thẳng đến khi Yến Bắc Thần nói ngừng mới thôi.
Mộ Dung Tử Yên thậm chí đều đã quên mất có chuyện như vậy, thậm chí nàng cảm thấy có thể Bạch Nhạc cũng đã quên.
Nhưng người lại vẫn nhớ được!
Không, có thể không phải chính bản thân hắn muốn nhớ, mà là Mộ Dung Thiên Kiếm buộc hắn phải nhớ.
Nghĩ tới đó, trong lòng Mộ Dung Tử Yên bất giác thăng lên một mạt hàn ý.
Đây là cảm giác khi có được lực lượng, có được quyền lực ư?
Chớp mắt, Bạch Nhạc cũng đã cùng theo đi ra, liếc nhìn đối phương một cái, trong lòng tự nhiên đoán được tiền nhân hậu quả, khẽ lắc đầu nói:
– Đủ rồi!
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, hạ nhân phản ứng hơi chậm chút, lại liên tiếp quất mấy tát, mãi lúc sau mới hồi thần, phốc một tiếng dập đầu với Bạch Nhạc, miệng há hốc, muốn nói gì đó, lại không thốt được nên lời.
– Đi xuống đi, nếu có lần sau, ta lấy mạng ngươi!
Nhàn nhạt phân phó một tiếng, Bạch Nhạc bước thẳng qua bên người đối phương, không nhìn thêm dù chỉ một chút.
Thẳng đến khắc này, hạ nhân kia mới triệt để thở phào, chỉ thấy trời đất quay cuồng, trực tiếp té xỉu xuống đất.
Mộ Dung Tử Yên quay đầu nhìn đối phương, sau cùng lại không nói gì, chạy chậm đuổi theo bước chân Bạch Nhạc.
Mộ Dung Thiên Kiếm sớm đã sai người chuẩn bị sẵn xe ngựa và lễ vật, đích thân tiễn Bạch Nhạc và Mộ Dung Tử Yên ra cửa phủ, nhìn theo xe ngựa đi xa, sau đó mới lộn về trong phủ.
Xe ngựa một đường lao nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa Bạch phủ.
Chậm rãi vén rèm lên, lửng thững đi xuống xe ngựa, nhìn vào Bạch phủ quen thuộc, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi thổn thức.
– Đại tiểu thư Mộ Dung gia Mộ Dung Tử Yên và Yến công tử tới bái phỏng Bạch phủ, thỉnh cầu thông truyền!
Hạ nhân Mộ Dung gia sớm đã đưa lên bái thiếp.
– Mộ Dung tiểu thư, Yến công tử hơi đợi, tiểu nhân đi thông bẩm ngay!
Đón lấy bái thiếp, lập tức liền có người xoay lưng đi vào trong phủ thông bẩm.
Mấy tên hạ nhân trước cửa, Bạch Nhạc ẩn ẩn có chút ấn tượng, chỉ là bây giờ đối phương tự nhiên không nhận ra hắn.
Tin tức tốt duy nhất chính là, từ tình hình trước mắt thì thấy, hết thảy Bạch phủ vẫn như cũ, tựa hồ còn chưa chịu ảnh hưởng gì đáng kể.
Bản thân Mộ Dung gia chính là vọng tộc nổi danh Thanh Châu như Bạch gia, dù Mộ Dung gia xảy ra biến cố, nhưng đối phương tới cửa, tự nhiên không tiện mất đi lễ số, rất nhanh Bạch Thanh Nhã liền đích thân ra đón.
– Bạch Thanh Nhã gặp qua Mộ Dung tiểu thư, gặp qua Yến công tử! Mời hai vị vào trong nói chuyện.
Nhìn thấy Thanh Nhã tỷ, trong lòng Bạch Nhạc nóng lên, nhịn không được nhìn chằm chằm đối phương một lúc lâu.
Chỉ là, cảnh này rơi vào trong mắt người khác, liền có vẻ hơi có chút tùy tiện.
Trên mặt Bạch Thanh Nhã lộ ra vẻ không vui, song rốt cục vẫn không phát tác, chỉ nhàn nhạt dẫn người vào phủ.
Trong đại sảnh, phân chủ thứ ngồi xuống, đợi hạ nhân dâng trà xong, lúc này Bạch Thanh Nhã mới mở miệng hỏi:
– Mộ Dung tiểu thư, không biết lần này đến Bạch gia ta, có gì chỉ giáo?
Nghe được lời này của Bạch Thanh Nhã, Mộ Dung Tử Yên không khỏi hiện vẻ khó xử, mặc dù trên danh nghĩa là Mộ Dung gia tới bái phỏng, nhưng trên thực tế, trong lòng nàng rất rõ ràng đây là chuyện gì, trong ánh mắt nhìn về phía Bạch Thanh Nhã bất giác nhiều thêm mấy phần áy náy.
Nhưng mà, chuyện này không phải nàng có thể làm chủ, đành chỉ biết mở miệng nói:
– Bạch tiểu thư, không dối gạt ngươi, lần này ta bồi Yến công tử tới, có chuyện gì, ngươi hỏi Yến công tử đi.
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc đánh giá bốn phía một lượt, sau đó nhàn nhạt hỏi:
– Bạch tiểu thư, ta nghe nói, hiện nay gia chủ Bạch gia là Bạch Nhạc? Không biết gia chủ Bạch gia ở đâu?
Bạch Thanh Nhã không ngờ lần này lại lấy thanh niên tùy tiện trước mặt làm chủ, thoáng định thần, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói:
– Xá đệ có việc ra ngoài, giờ vẫn chưa trở về, nếu công tử tìm xá đệ, không ngại mấy ngày sau hẵng trở lại.
– Không ở đây?
Nâng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi nói tiếp:
– Đã vậy, phiền Bạch tiểu thư dọn ra cho ta một gian phòng hảo hạng, ta ở chỗ này… Chờ hắn đi về!
…
Câu kia, nhất thời khiến sắc mặt Bạch Thanh Nhã chợt biến.
– Yến công tử nói thế là có ý, khi Bạch gia ta không người ư?
Chương 430: Bạch tiểu thư, đây chính là bài tẩy của ngươi?
– Bạch tiểu thư quá lo.
Bưng chén trà lên, Bạch Nhạc lại không có ý buông xuống, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Ta chỉ muốn ở lại đây chờ Bạch Nhạc đi về mà thôi, hắn vừa về, ta xử lý xong chuyện của mình, tự nhiên sẽ rời đi.
– Mộ Dung tiểu thư, đây cũng là ý của Mộ Dung gia các ngươi?
Đột nhiên đứng dậy, Bạch Thanh Nhã lạnh giọng hỏi.
– Bạch tiểu thư, ta nói rồi, lần này chỉ là bồi cùng Yến công tử, ý của Yến công tử… Chính là ý của Mộ Dung gia.
Thần sắc trên mặt thoáng hiện vài phần áy náy, nhưng lúc mở miệng, Mộ Dung Tử Yên vẫn nói như đinh đóng cột, không có nửa điểm dư địa xoay vần.
Tức thì, sắc mặt Bạch Thanh Nhã trở nên khó coi dị thường.
– Bạch gia ta không lưu khách lạ, Yến công tử, Mộ Dung tiểu thư, mời về cho! Mộ Dung gia có thủ đoạn gì cứ sử hết ra, Bạch gia ta tận lực phụng bồi!
Tay áo khẽ phất, Bạch Thanh Nhã lạnh lùng nói.
Vẫn ngồi nguyên ở đó, không hề có ý nhúc nhích, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên nụ cười lạnh:
– Bạch tiểu thư, sợ là hiểu lầm ý ta, ta muốn làm cái gì… Không cần người khác giúp đỡ.
Trong lúc nói chuyện, ngón tay Bạch Nhạc nhẹ nhàng búng lên ly trà, tích tắc, trên ly trà đột nhiên xuất hiện một đạo vết nứt chỉnh tề, phần chén nứt ra đột ngột bay tới, chính đụng lên cột trong phòng… ba phần nhập vào thớ gỗ!
Chậm rãi đứng dậy, Bạch Nhạc hờ hững quét chung quanh một lượt, thản nhiên nói:
– Tất cả mọi người đi ra ngoài, ta có lời muốn nói riêng với Bạch tiểu thư, chuyện hôm nay, ai dám lộ ra nửa lời… Liền như chén này!
Nháy mắt, đám hạ nhân kia không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, một ít trực tiếp chạy đi, song vẫn có một ít thoáng hiện vẻ do dự, chờ đợi Bạch Thanh Nhã lên tiếng.
Hít sâu một hơi, Bạch Thanh Nhã biết, đối phương nhất định là tu hành giả cực kỳ đáng sợ, Bạch Nhạc không ở đây, đám hạ nhân trong nhà này hoàn toàn không chống được đối phương.
Đi tới bên người thiếp thân nha hoàn, Bạch Thanh Nhã nhẹ giọng phân phó nói:
– Thính Hương Thủy Tạ.
Nói xong bốn tiếng này, Bạch Thanh Nhã mới quay người ra lệnh:
– Tất cả đi ra!
Được đến Bạch Thanh Nhã phân phó, lúc này chúng hạ nhân mới thở phào một hơi, vội vã lui ra ngoài.
Liếc nhìn Bạch Nhạc một cái, Mộ Dung Tử Yên thoáng ngập ngừng, song cuối cùng vẫn không dám nói gì, cũng lui ra ngoài, hơn nữa còn tự giác giúp Bạch Nhạc đóng cửa phòng lại.
Thấy thiếp thân nha hoàn của mình an toàn chạy đi ra, trong lòng Bạch Thanh Nhã thoáng thả lỏng, nhất thời trấn định mấy phần, lạnh lùng mở miệng nói:
– Yến công tử, có lời gì, mời nói đi.
Khắc này, nhìn vào Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc không khỏi trào lên xung động, lập tức nói cho nàng biết thân phận mình, để nàng được an tâm.
Nhưng lý trí lại khiến Bạch Nhạc cưỡng bách chính mình bình tĩnh lại.
Không phải hắn không tin được Bạch Thanh Nhã, mà là có chút chuyện, người biết càng ít sẽ càng tốt! Giờ nói cho Thanh Nhã tỷ, tuy có thể khiến nàng an tâm, nhưng sau này, rất có thể sẽ thành ẩn hoạn hại nàng.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc cố nén xung động nói cho Bạch Thanh Nhã, lành lạnh nói:
– Bạch tiểu thư yên tâm, ta không có ác ý với Bạch gia, với Bạch Nhạc! Nguyên do trong đó, sau này ngươi tự nhiên sẽ hiểu.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói:
– Yến công tử vừa gặp đã bày ra phong thái bá đạo như thế, ta không nhìn ra được nửa điểm thiện ý nào.
– Lời, ta đã nói, có tin hay không, đó là chuyện của ngươi.
Cúi đầu, Bạch Nhạc tiện tay bưng qua ly trà bên phía Bạch Thanh Nhã, thong thả nhấp một ngụm.
– Ngươi!
Thấy đối phương bưng ly trà mình lên điềm nhiên uống như không, vẻ phẫn nộ trên mặt Bạch Thanh Nhã càng đậm, song vẫn cố cưỡng bách bản thân bình tĩnh.
Thế không bằng người, giờ đây, nàng, thậm chí trọn cả Bạch gia đều không có nửa điểm dư địa phản kháng.
Vô luận đối phương làm cái gì, nàng chỉ có thể nhịn!
Huống hồ, chuyện này còn chưa đến mức không thể vãn hồi, trên tay nàng còn có một lá bài tẩy, không bao lâu nữa liền có thể xoay chuyển càn khôn.
Nghĩ vậy, Bạch Thanh Nhã lạnh lùng mở miệng nói:
– Ngươi rốt cục muốn làm gì?”
– Ta nói rồi, ta đang đợi Bạch Nhạc đi về.
Nhàn nhã uống trà, Bạch Nhạc hờ hững nói.
– Xá đệ đi lâu chưa về, không biết ngày nào với quay lại!
– Không sao, thời gian của ta rất nhiều, có thể chờ đến khi nào hắn về mới thôi.
Không hề hiện vẻ bối rối, Bạch Nhạc nhàn nhạt đáp.
– Nếu hắn một mực không quay lại thì sao?
Bạch Thanh Nhã trầm giọng hỏi.
– Vậy ta liền một mực chờ ở đây.
Khóe miệng lộ ra ý cười ra chiều cân nhắc, Bạch Nhạc thong thả nói tiếp:
– Bạch gia lớn thế này, chắc không thiếu miếng ăn cho ta chứ.
– …
Nghe được cách đối đáp gần như vô lại này của đối phương, Bạch Thanh Nhã không khỏi chán nản.
Thoáng định thần, lúc này mới lạnh lùng nói:
– Yến công tử, xá đệ tuy không ở đây, nhưng Bạch gia ta không phải đối tượng có thể mặc người khi dễ! Ta còn có một đệ đệ tên là Bạch Mộc, chính là đệ tử Hàn Sơn, chẳng mấy ngày nữa, Mộc ca nhi liền sẽ trở về! Tuy hắn không phải đối thủ của các hạ, nhưng sau lưng hắn còn có Hàn Sơn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Vũ Luyện Điên Phong dịch [Audio] Vũ Luyện Điên Phong dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vu-Luyen-Dien-Phong-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)




